GIỜ ĐANG NƠI ĐÂU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Giờ đang nơi đâu - Chương 146 - Chương 150

Chương 145: Ngoại truyện 4: Đậm sâu (1)

Nếu một kẻ bình thường như tôi may mắn được ai đó phỏng vấn trước khi chết, nhất định tôi sẽ kể về năm mình mười bốn tuổi. Trên ngọn đồi ở tây bắc Luân Đôn năm 1921, tôi có thể ngồi trong lớp học trên đỉnh đồi nhìn ra toàn bộ Luân Đôn. Tuổi mười bốn có gì đáng nhớ? Đám bạn đồng trang lứa của tôi đột nhiên nôn nóng tranh giành mượn mấy cuốn sách số lượng ít ỏi như “Bird Song” và “Lorna Doone” từ thư viện, cũng vì thế mà chúng thường hay đánh nhau. May mắn là hai cuốn sách này đã từng vào tay tôi, nhưng không quá hai phút, thậm chí còn chưa mở ra trang nào, chỉ mới nhìn thấy cạnh bìa sách, có mấy trang không biết vì sao lại sẫm màu —— tiếc là tôi còn chưa có cơ hội kiểm tra thì cuốn sách đã bị giật đi.

Về sau khi có cơ hội đọc lại hai cuốn sách này, tôi chỉ cảm thấy thật đáng tiếc, vì “Người tình của phu nhân Chatterley” không thể ra đời sớm hơn, nếu không thì đám thanh thiếu niên lần đầu tiên tiếp xúc về tình dục và bạo lực nhất định sẽ nổi điên. Cuối tuần, một số người trong số họ lái xe đến vùng ngoại ô phía bắc hoặc đến thành phố Bath trêu chọc bạn gái, tới tối khuya Chủ nhật mới quay về, giẫm lên những viên gạch nằm dưới bụi tường vi bên ngoài tòa nhà ký túc xá mà trèo vào phòng.



Bạn cùng phòng tôi là ngoại lệ. Con ta là con trai út của một Tử tước, là một chàng trai tuấn tú có tương lai của đế quốc Anh, tôi cho rằng cậu ta là người an phận hiếm thấy. Nhưng vào buổi tối nào đó, bàn tay ở bên giường đối diện vươn qua dịu dàng sờ má tôi, buồn bã hỏi: “Tse, hôn con gái có cảm giác gì?” Tôi tưởng cậu ta xem tôi là một cô gái cầu mà không được khiến cậu ta nuối tiếc, nên sau khi có người bạn gái đầu tiên, tôi cũng thành thật trả lời câu hỏi cậu ta từng hỏi, nhưng sau đó chàng trai tuấn tú đầy tương lai đó đã không từ mà biệt rời khỏi ký túc xá.

Nhớ lại chuyện này, tôi thực sự may mắn vì gia đình Montgomery có mái tóc tươi tốt và xương cốt chắc khỏe, nếu không cậu ta sẽ giống như Edwin hoặc Dương, một tuần bị ném vào đầm lầy ba lần, bị nhổ nước bọt vào bữa trưa, thậm chí còn bị người khác vây ép trêu chọc trong phòng tắm.

Đám người này từng ép Dương da vàng gầy gò phải uống nước trong bồn cầu, còn lén đặt cho cậu ta một cái tên tiếng Anh là “Looty”… Hôm đó tôi đến gần phòng tắm, mấy người bạn da trắng của tôi nhường đường cho tôi, cũng vì thế mà tôi thấy rõ vẻ mặt của Dương đang nằm trong phòng tắm khi ngước đôi mắt đục ngầu nhìn sang, mắt cậu ta đỏ hoe, răng nghiến chặt, hai mắt sáng bừng, cố kìm nén không để nước mắt chảy xuống.

Nhưng ngoài tình dục và bạo lực ra thì đám thiếu niên này còn lại gì? Thầy giáo bộ môn Triết học Xã hội người Đức tên von Hoffmann, sau khi chứng kiến ​​các hành động không đứng đắn trong phòng tắm thì đã uyển chuyển nhắc đến trong lớp, cũng gọi đó là “vỡ lòng”. Đúng, chính là vỡ lòng. Nếu không phải vì cái từ này, tôi nghĩ có lẽ tôi đã sống khác rồi. Nói không chừng có thể trở thành một nhà triết học.

3.

Bọn họ dùng câu phức mới học được trong lớp tiếng Anh để chế giễu chiếc áo choàng bằng lụa của Dương, châm biếm giáo viên toán học ăn bữa trưa xong sẽ mở cúc áo thứ sáu trên áo nịt, không ngừng tơ tưởng về cặp ngực của nữ giáo viên dạy thay trong lớp kịch, rồi lại phàn nàn bài tập về nhà siêu khó của môn khoa học và tiếng Latin, song, lại chẳng một ai than vãn về giáo viên lịch sử cả.

Bài giảng của Klose luôn hài hước, thầy cũng thường xuyên ăn mặc tươm tất, có khiếu hài hước lạnh lùng đậm chất Anh và sự tự giễu kiểu Đức, nói về mọi thứ từ trời nam cho đến biển bắc. Tôi rất hiếm khi bày tỏ đánh giá cao trực tiếp với người đó, nhưng thầy ấy là ngoại lệ. Tôi không phải là học sinh xuất sắc, trái lại còn là cậu học trò bất hảo, không tuân thủ kỷ luật, thường xuyên cúp tiết, học toán hay Latin đều rất dở. Nhưng tôi chưa bao giờ vắng mặt tiết của thầy ấy, cũng gần như nhớ hầu hết mọi câu nói thầy ấy từng nói. Ngoài lịch sử cổ đại và đương đại ra, tôi nhớ rất rõ về Columbus, về Napoleon, về Đế quốc Byzantine và Đế chế Ottoman, về vị tướng Clausewitz. Tôi thích cách thầy ấy giảng bài, cho đến khi thầy ấy quả quyết nói với sự ngạo mạn của người Anh rằng: “Đế  quốc mặt trời không bao giờ lặn* chinh phục thế giới bằng súng, vi khuẩn và vi rút.”

(*Cụm từ “đế quốc mặt trời không bao giờ lặn” đã được sử dụng để miêu tả những đế quốc với lãnh thổ rộng lớn đến nỗi luôn luôn có một phần lãnh thổ của nó nằm trong ban ngày.)

Đế quốc mặt trời không bao giờ lặn… Kiêu ngạo biết mấy. Tôi nhớ thầy ấy từng nói trường trung học tư thục Anh đang nắm giữ tương lai của Đế quốc Anh trong cả thế kỷ, đây là một trong số đó. Nhớ đến ánh mắt của Dương trong phòng tắm, đột nhiên lúc này tôi mới chợt nhận ra, Dương đang cầu cứu tôi. Tôi mất kiên nhẫn hỏi Klose, “Trung Quốc có thiếu những thứ này không?” Thầy ấy nói: “Thế thì phải hỏi người Trung Quốc đã.” Thế là có người cười to quay sang hỏi Dương: “Vì sao người Trung cứ đánh thua hoài vậy?” Tôi nhận ra đó là York, một trong số những kẻ đã làm nhục Dương ở phòng tắm ngày hôm đó.

Chẳng mất sức để đè cậu ta xuống dưới đất mấy.

Cậu ta ngã xuống, đau đớn hét lên: “Zoe, cậu có bị điên không?”

Ngay khi tôi vừa nhấc ghế của cậu ta lên thì Klose đã bắt lấy cổ tay. Thầy ấy đã gần bốn mươi, nhưng chiều cao chỉ xấp xỉ tôi. Tôi ngoái đầu nhìn vào đôi mắt xanh da trời gần như trong suốt của thầy ấy, gần như ngay lập tức ý thức được, mình có thể quật ngã thầy ấy xuống đất giống như York.

Và thế là tôi đã làm, sau đó cũng bị đồng bọn của York lao đến đấm túi bụi. Cả trán và khóe mắt đều bị thương, nhưng vẫn còn đỡ hơn đám bọn nó. Bọn nó có đứa gãy xương sườn, có đứa gãy cổ tay. Trong cuộc họp kỷ luật, họ yêu cầu tôi phải xin lỗi York và Klose. Tôi hỏi tại sao, họ nói, nếu được tha thứ thì tôi mới có cơ hội ở lại trường.

Tất nhiên là tôi từ chối. Chẳng cần nhọc công lựa chọn làm gì.

4

Trước ngày rời trường, quản lý của cha tôi ở Pháo đài Brat, Ireland đã chạy đến và thu xếp hành lý cho tôi. Đứng bên ngoài bức tường gạch đỏ, tôi phát hiện mình chẳng hề lưu luyến chút gì về nơi tôi đã sinh ra lớn lên này. Có vẻ Dương còn đau lòng hơn tôi, khuyên tôi hãy xin lỗi Klose, thậm chí còn nói nhiều hơn cả mấy bà vợ của cha tôi, khuyên tôi nên tôn sư trọng đạo, khuyên tôi tạm thời nhân nhượng để ở lại Anh mà hoàn thành việc học.

Tôi hỏi cậu ta, “Tại sao cậu lại đến Anh?”

“Vì tôi có thể theo đuổi học vấn ở đây, lúc về quê có thể có tương lai tươi sáng.”Tôi luôn thấy câu trả lời của cậu ta rất thú vị. Thậm chí cả khi không hỏi thêm, tôi biết cậu ta sẽ nói tiếp: “Trung Quốc đã bị đánh bại hơn một trăm năm, ở đó khó mà cầu học được.”

Những quý ông người Anh tương lai mà lúc này đang là những cậu ấm cô chiêu đều đến nói lời tạm biệt với tôi, có người ôm tôi nói sẽ đến Viễn Đuông tìm tôi, một số khác lại khóc bảo, Zoe, không phải cậu muốn trở thành triết gia sao? Cậu phải ở lại…

Tôi vắt óc suy nghĩ mới nhớ ra mình từng nói những lời như vậy. Đừng quan tâm, tôi chỉ buột miệng nói thế thôi.

Tạ Trạch Ích mà không làm triết gia thì đúng là đáng tiếc.

Vậy Tạ Trạch Ích có thể trở thành gì đây?

Mà dường như trở thành gì cũng không quan trọng.

5

Đấy chính là bài học vỡ lòng nực cười đầy bi ai của tôi, đặc biệt và tàn khốc đẫm máu hơn bất cứ một ai; nhưng bài học vỡ lòng này lại khiến tôi gặp khó khăn vì tương lai và cuộc sống của mình. Cảm giác này cứ như tôi đang bám víu trong góc tối, khó nhọc giữ lấy dưỡng khí, cố gắng vươn ra khỏi vũng bùn, đơm hoa kết trái, thật sự chẳng hề dễ dàng. Nhưng cho đến tận lúc chết cũng chẳng một ai nhìn thấy, chẳng một ai quan tâm. Tất cả chỉ là phí công vô ích.

Thật ngột ngạt làm sao.

Nếu có người nào đó bằng lòng đồng hành cùng tôi, tôi cũng sẵn sàng dùng tâm hồn và thể xác không thú vị của mình để khiến cô ấy vui vẻ, coi như vẫn còn chút hy vọng.

6

Cô ấy nói cô ấy không muốn rời khỏi Hương Cảng, cũng không muốn rời xa tôi.Cô ấy bảo tôi nghĩ cách cầu xin cha tôi.

Cầu xin Tạ Hồng ư, nói dễ thật, dễ như việc Dương đã thuyết phục tôi xin lỗi Klose.

Cô ấy nói cô ấy yêu tôi. Nhưng nếu như sinh sớm hai mươi năm nữa, nói không chừng cô ấy sẽ yêu Tạ Hồng kiếm tiền khi đất nước gặp khó khăn, sống sung sướng trong xã hội người Anh. Vừa có thể diện, hài hước lại biết tán tỉnh.

Thật mỉa mai làm sao.

Đây không phải là lỗi của cô ấy. Suy cho cùng thì làm gì có cô gái nào lại phải lòng một Tạ Trạch Ích nhàm chán, vô hồn, không còn lại gì sau khi không có của cải sung túc của cha mình?

Cô ấy không sai.

Chỉ là tôi có vấn đề.

Tôi nên cảm thấy áy náy mới phải. Tôi hỏi: “Hương Cảng có gì đáng để quyến luyến?”

Chúng tôi đang đứng trên ban công trên tầng cao nhất của khách sạn, chùm đèn neon tỏa sáng ngay trên đỉnh đầu mình. Tôi đang hút thuốc, trong túi áo khoác có một viên kẹo trái cây từ một cửa hàng Do Thái. Đàn ông và phụ nữ cùng khiêu vũ trong khách sạn, lính Tây ở ngoài đường cái thì lại đang lăng mạ người thương nhân cường tráng bằng tiếng Anh, người đó nghe không hiểu nên cũng không phản bác.

Tất cả điều này thật vô lý. Thế là tôi hỏi: “Liệu Hương Cảng có sa đọa không?”

“Tại sao anh lại nói như vậy?”

“Nếu không thì cứ chờ thử xem. Đến khi Hương Cảng sa đọa thì anh sẽ đi xin Tạ Hồng nhé?”

Câu trả lời của thái độ bỡn cợt là một cái tát tai, đáng lắm. tiếc là lực không đủ mạnh, đầu chẳng lệch, chỉ có tàn thuốc rơi xuống đất.

7

Cô ấy đã đi rồi. Người trong khách sạn vẫn nhảy nhót khiêu vũ, thương nhân vung tay đánh viên cảnh sát, trong tiếng chửi rủa đã nhảy lên xe điện rời đi. Người trong xe rào rào vỗ tay, người phương Tây thì thở hổn hển. Chỉ có điếu thuốc lá trên đất đã tắt, không sao, trong túi tôi vẫn còn một viên kẹo, đút kẹo vào miệng nhai, ngay tới không khí xung quanh cũng toàn mùi dưa hấu.

Lúc đó tôi tôi chỉ muốn mình có một người đồng hành cùng tôi rời khỏi chốn vũ trường. Cô ấy chỉ biết trên người tôi có mùi thuốc lá cô ấy ghét, nhưng không biết rằng trong túi áo tôi có viên kẹo từ cửa hàng Do Thái tôi đã chuẩn bị cho cô ấy.

Trên người cô ấy có hơi thở phương Đông, dáng vẻ cô ấy mặc sườn xám khiến tôi đắm say.

Nếu như gặp cô ấy, nhất định mỗi ngày đi ngang qua khu chợ, tôi sẽ mang cho cô ấy một đóa hoa.

Tôi không biết đến khi nào mình mới gặp cô ấy. Trước khi tôi hoàn toàn chìm xuống đáy biển, không biết cô ấy có thể cảm nhận thấy không.

Chương 146: Ngoại truyện 5: Đậm sâu (2)

Chìa khóa vàng của hội học sinh có thể dùng để làm gì?

Xin hãy nhìn chữ viết tay trên tấm thẻ quân đội rỉ sét này. Nói tôi biết trên đó viết gì?

  1. là tên, Tse là họ, C là cấp bậc, 1.6.40 là ngày tháng bổ nhiệm.


Sau đó là nhóm máu A.

Nữa là UKMC.

Cô có thấy chỗ nào thiếu thông tin không?

Ở nơi vốn nên điền hai chữ U hoặc B đại diện cho tín ngưỡng thì lại trống trơn.

Nếu tín ngưỡng của một quân nhân bị tước bỏ, chính nghĩa bị phai mờ, vậy thì anh ta sống tiếp cũng có ý nghĩa gì nữa?

Lục quân Anh xung quanh tôi đều có vóc dáng cao to, năng nổ lạc quan, bọn họ có “tính cách sắt thép” và “đom đóm”, có không quân hoàng gia mạnh mẽ làm dự bị, được trang bị tốt nhưng không giỏi chiến đấu, thích ăn thịt bò và khoai tây, sẽ chơi bài xì phé trong trại, thích nghe nhạc, đầy hứng thú với cuộc sống, sẽ lái một chiếc xe mui trần đưa một nữ binh sĩ đi chơi khi họ giành chiến thắng, coi trọng các cô gái, không giống như binh lính từ các quốc gia khác, bọn họ gần như không có tai tiếng gì khi tiếp xúc với phụ nữ; luôn tràn đầy niềm vui và tình yêu, cũng sẽ giúp nông dân Pháp cày xới đất.

Điểm khác biệt giữa không quân hoàng gia và hải quân đó là, đại đa số bọn họ xuất thân bình dân, có thể cô sẽ cho rằng bọn họ quá đắm chìm trong yên vui; nếu không phải vì chiến tranh, có lẽ bọn họ thích hợp làm chồng, làm một người đàn ông lịch lãm hơn là làm một chiến sĩ.

Nếu không phải vì lòng trung thành thì ai lại muốn ra chiến trường? Đây chính là tín ngưỡng của họ.

Không giống như tôi, tôi chẳng có gì cả.

Tôi không có đất nước, không có người yêu, không có tín ngưỡng tôn giáo, thất học, không có kỹ năng, không đạt được gì cả. Tấm thẻ quân đội này rồi cuối cùng sẽ rỉ sét đến nỗi khó phân biệt được tên họ bên trên, vậy thì điều duy nhất tôi có chính là chiếc chìa khóa vàng đó. Nếu có một ngày Tạ Trạch Ích cứ thế chết đi, chắc chắn trị giá cả đời cũng không bằng 5 ounce vàng này.

9.

Về vấn đề tín ngưỡng tôi chỉ bội phục một người. Tạ Hồng, cha tôi, thật ra quan hệ giữa hai cha con không đến mức bất hòa như người ngoài thấy, cách sống của ông ấy cũng không buồn cười như cô nghĩ.

Về tội lỗi của mình, nhìn ngoài ông ấy có vẻ thờ ơ, nhưng thực chất vẫn hay đến nhà thờ Hồi giáo, tìm kiếm sự phù hộ giữa Kitô giáo và chùa chiền, cầu thánh Allah, Jesus và Phật cho mình một đứa con trai hoặc cháu trai. Nếu không phải dựa vào sức mạnh và địa vị của mình của Viễn Đông, thì những hành động này có lẽ đủ để bị các tín đồ sùng đạo ném đá đến chết. Đây chính là điểm tôi cho rằng thú vị nhất ở ông ấy.

Vào tháng 12 năm đó, quân đội Nhật đã đổ bộ vào Hương Cảng, hàng trăm ngàn lính Anh đồn trú ở Viễn Đông dễ dàng bị đánh bại. Người da trắng bị ném vào các trại tập trung, hầu hết tài sản trong nhà đều bị cướp sạch trong thời chiến. Ông đã mất đi của cải với giá đắt, nhưng trong lúc bạo động đã thành công rời khỏi Hương Cảng, đi thuyền đến Bắc Mỹ, thay tên đổi họ làm lại từ đầu, đặt điểm dừng hoàn hảo cho danh tiếng của mình.

Năm 1962 ở viện điều dưỡng San Francisco, lúc tôi xuất hiện ở đó, ông ấy chỉ mới nhắm mắt mấy phút trước. Bác sĩ và y tá có vẻ hết sức nuối tiếc về điều này, bọn họ nói với tôi rằng, đã nhiều năm rồi ông ấy không tin là tôi vẫn còn sống..

Ông ấy cứ thế chết đi, không trải qua đau đớn bệnh tật. Tôi chỉ biết là nguyện vọng cuối cùng của ông ấy vẫn chưa được thực hiện, chứ không biết hai mươi năm cuối đời ông ấy có sống hạnh phúc không.

10.

Cô đến tìm tôi chắc chắn là vì tấm ảnh này.

Mishia, người đã chụp bức ảnh này, được sinh ra trong một gia đình khá giả ở thành phố Benghazi, Libya, năm mười tám tuổi nhận được quà tặng sinh nhật là một chiếc la bàn II của Anh, và cũng trong tháng tư trong chiến tranh năm đó, anh ta đã mất đi hai người chị gái.

Vào tháng hai năm đó, quân tiên phong Rommel cũng đã đổ bộ vào Libya, tiến sâu vào Cyrenaica và công chiếm Benghazi. Lúc rút lui toàn tuyến, chúng tôi đã tịch thu được 4.000 tấn chất nổ của Ý. Cả thành phố bị chôn vùi trong biển lửa, sư đoàn thiết giáp thứ hai đã bị quân đội tiêu diệt toàn bộ trong ba ngày sau ở Makili. Tất cả các chỉ huy sư đoàn, thậm chí sĩ quan dưới cấp tôi cũng bị bắt làm tù binh. Các vụ đánh bom không ngừng diễn ra, một nửa cơ thể của tôi bị đè dưới bức tường sụp đổ. Hẳn bọn họ nghĩ tôi đã chết, mà phía trước còn có cứ điểm, thế là Rommel từ bỏ việc dọn dẹp chiến trường ở đây, nhanh chóng chạy sang thành phố Tobruk.

Đôi chân này vẫn được cứu khi bò ra từ đống đổ nát. Makili vừa trải qua chiến trường và những vụ đánh bom, giờ đã trở thành một thành phố trống. Tôi tìm thấy ít lương thực và vải băng bó trong thành phố, định bụng tìm kiếm sự giúp đỡ gần đó. Nhưng xung quanh Makili là sa mạc, ngôi làng gần nhất cũng cách đây đến hàng chục cây số. Tôi quyết định dành thời gian đi bộ qua sa mạc. Dù sao đó cũng là lựa chọn duy nhất khi còn sống.

Mà đó cũng có lẽ là quyết định tồi tệ nhất tôi đưa ra trong cuộc đời mình.

Tôi may mắn sống sót khỏi tay Rommel – kẻ tự hào nhất của Đức quốc xã, nhưng giờ tôi sắp phải đối mặt với linh cẩu Sahara, chó hoang và rắn Taipan với cái cơ thể tàn tạ này.

Tôi tìm được một nơi để nghỉ ngơi. Mất nhiều máu và cơn đói khiến tôi khó có thể cảnh giác mọi lúc được. Ban đêm nghe thấy động tĩnh thì sực tỉnh, đập vào mắt là một đôi mắt ánh xanh. Kền kền đang gặm hai chân mưng mủ mất đi tri giác của tôi, đôi chân này vẫn còn cứu được nhưng có thể sống không được bao lâu. Phản kháng là vô ích, điều duy nhất lạc quan vào lúc đó là, bọn chúng chỉ hứng thú với thịt thối ở chân tôi hơn là những bộ phận trí mạng khác trên người tôi.

Cũng vào lúc đó tôi nghe thấy tiếng động cơ ô tô, cách hàng chục mét bên ngoài bụi rậm. Tôi lập tức ép mình phải phát ra âm thanh. May là chiếc xe có vẻ đã dừng lại, tiếng bước chân dẫm bụi cây tiến đến gần. Tôi cảm thấy rõ khi ánh mắt của chàng trai người Benghazi chuyển từ chân tôi lên bộ quân phục, sự thương hại trong mắt cũng biến thành ghê tởm.

Tôi nghe thấy cha anh ta nói với anh ta bằng tiếng Ả Rập: “Cho con kền kền chết tiệt kia một phát súng đi”.

Anh ta nói với cha mình: “Nó đang ăn thịt gã lính Anh chết tiệt đã phá hủy thành phố Benghazi..”Rồi cha anh ta nói tiếp: “Vậy thì cho hắn một phát sngs.”

Nhưng Mishia đã không nổ súng.

Anh ta quay đầu nhìn tôi, sau đó nhấn xuống màn trập trong tay.

Tôi biết mình trông ra sao vào lúc này. Hôi thúi, bẩn thỉu, cơ thể xấu xí tàn tạ khiến kẻ khác buồn nôn. Tôi không biết mình đã đối diện với ống kính của anh ta như thế nào. Có lẽ mong muốn sống sót của tôi đã khiến kẻ đối diện đồng cảm. Có thể do mất máu quá nhiều khiến tôi mất tinh thần, hoặc có thể là tôi sắp chết rồi, nên con ngươi bắt đầu co lại.

Một tiếng sau bọn họ quay lại, đưa tôi rời khỏi sa mạc.

Tôi bị mất đi hai chân, nhưng vẫn còn sống.

Anh ta đã kể tôi nghe quyết định của mình trên đường về vô số lần: “Ở trên xe, tôi đã kể lại cho cha về ánh mắt anh nhìn mình. Lúc đó hai má anh trũng xuống, mặt mũi không còn sáng bóng. Con ngươi bắt đầu co lại, anh sắp tiêu rồi, mà bản thân anh cũng biết điều đó. Chết chưa chắc đã đau đớn hơn là sống, anh cũng biết mà. Nhưng ngay lúc đó, ánh mắt anh nhìn tôi vẫn còn khao khát được sống, anh đang cầu xin tôi cứu giúp.”

Cũng trong năm đó, hàng trăm ngàn lính Anh ở Viễn Đông đã bị bắt làm tù binh, Hương Cảng bị quân Nhật chiếm đóng, tất cả người da trắng và thương nhân người Anh hoặc bị đưa vào các trại tập trung hoặc hồi hương, mọi nhà cửa đều bị trưng dụng.

Chiến tranh đã thành công bước đầu. Tôi đã không còn nơi nào để đi.

Năm đó tôi ba mươi tư tuổi.

Thỉnh thoảng anh ta lại hỏi tôi, chính xác điều gì đã giúp tôi khao khát được sống vào lúc đó như vậy.

Rốt cuộc là điều gì đã giúp tôi sống tiếp?

Tôi cũng thường tự hỏi mình câu hỏi này – tôi không có tín ngưỡng và quốc thổ, không ai có thể yêu hay ghét tôi. Tôi ghét chiến tranh, cũng không phải là một chiến sĩ đạt yêu cầu, càng không thể trung thành với bất kỳ ai.

Như thể mọi cánh cửa và cửa sổ của sự sống bị đóng lại, tôi đành phải thắp lên ngọn nến trong bóng tối. Và khi nó soi sáng cho tôi thì cũng là lúc dần cướp đoạt oxy từng chút một.

Nhưng ngay cả như vậy, tôi vẫn muốn nhìn thấy ánh sáng thực sự.

11

Năm mười bốn tuổi tôi vẫn ngu ngốc như thế, vì liều lĩnh và tức giận nên thường làm tổn thương mọi người.Năm ba mươi tư tuổi vẫn phải cố mà sống dù đã tê liệt, thân xác xấu xí, linh hồn cũng đã chết đi.

Đây có thể đã là vận mệnh tốt nhất của tôi, chỉ là không xảy ra ở thời đại tốt nhất.

Nếu tôi gặp cô ấy năm mình hai mươi tư tuổi, chắc chắn tôi sẽ tặng hoa cô ấy mỗi ngày, chăm nó trong bình sứ, hơn nữa sẽ cẩn thận hơn.

Nhưng giờ tôi đã tám mươi tư tuổi, quá muộn rồi.

Thời gian của tôi không còn nhiều, và tôi cũng không chờ được cô ấy.

Tôi đã nhìn thấy một đứa trẻ sinh non trong lồng ấp, cả cơ thể còn không to bằng bàn tay của một cô gái trưởng thành, nhưng bàn tay bé nhỏ ấy lại cố nắm chặt cô gái, chỉ nhìn là biết, chắc chắn tương lai cô ấy sẽ trở thành một đấu sĩ.

Tôi không có nhiều thời gian, nên dùng sẽ tất cả sức lực còn lại trong đời chúc cô ấy mạnh khỏe sống lâu.

***

Lần đầu tiên Marie nhìn thấy bức ảnh đó là vào mùa hè năm 1989, trong gia đình nhà ông Mishia ở Marth-matru.

Đó là một bức ảnh đen trắng được bảo quản rất tốt, và có vẻ như đã được sửa chữa nhiều lần. Trong bức ảnh, một người đàn ông mặc quân phục Anh nằm im lìm trong bụi rậm, giương mắt nhìn lên ống kính. Khuôn mặt anh ta bẩn thỉu, hai má lõm sâu, có thể thấy rõ là đã bị tra tấn nặng nề, ngay cả con ngươi màu đen cũng đã bắt đầu co lại, ấy nhưng vẫn không ảnh hưởng đến vẻ tuấn tú của anh ta.

Đặc biệt là đôi mắt đó, Marie không biết phải mô tả nó như thế nào. Trong bóng tối che giấu ở hốc mắt, cô có thể nhìn xuyên qua tờ giấy, nhìn xuyên qua đôi mắt kia mà thấy được toàn bộ linh hồn của anh – linh hồn anh đang kể một câu chuyện đượm buồn.

Marie mất ba năm mới tìm thấy chủ nhân của bức ảnh này, cuối cùng đã tìm thấy người đó trong một bệnh viện ở vùng ngoại ô phía nam Trung Quốc.

Trong ba năm qua, cô tìm thấy một bức ảnh khác của người đó trên một tờ báo cũ được xuất bản ở Thượng Hải.

Trong bức ảnh, một bên má của anh nhô lên như đang nhai kẹo, mặt không cảm giác đối diện với ống kính. Nhìn người đó chỉ chừng 14 15 tuổi, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt sâu thẳm đó, Marie gần như ngay lập tức nhận ra anh.

Nhìn bức ảnh trên báo có thể thấy được khung cảnh: “Cửa tiệm thuốc lá Hadmon Thượng Hải chụp ảnh người mẫu quảng cáo, nhưng vô tình lại chụp được cậu ấm nhà họ Tạ. Ông chủ cửa tiệm Hadmon và nữ diễn viên đồng nghiệp bước tới nói chuyện, chàng trai vẫn chỉ tập trung nhai kẹo, một lúc sau mới quay sang hỏi: ‘Ngắm đủ chưa?’ Máy chụp ảnh lập tức ghi lại khoảnh khắc đó.”

Cô nghĩ ông ấy là người rất khó gần, thế nên đã dành rất nhiều ngày để quan sát. Ông ấy thích ngồi dưới ánh nắng mặt trời sau bụi tường vi, một khi đã ngồi thì có thể ngồi cả ngày. Quần áo bao giờ cũng được là lược thẳng thớm, luôn vui vẻ trò chuyện với người qua đường, rất có khí chất rất có thể diện.

Cô luôn cảm thấy ông ấy có bạn gái, dù đang sống ở thành phố tấp nập náo nhiệt thì sau bữa tối vẫn thường xuyên nghe nhạc cổ điển, hoặc là đến các buổi dạ vũ; sẽ mặc những bộ âu phục và váy dạ hội thanh lịch, tóc tai xử lý cẩn thận.

Đó là sự thanh lịch tao nhã đã ăn sâu vào xương tủy, toát lên qua từng cử chỉ hành động. Nên dù đã mất đi hai chân, phải ngồi xe lăn thay đi bộ, thì ông vẫn khiến tuấn nam mỹ nữ thành phố đương thời phải tự xấu hổ.

Nhưng khi Marie nhìn ông, cô luôn cảm thấy ông là người cô độc.

Sau một tháng, cuối cùng cô cũng tìm được can đảm để bước tới chào hỏi. Bất ngờ là trông ông có vẻ tốt bụng hòa đồng hơn nhiều.

Ông chậm rãi nói rất nhiều điều, để Marie ghi chép lại từng chút một.

Cô cẩn thận hỏi liệu mình có được phép trưng bày hai bức ảnh của ông trong khu vực Tưởng niệm Chiến tranh Thế giới II của Thư viện Học viện CIL không.

Ông khẽ gật đầu, bày tỏ cứ tự nhiên. Có vẻ tinh thần của ông đang không được tốt, Marie thôi làm phiền và lập tức rời đi.

Marianne trở về Anh bằng máy bay, bắt đầu sắp xếp thông tin có được trong tay. Một tuần sau, cô nhận được một cuộc gọi, biết được tin ông Tạ đã qua đời.

“Anh sống một mình suốt năm mươi năm, ngày ngày đều mua năm bông lan trắng hoặc một bó bách hợp đem về nhà, năm mươi năm như một ngày. Anh không kết hôn, năm ngày sau khi anh chết, hoa trên bệ cửa sổ cũng héo rũ, vì vậy hàng xóm mới phát hiện ra thi thể của anh.”

**

Qin: Ngoại truyện này hơi bị hay.

Chương 147: Ngoại truyện 6: Xác cá voi chìm

Snow day đến quá bất ngờ. Hầu như tất cả các cơ sở trường đại học bên bờ sông Charles River trong khu vực Greater Boston đều thông báo cho nghỉ học, và hầu hết các cửa hàng cũng đều đóng cửa.

Thông báo nghỉ bão chỉ được đưa ra một ngày trước đó, Lâm Trí vẫn chưa làm xong bài tập phiên dịch tiếng Latinh nên phải vùi đầu thức đêm, lúc đọc được thông báo thì tuyết đã rơi dày đặc.

Ba ngày liền không bước chân ra khỏi nhà, Ngoài hai chai Yakult và một gói mì ốc gạo trong tủ lạnh ra thì không còn gì để lót dạ.

Hai cân tôm hùm mua ở chỗ tiệm bán tôm hùm Boston một ngày trước cũng chưa được gửi đến do bão tuyết.

Cô thật sự đói tới mờ mắt rồi.

Nhìn ra ngoài cửa sổ, tuyết đọng ngoài vườn hoa và trên quốc lộ đã vượt mức cảnh báo mười inch, thi thoảng lại có vài ba đứa học sinh trung học quái gở mặc áo tay cộc la hét chạy ngang qua bên ngoài.

Cô tính lái xe đến Star Market gần nhất để mua một ít rau và trái cây, ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ô tô đậu trong vườn đã bị tuyết lấp đến cửa sổ. Cầm lấy xẻng xuống lầu xúc tuyết, đang xúc được một nửa thì tuyết lại rơi, ngấm vào đôi ủng đi tuyết và cả quần jeans của cô, khiến bắp chân lạnh cóng, vớ cũng ướt sũng.

Cô lạnh cóng đến nỗi mặt tê liệt, hai tay đỏ bừng, cơ thể run lập cập. Tuyết trước cửa xe vừa được xúc đi là cô chui tọt vào lại trong xe, nhưng mất mười phút vẫn chưa nổ máy được. Tin nhắn hỏi bạn cùng phòng bao giờ về, có thể mang hộ ít thức ăn vẫn đang nằm ở trạng thái chưa đọc.

Cô ngồi lặng trong xe, dùng năm phút hoài niệm về tuyến giao thông liên tỉnh ở châu Âu, sau đó từ bỏ kế hoạch ra khỏi nhà, đứng dậy đi về phòng.

Cũng may là còn có lò sưởi.

Ngôi nhà mà cô thuê thuộc sở hữu của một ông già người Trung Quốc. Cô mới đến cách đây hai tháng, vì lý do cá nhân nên chưa xin được vào ở ký túc xá trường; khóa học lại còn bận rộn, kéo hai chiếc vali 28 inch đi loanh quanh khách sạn và khuôn viên trường thì đột nhiên xuất hiện một hợp đồng cho thuê nhà, lập tức giải quyết được vấn đề khổ sở nhất của cô.

Hai ngôi nhà gỗ nằm cạnh nhau, ở giữa là một khu vườn được chăm sóc cẩn thận. Căn nhà lớn được chủ nhà giữ lại, còn căn nhà nhỏ cho cô cùng với một cô gái người Mỹ đến từ Seattle thuê, cô ấy là con lai, có mẹ là người Quảng Đông. Phòng không quá lớn, nhưng vẫn đủ dùng khi ở với bạn cùng phòng thích gọn gàng. Mọi thứ đều vượt quá mong đợi của cô, điều thiếu sót duy nhất là đi bộ vào thành phố hơi xa; lái xe mất đến 20 phút, thế là cô cắn răng, dùng nửa số tiền dự trữ mua một con Camaro màu vàng để khỏi phải đi bộ.

Ngoài bận rộn việc học và vẫn chưa thích ứng được với bầu không khí ở trường do mới đến ra, thì mọi thứ vẫn vô cùng thuận lợi.

2.

Vì một cuộc thi, một giáo sư của khoa Sinh học Vật lý đã đích thân viết thư mời cô đến. Cô không tham dự lễ tốt nghiệp mà lập tức trả nhà trọ ở London, vượt qua bảy múi giờ để đến Boston Cambridge, bắt đầu một hành trình mới.

Nhưng cuộc sống mới cũng chẳng thoải mái gì cho cam.

Khi cô tới Boston thì đã quá mùa tựu trường một tháng.

Ký túc xá ở trường đã đủ người, trừ khi có người giữa chừng bỏ học.

Quy tắc của chương trình học thạc sĩ là: ba mươi tín chỉ là tốt nghiệp, tuy nhiên, theo các quy định thông thường của hệ thống lựa chọn khóa học, về mặt lý thuyết, mỗi học kỳ không được chọn quá chín tín chỉ.

Nhưng giáo sư này đã cho cô một đặc quyền. Ông ấy cho cô thời khóa biểu tự cho là tối ưu nhất để cô tự chọn, chỉ cần không trùng lịch thi thì cô có thể chọn bao nhiêu tín chỉ tùy ý. Thế là cô lập tức chọn chương trình học khoảng 15 tín chỉ.

Mấy chuyện vặt vãnh vẫn chưa giải quyết xong, chương trình học lại dày đặc, gần như khiến cô phát điên. Miễn cưỡng lắm mới hoàn thành bài tập sau giờ học, nhưng cũng rất khó để theo kịp tốc độ của lớp. Cô đã cố gắng để không đến trễ, mà nếu đi trễ thì sẽ ôn lại chương trình học môn khác ở bên ngoài, đợi tan tiết thì mượn vở của bạn học chụp ảnh lại về ghi chép.

Cô đã cố gắng để trở nên hoàn hảo nhất có thể, nhưng cô vẫn không tránh khỏi ‘ý đồ riêng tư’ của vài giáo sư trước khi quen với thói quen của tất cả các giảng viên. Hai tuần trước trong lúc lên lớp, giảng viên của môn Chủ nghĩa Đạo đức công bố mấy bài tiểu luận về nhà không đúng định dạng, không đúng cách viết của giáo sư thì phải về nhà làm lại, mà Lâm Trí cũng nằm trong số đó.

Cô lập tức giơ tay xin thầy hướng dẫn định dạng bài viết. Vị giáo sư triết học Franz nổi tiếng cay nghiệt tức khắc rút bài tiểu luận của cô ra, tìm mấy câu không đạt đủ trình độ học thuật mà mỉa mai. Đúng là cô có viết sai thật, nhưng không nghiêm trọng đến mức ấy.

Cô lập tức dùng tiếng Anh cãi tay đôi với Franz, khiến cho toàn khoa Sinh vật xôn xao, chỉ trong chớp mắt đã bước lên hàng ‘danh nhân toàn trường’.

Hả giận thì hả giận đấy, nhưng cô cũng biết, từ nay về sau cô phải đảm bảo mọi bài thi trong môn học này không được sai sót một chút nào. Cắn răng nín nhịn, trong mấy tuần tới thật sự khiến cho vị giáo sư tính vốn kén chọn không thể bới móc được gì. Nhưng hai tuần trước Franz đột nhiên bắt đầu đặt câu hỏi trong lớp, nội dung bao gồm việc sử dụng thành thạo các danh từ Latinh. Chỉ có sinh viên từ khoa MIT đang học từ trường đại học mới từng được kiểm tra tiếng Latinh trong lớp. Rất nhiều người đã fail, và dĩ nhiên Lâm Trí cũng trong số đó, hơn nữa…

Franz gửi ba trăm trang giấy môn Chủ nghĩa Đạo đức được viết bằng tiếng Latinh đầy đủ cho tất cả những người không đạt chuẩn, và yêu cầu tất cả dịch nó sang tiếng Anh rồi bốn ngày sau nộp cho ông ta vào lớp trong tuần tới.

Trong vòng hai tiếng đồng hồ, từ điển tiếng Latinh trong thư viện đã bị mượn hết sạch.

Sau khi xác nhận hết hôm nay cũng không có ai phát minh ra máy phiên dịch tiếng Latinh, Lâm Trí chỉ biết cầm mấy xấp giấy trong tay khóc không ra nước mắt, ba ngày cũng chỉ miễn cưỡng để cô nhận ra được các từ đơn mà thôi.

Cô không phải là siêu nhân, nhưng cũng không đến nỗi không làm được. Cô không cảm thấy tự ti về trình độ học vấn cũng như quốc tịch của mình, cũng không cho rằng hành vi của mình sẽ bị phóng đại lên coi đó là hành vi chung của sinh viên Trung Quốc. Cô chỉ hơi rụt rè không biết cựu sinh viên CIL có phàn nàn về bản hành vi cá nhân của mình hay không mà thôi. Cô không muốn mệt mỏi như vậy. Nhưng đây không phải là quốc gia của mình, cô không thể ngang nhiên trắng trợn được.

Thực sự không liên quan gì đến chuyện phân biệt đối xử, chẳng qua là cảnh ‘ăn nhờ ở đậu’ mà thôi.

3.

Điện thoại di động nằm trên bàn ăn sáng lên, tay cô cóng tới nỗi vẽ hai ba lần vẫn không mở khóa được, phải hơ ấm trên nồi đun nước thì mới mở được.

Là tin nhắn Whatsapp của bạn cùng phòng: “Đang chơi với Alex ở club, quên có cảnh báo sớm về bão tuyết. Sau 12 giờ mới về. Alex không về được Harvard, có lẽ tối nay sẽ tá túc.”

Cô gửi lại emoji OK, lúc khóa điện thoại mới liếc thấy ngày tháng quen thuộc. Là sinh nhật cô.

Sinh nhật 22 tuổi, vì bão tuyết nên không thể ra ngoài, chỉ có mỗi gói mì ốc gạo lót dạ.

Bật lò vi sóng, nấu nước nấu mì.

Lúc xé gói mì cô thoáng do dự, sau đó tắt lò sưởi, mở toang cửa sổ ở phòng bếp.

Cô ném điện thoại sang một bên, tiện tay quẳng mì và măng chua vào trong nồi. Cùng lúc đó, một thứ mùi vô cùng hăng bốc lên, khó mà có thể diễn tả bằng lời.

Mười giây sau, cô thoáng nghe thấy tiếng đàn ông ho khan ở ngoài cửa sổ. Đối diện cửa sổ phòng bếp hình như là thư phòng của chủ nhà, nhưng ông ấy rất hiếm khi về nhà, Lâm Trí cũng chưa bao giờ thấy cửa sổ mở lần nào.

Cô dừng bước một hồi, không nghe thấy tiếng động gì thêm. Đi đến cửa sổ nhìn, trong tầm mắt không có bóng dáng ai. Thế là xoay người đi vào phòng tắm.

Một lúc sau, chưa xả sạch xà phòng gội đầu thì đột nhiên phòng tắm tắt đèn. Trùm khăn tắm đi ra, trong phòng tối đen.

Sập cầu chì rồi.

Mì vẫn chưa sôi.

Cô tháo khăn trùm đầu ra che mặt lại, lúc tinh thần sắp suy sụp thì đột nhiên chuông điện thoại vang lên.

Cô nghe máy, là bà quản gia của chủ nhà báo cho cô biết điện áp bị hỏng, lát nữa sẽ có người đến sửa, nếu có việc gấp thì có thể sang nhà bên này giải quyết. Sau đó còn bổ sung một câu: “Bên này có canh nấm, khoai tây rán mỡ bò, với một vài món Quảng Đông.”Cô không đỡ nổi sức hút của câu cuối. Sau khi hỏi bà chủ nhà là có thể sử dụng phòng tắm hay không, cô lập tức cầm lấy laptop và bài tập phiên dịch, đem theo búp bê gấu trúc và quạt xếp nhỏ làm quà viếng thăm.

4.

Mượn phòng tắm gội sạch đầu, lau khô tóc xong, quản gia dẫn cô đi thẳng lên phòng khách.

Vừa bước vào cửa đã thấy mấy bức tranh chữ treo trên tường, có bức vẽ tuấn mã, có bức tranh thư pháp chữ đơn phong cách đặc biệt, cũng có bức chữ Lệ dày đặc biến đổi bất ngờ; dưới góc phải đóng dấu giống nhau, nhìn là biết chúng là bút tích của chủ nhà.

Cô lật đật nhét chiếc quạt xếp có in chữ mua mười mấy tệ trên Taobao vào balo, chỉ giao con gấu bông cho quản gia.

Quản gia cũng không phát hiện động tác nhỏ của cô, cám ơn chủ nhân thay cô rồi nói với cô là cô có thể tùy ý sử dụng đồ trong nhà, sau đó xoay người rời đi.

Cô thở phào một hơi.

Lò sưởi âm tường đang cháy bập bùng, trong phòng ấm áp nhưng không khô hanh, trái lại còn rất thoải mái.

Trong phòng có trải thảm, một bộ bàn ghế đọc sách, hai tủ gỗ thấp phía sau được lấp đầy bằng những cuốn sách, trông có vẻ rất cũ.

Đi đến bàn làm việc định ăn lót dạ. Cẩn thận đóng các trang sách đang mở ra, đang ngạc nhiên là vì sao quản gia dọn đồ ăn lên bàn mà không sắp xếp lại sách vở cho chủ nhân, thì vô tình nhìn thấy chữ viết tay trong chồng sách cũ.

Cô mở trang bìa trong ra, vẫn là kiểu chữ bút thép mạnh mẽ, lần lượt viết bằng tiếng Anh và chữ phồn —— “Bách khoa toàn thư tiếng Latinh chuyên ngành”.

Cô giật mình, tim đập thình thịch.

Cô nhanh chóng hoàn thiện bài tập phiên dịch trước khi màn đêm buông xuống.

Chủ nhà vẫn chưa về. Bà quản gia hâm nóng lại đồ ăn cho cô, đợi cô ăn hết thì mới cho cô về.

Điện áp vẫn chưa sửa xong, trong nhà tối om. Cô đặt laptop và bản nháp sang một bên, đi thẳng về phòng.

Trên người vẫn ấm áp, còn vương mùi gỗ trong phòng.

Bên ngoài tuyết vẫn rơi nhiều, những bông tuyết ánh vàng dưới ánh đèn đường.

Điện thoại nằm trên bàn sáng lên, một tin nhắn nhảy ra: “Mình không biết từ lúc nào mọt sách Linzy của chúng ta lại nổi tiếng đến vậy đấy! Mới hỏi Alex xem có chỗ nào mua được đồ nóng cho con gái Trung không, lập tức có hai anh đẹp trai bày tỏ có thể đem đồ ăn đến thăm cậu. Mà có lẽ bọn họ càng muốn thành ‘đồ ăn’ hơn.”

“Sinh viên đặc quyền học đồng thời 15 tín chỉ nghe nè, hôm nay tụ tập mới biết được một tin đồn: thì ra cựu sinh viên CIL của cậu cũng ghét Franz, cậu chính là anh hùng của bọn họ đó! Cậu xem đi Linzy, đã bảo từ lâu rồi, biểu hiện cởi mở chút, trò chuyện nhiều chút thì mới có được bạn trai!”

Cô tựa vào khung cửa nhìn những bông tuyết rơi bên ngoài, chợt nhớ lại chuyện hồi bé.

5.

Cô là đứa trẻ sinh sớm.

Lên tiểu học, nhờ đọc “Thư viện Newton nhỏ” mới tình cờ biết được mình thuộc về nhóm người có “chỉ số thông minh thấp”, “có thể bị động kinh”, “bại não”, “khó tiêu”, “không cao”, từ đó trở đi cô luôn sợ hãi về thế giới này. Ngoài việc đứng trong góc quan sát ra thì rất ít khi mở lời.

Bố mẹ nghĩ rằng hành vi gặp chướng ngại ngôn ngữ của cô là một điềm báo không tốt, luôn khuyến khích cô nói chuyện trước mặt người lạ, lại thường xuyên nhắc đến câu chuyện khi cô mới chào đời: “Hồi con mới sinh ra đỏ hỏn à, to chừng bàn tay người lớn thôi, thế mà nắm chặt tay y tá không buông. Ngay đến một cụ ông người Quảng đi ngang qua cũng dừng bước, cười khen con ‘chắc chắn tương lai sẽ trở thành đấu sĩ’.”

Đến lúc tốt nghiệp trung học, cô đã thành công trổ mã cao một mét bảy, hơn nữa trí khôn cũng bình thường, vô cùng năng động.

Cô vẫn cho rằng mình thích rúc vào trong góc an toàn không muốn người khác biết, cùng lắm là đổ lỗi cho môi trường xung quanh thôi chứ cũng chả có ý định và dũng khí trở thành một đấu sĩ.Nhưng mỗi lần cô bị xâm phạm đến cùng cực, sự cố chấp và tháo vát nảy sinh khi bị kích thích thường xuyên khiến chính cô sốc.

Cô nghĩ, có lẽ lời khích lệ trở thành “chiến binh” của ông già đã có hiệu quả. Nếu ông ấy còn sống, nhất định cô sẽ đích thân tìm đến cửa cám ơn. Nếu có thể, cô hy vọng lại được ông ấy khen ngợi lần nữa, nói không chừng có thể thay đổi tính cách cố chấp cô đơn hai mươi hai năm qua của mình.

Nghĩ tới đây, chợt nghĩ đến bạn cùng phòng cứ hay ghẹo cô không có bạn trai, thế mà hôm qua thật sự tặng cô một máy Lelo làm quà sinh nhật.

Kéo ngăn kéo ra nhìn chằm chằm thứ màu hồng kia, Lâm Trí đột nhiên bật cười.

Cô gõ chữ trả lời: “Bọn họ có dễ xài như máy Lelo cậu tặng mình không?”

Gửi tin nhắn đi, trong đầu vẫn nghĩ: có lẽ là không. Vậy tại sao phải vì một người không hiểu mình mà phải ép bản thân đi làm chuyện không vui?

Nghĩ tới đây, mây đen trong lòng lập tức bị tiêu tan. Lâm Trí tựa đầu vào cửa sổ lạnh lẽo nhoẻn miệng cười, bật lò sưởi đến nấc 3; kéo rèm cửa lại, cô ôm chăn ngủ ngon.

6.

Đến rạng sáng, bạn cùng phòng và bạn trai mới lái xe về.

Lâm Trí ngủ không sâu, mơ hồ nghe thấy tiếng động hai người dừng xe ngoài vườn hoa và cả tiếng trò chuyện với một người đàn ông xa lạ.

Hình như cô nghe thấy bạn cùng phòng nhận lấy thứ gì đó: “Sách? Là từ điển Latinh. Đưa cho Linzy? Được rồi… Ây da nặng quá. Linzy vui lắm cho xem, mấy ngày gần đây cậu ấy đang cuống cuồng tìm cuốn sách này. Xin hỏi khi nào thì cô ấy trả lại cho chú ạ?”

Người nọ cười nói: “Không cần, tôi thay mặt người khác tặng lại cho cô ấy.”

Bạn cùng phòng sợ hãi kêu lên: “Trời ạ! Chắc chắn cậu ấy vui lắm cho xem! Chú tốt quá!”

Bọn họ cũng không nói nhiều, một lúc sau đã về phòng. Dưới lầu truyền đến tiếng mở cửa, cô nghe thấy Alex nói: “Người phương Đông đó trông quen quá.”

“Nhìn rất danh giá ha, không giống người Hoa bị Mỹ hóa. Anh thấy ở đâu vậy, phim bộ à?”

Alex trầm tư: “Trong sách Vật lý nào đó. Chủ nhà của em tên gì?”

“York Tsui…”

“Có nhớ tên tiếng Trung không?”

“Em còn không biết nữa. Hay đợi Linzy dậy rồi hỏi thử coi?”

“Không… Đợi đã, anh nghĩ mình biết ông ấy là ai rồi.” Alex mở trang sách cuốn từ điển ra, “Lai Tsui là người đặt nền móng cho thiên văn học cận đại, sách giáo khoa vật lý thiên văn của bọn anh và nhiều từ điển vật lý trong thư viện cũng là do ông ấy biên soạn. Có điều ông ấy đã qua đời hai năm trước rồi. Cái tên này là?”

“Ai biết? Họ hàng gì đấy chăng?”

“Chữ đẹp quá. Giá trị cuốn viết tay này chắc không rẻ đâu…”

“Đợi Linzy dậy, em hỏi giúp anh xin thử một bản photo nhé?”

“Thứ này có giá trị sưu tập, chứ nếu không thì anh đã đến thư viện mượn rồi. Nè, dòng chữ tiếng Trung này viết gì thế?”

“Có chúa mới biết.”

Lâm Trí gãi đầu, phủ thêm áo khoác đẩy cửa đi ra, đứng ở huyền quan thấy hai người họ ngồi bên bàn ăn, đối diện là một chồng từ điển, trông cứ như thể đang khảo cổ vậy.

Bạn cùng phòng nhác thấy cô, lập tức ngoắc tay: “Linzy, đã ăn gì chưa? Bọn mình có đem theo sandwich đây! Lại đây lại đây, chắc chắn cậu rất muốn thấy thứ này!”

Cô đi đến, thấy trên trang cuối viết tên “Từ Lai” theo dạng phồn thể, bỗng nghĩ đến điều gì đó, bật cười nói: “Ồ, thì ra là giáo sư Từ?”

“Cậu biết người ta à?”

Cô lắc đầu, “Mình không quen. Hồi học cấp ba mình học rất dở, tính dùng thành tích môn Vật lý để xin vào trường đại học chỗ thầy ấy, thế mà thầy ấy lại viết thư trả lời mình, ‘Em học xong ở chỗ tôi thì sau này định làm gì?’ Mình mới viết thư hồi âm nói về mấy kế hoạch rất ngây thơ của năm đó. Cuối cùng thầy ấy từ chối mình.”

Alex lại hỏi, “Thế trong này viết gì?”

Cô cúi đầu nhìn.

Ở đó viết một hàng chữ, tuy vẫn là thể chữ phồn nhưng lại không giống với nét chữ trong từ điển lắm.

Trên đó viết:

Gửi Lâm Trí, mấy năm gần đây có nghĩ đến vấn đề tôi từng hỏi không?

Không sao.

Nhớ ôn tập tiếng Latinh cho tốt. Ăn nhiều đồ tốt cho sức khỏe. Mì ốc ăn liền không tốt cho sức khỏe, lại còn hôi nữa.

Còn nữa, chúc mừng sinh nhật.

Ngày sinh trên giấy tờ của cô đều là âm lịch, làm sao chủ nhà biết được ngày sinh nhật của cô?

Cô gãi đầu, đang định hỏi bạn cùng phòng về chữ ký của chủ nhà thì đột nhiên nghe thấy Alex sực nhớ ra thét lên: “Anh nhớ ra rồi! Ông ấy là giáo sư vật lý thực nghiệm ở trường bọn anh. Tên tiếng Trung là – Wan Kwan, Tsui.”

Chương 148: Ngoại truyện 7: Vương mãi mùi hương (1)

Trang cuối từ điển vẫn còn mấy chữ, nhìn kỹ thì thấy là một câu: Quân tử dĩ trí mạng toại chí*.

(*Câu này trích trong sách Chu Dịch, có nghĩa là Quân tử lấy việc bỏ mình để thực hiện chí hướng.)

Chữ rất đẹp, bảy con chữ vừa mạnh mẽ vừa mềm mại.

Cô đang định đọc tiếp thì bỗng dưng bụi trên tường rơi xuống như thể có động đất, mơ hồ nghe thấy tiếng phụ nữ la hét, nhưng không phải là giọng của bạn cùng phòng.

Mơ màng mở mắt ra, những chùm sáng mỏng xuyên qua cửa chớp hắt vào phòng, nhưng mặt trời vẫn chưa ló dạng, trời vẫn còn sớm.

Cô muốn ngủ tiếp, nhưng tiếng rên và tiếng khung giường va đập ở phòng bên có xu hướng càng lúc càng bạo, rất gần, cách một bức tường truyền đến, hiệu ứng âm thanh khá “sống động”.

Cô nhíu mày. Còn chưa ngủ đủ đã bị đánh thức, lập tức hừ khẽ.

Chưa kịp mở mắt thì một nụ hôn đặt lên mi tâm, lành lạnh.

Bên tai vang lên âm thanh dịu dàng, “Đánh thức em hả?”

Giọng của Tạ Trạch Ích khiến cô cảm thấy không phải vừa tỉnh khỏi giấc mơ, mà trái lại như rơi vào giấc mộng.

Chậm rãi mở mắt ra nhìn anh, nhưng chợt sau lưng lại ngứa ngáy, một bàn tay từ trong chăn vòng qua, nắm chặt thắt lưng của cô rồi ôm lên.

Lúc bị bắt cóc vào lòng anh, cô vẫn nhớ nội dung trên trang giấy đó.

Cô thở dài, “Đáng tiếc quá, suýt nữa là được rồi.”

“Mơ thấy gì hả?”

Cô tựa vào người anh, hơi thở quen thuộc và thân nhiệt ấm áp khiến cô cảm thấy cực kỳ yên tâm, không kìm được cọ vào cổ anh, làm anh phải bật cười.

Không phải cô không muốn rời giường, mà là chiếc ôm này quá thoải mái. Thế là dang một tay một chân, coi anh là chiếc gối ôm mà ôm ngủ.

Mọi thứ thật hoàn hảo, ngoại trừ…

Tiếng ván giường va đập và tiếng nữ thở gấp ở phòng bên.

Họ ở căn phòng cuối trong khu nhà tạm thời, một bên là vườn hoa. Giáo sư phòng bên mới vào ngày đầu đã không hợp thủy thổ, lại có bệnh lâu năm nên sau khi từ bệnh viện trở về, ông lập tức bắt tay xây nhà riêng.

Phòng bên cạnh đã bỏ trống từ lâu rồi.

Cô thật sự không ngủ được, gắt gỏng bực dọc, “Chuyển vào từ bao giờ thế?”

“Hôm qua.”

“Tinh lực thật là…” Vừa định trách móc hai câu tinh lực dồi dào, nhưng cẩn thận nghĩ kỹ, không ngờ vách tường phòng bên không cách âm, mà trái lại còn giống như loa phóng thanh kiểu hộp. Nghĩ một lúc, cô thấp giọng hỏi, “Chuyển vào lúc nào hôm qua?”

Tạ Trạch Ích mở mắt nhìn cô một hồi, sau đó đứng dậy, “Tối qua.”Cô chột dạ, giọng nhỏ đi, lại hỏi: “Mấy giờ tối qua?”

Tạ Trạch Ích ôm cô vào lòng, từ từ nhắm mắt, nụ cười trên mặt biểu hiện rõ thoải mái hưởng thụ: “6 hay 7 giờ tối gì đó.”

Vừa dứt lời, người trong lòng vừa mới kiêu ngạo đó giờ đã ỉu xìu, cuộn tròn trong chăn, trong cổ họng phát ra tiếng than dài đầy ảo não.

“Em cũng không biết cách âm lại tệ như vậy…”

Anh mỉm cười không tiếp lời.

“… Thế chẳng phải là bị người ta nghe thấy hết à?”

Tạ Trạch Ích hỏi, “Nghe thấy cái gì?”

Cô kéo chăn trùm kín mặt, buồn chán đến cùng cực.

Tạ Trạch Ích nhìn bánh bao trong chăn, nghĩ một lúc rồi chui vào, cũng nín thở với cô ở trong chăn, một lúc sau mới cất tiếng, “… Rốt cuộc là nghe thấy gì?”

Trong chăn dần dần có thể thấy được chút ánh sáng nhưng vẫn không đủ sáng, có điều vẫn đủ để cô nhìn thấy bản mặt nửa cười nửa không của Tạ Trạch Ích. Cách gần đến thế, chăn vừa mới được giặt sạch, cũng chỉ mới thay hôm qua, mùi xà phòng mật ong hòa quyện với mùi nắng ấm lọt vào khoang mũi của hai người, tương tự mùi cơ thể, và cả… mùi kia nữa, như cố ý nhắc nhở cô đêm qua đã dữ dội như thế nào.

Hôm qua bắt đầu vào hạ, Robert Jr. nhận được hai thùng rượu vang trắng từ đâu đó, lúc mở ra vẫn còn mát lạnh; nhân lúc Bohr đi vắng, mọi người trong tổ Vật lý nháo nhào đòi chia hai thùng rượu đó. Cô cũng đem chiến lợi phẩm quay về, ăn tối xong, hai người nằm co trên ghế sofa uống rượu đọc sách trò chuyện, cô còn nhớ rõ tối qua trong phòng rất lạnh, dù cô đã mặc áo tay dài, nằm trong chăn với anh mà vẫn thấy lạnh. không biết đã bắt đầu thế nào. Do tác dụng của rượu, mới đầu hỏi cô làm bốn lần có được không, cô chỉ đáp qua loa, không ngờ anh laij làm thật. Nói mấy lần thì chính là mấy lần, chăn bị vứt đi, quần áo vương vãi đầy sàn, làm từ trên ghế cho đến bàn sách, trên bệ cửa rồi đến tận trên giường.

Cô vẫn còn nhớ khi mình bị đè lên cửa, khung cửa sổ và khung cửa vang lên dữ dội, tay cô níu chặt rèm cửa xin anh nhẹ thôi.

Kết quả của việc “nhẹ thôi” là lần nào cũng thảm hơn lần trước, nếu không phải uống đến choáng váng thì cô chắc chắn không có can đảm nói ra hai chữ kia.
Sau đó bị ném lên giường. Chiếc giường gỗ được lắp ráp tạm thời nên âm thanh rất to và ọp ẹp, cũng không biết có lấn át tiếng rên rỉ và tiếng nức nở hòa lẫn trong tiếng thở dốc hay không.

Trời ơi, trời ơi…

Cô vùi mặt vào lòng bàn tay, xấu hổ giận dữ cực kỳ.

Tạ Trạch Ích ôm cô ngồi lên bụng mình. Cô giạng chân dựa vào người anh, tứ chi cuộn tròn lại như một quả bóng nhỏ mềm mại, khiến anh không nhịn được cúi đầu hôn lên tóc cô. Nhưng người trong lòng lại không ngoan ngoãn tí nào, xấu tính hệt như dã thú, ngẩng đầu lên cắn cằm anh.

Tạ Trạch Ích hít hà.

Cô nhìn anh: “Anh cố ý!”

Anh cười, “Cố ý cái gì?”

Cô nhìn chằm chằm khóe miệng ánh mắt anh, “Quả nhiên…”

Ngẩng đầu lên toan cắn anh lần nữa thì lập tức bị anh hôn, hôn đến nỗi cô sửng sốt, trong chớp mắt quên đi mình định làm gì. Khi ý thức quay về, còn chưa kịp hành động thì lại bị hôn nhẹ.

Cô ngẩn người, đang tính trách móc đôi câu.

Nhưng không đợi cô mở miệng, Tạ Trạch Ích đã cúi đầu dán lên môi cô, nhẹ nhàng ngậm lấy.

Cô “ưm ——” một tiếng.

Tạ Trạch Ích thì thầm, “Không phải rất êm tai sao?”

Mặt cô nóng bừng, “Đừng nói mà…”

Anh tựa vào trán cô, làn mi anh quét qua mặt cô khi anh cụp mắt xuống, anh nói như tự kiểm điểm, “Ừm. Lần sau không cho người khác nghe nữa.”

Cô không ngủ đủ giấc, đầu thì chóng mặt, cũng chẳng còn hơi sức đâu ngẫm nghĩ những lời này, chỉ cảm thấy trên mặt ngứa ngáy.

Phòng bên vẫn chưa chịu dừng.

Dù sao cô cũng không ngủ được, thế là Tạ Trạch Ích ôm cô vào lòng, đầu tựa đầu ngẩn người nhìn chằm chằm trần nhà.

“Biết rõ cách âm không tốt mà còn…” Cô mơ màng nói, đột nhiên một tia sáng lóe ê trong đầu, “Chẳng lẽ tính trả đũa?”

Tạ Trạch Ích cười, “Vậy thì giờ coi như hòa.”

Cô nghiêm túc suy nghĩ, “Mới sáng sớm đã quấy nhiễu giấc ngủ của người khác, ban ngày còn có một đống chuyện nữa kìa, bọn họ cũng quá đáng quá rồi.”

“Thế…” Tạ Trạch Ích cười nói, “Trả đũa lại nhé?”

Chương 149: Ngoại truyện 8: Vương mãi mùi hương (2)

Cô nhìn trời, “You lagnesis.” (Đồ háo sắc.)

“Yes…”

Tạ Trạch Ích ôm cô vào lòng, cúi đầu ngửi mùi hương trên tóc cô, đáp khẽ, “… I am.”

Cô vẫn đang trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, sống lưng tựa sát vào lồng ngực anh, nhưng chỉ ba giây sau, bộ phận cương cứng ở giữa chân đã lập tức kéo cô về lại trái đất.

Ừm, anh đúng là như vậy thật.

Bàn tay to ôm chầm lấy cô, nhẹ nhàng xoa lên bụng cô, xoa đến mức làm cô ngứa ngáy, sau đó ôm cô đặt lên trên song không làm gì thêm.

Bàn tay ấm áp nhẹ nhàng xoa vùng bụng mát lạnh của cô, chẳng hiểu sao lại khiến toàn thân cô tê dại.



“Da là sexual organs (cơ quan tình dục) quan trọng nhất, loài người sẽ đạt được sự thoải mái và an toàn từ canoodles (những cử chỉ âu yếm).” Cô thỏa mãn thở dài, xem ra Sinh học đúng là không gạt người.

Quầng sáng từ từ xuyên qua khe hở nào đó chiếu vào, tạo nên những vệt nắng trên mặt đất. Đống quần áo nhăn nhúm như một thước phim điện ảnh kể về câu chuyện dâm mị, nhưng bây giờ cô vừa lười vừa mệt, chẳng còn sức đâu để nhìn quanh.

Phòng bên đã thôi ồn ào, nhưng hai người bọn cô đã quên chuyện đó luôn rồi.

Khoảnh khắc này quá yên ắng, tới nỗi tưởng như có thể nghe thấy tiếng nắng và hạt bụi rơi xuống sàn nhà.

Hôm nay quả là một ngày đẹp trời! Không phải mùa Hè có thể làm đen da của người da trắng, còn con gái châu Á phải bôi kem chống nắng và che dù mỗi khi đi ra ngoài. Thời tiết thế này, đi dạo một lúc dưới ánh mặt trời, qua mấy hôm nhất định sẽ có làn da màu lúa mì khỏe mạnh.

Hồi bé cô rất ghen tị với cư dân đảo nhiệt đới, bởi dù nhìn chỗ nào bọn họ cũng có thể thấy được cọ và cây dừa, chỉ mất mười phút là đi đến bờ cát ngồi ngắm những con mòng biển, mặc trang phục hoa trên khắp đường phố, những chàng trai cô gái có da đen trông cũng khỏe mạnh và tỏa nắng hơn người ở những nơi khác, bọn họ hiếm khi chán nản vì bất cứ điều gì, trái lại còn rất lạc quan; bọn họ giỏi bơi lội, thường xuyên lặn xuống biển ngắm nhìn san hô và cá nhiệt đới…

Chợt cô nhớ đến một khung cảnh.

Ở trên đảo xa, một người vóc dáng cao ráo mặc dép lê, tay xách xe đạp xuất hiện bên ngoài cửa khách sạn.

Cô cúi đầu trầm ngâm, gọi: “Anh Tạ?”

“Ừm?”

“Anh có đi bơi không?”

“Thường xuyên.”

“Tức là thường xuyên đi lặn hả?”

“Cũng có lúc.”

“Tay chạm đến những rặng san hô, nhìn những đàn cá màu sắc rực rỡ bơi qua bơi lại trước mặt…”

“Ừm.”

Cô khẽ thở dài.

Anh xoa tóc cô, “Sao thế?”

“Em chưa bao giờ…” Cô tiu nghỉu. Ở lại Cảng Thơm lâu đến thế mà cô chưa có dịp nào xuống biển chơi thỏa thích. Cũng không hẳn là không có cơ hội, nhưng vì sao chứ?

Tạ Trạch Ích cười, “Hối hận không quen anh sớm hả?”

Cô đột nhiên bị một câu của anh đánh thức, “Đúng thế…”

Vì sao nơi chính thức quen Tạ Trạch Ích là Thượng Hải, để rồi lần nào nhớ đến cũng chỉ có cảm giác ẩm thấp âm u. Vì sao không phải là Hương Cảng? Đáng nhẽ phải là cô nên lẻn vào vườn từ ban công trong một ngày đầy nắng, hết đi xe buýt với anh rồi chuyển sang đi thuyền, uống nước dừa hoặc coca ướp lạnh trên bãi biển…

Chuông cửa kêu *ding dong*, sữa tươi tiệt trùng và bữa sáng đã được đưa đến.

Đúng lúc dạ dày cô kêu *rột rột ——*.

Bên giường chợt nhẹ đi, cô nghiêng đầu nhìn, Tạ Trạch Ích đã đứng dậy xuống giường, đi tới giữa phòng thì cầm quần mặc vào, ngoái đầu thấy cô dùng chăn che kín mình thì mới đi ra mở cửa.

“Bánh sừng bò phết mỡ, trứng gà luộc và cà phê ——”

Cô nghe thấy Tạ Trạch Ích thấp giọng lịch sự hỏi, “Gần đây không có bữa sáng kiểu Trung à?”

Người kia trả lời, “Đồ Trung ăn không đủ no, nhiều người phàn nàn lắm.”

Tạ Trạch Ích đáp một tiếng rồi xoay người đi vào phòng.

Trước khi cửa khép lại, nhân viên đưa cơm thất thần nhìn tấm lưng trần của Tạ Trạch Ích, sau đó mới đi sang nhấn chuông phòng bên cạnh.

Đặt bữa sáng xuống, anh tới cạnh giường khom người đặt lên môi cô nụ hôn buổi sớm rồi mới đi hâm nóng sữa.
Cô quay về Hương Cảng trong ánh nắng và nụ hôn đó, thoáng ngẩn ngơ, lòng chợt nghĩ: Ừm, còn cả nụ hôn khi lặn xuống đáy biển nhiệt đới nữa.

Tính ngủ nướng thêm một lúc nữa mới dậy, nhưng vừa nghiêng đầu sang thì nhìn thấy mấy vết cào màu đỏ trên lưng anh, thế là cô lập tức tỉnh ngủ. Sở Vọng khoác áo sơ mi vào, chân trần chạy qua nửa phòng, im lặng tiến đến sau lưng anh.

Tưởng anh không phát hiện, nhưng còn chưa tới gần thì bất thình lình bị nhấc bổng lên, nhốt giữa anh và bàn ăn.

Tạ Trạch Ích cúi người, còn chưa hôn thì cô đã giơ tay ra ngăn lại, “Cho em xem lưng anh đi.”

Sức anh rất lớn, xoay cô lại cõng trên lưng.

Cô ôm cổ anh, cúi đầu nhìn vết đỏ trên tấm lưng trơn láng của anh, nhìn thế mới nhớ ra gần đây bận quá mà quên cắt móng tay. Giơ tay chạm vào vùng da còn nguyên vẹn xung quanh, lòng áy náy không thôi: “Tệ rồi…”

Tạ Trạch Ích hít hà.

“Đau không?”

Anh cười, “Ngứa.”

Cô vỗ vào anh ra hiệu anh đặt cô xuống: “Để em đi lấy thuốc bôi.”

“Kệ đi, mai là hết thôi.” Anh ra vẻ không sao. Híp mắt nghĩ ngợi, sau đó ghé vào tai cô nói nhỏ: “Tối nay đổi tư thế khác, không đụng tới là được.”

Cô nghẹn lời, một lúc sau mới nói: “Ngày nào cũng giặt chăn không mệt à.”

Anh đáp chắc nịch: “Không mệt.”

Cô chỉ hận không thể đấm anh choáng váng tại chỗ.

Anh vẫn mỉm cười, cõng cô đi băng qua phòng, đặt cô ngồi xuống ghế sofa. Cầm lấy cốc sữa nhấp một hớp rồi mới đưa cho cô, sau đó cúi người ngồi bên cạnh ăn bánh sừng bò.

Cô ăn hai miếng rồi lại đi tìm thuốc mỡ An Thị và bông thấm nước, ngồi sau lưng bôi thuốc cho anh.

Tạ Trạch Ích đã quen với thói quen xấu lúc ăn uống của cô, tự động bóc vỏ trứng cho vào trong bát, trộn nốt chỗ sữa còn lại với cà phê đen.

Chuông cửa vang lên lần thứ hai, mấy giây sau người bên ngoài đã vội đập cửa hét to “Trung tá! Sir Tse!”, xem ra rất sốt ruột.

Tạ Trạch Ích mặc áo vào đi ra cửa, vừa đi vừa cài nút.

Hai người đứng ngoài cửa nói chuyện, cô thì ăn cho hết trứng gà, rửa mặt chải đầu rồi mặc áo sơ mi váy ngắn vào, còn Tạ Trạch Ích đã mặc quân trang xong.

Cô nhìn lên đồng hồ, cũng chỉ mới tám giờ thôi mà.

“Hôm nay đi sớm quá.” Cô nói.

Tạ Trạch Ích đứng tựa vào cửa nhìn cô. Cô biết anh đang chờ một nụ hôn, thế là đá bay dép lê chạy về phía anh, nhưng chỉ vừa nhón chân thì tức khắc đã được anh bế bổng lên hôn.
Sĩ quan phụ tá thấy thế, giận đến mức siết chặt tay, lớn tiếng ai oán: “Vợ chồng thì mãi ân ái, mà người độc thân thì cứ độc thân, tôi hận cái chốn này!”

Tạ Trạch Ích tảng lờ anh ta, chạm trán mình vào trán cô, “Hôm nay có xe mới và giao hàng nhanh đến đây.”

Cô ừ một tiếng, nhìn theo bóng anh rời nhà.

Anh đã đi đến cạnh xe nhưng rồi lại vòng lại, đứng dưới cầu thang ngẩng mặt nhìn cô: “Hôm nay là thứ năm, có thư muốn gửi thì gửi đi.”

“Không có.”

Anh nheo mắt: “Không có thật sao bà Lục?”

Dưới hòm áo quần có một bức thư gửi cho anh Tư, thế nhưng vẫn chưa đề địa chỉ gửi, cho nên cứ mỗi thứ tư hằng tuần là anh lại lôi chuyện này ra chọc cô.

Cô cười to, “Thật mà.” Sau đó vẫy tay với anh.

Anh sải bước đi tới.

Cô vịn vào lan can, cúi người xuống hôn anh.

Hôn xong rồi, Tạ Trạch Ích nhướn mày nhìn cô, “Không có ích lợi gì đâu quý cô à.”

Cô vốn đã lùi ra sau, nghe anh bảo vậy thì lại đi tới hôn anh lần nữa, rồi hỏi: “Thế này cũng không được à?”

Anh vẫn đáp, “Ừ, không được.”

Cô cúi người, dán vào tai anh nói mấy câu tiếng Anh.

Sĩ quan phụ tá sốt ruột thúc giục.

Tạ Trạch Ích từ từ mở đôi mắt đang nheo dưới ánh mặt trời, nhìn cô chằm chặp, đáp lời sĩ quan phụ tá: “Đến ngay.”

Cô biết anh không giận, mà trái lại còn vui nữa.

Xe rời đi, cô đứng trên lan can nhìn một lúc.

Hầm dưới lòng đất chứa đầy nước ngọt và rượu vang, một vài chậu hoa đang nở đặt trên bệ cửa sổ. Cô xuất thần, không hiểu vì sao cô luôn có cảm giác, trong thế giới của anh Tạ cứ như ngày mai sẽ bùng nổ chiến tranh, nên ngày nào cũng yêu cô nhiệt tình như thể là ngày cuối cùng trong sinh mệnh, nên bao giờ ngày sau cũng ấm áp hơn ngày trước.

Cô thở dài, quyết tâm tối nay phải kể anh nghe chuyện tối qua nằm mơ mới được.

Đang ngẩn ngơ thì Robert từ sau lan can đi tới, có lẽ anh ta tranh thủ học tiếng Trung trong lúc đi dạo buổi sáng, nên một tay cầm cà phê một tay cầm từ điển tiếng Trung. Không biết đã nấp đằng sau nghe bao lâu, nhưng cầu đầu tiên mở miệng hỏi là: “Make out* là tiếng lóng thân mật gì?”

(*Making out khác với make love, là một thuật ngữ có nguồn gốc từ Mỹ, có niên đại ít nhất là năm 1949, và được dùng để chỉ hôn sâu, bao gồm hôn cổ, và thỉnh thoảng các hành vi tình dục không xâm nhập như vuốt ve, mò mẫm, âu yếm mạnh bạo, mãnh liệt, nặng giữa 2 cá nhân.)

Cô giật mình, vội lấy lại tinh thần: “Ý trên mặt chữ.”

Anh ta trầm ngâm: “Kết hợp với ngữ cảnh thì chắc là còn có thâm ý khác.”

Cô đang định nói gì đó để ngăn gã thiên tài này đoán ra ý nghĩa của cụm từ đến từ tương lai này, thì đột nhiên cánh cửa bên cạnh bật mở, một người đàn ông tóc nâu trẻ tuổi bước ra.

Robert giơ cuốn từ điển trong tay lên, “Chào buổi sáng John. Tối qua ngủ không ngon lắm.”

“Cũng không tệ lắm Oppenheimer à.”

“Không ngờ cậu và Linzy lại là hàng xóm. Hai người đã làm quen chưa?”

“Chưa.”

“Đúng lúc lắm, lại đây nào, để tôi giới thiệu với anh quý cô Trung Quốc xinh đẹp của chúng ta. Linzy —— em đi đâu thế?”

Cô đang định về phòng, vừa ngoái đầu thì chạm mặt John.

Robert vẫn rất nhiệt tình: “Trùng hợp quá! Linzy, bây giờ em muốn ra ngoài à, thế thì ba người chúng ta có thể đi cùng nhau.”

Cô chỉ biết thân thiện mỉm cười, chìa tay ra: “Chào anh.”

John gãi đầu: “Ờ… chào cô.”

Hai người mặt đối mặt, bầu không khí lập tức trở nên gượng gạo.

Robert khó hiểu: “Hai người bị cái gì vậy?”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau