GIỜ ĐANG NƠI ĐÂU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Giờ đang nơi đâu - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Tô giới công cộng (1)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Ba ngày sau, Doãn Yên và bà Kiều bắt đầu vào guồng quay bận rộn. Chỉ mỗi việc dọn dẹp hành lý của Doãn Yên thôi mà điều hết hơn nửa người hầu trong nhà. Doãn Yên cực kỳ cứng đầu —— thứ gì cũng muốn đem theo, không nỡ bỏ lại hay vất đi. Sở Vọng không khỏi cảm thái, xem ra chứng ái vật của cô nàng là bẩm sinh mà có, sống thêm mấy năm cũng không đổi.

Chuyến này đi Thượng Hải, Lâm Du mời rất nhiều bạn bè thân thích đến biệt thự nhà mình ở tô giới công cộng, coi như là tiệc nhà quy mô lớn. Vì thế nên Kiều Mã Linh và anh Hoàng cũng muốn đi cùng. Có điều tháng trước chị và anh Hoàng đã đến khu định cư Eo biển Singapore*, nên hai người sẽ đi thuyền từ Singapore đến thẳng Thượng Hải, tới lúc đó mới gặp nhau.

(*Các khu định cư Eo biển là một nhóm các lãnh thổ của Anh nằm tại Đông Nam Á từ 1826–1942, gồm có bốn khu định cư riêng biệt: Malacca, Dinding, Penang và Singapore.)

Con thuyền mang số hiệu Tử Tước lần này là thuyền của Anh Quốc, vẫn là khoang hạng nhất, có điều rộng hơn con thuyền Nhật Bản nhiều. Bà Kiều ở chung một gian với Doãn Yên, còn Sở Vọng và Chân Chân ở gian khác, một gian khác nữa là của vú già. Sóng gió trên biển lặng hơn lần trước, nhưng Doãn Yên vẫn nôn nhiều. Nôn ba ngày liền, đến bà Kiều cũng không chịu nổi, “Sau này phải băng qua Ấn Độ Dương và biển Đỏ mất gần một tháng, ở đấy sóng to gió lớn, đến lúc đó biết làm thế nào đây?”

Tiết Chân Chân nhìn Doãn Yên ở bên ngoài, rồi quay sang nói với Sở Vọng như bắn súng liên thanh: “Nước ngoài có nhiều đồ ngon chơi vui, lại còn có trai đẹp nước Pháp, vì sao em không đi? Em không đi mà ở lại đây làm gì? Hưởng thụ Hương Cảng một năm hai mùa rõ rệt à?”

Sở Vọng thở dài, đầu tiên là nói: “Em ở lại chơi với chị.”

Sau đó bảo, “Đến Anh cũng không có bốn mùa rõ rệt đâu.”

Cuối cùng thản nhiên nói, “Trai đẹp người Pháp thì thôi đi, không phải còn có vị hôn phu đó sao?”

Bớt đi một Doãn Yên ở bên cạnh ỡm ờ õng ẹo, ba ngày nay trên thuyền vô cùng thoải mái, có điều cô phải chịu đựng màn tra khảo của Tiết Chân Chân.

Đến khi thuyền cập bến, Chân Chân mới thổ lộ tiếng lòng, “Em cố ý ở lại chơi với chị, là vì sợ chị cô đơn một mình ở biệt thự đúng không?”

Sở Vọng tiếc nuối nói: “Không phải chỉ vì mình chị đâu.”

Chân Chân thở dài, “Chị vui lắm.”

Tại bến cảng thuê người đến chuyển hành lý xuống thuyền, vú già đỡ Doãn Yên đi cạnh bà Kiều, còn Sở Vọng và Chân Chân lê bước chậm rãi theo sau. Nười trên thuyền dỡ hàng chuyền cho người nhận hàng trên bến, xe hơi chậm rãi chạy ra chạy vào – giao thông trở nên hỗn loạn. Tiết Chân Chân nhác thấy ông Tiết, đứng trên bậc thềm nhảy cẫng lên: “Cha ơi!”

Sở Vọng nhìn sang bên kia: Ông Tiết đi cùng Lâm Du tới. Lâm Du cao gầy, nét mặt trang nghiêm, đeo kính tròn, mặc kiểu áo Tôn Trung Sơn màu nâu nhạt – trông rất truyền thống cũ kỹ, làm nổi bật ông Tiết có phong cách riêng vô cùng sinh động bên cạnh – âu phục giày da mũ phớt rất phương Tây, mặt to bóng loáng, đầu trọc, bụng tròn vo đội cả hàng nút áo com lê.

Đỗ bên cạnh hai người là xe Ford và Buick, ngoài ra còn có hai chiếc xe đưa đón. Tuy trước đó đã gọi điện cho bà Kiều, song khi hai người cha tận mắt thấy số hành lý có quy mô của Doãn Yên thì vẫn hoảng hốt.

Tiết Chân Chân muốn ngồi cùng xe với Sở Vọng, nhưng bà Kiều, Doãn Yên và Sở Vọng phải đi xe nhà họ Lâm, người hầu thì lên xe đưa đón ở phía sau, dĩ nhiên không còn chỗ cho Chân Chân. Ông Tiết khuyên hết lời, cuối cùng mới khuyên được cô lên xe nhà mình, đồng ý lát nữa sẽ dẫn cô đến biệt thự nhà họ Lâm chơi.

Mấy người lên xe, xe từ bến cảng Jardine đi qua cầu lớn, rồi từ đường cái rộng thênh thang dần tiến vào tô giới công cộng. Sở Vọng nhìn lướt qua, để ý trên bảng tên con đường trước đó viết “Kiukiang road”. Hiếm có dịp Lâm Du đến tầm mắt cô, giải thích nói: “Đây là đường số 2.”

Lúc này không biết vì sao Lâm Doãn Yên lại hỏi: “Thế còn đường số 4 đâu ạ?”

Lâm Du đột nhiên nhìn bà Kiều: “Nghe ai nói vậy?”

Bà Kiều gượng gạo đáp: “Cháu ngoại chị lớn lên ở Thượng Hải, từ nhỏ đã nghịch ngợm, có lẽ lúc mới đến Hương Cảng đã nghe con bé nói…”

Dĩ nhiên Sở Vọng không biết đường số 4 là đường gì, mà cũng không thể hỏi được, chỉ thán phục trí nhớ siêu việt của Doãn Yên —— ba năm trước Tiết Chân Chân chế giễu cô nàng lúc bị say sóng, thế mà đến giờ cô ấy vẫn còn nhớ.Lâm Du nói sang chuyện khác: “Sở Vọng, con không định đi châu Âu với cha, có thể nói cho cha biết vì sao không?”

Sở Vọng mỉm cười: “Không có gì, chỉ là con không muốn phải trì hoãn chuyện học hai năm. Sau này vẫn còn nhiều cơ hội đi châu Âu mà.”

Lâm Du nghe vậy thì đáp được, khen cô: “Có chủ kiến riêng cũng không tệ.”

Sở Vọng nghe thế cũng không nói gì thêm, quay đầu nhìn ra ngoài cửa xe – nhà cao tầm san sát nhau dần biến mất, từ xa dần đi vào đường lớn ở khu dân cư. Vì trời mưa nên cô không thấy rõ cột mốc đường. Giữa một dãy các tòa nhà màu trắng, đột nhiên xen vào một khu đất trống – là một bãi cỏ rộng lớn, đằng sau bãi cỏ là ngôi nhà cực to màu xám, nhà gắn cửa thông gió màu xanh nhạt. Có cảm giác đây không phải ở Trung Quốc mà đang ở nước ngoài, bề ngoài rạp hát Vienna có lẽ cũng giống thế này.

Trong lúc ngẩn người thì xe đã dừng lại cạnh tòa lầu nhỏ màu trắng sữa bình thường cạnh ngôi nhà màu xám kia. Hai người hầu đi ra chỉ huy đỗ xe gỡ hành lý, còn bà Kiều đỡ Doãn Yên xuống xe. Cô nàng cũng nhìn căn nhà lớn màu xám kia, hỏi: “Cha, đó là biệt thự nhà họ Tư đúng không ạ?”

Lâm Du đáp: “Đúng thế. Hôm qua cậu Tư mới về, sinh bệnh trên đường đi. Nhưng khi nghe bảo hôm nay hai đứa tới, nhất quyết đòi ra bến đón, cha phải khuyên một hồi mới chịu ở nhà. Để cậu ấy dưỡng bệnh khỏe lên rồi hai hôm nữa sẽ lại nhà ăn bữa cơm.”

Sở Vọng dỏng tai nghe, đi theo bà Kiều bước vào cánh cổng biệt thự nhà họ Lâm. Bấy giờ là bốn giờ chiều, trong nhà đã lên đèn. Nhà họ Lâm không có nữ quyến nên không có cảnh các bà mặc sườn xám ngồi lại với nhau đánh mạt chược. Tuy Lâm Du từng đi du học nhưng tác phong vẫn khá bảo thủ – hầu hết đồ gia dụng đều làm bằng gỗ sơn đen, mà cũng không có quá nhiều đồ đạc, cứ như chuyển nhà họ Lâm vắng lặng ở Thiệu Hưng đến một nơi nửa hiện đại hóa vậy.

Hai căn phòng trên tầng hai có ban công đối diện với bãi cỏ được dùng làm phòng ngủ tạm thời cho Sở Vọng và Doãn Yên. Sở Vọng chỉ đem theo vài bộ quần áo, vừa vào phòng đã giang tay giang chân nằm phịch xuống giường, trong tiếng di chuyển hành lý ầm ĩ ở bên cạnh, cô ngẩn ngơ một hồi.

Đợi đến khi cái người phòng bên dọn dẹp gần xong thì cũng tới giờ ăn tối. Ở Hương Cảng ăn cơm Tây ba năm đến phát ngán, nên khi món canh ngó sen hầm xương vừa được nấu xong, Sở Vọng lập tức đi theo mùi hương xuống lầu, Doãn Yên cũng đi sát theo sau. Hai ngày nữa nhà họ Lâm sẽ mở tiệc thiết đãi bạn bè thân thích, mà bây giờ trong nhà vẫn đang thiếu nhiều đồ, thế là Lâm Du nhờ bà Kiều mua đồ giùm mình. Sở Vọng và Doãn Yên uống canh hầm xương, còn bà Kiều dặn vú già đem giấy bút đến để lên danh sách mua hàng.

Một lúc sang điện thoại reo lên. Nữ giúp việc đi đến nghe máy, sau đó nói, “Cô Tiết mời hai cô nhà mình tối nay đến Đại Thế Giới* chơi.”

(*Đại Thế Giới là trung tâm giải trí lớn nhất Thượng Hải thời bấy giờ. Ảnh.)



Bà Kiều nói: “Thế cũng được, đỡ lo không có ai dẫn hai đứa đi chơi.”

Lâm Du cười nói: “Đúng thật là, ba đứa này vừa đến nơi đã lại đi chơi.”

Một lúc sau, ông lại nghĩ đến điều gì đó, “À… Vừa nãy bác Tư có gọi điện đến nói lát nữa cậu Tư sẽ đến nhà mình. Hầy, lớn tuổi rồi nên cứ hay quên.”

Ông vừa dứt lời thì chuông cửa vang lên. Khi người giúp việc đi ra mở cửa, Doãn Yên chợt nói: “Chị không đi Đại Thế Giới nữa.”

Quả nhiên, giúp việc đứng ở cửa nói: “Là ông Tư và cậu Tư đến ạ.”

Lâm Du và bà Kiều đứng dậy ra đón, Sở Vọng ăn hết miếng ngó sen cuối cùng rồi đi đến sau lưng Doãn Yên. Tư Ưng tuy gầy song vẫn tuấn tú, năm nay đã gần bốn mươi nhưng vẫn có thể được xem là mỹ nam, mỗi một động tác đều thể hiện rõ sự mạnh mẽ trong tác phong làm việc của ông. Nghe nói năm ngoái ông mới cưới một bà vợ Nhật Bản, có người đẹp bầu bạn nên mặt mũi càng thêm hồng hào.

Hai ông bạn già đứng ở cửa trò chuyện một hồi, sau đó mới nhìn sang Tư Ngôn Tang đứng sau lưng Tư Ưng —— vẫn áo sơ mi và áo gi–lê màu than như trước, có lẽ vì trời mưa làm nhiệt độ giảm nên anh khoác thêm tây trang màu đen, gài kín cúc áo. Vì bị bệnh nên sắc mặt vẫn không được tốt lắm, chỉ đứng sau lưng Tư Ưng mỉm cười với Sở Vọng.

Tư Ưng cũng phát hiện ra, quay đầu nhìn con trai mình, cười mắng: “Thằng nhóc này, hôm qua về bị ốm, hôm nay đã ồn ào đòi ra bến đón em gái nhà mình.”

Lúc này Tư Ngôn Tang mới thôi cười, chào hỏi Lâm Du và bà Kiều, sau đó nói: “Em hai, em ba…” Nói đoạn, hai mắt anh sáng rực như bó đuốc, nhìn Sở Vọng chằm chặp: “… Đã lâu không gặp.”

“Đã lâu không gặp.” Sở Vọng bất đắc dĩ cười nhìn trời.

“Anh Ngôn Tang, nghe nói anh bị bệnh trên thuyền về nước hả? Bây giờ sao rồi, đã khỏe lên chưa?”

“Đã đỡ hơn nhiều rồi, cám ơn em hai đã quan tâm.” Anh đáp, sau đó lại cười nhìn Sở Vọng.

Doãn Yên ân cần hỏi han: “Hai ta cũng coi như cùng bị bệnh rồi, mấy hôm trước em cũng nôn một trận trên thuyền, vì thế nên hôm nay vẫn chưa khỏe lắm.”

“Chưa khỏe?” Lúc này Tư Ngôn Tang mới giả vờ nghiêm túc nhìn mặt Doãn Yên, “Ừm? Anh thấy sắc mặt rất tốt, có vẻ đen đi nhỉ?” Chợt anh phì cười thành tiếng, “Sao lại đen thế này?”

Anh vừa dứt lời, mặt Doãn Yên càng đen thêm.

Bà Kiều cười nói: “Có một thời gian ở Hương Cảng thịnh hành trào lưu con gái để da ngăm, thế mới đẹp. Cậu Tư đang khen cháu đấy.”

“À? Là vậy sao.” Tư Ngôn Tang khách khí cười, “Thì ra ngày trước em hai gửi thư có nhắc đến chuyện này hả? Anh nên đọc mới phải, xin lỗi xin lỗi.”

Tư Ưng nghe vậy thì hỏi: “Chỉ mới nghe nói cháu ba và thằng nhóc nhà tôi thư từ qua lại. Nó viết thư cho tôi, khen cháu ba thông minh hiếu học. Thì ra cháu hai cũng viết thư à?” Ông đưa mắt hỏi Ngôn Tang, “Sao không nghe con nói năng gì?”

Lâm Du nghe Tư Ưng nói thế, lập tức nhìn sang bà Kiều và Doãn Yên. Bà Kiều không lên tiếng, còn Doãn Yên cúi gằm đầu, tay siết chặt vạt áo sườn xám.

Chương 47: Tô giới công cộng (2)

Tư Ưng và Lâm Du vào thư phòng nói chuyện, bà Kiều ngồi ở chỗ sáng trong nhà ăn trải danh sách ra. Sở Vọng lại nhớ đến bát canh hầm xương, nhân cơ hội ngồi xuống uống nốt chỗ canh còn lại. Tư Ngôn Tang ngồi cạnh, vui vẻ nhìn cô: “Sao lại nôn nóng thế?”

Doãn Yên đứng trước mặt cô nói: “Lát nữa em ba phải đến Đại Thế Giới với bạn, sắp đến giờ rồi nên mới vội vã ăn cho nhanh ấy mà.”

“Sắp ra ngoài hả?”

Sở Vọng ừm một tiếng, “Vừa rồi bạn gọi điện mời, trước khi cha con anh đến.”

“Vậy là anh đến chậm rồi?” Tư Ngôn Tang cười nói, “Ăn từ từ thôi, anh có con gấu định tặng người ta nhưng bị mưa làm ướt, lát nữa cần đem đến cửa hàng đồ chơi xử lý, có lẽ sẽ tiện đường.”

Hai người đều biết con gấu đó là gì, cùng nở nụ cười trong lòng hiểu rõ không cần nói ra. Doãn Yên nhìn thấy cả, nhưng không biết nên xen vào như thế nào.

Đang trò chuyện thì chuông cửa vang lên. Người giúp việc đi ra mở cửa, nói cô Tiết đi xe đến đón cô ba. Vì không muốn để người ta đợi lâu nên Sở Vọng vội vã lên lầu thay đồ, đến khi ra cửa thì cả Doãn Yên và Tư Ngôn Tang cũng đi theo sau.

Ngồi trong xe hơi là Tiết Chân Chân mặc âu phục xanh thẫm và đi giày da, vừa thấy Doãn Yên thì hỏi: “Không phải cô không đi à, sao lại ra đây?”

Doãn Yên đưa mắt nhìn ra ngoài xe hỏi, “Anh Ngôn Tang, không phải anh muốn đi cùng à, sao không lên xe?”

Tư Ngôn Tang cười nói: “Không ai mời anh.”

Dường như Tiết Chân Chân biết anh là ai nên thò đầu ra: “Vậy giờ em mời anh, anh có lên không?”

Tư Ngôn Tang cười nói: “Lần sau xin hẹn trước.”

Tiết Chân Chân hừ cười: “Mặt mũi của cậu Tư lớn thật! Vậy chúng ta đi thôi, tạm biệt!”

“Xin lỗi, lần sau sẽ đi chơi cùng.” Anh nhìn theo ba người ngồi xe rời đi.

Ba người trong xe đều ngoái đầu nhìn ra sau, mãi đến khi xe hơi chạy vào ngã rẽ không còn nhìn thấy bóng người nữa, Tiết Chân Chân mới quay sang nói với Sở Vọng, “Anh chồng chưa cưới này của em cũng được đấy, rất lịch thiệp.”Sở Vọng cười nói, “Em có nên cám ơn chị đã khích lệ không?”

Doãn Yên cứ tưởng Tư Ngôn Tang sẽ đi cùng, thế mà vòng đi vòng lại lại bắt hụt, lúng túng ngồi trên xe hơi của nhà họ Tiết không nhìn ngang nhìn dọc. Sở Vọng nhìn hàng cây ngô đồng Pháp cành lá xum xuê ngoài cửa xe, còn Tiết Chân Chân ngồi cạnh lại vui vẻ giới thiệu: “Ở ngõ bên kia toàn là nhà cửa cấp cao ở Thượng Hải thôi” “phu nhân người Nga đẩy xe nôi kia, nhìn bụng như đang mang thai” “tòa nhà màu vàng thô đó là nhà chị ở khi mới đến Thượng Hải, về sau mới chuyển đi”.

Cho đến khi tới cửa Đại Thế Giới, trên đường lớn rộng thênh thang nào là xe taxi, xe kéo và người qua đường đi qua đi lại, tấp nập nườm nượp, khung cảnh vô cùng náo nhiệt. Đến lúc này Tiết Chân Chân lại không nói gì thêm, chỉ bảo lái xe lát nữa quay lại đón. Đèn sáng chói mới lên, Đại Thế Giới đèn đóm sáng rực, khác hẳn hộp thư màu xanh lá và thùng nước máy ở bên đường. Sở Vọng đứng bên ngoài nhìn những tấm biển quảng cáo trước mắt mà than ôi không ngớt. Quảng cáo cửa hàng nhiều vô cùng tận – nào là thuốc lá Hồng Cao Lạc, khăn len hiệu Anh Hùng, chăn đệm Thiên Long và khăn mặt 313, dầu Vạn Kim, xà phòng… Xen kẽ ở giữa còn có rất nhiều con chữ to “diệt cường đạo cứu quốc cứu dân” rất đặc sắc của năm 1927.

Tiết Chân Chân hỏi: “Lát nữa có thể lên tầng hai nghe bình đàn* Tô Châu, đêm nay có vở Đỗ Thập Nương và Miêu Kim Phượng. Đến tối nữa ở trên tầng thượng sẽ chiếu phim, hôm nay chiếu Thiên Nhai Ca Nữ.”

(*Bình đàn: một hình thức văn nghệ dân gian, vừa kể chuyện, vừa hát, vừa đàn, lưu hành ở vùng Giang Tô, Chiết Giang,Trung Quốc.)

Ba người theo đám đông dưới biển quảng cáo cùng tiến vào cửa Đại Thế Giới. Có các quý ông quý bà nói giọng Thượng Hải cười đùa với nhau, tay cầm xẻng  đi về hàng rào ở dưới tầng một. Tiết Chân Chân nói, “Hoặc đến trường đua ngựa xem cũng được, chị cũng chưa đến đó bao giờ.”

Một lúc sau, cô nàng nhìn đồng hồ rồi la lên: “Á, xem chị kìa, quên luôn giờ giấc, sắp diễn Miêu Kim Phượng rồi!” Vừa dứt lời, lập tức dẫn hai người len vào thang máy.

Từ trước đến nay Sở Vọng không có khả năng giám định và thưởng thức biểu diễn nghệ thuật truyền thống bình đàn. Nghe xong đoạn đạo trưởng tế con rồi lại đi xem một vở kịch than hoàng*, cuối cùng là lên vườn hoa tầng thượng xem hết Thiên Nhai Ca Nữ. Màn hình điện ảnh nhấp nháy liên tục, trong âm thanh “chân trời góc bể…” quen thuộc của Chu Tuyền, Sở Vọng dần ngủ gà ngủ gục.
(*Than hoàng: nghệ thuật hát nói lưu hành ở vùng Giang Tô, Chiết Giang, Trung Quốc.)

Xem xong phim thì cũng không còn sớm nữa, nhưng Tiết Chân Chân vẫn chưa thỏa mãn, nói: “Tối nay thời gian ít quá, hôm nào chúng ta đến sân trượt băng đi, hoặc đi vòng quay du thuyền cũng được.”

“Đại Thế Giới cũng chỉ thế mà thôi, chẳng có gì thú vị để chơi.” Doãn Yên nói, “Sớm biết vậy đã không đến.”

Sở Vọng nói bâng quơ: “Không phải từ đầu chị bảo không đi à?”

Doãn Yên nói: “Chẳng lẽ những thứ này không phải từ nước ngoài đem đến? Ra nước ngoài sẽ vui hơn ở đây nhiều.”

“Lâm nhị tiểu thư à.” Tiết Chân Chân nhìn Doãn Yên vài lần, có lẽ cũng không nhịn nổi nữa, đổi sang lời Thượng Hải chế giễu: “Ây da đúng là người “nước ngoài” mà, tầm mắt cao ghê ha, mấy thứ ở Thượng Hải này thì có là gì.”

Đương nhiên Doãn Yên hiểu Tiết Chân Chân đang nói gì, biết mình không có sức cãi lại nên cũng chỉ đi theo hai người ngồi vào xe hơi nhà họ Tiết. Vốn vui vẻ mời bạn mới đến Thượng Hải đi chơi Đại Thế Giới, thế mà bị Doãn Yên phá hỏng hết trơn, nên trên đường về Tiết Chân Chân cũng không dễ chịu gì.

Mưa phùn rơi rả rích, Sở Vọng nhìn xe kéo bên đường, nói: “Nhất định hôm nào đó phải đi một lần mới được.”

Tiết Chân Chân nhìn theo ánh mắt cô, cuối cùng cũng cười phì một tiếng, “Chuyện này thì có gì khó?” Nói rồi đập vào lái xe, “Dừng xe lại đi bác.”

Xe rời đi được một lúc, hai người ngồi bên đường ăn một bát tào phớ rưới tương ngọt đựng trong bát tráng men ở bên đường, sau đó lại lên chiếc xe kéo duy nhất còn lại. Vừa lên xe thì mưa rơi xối xả, nước mưa rơi xuống vải dầu phủ trên nóc xe kêu *lộp độp*. Trong không gian nhỏ bé, hai người không nghe thấy tiếng đối phương nói gì, phải hét thật to mới nghe thấy rõ. Định bụng nếu lát nữa gặp chiếc xe khác thì sẽ đổi xe, tiếc là cho đến khi về tới nhà họ Lâm cũng không thấy.

Cho người kéo xe hai đồng bạc, hai người đứng trước cửa nhà nói chuyện. Tiết Chân Chân nói: “Chồng chưa cưới của em thật sự rất được, hèn gì chị em cứ nhớ nhung mãi. Em không đi châu Âu, không lẽ định để mặc chị em tác oai tác quái bên cạnh anh ta sao?”

“Bọn mình đều biết chị ấy tác oai tác quái, thì sao anh ấy có thể không biết?”

“Cũng đúng.” Tiết Chân Chân gật đầu, “Nếu như anh ta không rõ đạo lý này, thì chị sẽ là người đầu tiên không tha cho anh ta.”

Lái xe của nhà họ Tiết đã đợi ở cửa lâu rồi. Sở Vọng biết hôm nay cô đi chơi không vui nên không muốn về nhà sớm. Khó khăn lắm mới đẩy cô nàng lên xe, Sở Vọng cười nói: “Được, hôm nào đó, hai ta lại đến Đại Thế Giới chơi một lần, còn nhiều cơ hội mà, việc gì phải ủ rũ.”

Chương 48: Tô giới công cộng (3)

Tuy nói vậy, nhưng Sở Vọng lại không có nhiều cơ hội ra ngoài với Chân Chân.

Hai ngày sau, họ hàng của nhà họ Lâm dần đến Thượng Hải.

Dù đến Thượng Hải thì phép tắc khác xưa, nhưng hầu hết họ hàng trong nhà vẫn rất bảo thủ. Đến biệt thự nhà họ Lâm chơi rồi được Lâm Du và bà Kiều đưa tới khách sạn gần đường số 2 ở, bọn họ có phê bình kín đáo về bữa tiệc kiểu mới của Lâm Du.

“Nam đinh nữ quyến trong nhà ngồi cùng phòng ăn uống trò chuyện thì còn ra thể thống gì nữa?” Một bà thuộc chi trưởng nhà họ Lâm nói.

“Trong nhà không có mẹ nên thiếu phép tắc lễ nghi. Chị nhìn hai con bé kia đi, còn là khuê nữ mà đã bị cha kéo ra khỏi khuê phòng tiếp khách, đúng là đáng thương.” Bà lẽ phòng ba nói.

“Các cô đừng có kén cá chọn canh, cũng do điều kiện có hạn thôi. Nhà hiện tại nhỏ hơn nhà họ Lâm ở Thiệu Hưng ngày trước nhiều, nhưng lại phải dựa theo phép tắc Thượng Hải. Bây giờ ấy hả, phương Tây du nhập vào Thượng Hải rất nhiều, làm gì còn tập tục cổ hủ của đại gia đình ngày xưa? Mấy năm trước hai con bé đến Hương Cảng, được con gái lớn phòng hai nuôi nấng, đương nhiên rất biết phép tắc quy củ rồi.” Bà cả phòng ba lên tiếng bênh vực.

“Con bé lớn đó, tài học xuất chúng, từ nhỏ đã nổi danh. Mấy năm không gặp, giờ con gái lớn rồi, tướng tá cũng phải nhất nhì đấy. Mấy ngày nay thấy nó tiếp khách rất ra dáng, không cậy thế cũng không luồn cúi. Nếu đi châu Âu với cha nó chừng hai năm rồi về, nói không ngoa chứ, đến lúc đó không đứa con gái nhà giàu nào ở Thượng Hải có thể so được với con bé…” Bà năm phòng ba cũng nịnh nọt.

“Các chị toàn nói cháu hai tốt, sao không thấy ai nói đến cháu ba? Nghe nói ở Hương Cảng, con bé còn vào đại học sớm hơn chị nó hai năm, có thể thấy cháu nó thông minh, trò giỏi hơn thầy… Tuy hai ngày nay con bé nói ốm nên không gặp khách, nhưng có một lần tôi tình cờ gặp nó khi uống nước…” Dì sáu phòng ba thấp giọng nói.

Có vài bà bác đã nghe nói đến cô con gái ba của nhà con trai trưởng chi thứ hai trong truyền thuyết, nhưng lại chưa gặp bao giờ, thế là châu đầu đến hỏi:

“Sao? Có đẹp không?”

“Cử chỉ có khôn khéo không?”

“Lớn lên trông giống mẹ hay giống cha hơn?”

Dì sáu phòng ba nhớ lại tình cảnh lúc mình gặp Sở Vọng. Bà lấy cớ đi thay quần áo để đi xem cô cháu ba kia trông ra sao, để sau này còn có chuyện mà nói với các bà trong phòng ba.

Cô bé ấy mặc áo lụa hồng cánh sen thêu hình hoa sen, gương mặt trắng mộc mạc, ngũ quan vẫn chưa phát triển hết. Vì nét mặt lạnh lùng nên trông khá bình thản, nhưng bù lại với chị gái đoan trang thanh lịch là cô bé có nụ cười đầy hoạt bát. Ở các gia đình giàu có, thường rất khó phân biệt được ai là tiểu thư ai là nha hoàn, phải dựa vào khí chất mới biết được. Tuy hiện tại khuôn phép trong nhà đã khác, nhưng chỉ cần nhìn một lần, từ khi chất biết ngay đây chính là cô ba.

Bà chưa từng gặp cô cháu ba này lần nào, cô bé trong lời đồn không thường xuyên lộ diện dù bị người lạ bắt quả tang nói dối cũng không rụt rè, còn đứng lại *suỵt* một tiếng, cười tít mắt, “Phu nhân này, mấy ngày qua người hầu trong nhà đều bận tít mắt, nếu dì muốn đi vệ sinh thì để cháu dẫn dì đi.”

Dì Lục đã quen luồn cúi nay được gọi là “phu nhân” thì rất vui. Nhớ lại chuyện ngày hôm đó, bà mỉm cười trịnh trọng tuyên bố với các phu nhân: “Nói về dung mạo thì cháu nó giống mẹ hơn, như vậy có thể tưởng tượng được, sau này ắt sẽ là đệ nhất mỹ nhân. Tuy có vẻ tinh nghịch nhưng nếu đem ra so thì chị nó không phóng khoáng bằng.”

Hoàng Mark có một căn hộ nhỏ trong khu nhà có thang máy tại tô giới, nên Kiều Mã Linh ở bên kia với anh, có điều chị cũng thường xuyên đến biệt thự nhà họ Lâm đánh mạt chược với bà Kiều và các bà khác. Từ khi nghe thấy dì sáu phòng ba khen em ba “ngày càng giống tiểu thư nhà họ Tô hồi xưa” “còn phóng khoáng hơn chị hai nó”, thì người đến nhà họ Lâm góp vui ngày một nhiều, muốn hỏi thăm bà Kiều chuyện của cô cháu ba này.

Bản thân bà Kiều chưa bao giờ cảm thấy Sở Vọng đáng yêu. Bị một đám đàn bà hỏi này hỏi nọ, bà moi ruột gan cũng chỉ nói được một chuyện “con bé rất đáng yêu, đáng yêu tới mức vợ của giáo sư trong trường ra ngoài du lịch cũng dẫn nó theo”, còn lại đều do Kiều Mã Linh kể chuyện.

“Là một cô bé rất biết tìm cách để người khác vui. Vì để may áo cưới giúp cháu, em ấy còn xin cha mẹ cho em ấy ra ngoài học, thậm chí còn học cả tiếng Pháp nữa, hiện tại nghe nói cũng được tương đối rồi. Về sau nghe nói em ấy được giáo sư vật lý của trường đại học Oxford nhìn trúng, cháu cũng không ngạc nhiên. Dù gì thì trong một năm cũng có thể thành thạo tiếng Pháp mà, không bắt bẻ gì được em ấy cả… Nhị đồng, xin lỗi, cháu ù rồi.” Kiều Mã Linh mỉm cười.

Các bà đâu có tâm tư chơi mạt chược, nên dù thua cũng không buồn quá. Qua miệng của mấy người họ hàng, bà Kiều có thể nhận ra bọn họ đang âm thầm so sánh hai cô bé với nhau, nhưng vì không thể nâng bên này hạ bên kia, cộng thêm thua liên tục nhiều ngày nên càng không thoải mái. Đánh bài với trưởng bối vốn là dỗ người ta vui vẻ chứ đâu không mơ thắng, thế mà Kiều Mã Linh bỗng trở thành người thắng liên tiếp mấy hôm, về đến nhà lại nơm nớp lo sợ, Hoàng Mark đành an ủi: “Ngày mai chúng ta đến cửa hàng mua quà tặng mẹ và các dì là được.”

***

Sở Vọng nhìn ra đường số 2 ở xa, hắt hơi một cái.

Hai ngày qua họ hàng đến đây khá nhiều, hồi đầu Sở Vọng còn miễn cưỡng phân ưu với Lâm Du. Nhưng người càng nhiều, càng có người đến vì “tài học” của hai cô con gái nhà ông. Có một ngày học trò của Lâm Du đến cửa chào hỏi, đã đề cập đến một câu: “Nghe nói con của thầy ai cũng tài hoa hơn người; anh Tử Đồng thì còn một năm nữa mới tốt nghiệp, nhưng bây giờ đã được lên hàm thiếu úy; em Doãn Yên đang ở tuổi ăn học, thế mà nhiều lần có thơ được đăng trên báo “Tân Thanh Niên”…”
Cứ nhắc đến thơ là Sở Vọng biến sắc, để đề phòng xuất hiện lại chuyện “làm thơ thi đấu” như hồi ở nhà cũ, không đợi học trò của cha đắc ý chỉ đích danh khen mình, cô đã nhanh như chớp lẻn vào trong khách khứa mất tăm mất tích, mấy ngày sau cũng lấy cớ bị ốm, nằm trên tầng hai không gặp khách. Tất cả việc nhà đều vào tay Lâm Du và Lâm Doãn Yên, tuy sẽ bị cái tội “ham ăn biếng làm” nhưng cũng không sao.

Chỉ cần không bắt cô làm thơ là được rồi, còn những chuyện khác cô không quan tâm…

Có điều nếu bị bệnh nằm liệt giường thì sẽ không đi chơi được. Cả ngày nằm bẹp dí trong nhà, cô chỉ biết nghiên cứu ống dẫn nước nóng. Lần đầu tiên Sở Vọng bị sốc là khi biết giá than đá không tăng mà đã có hệ thống “cung cấp nước nóng” đầy nhân tính như vậy; vặn vòi nước ra, lần thứ hai bị sốc là khi nước ấm chảy ra, ống dẫn nước được dấu bằng chữ H phát ra âm thanh gầm rú như địa ngục, nhưng sấm to mà mưa nhỏ, chỉ có vài giọt nước đỏ rỉ sét nhỏ *tong tong*.

Mạng lưới cấp nước ống nhánh có điểm yếu là thế đấy. Áp lực chỉ lên đủ đến tầng hai, làm thế nào mà lên được cả tầng ba và bốn nhỉ? Sở Vọng đưa ra kết luận.

Hai ngày sau đó, cô dành thời gian đọc sách giáo khoa môn phiên dịch trong học kỳ này. Có thể vì để bớt việc đi mà người biên soạn sách đã viết nội dung rất “đỉnh”: bài một – dịch “Trần Tình Biểu”; bài hai – dịch “Xuất Sư Biểu”. Bài tập cuối khóa: sinh viên thực hành phiên dịch một đoạn trong đó rồi nộp lên. Sở Vọng thử viết câu đầu tiên “your servant mi state…”, lập tức gục xuống bàn gào khóc: Đúng là trốn được cuộc thi làm thơ, nhưng lại không trốn được nhu cầu bằng cấp.

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ở bên kia khu vườn có người có thể thực hiện được công việc này. Chỉ là mấy tối nay ở dưới lầu có các bà chơi mạt chược với nhau, cô ở trên lầu nghe nói bà hai Sachiko Tanaka sinh cho Ngôn Tang một cậu em trai, tên là Ngôn Bách, cũng đã mấy ngày rồi. Nên biệt thự bên kia cũng bận tối mắt.

Sở Vọng chỉ thoáng trông thấy anh hai lần. Lần đầu là thấy anh đem con gấu kia lên xe rồi đi ra ngoài, lần thứ hai là tiễn khách ra về. Lần thứ ba, hình như anh biết phòng của Sở Vọng là phòng nào, thế là viết rõ ba từ tiếng Đức lên giấy, trắng trợn giơ lên ngoài cửa sổ phòng cô. Trên tờ đầu tiên ghi chữ krank (bị bệnh), tờ thứ hai ghi fur die gäste (vì khách), tờ thứ ba chỉ vẽ một dấu chấm hỏi (?). Thấy Sở Vọng trông thấy, anh cười hì hì đi bộ một lúc rồi lập tức biến mất. Để tránh tị hiềm nên đã nhiều ngày hai nhà không gặp nhau, nhưng dù vậy anh vẫn chơi trò này rất vui vẻ.

Kể ra vẫn phải cám ơn Lâm Tử Đồng. Ngày anh ta về, Lâm Tử Đồng đã thu hút ánh mắt của các cô các bác giúp Sở Vọng. Mấy năm trước nghe Tạ Di Nhã kể các chị nhà mình “giật mình” khi gặp Lâm Tử Đồng, còn bây giờ đã hai năm trôi qua, người anh cả nhà họ Lâm càng trầm ổn chính chắn. Mặt mày khôi ngô, ánh mắt cương trực, vóc dáng kiêu ngạo, áo thanh niên màu cọ sẫm mặc trên người khiến anh trông hệt như một khẩu súng.

“Đến Thượng Hải lâu thế rồi mà không về nhà, là đến nhà họ Hứa trước à?”

“Đã gặp cô tư Hứa chưa?”

“Nghe nói từ nhỏ nhà họ Hứa đã mời thầy Ngô Mai đến dạy bốn cô con gái hát hí khúc. Ngoài hát hí khúc ra thì còn biết gì nữa?”

Trong tiếng cười đùa của các cô các bác, Lâm Tử Đồng không hề cười. Anh chào hỏi qua loa rồi đi thẳng lên lầu, không đến phòng của Doãn Yên ở cuối mà lại gõ cửa phòng Sở Vọng, hỏi: “Em ba, anh vào được không?”

Sở Vọng thu dọn sách giáo khoa, mời anh ta vào ngồi xuống cạnh bàn.

Lâm Tử Đồng bước hai ba bước đi vào, ngồi ngay ngắn trên ghế, “Em vẫn không thích ồn ào như xưa.”Sở Vọng mắt to trừng mắt nhỏ với anh, chỉ cảm thấy không khí quá quái dị, đành tốt bụng nhắc nhở: “… Anh cả à, em, là em ba.”

“Ừ, anh biết.” Lâm Tử Đồng gật đầu: “Tới thăm em không được à?”

Sở Vọng ngượng ngùng cười, “Dĩ nhiên là được.”

“Ngôn Tang nghe nói em bị bệnh, nhưng đợt này lắm người lắm miệng, sợ người ta chỉ trỏ nên không tiện đến thăm, cho nên mới nhờ anh đến đây. Bị cảm lạnh à?”

Sở Vọng cười nói, “Có hơi hơi.”

“Hay chỉ là không muốn gặp khách?”

Sở Vọng cười ha ha giả ngớ ngẩn đánh trống lảng, “Cũng có.”

“Gần đây trong nhà nhiều họ hàng, Ngôn Tang cược với anh xem em bị bệnh thật hay là viện cớ tránh gặp người ta. Thì ra là giả vờ.”

Sở Vọng cười gượng: “Cám ơn anh cả đã quan tâm.”

“Ừ.” Lâm Tử Đồng cúi đầu trầm ngâm.

Im lặng, vẫn là im lặng.

“Nghe cha nói em không định đi châu Âu, vì sợ trễ nải chuyện bài vở?”

“Vâng ạ.”

“Có chủ trương của mình như thế là tốt.” Lâm Tử Đồng khen. Một lúc sau, anh lại hỏi, “Vẫn định ở chỗ của bác cả à?”

“Em không biết nữa.” Sở Vọng đáp.

“Nếu ở chỗ cô út thì sẽ dễ chịu hơn ký túc xá trường.” Lâm Tử Đồng nói.

Sở Vọng ngơ ngác gật đầu.

“Cần giúp gì thì cứ nói với anh.”

“Cám ơn anh cả.”

Nhìn Lâm Tử Đồng đứng dậy rời đi, mấy cô mấy bác bên dưới lại lôi anh đến cười đùa. Mấy phút sau, anh lại vòng về hỏi dò, “Ngôn Tang vẫn chưa biết chuyện em không đi châu Âu đúng không? Cậu ta vẫn tưởng là em đi cùng.”

Sở Vọng thở dài, “Vâng. Em sẽ nói với anh ấy sớm.”

Chương 49: Tô giới công cộng (4)

Ngày Tư Ngôn Tang đến biệt thự họ Lâm là ngày tổ chức tiệc nhà. Hôm đó Sở Vọng mặc áo lụa cổ đứng năm viền năm mép màu xanh truyền thống, đứng trong góc khuất hạ thấp cảm giác tồn tại, để chị gái mặc sườn xám thêu hoa màu đỏ được các cô các bác khen ngợi.

“—— Con gái đúng là không cần phải chọn đồ. Mấy đứa nó mặc là áo váy tôn dáng, còn đến lượt chúng ta thì lại thành người không bằng váy vóc.”

“—— Thì cũng chọn người thôi. Nếu để cháu gái của trưởng thư ký Triệu mặc bộ đồ này thì đâu đẹp như thế.”

“—— Giống hệt Na Tra bị đánh nguyên hình, trông trẻ con quá.”

Mấy bà cô cùng nghĩ đến vóc dáng của vị Triệu tiểu thư kia, người nào người nấy cũng gật đầu tán thành, cười ầm lên, “Đúng là Na Tra thật.”



Tư Ngôn Tang vất vả lấy được thông tin chính xác từ cha mình, cẩn thận ôm một chiếc tã lót, lại không kìm nén được kích động mà chạy như bay từ nhà họ Tư sang nhà họ Lâm. Anh người cao chân dài lại còn sải bước lớn, mấy vú già ở phía sau đuổi theo thở không kịp: “Cậu chủ —— cậu chạy chậm thôi.”

Chuông cửa nhà họ Lâm kêu inh ỏi —— “Cậu Tư… và cậu hai Tư đã đến rồi!”

Trong tiếng cười của người giúp việc đi ra mở cửa, Tư Ngôn Tang ôm Tiểu Ngôn Bách hỏi ngay: “Cô ba nhà cô đâu rồi?”

Hỏi ba bốn người mới có được câu trả lời, Tư Ngôn Tang băng qua đám đông, cuối cùng tìm được Sở Vọng ở cuối hành lang trong góc nhỏ, lúc này mới thở hắt ra, cười nói: “Em nhìn này…”

Sở Vọng đứng dậy, ánh mắt chuyển từ chân mày không kìm nén được hưng phấn của Ngôn Tang sang cục thịt nhỏ đang say ngủ trong lòng anh.

“Ngôn Bách.” Tư Ngôn Tang thấp giọng nói, “Em ấy tên là Ngôn Bách.”

Ngôn Bách vươn bàn tay bé nhỏ ra khỏi tã lót lụa đỏ, có vẻ cu cậu đang rất hờn tủi. Sở Vọng giơ ngón trỏ ra, lập tức bị bàn tay nhỏ bé kia nắm chặt. Cô cười nói: “Thế là địa vị của anh ở nhà đã tụt xuống rồi, sẽ bị thất sủng cho xem.”

“Thất sủng?” Tư Ngôn Tang suy nghĩ về cái từ này, cười nói, “Từ lúc em ra đời là địa vị đã tụt xuống rồi.”

“Sao thế được?” Sở Vọng cười hỏi.

“Có một hôm cha gọi anh đến, nói với anh là bà Lâm mới sinh thêm em bé. Ông ấy nói,” Dưới ánh đèn sợi đốt, Tư Ngôn Tang mỉm cười nhìn Sở Vọng, bắt chước khẩu khí của cha, “‘Ngôn Tang, từ nay trở đi, cuộc đời con sẽ không còn thuộc về một mình con nữa. Vì thế nên trước khi nói năng hay hành động thì đều phải suy nghĩ, mình làm như thế có ích cho em ấy không? Có liên lụy đến em ấy không? Và con cũng không thể hại em ấy được.’ Cha anh nói vậy đấy, không phải là tụt xuống đấy sao?”

Sở Vọng cúi đầu im lặng, lại ngẩng đầu nghĩ ngợi một hồi, sau đó nói: “… Bát nước đổ đi?”

Cả hai cùng bật cười.

Mấy ngày qua anh ở nhà chăm sóc em trai mới chào đời, cho nên cũng biết cách ẵm trẻ con, thế là anh đề nghị Sở Vọng ôm thử, “Đỡ lưng đi… Đỡ cả đầu nữa…”

Sở Vọng bất ngờ, luống cuống đỡ lấy đứa trẻ, Ngôn Bách trong lòng lại khóc oe. Mọi người theo tiếng khóc nhìn sang bên này, Sở Vọng còn khóc không ra nước mắt hơn cả Ngôn Bách. May mà bà Tư và vú già đã dìu nhau đi đến, nhận lấy Ngôn Bách trong tay cô, chỉ à ơi hai ba lần đã dỗ con nín khóc.

Bà Tư nằm nhà nhiều ngày nên cũng muốn ra ngoài đi lại. Bà mặc áo hai lớp, đeo khăn quàng cổ và đội thêm mũ. Có vẻ bà đã ngoài 30, có gương mặt tròn phúc hậu, xem ra là người rất hiền từ. Tiếng Trung không tốt lắm, chỉ lời ít ý nhiều trách Ngôn Tang: “Láu táu.”

Rồi lại nắm tay Sở Vọng, hiền từ hỏi Ngôn Tang: “Đây là… cô ba?”

Ngôn Tang mím môi cười, gật đầu.

“Đáng yêu quá.” Bà Tư tối giản từ ngữ khen cô, “Sau này sẽ là người đẹp.”

Tư Ngôn Tang lại như nghe thấy người ta khen mình, dù khiêm tốn nhưng không che giấu được ý cười trên mặt: “Thế ạ?”

Bà Tư lại đánh giá cô một lượt từ đầu đến chân: “Vừa xinh xắn vừa thông minh, bảo sao người ta thích?”

Tư Ngôn Tang đứng bên tiếp lời: “Không tệ không tệ.”

“Là một hôn nhân tốt.” Bà Tư tổng kết, “Mấy hôm nữa sẽ đi châu Âu với Ngôn Tang và cha hả?”

Sở Vọng nhìn hai người đang cười trước mặt, im lặng không nói gì. Đang định mở miệng thì giúp việc đến gọi, nói là lão gia gọi cô vào thư phòng. Cô xin lỗi bà Tư rồi đi theo giúp việc. Đi được hai bước, Sở Vọng ngoái đầu nói với Tư Ngôn Tang: “Đợi em một lúc, em có chuyện muốn nói với anh.”

Anh đứng trong góc, mỉm cười gật đầu.

Trong thư phòng Lâm Du có hai tách trà, tách ở đối diện ông vẫn đang bốc khói, có lẽ khách vừa rời đi không lâu.

“Ở Hương Cảng, có dự định gì không?”

Sở Vọng nhìn tách trà kia, nghĩ ngợi rồi cười nói: “Con có thể ở trong ký túc xá.”

Lâm Du đang định tuôn ra những lời lẽ xúc động tình cha con, không ngờ Sở Vọng lại trả lời ngắn gọn dứt khoát như thế. Ông trầm ngâm một lúc, đành bỏ đi toàn bộ suy nghĩ trước đó, ướm lời: “Cha… có thể bàn bạc lại với bác cả của con.”

Theo lý thì cô sẽ trả lời: “Không sao, con ở ký túc xá là được rồi.”

Nhưng Sở Vọng lại không như thế, vẫn chỉ cười nói: “Vậy nhờ cha bàn bạc lại vậy.” Nói rồi xoay người đi, khép cửa phòng lại cho ông.

Ra khỏi thư phòng, cô đi tìm Tư Ngôn Tang. Anh vẫn đứng trong góc, có điều bà Tư đã đi.

Cô băng qua đám đông, “Sao anh lại ở đây?”

Anh đứng thẳng người dậy, “Không phải em bảo anh chờ em à?”

“Có chuyện này muốn nói với anh.” Sở Vọng gật đầu, “Em không thể đi châu Âu.”

“Xin lỗi, tôi lại ù rồi ——” Một bà bác cười nói. Những người khác thở dài, tiếng xào mạt chược lạo xạo vang lên, một ván mới lại bắt đầu.

Vì tạp âm xung quanh lớn quá nên anh không nghe rõ, cúi thấp đầu nhìn cô, “Gì cơ?”

“Em không đi châu Âu.” Sở Vọng nhìn vào đôi mắt đen kia, lặp lại lần nữa, “Xin lỗi, em nên nói sớm với anh mới phải…”

“Vì sao?”

“Nhiều nguyên nhân lắm.”

“Chú Lâm không cho em đi cùng?”

Sở Vọng lắc đầu, “Không phải.”

Tư Ngôn Tang ngước đầu, nhìn Lâm Du và bà Kiều đi xuống. Anh sải bước đẩy người ra đi đến bên kia. Nhận ra ý định của anh, Sở Vọng cuống quýt đuổi theo, ngăn không cho anh hỏi chuyện không thể hỏi.
Nhưng anh chạy quá nhanh, Sở Vọng chỉ túm được tay áo sơ mi anh, nghiêm túc nói: “Là do em lựa chọn, không liên quan đến ai hết.”

“Nên anh cũng không được biết lý do ư?” Tư Ngôn Tang bật cười, “Trong kế hoạch cuộc đời anh mãi luôn có em. Dù là làm chuyện gì, em cũng hỏi anh vì sao lần nào cũng hữu ích cho hai ta như thế. Vậy anh hỏi em, vì sao em không muốn đi châu Âu với anh, em trả lời anh thế nào?”

“Trên đời này có rất nhiều chuyện, không thể chỉ dựa vào mỗi chuyện là anh hay em, là hữu ích hay vô ích mà giải thích rõ ràng được.”

“Vì sao cha và chị em lại đồng ý? Vì sao em không nói rõ với anh?”

“Vì em tin anh.” Sở Vọng nói thật.

Cha và bác cả thiên vị chị hai, còn phòng ngoài ở nước ngoài xa xôi lại như hổ rình mồi với em… Trong cuộc đời này, anh từng là cọng rơm cứu mạng duy nhất của em.

Từ nhỏ cha anh đã dạy anh làm một người trọng tình nghĩa, giữ chữ tín, chính vì vậy nên anh cảm thấy mình nhất định phải tuân thủ hôn ước của hai ta, như vậy mới không phụ em.

Nhưng bắt đầu từ một ngày nào đó, em đã tìm được ý nghĩa đặt chân đến thế giới này, đó là một cọng rơm khác của em.

Nên em tin anh, cũng không muốn lợi dụng anh nữa.

Nhưng em biết nói với anh thế nào đây?

“Tin anh?” Tư Ngôn Tang cười thành tiếng, “Tin anh sẽ không tức giận dù có chuyện gì đi chăng nữa?”

“Không phải.”

“Tin anh sẽ không như các du học sinh khác, ‘tuy ở quê đã có vợ, nhưng có cũng như không, bản thân không khác gì người độc thân’? À đúng rồi, chúng ta chỉ mới đính hôn thôi mà. Kết hôn ư? Còn quá sớm.”

Cô im lặng nhìn vào đôi mắt đen kia, sau đó nói, “Anh sẽ không như vậy.”

“Vì sao em biết là sẽ không?” Một nụ cười vụt qua trên mặt, anh im lặng mê mang nhìn cô, xoay người bước nhanh ra ngưỡng cửa.

Sở Vọng đuổi theo hai bước, nhưng đã bị người đằng trước đóng cửa cái *rầm*. Cô nhìn chằm chằm cánh cửa ngơ ngác hai giây, sau đó mới kéo cửa ra nhìn ra ngoài: Anh đã sải bước đến ngoài cửa ngôi nhà bên kia bãi cỏ.

Cô đứng một bên thở dài, đang định đóng cửa đi vào thì nghe thấy giọng nữ ở trong góc vang lên:

“Cãi nhau à?”

Cô nghiêng đầu nhìn sang: Bà Cát mặc đồ đen từ đầu đến chân, đội mũ lưới khiến gương mặt như chìm trong bóng tối. Trên ngón tay có một điểm sáng lóe lên, đung đưa theo động tác tay bà hỏi lại: “Hối hận rồi?”

Sở Vọng thở dài, lắc đầu đáp, “Cháu sẽ không đổi ý.”

Bà Cát bằng lòng, “Ừ, coi như cũng biết rõ đấy.”

Sở Vọng nheo mắt cười, “Sao cô út lại đến đây?”

“Cô không được đến hả? Cô út của cháu vẫn chưa bị gạch tên ra khỏi gia phả nhà họ Lâm.”

“Là cháu sợ mọi người kiếm chuyện với cô thôi.”

“Kiếm chuyện?” Bà Cát như nghe được chuyện cười gì đó, “Nếu nói đến kiếm chuyện, cô út của cháu chưa bao giờ thua đâu.”

Sở Vọng cười hì hì.

“Vừa nãy cô đang đánh bài, đang trên đà thắng thì cảm thấy bồn chồn, cứ sợ trong nhà họ Lâm xảy ra chuyện nên mới ngồi xe kéo đến đây, chết cóng cô rồi.” Bà Cát dụi tắt thuốc lá lên tường nhà, “Đi.”

“Đi đâu ạ?”
“Đi kiếm chuyện.”

Bà Cát xoay lưng đi vài bước, bước lên bậc thềm biệt thự nhà họ Lâm. Cửa vẫn mở nhưng bà lại nhấn chuông cửa, một lần không được nhấn hai lần, nhấn đến khi hai giúp việc trong nhà đi ra đón mới thôi, cũng thành công thu hút ánh mắt của các ông các bà đang ngồi bên trong.

Cánh phụ nữ ngồi bên bàn đánh mạt chược đã dừng tay. Tiếng cười ồn ào cũng dần lắng lại, ai ai cũng đang nhìn ngọn cờ đen ở ngoài cửa.

Xuất hiện quá hoành tráng, cũng rất có khí thế… Sở Vọng đi theo sau cô út, nơm nớp nghĩ.

“Cô ba, rốt cuộc vị phu nhân này đến tìm ai vậy?” Giúp việc đi theo sau Sở Vọng, nơm nớp hỏi.

Lúc này trong đám đông lặng như tờ đã có người nhận ra bà ba nhà họ Lâm, “Đây không phải là Cẩn… cô Cát sao?”

“Cô ta đến đây làm gì?”

“Không phải cô ta bị gạch tên khỏi gia phả rồi à, còn chê chưa đủ mất mặt ư?”

Đúng lúc đi ngang qua phu nhân phòng lớn nói câu “chưa đủ mất mặt” kia, bà Cát chậm rãi lùi về sau hai bước, nhấc chân ngồi xuống cạnh bà ta, chỉnh lại váy áo rồi cười nói: “Không biết con mắt của ai thấy tôi bị gạch tên khỏi gia phả? Mắt trái hay mắt phải, hay là tìm đạo sĩ mở thiên nhãn cho chị nhé?”

Bà cả không biết nên cãi lại thế nào, lại còn đăm chiêu như thật sự nghĩ xem là con mắt nào.

Bà Cát sờ tai, thở dài, “Nếu đã thế, vậy xin mời gọi Lâm Du và Lâm Phỉ xuống đây giúp tôi, cũng để mọi người nghe về chuyện cũ của nhà họ Lâm trong thời gian đại gia đình đoàn viên, để xem ai mới mất mặt.”

Trên lầu có người ho khan hai tiếng, một người giúp việc nhanh chóng chạy xuống, nói: “Ông mời bà Cát và cô ba đến thư phòng nói chuyện.”

“Nói với ông ta là tôi chỉ ngồi đây, bảo ông ta xuống đây nói chuyện.”

Giúp việc lộ vẻ khó xử, trước mắt bao người vào thư phòng rồi lại đi ra, gần như nài nỉ: “Ông mời bà Cát lên nói chuyện ạ.”

Lúc này bà Cát mới uể oải ngước mắt lên, hỏi Sở Vọng: “Cháu nói xem chúng ta có đi không?”

Sở Vọng chớp mắt: “Có đi?”

Sở Vọng lại tò tò theo sau bà Cát lên cầu thang.

Dưới lầu im ắng một lúc rất lâu, mãi tới khi cửa thư phòng khép lại, một người đàn ông nào đó phá vỡ im lặng: “Ngẩn ra đó làm gì? Đánh bài đánh bài!”

Lúc này tiếng mạt chược lại lào xào vang lên.

Bà Cát đi vào thư phòng, tùy ý kéo ghế ra ngồi xuống, đi thẳng vào vấn đề: “Nếu chị không chịu thì ba ngày sau ở Hương Cảng, đưa nó đến ở chỗ tôi.”

Bà Kiều nhìn sắc mặt Lâm Du, lại nhìn vào mắt bà Cát, cười nói, “Ở chỗ của cô có vẻ… ảnh hưởng đến danh tiếng con gái lắm thì phải? Dù tôi muốn thì cha nó cũng không muốn.”

Bà Cát nhướng mày, ánh mắt tỏ rõ uy nghiêm, “Xem ra chị rất tự tin trong việc dạy con gái lắm nhỉ? Chưa lấy chồng đã chạy đến chỗ tôi ầm ĩ hẹn hò với trai, xé ảnh chụp của người ta, còn mặt dày hồi âm…”

Lâm Du cũng đã nghe nói đến chuyện này. Trên mặt hai người thoáng qua nét ngượng ngùng, Lâm Du nói: “Con bé bảo sẽ đến ký túc xá.”

“Ký túc xá?” Bà Cát cười lạnh, “Nâng niu ba năm, giờ lại dễ dàng cho con gái đến ký túc xá? Không khéo làm người ta tưởng nhà họ Lâm gần đất xa trời, sắp đi xuống đến nơi rồi. Anh không biết xấu hổ, nhưng chúng tôi thì có.”

Sở Vọng nghe bà Cát trách móc chị gái và anh trai như người lớn đang trách mắng trẻ nhỏ, cô nín cười rất vất vả.

“Cô đừng có ăn nói khó nghe thế. Nhà cô có biết bao người lui tới, con gái vẫn không nên ở đó, cô hẳn cũng biết.” Bà Kiều khuyên nhủ.

Bà Cát nhíu mày, “Chứ chị định làm gì?”

Bà Kiều thở dài, đưa ra một biện pháp trung lập: “Bình thường ở chỗ của cô —— bên ngoài nhà cô có tuyến xe tốc hành đến trường đại học; hai ngày cuối tuần thì đến chỗ tôi —— lỡ cô có xã giao gì thì cũng có thể tổ chức vào cuối tuần. Nhân tiện, đứa cháu kia vẫn ở chỗ tôi, Chủ Nhật để hai đứa đi chơi với nhau cũng được.”

Bà Cát nghe xong, dùng ánh mắt nhìn Lâm Du hỏi.

Thấy ánh mắt của bà, Lâm Du định thần, “Biện pháp này rất tốt, anh thấy ổn lắm.”

Bà Cát cười lạnh, “Tôi không hỏi anh chuyện này, tôi hỏi anh, việc ăn uống sinh hoạt cũng như sinh hoạt phí của con bé, anh đưa cho ai?”

Bà Kiều tiếp lời: “Dĩ nhiên là… đưa cho cô rồi.”

Bà Cát nhấn mạnh: “Không được thiếu đồng nào như anh chu cấp cho con bé hai.”

Lâm Du khẽ cười, “Đương nhiên rồi.”

Bà Cát mỉm cười nhìn hai người nọ rồi đứng lên, ngoảnh đầu đi ra cửa. Sở Vọng vội vã đi theo.

Hai cô cháu vừa đi, bà Kiều tức giận nói: “Sao… sao có thể không biết xấu hổ như vậy chứ.”

***

Sở Vọng tiễn bà Cát ra cửa biệt thự, hai người đứng dưới ánh trăng, bà Cát lườm nguýt căn biệt thự, nói, “Danh gia vọng tộc như họ thứ cần nhất là mặt mũi. Cả đời này sợ nhất là trở mặt với người khác, cũng sợ nhất gặp phải kẻ không biết xấu hổ.”

Sở Vọng gật đầu bày tỏ tán thành.

Một lúc sau, bà Cát nói tiếp, “Sau này cha cháu gửi tiền đến, cô cho cháu giữ hết, cứ lấy đó mà tiêu xài.”

Sở Vọng sửng sốt.

“Đừng từ chối. Cô cho cháu, bác cả chi là được. Tiền có bao nhiêu đâu.”

Sở Vọng cười nói, “Cháu không từ chối.”

Bà Cát ừ một tiếng, “Biết chỗ tốt của tiền là được rồi.”

Chương 50: Tô giới công cộng (5)

Bà Cát chỉ đến một chuyến mà đã giăng đầy chướng khí trong biệt thự. Còn bản thân thì phủi mông vui vẻ rời đi. Bà Kiều mơ màng xuống lầu, mấy người phụ nữ vội giữ bà lại: “Rốt cuộc cô ta đến làm gì thế?”

Bị người ta hỏi như vậy, bà càng nghĩ càng nổi nóng, vỗ bàn mạt chược ngồi xuống, tức giận bật cười: “Tôi còn nói vì sao con bé ba không đi châu Âu, thì ra là có người xúi giục nó.”

“Cô ta thì xúi giục gì được?” Các bà cô bật cười, “Đừng có tự dưng dạy hư cháu ba.”

“Nhưng cô ta muốn thế đấy.” Bà Kiều liếc mắt ra ngoài, vẫy tay gọi Doãn Yên đến ngồi cạnh mình, “Cũng may mấy ngày nữa cháu sẽ ra nước ngoài với cha, đỡ thanh danh bị nó làm liên lụy. Cháu đừng có giống nó.”

Từ sau khi gả đi, danh tiếng của bà Cát thực sự rất vang dội. Vì sao vẫn không bị nhà họ Lâm gạch tên trong gia phả? Họ hàng đoán rằng – lúc trước khi mẹ Sở Vọng gả vào đã đem theo một số tiền lớn, sau này số tiền đó vào tay ai, mọi người không biết. Khả năng lớn nhất là đã vào tay bà Cát. Nên dù nhà họ Lâm hận bà làm bẩn danh tiếng nhà mình, nhưng cũng không dám vạch rõ quan hệ với bà. Việc xấu trong nhà không truyền ra ngoài, tuy các bà cô đều rất khinh thường bà ấy, nhưng khi có người ngoài hỏi thì lại phớt lờ đánh trổng lảng, sợ bị người ta nói ra nói vào, khiến người ta thấy quan hệ giữa họ với bà Cát cũng chẳng mấy thân thuộc.

Tiễn bà Cát đi, Sở Vọng biết lúc này trong nhà như thế nào nên cũng không vội vào làm gì, đỡ phải nhìn sắc mặt người ta. Nên khi Lâm Tử Đồng quay về, thấy cô vẫn đang đứng bên ngoài thì hỏi: “Ở ngoài này làm gì vậy?”

Sở Vọng cười lắc đầu, anh ta cũng không hỏi nhiều.

Lâm Tử Đồng vào biệt thự đi một vòng, bị các bà bác hỏi lui hỏi tới, một lúc sau lại đi ra, hỏi Sở Vọng: “Ngôn Tang đâu?”

“Tức giận bỏ đi rồi.” Sở Vọng nhìn qua nhà bên cạnh, “Về nhà rồi.”

“Sao lại giận?”

“Mới nói với anh ấy là em không đi châu Âu. Em cũng tò mò, sao hai ngày nay không có ai nói với anh ấy?”‘

Lâm Tử Đồng mỉm cười, “Gần đây hai nhà đều bận rộn, cha cũng không có dịp sang bên đó. Vừa có thời gian rảnh gặp em, vậy mà em lại nói tin dữ này với cậu ta. Không đi an ủi à?”

Sở Vọng nhìn mặt đất chăm chú, “Anh ấy giận vì em không đi châu Âu, không có nguyên nhân nào cả. Người không muốn em đi châu Âu, dĩ nhiên em nói gì bọn họ cũng tin, thậm chí còn có thể lý giải hộ em nữa. Nhưng anh ấy muốn em đi cùng, nên dù em nói gì thì anh ấy cũng sẽ tìm được lý do bác bỏ thôi. Dù em có mặt dày đến nhà họ nhấn chuông cửa, chỉ e anh ấy cũng không chịu gặp em.”

Trước khi tới Thượng Hải, Sở Vọng cũng đã nghĩ đến, người khác đưa ra đủ lý do không nên đi châu Âu, gì mà văn hóa bất đồng, cách thức điều trị cũng khác, bị bệnh không ai chăm sóc, vân vân… Tự bản thân cô còn có thể nghĩ ra rất nhiều biện pháp giải quyết chứ đừng nói đến Ngôn Tang.

Còn về phần bà Chu thị kia, chỉ cần sau khi cô rời thuyền ở bến Marseille rồi cầm theo thư của giáo sư Từ, cùng Ngôn Tang đến nước Anh là có thể tách ra với nhà bọn họ.

Những lý do này còn không thuyết phục được bản thân cô, thì sao có thể thuyết phục được Ngôn Tang luôn muốn cô đi châu Âu đây?

Điều khiến cô thật sự hạ quyết tâm không đi châu Âu là phong thư của Từ Thiếu Khiêm. Nói trắng ra, những nơi nên đi cô đều đã đi, những gì cần học cô cũng đã học, ngoài việc tự dưng phải chậm trễ hai năm để bắt đầu lại từ đầu, thì thật sự không có bất cứ ý nghĩa nào cả.

“Tuy hỗn chiến quân phiệt sẽ kết thúc trong năm nay, sau này tổ quốc sẽ bắt đầu thời kỳ loạn trong giặc ngoài kéo dài đến gần hai mươi năm.”

“Em muốn ở lại để thử xem bản thân có thể làm được gì”.Nói với anh như vậy, liệu anh có tin không? Đến chính Sở Vọng còn không tin nữa là, thậm chí còn cảm thấy nực cười.

“Không chịu gặp em, nhưng cũng không thể không gặp anh được.” Lâm Tử Đồng nghe thế thì cười, đi lên phía trước mấy bước rồi ngoái đầu nói, “Đi thôi.”

Lâm Tử Đồng sải bước băng qua bãi cỏ, Sở Vọng chạy chậm theo sau. Hai anh em đến ngoài biệt thự nhà họ Tư, nhấn chuông cửa, để giúp việc đi mời cậu Tư đến, nói là có cậu Lâm nhà bên mời cậu Tư xuống nói chuyện đôi câu.

Tư Ngôn Tang đi ra mở cửa, nhìn thấy hai người nhưng không nhìn Sở Vọng, chỉ hỏi thẳng Lâm Tử Đồng: “Rốt cuộc vì sao em ấy không đi châu Âu?”

Lâm Tử Đồng cười nói: “Thế sao cậu không hỏi vì sao tôi không đi châu Âu?”

“Em không phải là cô tư Hứa, quan tâm anh có đi châu Âu hay không làm gì? Anh đứng sang bên giùm, Sở Vọng, em lại đây.” Tư Ngôn Tang kéo Lâm Tử Đồng qua một bên, hỏi, “Không đi châu Âu thật?”

“Không đi.” Sở Vọng gật đầu, “Em đưa ra lý do ở lại gì thì sẽ làm anh vui hơn đây?”

“Dù em có nói tổ quốc đang lâm nguy, công cuộc cứu quốc cần có em, thì anh cũng không vui nổi.”

“Em nên làm gì đây?”

Ba người im lặng một hồi, rồi anh như thỏa hiệp, hỏi, “Vậy anh cũng không đi, được chưa?”

Sở Vọng lắc đầu.Tư Ngôn Tang cười gượng, bình tĩnh phản bác, “Anh nên làm gì đây?”

Lâm Tử Đồng cũng bất đắc dĩ, “Không ai quan tâm vì sao anh không đi châu Âu à?”

Hai người kia đồng thanh đáp: “Không.”

Trầm ngâm một lúc, rồi Sở Vọng nói: “Ngôn Tang, em biết hiện giờ châu Âu có rất nhiều điều tốt: khoa học, giáo dục, công nghiệp… hơn hẳn trong nước rất nhiều, cũng vì thế nên rất nhiều du học sinh cứ đâm đầu đi cho bằng được. Với em, châu Âu vẫn nên có anh, anh nên ngồi du thuyền ăn kem trên sông Spree, Chủ nhật đi xe đến ngoại ô Véc-xây… Không phải em không nghiêm túc suy nghĩ, mà kết quả của việc suy nghĩ là: Du học châu Âu với em rất khó khăn, không gặt hái được nhiều điều; còn ở Hương Cảng mưa thuận gió hòa, gặt hái được nhiều hơn. Nên là, Hương Cảng tốt hơn châu Âu. Còn với anh thì ngược lại: Em có thể chắc chắn nói rằng, anh phải hoàn thành việc học ở châu Âu. Dù hôn ước có buộc tương lai của hai chúng ta vào với nhau thì cũng chỉ là điều vô nghĩa, nếu vì mê muội mà đưa ra lựa chọn thì sẽ không sáng suốt. Em không nên thay đổi tiền đồ đã định vì anh, và anh cũng không nên như vậy.”

Thấy anh không lên tiếng, Sở Vọng lại nói tiếp: “Anh muốn nói em quá lý trí cũng được, quá lạnh lùng cũng được. Nếu anh cho em một lý do để thuyết phục em đi châu Âu với anh thì càng tốt. Nhưng em biết, bản thân anh cũng biết rõ đúng không – không có lý do nào cả. Ví dụ như anh muốn làm một người theo chủ nghĩa lãng mạn, vậy thì em đành phải làm kẻ tỉnh táo. Ngoài hai năm tạm thời không thể ở bên nhau ra thì còn thiếu sót gì nữa sao? Chỉ hai năm thôi mà, em vẫn ở Hương Cảng chờ anh quay về.”

Tư Ngôn Tang cụp mắt, gần như không nhìn rõ con ngươi. Một lúc sau, anh chỉ đáp: “Anh biết rồi.”

Cánh cổng lớn ở biệt thự nhà họ Tư khép lại, chỉ còn hai anh em đứng ngoài cửa.

Sở Vọng cười khổ, “Anh ấy vẫn còn tức giận.”

“Đúng thế.” Lâm Tử Đồng gật đầu, “Có thể lần này là giận bản thân.”

“Vậy vì sao anh không đi châu Âu?” Sở Vọng hỏi ngược lại, “Cha nói vốn ban đầu cũng muốn dẫn anh đi cùng.”

“Với nghiệp học mấy năm qua của anh, đi châu Âu không bằng ở lại Trung Quốc.” Lâm Tử Đồng cười nói, “Sau Ngũ Tứ, có một hôm anh đến thư viện Thiệu Hưng đọc sách, biết bộ máy chính phủ vừa già nua lại vừa tham ô, còn nhân dân vẫn cứ nghèo đói ốm đau; trên bãi cỏ ở bến Thượng Hải viết “cấm người Trung Quốc và chó”, cảnh sát ngoại quốc đánh đập tàn nhẫn phu kéo xe ngay tại tô giới. Chính trị Trung Quốc là một căn bệnh trầm trọng kéo dài, ai ai cũng muốn ‘ra nước ngoài’.

Trong rất nhiều giấc mơ cứu quốc, có công thương nghiệp cứu quốc, khoa học cứu quốc, giáo dục cứu quốc, cũng có chính phủ cứu quốc, công nghiệp quân sự cứu quốc… Nếu một quốc gia cứ thiếu hụt mãi thì rất khó để để biết rốt cuộc là cách mạng hay cứu quốc. Bạn học của anh ai cũng muốn ra nước ngoài, sau khi học thành sẽ ‘cải tạo quốc gia’, ‘phục hưng dân tộc’. Vậy thì anh sẽ làm người ở lại, nếu cách mạnh thất bại thì chết trên chiến trường vì quốc gia cũng đáng.”

Sở Vọng gật đầu bày tỏ mình đã hiểu.

Có thể nói lịch sử du học ở Trung Quốc cận đại chiếm nửa bộ phận lịch sử cận đại Trung Quốc, và nửa bộ phận còn lại thì ở lại nước tham chính nhập ngũ.

“Nên mới có bài thơ hồi Tết ba năm trước ạ?”

“Nghĩ gì ngàn dặm xá, đèn sáng ngắm non sông?” Lâm Tử Đồng nói, “Những lời em nói ra hôm nay, chắc chắn Doãn Yên không nói được, thậm chí đến anh cũng rất bội phục. Em ba có suy nghĩ cách nhìn rất lý trí thâm sâu, anh cả rất vui. Đang tính khuyên em đừng để bụng chuyện linh tinh trong nhà, nhưng giờ xem ra, không cần anh nói thì em cũng quyết định không để bụng, vậy thì anh cũng yên tâm rồi.”

Sở Vọng híp mắt cười nói, “Anh cả khen nhầm rồi.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau