GIỜ ĐANG NƠI ĐÂU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Giờ đang nơi đâu - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Dàn nhạc và người xem xét bản thảo (3)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Bây giờ ở tiệm may, Sở Vọng chỉ được xem như một nửa thợ phụ, thế mà ngài Saumur vẫn kiên quyết phát lương cho cô, có điều đã bị cô kiên quyết từ chối. Nhưng khi xét duyệt xong 60 trang bản thảo đầu tiên, ngài Saumur lại đem đến cho cô bốn đồng bạc, vẫn nói với cô là: đây là bonus tiền lương đầu tiên cô nhận được!

Nói tóm lại, cuối cùng cô đã gửi đi được bức thư đầu tiên, chỉ lo không biết anh có nhận được nó trước khi rời Đức không.

Còn về đồng bác ngài Saumur cho thêm đó, Sở Vọng cảm thấy rất hổ thẹn.

Cô dẫn Điệp Nhi lên phố ăn kem ly ở một quán nghe nói rất đắt đỏ. Kem ở Hương Cảng trong thời kỳ đó thực sự rất khó ăn, bọn họ không thêm sữa và có rất nhiều đá, cắn một phát là nghe thấy xốp ngay, thế nhưng Điệp Nhi vẫn vui vẻ ăn uống. Lúc về cô còn đem theo hai cây kem cho bà Nguyễn và ngài Saumur, bà Nguyễn rất vui, còn ngài Saumur thì giống cô, cho rằng kem ở tiệm đó hơi dát răng.

Khi cô nhận được tiền lương lần thứ hai là vào lúc trường học khai giảng. Bắt đầu từ học kỳ này trở đi, con gái trong lớp đã thay đổi rồi: chiều dài váy thủy thủ không còn đồng đều nữa, nhưng không ai thừa nhận mình đã động tay động chân. Ngoài váy ra, nếu nhìn kỹ thì có thể thấy không ít người đã động vào kiểu tóc ngắn cụp, ví dụ như có rất nhiều người uốn tóc mái thành kiểu như Lâm Sở Sở trong “Yên Chi”*. Nên khi bước vào lớp học, có không ít cô gái phát hiện mình đã bị “đụng hàng” kiểu tóc.

(*Ảnh minh họa.)



Người thay đổi lớn nhất không ai khác ngoài Doãn Yên và Tiết Chân Chân. Tuy vì một lần phơi nắng mà bị bong tróc da đau đớn, nhưng thời gian hai tháng đủ để hai cô gái trắng trở lại, có điều lần này đã thật sự biến thành hai miếng sườn xào chua ngọt rồi. Còn Tạ Di Nhã trời sinh đã có tố chất xinh xắn, không bị yếu tố bên ngoài thay đổi. Dù để kiểu tóc gì thì cô ấy vẫn có vẻ đẹp của riêng mình, thậm chí có cắt tóc ngắn đến mấy cũng có vẻ hoạt bát dí dỏm.

Nói chung là bắt đầu từ học kỳ này, chuyện mà các cô gái trong lớp thích nhất chính là tham gia dàn hợp xướng vào Chủ Nhật.

Có lẽ vì đã được lợi lộc nên phải cố gắng hơn, nên vào ba ngày mỗi tuần ở tiệm may, Sở Vọng lại như được lên dây cót. Cộng thêm cứ hai tuần là đại học Hương Cảng lại gửi một tập bản thảo đến, lần nào số trang cũng dao động từ 30 đến 40, cho vì thế trong tháng Chín tháng Mười này, Sở Vọng không có cách gì rảnh rỗi được. Tuy đã ghi danh vào dàn nhạc, nhưng mấy Chủ Nhật liên tục cô đều phải “xin nghỉ với lý do bị bệnh”. Có điều, cô vẫn thường xuyên nghe bạn cùng lớp và hai chị gái nhắc đến một người tên là “Diệp Văn Dữ”, là tân sinh viên đại học Hương Cảng, nom rất khôi ngô.

Vì cảm thấy không thể tiếp tục xin nghỉ với lý do “cảm mạo phong hàn” được nữa, nên mãi đến gần tháng Mười Một, Sở Vọng mới có cơ hội tham gia dàn hợp xướng, nhưng không ngờ lại gặp được người quen.

Có điều cô vẫn đi trễ, khi cô thay đồ xong rồi chen vào từ cửa sau, thì dàn hợp xướng nam nữ đã bắt đầu hát. Cô run run khom người lách vào trong đám đông, đứng bên cạnh Tạ Di Nhã, ậm ờ hát theo bài “Hallelujah”. Tạ Di Nhã bật cười, cúi đầu thấp giọng nói: “Ái chà, cuối cùng người bận bịu cũng chịu đến rồi à!”

Sở Vọng híp mắt, đáp lại theo giai điệu bài hát: “Đương nhiên muốn xem Diệp Văn Dữ được mọi người bàn tán say sưa là thần thánh phương nào na!”

Tạ Di Nhã cười đến đau cả bụng, làm Tiết Chân Chân bĩu môi nhìn sang. Lâm Sở Vọng nhìn về phía cô ấy: chỉ thấy Tiết Chân Chân miệng thì xướng ca, nhưng mắt cứ nhìn thoáng qua chỗ cô.

Nhìn theo ánh mắt của Chân Chân, cô thấy ở ngoài cùng bên phải của dàn hợp xướng là một chàng trai đúng chuẩn hot boy mới nổi. Nước da không quá trắng nhưng mang đến cảm giác tuấn tú lạ kỳ; áo choàng đồng phục của dàn nhạc không nhỏ, nhưng khi anh ta mặc trên người lại khá vừa vặn – hẳn dáng dấp cũng gần như thế. Lâm Sở Vọng cảm thấy con trai như anh ta có thể miễn cưỡng được xem là Ninh Trạch Đào* phiên bản đường Hillwood.

(*Ninh Trạch Đào là vận động viên bơi lội Trung Quốc, được dân mạng xưng là nam thần bơi lội. Ảnh.)



Chợt Tạ Di Nhã huých nhẹ tay vào cô, ý bảo cô nhìn xung quanh đi. Không nhìn thì thôi, nhưng vừa nhìn thì Lâm Sở Vọng đã ngớ người – hơn một nửa con gái trong dàn nhạc đều đưa mắt nhìn sang chỗ của Diệp Văn Dữ.Sở Vọng hạ giọng: “Chỉ vì trông đẹp trai thôi hả?!” Có khoa trương quá không vậy?!

Tạ Di Nhã cười nói: “Anh ta là Hoa kiều Singapore, vừa đậu khoa Vật lý đại học Hương Cảng, lại còn là đội trưởng tennis trong trường, đại diện trường đi thi nhiều trận rồi.”

Sở Vọng bừng tỉnh *à* một tiếng. Nhiều hào quang thật đấy! Hèn gì ngay đến Tiết đại tiểu thư xưa nay mắt cao hơn đầu cũng bị chinh phục.

Chỉ chốc lát đã xướng xong bài “Hallelujah”, lúc này anh trai siêu nhiều hào quang như chợt trông thấy ai đó, trước khi bài “Ave Maria” vang lên, anh ta chạy xuống bục, chậm rãi bước ra góc sáng ở trong nhà thờ – đồng thời rất nhiều cái đầu của các cô gái trong dàn hợp xướng cũng xoay theo 30 độ.

Sở Vọng buồn cười nhìn sang, chợt nhìn thấy người đàn ông mặc áo lông màu xám nhạt, cao bằng Diệp Văn Dữ đang nói chuyện với anh ta. Sở Vọng trông rất quen, nghĩ ngợi một hồi, gương mặt này dần trùng khớp với người mặc áo sơ mi trắng trong nhà xuất bản đại học Hương Cảng mấy tháng trước.

Tạ Di Nhã giới thiệu: “Người này ấy hả, nghe nói là tiến sĩ hai lớp Vật lý Thiên văn và Vật lý Hạt nhân ở đại học Cambridge. Viện khoa học đại học Hương Cảng mới xây xong, năm ngoái mời anh ta đến, năm nay đã làm giáo sư đứng lớp rồi.”

“Đúng là sinh viên tài cao.”

“Mình hay nghe người ta gọi anh ấy là Từ Lai hoặc giáo sư Từ, hình như có họ hàng gì đó với nhà Diệp Văn Dữ, Diệp Văn Dữ hay lén gọi anh ta là cậu nhỏ, có lẽ vì qua hệ đó nên Diệp Văn Dữ mới đến đại học Hương Cảng làm học trò của anh ta.”

Sở Vọng làm như đang so sánh hai người, gật đầu nói: “Dáng dấp cũng giống lắm.”

Tạ Di Nhã cười nói: “Còn mình thì thấy ông cậu đẹp trai hơn cháu. Kiểu như giáo sư Từ đó, phụ nữ lớn tuổi mê như điếu đổ, có điều đành hết hy vọng thôi. Trước khi đi du học, anh ta mới 15 tuổi mà người nhà đã cưới vợ cho anh ta rồi. Kể ra cũng lạ, vì sao gia đình trong nước các cậu lại kết hôn sớm thế?”

“Có lẽ là vì một câu ‘tề gia, trị quốc, bình thiên hạ’ có vẻ mê tín chăng.” Sở Vọng thấy cô ấy quàng đề tài lên người mình thì hỏi ngược lại, “Di Nhã, kiểu của cậu là như thế à?”
Tạ Di Nhã cười khổ: “Kiểu như giáo sư Từ được xem là nơi chốn hoàn hảo của con gái người lai bọn mình.”

“Sao có thể hoàn hảo?”

“Có lẽ do cậu không biết rõ thôi. Người Trung có tiền có địa vị thì không muốn cưới một người có dòng máu da trắng làm vợ cả, bởi vì xã hội không cho phép. Còn người Anh có địa vị cũng không muốn kết hôn với một cô gái lai mang dòng máu Trung Quốc. Thanh niên ưu tú có địa vị xã hội như giáo sư Từ, trong nhà có tiền có bối cảnh, bản thân cũng là người độc lập tự chủ, từng tiếp thu nền giáo dục phương Tây, còn có địa vị trong nhà… Đợi vài năm nữa, vợ bị bệnh sẽ ở lại quê chứ không đi theo.” Tạ Di Nhã cười gượng, “Du học sinh đến Anh có ai không ăn chơi đàng điếm? Nhưng nghe nói giáo sư Từ là một người trong sạch, ở lại Anh tám năm nhưng không vướng vào vụ bê bối nào. Mấy năm nay cũng không có nữ giới bầu bạn, kết hôn sắp mười năm rồi mà chỉ có một người vợ kết tóc. Gả cho anh ta làm vợ hai, còn tốt hơn là làm lẽ của mấy lão già chẳng ra gì.”

Sở Vọng ngạc nhiên. Nếu ở thế kỷ 21, thì một cô gái có tài có mạo có khí chất có bối cảnh gia đình như Tạ Di Nhã có thể gả cho phú hào nữa kìa. Không lấy chồng nhà giàu thì bản thân cũng có thể làm người nổi tiếng, minh tinh hoặc người mẫu gì đó, quả thực là điển hình của câu “người thắng nhân sinh tỏa sáng hào quang”. Đúng là không ngờ ở thời đại này, một cô gái người lai lại vất vả để sinh tồn như thế.

“Cậu bi quan quá rồi.” Sở Vọng trấn an.

“Không phải bi quan. Mà từ nhỏ mình đã thấy rất rõ ràng rồi.” Tạ Di Nhã cười đầy bất đắc dĩ, “Cha mình có tám vợ bé, trong nhà có sáu bảy chị em mang dòng máu lai. Nếu không phải trông mình rất giống anh trai thì chưa chắc đã được ông ấy thích, chưa chắc đã có nhiều cơ hội tốt. Mình không có vốn liếng để tùy hứng thích gì làm nấy, ngay từ nhỏ đã học được bản lĩnh luôn tươi cười vui vẻ.”

Sở Vọng im lặng cười khổ.

Có lẽ cha xứ Wilson đã thấy hai người các cô đứng trong đám đông lén lút nói chuyện cả buổi, thế nên sau khi kết thúc buổi lễ, ông nổi giận đùng đùng đi đến chỗ Sở Vọng và Tạ Di Nhã. Tạ Di Nhã giật mình, lấy cớ đi vệ sinh mà bỏ trốn, bỏ lại một mình Sở Vọng đứng trên bục tiến thoái lưỡng nan, để cha xứ Wilson răn dạy. Trong lúc bị mắng, cô cảm thấy có người đang nhìn mình chằm chặp, thế là sau khi được đại xá, cô vội vã rời khỏi nhà thờ cởi áo choàng ra.

Doãn Yên và Chân Chân ngồi xe hơi chở tới, còn cô đến muộn nên đành đi xe điện. Đi đã trễ, dĩ nhiên sẽ không ai chờ cô. Lúc thay áo xong đi ra, trong nhà thờ đã không còn bóng dáng ai. Đi đến trạm xe điện, chợt thấy Từ Thiếu Khiêm* cao lớn đứng trong gió, đang mỉm cười khoát tay với cô.

(*Giáo sư Từ tên Từ Lai, tự Thiếu Khiêm.)

Sở Vọng ồ lên: “Giáo sư Từ đang đợi ai sao?”

“Ừ, đợi em đấy.”

“Hở? Đợi em làm gì?” Đúng lúc xe điện tới, cô cảm thấy phản ứng đầu tiên nên là nhấc chân rời đi.

Giáo sư Từ lại nở nụ cười như tắm trong gió xuân, chậm rãi theo lên xe, hỏi: “Sao chỉ có một mình thế? Chị gái em đâu?”

Sở Vọng dẻo miệng đáp: “Bệnh của chị dễ lây nên không đi đây đi đó được. Nhưng chị ấy rất thành kính, nên khăng khăng bắt em đến làm lễ thay mình. Ngại quá, đã để giáo sư Từ đợi uổng công rồi.”

“Dù sao cũng là Chủ Nhật, không bận chuyện gì. Phía trước đang sửa đường nên chuyến xe này chạy đến 11 giờ sẽ bắt đầu dừng. Vừa hay tiện đường đến gần Du Ma Địa, liệu tôi có hãnh diện tiễn em đi một đoạn không?”

Sở Vọng ngoái đầu trạm xe điện ban nãy, quả nhiên bên kia đã được dựng rào quây lại, thế là cô gật đầu đồng ý.

Từ Thiếu Khiêm chậm rãi đi đến cạnh cô, nói: “Vừa hay tôi cũng muốn tâm sự với em về chị em.”

Chương 27: Dàn hợp xướng và người xem xét bản thảo (4)

Sở Vọng thấp thỏm hỏi: “Chị ấy thế nào ạ, xem xét luận văn có vấn đề gì sao?”

“Không có, trái lại còn rất tốt… Thực sự phải nói là, cực kỳ tốt.”

“Ồ.” Thế thì có gì để nói chuyện chứ…

“Cô gái có trình độ học thuật xuất sắc như cô Lâm thư đúng là hiếm gặp. Nên tôi muốn được tâm sự với cô ấy, không biết cô ấy có nể mặt mà gặp một lần được không?”

“Chuyện này…” Sở Vọng im lặng nhìn trời.

“Không gặp cũng không sao. Gọi điện thoại được chứ?”

“… Trong nhà không lắp điện thoại.”

“Ừ, vậy thì gửi tin nhắn được không?”

“Xin lỗi anh… Gia giáo nhà em rất nghiêm.”

“Tóm lại là không có cách gì gặp được đúng không?”

Sở Vọng bất đắc dĩ nghĩ thầm: không phải tôi muốn làm khó dễ anh, mà thật sự không có cách nào hết giáo sư Từ à. Nếu kiếp trước tôi sinh sớm một trăm năm, hoặc kiếp này tôi lớn hơn vài tuổi thì đã có thể gặp anh rồi.

Anh ta chỉ thở dài, “Thôi quên đi vậy. Em giúp tôi chuyển lời đến cô ấy có được không?”

“Được.” Sở Vọng ngơ ngác gật đầu.

Đường Hillwood cách Du Ma Địa không xa. Khi gần đến số 21, hai người rung chuông xuống xe. Từ Thiếu Khiêm thong thả nói: “Vì bị bệnh nên thôi học, hoặc có thể vì nguyên nhân gia đình nên thôi học, dẫn đến chưa thể tốt nghiệp… Tôi nghĩ tương lai của cô Lâm không chỉ có thế, nếu cứ chôn chân ở đây mãi thì đúng là đáng tiếc. Cô ấy có thể tiến xa hơn được nữa.”

Lâm Sở Vọng bất đắc dĩ. Cô có cách nào được ư? Đã viết luận văn tiến sĩ được một nửa rồi, thế mà lại đột ngột biến thành một cô bé vất vả mưu sinh.

“Thay tôi chuyển lời đến cô Lâm: Nếu bệnh không nặng tới mức không thể hoàn thành việc học, hoặc có chuyện gì khó xử thì hãy chuyển lời đến tôi, nhất định tôi sẽ hỗ trợ hết sức mình.”

“Nhất định em sẽ chuyển lời.” Lâm Sở Vọng lễ phép cúi đầu chào tạm biệt anh Từ Lai này, rồi vội vã băng qua đường đến gần số nhà 21.

Lúc ngoái đầu lại, Từ Thiếu Khiêm vẫn đứng ở chỗ cũ, từ đằng xa nhìn về căn nhà số 21, không biết đang nghĩ gì.

Lâm Sở Vọng thở dài rồi chạy một mạch vào tiệm may.

Bà Nguyễn đang thêu lông chim tơ vàng cạnh chiếc váy màu xanh đậm, ngẩng đầu ân cần hỏi: “Cháu gặp chuyện gì bận tâm sao?”

Sở Vọng buồn rầu, đáp: “Một thứ vốn không có sẵn, bảo cháu phải lấy ra cho người ta thế nào đây?”

Ngài Saumur ngạc nhiên *ồ* lên, nhìn qua cặp kính lão bé nhỏ: “Bộ quần áo mới của hoàng đế?”

Sở Vọng gật đầu, cầm kéo và chỉ đánh dấu trên người ma-nơ-canh, “Là bộ quần áo mới của hoàng đế. Nhưng bộ đồ đó chỉ có thợ may mới nhìn thấy, người khác không thấy được.”

“Hoặc là rơi đầu, hoặc là kiếm nhiều tiền. Thế thì cứ dỗ cho hoàng đế vui vẻ ngày qua ngày là được.”

Sở Vọng mỉm cười. Ngài Saumur luôn có rất nhiều đạo lý.

Thấy cuối cùng cô đã chịu cười, ngài Saumur lúc này giống hệt thêu hoa trên gấm, lấy một phong thư trong ngăn bàn ra đưa cho cô.

Sở Vọng nhận lấy bức thư, không khỏi cảm khái: Cái anh này, có biết vì một bức thư này của anh mà tôi hao tâm tổn trí lắm không.

Cô đang định cất thư thì ngài Saumur đã nói: “Ra chỗ sáng mà đọc thư đi, cũng có thể viết thư trả lời ở đây, tới chiều thì đi cùng tôi đến bưu điện gửi. Đem thư về nhà, không phải không tiện à?”

Thì ra chuyện gì ngài Saumur cũng biết. Cô vô cùng cảm động, suýt đã ôm lấy ngài Saumur òa khóc. Trong tiếng cười của bà Nguyễn, Lâm Sở Vọng bị ngài Saumur đuổi vào phòng thí nghiệm đọc thư.

Thân gửi Sở Vọng tiểu thư,

May mắn nhận được thư của em vào đêm thu dọn hành lý trước khi đến cảng Marseille ở Pháp, lúc này đã hơn một năm bảy tháng xa quê rồi. Anh đang viết vội những dòng này trên con tàu từMarseille đi Anh. Lúc nãy ở trên cảng anh có trò chuyện với thủy thủ, uống ít rượu Rum, quay vào khoang thuyền vội vã viết thư, chỉ mong không say đến mức nói lung tung.

Trong phòng khiêu vũ hạng nhất, một đám người Pháp và người Anh đã uống say suýt nữa đánh nhau vì hai tác phẩm “Bá tước Monte Cristo” và “Hamlet”. Anh cũng say quá rồi, nhưng vẫn muốn nói chuyện Câu Tiễn diệt Ngô với bọn họ. Chỉ có điều bọn họ nôn mửa lung tung trong khoang rồi, đúng là trí thức không được trọng dụng.

Vừa vào khoang lại nghĩ đến gió rét Siberia mà em nhắc tới, đúng là may nhờ có phúc của em, anh đã tránh được rồi. Từ nước Đức đã vào đông đến Marseille, vậy mà anh chỉ có một chiếc áo khoác duy nhất. Không biết đến Luân Đôn sẽ như thế nào.Có lẽ lúc thư đến tay, chỗ của em đang là mùa đông đúng không? Hy vọng mùa đông ở Hương Cảng không lạnh nhưở Luân Đôn. Lần sau khi nhận được thư của em, có lẽ hai chúng ta lạitrải qua một mùa khác rồi.

Lúc viết thư, có rất nhiều điều muốn nói với em; viết xong lại không biết diễn đạt, nhưng cũng không thể sửa chữa.

Viết vài dòng cho em vui, mong em được bình an.

Tư Ngôn Tang

05.09

Năm dân quốc thứ 14, trên con tàu Bruno ởMarseille.

Cô cầm lá thư đưa lên mũi ngửi, bên trên vẫn còn vương mùi rượu Rum say nồng chưa tan. Có lẽ lần này viết vội vã thật, nên thư rất ngắn và cũng không có thơ cùng với ảnh chụp. Không có lại càng hay, đỡ phải vắt óc suy nghĩ mấy câu so sánh điệp từ trong đó. Cô nghĩ ngợi, rồi cầm bút viết:

Thân gửi anh Ngôn Tang,

Em đã nhận được thư của anh.

Bây giờ em đang rấtổn. Có lẽ cái lạnh ở Hương Cảng buổi tối cũng giống nước Đức cuối hè thôi. Nhưng Hương Cảng đang là mùa hè mà vẫn không thể ăn nhiều kem được. Làm công trong tiệm may một năm, em đã có thể may được một bộ đồ tàm tạm, bình thường có thể mặc chơi. Tiệm may là của ngài Saumur người Pháp – là người Provence, bà Nguyễn trước kia cũng từng làm giúp việc cho người Marseille ở Việt Nam, bọn họ rất tốt, có lẽ có thể cùng anh nói về Dumas và Câu Tiễn. Em học được vài câu tiếng Pháp khôi hài từ bọn họ, lần sau gặp sẽ nói cho anh nghe.

Hay nghe người ta bảo đồ ăn ở Anh không bằngđược với Đức, không biết anh có chịuđược không. Bọn họ rất thích dùng bơ nấu ăn, thêm sữa vào thức ăn, chỉ mong anh ăn rồi, đừng để bản thân béo đến mức em không nhận ra.

Người ngoài nói em đã cao lên, hy vọng đến lần gặp lại anh, không cao tới mức phải mức phải ngước nhìn.

Chúc anh thuận buồm xuôi gió

01.11.1925

Sở Vọngthân gửi.

Đã đọc báo ở thời đại này hơn một năm, nhiều ít gì Lâm Sở Vọng cũng học được tinh túy đáng yêu của cách viết thư trong thời dân quốc này. Viết thư xong thì cô đặt nó sang một bên, trước buổi cơm tối, cô đi bộ cùng ngài Saumur ra bưu điện gửi thư.

Ngoài việc kể về chuyện đã từng tham gia chiến tranh, ngài Saumur rất ít khi nói đến chuyện của mình. Có khi cô đi gửi thư, ngài Saumur sẽ nhờ cô gửi hộ, hầu như đều gửi đến thị trấn Loos-en-Gohelle, nhưng cô chưa bao giờ thấy ngài Saumur nhận được thư hồi âm từ nơi đó.

Mùa đông này, Lâm Sở Vọng vô cùng bận rộn, đi đi lại lại giữa ba địa điểm là biệt thự họ Kiều, đường Hillwood và Du Ma Địa suốt ba tháng, không ngờ thế mà đã thành tiểu phú bà có được 30 đồng bạc. Trong học kỳ này, các bạn trong lớp vẫn không có tiến triển lớn với Diệp Văn Dữ, chỉ có duyên thành viên dàn nhạc mà thôi. Lâm Sở Vọng không khỏi cảm thấy sốt ruột thay họ.
Bộ phim hài “Cuộc Săn Vàng” của Chaplin đã chiếu ở Hương Cảng được nửa năm. Vào ngày thi xong môn cuối kỳ, một nửa các cô gái trong lớp đột nhiên quyết định, vào Chủ nhật này sẽ đến rạp chiếu bóng xem “Cuộc Săn Vàng” vào lúc 5 giờ chiều. 3 giờ rưỡi tan học, Tạ Di Nhã thần bí đi đến, nói với Lâm Sở Vọng: “Đi.”

“Đi đâu?”

“Đến Cửu Long, rạp chiếu bóng Đại Thiên Thế Giới.”

“Đến đó làm gì?”

“Xem phim hài.”

“Phim của ai, Chaplin à?”

“Diệp Văn Dữ cùng những người ngưỡng mộ anh ta.”

“…”

Còn chưa dọn cặp xong thì cô đã bị Tạ Di Nhã túm lấy lôi lên xe điện, trên đường đi Lâm Sở Vọng mơ màng nghĩ: thời đại này thư từ qua lại phát triển thế à? Vì sao chuyện Diệp Văn Dữ đi xem phim lúc 5 giờ chiều mà con gái trong lớp đều biết hết vậy… Đến lúc đó anh Diệp Văn Dữ vừa vào rạp chiếu bóng, gặp rất nhiều gương mặt thân quen, không biết sẽ có suy nghĩ thế nào.

Hai người mua ghế ở trong góc hàng cuối, nói cho oai là để dễ xem phim. Có lẽ vì công nghiệp điện ảnh chưa phát triển mạnh, nên dù là bộ phim nhựa kinh điển nhất thì cũng được công chiếu từ trên nửa năm đến một năm. Cộng thêm Chủ nhật có không ít cặp đôi nam nữ đến xem phim, vì vậy dù đã qua dịp cao điểm thì ghế trống trong rạp vẫn không hề nhiều. Có điều ngồi xa, cô lại dễ thấy hai chị gái nhà mình, bọn họ theo nhóm chị em Thượng Hải hoặc là thành viên câu lạc bộ văn thơ, một trái một phải chiếm đóng hai bên rạp chiếu bóng. Cách xa thế rồi mà Lâm Sở Vọng vẫn có thể thấy được khí thế giương cung bạt kiếm giữa hai bên.

Một lúc trước khi chiếu phim, một nhóm các chàng trai cầm vợt tennis hớt ha hớt hải đi vào, sau khi xin lỗi người ta xong thì ngồi xuống một dãy ở hàng đầu tiên. Người dễ nhận diện nhất trong nhóm nam đó là Diệp Văn Dữ, anh ta mặc áo thể thao đỏ trắng đan xen, rất trẻ trung năng động; tóc ướt nhẹp vì mồ hôi, nhưng không ảnh hưởng lớn đến ngoại hình điển trai. Phim bắt đầu chiếu, ánh sáng từ trên màn hình hắt lên mặt mọi người, Diệp Văn Dữ ngồi đầu tiên lại không đặt tâm tư vào bộ phim, mà liên tục ngoái đầu nhìn ra sau.

Cả Tạ Di Nhã và Sở Vọng cũng không tập trung xem phim. Sở Vọng thì đã xem bộ phim này quá nhiều lần rồi, cô hạ giọng hỏi: “Anh ta nhìn ai vậy?”

“Có lẽ là cô gái may mắn nào đó trong lớp chúng ta rồi.”

“Ha?”

“Chúng ta cá cược đi.”

“Cược cái gì?”

“Mình cá là anh ta đang nhìn một trong hai chị gái cậu. Tiền cược là bao một ly cà phê Cappuccino ở quán cà phê Chim Xanh.”

“Ha, mình cá không phải.” Bảy tám cô gái, nói gì cô cũng có bảy phần thắng.

Đến đoạn Chaplin nấu giày da ăn, hai người các cô cũng cười rộ lên theo mọi người, mải mê xem phim tới mức quên luôn vụ đó. Đến khi hết phim, mọi người lục tục đi ra, Tạ Di Nhã giữ chặt Lâm Sở Vọng, cười nhìn về phía trước: “Nhìn đi.”

Ba mươi người trong rạp chiếu bóng đã vơi đi một nửa, nửa còn lại thì đều là người quen. Chẳng mấy chốc đám con trai đã đùa giỡn đùn đẩy Diệp Văn Dữ lên phía trước, trong tiếng cười nói ồn ào, Diệp Văn Dữ đỏ mặt đi đến bên phải – hướng của các chị em câu lạc bộ thơ văn của Doãn Yên.

Doãn Yên cùng các cô gái đang định đứng dậy rời khỏi rạp chiếu bóng, trong âm thanh ồn ào, Diệp Văn Dữ lấy hết dũng khí đi tới chặn Doãn Yên lại.

Trong ánh mắt hâm mộ của các cô gái và sự kinh ngạc khó hiểu của Doãn Yên, Diệp Văn Dữ căng thẳng suýt nói lắp: “Em, em là… chủ tịch câu lạc bộ thơ Hoa Gian, Lâm Doãn Yên đúng không?”

Lâm Doãn Yên ngạc nhiên gật đầu.

“Anh hay nghe người ta nhắc đến thơ em làm, vô cùng ngưỡng mộ… À không phải! Vô cùng hâm mộ! Không biết câu lạc bộ ta có chịu nhận một người tầm thường như anh không?”

Tiếng lòng “ngưỡng mộ” vô tình thổ lộ đã làm mọi người cười ầm.

“Anh tên gì?” Lâm Doãn Yên bình tĩnh nói, ánh mắt vô tình cố ý nhìn sang nhóm Tiết Chân Chân ở bên kia. Tiết Chân Chân ngồi trong góc tối, liếc mắt nhìn sang Lâm Doãn Yên, trên mặt cũng không có biểu cảm.

Diệp Văn Dữ bứt tóc, lấy trong túi ra một giấy một bút, run run viết một hồi rồi đưa đến bằng hai tay, cười nói: “Anh viết chữ Hán không được đẹp, mong chủ tịch câu lạc bộ đừng chê cười ghét bỏ anh.”

Doãn Yên cầm tờ giấy nhìn rồi cười phì một tiếng, cười tới nỗi làm Diệp Văn Dữ xấu hổ. Lúc này các cô gái bên cạnh chen đến giật giấy xem, tờ giấy bị bay đi, bay tới trước mặt Sở Vọng và Tạ Di Nhã. Hai người nhặt lên nhìn, ba chữ “Diệp Văn Dữ” bị anh ta viết thành năm sáu con chữ, trên giấy là một đống ký tự “thảo thế mộc văn sơn” lộn xộn to tổ chảng, thậm chí nửa chử “Dư” cuối cùng còn to đến lạ thường.*

(*Ba ký tự thảo, thế, mộc (艹世木) ghép thành chữ Diệp phồn thể: 葉. Còn chữ Dữ (嶼) được ghép từ bộ Sơn (山) và Dư (舆).)

Sở Vọng thở dài, “Tại hạ thua rồi.”

Chương 28: Dàn nhạc và người xem xét bản thảo (5)

Hiện tại Doãn Yên đã chừng nào dậy thì, mái tóc ngắn dài quá tai một tấc, gương mặt trái xoan xinh xắn đoan trang, trắng trẻo thuần khiết. Ngũ quan nhẹ nhàng không quá nổi bật, nhưng đặt chung với nhau lại có một vẻ đẹp riêng, là tiểu thư khuê các vùng sông nước Giang Nam điển hình. Không phải là đẹp nhất, nhưng vì từ xưa đến nay luôn mang theo vẻ mèo khen mèo dài đuôi, nên luận khí chất lại rất xuất chúng, thậm chí trông như đóa phù dung giữa hồ nước xanh.

Nếu xét về ngũ quan thì Chân Chân nổi bật hơn Doãn Yên: đôi mắt phượng mở to nhưng không vô thần, chiếc mũi cao ráo, đôi môi bóng loáng. Tách mỗi bộ phận ra đều rất đẹp, đặt chung với nhau lại có nét phản nghịch.

Ngồi trong tiệm cà phê Chim Xanh uống Latte, Tạ Di Nhã tổng kết: “Người da trắng không thích kiểu như Doãn Yên, bởi vì cô ta quá nhạt nhẽo, như cháo trắng rau dưa ăn vô vị. Nhưng với những người Hoa kiều về nước thì lại cảm thấy văn học Trung Hoa thiêng liêng phong phú, chỉ cần là con gái có tri thức, phối thêm dáng vẻ thanh lịch cổ điển, người vật vô hại, thì đúng là tiên nữ còn gì.”

“Theo mình chỉ có cậu mới là tiên nữ.”

Di Nhã nói rồi đưa tay sờ mặt Sở Vọng, cảm khái: “Cậu đấy, sao không giống chị gái mình tí nào vậy?”

Sở Vọng ngẫm nghĩ rồi nói: “Chị ấy giống cha, còn mình có lẽ giống mẹ. Có điều mình còn nhỏ, ai biết sau này mình sẽ trông như thế nào?”

Uống cà phê xong rồi về lại biệt thự nhà họ Kiều, vừa bước vào cửa thì thấy Tiết Chân Chân và bà Kiều ngồi trên ghế sofa đang dọn dẹp thư từ. Cô treo áo khoác lên ngoài cửa, Chân Chân ngẩng đầu nhìn cô, hỏi như thẩm vấn phạm nhân: “Em đến rạp phim làm gì?”

“Xem phim của Chaplin.”

“Sao trễ thế mới về?”

“Di Nhã đột nhiên rủ đi uống cà phê.”

Tiết Chân Chân khinh thường cười khẩy, bà cả Lâm bèn đánh cô nàng một cái nói “làm cái gì đấy”, rồi sau đó ngẩng đầu nhìn Sở Vọng, bảo: “Sở Vọng chơi thân với con gái nhà họ Tạ cũng tốt, con bé đó là người có chủ kiến, sẽ không bị thua thiệt.”

Sở Vọng đáp vâng rồi lên lầu thay quần áo.

Thay đồ xong xuống lầu, bà Kiều đã vào bếp dặn đầu bếp đổi nước canh, Doãn Yên cũng đã về. Lâm Sở Vọng dừng lại trên cầu thang, thấy tròng mắt đen của Tiết Chân Chân cứ xoay tròn đi theo Doãn Yên, cô không khỏi cảm thấy buồn cười, thế là nửa tựa vào lan can nhìn chăm chú xuống dưới, không nói năng gì.

Doãn Yên vô cùng đắc chí, nhưng vẫn ra vẻ bình tĩnh điềm đạm hỏi: “Lại có thư đến hả?”

Chân Chân thản nhiên nói: “Yên tâm đi, không có thư của hôn phu của Sở Vọng đâu.”

Doãn Yên cứng mặt: “Cậu nói thế là có ý gì hả?”

“Tôi có ý gì cậu không hiểu ư? Đã ăn trong bát còn nhìn trong nồi, Lâm nhị tiểu thư quen trò này rồi nhỉ.”

“Tiết Chân Chân?!”

“Hôn phu của mình thì không bao giờ quan tâm, còn thư của hôn phu người khác gửi đến thì cướp cho bằng được, lại còn mặt dày viết thư hồi âm cho người ta, kết quả? Người ta còn không thèm nhìn, trả thẳng về biệt thự họ Kiều.” Chân Chân vừa ăn táo vừa vui vẻ nói.

“Chú Tư là bạn cũ của cha tôi, tôi với anh Ngôn Tang cũng được xem như anh em thanh mai trúc mã, giữa anh em với nhau gửi lời hỏi thăm thì có sao hả?”

“Vậy ngày trước là đứa nào giàn giụa nước mắt, hung dữ nói ‘nếu không phải mày, anh Ngôn Tang sẽ là của tao!’ hả?” Chân Chân cười ha ha hai tiếng, “Bây giờ có cậu Diệp rồi nên đã biến thành ‘anh em’ rồi à?”

Mặt Doãn Yên thoắt xanh thoắt trắng: “Người ta chỉ muốn tham gia câu lạc bộ làm thơ, cậu nói bậy bạ gì đó hả?!”

Chân Chân như nghe được chuyện cười: “Ha ha ha? Làm thơ? Chữ viết còn không ra hồn mà đòi làm thơ á! Thế thì tôi đi viết sách được đấy.”

Bất chợt Doãn Yên nghĩ đến một chuyện, mỉm cười: “Sao cậu hiểu rõ về Diệp Văn Dữ thế. Ở trong dàn giao hưởng cũng đứng gần, xem phim cũng đi theo người ta.”

Lời này đã đâm trúng tim đen của Chân Chân. Cô nàng xoay mặt đi không ư hử gì, Doãn Yên tự mãn cởi áo ra, chậm rãi đi vào trong, nhưng vừa đi được hai bước thì thấy Lâm Sở Vọng đứng trên cầu thang nhìn mình, trên mặt còn mang theo nụ cười khó hiểu.

“Em cười gì?” Không biết vì sao Doãn Yên lại bị cô làm giật mình, sắc mặt cứng lại.

“Chị chột dạ cái gì?” Sở Vọng chậm rãi hỏi lại.

“Em ba không xuống lầu ăn cơm mà còn đứng trên cầu thang nghe lén, dĩ nhiên là chị bị em dọa rồi.” Doãn Yên bình tĩnh nói.

“Ồ…” Sở Vọng cúi người giẫm dép lê, vừa hay đối mặt với Doãn Yên ở dưới cầu thang, “Câu lạc bộ thơ của chị hai đúng là có thủ đoạn lợi hại, làm thơ thôi mà cũng đến được đại học Hương Cảng. Không biết là làm cách nào nhỉ? Em cũng muốn học quá.”Doãn Yên chột dạ, song vẫn mỉm cười: “Vì sao chị chỉ nói chuyện với Diệp Văn Dữ ở rạp chiếu bóng có vài câu, mà cả em ba và em Chân Chân lại đột nhiên quan tâm chị thế?”

Sở Vọng nhìn vào mắt cô nàng, nói với vẻ vô tội: “Vì chị hai cảm thấy bọn em thầm thích người theo đuổi chị còn gì. Dàn hợp xướng gì cũng tham gia, đến xem phim cũng thế. Ấy? Lúc bọn em ở trong dàn nhạc, thì chị hai đang ở đâu, làm gì?”

Tiết Chân Chân ngồi trên sofa được tiếp thêm ủng hộ, nhìn Sở Vọng bằng con mắt khác xưa, không khỏi nở nụ cười: “Còn không phải là do con bé Bùi Jenny trong cây lạc bộ của nó, cứ hai ngày ba bữa lại chạy đến đại học Hương Cảng, nhét thơ vào trong hộc tủ của Diệp Văn Dữ sao”

Doãn Yên biến sắc, căm tức nói: “Là tự Bùi Jenny giở trò, tôi không thích người Singapore kia!”

Chân Chân xòe tay: “Người nào vừa mới nói anh ta chỉ muốn học làm thơ, không theo đuổi mình ấy nhỉ?”

Sở Vọng mỉm cười, đứng trên cầu thang vỗ tay trợ uy cho Tiết Chân Chân.

Doãn Yên nhìn lướt qua Tiết Chân Chân rồi nhìn sang Lâm Sở Vọng, đột ngột hô lên: “Bác cả ——”

Sở Vọng lè lưỡi với Tiết Chân Chân, nhân lúc chưa bị bà Kiều tóm được thì chạy bình bịch lên lầu.

***

Có điều khi Diệp Văn Dữ thật sự theo đuổi Doãn Yên, các cô gái đều không mấy vui vẻ. Không biết anh ta lấy kiên nhẫn từ đâu, mà mỗi sáng sớm khi đến lớp, các cô gái luôn thấy trên bàn Doãn Yên có đủ hoa và sô cô la hoặc là bữa sáng.

Doãn Yên được con trai xem trọng, dĩ nhiên cũng được con gái tôn trọng. Doãn Yên luôn ỷ mình thanh cao nên không giao du với nhiều hạng người, sau khi được Diệp Văn Dữ theo đuổi, lời nói cử chỉ càng tỏ ra nổi bật hơn người. Các cô gái rất giận, có người còn mỉa mai: “Người đã có hôn phu, sao còn để người khác theo đuổi?”

Doãn Yên chỉ cười nhạt: “Tôi không thích hôn phu kia lắm.”

Một người khác từng nghe nói Trịnh Diệc Dân đang du học ở Nhật Bản thì hăng hái nói: “Diệp Văn Dữ là Hoa kiều, Trịnh Diệc Dân lại đang du học Nhật, đương nhiên là phải chọn người xuất sắc hơn rồi.”

Trong thời đại này, đi du học Âu Mỹ, chỉ một tấm vé tàu hạng ba cũng tốn 50 đồng, học phí mỗi năm còn cao hơn thế. Còn vé tàu đi Nhật du học chỉ mất chưa đầy 10 đồng, học phí và sinh hoạt phí còn thấp hơn trong nước. Nên nếu muốn đi du học Âu Mỹ thì hoặc là thành tích phải vô cùng xuất sắc, hoặc là tiền bạc sung túc; còn người đi Nhật thì thường đều là gia đình bậc trung dư dả. Cho nên du học sinh Âu Mỹ hay xem thường du học sinh Nhật, chứ đừng nói là Hoa kiều.

Doãn Yên không mặn không nhạt nhìn người kia, lại nói: “Tôi cũng không thích Diệp Văn Dữ.”

Người kia nghe thế thì cười: “Vậy mà cậu còn để người ta theo đuổi?”

Doãn Yên đáo: “Tôi đâu có đồng ý để anh ta theo đuổi. Theo đuổi tôi là chuyện của anh ta, tôi chỉ xem anh ta như bạn bè.”Vì những lời đó mà Doãn Yên đã khiến mọi người căm phẫn, đồng thời cũng nhận được nhiều sự tôn kính độ kỵ hơn.

Tháng Hai được cho nghỉ xuân mười ngày. Trong ngày xuân, Lâm Tử Đồng và Lâm Du tranh thủ thời gian Hương Cảng ăn tết hai ngày. Lâm Du đã lăn lộn trên chính trường hai năm, mặt càng bóng loáng hơn —— có lẽ vì đã có tuổi tác rồi. Còn Lâm Tử Đồng hai năm nay đã cao ráo kiêu ngạo thêm, trầm lặng ít nói. Trong hai ngày đó, Lâm Du chỉ bình phẩm một câu về thành tích học tập của Lâm Sở Vọng và Doãn Yên: thành tích của Sở Vọng trên mức trung bình, tuy không tốt lắm, nhưng tuổi còn nhỏ mà đã được như vậy thì cũng không tệ.

Lúc nhắc đến thành tích của Doãn Yên, ông chỉ thở dài, nói: Tiếng Anh của Doãn Yên rất tiến bộ, đáng khích lệ.

Sau đó ông ta nói muốn chuyển trường học ở Thiệu Hưng đến Thượng Hải, xác nhập vào trường đại học của Tư Ưng ở Thượng Hải. Chẳng mấy chốc sẽ mua một căn biệt thự ở khu tô giới công cộng, giáp sát nhà họ Tư, có lẽ đợi hai cô con gái tốt nghiệp trung học xong thì sẽ đón về Thượng Hải —— đây là tin vui nhất mà Doãn Yên nghe được trong năm nay.

Sở Vọng luôn cảm thấy ba cha con bọn họ có lời riêng muốn nói, cho nên ăn bữa cơm giao thừa xong, cô nói mình mệt muốn về phòng nghỉ ngơi, nhường lại không gian riêng cho bọn họ. Nhưng Lâm Du lại đột ngột giữ cô lại nói chuyện, hỏi: “Chú Tư của con bảo Ngôn Tang ở Đức viết thư về, nói con âm thầm tự học không ít tiếng Đức và tiếng Pháp, trình độ cũng rất khá.”

Doãn Yên ngạc nhiên ngẩng phắt đầu lên, không tin nổi nhìn cô.

Sở Vọng *ồ* một tiếng, nói: “Học được mấy câu nên khoe khoang với Ngôn Tang thôi mà, vậy mà anh ấy tưởng thật, còn khen ngợi con.”

Lâm Du gật đầu tán thưởng: “Còn trẻ, học thêm nhiều cũng có lợi.”

Nhân lúc không có chuyện gì cô vội vã lẻn về phòng mình, trong lòng rất kích động: may mà năm nay không lấy “xuân” làm đề tài để thi thố văn thơ nữa rồi.

Có điều cô cũng ý thức được một chuyện, có lẽ cha mình đã nhận ra được gì đó qua chuyện thủ tướng từ chức, nên mới muốn lùi về sau, chuyển trọng tâm công việc từ chính trị về việc học. Như thế có nghĩa là, có thể bác cả sẽ không tốn nhiều công sức với hai chị em cô nữa. Bà còn có chuyện để bận tâm hơn: dù sao bụng của bà hai kia đúng là “khá”, sinh cho ông Kiều một cậu bé. Dù không phải là người thuần Trung Quốc nhưng cũng có thể thừa kế nghiệp cha.

Lễ tình nhân qua đi, ngày thứ Tư bắt đầu quay về trường học. Sáng sớm đã thấy Diệp Văn Dữ cầm một bó hoa to chờ bên dưới, tất cả các cô gái đi ngang qua đều lén cười nhìn anh ta. Lúc đi ngang qua anh ta, Sở Vọng không nhịn được mà nói: “Anh rảnh rỗi như vậy, giáo sư Từ của các anh có biết không, bảo anh ta sắp xếp nhiều bài tập cho các anh đi.”

Diệp Văn Dữ lại rất kích động ngăn cô lại: “Em… em là em gái của người đó!”

Lâm Sở Vọng nhìn anh ta: “Là tôi, có điều tôi sắp trễ rồi, có gì thì nói nhanh đi.”

Đột nhiên anh ta đưa cho Lâm Sở Vọng một bó hoa bách hợp vàng, dọa Lâm Sở Vọng sợ lùi về sau ba bước, “Tôi không tặng hoa giúp anh đâu!”

Diệp Văn Dữ cười nói: “Đây không phải là hoa anh muốn tặng, là chú anh, nói là nhờ em chuyển đến chị gái tên Lâm Trí. Nhà các em có mấy chị em gái thế?”

Lâm Sở Vọng nhướn mày, “Vì sao lại tặng hoa cho… cho chị ấy?”

Diệp Văn Dữ nói: “Đại khái là nói năm mới thời tiết mới gì đó, hy vọng sớm ngày bình phục, thường xuyên ra ngoài đi tới đi lui!”

“…” Cái này là gì vậy.

Lúc này Diệp Văn Dữ mò ra sau lưng, kín đáo đưa một hộp sô cô la cho Lâm Sở Vọng rồi chạy đi, vừa chạy vừa nói: “Còn hộp kẹo này là anh tặng cho chị Doãn Yên của em, nhớ chuyển giúp anh nhé, cám ơn em gái Sở Vọng!”

Sở Vọng cố kìm nén kích động muốn mắng người, cầm hai thứ đồ thở hổn hển đi lên phòng học, càng đi càng tức giận: Chuyện gì thế này! Trên mặt tôi viết ba chữ thần tình yêu hả?

Dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, cô ưỡn ngực đi vào phòng học, đặt sô cô la lên bàn của Doãn Yên rồi đặt bó bách hợp tựa vào cửa sổ. Doãn Yên ngồi bên trái cô, trợn mắt nhìn sang, nói: “Chị không cần sô cô la của anh ta.”

“Ai thèm biết chị có muốn không, không thích thì vứt đi, em chỉ phụ trách đem tới thôi.”

Doãn Yên bị chặn họng, nhưng không ném sô cô la đi, trái lại cứ đưa mắt sang bó hoa trên bệ cửa sổ của cô.

Sở Vọng nhìn cô, nói: “Đó không phải là đồ của chị.”

Doãn Yên hỏi ngược lại: “Thế là của ai?”

“Tặng cho bác cả!” Lâm Sở Vọng tức giận: “Đến chuyện này mà chị cũng ghen hả?”

Chương 29: Dàn nhạc và người xem xét bản thảo (6)

Lâm Sở Vọng quy nguyên nhân cho tính khí gắt gỏng vô cớ vào sáng hôm đó là vì: nanh vuốt ma quỷ của đồng chí Từ Thiếu Khiêm đã vươn đến trường học rồi!

Điều này khiến cô vô cùng bất an.

Cô làm việc như bán mạng, 45 đồng bạc nằm trong túi còn chưa nóng, mà không ngờ mới đó đã phải vứt bỏ chén cơm rồi.

Có điều sự lo lắng của cô chỉ là dư thừa.

Vào thứ Tư của hai tuần sau, khi kết thúc lớp tennis đi về, cô nhìn thấy một người đàn ông vóc dáng cao ráo, mặc áo sơ mi trắng và áo khoác tối màu đứng chờ dưới lầu. Sau khi nhận ra là ai, cô đang tính quay đầu bỏ chạy thì Từ Thiếu Khiêm đã nghiêng đầu nhìn, cười vẫy tay: “Đúng lúc lắm, lại đây, nói chuyện với tôi mấy câu.”

Cô ngẩng đầu lên, phát hiện người này đứng đó thật sự rất nổi bật, mấy cô gái lớp trên đều thò đầu ra ngoài cửa sổ nhìn xuống.

Lâm Sở Vọng bất đắc dĩ đi tới, Từ Thiếu Khiêm ngồi dựa vào bồn hoa, cười hỏi, “Chị của em có nói gì không?”

“Liên quan đến gì, giúp đỡ, hay là bó hoa?”

Từ Thiếu Khiêm híp mắt nghĩ rồi nói, “Cả hai.”

“Về việc giúp đỡ: chị em nói, nhờ em cám ơn giáo sư Từ thay chị ấy. Nhưng chuyện này người khác không giúp được, chị ấy tự có tính toán.”

“Tôi có thể được biết về tình hình được không?”

“Chị ấy nói mình chưa có tính toán cụ thể, đi bước nào hay bước ấy.”

“Ừ,” Từ Thiếu Khiêm gật đầu, cũng không có gì không vui, “Còn hoa thì sao?”

“Chị ấy nói: Cám ơn.”

“Chỉ thế thôi à?”

“Chỉ thế thôi.” Chứ còn thế nào nữa?

“Tan học xong em định đi đâu?” Đột nhiên Từ Thiếu Khiêm hỏi.

“Về nhà.” Khó hiểu quá.

“Du Ma Địa?”

“Đúng thế.”

“Tôi tiễn em nhé?”

“Không cần không cần, em đi chung xe điện với bạn, cám ơn giáo sư Từ. Còn nữa, là…”

“Chuyện gì?”

“Lần sau nếu tìm em, có thể xin anh đổi chỗ khác được không?” Lâm Sở Vọng ngẩng đầu nhìn các đàn chị như hổ rình mồi bên trên, “Áp lực của em lớn lắm.”

Từ Thiếu Khiêm bật cười: “Em mấy tuổi thế hả?”

“Dù là đứa trẻ hai tuổi thì vẫn có tôn nghiêm.”

“Em đúng là vất vả rồi.” Từ Thiếu Khiêm bị chọc cười, bất đắc dĩ thỏa hiệp, “Được, lần sau sẽ đổi nơi khác. Thay tôi gửi lời hỏi thăm đến chị em, còn nữa, học tập chăm chỉ nhé.”

Lâm Sở Vọng mỉm cười vẫy tay với anh, nghĩ bụng: tốt nhất là đừng gặp lại nữa!

Cách một tuần sau, cô nhận được thư do nhà xuất bản đại học Hương Cảng gửi đến Du Ma Địa, bên trong là một xấp luận văn dày cộp, nội dung về thiên văn vật lý. Cô lật xem, tiêu đề luận văn là “Một số câu hỏi về các giả thuyết trong “Phương pháp để đạt đến độ cao cực độ” của Robert Huggins Goddard” (Query on the Hypothesis of A Method of Reaching Extreme Altitudes published by Robert Hutchings Goddard in 1919). Ở cột tác giả là bính âm của tên Từ Lai và viết tắt của họ: Lai, X.

Yêu cầu: dịch sang tiếng Trung.

Định dạng: đăng tải trên tạp chí vật lý thiên văn Thượng Hải.

Mức lương: 5 trang một đồng bạc.
Thời hạn: 2 tuần.

Lâm Sở Vọng vừa cầm được tài liệu trên tay thì hai mắt sáng bừng: 100 trang, tròn 20 đồng bạc đấy!

Nhưng tự mình dịch không phải sẽ dễ bám sát nguyên văn hơn ư? Giáo sư Từ này đúng là ăn no rửng mỡ.

Có điều Sở Vọng vẫn cúi người vì 20 đồng bạc. Cô thức suốt 2 tuần liền, lên lớp thì ngủ gà ngủ gục, tan học thì ngơ ngơ ngáo ngáo. Cho đến kỳ hạn nộp bản thảo, Lâm Sở Vọng đã đi tong nửa cái mạng, cảm thấy bản thân như trải qua một kiếp, lần thứ hai suýt chết vì làm việc quá độ.

Sáng sớm đi gửi bản thảo đến hộp thư của nhà xuất bản, trên đường đi xe điện tới trường, cô suýt đã mệt chết trên xe. Sau khi đến thế giới này, cô sinh hoạt có quy luật được gần hai năm, thế nhưng quy luật đó đã bị hai tuần qua phá hỏng, tiền là nguồn gốc của mọi tội ác mà. Ngày trước chạy deadline luận văn cũng thức đêm, nhưng hôm sau thì có thể cúp tiết ngủ cả ngày. Hiện tại thì ngược lại, nếu cúp tiết thì bác cả sẽ viết thư gửi cho cha cô, rồi thể nào cha cô cũng viết một bức thư thể văn ngôn dài dòng hồi âm bảo cô kiểm điểm cho xem.

Sau khi cân nhắc, cô quyết định hôm nay học xong sẽ về nhà đánh một giấc thỏa thích.

Cô khó khăn gắng gượng tỉnh táo trong giọng nam trầm có tính thôi miên của cha xứ Wilson, ông đang đọc hai đoạn Cựu ước Thánh kinh cũ, đầu của Lâm Sở Vọng đã dần gục xuống thiếp ngủ, trong mơ toàn là tiếng Anh xen lẫn tiếng Trung. Lúc thì dùng từ không học thuật, lúc thì vô tình viết thành chữ giản thể. Bất chợt nghe thấy Tạ Di Nhã thấp giọng gọi: “Mau dậy đi.”

Cô giật bắn mình ngồi thẳng lưng lên, mơ hồ nhìn cha xứ Wilson gần trong gang tấc. Cha xứ đang vừa thì thầm: “… Mất hẳn 40 đêm mưa…” vừa trợn mắt với cô. Lâm Sở Vọng không còn sức để trừng lại nữa, mắt hai mí sắp sụp thành một mí rồi, cô cúi đầu lật sách trên bàn, mãi mới lật được cuốn Cựu ước đã nhàu nhĩ vì bị cô kê ngủ đến đang đang học.

Vất vả lắm mới đợi tới giờ tan học, Lâm Sở Vọng buồn ngủ dọn cặp sách ra khỏi cửa, nhưng bất chợt thấy gương mặt đen sì của cha Wilson đứng ở cửa, chặn đường của cô lại, ông lời ít ý nhiều nói: “Đi theo cha.”

Đi theo phía sau cha xứ, Lâm Sở Vọng tuyệt vọng nghĩ, thôi tiêu rồi, chẳng lẽ vì mình ngủ gục trong lớp mà sẽ bị đuổi học sao?

Lâm Sở Vọng cúi gằm đầu đi theo cha xứ băng qua tòa nhà dạy học và nhà thờ, vòng qua vườn hoa đi tới thư viện ở viện Thần học. Cha xứ gõ cửa, bên trong lập tức lên tiếng. Cha xứ gật đầu với Lâm Sở Vọng, ý bảo cô vào đi.

Lâm Sở Vọng ngơ ngác đi vào thư viện, cha xứ khép hờ cửa lại. Cô nhìn vào trong thăm dò, chỉ thấy Từ Lai đeo kính mắt gọng vàng, ngồi bên cạnh một chiếc bàn lớn, vẫy tay với cô, “Lại đây.”

Lâm Sở Vọng mù mờ đi tới, ngồi xuống chiếc ghế đối diện anh ta.

Từ Lai cười hỏi: “Sao trông em mệt mỏi thế?”

Lâm Sở Vọng vẫn còn sức hỏi lại: “Sao anh lại ở đây?”

“Lần trước em đã đề nghị còn gì, nên lần này đổi chỗ.”

“Không phải…” Lâm Sở Vọng không biết nên nói thế nào, “Một giáo sư Vật lý như anh, sao lại xuất hiện ở thư viện của viện Thần học?”

Từ Lai cười nói: “Em không biết trường nữ sinh tư thục này là tài sản của đại học Hương Cảng à?”

“Em đúng là thiển cận, hôm nay giáo sư Từ có chỉ giáo gì ư?”Từ Lai chắp tay trước ngực, mỉm cười nhìn cô: “Nói về em trước đã, vì sao lại mệt như thế hả?”

“Vì… đọc sách khuya quá.”

“Sách gì?”

“Sách lịch sử.” Sáng tác năm 1926, đúng là sách sử thật.

“Ừ, đúng là rất chăm chỉ, không tệ, có điều nhớ phải chú ý nghỉ ngơi.”

“Cám ơn giáo sư Từ đã quan tâm, vậy em có thể đi về nghỉ ngơi được chưa?”“

“Chưa được.”

“Hở? Giáo sư Từ còn định chỉ giáo gì sao?”

Từ Lai nheo mắt nhìn cô, “Quan tâm chuyện bài vở của em.”

“Ồ, có phải như thế đã làm giáo sư Tử hạ mình rồi không, em chỉ là học sinh cấp hai nhỏ bé thôi mà.”

“Gần đây chị gái em đã giúp tôi một việc lớn, nhưng vì không gặp được cô ấy nên không biết phải cám ơn như thế nào, đành quan tâm đến em nhiều hơn vậy.”

“Xin thay chị gái cám ơn anh. Còn có chuyện gì nữa không?”

“Có.”

“Chuyện gì?”

“Tuy thành tích của em không giỏi, nhưng theo tôi thấy em rất thông minh.”

“Hửm? Cám ơn giáo sư, nhưng anh khen nhầm rồi.”

“Biết vì sao tôi nói thế không?”

Từ Lai mở một xấp bài kiểm tra ra, đưa cho Sở Vọng: “Tổng cộng ba học kỳ, số điểm tất cả các môn luôn nằm trong khoảng từ 80 đến 85, với người khác, thành tích của em miễn cưỡng có thể lọt vào hàng đầu.”

Sở Vọng chột dạ: “Điều đó có nghĩa là em cần phải cố gắng nhiều hơn nữa.”

“Tôi nói em thông minh, là vì, sau khi tính trung bình cộng có trọng số(1) thì số điểm cuối cùng đạt được, không nhiều không ít, vừa tròn 85.” Đôi mắt sau cặp kính nhướn lên.

“Đúng là trùng hợp thật.”

“Trùng hợp ư? Tôi cảm thấy tính toán rất tốt, rất khéo. Nhiều trường đại học ở châu Âu đã tính điểm của sinh viên hàng đầu, điểm tích lũy là 85 luôn xếp vào loại giỏi.”

“Thế thật sao! Em đúng là may quá mà.”

Từ Lai chậm rãi mỉm cười, ngón trỏ đè lên giữa bài thi, xoay nó hướng về phía Sở Vọng. Anh nhẹ nhàng gõ lên cái tên trên bài thi, miệng lẩm bẩm: “Là trùng hợp thật sao Linzy, hay nên gọi là Lâm Trí?”

______________

(1) Điểm của sinh viên thường được tính theo trung bình cộng có trọng số, hiểu đơn giản trọng số tức số tín chỉ của môn học. Cách tính: tổng điểm nhân với số tín chỉ từng môn đem chia cho tổng số tín chỉ.

Ví dụ Sở Vọng được 86 điểm môn tiếng Anh có trọng số 6, 84 điểm môn Khoa học có trọng số 4, 83.5 điểm môn Địa lý có trọng số 2.

Trung bình cộng bình thường là: (86+84+83.5)/3=84.5: điểm này xếp loại khá.

Tính theo trung bình trọng số sẽ là: (86×6+84×3+83.5×2)/(6+3+2)=85: Điểm này xếp loại giỏi.

Chương 30: Dàn nhạc và người xem xét bản thảo (7)

Tìm được bảng điểm của cô rồi còn tiến hành tính trung bình cộng số, liệu có người bình thường nào nghĩ đến chuyện này không?

“Đó chỉ là phỏng đoán của anh thôi. Chị em nhà em rất thông minh, chị cả đọc nhiều sách, chị hai cũng là tài nữ nổi tiếng ở Giang Nam, thế thì em thông minh về mặt nào đó không được sao?” Cô bịa lời nói.

Từ Thiếu Khiêm cười hỏi: “Em tính toán điểm số cho mỗi môn học đều rất chuẩn, số điểm thi được cũng không hề lệch điểm nào so với dự đoán. Vừa lót đường xong cho tương lai, lại không khiến em quá nổi bật. Nếu đúng như lời em, vậy thì, em có thể nói cho tôi biết là em đang che giấu gì không?”

Xem ra người này đã coi cô là đối tượng nghiên cứu để tiến hành điều tra hiện trường rất nhiều lần, cũng làm công tác thống kê dữ liệu và phân tích cẩn thận, chỉ thiếu nước viết thành luận văn thôi.

Sở Vọng bất đắc dĩ gãi đầu.

“Giả thiết của giáo sư Từ không sai, nhưng lý lẽ ủng hộ giả thiết thì lại không đủ.”

Vừa dứt lời, cô lập tức hối hận.

Chỉ thấy ý cười trên mặt Từ Thiếu Khiêm càng thêm đậm: “Chỉ cho em thời gian hai tuần để dịch luận văn về giả thiết nghi ngờ của tôi, đúng là làm khó em rồi.”

Người này đúng là cáo già, đâu đâu cũng là cạm bẫy. Lâm Sở Vọng thở dài, chỉ cảm thấy da đầu tê rần: “Tùy anh thích nghĩ thế nào thì nghĩ.”

“Tôi nghĩ thế nào không quan trọng, quan trọng là em nghĩ như thế nào.”

“Em nghĩ cái gì?”

“Tôi nhớ em đã nói rằng: vẫn chưa có dự định, đi bước nào hay bước ấy.”

“Ồ, trí nhớ của giáo sư Từ tốt thật đấy.”

“Không biết em có còn nhớ không, nhưng tôi cũng đã nói rồi: Nếu có chuyện gì khó xử, nhất định tôi sẽ hỗ trợ hết sức mình.”

“Ừm, xưa nay trí nhớ của em không được tốt lắm.”

“Không sao, tôi giúp em ôn lại. Có phải tôi còn nói một câu là, tương lai của cô Lâm không chỉ có thế, nếu cứ chôn chân ở đây mãi thì đúng là đáng tiếc?”

“Hình như có nói.”

“Đối với cô Lâm vì chưa lấy chồng nên không chịu gặp ai, hay là cô bé Linzy dù 12 tuổi vẫn có tôn nghiêm, thì những lời tôi đã nói vẫn có hiệu dụng. Nên xin hỏi, quý cô Lâm Trí sẽ trả lời tôi như thế nào đây?”

“Quý cô Lâm Trí không có trả lời gì cả, chỉ đơn thuần muốn kiếm ít tiền tiêu vặt thôi.”

Từ Thiếu Khiêm cười nói: “Cuộc đình công đầu năm đã kết thúc rồi, nhà xuất bản cũng đã mời được người xem xét bản thảo chính thức.”

Lâm Sở Vọng không đổi sắc *à* một tiếng, nhưng trong lòng lại tiu nghỉu: bị mất bát cơm rồi.

“Công việc này, tôi cảm thấy chưa chắc bọn họ đã làm tốt hơn em.”

“Ừm, tôi có thể hiểu.” Dù sao cũng có bằng cấp mà!

“Em rất thông minh, cực kỳ thông minh… Nếu không có nguyên nhân khác, có lẽ là thiên tài.”

“Dù là thiên tài thì cũng có lúc thiếu tiền.”

Thấy vẻ mặt buồn rười rượi của cô, Từ Lai mỉm cười. Im lặng một lúc, rồi anh nói: “Sau này nếu nhà xuất bản không bận, thì sẽ không có nhiều luận văn gửi đến cho em.”

“Không có nhiều, có nghĩa là gần như bằng không?”

“Ừ, có lẽ một năm nhà xuất bản cũng sẽ có vài tháng bận rộn, nhưng nhiều nhất cũng chỉ hai tháng.”

“Được, em biết rồi.” Sở Vọng càng rũ đầu xuống thấp.

“Nếu thiếu tiền quá, thì ở chỗ tôi có một công việc tư nhân có lẽ có thể mời em, lương không hề thấp hơn so với công việc xem xét bản thảo.”

“Việc gì?”

“Dạy kèm tiếng Anh và tiếng latinh tại nhà.”

“Cần phải đến nhà anh hả?”

“Đúng thế.”

Sở Vọng ngẫm nghĩ rồi cười lắc đầu, “Chuyện này không được.”

Có lẽ Từ Thiếu Khiêm cũng biết chuyện này không ổn ở đâu, anh ta cười giải thích: “Là vợ tôi nhờ. Cô ấy muốn nhận cháu tôi làm con nuôi, cậu bé mới từ quê ở Quảng Đông đến cách đây không lâu, vài năm nữa sẽ vào đại học Queen’s, vốn muốn nhờ tôi tìm xem trong trường có trợ giảng hay giáo sư nào tinh thông hai ngoại ngữ này không. Hiện tại xem ra, có lẽ em là người thích hợp nhất.”

Sở Vọng nhìn vào cặp kính anh ta, trầm tư một lúc.

Mọi người hay bảo nếu một người đeo kính thì ngoài tăng thêm vẻ lịch sự ra, còn có thể khiến người ta cảm thấy đây là kẻ mặt người dạ thú. Còn về nguyên nhân là gì thì cô cũng đã từng suy nghĩ rất lâu: người đeo kính luôn nhìn rõ ràng mọi thứ, nhưng ánh sáng phản chiếu lên kính mắt khiến người ngoài không thể thấy đôi mắt sau cặp kính đó đang nghĩ gì – điều này đã gián tiếp hình thành nên thông tin bất cân xứng, là quan hệ giữa khống chế và bị khống chế.

Cô không biết rõ về thời đại này, cũng không hiểu được vị giáo sư Từ này. Nhưng anh ta lại nắm rõ thời đại này trong lòng bàn tay, tin tức của cô đã bị anh ta tìm ra rõ ràng. Sở Vọng cảm thấy rất không an toàn: anh nói là vợ anh thì là vợ anh sao, nói miệng không có bằng chứng, ai biết được anh muốn gì?

Từ Thiếu Khiêm thấy cô do dự, vẫn cười nói: “Tôi sẽ dùng danh nghĩa của vợ đăng báo bản thông báo tuyển dụng này sau. Nhưng trước đó tôi vẫn muốn trưng cầu ý kiến của em, chỉ vì tôi là người trọng người tài, thậm chí còn muốn nhận em làm học trò của tôi. Bởi vì hiện tại, nếu em lấy được một tấm bằng Vật lý trong thời gian ngắn, thì cả cái xứ Cảng này ngoài tôi ra, sẽ không còn người nào có tư cách và năng lực cho em đặc quyền này.”

Nói đoạn, anh cất xấp bảng điểm kia đi. Thấy cô vẫn còn do dự, anh nói tiếp: “Em không cần phải lo lắng. Tôi sẽ giữ bí mật chuyện của em, tuyệt đối không đào sâu thêm, cũng không để người thứ hai biết. Mặt khác, cả Hương Cảng không phải chỉ có một mình em là có thể làm gia sư, nếu em không muốn thì tôi vẫn có thể mời người khác. Còn nữa, chuyện nhận em làm học trò cũng chỉ là đề nghị của tôi.”Sở Vọng ngẩng đầu nhìn anh ta.

Từ Lai rảo bước đi đến cửa thư viện, kéo cửa ra, cười nói đôi câu với cha Wilson. Sau đó anh ngoái đầu nói: “Nếu như em đổi ý, có thể gọi điện đến số điện thoại này bất cứ lúc nào.”

Nói rồi anh thốt ra một chuỗi dãy số điện thoại.

Thấy Sở Vọng không dùng bút ghi lại, anh cũng không tỏ vẻ ngạc nhiên, chỉ mỉm cười nói: “Giờ tôi có việc gấp nên hôm nay không thể tiễn em được, về nhà nhớ nghỉ ngơi kỹ.”

Anh lại nghiêng đầu trầm ngâm, sau đó nói: “Tôi nghĩ cô Lâm hẳn sẽ không từ chối đề nghị của tôi, vì cô ấy là người thông minh.”

Dứt lời, anh chào tạm biệt cha Wilson rồi bước nhanh rời đi, để lại một mình Sở Vọng ngẩn ngơ, bóng dáng bé nhỏ lạc lõng ngồi cạnh chiếc bàn lớn. Mãi đến khi thân hình cao to của cha Wilson che khuất ánh sáng ở khe cửa, ho khan hai tiếng trầm khàn, thì cô mới xấu hổ đứng dậy rời đi.

***

Đề nghị của Từ Thiếu Khiêm thật sự vô cùng hấp dẫn. Còn việc vì sao bản thân do dự, có lẽ là vì sợ hãi vô tri trước thời đại này.

Đầu tiên, không biết nhân phẩm của Từ Thiếu Khiêm thế nào mà đã tùy tiện đến nhà người ta, kể cả đúng như anh ta nói: là chị Từ đề xuất thông báo tìm người. Nhưng nếu có chuyện thật, thì một người phụ nữ thời đại phong kiến như chị Từ sao có thể giúp cô được?

Thứ hai, đối với một tiểu thư gia đình giàu có, nếu đến nhà người khác dạy kèm thì thanh danh sẽ bị ảnh hưởng thế nào?

Dưới các tiền đề không rõ ràng này, vấn đề nan giải lớn nhất của cô chính là: không có người lớn tuổi hoặc bạn bè để tâm sự và nhận được lời khuyên của họ. Nếu có thể được một tiền bối hoặc một người bạn hiểu biết rõ về thời đại này, cũng biết rõ tình cảnh của cô chỉ điểm một hai, thì cô cũng không đến mức do dự bất định, tiến thoái lưỡng nan như thế rồi.

20 đồng bạc kia như phí thông cảm và phí thôi việc, được gửi thẳng vào tài khoản của ngài Saumur. Cô buồn bã nhìn 64 đồng tiền mình tích cóp được: có lẽ giáo sư Từ người ta chỉ đơn giản là Bá Lạc* coi trọng cô thôi, vì sao bản thân lại nghi ngờ ý tốt của người ta?

(*Ngày nay dùng từ này để chỉ người giỏi phát hiện, tiến cử, bồi dưỡng và sử dụng nhân tài.)

Có điều, chẳng mấy chốc cô đã không có thời gian suy xét đến chuyện đó nữa. Dư âm của sự kiện Ngũ Tạp vẫn chưa tan, thì cuộc thảm án ngày 18 tháng 3 ở Bắc Bình đã lần thứ hai khiến cả nước chấn động. Vào sáng ngày 19 ở trên bàn ăn, bác cả cầm báo chậc lưỡi than thương cho những người tử nạn, cũng may Tư Ưng và Lâm Du biết nhìn thời thế, chuyển trọng tâm công tác về Thượng Hải, may mắn tranh được cơn giông tố này.

Chuyện đó khiến Sở Vọng chợt nhớ đến tạp văn “Kỷ niệm chị Lưu Hòa Trân”* trong sách giáo khoa trung học. Giáo dục quốc dân không khiến cô lý giải được “đời người thảm đạm, máu tươi lênh láng”** là gì, khi nhắc đến sự kiện “18 tháng 3” cũng chỉ khiến người ta cảm thấy đang mượn việc xưa nói chuyện nay.

(*Đây là tạp văn của Lỗ Tấn. Nội dung là sự tưởng nhớ về thanh niên trường Đại học nữ sư phạm bị lính vệ đội đường hoàng xổ súng bắn chết trong thảm án 18/3, cũng như ngẫm nghĩ về thời thế. Mời bạn tìm đọc thêm trên google.)

(**Câu này trích trong tạp văn trên, Phan Khôi dịch.)

Hành quyết lần này còn trắng trợn hơn thế, những người bỏ mình trong cuộc khởi nghĩa lần này cũng nhiều hơn. Cô không khỏi nghĩ: rốt cuộc anh em trong nhà đấu đá nhau đáng để dân tộc khác thương xót hơn, hay là thời đại của kẻ lấn hiếp có thế lực mạnh mẽ tối tăm hơn đây?

Bất luận là gì đi chăng nữa, trong thời đại mà quyền và địa vị của phụ nữ không được bảo vệ đầy đủ, nhưng thông tin lại phát triển trước, thì lời nói của con người còn đáng sợ hơn cả so với đời sau. Trong thời đại mất chủ quyền, lãnh thổ bị chia cắt, quân phiệt hỗn chiến, pháp chế không hoàn thiện (người da trắng trên lãnh thổ Trung Quốc chỉ chịu sự thống trị của hệ thống pháp luật nước mình, còn nhân dân ta bị thực dân lại không được hưởng quyền lợi của pháp luật nước ngoài), cô cũng không mong pháp chế “tiên tiến” của người Anh có thể che chở được mình, cho nên mọi chuyện vẫn nên cẩn thận thì hơn.

Trong lòng cô có rất nhiều thắc mắc. Ví dụ như: chính phủ cầm quyền chỉ là pho tượng gỗ, nửa thành phố Bắc Kinh đều là của họ Phùng, bên ngoài còn có có quân Phụng có sức mạnh gấp ba lần Đoạn Kỳ Thụy. Nhưng vì sao lần nào nổ súng bắn chết thanh niên cũng là chính phủ cầm quyền?

Sở Vọng rất muốn tìm một người bạn hiểu biết rõ về sự thật và có tầm nhìn xa để tâm sự, nhưng hiện tại ngoài ngài Saumur và bà Nguyễn ra, thì đối tượng bộc bạch của cô cũng chỉ có một Tạ Di Nhã.

Ngài Saumur cho rằng: “Bất kỳ mối quan hệ nào nhiều hơn hai thì sẽ có được tính khách quan. Dù tranh chấp cũng khó có sai sót từ một bên.”

Ngài Saumur nói rất khách quan và công bằng, Sở Vọng cái hiểu cái không: cũng giống như trong thời đại Ân Thương, rõ ràng tất cả chư hầu đều rất hung ác, thế mà sách sử chỉ quy mọi sai lầm cho một mình Trụ vương. Bởi vậy mới nói, lịch sử là một cô nàng xinh xắn mặc người trang điểm*.

(*Tác giả châm biếm. Câu này có nghĩa có những người tự ý thêm thắt ý nghĩ cá nhân vào lịch sử, không phải là lịch sử thật sự.)Bà Nguyễn lại nói: “Dù dì với chồng có cãi nhau thì cũng không phải dì sai. Phụ nữ không có lỗi.”

Sở Vọng và ngài Saumur lại cười lắc đầu: có lẽ ông Nguyễn là một người tai mềm, còn bà Nguyễn lại là một người phụ nữ rất hiện đại.

Ngồi trong quán cà phê Chim Xanh ăn bánh, Tạ Di Nhã lại hỏi: “Hiện tại Thượng Hải Quảng Châu không phải rất giàu à, “điều ước Tân Sửu” thật sự là điều ước không bình đẳng sao?”

Sở Vọng thầm thở dài. Xét về trình độ nào đó mà nói, Tạ Di Nhã đúng là một cô gái thực dân siêu điển hình, không phải là người Trung Quốc thuần túy.*

(*Nội dung chính của Điều ước Tân Sửulà nhà Thanh phải trả tiền bồi thường chiến tranh và buộc phải để cho các nước chiếm đóng Bắc Kinh. Với người Trung Quốc, đây là một điều ước không công bằng.)

Còn cô gái Trung Quốc thuần cổ điển Lâm Doãn Yên kia, hiện tại dù ở trường hay ở nhà thì đều đã được rửa nhục, rạng rỡ hơn xưa nhiều. Đánh giá của cô ấy về sự kiện này hoàn toàn dựa theo ý bác cả: “Cha và chú Tư, đương nhiên rất biết xem xét thời thế rồi.”

Tiết Chân Chân không kìm được mỉm cười: “Nếu muốn xem xét thời thế thì Lâm nhị tiểu thư nên bảo đảm thành tích Anh văn đạt tiêu chuẩn đi đã, nếu không sẽ không đọc được báo tiếng Anh Hương Cảng đâu.”

Bà Kiều lại dập tắt sự kiêu ngạo của Tiết Chân Chân, “Là con gái thì không nên bàn về tình hình chính trị.”

Còn phá lệ khen ngợi Sở Vọng: “Vì sao gần đây Chân Chân và Doãn Yên cứ gặp mặt là cãi nhau thế hả? Có còn dáng vẻ của tiểu thư nhà giàu nữa không? nhìn cháu ba mà học tập đi.”

Rồi bà nghĩ đến chuyện quan trọng nào đó, vô cùng nuối tiếc nói với Doãn Yên: “Có lẽ bắt đầu từ Chủ nhật tuần này, phải tìm một giáo viên Anh văn khác dạy kèm cho cháu rồi.”

Doãn Yên kinh hãi: “Cô Mary phải về Anh ư?”

Chân Chân giễu cợt: “Có lẽ cảm thấy học trò ở biệt thự họ Kiều khó dạy chăng?”

Bà Kiều lườm Chân Chân, nói: “Ừ, nghe bảo là có một nhà ở trong nước đến, muốn tìm người dạy con mình để sau này vào trường Queen’s. Đọc báo thấy ghi tuyển một người biết tiếng Anh và tiếng Latinh. Tiền lương khá cao, có lẽ cô Mary động lòng.”

Nghe thấy hai chữ ‘trường Queen’s”, Sở Vọng lập tức xúc động, hỏi: “Không biết là nhà nào mà giàu thế?”

Bà Kiều nhớ lại rồi nói: “Hình như là họ Từ.”

Lúc này, cả Chân Chân và Doãn Yên có vẻ đều nghĩ đến quan hệ giữa bạn học Diệp và giáo sư Từ, không khỏi đưa mắt nhìn nhau, đã sáng tỏ rồi.

Doãn Yên rất đỗi buồn bã, năn nỉ nói: “Bác ơi, cô Mary đã dạy cháu lâu thế rồi, bây giờ đột ngột đổi giáo viên cũng không quen, hay bác khuyên cô Mary lại đi, nói cháu không nỡ xa cô ấy…”

Bà Kiều đã nói rất uyển chuyển rồi, giờ nghe Doãn Yên nói vậy thì lập tức sầm mặt: “Dạy cháu lâu như thế mà cũng không thấy cháu tiến bộ gì! Bác thấy vẫn nên đổi gia sư đi!”

Doãn Yên bị bà quát thì co rúm lại, xấu hổ trước mặt Chân Chân và Sở Vọng.

Gần đây bà Kiều có không ít chuyện cần quan tâm: sau khi từ Quảng Châu về, ông Kiều lại có chuyện quan trọng muốn quay về Anh. Xem ý của ông, dường như muốn dẫn Mitchell và Leon về cùng. Thứ nhất là núi cao hoàng đế xa, Mã Linh đã gả đi, nếu ông Kiều bị hồ ly tinh ở nước ngoài mê hoặc, đồng ý chia gia sản cho thằng con tạp chủng kia thì sao? Thứ hai, không biết bà nghe được từ đâu: hiện nay có rất nhiều người Trung Quốc ra nước ngoài kết hôn cùng một người vợ khác. Bà Kiều không khỏi căng thẳng, nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng không chịu để ông Kiều dẫn bà hai theo.

Lúc này không biết là ai đã đề xuất chủ ý cho bà: để bà nhận nuôi Leon dưới danh nghĩa mình. Như thế, Leon vừa có thể được bảo đảm địa vị ở bên ngoài, mà sau này nếu cậu ta có kế thừa tài sản của ông Kiều thì cũng sẽ không bạc đãi bà.

Michell không cách nào hiểu được “nhận con thừa tự” là có ý gì. Dì ta chỉ cho rằng bọn họ đang muốn cướp con trai mình, thế là suốt ngày rơm rớm nước mắt, nói gì cũng không chịu. Bà Kiều giỏi tiếng Nhật, còn tiếng Anh chỉ đủ dùng để sai bảo người hầu, nên cũng không thể giải thích chuyện “nhận nuôi con” cho Mitchell, đành phải nhờ hai đứa giỏi tiếng Anh là Sở Vọng và Chân Chân đi giải thích với Mitchell, còn hướng dẫn kỹ lưỡng: “Nếu cô ta khóc thì hai đứa cũng khóc đi, phải khóc to tiếng hơn. Hai đứa thích Leon, nhất định cũng không nỡ để thằng bé rời khỏi nhà ta đúng không?”

Sở Vọng và Chân Chân không chịu được màn thao thao bất tuyệt nhiều lần của bà, cuối cùng đành phải đồng ý. Hai người đứng ngoài cửa phòng khách tầng hai tòa nhà bên cạnh chị đẩy em nhường, không ai muốn xung phong dấn thân. Ngay khi hai người đang ồn ào tranh nhau thì cửa phòng mở ra cái két, nửa gương mặt trắng bệch của Mitchell xuất hiện.

Then cài an toàn trong phòng vẫn khóa nửa, thấy là hai người bọn cô, sự cảnh giác trong mắt Mitchell vơi đi, nhưng vẫn lạnh lùng: “Nếu hai em đến làm thuyết khách thay bà Kiều thì mời về cho.”

Chân Chân không biết làm gì, nhìn sang Sở Vọng cầu cứu. Sở Vọng cũng nhìn lại cô ấy, đột nhiên một ý nghĩ vụt qua trong đầu, cô bèn nói với Mitchell: “Dì à, Chân Chân chơi thân với Leon, chị ấy muốn nói mấy câu với em ấy.”

Chân Chân vừa nghe thấy cô lôi mình ra làm lá chán thì trợn mắt nhìn cô, chỉ hận không thể dùng ánh mắt lóc thịt cô ra.

Leon nghe thấy Chân Chân tới thì vội chạy bước nhỏ ra cửa, cách cánh cửa thấp giọng gọi “chị Chân Chân, chị Sở Vọng”.

Nghe thấy cậu gọi, con tim Chân Chân tim mềm ra, dịu dàng nói: “Leon, chị không nỡ xa em đâu… Ôi.”

Thái độ của Mitchell cũng dịu hẳn, không đóng cửa đuổi các cô đi nữa. Nhân lúc đó, Sở Vọng khom lưng nhìn thẳng vào cậu, để cậu không có cảm giác uy hiếp do bị người lớn vây quanh.

Cô thấp giọng nói: “Leon, em có muốn vào trường trung học hàng đầu Hương Cảng không? Ở trong trường có dạy học bằng tiếng Anh, cũng có dạy học bằng tiếng Latinh. Học sinh tốt nghiệp trường này, đa số đều vào trường đại học hàng đầu ở Anh và Mỹ.”

Leon ngước đầu lên, nhìn mẹ mình với ánh mắt nửa khó hiểu nửa khát vọng.

Mitchell thoáng động lòng, run giọng hỏi: “Cháu… cháu có ý gì?”

Cô không trả lời câu hỏi này mà nói: “Dù đi theo thương nhân Trung Quốc như ông Kiều đến Anh, thì người Anh có đặt mẹ con các dì vào trong mắt không? Dù là ông Kiều thì cũng không thể tìm được một ngôi trường tốt ở Anh cho Leon được, đúng không?”

Mitchell nghe một cô gái nhỏ như cô lại nói chuyện thẳng thắn như thế, không khỏi liếm môi, ý bảo cô nói hết đi.

Sở Vọng nói tiếp: “Nếu để Leon được nuôi dưới danh nghĩa bà cả, thì hiện tại trong biệt thự này, dì vẫn có thể ngày ngày gặp em ấy, không khác gì trước. Và bà cả cũng có thể cho Leon nhiều thứ hơn dì, nói vậy dì cũng thấy được. Điều tốt đẹp chính là giáo dục, điều kiện cơm ăn áo mặc thượng đẳng hằng ngày, cũng như danh phận tốt…”

Mitchell mỉm cười: “Làm sao em có thể chắc chắn là bà cả sẽ tốt với thằng bé?”

Sở Vọng cười nói: “Nếu dì đồng ý để Leon được nuôi dưới danh nghĩa bà cả, thì em cũng có thể đảm bảo bà cả sẽ đưa Leon đến trường Queen tốt nhất Hương Cảng. Đến lúc đó dì muốn theo ông Kiều đến Anh cũng được, mà muốn ở lại biệt thự họ Kiều xem bà cả dạy Leon thế nào cũng được, tùy dì cả. Dì xem?”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau