GIỜ ĐANG NƠI ĐÂU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Giờ đang nơi đâu - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Vợ bé và thợ may (2)

Thở hổn hển quay về phòng, bất giác Sở Vọng nhớ đến mấy người ngồi trên sofa: môi bị lở còn tay bị xước mang rô, không khỏi thấy khó chịu thay họ. Đặc biệt là đứa bé mũm mĩm kia, nhìn ngoài đã như thế, không biết trong họng bị lở loét đến mức nào rồi.

Cô gọi Điệp Nhi tới, thấp giọng sai bảo, “Xuống bếp lấy chai sủi vitamin, pha với nước sôi nguội rồi đem ba ly lên cho bác cả.”

Điệp Nhi đáp lời.

Sở Vọng nghĩ ngợi rồi nói tiếp, “Lấy thêm một đĩa trái cây nữa, cắt thành múi nhỏ, nhớ chọn quả tươi đấy. Rồi tìm thêm cái bấm móng tay, để bác cả đưa cho ông Kiều.”

Điệp Nhi nghi ngờ ra mặt, nhưng vẫn làm theo.

Sở Vọng hiểu rất rõ sự khó chịu trong chuyến du lịch đường dài này.

Chỉ cần đi hơi xa là số đông mọi người bắt đầu bị xước. Vì thời tiết khô hanh nên mới bị xước, không đau không nhột, nhưng khi ngón tay bạn sờ tới đâu thì phần xước sẽ bị bong ra, chỉ cần thổi nhẹ là nổi da gà. Hơn nữa trên đường đi rất khó tìm được bấm móng tay. Cảm giác hành hạ đó như có người dùng móng tay cào vào bảng đen, cào liên tục không ngừng.

Có một lần trên chuyến tàu hỏa từ lâu đài Neuschwanstein quay về thành phố Munich, Sở Vọng vô tình gặp bốn người Trung Quốc đang đi du lịch. Sau đôi câu trò chuyện, một cô gái ấp úng hỏi: “Cho hỏi cô có dụng cụ bấm móng tay không?”

Nếu là người khác thì sẽ không hay đem theo thứ đồ này, nhưng Lâm Sở Vọng là người đã thấm thía nỗi khổ ấy.

Sau khi đưa bấm móng tay cho cô gái kia, Sở Vọng thấy cô ấy cắt bỏ hơn năm sáu vệt xước ở ngón tay rồi đưa cho người khác… Bốn người cắt xong, trông họ như được thoải mái sau cơn táo bón khó chịu nhiều năm, thư thái thở dài với Lâm Sở Vọng: “Đi du lịch được sáu ngày, nguyện vọng lớn nhất hằng ngày là tìm được một cái bấm móng tay.”

Bọn họ gọi đùa Sở Vọng là ân nhân cứu mạng.

Kể từ đó trở đi, bất cứ lúc nào trong túi xách của Sở Vọng cũng có bấm móng tay, phòng thỉnh thoảng cần khi cứu người.

Điệp Nhi đi đưa ly C sủi, trái cây và bấm móng tay xong thì quay về, sắc mặt lạ lùng đứng cạnh Lâm Sở Vọng không chịu đi.

Sở Vọng cười nói, “Chị muốn hỏi gì thì cứ hỏi đi.”

Điệp Nhi như vẫn chưa hoàn hồn từ trong kinh hãi, “Cô chủ, vì sao cô lại liệu được chuyện đó?”

Sở Vọng: “Liệu chuyện gì cơ?”

Điệp Nhi nghĩ rồi nói, “Lúc nãy đưa mấy thứ đồ cô dặn lên phòng khách, tôi bị bà chủ quát là ‘không thức thời’, ‘không hiểu quy củ’, bảo tôi ‘không biết lúc này là lúc nào hả? Nên làm gì thì đi làm đi, đừng đứng ở đây cản trở nữa’.”

Sở Vọng cũng tò mò, “Sau đó thì sao?”

Điệp Nhi nói: “Tôi đang định đem đồ đi thì người Pháp kia sáng mắt lên, vội bảo tôi gượm đã. Bà chủ thấy tình hình không ổn, cũng bảo tôi đứng lại. Sau đó ông chủ nói mấy người họ đã tìm bấm móng tay ở trên tàu rất nhiều ngày, nhưng tìm kiểu gì cũng không có, hôm nay về nhà lại chưa tìm được cơ hội hỏi bà chủ. Vì dẫu sao vừa vào cửa đã hỏi bấm móng tay thì đúng là kỳ quái.”

Sở Vọng cười phì một tiếng, lại hỏi sau đó có chuyện gì.

Điệp Nhi nói tiếp, “Ông chủ vừa dứt lời thì bà chủ đổi sắc mặt, tươi cười cầm lấy khay trong tay tôi. Kể ra cũng lạ, ba người bọn họ thay nhau cắt xước móng tay ngay trước mặt bà chủ —— đâu ra nhiều xước thế nhỉ? Cắt xong còn cắt cho thằng bé kia nữa, rồi vui vẻ uống C sủi, ăn trái cây. Ông chủ trông rất vui, hỏi tôi là ai dặn làm những chuyện này.”

Sở Vọng vội truy hỏi, “Chị trả lời như thế nào?”

Điệp Nhi nói, “Tôi thưa với ông rằng, ‘Là do bà chủ đã dặn cô từ trước. Cô thấy bà lâu rồi không gặp ông, vui đến mức quên mất chuyện này, thế nên cô mới nhắc tôi chuẩn bị theo lời bà chủ dặn.’ Tôi đáp xong, cả ông bà chủ đều rất vui, hiện tại còn đang cười nói ở dưới lầu.”

Sở Vọng nhìn Điệp Nhi, cảm thấy có một người hầu lanh lẹ như thế đúng là nhặt được bảo bối. Chỉ tiếc là chính cô đang trong phận ăn nhờ ở đậu, trong tay không có tiền dư, nếu không nhất định sẽ thưởng cho Điệp Nhi một đồng bạc.***

Điệp Nhi vừa rời đi không lâu, Tiết Chân Chân đã nhẹ nhàng như cơn gió lẻn vào phòng Lâm Sở Vọng, không khách khí ngồi phịch xuống cuối giường cô.

Không cảm thấy mình là khách không mời, Tiết Chân Chân hỏi thẳng: “Người phụ nữ da trắng kia là vợ bé bên ngoài của cậu hả?”

“…” Sở Vọng ngẩng đầu khống chế cảm xúc, “Đúng thế, là người Bồ Đào Nha, đứa bé đó là đứa con riêng của bọn họ.”

“Ồ…” Tiết Chân Chân gật đầu như hiểu ra, “Đó là con vợ lẻ, đây là lần đầu tiên chị thấy con vợ lẻ là một đứa trẻ da trắng mắt to mũi cao đấy.”

Sở Vọng: “Chuyện này… Hôm nay chúng ta mới đến Hương Cảng không bao lâu, còn chưa ra khỏi cửa nữa mà. Đợi mấy tháng nữa chị lên cấp hai sẽ thấy nhiều lắm.”

Tiết Chân Chân nghiêng đầu nghĩ ngợi, lại thần bí kéo ghế đến gần Lâm Sở Vọng, nói, “Chị cảm thấy hôm nay mợ khá căng thẳng.”

Sở Vọng cũng hăng hái, “Sao chị lại thấy thế?”

Tiết Chân Chân thấp giọng nói, “Bộ trà cụ sứ Bạch Định đó, năm xưa tổng cộng có ba bộ, trong nhà đại học sĩ thuộc Bát Kỳ Mãn Châu* có một bộ, đến Thái bình Thiên Quốc** thì bộ kia bị mất. Còn lại hai bộ, một bộ chị từng thấy trong viện bảo tàng dân quốc, còn một bộ là ở nhà mợ sao? Một bộ trà cụ này đủ mua mấy căn nhà ở Công cộng Tô giới***, nhà người ta mà có thì đó là đồ gia bảo phải khóa chặt giữ kỹ, sao có thể lấy ra tiếp khách được?”

(*Bát kỳ Mãn Châu là một chế độ tổ chức quân sự đặc trưng của người Mãn Châu và nhà Thanh (sau này), đặc trưng của Bát Kỳ là mỗi đơn vị được phân biệt bằng một lá cờ khác nhau, tổng cộng có tám lá cờ cơ bản theo đó mọi người dân Mãn Châu đều thuộc một trong tám “Kỳ”.)

(**Cuộc cách mạng Thái Bình Thiên Quốc (1851-1864) là cuộc khởi nghĩa nông dân có quy mô lớn nhất trong lịch sử Trung Quốc.)

(***Tô giới cho người nước ngoài định cư ở Thượng Hải.)

Sở Vọng cẩn thận hồi tưởng lại, mơ hồ nhớ giáo viên lịch sử cấp hai từng nhắc đến, có một bộ đã bị lấy đi trong thời kỳ liên quân tám nước, sau đó được trưng bày trong viện bảo tàng Anh, dĩ nhiên không thể xuất hiện ở nhà bác trai cô được. Cô mới cười nói, “Là hàng nhái.”
Tiết Chân Chân là kiểu người ta nói gì cũng tin, không nghiên cứu sâu. Cô nàng “ồ” lên một tiếng bừng tỉnh, luồng suy nghĩ bay xa một lúc lâu, sau đó mới định thần hỏi, “Nhưng nhái tới mức đó thì cũng đáng tiền lắm.”

Sở Vọng gật đầu, “Đổi mấy thỏi vàng cũng không phải là vấn đề lớn.”

“Cho nên, bà vợ lẻ của cậu đã khiến mợ căng thẳng.” Tiết Chân Chân lại vòng về đề tài cũ, “Chính vì vậy nên mợ mới lấy Bích Loa Xuân ra, dùng trà cụ Bạch Định, lại bảo chúng ta múa, muốn ra oai phủ đầu cho hai mẹ con bà vợ bé mới đến cửa đây mà.”

“Đúng thế.” Sở Vọng cười phì, có điều sau đó cô suy nghĩ, lại cảm thấy kỳ lạ, “Các lão gia có năm ba bà vợ bé không phải là rất bình thường sao? Đặc biệt là ở Hương Cảng này, cưới một người vợ bé sinh mấy đứa con lai cũng không lạ gì. Những năm qua bác trai chỉ có một vợ là bác gái, chị Mã Linh cũng mười sáu mười bảy tuổi mới có thêm một vợ lẻ, lúc về còn sợ nhìn sắc mặt của bác gái ư?”

Lần này đổi thành Tiết Chân Chân sợ hãi nhìn cô: “Em không biết hả?”

Sở Vọng lắc đầu, “Biết gì cơ?”

Tiết Chân Chân nghĩ ngợi một lúc, sau đó tiến tới bên tai cô nói, “Chuyện này trước đây ầm ĩ lắm! Lúc đó chị cũng còn nhỏ, sau này mới nghe người ta nói, em đừng kể lại với ai đấy!”

Sở Vọng gật đầu, bày ra bộ dạng rửa tai lắng nghe.

Tiết Chân Chân thấp giọng, “Ngày trước khi mẹ chị bằng tuổi bọn mình bây giờ, nhà chị không có tiền cũng không có thế, chỉ có thể coi là một gia đình nhỏ bình thường. Hồi đó mẹ chị gả cho cha chị cũng coi như là gả cao, từ Thiệu Hưng đến Thượng Hải. Sau đó nghe nói ông nội chị giúp cậu chị, tức ông Kiều bây giờ, tìm hôn sự, cô gái nhà kia chính là út nhà họ Lâm ở Thiệu Hưng, tuy là con vợ lẻ nhưng mẹ đã mất sớm, được gửi nuôi dưới gối vợ cả của anh hai Lâm Du… À, được mẹ ruột của em nuôi đấy.”

Lâm Sở Vọng gật đầu, thì ra cô út được mẹ của Lâm Sở Vọng dạy dỗ.

Tiết Chân Chân lại nói, “Bà Tô kia, là mẹ em ấy, chính là con gái nhà họ Tô buôn trà nổi tiếng giàu có nhất Giang Nam, còn có tiền hơn cả nhà họ Lâm, về sau không biết vì sao lại gả vào nhà họ Lâm, lúc ấy cậu hai nhà họ Lâm đã có vợ bé, người vợ bé sinh cho ông ấy một trai một gái… Chính là anh chị của em đấy.”

Lâm Sở Vọng phức tạp gật đầu, nói, “Em biết đó là anh chị của em, sau này không cần nhấn mạnh nữa.”

Tiết Chân Chân lại hâm mộ kể tiếp, “Hồi chưa lấy chồng, danh tiếng của bà Tô đã truyền khắp Giang Nam, không chỉ vì xinh đẹp phóng khoáng đâu, tóm lại là khuê tú nổi danh. Lúc ấy gả tới nhà họ Lâm, có rất nhiều cậu ấm Thượng Hải khóc mấy ngày mấy đêm… Hình như có cả cha chị nữa thì phải. Về sau nghe nói con út nhà họ Lâm do chính tay bà ấy dạy dỗ, bà ngoại chị không chút nghĩ ngợi, lập tức đồng ý cuộc hôn nhân đó. Nhưng hình như chuyện này có trắc trở gì đó, bất kể thế nào bà Tô cũng không cho phép người chồng tương lai của con út nhà họ Lâm cưới vợ bé. Ông ngoại nghe xong thì không muốn lắm, nhưng bị bà ngoại chị mắng một hồi, đích thân dẫn cậu của chị, chính là ông Kiều đến nhà họ Lâm, ngay trước mặt rất nhiều nữ quyến nhà họ Lâm thề với trời rằng: ‘Cả đời này ông ấy chỉ cưới một vợ, tuyệt đối không lấy vợ bé.’ Thế nên mới có hôn sự này.”

Tiết Chân Chân lại dịch đến gần, “Sau khi đính hôn, dượng của chị vào học đại học Thủ Đô, tức đại học Bắc Kinh bây giờ. Vừa hay gặp cuộc vận động mới, là nhóm đầu tiên đến châu Âu du học. Sau bốn năm du học quay về, ông nội xây dựng một ngôi trường ở Thượng Hải, nhà cũng dần dư dả. Cộng thêm dượng cũng rất nỗ lực… Tóm lại gia cảnh ngày đó đã hơn nhà họ Lâm các em rồi.”

Lâm Sở Vọng nghe cô nàng lại vô tình khoe giàu, bèn cười gật đầu nói, “Đúng thế, nhưng sau đó thì sao?”

Tiết Chân Chân lại nói, “Lúc ấy nghe nói ông Lâm bỏ tiền, đưa mợ và cha em đến Nhật Bản du học, cho nên tạm thời kéo dài hôn sự của mợ. Cậu chị đi học về, đang định rước cô út của em vào nhà thì ông Lâm lại nói: ‘Không được, vẫn chưa phải lúc, con gái lớn của tôi còn chưa xuất giá, sao con gái út có thể gả trước được?’ Nhưng khi mợ du học về thì đã hai mươi sáu, lại là người kiêu ngạo, người bình thường không lọt nổi vào mắt bà ấy. Nhưng nếu kéo dài nữa sẽ thành bà cô già mất, không ai thèm lấy.”

Tiết Chân Chân nhớ lại, chợt cảm khái nói, “Chuyện này, nhà chị với nhà em đúng là giải quyết hết chỗ nói.”

Lâm Sở Vọng bèn hỏi, “Vì sao lại hết chỗ nói?”

Tiết Chân Chân thở dài, “Không biết thế nào mà mợ chỉ nhìn trúng cậu chị, quay về khóc lóc với bà Lâm một hồi. Bà Lâm mới bảo với cô út của em là: ‘Con xem chị con cũng đã lớn thế rồi, không bằng cả hai cùng gả, con bé làm cả, còn con làm bé. Dù gì hai chị em con cũng lớn lên bên nhau, có phúc cùng hưởng có nạn cùng chia, nhất định đến lúc đó chị sẽ không bạc đãi con’.”

“Chuyện… chuyện đó mà cũng được hả?” Lâm Sở Vọng kinh hãi.

Bà tưởng con gái con vợ lẻ của mình là nạp hộ thẻ điện thoại hả, kết hôn mà còn mua một tặng một? Nhà máy da thuộc Giang Nam vỡ nợ, Hoàng Hạc không phải là người, dắt theo em dâu bỏ chạy, bà chủ nhảy lầu bán đổ bán tháo* cũng không có được chuyện tốt như thế!

(*Đây là chuyện có thật vào năm 2002, ông chủ Hoàng Hạc bị cư dân mạng chửi rủa là đồ khốn nạn. Ý muốn nói chuyện Hoàng Hạc làm cũng không khốn nạn bằng chuyện để hai chị em cùng gả.) 

Chương 17: Vợ bé và thợ may (3)

“Thế sao được?” Tiết Chân Chân lắc đầu, “Nghe bảo lúc đó cô út của em nghe xong thì cười, nói: ‘Hóa ra nhà bà coi tôi như một món hàng bồi giá của chị tôi đúng không?’ Bà Lâm bị cô út của em làm cho tức giận, lúc này mới tìm ông ngoại chị bàn bạc, còn tìm một bà thầy bói tính mệnh, tính ra bát tự của bà Cát xung khắc với cậu chị, đại hung.”

“… Thế hồi trước đính hôn không xem bát tự à?”

Lâm Sở Vọng thầm đảo mắt, cảm thấy thật sự cần phải tuyên truyền khoa học. Một mối duyên phận lại chỉ dựa vào miệng của bà thầy bói, đen nói thành trắng, chết cũng nói thành sống. Chẳng trách mười tám năm trước các mục sư tin lành châu Âu lại gặp nhiều khó khăn trong con đường truyền giáo ở đại lục này đến thế, về sau mới dùng cách khác để giải quyết, lấy lý do mở trường xóa nạn mù chữ để tuyên truyền giáo lý, bắt đầu tẩy não tín ngưỡng từ những đứa trẻ.

“Hồi trước là bà Lâm tìm hôn sự tốt cho bà Cát, viết thư gửi đến phủ nhà chị cầu hôn. Lúc ấy ai cũng cảm thấy đây là mối nhân duyên tốt nên mới đồng ý luôn, bà ngoại chị muốn nên mới thế, còn ông ngoại chị luôn cảm thấy sau này nhất định cậu chị sẽ thành danh rạng rỡ, nên trong bụng không ưng cuộc hôn nhân này lắm. Bà ngoại không đợi được cậu học nên sự đã đổ bệnh qua đời, cuộc hôn nhân này cứ kéo dài không giải quyết. Lúc này bà Lâm mới dẫn theo bà mối đến cửa, mẹ hai của chị, bà nội của em với bà mối ở trong một phòng nói chuyện một hồi, lúc đi ra thì mặt mày ủ dột, nghe nói bà Cát ‘không có phúc sung sướng, con cháu đầy đàn’, lại còn ‘khắc chết chồng ở xứ lạ’.”

Sở Vọng bĩu môi thở dài.

Với người hiện đại như cô thì kiểu chuyện như thế quá quái gở, không khác gì những câu chuyện Nghìn lẻ một đêm. Cô chỉ hận không thể mở lớp để tuyên truyền khoa học cho những người phụ nữ có tư tưởng đang sống ở phong kiến này.

“Khi mọi người không biết phải làm sao, đột nhiên bà nội của em nói: ‘Dù gì hai nhà Kiều – Lâm cũng đã đính hôn, cô con gái lớn của tôi là dòng chính, từ nhỏ được dạy bảo rất tốt, còn đi Nhật Bản du học về, con út của tôi không so được đâu. Tôi gả con gái lớn của tôi cho nhà cậu.’ Rồi bà mối lại tính bát tự của mợ và cậu, tính ra mối nhân duyên đại cát đại lợi suôn sẻ cả đời, thế là cuộc hôn nhân này cứ thế mà định. Cũng không biết lúc ấy cậu của chị có biết không, dù gì cũng tám kiệu lớn rước mợ chị vào nhà họ Kiều, rõ là muốn ép bà Cát làm lẻ. Nhưng bà Cát đâu chịu? Đêm đó mưa to bão lớn, bà ấy muốn tìm tới nhà họ Kiều gây chuyện, nhưng bị cha em trói lại đánh. Chị nghe kể lúc ấy mẹ của em đứng dầm mưa trước cửa phòng cha em khóc lóc, xin ông ấy thả cô út của em. Khi đó bà chưa khỏi bệnh, cơ thể lại yếu ớt, nên về sau lúc sinh em đã bị rong huyết, không tránh khỏi, nên mới…”

Lâm Sở Vọng chấn động trước câu chuyện, ngạc nhiên nói, “Rồi sau đó thì sao?”

Tiết Chân Chân mỉm cười, “Kể ra cô út của em cũng ghê lắm. Lúc ấy cậu của chị chỉ mới đến Hương Cảng, muốn chạy quan hệ khắp nơi, trong đó có một nhân vật tai to mặt lớn họ Cát, là Hoa kiều Anh Quốc, có rất nhiều sản nghiệp ở Hương Cảng, Macao và Thượng Hải. Cậu chị lúc ấy chỉ thiếu điều nịnh nọt ngài Cát thôi. Chẳng biết thế nào mà nửa tháng sau, cô út của em đã gả cho ông Cát hơn sáu mươi làm vợ bé. Ông Cát có một người vợ ở quê Quảng Châu, vì hút nhiều nha phiến nên không ra người cũng không ra ngợm, nhưng dẫu sao cũng là vợ cả, không thể bỏ được. Sau khi cô út của em gả đến Hương Cảng, không biết đã cho ông Cát uống thuốc gì mà khiến ông ta thần hồn điên đảo. Bất kể là chuyện trong chuyện ngoài, cô út của em phải gật đầu đồng ý thì ông ta mới chịu, nếu không sẽ không đồng ý. Lúc ấy dù cậu của chị có nịnh nọt ông Cát thế nào, ông ta vẫn chỉ nói một câu: Không giúp.”

Lâm Sở Vọng bất giác thấy sướng ghê gớm.

“Về sau cậu chị phải đi đường vòng, gặp rất nhiều trắc trở, mấy năm sau ông Cát qua đời, đến lúc đó cậu chị mới đứng vững ở Hương Cảng. Nếu không phải do ông Cát thì e là hôm nay nhà cậu đã khác rồi.”

Lâm Sở Vọng gật đầu, đúng thế. Nói không chừng ông cụ nhà họ Tạ sẽ chịu cưới chị Mã Linh làm con dâu cho xem.

“Không ngờ gả cho ngài Cát mới mấy năm, ông già ấy đã tắt thở, người vợ cả ở quê cũng sống không quá một năm. Dưới gối hai người chỉ có một cô con gái, nhưng cô ấy còn lớn hơn cô út của em mười mấy tuổi, cũng đã lập gia đình từ lâu rồi. Coi như gần nửa tài sản cả đời của ông Cát đã vào tay cô út của em. Kể cũng hay, năm đó cô út của em nhất thời giận dỗi, đâu ngờ lại trở thành phú bà.” Tiết Chân Chân nhìn ra vườn hoa rộng rãi ở ngoài cửa sổ, hâm mộ nói.

“Bà ấy cố ý xây nhà sát bên cạnh biệt thự họ Kiều, không biết có suy nghĩ gì.” Lâm Sở Vọng cũng ngạc nhiên cảm thán, thấy chuyện của cô út có thể đăng lên diễn đàn tám chuyện Thiên Nhai. Cô cũng đã nghĩ ra tên sách rồi, gọi là “Nói về cặp cha mẹ kỳ quặc của tôi” và “Truyền kỳ nghịch tập cuộc đời tôi”.

Tiết Chân Chân bĩu môi, rồi lại thở dài: “Có điều chị cũng chỉ nghe kể lại thôi, lắm người thì tam sao thất bản, đồn đại lung tung, có thể không phải thật.”

“Chị nói với em một chuyện nữa nhé.” Tiết Chân Chân nháy mắt, “Tối qua lúc nửa đêm đi vệ sinh, chị có nghe lén dì Triệu nói với một đứa con ở là: mấy căn nhà ở đường Burton làm của hồi môn của chị Mã Linh đó, thật ra không phải là ý của ông Tạ đâu, mà là cô út của em tặng đấy. Nhưng không biết vì sao mà bà ấy không chịu nhận là mình tặng. Em đoán xem là vì sao?”

Lâm Sở Vọng sợ đến ngây người, trong chốc lát có phần không tiêu hóa nổi, lắc đầu nguầy nguậy. Trong đầu cô bất giác hiện lên đôi mắt phượng quyến rũ cách làn khói hoặc từ trong bóng đêm trên bãi cỏ nhìn cô, không biết đôi mắt ấy đã nhìn bao nhiêu chó sói hổ báo, nay nhìn cô lại có suy nghĩ gì.
“Em cũng không đoán ra được hả?” Tiết Chân Chân hơi bực, giọng cũng trở nên gắt hơn, “Sao cái gì em cũng không biết thế! Đúng là, uổng công chị nói nhiều như thế, em đã không có chuyện mới mẻ thì thôi, đằng này cũng không đoán được gì.”

Nói đoạn, cô nàng đánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, bất chợt “ơ ——” lên, đẩy cửa ra đi đến ban công.

Sở Vọng thầm than “không xong rồi”, nhưng không ngăn kịp Tiết Chân Chân.

Tiết Chân Chân cầm chai thủy tinh Coca Cola kia lên uống, ánh mắt lại bị bức thư đè bên dưới thu hút. Cô nàng đặt chai Coca xuống, mở thư ra xem. Sở Vọng đưa tay giật lại nhưng không được, đành trơ mắt nhìn cô nàng cầm thư đi.

Thư của chị Mã Linh đã bị lấy đi, tuy phong thư đã được đặt ở đó mấy hôm, bị gió mưa làm cho nhăn nhúm, nhưng vẫn miễn cưỡng nhìn ra được.

Tiết Chân Chân cau mày nhìn một lúc lâu: “Tôi… sửa… cho em… Là có ý gì?”

Sở Vọng đưa mắt nhìn, bên trên là một hàng chữ viết bằng tiếng Anh: “Thịt sườn: tôi đã sửa lại hàng rào cho em rồi, có duyên sẽ gặp lại, Zoe chân thành của em.”

Lúc này cô mới giương mắt nhìn hàng rào tường vi: quả nhiên cái lỗ to trước đó đã được cây và hoa mới chèn vào.

Sở Vọng thở phào, nhưng nhanh chóng lấy lại tinh thần, tức tối nói: Ai là thịt sườn hả?

***
Tầng hai trong một tòa nhà khác là phòng khách, một phòng trong đó là dành cho ngài Saumur, một phòng chứa đồ lặt vặt được dọn dẹp để làm phòng may mặc. Còn về mẹ con Mitchell, thái độ của bà Kiều vẫn vô cùng kiêu ngạo. Bà bày tỏ là do ông Kiều không thông báo trước với bà (về chuyện có vợ hai), cho nên đừng trách bà không chuẩn bị phòng cho họ.

Thế là mẹ con Mitchell đành ở tạm một căn phòng dành cho khách khác.

Con nít rất tò mò. Đột nhiên trong nhà có ba người khách xứ lạ tới, hai đứa trẻ vô cùng hưng phấn, ngày nào học ba-lê xong cũng xách váy đi bộ một vòng ở tầng hai bên cạnh, lúc ăn cơm cũng không kìm được nhìn mấy lần, học tiếng Anh xong càng có lý do quấn lấy ngài Saumur, lấy lý do là —— luyện tập phát âm tiếng Anh.

Còn Lâm Sở Vọng lại không ngừng ai oán: hay nhỉ, sao phải luyện tiếng Anh với người Pháp chứ? Tập với người Trung Quốc cũng được, việc gì phải tập với người Pháp!

Mà Doãn Yên lại là đứa tích cực nhất. Mấy ngày nay ngoài lớp học múa buổi sáng, học tiếng Anh buổi chiều và ba bữa cơm trong ngày ra, Sở Vọng hầu như không thấy chị gái nhà mình đâu. Tiết Chân Chân thấy cả, ra vẻ hết sức khinh bỉ tác phong thôn quê “chưa từng thấy cảnh đời” của cô nàng. Nhưng bản thân Chân Chân vẫn rất hiếu kỳ về người thợ may hoàng gia Anh Quốc, cả bà vợ hai người da trắng cùng đứa bé người lai kia nữa, thế nên cô nàng rất hay kéo Sở Vọng để tiếp thêm can đảm, cùng mình đến lầu bên cạnh nghiên cứu người nước ngoài.

Ngày trước cô từng thề độc là “cả đời này sẽ không nghe người Pháp nói tiếng Anh” nữa, nhưng nay lại vô duyên vô cớ phá lời thề.

Mới đầu Sở Vọng chỉ đứng một bên nhìn Chân Chân chọc cười thằng bé, nhưng cuộc đối thoại của Doãn Yên và ngài Saumur không chỉ một lần khiêu khích ranh giới cuối cùng của cô.

“Chào ngài Saumuer, tôi là Doãn Yên Lâm.” Lặp đi lặp lại mười lần.

“Ngài Saumur, rất hân hạnh được biết ngài.” Tiên sinh Saumur không thể không đặt dụng cụ cắt may trong tay xuống, bắt tay với cô ấy bảy lần.

“Ngài có muốn ăn táo/ quýt/ chuối/ lê không?”

Tuy Sở Vọng có thể sâu sắc cảm nhận được sau khi ngài Saumur một ngày ăn ba bốn trái táo chuối tiêu, thì sẽ muốn uống ít nước dừa hoặc thử sầu riêng hơn. Nhưng Lâm Doãn Yên không cho ông ấy cơ hội ăn loại trái cây nào khác, bởi vì cô ấy không biết những từ vựng kia.

—— “Bây giờ ngài đang làm gì thế?” —— “Bây giờ tôi đang… ừm… cắt.”

Có thể ngài Saumur muốn nói là ‘cắt may’, nhưng ông ấy chỉ biết nói từ ‘cut’. Có thể ông ấy muốn nói động từ chuyên nghiệp hơn, nhưng ông ấy lại không biết thuật ngữ tiếng Anh là gì. Nên cuộc đối thoại như vậy lặp đi lặp lại không dưới mười lần.

Vào giờ dùng trà một ngày nào đó, Lâm Doãn Yên nói, “Ngài Saumur, đến giờ ăn rồi.” (Lâm Doãn Yên không biết nói từ ‘bánh ngọt trà chiều’.)

Ngài Saumur mới ăn xong quả chuối thứ năm do cô ấy đưa tới, nên sau khi nghe thế, cuối cùng ông ấy hoảng sợ hỏi ngược lại, “Ăn cái gì?! Tôi không ăn…”

Rốt cuộc Lâm Sở Vọng cũng suy sụp.

Chương 18: Vợ bé và thợ may (4)

Sở Vọng quyết tâm cứu bản thân thoát ra khỏi đối thoại kiểu Lý Lôi Hàn Mai Mai*.

(*Hai nhân vật chính trong sách giáo khoa tiếng Anh Trung Quốc, ý nói cuộc nói chuyện của hai người kia như mấy mẫu hội thoại dạy tiếng Anh cơ bản.)

Cô suy nghĩ năm giây, vào lúc Lâm Doãn Yên đi xuống lầu đem trà bánh lên, Sở Vọng lập tức tới cạnh ngài Saumur, thấp giọng nói bằng tiếng Pháp: “Thưa ngài, nếu ngài không muốn ăn thì có thể từ chối mà.”

Trong những ngày qua, đây là lần đầu tiên Saumur nghe thấy có người nói tiếng Pháp ngoài ông Kiều, tuy phát âm hơi gượng và cũng không quá chuẩn, song vẫn đủ để ông ấy dừng tay đánh dấu trên con ma-nơ-canh.

Sở Vọng nhìn con ngươi đục ngầu của đối phương, lật đật thấp giọng bổ sung, “Ngài không cần phải lo sẽ khiến chị ấy mất hứng đâu, dù gì cũng là nhà cháu thất lễ trước. Nếu không được thật, ngài cũng có thể để lại cho cháu ăn. Nếu như ngài đồng ý thử một lần, sau này chị ấy tuyệt đối sẽ không mời ngài ăn trái cây liên tục nữa.”

“Không phải nếu như thế thì tôi sẽ càng thất lễ hơn ư?”

“Vậy để cháu làm người thất lễ, không phải sẽ tốt sao?”

Lúc này trên mặt Saumur thoáng vẻ kinh ngạc, ngoái đầu híp mắt nở nụ cười chỉ có lúc trêu trẻ con, nhìn cô qua cặp kính, “… Không sợ bị người lớn phạt hả?”

“Bà cả sẽ không phạt cháu đâu, chí ít là gần đây sẽ không làm vậy.” Lâm Sở Vọng nháy mắt, “Không tin chúng ta cược thử nhé, ngài Saumur?”

Đúng lúc này, Lâm Doãn Yên sai người hầu của mình đem hồng trà và sô cô la Brownie vào phòng.

Sở Vọng lập tức im lặng, lùi ra sau nhìn từ đằng xa.

Sau khi Lâm Doãn Yên ra hiệu để người hầu đưa hồng trà và sô cô la cho ngài Saumur, cô nàng lại trưng ra bộ mặt mong đợi mà nói, “Mời ăn.”

Ngài Saumur nghiêng đầu, phức tạp nhìn Lâm Sở Vọng.

Sở Vọng hiểu ý, nghiêng đầu khôn khéo hỏi, “Chị hai, có phần của em không thế?”

Lâm Doãn Yên nói: “Em tự xuống nhà ăn không được hả?”

Sở Vọng cười nói: “Nhưng mà em đói lắm rồi, em ăn phần này trước, còn phần của em để lại cho ngài Saumur được không?” Nói rồi cô lại ngẩng đầu lên, dùng tiếng Anh hỏi ngài Saumur, “Có được không thưa ngài?”

Thấy được ngài Saumur gật đầu đồng ý, Doãn Yên trơ mắt nhìn Sở Vọng cầm lấy hồng trà và sô cô la Brownie mình chu đáo chuẩn bị, ngồi vào trong góc vui vẻ ăn.

***

Đúng như dự đoán, Doãn Yên lập tức cáo trạng.

Trên bàn ăn tối, ngài Saumur hỏi ý kiến của Kiều Mã Linh về áo cưới, còn ông Kiều và Mitchell, Tiết Chân Chân lại nghiêm túc dạy Leon dùng đũa. Doãn Yên ra vẻ như nghe hiểu tiếng Pháp vô cùng tập trung vào ngài Saumur, nhưng khóe mắt thì liên tục nhìn về bà cả Lâm.

Bà cả Lâm dùng tư thế tao nhã hơn xưa gắp trăm lần ăn nốt nửa con tôm cuối cùng, sau đó kiêu ngạo ngẩng đầu lau miệng. Sau sáu bảy lần điều chỉnh sắc mặt, bà mới hắng giọng, nhìn thẳng Lâm Sở Vọng hỏi: “Nghe nói hôm nay cháu ba tranh đồ ăn với khách?”

Lâm Sở Vọng đang vật lộn với măng tây, nghe thế thì ngạc nhiên ngẩng đầu, rồi gật đầu với vẻ vô tội.

Bà Lâm muốn giữ phong độ trước mặt vợ bé, lại phải giữ uy nghiêm của mình trước mặt ba đứa nhỏ, thế là ho khẽ hai tiếng, nghiêm túc nói: “Cháu đến Hương Cảng đã lâu như thế, mà vẫn chưa học hết phép tắc hả?”

Sở Vọng vội đặt dao nĩa xuống, ngoan ngoãn đứng cạnh bàn, thấp giọng thưa: “Thưa bác, là cháu sai ạ.”

Tuy uy lực của bà cả Lâm bây giờ thấp hơn ngày thường khiển trách quát mắng, nhưng vẫn đủ khiến cuộc trò chuyện trên bàn ăn tạm thời dừng lại.

Mitchell vốn xuất thân là người hầu, từ lâu đã nghe nói đến sự tồn tại của bà cả Trung Quốc xuất thân cao quý, được giáo dục đại học đầy đủ, nên xưa nay luôn kính sợ bà. Lần đầu tiên nghe bà nghiêm túc khiển trách người ngoài, trong lòng cô không kìm được e ngại, sắc mặt trắng bệch ôm chặt lấy Leon cũng tái mặt.

Một bên là vợ cả bảo vệ gia quy, tỏ rõ uy nghiêm, còn một bên là vợ lẻ tóc vàng mắt xanh nhưng tái nhợt đầy thương xót. Ông Kiều thấy thế, phản ứng đầu tiên đương nhiên là trấn an vợ lẻ mong manh khiến người ngoài thương yêu.Đa số khung xương của phụ nữ da trắng khá to, có thể do cô Mitchell này xuất thân là người hầu, thiếu dinh dưỡng nên trông gầy gò. Hình ảnh người phụ nữ da trắng trong lòng Lâm Sở Vọng là người có sức lực địch thiên quân, có thể túm lấy tóc người ta đập vào tường, không ngờ một thế kỷ trước phụ nữ người da trắng cũng có dị loại. Ở trước mặt bà cả Lâm không được xem là cao lớn, vậy mà so ra lại càng có thể kích thích dục vọng bảo vệ của đàn ông.

Có người từng hỏi: bị mẹ chồng chèn ép thì phải làm gì? Thế thì tìm cho bà ấy một kẻ địch giả tưởng, ví dụ như: người thứ ba trong cuộc sống hôn nhân. Bà ấy tự lo còn chưa xong, dĩ nhiên sẽ không để ý tới bạn nữa.

Câu trên chính là nói bà cả Lâm vào lúc này chứ còn gì nữa, khó khăn lắm mới tìm được lỗi của Lâm Sở Vọng để phạt, nhưng nó đã ngay lập tức xì hơi trong nháy mắt ông Kiều trấn an vợ hai. Dĩ nhiên bà rất tức giận, nhưng hiện tại không thể phát tác, nếu không bà chính là người thất bại.

Chợt bà dịu dàng nói: “Con gái còn nhỏ có hơi nghịch ngợm, cũng không phải chuyện gì lớn. Có điều chỉ được phép lần này thôi, nếu có lần sau, bác vẫn phải phạt cháu. Mau ngồi xuống đi, Mã Linh, vừa rồi ngài Saumur đã nói với con đến đâu rồi, mấy ngày nữa thì có thể may xong váy cưới?” Bà nhìn sắc mặt của ông Kiều, quay qua mỉm cười hỏi Leon bằng tiếng Anh: “Leon đã biết dùng đũa chưa?”

Sở Vọng như được đại xá, vội vã ngồi xuống cầm dao nĩa lên, tiếp tục tác chiến với măng tây.

Lâm Doãn Yên không được thấy Lâm Sở Vọng bị phạt như mong muốn, bèn chuyển sự chú ý sang ngài Saumur, tuy ngài Saumur vẫn dùng tiếng Pháp nói chuyện với ông Kiều, nhưng cô nàng không chỉ một lần nghe ông ấy thốt ra từ “chuwang”*, trong lúc nói cả hai luôn nhìn Lâm Sở Vọng với ánh mắt tán thưởng.

(*Phiên âm tên của Sở Vọng là chǔwàng.)

Thế là Doãn Yên ủ rũ mãi trong suốt thời gian còn lại của bữa tối.

***

Sau bữa tối, Sở Vọng đi bộ xong, ngồi trên xích đu trong vườn hoa đung đưa ca hát. Ngài Saumur đứng ở trên lầu trông thấy cô, bèn vội đi xuống lầu, ngồi xuống cạnh xích đu.

“À há… Không ngờ tôi lại thua cả một cô bé Trung Quốc.” Saumur cười nói: “Vậy cô bé Trung Quốc muốn thưởng gì đây.”

“Lúc nãy ăn tối cháu có nghe ngài nói,” Sở Vọng nghiêng đầu suy nghĩ, “Sau khi may váy cưới cho chị xong, ngài Saumur sẽ rời khỏi biệt thự họ Kiều, thuê một cửa tiệm ở khu vực Du Ma Địa*, tìm hai người học nghề giúp việc?”

(*Du Ma Địa: khu vực tấp nập hàng quán và khách du lịch của Hông Kông, là Khu giang hồ một thời khét tiếng ở đây.)

“Những người bạn của ông Kiều cũng nhờ tôi may ít lễ phục cho họ. Hồi ở Pháp, tôi từng gặp kiểu thêu thủ công Trung Hoa, hy vọng có thể sử dụng lên lễ phục phương Tây. Lần này theo ông Kiều đến Hương Cảng, mục đích cũng là muốn học kỹ thuật thêu thủ công Trung Hoa.”

Sở Vọng gật đầu nói: “Quả đúng là rất đẹp, đáng tiếc tay cháu vụng về, không học được.”Ngài Saumur tò mò: “Vì sao cháu không nói tiếng Pháp trước mặt người nhà?”

“Cháu và mẹ mình không được người nhà thích cho lắm…” Sở Vọng quyết định nói dối vô hại, “Mà tiếng Pháp và tiếng Anh của cháu lại được bà ấy dạy.”

“Oh, ai lại ghét một cô bé lanh lợi đáng yêu như thế này chứ.” Ngài Saumur không tiếc lời khen, “Thế, cô bé lanh lợi đáng yêu, phần thưởng mà cháu mong muốn có liên quan gì đến kế hoạch sau này của tôi ư?”

Sở Vọng giảo hoạt chớp mắt: “Liệu ngài Saumur có cần một cô bé phương Đông không biết thêu thùa học việc không?”

Ngài Saumur nghe cô nói thế thì rất đỗi ngạc nhiên, nhưng cũng trịnh trọng hỏi: “Vì sao lại muốn học may?”

Cô rất muốn nói rằng: Vì ngài mang họ Luca, một trăm năm sau những bộ áo quần mang tên ngài đều lấy đơn vị hàng vạn làm giá khởi điểm trong mấy buổi đấu giá. Theo ông tổ là ngài học tập, cho dù học được nhiều ít thế nào thì về sau cũng là bát cơm vàng rồi.

Đương nhiên Sở Vọng không thể nói ra tiếng lòng của mình. Nghĩ một hồi, cô nói: “Lúc kết hôn cháu cũng muốn mặc áo cưới vừa thời thượng lại vừa đẹp như chị mình, nhưng chắc chắn cháu không thể mời được thợ may lợi hại như ngài Saumur rồi, cho nên…”

Ngài Saumur nghe thế thì cười phá lên.

Sở Vọng thấy ông cười mình, lại càng ấm ức: “Hơn nữa cháu còn ngờ rằng hôn phu của mình sẽ bỏ mình, kết hôn với một cô vợ thời trang hơn. Nếu như khi đó cháu có thể học được ít kỹ năng từ ngài Saumur thì cũng đủ để nuôi mình.”

Những lời này lại là lời thật lòng.

Saumur nhìn cô bé mới lớn ủ dột mặt mày nói đến vấn đề cưới gả của mình, ông chợt thấy buồn cười, sau đó nghiêm túc hỏi: “Chờ tới khi cháu kết hôn, nếu vẫn còn ở Hương Cảng, nhất định tôi sẽ may áo cưới cho cháu… Có điều, ông Kiều và bà Kiều liệu có đồng ý để cháu gái bảo bối của mình chịu khổ ở chỗ tôi không?”

Hai mắt Sở Vọng sáng lên: “Chỉ cần ngài đồng ý, thì bên bác trai bác gái tuyệt đối không phải là vấn đề.”

***

Ngài Saumur đã đồng ý nhận Sở Vọng vào học việc, dĩ nhiên ông Kiều không có ý kiến. Bà Kiều lại cảm thấy, ở trung Quốc, thợ may vá không phải là cái nghề được coi trọng. Nhưng bà vẫn giả vờ đề nghị Lâm Sở Vọng một hai, báo cho cô biết giáo viên Anh văn sắp về Hương Cảng rồi, hỏi cô có thật sự muốn bỏ thời gian học tiếng Anh buổi chiều để học việc ở tiệm may của ngài Saumur ở Du Ma Địa không?

Nghĩ đến sau này không cần phải giả vờ làm lính mới trong lớp tiếng Anh mỗi ngày nữa, đương nhiên Lâm Sở Vọng cầu còn chẳng được.

Bởi vì giáo viên ở trường dòng đều là người Anh, nên lúc thi khảo sát nhập học cũng bằng tiếng Anh. Chính vì vậy mà Kiều Mã Linh còn lo lắng thay Lâm Sở Vọng, nhưng Doãn Yên lại rất tốt bụng giải vây cho Lâm Sở Vọng: sang năm Sở Vọng mới nhập học mà, còn có thời gian một năm, có thể bắt kịp.

Sau khi bàn bạc với chị Mã Linh về mẫu áo cưới, ngài Saumur cũng tìm được cửa tiệm hài lòng ở Du Ma Địa. Người giáo viên tiếng Anh đã từ Scotland đến Hương Cảng, Mã Linh có thể tập trung chuẩn bị hôn sự. Khi đường Bá Tước khí thế hừng hực bắt đầu chuẩn bị hôn nhân đại sự, thì Lâm Sở Vọng đến Hương Cảng gần nửa năm, lần đầu tiên trở thành người có nửa ngày tự do: có Điệp Nhi đi cùng, chiều nào cô cũng ngồi xe điện đến cửa tiệm của ngài Saumur ở thành phố Cửu Long.

Lâm Sở Vọng học việc không cần đóng học phí, nhưng dĩ nhiên cũng không có tiền lương, cho nên cô vẫn không có tiền dư. Có điều ngài Saumur thường xuyên mua ít bánh kẹo lặt vặt, hoặc may ít đồ chơi nhỏ cho Lâm Sở Vọng. Vì vậy tuy ngày nào cũng đi qua con đường buôn bán của Hương Cảng một trăm năm trước khiến người ta thèm thuồng mua sắm, nhưng Lâm Sở Vọng cũng chỉ có thể đứng từ xa chiêm ngưỡng rồi dẫn Điệp Nhi đi nhanh.

Ở chỗ ngài Saumur còn có một người học việc khác, là một người phụ nữ Việt Nam gả cho người Hương Cảng, họ Nguyễn. Mười sáu tuổi bà ấy đến Hương Cảng, học thêu ở một tiệm may sườn xám tại xứ Cảng Thơm đến tận năm ba mươi tuổi. Vì lúc ở Việt Nam từng theo chân mẹ làm giúp việc cho một gia đình người Pháp hơn mười năm nên bà ấy nói tiếng Pháp khá trôi chảy. Có hôm trên đường về nhà sau khi tan việc ở tiệm thêu sườn xám, bà vô tình thấy cửa hàng của ngài Saumur dán quảng cáo, thế là bà quyết định nghỉ việc ở cửa tiệm sườn xám, đến giúp việc ở chỗ ngài Saumur, cùng ngài Saumur thầy trò cùng tiến —— đương nhiên bà Nguyễn có thù lao rồi.

Bà Nguyễn rất kiệm lời, lần nào cũng ngồi trong góc cẩn thận hoàn thành bước trang sức cuối cùng trong quá trình may áo cưới cho chị Mã Linh —— thêu tranh mẫu đơn. Đa phần bà chỉ ngồi nghe ngài Saumur bị sự vụng về của Lâm Sở Vọng làm cho gần như phát điên, nhưng sau hai lần nổi cơn thịnh nộ ở Du Ma Địa, ông vẫn tiếp tục vui vẻ dạy Lâm Sở Vọng kỹ thuật cắt quần áo quan trọng.

Có một lần duy nhất Lâm Sở Vọng được ngài Saumur gật đầu khen “trẻ nhỏ dễ dạy” là vào một hôm, ông phát hiện cô bé chưa lớn này có thể dùng chính xác vòng tròn nhỏ và hình đa giác để cắt thành vòng tròn lớn và hình bầu dục, kết quả cắt ra là —— được một hình vẽ hoa văn cực kỳ cân đối, có thể thêu trên đó. Ngài Saumur rất bất ngờ, cầm bản vẽ kia ba ngày liền, khen Sở Vọng là “thiên tài trăm năm khó gặp”.

Lâm Sở Vọng mù mờ. Những phương pháp cắt hình học này là các yếu tố cơ bản của CAD và bản vẽ kỹ thuật, sinh viên kỹ thuật nào cũng làm được. Cô chẳng ngờ rằng, vào thời đại công trình học chỉ mới khởi bước, bản thân lại vô duyên trở thành người khơi dòng, điều này thật sự khiến cô khá bất an.

___

Tác giả có lời muốn nói: Khả năng ngoại ngữ của Lâm Sở Vọng là: Anh, Đức, Pháp, Ý, Tây Ban Nha nghe đọc viết khá nhiều nhưng nói ít. Vì biết tiếng Tây Ban Nha nên cũng nghe hiểu được tiếng Bồ Đào Nha. Chỉ biết từ vựng Latin học thuật, không biết đọc.

Chương 19: Vợ bé và thợ may (5)

Có một lần, Sở Vọng hỏi ngài Saumur vì sao không tiếp tục làm thợ may cho hoàng gia Anh Quốc nữa. Ngài Saumur trả lời, lúc ấy nghe bảo có chiến tranh đánh nhau, ông bèn thỉnh cầu vua George V cho quay về Paris đầu quân, vào đoàn bộ binh đi lính ba năm. Sau khi các nước Đồng Minh chiến thắng, ông trở lại Quận 8 Paris mở một tiệm may.

Kể chuyện đó xong, ngày hôm sau ngài Saumur cầm một xấp ảnh đem tới Du Ma Địa, để cô và bà Nguyễn xem ảnh của mình trước khi nhập ngũ và sau khi chiến thắng. Trong hình là ngài Saumur ba mươi tuổi mặc quần bò màu đỏ cùng quân trang màu xanh biển, tay cầm súng trường, sắc mặt kiên nghị.

Bà Nguyễn thì thán phục liên hồi, còn Sở Vọng chỉ nghĩ là “Trời ơi là Quận 8* đấy, 3000 ơ-rô một tháng tiền thuê nhà đấy.” Cô lại nhủ tính: Nếu thật sự không được nữa thì cố gắng kiếm tiền trước năm ba mươi mốt tuổi, đợi tới khi chiến tranh thế giới thứ hai kết thúc thì đến Paris mua hai căn nhà, cho thuê một căn rồi sống đến hết đời.

(*Quận 8 là một quận giàu có của Paris, cũng là nơi làm việc của rất nhiều các cơ quan nhất so với các quận khác.)

So với quân trang của Đức Quốc xã thì quân phục nước Pháp có vẻ mờ nhạt hơn, song ngài Saumur trong ảnh vẫn rất tuấn tú. Lâm Sở Vọng hỏi ông có vợ con không, nhưng ngài Saumur lại nhanh chóng nói lảng sang chuyện khác. Đầu tiên là hăm hở khoe vết đạn bắn trên lưng và vết nổ lựu đạn cứa vào tay mình, còn nói từ khi Paris ký “Hòa ước Véc-xây”, có không ít các bà vợ quan ngoại giao Anh và Pháp đến tìm ông đặt làm lễ phục, các bà của hai nước luôn mắng đối phương là “quê mùa”, “không biết thời trang”, hoặc là “quái gở”, “không đủ thể diện”, vân vân… Bà Nguyễn nghe thế thì cười không khép miệng.

Nhắc đến Hòa ước Véc-xây, Sở Vọng chợt nhớ tới một chuyện mà mình rất thắc mắc. Là một nước thất bại trong cuộc chiến, Đức phải trả tiền bồi thường đến tận năm 2010 mới xong. Hòa ước Véc-xây đã khiến Đức phải rơi vào cảnh lạm phát dài hơn một thập kỷ, đồng Mác nhanh chóng mất giá, mấy nghìn đồng Mác mà chỉ có thể mua được một ổ bánh mì*, chính điều đó cũng đã gián tiếp dẫn tới cuộc chiến tranh thế giới lần thứ hai.

(*Trong chiến tranh thế giới thứ nhất, Đức bị thua và phải ôm một cục nợ khổng lồ. Thêm vào đó, hòa ước Véc-xây đã phạt Đức một khoản nặng 132 tỷ marks (31,4 tỷ USD) tiền bồi thường chiến tranh do đã gây ra nhiều tổn thất cho các nước phe Hiệp Ước.Để trả nợ, chính phủ Đức đã giở trò lừa dối, họ bắt đầu in thêm tiền và mua ngoại tệ trả tiền bồi thường chiến tranh. Chẳng mấy chốc, hàng hóa thì ít mà tiền thì lại có quá nhiều, khiến lạm phát tăng vọt, tuột khỏi kiểm soát.)

Trong thế chiến thứ nhất, rõ ràng Tư Ưng một mực đề nghị Đoàn Kỳ Thụy tuyên chiến với Đức, nhưng vì sao sau Hòa ước Véc-xây, ông ấy lại muốn đưa Tư Ngôn Tang đến Đức du học?

Sở Vọng nhìn ngài Saumur, hỏi ra điều thắc mắc: “Một người trước đó luôn kiên quyết đề nghị tuyên chiến với Đức, nhưng vì sao khi cuộc chiến kết thúc, ông ấy vẫn đưa con trai mình đến đất nước thua cuộc, đến nơi đang giãy giụa trong Hòa ước Véc-xây?”

Ngài Saumur ngẫm nghĩ rồi nói: “Có lẽ không muốn để cậu ta tham chính hoặc đầu quân ở độ tuổi thích hợp chăng?”

Với địa vị của mình bây giờ trong chính phủ Bắc Dương, nếu Tư Ưng cũng để con trai làm quan thì chẳng mấy chốc sẽ từ mây xanh bay thẳng lên mặt trời. Việc gì phải đưa anh ta đến Đức chịu khổ? Dù hiện tại du học đang là cơn sốt, nhưng đến Anh đến Pháp, thậm chí là đến Mỹ cũng tốt hơn là đi Đức mà.

Sở Vọng lại càng thêm khó hiểu.

***

Trong vòng hai tháng qua, không ngày nào là bà Kiều không sứt đầu bể trán vì chuyện đám cưới của Kiều Mã Linh, rồi lại còn phải giành chồng với bà hai Mitchell thường xuyên, thậm chí đến ông Kiều cũng không dễ chịu gì cho cam.

Kỳ khảo sát chất lượng bằng tiếng Anh của trường nữ sinh tư thục Hương Cảng sắp đến, Tiết Chân Chân và Lâm Doãn Yên được thầy Smith dạy kèm liên tục trước khi nhập học, lịch học kín mít cả ngày lẫn đêm, thậm chí có những hôm không thể tham gia lớp múa ba-lê vào buổi sáng được. Thấy chỉ có một mình Sở Vọng, có vẻ cô Thiệu cũng không vui lắm. Nói chung trong khi mọi người vừa bận rộn vừa tranh thủ bới móc khuyết điểm của Sở Vọng, thì cô lại vui vẻ an nhàn được một thời gian.

Sở Vọng thật sự không ngờ rằng mình lại là người đầu tiên trong biệt thự họ Kiều trông thấy chú rể. Buổi chiều hôm đó cô vừa học được cách tạo đường li, đang hào hứng muốn biểu diễn thành quả cho ngài Saumur thì chợt thấy rất nhiều người đổ xô ra đường.

Cô cũng thò đầu ra nhìn, ngay lập tức bị chấn động.

Một hàng dài xếp từ cửa tiệm cho đến tận cuối con phố mà vẫn chưa hết —— một đoàn người khuân vác từng chiếc rương lớn. Trên rương phủ lụa đỏ thắt nút hoa. Trên khay và trong tủ kính đặt những món đồ sứ tuyệt đẹp, còn có cả những thứ đồ thêu bằng sợi đay. Càng về cuối đội ngũ thì lại càng nhiều những thứ đồ nội thất mà Sở Vọng không biết làm bằng gì, tất cả đều là đồ nội thất kiểu châu Âu vô cùng cổ điển trang nhã, có thể thấy giá trị không hề thấp. Phu khuân vác cũng được chọn rất kỹ, bước đi đồng đều, bước chân vững vàng, dù rương có đựng đồ sứ thượng hạng tới đâu cũng không rất cẩn thận không làm vỡ.

Chắc chắn tất cả những thứ này đều là sính lễ của chị cô. Theo như cô nghe được từ người qua đường rỉ tai đồn nhau thì: những thứ này, có mấy thứ chọn từ châu Âu, cũng có những món được vận chuyển từ Việt Nam tới. Tất cả sinh lễ đều được chở tới bằng thuyền – những hai chiếc thuyền, rồi sau đó được tháo xuống ở bến tàu, để phu khuân vác đã thuê trước đó vác từ kho bãi Cửu Long lên núi, rồi dùng xe chở tới đường Burton —— khiến tất cả mọi người ở Hương Cảng đều có thể biết tới sự chịu chơi của tiên sinh Hoàng Hưng.

Có vài chiếc xe hơi hãng Dodge chậm chậm đi theo sau đuôi của đội ngũ phu khuân vác. Khi một chiếc xe trong đó chạy ngang qua, bà Nguyễn đột nhiên kích động chỉ vào người đàn ông mặt vuông đầu tóc bóng loáng, nước da hơi ngăm, tuy không đẹp trai nhưng ngũ quan cân đối, nghiêm nghị ngồi trong buồng lái. Khi chiếc xe đi qua cửa tiệm may thì cũng đúng lúc cửa xe hạ xuống, người ngồi bên trong giơ tay trái lên rảy tàn thuốc. Bà Nguyễn chỉ vào anh ta, nói bằng tiếng Pháp: “Dì biết người này, cậu ta tên là Hoàng Mark!”

Lúc này Sở Vọng mới biết, thì ra đây chính là anh rể họ tương lai của cô.

Bà Nguyễn nói tiếp, “Ở Sài Gòn cậu ta nổi tiếng lắm! Cha cậu ta là ông chủ một công ty thuốc lá lớn, nhà bọn họ cũng có thế lực rất lớn ở Sài Gòn! Năm ngoái cậu ta hẹn hò với bạn gái người Pháp, bị cha bắt được, thế là bị đánh một trận tại chỗ, còn rạch mặt cô gái kia, năm ngoái chuyện này nổi như cồn ở cả đất Sài Thành! Sau có nghe nói cha cậu ta tìm được hôn sự cho cậu ta, cũng không biết là con gái nhà ai ở Hương Cảng nữa…”

Đương nhiên ngài Saumur cũng không biết người này chính là con rể rùa vàng tương lai của ông Kiều, nên cũng trêu vài câu như “không có khí phách”.

Sở Vọng lại không rõ lắm. Cô nhìn áo cưới sắp thành hình trong tay bà Nguyễn với vẻ mặt phức tạp, lại nhìn đội ngũ đưa sính lễ phách lối như nhà giàu mới nổi ở bên ngoài cửa sổ, rồi lại nhớ đến Kiều Mã Linh xinh đẹp trang nhã, bỗng dưng một nỗi buồn vô cớ bao trùm lấy cô.
Có điều cô lại nghĩ, hai người này, một người thì trước khi lấy chồng lén lút hẹn hò với một chàng công tử quốc tịch Anh, một người lại hẹn hò với bạn gái nước Pháp bị cha đánh ngay ngoài đường, cuối cùng đôi bên mất bò mới lo làm chuồng, vì để bù đắp cho sai lầm của của cả hai, cuộc hôn nhân xứng đôi của Kiều tiểu thư và Hoàng tiên phải sinh náo động khắp Nam Dương…

Nên nhìn lại cũng không phải là không công bằng.

***

Ở đường Bá Tước, chuyện thi đầu vào bằng tiếng Anh và chuyện hôn sự đã vào giai đoạn dầu sôi lửa bỏng. Là ông trùm giới kinh doanh tại vùng đồng bằng Châu Giang, cho nên có kha khá thương giới thượng lưu ở Hương Cảng và Thượng Hải mượn lý do chúc mừng hôn lễ của Kiều Mã Linh để đến kết thân với ông Kiều. Quà tặng đến cửa dỡ còn không kịp, trong vườn hoa nhỏ ở biệt thự họ Kiều có hai ba hôm lại có party —— có điều ba đứa nhỏ không được phép tham gia. Ngày nào Lâm Sở Vọng cũng ở trong phòng tập luyện kỹ năng cắt may trong tiếng nhạc blues, còn Tiết Chân Chân và Doãn Yên sứt đầu mẻ trán học thuộc từ vựng trong tiếng nhạc du dương.

Vì từ nhỏ đã tiếp xúc với tiếng Anh nên Tiết Chân Chân học nhanh hơn Doãn Yên nhiều, còn Doãn Yên đã làm tài nữ của thời đại phong kiến quá lâu, vẫn chưa thay đổi tư tưởng, quả thực học rất vất vả. Nhiều lần làm bài kiểm tra nhập học mấy năm của trường nữ sinh tư thục Hương Cảng, Lâm Doãn Yên không qua được, còn Tiết Chân Chân luôn trên tám mươi điểm. Cộng thêm Tiết Chân Chân hay cạnh khóe, ra vẻ ta đây tạo áp lực cho cô nàng, cho nên Lâm Doãn Yên càng học kém đi.

Kỳ khảo sát tháng Mười Hai sắp tới, Doãn Yên một lòng chuẩn bị cho kỳ thi nên tạm ngưng học ba-lê, dĩ nhiên cũng không còn tâm trạng đọc báo nữa. Báo buổi sáng ngày mười tám đã bị mấy cái tiêu đề như “Bắc phạt thảo nghịch” “Chiến tranh Trực-Phụng” chiếm lĩnh, Lâm Sở Vọng bình tĩnh đọc hết mẩu tin, sau khi xác nhận được cha mình không đứng nhầm phe thì bình tĩnh đặt báo xuống, cầm sữa tươi lên uống.

Còn bà Kiều không có khả năng tiên tri thì lại không thong thả như cô, bà đặt báo xuống rồi lén nhìn Lâm Sở Vọng, mặt mày nhợt nhạt đứng dậy, đi vội lên lầu tìm chồng bàn bạc. Lâm Sở Vọng không nghe thấy bọn họ nói gì, nhưng có lẽ cũng không phải là “nếu như phe nghịch tặc Trực thành công, nhà chúng ta có nên tiếp tục bảo vệ Lâm Du không, hay nên sớm vạch rõ giới hạn”.

Bà Kiều lo cũng đúng thôi, nhưng sự thất thố đó cũng chỉ tồn tại trên bàn ăn vào sáng ngày mười tám, về sau bà vẫn đối xử với hai cô con gái nhỏ nhà họ Lâm bình thường.

Còn Lâm Sở Vọng không lo lắng cho tiền đồ nhà mình lại nghĩ xa hơn. Cô chợt nhớ tới Trương thiếu soái – một trong tứ soái thời dân quốc, bây giờ mới hai mươi ba tuổi mà đã là chuẩn tướng, thật sự rất điển trai tuấn tú, đúng là thiếu niên anh tuấn. Nếu không phải kết hôn sớm, thì e rằng ông sẽ là chàng rể kim quy lý tưởng có một không hai của các vị phu nhân xã hội thượng lưu. Mà hiện tại cô tư nhà họ Triệu* cũng cùng tuổi với Lâm Doãn Yên, không biết giờ có đang học ở Hương Cảng không, Lâm Sở Vọng lại rất muốn được gặp nàng giai nhân ấy một lần.

(*Tức Triệu Nhất Địch, còn được gọi là hoa hậu Triệu Sĩ, có nhan sắc và sự thông minh hơn người. Bà say đắm thiếu soái Trương Học Lương tới nỗi từ bỏ thân phận một tiểu thư đài các, chấp nhận làm người không danh không phận bên cạnh ông suốt 30 năm.)

Cũng vì thế nên khi Doãn Yên nói “Hay là để em ba cùng thi khảo sát tiếng Anh lần này đi, cũng tiện để chuẩn bị cho năm sau”, Lâm Sở Vọng không chút suy nghĩ giơ hai tay đồng ý. Ngộ nhỡ, biết đâu lúc nhập học có thể tranh tài cao thấp với Triệu tiểu thư thì sao. Rồi sau này cũng có cái để khoe khoang với con cháu!

Bà Kiều và Kiều Mã Linh cũng chấp nhận đề nghị này của Lâm Doãn Yên. Dẫu sao mọi người cũng không hy vọng là Lâm Sở Vọng có thể thi đậu. Coi như đi theo cổ vũ cho hai chị gái, cũng làm quen trước để năm sau dễ thi đậu.

Vào một ngày trước kì thi, khi Lâm Sở Vọng xin ngài Saumur cho nghỉ thì nhận được một chiếc mũ nồi nhỏ màu đỏ từ ông ấy. Ngài Saumur nói là, nghe bảo người Trung Quốc cảm thấy màu đỏ đại diện cho cát lợi, chiếc mũ đỏ này có ý là “niềm vui từ trên trời rơi xuống”. Cho nên ông đã nhờ bà Nguyễn thêu một chữ “Phúc” nho nhỏ bên dưới vành mũ, đằng sau còn thêu thêm chữ “Lucky~” viết hoa.

Điều này khiến Lâm Sở Vọng bất chợt nghĩ đến những người ngoại quốc đua đòi thời sau, không biết học từ đâu mà rất thích xăm chữ Hán lên người. Rất nhiều lần cô bắt gặp những anh chàng người Đức chạy tới khoe chữ “phúc”, “cát tường” hay thậm chí là chữ “hỉ” xăm trên người mình.
Có điều ngày hôm sau, Sở Vọng vẫn vui vẻ đội mũ nồi lên đầu, ngồi trong xe hơi của nhà họ Kiều thẳng tiến đến trường nữ sinh tư thục Hương Cảng.

Hôm đó là thứ sáu, hai giờ chiều nữ sinh được cho tan học sớm. Nữ sinh mười lăm mười sáu tuổi, để cùng kiểu tóc ngắn cụp, mặc đồng phục thủy thủ trắng xanh xen kẽ. Váy dài quá đầu gối, mặc vớ trắng cao trên bắp chân và đi đôi giày da đầu tròn. Với những cô gái đang dậy thì hoặc đã dậy thì, có thể thấy được ở bọn họ toát lên vẻ giáo dục tốt tu dưỡng tốt. Các cô ấy vừa cười vừa nói đi ngang qua trước mắt những cô bé thấp hơn mình một hai cái đầu, trong tay cầm vợt tennis nhảy lên xe điện. Ba cái đầu nữ bám theo bọn họ một vòng, trên mặt lộ vẻ hâm mộ.

Tiết Chân Chân ngẩng đầu lên, “Nhất định mùa hè năm sau phải xin mợ dẫn chúng ta đến vịnh Nước Cạn phơi nắng mới được. Da sạm đi một chút mới là khỏe đẹp.”

Doãn Yên thì đang lẩm nhẩm từ vựng: “B-e-a-u-t-u-f-i-l, beautiful.”

Tiết Chân Chân liếc nhìn, “Là t-i-f-u-l.”

Lâm Sở Vọng ló đầu nhìn quanh, gặp ai cũng hỏi: “Cho hỏi chị có biết cô tư nhà họ Triệu không? Tên là Nhất Địch hay Edith gì đó.”

Nhưng cuối cùng Sở Vọng vẫn không tìm được di tích sống của thời dân quốc đâu, còn Doãn Yên bị áp lực thời gian đến mức mặt mày tái mét.

Có cả thảy mười hai học sinh mới, mười hai cô bé mười một mười hai tuổi được tu nữ dắt vào tòa nhà như bảo vật cổ xưa, đến phòng học trên tầng hai chia thành ba hàng. Các cô bé thấp hơn nữ tu sĩ một cái đầu, còn Lâm Sở Vọng lại thấp hơn những cô bé kia cũng một cái đầu, chính vì vậy cô rất được các nữ tu quan tâm, cho ngồi vào vị trí rất “nhân vật chính” —— vị trí cuối cùng gần cửa sổ.

Bài thi gồm có hai tờ A4, thời gian trả lời khoảng một tiếng đồng hồ. Bao gồm nghe viết, điền vào chỗ trống, đọc và nhìn ảnh viết văn, độ khó tương đương với đề thi khảo sát cấp hai, nhưng nghe viết sẽ khó hơn, lồng ghép vài điển cố trong thánh kinh —— ví dụ như ở phần viết văn thì bức tranh lại là cảnh đức mẹ Maria ôm chúa Giê-su. Phần kiểm tra nghe do một bà tu sĩ đọc, vì đọc khá chậm nên cũng đơn giản, chỉ có duy nhất một câu phức tạp.

Chẳng mấy chốc Sở Vọng đã làm bài xong, thời gian còn lại cô đổi vài câu trả lời đúng thành sai. Cô tính một lượt, khống chế xác suất đạt điểm ở con số 59, cuối cùng nộp bài cho tu sĩ. Mười một cô gái còn lại đều biết cô chỉ thi cho vui, đoán chừng bài thi này sẽ khó khăn với một đứa bé nên cũng không để tâm lắm.

Sở Vọng đi bộ một vòng ở giáo đường Thiên Chúa bên cạnh rồi mới quay lại ngoài cổng trường. Tài xế nhà họ Kiều đã chờ sẵn, cô lên xe trước, chốc lát sau cả Chân Chân và Doãn Yên đã xuất hiện trước cửa trường. Cả hai im lặng lên xe, tuy không nói gì nhưng kết quả thi đã viết rất rõ trên mặt hai người.

Vào buổi trưa hai hôm sau, bà Kiều cầm ba bảng điểm và hai bức thư thông báo đi vào, nổi giận ngồi xuống bàn ăn.

Bà đưa mắt nhìn Tiết Chân Chân, “Ngài Wilson khen Tiết Chân Chân không dứt lời, cháu là người được điểm tiếng Anh cao nhất trong số các nữ sinh lần này, 95 điểm.”

Tiết Chân Chân mỉm cười, nhét một miếng thịt bò vào miệng.

Rồi bà Kiều hung dữ quay sang nhìn Doãn Yên, “Doãn Yên, cháu… Ôi chao, cháu chỉ thiếu một điểm mà thôi. Tuy kiểu gì ngài Wilson cũng châm chước cho qua, nhưng cháu đấy, học cùng Chân Chân nhưng sao lại tệ thế hả…”

Doãn Yên mím môi, khó khăn không để nước mắt rơi xuống thịt bò. Sở Vọng thầm nhủ, sao chị nhà mình cũng tình cờ được 59 điểm thế nhỉ, đúng là không may.

Bất thình lình bà Kiều nhìn sang Sở Vọng làm cô run bắn lên. Sở Vọng lại nghĩ: Chẳng lẽ mình và Doãn Yên cùng được 59 điểm nên làm người ta không vui ư? Hay là trong mắt mấy người, thực lực của tôi còn thấp hơn 59 điểm?

Bà Kiều thở dài, tiếp tục quở trách Doãn Yên: “Không bằng Chân Chân thì cũng thôi… Nhưng sao cháu… Cháu ba cũng thi đậu, sao cháu còn không bằng cháu ba thế hả?”

*Cạch* một tiếng, cả hai chiếc nĩa trong tay Tiết Chân Chân và Lâm Sở Vọng đều rơi xuống đĩa thịt bò.

“Không… không thể có chuyện đó được, bác gái, cháu được bao nhiêu điểm?” Sở Vọng suýt nữa đã nói lắp. Cô không thể tính sai được, rõ ràng số điểm là 59 mà.

“50/100 là đậu, cháu ba được 59/100.” Bà Kiều bình tĩnh nhìn Doãn Yên nước mắt tuôn trào, nói ra sự thật.

Sở Vọng vỗ trán, mình nhớ nhầm mất tiêu rồi. Điểm chuẩn của phương Tây không phải 60 mà là 50, sao cô lại quên mất điều này chứ!

Chương 20: Tóc ngắn và phong thư đến từ Đức

Nhìn Doãn Yên nước mắt lưng tròng và Tiết Chân Chân mở to đôi mắt, Sở Vọng nghiêm túc sám hối. Lớp vỏ bọc ngụy trang thành kẻ vô hại suốt nửa năm qua của cô đã bị lộ, thành công kéo thêm địch ý của Doãn Yên về mình (dù rằng sự thù địch đó vốn đã có không ít). Doãn Yên vốn chẳng phải là người tranh cường háo thắng, chỉ vì một cuộc hôn nhân nên mới nảy sinh địch ý mạnh mẽ với Lâm Sở Vọng mà thôi.

Nhưng cuộc hôn nhân này lại gần như là cọng rơm cứu mạng của Sở Vọng. Bảo cô chắp tay nhường người khác ư? Đừng hòng.

Sở Vọng vừa thầm vui vì mình không nổi trội hơn Tiết tiểu thư, một con số 59 bé nhỏ vẫn chưa phá vỡ hình tượng lười biếng không biết tiến thủ mà lâu nay cô tạo dựng trước mặt Tiết Chân Chân.

Cô vốn định đợi sáng hôm sau lúc ăn sáng sẽ thẳng thắn với bác cả, bảo mình do may mắn nên mới thế, có thể sau này đi học nghe giảng sẽ không hiểu, chi bằng để năm sau thi lại. Kết quả là sáng hôm đó, bà Kiều đã ra ngoài đi đánh golf cùng một vị phu nhân quan chức từ sớm, mọi tính toán cả đêm của Sở Vọng biến thành công cốc.

Cô cho rằng nhập học sớm cũng không có lợi gì với bản thân. Nhập học muộn một năm, không chỉ giảm bớt xác suất xung đột chính diện với Chân Chân và Doãn Yên, mà còn có thể tranh thủ nâng cao sở trường trong một năm đó. Nhưng chẳng ngờ rằng, một chuyện xảy ra vào chiều hôm đó đánh đổ tất cả dự định của cô.

Chiều hôm ấy, Sở Vọng vừa mới làm ra thành phẩm là chiếc áo lót đơn giản đầu tiên trong đời, được bà Nguyễn và Điệp Nhi khen không ngớt lời. Ngài Saumur đã đến bưu điện, tới lúc quay về, ông rút một phong thư từ trong xấp thư ra đưa cho Lâm Sở Vọng.

Bức thư được gửi từ Berlin, Đức.

Thật ra nếu không phải vì bà Kiều ra ngoài từ sáng sớm, thì bức thư này cũng sẽ không có mặt bưu điện, rồi để ngài Saumur có cái danh của người da trắng lấy đi đem đến cửa tiệm ở Du Ma Địa. Nếu không phải như thế, có thể bức thư này sẽ rơi vào tay Lâm Doãn Yên trước, Sở Vọng sẽ không thể thấy được bức thư tình viết theo thể thơ mới dạt dào tình cảm  do Lâm Doãn Yên gửi đi mấy tháng trước, nhưng bị Tư Ngôn Tang trả về nguyên xi.

Còn có cả ảnh chụp của cô nàng nữa.

Tại lục địa phương Đông trong thời đại này, người bình thường khó có thể đến tiệm chụp ảnh để chụp ảnh —— chí ít là Sở Vọng không có khả năng kinh tế đó.

Cho nên, hoặc là Lâm Doãn Yên được cha hay bà Kiều âm thầm trợ cấp, hoặc chính bà Kiều dẫn cô ấy đến tiệm chụp ảnh, sau đó tự bà ấy bỏ thêm ảnh vào thư rồi gửi đến Đức.

Trong thư gửi về, Tư Ngôn Tang hỏi vì sao không nhận được thư hồi âm của em ba, mà thay vào đó lại nhận được thư của em hai. Trong thư anh còn dứt khoát nói rõ mình chỉ muốn biết Lâm Sở Vọng gần đây thế nào, chứ không muốn biết Lâm Doãn Yên ra sao.

Đương nhiên là cô không có tiền gửi thư rồi, bác và cha cũng sẽ không chu cấp tiền cho cô. Để mặc cô làm một người thất lễ không biết viết thư hồi âm, rồi lại để chị cô nhiệt tình sửa sai hộ em gái, nôn nóng mong chờ  —— kết quả là cậu Tư người ta không hề hàm ơn, mà còn trả lại nguyên xi bức thư.

Sở Vọng cầm lá thư, ngồi xuống cạnh con ma-nơ-canh, bị chuyện khôi hài này làm cho tức giận bật cười.

Ngài Saumur ân cần hỏi có khó khăn gì cần giúp đỡ không, Sở Vọng bất đắc dĩ lắc đầu. Đương nhiên cô không thể nói với ngài Saumur rằng: khó khăn lớn nhất của cháu là thiếu tiền. Ngài Saumur đã đối xử rất tốt với cô, không chỉ không lấy học phí của cô, không so đo cô cứ hai ba hôm lại khiến mình bận bù đầu, trái lại ông còn mua những món đồ chơi cho cô nữa. Cô không thể không biết cám ơn, không biết thỏa mãn mà vòi vĩnh ngài Saumur thêm được.

Sở Vọng chỉ nói có lẽ sau này một tuần chỉ có thể tới Du Ma Địa ba ngày —— vào chiều thứ tư, thứ sáu và thứ bảy không có tiết —— cô rất buồn vì không thể ngày nào cũng được gặp ngài Saumur và bà Nguyễn, lại cám ơn bà Nguyễn đã may cho mình một chiếc túi nhỏ để đi học, sau đó cô cười cười, giơ lá thư trong tay lên: “Phải cố gắng gấp đôi mới có được quyền lợi được như người ta, nghĩ đến đây là lại cháu lại thấy nặng nề.”

Ngài Saumur nghiêm túc nói: “Thế thì phải nỗ lực thật nhiều vào, làm một người có quyền lợi cao hơn hẳn họ.”

***Sở Vọng đặt bài thơ cận thể bị “trả về” của Lâm Doãn Yên vào hộp thư ngoài cửa biệt thự họ Kiều, không hề đề cập gì thêm về chuyện này. Nhưng dù là vậy, biểu hiện của bác cả và Doãn Yên vẫn như bình thường, không có vẻ tiu nghỉu.

Có điều bà Kiều phải chạy vạy đây đó mới có thể khiến Doãn Yên thuận lợi nhập học ở trường tư thục. Trong thư gửi đến Bắc Bình, bà ta thổi phồng chuyện này lên, mục đích là để biểu hiện cho Lâm Du thấy mình đã tốn bao nhiêu tâm huyết với con gái ông. Ba ngày sau Lâm Du viết thư hồi âm. Tuy Sở Vọng chỉ có thể hiểu đại khái vài lời, nhưng vẫn có thể nhận ra sự thất vọng khó che giấu của cha với cô con gái thứ hai qua những lời đại khái đó, rồi ở cuối thư, ông cũng hời hợt khen Sở Vọng đôi câu là “con ba có tài là nhà họ Lâm may mắn”, vân vân.

Hai ngày trước khi nhập học, đồng phục nữ sinh của cả ba đứa đã được đưa tới nhà. Với Doãn Yên và Tiết Chân Chân, bộ đồng phục rất hiện đại đó như một cột mốc lịch sử trong cuộc đời, cả hai gấp gáp mặc vào rồi không cởi ra nữa.

Sở Vọng nhìn bộ đồng phục thủy thủ kia, không kìm được bồi hồi.

Trong bụng cô chỉ có một suy nghĩ lạ kỳ: cuối cùng bà cô già như mình cũng có lý do chính đáng để giả làm trẻ con rồi sao?!

Đến chập tối, thợ cắt tóc lại nhà cắt mái tóc dài của cả ba thành đầu tóc ngắn cụp. Có vẻ Tiết Chân Chân muốn thoát khỏi mái tóc dài nặng đầu kia từ lâu, nên khi cắt tóc xong thì bước chân cũng trở nên nhẹ nhàng. Còn với Doãn Yên, quá trình cắt tóc không khác gì dùng cực hình, nhiều lần chỉ muốn tuột xuống khỏi ghế chạy biến đi, nhưng lại bị Mã Linh và bà Kiều ấn xuống. Cuối cùng, cô nàng nước mắt lưng tròng nhìn mớ tóc trên đất mà khóc than buồn đau, có lẽ vị tài nữ này lại đang thầm làm thơ rồi.

Còn Lâm Sở Vọng lại hoan hô nhảy nhót: bà đây thật sự đã bắt đầu đóng giả làm trẻ con được rồi!!

Nhắc đến đồng phục học sinh, những ngôi trường ở thế kỷ 21 là nơi tràn trề hơi thở thanh xuân và hormone, thế nhưng trong trường nữ sinh ngày xưa thì chỉ có các cô gái ở độ tuổi xuân xanh ngắm nghía nhau. Trường tư thục có bốn cấp, tổng cộng chưa đến năm mươi nữ sinh. Một tòa nhà trống được dùng để làm nhà học, cùng với một tòa nhà trưng dụng làm ký túc xá cho các cô gái không ở Hương Cảng, được xây sau lưng giáo đường thiên chúa. Một viện thần học, một thư viện công cộng thêm một phòng đàn là tất cả những gì trong trường có.

Chương trình học năm đầu tiên lấy tiếng Anh làm chính: ngày nào cũng có một tiết học tiếng Anh, hoặc là viết văn hoặc là ngữ pháp, hoặc là dịch tiếng Anh sang tiếng Trung. Ngoài ra một tuần có ba tiết toán, hai tiết địa lý và khoa học, hai tiết tennis, rồi mỗi thứ tư thứ năm trước khi tan học sẽ có một tiết thần học. Là một người vô thần không tôn giáo không tín ngưỡng, lúc Sở Vọng nghe nói vừa học khoa học vừa phải nghe truyền giáo Cơ Đốc, cô bất giác vui vẻ.

Đa số các cô gái ở xứ Cảng Thơm đều có tên tiếng Anh cho mình, hoặc vốn dĩ bọn họ không có tên tiếng Trung. Tên của những cô gái khác đọc không thuận miệng lắm, khiến thầy giáo Anh văn (cũng chính là cha xứ Wilson) rất đau đầu, ngày hôm sau khi lên lớp, ông đã in một xấp các cái tên thường dùng, để các cô chọn tên tiếng Anh cho mình. Chân Chân chọn “Leonie”, Doãn Yên là “Lina”, Sở Vọng thì tiếp tục dùng cái tên “Linzy” của kiếp trước, đọc giống với Lâm Trí.Mười hai nữ sinh trong lớp có năm người là dân Hương Cảng, có bốn người Thượng Hải bao gồm cả Tiết Chân Chân (ba người còn lại ở ký túc xá trường), một cô gái con của thương nhân Quảng Châu, còn lại là hai cô gái nhà họ Lâm quê thiệu Hưng. Mà hễ có nhiều con gái tụ tập với nhau thì kiểu gì cũng sẽ biến thành sân khấu kịch cung đấu loại nhỏ, cũng như việc kiếp sau tám cô gái trong phòng ký túc xá đại học có rất nhiều nhóm chat riêng vậy, các cô gái ở lớp học này cũng có rất nhiều phe cánh: phe ký túc xá và phe trú bên ngoài, phe tiếng Quảng và phe tiếng Ngô, phe Hương Cảng và phe đại lục… vân vân. Tiết Chân Chân vừa độc mồm độc miệng lại cởi mở hào phóng lập tức trở thành nhân vật dẫn đầu trong rất nhiều phe phái, Lâm Doãn Yên cũng tìm được không ít chị em cùng đùa gió trêu trăng. Còn Lâm Sở Vọng vốn có không có cảm giác tồn tại ở trong lớp thì… không gia nhập phe phái nào cả. Cứ ba ngày hai bữa cô đều ở trong lớp ngủ, tướng tá nhỏ bé nhất, cũng ít nói nhất, nhìn dáng vẻ có sức chiến đấu quá thấp, cho nên khi hai bên đối đầu nhau, chẳng ai thèm kéo cô vào cả.

Chỉ có duy nhất một người từng nói mấy câu với Sở Vọng, chính là Tạ Di Nhã người đẹp nhất lớp, là một cô gái người lai. Cô ấy có mái tóc xoăn màu vàng óng rất đẹp, làn da trắng nõn, lông mi dài cong vút, đôi mắt có màu xanh da trời sâu thẳm. Cô ấy ngồi trước mặt Lâm Sở Vọng, những lúc nghiêng đầu nghe giảng, mặt bên hoàn mỹ đó lại lơ đãng rơi vào tầm mắt Lâm Sở Vọng. Có lúc cô nhìn gương mặt ấy đến mức thẩn thơ, có cảm giác hình như mình đã thấy một gương mặt tương tự như vậy ở đâu đó rồi, có lẽ là trong phim Anh phim Mỹ của kiếp trước…

Di Nhã nhanh chóng phát hiện Sở Vọng đang nhìn mình. Trong tiết tennis một hôm nào đó, hai người được xếp vào cùng một tổ, cô ấy ném bóng tới, cười nói: “Lâm Tư*, lúc ở trên lớp cậu nhìn tôi làm gì thế hả?”

(*Lâm Tư đọc lên gần giống với tên Linzy.)

Lâm Sở Vọng chân ngắn tự dưng bị đổi tên khó khăn đỡ bóng, thở hổn hển nói: “Bởi vì cậu là cô gái đẹp nhất mà mình từng gặp, nên mới bất giác nhìn thêm mấy lần.”

Di Nhã phì cười, lại phát một cú đánh mạnh hơn, “Cậu nói nghe không khác gì đám công tử du đãng cả.”

Sở Vọng vẫn không đón được bóng, cười hì hì gãi đầu, phát nhẹ bóng tới: “Còn một nguyên nhân khác nữa, đó là cảm thấy cậu trông khá quen, nhưng không nhớ ra là đã từng gặp ở đâu.”

Lần này đổi thành Di Nhã không đón được bóng. Cô ấy nhặt bóng lên, tức giận ném vào vợt, cau mày nói với Lâm Sở Vọng ủ rũ: “Để tôi đoán, cậu đã gặp ông anh tiếng tăm lừng lẫy của tôi rồi đúng không? Ai cũng nói trông tôi giống anh ta —— nói như thể tôi sẽ vui mình được thơm lây nhờ anh ta vậy! Thôi thôi cho tôi xin!”

Sở Vọng giật mình, làm cách gì cũng không nhớ nổi cái tên trúc trắc kia: “Anh cậu là cái người… á?”

“Zoe, cậu Zoe Tạ công tử nổi tiếng khắp Hương Cảng!” Di Nhã tiu nghỉu liếc nhìn, đọc một mạch xưng hô như thuộc lòng một cách khó chịu.

Sở Vọng chợt nhớ tới cái người đó, rồi lại so sánh tướng mạo của Di Nhã với anh ta, xác nhận chính là anh em không sai đi đâu được. Câu đố cứ vòng vo mãi trong đầu cuối cùng cũng đã giải, Lâm Sở Vọng suýt đã cười phá lên.

Di Nhã thấy cô nín cười thì giả vờ ném bóng tới: “Cậu còn cười hả! Tôi biết cậu muốn cười tôi mà!”

Di Nhã đã dậy thì dễ dàng túm được Lâm Sở Vọng, ôm cổ cô ầm ĩ một hồi, cuối cùng Di Nhã ghé vào tai cô, thấp giọng nói: “Thật ra thì tôi biết chuyện của anh tôi và chị cậu đấy.”

Sở Vọng kinh hãi ngẩng đầu nhìn cô, Di Nhã cười *suỵt* một tiếng, “Tôi giữ bí mật này vất vả lắm, nhưng có vẻ ngoài tôi ra, cậu cũng biết đúng không?!” Nói rồi cô ấy lại thở dài, “Chị Mã Linh là cô gái hạng nhất nhì ở Thượng Hải, nếu hai người họ thoát khỏi gia đình được tự do yêu nhau, có lẽ cũng có thể bước vào cung điện hôn nhân rồi. Nhưng cha tôi đã dốc hết tâm huyết bồi dưỡng anh ấy, coi anh ấy như bảo bối, đâu có chắp tay nhường tâm huyết của cả đời cho người ngoài. Chỉ vì để đưa anh ấy đến trường quân sự West Point, ông ấy còn làm gì đó mà nhừ được hai nhân vật cấp tướng quân viết thư giới thiệu —— một người Trung Hoa dân quốc, một người Anh Quốc, thật sự là rất đầu tư.”

Sở Vọng gật đầu hiểu chuyện: “Nếu đổi lại là tôi, tôi cũng không muốn đâu.”

Tạ Di Nhã nhéo tai cô: “Cái con bé này, mới còn nhỏ mà sao phát biểu già dặn thế hả, cũng không biết học ai nữa.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau