GIỜ ĐANG NƠI ĐÂU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Giờ đang nơi đâu - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Son môi và hôn lễ (1)

Có lẽ xuất phát vì có chung tính nhiều chuyện không muốn người khác biết, Sở Vọng đã vô hình lọt vào mắt xanh của Di Nhã tiểu thư – nhân vật cầm đầu phe tiếng Ngô và phe Hương Cảng. Chính vì vậy mà Sở Vọng cũng vô hình bị thủ lĩnh Chân Chân của phe Thượng Hải đối nghịch liên tục tra hỏi. Rất nhiều lần sau khi hết tiết tennis vào buổi chiều thứ tư và thứ năm, cô ấy đột ngột xuất hiện trên đường Sở Vọng đi đến Du Ma Địa, hoặc trong lớp ba-lê cuối tuần, hoặc là những khi cô nằm trên giường sau khi tắm xong, nghiêm túc hỏi cô: “Từ bao giờ em lại có quan hệ tốt với con cá chết mắt xanh kia vậy?”

Không thì hỏi: “Em đến từ Thượng Hải, là phe với tụi chị, sao có thể cấu kết với người ngoài phản bội, đầu quân cho phe Hương Cảng được!” Ớ? Không phải là phe Thiệu Hưng à, vì sao lại thành phe Thượng Hải rồi?

Hoặc lại nói: “Nếu bây giờ em quay đầu là bờ, chị sẽ bỏ qua hiềm khích mà tiếp nạp em.”

Thậm chí còn bảo: “Em phải đánh vào nội bộ địch, đem nhiều tình báo về đây!”

Sở Vọng cho rằng, nếu sau này Tiết tiểu thư không trở thành đặc vụ xuất sắc thì đúng là uổng phí tài năng.

Doãn Yên xưa nay hay bị Tiết Chân Chân chèn ép, thế là kéo mấy cô bạn trong hội văn thơ của mình tham gia làm đồng minh của Di Nhã. Có lúc Sở Vọng rảnh rỗi, gọi đùa Di Nhã, Doãn Yên và mình là “tam giác đồng minh quân Phụng”, còn Tiết Chân Chân chính là quân phiệt Trực hệ đại gian đại ác. Lấy Di Nhã tiểu thư và Tiết Chân Chân làm đại diện hai phe, cuộc đối đầu ngày càng gay gắt, có thể nói còn căng thẳng hơn cả chính biến Bắc Kinh và chiến tranh Trực Phụng. Sở Vọng vốn bàng quan đứng ngoài nhìn vui, nhưng đột nhiên bị lãnh đạo hai phe kẹp vào giữa, nhất thời bị đẩy đến đầu đỉnh sóng.

Trong khoảng thời gian đó, khả năng may vá của cô đã được nâng cao, lúc sửa váy cưới cho Mã Linh lần thứ hai, Sở Vọng đã có thể giúp được ngài Saumur rất nhiều.

Ngài Saumur và bà Nguyễn cũng cho rằng vì cô còn nhỏ, học hành vất vả hơn người ngoài nhiều nên luôn cho cô đãi ngộ đặc biệt ở cửa tiệm. Cứ thứ tư năm sáu hằng tuần sau khi tan học, cô luôn được ăn đại tiệc điểm tâm gồm Macaron hoặc Escargot do ngài Saumur chuẩn bị, hoặc là bún bò và bánh cuốn chiên tôm do bà Nguyễn làm. Thế nên dù cuộc sống ở trường khá khó khăn vất vả, nhưng những ngày ở Du Ma Địa lại rất êm đềm thoải mái.

Tết âm lịch năm dân quốc thứ mười bốn đến rất sớm. Là một nơi hội tụ văn hóa Trung Tây, giáng sinh, nguyên đán và Tết âm lịch cứ nối đuôi mà đến. Vào một tuần trước ngày lễ giáng sinh, người dân Hương Cảng đã bắt đầu một kỳ nghỉ khá dài, và đây cũng là một mùa đông Lâm Du bận rộn nhất.

Tiết Chân Chân được nghỉ nên về nhà ăn Tết, còn hai chị em nhà họ Lâm lại chỉ nhận được một phong thư từ cha, bị bỏ lại Hương Cảng ăn Tết. Trong thư không nhắc đến chiến sự ở Bắc Bình, chỉ bảo hai đứa phải nghe lời bác gái, chăm chỉ học hành. Cuối thư nói anh cả Tử Đồng nghe theo Tư Ưng đề nghị, thôi học ở trường đại học Bắc Kinh, chuẩn bị sang xuân sẽ nhập học trường Quân sự Hoàng Phố*.

(*Trường Quân sự Hoàng Phốlà danh xưng thông dụng để chỉ học viện quân sự đào tạo sĩ quan lục quân của Trung Hoa Dân Quốc. Tuy chỉ tồn tại trong thời gian ngắn ngủi, nhưng đã đào tạo ra nhiều danh nhân quân sự cho cả Quân đội Trung Hoa Dân Quốc lẫn Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc, trở thành tướng lĩnh lừng danh trong các cuộc chiến Bắc phạt, Nội chiến Trung Quốc, cũng như cùng nhau chống lại quân Nhật Bản trong Chiến tranh Trung – Nhật. Thậm chí, nhiều nhà cách mạng, tướng lĩnh của Việt Nam cũng từng học hoặc giảng dạy tại Trường quân sự Hoàng Phố.)

Bà Kiều rất khó hiểu trước động thái này của Lâm Du, còn Lâm Sở Vọng lại cảm thấy Tư Ưng và cha đúng là sáng suốt.

Được Kiều Mã Linh chỉ dạy, Lâm Sở Vọng đã học được cách thêu khăn choàng, thế là cô lập tức thêu hai chiếc khăn choàng màu đỏ đậm đơn giản, tặng bà Nguyễn và ngài Saumur làm quà năm mới. Bà Nguyễn và ngài Saumur nhận được quà thì rất vui, rồi hai người mất hai buổi trưa, kiên nhẫn hướng dẫn Lâm Sở Vọng biến áo cũ thành áo lót gi-lê phong cách trung tính mùa xuân đang rất phổ biến ở Paris. Vậy là Lâm Sở Vọng làm rất nhiều món, tặng mọi người trong biệt thự họ Kiều quà mừng năm mới. Bà Kiều hài lòng, dẫn mọi người đến tiệm ảnh chụp ảnh lưu niệm mùa xuân; Mitchell âm thầm làm một con búp bê vải tặng Lâm Sở Vọng; Mã Linh nghe nói cô đã nhiều lần đóng góp hoàn thành váy cưới cho mình thì ôm chầm cô hôn lấy hôn để, còn nói nếu như trước hôn lễ mà cô chưa cao lên, nhất định sẽ để cô làm phù dâu nhí cho mình (Lâm Sở Vọng thì lại hy vọng mình nhanh nhanh cao lên); còn Tiết Chân Chân khi từ Thượng Hải quay về, nghe nói Lâm Sở Vọng làm cho mình chiếc áo gi-lê nhỏ, cô nàng rất hào phóng tặng lại Lâm Sở Vọng một hộp bánh donut dâu (trong số mọi người chỉ có cô nhận được quà của Tiết tiểu thư, Lâm Sở Vọng thật sự được chiều mà sợ); ngay tới Doãn Yên cũng phá lệ tặng cô một bài thơ, Lâm Sở Vọng cám ơn và ôm lấy chị mình, tuy đến cuối cô vẫn không hiểu bài thơ ấy có nghĩa gì.

Sau đầu xuân, ở Du Ma Địa xảy ra một chuyện nhỏ khiến ngài Saumur có cái nhìn tán thưởng về Lâm Sở Vọng.

Quà năm mới của bà Nguyễn là một thỏi son Dior CD màu san hô do chồng tặng. Bà ấy hớn hở không thôi, đi đâu cũng cất trong túi, thấy ai cũng lấy ra khoe một hồi —— nhưng bất hạnh là trong lần khoe nào đó, cây son đã bị gãy. Son của phụ nữ không chỉ để thoa lên môi cho đẹp, vẻ đẹp thật sự là nằm ở quá trình thoa son trước mặt mọi người. Một cây son gãy, không chỉ khó coi mà còn là thứ đồ không tốt.

Bà Nguyễn buồn bã cầm thi thể son môi đến Du Ma Địa, ngài Saumur bày tỏ niềm thương cảm sâu sắc. Lâm Sở Vọng nhìn thỏi son bị gãy thành hai cũng thấy tiếc, sau khi hỏi xin ý kiến của bà Nguyễn, cô lấy một chiếc thìa sắt lớn, một cây nến cùng một chiếc hộp to chừng ngón cái trong hộp đựng kim chỉ ở cửa tiệm, đem đến đặt cạnh bà Nguyễn và ngài Saumur. Cô bỏ son vào trong muỗng sắt, nung chảy trên ngọn lửa, sau đó đổ vào hộp đồng cho nguội đi, từ đó biến thành một hộp phấn mắt xinh đẹp.

Bà Nguyễn nhìn hộp phấn kia, hoài nghi hỏi: “Đầu tiên là biến thành chất lỏng, rồi đông lại ra hình dáng đó, mà vẫn có thể giống như cũ được sao?”“Không có gì khác nhau cả.” Sở Vọng kiên nhẫn giải thích: “Trong son môi chủ yếu là chất tạo màu, dầu ô liu, sáp cọ, sáp ong và mỡ lông cừu, ngoài tinh dầu ra thì không có thành phần dễ bay hơi, cho nên sẽ không bị biến tính.”

Nhưng dù Lâm Sở Vọng có giải thích thế nào, bà Nguyễn cũng không dám dùng hộp phấn đó. Ngài Saumur thấy Sở Vọng cuống cả lên, phát âm trúc trắc cả đống từ học thuật tiếng Pháp thì chỉ cười mà không nói. Kết quả hôm sau, ông nhờ người đưa một bộ các chai lọ không biết lấy từ đâu đến, dựng thành một giá thí nghiệm ở khoảng sân sau tiệm may.

Sở Vọng nhìn những chiếc bình chưng cất đèn cồn kia mà mắt sáng lên. Được ngài Saumur ngầm cho phép, cô lập tức lên lớp biểu diễn thí nghiệm hóa học ngay tại chỗ cho bà Nguyễn.

Đầu tiên, cô thêm dầu thầu dầu, dầu ô liu, sáp ong nóng chảy và một lượng nhỏ sáp ong vào bình nước đun lên, rồi trộn thêm một ít thuốc nhuộm màu đỏ và một ít phấn hồng, cuối cùng cho vào hộp đựng son môi đã được ngài Saumur chuẩn bị, sau khi thành hình thì đưa cho ngài Saumur và bà Nguyễn xem, trong lòng thầm nhủ là CD999, còn ngoài miệng thì giải thích: “Son môi màu đỏ.”

Rồi sắc tố biến thành màu rệp son khô, trong lòng nghĩ là CPB12, tới khi son đông lại thì lại đưa cho bà Nguyễn: “Gạch đỏ phục cổ.”

Trong ánh mắt ngạc nhiên của hai người, cô *à* một tiếng, sực nhớ làm gì có phục cổ? Bây giờ vẫn đang cổ mà.

Lúc nhớ đến thỏi YSL 12, trong đầu cô vụt qua một ý nghĩ, lập tức nấu nóng chảy khoảng 80% dầu cùng một lượng nhỏ chất béo, sáp, một lượng nhỏ bột mica mịn và màu san hô. Thành phẩm lần này là một hộp chất lỏng, cô vừa đưa cho bà Nguyễn vừa mỉm cười nói: “Nó được gọi là son bóng, ẩm hơn son môi, lại còn óng ánh nữa.”

Lúc ngài Saumur đưa ba cây son Sở Vọng tự chế cho bà Nguyễn thử lần lượt, Lâm Sở Vọng lại nấu chảy hộp phấn kia của bà Nguyễn, đổ vào trong khuôn son của ngài Saumur, sau khi nguội thì cố định vào vỏ son sắt CD cũ.

Lâm Sở Vọng đưa cho bà Nguyễn, cười bảo: “Dì nhìn xem, có phải là thỏi son lúc trước không?”Bà Nguyễn cầm một đống son trong tay, vui tới nỗi không khép miệng được. Ngày hôm sau, ngài Saumur và Lâm Sở Vọng lại tranh thủ lúc không bận thử nghiệm rất nhiều kiểu son môi, sau đó lại thêm mấy khuôn kim loại đẹp hơn với đủ mùi tinh dầu. Bà Nguyễn thích đẹp đã vô hình trở thành con chuột bạch cho hai người, nhưng chính bà lại vô cùng vui vẻ.

***

Chừng mười ngày sau tết Âm lịch, ngày cưới của Kiều Mã Linh đã gần ngay trước mắt. Những ngày gió rét ở Hương Cảng đã qua, ngày xuân ánh nắng chan hòa ấm áp dần đến, chiếc áo gi-lê tân thời do Lâm Sở Vọng làm cũng được dịp trưng dụng.

Vì sự kiện Tôn đại nguyên soái qua đời và cuộc chinh phạt miền Đông gần đây, Lâm Du bận tới nỗi không thể phân thân, người thân bạn bè cũng bày tỏ thông cảm. Có rất nhiều họ hàng bên nhà họ Tiết ở Thượng Hải đến tham dự khá náo nhiệt, còn Lâm Tử Đồng ở Quảng Châu gần đó là đại diện phái nam nhà mẹ họ Kiều đến tham dự hôn lễ lần này.

Theo truyền thống, đêm trước hôn lễ sẽ có một bữa tiệc, người nhà cô dâu mời cả nhà chú rể một bữa cơm. Gia phả nhà họ Hoàng khá hưng thịnh, ngoài Hoàng Hưng đang kinh doanh ở Việt Nam ra thì hầu hết người thân họ hàng đều ở Hương Cảng và Quảng Châu, cho nên lần này người nhà chú rể có hơn tám mươi người tới tham gia.

Còn về phía Kiều Mã Linh, trừ nhân số ít ỏi nhà họ Lâm ở Thiệu Hưng và ba mươi người nhà họ Tiết, Kiều ở Thượng Hải ra, thì còn có cả thân đến từ nhà cha nuôi Tạ “trên danh nghĩa”. Điều này đã khiến bữa tiệc “không cho phép cô dâu và nữ quyến trên mười lăm tuổi nhà cô dâu tham gia” có đến hơn một trăm người. Nhiều người như thế, vườn hoa nhỏ trong biệt thự nhà họ Kiều chứa không xuể. Đúng lúc này, không biết là người thân không biết điều nào đột nhiên nhắc đến: “Dì của cô dâu —— không phải nghe nói có khu vườn lớn nhất toàn Hương Cảng này sao?”

Hơn nữa vì nhà họ Tạ có quan hệ tốt với bà Thái, nên cứ thế quyết định địa điểm bữa tiệc. Cũng nhờ bữa tiệc này mà lần đầu tiên trong đời tụi nhỏ có cơ hội tham quan vườn hoa của cô út.

Tuy bây giờ Hương Cảng đã cởi mở hơn, nhưng dẫu gì vẫn có rất nhiều thân thích họ hàng đến từ Quảng Châu, Thượng Hải, cho nên trong ngày mở tiệc, các nữ quyến chỉ có thể ngồi trong nhà lớn của bà Cát ăn bánh uống trà nói chuyện.

Sau khi ngủ trưa dậy, ba đứa bé được người hầu dẫn đi băng qua đường Bá Tước, mất mười lăm phút mới tới cửa nhà biệt thự họ Cát. Vừa bước vào cột cửa bằng đá cẩm thạch chạm khắc nhân vật trong thần thoại Bắc Âu, thì có một cô gái đi ra, cười nói hỏi: “Là ba tiểu thư nhà họ Tiết và Lâm đúng không? Yên tâm, tôi sẽ dẫn các cô đi gặp bà chủ.”

Cô gái ấy mặc sườn xám tơ lụa màu vàng óng, ôm lấy thân hình thon gọn; bắp chân nhỏ nhắn chân đi guốc mộc, trên mắt cá chân đeo lục lạc dây đỏ, lúc bước đi phát ra âm thanh *ting tang* vui tai, tựa như thiếu nữ đang cười duyên, mà dĩ nhiên là cô gái này cũng rất xinh đẹp.

Doãn Yên đang định hỏi đây là tiểu thư nhà nào, không chỉ cởi mở mà cử chỉ còn rất khôn khéo, không thua gì chị Mã Linh, thì lập tức Tiết Chân Chân quét mắt sang ra hiệu cô nàng im miệng.

Cô gái kia dẫn ba người đi lên lầu hai —— ở đó có một phòng khách rộng lớn, nằm đối diện cửa là cửa sổ sát đất rộng hơn mười mét, vừa hay có thể thu mọi cảnh vật ở vườn hoa vào trong mắt. Trong phòng khách là tốp ba tốp năm nữ quyến thấp giọng cười đùa, vô cùng náo nhiệt. Đi băng qua một cánh cửa nữa là tới phòng khách nhỏ hơn căn phòng lúc nãy. Đồ trang trí tinh tế hơn, nhưng chỉ có độc một người phụ nữ ngồi nơi đó, tuy đã qua tuổi thanh xuân nhưng nhìn bóng lưng thôi cũng đủ khiến bao kẻ mơ màng. Mặc váy sườn xám nhung đen; chỉ những ai trắng quá trắng mới có thể mặc được cái màu đen này; người phụ nữ ấy xoay lưng về phía các cô, cánh tay nhỏ nhắn lộ ra từ sau bộ váy đen, khẽ di chuyển lên xuống với biên độ nhỏ.

Cô gái gõ lên cánh cửa mở, thấp giọng thưa: “Thưa bà, đã dẫn các cô gái đến rồi ạ.”

Người phụ nữ đáp một tiếng, giơ tay lên khoát nhẹ – chỉ thấy trên bàn tay có vẻ yếu ớt kia có ba ngón được sơn đỏ – cô gái kia lập tức lui xuống. Lúc này Lâm Sở Vọng mới phát hiện: thì ra vừa rồi bà ấy đang sơn móng tay. Bất chợt cô nhớ lại hình ảnh bà Uông “một đôi môi đỏ chót, mười ngón tay sơn đỏ” trong “Vòng Đời Vây Bủa”.

Lúc này cả Doãn Yên và Sở Vọng đều chấn động —— cô gái xinh xắn có thể sánh ngang với Kiều Mã Linh lại chỉ là người hầu của bà Cát!

Chương 22: Son môi và hôn lễ (2)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Ba đứa bé chưa trải qua sự đời nhiều, vậy mà bây giờ lại phải đối mặt với người không khác gì yêu ma quỷ quái, cho nên khó tránh khỏi mất tự nhiên. Hơn nữa sau khi cho người hầu lui xuống, bà Cát tiếp tục tập trung sơn nốt hai móng tay còn lại, không đoái hoài gì đến các cô.

Ba đứa đứng cạnh cửa, không biết nên đặt tay vào đâu. Sở Vọng giật mình, đưa tay huých hai người kia, khôn khéo lên tiếng đầu tiên: “Chào cô út buổi chiều ạ!”

Tiết Chân Chân cũng liến thoắng “chào cô út!” theo Lâm Sở Vọng, còn Lâm Doãn Yên thì không vui, bị hai người bên cạnh huých tay mãi mới rầu rĩ gọi một tiếng cô út.

Lúc này bà Cát mới chịu mở miệng vàng, nhưng cũng chỉ hờ hững cười hừ một tiếng, sau đó chậm rãi xoay người lại. Đang định bắt đầu quan sát các cô, Lâm Sở Vọng đã vội nịnh nọt: “Cô út! Cẩn thận kẻo sơn móng tay chưa khô kìa.”

Bà Cát bỗng nhìn sang Lâm Sở Vọng, tay đặt lên bàn gỗ tử đàn bên cạnh. Móng tay ngón trỏ gõ nhẹ hai cái, giương mắt hỏi, “Sao? Đây là quy củ mà người bác kia của mấy đứa dạy đấy hả?”

Hai người kia không lên tiếng, còn Lâm Sở Vọng không biết đáp lại thế nào, chỉ biết cười hì hì.

Bà Cát duỗi người uể oải đứng dậy, trên người mặc sườn xám; mọi cử động của bà như chiếc đĩa hát cũ kỹ, nhưng bởi vì thân hình quyến rũ nên trông bà rất thanh tao. Bà cụp mắt nhìn Doãn Yên và Chân Chân, “Sợ cái gì, ta ăn thịt mấy đứa hả?”

Doãn Yên không đáp, Chân Chân thấp giọng trả lời: “Dĩ nhiên là không ạ.”

Bà Cát đi hai bước rồi dừng lại, ngoái đầu nói: “Hôm nay là sân nhà của bác cả mấy đứa, cần xã giao với rất nhiều người, không thể phân thân được nên mới nhờ ta để mắt đến mấy đứa. Ta sẽ cho người tiếp đãi mấy đứa, cũng để nhìn xem có mấy tay mấy chân, tránh tới khi trả lại cho chị ta thì thiếu một thiếu hai, đến lúc đó bác cả mấy đứa lại tra hỏi ta.”

Lâm Doãn Yên chưa bao giờ bị người ta coi như miếng thịt heo ngoài chợ, tức đến mức mặt trắng bệch, còn Tiết Chân Chân lại cảm thấy vừa mới lạ lại vừa buồn cười.

Sở Vọng thì nhanh nhảu đáp: “Thưa cô út, tổng cộng có sáu tay sáu chân, sáu mắt ba miệng ạ.”

Tiết Chân Chân đã nín nhịn một lúc lâu, cuối cùng phì cười thành tiếng.

Bà Cát nhìn chăm chú Sở Vọng thêm mấy bận, nhưng trên mặt không có biểu cảm gì: “Đếm lại đi.”

Ba đứa trẻ bị ánh mắt của bà làm cho e ngại. Bà Cát gọi ra ngoài: “Tuệ Tế!”

Hầu gái dẫn các cô đi vào vội đáp lời, đứng ở cửa chờ bà Cát sai bảo.

Sở Vọng phát hiện, trước khi nói chuyện bà Cát đều dừng lại trong một thoáng ngắn ngủi, có vẻ là dùng để lấy hơi, nhưng đồng thời lại khiến người nghe bất giác suy đoán cảm xúc của bà trong quãng thời gian ngắn ngủi ấy. Ví dụ như lúc này, ba đứa bé nín thở không dám thở mạnh, cứ có cảm giác một giây tiếp theo sẽ bị kéo ra ngoài làm thịt.

Nhưng bà Cát chỉ thờ ơ nói một câu bằng tiếng Anh: “Dẫn đến phòng khách gặp ngài Henry.”

***

Ngài Henry là một người đàn ông trung niên Anh Quốc mặc áo đuôi tôm, từ đầu đến chân viết rõ: tôi là một quản gia nghiêm túc đứng đắn.

Nên khi ngài Henry đẩy chiếc xe ba tầng bánh ngọt tới, Tiết Chân Chân và Doãn Yên ngạc nhiên phát hiện —— thì ra cô út không có ý định tra tấn các cô sau lưng bác cả.

Cử chỉ của ngài Henry rất đúng mực, rót sữa rót trà vào trong ly tách cho các cô rồi đứng ra xa đợi hầu. Tiết Chân Chân thấp giọng thở dài: “Không biết có phải là mời người Anh thật không.”

Doãn Yên trợn mắt há mồm nhìn bánh sandwich, bánh nướng xốp và tháp trái cây tinh tế nằm trên khay điểm tâm ba tầng, không thốt ra được câu nào.

Còn Sở Vọng lần đầu tiên gián tiếp ý thức được, người nhà này rất có tiền cũng rất có đẳng cấp.Lúc Tiết Chân Chân vừa tấm tắc quan sát xung quanh vừa chê bai người hầu nhà mình “bình thường”, “quê mùa” và “quá thô bỉ”, Sở Vọng lại phát hiện tầm nhìn của phòng trà này rất tốt. Đi về phía bên phải thì có thể thấy mọi người ở trong vườn hoa, nhích sang trái thì có thể thấy cửa biệt thự họ Cát. Lúc cô đi tới nhìn thì vừa vặn có một chiếc xe Ford đậu ở cửa, một cô bé tóc vàng bước xuống trước, sau đó là một ông già mặc mã quái* màu vàng nâu, tóc muối tiêu bước xuống. Ông già kia vừa xuống xe, lập tức từ trong biệt thự có rất nhiều người chạy ra vây quanh, tựa như xúm quanh lão phật gia vậy; vẻ nghiêm túc trên mặt càng khiến ông ta trông như đại ca trong băng đảng xã hội đen.

(*Mã quái là loại trang phục truyền thống của Trung Quốc dành cho nam giới, áo cổ tròn, ống tay hẹp, xẽ giữa, cài nút, ống tay áo chữ U.Ảnh minh họa.)



Cô gái kia đỡ ông già bước đi, nhưng khi mọi người chen tới thì cô ấy lại nhân cơ hội chạy ra ngoài —— người này chính là Tạ Di Nhã. Cô ấy nhìn quanh khắp nơi, chụp một người hầu đi ngang qua hỏi gì đó rồi vội vã chạy lên lầu.

Chỉ chốc lát sau, Tuệ Tế đã dẫn Tạ Di Nhã vào phòng. Cô ấy vừa vào đã cười lớn nói: “Biết ngay là có thể gặp các cậu ở đây mà!”

Tiết Chân Chân xoay lưng về phía cô ấy, nghe thấy tiếng động thì liếc mắt nhìn.

Tạ Di Nhã ngồi xuống, rất tự nhiên nói bằng tiếng Anh: “Ngài Henry, lấy cho cháu một tách hồng trà, thêm nhiều sữa bò, cám ơn.” Sau đó nâng ly lên khuấy đều, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ nói tiếp: “Cái người mặc đồ đen đó là anh trai của các cậu à?”

Đã hơn một năm không gặp, Lâm Tử Đồng đã trút bỏ sự trẻ trung của một chàng trai trong tuổi thanh xuân. Có lẽ vì đã vào trường quân sự mấy tháng nên trông càng trầm ổn chín chắn. Hơn nữa gen trội của nhà họ Lâm khá tốt, gộp những yếu tố bên trên lại, khiến Lâm Tử Đồng không hề thua kém ai khi đứng trước mặt các quý công tử nhà họ Tạ, Hoàng và Kiều. Lại vì có nửa ánh hào quang của quân nhân nên càng khiến anh ta nổi bật hơn hẳn.

Tạ Di Nhã lại nói: “Trong số các chị của tôi có một người đi cùng thuyền với anh ấy từ Quảng Châu đến đây, vừa về đến nhà đã nói là nhớ mãi không quên. Nên tôi rất muốn xem là thần thánh phương nào! Nghe nói là họ Lâm, không phải trùng hợp thế chứ?”

Có mặt Doãn Yên thì thể nào cũng không tới lượt Lâm Sở Vọng đắc ý trước. Mọi người đều đang đợi cô ấy khoe khoang, nào ngờ Lâm Doãn Yên lại không nói gì, mày chau lại, mặt tái nhợt. Nếu nhìn kỹ có thể thấy mồ hôi rỉ ra trên trán. Tiết Chân Chân hiếm khi quan tâm hỏi han: “Chẳng lẽ cậu bị dị ứng sữa, uống vào nên đau bụng?”

Tạ Di Nhã nhanh chóng gọi Tuệ Tế đến, nói bằng tiếng Anh: “Mau dẫn cô ấy vào phòng tắm.”

Cô ấy sai bảo người hầu biệt thự nhà họ Cát rất thành thạo, phòng vệ sinh cũng lịch sự gọi là “washroom”.

Có một căn phòng vệ sinh ở ngay sát phòng trà, chỉ cách hai ba bước, nhưng Tiết Chân Chân lại khăng khăng đòi đi cùng Lâm Doãn Yên. Hai ba phút trước hai người đó còn mắng mỏ nhau, Lâm Sở Vọng không biết từ bao giờ quan hệ của họ lại trở nên tốt như thế —— có lẽ chỉ vì không muốn nhìn mặt Tạ Di Nhã.Hai người họ vừa đi, Tạ Di Nhã lập tức thả lỏng, quàng vai bá cổ Lâm Sở Vọng: “Lúc Giáng Sinh mình chỉ làm bánh kếp tặng một mình cậu, thế mà nghe nói cậu may cả gi-lê đang mốt cho Leonie và Lina. Linzy tiểu thư thiên vị à, quà năm mới của mình đâu?”*

(*Ở đây vì Di Nhã và Sở Vọng đã thân nhau hơn nên mình đổi xưng hô.)

Sở Vọng chớp mắt, thở dài một hơi, rồi lấy từ trong túi ra một chiếc hộp đồng có gắn dây xích kim loại, ở cuối dây xích còn được chạm trổ tinh tế. Tạ Di Nhã mở hộp ra cái *cạch*, thấy trong đó là một hộp phấn xinh xắn tỏa ra mùi hương hoa quế nhàn nhạt. Màu phấn còn là màu cô thích, cả mùi thơm cũng vậy.

Sở Vọng đeo nó lên cổ cho cô ấy, giải thích: “Bình thường nếu không dùng đến thì cất trong quần áo, coi như là túi thơm. Lúc đi thay đồ thì lấy ra bôi trên môi, là son môi tiện lợi đấy.”

Tạ Di Nhã mỉm cười, hai mắt càng sáng rực: “Mình sợ cậu thật đó, càng ngày cậu càng khiến người ta thích chết đi được.”

Ngay lúc Tạ Di Nhã không hề tiết kiệm những mỹ từ khen ngợi làm Sở Vọng nổi cả da gà, thì đột nhiên ở trong phòng tắm bên cạnh vang lên tiếng kêu sợ hãi. Sau đó là Doãn Yên yếu ớt nói “cậu để tôi xuống” và Tiết Chân Chân hoảng sợ “cậu sẽ chết mất!”

Ngài Henry nhanh chóng xông vào nhà tắm, nhưng một chiếc bóng đã dẫn đầu phá cửa xông ra. Nhìn chiếc bóng ấy, tất cả mọi người trong phòng đều ngẩn ngơ —— Không biết Tiết Chân Chân lấy đâu ra sức mà cõng Doãn Yên trên lưng. Còn Doãn Yên lại như không có mặt mũi nào gặp người ta, chôn mặt vào hõm cổ cô nàng.

Tuệ Tế vô cùng kinh ngạc, để ngài Henry vào phòng tắm kiểm tra, còn mình luôn tay chặn Tiết Chân Chân lại, “Cô Tiết à, cô để… để cô Lâm xuống trước đi đã.”

Tiết Chân Chân cõng Doãn Yên lảo đảo suýt thì té ngã, may có ngài Henry nhanh chóng đỡ cô ấy.

Tiết Chân Chân không biết lấy đâu ra sức lực mà gạt cả Tuệ Tế và ngài Henry ra, hét lên một tiếng tê tâm liệt phế: “Doãn Yên sắp chết rồi —— mọi người giúp tôi với!”

Tuệ Tế thấp giọng nói với ngài Henry một câu, hai người vội vã cản Tiết Chân Chân lại. Sở Vọng và Di Nhã vội đi tới kiểm tra xem Doãn Yên thế nào, Tuệ Tế bảo một người hầu đi gọi bà Cát lại đây.

Cho đến khi nhìn thấy vết đỏ trên tất trắng của Doãn Yên, Sở Vọng mới hiểu đã có chuyện gì xảy ra. Đương nhiên Di Nhã cũng biết chuyện, cô nàng không kìm được phì một tiếng quay đầu đi. Tiết Chân Chân trợn tròn mắt, hai mắt phủ sương, như một chú sư tử con tức giận hỏi: “Cậu ấy chảy nhiều máu như thế mà các người còn cười hả?!”

Tuệ Tế trấn an Tiết Chân Chân đôi câu rồi đưa Doãn Yên vào phòng tắm. Di Nhã thì cười tới mức chảy cả nước mắt, suýt đã không còn sức trả lời câu hỏi của Tiết Chân Chân: “Yên tâm đi, Lina không chết đâu.”

Sở Vọng im lặng nhìn trời, nghĩ bụng, vì sao đã ở thời đại này rồi mà giáo dục giới tính của Tiết Chân Chân vẫn còn kém thế?

Một lúc sau, bà Cát vội dẫn bà Kiều đến phòng trà kiểm tra “vết thương” của Doãn Yên. Cách cánh cửa phòng tắm, bà tư Lâm dùng giọng Thiệu Hưng tức giận chế giễu sai sót to lớn trong giáo dục của bà Kiều: “Vì sao ông anh kia của tôi lại gửi mấy đứa nhỏ cho chị dạy dỗ? Còn không phải vì con gái lớn không thể không có mẹ sao! Người làm cha như ông ấy, có những chuyện không thể dạy dỗ con gái trọn vẹn. Còn chị thì hay lắm, để tụi nhỏ đến tuổi này rồi mà vẫn ngu ngơ không biết gì!”

Bà Kiều xấu hổ thở dài tự trách, Sở Vọng không kìm được nhìn Chân Chân vẫn chưa lấy lại sức từ sự kiện chảy máu, đứng bên cạnh thút tha thút thít.

Hèn gì ông Lâm và ông Tiết muốn đưa con gái mình đến cho bà Kiều nuôi, thì ra là vì —— bọn họ đều khắc vợ!

Nửa phần sau bữa tiệc, bà Kiều tiếp tục qua loa đãi khách. Bà Cát được bà cả Lâm nhờ vả, sau khi điều ngài Henry rời đi, đóng cửa lại, bà ở trong phòng trà giảng giải về vấn đề vệ sinh sinh lý đơn giản cho mấy đứa nhỏ. Trong quá trình học, Tiết Chân Chân như đẩy ra cánh cửa vào thế giới mới, hai mắt mở to như chuông đồng. Khi nghe đến chuyện mỗi tháng đều phải chảy máu, lại còn kéo dài liên tục đến năm năm mươi sáu mươi tuổi, cô nàng sợ hãi nói: “Hèn gì mẹ cháu ra đi sớm như vậy, thì ra là do chảy máu!”

Nhìn Chân Chân có vẻ đau đớn sợ hãi, Sở Vọng rất muốn vẽ sơ đồ tiết diện cơ thể người mà đưa cho cô ấy, cũng để cô ấy biết: chúng ta là động vật linh trưởng, đây là tử cung, đây là buồng trứng, đây là âm đ*o. Mỗi một tháng thành tử cung sẽ dày lên, khi trong tháng không có trứng được thụ tinh thì tử cung dày sẽ tự động bong ra, dẫn đến chuyện chảy máu. Cũng chỉ dưới 50 ml thôi nên đương nhiên sẽ không thể chết người.

Bà Cát vất vả lên lớp, còn mọi sự chú ý của Di Nhã đều rơi vào trên người Chân Chân: cô nàng nở nụ cười như khám phá ra giống loài mới.

Đáng thương nhất chính là Lâm Doãn Yên: ngay trước mặt bạn học và người hầu nhà cô út lại bị Tiết Chân Chân làm cho hỏng hình tượng. Tiết Chân Chân vốn có ý tốt quan tâm đến Doãn Yên, nhưng lại vô tình đắc tội với cô nàng, cho nên trong vòng nửa năm sau, Doãn Yên không hề nhìn Tiết Chân Chân với sắc mặt tốt, còn Chân Chân cũng chẳng cần gì Lâm nhị tiểu thư để ý đến mình —— kể từ đó, tình chị em gái mới tồn tại chưa đầy một tiếng giữa hai người họ đã đổ vỡ.

Chương 23: Son môi và hôn lễ (3)

Kiều Mã Linh muốn một hôn lễ kiểu mới, còn các trưởng bối nhà trai lại muốn thấy một cô dâu Trung Hoa mang nét truyền thống. Thế nên khi tổng hợp ý kiến lại, tuy hôn lễ không ra ngô cũng chẳng ra khoai, song lại là buổi hôn lễ kết hợp Trung Tây điển hình nhất và cũng tân thời nhất trong thời đại bấy giờ.

Trong buổi tối một ngày trước hôn lễ, các cô gái ở lại biệt thự nhà họ Kiều, xúm quanh Kiều Mã Linh mặc thử chiếc áo cưới (đã qua tay Sở Vọng rất nhiều lần), đồng thời cũng chấn động trước đóa hoa mẫu đơn to tướng thêu chỉ vàng trên lụa trắng. Còn gì thích hợp hơn khi mặc trên mình chiếc váy cưới không tay vào tiết trời cuối xuân? Vì để bản thân đoan trang hơn nên Mã Linh đeo găng tay trắng dài đến tận khuỷu tay, trông như một nàng tiểu thư quý tộc Anh Quốc.

Mã Linh thử một lần rồi cởi ra treo trong phòng, để các cô gái mắt nhìn đau đáu vào chiếc váy cưới, mãi tới đêm khuya khi bị các mẹ la rầy “không được làm phiền cô dâu nghỉ ngơi” thì mới quyến luyến rời đi. Kiều Mã Linh giữ Lâm Sở Vọng và Tạ Di Nhã lại, bảo các cô kể cho mình nghe chú rể trông như thế nào.

Di Nhã cười nói: “Anh ấy là nhân vật chính của hôm nay, đám con trai ai cũng trêu anh ấy, làm anh ấy căng thẳng không nói được gì luôn! Ngày mai lúc gặp chị, khéo sẽ xấu hổ tới mức không nhúc nhích được cho xem!”

Sở Vọng biết Kiều Mã Linh muốn biết về phương diện ăn nói và tướng mạo hơn, thế là cô vội bổ sung: “Nhìn rất cao, trông mạnh mẽ rắn chắc lắm, cũng rất lịch sự nữa, có vẻ được giáo dục rất tốt.”

Lúc này Kiều Mã Linh mới thả lỏng.

Sáng sớm hôm sau, bà Kiều cùng một bà cô lớn tuổi ở nhà họ Tiết trang điểm cho Kiều Mã Linh. Suối tóc dài quá vai được vấn thành ba lọn tóc tròn nho nhỏ, xếp thành hình đóa hoa ở sau đầu. Dường như cảm thấy nước da của Mã Linh hơi ngăm, bà Tiết nọ bèn dặm thêm rất nhiều lớp phấn cho cô, khiến cả gương mặt trở nên trắng bóc; bà Kiều cẩn thận vẽ lông mày con gái thành hình lá liễu cong cong. Màu môi Kiều Mã Linh vốn đã đẹp lắm rồi, cho nên chỉ cần thoa một lớp son mỏng là được.

Các cô bé được dì Triệu và người hầu riêng dẫn đi thay váy màu hồng kiểu phương Tây, bên ngoài khoác áo màu tím hồng. Sở Vọng rất vui vì trong mấy tháng qua mình đã cao lên, vượt quá chiều cao để làm thiên thần nhỏ. Thế là gánh nặng làm thiên thần nhỏ đã rơi xuống vai Leon. Mọi người thấy đứa bé trắng múp đáng yêu mang nét Trung Tây đó thì rất vui, cũng rất phù hợp với chủ đề hôn lễ lần này.

Trong một buổi sáng, các bác các dì trong nhà lần lượt truyền tải kinh nghiệm hôn nhân cho Kiều Mã Linh. Chị mỉm cười cám ơn từng người, mãi đến gần trưa thì đi lên lầu, chào tạm biệt bà Kiều. Bà Kiều ngồi ngay ngắn trên ghế bành, chỉ một buổi sáng đã khóc bảy tám dạo. Lúc này thấy Kiều Mã Linh mặc váy cưới trắng tinh, trang điểm tinh tế thì lại không kìm được nước mắt, thất thố òa khóc. Vành mắt Kiều Mã Linh hoen đỏ, các bà các cô vội bước đến khuyên can, không để cô khóc làm trôi lớp trang điểm.

Kiều Mã Linh đỏ mắt ôm lấy bà Kiều, vỗ về mẹ: “May vẫn có ba em gái ở bên mẹ.”

Nói rồi chị giơ tay lên, vẫy gọi ba cô bé đến rồi lần lượt hôn lên trán từng đứa. Chân Chân và Doãn Yên cũng òa khóc, còn Sở Vọng chỉ đứng cạnh trấn an: “Dù gì đường Burton cũng gần đây mà, chị cứ về nhà hằng ngày đi, bọn em sẽ làm cơm trưa cho chị.”

Kiều Mã Linh phì cười, một bà bác đứng gần đó nói đùa: “Con gái đã gả đi, cứ hai ba hôm lại chạy về nhà mẹ sao được, không sợ người ta bàn ra bàn vào sao.”

Bà Kiều sầm mặt, sửa lại lời của Kiều Mã Linh: “Sau này không được thất thố như vậy nữa. Hễ đã ra ngoài thì phải kín đáo, có thể cười nhưng không được cười thành tiếng… Không được lấm lét nhìn trái phải, cũng không được đối diện với người khác.”

Kiều Mã Linh vội cúi đầu vâng dạ, lúc này bà Kiều mới phủ khăn trùm đầu lên cho chị —— tuy là khăn lụa trắng tinh khôi, nhưng khăn rũ xuống che khuất gương mặt, đưa đến cảm giác mông lung tựa thiếu nữ ôm đàn tỳ bà che nửa mặt.

Chú rể lái xe đến ngoài cửa, những chàng trai ba nhà Tiết, Lâm, Kiều chen nhau cản chú rể mặc âu phục đen và bạn bè của anh ta lại. Có lẽ vì bất đồng ngôn ngữ —— phần lớn họ hàng ở Thượng Hải của cô dâu không biết tiếng Pháp và tiếng Quảng, còn họ hàng ở Quảng Châu Việt Nam bên nhà chú rể cũng không biết tiếng Thượng Hải và tiếng Anh —— cho nên giấy thông hành cướp dâu chính là bao lì xì vạn năng.

Các chàng trai nhận được hối lộ của chú rể, để chú rể dẫn theo kiện tướng đắc lực thuận lợi đi vào biệt thự nhà họ Kiều. Đầu tiên là vái ông Kiều rồi cùng các bạn bè đứng đợi ở cửa. Ở bên này, Kiều Mã Linh được bà Kiều đỡ xuống lầu, các nữ quyến đi theo phía sau. Lâm Sở Vọng nghe thấy bà Kiều chốc chốc lại dặn dò Kiều Mã Linh: “Nhất định phải ngẩng đầu ưỡn ngực, nhớ kỹ đấy.” Kiều Mã Linh đã cao lắm rồi, mà bà Kiều lại muốn chị phải cong eo hơn nữa, phô ra dáng vẻ cao quý hơn người.

Sở Vọng không biết Kiều Mã Linh có căng thẳng không, nhưng chắc chắn anh Mark Hoàng rất căng thẳng. Anh ta cũng chỉ mới thấy Kiều Mã Linh qua những tấm tình, nay có thể nói là lần đầu gặp nhau, không biết trong lòng có so sánh mỹ nhân số một Hương Cảng với nốt chu sa* của anh ta ở Việt Nam không. Anh ta mỉm cười, ngẩng gương mặt thoáng áng đỏ lên nhìn cô dâu của mình, dưới chân khẽ động, cũng vì lo lắng và kích động mà cơ bắp trên mặt mất cân đối.
(*Hình ảnh nốt chu sa được Trương Ái Linh ví với người mình yêu nhưng không thể đến được với nhau: “Bất kì người đàn ông nào cũng đều từng có hai người phụ nữ như thế này trong đời, ít nhất là hai. Cưới một đoá hồng đỏ, lâu dần nàng thành vết máu muỗi trên tường còn hồng trắng vẫn là ánh trăng sáng. Cưới đoá hồng trắng, nàng như hạt cơm dính trên áo còn hồng đỏ là nốt ruồi chu sa trên ngực.”.)

Không biết là chàng trai nào đẩy chú rể một cái, trong tiếng cười vang của mọi người, anh ta loạng choạng ngã tới trước, may mà kịp thời vịn lấy lan can đứng cạnh cô dâu. Khi cô dâu chú rể cùng bước ra cửa, lập tức dây pháo ở cửa nổ đùng đoàng. Lúc này, một bà bác khá có địa vị trong nhà gái thấp giọng nói: “Khóc đi!” Thế là các nữ thân quyến thay nhau giả vờ khóc lóc —— nghe nói làm vậy là để chúc may mắn. Sở Vọng sợ hãi nhìn bọn họ giả khóc, tưởng chừng mình đang đứng giữa dàn hợp xướng nhiều giọng nữ, suýt nữa đã bật cười thành tiếng. Tình cảnh ấy đúng là quá kỳ quái.

Chiếc xe Dodge chở cô dâu chú rể đến nhà thờ Leiden ở gần đó, xe đưa đón ở phía sau chở những chiếc rương của hồi môn của Kiều Mã Linh đi trên đường Burton. Mấy ngày trước, có dịp Lâm Sở Vọng nhìn vào trong mấy chiếc rương: ngoài ít đồ trang sức ra, thì phần lớn đều là những món đồ sứ tinh xảo cùng tranh chữ nổi tiếng mà cô không biết.

Các chàng trai cùng cô gái đi bộ chừng mười phút đến nhà thờ Leiden. Nhà thờ được xây theo phong cách gothic, trên cửa sổ hoa xây cao vẽ lại những câu chuyện trong thánh kinh.

Dãy đầu tiên dành cho những người chủ chốt trong bộ máy chính trị Hương Cảng ngồi, còn người nhà của cô dâu chú rể thì lần lượt ngồi vào theo thứ tự thân phận, ba cô bé đi cùng bà Kiều nên cũng ngồi không xa lắm. Có lẽ những nhân vật chủ chốt kia chính là người làm chứng, Lâm Sở Vọng biết một người trong số họ, chính là ông cụ nhà họ Tạ kia. Ông ta đang vui vẻ trò chuyện bằng tiếng Anh với hai người khác, nghe bảo đó là huân tước Tư Đồ – tổng đốc Hương Cảng tiền nhiệm và huân tước Thi – tổng đốc hiện tại.

Khi tựa khúc của màn 5 kiệt tác “Giấc Mộng Đêm Hè” được Mendelssohn biên soạn vang lên*, tiếng cười nói rộn rã dần lắng lại, mọi người vội đưa mắt nhìn cánh cửa của nhà thờ chậm rãi mở ra. Cũng đứng từ đằng xa nhìn lại là cha xứ và anh Mark Hoàng mặc âu phục giày da. Anh ta căng thẳng nhìn cô dâu của mình được một vầng hào quang bao phủ dần tiến tới, cùng với cha vợ tôn kính là ông Kiều hói đầu đang nắm tay cô dâu.

(*“Giấc mộng đêm hè” là một bản tựa khúc gồm nhiều bài của nhà soạn nhạc Felix Mendelssohn, lấy cảm hứng từ vở kịch cùng tên của Shakespeare. Màn 5 trong vở kịch “Giấc mộng đêm hè” là cảnh hôn lễ của Theseus, nên hiểu rằng tựa khúc được nhắc đến trong truyện là bài “Hành khúc hôn lễ” nổi tiếng.)

Lúc này đang độ ban trưa, quả chuông trong nhà thờ nhẹ nhàng vang lên mười hai lần, ánh sáng xuyên qua cửa sổ màu chiếu rọi vào bên trong. Nhờ nguyên tắc quang học, những câu chuyện Kinh thánh đầy sắc màu rực rỡ vẽ trên ô cửa phản chiếu lên váy cưới của cô dâu, cái đẹp ấy khiến bao người phải cảm thán thốt lên. Chính vì thế nên khi cầm lấy tay cô dâu từ tay cha vợ, anh Hoàng không khỏi căng thẳng hắng giọng liên tục.

Sau khi cha xứ hỏi bằng tiếng Anh và nhận được câu trả lời “Yes, I do” từ Kiều Mã Linh, cha lại quay sang hỏi chú rể câu hỏi kinh điển: “Mark Hoàng, con có đồng ý lấy người phụ nữ này làm vợ không? Ký kết hôn ước cùng cô ấy, dù là trong lúc ốm đau hay mạnh khỏe, dù là vì bất cứ lý do gì, con sẽ ở bên cạnh cô ấy, chăm sóc và yêu thương cô ấy, cũng như tôn trọng và chấp nhận cô ấy, một lòng chung thủy với cô ấy đến cuối sinh mệnh không?”

Anh Hoàng lại căng thẳng hắng giọng, trong vô thức thốt ra tiếng mẹ đẻ: “Oui, je le veux.” (Tiếng Pháp: Con đồng ý.)
Trong tiếng cười rộ của mọi người ngồi bên dưới, anh ta nhanh chóng đổi sang trả lời bằng tiếng Anh.

Vào khoảnh khắc ấy, từ trong thâm tâm mình, Kiều Mã Linh đã nở nụ cười chân thật đầu tiên trong hôm nay.

Cha xứ lại hỏi mọi người: “Các con có đồng ý làm chứng cho lời tuyên thệ kết hôn của hai người không?”

Mọi người la lên: “Đồng ý!”

Phải thừa nhận một điều rằng, những buổi hôn lễ theo phong cách phương Tây, từ nhạc nền cho đến lời tuyên thệ luôn đem đến sức cuốn hút và rung động sâu sắc. Tại một nơi linh thiêng như thế, tình yêu của cô dâu chú rể được mọi người và thánh thần ban phước phù hộ, cứ ngỡ như đang xem màn trình diễn thực sự của một bộ phim bom tấn Oscar. Không biết tấm chân tình nhiều ít ra sao, nhưng chí ít là vào khoảnh khắc này, không ít người đã động lòng nhỏ lệ.

Ngay đến Lâm Sở Vọng vốn trơ cản xúc, biết rõ Kiều Mã Linh và anh Hoàng như thế nào, thì hôn lễ này cũng đã khiến cô rung động. Thậm chí con tim độc thân hai mươi lăm năm của cô đã mong đợi nghĩ rằng: nếu có thể được kết hôn long trọng như thế một lần, thì thú thực cũng chẳng có gì xấu.

__

Lời của tác giả: Nội dung tuyên thệ bằng tiếng Anh:

Minister: Do you Marlin Qiao, knowing this man’s love for you and returning it, realizing his strengths and learning from them, recognizing his weaknesses and helping him to overcome them, take Mark Huang to be your lawfully wedded husband?

Marlin: I do.

Minister: Place the ring on his finger.

Minister to Groom:

Do you Mark Huang, knowing this woman’s love for you and returning it, realizing her strengths and learning from them, recognizing her weaknesses and helping her to overcome them, take Marlin Qiao to be your lawfully wedded wife?

Mark: Oui, je le veux.

All(Laugh).

Mark: Yes, I do.

Chương 24: Dàn hợp xướng và người duyệt bản thảo (1)

Sau buổi hôn lễ, các cô gái ở biệt thự nhà họ Kiều đã trở nên khác trước.

Kể từ khi ở biệt thự nhà họ Cát về, Tiết tiểu thư đã thay đổi phong cách buông thả của ngày xưa. Có lẽ vì bị người hầu ở biệt thự họ Cát làm ảnh hưởng, nên những người hầu giúp việc trong biệt thự họ Kiều đã không còn lọt vào mắt xanh của cô nữa, thậm chí cô còn nói thẳng với bà Kiều là: mình đã lớn rồi, không cần người hầu phải chăm sóc.

Thấy cô nói thế, Doãn Yên lớn hơn Tiết Chân Chân mấy tháng cũng không chịu lép vế, giao trả người hầu, bày tỏ mình có thể độc lập.

Sở Vọng không quan tâm đến hai người chị làm gì, chỉ buông một câu: “Cháu vẫn còn nhỏ, không thể xa Điệp Nhi.”

Sau khi xảy ra thảm án Ngũ Tạp*, các cô gái Thượng Hải trong lớp rất kích động phẫn nộ, nhưng lại bị thầy Wilson cảnh cáo nhiều lần: học sinh trường nữ sinh tư thục Hương Cảng không được tham gia phong trào, nếu không sẽ đuổi học.

(*Phong trào Ngũ Tạp là cuộc biểu tình chống Đế quốc do Đảng Cộng Sản Trung Quốc lãnh đạo, ngày 30 tháng 5 năm 1925. Công nhân từ Thanh Đảo, Thượng Hải và những nơi khác đã diễu hành phản đối việc nhà máy bông Nhật Bản đối việc sa thải và đánh đập công nhân bất hợp pháp, nhưng bọn họ đã bị bắn súng dẫn đến sự kiện đổ máu, nên còn gọi là thảm án Ngũ Tạp.)

Lâm Du cũng nhiều lần gửi thư đến, nhắc nhở hai cô con gái nhà mình chỉ cần chăm chỉ học hành là được, đừng để kẻ khác kích động xúi giục. Trong thư ông cũng đề cập tới chuyện đã tạm định được hôn sự cho Tử Đồng, là một cô gái Thượng Hải nổi tiếng xinh đẹp, họ Hứa. Cô gái nhà họ Hứa học ở trường nữ thục Trung Tây tại Thượng Hải, lớn hơn Doãn Yên hai tuổi, đợi bao giờ cả hai tốt nghiệp thì sẽ thành thân.

Sở Vọng bất giác nghĩ đến người chị gái kia của Tạ Di Nhã, có lẽ chị ta phải thất tình rồi. Cô đã gặp chị gái ấy một lần, cao gầy hơn Tạ Di Nhã song lại không hoạt bát bằng. Từ đầu đến chân toát lên vẻ cao quý kiêu ngạo, có lẽ là vì muốn thoát khỏi huyết thống Trung Quốc, trở thành một người Anh. Nhưng vì cô ấy làm bộ cao quý hơi quá tay nên trông chẳng ra gì.

Trước kỳ nghỉ Hè, bà nữ tu sĩ cầm đến một xấp giấy đăng ký tham gia vào dàn hợp xướng. Những ai điền vào giấy đăng ký thì bắt đầu từ kỳ sau sẽ chính thức trở thành thành viên của dàn nhạc, có thể tham gia buổi lễ vào sáng Chủ Nhật hằng tuần. Lâm Sở Vọng không biết từ khi nào mà các cô gái trong lớp lại thích ca hát như vậy, ngoài cô ra ai cũng đăng ký. Thế mà khi Tạ Di Nhã cầm bút quay về từ chỗ nữ tu sĩ, cô nàng đắc ý giơ ngón cái lên với Sở Vọng: “Không cần lo phải chen chúc với bọn họ nữa nhé, mình đã đứng mũi chịu sào, xông lên trước điền tên cho cậu rồi, không còn cám ơn mình đi!”

Sở Vọng thắc mắc đầy đầu: “Mình nói muốn đi từ bao giờ vậy?”

Tạ Di Nhã hạ giọng cười khẽ: “Đừng nói với mình là cậu không biết dàn hợp xướng có gì nhé? Hai cô chị của cậu còn tích cực hơn cả cậu!”

Cô xoa cằm nghĩ ngợi,dàn nhạc thì có gì chứ? Đến nghe các bác các chú giảng đạo à?

Tạ Di Nhã lại vỗ vào người cô, nói: “Mặc kệ đấy, cậu phải đi với mình! Cậu không đi thì mình chán chết!” Nói rồi cô nàng chạy ào ra cổng trường, nhảy lên xe hơi của nhà họ Tạ.

Trong cửa tiệm may, tình yêu dành cho son môi của ngài Saumur và Sở Vọng đã mở rộng sang phạm vi nước hoa. Thời kỳ này đang rất thịnh hành mùi cam thảo, được các phu nhân xã hội thượng lưu cho đến các danh môn thục nữ yêu thích. Ngài Saumur gọi đùa nó là: mùi hương ở chốn xã giao đẳng cấp cao. Lâm Sở Vọng thích mùi gỗ như tùng bách hoặc bạch dương, nhưng ngài Saumur lại thiên về mùi hoa cam cúc. Còn bà Nguyễn không có nghiên cứu về nước hoa lại bày tỏ, các bà nhà giàu mua gì thì bà ấy sẽ mua theo.

Tuy ở chung dưới một mái nhà, nhưng bà hai Mitchell ở trong tòa nhà khác rất ít khi xuất hiện trong tầm mắt của mọi người – có lẽ do được ông Kiều chỉ bảo trước: chỉ cần chào bà cả vào buổi sáng là được, còn những nơi không cần xuất hiện thì hãy tận lức né tránh, không để bà cả bắt được điểm yếu rồi quở trách.

Đã được một thời gian dài kể từ lần nhận được thư của Tư Ngôn Tang. Khi Lâm Sở Vọng cho rằng mình đã đắc tội gì đó với vị hôn phu này, thì bức thư đến từ Đức lại được gửi tới biệt thự họ Kiều.

Kể từ sau khi Doãn Yên bị mất mặt trong đêm trước hôn lễ của Kiều Mã Linh tại biệt thự họ Cát, hại bà Kiều bị bà Cát quở trách một hồi, bà Kiều bắt đầu cẩn thận giáo dục ba cô bé những chuyện khác ngoài học vấn. Bà tình cờ nghe được Tiết Chân Chân đề nghị “muốn đến vịnh Nước Cạn phơi nắng”, thế là vào buổi chiều của ngày nghỉ hè đầu tiên, bà quyết định đưa cả nhà ra biển chơi.

Trước khi mọi người cầm váy đầm và mũ che nắng ra ngoài lên xe, thì bưu tá đã đến cửa. Lần này Sở Vọng đã rút được kinh nghiệm: vừa nhìn thấy bức thư đóng rất nhiều con dấu bưu điện, cô lập tức giật lấy đầu tiên. Kể từ sau khi có kinh nguyệt, Doãn Yên không còn cao lên nhanh nữa. Mà Lâm Sở Vọng thì lại cao vụt hẳn lên, sắp cao hơn cả chị nhà mình nữa rồi – cho nên trong chuyện cướp này giật nọ, Lâm Doãn Yên đã mất đi ưu thế.

Sau khi lên xe, cô ngồi vào chỗ cách xa  Doãn Yên nhất rồi mở thư ra.

Sở Vọng,

Đã rời Thiệu Hưng hơn một năm, anh rất muốn biết tin tức về em từ đâu đó, thậm chí còn hận em vì sao không phải là danh nhân nổi tiếng, để anh có thể dễ bề hay tin em đang làm gì. Anh hay nghĩ, không biết có phải do mình mạo muội làm phiền em, nên mới khiến em ghét anh không. Nhưng anh lúc nào cũng quan tâm, cũng muốn biết liệu em có sống tốt không.

Không hồi âm cũng được, tiện cho anh độc thoại một mình, kể em nghe anh đã làm gì. Tháng Sáu này anh sẽ rời khỏi Đức, đến Anh học tại trường trung học Sherburne một năm. Đức và Anh ký rất nhiều hiệp ứng, nhưng vật giá Berlin vẫn không có chuyển biến tốt đẹp. Ngày trước anh nghĩ có lẽ mình muốn trở thành một nhân vật như ngài Cố Duy Quân*, nhưng hai năm gần đây lạibắt đầu mơước về khoa văn học ở đại học Cambridge. Nếu để cha biết được anh ở Đức nhưng tiếng Trung ngày càng tiến bộ, sợ là sẽ đăng báo thông cáo cho cả nước biết: ông ấy muốn trục xuất đứa con bất hiếu là anh ra khỏi nhà.
Không biết em có cười chê không.

Gần đây anh có đến Bavaria, tá túc ở một nông trường. Sữa bò ở đây rất thơm nồng, hôm nọ uống vào lại bất giác nghĩ, chẳng hay trong nhà của bác gái, có phải sáng nào em cũng uống một cốc sữa giốngnhư một quý cô châu Âu không? Trong thâm tâm anh cảm thấy hình ảnh đó rất đáng yêu.

Không biết em có thể đọc được những lời trên không.

Cảnh xuân ngoài khung cửa rất đẹp, nhớ ra ngoài chơi thường xuyên nhé.

Thư không hết ý,

Chúc em chơi xuân vui vẻ.

Ngôn Tang

26.04

Năm dân quốc 14 tại Munich.

(*Cố Duy Quân là chính khách và nhà ngoại giao từ Trung Hoa Dân Quốc. Ông là một trong những đại diện của Trung Quốc tại Hội nghị hòa bình Paris, 1919; đã phục vụ như là Đại sứ tại Pháp, Anh và Hoa Kỳ.)

Bài thơ ở trang thứ hai cũng là một bài mà đời trước Sở Vọng từng học thuộc. Có điều bản đang cầm trong tay chỉ là bản thảo viết tay, bên trên viết bằng cả ba thứ tiếng là tiếng Đức, tiếng Anh và tiếng Trung, từng kiểu chữ của mỗi ngôn ngữ đều rất đẹp.

Cuối cùng là một bức ảnh: dưới vòm trời xanh ở Bavaria, anh cùng các chàng trai người Đức mặc quần lao động, vui vẻ vắt sữa bò trên đồng cỏ. Tuy chỉ là ảnh đen trắng không có sắc màu, nhưng tấm ảnh mới tinh đó lại chứa đầy cảm xúc.

Sở Vọng cẩn thận vuốt ve mặt người trên ảnh, sau đó nhanh chóng gấp thư lại, nhét vào chỗ sâu nhất trong ba lô.***

Mới đầu khi ở trên xe mọi người còn chuyện trò, nhưng về sau lại dần nghiêng ngả ngủ gục dưới ánh nắng chói chang. Không biết có phải đã hơn hai tiếng trôi qua rồi không, cuối cùng xe hơi dừng lại trước cửa khách sạn ở vịnh Nước Cạn.

Xe dừng lại, bà Kiều dẫn các cô xuống đi vào khách sạn, rồi đến ngoài bờ cát thuê lều che nắng. Vịnh Nước Cạn như vịnh hẹp, lưng tựa vào núi, khách sạn tọa lạc dưới chân núi, từng cơn gió thổi qua bãi cát vịnh hẹp, lúc thì ẩm thấp, lúc lại mát rượi.

Trên bờ cát là những trai thanh gái lịch náo nhiệt chuyện trò, trong vịnh hẹp nhỏ bé này như chứa đựng toàn bộ ngôn ngữ của cả thế giới. Lâm Sở Vọng nằm trên ghế thích thú uống nước trái cây, nhìn đủ loài yêu tinh đi qua đi lại trước mặt. Doãn Yên và Chân Chân đều muốn giống người da trắng nằm phơi nắng trên bờ, còn Sở Vọng thì lại không muốn. Mặt trời lúc này đang rất độc, nếu không có biện pháp phòng vệ thì sẽ bị bong tróc da mất, cô cũng khuyên hai chị gái hẵng phơi nắng sau. Có điều trong lòng họ, từ xưa đến nay cô không có quyền lên tiếng, các cô ấy ngoảnh mặt làm ngơ, đi thẳng đến chỗ nước cạn.

Trời nóng mà còn chơi trên bờ biển thì rất dễ bị cảm nắng, huống hồ là hai cô bé được nuông chiều chăm chút từ nhỏ. Vì thường xuyên có người bị cảm nắng, trên trong khách sạn đã để sẵn canh gừng bạc hà giải nhiệt cho khách. Bà Kiều bị hơi nóng trên bờ cát làm cho mệt mỏi, còn Lâm Sở Vọng lại không thích gió ẩm trên biển hun người ta thành cây xúc xích, thế là cô xung phong nhận việc về khách sạn đem canh giải nhiệt đến cho mọi người.

Vì khách sạn xây trên sườn núi nên cứ ba bước lại một bậc thềm, tầng trệt nối tầng trệt. Chỉ cần đi xuống một bậc cấp là có thể trông thấy bóng dáng nam nữ ôm hôn ở ban công phòng khách sạn cách đó không xa. Điệp Nhi nhìn thấy, xấu hổ dẫn cô đi lên bậc thềm vào khách sạn. Cứ đến chiều là chiếc bàn ở giữa khách sạn bị chuyển đi, nhường khu vực làm phòng khiêu vũ. Vì bây giờ đã qua giờ cơm trưa, nên nhân viên khách sạn đã bắt đầu dọn dẹp sàn này để tối nay trưng dụng. Chỉ lác đác vài người ăn uống, lúc này trong khách sạn có một đám thanh niên chừng hai mươi tuổi đang đuổi bắt đùa giỡn, có lẽ là sinh viên đại học Hương Cảng tranh thủ nghỉ hè đến biển du ngoạn.

Nhóm sinh viên đại học cả nam lẫn nữ chơi đùa ngay trong khách sạn, chạy qua chạy lại. Sở Vọng đi theo Điệp Nhi cẩn thận né tránh, nhưng vẫn bị một nam một nữ đụng trúng làm té ngã, lập tức một xấp thứ gì đó màu trắng giống tờ rơi trong tay cô gái kia cũng rơi xuống đất.

Điệp Nhi che cho Sở Vọng, tức tối mắng hai người kia: “Không biết có nhiều người lắm hả, ở bên ngoài mà không ý tứ gì cả.”

Hai người họ xấu hổ xin lỗi Điệp Nhi và Lâm Sở Vọng, lóng ngóng nhặt tờ rơi lên. Sở Vọng và Điệp Nhi bị bao vây giữa đống tờ rơi, cũng không thể dẫm lên đống giấy trắng mà bỏ đi được, vậy là cả hai tốt bụng ngồi xuống nhặt từng tờ giúp họ.

Lúc Sở Vọng cúi đầu nhặt, nhưng khi khóe mắt vừa liếc thấy nội dung trên đó thì lập tức ngẩn ngơ.

Đó thông báo tuyển dụng từ nhà xuất bản tập san Khoa học Tự nhiên đại học Hương Cảng, bên trên viết tám chữ to: TUYỂN NGƯỜI XEM XÉT LUẬN VĂN KHOA HỌC.

Bằng cấp trên bậc cử nhân, nắm rõ thành thạo cú pháp tiếng Anh học thuật, biết cách sử dụng tiếng Latin trong luận văn học thuật.

Không yêu cầu địa điểm làm việc, có thể để lại địa chỉ để gửi luận văn cần xét duyệt đến, sau khi xét duyệt xong thì lại gửi đến hộp thư của Nhà xuất bản Khoa học Đại học Hương Cảng qua đường bưu điện..

Cuối cùng cần phải đậu vòng phỏng vấn. Lúc phỏng vấn vui lòng bổ sung thêm bằng cấp, luận văn cá nhân từng được đăng tải và bản chỉnh sửa bổ sung. Tiền lương tính theo số chữ luận văn, có thể thỏa thuận.

Ánh mắt của Sở Vọng bị hai chữ “tiền lương” gì chặt, Điệp Nhi gọi vài lần cô mới hoàn hồn, chần chừ trả xấp tờ rơi lại cô sinh viên kia.

Nữ sinh viên nọ nhận tờ rơi, có lẽ vẫn cảm thấy xấu hổ vì chuyện vừa rồi, bèn cười giải thích: “Gần đây đang ầm ĩ bãi công, người xem xét đều đi hết cả. Nhà xuất bản mới thành lập nên không muốn đóng cửa, nhưng tìm khắp Thượng Hải và Quảng Châu cũng không tìm được người xem xét phù hợp, bọn họ đang lu bù cả lên, nên lần này mới để chúng tôi đến vịnh Nước Cạn xem có Hoa kiều nào về nước hay người da trắng chịu làm người xem xét không.”

Sở Vọng kìm nén hưng phấn, cẩn thận hỏi: “Em biết một người có thể làm người xem xét đấy. Chị có thể cho em một tờ quảng cáo được không? Để quay về em hỏi xem chị ấy có chịu không.”

Nữ sinh kia rất vui, cho cô một tờ rơi rồi nói tiếp: “Nếu cô ấy chịu nhận thì có thể gọi điện đến văn phòng này, hẹn thời gian gặp mặt nói chuyện —— đương nhiên là có thể trực tiếp đến vào các ngày trong tuần, có điều gần đây sợ sinh viên gây rối, cho nên lính ngoại quốc canh gác nghiêm ngặt ngoài trường học, không ai giới thiệu thì khó vào lắm.”

Sở Vọng cám ơn cô gái nọ rồi cẩn thận cất tờ rơi vào trong ba lô. Trên đường đem canh giải nhiệt ra bờ biển, vì hưng phấn nên Sở Vọng bước đi rất nhanh. Điệp Nhi thầm hoài nghi, nhưng từ trước đến nay cô không có thói quen hỏi chuyện của chủ, vì vậy cũng chỉ im lặng đi theo Lâm Sở Vọng.

Đương nhiên cô không quen người xem xét nào khác để có thể “quay về hỏi ý kiến của chị ấy” cả, bởi vì người hoàn hảo có thể làm công việc đó chính là bản thân Lâm Trí.

Chương 25: Dàn nhạc và người xem xét bản thảo (2)

Có lẽ vì đã làm miếng thịt hấp bột phúng phính hơn mười ba năm, nên muốn biến thành sườn xào chua ngọt thì cần phải trải qua “kiếp nạn đau đớn”. Trong ngày quay về từ bãi biển, vùng da lộ ra bên dưới áo của hai cô gái bắt đầu đỏ lên. Bà Kiều nhanh chóng mời tới bôi thuốc cho cả hai, hai người nằm trên sofa đau tới mức khóc lăn lộn, nức nở rên rỉ những lời như “sẽ không bao giờ phơi nắng nữa”.

Còn Sở Vọng im lặng ngồi bên cạnh đọc tập san, miệng buông lời trấn an: “Không sao, hai tháng tới ăn ít hải sản thôi, cứ để nó tự bong da ra là xong.”

Nghe thấy vậy, cả hai càng khóc dữ hơn.

Khi thần kinh của Sở Vọng bị tiếng khóc kinh thiên động địa đó làm cho nhũn ra, Điệp Nhi bèn dẫn cô đi tắm trước khi ngủ. Lúc chỉ có hai người, Điệp Nhi thở dài nói: “May mà cô ba thông minh, không làm trò dại dột như các cô ấy.”

Sở Vọng chột dạ, ngẩng đầu nhìn Điệp Nhi, nhưng Điệp Nhi vẫn không khác gì ngày thường, vừa đưa sữa cho cô vừa nói: “Ở trong biệt thự mình nhìn có vẻ sôi nổi, nhưng cũng chỉ có cô ba là cô độc. Tuy tôi nhắc nhở thế này có vẻ dư thừa, nhưng chuyện gì cũng thông minh thì sẽ tốt hơn.”

Sở Vọng vừa uống sữa vừa nghĩ ngợi, sau đó cười bảo: “Tháng sau nếu trời nóng lên, tôi sẽ mời chị ăn kem cốc.”

Điệp Nhi gật đầu rồi không hỏi gì nhiều, đi ra khép cửa lại giúp cô.

Cuốn tập san cô đang đọc là tập san tiếng Anh số đầu tiên của nhà xuất bản đại học Hương Cảng trước sự kiện Ngũ Tạp. Hôm Kiều Mã Linh lại mặt về nhà, hỏi các em gái có muốn quà gì không. Lâm Sở Vọng nghĩ ngợi rồi bảo là mình muốn cuốn tập san kia.

Trên tập san đăng tải hơn mười bài luận văn, cô đọc toàn bộ ba lần, khoanh tròn tất cả các câu học thuật và các từ Latin sử dụng không đúng tiêu chuẩn, rồi lấy một tờ giấy ra khác đánh dấu ghi chú đầy bốn trang, ngay đến xuất xứ cũng viết rõ.

Làm xong xuôi tất thảy, cô thở dài một hơi, sau đó lại trải phẳng một tờ giấy viết thư lên bàn. Trầm ngâm một hồi, cuối cùng cô không chút do dự viết bằng tiếng Đức:

Thân gửi anh Ngôn Tang,

Em đã nhận được thư của anh, có điều quá trình nhận khá là éo le. Qua lâu như thế mới hồi âm cho anh, thật sự xin lỗi nhiều. Vật giá ở Berlin cao như thế thì đừng ăn kem nữa, chờ bao giờ anh về Hương Cảng, chúng ta sẽ cùng đi ăn. Có lẽ anh không nỡ xa sữa bò Bavaria, nhưng nếu có thể rời Đức sớm thì tốt quá. Nghe nói trường Sherborne là một ngôi trường rất tốt, nhất định phải nắm chặt cơ hội khi ở trong trường, làm quen thêm nhiều người bạn cũng là chuyện tốt.

Còn sau này muốn làm gì, chỉ cần mình thích là được, nếu người ngoài có ý kiến thì bảo người ta tự đi mà học! Cho dù anh có trở thành nhà ngoại giao hay theo đuổi nghiệp văn chương, thì cần phải nhớ, anh mãi mãi là người xuất sắc nhất.

Tiếng Trung của anh ngày càng tiến bộ rồi đấy, còn em thì không tiến bộ gì. Những năm qua có học lỏm vài ba câu tiếng Đức, nên không viết được gì sâu sắc lắm, xin anh chớ giận.

Trong thư anh bảo em nên đi tới đi lui nhiều trong ngày xuân, nhưng lúc thư đến tay thì đã là mùa hè mất rồi. Trong hè có ra biển chơi với hai chị, nhưng hai người họ phơi nắng bị cháy da. Lúc thư đến tay anh có lẽ sẽ là mùa thu, nhớ trước khi gió rét ở Siberia thổi đến, hãy mau chóng rời khỏi Đức đi.

05.07.1925

Sở Vọng

Tái bút: Ở trong nhà khá bất tiện, nếu hồi âm thư xin hãy gửi đến địa chỉ tiệm may Luca, số B-21 Du Ma Địa, Cửu Long, Hương Cảng.

Thật ra cô rất muốn nói, lúc đến Sherborne học, anh có thể tìm một người tên là Turing* được không? Bởi vì tôi rất muốn có chữ ký của ông ấy.

(*Alan Mathison Turing là một nhà toán học, logic học và mật mã học người Anh, thường được xem là cha đẻ của ngành khoa học máy tính.)

Nói không chừng, bạn học Turing có thể rất hợp tính với Tư Ngôn Tang thì sao?

Nghĩ vớ vẩn một hồi về cơ sở tình cảm giữa thần tượng học bá và thần tượng quốc dân khác, cô cảm thấy quá mức quái dị, thế là chỉ để lại một câu “nhớ làm quen thêm nhiều bạn bè” rồi vội vã cất hai phong thư đi.

Sau khi ký tên “Lâm Trí” vào thư góp ý sửa đổi luận văn, cô gửi đến hộp thư của nhà xuất bản Khoa học Tự nhiên đại học Hương Cảng, địa chỉ người gửi là cửa tiệm may của ngài Saumur. Cách một buổi chiều sau khi nhận được thư mời phỏng vấn, cô xin ngài Saumur cho nghỉ một ngày rồi đi xe điện đến đại học Hương Cảng.

Ngoài khuôn viên trường có rất nhiều sĩ quan Anh Quốc cầm súng canh gác. Sở Vọng thận trọng đưa ra “chứng minh ra vào” được cung cấp trong thư của nhà xuất bản, dù đã đi được một quãng xa thì sĩ quan kia vẫn nhìn cô với ánh mắt khó hiểu.

Nhà xuất bản được người Anh bỏ vốn mới sửa lại tầng hai. Vì đình công đã hơn một tháng nên trong nhà xuất bản rất ít người, chỉ có tiếng cánh quạt quay phành phạch và gió thổi xào xạc, thổi bay giấy kêu loạt soạt bên trong những khung cửa mở rộng.

Cách thời gian phỏng vấn đã hẹn còn mười phút nữa. Sở Vọng ngồi chờ trên ghế dài ngoài văn phòng hẹn. Trên vách tường trắng tinh ở hành lang dài là những cánh cửa màu vàng thẳng hàng, yên tĩnh giống hệt trong trò chơi “Bệnh viện Putian” của Nhật. Hình như trong phòng đang họp, hai người đàn ông cười đùa có vẻ thân thiết Âm thanh vang vọng trên hành lang qua cánh cửa để mở, nhưng không gây phiền nhiễu cho ai. Chốc chốc lại có từng tốp hai ba người đi ngang qua, nhìn lướt qua cô rồi thôi, có lẽ nghĩ cô là con của ai đó.

Đã quá thời gian hẹn mấy phút, vậy mà hai người kia vẫn chưa nói chuyện xong. Khi Sở Vọng sắp mất kiên nhẫn thì đột nhiên một người trong đó thò đầu nhìn ra ngoài hành lang, làm như không thấy cô, lùi về sau nói tiếp: “Có chuyện gì vậy, đã quá năm phút rồi mà sao chưa thấy tới?”Một âm thanh dễ nghe khác trêu ghẹo: “Đợi thêm lát nữa đi, con gái mà, lần nào ra ngoài cũng tốn thời gian.”

Người kia lật vài trang sách, hỏi: “Anh đã nghe đến cô gái này bao giờ chưa?”

“Tôi mới đến Cảng bao lâu hả? Tôi cũng muốn hỏi anh đây.”

“Anh đi du học cũng không nghe nhắc đến à? Cách dùng từ tạo câu vô cùng thành thạo, cũng dùng chữ Latin rất lợi hại, chắc chắn phải ở nước ngoài nhiều năm, viết rất nhiều bài viết, có lẽ cũng nằm trong giới du học Âu Mỹ các anh.”

“Họ gì? Lâm…”

“Lâm Trí.”

Sở Vọng giật mình, vội vã đứng dậy, đi tới gõ lên cánh cửa kia. Người đàn ông có giọng nói êm tai kia ngoái đầu lại, miệng vẫn còn tiếp lời: “Có lẽ do xã giao ít nên chưa nghe đến cô gái nào như vậy… Xin hỏi em là ai?”

Trong phòng có một bàn làm việc, một người đàn ông ngăm đen tóc húi cua, đeo mắt kính, nhìn có vẻ đã ngoài ba mươi. Một người khác thì ngồi tựa vào bàn, dù đang là ngày trời nóng nhưng anh ta vẫn mặc áo sơ mi nghiêm trang cùng quần tây xám trắng, tay áo xắn lên đến cùi chỏ, để lộ cánh tay rắn chắc cùng mười ngón tay khớp xương rõ ràng.

Sở Vọng ngẩng đầu nhìn người mặc áo sơ mi trắng, hít sâu một hơi, nói: “Em chờ ở bên ngoài lâu rồi… Vừa nãy nghe các anh nhắc đến Lâm Trí, chị ấy là chị của em.”

Người đàn ông đeo kính đẩy mắt kính, quan sát bộ đồ lụa không rẻ tiền trên người cô bé trước mặt, rồi lại nhìn sang người đàn ông mặc áo sơ mi, có vẻ không hiểu gì. Người đàn ông mặc áo sơ mi hỏi: “Vậy vì sao chị của em không đến?”

Sở Vọng đã chuẩn bị lời giải thích: “Nhà bọn em… khá truyền thống bảo thủ. Chị em vẫn chưa lấy chồng, nên không thể ra ngoài gặp ai được.”

Hai người trong phòng cười ồ lên, làm Lâm Sở Vọng sợ hãi. Một lúc sau, người đàn ông đeo kính hỏi: “Chị của em từng du học nước ngoài đúng không?”

Sở Vọng gật đầu lia lịa, đáp, “Có ạ.”

“Ở đâu?”

“Nước Mỹ, học viện Massachusetts.”“Học gì?”

“Học Sinh học Vật lý.”

“Vì sao không có học vị làm bằng chứng?”

“Chị ấy… vẫn chưa tốt nghiệp, vì học tập nghỉ ngơi không có quy luật nên đột ngột đổ bệnh, phải về nước ở nhà.” Cô thề có trời, mỗi câu cô nói đều là thật.

Người đàn ông đeo kính nghi ngờ nhìn cô, đột nhiên lúc này người đàn ông mặc áo sơ mi dịu dàng hỏi: “Thế bây giờ cô ấy đã khỏe hơn chưa?”

“Đã loại bỏ được gốc bệnh rồi, nhưng vẫn không thể gặp người, cho nên em mới đến đây.”

Lúc này hai người kia không nói gì nữa. Nhìn vẻ mặt người đàn ông đeo kính, có vẻ rất nghi ngờ chuyện không có bằng chứng này, anh ta cúi đầu lật qua những bình luận chú giải của cô, như thể muốn tìm ra sơ hở.

Sở Vọng nói tiếp: “Chỉ là không có bằng thôi mà, xin anh đừng nghi ngờ tài học của chị ấy. Dù gì bây giờ các anh vẫn không tìm được người xem xét góp ý mà đúng không? Ngoài chị ấy ra, các anh còn có lựa chọn tốt hơn ư?”

Người đàn ông đeo kính lật bản thảo, dường như muốn nói gì đó nữa nhưng người còn lại đã giơ tay lên, đè xuống xấp bản thảo kia mà khép nó lại. Anh quay đầu cười hỏi: “Em tới đây bằng gì?”

Sở Vọng à một tiếng, đáp, “Đi xe điện tới.”

“Một mình à?”

“Vâng ạ, chị sợ người nhà biết nên em tự đi xe điện đến đây.”

“Nghỉ ngơi ở đâu?”

“Con…”* Cô khựng lại, sau đó nói, “Số 21 Du Ma Địa.”

(*Cho những ai đã quên, Sở Vọng định nói là Contessa, địa chỉ biệt thự nhà họ Kiều.)

Người đàn ông mặc áo sơ mi mỉm cười với người kia, sau đó nói với Lâm Sở Vọng, “Được rồi.”

“Hả?”

“Có thể về được rồi.”

Sở Vọng ngạc nhiên gật đầu, nhất thời không rõ mình có đậu buổi phỏng vấn kỳ quái này không. Vì bất luận là người phỏng vấn hay người được phỏng vấn thì dường như có vẻ rất sơ sài.

Cô đi ra ngoài hành lang, hai người đàn ông kia cũng đi ra theo, còn khóa cửa phòng làm việc ở sau lưng cô lại. Cô ngoái đầu *ơ* lên, người đàn ông mặc áo sơ mi cười nói, “Em lỗ mãng chạy đến đây như vậy sẽ khiến binh lính người Anh nghi ngờ. Chúng tôi đưa em ra ngoài, đến trạm xe điện.”

Đột nhiên có có hai người cao to làm hộ vệ, Sở Vọng không khỏi ngượng ngùng. Hai người kia đi bên cạnh cô, cũng không nói gì, im lặng đầy lúng túng. Cô nhân đó hỏi: “Vậy em… chị của em có đậu không?”

Người đàn ông đeo kính nhìn người mặc áo sơ mi trắng, người mặc áo sơ mi nói, “Nếu là bình thường thì chị của em không phù hợp với yêu cầu. Nhưng tình hình bây giờ khá phức tạp, đành mời cô ấy làm người xem xét một thời gian ngắn, có điều lương sẽ thấp hơn nhân viên chính thức. Hợp đồng sẽ được gửi đến số 21 Du Ma Địa, cô ấy xem qua, nếu cảm thấy được thì đậu.”

Sở Vọng thầm thở phào. Có tiền là tốt rồi, có tiền mua tiên cũng được.

Đứng nghe bọn họ nói chuyện một lúc thì xe điện tới. Hai người đưa mắt nhìn cô lên xe điện, còn cô lại nhìn bọn họ, có vẻ họ đang nói đùa gì đó về cô. Cảm giác không biết người ta đàm luận gì sau lưng mình đúng là khó chịu, có dự cảm xấu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau