GIỜ ĐANG NƠI ĐÂU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Giờ đang nơi đâu - Chương 101 - Chương 105

Chương 100: Đêm (16)

“Ông cảm thấy người nào tốt hơn?”

Trước khi đi ngủ, bà Tư đã thuật lại chi tiết những chuyện đã xảy ra ở khách sạn cho Tư Ưng. Từ chuyện Ngôn Tang bị lép vế cho đến chuyện ngài Úc mắng chửi thô tục, Tư Ưng vẫn giữ nụ cười. Nhưng đến khi cô ba đứng ra chỉ thẳng mặt ngài Chu vứt bỏ vợ cũ, sắc mặt Tư Ưng dần trở nên nghiêm trọng.

Bà Tư mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, hỏi thăm: “Cô ba này không tệ, em thích cô bé lắm. Có điều, đáng tiếc đúng không?”

Tư Ưng lắc đầu, “Nhà anh Lâm có một món nợ cũ, cũng là vì mẹ ruột của con bé ba. Chuyện này kể ra thì đúng là không phải lỗi của ông ấy. Nhưng thế đạo hiện nay, phần lớn học sinh từ gia đình cũ ra nước ngoài đều có nợ phong lưu, mà ông ấy cũng là một trong số đó. Một năm trước nhận được thư của Ngôn Tang tôi mới biết được chuyện này cũng thấy rất tiếc. Cho dù có ý phê bình ông ấy thì cũng đã qua thời điểm có thể khuyên nhủ. Ngôn Tang trở nên nổi tiếng, nghĩ ắt hắt cũng là vì chuyện ấy, cảm thấy bất bình cho con bé ba. Có được kiến thức và sự gan dạ ấy, lại vừa có thể cùng tiến cùng lùi với Ngôn Tang, với nó mà nói, sợ là trên đời này không có cô gái thứ hai nào giống con bé cả.”

Bà Tư thở dài, “Biết núi có hổ mà vẫn cứ đâm đầu, dù cô ba có lợi hại tới mấy thì vẫn chỉ là phận nữ nhi. Dù lần này làm khá ổn, nhưng về sau không biết sẽ có bao nhiêu tờ báo lớn nhỏ sẽ đối phó với thằng bé, cô bé có thể giúp được bao nhiêu lần? Vốn muốn tìm một hiền thê để kìm hãm tính khí của nó, dập tắt lửa của nó. Nhưng giờ thì hay rồi, cô bé còn có tính cách dữ dội hơn, nếu thằng bé là lửa thì cô bé chính là dầu hỏa…”

“Thế để nó cháy không tốt sao? Cháy càng rực mới phải!”

“Cháy rực?” Bà Tư tức giận, toan bỏ đi, “Hai cha ông đúng là cùng một chiếc bật lửa. Đốt đi, đốt chết luôn đi!”

Tư Ưng dỗ dành vợ một hồi, sau đó vội hỏi, “Vậy còn cô lớn?”

“Đứa lớn cũng chỉ có chút tài hoa khí chất, có lẽ do bị mẹ chiều hư rồi, mà cũng không biết còn ai chiêu hư không, so ra không bằng cô ba về mọi mặt. Nếu nói có gì tốt thì chính là lòng dạ sâu, trầm ổn hơn cô ba.”

Nghe thấy câu “không biết là bị ai chiều hư”, Tư Ưng nhớ lại một chuyện không hay. Lúc triều đại vẫn chưa thay đổi, hai người bọn ông đã quyết định quan hệ thông gia giữa hai nhà Tư – Lâm. Sau này ông dẫn Ngôn Tang phiêu bạt khắp nơi, trong lúc ông khốn đốn vất vả nhất, Lâm Du đột nhiên gửi thư tới nói muốn hứa gả cô con gái của người vợ cả cho Ngôn Tang, khiến ông cảm kích tột cùng. Đợi tới lúc ông về Bắc Bình, Lâm Du mời hai cha con ông đến Thiệu Hưng, ý lại như muốn gả cô hai cho Ngôn Tang… Mỗi lần nghĩ đến đây, ông lại nhớ tới những ràng buộc và dính dáng giữa hai nhà Tư – Lâm trong nhiều năm qua, lại xấu hổ áy náy khi lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử.

Ông hỏi lại: “Không phải nghe nói cô hai từng đính ước với nhà họ Trịnh à?”

Bà Tư ngẩn người: “Nhưng bà mẹ của Doãn Yên nói, hôn sự với nhà họ Trịnh đã bị hủy bỏ rồi.”Tư Ưng gật đầu, “Cũng phải. Chẳng qua là người lớn hai nhà giỡn chơi mới đặt ra chuyện đính hôn từ bé.”

“Nếu đã đồng ý hôn nhân thì cũng không thể bảo che mẹ con gái người ta chủ động được. Chuyện này có làm tiếp cũng không phải,” Bà Tư nhìn ông, “Nếu nói về tâm ý của Ngôn Tang thì ắt hẳn là con bé ba, nhưng như thế phải chịu khổ. Còn nếu nó muốn từ nay về sau sống bình yên thuận lợi thì không thể cưới con bé ba được. Ông xem, người làm cha như ông nghĩ thế nào đây.”

Tư Ưng nghe lời vợ, trầm ngâm một hồi, sau đó không chút do dự hạ bút viết thư.

***

Cô Hứa đã đem đến một tin tức vô cùng lạc quan đến cho cô: cô ấy đã được nhận vào thực tập ở bệnh viện nhà máy sợi dệt.

Đi cùng cô ấy còn có hai sinh viên nam thuộc chuyên ngành Sinh vật học và Y học từng du học Nhật Bản, hai người họ đều là người trong ngành, nhưng đều bị nhà máy sợi dệt từ chối. Thế mà cái kế hoạch đâm ngang bất ngờ của cô ấy lại thành công để cô ấy được nhận vào thực tập. Cô Hứa từng nghĩ trong đó có âm mưu gì đó không muốn bị người khác biết, về sau mới vỡ lẽ: chẳng qua người Nhật thấy cô là nữ nên mới không đề phòng.
“Không đề phòng ấy hả? Bọn họ còn chẳng thèm kiêng dè gì sất! Lúc ở Nhật Bản, bọn họ không ngại để học sinh Trung Quốc chúng ta đọc tài liệu lính Nhật sát hại người Trung. Tôi kể cho mấy người họ Trịnh những gì tôi nghe được thấy được, tôi tức đến điên người, chỉ muốn lập tức báo cho ký giả biết việc làm tàn ác của bọn họ. Nhưng bọn họ lại khuyên can tôi, chỉ vì không thể đem theo máy ảnh, không chụp được bằng chứng. Mà không có bằng chứng thì những lời đó chỉ là câu chuyện sởn tóc gáy, không ai tin cả.”

Nơi đó là một bệnh viện bỏ hoang tại một huyện cũ ở Thượng Hải, nhân viên và lính Nhật ở đó đều gọi nó là “bệnh viện G”, còn cô ấy gọi nó là “vườn hoa kinh khủng”. Đó là một khoảng sân rộng được bao quanh bởi những tòa nhà cao tầng, xen kẽ là một vài tòa nhà nhỏ hai ba tầng, là điểm thấp nhất của độ cao kiến trúc khu vực phụ cận. Lý do vì sao người ở chỗ cao không theo dõi được, bởi vì nó trông giống một khu vườn, có lịch sử lâu đời cùng những lùm cây rậm rạp, là điểm mù dưới ánh mặt trời, là chỗ trú ẩn lý tưởng cho bọn tội phạm.

Các tòa nhà trong sân rộng được đánh dấu bằng chữ in hoa tiếng Anh A, B, C, D. Mỗi tầng được ngăn cách bởi một hàng rào sắt bị khóa bởi một chiếc ổ khóa kỳ dị. Có một số khu vực chỉ những người quan trọng nhất mới có thể ra vào, ví dụ như tầng hai hoặc tầng ba.

Không đủ điều kiện để ra vào tầng hai và tầng ba, cô ấy chỉ có cơ hội đi lang thang ở khu vực an toàn.

Bố cục thiết kế bên trong rất hoàn chỉnh: nguồn cung cấp ban đầu được kéo từ công ty điện lực Hoa Thương ở tô giới Pháp, sau đó dần dần xây dựng phòng phát điện độc lập của riêng mình, nồi hơi áp suất cao, phòng nước mềm, phòng làm đá và máy tạo khí ga trong tầng hầm của phòng thí nghiệm.

Máy phát điện được chôn sâu ở dưới tầng hai, cả ngày lẫn đêm chuyên cung cấp nguồn điện xoay chiều lên tầng trên cùng để chiếu sáng và điều khiển các máy bơm khác nhau, để khi tình huống vô cùng tồi tệ xảy ra thì có thể tự động tiến hành cung cấp điện.

Ở nơi đó, cô ấy còn trông thấy lều động vật cùng lò thiêu hủy xác động vật. Nhưng cô ấy không biết là rốt cuộc nó dùng để đốt thứ gì.

Bên dưới sàn tầng hai có rất nhiều đường ống cung cấp nước, nhưng cô cũng không rõ rốt cuộc nó dùng để làm gì. Cô Hứa cởi áo khoác, mặc bên trong là chiếc sườn xám không tay. Cô ấy vươn cánh tay trắng nõn ra, bên trong khuỷu tay là chi chít sơ đồ đường ống được chép lại bằng bút máy.

Sở Vọng phân biệt từng thứ một: “Mấy thứ này theo thứ tự là ống nước lạnh và ống nước nóng, đây là nước uống lạnh, còn đây là nước mặn lạnh, đây là ống dẫn khí, ống khí nén, ống chân không, còn có cả hơi nước khử trùng, ống sưởi ấm.” Vừa nói Sở Vọng vừa cau mày: “Đến những nơi tiên tiến nhất mà người Trung Quốc sống như Thượng Hải, tô giới công cộng, những căn nhà tốt nhất cũng chỉ có hai loại ống nước nóng và lạnh. Bọn họ làm thí nghiệm gì mà lại tốn tiền tốn thời gian xây dựng nhiều đường ống thế này?

“Chế tạo ‘bột máu’ cần môi trường cực lạnh và thiếu oxy. Em biết nó là gì không?”

“Biết. Dùng huyết trâu bò nghiền thành bột, là thức ăn gia súc của bọ chét. Mục đích duy nhất của việc nuôi bọ chét chính là muốn tạo ra dịch hạch.”

Chương 101: Đêm (17)

Đến thứ năm, cô Hứa lại tới thăm một lần.

Sau khi về từ chỗ Sở Vọng, cô ấy bàn bạc tìm một tên móc túi ở khu Hạp Bắc, nhờ gã đánh ba chiếc chìa khóa vạn năng. Đến tối, sau khi “bác sĩ” ở bệnh viện nhà máy sợi dệt ra về, ở lại trực chỉ có bảo vệ Nhật Bản. Trong bóng đêm, cô ấy cẩn thận né tránh lính Nhật, một thân một mình lẻn vào “vườn hoa kinh khủng”, dùng chìa khóa vạn năng mở ổ khóa hàng rào sắt của từng tòa nhà, một đêm thức trắng không rời đi.

“Vì cả tòa nhà C cấm người không phận sự ra vào, canh gác cũng nghiêm ngặt nhất, nên trời vừa tối là tôi đã đi thẳng đến tòa nhà C.”

Chỗ đó à, chỉ mới vừa nghĩ tới thôi mà Sở Vọng đã cảm thấy tóc gáy dựng ngược lên hết. Nghe cô Hứa kể xong, đến cô còn thấy rùng mình khiếp sợ chứ đừng nói là một cô gái, trong đêm tối, một mình lẻn vào phòng thí nghiệm vi khuẩn tối mù.

“Hồi trước nghe thấy âm thanh máy móc vận hành phát ra từ tòa nhà C. Đến xem thì mới biết, cả máy ly tâm và máy sấy đều được sử dụng để tạo bào tử vi khuẩn. Đi xuống tầng hầm là có một tủ đông. Ở đó, tôi đã thấy xác chết trẻ sơ sinh và tử thai, bên dưới đề ngày đưa tới, chính là hôm nay. Tử thai dùng làm gì? Tôi đã nghĩ rất lâu, cuối cùng mới nhận ra, xác chết tươi nhất chính là thai nhi và trẻ sơ sinh vừa tử vong,  tế bào của chúng có độ nhạy gần với dạng sống bình thường.”

Sở Vọng im lặng lắng nghe, không lên tiếng.

“Mỗi mỗi nóc ở tòa nhà C đều là phòng thí nghiệm, nhưng không có thông tin nào được lưu trữ. Có vẻ mọi thứ đều đã được tiêu hủy vào trước nửa đêm. Ngoài việc thấy rất nhiều kính hiển vi tiên tiến tinh vi nhất và một loạt trực khuẩn thán thư hoạt tính thấp, tôi cũng đã được chứng kiến thứ gọi là “bột máu”. Em biết không, tôi đã dùng giấy thử cao su thử nghiệm, kháng thể trong đó không phải là gia súc hay động vật có vú nào khác. Rất có thể thành phần trong đó là từ mấy đứa trẻ sơ sinh chết yểu và tử thai kia.”

“Tòa nhà B là phòng tiêu bản. Tất cả các chủng vi rút và chủng vi khuẩn tới từ nhà C đều được lưu trữ ở đây. Vì những chủng này nên ở đây cần độ ẩm và áp suất không đổi, áp suất không khí âm, cũng cần phải tự động lọc và chống lại các rung động mạnh. Dây điện mạch điện cùng với phần lớn hiệu điện thế nối từ công ty Điện lực Hoa Thương cũng được dùng để duy trì hoạt động bình thường của tất cả các thiết bị trong tòa nhà này. Đêm khuya vắng người, ở tòa nhà B chỉ có thể nghe thấy tiếng nước chảy, luồng không khí với dòng điện trong đường ống mạch điện trên tường. Máy phát điện nằm ngay dưới nóc nhà B. Nên dù cho cả Thượng Hải có bị cúp điện thì máy phát điện vẫn có thể tự động cung cấp điện cho nhà B. Chị có nhìn vội qua, bên trên viết bằng tiếng Nhật: 033, môi trường nuôi cấy Ishii.”

“Lúc ấy tôi không biết rốt cuộc thành phần của hai chủng này là gì, ở nhà B cũng không có kính hiển vi để kiểm tra, trừ khi đưa chủng đến nhà C, có điều chuyện này quá nguy hiểm. Phải công nhận là bọn chúng tiến hành rất nghiêm ngặt chặt chẽ. Bọn chúng sẽ không để lại bất cứ dấu vết nào ở nhà B, vì tôi thấy có một thùng dầu hỏa rất lớn, đặt ngay ngoài hành lang, cạnh đó còn có vật đốt, giúp bọn chúng có thể lập tức đốt cháy cả tòa nhà nếu có bất trắc, thuận lợi hủy thi diệt tích. Nên tôi lại đến tòa nhà A, thấy đám ‘y tá’ bọn họ thường xuyên ôm một chồng túi giấy da lớn đi ngang qua hành lang. Thời gian không còn nhiều, không kịp đến phòng in ấn với phòng công vụ nên tôi đã đến thẳng phòng lưu trữ.”

“033 là môi trường nuôi cấy bột máu bò truyền thống, còn Ishii … là bột máu người! Sử dụng máu bò làm thức ăn gia súc do nó có hàm lượng protein cao, vậy vì sao lại dùng máu người? Máu bò có thể cung cấp để nuôi dưỡng chủng vi khuẩn, nếu đổi thành máu người thì cần đến bao nhiêu người? Nếu như chỉ là tử thai và xác trẻ sơ sinh dưới tầng hầm tòa nhà C… thì tôi thật sự không tưởng tượng nổi. Rốt cuộc một ngày Thượng Hải có bao nhiêu đứa trẻ chào đời, rồi được bao nhiêu đứa trong số đó tử vong?… Tôi định trộm ít tài liệu đi ra, nhưng sau lại nghĩ, tuyệt đối không thể! Dù có đưa tài liệu của mỗi tòa nhà A ra ánh sáng, thì với trình độ kín đáo của chúng, tôi có thể tưởng tượng được bọn chúng có thể tuyên bố với lý do: ‘Người nghèo khó ở quanh Thượng Hải bệnh tật liên minh, bởi vì điều kiện sinh hoạt quá bẩn, chế độ làm việc nghỉ ngơi quá tệ. Nay đang độ mưa dầm trong xuân hạ, rất dễ mang đến nguy hiểm tiềm ẩn cho khu tô giới Thượng Hải. Cho nên bọn chúng đang chế tạo vắc-xin phòng đậu mùa, dịch hạch và các bệnh truyền nhiễm khác. Vì thế bọn chúng cần có máu người, chứ không phải là máu bò. Nên bọn chúng cần thu gom xác trẻ sơ sinh từ nhiều nơi!’ Ngay cả tôi cũng có thể nghĩ đến, thì bọn chúng hoàn toàn có thể giải thích với lý do đó! Trừ khi lấy ra hết bằng chứng trong bệnh viện nhà máy thì mới có thể để bên ngoài tin, làm gì có một phòng thí nghiệm vì để sản xuất protein kháng huyết thanh mà tạo ra nhiều môi trường nuôi cấy bệnh khuẩn như thế! Rồi môi trường nuôi cấy cần nhiều ‘thức ăn gia súc’ như vậy, rốt cuộc lấy từ đâu ra nhiều máu người đến thế?!”

Thật ra không cần cô Hứa nói, Sở Vọng cũng biết sự khác nhau giữa 033 và môi trường đào tạo Ishii. Điều đó đã được ghi lại trong sách giáo khoa của môn học liên quan đến thời đại tội ác này, nhưng nghe chính miệng một sinh viên Y ở Trung Quốc trong thời đại này nói ra, thì còn sởn tóc gáy hơn so với việc nghe đời sau kể lại nhiều.

Cô nhìn cậu bé ngủ say trên ghế, đột nhiên nảy ra một suy nghĩ kỳ quái: “Trong những ‘xác trẻ sơ sinh’, liệu có thể có vài đứa ‘bất ngờ’ không?”

“Bất ngờ gì cơ?”

“Thì là lúc đưa đến chưa chết hẳn, vì nguyên nhân nào đó mà vẫn còn sống. Hoặc là, thứ đưa tới bệnh viện, có lẽ không phải là xác trẻ sơ sinh…”

“Chuyện này nghe vô lý quá.” Cô Hứa cau mày, “Chúng ta đã phân tích rồi còn gì, nếu bọn chúng muốn có một số lượng lớn trẻ sơ sinh thai nhi như vậy, thì có lẽ một phần trong số đó là từ những gia đình dân tỵ nạn không nuôi nổi ở khu Hạp Bắc, hầu hết đều là thai nhi nữ. Một đứa bé trai bình thường, nuôi đến tầm 12 tuổi là có thể lao động để nuôi cả gia đình, không có lý nào bọn họ lại từ bỏ cả. Còn những phôi thai và trẻ sơ sinh nam trong bệnh viện thì rất có thể đến từ đường số 4, em hiểu ý tôi không? Một đứa con nít ít tuổi như vậy chắc chắn sẽ không nhớ mình bị đưa đến bệnh viện thế nào, sống được ra sao. Dù có tìm được mẹ của nó, thì em cảm thấy bà ta sẽ thừa nhận ư?”Nghe cô Hứa nói vậy, Sở Vọng im lặng.

Đây không phải là thời đại cô quen thuộc, mà là dân tộc tồn tại trong sách sử, bị người Nhật chế giễu là “ngoại tộc đô hộ”gần ba trăm năm. Là thời đại sống lưng đã gãy, vô cùng tối tăm.

Sở dĩ người Nhật sửa đổi bệnh viện nhà máy sợi dệt này là bởi vì bọn họ đã sớm biết mình có thể có được nhiều nguồn trẻ sơ sinh và phôi thai như thế: Cha mẹ vất vả long đong, chỉ vì chút lợi ích trước mắt, có lẽ chỉ một hoặc hai đồng đô la, hoặc có lẽ là để con trai tìm được một công việc với số tiền lương ít ỏi ở tô giới Hồng Khẩu, chút tiền ấy đủ để người nhà sống qua cả mùa đông. Thượng Hải cũng có chuỗi công nghiệp tình dục khổng lồ, trong thời đại mà điều kiện chữa bệnh và phòng tránh thai còn lạc hậu thấp kém, thì không biết mỗi ngày có bao nhiêu sinh mạng mới “không thể không” chào đời… Những sinh mệnh khó có thể sinh tồn này là những người hiền lành ngoan ngoãn, hoặc là kiên cường cố chấp. Bọn họ tự nguyện làm những con cừu hiến xác cho đồ tể, là những con kiến mê muội nhất, góp phần để cho đế quốc hoành hành ngang ngược ở tô giới, miệt thị tính mạng của người Trung Quốc.

“Nhất định chúng ta phải chụp được ảnh. Chụp lại mọi bằng chứng tội ác của chúng, trước khi bọn chúng dùng dầu lửa thiêu đốt tất cả. Nhưng dù là ban đêm khi các nhân viên đều ra về, thì đội tuần tra Nhật vẫn canh giữ không cho bất cứ ai ra vào. Tôi nghĩ chúng ta chỉ có một cơ hội…”

Cô Hứa đưa cho cô một tờ giấy, trên đó viết:

“Tối thứ sáu, thiếu tá Fujima Daiji phụ trách nhà máy kéo sợi cùng hơn mười đại úy và trung úy khác sẽ đi tham dự yến tiệc Trung Nhật Anh. Đây là một cơ hội cực tốt. Chúng ta cho hai cô gái đến dự tiệc, cố gắng quấn lấy Fujima câu giờ, cho tôi và người khác có thời gian…” Thấy sắc mặt Sở Vọng, cô ấy vội viết bổ sung: “Bọn họ đã được huấn luyện chuyên nghiệp, cũng tự nguyện làm chuyện đó.”

Cô biết, cô Hứa cũng giống hai cô gái ấy, lúc tổ chức cần thì sẽ sẵn lòng trở thành người tử vì đạo. Khi cô lấy tiêu chuẩn của mình để cư xử với người khác thì kiểu gì cũng sẽ bị lệch cán cân, và cô cũng đã ý thức được điều ấy rồi.

Sở Vọng: “Cần tôi làm gì không?”Cô Hứa lắc đầu, “Không, không cần đâu, em đã làm quá nhiều rồi… Chuyện lần trước đó, Chân Chân có khỏe không?”

Cô đã gọi điện đến nhà Chân Chân mấy lần. Ông Tiết hiểu rất rõ tình cảm của con gái, chỉ nói cô ấy ở nhà nghỉ ngơi mấy ngày là khỏe. Mà bản thân cô cũng bận nên không đến làm phiền.

Sở Vọng tò mò hỏi: “Vì sao chị không hỏi về cô Thẩm?”

Cô Hứa không đáp.

“Bởi vì cô ấy từ một kẻ đi hại trở thành người bị hại, cuối cùng lại trở thành kẻ đi hại, cho nên đúng người đúng tội?”

“Có lẽ em sẽ cảm thấy tôi vô lý, nhưng… Cục trưởng Thẩm bảo vệ cũng như im lặng trong chuyện con gái mình đi hại như vậy, chính là hành động đồng lõa lớn nhất giúp bọn chúng ức hiếp quốc gia này. Vốn dĩ ông ấy có thể đứng ra, cả nhà ông ấy đúng là đúng người đúng tội, mà tôi cũng rất lấy làm có lỗi với Chân Chân.” Cô ấy nhìn Sở Vọng, “Tôi biết em sẽ cho rằng thứ người như tôi rất khó hiểu, nhưng xin lỗi, tôi tôn trọng em chứ không cần em phải hiểu mình. Cô ba, cám ơn em đã cung cấp thông tin.” Nói rồi, cô ấy cầm lấy áo khoác rời đi.

Cô Hứa đi rồi, Sở Vọng chìm đắm trong bóng tối với ngọn nến bập bùng, hồi tưởng lại những lời mình đã nói. Cô chỉ có thể nghe thấy tiếng hít thở cực nhỏ của cậu bé kia. Lúc ngủ say, cậu bé mở miệng không chút đề phòng, thở ra một hơi thở, tựa như âm thanh câm lặng của người dân ngoan ngoãn tại thành phố này, đất nước này. Sự nhẫn nại và nghe lời cùng sự tôn nghiêm có thể bị bất cứ ai chà đạp là thứ mà ai ai trên thế giới này cũng biết, ngay tại khoảnh khắc này, những người Trung Quốc đang tìm vàng ở California bên kia bờ đại dương cũng là nạn nhân của bạo lực tập thể, nhưng lại trở thành đối tượng bị xúc phạm bởi “đạo luật bài trừ người Hoa”, trạm di trú trên đảo Thiên Sứ chính là căn cứ xử lý bọn họ. Quốc gia bài trừ người Hoa không chỉ có mỗi Mỹ, mà còn có cả Canada, Brazil, Indonesia…

Nếu đến cuối cùng dân tộc này vẫn không chịu lên tiếng, chẳng lẽ vẫn muốn trơ mắt nhìn số ít những người tử đạo phải như con thiêu thân lao vào đống lửa ư?

Cô khẽ vỗ nhẹ vào má cậu bé. Trong bóng tối, nó mơ màng mở mắt, cô hỏi: “Em có nhớ mẹ mình không?”

Nó lẩm bẩm mơ hồ, khó hiểu nhìn cô.

Cô lấy hết tất cả thức ăn ra khỏi tủ lạnh rồi xếp nó trước mặt mình, lại hỏi một cách khẩn khoản: “Em cố suy nghĩ cẩn thận đi, có được không?”

Cậu bé mở to mắt, sự ngu ngơ trong đó khiến cô vừa thương xót lại đau lòng. Dỗ một đứa trẻ đòi hỏi kiên nhẫn và có kỹ năng, mà vừa hay đây là chuyện cô tệ nhất.

“Thôi quên đi, em đi ngủ đi.” Cô tuyệt vọng nói.

Chương 102: Đêm (18)

Sáng thứ sáu ngày 1 tháng 4, ngày diễn ra lễ ra mắt lò phản ứng chậm đầu tiên trên thế giới.

“April food’s day!” Sakuma Ichiro cố ý dùng khẩu âm Nhật đọc thừa ra hai thanh phụ âm trong tên ngày lễ, “Hôm nay! Dù trên báo có đăng mẩu tin kinh thiên động địa tới mấy thì cũng không cần phải chịu trách nhiệm đạo đức pháp lý, cả chính phủ lẫn tư pháp cũng sẽ không truy cứu! Có điều trò đùa chỉ được phép thực hiện đến trước mười hai giờ.”

Sakuma Ichiro dậy từ sớm, vô cùng phấn chấn đi qua đi lại trước cổng viện nghiên cứu, gặp ai cũng chúc họ một ngày Cá tháng 4 vui vẻ. Vừa trông thấy Tạ Trạch Ích chở Sở Vọng đi vào đường vượt giới, gã nhướn mày, càng trở nên hăng hái hơn, “Ở phương Tây, trò đùa chỉ có hiệu quả trước mười hai giờ. Nhưng nghe nói ở Thượng Hải, chuyện thú vị thì ngày nào cũng có.”

Bước xuống xe, Sở Vọng đi về phía viện nghiên cứu. Cô mặc áo khoác màu gừng ngắn, bên trong mặc áo len trắng cùng quần dài cũng màu trắng nốt. Ánh mắt của Sakuma gần như bám chặt trên người cô, gã ta nói mà không chớp mắt: “Tôi thật sự không hình dung được tối nay cô sẽ xuất hiện hoành tráng thế nào đây.”

Sở Vọng làm ngơ đi lướt qua gã, gã ngoái đầu, nhìn lướt qua vạt áo của cô rồi quay sang cười nói với Tạ Trạch Ích đang đi tới: “Ai cũng nói eo của phụ nữ phương Tây nhỏ là do dùng dây thép và xương cá voi quấn chặt. Chẳng trách có người không ngại vạn dặm xa xôi, nhất nhất muốn quay về tìm căn nguyên, có đúng thế không ngài thượng úy tôn kính?”

Tạ Trạch Ích dừng bước, nở nụ cười đạt tiêu chuẩn vô lại: “Xem ra anh còn thành thạo hơn cả tôi.”

Trong quân đội nước Anh, ở tuổi như Tạ Trạch Ích mà đã có được cấp bậc thượng úy thì đúng là kỳ tích. Ấy thế mà Sakuma Ichiro bằng tuổi anh nhưng đã lên tận thiếu tá.

Sakuma nói: “Nếu anh bằng lòng giống các đồng nghiệp khác của mình, có lẽ bây giờ anh sẽ có quyền cho tên khốn là tôi một đấm.”

“Chúng ta chẳng có gì để phải thi đánh đấm cả.” Tạ Trạch Ích nheo mắt, “Xin lỗi, so với đất nước của anh thì quân đội Anh vẫn còn liêm sỉ.”

Nói đoạn, Tạ Trạch Ích bỏ đi luôn. Sakuma Ichiro nhìn theo bóng lưng anh, bất giác cười phá lên. Có quốc gia nào xuất hiện trên mảnh đất yếu đuối này là không vô sỉ xâm chiếm dân tộc này? Bọn họ thì có gì khác nhau?

Gã đã từng nghe người ta nói về tay thượng úy người Anh mát đen da vàng, nước da tái nhợt này. Nếu anh ta ý thức được mỗi một con kiến trên lãnh thổ này là đồng bào ngoại quốc của mình, nếu anh ta không giúp người Anh quyết tâm phá hủy vùng đất này, thì dựa vào đâu mà ở tuổi đó, anh ta có thể sớm đạt được quân hàm ấy trong quân đội Anh?

Nếu cán cân trong lòng anh ta vẫn chưa hoàn toàn nghiêng về người Anh, vậy khi thấy quân đội Anh nhiều lần ăn hiếp người Trung, không biết trong lòng sẽ có cảm tưởng gì?

Sakuma Ichiro nghĩ: Nếu anh ta là một sĩ quan người Mỹ theo quân đội Hoa Kỳ tấn công vào Nhật Bản, thì anh ta hoặc sẽ bị đồng hóa thành một gã sát nhân mù quáng trong cuộc tàn sát, hoặc anh ta không bao giờ muốn sống ở mảnh đất đó thêm bất cứ một giây nào. Nếu là vế trước thì gã có thể tưởng tượng được, nhưng nếu là người sau, vậy thì sức chịu đựng của người này tuyệt đối hơn hẳn người thường.

Rốt cuộc là anh ta thuộc vế nào?

***

10 giờ 15 phút.

Công sứ Anh, Nhật cùng sĩ quan đến từ Nam Kinh đều đã lên khán đài phía bắc cuối sân cỏ chờ sẵn, Tạ Trạch Ích cũng đứng trong hàng ngũ đó.

Hàng trăm máy móc từ trong viện nghiên cứu đã được chuyển ra, từng chiếc máy đếm cũng đã được lắp đặt.

Sở Vọng và Oppenheimer lần lượt kiểm tra máy móc lắp đặt xung quanh nồi hơi để chắc chắn không xảy ra sơ suất,  còn Fermi và Bohr đã leo lên bục điều chỉnh thử xem độ nhạy của chỉ số đồ thị hàm mũ của bộ đếm tăng thực có ăn khớp hay không.

Oppenheimer đứng dưới khán đài để điều khiển thanh cadmium nằm ngang, bảo Sở Vọng đến chỗ lò hơi để vận hành thiết bị truyền cadmium lỏng với Fermi và Bohr. Lúc mười giờ rưỡi, Oppenheimer nhìn đồng hồ bỏ túi rồi gật đầu với Sở Vọng.

Cầu thang dựng tạm thời bắc lên nồi hơi cao hai tòa nhà được cung cấp bởi công nhân nhà máy kéo sợi, trong quá trình xây dựng cũng không cân nhắc đến yếu tố dành cho phụ nữ. Khoảng cách các nấc thang rất cao, phù hợp với đàn ông trưởng thành cao trên 5 feet 5 inches*. Trước đây mỗi lần cô leo lên đỉnh lò hơi, luôn có Tạ Trạch Ích để ý cô trèo từng bậc một. Thế nên hôm nay cô cố tình mặc quần dài để dễ leo thang, thế nhưng vẫn rất tốn sức, mấy lần suýt đã đạp hụt.

(*Tương đương 1m6 trở lên.)

Đám sĩ quan bên dưới khán đài cười ầm.

Ở bên trên, Fermi và Bohr vươn tay kéo cô ngồi lên mép đỉnh của nồi hơi. Cô vỗ đôi tay bẩn thỉu, lấy bản tính toán từ trong túi áo khoác ra, tập trung vào lần kiểm tra cuối cùng.

Yoshio Nishina và mười mấy nhà khoa học Nhật Bản cầm bảng biểu trên tay, đứng xung quanh lò hơi, nhìn chăm chú vào máy đếm.Chu Nhĩ Tra đi theo lãnh sự Anh, cùng giám đốc Nhật Bản, thượng tá quốc quân và phó chủ tịch hội thương mại Thượng Hải đứng trên đỉnh khán đài ở phía bắc, mắt nhìn chằm chằm vào đồng hồ bấm giờ rồi lại đưa mắt nhìn nhau. Lãnh sự nhìn một vòng mọi người bên dưới, sau đó nói to: “Bắt đầu!”

Sau khi nhân viên điều khiển từ từ rút hàng trăm thanh cadmium từ đỉnh nồi hơi ra, lập tức trên trăm mấy đếm bắt đầu nhảy số liên tục, các nhà khoa học Nhật Bản cũng dùng tốc độ cực nhanh điền vào bảng biểu, cứ sau mỗi 30 giây là lại nhanh chóng điền một hàng số. Điền gần xong khoảng mười bộ dữ liệu thì cũng vừa lúc thanh cadmium đứng đã được rút ra hết. Chỉ còn lại thanh cadmium ngang 26 inches với đường kính bằng nồi hơi được sử dụng để kiểm soát cường độ phản ứng của Oppenheimer mà thôi.

Yoshio Nishina liên tục báo cáo con số trên bảng điều khiển. Sau đó, Bohr đứng bên trên hô lớn ra hiệu cho Oppenheimer, anh ta lập tức rút thanh cadmium, vô cùng cẩn thận chậm rãi, thanh cadmium ngang từ từ được rút ra thì máy đếm xung quanh nồi hơi cũng nhảy số càng lúc càng nhanh. Cho đến lúc đường kính của nồi hơi giảm đi một nửa, 13 inches.

Sở Vọng cầm thiết bị truyền cadmium lỏng trong tay, nín thở, không chớp mắt nhìn vào máy đo cường độ bức xạ trên đỉnh lò hơi, bên trên là đường cong chỉ số bức xạ của phản ứng chậm trong nồi hơi được vẽ tự động – độ đọc của nó dần dần tăng lên, rồi sau đó từ từ ổn định, biểu thị rằng ở đáy của nồi hơi, thanh cadmium của Oppenheimer đã được rút ra hoàn toàn.

Đường cong chỉ số chiếu xạ ổn định có nghĩa là hệ số giá trị gia tăng của nó là một, công suất đầu ra bên trong lò hơi lớn hơn công suất đầu vào.

Điều đó cũng chứng minh một điều: phân hạch có kiểm soát đã bắt đầu tự động.

Fermi và cô nhìn chằm chằm vào đường cong chỉ số chiếu xạ, còn Bohr thì theo dõi Oppenheimer từ xa, để phòng trường hợp có chuyện gì xảy ra, anh ta phải yêu cầu người bên dưới đút thanh cadmium vào nồi hơi lại, nên chính anh ta cũng cùng Fermi và Sở Vọng đổ cadmium lỏng vào.

Dù ở trên khán đài hay dưới khán đài, các nhà khoa học hay là sĩ quan… Tất cả mọi người đều nín thở, im lặng nhìn mọi thứ trước mặt tiến hành.

Cả tòa nhà nghiên cứu, chỉ còn lại mấy trăm mấy đếm là không ngừng phát ra âm thanh lặp đi lặp lại.

Tiếng tích tắc ngày càng ổn định thì tim Sở Vọng càng đập nhanh hơn. Cánh tay cầm chiếc đồng hồ truyền dịch cadmium lỏng cô đã từ nhức mỏi chuyển sang tê liệt, nhưng sâu trong đáy lòng cô chỉ có một âm thanh: Phản ứng chậm thành công đầu tiên trong lịch sử loài người sắp được thực hiện rồi!

Hai mắt Sở Vọng dần dần mở to. Sớm hơn kiếp trước 12 năm thật rồi!

Yoshio Nishina và giám đốc Nhật nhìn nhau, những người khác thì vẫn tiến hành tính toán, Yoshio đặt máy đếm trong tay xuống, nhanh chóng bước đến bắt tay với Oppenheimer.

Sĩ quan trên khán đài rối rít đứng dậy vỗ tay.

Phía bên dưới, đại diện của chính phủ Trung Quốc và hội thương mại cùng chúc mừng và bắt tay với các công sứ Anh và Nhật Bản. Ba phụ tá sĩ quan đã hồ hởi mở sâm banh và rượu Brandy, phân phát cho mỗi nhà khoa học và sĩ quan. Các nhà khoa học và binh lính rối rít đi tới, cùng nhau ký tên mình lên nhãn hiệu chai rượu.Sakuma Ichiro và giám đốc Nhật Bản đều đang nhìn cô. Cô ngẩng cao đầu, mặt nở nụ cười như thể muốn nói: “Sáu tuần, tôi nói được là làm được.”

Một âm thanh khác đang gào thét trong lòng cô: Hơn nữa, tôi cũng chắc chắn nói được làm được!

Bohr và Fermi lần lượt ôm chầm lấy Sở Vọng, người trước ôm xong thì xuống khán đài thu dọn máy đếm, còn người sau thì thấp giọng nói vào tai cô: “Chúc mừng em.”

Trong khoảnh khắc Sở Vọng mỉm cười nhìn anh, viền mắt ươn ướt.

Fermi vỗ vào cô: “Đi xuống ký tên vào chai rượu đi.”

Cô gật đầu, đi theo anh cẩn thận trèo xuống cầu thang.

Oppenheimer đã chờ sẵn bên dưới. Lúc Fermi xuống, hai người vô cùng ăn ý vỗ tay, rồi Fermi tự nhiên nhận lấy ly rượu Brandy mà anh đưa cho.

Fermi đi rồi, Oppenheimer giang rộng cánh tay với Sở Vọng, Sở Vọng cười toe toét, cũng chẳng cố kỵ mà nhào vào chiếc ôm ấy.

Oppenheimer dùng tiếng quốc ngữ trúc trắc nói: “Ở Trung Quốc, làm thế này là không hợp lý.”

***

“Đây là tin tức chân thật nhất tốt nhất trong lịch sử loài người kể từ khi ra đời ngày Cá tháng 4 nhỉ?” Sakuma Ichiro viết tên tiếng Hán của mình lên chai rượu, cười nói với cánh sĩ quan người Anh.

Tạ Trạch Ích nhìn đồng hồ, nói, “Đã quá mười hai giờ, đừng tự làm mình bẽ mặt nữa.”

Ichiro vẫn mặt dày cười, “Không viết đại danh của anh lên sao, ngài thượng úy điển trai của chúng ta? Là đang do dự nghĩ xem nên viết tên tiếng Trung hay tiếng Anh, hay đang đợi cùng tiểu mỹ nhân của mình lưu danh trên sách sử?”

Đúng lúc Chu Nhĩ Tra đi đến, ra hiệu anh đi theo mình đến dưới nồi hơi.

Tạ Trạch Ích đứng từ xa nhìn chăm chú chiếc cầu thang kia, đi theo Chu Nhĩ Tra tiến về phía đám đông. Có người đưa rượu cho anh, nhưng anh khéo léo từ chối.

Chu Nhĩ Tra thấy anh sốt ruột thì đưa mắt nhìn sang bên phía cầu thang, bất đắc dĩ vỗ vai anh: “Đi đi.”

Anh gật đầu cám ơn cấp trên, băng qua đám đông đi về phía cô, đúng lúc Sở Vọng cũng trông thấy anh, nở nụ cười rạng rỡ chạy đến.

Nhìn nụ cười tỏa nắng ấy, bản thân Tạ Trạch Ích gần như bị cô cảm hóa.

Anh đứng yên, đang tính nói: “Chúc mừng.”

Nhưng lời còn chưa ra khỏi miệng thì một bóng người bé nhỏ đã vụt qua trước mắt anh, một khắc sau, anh cảm giác bên hông mình được cô ôm chặt. Cô nhào đến ôm anh quá nhanh khiến anh lùi về sau, đồng thời cũng giơ tay giữ cô lại, không để cô té ngã.

____

*Qin: Đùa chương này edit chả hiểu gì cả, kiểm tra lại nhiều lần lắm rồi, các bạn đọc thấy chỗ nào khó hiểu thì nói mình nhé… Thật sự mình rất dốt Lý….

Chương 103: Đêm (19)

Tạ Trạch Ích nghe thấy mình đang nói: “Vui lắm đúng không?”

Anh thấy cô ngẩng đầu lên từ trong lòng mình, đuôi mắt cong cong miệng cười toe toét, để lộ hàm răng trắng đều tít tắp, không hề có vẻ ngây ngô mà lại toát lên sự ranh ma đắc chí. Cũng như cái hồi ở trên đảo xa cách đây hai năm, từ lần đó anh đã biết, cô gái mà bây giờ đang ở trong lòng anh chắc chắn không phải người lương thiện.

Cô luôn có những hành động vượt quá dự đoán của anh.

Phải để bọn họ nếm mùi lợi hại!

Ngày hôm ấy khi cô mỉm cười trước đám đông, anh đã thấy được một tầng nghĩa khác trong nụ cười ấy. Sự cuồng điên và thét gào mà chỉ có đồng loại mới có thể hiểu, đột nhiên đốt lên ngọn lửa rực cháy trong lồng ngực đã cô đơn hai mươi hai năm của anh.

Lần nữa sống lại!

Cô chính là phương Đông mà anh si mê bấy lâu. Không phải một phương Đông có Hương Cảng biến dạng vì chào đón người Anh, càng không phải một phương Đông có Thượng Hải chỉ biết nịnh nọt mặc người làm thịt, mà là vùng đất Viễn Đông cổ xưa như dòng nước chảy trong sâu thẳm máu xương, dù vất vả cùng khổ vẫn muốn nắm giữ, rồi cuối cùng cũng có ngày xuất hiện bóng hình khiến xúc cảm trong anh hừng hực, huyết mạch sục sôi, từ từ chinh phục lấy anh.

Lúc này cô đang tựa vào lòng anh, anh cực kỳ dè dặt, rất sợ nếu bất cẩn thì sẽ để cô phát giác ra sự ái mộ trong ánh mắt lẫn hơi thở mình.

Cô dùng sức gật đầu. May mà cô đã nhanh chóng buông tay, chứ nếu lâu thêm một giây nữa thì anh thật sự không dám chắc dưới tình cảnh thần hồn điên đảo, liệu anh có làm gì vượt giới hạn không.

Có người cầm chai rượu Brandy đến, trên nhãn hiệu đã chi chít những cái tên tiếng Trung tiếng Nhật.

Toàn bộ viện nghiên cứu, người có tên tiếng Trung chỉ còn lại Tạ Trạch Ích và cô.Tạ Trạch Ích đưa chai rượu đến trước mặt Sở Vọng.

Cô nhìn mấy dòng chữ tiếng Trung kia, nói rất rõ ràng bằng tiếng quốc ngữ: “Không ký.”

Anh cầm chai rượu về.

Cô thấp giọng nói nhỏ: “Ký tên cái đách.”

Nghe cô nói câu này, Tạ Trạch Ích bật cười. Đột nhiên nhớ lại hình như anh từng chế giễu cô: “Nói tiếng Quảng không tệ.” Giờ anh lại nghiêm túc lặp lại câu đó một lần: “Nói không tệ.”
Cô mỉm cười: “Không còn chuyện của chúng ta nữa rồi đúng không?”

“Ừ.”

“Vậy về nhé?” Cô nói.

Anh gật đầu.

Cô đi ba bước, anh sải dài hai bước. Anh không đi lên trước mà chỉ đi theo sau, giữ khoảng cách không gần không xa. Lúc băng qua đám đông, cảnh vật xung quanh trở nên mơ hồ; rời xa đám đông, không thứ gì lọt vào đáy mắt anh.

Anh vốn là người thế nào cũng được. Đời này đã quen với tiêu cực, rồi người yêu nhiều lần làm anh thất vọng, cứ thế để anh sống ngày qua ngày trong chết lặng, và không phải là không thể sống tiếp với tình trạng đó. Bởi vì dẫu sao anh cũng luôn được mọi người tỏ tình, rồi chỉ nói vài câu là có thể dỗ dành được người ta; dù bị chê bai cũng chẳng muốn giải thích, không có kỳ vọng gì trong cuộc sống của mình, không tin tình yêu sẽ lại đến với mình lần nữa, và cũng không nghĩ bản thân sẽ gặp được người mình thích. Người Anh xem anh là khẩu súng, là đồng lõa thực dân nối áo cho giặc, mà anh cũng ngầm chấp nhận. Bởi lẽ chưa bao giờ có người thật sự công nhận sự tồn tại của anh, và anh cũng chẳng có bến bờ nào để dừng chân.

Anh vẫn luôn đợi cô xuất hiện, nhưng không kỳ vọng cô sẽ xuất hiện, giống như người chết khát rốt cuộc cũng nhìn thấy ốc đảo, cuối cùng cũng được nhìn thấy ánh sáng một lần trong cuộc đời tràn ngập bóng đêm tăm tối; là món quà quá đỗi ngạc nhiên, cứ như được thần linh ban tặng…

Ngay từ khi chào đời đã bị mù, chưa một lần thấy được ánh sáng, suốt đời lầm lũi trong bóng tối như loài chồn túi, sống thế cũng được. Nhưng nếu đã để anh gặp được một lần…

Rồi hai lần ba lần, không biết gặp bao nhiêu lần, chỉ muốn giam giữ cô bên cạnh mình mãi mãi.

Nếu lúc này cô ngoái đầu lại, nhất định sẽ giật mình bởi vẻ mặt của anh. Tình cảm cháy bỏng đó gần như thiêu anh hóa thành tro, đến chính anh còn cảm thấy khó tin.

Chương 104: Đêm (20)

“Kính gửi anh Lâm: ngày trước hai nhà Tư Lâm đã có kết hẹn Tần – Tấn*, vô cùng cảm động trước thịnh ý ấy, nên thường dạy bảo Ngôn Tang rằng, dù làm gì tất cũng phải đặt chuyện này lên đầu. Nhưng rời Thượng Hải mấy năm, nó trở nên lười biếng tùy hứng, tính tình buông thả, khiến tôi vô cùng xấu hổ; nếu cứ mạo muội phó thác thiên kim cho con trai tôi, chỉ sợ làm lỡ dở tuổi xuân. Nghe bảo cậu sáu Diệc Dân nhà ngài Trịnh Tân Nông có tài học xuất chúng, là người nổi bật trong lứa du học sinh hiện nay; lại nghe nói năm xưa anh Lâm từng hứa gả cô hai cho nhà họ Trịnh, nghĩ đi nghĩ lại cảm thấy đúng là may mắn, sau này không có gì phải hối hận.

(*Tần Tấn là hai nước lớn vào thời Xuân Thu Chiến quốc bên Tàu. Nhà vua của hai nước ấy cưới gả con cái hai bên cho nhau trải qua nhiều đời. Do đó, từ ngữ: Tần Tấn hay Tấn Tần là chỉ sự kết thông gia giữa hai họ, sự kết hôn giữa trai và gái.)

Nếu được cho phép, vô cùng cảm kích.

Xin chắp tay kính bái

Đêm 30 tháng 3”

Dù Ngôn Tang thích cô bé ba, nhưng Tư Ưng hiểu rõ, cô hai biết tiến biết lùi tâm cơ thâm trầm mới là người có thể giúp ích nhiều hơn cho tiền đồ của con trai mình; cân nhắc hai bên đều khó chọn, chi bằng để ông thử Lâm Du một lần, xem ông ta muốn gả cô con gái nào cho Ngôn Tang cùng đồng cam cộng khổ, tới khắc ấy ắt sẽ thấy được thành ý.

Tuy bây giờ cả Lâm Du lẫn ông đều không kiêm chức vụ, nhưng ngày trước khi hợp nhất đại học Thượng Hải và trường Chính trị Pháp luật, lợi ích cá nhân của cả hai đã bị ràng buộc. Con trai trưởng của Lâm Du tốt nghiệp từ trường quân sự Hoàng Phố, địa vị sự nghiệp ở Nam Kinh đang lên như diều gặp gió. Còn ông, hai năm trước dốc toàn bộ tâm huyết vào Đông Bắc, vì thế mà địa vị của Lâm Du trong ngành giáo dục Trung Quốc đã bỏ xa ông. Nếu bảo giờ nhà họ Tư có gì hơn nhà họ Lâm, thì đó chính là thế lực Đông Bắc năm xưa trải rộng khắp nước và Đông Á vẫn còn, ông vẫn có rất nhiều tay trong mà nhiều người khác không có.

Ví dụ như Trịnh Diệc Dân thuộc phái du học Nhật, sau khi về nước tuy nhậm chức bí thư trong bộ phận hành chính của chính phủ thân Nhật, nhưng thực chất có tin đồn rằng Trịnh Diệc Dân có chức vị quan trọng ở tổng công đoàn Thượng Hải, có lẽ anh ta thuộc phái thù Nhật.

Lại ví dụ như, cô ba gần như đoạn tuyệt quan hệ với Lâm Du, lại đạt được rất nhiều thành tựu ở viện nghiên cứu tại đường vượt giới, Hồng Khẩu.

Trong thư ông không hề nhắc đến cô ba nhà họ Lâm lấy một chữ, không phải là vì không quý cô. Cô bé này bị chính cha ruột phá hỏng danh tiếng, nên ông cũng không có lý do gì để thay con trai nói chuyện cầu hôn với con gái nhà người ta. Chuyện này ông không làm được, cũng không có lập trường để nói. Trừ khi đích thân Lâm Du mở miệng: Lần nữa trịnh trọng hứa gả cô ba gần như đoạn tuyệt quan hệ với mình cho Ngôn Tang.

Lâm Du biết sau lưng hai nhà Tư Lâm có lợi ích không thể chia tách, nhất định ông ta phải đưa ra lựa chọn. Nếu là cô hai, đính hôn xong thì đưa hai người cùng đến Mỹ học, về sau ông sẽ hoàn toàn tin tưởng Lâm Du; còn nếu là cô ba, có lẽ Ngôn Tang sẽ phải trả giá vì lý tưởng của mình, sẽ bị hạn chế tự do cùng cô bé. Chính vì lẽ đó, để tương lai hai đứa nhỏ được suôn sẻ, ông phải cúi đầu khom lưng trước Nam Kinh, cùng với vùng Đông Bắc và tàn dư của nhiều năm kinh doanh, hoàn toàn quy thuận chính quyền Nam Kinh.

***

Trong biệt thự nhà họ Lâm, Doãn Yên đứng trước gương, thử từng bộ đồ mà thợ may vừa may xong đem đến hai hôm trước. Đây là buổi dạ vũ đầu tiên cô ta tham gia sau khi về nước, cô ta vẫn còn nhớ lần trước ở khách sạn Thượng Hải mình đã lép vế như thế nào, nên không muốn lại dẫm vào vết xe đổ đó nữa. Với lại, nhận lời mời lần này còn có các tiểu thư Hoa kiều cùng cô ta đi thuyền về nước. Bọn họ theo cha ruột đến Anh du học, làm quen với các quý cô người Anh da trắng cao quý, hơn nữa trưởng bối trong nhà bọn họ còn có làm ăn với Anh, nên từ nhỏ bọn họ đã được tiếp nhận nền dạy dỗ của Anh. Nên Doãn Yên không muốn lép vế trước mặt bọn họ.

Từ tất cả lễ phục phương Tây cho đến dạ vũ, nào lụa nào gấm, có kiểu bảo thủ dựng cao cô áo, cũng có bộ đồ hở lưng rất tân thời, hở gần như đến cuối cột sống… Thử tới thử lui thấy bộ nào cũng thích, nhưng bộ nào cũng thiếu thứ gì đó. Doãn Yên mặc một bộ trên người, trong tay cầm một bộ, gọi với lên lầu: “Mẹ!” Rồi ảo não hỏi: “Con nên mặc bộ nào mới được đây?”

Nhưng mãi mà không nghe thấy tiếng trả lời.

Ở trên lầu, sau khi nhận được thư, Chu thị đứng ngồi không yên, buổi sáng giả vờ trước mặt con gái một lúc lâu, đợi mãi Lâm Du mới từ trường về, cho nên đến tận bây giờ bà mới bàn bạc được với ông.

“Tôi đã sớm bảo Ngôn Tang này không có tiền đồ gì rồi, ông lại cứ chiều con bé!”

“Ai chiều nó nhiều hơn hả?” Lâm Du nghe thế, phá lên cười.

Chu thị nổi cáu: “Hồi ở Pháp, Anh, không phải ngày nào ông cũng gọi điện nói, thư gửi con bé có thể kéo dài từ trường học đến nhà, hòm thư trong nhà một tuần dọn một lần. Trong lứa du học sinh còn nhiều đứa trẻ tuổi tuấn tú, không nhân đó mà tìm người ưu tú nhất đi, việc gì phải đợi tới lúc này?”

“Không phải là do Doãn Yên không thích à. Tôi thấy mấy đứa đó không đứa nào bằng được con trai Tư Ưng cả. Thân là người làm cha, tôi vẫn thấy Ngôn Tang tốt nhất.”

“Cậu ta thì có tiền đồ gì hả! Không biết có bao nhiêu tiến sĩ Oxford theo đuổi con bé, còn cậu ta không lo học hành, mấy lần suýt bị nhà trường đuổi học,” Chu thị lại nghĩ đến điều gì đấy, “Thằng con thì thua xa người ta, còn ông cha, có phải mấy năm gần đây cũng không được gì đúng không? Giờ Nam Kinh rất thân với Nhật, ông ta lại khăng khăng muốn làm sơn phỉ không thờ hai chủ. Sau này mà cứ thế thì có phải làm liên lụy chúng ta không hả?”

Lâm Du không vui: “Phụ nữ thì biết cái gì, đừng có nói nữa.” Vì buổi chiều còn có lớp phải dạy, ông lập tức khoác thêm áo rồi đi ra ngoài.

Chu thị ngồi trong thư phòng, đọc lui đọc tới lá thư của Tư Ưng. “Tài học xuất chúng”, bà cẩn thận nghiền ngẫm bốn chữ này, lại nhớ đến chuyện Trịnh Diệc Dân thuộc phái du học Nhật, bà lập tức phát giác được một hai. Tiếc là bà không có bạn bè ở Thượng Hải nên không thể nhờ người hỏi thăm, ủ rũ ngồi trên ghế một lúc thì mới nhớ ra đứa con cả đang nhậm chức ở Nam Kinh.

Từ lúc về nước đến nay bà vẫn chưa gặp mặt con, con cũng chưa từng đến thăm hay gọi điện về nhà. Hỏi Lâm Du thì ông chỉ bảo: “Giờ con nó rất được xem trọng, dĩ nhiên rất bận.”

Là bận hay là vẫn oán hận người làm mẹ không nuôi nấng này?

Bà đã xem ảnh của con trai được Doãn Yên mang đến châu Âu – từ năm sáu tuổi đến mười tám tuổi, giờ đã là sĩ quan, chắc hắn còn phải cao ráo điển trai hơn trong hình.

Nếu bình thường không để ý đến mình, vậy hôm nay lấy danh Doãn Ynê hỏi anh cả về hôn sự của em gái ruột, chắc không đến mức ghét bỏ đâu nhỉ?

Nghĩ đến đây, bà lập tức nhấc máy, gọi dãy số gồm bốn số đã thuộc làu. Một hồi lâu sau, đầu dây vang lên giọng nam trung ấm áp. Sau một tiếng “a lô”, bà không biết phải nói gì, chỉ hỏi: “Cho hỏi, cậu Trịnh Diệc Dân đang nhậm chức ở đâu?”

Âm thanh đầu dây lạnh đi ba độ: “Anh Trịnh đang làm bí thư hành chính, sao?”

Tim Chu thị đập thình thịch, suýt đã mếu máo: “Tử Đồng à…”

“Bà Chu.” Âm thanh lạnh lùng ngắt lời bi thương của bà, “Tôi xin bà đừng có xen vào hôn sự của em hai.”

“Tử Đồng ——”

Đầu dây cúp máy cái rụp.Nắm chặt ống nghe, Chu thị tủi thân đấm xuống ghế. Vì sao bà lại không thể? Bà là mẹ đẻ của Doãn Yên, là nữ chủ nhân của biệt thự nhà họ Lâm. Bà là bà Lâm, không phải bà Chu nào hết!

“Mẹ! Mẹ?”

Doãn Yên ở bên dưới gọi bà hai tiếng, vẫn không ai đáp. Thế là dứt khoát hét lớn: “Bà Lâm!”

Vừa hét xong, Doãn Yên mặc một bộ sườn xám lụa màu tím ánh quang không tay thướt tha đi lên, ló đầu ra hỏi: “Bà Lâm, ai lại chọc bà mất hứng vậy?”

Chu thị xoay mặt đi chỗ khác, dụi mắt rồi mới quay sang cười nói: “Làm gì có ai!”

“Gọi mẹ mãi mà không trả lời,” Doãn Yên vịn lan can xoay người hai cái, “Bộ này có đẹp không?”

Chu thị bĩu môi, lắc đầu, “Đã không có thịt rồi, mặc bộ này vào càng thêm gầy, thế thì đi giày cao gót sao được?”

“Thế đổi sang bộ nào đây ạ?”

“Nếu đã có người phương Tây thì nhất định phải mặc sườn xám. Trong mấy bộ mới may xong hai hôm trước, có một bộ lụa hoa văn hình mây màu gừng…”

Doãn Yên rất nghe lời bà, nên khi vừa thấy con gái, mọi gút mắc trong lòng Chu thị tức khắc tan biến.

Theo như ý muốn của con bé ba, để nó gả cho nhà họ Tư gần đất xa trời, còn Doãn Yên thì hứa hôn cho người tốt hơn, vậy chẳng phải chu toàn đôi bên ư?

Nhân lúc con gái xuống lầu thay quần áo, Chu thị vội giở số điện thoại nhà họ Trịnh ra, đợi đến khi Doãn Yên thay đồ xong đi lên, Chu thị nghĩ ngợi một hồi, nhét mẩu giấy ghi số điện thoại xuống dưới đệm sofa, lúc cô ta trình diễn sườn xám thì hỏi: “Nếu có thanh niên tài giỏi đẹp trai lại xuất sắc hơn cậu nhà họ Tư, mà cũng là thế gia như nhà ta, lại còn là thanh mai trúc mã với con, thì con có chịu gả không?”

Doãn Yên lắc đầu, “Không chịu.”

Chu thị cau mày: “Vì sao?”

Doãn Yên mặc sườn xám đi chân trần, nhảy mấy bước trên cầu thang, gương mặt cũng linh động xoay chuyển theo, “Không biết nữa, từ nhỏ con đã có một trực giác, cảm thấy sau này nhất định phải gả cho anh Ngôn Tang. Sao có thể gả cho người khác được?”

Chu thị nghĩ bụng: cũng được, vậy thì bà sẽ tối nay sao rồi hành sự sau.

Tuy bây giờ hay bảo con gái gả muộn thì tốt. Có điều theo bà thấy, gả muộn là do xuất thân kém, cần con gái làm lụng nuôi cả nhà qua ngày. Đàn ông làm gì có ai không thích người trẻ? Tới khi kết hôn thì bao giờ cũng chọn người trẻ.

Giờ đây con bé cũng đã mười tám rồi, không còn nhỏ nữa.
Nếu là yến tiệc lần đầu tham dự sau khi về nước, thì có thể phô ra phong thái trong buổi dạ tiệc, nhất định trong số những người tới có rất nhiều nhân tài, chắc hẳn sẽ không thua kém Trịnh Diệc Dân.

Nếu không thể thì phải nhanh chóng làm thân với phu nhân nhà họ Trịnh mới được.

Bà mỉm cười nói: “Bộ này đẹp đấy. Lấy bộ này đi.”

***

Người Nhật vẫn đang đắm chìm trong niềm vui nguyên liệu mới mới ra đời có thể cứu đảo quốc thiếu thốn tài nguyên, bất kể là nhà khoa học hay là sĩ quan, bọn họ gần như quên khuấy cam kết rút quân ra khỏi Nam Kinh.

Từ sáng sớm, ở tầng năm tòa nhà nghiên cứu, cách lãnh sự quán nhìn về Hồng Khẩu: ở đó chi chít cửa hàng và nhà máy Nhật Bản, ra vào toàn là người Nhật và cu li Trung Quốc, ai ai cũng có nét mặt hệt như thường ngày, không có dấu hiệu sẽ rời đi.

Thế thì thương hội Trung Quốc ăn mừng chung với bọn họ làm gì?

Tuy đã biết đáp án này từ sớm, nhưng khi nó dần dần trở nên rõ ràng, nỗi đau và tức giận trong lòng vẫn không thể át chế.

“Mẹ kiếp!” Cô chỉ có thể phát tiết cơn giận và sự khinh bỉ bằng câu chửi tục tiếng Quảng này. Nói xong, cô rảo bước nhanh chóng rời khỏi đám đông làm người ta cảm thấy mỉa mai này.

Cô có thứ quan trọng hơn muốn nhanh chóng ghi chép lại.

Vì đang kích động nên bước chân đi thật nhanh, hai mắt phát sáng.

Trên thực tế, từ lâu cô nghĩ đến một thứ kinh khủng.

Máy tính điện tử đầu tiên được phát minh vào năm 1946. Còn trước đó, có rất nhiều bài tính trong vật lý hạt nhân đòi rất rất nhiều người phải tự tính tay cả ngày lẫn đêm. Với máy tính, khối lượng công việc có thể giảm đi đáng kể.

Nhưng dù không có máy tính, tuy sẽ chậm hơn nhưng có một số thứ không phải là không thể.

Ví dụ, hầu hết mọi người đều cho rằng “động đất” chỉ là một hiện tượng tự nhiên.

Nhưng ngay sau trận động đất là thời tiết.

Trên thực tế, các vụ nổ có định hướng không chỉ được sử dụng cho mục đích quân sự, nhanh chóng phá hủy cơ sở hạ tầng nhanh chóng,… mà còn có các chức năng mở rộng như: kiểm soát khí hậu, gây ra động đất, sóng thần nhân tạo, lũ lụt, mưa lớn, mưa đá, sông băng cao nguyên, tan chảy sông băng hai cực… Thậm chí còn định hướng được vết nứt của vỏ trái đất.

Nó được gọi là “động lực khí quyển nổ”.

Chỉ cần giải quyết được các phương trình cực kỳ phức tạp, rồi xây dựng các ống thông gió, đường hầm nước, đường hầm nổ, các phương tiện công trình thủy lợi tương ứng ở các khu vực nhất định… thì có thể gây ra xoáy khí quyển hoặc nhiễu loạn đại dương dưới dạng mạng tinh thể hoặc vụ nổ có định hướng.

Không cần phải đợi tới lúc Nhật Bản nhận ra rằng nên dừng phản ứng hạt nhân bất tận này lại, chứ đừng nói đến việc đợi tới khi động đất tự nhiên xảy ra.

Chỉ cần cô muốn, bất cứ lúc nào bất cứ ở đâu.

Vừa về đến nhà, cô nhanh chóng ghi lại kiến thức và linh cảm của mình ra giấy. Nằm trên giường, cô viết một loạt các ký tự trên giấy nháp mà chỉ có cô mới có thể hiểu được. Một lúc lâu sau cô ngủ thiếp đi, đến tận chiều tối vẫn chưa tỉnh. Dì giúp việc có ghé đến dọn dẹp rồi cũng đi luôn, không đánh thức cô dậy.

***

Đến gần năm giờ, cô bị Di Nhã kéo ra khỏi đống giấy nháp.

“Các đại tiểu thư của tôi ơi! Mới mấy tháng không gặp hai người mà cậu đã gầy gò tiều tụy đến mức này rồi hả, mình đang lo không biết có phải hai người lén giấu mình dây vào đám tiểu thư dở hơi trong nước, học bọn họ hút thuốc hay không, vừa lên lầu đã gặp cậu —— Như thế không tốt hả! Môi đỏ răng trắng mới là khỏe mạnh!”

Sở Vọng không biết, mấy phút trước khi Di Nhã đến thì đúng lúc gặp Tạ Trạch Ích đi ra ngoài. Trước khi đi, anh đã bóc sẵn một chén tôm, châm một bình trà hoa lài đặt trên bàn, tình cờ bị Di Nhã bắt gặp. Sờ vào bình trà, âm ấm, rất vừa miệng, cô nàng không khỏi cười thầm. Đầu nghĩ: người ở bên dưới thì tiêu cực sút hẳn mấy cân, còn người trên lầu, chỉ mong mấy tháng vừa qua không bị anh mình chiều tới mức tàn phế.

Sở Vọng ngơ ngác chui ra khỏi chăn, bị cô nàng tức giận đẩy vào phòng tắm. Dòng nước nóng đã giúp cô tỉnh táo phần nào, bèn hỏi: “Đã gặp Chân Chân chưa?”

Di Nhã tức điên lên: “Nó còn khó mời hơn cả cậu đấy. Gọi mười cuộc mà đến hai cuộc cuối mới gọi được. Cuộc đầu tiên, mình nói với cậu ta, ‘tiệc ba nước Trung Nhật Anh, nếu cậu không đi cùng tôi thì ai tới giúp Đại Trung Hoa của chúng ta thêm rạng rỡ đây?’ cậu ta chỉ đáp một câu: ‘Không đi, không giúp.’ rồi gác máy. Mình còn không tin, lại gọi thêm một cuộc: ‘Nếu cậu không đi, Linzy đi với tôi đến tiệc kiểu gì cũng sẽ bị người ta bắt nạt, ai giúp cậu ấy đây?’ Cậu ta suy nghĩ chừng ba phút mới bất đắc dĩ đồng ý. Cậu nói xem, có phải nó thiếu nghĩa khí không?”

Cô nghe thế thì bật cười, “Giờ chị ấy đang ở đâu?”

“Ở bên dưới, ngồi trong xe ông Tưởng cho người đưa đón chúng ta. Hôm nay cậu ta mặc sườn xám xanh lam ngắn ngang đầu gối, cậu đừng chọn đồ đụng hàng với cậu ta đấy.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau