GIANG HỒ THẬP ÁC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Giang hồ thập ác - Chương 126 - Chương 128

Chương 126: Tranh sống tranh chết

Một cơn gió thổi qua.

Gió mang về sát khí thê lương!

Tiểu Linh Ngư rụt cổ, kêu lên:

- Gió lớn quá! Đáng lẽ tôi phải mặc hai chiếc áo!

Yến Nam Thiên cau mày:

- Chẳng lẽ ngươi chịu không nổi.

Tiểu Linh Ngư mỉm cười:

- Đại thúc yên trí. Tôi không đến nỗi giống các công tử sang giàu, da non thịt nhão đâu!

Yến Nam Thiên trầm lặng giây lâu, rồi từ từ thốt:

- Một người luyện nội công đúng mức, dù không thể nói là nóng và lạnh không xâm nhiễm, song cũng không thể sợ nóng sợ lạnh như người thường.

Tiểu Linh Ngư đáp:

- Phải!

Yến Nam Thiên tiếp:

- Võ công của ngươi, gồm các tinh hoa võ thuật do những bậc kỳ tài phối hợp sáng chế, hơn nữa lúc thiếu thời ngươi lại được Vạn đại thúc bồi bổ căn cơ, không để cho công phu của ngươi rẽ sang đường tà. Những yếu tố kết hợp trên mình ngươi cho nên ta yên tâm để cho ngươi quyết đấu với Hoa Vô Khuyết.

Tiểu Linh Ngư đáp:

- Phải!

Yến Nam Thiên tiếp:

- Công lực của ngươi làm sao, ta không được biết, ngươi thông minh, có nhiều hạnh ngộ, điều mà ta sợ nhất là tánh tình của ngươi bay bổng quá, tâm tư sôi động quá, do đó không luyện thuần thục công phu.

Tiểu Linh Ngư mỉm cười:

- Làm việc gì khác thì tôi leo nheo lốc chốc, hai ý ba lòng, chứ luyện võ thì rất chuyên chú.

Yến Nam Thiên gật đầu:

- Ta chỉ mong được như vậy!

Bỗng lão hỏi:

- Ngươi sắp giao thủ với Hoa Vô Khuyết, vậy ngươi có biết võ công của hắn như thế nào chăng?

Tiểu Linh Ngư suy nghĩ một chút:

- Di Hoa cung chủ thanh danh lớn như vậy, hẳn là võ học của họ phải siêu huyền, riêng công phu Di Hoa Tiếp Ngọc của họ làm cho khách giang hồ nhức đầu từng chặp.

Chàng cười khẩy mấy tiếng, rồi tiếp:

- Cũng may, tôi đã biết cái bí quyết của môn võ công lợi hại đó!

Yến Nam Thiên chính sắc mặt, thốt:

- Di Hoa Tiếp Ngọc là một trong số rất nhiều môn võ công của Di Hoa cung, mà võ công của Di Hoa cung biến hóa vô cùng, tuy trầm tịnh nhưng rất thâm ảo. Huống chi, ta nhận thấy, Hoa Vô Khuyết tuy bên ngoài không biểu lộ sự thông minh như ngươi, song bên trong thì hắn cũng không ngu xuẩn hơn ngươi đâu. Võ công của ngươi, rộng mà phức tạp, võ công của hắn tinh và thâm ảo, lúc động thủ với hắn, ngươi không nên so chiêu, đo thức, trước hết phải làm sao cho hắn tiêu hao công lực mấy phần.

Tiểu Linh Ngư đáp:

- Tôi biết. Căn cơ của hắn vững chắc hơn căn cơ của tôi. Đánh với hắn, tôi không có nhiều hy vọng thắng, song tôi chiếm tiện nghi nhiều hơn hắn.

Yến Nam Thiên nghiêm giọng:

- Về võ học, không hề có tiện nghi nào khả dĩ chiếm được. Nếu ngươi tưởng có tiện nghi hơn đối phương là ngươi bại trước rồi đó.

Tiểu Linh Ngư giật mình:

- Phải, bất quá võ công của hắn cao thấp như thế nào, tôi đều biết rõ, còn võ công của tôi, hắn không hiểu mảy may bởi từ trước đến nay, giao đấu với người, tôi không hề biểu lộ võ thuật chân thực của tôi.

Yến Nam Thiên thoáng lộ niềm vui, gật đầu thốt:

- Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng là vậy đó!

Tiểu Linh Ngư bỗng cười, hỏi:

- Còn một điều này tôi muốn đại thúc cho biết...

Yến Nam Thiên bảo:

- Ngươi cứ nói!

Tiểu Linh Ngư chớp mắt:

- Nếu đánh với Yêu Nguyệt cung chủ, lão nhân gia có cái cơ tất thắng chăng?

Yến Nam Thiên nhìn ra đám mây trắng xa xa đang trôi lơ lửng, lâu lắm mới điểm một nụ cười kiên quyết.

Lão không đáp, Tiểu Linh Ngư không cần đáp, hòa với lão chàng cũng điểm một nụ cười.

Vạn Xuân Lưu đứng cạnh đó, từ lâu không nói gì, bây giờ lão vụt hỏi:

- Thời giờ sắp đến, ngươi chuẩn bị kỹ chưa.

Tiểu Linh Ngư gật đầu:

- Tôi còn một việc muốn hỏi lão bá!

Vạn Xuân Lưu cười, thốt:

- Những điều ta biết, kể ra còn ít hơn những cái hiểu biết của ngươi! Chỉ sợ ngươi hỏi mà ta không đáp được thôi.

Tiểu Linh Ngư tiếp:

- Những việc này nhất định là lão bá biết.

Tiểu Linh Ngư cẩn thận lấy trong mình ra một cái chén, hỏi:

- Trong chén này, còn ướt chút rượu, tôi hoài nghi rượu có độc, mà lại là một thứ độc không màu sắc, không hơi hám, lão bá xem có độc chăng.

Vạn Xuân Lưu cầm chén rượu, lấy ngón tay quét vào đó đưa lên mũi ngửi, rồi thè lưỡi thốt:

- Trong rượu...

Bỗng Tiểu Linh Ngư khoát tay chận lại:

- Vô luận có độc hay không độc, lão bá khoan nói cho tôi biết.

Vạn Xuân Lưu cau mày:

- Tại sao?

Tiểu Linh Ngư thở:

- Chỉ vì, nếu rượu có độc là tôi phải giận. Rượu không có độc, là tôi mừng, mừng nhưng lại bứt rứt, xốn xang. Tôi sợ phân tâm với những ý niệm đó. Vậy lão bá chờ khi cuộc chiến kết thúc, sẽ nói cho tôi biết.

Vạn Xuân Lưu lấy làm lạ, nhưng chỉ gật đầu, thốt:

- Được! Ngươi có những hành động lạ đời, ta không đoán nổi.

Tiểu Linh Ngư quên một điều là nếu chàng bại, thì làm sao nghe Vạn Xuân Lưu nói được. Vĩnh viễn chàng mang niềm thắc mắc xuống tuyền đài.

* * * * *

Đám Mộ Dung và các đấng trượng phu quan sát tình huống của Hoa Vô Khuyết và Tiểu Linh Ngư.

Họ không khỏi lấy làm lạ.

Mộ Dung Song thốt:

- Các ngươi thấy không? Tiểu Linh Ngư và Yến Nam Thiên thì nói chuyện mãi không rời, còn Hoa Vô Khuyết và Di Hoa cung chủ lại nín lặng, chỉ lấy mắt nhìn nhau, một thì trừng trợn, một thì lấm lét.

Mộ Dung San San nối lời:

- Đúng vậy, xem ra Di Hoa cung chủ không quan tâm đến cuộc chiến của Hoa Vô Khuyết, hắn thắng hay bại, tợ hồ như không quan hệ gì đến bà! Thầy trò sao mà một điểm tình nghĩa cũng không có.

Nam Cung Liễu thở dài:

- Có lẽ bà ta cho rằng Hoa Vô Khuyết phải thắng, nên chẳng cần lo.

Mộ Dung San San bĩu môi:

- Theo tôi thấy thì chưa chắc! Tuy cơ trí và võ công của Hoa Vô Khuyết khá lắm, song Tiểu Linh Ngư chẳng phải là con người dễ trêu, luận về ứng biến đánh nhau, bất cứ ai cũng khó hơn hắn!

Mộ Dung Song gật đầu:

- Phải! Võ công thì Hoa Vô Khuyết trội hơn Tiểu Linh Ngư. Nhưng cao thủ đấu với nhau, dù có công lực cao cũng chẳng ích lợi gì bao nhiêu, vấn đề quan trọng là tùy cơ ứng biến, dành cái tiên cơ, chế ngự địch.

Tần Kiếm thốt:

- Cứ theo tôi hiểu, võ học của Tiểu Linh Ngư cực rộng, tựa hồ kiêm cả sở đắc của nhiều danh gia, trong trận chiến này, ít nhất hắn cũng có đến sáu phần thắng!

Mộ Dung San San đáp:

- Tôi xem không phải chỉ có sáu phần mà thôi đâu!

Họ không có mảy may chút hảo cảm đối với Hoa Vô Khuyết, họ chỉ muốn cho Tiểu Linh Ngư thắng.

Nhưng, bên kia, Cuồng Sư Thiết Chiến có ý nghĩ tương phản.

Tiên Nữ Sử hỏi:

- Ngươi nghĩ, con rể của ngươi có thể thủ thắng chăng.

Thiết Chiến gật đầu:

- Mười phần!

Tiên Nữ Sử cười lớn:

- Đừng có quá quả quyết! Ta xem Tiểu Linh Ngư không phải là tay dễ đối phó đâu. Hà huống, có Yến Nam Thiên ở sau lưng hắn, chủ trì cho hắn.

Thiết Chiến hừ một tiếng:

- Vô ích! Chẳng lẽ Yến Nam Thiên nhảy ra đánh thay cho hắn. Dù hắn có thông minh đến đâu cho nữa, đã là đồ đệ của Đồ Kiều Kiều, Lý Đại Chủy, thì cái học của hắn cũng chỉ có hạn thôi!

Tiên Nữ Sử chớp mắt:

- A. Vậy mà ta cứ tưởng hắn là đồ đệ của Yến Nam Thiên! Nếu sớm biết võ công của hắn do bọn ác nhân bằng hữu của ngươi truyền thọ thì ta chắc không buồn lê xác đi xem cuộc chiến này rồi!

Chợt, Yến Nam Thiên đứng lên, thốt:

- Thì giờ đã đến! Ngươi đi đi thôi!

Lão thốt với Tiểu Linh Ngư song âm thinh vang như tiếng hồng chung, chấn dội vùng đồi núi.

* * * * *

Hoa Vô Khuyết đứng lên, nhìn hướng về Di Hoa cung chủ, nghiêng mình

- Sư phó còn điều chi phân phó.

Di Hoa cung chủ đáp:

- Không còn gì cả. Ngươi đi đi. Ta biết, ngươi không thể làm cho ta thất vọng.

Giọng bà hơi khích động.

Phút giây chờ đợi suốt thời gian dài, cuối cùng rồi cũng đến.

Và lần này, vô luận thế nào, Yêu Nguyệt cung chủ cũng không để cho cuộc chiến dở dang, phải đình hoãn như bao nhiêu lần trước.

Như vậy, nhất định phải có người ngã gục, không Hoa Vô Khuyết thì Tiểu Linh Ngư, hay ngược lại.

Dĩ nhiên, lòng bà vừa phấn khởi mà cũng vừa khẩn trương. Trên đời, không ai hiểu nổi bà đang phấn khởi và khẩn trương, cả hai cùng lên cao độ.

Trừ một người, người đó là Lân Tinh cung chủ!

Gương mặt bà trắng nhợt hơn lúc bình thường. Hoa Vô Khuyết nhìn bà, bà tránh ánh mắt của hắn, bà sợ cầm lòng không được, lại nói ra sự bí mật hai mươi năm trước.

Bà vốn không cảm tình, không nhận cảm tình, nhưng hai hôm nay, bà nhận thấy mình biến đổi nhiều.

Chỉ vì trong sơn động, bà đã trải qua bao nhiêu sự việc mà bình sanh bà chưa hề biết đến.

Nằm mộng, bà cũng không tưởng nỗi chỉ trong một ngày mà bao nhiêu sự việc xảy dồn trên con người bà!

Bình sanh, bà chưa biết cái tư vị của một con người đối diện với cái chết. Bình sanh bà chưa hề biết sợ.

Bình sanh bà chưa hề biết nương tựa vào ai, mà cũng không sanh lòng cảm kích ai.

Bà không hề biết cái đói, bà không hề biết uống rượu.

Bà không tưởng là có một ngày nào đó, phải ngã vào vòng tay của nam nhân, cho nam nhân ôm ấp.

Những cái đó, bà không hề biết, suốt mấy mươi năm qua.

Rồi bỗng một hôm, tất cả đều dồn đến với bà. Mỗi sự việc đều ghi đậm ấn tượng nơi tâm tư, bà càng cố quên, ấn tượng càng đậm.

Hai hôm nay, cứ nhớ đến Tiểu Linh Ngư là lòng bà xao xuyến lên liền.

Tiểu Linh Ngư đối với bà rất tốt.

Còn bà, bà đối xử với chàng như thế nào. Cái kế hoạch ác độc, tàn khốc đó, do bà nghĩ ra! Và mọi việc cũng an bày!

Mạng vận bi thảm của Hoa Vô Khuyết và Tiểu Linh Ngư, chỉ cần bà nói ra một câu thôi, chỉ một câu thôi, là hoàn toàn cải biến!
Nhưng bà không nói được! Bà không dám nói!

* * * * *

Tiểu Linh Ngư cung kính hành lễ trước Yến Nam Thiên và Vạn Xuân Lưu, rồi bước ra.

Hoa Vô Khuyết đang đợi chàng.

Chàng không vội vã, trước hết, bước về phía Hiên Viên Tam Quang, cười hỏi:

- Hai hôm nay, có phát tài không?

Hiên Viên Tam Quang mải mê nhìn chàng, chờ chàng đến. Khi chàng đến gần, đôi mắt của y đỏ lên, lòng y chua xót, y không nói được tiếng nào.

Một lúc sau, y gượng cười, đáp:

- Hôm nay không vốn, làm sao khai sòng mà phát tài với không phát. Tay đã ngứa ngáy quá chừng!

Tiểu Linh Ngư hỏi:

- Bây giờ, ngươi muốn gây một canh chăng?

Hiên Viên Tam Quang trố mắt:

- Bây giờ.

Tiểu Linh Ngư mỉm cười:

- Ta cá, trên mình ta có một vật thúi. Ngươi tin hay không?

Hiên Viên Tam Quang không dằn lòng được, bật cười lớn:

- Trên mình ngươi, làm sao có con vật thúi.

Tiểu Linh Ngư tiếp:

- Ngươi không tin, thì cứ bắt!

Hiên Viên Tam Quang hỏi:

- Cá cái gì?

Tiểu Linh Ngư đáp:

- Cá một con vật thôi!

Hiên Viên Tam Quang chớp mắt:

- Nếu ta thua, chẳng lẽ ta đi tìm một con vật thúi trao cho ngươi. Để làm bạn với con vật trên mình ngươi.

Tiểu Linh Ngư lắc đầu:

- Không phải vậy đâu!

Hiên Viên Tam Quang hỏi:

- Chứ như thế nào.

Tiểu Linh Ngư tiếp:

- Nếu trên mình ta, không có con vật thúi, ngươi đi tìm một con, cho ta nuôi trên mình. Nếu có, thì ta trao cho ngươi, ngươi nuôi nó trên mình của ngươi!

Hiên Viên Tam Quang cười lớn:

- Nuôi mèo, nuôi chó, ta còn thấy có người nuôi, chứ nuôi một con vật thúi trên mình, thì lạ quá! Nuôi nó để cho nó ngày ngày cắn mà sanh ngứa ngáy à.

Con vật thúi đây, là con rệp!

Tiểu Linh Ngư hỏi:

- Ngươi không dám bắt cá?

Hiên Viên Tam Quang ngẩng cao mặt:

- Tuổi đời của ta là năm mươi tám, suốt năm mươi tám năm qua, ta chưa hề không dám bắt cá!

Tiểu Linh Ngư hỏi:

- Vậy là ngươi nhận chơi?

Hiên Viên Tam Quang gật đầu gấp:

- Chịu chơi liền!

Tiểu Linh Ngư thở dài:

- Khá đó, ta nhận thua!

Hiên Viên Tam Quang bật cười ha hả:

- Ta biết mà! Ngươi lừa ta, chứ làm gì có rệp trên người. Ta không mắc lừa đâu!

Tiểu Linh Ngư tiếp:

- Ngươi ăn canh bạc này, vậy hãy đi tìm gấp một con rệp, giao cho ta. Phải là rệp sống mới được. Không gặp ta để trao nó, ngươi cứ nuôi nó cho mập mạp mà chờ ta nhé!

Rồi chàng bỏ đi.

Hiên Viên Tam Quang nhìn theo chàng, chợt hiểu, lộ vẻ buồn, lẩm nhẩm:

- Hắn nghĩ là phải chết trong cuộc chiến này, nên chơi một canh bạc cuối cùng với ta! Một canh bạc lưu niệm!

* * * * *

Tiểu Linh Ngư đi đến chỗ đám Mộ Dung đứng.

Chàng cười, chào:

- Các vị mạnh giỏi chứ.

Trần Phụng Siêu vòng tay:

- Đa tạ! Nhờ phước trời, bọn này được bình an!

Tiểu Linh Ngư thở dài:

- Thực ra, câu hỏi đó, tại hạ không cần nêu ra. Các vị có hiền nội trợ như vậy, thì làm sao mà không mạnh giỏi!

Mộ Dung Song cất tiếng:

- Đa tạ quá khen!

Tiểu Linh Ngư mỉm cười:

- Tại hạ cơ hồ khả dĩ trở thành thân thích của các vị. Rất tiếc tại hạ kém diễm phúc!

Mộ Dung Song tựa hồ thở dài, u buồn đáp:

- Phải nói chính là Cửu muội không...

Nàng bỏ dở câu nói, bởi đoạn cuối khó nói vô cùng.

Tiểu Linh Ngư vỗ nhẹ tay lên đầu vai Cố Nhân Ngọc, cười hỏi:

- Mấy lúc sau này, bình an chứ.

Cố Nhân Ngọc thoáng đỏ mặt:

- Như thường!

Tiểu Linh Ngư tiếp:

- Các hạ có phúc khí không nhỏ! Tại hạ thành thật khen ngợi đấy! Nghiêm cách mà nói, đáng lẽ các hạ là cha ghẻ, là dượng của tại hạ mới phải.

Cố Nhân Ngọc giật mình:
- Cha ghẻ, dượng.

Tiểu Linh Ngư gật đầu:

- Phải!

Chàng quay qua Tiểu Tiên Nữ, tiếp:

- Cô nương còn nhớ chứ, lần đầu tiên gặp phải tại hạ, cô nương bắt tại hạ phải gọi là mẹ ghẻ, là cô, là dì.

Tiểu Tiên Nữ đỏ mặt, ấp úng:

- Ta... ta quên mất!

Tiểu Linh Ngư tiếp:

- Nhưng tại hạ thì lại nhớ rất rõ ràng, bởi vì tại hạ gọi sai, nên bị bạt tay ba lượt!

Những cái bạt tay khá mạnh!

Tiểu Tiên Nữ ấp úng luôn:

- Ạ. Có việc đó sao?

Làm gì nàng không nhớ. Nàng còn nhớ những chi tiết sau đó nữa kia! Nhớ rất rõ ràng!

Nàng nhớ, Tiểu Linh Ngư có trả lại nàng ba cái bạt tay đó, chàng còn nói: “Ta biết, vĩnh viễn ngươi không quên ta nổi!” Chỉ vì một nữ nhân khó quên được nam nhân nào đánh họ đầu tiên trong đời, cũng như họ khó quên được mối tình đầu tiên trong đời! Điều mà nàng nhớ rõ hơn hết, cái “bạt tay” thứ hai của chàng.

Chàng nói: “Ngươi đánh ta bằng tay, ta dùng môi đánh ngươi, nhất định là môi phải nhẹ hơn tay!” Rồi chàng nâng cằm nàng lên, áp môi vào má nàng.

Vĩnh viễn, nàng không quên cái “bạt tay” đáng hận đó, và nụ cười nối tiếp.

Nàng cũng không quên hôm đó, Tiểu Linh Ngư có hát một đoản khúc, hát rằng:

“Tiểu Tiên Nữ, rên hi hi

Mũi rỏ nước, lệ tràn mi

Tiểu Linh Ngư cười hi hi!”

Nhớ lại lời ca, nàng run người! Run vì giận. Hay xúc động vì yêu.

Bây giờ thì nàng không còn là Tiểu Tiên Nữ nữa, nàng đã là Cố phu nhân rồi.

Mà Tiểu Linh Ngư thì vẫn là Tiểu Linh Ngư như ngày nào!

Và chàng vẫn giữ nụ cười khả hận, khả ái như thởi nào.

Nàng chỉ sợ chàng tiết lộ tất cả mọi việc ngày trước.

Tiểu Linh Ngư lẩm nhẩm:

- Nữ nhân thường nhớ dai hơn nam nhân nhiều, có lẽ tại hạ nhớ nhầm, có thể là hôm đó, người đánh tại hạ chẳng phải là cô nương, mà là một con heo nái, một con cọp cái!

Tiểu Tiên Nữ ngứa răng ngay, muốn cắn chàng mấy miếng!

Song, nhớ lại thân phận hiện tại, nàng cúi đầu.

* * * * *

Thiết Tâm Nam sợ Tiểu Linh Ngư đến với nàng. Nàng nghĩ, nếu chàng đến thì nàng phải làm sao?

Nàng sợ Tiểu Linh Ngư thố lộ sự tình ngày trước, đầy đủ bi thương lẫn êm dịu, những sự tình đáng hận mà cũng đáng yêu.

Nàng đâu cần Tiểu Linh Ngư nhắc lại, bởi nàng còn nhớ rõ ràng. Nhất là cái hôm Tiểu Linh Ngư lục soát trong mình nàng.

Nhớ đến điều đó, mặt nàng đỏ, tim đập bình bình, cơ hồ thoát khỏi lồng ngực.

Hiện tại thì thân phận của nàng đã đổi khác, tất cả những việc đó đều thuộc vào quá khứ, nàng phát thệ không bao giờ đề cập đến nữa.

Cũng may, Tiểu Linh Ngư không đến với nàng, chàng cũng không nhìn sang nàng nửa mắt.

Nàng cúi đầu, chẳng rõ an tâm hay thất vọng.

Thiết Chiến luôn luôn dậm chân, thốt:

- Tiểu quỷ đó còn định giở trò gì nữa. Tại sao Di Hoa cung chủ không hối thúc hắn xuất thủ ngay.

Tiểu Nữ Sử lắc đầu:

- Ngươi không hiểu cái đạo lý đó à?

Thiết Chiến trầm giọng:

- Đạo lý gì?

Tiểu Nữ Sử thở ra:

- Di Hoa cung chủ biết là hắn không giở trò gì cả. Hắn đang nhận diện từng người, để nói câu vĩnh biệt. Do đó, bà không hối thúc.

Cuối cùng, Tiểu Linh Ngư bước thẳng về phía Hoa Vô Khuyết.

Nhìn Tiểu Linh Ngư vĩnh biệt từng người, Hoa Vô Khuyết thấy trong lòng chua xót vô cùng.

Chỉ vì có một mình hắn biết chắc là Tiểu Linh Ngư không chết mà thôi.

Hắn đã đáp ứng với Thiết Tâm Nam rồi, thì bằng mọi cách, hắn phải giữ lời đáp ứng.

Hắn quyết hy sinh!

Hắn quyết giành cái chết trong cuộc chiến này, nhưng hắn không vĩnh biệt ai cả. Bởi, hắn đâu có đối tượng để mà nói lời vĩnh biệt.

Trừ Thiết Tâm Nam!

Tuy nhiên, làm sao nói được vài lời với nàng trong lúc này.

Lời không thốt được, ánh mắt thay lời.

Thiết Tâm Nam nghe con tim tan rã từng mảnh, từng mảnh.

* * * * *

Cuộc chiến bắt đầu!

Tô Anh nằm dựa cội cây, suy tư về việc đã qua lâu, việc vừa qua, việc xảy tới. Nàng nhìn mây trắng nhẹ trôi, tự ví mình như mây vô định hướng.

Nàng không theo dõi cuộc đấu.

Theo dõi làm gì nữa, khi nàng đinh ninh là Tiểu Linh Ngư sẽ chết dưới tay Hoa Vô Khuyết.

Nàng không thể mục kích cảnh tượng đó.

Nhưng nào phải chỉ có mỗi mình nàng không thể chứng kiến cảnh thảm thê.

Bởi có tiếng khóc của ai từ phía sau thân cây vọng đến.

Âm thinh của Thiết Tâm Nam mà!

Tô Anh tự hỏi:

- Sao Thiết Tâm Nam phải đến đây? Tại sao nàng phải bi thương?

Tô Anh đứng lên, đi vòng ra phía sau.

Thấy Tô Anh, Thiết Tâm Nam giật mình, kêu lên:

- Cô nương ở đây.

Tô Anh chụp tay nàng, thốt:

- Hắn... chết rồi.

Thiết Tâm Nam gật đầu, rồi khóc thảm thiết.

Tô Anh thấy trời đất quay cuồng, toàn thân như rã rời từng bộ phận.

Nhưng nàng không ngã xuống, nàng khóc rống lên, họa với tiếng khóc Thiết Tâm Nam.

Khóc một lúc, cả hai cùng ngồi xuống, lại khóc tiếp. Lâu lắm, Thiết Tâm Nam chợt hỏi:

- Tại sao cô nương khóc? Tiểu Linh Ngư có chết đâu!

Tô Anh sững sờ, ngưng khóc, hỏi:

- Tiểu Linh Ngư không chết, chẳng lẽ Hoa Vô Khuyết...

Thiết Tâm Nam gật đầu:

- Ừ!

Rồi nàng khóc trở lại.

Tô Anh mừng. Bỗng nàng cao giọng thốt:

- Ta không tin! Tiểu Linh Ngư không làm sao hạ được Hoa Vô Khuyết đâu

Thiết Tâm Nam đáp:

- Hắn không giết Hoa Vô Khuyết! Chính Hoa Vô Khuyết tự sát!

Tô Anh kêu lên:

- Hắn tự sát. Tại sao?

Thiết Tâm Nam cắn môi rướm máu, rung rung giọng tiếp:

- Chỉ vì... tôi yêu cầu hắn đừng giết Tiểu Linh Ngư, đáp ứng với tôi là hắn chỉ cầm chắc cái chết thôi...

Tô Anh mở to đôi mắt, nhìn nàng như một người xa lạ, một quái vật.

Lâu lắm, nàng buông từng tiếng:

- Đã biết Hoa Vô Khuyết chỉ còn có chết mà thôi, ngươi hà tất phải yêu cầu hắn đừng giết Tiểu Linh Ngư.

Thiết Tâm Nam như bị kinh phong, cứng quai hàm.

Tô Anh tiếp:

- Hoa Vô Khuyết đã biết phải là vậy, mà cũng cho ngươi van cầu để rồi đáp ứng, thế là nghĩa làm sao.

Thiết Tâm Nam bỗng sáng mắt lên:

- Hắn là người vĩ đại nhất thế gian!

Tô Anh hừ một tiếng:

- Ngươi vì Tiểu Linh Ngư, mà không tiếc một con người vĩ đại.

Thiết Tâm Nam ấp úng:

- Tôi... tôi

Tô Anh thở dài:

- Không ngờ tình cảm ngươi dành cho Tiểu Linh Ngư thâm hậu đến thế!

Thiết Tâm Nam vụt cãi:

- Nhưng người chân thành được tôi yêu chẳng phải là Tiểu Linh Ngư!

Tô Anh hỏi:

- Vậy là Hoa Vô Khuyết.

Thiết Tâm Nam bật cười:

- Phải! Tôi yêu hắn! Vĩnh viễn cô nương không biết được tôi yêu hắn như thế nào! Không một ai hiểu được!

Tô Anh cau mày:

- Song ngươi lại muốn cho hắn chết.

Thiết Tâm Nam càng khóc lớn:

- Phải! Bởi vì tôi quyết tâm!

Chương 127: Sanh ly tử biệt

Tô Anh nhìn Thiết Tâm Nam, sững sờ một chút, sau cùng buông tiếng thở dài, thốt:

- Vì lẽ gì, ngươi quyết tâm như thế đó?

Thiết Tâm Nam khóc lớn:

- Vì tôi yêu Hoa Vô Khuyết, vì Hoa Vô Khuyết yêu tôi! Cả hai chúng tôi nhận thấy không xứng đáng với Tiểu Linh Ngư, cho nên chúng tôi nghĩ đến cái chết! Chỉ có chết mới đáp tạ được những cái tốt của hắn!

Tô Anh lại thở dài:

- Ta còn điều chưa hiểu rõ, tuy ta là nữ nhân, nhưng ta vẫn không hiểu được một nữ nhân như ngươi, chẳng trách tất cả nam nhân đều cho rằng lòng dạ của nữ nhân rất bí hiểm, tìm hiểu được nữ nhân là tìm được kim chìm đáy biển.

Bỗng, Thiết Tâm Nam run mình, co rúm lại.

Tô Anh kêu lên thất thanh:

- Ngươi làm sao thế?

Thiết Tâm Nam nhắm mắt lại, mặt nhăn nhó, mường tượng đau đớn vô cùng!

Nhưng, nơi khóe miệng của nàng, ẩn ước một nụ cười. Một nụ cười khoan khoái, đầy phúc hạnh.

Nàng gằn từng tiếng:

- Hiện tại, hắn đã chết rồi! Ta cũng sắp chết theo, chúng tôi sẽ gặp nhau trong chốc lát, những cái gì xấu xa, đau khổ, tàn khốc trên đời, không còn theo đuổi chúng tôi mà hành hạ, dày vò, ray rứt chúng tôi nữa!

Tô Anh nắm tay nàng, thốt:

- Đừng nói nhảm! Ngươi không thể chết đâu!

Thiết Tâm Nam cười thảm:

- Ta đã uống thứ tuyệt độc, sống thế nào được nữa mà cô nương an úy.

* * * * *

Hiện tại Hoa Vô Khuyết và Tiểu Linh Ngư đã đấu đến chiêu thứ bảy trăm rồi. Võ công của cả hai như con sông dài, thật dài, cuồn cuộn chảy, chảy về vô tận, nước càng chảy càng nhiều lên, sóng bão ào ào.

Chiêu thức cực kỳ linh ảo, huyền dịu, người xem, xem không kịp sự chuyển biến, không lường được sự ảo diệu tinh kỳ.

Nhưng, bất cứ cuộc chiến nào cũng phải kết thúc. Kết thúc bằng một bên thắng, một bên bại. Kết thúc bằng song phương kiệt quệ nội lực, kết thúc bằng ý nguyện song phương ngưng đấu.

Nhưng cuộc chiến này kết thúc không vì những lý do đó.

Họ không muốn kéo dài cuộc chiến nữa. Họ như hai con chim công, đã biểu diễn mọi thế vũ tân kỳ, hoa mỹ rồi họ có chết, cũng rạng rỡ mặt mày không thẹn với đời là mình khiếp nhược, bất tài.

Bây giờ, họ định kết thúc trận đấu.

Bằng cách nào. Song phương cùng có chủ trương, nhưng bên nào thực hiện được chủ trương của mình trước.

Tiên Nữ Sử không ngớt lắc đầu, than:

- Đáng tiếc quá! Đáng tiếc thật!

Thiết Chiến hỏi:

- Đáng tiếc cái gì.

Tiên Nữ Sử đáp:

- Hai thiếu niên đó là những trang kỳ tài trăm năm khó kiếm! Vô luận ai chết, cũng là điều đáng tiếc!

Nễ Thập Bát cũng thở dài, gật đầu, phụ họa:

- Tạo hóa sanh ra con người, lại bày trò lá lay, hí lộng con người!

Nào có ai không đồng một cảm nghĩ như họ.

Chính Yến Nam Thiên cũng lộ ý luyến tiếc Hoa Vô Khuyết, bởi cố nhiên lão hy vọng là Tiểu Linh Ngư thắng, song lão cũng không vui mà thấy Hoa Vô Khuyết chết thảm.

Lão cũng không đoán định được bên nào bại, bên nào thắng.

Nhưng, người khích động hơn hết, chính là Lân Tinh cung chủ.

Bà luôn luôn tự hỏi:

- Ta có thể để cho cả hai chết được sao. Hoa Vô Khuyết thì do ta nuôi dưỡng từ nhỏ, còn Tiểu Linh Ngư chẳng những cứu mạng sống của ta, hắn lại còn bảo toàn danh diện của ta nữa! Ta đâu có thể để cho cả hai chết trước mặt ta!

Đột nhiên, bà phi thân lướt tới.

Với cái vọt đó, bà quên hết thù hận ôm ấp suốt mấy mươi năm dài.

Máu trong người chảy mạnh, bà không kiềm nổi áp lực của máu. Bà cao giọng bảo:

- Dừng tay! Ta có lời muốn nói!

Rất tiếc, giọng bà vừa khàn vừa rung, với lại mọi người đều chú ý đến cuộc đấu, nên chẳng ai nghe bà nói gì.

Chỉ có Yêu Nguyệt cung chủ lưu ý đến bà.

Thấy Lân Tinh bước tới, Yêu Nguyệt phóng người theo, chụp cánh tay Lân Tinh, bóp ngay huyệt đạo, gắt:

- Ngươi muốn nói gì đó.

Lân Tinh run giọng:

- Tôi... tôi...

Lệ thảm trào mi, bà tiếp:

- Đại thơ! Hai mươi năm nay, thời gian qua lâu, lâu rồi, tuy bọn Giang Phong xử tệ với đại thơ, song... hiện tại hài cốt của họ đã thành đất rồi... đại thơ còn hận họ nữa sao.

Yêu Nguyệt nhìn ra Hoa Vô Khuyết và Tiểu Linh Ngư, từ từ đáp:

- Chẳng lẽ ngươi muốn buông tha cho chúng?

Lân Tinh đáp:

- Đại thơ để cho chúng cảm kích không tốt hơn sao.

Yêu Nguyệt nghiêm sắc mặt:

- Chẳng lẽ ngay trong phút giây này, ngươi tuyên bố sự bí mật giấu kín trong suốt hai mươi năm dài.

Lân Tinh thốt:

- Tôi chỉ nghĩ là...

Bỗng, bà nhận thấy ánh sáng nơi mặt Yêu Nguyệt, liền rùn mình, nín lặng.

Yêu Nguyệt tiếp:

- Từ lúc ngươi được bảy tuổi, ngươi đã bắt đầu quấy nghịch ta rồi, bất cứ ta hoan hỉ về việc gì, ngươi cũng tìm cách tranh giành, bất cứ ta làm một việc gì, ngươi cũng tìm cách phá hoại.

Bà càng nói mặt bà càng sáng, sáng trong như nước thấu đáy.

Lân Tinh biến sắc, giọng rung rung:

- Đại thơ đừng quên, tôi là tiểu muội!

Bà quay mình, tưởng nương theo thế quay, thoát khỏi bàn tay của Yêu Nguyệt.

Nhưng, một luồng khí lạnh từ Yêu Nguyệt chuyển sang, xâm nhập tận tim bà.

Lân Tinh kêu lên:

- Đại thơ điên sao, làm gì thế?

Yêu Nguyệt gằn từng tiếng:

- Ta không hề điên! Bất quá, ta đã chờ đợi suốt hai mươi năm qua mới có ngày hôm nay. Ta không thể để cho bất cứ ai phá hoại sự tình. Ngươi cũng không thể...

Mỗi lời bà nói ra, là mỗi đợt lạnh chuyền qua Lân Tinh. Đợt chồng đợt, độ lạnh chuyền sang càng lúc càng gia tăng, khi bà dứt câu nói, thì Lân Tinh bị lạnh làm cóng người.

Lân Tinh có cảm giác như trầm mình lõa lồ giữa đống băng giá.

Bà không còn một điểm khí lực để làm một cử động nhỏ.

Yêu Nguyệt không lưu ý đến Lân Tinh, chỉ nhìn ra Hoa Vô Khuyết và Tiểu Linh Ngư, một nụ cười quái dị dần dần hiện ra nơi khóe miệng bà, bà từ từ thốt:

- Ngươi xem kìa, trận đấu sắp kết thúc rồi đó, nếu Giang Phong và Nguyệt Nô biết rằng con của chúng đang tàn sát lẫn nhau, nhất định là chúng phải hối hận về việc làm ngày trước.

Lân Tinh rung rung vành môi, bỗng bà gom khí lực tàn, hét lớn:

- Các ngươi không nên đánh nhau! Có nghe ta nói không. Chỉ vì các ngươi là đồng bào huynh đệ.

Yêu Nguyệt cười lạnh, không cản trở.

Bà biết, Lân Tinh dù có tận lực la hét, cũng chẳng ai nghe, bất quá người chỉ thấy môi nhấp nháy thôi.

Bất giác, Lân Tinh rơi lệ ròng ròng.

Lần thứ nhất trong đời, bà khóc. Nhưng lệ vừa trào mi, đã ngưng đọng lại thành băng.Bà biết, mạng vận của Hoa Vô Khuyết và Tiểu Linh Ngư phải như vậy rồi, không một ai trên thế gian này cải biến nổi.

Ngoài bà ra, trên đời chỉ còn một Yêu Nguyệt biết sự bí mật đó! Mà Yêu Nguyệt thì dù sấm nổ ngang đầu, cũng không tiết lộ ra!

Trừ phi, một trong hai anh em ngã gục, Yêu Nguyệt mới chịu hé môi!

Lân Tinh không muốn xem hồi kết cục!

Sự thật, dù bà muốn cũng không làm sao xem được.

* * * * *

Thiết Tâm Nam nằm trong lòng Tô Anh, vừa thở vừa giãy giụa, vừa thốt:

- Dù sao, tôi với cô nương cũng là thơ muội, tôi muốn yêu cầu một việc, chẳng hay cô nương có đáp ứng không?

Tô Anh vuốt mái tóc nàng, nhẹ nhàng đáp:

- Vô luận ngươi muốn nhờ ta việc gì, ta cũng đáp ứng.

Thiết Tâm Nam tiếp:

- Sau khi tôi chết rồi, cô nương mang thi hài tôi, chôn cạnh xác Hoa Vô Khuyết, đắp chung một nắm mộ, và cho Tiểu Linh Ngư biết, tuy tôi không phải là vợ hắn, thủy chung tôi vẫn là em gái hắn, là bằng hữu của hắn.

Tô Anh dụi mắt:

- Ta... ta đáp ứng!

Thiết Tâm Nam nhìn nàng, tiếp:

- Tôi hy vọng cô nương tận tình chiếu cố Tiểu Linh Ngư, tuy hắn là con ngựa rừng bất kham, song vẫn có thể thành ngựa thuần một ngày nào đó!

Tô Anh thở dài:

- Chắc được vậy không?

Thiết Tâm Nam gật đầu:

- Chắc! Chỉ vì tôi biết hắn quá rõ. Tôi biết hắn chỉ hoan hỉ mỗi có một người, là cô nương đó. Còn tôi... suốt thời gian qua, hắn không hề hoan hỉ tôi! Cũng bởi hắn có tánh hiếu cường, hiếu thắng!

Tô Anh sệt giọng:

- Ta biết, ta biết hết! Ta yêu cầu ngươi đừng nói nữa. Vô luận ngươi muốn cái gì, ta sẽ làm cái đó, sẵn sàng làm.

Thiết Tâm Nam điểm một nụ cười, từ từ nhắm mắt lại.

Nụ cười của nàng bình tĩnh quá, thanh khiết quá, chỉ vì nàng không còn phiền phức nữa, nàng không còn tâm sự nữa.

Tô Anh nhìn nàng, lệ tuôn như nước xối.

* * * * *

Hoa Vô Khuyết từ từ chậm tay lại.

Hắn hiểu, thời giờ đã đến rồi, không nên kéo dài lâu hơn nữa.

Vô luận việc gì, sớm muộn cũng có kết thúc. Biết trước việc sẽ đến, biết đúng giờ khắc việc phải đến, thì tâm tư rất bình tĩnh, con người xóa mọi tình cảm như đố kỵ, ghét, lo, buồn, xóa bỏ mọi tánh tật, như hiếu thắng, hiếu cường.

Hắn hy vọng Tiểu Linh Ngư sống. Thiết Tâm Nam sống, bằng hữu và cừu địch của hắn sống thoải mái, an lành.

Chỉ có phút giây này, con người đạt đến đỉnh cao thượng nhất của tình đời.

Hắn chờ cơ hội, hắn chờ Tiểu Linh Ngư xuất thủ!

Hắn chờ cơ hội để chết!

Chết đã đành, song hắn phải tạo cho Tiểu Linh Ngư một cái thắng quang vinh.

Nhất định không để ai nghi ngờ là chính hắn bằng lòng chết.

Nhất là Tiểu Linh Ngư đừng biết!

Do đó, hắn không thể có ý để lộ sơ hở, mà cũng không thể nào tới hứng chưởng của Tiểu Linh Ngư.

Hắn chỉ chờ Tiểu Linh Ngư phát xuất một chiêu kỳ diệu rồi vờ không tránh kịp. Tiểu Linh Ngư quay mình một vòng, tay tả chặt xéo xuống tay hữu rút về phía sau.

Hoa Vô Khuyết biết hắn đánh hư chiêu, còn hữu thủ mới là chân chính sát thủ.

Khi đối phương đón đỡ, hắn sẽ xoay mình, lòn tay hữu dưới nách công ra.

Nhưng Tiểu Linh Ngư hình như mất cả sáng suốt, quên đi là đã đánh chiêu đó ra một lần rồi.

Và như vậy Hoa Vô Khuyết đã hiểu rõ thế xuất phát.

Hắn rọc bàn tay từ dưới lên trên, tà tà vào nách Tiểu Linh Ngư. Hắn đinh ninh là hắn đánh ra rồi, thì Tiểu Linh Ngư phải quay mình công tiếp chiêu kia.

Lúc đó, hắn vờ là mình đánh quá trớn, không kịp xoay sở, khi tay hữu của Tiểu Linh Ngư bay qua, chắc chắn phải trúng hắn, và hắn chết êm ru, không ai nghi ngờ gì được.

Ngờ đâu, lần này khác hơn lần trước, chàng quay mình rất chậm, chậm gấp mười lần.

Khi tay Hoa Vô Khuyết rọc tới sườn, dưới nách chàng, chàng mới quay mình.

Sườn là xương non, một chỗ yếu hại trong cơ thể.

Hoa Vô Khuyết đã có ý, nên đánh ra chiêu đó rất mạnh, rất mạnh mới lỡ trớn, không lấy về kịp.Nhưng, thấy Tiểu Linh Ngư chậm quay mình, hắn biết là nguy rồi, dù muốn biến chiêu cũng vô phương kịp.

Một tiếng bình vang lên, Tiểu Linh Ngư bị tung bổng lên không, bay đi.

Tiếng kêu kinh hoảng từ bốn phía vang lên.

Yến Nam Thiên như con đại bàng vỗ cánh từ ngoài bảy trượng xa, bay tới.

Bọn Hiên Viên Tam Quang cùng chạy đến trước mặt Tiểu Linh Ngư.

Tiểu Linh Ngư mặt vàng như nghệ, hơi thở nhẹ như đường tơ. Mạch của chàng như đứt nối từng chập, từng chập. Đôi mắt thất thần phần lớn.

Vô luận là ai, trông thấy chàng, cũng phải cho rằng chàng không sống nổi.

Yến Nam Thiên không cầm lòng được, phải lơi rệ, dậm chân, kêu khẽ:

- Ngươi... rõ ràng ngươi có thể tránh chiêu đó... ngươi...

Tiểu Linh Ngư cố điểm nụ cười thảm, đáp:

- Chỉ vì tôi cố ý dụ hắn... không ngờ... không ngờ...

Chàng húng hắng ho, miệng rỉ một đường tơ máu, vừa thở vừa tiếp:

- Tôi quá thông minh, định dùng xảo mà thành ra chiết.

Chàng lập đi lập lại bốn tiếng dụng xảo phản chiết mấy lượt, thinh âm càng lúc càng yếu, mắt từ từ khép, hơi thở từ từ yếu lại.

Tợ hồ chàng muốn mở mắt ra, nhưng mọi lưu luyến trên đời này không giúp chàng nổ lực nổi.

Hoa Vô Khuyết còn đứng sững tại chỗ, tâm thần rối loạn. Trước mặt hắn là một khoảng không, hắn không còn thấy gì, hắn hết suy nghĩ được gì.

Tiểu Linh Ngư chết!

Tiểu Linh Ngư bị hắn hạ sát!

Hắn hy vọng điều đó không phải là sự thật, hắn hy vọng đó là một cơn mộng, một cơn ác mộng!

Hắn không khóc được, bởi lệ đã cạn rồi.

Bỗng, Yến Nam Thiên quát lên một tiếng lớn, hoành thân nhắm tới Hoa Vô Khuyết đánh tới một chưởng.

Hoa Vô Khuyết vẫn đứng yên một chỗ, bất động.

Yêu Nguyệt cung chủ đang kiểm soát mạch lạc của Tiểu Linh Ngư, thấy thế vội phi thân đến Hoa Vô Khuyết, kéo hắn qua một bên, tránh cái chưởng của Yến Nam Thiên.

Yến Nam Thiên cao giọng:

- Đời nhỏ đã xong việc của chúng rồi, đến lượt đời lớn bọn ta.

Yêu Nguyệt cung chủ mỉm cười:

- Ta với ngươi sớm muộn gì cũng phải đi đến chỗ giao thủ. Nhưng, hãy đợi ta nói ra một điều bí mật rồi giao thủ vẫn còn kịp!

Yến Nam Thiên hừ một tiếng:

- Bí mật. Bí mật gì?

Yêu Nguyệt cung chủ ung dung thốt:

- Vừa rồi, ta lôi Hoa Vô Khuyết, thực ra ta cứu ngươi chứ không phải cứu hắn đâu. Chỉ vì, trên thế gian này, bất cứ ai cũng có thể giết hắn, trừ ngươi ra! Ngàn vạn lần ngươi không được giết hắn!

Yến Nam Thiên hỏi:

- Tại sao?

Yêu Nguyệt cung chủ nở nụ cười tàn khốc:

- Ngươi biết hắn là ai chăng?

Yến Nam Thiên gấp giọng:

- Hắn là ai?

Yêu Nguyệt bật cười vang, cười cuồng dại, cười một lúc, chỉ Hoa Vô Khuyết, đáp:

- Hắn là con của Giang Phong, là song sinh huynh đệ của Tiểu Linh Ngư.

Có tiếng xào xạt quanh cục trường. Mọi người đều dao động.

Yến Nam Thiên chết lặng người một lúc lâu, bỗng nổi giận, quát:

- Nói bậy!

Yêu Nguyệt thản nhiên:

- Ngươi cho rằng ta lừa. Tại sao ta lừa ngươi?

Bà cười lớn, tiếp:

- Ta chờ suốt hai mươi năm, mới có một ngày nay, ta chờ anh em chúng tương tàn tương sát với nhau, đúng hai mươi năm mới tiếc lộ điều bí mật này! Ta cao hứng vô cùng, ta sung sướng vô cùng!

Yến Nam Thiên hét cuồng loạn:

- Vô luận ngươi nói gì, ta vẫn không tin nữa lời nói của ngươi!

Yêu Nguyệt bật cười khanh khách:

- Ta biết ngươi phải tin, nhất định ngươi phải tin! Ngươi cứ suy nghĩ kỹ một chút đi, là phát giác ngay chúng là song sinh huynh đệ. Ngươi xem kìa, chúng giống nhau, đôi mắt chúng, chiếc mũi của chúng...

Yến Nam Thiên nắm tròn đôi tay, mồ hôi lạnh đẫm ướt đầu.

Yêu Nguyệt lại cười lớn:

- Ngươi biết tại sao ta bức anh em chúng tàn sát lẫn nhau chăng? Ngươi biết tại sao ta bức Hoa Vô Khuyết phải tự tay giết Tiểu Linh Ngư? Nhất định là các ngươi không hiểu rõ đạo lý đó, phải không? Bây giờ thì các ngươi hiểu rồi, song cũng muộn rồi! Quá muộn!

Mọi người tiếp nhận sự bí mật đó rồi, đều sững sờ.

Rồi ai ai cũng ôn lại trong tâm trí những sự tình liên quan đến Tiểu Linh Ngư và Hoa Vô Khuyết trong thời gian qua.

Ai ai cũng bắt đầu tin câu chuyện do Yêu Nguyệt cung chủ vừa tiết lộ.

Và dĩ nhiên, ai ai cũng khích động mạnh.

Niềm khích động đó, bao gồm kinh ngạc, bi ai, đồng tình, thương cảm...

Thương cảm cho người hoạn nạn, cho những con cờ bất tắc dĩ của cuộc an bày suốt hai mươi năm!

Nhìn đôi huynh đệ một sống một chết, Yến Nam Thiên đau buồn cực độ.

Chính lão cũng thúc giục Tiểu Linh Ngư phải chấp nhận cuộc chiến này, không được thoái thoát.

Tại sao lão không ngăn trở.

Hoa Vô Khuyết rung rung người, càng lúc càng rung mạnh, rồi hắn nhũn chân, ngã khuỵu xuống, rút mình tròn một đống.

Điểm một nụ cười tàn khốc, Yêu Nguyệt cung chủ hỏi:

- Ngươi giết thân huynh của ngươi rồi, ngươi có lời chi để nói chăng?

Hoa Vô Khuyết lấy tay che mặt, thu người nhỏ hơn.

Yêu Nguyệt cười rợn, tiếp:

- Ngươi đừng quên, nơi mình ngươi, có còn thanh đoản kiếm Bích Huyết Chiếu Đan Tâm! Bây giờ ngươi phải tin là thanh kiếm ma đó bất tường, ai mang nó là phải chết.

Hoa Vô Khuyết vụt ngẩng đầu.

Thanh Bích Huyết Chiếu Đan Tâm nằm trong tay hắn. Dưới ánh thái dương, thép kiếm chiếu một màu xanh, phảng phất cái vẻ tà.

Ai ai cũng biết hắn định làm gì. Vô luận là ai cũng không ngăn trở kịp, bởi không còn ai đủ bình tĩnh để kịp thời ngăn chặn! Ai ai lâm vào cảnh đó, cũng làm như hắn! Thì lòng nào mà chẳng hoang mang.

Yêu Nguyệt cung chủ gằn từng tiếng:

- Thời giờ đã đến, ngươi còn chờ gì nữa.

Hoa Vô Khuyết đưa cao tay, mũi kiếm chỉ thẳng vào ngực. Cánh tay hắn nhích động, mũi kiếm chớp!

Chương 128: Chân tướng hiện lộ

Bỗng một cánh tay vươn tới, bàn tay chụp thanh kiếm, giật đi.

Đoạt kiếm nơi tay Hoa Vô Khuyết không phải là việc dễ làm, nhưng hiện tại Hoa Vô Khuyết cầm như tan rã hoàn toàn thân thể, mọi phản ứng thiếu vắng, trừ một cử động. Cử động đó là đâm mũi kiếm vào lòng ngực, thấu tim. Hắn ngẩng đầu lên, nhìn người đoạt kiếm một lúc lâu, tập trung tâm thần, hỏi:

- Các hạ là ai? Tại sao lại ngăn chận tại hạ?

Người đoạt kiếm là Vạn Xuân Lưu.

Lão thở dài, thốt:

- Một con người muốn chết thì không ai có thể ngăn chặn được!

Yêu Nguyệt cung chủ quát:

- Đã biết như vậy, sao ngươi còn chen vào việc của người?

Vạn Xuân Lưu không hề lưu ý đến bà.

Lão chăm chú nhìn Hoa Vô Khuyết dịu giọng tiếp:

- Ta không hề ngăn trở ngươi! Bất quá ta chỉ khuyên ngươi nên chờ! Chờ một lúc, không qua một khắc thời gian. Qua khoảng thời gian đó rồi, nếu ngươi còn muốn chết thì chẳng ai ngăn trở ngươi đâu!

Lão nhìn thanh kiếm nơi tay, tiếp:

- Đến lúc đó rồi, vô luận là ai muốn chết, chẳng những ta không ngăn trở mà trái lại ta còn trao thanh kiếm này tận tay!

Yêu Nguyệt cười vang:

- Nửa giờ thôi. Chẳng lẽ trong nửa giờ đó, có sự mầu nhiệm hiện ra. Bé con ơi! Ta khuyên ngươi không nên chờ đợi. Mỗi phút giây kéo dài là một niềm đau thầm chồng chất!

Cuồng Sư Thiết Chiến bỗng hét lên:

- Bà! Dù cho đau thêm một vài phút giây, phỏng có sao. Chẳng lẽ ngươi không có dũng khí.

Yêu Nguyệt cung chủ nổi giận:

- Ngươi là ai mà dám khua môi múa mỏ trước mặt ta?

Thiết Chiến cũng nổi giận:

- Ta khua môi múa mỏ rồi ai làm gì ta.

Gương mặt vụt sáng lên, Yêu Nguyệt cung chủ từ từ bước về phía Cuồng Sư Thiết Chiến.

Bà gằn từng tiếng:

- Ngươi phải chết!

Tiêu Nữ Sử cười lạnh, tiến lên sát cạnh Thiết Chiến, thốt:

- Bình sanh ta không thích gì cả, chỉ thích hay khua môi múa mỏ.

Nễ Thập Bát thở dài:

- Ta cũng có cái tánh y như mụ ấy!

Du Tử Nha chen vào:

- Chứ ta lại khác sao.

Bọn ẩn tích mai danh đó, bỗng chốc lại đứng thành một hàng, bình tĩnh nhìn Yêu Nguyệt cung chủ.

Yêu Nguyệt cung chủ dừng chân lại, nhìn những ánh mắt sáng hơn sao bên cánh đối lập.

Lâu lắm, bà cười nhạt, thốt:

- Hai mươi năm ta còn chờ được, sá gì nửa khắc thời gian!

Trừ Vạn Xuân Lưu, chẳng ai biết có biến hóa gì xảy ra trong nửa khắc thời gian đó.

Vạn Xuân Lưu bình tĩnh ngồi cạnh Hoa Vô Khuyết, nhắm mắt dưỡng thần.

Thời gian đi chậm quá!

Nhiệt độ trong lòng mỗi người thì lại tăng gia!

Tăng nhanh quá!

Yến Nam Thiên chờ một lúc, cúi mình xuống, bế xác Tiểu Linh Ngư lên.

Vạn Xuân Lưu chợt cất cao giọng:

- Buông hắn xuống!

Yến Nam Thiên giật mình:

- Buông hắn xuống. Để làm gì.

Vạn Xuân Lưu đáp gọn:

- Đừng hỏi. Rồi sẽ biết trong chốc lát!

Yến Nam Thiên trầm ngâm mấy phút, cuối cùng đặt xác Tiểu Linh Ngư trở lại trên mặt đất.

Bỗng lão giật mình, chụp tay Tiểu Linh Ngư.

Mặt lão thoáng trắng nhợt, rồi đỏ lại dần dần, rồi lão kêu lên kinh hãi:

- Tiểu Linh Ngư không chết, hắn không chết!

Người kinh hãi hơn hết là Yêu Nguyệt cung chủ.

Nhưng bà cười lạnh hỏi:

- Ta biết hắn đã chết! Chính ta kiểm soát mạch lạc của hắn! Ngươi lừa ta làm gì cho vô ích.

Yến Nam Thiên cười lớn:

- Lừa ngươi làm gì. Dù trước đây hắn chết, song bây giờ hắn đã sống lại rồi!

Mọi người lại dao động một phen nữa. Ai ai cũng hy vọng Tiểu Linh Ngư sống lại, nhưng ai ai cũng không tin lời Yến Nam Thiên.

Yêu Nguyệt cung chủ càng cười lớn hơn:

- Con người đó điên rồi! Kẻ chết đi khi nào sống lại.

Yến Nam Thiên ngẩng mặt lên không, có bao nhiêu khí lực, lão vận dụng ra hết để phát ra tiếng cười, âm thanh chấn dội cả một vùng.

Người ta chỉ sợ lão điên thật.

Người chết, có bao giờ sống lại.

Vừa lúc đó, bỗng một người cao giọng thốt:

- Ai nói người chết không thể sống lại. Thế ta không sống lại đây sao?

Không ai tưởng được câu nói đó do Tiểu Linh Ngư phát xuất.

Nhưng cái xác của Tiểu Linh Ngư từ từ động đậy, rồi ngồi lên.

Người chết sống lại thật sự rồi.

Trước, ai ai cũng không tin lời Yến Nam Thiên. Bây giờ họ lại không tin chính mắt họ.

Phải mất mấy phút, họ trấn định tâm thần, rồi họ cùng hoan hô vang dội. Họ bắt đầu thức ngộ. Thì ra Tiểu Linh Ngư giả chết.

Chỉ có Yêu Nguyệt chưa tin. Chính bà ta đã kiểm soát tình trạng của chàng thật kỹ, nhận thấy mạch lạc đã đứt hết rồi, hô hấp đình trệ hẳn. Con tim của chàng cũng ngưng đập luôn.

Như vậy làm sao Tiểu Linh Ngư sống lại. Không lẽ chàng thành quỷ.

Yêu Nguyệt nhìn Tiểu Linh Ngư, lùi lại từng bước từng bước, niềm sợ hãi hiện rõ nơi gương mặt.

Dù sao, bà cũng là nữ nhân, mà nữ nhân thì sợ quỷ, không nhiều cũng ít vẫn phải sợ!

Tiểu Linh Ngư nhìn bà cười hì hì, hỏi:

- Ngươi sợ phải không? Sợ cái gì? Lúc ta sống, ngươi không sợ ta, sau khi ta chết đi, ngươi lại sợ à?

Yêu Nguyệt rung rung giọng:

- Ngươi... ngươi đang làm trò gì đó.

Tiểu Linh Ngư cười lớn:

- Nếu những trò của Tiểu Linh Ngư mà ngươi đoán được thì Tiểu Linh Ngư đâu còn là đệ nhất thông minh trong thiên hạ.

Chàng day qua Vạn Xuân Lưu, hỏi:

- Mụ ấy đã nói ra hết rồi chứ.
Vạn Xuân Lưu nắm tay Hoa Vô Khuyết đứng lên, cười nhẹ đáp:

- Bà ấy đã nói hết rồi. Các người là huynh đệ song sinh.

Tiểu Linh Ngư hoan hô, nhào tới ôm chầm Hoa Vô Khuyết cười vang:

- Ta sớm biết chúng ta không phải là hai kẻ trời sanh ra để mà đối đầu! Trời sanh chúng ta, để chúng ta thành bằng hữu, thành huynh đệ!

Chàng cười, song lệ đổ ròng ròng.

Nguồn lệ xúc động.

Hoa Vô Khuyết đã khóc từ lâu, mặt còn ướt lệ, chưa nói được tiếng nào.

Siết Hoa Vô Khuyết trong vòng tay, Tiểu Linh Ngư hét vang:

- Nhị đệ!... Nhị đệ!...

Yến Nam Thiên cũng hét vang:

- Nhị đệ!... Nhị đệ!...

Lão vòng hai tay rộng, ôm choàng hai thiếu niên, ép sát vào ngực!

Tiêu Nữ Sử vụt thốt:

- Vô luận các người như thế nào, ta không còn muốn trở về hoang đảo nữa! Cái thế giới này đáng yêu quá!

Rồi bà dụi mắt, bà cười!

Yêu Nguyệt cung chủ đứng thừ ra đó, không ai quan tâm đến bà, chừng như là thế gian này đều bỏ rơi bà!

Vạn Xuân Lưu từ từ tiến tới trước mặt bà, từ từ thốt:

- Nước, có thể chở thuyền, nước cũng có thể đắm thuyền. Độc, có thể hại người chết, độc cũng có thể cứu người sống. Cái đạo lý này, là do người lái thuyền, do con người chế luyện độc! Ta có một phương pháp chế luyện một chất độc, có thể làm thân thể con người tê cứng trong một thời gian, máu ngưng chảy, tim ngưng đập, hô hấp đình hoãn. Sau thời gian đó, độc tánh tiêu tan, con người trở lại bình thường. Tiểu Linh Ngư dùng chất độc đó giả chết, ngươi hân hoan trước cái chết của hắn, tiết lộ điều bí mật. Hắn biết, chỉ khi nào hắn chết, ngươi mới chịu tiết lộ ra, nên hắn mới dùng đến cách đó. Đó là cái lợi của chất độc mang đến cho người đời, nó cứu người là vậy. Còn như ngươi dùng nó để cho đối phương cứng mình, rồi hạ sát đối phương, thì đó là độc hại người, người hại người!

Yêu Nguyệt run mình bần bật.

Bà giận, tức, hay sợ?

Vạn Xuân Lưu hai tay trao thanh kiếm Bích Huyết Chiếu Đan Tâm sang Yêu Nguyệt cung chủ, đoạn ung dung tiếp:

- Hoa Vô Khuyết đã không còn cần đến nó nữa, ta xin giao hoàn nó lại cho ngươi. Biết đâu, trong phút giây này, nó có chỗ hữu ích đối với ngươi.

Lão quay mình, thong thả bước đi không hề nhìn lại, chẳng sợ Di Hoa cung chủ nổi giận.

Bởi lão biết, hiện tại Yêu Nguyệt không còn có ý giết người. Nếu cần giết một người, thì người đó chính là bà.

Bà chỉ còn tự sát!

Bích Huyết Chiếu Đan Tâm là một ma kiếm, một vật bất tường.

Trong lúc đó, Tô Anh đến cục trường.

Tiểu Linh Ngư vừa kinh hãi, vừa mừng rỡ:

- Ngươi trở lại! Ta biết thế nào ngươi cũng trở lại!

Tô Anh lạnh lùng như băng giá:

- Ta đến đây, theo lời yêu cầu của một người, ta cần làm một việc do người ta ủy thác.

Tiểu Linh Ngư hỏi:

- Ngươi đáp ứng sự thỉnh cầu của ai. Việc thỉnh cầu đó là việc chi.

Tô Anh đáp:

- Ta đáp ứng Thiết Tâm Nam! Ta đến đây để....

Thiết Chiến kêu lên thất thanh:

- Nó hiện giờ ở đâu.

Tô Anh nhìn Hoa Vô Khuyết:

- Nàng chỉ muốn cho ngươi biết rằng, dù nàng muốn ngươi vì nàng chết, song nàng đã chuẩn bị trước để chết theo với ngươi. Nàng còn muốn ta chôn thi hài của nàng và của ngươi chung một huyệt.

Hoa Vô Khuyết rơi lệ:

- Ta... ta biết chẳng bao giờ nàng phụ ta! Ta sớm biết điều đó, biết từ lâu lắm rồi!

Tô Anh thở dài:

- Mà ngươi cũng không phụ nàng. Trời sanh ra hai ngươi để kết thành đôi, trời không nên dày vò như thế đó!

Hoa Vô Khuyết hỏi gấp:

- Hiện tại, nàng ở đâu?

- Nàng đã uống độc dược, chuẩn bị một cái chết...

Thiết Chiến hét lên một tiếng lớn, nhảy vút tới, chụp lấy yết hầu của Hoa Vô Khuyết, rít giọng:
- Tiểu tử hại con ta! Ngươi đền mạng!

Hoa Vô Khuyết thoáng giật mình, không vùng vẫy, không phản kháng, chỉ lẩm nhẩm:

- Phải! tại hạ hại nàng... Chính tại hạ hại nàng.....

Tiểu Linh Ngư bật cười vang.

Thiết Chiến nổi giận:

- Ngươi cười gì? Hỡi súc sanh.

Tiểu Linh Ngư vừa cười vừa nói:

- Ta cười ngươi quá nóng nảy! Ngươi quên mất cái tài nghệ của vị Tô cô nương của ta!

Thiết Chiến hừ lạnh:

- Nàng có tài gì.

Tiểu Linh Ngư tiếp:

- Đừng nói Thiết Tâm Nam chỉ uống một phần nhỏ độc dược, dù cho nàng uống hết số lượng độc dược trong đời này, Tô cô nương vẫn cứu được như thường.

Chàng gọi Tô Anh:

- Phải vậy không Tô cô nương.

Tô Anh trừng mắt nhìn chàng rồi gật đầu, day qua Hoa Vô Khuyết, thốt:

- Ta vốn muốn để cho ngươi bồn chồn lo lắng, song thấy ngươi như vậy, ta không nỡ. Ngươi đi gấp đi, nàng ở tại cội cây xa xa kia. Hiện tại có lẽ nàng đã tỉnh lại rồi.

Hoa Vô Khuyết cả mừng:

- Đa tạ!...

Tiếng “đa” thốt tại chỗ, tiếng “tạ” từ ngoài mười trượng xa vọng lại, hắn vừa thốt vừa chạy đi. Trong đời hắn có lẽ đây là lần thứ nhất hắn tận dụng thuật khinh công.

Thiết Chiến cũng vụt toan theo, nhưng Tiêu Nữ Sử nắm lão lại, bảo:

- Ngươi đi theo làm chi. Bất tiện lắm đó! Vả lại, ngươi vội gì chứ.

Thiết Chiến gật gù:

- Phải, phải!

Tiểu Linh Ngư cười hà hà, định nắm tay Tô Anh song Tô Anh trầm gương mặt, tránh tay chàng, quay đầu bước đi.

Bên kia, Yêu Nguyệt cung chủ bật cười cuồng dại, bế thi thể Lân Tinh cung chủ lên, phóng chân chạy đi, thoáng khuất dạng sau đám sương mù.

Tiểu Linh Ngư còn thì giờ đâu chiếu cố đến bà ta.

Chàng bước gấp theo Tô Anh, cười hỏi:

- Ngươi giận?

Tô Anh không quay đầu, không đáp.

Tiểu Linh Ngư tiếp:

- Dù ta có sái quấy đi nữa, ngươi cũng không nên giận.

Tô Anh cứ đi luôn, Tiểu Linh Ngư tiếp:

- Ta đã xuống nước rồi, ngươi chưa hết giận sao?

Tô Anh mường tượng không nghe gì.

Tiểu Linh Ngư thở dài, lẩm nhẩm:

- Ta vốn có ý yêu cầu ngươi thành hôn với ta, nhưng ngươi có tánh giận dai như thế đó, xem ra ta không nên yêu cầu là hơn! Để sau này ta không bị ràng buộc!

Bỗng Tô Anh quay đầu lại, hỏi:

- Ngươi... ngươi nói cái gì?

Tiểu Linh Ngư chớp mắt, dang hai cánh tay ra đáp:

- Ta nói cái gì. Ta đâu có nói cái gì.

Tô Anh vụt nhào tới ôm cổ chàng, cắn vào vành tai chàng, đấm lên đầu vai chàng, rồi dậm chân cười nũng:

- Ngươi có nói! Ta có nghe ngươi nói! Ngươi nói ngươi muốn thành hôn với ta. Ngươi còn chối nữa à.

Tiểu Linh Ngư không đáp, dìu nàng đi.

Tô Anh gắt yêu:

- Ngươi muốn gì?

Tiểu Linh Ngư đáp:

- Ở đây nhiều người quá! Chúng ta đến chỗ kia đi, vắng vẻ hơn!

Tô Anh hỏi:

- Mà cái câu vừa rồi đó, ngươi còn chối nữa hay không?

Tiểu Linh Ngư cười hì hì:

- Nam tử hán, đại trượng phu, nói làm sao, giữ làm vậy!

Mộ Dung Song tựa mình vào Nam Cung Liễu, thốt:

- Chúng ta không còn gì phải ở lại đây.

Nam Cung Liễu mỉm cười:

- Song muội muốn trở về.

Mộ Dung Song tiếp:

- Hiên Viên Tam Quang đã đưa Thiết đại hiệp đi mua rượu rồi. Chúng ta phải thết Yến đại hiệp một bữa rượu chứ!

Yến Nam Thiên cười lớn:

- Phải uống! Uống thật nhiều. Mừng cho Hoa Vô Khuyết và Tiểu Linh Ngư! Không! Không phải Hoa Vô Khuyết! Mà là Giang Vô Khuyết! Và Giang Linh Ngư!

Tiêu Nữ Sử thở dài:

- Xem bọn trẻ, ta hối tiếc!

Nễ Thập Bát hỏi:

- Tiếc.

Tiêu Nữ Sử tiếp:

- Ta hối tiếc. Trước kia, ta ba dạ hai lòng, tâm chín ý. Không ưa mối này, từ chối mối kia lại chê mối nọ. Nếu chẳng vậy, bây giờ ta đâu có cô đơn.

Nể Thập Bát mỉm cười:

- Nhưng bây giờ ngươi muốn lấy chồng cũng chưa muộn mà! Tuổi chưa quá trăm, có muộn màng chi mà sợ.

Tiểu Nữ Sử thở dài:

- Một lão bà gần trăm tuổi, có ma nào chịu cưới.

Nể Thập Bát chỉ vào mũi mình:

- Ngươi đừng quên. Ta cũng cô đơn như ngươi vậy!

Cả bọn cùng cười vang!!!!

HẾT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước