GIỜ ĐANG NƠI ĐÂU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Giờ đang nơi đâu - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Tô giới công cộng (6)

Tư Ngôn Tang tức giận thật, nhưng không biết có phải như Lâm Tử Đồng nói không, tóm lại không cho Sở Vọng cơ hội gặp anh.

Ngay từ đầu Sở Vọng cho rằng anh chỉ giận cô, cho nên mới xuất hiện vào những lúc không có cô. Về sau mới phát hiện, không chỉ cô, mà toàn bộ biệt thự nhà họ Lâm, hay thậm chí bà Tư cũng đã mấy ngày rồi không gặp Ngôn Tang. Lúc này Sở Vọng mới ý thức được, anh thật sự “giận bản thân mình”.

Ngày Tiết Chân Chân đến nhà họ Lâm chơi, Lâm Doãn Yên đang dẫn nhóm người khiêng rương lớn rương nhỏ của mình vào phòng khách, kiểm tra xem còn thiếu đồ gì không. Tiết Chân Chân vừa lại gần vừa cười nói, “Lâm nhị tiểu thư muốn chuyển cả nhà đến Pháp à? Vậy thì đem luôn mấy thứ nồi niêu xoong chảo này đi luôn đi… Vì nghe nói người nước ngoài không ăn đồ nấu chín đâu.”

Bà Kiều với Kiều Mã Linh và hai phu nhân khác đang ngồi đánh bài, thấy cô đến thì nói, “Chân Chân, đừng đùa nghịch nữa. Cháu có nhiều cách, con bé lo lắng mấy hôm rồi, nhanh tới xem hộ nó có thiếu gì không.”

Kiều Mã Linh nói, “Thuốc vitamin Đức, thuốc say sóng, có thể phải đến cửa hiệu Tây mua một ít.”

Tiết Chân Chân mỉm cười, “Thế thì đem theo một bộ mạt chược đi – trên thuyền tẻ nhạt, vừa hay để cậu ta học đánh bài, sau này cũng có thể xã giao thay cậu Trịnh.”

Kiều Mã Linh cốc đầu cô nàng, nói, “Đừng có nói em ấy. Lần này về, cha em không nói gì về nhà chồng tương lai với em à?”

“Nó?” Bà Kiều nói, “Cha con bé cưng nó như cưng trứng, bà mối đến cửa làm mai cho nó còn bị cha nó mắng một trận, nói con bé mới có mấy tuổi? Gia đình kiểu mới như họ, con gái chí ít cũng phải sau hai mươi tuổi mới kết hôn. Đợi năm năm nữa, cha nó sẽ cha nó lại muốn đổi lời, ‘25 tái giá!’ cũng có khi.”

Các bà các cô cười to giễu cợt Chân Chân. Cô nàng chỉ đứng đằng kia cười hì hì lắng nghe, rồi đi lên lầu tìm Sở Vọng chơi.

Tuy mấy ngày trước đó bà Cát vì chuyện của Sở Vọng mà đến gây ầm ĩ một trận, chẳng mấy ai vui vẻ. Nhưng Lâm Du nhớ lại lần này đi là đi hai năm, nên cũng không trách mắng gì Sở Vọng, chỉ gọi cô tới căn dặn những câu như “hai năm tới đừng mải mê chơi bời quá” “cha không mong con có tiền đồ lớn, chỉ cần không học thói xấu là được”.

Sở Vọng cười vâng dạ, xoay người ra khỏi thư phòng thì đối mặt với Tiết Chân Chân mặt mày ủ rũ.

“Ai khiến Tiết đại tiểu thư của chúng ta biến thành bánh bao 18 nếp gấp thế này?” Sở Vọng cười hỏi.

Tiết Chân Chân cau mày, “Em nói xem bây giờ đã là thời đại nào rồi mà vẫn còn cha mẹ đặt đâu còn ngồi đấy? Giờ người Hương Cảng được tự do yêu đương rồi.”

“Hả? Mai mối cho cậu ấm nhà nào thế?”

“Chị kể khổ với em đấy! Em còn đùa chị hả?” Tiết Chân Chân xì một tiếng, “Cũng may cha chị thương chị nên đuổi mấy chú bác kia đi hết.” Nói đến đây, cô đột nhiên nhớ ra Sở Vọng đã được đính hôn từ bé, không muốn làm nổi bật cha không thương mẹ không yêu, thế là vội nói, “Nếu có người tuấn tú được như cậu Tư thì chắc cha chị cũng đồng ý đấy.”

Sở Vọng mỉm cười, hỏi, “Vậy làm mối cậu Diệp cho chị nhé?”

“Thế thì không được…” Tiết Chân Chân nghiêm túc suy nghĩ, “Cha chị là nhà nghiên cứu học vấn, là học giả truyền thống. Nhà họ, sợ anh ta là người duy nhất viết được tiếng Trung. Chắc chắn không hợp với nhà chị. Và chắc chắn sau này anh ta cũng sẽ cưới con gái nhà kiểu nước ngoài, hoặc kết hôn với người nước ngoài luôn.”

Nghe cô nói thế, Sở Vọng thật sự khá bất ngờ.

“Ngay từ đầu chị đã nghĩ như thế, hay chỉ mới nghĩ thông gần đây thôi?”
“Hồi đầu chẳng nghĩ gì cả, người tự do yêu đương sao có thể nghĩ nhiều được vậy? Chỉ cảm thấy anh ta đáng yêu, là hình mẫu lý tưởng của nữ sinh giáo dục kiểu mới muốn yêu đương tự do. Chỉ là gần đây mới ý thức được một chuyện, yêu đương là một chuyện, thành gia lập thất lại là chuyện khác. Ầy, khó nói lắm.” Tiết Chân Chân liếc cô, “Sau này em đến nhà bên ở thật à?”

“Bác cả vốn không thích em, chị cũng biết mà.” Sở Vọng cười bất đắc dĩ, “Nếu không phải cô út đồng ý để em ở lại, khéo em phải ở ký túc xá đấy.”

“Mợ chỉ thích một mình Doãn Yên, hồi đầu nhìn là chị biết rồi. Tuy ba người chúng ta được dạy chung, nhưng đối nhân xử thế thế nào, ăn nói đi đứng ra sao, mợ chỉ bày vẽ cho mỗi nó. Hiện tại lời nói cử chỉ của Doãn Yên không phải như đúc từ khuôn của mợ ra à? Mợ tổng kết chỗ thành công và thất bại trong việc dạy dỗ chị Mã Linh, rồi áp dụng lên người Doãn Yên cả. Hiện tại đi du học hai năm về, đến lúc đó tầm mắt của Lâm nhị tiểu thư ở tít trên trời, sợ là không ai lọt vào được mắt xanh của nó cả, không tin em cứ chờ xem.”

Ăn uống xong xuôi, hai người định đến Đại Thế Giới chơi, kết quả là người hầu nhà họ Tư đến mời, nói bà Tư mời thợ chụp ảnh đến nhà chụp ảnh gia đình, vì nhà mình sắp đi nên mời nhà họ Lâm đến chụp chung cho vui nhà vui cửa. Người hầu nhà họ Tư vừa dứt lời, Doãn Yên đã đặt đồ trong tay xuống, cầm ba năm bộ sườn xám lên hỏi bà Kiều bộ nào đẹp. Kiều Mã Linh cười nói: “Em gái vất vả thật đấy, dù là màu tím, màu hồng mân côi hay trắng ngà, thì khi chụp ảnh cũng ra màu xám thôi, không khác nhau mấy đâu.” Bà Kiều đang định trả lời, nhưng nghe Kiều Mã Linh nói thế thì cũng không nâng mí mắt lên, chỉ nói, “Trắng ngà đi, sẽ sáng hơn.”

Chân Chân và Sở Vọng đang đứng ở cửa xỏ giày, vừa nghe bà Kiều nói thế thì cúi đầu nhìn, Sở Vọng đang mặc áo lụa màu trắng ngà thêu hình cá chép. Hai người nhìn nhau cười không nói gì. Chuông cửa vang lên, mở cửa ra, đứng ngoài cửa là Lâm Tử Đồng mặc quân trang giày bó, hàm răng trắng đều tít tắp: “Vừa hay cô Tiết đến chơi, có thể đi chụp ảnh chung không?”

“Thôi cho em xin, đỡ sau này người ta chỉ vào ảnh gia đình rồi hỏi: ‘Cô gái này xinh đẹp quá, không biết là con dâu nhà họ Lâm hay là con dâu nhà họ Tư?’ thì các anh định trả lời thế nào?” Tiết Chân Chân khoát tay đang định đi, thì Sở Vọng đã kéo về lại, ‘Cậu Lâm đã mời chị, sao mặt mũi chị lớn thế?”

Tiết Chân Chân nhìn quân hàm của anh, lúc này mới vô cùng miễn cưỡng đồng ý, “Vậy là chị nể mặt của Lâm thiếu úy chứ không phải nể mặt cậu Lâm.”

Ba người cười cười nói nói đi đến ngoài cửa nhà họ Tư, giá đỡ máy ảnh cũng đã được dựng, thợ chụp ảnh được mời là người Mỹ, nhưng máy ảnh lại là kiểu Đức. Đợi tới khi người đến đông đủ mà máy ảnh vẫn chưa hoạt động được. Tư Ưng và Lâm Du ngồi trước dàn dây mây lúc thì hàn huyên lúc thì ngoái đầu nhìn lại, nhưng không nhìn Tư Ngôn Tang. Bà Tư quan sát sắc mặt, ôm Ngôn Bách tiện bảo giúp việc đi mời cậu chủ tới, chỉ nói là “máy ảnh Leica không được”.

Qua một lúc sau, Tư Ngôn Tang không tình nguyện đi đến, mặc áo sơ mi khoác thêm áo khoác, mí mặt cụp xuống nhìn mặt cỏ. Người Mỹ mỉm cười nhường chỗ cho anh, anh lập tức chui vào trong vải trùm. Điều chỉnh một lúc rồi nhô đầu ra, “Cười lên nào.”

Tách tách chụp liền mấy tấm, bà Tư sốt ruột nói: “Gọi cậu ấy nhanh nhanh đến chụp chung đi.”

Tư Ngôn Tang lại chẳng để ý đến ai, anh gỡ máy ảnh ra, không biết chĩa ống kính về phía nào, tách tách vài tấm rồi mới cảm thấy mỹ mãn, miễn cưỡng mỉm cười đi đến gần người Mỹ nói vào vai câu gì đó, lúc này mới đi tới đám đông, bị cha mắng một hồi.
Hai người đứng một trái một phải trong đám đông nhìn nhau từ xa, cách đám đông ngăn cách anh lườm Sở Vọng rồi xoay đầu đi.

Chụp ảnh xong, Tư Ưng cười nói, “Mấy tấm ảnh này cần phải rửa đã, chỉ có thể gửi thư đường biển cho ông và cháu hai, và cả thằng nhóc Ngôn Tang nữa. Nhanh nhất cũng mất một tháng.”

Người Mỹ cất máy ảnh và giá lên xe, rồi dùng tiếng Anh hỏi, “Còn mấy tấm ảnh gửi đi đâu đây?”

Tư Ngôn Tang nhìn lướt qua người Mỹ, nói: “Gửi đến địa chỉ tôi mới nói với anh.”

“Còn có ảnh gì khác à?” Tư Ưng hỏi.

Ngôn Tang cười cười cho qua, không trả lời cha.

***

Trước một ngày rời Thượng Hải, Lâm Tử Đồng đưa vé thuyền hạng hai đi châu Âu tới. Anh đang giải thích lý do mua vé thuyền hạng hai: “Tuy nhà ta không phải mua không được vé hạng nhất, có điều người Trung Quốc đi nước ngoài toàn mua vé hạng ba. Ở trên thuyền gần một tháng, không thể thiếu hỗ trợ lẫn nhau. Khoang cao cấp dễ làm người ta ghét. Cha lần đầu chăm sóc em xuất ngoại nên mới mua vé thuyền hạng hai, chứ không cũng…”

Hoàng Mark cười nói: “Khoang hạng nhất và hạng hai cũng không khác nhau là bao, chỉ là đồ đạc đơn giản hơn mà thôi, vẫn có người hầu đến đưa đồ ăn sáng tối.”

Kiều Mã Linh lại hỏi Hoàng Mark, “Các anh đi du học châu Âu về cũng ngồi khoang hạng hai à?”

Hoàng Mark gật đầu, “Khoang hạng hai dễ tiếp xúc với bạn học cùng về ở khoang hạng ba hơn, mà lại còn tốt hơn khoang hạng ba.”

Bà Kiều bèn hỏi, “Thế cậu Tư cũng đi hạng ba?”

Lâm Tử Đồng nói, “Đúng thế.”

Một lát sau bà Cát sai người đến, nói sáng mai sẽ cho người lái xe tới chở Sở Vọng ra bến cảng. Bà đã mua vé thuyền rồi, đến lúc đó Sở Vọng sẽ cùng bà về Hương Cảng. Bà Kiều cười nói “Biết tôi gần đi mới mua vé, tiết kiệm cho tôi một khoản. Cô ta nghĩ cũng chu đáo đấy.”

Đưa đến chung là tấm vé thuyền hạng nhất, là thuyền Singapore. Vé đi qua tay Kiều Mã Linh, chị nhìn lướt qua rồi cười nói, “Ớ, mẹ xem, không phải cùng con thuyền với chúng ta sao?”

Bà Kiều chẳng thèm nhướng mày, “Ồ, thế à? Đi Hương Cảng vào ngày này có đến bốn năm chuyến, cô ta mua vé cũng khéo thật.”

Cuối cùng vé thuyền cũng vào tay Sở Vọng, một tờ giấy mỏng tanh in rất nhiều con dấu. Trên vé ngoài hai chữ Hongkong và Shanghai ra, bắt mắt nhất chính là tên tiếng Anh của Sở Vọng. Đằng sau khi hai hàng chữ phồn thể to tướng: Để làm thủ tục cần mang theo đầy đủ, nếu thiếu tấm vé này sẽ không có hiệu lực.

Chỉ là một tờ vé mỏng ơi là mỏng, nhưng Sở Vọng cầm trên tay lại thấy nặng trĩu, như thể số mệnh của mình lần đầu tiên đi qua tay bà Cát, rồi trịnh trọng được đặt vào tay cô.

Chương 52: Anh Tạ và anh Hoàng (1)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Ngày hôm sau Hoàng Mark dậy từ khi còn sớm, một mình lái xe đưa đón đến ngoài biệt thự nhà họ Lâm, quả thực là hình mẫu người con rể Trung Hoa đầy lý tưởng. Sở Vọng cũng chẳng có đồ đạc gì để dọn dẹp, đi ngủ sớm nên cũng dậy rất sớm. Lúc mọi người đang ăn canh vằn thắn thì chuông cửa vang lên. Giúp việc đến thưa: “Hai người đến ạ.”

“Hai người nào?” Lâm Du hỏi.

“Một người tự xưng là tài xế đến đón cô ba, một người khác là người hầu nhà họ Tư do cậu Tư sai đến, ôm một chú gấu rất to, bảo là tặng cô ba.”

Dưới ánh mắt của mọi người trong nhà, chú gấu teddy cao quá nửa thân hình được người ta ôm lấy, từ bậc cửa có vẻ hơi hẹp ở nhà họ Lâm đi vào trong phòng.

Mọi người trong nhà giữ nguyên tư thế cầm bát, không biết nên dùng biểu cảm gì để tiếp đón vị khách không mời này: “…”

Sở Vọng cũng chỉ biết gãi đầu gãi tai nhìn trời.

Lâm Du ho khan hai tiếng: “Không phải thuyền của con bé ba xuất phát trễ mười lăm phút à, sao bên kia đến đón sớm vậy?”

Giúp việc đáp: “Bên kia nói là cậu Tạ tiện đường nên đến đón hộ bà Cát, vì dậy sớm nên đến sớm. Cậu ấy bảo cô ba cứ ăn từ từ, không vội, cậu ấy có thể chờ.”

Lâm Tử Đồng hỏi: “Cậu Tạ nào? Tạ Trạch Ích hả?”

Giúp việc thưa: “Đúng là cậu ấy ạ.”

Bà Kiều nhìn Kiều Mã Linh, hai mẹ con cúi đầu ăn cơm không nói năng gì.

Hoàng Mark mừng rỡ: “Là Tạ Trạch Ích, một trong số những du học sinh Mỹ xuất sắc nhất được hội Phi Beta Kappa* tôn vinh ư?”

(*Hội Phi Beta Kappa là tổ chức tôn vinh sinh viên xuất sắc nhất nước Mỹ, được thành lập từ năm 1776, được xem là hội sinh viên đầu tiên của nước Mỹ. Thành viên của hội sẽ có một chiếc chìa khóa vàng khắc ba chữ cái “Φ BK”.)

“Sinh viên xuất sắc là người Trung Quốc? Cũng hiếm đấy.” Lâm Du ngạc nhiên hỏi, “Là con nhà ai thế?”

Lâm Tử Đồng nghĩ ngợi rồi nói với bà Kiều, “Cha cậu ta là Tạ huân tước, hình như kinh doanh tất chân xà phòng ở Thượng Hải ăn nên làm ra, duy trì nền công nghiệp điện ảnh mấy năm, sau đó chuyển tới Hương Cảng. Nghe nói ở Hương Cảng cũng như cá gặp nước, có chân ở cả trong giới người Hoa lẫn người Anh.”

Lâm Du nhìn bà Kiều: “Chị có biết Tạ huân tước không?”

Bà Kiều hừ cười, “Thì cũng quen sơ sơ.”

“Sao con trai ông ta lại đến đón người thay nó?”

Kiều Mã Linh mỉm cười nói: “Tạ huân tước rất nể dì út…”

Bà Kiều trừng mắt với cô, “Nể cái gì mà nể? Chẳng qua ngày trước khi Tạ huân tước chưa là ai, ông ta hay đến cái nơi cũng không ra gì của cô ta, thường xuyên qua lại nên quen biết thôi. Hiện tại nhớ ân tình cũ nên xem cô ta như người tin cậy.”

“Vậy Tạ huân tước cũng không phải là người đứng đắn sao?”

Lâm Tử Đồng cười nói, “Cha nói sai rồi. Người nổi tiếng bây giờ ấy à, bên cạnh lúc nào cũng có năm ba cô như hoa như ngọc để có tiếng hơn. Chẳng qua cha toàn kết bạn với các lão giả bảo thủ mà thôi.”

Lâm Du thở dài, “Có điều hai nhà Lâm Tư vẫn còn đứng đắn chán. Chứ mấy người khác, bên ngoài đâu thiếu vài ba kỹ nữ.” Lúc này mới nhìn Sở Vọng: “Đừng để người ta đợi lâu.”

Lâm Tử Đồng đứng dậy, vừa đi vừa cười nói: “Em ba cứ từ từ mà ăn, anh ra ngoài nói chuyện với cậu ấy một lát.”

Hoàng Mark cũng đứng dậy đi cùng Lâm Tử Đồng ra ngoài, để gặp tận mặt thành viên vinh dự của hội Phi Beta Kappa.

Ba chàng trai đứng ngoài nhà không biết nói chuyện gì. Còn ở trong nhà, hai mẹ con bà Kiều đưa mắt nhìn nhau, bốn con mắt như nối thành chuỗi đưa qua đưa lại như kịch đèn chiếu, trông rất buồn cười.

Một lúc sau, cuối cùng Kiều Mã Linh cũng ngồi đứng ngồi không yên, ngồi bên cạnh Sở Vọng cười bảo: “Em ba à, một buổi sáng đón người tiễn khách bận rộn lắm, em xem, anh trai và anh rể em cũng chưa ăn được bao nhiêu. Hơn nữa cũng không thể để cậu Tạ đợi lâu được đúng không?”

“Vì cha và chị sắp đi nên em định ở lại với hai người một lúc.” Sở Vọng thở dài, giả vờ lưu luyến chia tay, “Vậy cha, chị hai, con ra bến cảng trước đã ạ.”

Cô đeo cặp sách lên rồi ôm lấy chú gấu to tướng, vừa ra đến cửa đã nhìn lướt qua: bốn người trong phòng, có người ngoài cười nhưng trong không cười, có người cảm kích, có người giả vờ khóc lóc, cũng có người thở phào. Trong căn biệt thự nhà họ Lâm nho nhỏ lại có đủ trò đủ loại, gì cũng có.

Sở Vọng cảm thấy nực cười, vừa bước ra khỏi cửa là thấy thoải mái hẳn.

***

Vừa ra khỏi cửa đã thấy Hoàng Mark và Lâm Tử Đồng đứng dưới mái hiên trò chuyện vui vẻ với một người đàn ông cao ráo. Anh Hoàng cười tươi như làn gió mát, còn anh Tạ vui vẻ tự đắc, không hề ngửi thấy mùi khói súng khi tình địch gặp nhau.

Hoàng Mark trông thấy cô trước, vẫy tay với cô, “Em ba, cậu Tạ chờ em lâu lắm rồi đấy.”

Sở Vọng nhìn Tạ Trạch Ích, lễ phép cười nói: “Nếu biết anh Tạ đến sớm thế này thì nhất định em sẽ dậy sớm hơn.”

“Dì Cát định tới đón em, có điều tối qua đi dự tiệc khuya quá. Tôi muốn dì ấy nghỉ ngơi thêm nên xung phong đến đón.”

Sở Vọng cười nói: “Thế thì gọi tài xế đến đón là được mà, cần gì phiền anh Tạ đích thân đến đón?”

“Còn phải xem đón ai đã.” Tạ Trạch Ích nghiêm túc lắc đầu, “Nếu là người khác thì tôi cũng không bảo tài xế đến đón làm gì. Nhưng cháu gái trong nòng dì Cát, tôi nào dám thất lễ?”

Sở Vọng ngẩng đầu nhìn vào mắt anh rể và anh trai – chỉ thấy hai người họ vẫn cười rất tươi, không phát hiện ra phát âm buồn cười của Tạ Trạch Ích. Lâm Tử Đồng vỗ đầu cô, dặn dò, “Được rồi, lên xe đi, gặp lại ở Hương Cảng. Anh Tạ, sau này có dịp hãy đến Thượng Hải chơi.”

Tạ Trạch Ích đi hai ba bước vòng qua xe, định xách hành lý giúp Sở Vọng. Nhưng lại thấy cô chỉ đeo một chiếc cặp sách Cambridge, vất vả ôm một chú gấu bông to tướng trong tay, di chuyển từng bước một mở cửa xe rồi ngồi lên ghế. Bàn tay Tạ Trạch Ích đặt trên đầu con gấu khựng lại, sau đó nhanh chóng rụt về, xoay người mở cửa bên ghế lái ra.

Xe chậm rãi rời đi, Tạ Trạch Ích hạ cửa kính xuống, mỉm cười nói với hai người bên ngoài biệt thự nhà họ Lâm: “Gặp lại sau.”

Xe chạy đi được một đoạn thì Sở Vọng cũng vật lộn với con gấu xong, để nó ngồi song song với mình ở phía sau, sau đó đưa mắt nhìn ra cao ốc ở bên đường ngoài cửa kính.

“Không nỡ rời Thượng Hải à?” Tạ Trạch Ích nhìn ra sau qua gương chiếu hậu, nhưng chỉ thấy mỗi con gấu to lớn kia.

“Không hề.”
“Thế nhìn kỹ như vậy làm gì?”

Sở Vọng bật cười, “Nhìn xem rốt cuộc nó hoang đường tới đâu.”

“Hoang đường? Đây là trung tâm tài chính lớn nhất Viễn Đông đấy.”

“Bên ngoài tô giới người người đổ máu, còn trong tô giới lại là cảnh ca múa thái bình. Có câu thơ là ‘đào hát biết chăng sầu mất nước’*, đúng là tả thực Thượng Hải bây giờ – một kiểu sầm uất quái dị.”

(*Câu thơ trong bài Bạc Tần Hoài của Đỗ Mục, Túc Mỡ dịch.)

“Ừ. Nói như thế, tôi cũng hiểu vì sao em không đi du học rồi đấy. Vì sao em lại muốn đến Hương Cảng? Hương Cảng là đất của người Anh mà.”

“Chỉ là cho họ mượn Hương Cảng thôi, sớm muộn gì cũng phải trả lại.”

Tạ Trạch Ích mỉm cười, kiên trì hỏi lại, “Vậy vì sao không đi du học?”

Sở Vọng nhìn anh ta, im lặng một lúc rồi hỏi, “Anh Tạ biết rõ chị Mã Linh đã kết hôn mà lại còn nói chuyện với anh Hoàng, khiến người khác thêm rắc rối, vì sao?”

“Ồ? Thì ra là anh Hoàng đó hả?” Tạ Trạch Ích nghĩ ngợi, sau đó trả lời, “Chuyện giữa tôi và Mã Linh, là cô ấy lựa chọn bỏ tôi sau khi đã cân nhắc, nên tôi cũng không cần phải áy náy, và cả cô ấy cũng vậy. Vì sao lại có rắc rối?”

“Thế anh cho rằng vì sao tôi không đi du học?”

“‘Học sở trường của phương Tây để đánh phương Tây’.”

“Không đi du học cũng là lựa chọn sau khi tôi cân nhắc. Bản thân tôi cũng không hối hận về chuyện này. Việc gì anh Tạ phải than tiếc thay tôi?”

Tạ Trạch Ích cười khẽ, “Tán gẫu thôi mà.”

“Tán gẫu nhân tiện luyện tập tiếng Trung?”

“Tiếng Trung của tôi sai lắm à?”

Sở Vọng nhạy bén, “Anh nói tôi là gì của cô út?”

“Là người trong nòng.” Anh không đổi sắc lặp lại một lần.

Sở Vọng bật cười.

Tạ Trạch Ích thở dài, “Từ này khó học quá.”

Sở Vọng nhìn ra ngoài cửa sổ, “Trẻ em là nòng cốt quốc gia.”

“Ừm, nòng.”

“Công ty Hoa Thắng ở Bạng Phụ, làm ăn thật lòng.”

“Ừm, lòng.”

“Người trong lòng.”

“Người trong nòng lòng.”“…”

Xe từ đường số 2 chạy vào bến Thượng Hải. Ở bến có tàu đánh cá cũng có thuyền du lịch, trên bến có xe kéo cũng có xe hơi màu đen, có người nước ngoài đi giày Tây, cao to cường tráng bước đi vội vã, cũng có phu xe áo tả tơi bẩn thỉu, thấp bé gù lưng. Hai binh sĩ hạ cấp nước Mỹ ngồi trên xe kéo chụp ảnh, vừa cười vừa lôi kéo phu xe xanh xao gầy gò đến chụp cùng mình – với tư thái của khách và chủ, hầu hạ và được hầu hạ.

Ở phố đi bộ bên trái bờ sông có rất nhiều biển quảng cáo mọc lên san sát. Xe lao vụt đi quá nhanh, Sở Vọng chỉ kịp nhìn thấy tấm biển cuối cùng, kèm với tiếng Tạ Trạch Ích lẩm nhẩm đọc tên biển quảng cáo rèn tiếng Trung.

“Miệng thơm tho… Nặn cái gì?”

“Nặn kem.”

“Sữa cái gì, già trẻ cái gì?”

“Sữa hiệu con ó, già trẻ đều uống.”

“Mấy chữ này tôi biết. Tiệm chụp ảnh Loli… Ủa? Người vừa đi ra đó không phải là bạn trai em sao?”

Tạ Trạch Ích phanh gấp lại, Sở Vọng lập tức đẩy cửa ra bước xuống xe. Nhưng anh đã đi được một đoạn, lại còn cách cả một con đường. Sở Vọng chạy theo song vẫn không bắt kịp.

Tạ Trạch Ích thoáng trầm ngâm, chậm rãi đi cạnh cô, nói, “Em lên xe đi.”

Lái xe đi một đoạn, Tạ Trạch Ích giải thích: “Thuyền đi Anh Quốc ở phía sau, đằng trước là bãi đậu của thuyền đi Hương Cảng.”

“Tôi biết… Thuyền của anh ấy sớm mười lăm phút, đợi anh ấy đến bến tàu bên kia rồi vòng về lại thì sẽ lỡ giờ lên thuyền mất…” Sở Vọng kiệt sức lấy hơi, mắt nhìn chằm chằm phía trước, “… Anh ấy muốn đi tìm tôi.”

Xe vẫn chậm rãi đi theo Sở Vọng, Tạ Trạch Ích đỡ vô lăng, nhưng nửa người như nằm nhoài lên đó, trong mắt thấp thoáng ý cười. Nếu đôi mắt ấy biết nói thì kiểu gì cũng sẽ nói là: đầu óc cô bé này đúng là có vấn đề.

Sở Vọng nhìn đôi mắt ấy thoáng đăm chiêu, lúc này mới ý thức được một điều: đây là dân quốc. Cả Thượng Hải cũng chỉ có hai mươi nghìn chiếc xe hơi, thậm chí còn không có quy tắc giao thông, xe ở ngoài bến Thượng Hải muốn đổi đường là đổi đường, muốn vượt xe hay quay đầu đều được.

Cô đập vào gáy, lập tức chui lên xe. Tạ Trạch Ích bật cười, ngồi dậy đạp lút cần ga.

Hai người đuổi theo sau bóp còi hai lần, Tư Ngôn Tang ngoái đầu lại, cách lớp cửa kính trông thấy chú gấu Teddy to lớn ở băng ghế sau.

Sở Vọng vừa xuống xe, Tư Ngôn Tang đã cúi người đưa cho cô chiến lợi phẩm mình thức cả đêm làm: năm tấm ảnh, lấy Sở Vọng làm tiêu điểm.

“Tối qua anh không ngủ hả?”

Anh gật đầu: “Muốn đưa ảnh cho em trước khi đi, coi như kịp nói lời từ biệt.”

“Nhưng nếu em không gặp anh ở đây, anh mà đi về thì không kịp còn gì.”

“Thế sao?” Anh cười gượng, “Không phải đã gặp được rồi đấy à?”

Thật ra vừa nãy Sở Vọng có hơi tức giận, nhưng vừa thấy nụ cười của anh thì lửa giận bốc lên lập tức biến mất, chỉ biết cúi đầu im lặng.

“Giận anh à? Thế anh đi đây.”

“Ừ.”

“Anh đi thật nhé?” Anh nghiêng người đi, nhưng vẫn ngoái đầu nhìn Sở Vọng.

“…”

Ảnh được bỏ vào trong bì thư, rồi bì thư lành lạnh lại được nhét vào tay Sở Vọng. Tư Ngôn Tang mở cửa xe cho cô, “Để lưu lại ấn tượng lịch thiệp cuối cùng cho em, anh sẽ nhìn em rời đi.”

Sở Vọng ngồi vào xe, anh lại khép cửa cho cô, sau đó xoa đầu rồi thu tay về, đứng bên đường mỉm cười.

Cô gác cằm lên cửa xe, cau mày nghĩ ngợi rồi nói, “Em nhớ anh đã nói, anh muốn làm một người giống Cố Duy Quân.”

Tư Ngôn Tang sững sờ, sau đó gật đầu, “Em vẫn nhớ nhỉ.”

“Anh đừng quên đấy.”

Cô dặn dò xong thì quay sang nói với Tạ Trạch Ích, “Anh Tạ, làm phiền anh lái xe đi.”

Cửa xe nâng lên, Sở Vọng nghiêng đầu đi, không nhìn bên đường nữa. Cho tới khi xe chạy được một quãng thì cô mới ngoái đầu lại, anh vẫn còn đứng đó, không biết là vì thấy được Sở Vọng quay đầu, hay nhớ ra còn điều chưa nói, hay gặp phải người quen nào đó – mà chấm trắng ấy tiến lên trước hai bước.

Xe rẽ ngoặt, không còn thấy bóng anh đâu nữa.

___

*Qin: Một vài fanart của Lâm Trí, mình không up ảnh Zoe hay Tư đâu vì vẽ không hợp nhãn mình okay.:))





Thực ra tấm này mình định để sau sẽ đăng, nhưng thôi đăng trước đến đoạn này sẽ đăng lại nếu nhớ.:))

Chương 53: Anh Tạ và anh Hoàng (2)

Đến bến cảng Jardine Matheson, Sở Vọng ôm gấu Teddy chậm rãi bước xuống xe, đưa mắt nhìn ra khắp cả bến cảng —— những con thuyền bằng sắt sơn màu trắng đỏ đang đậu trên bến, trên thân thuyền sơn ba chữ “K.P.M” thể hiện tên đường biển. Có vẻ là thuyền từ Yokohama đến, chỉ dừng lại ở bến cảng Thượng Hải mấy tiếng. Tiểu thương không muốn rời thuyền thì ngồi trên boong ở tầng hai cò kè bán cam với người trên bến, còn những người rời thuyền thì đều ngồi xe kéo – nét đặc trưng của Thượng Hải – đi ra ngoài Bến du ngoạn.

Có tòa soạn nào đó đang thực hiện phỏng vấn ở bến cảng, giơ máy ảnh chụp vài ba cô gái Nhật Bản trang điểm đậm, mặc kimono đi guốc gỗ. Vì anh chàng ở tòa soạn không biết tiếng Nhật nên chỉ nói đi nói lại được mấy câu như “kawaii” hay “sumimasen”*, làm cô gái người Nhật bật cười vui vẻ.

(*“Dễ thương” và “xin lỗi đã làm phiền”.)

Xe đã dừng lại, Tạ Trạch Ích đứng cạnh cô cũng đang nhìn tòa soạn phỏng vấn cô gái người Nhật kia, mãi đến khi hai người họ đỏ bừng mặt vì bị anh nhìn chằm chằm mới thôi. Nhưng có vẻ Tạ Trạch Ích lại không hề phát hiện ra, còn quay sang hỏi cô: “Lên thuyền trước hay muốn đợi dì Cát đến rồi lên sau?”

Đang nói chuyện thì có bốn năm chiếc xe Dodge rầm rộ chạy vào bến, sau đó đồng loạt dừng xe. Hai ba người đàn ông mặc giày Tây bước xuống xe, vội vàng mở cửa chiếc xe thứ hai ra. Ngay sau đó, một đôi chân dài đi giày cao gót màu đen xuất hiện, rồi mọi người phát hiện, chủ nhân của đôi chân đẹp đó đúng là một mỹ nhân – mỹ nhân mặc đồ đen từ đầu tới chân, làm bật lên nước da nõn nà pha chút xanh; tuy đã ở tuổi xế chiều nhưng lại có có sự phong độ đỉnh cao của độ tuổi này, càng có sự rành đời quyến rũ mà con gái trẻ tuổi không có, không phải là bà Cát thì còn ai nữa.

Bà Cát bước xuống xe, cười lạnh khoát tay như muốn xua mấy người đàn ông rất nhiệt tình kia rời đi. Nhưng chẳng ai chịu đi hết, ba năm người áo mũ chỉnh tề xách rương hòm của bà đi theo sau. Bà nhướn mày vờ tức giận, tiện thể nhận lấy chiếc cặp làm từ dây mây trong tay người đàn ông tròn vo bên cạnh, sải bước dài hùng hổ đi thẳng đến bến cảng. Đi được hai bước thì liếc thấy Tạ Trạch Ích cao ráo, lúc này bà mới dừng lại, bật cười một tiếng, Tạ Trạch Ích dẫn Sở Vọng đến cạnh bà Cát. Mấy người đàn ông kia vô cùng tinh mắt, nhanh tay nhận lấy luôn con gấu to tướng Sở Vọng đang ôm.

Sở Vọng trơ mắt nhìn chú gấu của mình bị cướp đi: “…”

Tạ Trạch Ích cũng đưa mắt nhìn con gấu đồ chơi mà Sở Vọng không cho anh đụng, sau đó vui vẻ mỉm cười, quay sang nói với bà Cát: “Dì Cát có ngủ ngon không?”

Bà Cát liếc anh: “Đồ láu cá nhà cậu, ai bảo cậu đến nhà họ Lâm làm gì?”

“Tối qua cả khách sạn đều biết nhân vật nổi tiếng số một số hai đến Bến Thượng Hải, dì Cát phải đi đón tiếp, sợ dì mệt, nên vãn bối làm chút chuyện nhỏ giúp dì thôi mà.”

“Tiểu tử nhà cậu,” Bà Cát hừ một tiếng, miễn cưỡng tha cho anh tự ý làm việc, “Một mình xử lý chuyện này cũng không tệ.” Rồi vẫy tay với Sở Vọng, gọi cô đến bên cạnh mình.

Tạ Trạch Ích cười vâng dạ liên tục, rồi mọi người theo lối đi riêng tiến vào khoang hạng nhất. Nhóm người hầu vú già được bà Cát dẫn theo để chuẩn bị hành lý giờ lại thành hai tay trống trơn đi theo phía sau, làm như không thấy tình cảnh trước mắt, bình thản lên thuyền như đã quá quen.

Sở Vọng và bà Cát cùng hai cô gái người hầu là Mật Thu và Lật Thích, thêm hai vú già ở cùng một phòng, Tạ Trạch Ích ở phòng bên cạnh. Đợi thu dọn hành lý xong xuôi, bà Cát đi ra ngoài nói chuyện với vài thương nhân buôn thuốc lá Thượng Hải một lát, sau đó mới xua hết người đi. Quay về trong phòng, bà cởi giày cao gót nằm nghiêng trên ghế sofa, Mật Thu và Lật Thích hỏi: “Thưa bà, tối nay có tham gia yến tiệc trên thuyền không ạ?”

Bà Cát mệt mỏi tới mức không nhấc nổi mí mắt, “Không đi không đi, mệt chết đi được.”

Mật Thu đánh mắt ra hiệu cho Lật Thích: “Vậy để em đem bữa tối lên cho bà.”

“Đem làm gì? Thay áo ngủ cho tôi, ngủ thẳng đến Hương Cảng luôn.”

Tuy nói thế nhưng bà lại đưa mắt nhìn Sở Vọng. Thấy bà Cát nhìn mình, Sở Vọng vội ngồi xuống trước mặt bà, “Cô út không cần lo cho cháu đâu. Cô cứ ngủ đi, cháu không đi lạc đâu.”

Bà Cát cười, “Làm sao có thể mặc kệ cháu được?” Rồi bà hất cằm chỉ vào Mật Thu, “Lát nữa muốn ăn gì chơi gì thì cứ bảo Mật Thu.”

Nói rồi bà nghiêng đầu, tầm nhìn vượt qua Mật Thu, nhướn mày hỏi, “Lật Thích, em thập thò cái gì đấy?”

Mật Thu không vui, chặn Lập Thích ở phía sau. Lập Thích càng không vui, bĩu môi, nhưng vẫn trả lời: “Vừa nãy lên thuyền có nhà sưu tầm tranh họ Tôn ở Thượng Hải đưa danh thiếp đến, nói muốn mời bà đi xem tranh của ông ấy.”

“Rốt cuộc họ Tôn kia có quan hệ họ hàng với cô hay là hoàng thân quốc thích thế hả, mà việc gì lại vội vã nhờ cô làm trung gian như thế? Đã mấy hôm bà chưa được ngủ, cô không biết giữ im lặng cho bà hả?” Mật Thu cười lạnh mắng, khiến Lật Thích mắt hoen đỏ không dám ngẩng đầu lên.

“Người nên giữ im lặng chính là hai đứa đấy.” Bà Cát xoa trán, không còn dư sức để dạy dỗ kẻ dưới nữa, “Lát nữa các em sang bên cạnh mời cậu Tạ hộ tôi, nếu cậu ta rảnh thì bảo cậu ta đi thay tôi.”

Hai người cúi đầu thưa vâng.

Lật Thích mở cửa ra, đi sang bên cạnh mời Tạ Trạch Ích. Nhưng cửa vừa mở thì khoang ở đối diện cũng mở cửa, đồ đạc va nhau inh ỏi một trận làm bà Cát đau cả đầu. Đang định đóng cửa thì bà Cát ngăn lại, hỏi, “Bọn họ là ai thế?”

Mật Thu ló đầu ra nhìn, sau đó cười nói, “Hàng xóm cũ ở đường Bá Tước ạ.”

Bà Cát cười lạnh, nhắm mắt mấy phút rồi trợn mắt nhìn Sở Vọng, nói, “Lát nữa Tạ Trạch Ích đi xem tranh, nếu cháu muốn thì cứ đi với cậu ta, mở mang thêm kiến thức cũng tốt.”Sở Vọng đáp vâng, lúc này bà Cát mới vùi mình trong ghế sofa, sự sắc bén kiêu ngạo của ngày thường cũng biến mất.

Lập Thích quay về khép cửa lại, một lúc sau thuyền bắt đầu chòng chành. Sở Vọng ngồi trên sofa cạnh bà Cát đọc sách giáo khoa môn phiên dịch, Mật Thu thấy vậy thì bật đèn bàn lên cho cô, rồi đem nước ấm đến. Vì bà Cát đang say giấc nên người trong phòng rất khẽ khàng, rón rén bước đi không dám quấy nhiễu bà, cũng vì vậy mà âm thanh ở ngoài cửa được phóng đại lên.

Một giọng nam trầm vô cùng bình tĩnh, là anh rể Hoàng Mark: “—— Đã chuẩn bị thuốc say sóng cho mẹ rồi, để dì Triệu cầm theo.”

Giọng nữ trung trầm thấp, là bà Kiều: “Lát nữa hai đứa định đi đâu chơi?”

Giọng nữ nhỏ nhẹ êm tai: “Ăn cơm xong, hai tụi con sẽ đi khiêu vũ, cũng không có gì để giết thời gian nữa.”

Bà Kiều nói: “Đừng chơi quá trớn là được.”

“Không có đâu mẹ. Có cần dẫn Chân Chân theo không? Chỉ có một mình sợ em ấy chán.”

“Dẫn nó theo làm gì? Không được dạy dư con gái.”

Kiều Mã Linh đang định thêm song cũng biết không lay chuyển được bà Kiều, nên cũng không xin xỏ thêm giúp Chân Chân nữa. Bên ngoài im lặng một lúc rồi tiếng cười nói của Kiều Mã Linh và anh Hoàng lại vang lên, còn Tiết Chân Chân xưa nay hoạt bát lại không nghe thấy có động tĩnh gì. Sở Vọng miễn cưỡng dịch nửa tác phẩm Trần Tình Biểu thành văn xuôi, sau đó khép sách giáo khoa lại, đi gõ cửa phòng đối diện. Dì Triệu đi ra mở cửa, cô cười nói: “Cháu muốn mời Chân Chân đi ăn tối chung.”

Bà Kiều thấy thế thì nói: “Đúng lúc lắm, cháu dẫn nó đi chơi đi.” Tiết Chân Chân đang ủ rũ trên ghế, vừa nghe thấy giọng của Sở Vọng thì lập tức khôi phục lại ba phần sức sống, đứng dậy đi ra ngoài.

Cửa khoang phòng nhà bác cả vừa khép lại, Tiết Chân Chân lập tức ôm tay Sở Vọng nói: “Chị thật sự không muốn ngủ cùng phòng với mợ đâu.” Rồi cô nàng gục đầu xuống, “Chị ở trước mặt mợ cả ngày làm gì chứ? Để cho bị mắng à.”

Sở Vọng mỉm cười, cũng vòng tay ôm tay cô ấy rồi đi nhấn chuông cửa phòng bên cạnh phòng bà Cát. Tạ Trạch Ích mặc áo sơ mi khoác thêm áo khoác đi ra mở cửa, cụp mắt *hửm* một tiếng, nhường đường một cách vừa lễ độ vừa cợt nhả, “Mời hai quý cô vào.”

“Chúng ta đến đây làm gì…” Tiết Chân Chân kéo tay cô, đuôi mắt liếc nhìn Tạ Trạch Ích, nhỏ giọng nói.

“Cô Cát đang ngủ, mượn chỗ của anh Tạ nói chuyện để tránh làm phiền cô ấy.” Sở Vọng kéo Chân Chân ngồi xuống hai chiếc ghế mây cạnh cửa sổ, “Dù gì lát nữa cũng phải đi ăn tối với anh Tạ, giờ đến sớm, chắc anh Tạ không để ý đâu nhỉ?”

Tạ Trạch Ích cười nói, “Vinh hạnh vinh hạnh, cứ thoải mái trò chuyện đi, coi như không có tôi là được.”Trong phòng của Tạ Trạch Ích có thêm một phòng trà nhỏ. Anh nói rồi đi thẳng vào phòng trà, cũng rất biết ý tứ khép cửa lại.

“Ồ…” Tiết Chân Chân thán phục, “Cậu công tử này có quan hệ gì với cô út của em thế?”

“Em cũng không rõ lắm.” Sở Vọng đáp đúng sự thực.

Hai người than tiếc một hồi, rồi đột nhiên Tiết Chân Chân ghé vào tai Sở Vọng, “Theo chị quan sát được, sau khi kết hôn chị Mã Linh cũng không hạnh phúc đâu, hai người họ giả vờ thân mật trước mặt mợ, chẳng qua là vì thể diện của hai bên thôi.”

Sở Vọng nhớ lại dáng vẻ Hoàng Mark ở Thượng Hải mấy ngày qua, làm tùy tùng cho nhà họ Kiều, lúc mọi người nói chuyện thì im lặng không xen vào, nom rất thành thật. Sở Vọng khó hiểu, “Sao chị lại nói thế?”

“Ban nãy lúc lên thuyền, chị im lặng đi cuối cùng, vô tình nghe thấy chị Mã Linh kéo anh Hoàng đi cuối, thấp giọng năn nỉ: ‘Trước khi đến Hương Cảng, chí ít ở trước mặt mẹ tôi thì anh giả vờ cho giống chút. Nếu để mẹ tôi biết được anh làm những chuyện gì ở bên ngoài…’”

“Sau đó?”

“Sau đó chị ấy nói nhỏ quá, chị nghe không rõ.” Nhìn sắc mặt Sở Vọng, Tiết Chân Chân bổ sung thêm, “Chị cũng không thể đứng lại nghe lén được, nên phải rời đi.”

“…”

Đang nói chuyện thì chuông cửa vang lên. Tạ Trạch Ích nâng tách trà đi ra mở cửa, bên ngoài là một quý bà mặt mũi hiền từ. Tạ Trạch Ích mỉm cười, “Chào bà Tôn, mời bà chờ chút, tôi sẽ đến phòng ăn ngay.”

Nói rồi anh khép cửa lại, thắt cà-vạt, cho quần Tây vào trong giày – hiện tại người phương Tây đang thịnh hành phong cách như thế.

Thiếu nữ Chân Chân mặc âu phục tay áo cánh sen thêu ren hoa, cùng với thiếu nữ Sở Vọng mặc váy đầm chiết eo màu xanh xám đi theo Tạ Trạch Ích Tây trang giày da rất ra gì cùng ra cửa. Đến lúc phòng ăn, tổ hợp kỳ quái này đã thu hút ánh mắt của các quý ngài quý cô trong phòng.

Mọi người đi thẳng đến buồng treo rèm trúc do ông Tôn đã chuẩn bị trước, Tạ Trạch Ích mỉm cười giới thiệu: “Đây là hai em gái nhà tôi.”

Bà Tôn cười nói: “Nghe bảo ở Hương Cảng, Tạ huân tước có vai vế rất cao, ngay đến cậu Tạ cũng không cần phải nể nang các chú thím tuổi trên năm mươi. Không biết vì sao cậu lại gọi hai cô gái này là em gái?”

Tạ Trạch Ích nói, “Dì Cát gả cao, nên dĩ nhiên cháu gái dì ấy cũng có địa vị cao hơn.”

Bà Tôn lập tức chú ý đến Sở Vọng và Chân Chân, sau đó dẫn hai người vào ngồi.

The như lời của Tạ Trạch Ích, lúc này hai cô gái mới ý thức được một điều: thì ra anh nhỏ thua bà Cát một lứa. Thế nên Tạ huân tước ngang hàng với bà Cát mới là lam nhan tri kỷ của bà.

Tạ Trạch Ích hỏi: “Sao không thấy ông Tôn đâu?”

Bà Tôn ái ngại nói: “Lúc nãy đi mời bà Cát, người hầu bà ấy nói bà nhà bị bệnh nên không đến được. Ông nhà tôi nghe thế thì sốt sắng, lại nghe nói bà Kiều và con gái cũng ở trên thuyền, nên trước khi cậu Tạ đến đã đi mời bà Kiều rồi, lát nữa con gái và con rể của bà Kiều cũng sẽ đến, không biết có mạo phạm cậu Tạ không?”

Tạ Trạch Ích nghe thế thì trầm ngâm. Một lúc sau, trên mặt nở nụ cười thâm sâu: “Sao có thể chứ? Vừa hay tôi và con gái bà Kiều cũng được coi là cùng một thầy dạy xem tranh.”

__

Tác giả giải thích: Trước đó không muốn nhắc đến vì để sau này sẽ dẫn dắt. Nhưng sợ có người đọc không hiểu nên nói trước: mẹ của Sở Vọng là tài nữ, nên bà đã mời họa sĩ Ngô Xương Thạc dạy bà Cát hội họa mấy năm, cũng là học trò duy nhất của ông, cho nên bà Cát khá có danh tiếng trong giới.

Kiều Mã Linh ngưỡng mộ phong thái của bà Cát, từ năm 14 tuổi đã bắt đầu đến biệt thự nhà họ Cát học hội họa. Tạ Trách Ích thường xuyên lui tới biệt thự, vì theo đuổi Kiều Mã Linh nên cũng học hội họa cùng cô ấy. Những điều này chính văn không viết rõ, mọi người cần tự suy ra, sau này có chi tiết cũng nhắc đến, coi như bổ sung.

Chương 54: Anh Tạ và anh Hoàng (3)

Ông Tôn dẫn đôi vợ chồng trẻ tới, mọi người bình thản hàn huyên một hồi. Lúc sau nhân viên trên thuyền đến hỏi có muốn uống gì không, ông Tôn nhớ hai người Hoàng, Tạ đều là Hoa kiều, và vì đang ở trên thuyền Singapore của Anh nên gọi một chai Whisky. Ông Tôn lại hỏi Tạ Trạch Ích là hai cô gái này uống gì, Tạ Trạch Ích quay sang hỏi rồi gọi cho mỗi người một ly sữa dâu.

Có vẻ ông Tôn muốn di cư đến Mỹ, cho nên gần đây đang muốn bán bớt đồ cũ trong nhà đi. Vì vẫn không biết làm thế nào với mấy bức tranh treo tường của thầy Thạch, nên mới cố tình đem đến để xin ý kiến của bà Cát.

Mấy bức tranh gắn trục cuốn được cuộn tròn lại, đựng trong ống đựng tinh xảo. Nên khi mở ra, nhất định phải có người nắm lấy bốn gốc thì mới xem được. Anh Hoàng và Kiều Mã Linh cầm một bức, ông Tôn và bà Tôn cầm một bức, còn Chân Chân và Sở Vọng cũng giúp Tạ Trạch Ích nắm lấy một góc của bức tranh còn lại.

Kiều Mã Linh cẩn thận nhìn kỹ, “Tranh của thầy Thạch vốn rất đáng tin, lại còn có thể bán được với giá tốt.” Cô nghiêng đầu, thấy Tạ Trạch Ích vẫn nhíu mày nhìn hết tranh này sang tranh khác, làm cô cũng không quá chắc chắn, “Có điều hiện tại, ở bên ngoài có rất nhiều tranh treo phòng của thầy Thạch…” Rồi chị cười cáo lỗi: “Học nghệ không tinh, không thể giúp ông Tôn bà Tôn được.”

Bà Tôn cười nói: “Không sao.” Nhân tiện nhìn sang Tạ Trạch Ích, “Cậu Tạ thế nào?”

Anh cười nói: “Có chút thiển ý.”

Ông Tôn bảo: “Mời cậu cứ nói, đừng ngại.”

“Bức tranh hoa hạnh bốn thước và bức tranh thạch lựu khổ to này có thể bán được với giá tốt, còn bức tranh mẫu đơn ba thước tốt nhất vẫn nên giữ lại.”

“Vì sao cậu lại nói thế?”

“Hiện giờ quân phiệt hỗn chiến đã nhiều năm, ai ai cũng chạy ra nước ngoài, đồ cũ khó bán được với giá tốt. Tiếng tăm của thầy Thạch vang xa, càng không cần nói đến tranh treo tường khổ lớn, chỉ có bức mẫu đơn này… Nếu chờ thêm nhiều năm nữa, có thể ông Tôn sẽ không nỡ bán cho người khác đâu.”

Tạ Trạch Ích nói rất uyển chuyển, ông Tôn giật mình sáng tỏ, lẩm bẩm: “Duy chỉ mẫu đơn là quốc sắc! Quốc sắc thiên hương! Khoan thai lại lộng lẫy, rất tự nhiên.”

Ông Tôn vừa dứt lời, đến Sở Vọng cũng hiểu được đôi phần: có câu thịnh thế thì bảo thủ, loạn thế thì hoàng kim. Quốc gia còn chưa ổn định, những người có thể chạy ra nước ngoài như ông Tôn đều chạy đi hết, đương nhiên không phải là lúc bán được đồ cũ với giá cao. Nhưng nếu ông Tôn nhất định phải bán thì vẫn phải giữ bức mẫu đơn này lại, bởi vì từ xưa đến nay “duy chỉ mẫu đơn là quốc sắc”, đợi tới khi Trung Quốc ổn định, giá của bức tranh mẫu đơn ba thước ắt sẽ tăng cao.

“Chúng tôi cũng có ý đó, nhưng có được lời này của cậu Tạ, tôi cũng yên tâm hơn hẳn.” Bà Tôn nghe thế thì rất vui, không khỏi nhìn Tạ Trạch Ích bằng đôi mắt khác, đánh giá anh mãi: “Nghe nói cậu Tạ từ nhỏ lớn lên ở Anh, ấy vậy mà lại hiểu biết thấu đáo về những thứ cổ xưa thế này. Đúng là phương Tây kiểu cũ dễ dàng học tập, thật sự là nhân tài hiếm có.”

Lời của bà Tôn đã nâng anh lên tận trời cao. Nhớ lại chuyện ngay đến mấy chữ trên biển quảng cáo mà anh còn không biết, Sở Vọng suýt nữa phì cười phun ra hết sữa dâu trong miệng. Nếu không phải trước đó đã được bà Cát cho phép, nếu lúc này có người nói với cô “Tạ Trạch Ích chính là một tên lừa đảo” thì khéo cô cũng tin mất. Tạ Trạch Ích liếc nhìn cô, bình tĩnh cười nói, “Bây giờ tôi vẫn đang cố gắng học tập những điều Trung Quốc cổ xưa đó, chưa thể nói là hiểu biết thấu đáo được. Có điều mẹ tôi đúng là được sinh ra trong gia đình kiểu cũ thuần túy.”

Kiều Mã Linh cũng phì cười, “Mấy thứ khác anh ta không biết đâu, chẳng qua ngày trước ở trước mặt bà Cát học sơ sơ về hội họa thôi.”

Chị vừa dứt lời, bà Tôn cười hỏi: “Có phải vì bà Cát nên cô Hoàng và cậu Tạ quen biết nhau từ sớm không?”

Bà Tôn chỉ thuận miệng hỏi thế thôi, nhưng vì trong lòng chị có ma theo bản năng phủ nhận, Tạ Trạch Ích thì đáp: “Cũng coi như bạn cũ.”

Câu trả lời của hai người khác xa nhau, một người sốt ruột thất thố, người kia lại thản nhiên thong thả. Vợ chồng ông Tôn nhìn nhau, Hoàng Mark ngoài mặt càng không dễ chịu.

Tạ Trạch Ích cười đùa: “Hồi trước đúng là có qua lại thân thiết, chỉ vì tôi đi học mà bỏ lỡ hôn lễ của anh Hoàng và cô Hoàng, cũng vì chuyện này mà bà Cát giận tôi rất nhiều năm, lần này về cũng không đến biệt thự họ Kiều chào một tiếng, quả thật là lỗi của tôi, cô Hoàng giận tôi cũng phải.”

Chỉ một câu nói của anh đã che đi được sự lỡ lời trong câu nói của Kiều Mã Linh, mọi người cũng tin vào cách giải thích của anh, bừng tỉnh hiểu ra, việc này coi như xong.

Trên bàn ăn, bà Tôn khen Tạ Trạch Ích không ngớt lời, tuy rằng chỉ là xuất phát từ sự tán thưởng của trưởng bối. Đương nhiên bà Tôn cũng khích lệ Hoàng Mark, nhưng với một người đã kết hôn thì câu khích lệ này thật sự chẳng thích hợp chút nào. Huống hồ anh ta lại đi cùng Kiều Mã Linh đến, đối với chuyện hội họa anh ta chỉ là người thường, còn vợ mình và Tạ Trạch Ích lại là người trong nghề, nên anh ta càng khó mở lời nói chuyện. Vì dăm ba câu vừa rồi mà sắc mặt Hoàng Mark ngày một đen đi, sự tôn nghiêm của đàn ông lại vô hình bị ép xuống, đứng trước mặt tình địch giả tưởng Tạ Trạch Ích bỗng như thấp đi một cái đầu.

Bà Tôn cười ha hả: “Thanh niên như cậu Tạ, tri thức cũ mới đều biết, vừa lịch thiệp lại vừa tuấn tú, đúng là hiếm gặp. Không biết giờ đang nhậm chức ở đâu?”

“Tôi vẫn chưa nhậm chức, chỉ mới trở về làm quen thôi. Có điều cũng đã xin rồi, chỉ chờ chính thức tốt nghiệp thì sẽ làm tuần cảnh ở tô giới Anh Mỹ.”

Sở Vọng nhấp ngụm sữa, trong lòng nghĩ: Ồ ~ thì ra anh Tạ là cảnh sát.

“Thì ra là sĩ quan tuần tra. Không biết cậu đã có bạn gái chưa?”

“Bạn gái mới chia tay tôi về Mỹ rồi, chuyện đau lòng xin đừng nhắc đến.”

“À… Cô gái kia đi học ở Mỹ hả? Nhà nào thế, họ gì?”“Là người Mỹ, cha là thương nhân ở Bờ Đông.”

“Ồ… người như cậu Tạ, sợ không hợp với con gái Trung Quốc truyền thống đúng không?”

“Không hẳn thế. Chỉ là có lẽ người nhà đứng đắn cảm thấy tôi có tiếng xấu, nên không cho phép con gái nhà mình qua lại với tôi.”

“Có người đàn ông trẻ tuổi nào mà không đa tình? Sau này thành gia lập thất thì hồi tâm là được.”

Bà Tôn rõ là đang làm mối cho Tạ Trạch Ích, như thể chỉ hận dưới gối mình không có con gái để gả đi. Sở Vọng vui vẻ lắng nghe, vì để che giấu nên nhìn ra ngoài cửa sổ, vừa hay thấy một con thuyền nhỏ chạy qua, trên thuyền có năm sáu người đàn ông da đen da vàng, có lẽ là cư dân vùng Malaysia. Thuyền nhỏ chạy xung quanh con thuyền du lịch này một khoảng, khách khứa ở phòng khác trên thuyền cũng chạy ra ban công xem náo nhiệt. Vì để dời đi sự chú ý của anh Hoàng đang trong thế gượng gạo, Sở Vọng bèn *ồ* lên một tiếng. Hoàng Mark không yên lòng, lập tức bị âm thanh của cô thu hút.

Hoàng Mark thấy vậy thì bật cười, lấy ra một đồng bạc trị giá 20 ném ra ngoài cửa sổ, một chàng trai mười sáu mười bảy tuổi ở trên thuyền nhìn chòng chọc đồng bạc kia, khi tiền vừa rơi xuống nước thì cậu ta cũng nhảy tõm xuống, khiến mọi người kinh hãi hét lên. Chỉ một chốc sau, chàng trai ướt sũng nhô lên khỏi mặt nước, trong miệng ngậm đồng tiền mà Hoàng Mark vừa ném đi.

Trên thuyền có không ít người mở cửa sổ ra xem, sau hành động của Hoàng Mark, mọi người cũng ồn ào học theo ném tiền xuống nước. Có xu Nhật, có tiền đồng, cũng có đồng một xu, người trên con thuyền nhỏ kia đều chọn nhặt những đồng có giá trị lớn. Cũng có người ném xì gà và thuốc lá, chỉ một chốc lát sau, trên thuyền nhỏ đã thu hoạch được một khoản khá xa xỉ.

Hoàng Mark cười giải thích: “Đến Hương Cảng gặp ít đấy, chứ nếu là tàu viễn dương đến Đông Nam Á thì sẽ thấy nhiều hơn, vì đại bộ phận đều là Anh thuộc và Pháp thuộc. Mới đầu chỉ có con nít nhảy xuống nước xin tiền, về sau người lớn cũng bắt chước.”

Khó lắm mới gặp được chuyện mình biết rõ, nên anh ta mới sốt sắng muốn phô trương trước mặt mọi người. Nào biết chỉ có Chân Chân và Sở Vọng nịnh nọt anh ta, còn bà Tôn và ông Tôn chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ rồi nói, “Ném tiền ở khu nước cạn thì được, chứ ở đây vùng biển quá sâu, nghĩ thôi đã sợ.”

Kiều Mã Linh nghe thế, cũng đồng ý với bà Tôn, “Đúng là đáng thương.”

Anh Hoàng càng thêm khó chịu.

Ông Tôn tiếp lời ban nãy: “Bà Tôn muốn làm mai cho cậu đấy.”

Tạ Trạch Ích cũng vui vẻ, “Thật thế sao bà Tôn?”

“Nếu có cô gái nào hợp mắt duyên, nhất định tôi sẽ giới thiệu cho cậu trước.”

“Vậy tôi cám ơn bà Tôn.”

Hoàng Mark tức giận, vừa nghe vậy thì chống hông đứng cạnh cửa, nói thẳng không hề nể nang, “Đã quen với phụ nữ da trắng bụng dạ thẳng thắn, thì đến khi gặp phụ nữ Trung Quốc tính nết vòng vo, khéo chắc không quen đâu nhỉ, anh nói xem có đúng không anh Tạ?”Lời của anh ta nghe rất kỳ quái, Tạ Trạch Ích nghe xong thì chỉ giương mắt nhìn Kiều Mã Linh. Kiều Mã Linh cười gượng, dùng tiếng Pháp nói: “Hoàng Mark, không lẽ anh thấy nhiều biết rộng lắm hả? Ha ha.”

Kiều Mã Linh nói rồi đứng dậy, cầm lấy áo khoác trên móc treo, tức giận đùng đùng rời khỏi phòng ăn.

Cũng không biết là Tạ Trạch Ích không giỏi tiếng Pháp hay giả vờ nghe không hiểu, nhướn mày hỏi: “Cô Hoàng nói gì thế?”

Chí ít là Sở Vọng nghe hiểu, không khỏi tặc lưỡi thở dài – xem ra mâu thuẫn giữa đôi vợ chồng trẻ đã bùng nổ rồi.

Hoàng Mark xấu hổ cười cười, quay đầu đi không nói gì. Vùng biển ngoài kia bắt đầu sôi nổi, Tạ Trạch Ích chỉ nhìn thoáng qua rồi nói, “Mấy năm trước Đức thua chiến, khi chiến hạm Anh Quốc đến cảng Hamburd thì đã ném tàn thuốc và đồng penny xuống biển, cũng có không ít người giành giật nhau. Những chuyện như thế này, đúng là dễ khiến người ta cảm thấy đau lòng vì quốc gia suy yếu.”

Hoàng Mark nói: “Anh Tạ là người Anh, không biết hiểu được câu đau lòng vì quốc gia suy yếu từ đâu?”

Tạ Trạch Ích cười nhạt như thể không muốn so đo với anh ta, chỉ hất cằm ra bên ngoài, hỏi, “Còn không đuổi theo à?”

Hoàng Mark ho khẽ một tiếng, nói xin lỗi với ông bà Tôn rồi cầm áo khoác lên, vội chạy ra khỏi phòng ăn đuổi theo Kiều Mã Linh.

***

Bữa ăn hôm đó ra về trong không vui. Vốn cô út dặn cô đi theo Tạ Trạch Ích để mở mang kiến thức, nào biết kiến thức chẳng mở mang được gì, mà chỉ nhìn thấy màn kịch gia đình cãi nhau.

Chỉ là Sở Vọng khó hiểu: Tạ Trạch Ích xưa nay rất lịch thiệp, nhưng đêm nay có vẻ không định nể mặt Hoàng Mark, phải khiến anh ta mất hứng mới được.

Không lẽ anh vẫn chưa dứt tình với chị Mã Linh, nên khi tình địch gặp nhau thì mới tức giận đến thế?

Quay về phòng, bà Cát vẫn đang ngủ say. Mật Thu bảo nhân viên đem trái cây đã cắt nhỏ đến cho cô, bày ra cả một bàn, khéo muốn đút cô ăn thành con vịt béo mất. Cô có lòng muốn chia sẻ bớt cho Chân Chân, nhưng đoán lúc này bà Kiều đã bắt cô ấy đi ngủ rồi. Một lúc sau khi Mật Thu dẫn cô đi rửa mặt thì có người gõ cửa rầm rầm. Lật Thích nhìn ra cửa, Tiết Chân Chân đứng cạnh cửa, thấp giọng nói: “Sở Vọng ra ngoài đi, chị có chuyện rất rất rất quan trọng muốn tìm em.”

“Chuyện gì thế?”

“Chị Mã Linh và anh Hoàng vẫn chưa về, mợ sốt ruột lắm rồi.” Tiết Chân Chân thấp giọng, “Chỉ có chị biết hôm nay hai người họ cãi nhau, em nói xem cả con thuyền này to như thế, bọn họ sẽ đi đâu đây?”

Cô mặc quần áo vào, đang định ra ngoài với Chân Chân thì nghe thấy bà Cát ở phía sau cười lạnh: “Cái gì mà chỉ có cháu biết mà bà Kiều không biết? Sợ là chị ta không tiện ra mặt nên mới sai cháu đấy. Ngoài mặt bảo cháu tìm Sở Vọng, hai đứa con nít các cháu thì có thể làm được gì? Còn không phải là đến xin tôi giúp à?”

Chân Chân xấu hổ lè lưỡi, “Đúng là không có chuyện gì có thể giấu được dì Cát.”

“Bà chị vô dụng kia của tôi không bao giờ biết cách xử lý việc nhà, chuyện gì cũng đến tìm tôi đưa ra quyết định thay. Tự chị ta còn không xong, đến lượt con gái chị ta cũng thế thôi. Giải quyết hộ cũng không được tí lợi ích gì.” Bà Cát lười biếng giương mắt, sai Mật Thu, “Em dẫn hai đứa nó đi xem trò vui cũng được, xem hiện tại đôi chim cu đó cãi nhau thế nào. Có đánh nhau cũng đừng xen vào, chỉ cần ngăn cản là đủ, không đến mức chết người là được.”

Mật Thu cười nói: “Vâng ạ, sao có thể để bà nhà em việc gì cũng giải quyết thay bà ấy được.”

Dừng một lúc, bà lại bảo Mật Thu ở lại: “Thôi em đừng đi nữa. Họ Hoàng kia ra bên ngoài buôn bán nên rất nóng tính, nếu cô cháu gái kia của tôi thật sự muốn liều mạng thì mấy người cũng không cản được. Em sang bên cạnh gõ cửa phòng cậu Tạ đi, cậu ta là người có chính kiến, để cậu ta dẫn hai đứa nó đi xem trò hay là được.”

Bà Cát lười biếng nói ra câu “xem trò hay thì xem, đừng gây ra chết người là được” làm Chân Chân trợn mắt há mồm, còn Sở Vọng coi như không thấy gì, cảm thấy tuy bà Cát nói vậy, nhưng đến lúc ấy người có thể giúp được cũng chỉ có bà mà thôi.

Mật Thu vội đi gõ cửa phòng bên, chỉ hai ba câu đã nói rõ tình hình, Tạ Trạch Ích cũng đáp lại một câu nhẹ bẫng “đã biết”.

Khoang thuyền tối om om, gió lớn đang gào thét. Tạ Trạch Ích khoác áo gió phong phanh, hai ba bước đi ra khỏi cửa. Gió lùa qua thổi áo khoác bay phấp phới, như thể chiếc áo ấy đang treo trên đầu vai rộng lớn của anh, còn cơ thể bên dưới lại trống không.

Anh đứng ở cửa vẫy tay với hai cô gái, dùng khẩu âm vùng Đông Bắc chẳng biết học được từ đâu mà nói, “Lại đây.”

Chương 55: Anh Tạ và anh Hoàng (5)

Mọi người tìm thấy anh Hoàng và Kiều Mã Linh ở căn phòng sát ban công quán cà phê trên sân thượng.

Xem ra anh Hoàng cũng chỉ mới tìm thấy Kiều Mã Linh, vì khi ba người bước vào thì nghe thấy anh Hoàng gầm lớn:

“—— Gã Tạ Trạch Ích kia có gì hay ho hả? Suốt ngày tò tò đi theo dì cô làm người hầu, hai người họ kém nhau chỉ mười lăm tuổi, cô nói bọn họ không có quan hệ gì ư, cô tưởng Mark Hoàng tôi không biết chuyện xấu giữa nam nữ hả?”

Chân Chân và Sở Vọng toát mồ hôi thay Tạ Trạch Ích.

Sở Vọng ngẩng đầu nhìn Tạ Trạch Ích, “Có vẻ chúng ta đến không đúng lúc cho lắm?”

“Hử? Không, đúng lúc lắm.”

Tạ Trạch Ích thản nhiên dẫn hai người lặng lẽ ngồi vào trong góc, như thể người Hoàng Mark mắng không phải là anh vậy. Chân Chân rút lấy một tờ báo trong đống tạp chí bên cạnh, mở ra che cho mình và Sở Vọng, “Chị xem phim rồi, ngụy trang như thế này đúng không?”

Tạ Trạch Ích bình thản rút tờ báo đi, hai cô gái ở sau tờ báo trơ mắt nhìn anh gấp báo lại, đặt vào chỗ cũ.

Kiều Mã Linh ở đằng xa cười nói: “Anh thì hay lắm, có giỏi thì đến trước mặt anh ấy mà kiếm chuyện đi? Quát mắng trước mặt tôi làm gì. Ngày trước khi cha của Tạ Trạch Ích còn nghèo, dì tôi ra tay giúp đỡ, bây giờ cha anh ấy đã đứng vững ở Hương Cảng, dĩ nhiên không quên ân tình xưa của dì tôi. Tính dì tôi biết lạnh hiểu nóng, làm việc thức thời lại còn khéo léo, hễ Tạ huân tước có tiệc xã giao là lại đưa người đến biệt thự họ Cát, cho dì ấy mặt mũi. Giao tình nhiều năm như thế, ngay cả con cả Tạ Trạch Ích cũng tự do chơi bời ở biệt thự nhà dì tôi. Ở đất Cảng có ai không biết dì Cát và Tạ huân tước là từ bạn bè trở thành người tình? Hiện tại Tạ Trạch Ích đã học xong, nên dì Cát mới dẫn dắt con trai ông ấy.”

Hoàng Mark mỉm cười rất lâu, cười đến mức hai cô bạn nhỏ ở trong góc run lên.

Kiều Mã Linh nói: “Anh nổi điên cái gì thế hả?”

Hoàng Mark thôi cười, thay vào đó giọng càng u ám: “Có vẻ cô rất biết cách biện bạch cho hắn nhỉ?”

“Anh còn mặt mũi mà nói tôi hả? Sao không nói chuyện anh nuôi gái đi?”

“Mẹ kiếp tôi nuôi gái cái gì?!”

Có lẽ Kiều Mã Linh đã kìm nén nhiều năm rồi, vậy mà lúc nổi giận lại cực kỳ bình tĩnh. Chị chỉ cười lạnh: “Nuôi con ả người Pháp kia ở Việt Nam, tưởng tôi có mắt như mù ư?”

Hoàng Mark tự cho rằng mình đã che giấu rất tốt, đến khi bị vạch trần thì như quả khí cầu phình quá to rồi nổ tung, bao kiêu ngạo biến mất. Anh ta cãi chày cãi cối, “Mẹ cô ấy bị bệnh. Dốc hết gia sản đưa cô ấy đi học, cả nhà chỉ trông cậy vào một mình cô ấy. Chỉ vì nghe nói chuyện của tôi và cô ấy mà cha kéo người đến đánh đập, giờ đến ra cửa gặp người ta cũng không được. Cô ấy làm gì sai hả? Nếu tôi không chăm sóc cô ấy, thì mẹ con họ sẽ hết đường sống!”

“Chăm sóc? Hoàng Mark, anh chăm sóc ả ta kiểu gì mà cứ hễ về Việt Nam là lại sốt ruột như muốn về nhà vậy hả, ba ngày hai bữa chạy đến chỗ của con ả kia làm gì?”

“Cô nhìn cô đi. Ngày trước khi gả cho tôi, bà mối nói cô là người hiền lương thục đức nhất Hương Cảng. Ha? Giờ xem cô có chút gì hiền lương thục đức không?!”

“Anh đừng có nói tôi.” Dù đã trở mặt nhưng Kiều Mã Linh vẫn cười, “Nếu anh không tằng tịu với con ả kia, thì cha anh có gấp gáp tìm hôn sự cho anh không? Bà mẹ dơ dáy của ả ta cứ hai ba hôm lại lang chạ với đàn ông đến mức phải tiêm 606*. Có trời mới biết con gái bà ta có bị lậu không! Anh cứ ngủ với nó đi để rồi không sinh được con, anh với đồ đê tiện đó bẩn không khác gì nhau ——”

(*606 là tên loại thuốc trị bệnh Giang Mai.)

“ —— Chát!”

Một cái tát kêu vang của Hoàng Mark khiến cả thế giới chìm trong im lặng.

Sở Vọng lật đật đứng bật dậy, nhưng chỉ thấy Kiều Mã Linh nhào đến anh Hoàng như muốn liều mạng với anh ta. Chị níu chặt vạt áo anh ta, khi mọi người tưởng chị sẽ tát lại thì trong một tích tắc, Kiều Mã Linh đã buông Hoàng Mark ra. Nhưng đồng thời khi buông tay, chị cũng rút luôn khẩu Browning của Trung được giấu trong túi áo khoác của Hoàng Mark —— chứng tỏ chị biết rõ vị trí giấu súng. Sắc mặt chị trắng bệch, lớp ngụy trang nhiều năm cộng thêm chịu nhục đã đến đỉnh điểm, khiến giờ đây chị chĩa thẳng họng súng vào đầu Hoàng Mark, khiến anh ta sợ tới mức giơ hai tay lên.

Chân Chân suýt nữa đã hét lên, nhưng đã bị Sở Vọng bịt miệng kịp thời.Ở bên kia, không biết Tạ Trạch Ích đã đẩy cửa phòng ra từ lúc nào, cách tấm kính thủy tinh, anh như thể từ trên trời hạ xuống, một tay chụp lấy họng súng trong tay Kiều Mã Linh.

Vô cùng nhẹ nhàng, anh chuyển khẩu súng vào tay mình. Kiều Mã Linh kiệt quệ ngã phịch xuống đất, nước mắt tuôn rơi nức nở òa khóc, tiếng khóc đứt quãng xen lẫn tiếng mưa gió, nghe sao đỗi thê lương.

Tạ Trạch Ích nhìn sang Sở Vọng, cô lập tức hiểu ý, cùng Chân Chân đi tới đỡ chị ngồi lên ghế. Sở Vọng nhìn Kiều Mã Linh suy sụp, đột nhiên trong đầu lại nhớ đến buổi hôn lễ, cha xứ đã hỏi: “Mark Hoàng, con có đồng ý lấy người phụ nữ này làm vợ không? Ký kết hôn ước cùng cô ấy, dù là trong lúc ốm đau hay mạnh khỏe, dù là vì bất cứ lý do gì, con sẽ ở bên cạnh cô ấy, chăm sóc và yêu thương cô ấy, cũng như tôn trọng và chấp nhận cô ấy, một lòng chung thủy với cô ấy đến cuối sinh mệnh không?”

Lúc ấy vì căng thẳng mà Hoàng Mark đã lỡ miệng, mặt đỏ bừng khẳng khái đáp, “Oui, le veux.”

Tạ Trạch Ích cầm súng trong tay, mỉm cười nhìn Hoàng Mark, nói ra một câu rất hợp cảnh: “Hồi đó ở trước mặt cha xứ thề một lòng chung thủy đến chết không đổi, sao chưa gì đã bội ước nhanh vậy?”

Hoàng Mark cười lạnh, “Ha, anh Tạ bênh vực cho tình nhân cũ cũng nhanh nhỉ?”

“Ồ… Không phải.” Tạ Trạch Ích chỉ vào Chân Chân và Sở Vọng ở gần đó, đáp trả, “Tôi vô tình dẫn hai đứa nhỏ đi ngang qua thôi.”

Hoàng Mark như tự thấy nhục nhã, đưa tay vò tóc rồi nhíu mày tức giận hỏi, “Nếu không phải đến giúp người yêu cũ thì anh xen vào làm quái gì?!”

“Ai mà chẳng có mối tình đầu, đúng không anh Hoàng?” Tạ Trạch Ích cười nói, “Tôi và cô ấy có duyên nhưng không có  phận, cả anh và cô gái ở Việt Nam cũng vậy – xin lỗi, vừa nãy nghe lỏm được mấy câu, thực sự không cố ý. Nhưng cô Hoàng mới là người đi cùng anh, chuyện giữa cô ấy và tôi cũng kết thúc tại đây. Bây giờ tôi đứng trước mặt anh nói chuyện là với tư cách một người qua đường không quen biết, tuy không biết rõ nhưng không thể không nói lý. Cô ấy là phụ nữ mà còn có thể dứt khoát như thế, vậy vì sao anh Hoàng không làm được?”

Hoàng Mark trợn mắt với anh, cười gượng hai tiếng, “Anh kết hôn rồi chắc. Anh thì biết cái sá gì?”

“Tôi chưa kết hôn.” Anh cười giễu rồi nói tiếp, “Nhưng anh Hoàng à, gia đình hai ta cũng gần như nhau, từ nhỏ đã tiếp thu kiến thức văn hóa nước ngoài. Đến khi lớn lên, về chuyện hôn nhân gia đình thì phải tuân thủ nghiêm ngặt theo truyền thống Trung Quốc. Cho đến nay tôi vẫn rất ghét hôn nhân kiểu Trung Quốc, tôi nhớ anh cũng thế —— dùng danh nghĩa hôn nhân để trói buộc cả của đời của hai người xa lạ với nhau, ngoài mặt thì bảo là ‘lương duyên trời ban’, kỳ thực chỉ là cuộc hôn nhân không tình yêu. Nếu hai người nhìn nhau không vừa mắt, dần dà sẽ càng căm hận nhau hơn cả kẻ thù.”

Hoàng Mark mặc áo sơ mi và tây trang, ắt sẽ hiểu được lời anh nói. Nhưng xuất phát từ tâm lý là tình địch cũ, nên anh ta chỉ khịt mũi khinh thường.

Tạ Trạch Ích không hề nổi nóng, tiếp tục nói đến đạo lý không biết anh ta cân nhắc từ đâu, “Nếu tiếp thu thì phải tuân theo tới cùng – bởi vì anh đã thỏa hiệp với cả Trung Quốc rồi. Lấy vốn từ tiếng Trung tôi mới học được gần đây mà nói thì là, ‘anh hèn nhát’, còn cái gì mà ‘quân tử nhất ngôn khoái mã nhất tiên’.”
Nghe Tạ Trạch Ích vò đầu bứt tai nói ra những câu rất bài bản, bầu không khí vốn đang nghiêm túc lại trở nên buồn cười, cứ như thể đang xem tập phim cẩu huyết lúc 8 giờ tối thì đột nhiên chiếu quảng cáo vui nhộn hài hước, khiến Sở Vọng cảm thấy tức cười.

Tạ Trạch Ích vốn mặt dày quen rồi, còn nghiêm túc nói, “Suy bụng ta ra bụng người, có ai không muốn được toàn tâm đối xử? Bởi vì bất công với đối phương cũng không có lợi gì cho mình, quả thực là chuyện hại người hại mình. Dĩ nhiên đấy là điều tôi nghiền ngẫm nhiều năm tự chiêm nghiệm ra, có đạo lý hay không thì tôi không biết, nhưng tôi nghĩ anh cũng có thể nghiền ngẫm thử. Tôi nghĩ cô Hoàng cũng không phải là người không hiểu chuyện. Thương lượng với cô ấy mọi việc, hẳn cô ấy cũng sẽ nghĩ cho anh.”

Nói xong đạo lý đao to búa lớn, Tạ Trạch Ích ném súng trả lại Hoàng Mark, nói, “Tuy bảo đem theo thứ này trong người là để phòng thân, nhưng thật sự chẳng mấy khi có dịp phải dùng đến súng. Trái lại còn dễ vô tình cướp cò hơn, thế thì bất tiện lắm.”

Nói đoạn, anh cũng chẳng nhìn Hoàng Mark thêm lần nào nữa, rời đi để lại người này sắc mặt nhợt nhạt đứng sau cửa kính.

Tạ Trạch Ích đi vào trong, dừng lại trước mặt Kiều Mã Linh, chỉ nói một câu “anh Hoàng đang đợi cô” rồi vẫy tay với hai cô gái kia.

Sở Vọng và Chân Chân cũng rất biết quan sát sắc mặt, hậu tri hậu giác đi bước nhỏ xuống lầu. Trên đường đi gặp phải hai cảnh sát biển trên thuyền, hình như nghe thấy động tĩnh nên hỏi: “Trên lầu có chuyện gì vậy?”

Tạ Trạch Ích lịch sự đáp: “Không có gì, vợ chồng cãi nhau thôi.”

Cảnh sát giật mình à một tiếng rồi rời đi.

Từ nãy đến giờ đã quan sát được bản lĩnh khuyên can của người từng trải, Chân Chân đã sùng bái Tạ Trạch Ích đến mức không còn ngôn từ để diễn tả, chỉ hỏi: “Anh Tạ, cái từ ‘súng’ anh nói cuối đó, là ẩn dụ cho việc lòng phòng bị của anh Hoàng bị chị Mã Linh kích thích đúng không?”

Tạ Trạch Ích à một tiếng, “Ẩn dụ có nghĩa gì?”

“… Coi như tôi chưa hỏi vậy.”

Tạ Trạch Ích tiện đà khiêm tốn học hỏi, siêng năng truy vấn, “Gần đây chăm học tiếng Trung, xin được chỉ điểm nhiều hơn, được không cô Tiết?” Thấy Chân Chân không để ý thì lại nhìn sang Sở Vọng, “Cô Lâm?”

“Ấy…” Sở Vọng đau cả đầu, nhớ lại Tạ Trạch Ích có nhiều phẩm chất riêng vô cùng thần kỳ, thế là bèn hỏi: “Anh Tạ có biết câu ‘tẩm ngẩm tầm ngầm mà đánh chết voi’ có nghĩa gì không? Đây là điển cố ẩn dụ rất đúng cho tình cảnh này.”

Tạ Trạch Ích bị vạch trần, híp mắt nhếch môi, nửa cười nửa không nhìn ra xa, “Em cũng biết mà, tiếng Trung của tôi không được tốt.”

Từ xưa đến nay, để làm quen tiếp xúc với người khác thì cách bắt chuyện dễ dàng nhất đầu tiên là mượn sách, tiếp đó là “có câu này tôi không hiểu, bạn có thể giải thích cho tôi được không?”. Nếu người nào đó muốn kết bạn thì lời đầu tiên sẽ hạ thấp thân phận, hạ trình độ học vấn của mình xuống, đây là chiêu hữu hiệu nhất. Bản lĩnh không có chuyện thì tìm chuyện của anh ta, Sở Vọng đã được chứng kiện trên đường đưa cô đến bến cảng Jardine Matheson hôm trước rồi. Dĩ nhiên Tạ Trạch Ích không có tâm tư gì khác với một đứa con nít chưa lớn như cô, chỉ cảm thấy đùa vui nên chỉ tìm chuyện tán gẫu mà thôi. Cái khác không nói, chứ bản lĩnh bắt chuyện thì đúng là số một. Nếu dùng bản lĩnh ấy để đùa cợt một đứa trẻ, lại còn ra vẻ vô hại thì chỉ e Tạ Trạch Ích sẽ là người đầu tiên từ khi khai hoang lập địa đến giờ.

Có điều ngẫm lại, có lẽ cô đã hiểu được lý do vì sao ở trên bàn ăn hôm nay, Tạ Trạch Ích lại không có vẻ nho nhã như thường mà gây khó dễ cho Hoàng Mark. Không phải thật sự nhớ nhung gì cô Hoàng, chẳng qua xuất phát từ sự lễ độ anh học được từ nhỏ, cho rằng anh Hoàng có thái độ không tốt với vợ, không phải là nam tử hán đại trượng phu, cho nên mới lạnh lùng chế nhạo.

***

Sở Vọng không biết tối đó còn xảy ra chuyện gì nữa, tuy sáng hôm sau Kiều Mã Linh vẫn còn tức giận, bộ dạng khó chịu, nhưng không lâu sau lại ngọt ngào cùng ra cùng vào với Hoàng Mark.

Dường như vợ chồng họ không đến nước một đêm trở thành thù.

Có điều thái độ của bà Kiều với bà Cát lại rất đáng lưu ý. Theo như tin tức mà Tiết Chân Chân nói: bà Kiều thấy con gái và con rể vẫn hòa thuận, gia đình mỹ mãn thì rất vui, còn nói xấu bà Cát sau lưng ——

“Chuyện của cháu gái cô ta, sao cô ta không lo lắng hả? Rõ ràng ngày trước chính cô ta lo liệu cuộc hôn nhân này cho Mã Linh.”

Chân Chân diễn lại dáng vẻ cay nghiệt của bà Kiều lúc đó sinh động như thật, phối với gương mặt xinh xắn của Chân Chân khiến người hầu vú già ở phòng bên cười đau cả bụng. Còn bà Cát làm như không thấy gì, chỉ chuyên tâm sửa móng tay, mỉm cười nói, “Chị ta nghĩ mình hưởng được lợi từ chỗ cô chắc, có lẽ cảm thấy cô là quả hồng mềm dễ bóp đây mà. Chị ta tưởng mình được lợi thật ư? Một thương nhân giỏi thì làm việc gì cũng chỉ làm bảy phần, để mình có tiếng thơm là đủ rồi. Bà cô đây mà mà mất hứng thì cả thế giới này đừng ai mơ được lợi từ chỗ cô. Dù cô có không ra gì thì vẫn được cái tiếng độ lượng thông cảm. Muốn làm việc tốt đâu có dễ – cô sẽ từ từ chờ xem.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau