GIỜ ĐANG NƠI ĐÂU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Giờ đang nơi đâu - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Công tử ăn chơi và tiểu thư khuê các (4)

Điệp Nhi, dì Triệu và bà Kiều nghe thấy tiếng ồn thì vội vã đi lên tầng ba. Xả giận xong, Doãn Yên lập tức nằm dài lên bàn khóc lớn. Còn Sở Vọng bị cô ta đẩy ngã lại khó hiểu nghĩ: đại tiểu thư à, con bé mười tuổi như tôi bị cô đẩy ngã còn chưa khóc thì cô khóc cái gì?

Điệp Nhi vội đỡ Sở Vọng dậy. Sau khi hỏi rõ nguyên nhân, bà Kiều tức giận bắt Lâm Doãn Yên trả hình lại cho Sở Vọng.

Doãn Yên nghe thế thì càng khóc toáng, kéo mạnh hộc tủ ra, lấy ra xấp ảnh trắng đen trong một chiếc hộp tinh xảo, hậm hực xé thành hai rồi ném thẳng vào mặt Lâm Sở Vọng.

Sở Vọng: “…”

Điệp Nhi lật đật nhặt lấy mấy mảnh vụn.

Cả buổi hôm nay bà Kiều đã chịu quá nhiều  đả kích, giờ không chịu nổi nữa rồi. Bà tức cành hông, nói  năng không còn dễ nghe: “Hai đứa tưởng đây là đâu?! Tụi mày là ai hả? Đây là cái chợ Thiệu Hưng hả? Hai đứa là ăn xin hả?!”

Doãn Yên cúi đầu thút thít: “Bác cả…”

Bà Kiều nổi giận: “Cháu đấy…” Lúc này mới sực nhớ ra còn có Lâm Sở Vọng, “Mấy đứa các cháu… Dì Triệu! Bắt đầu từ bây giờ, cấm túc con hai con ba ba ngày, không đứa nào được phép bước ra cửa phòng nửa bước! Múa may Anh iếc gì đó để sau tính tiếp! Ở trong phòng lo tự kiểm điểm đi!”

Tiết Chân Chân nghe thấy tiếng động, chân đi dép loẹt xoẹt định chuẩn bị đến hóng hớt thì cũng bị bà cả Lâm tóm được.

“Cháu cũng thế! Không ở trong phòng còn mò lên đây làm gì? Có chuyện của cháu hả!” Bà cả Lâm ôm trán, dì Triệu vội đỡ bà, “Con Tiết cũng giống hai đứa kia, cấm túc ba ngày!”

Nụ cười trên mặt Tiết Chân Chân vụt qua rồi biến mất, muốn khóc cũng không khóc nổi.

***

Vỏn vẹn chỉ trong một đêm, đường Bá Tước từ ngày nắng rực rỡ biến thành trời âm u giăng đầy mây đen.

Điệp Nhi khép cửa phòng lại cho Lâm Sở Vọng, thấp giọng an ủi: “Cô chủ đừng lo, tôi đã xin ít keo dán cao su từ chỗ đại tiểu thư rồi, sẽ dán lại cho cô. Dán lại là sẽ giống cũ, cô đừng buồn quá.”

Lâm Sở Vọng mỉm cười cảm kích với cô ấy.

Một lúc sau, tiếng gõ cửa lại vang lên. Lâm Sở Vọng tưởng là Điệp Nhi nên nói “vào đi”.

Người kia đi vào, dịu dàng nói, “Em ba, chị nghe Điệp Nhi nói rồi, đừng buồn quá nhé.”

Sở Vọng thấy Kiều Mã Linh đến thì giật mình, vội đứng lên, “Chị Mã Linh!”

Mã Linh cười gượng, “Hồi trước ở trường có giúp bạn dán lại thánh kinh cũ, chị nghĩ mình có thể giúp em nên mới đến đây.”

Sở Vọng được thương mà sợ, vội nhường ghế để chị ngồi trước bàn đọc sách.

Kiều Mã Linh vừa tỉ mỉ dán ảnh cho cô, vừa hỏi han vài chuyện trong nhà, lại vừa đưa mắt nhìn ra ngoài ban công…

Sở Vọng không kìm được cười thầm: hèn gì chị họ đột nhiên tốt bụng, thì ra là nhớ mong người yêu nên mới đến chỗ cô thử vận may.

Nghĩ đến đây, Lâm Sở Vọng thấp giọng hỏi: “Chị thích cái anh kia lắm hả?”

Kiều Mã Linh không đáp, nhưng khi nghe thấy cô hỏi xong, tâm trạng chị lại không kìm được bay xa, bất giác mỉm cười.
Sở Vọng cúi đầu, ngập ngừng nói, “Em lỗ mãng rồi, đáng nhẽ không nên hỏi.”

Kiều Mã Linh buông lớp phòng bị, lắc đầu nói, “Không sao, chị với anh ấy… coi như có duyên mà không có phận. Chị vẫn muốn nói về anh ấy với người khác, nhưng lại không tìm được người.”

Sở Vọng kéo ghế mây tới ngồi bên cạnh chị, ra vẻ sẵn lòng rửa tai lắng nghe.

Kiều Mã Linh ngẩng đầu lên, “Anh ấy rất ga lăng, rất dịu dàng, cũng biết nói đùa nữa, nhưng chưa bao giờ khiến người ta thấy ghét.”

Sở Vọng gật đầu, cô có thể cảm nhận được.

Kiều Mã Linh suy nghĩ, bất giác cười nói, “Chị biết suốt ngày anh ấy chỉ toàn túm tụm với sĩ quan Anh Quốc không đâu vào đâu kia, khiến cha anh ấy nổi trận lôi đình. Cũng biết ngoài chị ra, có thể còn có rất nhiều cô gái khác từng tỏ tình với anh ấy. Nhưng chỉ cần ở bên anh ấy là chị lại cảm thấy, mình chính là người đặc biệt nhất.”

Sở Vọng không khỏi thở dài, từ cổ chí kim thủ đoạn của đám đàn ông khốn nạn đều như nhau: tuy anh có rất nhiều người phụ nữ, nhưng trong số bọn họ, anh thích em nhất…

Những lời này nghe rất đốn mạt, nhưng lại có ma lực rất lớn với phái nữ.

Thứ nhất, người đàn ông này là người mà bạn yêu.

Thứ hai, bên cạnh người đàn ông này có rất nhiều cô gái đẹp hơn bạn nhiều.

Một lần nữa, người đàn ông này nói: bọn họ đều không bằng em.

Bạn rơi xuống bùn, anh ta lại kéo bạn lên mây…

Kiều Mã Linh cúi đầu cười khổ nói, “Nghe dì nói anh ấy sẽ đi học ở trường quân đội West Point. Mẹ chị đã thảo luận với dì rồi, cũng muốn gả chị cho người khác, nghe nói là một hoa kiều nước Pháp, đang làm ăn ở Việt Nam, là một thương nhân giàu có. Đợi đến lúc anh ấy về… có lẽ chị đã là mẹ của mấy đứa con rồi. Chị cứ nghĩ, không biết trước khi đi có thể trò chuyện với anh ấy nữa không, hoặc là nghe anh ấy nói chuyện cũng được. Nhưng chắc chị lại mơ tưởng nữa rồi.”

Vừa dứt lời, một giọt nước mắt to bằng hạt đậu dọc theo lông mi của Kiều Mã Linh rơi xuống.
Chị ý thức được mình đã thất thố, vội lau nước mắt đi rồi quay sang mỉm cười với Lâm Sở Vọng, “Chị dán ảnh lại rồi, cậu Tư đáng yêu lắm, cũng rất tuấn tú. Em gái à, em may mắn thật đấy.”

Sở Vọng cầm lấy hình, không khỏi đỏ mặt, “Cám ơn chị ạ.”

Kiều Mã Linh vuốt tóc cô, nói, “Chị nói chuyện này với em làm gì chứ? Em nghe cũng không hiểu.”

Sở Vọng muốn nói, tôi hiểu chứ, thậm chí tôi có thể là người thầy tâm linh của chị, nhưng chị cho tôi một trăm lá gan thì tôi cũng không dám nói ra.

Không thì chị cứ thử nghĩ mà xem, một cô bé mười tuổi còn chưa dứt sữa lại vỗ nhẹ vào lưng chị, nói với chị: “Đàn ông trong thiên hạ này không một ai là tốt cả, thậm chí bọn họ còn không quan tâm đến chị bằng áo ngực của chị.”

Đợi Kiều Mã Linh đi rồi, Sở Vọng mới đọc thư và xem hình của Tư Ngôn Tang.

Ba bức ảnh, một bức chụp vườn hoa cung Sanssouci, một bức chụp đại giáo đường Berlin, hai bức này là tranh phong cảnh; còn có một tấm là Tư Ngôn Tang ngồi trên du thuyền sông Spree, giơ tay chữ V với ống kính, cười rạng rỡ để lộ chiếc răng khểnh.

Quả đúng là rất đáng yêu.

Dễ nhìn hơn ảnh chụp trong sách giáo khoa và trên Baidu nhiều.

Thư bên dưới thơ cũng chỉ có bảy tám hàng.

Sở Vọng thân yêu,

Anh vẫn chưa hiểu rõ lắm về hai chữ “thân yêu”. Vì vốn dĩ lá thư và bài thơ này được thảo ra từ tiếng Đức. Với bọn anh, bất luận là gọi giáo viên, cha mẹ, bạn bè hay viết thư gửi đến văn phòng bưu cục hỏi ý kiến, thì đều gọi là “Liebe XX”. Nhưng khi phiên sang tiếng Trung lại có vẻ thân thiết mập mờ thái quá.

Giáo viên âm nhạc trong trường dẫn bọn anh đến nhà hát lớn nghe vở kịch “Bóng ma trong nhà hát”, nếu có cơ hội, anh rất muốn được cùng em nghe một lần, cùng đi xe cáp về nhà, cùng phơi nắng trên bãi cỏ ở nhà thờ, cùng ăn kem ly trên du thuyền sông Spree, trong đêm mưa lại che dù ngồi xe ngựa băng qua đại Lộ Unter Den Linden, hoặc cuối tuần đi dạo trong vườn hoa cung điện Sanssouci ở Potsdam… Lúc viết bức thư này hẳn em vẫn đang ngủ, anh có rất nhiều lời muốn viết, nhưng viết ra thì bản thân lại không quá hài lòng, sau khi dịch ra thì lại tìm người giỏi tiếng Trung sửa lại chỉ còn bốn câu. Bốn câu cũng đủ rồi, những lời còn lại, để lần sau gặp em sẽ nói tiếp.

Ngôn Tang.

02.03

Năm dân quốc thứ mười ba, đại Lộ Unter Den Linden.

Bài thơ hôm nay anh viết, ngày trước Sở Vọng đã đọc rồi. Nhưng lúc đó cô không ngờ rằng, một bài thơ mới truyền đời đó lại viết cho chính cô. Nghĩ đến đây, Sở Vọng không kìm lòng ôm con tim bé nhỏ, tránh để mình bật cười.

Cô vừa cười vừa đứng tựa trước cửa sổ. Trong lúc vui vẻ, Sở Vọng bất giác dùng phát âm tiếng Quảng bập bẹ mà hát:

“Nếu người yêu của tôi cô đơn sinh ra vào năm 1914, vừa vặn 100 năm trước cách nhau một thế kỷ…”*

(*Đây là bài “1874” do Trần Dịch Tấn thực hiện, tác giả sửa lời từ năm 1874 thành 1914. Bản dịch của Ô Ly Vơ Bé[email protected] Chan VNFC.)

Cô đang hát say sưa thì đột nhiên nghe thấy một giọng nam quen thuộc phì cười truyền đến từ bên dưới ban công:

“Tiếng Quảng Đông của em cũng tốt đấy.”

Chương 12: Công tử ăn chơi và tiểu thư khuê các (5)

Sở Vọng giật mình, đẩy cửa chạy ra ngoài ban công, cúi đầu nhìn xuống…

Đứng giữa hàng rào và khóm tường vi bên dưới là một người đàn ông cao to, mặc áo khoác đen.

Đúng thế, chính là giọng Oxford không trật đi đâu được.

Có điều trông không giống như tưởng tượng của Sở Vọng.

Những ngày qua, cô đã nghe rất nhiều chuyện về anh ta nhưng lại chưa gặp người lần nào. Chỉ liên tục nghe mọi người nói cái gì mà con trai của huân tước, tên Zoe, vân vân.

Bởi vì cái tên tiếng Anh đó và nhìn vóc dáng từ phía sau, nên trong vô thức Lâm Sở Vọng đã mường tượng ra hình ảnh của một chàng công tử nhà giàu Luân Đôn: người Anh mắt to mày rậm, có thể có mặt tròn vui vẻ như Watson, cũng có thể là mặt dài như Benedict Cumberbatch, hay thậm chí là gương mặt cao quý trầm tĩnh đậm chất Luân Đôn như Tom Hiddleston. Có thể là con lai, mắt màu nâu hoặc màu xanh da trời, cũng có thể là màu xanh nõn. Nước da tái nhợt vì ít tiếp xúc với ánh nắng, mặc áo khoác màu đen trông không khác gì ma cà rồng.

Nhưng khi Sở Vọng phát hiện là người đứng dưới ánh trăng có tóc đen mắt đen thuần nét phương Đông, cô đã tự hỏi một hồi lâu.

Đúng là anh ta rất cao, cũng mặc áo khoác đen, nước da trắng bợt, hốc mắt lõm sâu, đường nét góc cạnh rõ ràng. Người như thế đứng trước khóm hoa tường vi trong đêm, không phải chính là ma cà rồng bước ra từ trong những câu chuyện Đông Âu thế kỷ trước sao? Có điều con ma cà rồng này lại có một gương mặt rất phương Đông.

Sở Vọng nhìn một hồi, thấp giọng do dự hỏi bằng tiếng Anh: “Anh… Anh chính là cái người tên Zoe Tse hả?”

Người này vừa cười vừa dùng tiếng Quảng Đông đáp lại.

Sở Vọng thấy mình và anh ta đang ông nói gà bà nói vịt, vội dùng tiếng Quảng không ra gì của mình ngắt lời, “Tiếng Quảng của em rất kém, không tin anh nghe em nói nè: ạnh có bít tui nà ai hông?”

Người đàn ông kia bật cười. Chợt dùng tiếng phổ thông trúc trắc trả lời ba câu hỏi của cô, “Tôi cũng không giỏi tiếng Trung lắm đâu, cũng không biết nói giọng Thượng Hải. Tôi là Tạ Trạch Ích, và tôi biết em là ai.”

Sở Vọng gật đầu lia lịa, nói, “Thế thì anh đợi một lúc, để em đi gọi chị gái tới.”

Người đàn ông chưa kịp ngăn cản thì cô bé đứng trên ban công đã chạy biến đi.

Sở Vọng cẩn thận gõ cửa phòng mình, cho rằng có thể gọi Điệp Nhi tới, nào ngờ người tới lại là dì Triệu.

Sở Vọng ôm bụng nói: “Dì Triệu… Làm phiền dì gọi chị Điệp Nhi tới giúp cháu với ạ.”

Một lúc sau, Điệp Nhi đi đến, hỏi: “Cô chủ, nghe nói bụng cô khó chịu hả?”

Sở Vọng khoát tay: “Điệp Nhi, nhờ chị đến tìm chị cả, nói với chị ấy là ich liebe dich đang ở chỗ tôi.”

Ít sì cái gì ở chỗ cô cơ?”

Sở Vọng: “Ít sì lì bơ địch sì.” Lâm Sở Vọng ngẫm nghĩ, vì để cô ấy nhớ lâu nên bổ sung thêm, “Là một loại chiếu hoa lê ở phương Bắc.”*

(*Tác giả dùng cụm từ “一席梨北地席/Nhất tịch lê bắc địa tịch” để ghi lại cách phát âm trong tiếng Trung, vốn không có nghĩa.)

Một lúc sau, Điệp Nhi quay về báo, “Đại tiểu thư nói bà chủ đau đầu, đang ở trong phòng cô ấy, đại tiểu thư phải chăm sóc bà chủ nên không thể đến chỗ cô được. Cô ấy có nhờ tôi nói với cô là nếu có gì thì cứ viết thư đi.”

Sở Vọng ngạc nhiên nghĩ, đúng là đáng tiếc.

Điệp Nhi đi rồi, cô mới khép cửa phòng lại rồi chạy ra ban công. Thấy người đàn ông vẫn còn đứng đó, cô bèn nói: “Hôm khác anh ghé lại nhé, chị không ra ngoài được.”

Nhưng Tạ Trạch Ích lại hỏi, “Chỗ em có giấy bút không?”Sở Vọng gật đầu, thì ra là muốn nhờ tôi gửi thư tình hả, “Anh chờ chút, để em đi lấy cho anh.”

Cầm bút máy và giấy do bác cả đưa, còn chưa kịp đưa cho anh ta thì Tạ Trạch Ích đã hỏi, “Em biết viết không?” Nói rồi lại như sợ cô nghe không hiểu, khua tay nói, “Viết tiếng Trung ấy?”

Sở Vọng gật đầu. Nói ngớ ngẩn gì thế, đương nhiên là biết rồi.

Tạ Trạch Ích nói: “Thế thì tốt quá, tôi không biết viết tiếng Trung. Tôi đọc lại, em viết giúp tôi có được không?”

Sở Vọng: “…”

Tôi là một bông hoa tương lai của tổ quốc, tự dưng làm thần tình yêu của hai người thì cũng thôi, vì sao còn phải giúp anh viết thư tình… Đúng là thảm hại quá mà.

Sở Vọng chớp mắt nghĩ ngợi, sau đó nói, “Anh định cám ơn em như thế nào đây?”

Tạ Trạch Ích nghiêng đầu hỏi, “Có muốn uống nước ngọt không?”

Từ khi đến thế giới này, thứ Sở Vọng thèm nhất là đồ uống có ga. Cô lập tức giơ hai ngón tay ra, “Hai chai Coca Cola.”

Khóe môi Tạ Trạch Ích bất giác nhếch lên, “Được.”

Sở Vọng rất hài lòng với khoản tiền cược này. Nhưng hai người một trên một dưới trắng trợn nói chuyện như thế có vẻ to gan quá.

Chợt cô đưa tay ra, “Anh cầm giấy bút đi đã.”

Tạ Trạch Ích giơ tay nhận lấy giấy và bút máy trong tay cô.

Rồi bỗng Sở Vọng nhón chân lên nhìn xuống ban công bên ngoài, áng chừng độ cao.
Tạ Trạch Ích hiểu được ý đồ của cô, nhưng lại không biết phải làm gì.

Sở Vọng thở dài, sợ hãi bám vào ban công. Nửa người cô nằm lệch ra bên ngoài, nghiêng đầu nhìn Tạ Trạch Ích vẫn đứng bất động, bụng thầm mắng “đúng là đồng bọn ngu như heo!”, nhưng ngoài miệng lại nói, “Anh đỡ em có được không?”

Tạ Trạch Ích bị cô làm cho buồn cười, vội bước lên trước hai bước, xách cổ áo cô như xách túi thức ăn trong siêu thị, kéo cô xuống đất.

Sở Vọng: “…”

Nếu hai người sinh muộn một trăm năm, bị cư dân mạng nhiều chuyện chụp ảnh lại đăng lên mạng, thì một loạt hành động đó cùng với tổ hợp hai người như bây giờ thật sự đủ để cư dân mạng cười no.

Sở Vọng đứng trên mặt đất, vẫn cảm thấy chưa an toàn mấy, thế là cô tìm một chỗ khuất trong bóng tối, ngồi xổm xuống với Tạ Trạch Ích.

Sau khi ngồi xuống, vì chênh lệch chiều cao đã giảm đi nên trông anh hiền hơn rất nhiều.

Tạ Trạch Ích cười hỏi, “Em nhảy xuống từ trên tầng hai như vậy, không sợ bị ai biết à?”

Sở Vọng nghĩ ngợi rồi đáp, “Nếu bị người ta thấy thì em sẽ nói là anh bắt em đi. Dù gì em cũng là một đứa bé mười tuổi tay trói gà không chặt.”

Tạ Trạch Ích không ngờ cô sẽ trả lời như thế, lắc đầu cười.

Bỗng Sở Vọng nói, “Anh xoay người lại đi, quay lưng về phía em.”

Tạ Trạch Ích xoay người lại, sau đó có cảm giác một tờ giấy đặt lên lưng mình.

Đã có bàn rồi, độ cao cũng vừa tầm, Sở Vọng hỏi, “Nói đi, muốn viết gì?”

“Dear Marlin…” Tạ Trạch Ích nheo mắt, nghĩ ngợi một cách khó khăn, có vẻ không biết nên lựa lời như thế nào. Chợt cô gái bé nhỏ sau lưng anh cầm bút viết sột soạt, các một lớp áo, xúc cảm từ đầu ngòi bút truyền đến khiến anh nhồn nhột.

Sở Vọng vội viết xuống: Mã Linh thân yêu.

Nhân lúc Tạ Trạch Ích còn đang suy nghĩ, Lâm Sở Vọng hỏi, “Em có thể thêm năm chữ ‘thấy chữ như thấy người’ không?”

Tạ Trạch Ích không nghĩ ngợi mà gật đầu ngay.

Đợi tới khi Sở Vọng viết xong, Tạ Trạch Ích mới hỏi, “Em viết thêm gì đấy?”

“Thấy chữ như thấy người,” Sở Vọng nói, “Ghi thêm vào sẽ khiến ta có văn hóa hơn.”

“Có nghĩa là gì?”

Sau khi đến thế giới này, trình độ văn hóa của Sở Vọng cứ hạ thấp dần. Lúc nào cũng bị người ta khinh bỉ, giờ khó lắm mới gặp được một người không bằng mình, cô lập tức vui vẻ giải thích: “Ý chính là: lúc em đọc bức thư này, thì anh đã không có ở đây… A pi, là đọc bức thư này cũng giống như trông thấy chính bản thân anh vậy.”

__________

Tác giả có lời muốn nói: Giải thích ra ở đây có vẻ gây mất hứng, nhưng để tránh có bạn đọc cảm thấy nữ chính thánh mẫu, tôi vẫn muốn nói nữ chính làm như trên chỉ là vì muốn lấy lòng người duy nhất trong nhà mà cô ấy có thể lấy lòng.

Chương 13: Công tử ăn chơi và tiểu thư khuê các (6)

Tạ Trạch Ích nghĩ ngợi một lúc lâu, dùng tiếng Quảng lẫn phổ thông chèn thêm tiếng Anh như Trần Vĩ Đình, chậm rãi lựa lời không khác gì học sinh tiểu học viết văn, “… Sớm thôi anh sẽ rời khỏi Hương Cảng, đến một đầu khác ở bên kia Thái Bình Dương, có thể trong vòng một hai năm, sẽ không chóng quay về…”

Sở Vọng như đang làm bài điền từ vào chỗ trống, khó khăn hiểu là, “Anh phải rời khỏi Hương Cảng, đến bên kia Thái Bình Dương, có lẽ sẽ không quay về trong vòng một hai năm.”

Cảm thấy cô đã viết xong, Tạ Trạch Ích lại nói: “… Chúng ta của hôm nay, dù là hôn nhân hay tình yêu thì đều không được tự do, chí ít là bây giờ khó có thể tự mình làm chủ. Cho dù tiếp nhận nền giáo dục phương Tây nhiều ít thế nào, gia đình của chúng ta vẫn là gia đình Trung Hoa rất truyền thống…”

Anh ta nói những lời này bằng tiếng Anh. Nể tình chất giọng và phát âm của anh ta khiến người nghe cảm thấy sảng khoái, Lâm Sở Vọng miễn cưỡng coi như quay về hồi còn đi học, vừa nghe vừa viết soạt soạt ra giấy.

“… Hy vọng đợi tới lúc anh quay về, cả hai chúng ta đều là người tự do, nếu như em bằng lòng đợi anh. Đương nhiên, với người như anh thì những lời như ‘chờ anh’ quá mức xa xỉ.”

Sở Vọng vội viết ra câu này, nhưng Tạ Trạch Ích đột ngột nói, “Câu này không ổn.”

Sở Vọng dừng bút, hỏi, “Thế có muốn em gạch đi viết lại không?”

Tạ Trạch Ích hờ hững đáp, “Nếu đã viết rồi thì thôi.”

Sở Vọng nói, “Không sao mà, gạch hai nét thôi, nhìn qua hơi không đẹp cho lắm. Nhưng người càng đẹp thì chữ càng xấu, cho nên theo lý luận này, bức thư này của anh có chắp vá thế nào thì chị em cũng không để ý đâu.”

Tạ Trạch Ích cười, “Đây là lý luận của ai thế hả?”

Sở Vọng: “À… Bây giờ thì phải đợi kiểm chứng đã, nhưng có lẽ một trăm năm sau sẽ có người nói ra đó.”

Tạ Trạch Ích nói, “Gạch câu vừa nãy đi.”

Sở Vọng gật đầu, đầu ngòi bút lại rạch ngang mấy nét trên lưng anh.

Tạ Trạch Ích chợt dùng tiếng phổ thông nói: “Chúc em hạnh phúc —— những khi thấy trăng sáng, anh sẽ cầu cho em bình an hạnh phúc. Nhưng anh cũng có một yêu cầu quá đáng: xin em nhanh chóng quên anh đi.”

Sở Vọng thở dài, nghĩ bụng, lời tỏ tình rất được, cho 10 điểm. Còn khốn nạn thì cũng rất khốn nạn, cho 0 điểm. Tổng điểm: không đạt tiêu chuẩn.

Viết xong, Tạ Trạch Ích nói: “Regards, Zoe Tse.”

Sở Vọng cắn nắp bút, do dự một lúc, quyết định tự ý thay đổi: “Mãi là thân ái của em: Tạ Trạch Ích.”

Cuối cùng cũng điền xong một đoạn tiếng Anh xen tiếng Quảng, Lâm Sở Vọng thở phào một hơi, mở thư ra: “Có muốn đọc lại không?”

Nhưng Tạ Trạch Ích đã lắc đầu, “Không cần.”

Sở Vọng gấp thư nhét vào trong túi áo, đi lên trước mấy bước, chợt thấy Tạ Trạch Ích đã quỳ gối xuống bên dưới ban công phòng cô, tựa như một ngọn núi nhỏ sừng sững. Tư thế rất phong nhã, nếu đổi thành người khác thì chưa chắc đã có được khí thế như vậy.

Sở Vọng ngẩn ngơ, bụng nghĩ, người này giở trò gì vậy?

Tạ Trạch Ích nghiêng đầu chỉ vào bả vai, “Lên đây.”

Sở Vọng nhìn chiếc áo khoác có giá trị không hề rẻ của anh ta, “á” lên một tiếng.

Tạ Trạch Ích lại tưởng độ cao này hơi cao, thế là ngồi thấp xuống.

Sở Vọng: “…”

Tạ Trạch Ích ngẩng đầu nhìn cô, cười nói, “Đừng sợ.”

Sở Vọng tiến thoái lưỡng nan, nuốt nước bọt cái ực, khó khăn đạp lên chân trái anh ta rồi leo lên, ngồi trên bả vai anh ta.

Tạ Trạch Ích nhẹ nhàng đỡ khuỷu tay cô, “Ngồi vững chưa?”

Sở Vọng gật đầu, “Vững rồi.”

Chợt Tạ Trạch Ích từ từ nâng cô lên.

Sở Vọng thấy tầm mắt của mình dần lên cao, nghĩ bụng, cao đúng là tốt, tầm nhìn thoáng đãng, cũng nhìn được nhiều phong cảnh tốt đẹp hơn.

“Được chưa?” Tạ Trạch Ích hỏi.

Tầm mắt của Sở Vọng đã ngang với mép ban công. Nếu như cô từng học leo núi thì trèo lên cũng không sao. Có điều…

Cô lắc đầu, “Tay em… không có sức.”

Cô vừa dứt lời thì cả người đã được bế lên. Đến khi hoàn hồn, cô đã được đặt ngồi trên lan can.

Sở Vọng: “…” Vì sao cảm thấy bản thân như một món đồ không có trọng lượng vậy.

Cô nhảy xuống ban công từ lan can, tới khi ngoái đầu lại thì đã không thấy bóng dáng của Tạ Trạch Ích trong vườn hoa đâu nữa.Chạy nhanh thật đấy… Lâm Sở Vọng không khỏi gãi gáy, hoài nghi liệu có khi nào là mình nằm mơ không.

***

Vẫn đang trong thời gian cấm túc, buổi sáng Điệp Nhi đến rửa mặt cho cô xong thì xuống lầu lấy bữa sáng lên.

Sở Vọng đã tỉnh táo hơn sau khi rửa mặt, cô gọi Điệp Nhi đến, “Báo hôm nay đã tới chưa?”

Điệp Nhi gật đầu, “‘Báo tin tức Hương Cảng’ vừa được đưa tới.”

Sở Vọng nói: “Bao giờ đem bữa sáng lên, có thể cầm một tờ lên cho tôi được không?”

Điệp Nhi đáp được rồi đi xuống.

Điệp Nhi cầm bữa sáng và báo lên, Lâm Sở Vọng mở báo ra, nghiêm túc vừa ăn vừa đọc.

Điệp Nhi thấy cô như thế thì không khỏi tức cười.

Sở Vọng nhấp một ngụm sữa bò, một vòng sữa trắng dính quanh mép, hồ nghi hỏi, “Chị cười gì vậy?”

Điệp Nhi lau miệng cho cô, nói: “Cô ba như thế này, nếu dán thêm râu thì trông giống cụ ông nhà người ta lắm.”

Sở Vọng le lưỡi cười rồi tìm bản tin mà mình muốn đọc ở trên tờ báo. Có điều cô chẳng mất thời gian tìm cho lắm, bởi vì bản tin đó được đăng ở nơi bắt mắt nhất trên tờ ‘Báo tin tức Hương Cảng’.

Mẩu tin kia viết:

“Duyên trời tác hợp: trưởng nữ Mã Linh của ngài Kiều được phong huân tước ở Hương Cảng và cậu hai Mark Hoàng của tiên sinh Hoa kiều Pháp Hoàng Hưng đã vui kết lương duyên.”

Bản tin viết khá lan man, cuối cùng lại dùng chữ to rất bắt mắt viết rõ:

“Cô Kiều, ngay từ khi ra đời đã thông minh sáng suốt, đượchuân tước Tạ Hồng yêu mến, nhận làm con nuôi. Vừa có tin vui, ngài Tạ Hồng vô cùng mừng rỡ, tặng con nuôi mảnh đất bất động sản ở đường Burton làm của hồi môn.”

Lâm Sở Vọng không khỏi chặc lưỡi thở dài, cô út và ngài huân tước họ Tạ này đúng là có thể một tay che trời, chỉ trong một đêm đã quyết định được hôn sự của chị Mã Linh, thậm chí còn đưa lên đầu đề tờ báo.

Nói tới đây, Lâm Sở Vọng không biết nên thương cảm cho chị Mã Linh hay nên hâm mộ chị ấy.

Điệp Nhi thấy cô khóa cửa sổ suốt đêm thì đi tới mở cửa ra cho gió mát lùa vào. Nhưng vừa đẩy cửa sổ ra, ánh nắng ban mai chiếu vào phòng, Điệp Nhi chợt “ơ?” lên một tiếng.

Lâm Sở Vọng hỏi: “Sao thế?”

Điệp Nhi nhìn ra ngoài ban công, nói, “Cô chủ lại đây xem đi.”Lâm Sở Vọng nhìn ra ngoài theo tầm mắt của cô ấy.

Lâm Sở Vọng: “…”

Trên lan can ngoài ban công đặt một dãy những chiếc chai xanh đỏ, như một bức phù điêu đủ màu sắc đột nhiên xuất hiện trên lan can trắng cẩm thạch —— tất cả đều là nước ngọt.

Lâm Sở Vọng đẩy cửa ra đứng trên ban công nhìn xuống, lại chẳng thấy một ai. Có thể thấy rõ người này đã đến đây đặt lên vào lúc nửa đêm, hoặc dậy từ rất sớm.

Cô đi tới nhìn mấy chai nước ngọt kia, có nước xá xị đủ nhãn hiệu, có chai thủy tinh Watsons Coca Cola, còn có cả vài chai nước ngọt không biết tên, nhìn có vẻ giống bia trái cây nhiệt đới.

Các chai thủy tinh được xếp thành một hàng trên lan can, đúng là làm khó anh ta rồi.

Điệp Nhi nói: “Đâu ra nhiều đồ uống thế này?”

Lâm Sở Vọng thở dài, rồi bảo Điệp Nhi đem một chiếc thùng tới. Điệp Nhi lấy một chiếc thùng gỗ ngày trước dùng để chuyển nhà đặt bên dưới hành lang đến, bên trên đã bị mốc do ẩm. Lâm Sở Vọng gật đầu, cảm thấy vẫn còn dùng tốt chán, thế là bảo Điệp Nhi giúp cô chuyển mấy chai nước ngọt trên ban công vào trong thùng.

Chỉ làm mỗi việc đó thôi mà hai người đổ mồ hôi đầy đầu. Lâm Sở Vọng không khỏi nghĩ, nếu đặt từng chai nước ngọt lên đó thì mất bao nhiêu sức lực đây?

Có điều đợi đến khi Điệp Nhi đẩy thùng vào dưới giường của cô, Lâm Sở Vọng vui vẻ giang tay giang chân ngã phịch xuống giường, “Trời ơi, mình đúng là giàu quá mà, đúng là giàu xổi trong một đêm.”

Điệp Nhi bất đắc dĩ lắc đầu cười.

Lâm Sở Vọng chợt nhớ ra một chuyện quan trọng, bèn hỏi: “Bác đã ra ngoài chưa?”

Điệp Nhi gật đầu, “Ăn sáng xong là đi rồi.”

Lâm Sở Vọng nói, “Nhanh lên! Mau gọi chị cả đến đây!”

Một lúc sau, Kiều Mã Linh rón rén mở cửa phòng của cô ra, vừa vào đã hỏi ngay, “Tối… tối hôm qua anh ấy có đến đây hả?”

Lâm Sở Vọng gật đầu rồi dịch sang một bên, nhường chỗ cho chị ngồi xuống mép giường.

Kiều Mã Linh vừa ngồi xuống, Lâm Sở Vọng lập tức lấy thư trong túi ra đưa cho chị.

Kiều Mã Linh mở thư ra, thấy trên giấy có chỗ đen chỗ trắng thì cười với vẻ bất lực, “Viết xấu thật đấy.”

Lâm Sở Vọng le lưỡi, tình thế cấp bách mà.

Kiều Mã Linh hồ nghi nói, “Xấu thì cũng tạm chấp nhận, nhưng sao lại viết ngang?”

Lâm Sở Vọng ngẩn người, đúng rồi, lúc này kiểu viết từ trái sang phải vẫn chưa được phổ biến rộng rãi. Cô gật đầu nói, “Chắc là do viết tiếng Anh quen rồi.”

Kiều Mã Linh tưởng Tạ Trạch Ích viết, lòng không khỏi cảm động, “Đúng là làm khó anh ấy quá.”

Chữ của mình lại bị xem thường nữa rồi. Lâm Sở Vọng bĩu môi không nói gì.

Kiều Mã Linh nhanh chóng đọc xong bức thư, sắc mặt ủ dột, “Bây giờ kết thúc thật rồi.”

Lâm Sở Vọng thấy chị sắp rơi nước mắt thì vội trấn an, “Cứ tương tư an ủi nhau, không bằng quên đi thì hơn. Có lẽ năm ba năm nữa anh ta sẽ quay về, rồi chị cũng…”

Cô đang tính nói là “chị cũng có thể ly hôn, hai người lại có thể vui vẻ diễn mối tình Khuynh Thành Chi Luyến kinh thiên động địa”. Nhưng lại cảm thấy người ta vừa đính hôn, sao có thể rủa người ta ly hôn được, như vậy không hay lắm. Cô bèn sửa lời, “Dưới gối chị cũng có con cái thành đàn, người ngoài nhìn vào, trái lại cũng có thể thư thái mỉm cười.”

“Thư thái mỉm cười.” Kiều Mã Linh nhướn mày, “Ừ, như thế cũng tốt.”

Lâm Sở Vọng nghĩ ngợi một lúc rồi hỏi, “Chị không muốn nói gì với anh ấy à?”

Kiều Mã Linh lấy ra một phong thư ở trong túi áo, giao cho Lâm Sở Vọng, “Nếu anh ấy có ghé lại, nhờ em giao nó cho anh ấy giúp chị.”

Lâm Sở Vọng gật đầu, chợt sực nhớ ra một chuyện, cô vội đẩy thùng nước ngọt ở dưới giường ra, hỏi, “Chị có muốn uống nước ngọt không?”

Rốt cuộc Kiều Mã Linh cũng nở nụ cười, “Anh ấy đúng là rất biết cách hối lộ trẻ con.”

Lâm Sở Vọng bất bình: Tôi thích uống nước ngọt đấy thì sao, sao có thể là trẻ con được?

“Em ba cứ cất đó uống dần đi.” Kiều Mã Linh dí vào trán cô, “Chị, chị phải đi rồi, nếu mẹ về mà thấy, thì lại phạt hai đứa mất.”

Chương 14: Thư nhà kiểu học thuật

Trong thời gian bị cấm túc, Sở Vọng như chàng Alibaba vui vẻ ngày ngày trông nom thùng kho báu của mình. Thư của chị Mã Linh được cô lót bên dưới một chai nước ngọt, đặt trên bệ cửa sổ.

Bất tri bất giác đã đến ngày nộp thư hồi âm, thế nhưng Sở Vọng vẫn chưa viết được chữ nào. Không phải cô lười, mà chỉ đơn giản là vì không đủ kiến thức.

Ngược lại với cô, Lâm Doãn Yên đã viết xong thư từ lâu. Ba ngày nay, bà Kiều lên tầng ba thăm cô nàng rất nhiều lần, lần nào cũng thấy cô bé ngoan ngoãn ngồi trước bàn vẽ vời tập viết, thậm chí còn học tiếng Anh và xoạc chân, khiến bà Kiều vô cùng vui vẻ yên tâm.

Ngoài miệng cô bé ngoan ngoãn gọi bác cả, gọi xong lại không vui xoay đầu đi, vẫn còn dỗi cô chuyện xé ảnh lần trước.

Bà Kiều ngồi xuống bên cạnh, kéo tay Doãn Yên cười nói, “Vẫn còn giận bác hả?”

Doãn Yên không ư hử trả lời.

Bà Kiều bảo dì Triệu lấy bánh bao tào phớ đến, đặt lên bàn. Doãn Yên liếc nhìn rồi tiếp tục cúi đầu đọc sách. Bà Kiều thở dài, “Tính khí bướng bỉnh này, y hệt cha cháu.”

Doãn Yên vẫn không thưa thốt.

Bà Kiều cắt bánh bao tào phớ thành từng lát nhỏ, nói, “Bác cả hiểu rõ ai nhất, Doãn Yên còn không biết sao?”

Doãn Yên bĩu môi, “Không phải bác cũng hiểu rõ em ba nhất đấy à?”

“Được rồi được rồi, bác hiểu rõ em ba nhất, nên cháu làm sai bác vẫn bắt nó chịu phạt với cháu!” Bà Kiều bị cô bé chọc cười, “Chuyện này cháu giải quyết không tốt, cháu có biết vì sao không?”

“Không tốt ở đâu ạ?” Lâm Doãn Yên cụt hứng cúi đầu.

Bà Kiều nói, “Cha và bác hiểu cháu nhất, trong lòng Doãn Yên biết thế là được rồi. Cháu là người có được mọi ưu thế, trừ khi em ba có hôn sự tốt, chứ nó đâu hơn được cháu hả? Cháu phải tỏ vẻ xuất chúng hơn người, không để nó vào trong mắt. Ngày hôm trước cháu bực tức với nó ngay trước đám đông, nếu lọt vào mắt người khác thì sẽ nói cháu không ra dáng chị gái, bảo có muốn bác bảo vệ cháu cũng không được, cháu nghĩ xem có đúng không?”

Lâm Doãn Yên cảm thấy bà Kiều nói có lý, nhưng vẫn không vui, “Hôn sự của nó vốn là của cháu…”

Bà Kiều thoáng tức giận, đặt dao nĩa xuống bàn cái *cạch*, dọa Lâm Doãn Yên giật mình.

“Cái gì mà phải với không phải của cháu hả?” Bà Kiều nghiêm mặt nói, “Cuộc hôn nhân này giờ đã vậy rồi, ngày trước cũng chẳng ai ngờ cả. Chính cha cháu là người hứa gả, sao nhà chúng ta có thể lật lọng bội ước được?”

Lâm Doãn Yên bị bà dọa sợ trắng bệch mặt, không dám ho he.

“Nhưng cháu phải biết, nhà ta không lật lọng không có nghĩa là nhà họ Tư sẽ giữ lời. Năm dài tháng rộng, ai biết được sáu năm sau có xảy ra rắc rối gì không? Cháu chỉ việc ngày ngày học tập tốt, nghiêm túc học những gì bác dạy cháu, chắc chắn chỉ mấy năm nữa cháu sẽ trở nên xuất sắc. Đợi sáu năm sau, em gái cháu lớn lên trông như thế nào, cái cậu nhà kia có còn coi trọng nó không, hay có nhờ vả được người nào khác hơn, chuyện khó nói lắm.” Bà Kiều cố gắng hạ thấp giọng, nhưng lời nói ra rất vang rất có lực.

Lâm Doãn Yên bị bà ta làm ảnh hưởng, trịnh trọng gật đầu.

Lúc này cơ mặt bà Kiều mới giãn ra, vuốt tóc Lâm Doãn Yên ra sau tai, “Nên là, bây giờ cháu cứ nhân nhượng vì lợi ích đã. Cháu cứ đi xin lỗi em ba đi, để người ngoài thấy người làm chị như cháu rộng lượng thế nào. Chúng ta dù làm gì cũng phải thích đáng, không được để kẻ khác nói ra nói vào.”

Lúc này Lâm Doãn Yên mới mỉm cười, thấp giọng đáp, “Vâng ạ.”

***

Khi bà Kiều dẫn Doãn Yên đến xin lỗi thì Lâm Sở Vọng đang uống xá xị, thế là cô vội đá thùng đồ xuống giấu dưới gầm giường.

Lâm Doãn Yên khẩn khoản xin lỗi, Lâm Sở Vọng cũng bày tỏ: em không nên xúc phạm chị, là em sai trước.

Chuyện cứ thế kết thúc trong tốt đẹp.

Nhưng với Lâm Sở Vọng từ khi tốt nghiệp cấp hai đã bắt đầu cuộc sống chung đụng mười mấy năm mà nói, lời xin lỗi của Lâm Doãn Yên là chân tình hay giả ý, chỉ liếc qua là cô có thể thấy rõ ngay.

Thật ra thì chuyện nhận lỗi đó, cũng chỉ là sau khi cân nhắc suy tính mới nhượng bộ thỏa hiệp.

Có một kiểu người đồng ý trút bỏ sự tôn nghiêm vì quý trọng bạn, không muốn mất bạn.

Nhưng vẫn có một loại người, sau khi quật phá cuộc đời bạn thì lại hời hợt nói: “Xin lỗi nhé, tôi không cố ý.” Chẳng qua là để thuận tiện cho sau này cưỡi trên đầu bạn làm xằng làm bậy mà thôi.

Lâm Sở Vọng hiểu rất rõ đạo lý này, thậm chí có thể đấm ngực khóc chảy máu mắt, vung bút viết ra một bài luận: Luận văn về bạn cùng phòng ngu tới mức nào mới không đáng để tha thứ.

Cũng sau khi bà Kiều dẫn Doãn Yên đến nói xin lỗi, Lâm Sở Vọng mới ý thức được, lá bài trong tay mình quá xấu.

Cô nheo mắt nghĩ ngợi, nhưng vẫn chẳng thể nào nhớ nổi sự kiện Đông Bắc “đổi cờ”, Bắc phạt thành công là vào năm nào*.

(*Vào Ngày 4 tháng 6 năm 1928, Trương Học Lương được các thủ hạ của cha mình tôn lên chức vụ Tổng tư lệnh Bảo an Đông Bắc.Ngay lập tức, ông cùng các thủ hạ tuyên bố đổi cờ, ly khai chính phủ Bắc Dương, gia nhập chính phủ Quốc dân đảng. Do sự quy thuận của Trương Học Lương, Tưởng Giới Thạch dễ dàng chấm dứt cục diện quân phiệt gây rối loạn, hoàn tất công cuộc thống nhất Trung Quốc (tức chiến tranh Bắc phạt 1926-1928).)

Cô vẫn chưa thánh mẫu tới mức muốn viết thư nói với cha rằng: trong hai năm tới, giả sử không thể thay đổi phe cánh nương nhờ chính phủ Quảng Châu*, thì tốt nhất là nên sớm từ bỏ chính sự, chuyên tâm vào chuyện trường lớp, tránh làm con thốt chí trong cuộc chiến tranh chính trị.(*Năm 1927 trong cuộc nội chiến Trung Quốc, chính quyền Quảng Châu đã vào tay những người Cộng sản Trung Quốc.)

Không biết đến khi đó nhà họ Tư có đáng tin cậy không, nhưng hình như lúc ấy Tư Ngôn Tang đã có thể độc lập được rồi.

Trong tay toàn bài xấu, chỉ có duy nhất một con át, còn lại có quá nhiều nhân tố không thể chống chế.

Cô có kỹ năng của mình, nhưng giờ làm gì được đây?

Dịch ít sách về Cách mạng Công nghiệp Châu Âu, lịch sử Châu Âu cận đại hay lịch sử Hoa Kỳ trước cuộc cách mạng độc lập?

Viết một bài báo học thuật? Đến trường đại học đứng lớp?

Nhưng với tuổi tác và bằng cấp hiện tại mà nói thì chẳng thực tế chút nào.

Nếu tiếp tục nghề cũ, làm hình ảnh sinh học*… lại càng không thể. Hiện tại là thế giới của vật lý và khoa học công nghiệp, còn sinh học cùng lắm chỉ có tác dụng răn đe trong chiến tranh… Huống hồ bây giờ vẫn chưa phát minh ra máy vi tính.

(*Hình ảnh sinh học hay hình ảnh y khoa là kỹ thuật và quy trình tạo hình ảnh trực quan về bên trong của cơ thể để phân tích lâm sàng và can thiệp y tế, cũng như biểu thị trực quan chức năng của một số cơ quan hoặc mô sinh lý học.)

Học vật lý hạt nhân, phấn đấu vì cuộc chiến của phe Đồng Minh chống phát xít sau này sao?

Nghĩ đến đây, Lâm Sở Vọng bị chính bản thân chọc cười. Trong thời đại này, sự xuất hiện của cô chỉ như hạt cát dưới đáy biển sâu. Tại nơi đây có rất nhiều lớp người tài giỏi, biết bao nhiêu anh hùng nhi nữ, người trước ngã xuống người sau tiến lên. Với lượng kiến thức dự trữ hiện hữu của mình, cô không thể thay đổi chiến tranh, chỉ đành để mặc bản thân bị cuốn đi, không khác gì con người trong thời đại này.

Những người vượt thời gian khác thì luôn hâm mộ những nhà du hành thời gian giỏi khoa học công nghệ, nhưng với thân phận một nhà khoa học vượt thời gian như cô mà nói, có những lúc kiến thức học thuật chỉ là thứ vô bổ, còn không bằng hiểu biết thêm về kiến thức lịch sử.

Nhưng may là cô vẫn có điều may mắn đáng giá, đó là chí ít trước khi bị tống cổ vào năm mười sáu tuổi, cô vẫn còn an toàn. Trong sáu năm tới, có rất nhiều tài nguyên có thể lợi dụng.

Nếu có thể được học hành như Lâm Doãn Yên, cộng thêm thiên phú cô có sẵn trước khi đến đây, liệu có phải sẽ tạo ra được một vài kỹ năng đặc biệt độc đáo không?

Tờ giấy viết thư trắng phau đã ba ngày không hạ bút đang nằm trên bàn, Lâm Sở Vọng nôn nóng gõ ngón trỏ xuống giấy.

Chỉ cần không bắt cô đọc thuộc lòng tứ thư ngũ kinh, Đường thi tam bách thủ và viết văn cổ, thì dù bảo cô luyện cách dùng tay không bổ sầu riêng hay đập bể tảng đá bằng ngực cũng được.

Học cái gì đó thì để sau rồi nghĩ…

Lâm Sở Vọng cắn nắp bút, thầm nghĩ: Không phải là thư hồi âm thôi sao? Vậy cứ viết theo những gì mình am hiểu vậy.

Nghĩ đến đó, cô lập tức nghĩ ra đề bài, hạ bút như bay.
Gửi một bức thư nhà đến người cha trong nhà.

Lâm Sở Vọng (1) Lâm Doãn Yên (2) Tiết Chân Chân (3) bác cả (4) chị Mã Linh (5)

(1) là đứa con gái thứ ba của người cha. (2) là người con gái thứ hai của người cha. (3) là cháu ba của dượng Kiều. (4) là chị cả của người cha. (5) là cháu cả của người cha.

Dàn bài: Bài viết này chủ yếu miêu tả những chuyện Lâm Sở Vọng gặp được trong những ngày đến Cảng. Trong bài viết kể sơ lược những chuyện như chăm sóc chị hai Doãn Yên khóc lóc trong hai ngày từ Thiệu Hưng đến Thượng Hải, rồi từ Thượng Hải đi tàu đến Hương Cảng chăm sóc chị hai, bác cả và cô bé Tiết Chân Chân say sóng như thế nào. Ngoài ra, sau khi chuyển vào ở biệt thự họ Kiều trên đường Bá Tước, tất cả những việc ăn ở đi lại cũng được giới thiệu khái quát. Sau đó lại miêu tả cặn kẽ quá trình học ba-lê và tiếng Anh gần một tháng. Ngoài ra, những suy nghĩ và cảm ngộ của Lâm Sở Vọng liên quan đến ba giai đoạn trên cũng sẽ được tổng kết ở cuối bài.

Từ khóa: Đường Bá Tước, biệt thự họ Kiều, ba-lê, tiếng Anh, chị hai bị say sóng nghiêm trọng.

(Ở đây đã lược bớt mười ngàn chữ nguyên bản.)

Cám ơn những người đã đóng góp ý tưởng rất nhiều cho bài viết này: dựa theo mức độ đóng góp mà chia Lâm Doãn Yên, Tiết Chân Chân, bác cả và chị Mỹ Linh theo thứ tự tác giả hai, ba, bốn, năm.

***

Bị chữ phồn thể giày vò suốt đêm, nên lúc viết xong thư nhà theo lối viết tinh tế, nội dung phong phú lại suy luận rõ ràng, Lâm Sở Vọng đã lập tức nằm trên bàn ngủ gục, trước khi nước dãi chảy đến dòng “thư nhà”, Điệp Nhi đã ôm cô lên giường, nhanh chóng cứu lấy bức thư.

Sáng sớm ngày hôm sau, lệnh cấm túc kết thúc. Lâm Sở Vọng mơ màng được Điệp Nhi dẫn ngồi vào bàn ăn, giao thư hồi âm vào trong tay bà Kiều trước hạn chót mười lăm phút.

Khi bà Kiều duyệt thư, ba đứa nhỏ im lặng vùi đầu ăn cơm.

Bà Kiều: “Chữ của Doãn Yên rất nắn nót rất đẹp, khiến người ta thích mắt. Viết đầy đủ hơn một nghìn chữ, dẫn trích điển cố, hạ bút thành văn, văn chương tài hoa, nếu cha con thấy nhất định sẽ rất vui.”

Lâm Doãn Yên nhướn mày, nhưng vẫn bình tĩnh loay hoay dùng dao nĩa ăn trứng chiên.

Bà Kiều tiếp tục phê bình: “Kiểu chữ của Chân Chân đẹp thì có đẹp, nhưng lại quá láu, quá nguệch ngoạc.”

Chân Chân phớt lờ, khẽ liếc lấy Lâm Doãn Yên, nói với vẻ khiêu khích, “Trâm hoa tiểu khải* đã không còn thịnh hành, không chút phóng khoáng gì cả.”

(*Tiểu Khải là kiểu chữ nhỏ viết tay, cụm từ trâm hoa tiểu khải để miêu tả nét chữ nắn nót của người con gái.)

Doãn Yên tức giận, nhưng vẫn nín nhịn không nổi nóng, nghiến răng nghiến lợi nuốt xuống nửa lòng đỏ trứng.

Bà Kiều đặt thư của Tiết Chân Chân xuống, cầm lấy phong thư cuối cùng lên, “Sở Vọng… Sở Vọng…”

Bà nheo mắt, nghi ngờ mình nhìn nhầm: “Đây, đây là cái gì?”

Doãn Yên vô cùng chu đáo đưa đầu đến xem giúp bác, nhìn một lúc rồi lập tức cười phì, “Vì sao lại viết ngang? Kiểu như thế đâu phải thể viết thư… Em ba ngủ đến lú lẫn rồi hả?”

Tiết Chân Chân thấy Lâm Doãn Yên chế nhạo chính em gái mình thì cũng tò mò đưa đầu tới, nhìn một lần rồi lại khinh thường ra mặt, “Viết ngang càng sát với thói quen thị giác của người ta hơn so với viết dọc —— đấy là cha con nói thế. Từ mấy năm trước, mấy người cha con đã đề xướng viết chữ ngang trong tạp chí Tân Thanh Niên rồi. Có điều không phổ biến rộng rãi ngoại trừ những nơi như Bắc Bình, Thượng Hải và Quảng Châu.”

Lâm Doãn Yên rất ghét lúc nào Tiết Chân Chân cũng lấy cái chuyện mình là người Thượng Hải ra để dè bỉu mình, lập tức phản bác, “Vậy vì sao cô không viết chữ ngang hả?”

Tiết Chân Chân thờ ơ đáp, “Có viết chữ ngang hay không cũng phải xem tâm trạng thế nào đã.”

Lâm Sở Vọng đang nín nhịn chợt cười phì một tiếng, suýt nữa đã phun nước trái cây lên mặt Tiết Chân Chân ở đối diện, tức khắc bị bà Kiều trợn mắt.

Mới sáng sớm mà Lâm Doãn Yên đã bị Tiết Chân Chân giễu cợt, không khỏi xấu hổ.

Kiều Mã Linh cũng tò mò lại gần nhìn, “Ngày trước khi học ở trường dòng, có vài sinh viên đại học Hương Cảng cũng từng phổ biến dùng chữ Latin để viết văn theo kiểu này.”

Bà Kiều đặt giấy viết thư ra xa, cảm thấy Lâm Sở Vọng dùng bút máy viết rất khá, hàng chữ cân đối, thế là khen ngợi một câu hiếm hoi, “Cháu ba biết theo trào lưu mới đấy.”

Kiều Mã Linh cũng cười nói, “Nghe Điệp Nhi bảo, sáng nào em ba cũng đọc báo, không sót ngày nào.”

Lâm Doãn Yên im lặng không lên tiếng, chỉ nhướn mày nhìn thư nhà của Lâm Sở Vọng.

Kể từ đó trở đi, đột nhiên Lâm Doãn Yên cũng có thói quen tốt ngày ngày đọc báo.

Điều này khiến Tiết Chân Chân phỉ nhổ: “Phải đợi ba bốn năm nữa, tin kết hôn của cô với cậu Trịnh mới được đăng báo. Giờ gấp cái gì?”

Chương 15: Vợ bé và thợ may (1)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Sau khi ngài hầu tước Kiều nhận được tin tức kết hôn của con gái, ông lập tức đi thuyền trở về từ Anh Quốc.

Quần áo mới của ba đứa nhỏ đã có trước khi hầu tước Kiều về: áo len tay ngắn xuân hè, váy ngắn, đầm dài và áo ngủ kiểu phương Tây, mỗi thứ hơn mười bộ.

Còn chưa kịp mặc thử, bà Kiều đã lại đến ra oai phủ đầu: “Lúc nào mặc đồ gì đều có quy định cả. Buổi sáng trước khi ăn sáng, phải thay áo ngủ thành áo tay ngắn mới được ngồi vào bàn ăn. Sau này những thói quen đó sẽ theo các cháu suốt đời. Nếu có khách đến, lúc ở nhà tiếp khách phải đổi thành đầm dài kiểu Tây. Nếu mặc nhầm, không chỉ có ta sẽ phạt mấy đứa, mà sẽ còn bị người ta chỉ trỏ cười nhạo. Giờ chưa phải là tuổi để mặc sườn xám, nên ta đã đặt làm mấy bộ váy hơi rộng cùng với giày đế bằng. Đợi thêm vài tuổi nữa, ra ngoài phải mặc sườn xám và đi giày cao gót.”

Ba đứa nhỏ gật đầu như gà mổ thóc.

Lúc này dì Triệu chợt đi tới, báo cáo với bà Kiều: “Xe đến bến tàu đón ông Kiều đã về rồi ạ, đi cùng còn có ngài Saumur, được ông chủ mời từ Paris đến, nói là để may váy cưới cho cô cả.”

Bà Kiều nghiêm túc hỏi ba đứa nhỏ, “Thế bây giờ nên mặc gì đây?”

Ba đứa nhỏ đồng thanh trả lời: “Váy dài kiểu phương Tây.”

Bà Kiều bày tỏ trẻ nhỏ dễ dạy.

Đầu hè có trận mưa bụi, xe phanh cái *két* ở ngoài cửa, bà Kiều lập tức dẫn bốn cô gái xếp thành một hàng đứng đợi ở trên bậc thềm. Người hầu đầy tớ đứng phía sau, chia nhau ra che ô cho chủ.

Ông Kiều là người đầu tiên xuất hiện từ trên bậc thềm: vì đi trên biển gần một tháng, thiếu trái cây rau tươi, không hấp thụ đủ vitamin nên bên khóe miệng có vết loét. Đường chân tóc khá cao —— xem ra độ cứng của đồ uống* Anh Quốc trong thời đại này vẫn cao như trước. Tóc mai hoa râm, thấp hơn chiều cao trung bình của dân Anh nhưng lại cao hơn mức trung bình của người Trung Quốc, ông mặc âu phục giày da, bụng hơi phệ, song vẫn nhận ra hồi còn trẻ là một chàng trai tuấn tú.

(*Độ cứng của nước là số đo hàm lượng các ion kim loại Ca2+, Mg2+. Uống nhiều nước cứng gây ra hiện tượng rụng tóc.)

Ông thấy vợ và con gái dẫn theo mấy đứa trẻ đáng yêu đứng xếp hàng chào đón mình, trong lòng vô cùng vui vẻ.

Mọi người lần lượt gọi “cậu” “dượng” “cha”, cũng đón tiếp cái ôm vô cùng nhiệt tình từ ông Kiều.

Rồi ông giới thiệu người thứ hai với bọn họ —— ngài Saumur người Pháp từng là thợ may trong hoàng gia Anh Quốc. Ngài đây khá cao, đứng với ông Kiều trông không khác gì chú Thoòng và Xã Xệ*. Ngài Saumur thân thiện hôn má theo kiểu miền Nam nước Pháp với mọi người, dọa Doãn Yên và Chân Chân sợ hãi. Kiều Mã Linh đứng cạnh cười an ủi: “Đừng sợ, ngài ấy chỉ muốn chào hỏi hai em thôi.”

(*Chú Thoòng và Xã Xệ là hai nhân vật trong bộ truyện tranh “Chú Thoòng”. Ảnh.)



Sau khi giới thiệu xong, dưới bậc thang có một cô gái da trắng phúng phính chừng hai mươi tư hai mươi lăm tuổi đi lên. Tóc cô ấy có màu đay, trên mặt lấm tấm tàn nhang, cũng vì thiếu vitamin mà môi bị lột da. Cô ấy ôm một đứa bé trai bốn năm tuổi trong ngực, tóc của thằng bé có màu nâu đậm, đôi mắt xanh lam như cơn gió thổi qua bờ biển, nhưng từ ngũ quan có thể nhận ra đó là con lai.

Sở Vọng lập tức ý thức được có chuyện, không hay rồi…

Quả nhiên, trong sự nghi ngờ của bà Kiều và Kiều Mã Linh, ông Kiều nghiêng đầu, vẫy tay với cô gái da trắng, chỉ vào bà Kiều rồi nói, “Người này, em phải gọi bà ấy một tiếng bà cả, tiếng Trung thế nào ta đã dạy em rồi.”
Người phụ nữ da trắng dùng tiếng Trung cứng nhắc gọi: “Chào bà cả…”

Bà Kiều suýt thì bất tỉnh, may có dì Triệu và Kiều Mã Linh đỡ lấy. Bà miễn cưỡng đứng vững, run giọng hỏi, “Chuyện, chuyện từ khi nào?”

Ông Kiều cúi đầu như không có mặt mũi nào đối mặt với bà, nhướn mày nói, “Từ mấy năm trước rồi.”

Sắc mặt của ông Kiều cũng không được tốt, ông không nhìn bà Kiều nữa mà quay sang cười gượng với Kiều Mã Linh, nói, “Mã Linh, đây là dì của con, tên là Mitchell, là người Bồ Đào Nha. Đây là em trai con, Leon. Leon, đây là chị của con, Mã Linh.”

Mitchell sắc mặt nhợt nhạt dùng tiếng Anh chậm rãi nói: “Mã Linh, dì vẫn hay nghe cha con nhắc đến con.”

Kiều Leon bập bẹ gọi, “Chị ơi.”

Kiều Mã Linh: “…”

Lâm Sở Vọng nhìn bóng dáng bác cả như chực ngã trong gió mưa, không khỏi thở dài: nhà họ Kiều tự dưng có thêm một bà vợ bé người da trắng, đúng là trong nhà bốc hỏa rồi…

Hôm nay vừa có khách lại vừa có hậu bối. Khách đi đường xá xa xôi, không thể để người ta dầm mưa được. Kiều Mã Linh biết lúc này tâm trạng của mẹ đang vô cùng phức tạp, nhưng dù thế nào đi nữa cũng không thể để người ngoài cảm thấy nhà mình mất quy củ, bèn miễn cưỡng xốc lên tinh thần mà nói, “Ngài Saumur, dì, Leon, ngoài này mưa lớn, đừng dầm mưa nữa, vào nhà trước đã.”

Chị phủi đi tro bụi trong nội tâm, sai dì Triệu dẫn khách vào nhà.

Sau khi mọi người đã vào, Lâm Sở Vọng đi theo dì Triệu, nghe thấy dì Triệu khuyên bà Kiều: “Có lão gia nhà ai mà chẳng tam thê tứ thiếp!”

Bà Kiều: “…”
Dì Triệu lại khuyên: “Huống hồ bà là lớn, cô ta chỉ là lẽ. Tới cái đất Cảng Thơm này, theo quy định, cô ta phải vấn an bà mỗi ngày.”

Bà Kiều đã mất nửa hồn trong mưa gió, nhưng vẫn cười gằn hai tiếng, “Vấn an ư? Sợ là ta không chịu nổi!”

Dì Triệu: “Bà chủ à… Dù gì cũng có con rồi, không thể làm gì được nữa, bà đành nhẫn nhịn đi vậy.”

Bà Kiều điều chỉnh lại cảm xúc, gương mặt không khác gì bảng màu.

“Được lắm… Nhà ai mà không có lẽ?” Một lúc sau, bà thở hắt ra rồi nhếch mép, mỉm cười đi theo sau mọi người vào phòng.

Mọi người ngồi trong phòng khách, Kiều Mã Linh đang định đi ngâm hồng trà Ceylon thì bị bà cả Lâm chặn lại. Bà nháy mắt với chị, lớn tiếng nói, “Lấy Bích Loa Xuân cậu con cho người đưa tới ở trên nóc tủ lại đây, ngâm một bình.”

Kiều Mã Linh ngạc nhiên, “Bình nào ạ?”

Bà Kiều dùng tiếng Thiệu Hưng nói ra tên dân gian của Bích Loa Xuân, “Là bình “hương thơm chết người”.”

Kiều Mã Linh lập tức hiểu ý, xoay người đi lấy trà.

Kiều Mã Linh lấy bộ trà cụ gốm Bạch Định ra, mấy đứa nhỏ không uống được nên chỉ lấy năm cốc trà.

Kiều Mã Linh cầm bình pha trà, rửa cốc đưa trà, khép tay nâng cốc… Một loạt động tác liền mạch lưu loát, được thực hiện bởi một cô gái phương Đông đang tuổi thanh xuân có dung mạo xuất chúng, tựa như bản dập của tập tranh vẽ mỹ nhân từ thời phong kiến được truyền vào châu Âu thông qua con đường tơ lụa, khiến người da trắng thở dài ngợi khen.

Thấy tròng mắt xanh to tròn vô hồn của bà lẽ Mitchell co lại vì thán phục, trên mặt bà Kiều vụt qua nụ cười đắc ý khó thấy.

Ông Kiều biết vợ mình đang ra oai, chỉ cười một tiếng rồi cầm cốc lên ngửi mùi trà, sau đó quay sang dạy MitChell và ngài Saumur cầm cốc thế nào, thưởng thức trà ra sao.

Bà Kiều cứng mặt, rồi nghiêm giọng bảo Kiều Mã Linh dẫn ba em gái đi thay đồ.

Thay vớ lụa trắng, giày ba-lê và váy bó sát người đi ra, ba đứa nhỏ xếp thành một hàng trước mặt khách. Kiều Mã Linh ngồi ngay ngắn trước đàn dương cầm, trước khi ngón tay hạ xuống phím đàn, chị ngẩng đầu lên, dịu dàng cười hỏi ba em gái, “Cảnh đầu tiên trong Hồ Thiên Nga của Tchaikovsky nhé?”

Ba đứa nhỏ đồng loạt gật đầu.

Người ngồi trên sofa vội ngồi nghiêm chỉnh, xốc tinh thần chuẩn bị thưởng thức tiết mục do các cô gái nhà hầu tước biểu diễn cho các vị khách đường xa.

Vũ khúc nhón chân vang lên từ ngón tay của Kiều Mã Linh, ba cô bé như ba chú thiên nga con mới lớn, đôi giày mũi nhọn giẫm bước trên sàn gỗ phòng khách phối hợp với bộ âm thấp vang dội, tựa như khúc nhạc đệm tiếng trống. Dáng múa dịu dàng đồng bộ, những tia nắng nhẹ hắt vào phòng khách qua khung cửa sổ, theo động tác tay chân mềm mại, chùm sáng giao thoa xen kẽ tạo nên cảnh đẹp.

Kết thúc điệu múa, ba cô bé cúi người chào trong tiếng khen ngợi của khách. Bà Kiểu ngẩng cao đầu ngạo nghễ mỉm cười, sai dì Triệu dẫn ba đứa nhỏ về phòng học tiếng Anh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau