GIANG HỒ THẬP ÁC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Giang hồ thập ác - Chương 111 - Chương 115

Chương 111: Canh bạc gay cấn

Cáp Cáp Nhi chớp mắt:

- Ha ha! Phải lắm! Ai bắt buộc ta phải vào ngay bây giờ.

Đồ Kiều Kiều tiếp:

- Ngụy Vô Nha đã nhốt chết họ được ở trong đó tất là lão có một kế hoạch chu đáo. Chắc lão không hề lưu lại một phần nhỏ vật thực nào cả!

Lý Đại Chủy gật đầu:

- Có lý! Nhất định là Ngụy Vô Nha có nghĩ đến chuyện làm cho họ chết đói, lão ta khỏi cần phải hạ thủ!

Đồ Kiều Kiều hỏi:

- Ngươi từ lâu vẫn luôn mạnh khoẻ chứ.

Lý Đại Chủy cười vang:

- Ta từng nói với các ngươi, thịt người bổ lắm, ai ăn vào là bách bịnh bất sanh. Ăn nó, là được trường thọ, thân thể tráng kiện, y như thời thanh thiếu.

Đồ Kiều Kiều lại hỏi:

- Sức ngươi chịu đói nổi độ bao lâu.

Lý Đại Chủy sáng mắt lên:

- Nếu chẳng ăn một tí gì, thì ta có thể chịu đựng ít nhất cũng mươi hôm, nửa tháng. Nhưng nếu ta nhịn uống luôn, thì chỉ trong hai ngày thôi, ta ngã liền. Đồ Kiều Kiều gật đầu:

- Như vậy đó! Vô luận ai cường tráng như thế nào, nếu không có nước uống trong hai ngày, là phải nằm ngay! Di Hoa cung chủ dù cường kiện hơn người, bất quá cũng chỉ chịu được ba hôm là cùng!

Cáp Cáp Nhi vỗ tay:

- Ha ha! Phải rồi! Ai cấm chúng ta chờ đợi ba hôm, năm hôm sẽ vào.

Vừa lúc đó, Bạch Khai Tâm từ trên cây nhảy xuống, cười lớn, thốt:

- Phải rồi! Tại sao chúng ta không đợi ba hôm, năm hôm sao sẽ vào. Ha ha!

Mụ đồ ơi. Ngươi thông minh hơn ta tưởng nhiều! Hơn nhiều!

Hoa Vô Khuyết tuy nhắm mắt lại, mắt không thấy gì song tai hắn vẫn nghe.

Hắn nghe họ bàn luận, mà lòng tê tái hết sức.

Cáp Cáp Nhi tiếp:

- Còn chúng ta, ở bên ngoài, có ăn, có uống, dù phải đợi ba tháng, chúng ta cũng vẫn đợi được như thường!

Bạch Khai Tâm chợt cau mày:

- Vậy là chúng ta phải trấn đóng tại đây để chờ.

Đồ Kiều Kiều đáp:

- Tự nhiên là vậy! Bởi chúng ta tuyệt đối không cho ai vào đó trước! Vô luận ai đến đây, chúng ta cũng phải tìm cách đuổi đi xa!

Đỗ Sát bây giờ mới cất giọng lạnh chen vào:

- Nếu Ngụy Vô Nha trở lại.

Bạch Khai Tâm biến sắc, kêu lên thất thanh:

- Phải! Cái lão đó đáng lo thật! Lão đã nhốt người như vậy, thì làm gì không trở lại, xem qua sự tình như thế nào.

Y vỗ mông bép bép, cười tiếp:

- Các vị cứ tự tiện ở đây chờ đợi, tiểu đệ xin đi trước!

Đồ Kiều Kiều thản nhiên:

- Muốn đi, ngươi cứ đi. Nhưng đi lần này, ngươi không được trở lại đấy nhé!

Đỗ Sát tiếp nối:

- Nếu lần này hắn dám trở lại, ta sẽ chặt đứt đôi chân của hắn!

Bạch Khai Tâm lộ vẻ khổ sở:

- Đổ lão đại ơi! Ngươi mới nói đó, là Ngụy Vô Nha có thể trở lại, võ công của lão ấy như thế nào, hẳn ngươi hiểu rõ chứ, hà tất chúng ta chờ lão trở lại. Định trí mạng với lão sao.

Đỗ Sát trầm gương mặt, không nói gì, lạnh lùng nhìn móc câu sắt thay bàn tay cụt.

Sát khí bốc dần nơi ánh mắt của lão.

Bạch Khai Tâm nghe lạnh ở xương sống, nín lặng luôn.

Đồ Kiều Kiều thốt:

- Ngươi thử so sánh Ngụy Vô Nha với Yến Nam Thiên xem!

Bạch Khai Tâm cười nhẹ:

- Tự nhiên Ngụy Vô Nha phải kém Yến Nam Thiên!

Đồ Kiều Kiều tiếp:

- Yến Nam Thiên mạnh như vậy, Đỗ Sát còn dám đấu, hà huống gì một con chuột già không răng.

Bạch Khai Tâm rợn người, cười lạnh:

- Chẳng lẽ các ngươi định liều mạng thực sự với Ngụy Vô Nha.

Đồ Kiều Kiều mỉm cười:

- Tại sao phải trí mạng với Ngụy Vô Nha. Nếu lão đến, ta sẽ kết giao bằng hữu với lão!

Bạch Khai Tâm trừng mắt nhìn bà một lúc lâu, bỗng bật cười vang lên, rồi vỗ rốn thốt:

- Kết giao bằng hữu. Ngươi tưởng Ngụy Vô Nha thích kết bằng hữu với ngươi à. Nếu vậy thì một đôi bạn gà chuột với nhau rồi!

Đồ Kiều Kiều điềm nhiên tiếp:

- Trước đây nửa ngày, lão ta sẽ từ khước, song hiện tại thì khác.

Bạch Khai Tâm xì một tiếng:

- Khác ở chỗ nào.

Đồ Kiều Kiều đáp:

- Chỉ vì hiện tại, ta có tư cách hơn! Hay nói một cách khác, ta đã có số vốn rồi.

Bạch Khai Tâm mỉa:

- Kết bằng hữu cũng cần có vốn nữa sao.

Đồ Kiều Kiều chính sắc mặt:

- Buôn bán, có thể không vốn cũng không sao, người ta vẫn làm được như thường. Nhưng, kết bằng hữu, nhất định là phải có vốn, không có không xong! Ngươi đã có mấy mươi tuổi đầu rồi, thế mà cũng không hiểu nổi cái đạo lý đó sao chứ.

Bạch Khai Tâm lắc đầu:

- Thật tình ta không hiểu!

Đồ Kiều Kiều giải thích:

- Giả như ngươi muốn kết giao với một phú ông có bách vạn lượng bạc, tự nhiên ngươi phải có ít nhất cũng bảy tám mươi vạn. Nếu ngươi muốn kết giao với tể tướng, thì ít nhất ngươi cũng phải là trạng nguyên. Chứ nếu không, người ta sẽ chẳng trọng vọng ngươi, dù ngươi có moi tim để chứng tỏ sự thành thật, người ta cũng từ khước ngươi như thường.

Bạch Khai Tâm mỉm cười:

- Cho nên, ta là kẻ bại hoại, nên chỉ kết giao được với các người mà thôi! Phải không?

Đồ Kiều Kiều gật đầu:

- Đúng lắm! Ngươi bắt đầu hiểu rồi đó!

Bạch Khai Tâm tiếp:

- Hiểu mà không hiểu! Ngươi có vốn gì để kết giao với Ngụy Vô Nha.

Đồ Kiều Kiều đáp:

- Vốn của ta là Hoa Vô Khuyết!

Bạch Khai Tâm vỗ tay:

- Ta hiểu rồi! Ta còn hiểu là ngươi bại hoại hơn chỗ tưởng của ta!

Đồ Kiều Kiều hỏi:

- Bây giờ, ngươi còn muốn bỏ đi nữa không.

Bạch Khai Tâm trừng mắt:

- Ta nói là muốn đi từ lúc nào chứ. Chúng ta giao tình với nhau hơn mấy mươi năm rồi, làm sao ta bỏ rơi các ngươi được chứ. Dù cho Ngụy Vô Nha không chấp nhận kết giao với ngươi, ta cũng ở lại, nếu cần thì ta cũng không ngại trí mạng với lão.

Hoa Vô Khuyết nghe không sót một lời.

Hắn không ngờ con người lại có thể lì lợm, mặt dày mày dạn như Bạch Khai Tâm.

Rơi vào tay bọn này, hắn cầm chắc đời tàn đã đành, hắn không tiếc mạng sống, mà chỉ hận mình chết nơi tay những kẻ lốt thì người mà tâm thì thú vật.

Đồ Kiều Kiều thốt:

- Bây giờ tất cả đã đồng ý ở lại đây, thì trước hết có mấy việc cần phải làm, chúng ta hãy bắt tay vào việc ngay.

Bạch Khai Tâm tiếp nối:

- Còn hai nàng ấy nữa, chúng ta đã quyết ở lại đây thì cũng nên đưa hai nàng đến đây luôn, dù lão quái vật đó đã đáp ứng canh chừng họ ở góc rừng, song ta không yên tâm chút nào.

Đồ Kiều Kiều gật đầu:

- Phải! Biết đâu chúng ta sẽ chẳng có lúc dùng đến hai vị cô nương ấy. Vậy phiền lão Cáp đến đó đưa họ lại đây!

Bạch Khai Tâm kêu lên:

- Tại sao nhờ một hòa thượng giả làm cái việc đó. Lão là con quỷ háo sắc, ngươi không biết sao. Tại sao ngươi không nhờ ta.

Đồ Kiều Kiều mỉm cười:

Chỉ vì ta không giao con gái của lão Thiết Điên cuồng cho ngươi, bởi chính ngươi mới là con quỷ háo sắc thật sự chứ không phải Cáp Cáp Nhi đâu! Mà ta cũng không thể trao nàng cho lão đồ tể Lý Đại Chủy!

Cáp Cáp Nhi cười vang:

- Bạch tiểu tử ơi! Ngươi không phải lo lắng, ta bây giờ sanh tánh lười nặng rồi, ta sợ cả cái việc đổ mồ hôi, dù ngươi có trao cho ta một tiên nữ ta cũng không buồn nhìn nửa mặt, đừng nói là sờ mó đến!

Bạch Khai Tâm hừ một tiếng:

- Còn ta. Ngươi sai ta làm chuyện gì đây.

Đồ Kiều Kiều đáp:

- Ngươi đi tìm cái ăn, cái uống, ít nhất phải đủ dùng độ ba hôm cho tất cả chúng ta!

Lý Đại Chủy nhảy dựng lên:

- Tại sao ngươi giao việc đó cho hắn. Hắn đâu có biết ăn mà bảo tìm vật thực. Một cái bánh thiu cũng đủ cho hắn sống trọn ngày rồi, những thứ mà hắn sẽ mang về đây, chỉ sợ đến chó cũng chê luôn, đừng nói là người!

Đồ Kiều Kiều gật đầu:

- Ngươi có lý. Vậy ngươi lãnh công tác đó đi! Nhưng ngươi nhớ rằng bọn ta không ăn được thịt người như ngươi đâu nhé. Mang cái thứ đó về đây, là chúng ta chết gấp trước khi đói!

Lý Đại Chủy hừ một tiếng:

- Ngươi không yên tâm thì thôi! Tội gì ta phải đi cho nhọc xác!

Đồ Kiều Kiều thốt:

- Không làm việc đó, thì ngươi làm việc khác!

Lý Đại Chủy hỏi:

- Việc gì.

Đồ Kiều Kiều đáp:

- Nơi chân núi, có một thị trấn nhỏ, chừng như có một khu phố bán búa rìu cuốc xuổng. Ngươi xuống đó, tìm cách khuân một mớ lên đây. Phá cửa sơn động này, không phải là một việc dễ làm đâu nhé, ngươi liệu mà chọn khí cụ!

Cáp Cáp Nhi cười lớn:

- Nếu dễ làm, thì Di Hoa cung chủ đã thoát đi từ lâu.

Ba người lãnh nhiệm vụ ra đi, Cáp Cáp Nhi quay về trước hết. Lão dẫn theo một con lừa, kéo theo một con lừa, kéo theo một phiến đá, đá đặt trên bốn bánh xe. Phiến đá nặng từ ngàn cân trở lên, lừa thì nhỏ thó, ốm yếu, vậy mà nó kéo đi không khó nhọc chi cả.

Hoa Vô Khuyết nóng nảy mong gặp lại Thiết Tâm Nam, song thấy Cáp Cáp Nhi trở lại với con lừa và phiến đá, chẳng có ai theo cả, hắn kinh hãi, tự hỏi tại sao Thiết Tâm Nam vắng mặt.

Phiến đá rỗng lòng, từ trong lòng trống, có riếng rên vọng ra, đồng thời với tiếng cười khúc khích.

Đồ Kiều Kiều bước tới, mở nắp đậy bên trên.

Trong đó, có hai người: Bạch phu nhân và Thiết Tâm Nam.

Đêm xuống, đêm phủ âm u khắp cùng, đêm núi sâu càng âm u đáng sợ.

Trong cảnh đó, lại gặp điều sợ hãi, thì sự sợ hãi dám làm chết người!

Người trong phiến đá xuất hiện, lại là người quen, đúng ra, người không xuất hiện, chỉ phô bày.

Nắp phiến đá mở ra, còn có lượt bố bao phủ, lượt bố được quăng qua một bên, để lộ chiếc lồng sắt, trong chiếc lồng sắt đó, là Bạch phu nhân và Thiết Tâm Nam. Thiết Tâm Nam cuộn mình trong một góc, hai tay che mặt, mường tượng không muốn ai nhận ra nàng, mà nàng cũng không muốn nhìn ai.

Bạch phu nhân trần truồng hoàn toàn, nhưng bà ta nhúc nhích mãi, cười khúc khích mãi, lạ thay, bà ta vừa cười, vừa rên.

Hoa Vô Khuyết qua giây phút kinh hãi, nhắm mắt lại liền, không muốn nhìn lâu. Nhìn Thiết Tâm Nam, hắn thương tâm, nhìn Bạch phu nhân, hắn lợm giọng.

Đồ Kiều Kiều bật cười khanh khách:

- Ban ngày, cho lừa kéo một phiến đá đó, bên trên chất đầy cỏ, còn sợ ai tò mò tìm hiểu cỗ xe giả chứa gì.

Cáp Cáp Nhi tiếp:

- Về đêm, nếu cần nghỉ, bọn ta cho xe vào bụi cây rậm nào đó, vô luận là ngươi đứng xa nhìn, đứng tả hữu, tiền hậu nhìn, chẳng khi nào người biết trong phiến đá đó có người!

Đồ Kiều Kiều nối theo:

- Có cỗ xe như vậy, chúng ta ở trong đó, cố nhiên là được an toàn rồi, mà có bắt được kẻ nào, nhốt trong đó, dù cho quỷ thần cũng không khám phá nổi!

Cáp Cáp Nhi lại tiếp:

- Cho nên, ngươi chạy quanh khu núi này đến mấy lượt vẫn không gặp được Thiết cô nương!

Hoa Vô Khuyết thở dài.

Bây giờ hắn mới biết bọn này quả là những tay có mưu trí hơn người!

Chỉ có họ mới chế tạo nổi một thứ tù xa như cỗ xe này!

Đồ Kiều Kiều cười, gọi:

- Thiết Tâm Nam! Thiết cô nương! Cô nương có biết là bọn ta đang nói chuyện với ai chăng.

Thiết Tâm Nam vẫn che mặt, vẫn cúi đầu.

Cáp Cáp Nhi thốt:

- Tại sao ngươi không mở rộng mắt ra nhìn! Ta bảo đảm là mở mắt ra rồi, ngươi sẽ nhảy dựng lên cho mà xem!

Hoa Vô Khuyết mong Thiết Tâm Nam đừng mở mắt, hắn không muốn nàng đau lòng vì hắn.

Nhưng Thiết Tâm Nam hạ nhanh hai tay xuống, đầu ngẩng lên, mắt mở ra.

Toàn thân nàng run bắn lên. Nàng nhào tới, chụp song sắt, mắt ngời vẻ bi thống lẫn tuyệt vọng. Nàng không gào thét, song ánh mắt đó đủ làm cho người ta tan nát lòng.

Hoa Vô Khuyết nhắm mắt lại, thầm mong đất sụp, cho hắn lọt luôn xuống sâu, đừng thấy ai, đừng ai trông thấy!

Đồ Kiều Kiều cười nhẹ:

- Hoa công tử ơi! Mừng cho công tử đó! Bây giờ già mới phát hiện ra, nàng thật tâm yêu công tử đó! Đoạt được nàng nơi tay của Tiểu Linh Ngư, công tử đã làm được một việc khó nhất trên đời này! Đáng phục! Đáng phục!

Cáp Cáp Nhi bật cười ha hả:

- Thảo nào mà Tiểu Linh Ngư chẳng ghen. Hắn...

Hoa Vô Khuyết bỗng vận dụng tàn lực, cố hét một câu gọn:

- Câm miệng lại!

Hắn trừng mắt nhìn sang Đỗ Sát, hỏi:

- Ngươi đáp ứng là không làm chi hại đến nàng.

Đỗ Sát gật đầu:

- Phải!

Hoa Vô Khuyết trầm giọng:
- Thế tại sao ngươi để nàng trong tình trạng đó.

Đỗ Sát lạnh lùng:

- Nàng có sao đâu. Chúng ta không ai đụng chạm đến nàng cả!

Hoa Vô Khuyết hừ một tiếng:

- Nhưng các ngươi gây thương tâm cho nàng.

Đỗ Sát bĩu môi:

- Thương tâm. Bình sanh, ta không hề biết hai tiếng đó!

Hoa Vô Khuyết sững sờ một chút:

- Chẳng lẽ... ngươi... không có lúc nào không thương tâm trọn một đời người. Đỗ Sát gằn từng tiếng:

- Muốn thương tâm, ít nhất cũng phải có cái tâm! Mà ta thì không có cái tâm! Hoa Vô Khuyết nín lặng. Lão đã nói thế, hắn còn nói gì hơn.

Hắn tự hỏi, bọn người này đáng hận hay đáng thương.

Họ là những kẻ không tâm, thì có cái gì mà họ không làm được. Và họ sanh ra là vô tâm, hay họ cũng có cái tâm như mọi người, rồi chính họ hủy diệt nó để trở thành kẻ vô tâm.

Đúng lúc đó, Bạch Khai Tâm trở lại.

Hắn mang về hai chiếc bao lớn, y vừa đi vừa thở vừa thốt:

- Ta vì các ngươi vất vả tìm cái ăn, thật ta không ngờ mình lại có thể chịu nhọc chịu khổ như thế này nổi!

Cáp Cáp Nhi cười hì hì:

- Đại khái đây là lần thứ nhất trong đời, ngươi làm một việc không phải là tổn nhân bất lợi kỷ!

Bạch Khai Tâm xì một tiếng:

- Việc cuối cùng đó nhé! Ta sẽ không bao giờ làm thêm một lần nữa!

Đỗ Sát hỏi:

- Còn Lý Đại Chủy. Tại sao chưa trở lại.

Bạch Khai Tâm đáp:

- Có lẽ lão gặp quỷ!

Đỗ Sát cau mày:

- Ngươi không di chung với y vào thị trấn à.

Bạch Khai Tâm kêu lên:

- Tại sao ta phải đi theo lão chung một đường. Chẳng lẽ lão sang Tây Thiên, ta cũng theo luôn.

Đồ Kiều Kiều hỏi:

- Thế những vật này, ngươi tìm ở đâu.

Bạch Khai Tâm nói:

- Trong một ngôi miếu, dựa chân núi.

Đến lượt Đồ Kiều Kiều kêu lên:

- Trong miếu. Vậy là đồ chay sao. Chúng ta phải ăn chay trong ba hôm sao.

Bạch Khai Tâm cười hì hì:

- Ngươi cho rằng hòa thượng trong các ngôi miếu đều ăn chay hết à. Cho ngươi biết, ngươi có phần phước lắm đó nhé! Ngôi miếu ta vào chứa toàn thứ hòa thượng rượu thịt. Chúng béo trùng trục, ăn nhiều nên tích trữ nhiều, ta làm được một mẻ no nê!

Đồ Kiều Kiều cau màu:

- Dù sao thì hoà thượng ăn thịt uống rượu, cũng là một số hiếm!

Bạch Khai Tâm cười lớn:

- Nghĩa là cũng có một số lớn hơn, không ăn thịt, không uống rượu. Không ăn thịt, uống rượu rồi là người tốt sao. Họ suốt ngày chẳng làm gì cả, cứ ngồi không như vậy mà vẫn có người mang bạc tiền lễ vật đến dâng hiến cho họ!

Y lạnh lùng tiếp:

- Trên thế gian, có ba nghề không cần có vốn: nghề làm điếm, nghề làm cường đạo, và nghề làm hoà thượng!

Cáp Cáp Nhi thốt:

- A Di Đà Phật! Tội chưa! Tội chưa! Ngươi chết đi, chắc bị cắt lưỡi mất!

Bạch Khai Tâm tiếp luôn:

- Chẳng lẽ làm hoà thượng mới có thể thăng thiên. Nếu vậy, ai muốn thăng thiên, thì cứ làm hoà thượng là được à.

Đồ Kiều Kiều chận lời:

- Ngươi có nói suốt ngày suốt đêm, hoà thượng vẫn không nghe, trái lại ngươi nghe tất cả! Vậy thì cứ mắng, mắng để tự mình nghe!

Cáp Cáp Nhi phụ hoạ:

- Dù có nghe, hoà thượng cũng chẳng làm sao cả, bất quá họ cho là một gã điên nói xàm không hơn không kém!

Lão cầm một cục thịt vừa nhai vừa lẩm bẩm:

- Trời sanh cho ta cái miệng, để mà ăn, có ăn mới no mới sống, chứ mắng người được ít lợi gì. Miệng mà dùng không phải chỗ, thì khổ là cái chắc!

Bạch phu nhân trong chiếc lồng, bỗng nhảy dựng lên, mắt dán chăm chăm vào hai cái bao.

Khắp mình bà, vết thương chằng chịt, những vết đó do roi đập vào cũng có, do chính bà tự cào cấu cũng có, bà bị hành hạ đến không còn nhân dạng nữa.

Người ta xem bà như con vật, vẻ tôn kính dành cho một con người hoàn toàn biến mất!

Bây giờ, đôi mắt bà cũng mất luôn ánh sáng của mắt người.

Đúng là đôi mắt của dã thú!

Đồ Kiều Kiều cầm một chiếc bánh bao đưa lên, hỏi:

- Ngươi muốn ăn không.

Bạch phu nhân cất giọng khàn khàn đáp:

- Trên đời, chỉ có những tù phạm bị chém đầu, chứ không có tù phạm bị bỏ đói! Đồ Kiều Kiều buông gọn:

- Thế thì ta đành chịu lỗi vậy! Bởi ta không thể không bỏ đói các ngươi!

Bạch phu nhân không đáp, vì lúc đó bà nghe ngứa ngáy, xót xa khắp mình, khó chịu hết sức.

Đỗ Sát cau mày:

- Tại sao ngươi bỏ đói chúng.

Đồ Kiều Kiều cười nhẹ:

- Tại vì ta muốn làm một cuộc thực nghiệm ngay trên người chúng, xem bọn chúng chịu đói đến chừng nào mới hết khí lực, đến lúc đó thì chúng ta bắt đầu phá cửa động.

Bạch Khai Tâm lắc đầu, thở ra:

- Thiên hạ chỉ biết, lòng dạ nữ nhân rất độc, song không ai hiểu, tối độc là lòng dạ của một kẻ nam chẳng nam, nữ chẳng nữ, chính lòng dạ của kẻ này mới đáng sợ bậc nhất!

Đồ Kiều Kiều bật cười khanh khách:

- Không ngờ Bạch đại thiếu gia của chúng ta lại biết thương hương tiếc ngọc nữa chứ! Tuy nhiên, điều đáng tiếc là ngươi không hiểu thấu đáo tâm tình của chúng!

Nếu ngươi cứ tưởng rằng, hiện tại họ thống khổ, thì đúng là ngươi lầm to!

Bạch Khai Tâm hừ một tiếng:

- Họ không thống khổ. Chẳng lẽ họ thống khoái.

Đồ Kiều Kiều gật đầu:

Phải!

Rồi bà tiếp:

- Riêng về cái mụ Bạch đó, thì mụ ta thống khoái đến cùng cực rồi. Bởi trên thế gian, có một hạng người thích bị hành hạ, càng bị hành hạ dữ càng cho là mình hạnh phúc lớn! Ngươi không nghe mụ rên đó sao. Ngươi không phân biệt nổi tiếng rên sướng với tiếng rên khổ sao.

Người trở về sau cùng là lão Lý Đại Chủy.

Lúc lão trở về, thì trời rựng sáng rồi. Lão vất vả bôn ba suốt đêm dài, thế mà lão không có vẻ gì tỏ ra mệt nhọc, trái lại tinh thần phấn khởi thấy rõ.

Bạch Khai Tâm cười lạnh, thốt:

- Các ngươi hãy trông cái dáng của y, y đắc ý còn hơn Ngưu Ma Vương ăn được thịt Đường Tăng vậy!

Đồ Kiều Kiều chận lại:

- Ngươi đừng để ý đến gã họ Bạch, gã đánh rắm đó, thúi lắm! Ngươi nói gấp cho chúng ta biết, đã gặp sự kỳ quái gì.

Lý Đại Chủy trố mắt:

- Sao ngươi biết là ta đã gặp sự kỳ quái.

Đồ Kiều Kiều mỉm cười:

- Nếu ngươi chịu khó lấy gương soi mặt, thì hiểu ngay tại sao ta biết!

Lý Đại Chủy sờ cằm, phá lên cười:

- Ta có cái tật lớn, mừng hay giận cũng đều lộ ra gương mặt, không biết chừng nào mới tập được tánh như Đổ lão đại, dù mừng hay giận cũng giữ kín được trong lòng.

Đồ Kiều Kiều đáp:

- Đâu phải Đỗ lão đại trầm tĩnh như ngươi tưởng. Chẳng qua, suốt đời lão ta không có niềm vui, chứ nếu có thì lão cũng để lộ như thường!

Lý Đại Chủy nhìn trộm Đỗ Sát một thoáng, nghe khi lạnh chạy khắp người.

Lập tức, y cười vuốt, rồi thốt:
- Các ngươi đoán không sai, quả thật ta có gặp một sự vừa kỳ quái, vừa thích thú.

Đỗ Sát lạnh lùng:

- Việc gì.

Lý Đại Chủy tiếp:

- Lúc ta xuống đến chân núi thì gần đến giờ Tý. Ta cho rằng người trong tiểu trấn phải ngủ hết rồi. Ngờ đâu, trong tiểu trấn, đèn đuốc sáng trưng, đường phố đông nghẹt người qua lại, xem ra còn nhiệt náo hơn ngày hội tại kinh thành.

Đồ Kiều Kiều thốt:

- Dù cho là ngày hội tại kinh thành, đêm xuống sâu rồi cũng không có cảnh quá nhiệt náo.

Lý Đại Chủy tiếp:

- Cho nên, ta phải lấy làm kỳ. Ta nắm một người, hỏi thăm, mới biết là tại thị trấn có hai người khai sòng bạc, chẳng những người tại thị trấn thức suốt đêm chơi bạc, mà cả đến dân chúng vùng phụ cận trong vòng một trăm dặm cũng kéo đến. Do đó một tiểu trấn hoang vắng ngày thường, bỗng nhiên trở thành nhiệt náo!

Đồ Kiều Kiều cười nhẹ:

- Một sòng bạc nhỏ nhen, làm gì có ma lực thu hút quá đông người. Chẳng lẽ cái bọn đó bình sanh chưa hề biết cuộc đỏ đen.

Cáp Cáp Nhi chen lời:

- Cờ bạc là cuộc sanh ý, một vốn vạn lời mà, chúng ta cũng nên đến đó xem sao, ta muốn thử thời vận với hai tiểu tử đó!

Lý Đại Chủy mỉm cười:

- Với cách đánh bạc của họ, chúng ta không chơi được đâu!

Đồ Kiều Kiều hỏi:

- Tại sao.

Lý Đại Chủy giải thích:

- Chỉ vì, họ đánh bạc, không cốt ở ăn tiền, mà chỉ thỏa cơn nghiện mà thôi. Ai đến đó chơi, nếu ăn thì họ chung tiền sòng phẳng, nếu thua, thì chỉ cúi đầu trước mắt họ rồi đi, chẳng mất một đồng nào. Nghe nói ba hôm nay, họ chung ra hơn mười vạn lượng bạc rồi đó nhé!

Bạch Khai Tâm mở to đôi mắt:

- Nghề giết người thì cũng có kẻ làm, chứ nghề chung tiền thì từ cổ chí kim, chẳng có một ai! Hai kẻ đó điên hay sao chứ.

Lý Đại Chủy điềm nhiên tiếp:

- Họ không điên, mà cũng chẳng có tất gì cả! Bất quá cái bịnh nghiện đánh bạc của họ nặng vô cùng, nặng đến nỗi ai cũng ngán họ! Nếu có ai bằng lòng gầy cuộc với họ, là họ cảm thấy sướng hơn lên tiên! Ăn hay thua, họ không mãi mai chú ý!

Đồ Kiều Kiều cười lớn:

- Ta không tin trên đời có người nghiện đổ bác đến cỡ đó! Trừ ra...

Bà đột nhiên dừng lại, trừng mắt nhìn Lý Đại Chủy, đoạn tiếp luôn:

- Lão ấy phải không.

Lý Đại Chủy mỉm cười:

- Trừ lão ra, còn ai nữa.

Cáp Cáp Nhi vụt vỗ tay kêu bốp một tiếng:

- Ha ha! Ta biết rồi! Cái thứ nghiện đổ bác cỡ đó, trên đời này không thể có đến hai người được!

Đỗ Sát cau mày:

- Có phải là Hiên Viên Tam Quang thật không.

Lý Đại Chủy cười nhẹ:

- Tự nhiên là thật!

Đỗ Sát tiếp:

- Ngươi thấy rõ lão ta.

Lý Đại Chủy gật đầu:

- Ta thấy lão, song lão không thấy ta, chỉ vì lúc đó mắt lão ta chong chong vào mấy quân bài, không hề nhìn nơi nào khác. Dù cho phụ thân lão đứng bên cạnh, lão xung không nhận ra, huống hồ ta!

Đồ Kiều Kiều thốt:

- Đúng vậy! Lúc lão mê sòng, đừng mong lão nhận ra người thân nào cả!

Nhưng ngươi có thấy lão chung tiền chứ.

Lý Đại Chủy gật đầu:

- Thấy chứ! Sòng phẳng lắm! Thua, thì lão chung, ăn, thì chỉ nhận cúi đầu! Mỗi lượng bạc là một cái cúi đầu, mỗi năm tiền là một cái vỗ vào mông, cho nên canh bạc nào mà lúc ăn, thì người ta thấy đầu người cúi cúi như chày mổ, tiếng vỗ mông bép bép, tiếng cười hắc hắc đắc ý của lão, vang lên nghe buồn cười lạ!

Đồ Kiều Kiều tiếp:

- Lão là tay bạc kỳ nhất trên đời, khi chơi, phải chơi cho đủ ba cái hết, cho nên mới có biệt hiệu “Tam Quái” là hết đêm, hết người chơi, hết tiền. Thiếu một cái hết, là lão còn ngồi mãi tại sòng, không tiền thì đánh bằng sanh mạng! Chơi như lão, dù có tài thánh, lâu dần rồi cũng phải thua sạch sành sanh!

Cáp Cáp Nhi nối lời:

- Cho nên, nếu cần chơi, lão dám tìm bạc vạn mà chơi, còn mua một đôi giày mà mang, lão lại không can đảm chừa lại một đồng nào. Mùa đông tháng giá, thấy lão mang đôi giày mà thảm thương cho lão quá, mũi lủng ló ngón, gót rách bày chân! Đồ Kiều Kiều gật đầu:

- Đúng vậy, lão là người nghèo nhất nước! Chẳng rõ lão đào đâu ra lắm bạc mà chơi ngông như thế.

Lý Đại Chủy đáp:

- Ta không hỏi lão được, thì làm sao biết.

Đồ Kiều Kiều cau mày:

- Là bằng hữu cũ, gặp nhau rồi, chẳng lẽ ngươi không gọi lão một tiếng nào sao. Lý Đại Chủy cười nhẹ:

- Hai mươi năm trước, lão có bức ta gầy sòng với lão một lần. Sau lần đó, gặp lão là ta nhức đầu ngay, các ngươi biết chứ, trừ cái việc ăn thịt người ra, bình sanh ta không làm việc gì bất lương khác!

Bạch Khai Tâm cười lạnh:

- Nội cái việc ăn thịt người cũng đủ là bất lương lớn rồi, ngươi còn muốn gì nữa.

Chỉ nội cái việc đó cũng đủ đưa ngươi xuống mười tám tầng địa ngục rồi. Nếu ngươi còn làm việc gì bất lương khác, ta chẳng biết diêm vương sẽ an trí ngươi nơi nào!

Lý Đại Chủy cười vang:

- An trí trên chiếc giường của mẹ ngươi chứ ở đâu.

Bạch Khai Tâm nhảy dựng lên, toan làm dữ, chợt Đỗ Sát hỏi:

- Còn cái người hùn vốn làm ăn với lão, ngươi có nhận ra là ai chăng.

Lý Đại Chủy đáp:

- Bình sanh, ta chưa gặp y lần nào.

Đồ Kiều Kiều hỏi:

- Hình dáng y ra sao.

Lý Đại Chủy cười, đáp:

- Nhỏ, gầy đét, tướng mạo tầm thường, chắc chắn là không hạp nhãn ngươi!

Đồ Kiều Kiều thản nhiên:

- Biết đâu ta chẳng tìm được thú vị ở mẫu người đó!

Bạch Khai Tâm chen vào:

- Riêng ta, ta lại thích những con người như vậy! Ta muốn biết trong trường hợp nào y được Hiên Viên Tam Quang chấp nhận giao tình. Đồng tiền Hiên Viên Tam Quang chung ra cho các con bạc, chỉ sợ do y cung ứng!

- Đồ Kiều Kiều chớp mắt:

- Hai chúng ta đã nhận ra con người đó có thú vị, thì đêm nay, chúng ta cùng đi xuống thị trấn xem mặt y đi!

Lý Đại Chủy ngăn:

- Hiện tại, dụng cụ phá núi đã có rồi! Di Hoa cung chủ thì bị nhốt cũng được hai ngày rồi, đêm nay chúng ta nên bắt tay vào việc!

Đồ Kiều Kiều cười mỉa:

- Hoa Vô Khuyết không nóng nảy, sao ngươi nóng nảy.

Bạch Khai Tâm lạnh lùng:

- Cái đó gọi là hoàng đế tỉnh bơ, còn thái giám thì lính quýnh.

Lý Đại Chủy trả miếng:

- Nếu ta là thái giám, thì ai sanh ngươi ra.

Đúng như Lý Đại Chủy đã tường thuật, đêm đã khuya rồi, mà đèn còn sáng, thiên hạ tấp nập trên đường phố.

Đến thị trấn vào đầu đêm, mãi đến khuya, Đồ Kiều Kiều cố công dò la tin tức về người đồng bạn với Hiên Viên Tam Quang, song chẳng thu thập được chi tiết nào mới lạ.

Bất quá, những người mà bà tiếp xúc, đều nói rằng kẻ đó nghiện đánh bạc cao độ hơn cả Hiên Viên Tam Quang, nếu không gầy sòng là dám điên lên mà chết lắm!

Bạch Khai Tâm cười, thốt:

- Lần này thì Ác Đổ Quỷ đã tìm được tri âm rồi!

Đồ Kiều Kiều trầm ngâm một chút:

- Ta độ chừng người đó có điều chi làm cho y thương tâm cùng cực cho nên mượn thú đánh bạc kích thích hầu lãng quên niềm đau, bởi bất cứ ai lao đầu vào cuộc đen đỏ rồi là quên hết sự đời!

Bạch Khai Tâm hỏi:

- Bằng vào đâu ngươi có ý tưởng đó.

Đồ Kiều Kiều đáp:

- Không bằng vào đâu cả, bất quá, ta tự hỏi tại sao trên đời này lại có kẻ mê đánh bạc hơn ác Đồ Quỷ! Hơn, là phải có lý do gì, chứ chắc chắn không do thị hiếu! Họ vừa nói chuyện vừa đi theo đoàn người đánh bạc, đến khách sạn duy nhất trong thị trấn.

Khách sạn dĩ nhiên không lớn lắm, lại chứa hàng trăm, hàng ngàn người, cơ hồ đổ vỡ trong bất cứ phút giây nào.

Hiên Viên Tam Quang mở sòng ngay trong cái khách sạn đó.

Khách sạn vốn chia ra bốn gian, hiện tại những bức vách ngăn đều bị hạ, thành một gian duy nhất.

Thêm một mảng tường bị đục thủng, để có chỗ chứa người.

Đồ Kiều Kiều bước vào, chỉ thấy trước mắt là một biển người, không thấy Hiên Viên Tam Quang đâu cả.

Tuy nhiên, bà nghe được thanh âm của lão ta.

Một người vừa cười vừa thốt vang vang:

- Thong thả chứ, từng người một bước tới chứ. Chen lấn để xô đẩy nhau như vậy, rủi chết thì ai đền nhân mạng cho.

Bạch Khai Tâm mỉm cười:

- Chúng ta chường mặt ra, chắt là Ác Đổ Quỷ phải giật mình như chạm điện!

Đồ Kiều Kiều bảo:

- Chờ một chút:

Bạch Khai Tâm hừ một tiếng:

- Đã đến đây rồi, còn chờ cái gì nữa.

Đồ Kiều Kiều đáp:

- Chờ xem kẻ hùn vốn với ác Đồ Quỷ là con người như thế nào.

Bạch Khai Tâm cười mỉa:

- Trước mắt ngươi là lưng người, là mông người, ngươi còn trông thấy gì được mà chờ xem.

Đồ Kiều Kiều đảo ánh mắt một vòng, rồi lôi Bạch Khai Tâm đến một góc tường, sau đó nhanh như chớp vươn tay điểm huyệt hai người đứng trước mặt, hai người ấy ngã xuống liền.

Không ai để ý đến sự việc vừa xảy ra.

Đồ Kiều Kiều thản nhiên đứng lên thân thể kẻ ngã, cho được cao hơn một chút.

Nhờ vậy, bà mới trông thấy Hiên Viên Tam Quang.

Hiện tại, là canh bạc chẳn, lẻ.

Trên mặt bàn, có trải tấm bố trắng, giữa tấm bố, có vẽ một đường đen, bên tả là lẻ, bên hữu là chẳn.

Nhà cái giữ bên lẻ. Nếu xúc xắc chỉ mặt lẻ, là con bạc bên phải phải cúi đầu. Hiên Viên Tam Quang đang lắc xúc xắc.

Khua áo không cài, một bên xệ xuống, tóc tai rối loạn, đầu vấn chiếc khăn màu tím, biến thành đen vừa thô vừa thúi, mắt nhờn, mồ hôi mỡ, mắt nổi gân đỏ chằng chịt, hiện tại lão không còn một điểm nhân dạng.

Trước mặt có mấy chiếc bành bao, vật đó nuôi sống lão qua mấy đêm ngày liên tiếp không ngủ, không cơm, có lẽ lão không còn thì giờ để mà ăn cơm nữa.

Tuy nhiên, niềm hứng thú tỏa rực khắp thân hình lão, không chỉ ở thần sắc mà thôi.

Giọng đã khàn rồi, mà lão không ngừng la hét.

Bạch Khai Tâm không nhịn được cười, thốt:

- Mê chi mà mê cực độ! Tội quá, rõ là lão sống để đền trả một tiền khiêu!

Đồ Kiều Kiều cười nhẹ:

- Ngươi cho là cái tội, song lão thì cho là cái thú! Dù cho ngồi ngay trên bãi cứt mà mở sòng, lão cũng chẳng nghe thúi.

Bà nhìn người bên cạnh Hiên Viên Tam Quang.

Bạch Khai Tâm cũng nhìn theo bà.

Đồ Kiều Kiều hỏi:

- Ngươi có gặp hắn lần nào chưa.

Bạch Khai Tâm trầm ngâm một chút:

- Mường tượng có...

Đồ Kiều Kiều chớp mắt:

- Hắn là ai.

Bạch Khai Tâm lại suy nghĩ một chút:

- Hiện tại, ta không nhớ nổi...

Đồ Kiều Kiều hừ một tiếng.

Phía trong, Hiên Viên Tam Quang hét:

- Đặt đi chứ! Ta khui chén đây nhé!

Trên mặt bàn, con bạc đặt tiền rần rần xuống cả hai bên chẵn lẻ.

Bên cạnh, còn có mấy kẻ đang cúi đầu. Hiển nhiên, kẻ thua quá nhiều, canh bạc trước đã qua, canh sau nối tiếp mà chúng chưa trả nợ kịp.

Hiên Viên Tam Quang lắc chiếc chén bể, các hạt xúc xắc vang cạch cạch không ngừng.

Người bên cạnh lão trừng mắt nhìn, mồ hôi đẫm ướt trán. Hiên Viên Tam Quang hét:

- Mở!

Chiếc chén theo tay lão, lật ra.

Chương 112: Tay bạc ngông nhất

Tiếng hoan hô vang lên như tràng pháo lịnh.

Có kẻ cười lớn, thốt:

- Bảy điểm! Lẻ đúng rồi! Ta ăn rồi!

Hiên Viên Tam Quang cũng cười lớn không kém:

- Có kẻ ăn tất có kẻ thua! Kẻ ăn cứ lãnh bạc, kẻ thua cứ cúi đầu, gật cho đủ số!

Lão chụp một cộc tiền, đếm rồi thốt:

- Năm mươi lượng! Ngươi định xơi ngon năm mươi lượng của ta! Xui cho ngươi! Lấy bạc lại đi, rồi bước ra đây mà gật đầu đủ năm mươi cái!

Không ai nhận số tiền, như vậy là người đó không chịu gật đầu.

Hiên Viên Tam Quang hỏi luôn ba lượt, vẫn không có người nhận.

Người nhỏ thó, đen đúa ngồi bên cạnh lão, vụt chớp thân hình lên, bay ra rồi bay vào, tay có xách đầu một con bạc.

Con bạc kêu lên như heo bị chọc tiết:

- Không phải tôi! Tôi không có đặt số tiền đó.

Đồ Kiều Kiều biến sắc, kêu khẽ:

- Thuật khinh công cao tuyệt!

Bạch Khai Tâm buột miệng tán theo:

- Đáng phụ thật!

Đồ Kiều Kiều trầm giọng:

- Khinh công cao, thân pháp lại cổ quái, con người này quả hiếm thấy trên đời. Bình sanh ta chưa hề gặp một tay nào như vậy.

Bạch Khai Tâm cau mày:

- Lạ quá! Mường tượng ta có gặp hắn ở đâu đây! Bất quá...

Đồ Kiều Kiều cười lạnh:

- Bất quá, bây giờ ngươi quên mất rồi, phải không.

Bạch Khai Tâm cười hì hì:

- ừ!

Lúc đó, người đen đúa nhỏ ốm đặt hán tử trên mặt bàn. Hán tử kêu rối rít:

- Không phải tôi! Không phải! Các vị trông lầm rồi!

Hiên Viên Tam Quang chụp gã, nhấc bổng lên, quát:

- Ngươi tưởng con mắt của bọn ta vô dụng rồi à. Ngươi cứ hỏi những người chung quanh đây xem, bọn ta có trông lầm hay chăng.

Lão giận quá, vừa tát tay vào mặt gã hán tử, vừa mắng:

- Chơi gian, chơi lận, còn có thể được, chứ chơi quỵt, thua mà không chung là ăn đòn gấp! Đã không biết điều sao còn vác mặt đến đây thử thời vận. Cút đi cho ta khỏi chướng mắt!

Lão quăng hán tử đó bay qua đầu đám đông.

Sau màn trừng trị tên chơi quỵt, không một ai dám giở thói gì nữa.

Trong phút giây, sòng bạc huyên náo trở lại như cũ.

Đồ Kiều Kiều lắc đầu, mỉm cười thốt:

- Ta nghĩ, Ác Đổ Quỷ nên đổi hiệu là Phong Đổ Quỷ mới đúng hơn.

Bạch Khai Tâm cười sặc sặc:

- Phải lắm! Phải lắm! Không còn danh hiệu nào xứng đáng hơn cho lão!

Đồ Kiều Kiều tiếp:

- Còn cái gã đen đúa nhỏ ốm kia, kỳ quái thật, sao lại sẵn sàng hiệp bọn với một lão điên. Chẳng lẽ tiền bạc đó trời cứ đổ xuống vô tận cho họ. Họ làm gì có lắm bạc mà chơi ngông thế.

Rồi bà tiếp luôn:

- Có lẽ tiểu tử xuất thân là cự phú, bởi ít tuổi đời nên chưa rõ giá trị đồng tiền, khi hắn ở cái tuổi của ta, hắn mới biết đồng tiền đáng yêu như thế nào!

Bạch Khai Tâm phụ họa:

- Cho nên, người ta thường nói, nhất của nhì con! Chưa đến tuổi năm mươi, nhất định chẳng ai hiểu nổi câu đó!

Đồ Kiều Kiều trừng mắt:

- Ai nói ta năm mươi tuổi rồi. Cho ngươi biết, năm nay ta chỉ có ba mươi tám cái xuân xanh thôi! Ba mươi tám tuổi, ta vẫn hiểu câu đó rồi!

Bạch Khai Tâm cười hì hì:

- Năm trước ngươi ba mươi chín tuổi, năm nay là ba mươi tám!

Đồ Kiều Kiều lạnh lùng:

- Nam nhân làm gì biết được một nữ nhân đến ba mươi tuổi rồi thì cái tuổi dừng lại độ đó không tăng thêm nữa, ít nhất cũng từ năm năm! Khi họ đến tuổi bốn mươi rồi, thì tuổi bắt đầu đi ngược trở lại ba mươi chín, ba mươi tám, ba mươi bảy... Hiên Viên Tam Quang hét:

- Các ngươi đặt tiền xong chưa. Ta sắp khui chén đấy nhé!

Một tiếng cạch vang lên, Hiên Viên Tam Quang vừa chụp chén, bỗng có một người kêu lên:

- Khoan! Chờ tôi một chút!

Thanh âm do nữ nhân phát ra. Người thốt còn ở bên ngoài cửa, nhưng tiếng thốt vọng vào, át cả tiếng huyên náo bên trong.

Hiên Viên Tam Quang cười đáp:

- Cái lệ cờ bạc, ai đến trễ thì chơi canh sau, không kịp canh này còn canh kế, đâu có thể vì một người mà bắt nhiều người phải chờ. Tuy nhiên, giọng nói nghe êm tai quá, ta cũng phá lệ chờ ngươi!

Âm thanh trong trẻo đó tiếp nối:

- Đa tạ!

Ai ai cũng muốn thấy con người đó như thế nào, bởi âm thanh hấp dẫn lạ lùng.

Họ đều quay đầu, nhóng cổ.

Họ chẳng thấy gì cả, chỉ thấy đám người chen chút tại cửa ngã rạp qua hai bên, đồng thời kêu la oải oải.

Rồi có người hét:

- Tránh ra! Tránh ra cho người ta đi qua!

Kế đó, năm sáu đại hán xuất hiện, mặc áo gấm, hùng mãnh như những chiếc tháp sát, tay cầm roi da, họ xông vào như hùm, như hổ quần giữa đàn dê.

Trong đám con bạc, cũng có lắm tay khá, khi nào lại chịu để cho kẻ đến sau dành chỗ trước. Họ phun râu, trừng mắt, định sanh sự, nhung rồi thấy khí thế của bọn đại hán áo gấm, họ ngán ngay, nhịn luôn mà núp mình qua hai bên, nhượng lối!

Bọn đại hán lại đẩy đám người sát vào hai bên tường.

Cả Đồ Kiều Kiều và Bạch Khai Tâm cũng bị dồn luôn.

Bạch Khai Tâm cau mày, thốt:

- Bọn tiểu tử này hống hách quá, để ta cho chúng một bài học mới được!

Đồ Kiều Kiều chớp mắt, mỉm cười:

- Đừng nóng! Nếu ngươi muốn xem một tấn kịch thích thú, thì nên tuyệt đối bất động!

Vừa lúc đó, có thêm bốn đại hán áo gấm nữa, tiến vào, cứ hai tên khiêng một chiếc rương, trông dáng điệu của chúng thì rương hẳn là phải nặng lắm.

Chúng mang hai chiếc rương đến trước bàn, đặt xuống đó, đoạn phân ra đứng hai bên.

Hiên Viên Tam Quang đảo đôi tròng mắt mấy lượt, cười vang, rồi thốt:

- Không ngờ một tòa miếu nhỏ lại được bồ tát viếng thâm!

Lão vỗ nhẹ tay lên đầu vai người đen đúa nhỏ thó bên cạnh, lại cười, rồi tiếp:

- Huynh đệ ơi! Có phải huynh đệ đã nói là không có tay chơi xứng đáng để chơi một phen cho sướng phải không. Lão phu tưởng là đã đến lúc cơn ngứa ngáy của huynh đệ được gãi bằng thích rồi đó nhé!

Người đen đúa không lộ vẻ cảm nghĩ nào. Y cũng chẳng nói một tiếng gì, nếu đôi mắt không mở thao láo thì người ta phải cho là y đang ngủ say.

Cũng vừa lúc đó, ba mỹ nhân bước vào, ba thiếu phụ có vẻ đẹp mà hai tiếng “mỹ nhân” chỉ hình dung được một phần nhỏ thôi.

Sòng bạc nào lại chẳng có tiếng ồn ào, song ba nàng vào rồi, là cả đổ trường im thin thít.

Sòng bạc biến thành một bãi tha ma, một phần mộ với trăm ngàn tượng đá, những tượng đá há mồm, trợn mắt.

Ba thiếu phụ có dụng mạo tương tợ nhau sáu bảy phần, xem chừng họ là tỷ muội của nhau.

Họ không mặc y phục sặc sỡ, sang quý, song nàng nào cũng có cử chỉ đại phương.

Một vài món trang sức nơi người họ, cọng với tánh cách đại phương, thừa nói lên cái thân phận cực cao của họ.

Đừng nói là ở tại một tiểu trấn xa xôi này, cho dù ở tại kinh thành, các nàng xuất hiện là nổi bật ngay, vượt hẳn hạng tiểu thơ quyền môn thế phủ.

Bạch Khai Tâm vốn là tay hiếu sắc, trông thấy ba nàng rỏ dãi ngay.

Đồ Kiều Kiều cười khẽ, rỉ bên tai y:

- Ngươi động tâm rồi phải không. Đừng! Ta thành thật khuyên ngươi!Bạch Khai Tâm hừ một tiếng:

- Tại sao chứ.

Đồ Kiều Kiều đáp:

- Tại vì thứ đó khó trêu vào lắm lắm!

Bạch Khai Tâm lại hừ một tiếng:

- Họ là ai. Tại sao lại khó trêu.

Đồ Kiều Kiều tiếp:

- Tuy ta không biết họ là ai, nhưng ta đoán được toàn là những tay độc! Họ là những trái cấm, rồi ngươi xem, đến cả Hiên Viên Tam Quang cũng nuốt không trôi nữa đấy!

Y phục bất đồng, dung nhan tương tợ, ba nàng có dáng đi rất giống nhau. Họ đã đến trước mặt Hiên Viên Tam Quang, họ cùng cười.

Nàng vận áo tím thốt:

- Để các hạ chờ lâu, thật lỗi quá.

Hiên Viên Tam Quang đáp:

- Không quan hệ! Từ lâu tại hạ chưa có dịp gầy sòng với mỹ nhân, dù có phải đợi lâu hơn chút nữa, cũng được như thường.

Lão có lễ độ đối với ngoại nhân, thật là một sự hiếm có, một ngoại lệ vậy.

Bạch Khai Tâm mỉm cười:

- Thì ra, Ác Đổ Quỷ cũng biết thích mỹ nhân!

Đồ Kiều Kiều đáp:

- Sở dĩ lão nhã nhặn như vậy là vì canh bạc chưa bắt đầu, Khi có sự ăn thua rồi, lão chỉ nhìn thấy những con bài, những hạt xúc xắc, ta đã nói, đến cả cha lão, lão còn không liếc mắt, hà huống nữ nhân!

Bạch Khai Tâm gật đầu:

- Đúng! Cũng như con lang, con sói đang đói, gặp mỹ nhân, thì chỉ thấy thịt, chứ đâu thấy sắc!

Bọn đại hán áo gấm mang vào ba chiếc ghế, dùng tà áo gấm lau sạch bụi, rồi cung cung kính kính mời ba nàng ngồi.

Hiên Viên Tam Quang vỗ tay.

- Hiện tại, xin mời tam vị cô nương đặt đi cho!

Thiếu phụ áo tím quay sang đại hán áo gấm đứng bên cạnh, khẽ gật đầu.

Đại hán mở nấp một chiếc rương, bạc trong rương chiếu sáng, làm mọi người hoa mắt.

Người ta hoa mắt, Hiên Viên Tam Quang lại sáng mắt, cười thốt:

- Thì ra cô nương có chuẩn bị đánh lớn đây mà! Tìm đến tại hạ, là cô nương tìm đúng người rồi!

Thiếu phụ áo tím hỏi:

- Tiền đặc có giới hạn không.

Hiên Viên Tam Quang cười lớn:

- Cô nương yên trí cứ tùy tiện đặt, càng nhiều càng tốt, nhà cái thừa sức chung nếu thua!

Thiếu phụ gật gù:

- Vậy là tốt!

Nàng vẫy tay:

- Năm vạn! Chẵn!

Năm vạn!

Nàng buông giọng thản nhiên, xem như nói đến một mảng lông.

Năm vạn là cả một sự nghiệp tổng họp của toàn thể tay chơi hiện diện!

Bạch Khai Tâm giật mình hỏi:

- Có thật là họ đến đây đánh bạc chăng.

Đồ Kiều Kiều lắc đầu:

- Chắc là không! Hạng người đó, nếu muốn chơi bạc thì đâu cần phải đến những chốn như thế này.

Bạch Khai Tâm cau mày:

- Chẳng lẽ họ đến tìm Ác Đổ Quỷ mà sanh sự.

Đồ Kiều Kiều trầm nhâm một chút:

- Hiện tại, ta không thể ức đoán được dụng ý của họ, tuy nhiên, mình cứ đợi xem, đêm nay, Hiên Viên Tam Quang phải vất vả với họ lắm đó!

Lúc đó, người nhỏ thó bên cạnh Hiên Viên Tam Quang như bừng tỉnh mộng, mặt y sáng rực lên.

Hiên Viên Tam Quang xoa xoa hai tay liên hồi, lải nhải không ngừng:

- Tốt! Tốt quá! Cô nương càng đặt lớn, tại hạ càng thích thú!

Hai bàn tay to bằng mặt quạt bỗng chụp chiếc chén, miệng há rộng, lão quát to:

- Mở!Hai hạt xúc xắc ngửa mặt đó, một hạt một điểm, hạt kia bốn điểm.

Có người trong đám đông thở dài, lẩm nhẩm:

- Năm điểm! Lẻ! Nhà cái ăn!

Thiếu phụ áo tím không chớp mắt, mường tượng năm vạn thua, bằng giá trị năm đồng tiền.

Nàng vẫy tay:

- Năm vạn nữa! Vẫn mặt chẵn luôn!

Hiên Viên Tam Quang cười tít:

- Hay quá! Cứ đặt! Cứ đặt!

Xúc xắc lại reo lác cách trong chiếc chén. Rồi chén mở ra, bày hai mặt, một tam, một lục.

Lại lẻ!

Thiếu phụ áo tím đặt mặt chẵn luôn sáu lần. Mặt lẻ hiện lên sáu lần.

Hai chiếc rương đã cạn một.

Người trong sòng bạc xuất hạn ướt đầu.

Nàng áo tím vẫn thản nhiên, mặt không đổi sắc.

Hai nàng hai bên cứ cười cười nửa nụ, không nói gì, không cau mày, không biến đổi tư thế ngồi.

Hiên Viên Tam Quang tươi hẳn ra, cười vang:

- Đặt đi! Đặt đi!

Nàng áo tím hỏi:

- Còn bao nhiêu.

Đại hán áo gấm đáp:

- Hai mươi vạn!

Nàng áo tím điềm nhiên:

- Đặt hết!

Đại hán rợn mình, hỏi:

- Chẵn hay lẻ!

Nàng áo tím buông nhẹ:

- Vẫn mặt chẵn!

Nàng không bỏ mặt chẳn.

Đám đông bắt đầu xao dợn. Nhưng hạt xúc xắc vừa reo lập tức mọi người cùng im lặng, và bao nhiêu ánh mắt đều hướng dồn về chiếc chén.

Hiên Viên Tam Quang hỏi:

- Cô nương vẫn giữ mặt chẵn.

Thiếu phụ điềm nhiên:

- Chẵn!

Hiên Viên Tam Quang, gật gù:

- Ta phục! Phục thật sự!

Lão dùng đến tiếng ta! Thế là Ác Đổ Quỷ đã hiện hình trọn vẹn.

Bây giờ, sự đời đối với lão gom vào chiếc chén trước mặt, để tập trung trên hai hạt xúc xắc.

Người ngồi bên cạnh lão bắt đầu rịn mồ hôi trán.

Bỗng, một tiếng quát vang lên:

- Mở!

Vẫn lẻ! Lẻ lần thứ bảy!

Năm mươi vạn bạc! Bảy lần lẻ!

Người ngoài cuộc xì xào bàn tán, tiếc rẻ, tiếc mắc, có kẻ toát mồ hôi lạnh.

Người trong cuộc thản nhiên, mặt không đổi sắc.

Hiên Viên Tam Quang cũng không giữ được bình tĩnh. Lão giật mình, tự hỏi, hôm nay sao mà may mắn thế!

Ba nàng từ từ đứng lên, từ từ quay mình, dợm bước ra.

Hiên Viên Tam Quang vụt gọi:

- Ba vị khoan đi!

Nàng áo tím day đầu lại:

- Các hạ có điều chi chỉ giáo!

Hiên Viên Tam Quang thốt:

- Hơn năm mươi năm đánh bạc, trừ Hoàng đế ra, bởi tại hạ chưa có dịp chơi với Hoàng đế nên không rõ như thế nào, tại hạ không hề thấy tay chơi hào sảng như các vị.

Nàng áo tím cười duyên:

- Đa tạ!

Hiên Viên Tam Quang tiếp:

- Gặp đối thủ cở đó, tại hạ đâu có thể xem như khách qua đường, buông lơi dễ dàng!

Nàng áo tím hỏi:

- Các hạ muốn bọn này tiếp tục.

Hiên Viên Tam Quang hỏi lại:

- Cô nương không muốn gỡ gạt sao.

Nàng áo tím mỉm cười:

- Rất tiếc hôm nay bọn tôi thua sạch. Xin hẹn hai hôm nữa.

Hiên Viên Tam Quang thốt:

- Lệ cờ bạc, không chấp nhận chơi chịu, song đối với cô nương, tại hạ bằng phá cái lệ đó. Cô nương cứ tiếp tục, cứ đặt, bao nhiêu cũng chẳng sao!

Nàng áo tím hỏi:

- Các hạ tin được bọn tôi.

Hiên Viên cười ha hả:

- Chỉ cần cô nương bằng lòng tiếp tục, tại hạ sợ gì cô nương thiếu một vài lượng chứ.

Nàng áo tím trầm ngâm một lúc, rồi cả ba dùng ánh mắt hỏi ý kiến nhau.

Sau cùng thì họ quay mình trở lại, bước tới chỗ cũ, trước chiếc bàn.

Đồ Kiều Kiều thấp giọng thốt:

- Ta biết mà, khi nào Ác Đổ Quỷ để cho họ ra đi dễ dàng.

Bạch Khai Tâm tiếp:

- Xem ra, ba nàng đó là những tay non, người ta toan dìm xuống nước mà cũng chẳng hay biết chi cả! Ha ha! Họ muốn gỡ gạt, chỉ sợ mất luôn cả quần!

Đồ Kiều Kiều hỏi:

- Ngươi tưởng họ muốn gỡ gạt!

Bạch Khai Tâm hừ một tiếng:

- Không gỡ gạt thì làm gì chứ. Ngươi đã nói họ đến đây để gây phiền phức cho Ác Đổ Quỷ, song họ đã thua hết và lại đi ngay, họ có ý ác gì đâu.

Đồ Kiều Kiều chỉ cười, không đáp.

Chương 113: Tình hữu độc chung

Mặt tươi hẳn lên, Hiên Viên Tam Quang hỏi:

- Cô nương đặt bao nhiêu.

Nàng áo tím cười đáp:

- Tuy các hạ tin tưởng nơi tôi, song tôi không muốn phá cái lệ của các hạ. Hà huống, đánh bạc mà không tiền, chỉ nói cái miệng suông thì đâu có gì là hứng thú.

Hiên Viên Tam Quang cười vang:

- Phải! Phải đó! Các vị sành điệu quá!

Bỗng lão ngưng cười, rồi trừng mắt, hỏi:

- Nhưng hôm nay cô nương đã thua sạch tiền rồi mà.

Nàng áo tím điềm nhiên:

- Tiền thì thua hết, song người vẫn còn nguyên số!

Hiên Viên Tam Quang giật mình:

- Người.

Thiếu phụ cười nhẹ:

- Người, cũng có lúc đem ra đánh bạc được vậy chứ. Là con quỷ cờ bạc, ai lại không hận rằng thiên hạ không ngủ hết, để xuất hồn mà chơi bạc. Các hạ đã quen cái thú đỏ đen suốt năm mươi năm rồi, chẳng lẽ lại không biết điều đó.

Hiên Viên Tam Quang cười lớn:

- Biết chứ! Biết chứ! Không ngờ cô nương thấu triệt đạo lý đỏ đen ghê. Chẳng kém tại hạ tí nào!

Thiếu phụ áo tím tiếp:

- Nam nhân lúc thua đậm, không có vốn gỡ gạt kịp, dám đem vợ đặt cuộc như thường! Nữ nhân không có vợ, thì tự mình đặt mình thay bạc!

Nàn cười nhẹ, tiếp luôn:

- Cho nên, lối chơi của nữ nhân có phần độc đáo hơn lối của nam nhân!

Hiên Viên Tam Quang vỗ tay reo lên:

- Hay quá! Hay quá! tại hạ đi khắp bốn phương trời, mãi đến lúc gần về lòng đất lạnh mới gặp đối thủ!

Lão lại tiếp:

- Cô nương có điều kiện gì, cứ nói! Nhất định là tại hạ sẵn sàng đáp ứng!

Thiếu phụ áo tím thốt:

- Rất giản đơn! Đặt một người, đánh một canh! Hết người này đến người khác. Hiên Viên Tam Quang nhìn ba nàng một lúc, đoạn cười lớn:

- Người như các cô nương, tại hạ xét mình không xứng đáng về mặt giá trị, thì làm sao chung cho các cô nương được.

Thiếu phụ áo tím đáp:

- Chẳng sao cả! Chỉ cần biết là người đối với người thôi! Giả như tôi ăn, thì một trong hai vị phải đi theo bọn tôi, chẳng cần biết giá trị của người đi theo đó, như thế nào!

Hiên Viên Tam Quang trừng mắt:

- Nếu cô nương thua.

Nàng áo tím cười nhẹ:

- Thì một trong ba chúng tôi phải đi theo các vị!

Đổ trường lại lao xao.

Ai ai cũng hồi hộp chờ xem sự tình tiếp diễn như thế nào. Họ bàn tán, có người cho là Hiên Viên Tam Quang lợi lớn, có kẻ cho là lão mắc mưu.

Bạch Khai Tâm trừng mắt, càu nhàu:

- Chẳng lẽ ba nàng lại mê tít Hiên Viên Tam Quang. Chứ nếu không thì làm gì lại đưa ra điều kiện đó.

Đồ Kiều Kiều cau mày:

- Sự tình càng diễn tiến, ta càng mù mờ, chẳng hiểu gì cả. Họ có ý tứ gì mà dẫn xác đến đây chứ.

Hiên Viên Tam Quang thốt oang oang:

- Được lắm! Được lắm! Được không tưởng nổi!

Đợi lão dứt tràng cười, thiếu phụ áo tím thốt:

- Cái lối chơi đó, các hạ có đồng ý chăng.

Hiên Viên Tam Quang cười lớn:

- Đồng ý là cái chắc! Nếu không, khi nào tại hạ tán thưởng, hoan nghinh.

Nàng áo tím thốt:

- Còn cái vị bằng hữu của các hạ. Có đồng ý hay không.

Nàng hướng câu nói về Hiên Viên Tam Quang, song mắt lại nhìn con người đen đúa, nhỏ thó trầm lặng, vô ngôn.

Con người ấy có cái vẻ bí mật quá!

Thần sắc luôn bất biến, tư thế luôn bất động, miệng luôn bất ngôn, y như câm, điếc, tê dại. Y ngồi đó mà mường tượng ở tận đâu đâu.

Hiên Viên Tam Quang đáp:

- Lão đệ của tại hạ cũng đồng bệnh với tại hạ, không thích cái gì, chỉ thích đổ bác. Khi muốn chơi, bất cứ lối chơi nào cũng chấp nhận được cả!

Thiếu phụ áo tím chớp mắt:

- Tuy nhiên, tôi muốn nghe sự đáp ứng xuất phát từ miệng y!

Hiên Viên Tam Quang vỗ tay lên đầu vai y, bảo:

- Nói đi, lão đệ!

Người đó như trong cõi mộng trở về đời, nhìn láo liên, hỏi:

- Nói cái gì.

Hiên Viên Tam Quang hỏi:

- Nếu chúng ta thua, lão đệ có chịu đi theo các vị cô nương đó không.

Người đó suy nghĩ một chút:

- Chịu!

Thiếu phụ áo tím hỏi dồn:

- Bất cứ đến nơi nào, các hạ cũng chịu đi.

Người đó thở dài:

- Chịu! Đối với tại hạ, địa phương nào cũng giống địa phương nào!

Thiếu phụ áo tím nhấn mạnh:

- Thế là thỏa thuận.

Người đó buông gọn:

- ừ!

Hiên Viên Tam Quang thốt:

- Các vị đừng tưởng vị lão đệ của tại hạ là khúc cây, tảng đá! Thực ra y là một trang nam tử hán, một bậc đại trượng phu, nói làm sao giữ như vậy, không bao giờ chối bỏ.

Thiếu phụ áo tím gật đầu:

- Ta tin tưởng tuyệt đối!

Hiên Viên Tam Quang giục:

- Các vị bước tới mà đặt đi!

Rồi lão hỏi:

- Lần này, cô nương cũng đặt chẵn luôn.

Dĩ nhiên câu hỏi hướng về thiếu phụ áo tím.

Thiếu phụ gật đầu:

- Chẵn luôn!

Chẵn, là mặt xui của nàng, nàng không sợ.

Đám con bạc than thở cho nàng, lo ngại thay cho nàng, khó mà kiếm được cái may trong cái rủi, nhất là ngoan cố giữ mặt xui.

Ai ai cũng cho là nàng phải thua.

Hiên Viên Tam Quang dâng lắc cái chén, bỗng dừng tay lại, hỏi:

- Cô nương là người Hồ Nam.

Thiếu phụ áo tím lắc đầu:

- Không phải.

Hiên Viên Tam Quang mỉm cười:

- Không phải người Hồ Nam, sao lại có tánh khí như lừa.

Lão lắc chén trở lại.

Thiếu phụ không giận, không nói gì, bình tĩnh nhìn chiếc chén nơi tay lão.

Một tiếng cạch vang lên, Hiên Viên Tam Quang đặt chiếc chén xuống bàn, bày tay còn che bên trên.

Lúc lắc chén, lão không khẩn trương, bởi xúc xắc còn reo, mọi người chỉ nghe reo quên cả lo ngại.

Nhưng khi xúc xắc ngưng reo rồi, là ai ai cũng khẩn trương.

Cũng như các tay đua đến nước rút.

Tuy nhiên, ba nàng tuyệt sắc thản nhiên như thường, hơn nữa, nàng nào cũng điểm nụ cười duyên. Mường tượng họ không quan tâm đến điều ăn thua vậy.

Chính Hiên Viên Tam Quang cũng phải bội phục các nàng.

Một tiếng hét vang lên:

- Mở!

* * * * * Thiết Tâm Nam và Bạch phu nhân không còn chịu đựng nổi nữa, ngã gục xuống.

Lý Đại Chủy cau mày, càu nhàu:

- Hai tiểu tử đó đi đâu thế. Hay là đã gầy sòng với Ác Đổ Quỷ rồi.

Cáp Cáp Nhi với giọng cười muôn thưở, đáp:

- Ngươi yên trí. Đem đao mà đặt lên cổ Bạch Khai Tâm, hắn cũng chẳng dám gầy sòng với Ác Đổ Quỷ!

Lý Đại Chủy tiếp:

- Nếu họ muốn xem một lúc cũng đủ rồi, mặt Ác Đổ Quỷ có nở hoa đẹp đâu, mà xem mãi suốt đêm như thế.

Bỗng, Đỗ Sát thốt:

- Không cần đợi, chúng ta cứ khởi sự!

Lý Đại Chủy chụp một chiếc búa, cười lớn, thốt:

- Đáng lẽ chúng ta nên động thủ sớm hơn mới phải! Ta tìn rằng nhịn đói đến lúc này, Di Hoa cung chủ không còn lực khí!

Cáp Cáp Nhi mỉa:

- Không ngờ Lý Đại Chủy cũng biết mê của báu! Lão biến đổi rõ rệt!

Lý Đại Chủy hừ lạnh:

- Ngươi tưởng ta nóng nảy về việc tìm mấy chiếc rương đó à.

Cáp Cáp Nhi bĩu môi:

- Chẳng lẽ không phải.

Lý Đại Chủy thở dài:

- Ngươi kết giao bằng hữu với ta qua mấy mươi năm dài rồi, vậy mà ngươi không thấu đáo một điểm nhỏ tâm sự của ta! Điều đó làm ta đau lòng hết sức!

Cáp Cáp Nhi mỉm cười:

- Ngươi tưởng ta không hiểu chủ ý của ngươi hiện tại.

Lý Đại Chủy trầm giọng:

- Ngươi hiểu.

Cáp Cáp Nhi đáp:

- Ngươi nóng nảy là vì muốn vào đó gấp để xơi thịt Di Hoa cung chủ, nhưng thịt người chết khó ăn, cho nên ngươi muốn vào đúng lúc họ chưa tắt hơi cuối cùng! Họ còn sống, là ngươi mãn nguyện!

Lý Đại Chủy vỗ tay cười lớn:

- Tốt! Tốt! Cáp Cáp Nhi quả đúng là tri kỷ của Lý Đại Chủy!

Lão cất cao búa, giáng mạnh xuống một nhát.

Hoa Vô Khuyết vừa mừng, vừa khẩn trương.

Người ta phá lối vào sơn động, hắn còn mong gì hơn. Nhưng, Di Hoa cung chủ như thế nào, đã chết rồi hay còn sống, mà sống thì còn khí lực để kháng cự không.

Trong khi hắn suy nghĩ, từng nhát búa vang lên ầm ầm, lửa bắn sáng trong đêm tối, từng tảng đá to rơi xuống ầm ầm.

* * * * * Chiếc chén bật ra, hai hạt xúc xắc bàng những điểm đỏ tươi.

Hai mặt tứ! Chẵn!

Thiếu phụ áo tím thắng!

Nhiều con bạc hoan hô vang dội.

Hiên Viên Tam Quang tuy thua, song không khẩn trương chút nào, trái lại, lão còn cười như chính lão ăn.

Lão thốt oang oang:- Thần cờ bạc công minh đầy! Chẳng lẽ cứ để cho tại hạ ăn mãi, các cô nương thua mãi! Có công bình như vậy mới giữ được đồ đệ lâu dài chứ.

Thiếu phụ áo tím điểm một nụ cười:

- Các hạ chịu nhận là tôi ăn.

Hiên Viên Tam Quang đáp nhanh:

- Đương nhiên là các cô ăn!

Thiếu phụ áo tím tiếp:

- Vậy thì nhà cái chung đi!

Hiên Viên Tam Quang đưa tay áo lau mặt:

- Thực sự các cô nương muốn bắt tại hạ đi theo.

Nàng áo tím lắc đầu:

- Bọn này không muốn bắt các hạ.

Hiên Viên Tam Quang biểu lộ vẻ kinh dị, nhưng vẫn giữ nét cười, hỏi:

- Không bắt tại hạ thì bắt ai.

Thiếu phụ áo tím đưa tay chỉ người đen đúa, nhỏ ốm:

- Vị đó!

Rồi nàng cười:

- Xin mời các hạ đi theo bọn tôi!

Người đen ốm, trầm ngâm một lúc, đoạn đứng phắt lên đũng đỉnh đi ra.

Hiên Viên Tam Quang nắm lại, hỏi:

- Ngươi... thật sự ngươi muốn đi.

Người đó đáp gọn:

- ừ!

Hiên Viên Tam Quang cau mày:

- Tiền vốn sòng bạc một nửa về phần ngươi.

Người đó thốt:

- Để lại cho ngươi hết! Tánh mạng còn chưa chắc sẽ ra sao, nghĩ chi đến ngoại vật.

Hiên Viên Tam Quang thở dài.

Người đó đi vòng qua chiếc bàn, đến trước mặt ba nàng.

Thiếu phụ áo tím mỉm cười, thốt:

- Các hạ yên tâm, đi theo bọn tôi, nhất định là không thiệt thòi đâu.

Người đen ốm như xuất thần, không nghe gì cả, không nói gì cả.

Bọn thiếu phụ nhìn Hiên Viên Tam Quang, cùng cười, rồi cùng quay mình bước đi.

Hiên Viên Tam Quang trừng mắt nhìn theo, bỗng quát lên:

- Hãy khoan!

Lão phi thân, lao vút qua bàn, thân hình to lớn rít gió vù vù, vọt luôn đến cửa, đứng chắn lối.

Thuật khinh công tuyệt diệu của lão khiêu động tiếng hoan hô của nhiều người. Nhưng, thiếu phụ áo tím không hề chớp mắt, cười nhẹ, thốt:

- Bọn tôi không muốn tiếp tục đánh bạc nữa, các hạ tránh ra cho.

Hiên Viên Tam Quang cười lạnh:

- Bây giờ tại hạ mới rõ các vị đến đây là vì Hắc lão đệ cả tại hạ! Các vị định bắt hắn đi để làm gì, đưa hắn đi đâu.

Thiếu phụ áo tím cũng cười lạnh đáp:

- Điều đó thì các hạ không cần biết đến, chính các hạ đã nói, có thể chơi gian chơi lận, chứ không thể chơi quỵt. Hiện tai, các hạ thua rồi, chẳng lẽ các hạ muốn quỵt.

Ác Đổ Quỷ thoáng đỏ mặt, chợt hỏi:

- Giã như các vị thua, chẳng lẽ các vị thực sự đi theo tại hạ.

Thiếu phụ áo tím điềm nhiên:

- Nếu chị em tôi thua, thì phải đi theo các hạ chứ sao, có điều bọn tôi nhiều người quá... Hiên Viên Tam Quang vụt nheo mắt lai, nhìn thiếu phụ một lúc, đoạn hỏi:

- Chị em cô nương đông lắm à.

Thiếu phụ gật đầu:

- Rất đông!

Hiên Viên Tam Quang hỏi:

- Có đến chín người không.

Thiếu phụ trầm ngâm một chút:

- Không thừa, không thiếu!

Hiên Viên Tam Quang bỗng giương tròn hai mắt, còn người đen ốm cũng giật mình, mặt biến đỏ, mường tượng bao nhiêu máu trong người đều bốc tụ trên đầu. Y hỏi:

- Cô nương là... là Mộ Dung... Thiếu phụ áo tím cười nhẹ:

- Tôi là Thất nương, đây là Lục thơ, kia là Bát muội.

Hai nàng hai bên mỉm cười.

Nàng cao niên hơn hết nói:

- Tuy các hạ chưa gặp bọn tôi lần nào, song bọn tôi thì biết các hạ từ lâu.

Người áo đen vụt biến sắt mặt trắng nhợt, lùi lại từng bước, từng bước... Mộ Dung Thất Nương cười nhẹ:

- Bọn tôi biết, các hạ nói lời nào là như mực đen bôi lên giấy trắng, vĩnh viễn không hề chối bỏ. Các hạ đã thua, là nhất định đi theo bọn tôi.

Hiên Viên Tam Quang bỗng ngẩng mặt lên trời bật cười dài, cười một lúc rồi thốt:

- Trên giang hồ, người ta đều nói, chín chị em họ Mộ Dung chẳng những người nào cũng chọn được vị trượng phu xứng đáng, mà còn là những tay bản lĩnh tuyệt vời!

Mộ Dung Thất Nương điềm nhiên:

- Nếu không có chút tài thì làm sao có chồng xứng đáng.

Hiên Viên Tam Quang lại cười lớn:

- Nói nghe hay! Hay quá!

Lão tiếp luôn:

- Trên giang hồ, người ta lại còn nói, trong chị em họ Mộ Dung, người có võ công cao hơn hết là Mộ Dung Song nhị thơ, và người giỏi việc hơn hết là Mộ Dung Thất nương. nhưng người thông minh và đẹp hơn hết lại là người em út, Mộ Dung Cửu.

Nghe nói đến tên Mộ Dung Cửu, người ốm đen liền đỏ mặt.

Hiên Viên Tam Quang lại tiếp:

- Kỳ thực, theo tại hạ nhận xét, về dung nhan, ba vị đâu có kém chi Mộ Dung Cửu. Bất quá trong con mắt của nam nhân, người chưa thành hôn bao giờ cũng hơn người đã lập gia đình.

Mộ Dung Thất nương mỉm cười:

- Các hạ nói nghe được lắm! Còn gì nữa, xin cứ nói đi!

Hiên Viên Tam Quang tiếp:

- Tại hạ còn biết, vận khí của vị Cửu cô nương không bằng vận khí của các người chị. Cửu cô nương đã thất tung một năm trời rồi, trong trường hợp bí mật. Tám người chị đều là những tay tài ba, lại giao du khắp trong thiên hạ, thế mà không tìm được người em xấu số đưa về tổ ấm gia đình!

Mộ Dung Thất nương lạnh lùng:

- Các hạ biết khá nhiều chuyện!

Mộ Dung Lục nương cười nhẹ, thốt:

- Trong vòng trời đất bao la, tìm một người đâu phải là chuyện dễ.

Hiên Viên Tam Quang tiếp:

- Các vị không tìm được, nhưng Hắc lão đệ của tại hạ lại tìm được! Đã thế, y lại còn hộ tống nàng về. Ngờ đâu, người ta không biết ơn y, người ta chỉ còn thiếu có việc dùng roi, dùng gậy quất vào mông y thôi! Và cái việc đó, người ta định làm, sắp làm trong nay mai!Mộ Dung Thất Nương thốt:

- Nhị thơ và Tam thơ tôi không tra vấn đâu, hai chị ấy không hề có ác ý đối với y, bất quá hỏi y trong vòng một năm nay, Cửu muội có những tao ngộ gì!

Mộ Dung Lục nương tiếp nối:

- Nhị thơ và Tam thơ quá quan tâm đến Cửu muội, cho nên lúc hỏi y, hai chị ấy hơi nóng tính một chút. Trong tâm, họ hết sức cảm kích y.

Mộ Dung Bát nương tiếp theo:

- Cho nên, lúc y đi, họ kiên trì muốn y nhận sự thù lao trọng hậu.

Hiên Viên Tam Quang nói:

- Đúng, lúc y đi, họ nhất định muốn đưa cho y năm ngàn lượng vàng, số đó thật ra không phải ít, tuy nhiên, nếu cần tống khứ một gã ăn mày, người ta cũng có thể quăng bỏ một hai vạn lượng nữa là! Huống là Hắc Lão đệ của tại hạ với số đó! Lão càng nói, gương mặt càng biến xanh, bỗng lão nhảy lên dựng lên, đồng thời thét lớn:

- Hắc lão đệ của tại hạ lại kém hơn một gã ăn mày sao. Y vì em út của các vị suýt mất mạng mấy phen, hắn chịu gian lao vất vả suốt thời gian đóng vai trò vệ sĩ cho em út các vị, chẳng lẽ con người hy sinh như thế đó chỉ để hy vọng mấy đỉnh leng keng vàng vàng trắng trắng đó sao. Các vị là những tay thông minh, chẳng lẽ không thấu đáo sự tình.

Mộ Dung Thất nương thở dài:

- Nào phải bọn tôi không thấu đáo! Bất quá...

Hiên Viên Tam Quang cười lạnh:

- Bất quá, con rể nhà Mộ Dung toàn những chúa vàng, chúa ngọc, còn Hắc lão đệ của tại hạ là một mạt vận cùng đinh, không thế không quyền, không danh vọng, không địa vị. Cho nên các vị không gả Mộ Dung Cửu cho y!

Rồi lão nhảy dựng lên, phẫn nộ hơn trước, hét lớn hơn trước:

- Hắc lão đệ của tại hạ có điểm nào không xứng đáng với nàng chứ. Dù tướng mạo không uy nghi song cũng là một nam tử hán, chân đạp đất, đầu đội trời, em út các vị có được người chồng cỡ đó, là do phúc đức tổ tông nhà Mộ Dung để lại! Lão vung chân, múa tay, cơ hồ mấy móng tay của lão cào vào mặt mũi của Mộ Dung Thất nương.

Mộ Dung Thất nương vẫn không giận.

Trái lại, nàng thở dài, thốt:

- Bọn tôi biết y là con người rất tốt, rất xứng đáng với Cửu muội... Hiên Viên Tam Quang cười lạnh:

- Bây giờ, cô nương mới biết ra à.

Mộ Dung Thất nương nói tiếp:

- Đại thư tôi nói cho tôi biết, lúc chị trao năm ngàn lượng vàng trước mặt y, y không hề nhìn qua nửa mắt, mà cũng chẳng nói tiếng nào, lặng lẽ quay mình bước đi.

Hiên Viên Tam Quang cao giọng:

- Y bỏ đi như vậy là chẳng đúng với tâm ý các vị sao. Khỏi mất năm ngàn lượng vàng là một điều vui thích cho các vị, các vị còn theo tìm y làm gì. Lại còn muốn mang y đi đâu.

Mộ Dung Thất Nương thở dài, cất giọng buồn thãm:

- Y đã tố cáo mọi việc với các hạ rồi, thì các hạ cũng biết luôn là mấy tháng gần đây, Cửu muôi hằng sanh bệnh, mà bệnh lại chẳng nhẹ!

Hiên Viên Tam Quang cười lạnh:

- Cứ theo chỗ biết của tại hạ, thì lúc đưa nàng về, bịnh thế của nàng có phần khởi sắc, nếu các vị không nhận định là bịnh của nàng thuyên giảm, chì chỉ vì các vị không nỡ rứt bỏ nàng ra, trao cho Hắc lão đệ thôi!

Mộ Dung Thất nương lại thở dài:

- Lúc đó, đích xác là chị em tôi có nhận ra Cửu muội khá hơn trước nhiều, bởi lúc ấy, mường tượng Cửu muội nhận ra Đại thơ, ngờ đâu sau khi Hắc... Hắc lão đệ đi rồi, bịnh tình của Cửu muội đột nhiên biến hoá ác liệt, ngoài ra suốt ngày không nói một tiếng, một câu!

Mộ Dung Lục nương cũng thở dài, tiếp nối:

- Cứ mỗi lần mở miệng là Cửu muội chỉ hỏi “Y đi rồi sao.” Sau cùng, Cửu muội không nói năng gì nữa, ngày ngày cứ đổ lệ mà thôi!

Người đen ốm đó hiển nhiên là Hắc Tri Thù.

Y đứng đó, như tượng gỗ, nhưng nghe Mộ Dung Lục nương nói thế, y nhăn mặt, mường tượng bị kẻ nào đó đâm một mũi dùi trúng tim.

Hiên Viên Tam Quang cười lớn:

- Thì ra cái vị Cửu cô nương đó cũng thuộc giống đa tình! Thế là không uổng công Hắc lão đệ thiết tha qua bao ngày tháng!

Đến lượt Mộ Dung Thất Nương thở dài:

- Mãi đến lúc đó, chị em của tôi mới biết tâm ý của Cửu muội! Bọn tôi hiểu rằng, trên đời này, mọi sự đều có thể miễn cưỡng được, chứ tình thì không!

Hiên Viên Tam Quang thốt nhanh:

- Chuyng quy, các vị cũng không đến đổi quá hồ đồ!

Mộ Dung Lục nương nói tiếp:

- Bịnh tình của Cửu muội lợi hại như vậy, mà còn lãnh hội tình ý của y, đủ biết Cửu muội quả có tình thâm ý trọng với y! Con người, ai có quả tim bằng sắt đá, để không xúc động trước sự tình. Vô luận y là con người như thế nào, chị em tôi cũng không phản đối!

Mộ Dung Bát nương kết luận:

- Sở dĩ thế, chị em tôi phải xuất ngoại tìm người!

Mộ Dung Thất Nương tiếp theo:

- Chị em tôi thừa hiểu y có hành tung vô địch, phiêu lãng bốn phương trời, tự hỏi làm thế nào để tìm y, và biết có tìm được chăng, thì may thay, Ngũ Phu thơ đi ngang qua vùng Võ Hán, gặp các hạ và y đang khai sòng giỡn bạc!

Hiên Viên Tam Quang cau mày:

- Ngũ Phu thơ của các vị là ai. Làm sao biết bọn tại hạ.

Mộ Dung Thất Nương mỉm cười:

- Là Thần Nhãn Thơ Sanh Lạc Minh Đạo, trước đây mấy năm có gặp các vị một lần. Người nào qua mắt y một lần rồi là vĩnh viễn y không quên hình dáng.

Hiên Viên Tam Quang lắc đầu:

- Nhận ra tại hạ thì được, chứ còn Hắc lão đệ của tại hạ thì y làm sao nhận nổi.

Hắc lão đệ hành sự thích âm thầm, dù cho thần cũng không hay, quỷ cũng không biết.

Người trong thiên hạ biết được mặt mày chân chánh của Hắc lão đệ nghĩ cũng chẳng bao nhiêu!

Mộ Dung Thất Nương gật đầu:

- Đúng vậy! Ngũ thơ phu vốn không biết mặt y, song vì muốn tìm y, Tam thơ có vẽ ra nhiều bức hình của y, Ngũ phu thơ chỉ nhìn qua hình là nhận được người, nếu là có gặp được người đó thì nhớ ngay là đã gặp ở đâu.

Mộ Dung Lục nương mỉm cười, tiếp:

- Tam thơ tôi có tài vẽ đến độ truyền thần. Một hôm, muốn đùa giỡn nhị thơ phu, Tam thơ tôi vẽ ngay hình Nhị thơ trên vách, Nhị thơ phu cứ tưởng là người thật, nên đàm đạo với hình suốt nửa ngày!

Mộ Dung Bát nương cười, nối luôn:

- Chẳng qua nhị thơ phu chúng tôi đêm nào cũng thức đọc sách rất khuya, đôi mắt thành ra kém.

Hiên Viên Tam Quang thở ra:

- Trong gia đình các vị có rất nhiều nhân tài, chẳng trách người giang hồ không ai dám trêu vào các vị!

Mộ Dung Thất nương tiếp:

- Nghe ngũ thơ phu cho biết như vậy, bọn tôi liền đến Võ Hán. Cũng may các vị khai sòng hào sảng quá, suốt vùng này ai cũng nghe danh, nhờ thế bọn tôi tìm được hai vị không khó khăn lắm.

Hiên Viên Tam Quang trừng mắt:

- Các vị đừng hiểu lầm! Cái nghề cờ bạc là nghề của tại hạ, Hắc lão đệ tuyệt nhiên không phải là người của giới đỏ đen, chỉ vì tâm tình không được khoan khoái, mà thành ra mượn sòng giải muộn vậy thôi!

Ai thất bại trong tình trường mà chẳng lao đầu vào một trong hai thứ rượu hoặc bạc bài.

Cái đạo lý đắc thất tương phản trong hai thứ này, từ cổ chí kim thường được chứng minh không sai suyển! Thắng tình thì thua bạc, thắng bạc thì bại tình. Nhưng oái oăm thay, cái đạo lý đó do bọn cờ bạc bịa ra lại thời thường ứng nghiệm.

Chả trách, bao nhiêu người thất ý trong tình trường lại tìm gỡ gạt trong đổ trường.

Mộ Dung Thất nương mỉm cười:

- Tâm tình của y, bọn tôi biết rõ, bọn tôi còn hiểu y có tâm cao ý ngạo, nếu bọn tôi thành thật mà tìm y, thì chẳng khi nào y chịu đi theo về nhà với chúng tôi. Mộ Dung Lục nương tiếp:

- Do đó, bọn tôi bắt buộc phải đóng vai những con bạc bất đắc dĩ.

Hiên Viên Tam Quang hỏi:

- Nếu các vị thua thì sao.

Mộ Dung Thất nương đáp:

- Thì một trong các chị em tôi phải đi theo các vị.

Nàng hỏi:

- Đúng vậy không.

Hiên Viên Tam Quang gật đầu:

- Đúng!

Mộ Dung Thất Nương mỉm cười:

- Nếu bọn tôi thua, thì Cửu muội sẽ đi theo các vị. Bọn tôi biết các vị chẳng khi nào bạc đãi Cửu muội. Chỉ cần Cửu muội vui được, sung sướng được, là bọn tôi thỏa mãn rồi. Thì ai theo ai cũng thế thôi!

Hiên Viên Tam Quang bật cười ha hả:

- Hay lắm! Được lắm!

Mộ Dung Thất Nương thốt:

- Tuy nhiên, bọn tôi gây thiệt hại cho các hạ, là làm cho các hạ mất một người hùn vốn. Bởi nếu thành thân với Cửu muội rồi, là y sẽ không còn theo các hạ mở sòng đó đây nữa.

Hiên Viên Tam Quang cười lớn:

- Chỉ cần thấy tận mắt hôn lễ cử hành giữa Hắc Lão đệ và vị Cửu cô nương, uống chén rượu mừng cho hai họ, thì nghỉ mở sòng suốt ba tháng liền, tại hạ cũng vui được như thường.

Bỗng lão ngưng cười, đoạn lắc đầu, rồi tiếp:

- Không được, không được! Cái chén rượu mừng đó, sợ không uống được!

Mộ Dung Thất nương hỏi:

- Tại sao.

Hiên Viên Tam Quang đáp:

- Trong bữa tiệc thành thân tại nhà họ Mộ Dung, nhất định là phải có những tay thanh danh trọng vọng, nếu tại hạ đến dự chẳng hóa ra làm hoen ố cái phong thái của một thế gia sao.

Mộ Dung Thất nương mỉm cười:

- Các hạ yên trí. Cuộc vui đó các hạ phải dự, nhất định là không thể thiếu vắng các hạ được! Dù cái số tân khách phải được chọn lọc kỹ càng, song các hạ vẫn được thỉnh như thường.

Hiên Viên Tam Quang vỗ tay cười lớn:

- Nếu thế, tại hạ phải đến, không đến là hết kể là con người rồi!

Lão khoát tay, tiếp:

- Khiêng đi! Khiêng tất cả đi! Tất cả số bạc đó, đừng lưu lại một lượng nào! Mộ Dung Thất nương cau mày:

- Tại sao.

Hiên Viên Tam Quang tiếp luôn:

- Muốn uống rượu vui, phải đưa lễ vật mừng hai họ, nếu các vị không nhận, là có ý khinh thường tại hạ, các vị không chuẩn bị mới tại hạ đó!

Mộ Dung Thất nương mỉm cười:

- Nếu vậy, bọn tôi xin nhận, tuy nhiên, các hạ cũng nên lưu lại một phần, để làm vốn mở sòng chứ.

Hiên Viên Tam Quang lắc đầu:

- Ngàn vạn lần khôn lưu được! Trời sanh tại hạ để mà đánh bạc, đánh đến thua sạch sành sanh mới chịu dừng tay. Từ sau cái ngày bỗng nhiên tại hạ đại phát hoạch thu tài đến nay, tại hạ thức trắng nhiều đêm liên tiếp để mở sòng, khổ thay, chơi mãi, chẳng những không thua mà lại còn ăn thêm, ăn mãi như thế này thì biết đến lúc nào mới sạch vốn để ngủ một giấc say sưa bù lại. Đây là một cơ hội cho tại hạ trút vốn, khi nào tại hạ lại bỏ qua! Nếu các vị không chịu tiếp nhận tất số, thì đúng là các vị làm khổ cho tại hạ đó!

Mộ Dung Thất Nương trầm ngâm một chút:

- Các hạ khẳng khái như vậy, nếu bọn tôi từ khước, thì thành ra cố chấp tiểu tiết...

Hiên Viên Tam Quang reo lên:

- Không ngờ người trong họ Mộ Dung lại cũng có lối đối xử cao đẹp với đời như khách giang hồ hào sảng! Xem ra, Hắc lão đệ của tại hạ có phúc phận lớn thật! Lão đập nhẹ tay lên đầu vai Hắc Tri Thù, tiếp luôn:

- Lão đệ! Chưa đi sao. Ta biết, trong tâm của ngươi, lửa đang bốc cháy, ngươi đừng miễn cưỡng nữa, cái vị Cửu cô nương đó đang nóng nảy chờ gặp ngươi!

Không rõ Hắc Tri Thù vui mừng hay khó chịu, y thừ người ra ấp úng:

- Ta... làm sao ta... trở lại đó... Hiên Viên Tam Quang trừng mắt:

- Có cái gì ngăn trở ngươi chứ. Đại trượng phu hành sự phải mạnh dạn, thẳng thắn mà hành sự, hà huống cờ gian bạc lận thì được, chứ chơi quỵt thì không, mình đã thua thì thua cái đầu cũng còn được, nói gì thua việc.

Nghĩ xong, Hắc Tri Thù điểm một nụ cười, bỗng y thấp giọng nói:

- Tiểu Linh Ngư còn ở trên núi, nếu ngươi có gặp hắn xin đừng quên cho hắn biết... Hiên Viên Tam Quang chận lại:

- Ngươi yên trí, nếu gặp hắn là ta phải lôi hắn đến uống rượu mừng của ngươi. Thì ra cả hai giao tình với nhau, không hoàn toàn vì cờ bạc, mà Tiểu Linh Ngư là một nguyên nhân phát sinh niềm thân thiện giữa họ.

Cả hai lúc nào cũng nhận Tiểu Linh Ngư là một bằng hữu tốt.

Mà chẳng phải chỉ có hai người này thôi, có rất nhiều người khác, vắng Tiểu Linh Ngư là họ cảm thấy thiếu một cái gì.

Hiên Viên Tam Quang đưa họ ra đến cửa ngoài khách sạn, bỗng bật cười, thốt:

- Này, Mộ Dung Thất Nương, nếu về sau, cô nương nghe ngứa tay, thì đừng quên tìm tại hạ, một tay chơi như cô nương, trên đời chẳng có mấy kẻ đâu!

Rồi Hắc Tri Thù cũng đi, sống mãi kiếp đời cô độc, cuối cùng y cũng tìm được hạnh phúc, tạo hóa dành cho y một ưu đãi, điều này thì ai ai cũng công nhận là xứng đáng với y lắm, bởi y là một con người có đầy đủ nhân phẩm, lương tâm.

Mà Mộ Dung Cửu cũng tìm được nơi nương tựa.

Tuy nàng mất ký ức, mất trí tuệ, nhưng bù lại, nàng được hạnh phúc bên người chồng dồn mọi nổ lực cho nàng. Kể ra, sự bù đắp đó cũng đáng giá.

Chương 114: Tà bất thắng chính

Người thành công, chưa hẳn là người có hạnh phúc.

Trên đời có biết bao nhiêu nữ nhân công thành danh toại, sống trên nhung lụa, bạc vàng, nhưng tâm tình của họ là một bãi tha ma tịch mịch, hay một chiến trường náo loạn ồn ào.

Ngoại cảnh thì tươi, mà nội tâm thì ảm đạm.

Bạc được di tản đi hết rồi, thì đổ trường cũng giải tán luôn.

Hiên Viên Tam Quang nhìn quanh khung cảnh một lúc, rồi vươn vai, uốn lưng, lẩm nhẩm:

- Con mẹ nó! Đúng là Tam Quang! Đêm hết, người hết, bạc hết, ba cái hết! Ta có thể ngủ ngon rồi!

Bỗng lão phát hiện ra, người chưa đi hết. Người còn lại bốn, mà hai thì nằm dài trên mặt đất, mường tượng ngủ say.

Còn hai người, đang nhìn lão, cười hì hì.

Hiên Viên Tam Quang trừng mắt, gắt:

- Sao hai ngươi chưa đi. Chẳng lẽ lại muốn gầy sòng với ta.

Một trong hai người đó, có vóc dáng cao hơn đồng bạn, cười nhẹ hớt đáp:

- Nếu ngươi muốn!

Hiên Viên Tam Quang hết nhìn người cao, lại nhìn người thấp.

Cả hai, chính là Đồ Kiều Kiều và Bạch Khai Tâm.

Đồ Kiều Kiều cười thốt:

- Ta thì không!

Chừng như Hiên Viên Tam Quang nhận ra họ là ai, bất thình lình phóng chân chạy bay ra cửa.

Bạch Khai Tâm cau mày:

- Mỗi lần ta gặp Ác Đổ Quỷ, là ta chạy trốn ngay, sao bây giờ người chạy trốn lại chính là lão.

Đồ Kiều Kiều đáp:

- Có lẽ lão đã làm một việc gì phi nhân đạo sao đó, nên không dám để ai trông thấy mặt mày!

Bà vừa thốt, vừa đuổi theo.

Bạch Khai Tâm cũng chạy theo bà, đồng thời thốt:

- Lão làm điều gì phi nhân phi nghĩa đễn đổi không dám nhìn mặt người. Nếu đúng như vậy, thì việc đó chỉ đối với chúng ta, chứ lão sợ gì ai khác mà phải tránh mặt. Nhưng hơn mười năm mất liên lạc với nhau, lão làm điều gì không phải với chúng ta trong dịp nào được.

Đồ Kiều Kiều thốt:

- Bởi ta kỳ quái nên nhất định đuổi theo lão, để hỏi cho biết.

Lúc đó, đêm vừa tàn, ngày chưa đến hẳn, song trên đường đã có không ít khách bộ hành.

Chẳng phải nơi đây sinh hoạt hàng ngày bắt đầu sớm, mà chỉ vì mấy hôm nay, tại địa phương có sòng bạc lạ kỳ, hàng quán mở cửa luôn đêm, và hiện tại đổ trường giải tán, con bạc tấp nập ra về, ai ai cũng tìm cái ăn, cái uống, nên vẻ nhộn nhịp bất cứ giờ phút nào cũng có, chẳng phải bắt đầu từ khi giao tiếp của đêm qua ngày.

Đồ Kiều Kiều ra đến bên ngoài rồi, trông ra trước mắt, chẳng thấy Hiên Viên Tam Quang đâu cả.

Có một số người bộ hành đang nhìn về phía tả.

Đồ Kiều Kiều nhìn theo, quả nhiên thấy Hiên Viên Tam Quang đang chạy về phía đó.

Đồ Kiều Kiều mỉm cười, thốt:

- Ngươi yên trí, thuật khinh công của lão ta dù cao cũng không cao hơn bọn mình.

Chúng ta thừa sức đuổi kịp lão.

Vừa lúc đó, Hiên Viên Tam Quang bỗng thoái hồi. Lão chạy trở lại còn nhanh hơn lúc chạy đi.

Vẻ kinh hoàng hiển lộ rõ rệt trên gương mặt lão.

Rồi lão chui vào đổ trường.

Bọn Đồ Kiều Kiều chui theo liền.

Bạch Khai Tâm mỉm cười, hỏi:

- Ngươi làm cái gì vậy. Gặp quỷ phải không.

Hiên Viên Tam Quang ghé mắt nhìn qua khe cửa nhìn ra ngoài, đáp:

- Phải! Ta gặp quỷ! Đại đầu quỷ!

Bạch Khai Tâm cười lớn:

- Ác Đổ Quỷ cũng biết sợ đại đầu quỷ nữa sao.

Hiên Viên Tam Quang đáp:

- ừ!

Thần sắc của lão càng phút càng khẩn trương, mặt biến sắc trắng nhợt.

Đồ Kiều Kiều và Bạch Khai Tâm cùng đưa mắt nhìn nhau rồi cùng nhìn qua khe cửa.

Nơi đầu đường phía tả, xuất hiện hai người.

Người đi đầu có thân vóc cao, đôi vai rất rộng, song ốm đến lòi xương, mặc chiếc áo ngắn bằng bố màu lam, áo rộng thùng thình, lại không dày lắm, mỗi cơn gió bốc qua, thổi phồng lên, như có thể hốt luôn con người đó quăng lên nóc nhà.

Mặt nhẵn nhụi, không râu, không mày, lại mang nhiều nếp nhăn. Đôi mắt sâu hoắm, tạo cho gương mặt một vẻ cực kỳ cổ quái.

Nhưng, con người đó có một oai khiếp đối phương, ai nhìn qua cũng phải rợn mình.

Bạch Khai Tâm thốt:

- Tiểu tử đó có cái tướng mạo kỳ quái quá! Trên giang hồ có một người như vậy, mà ta chưa thấy một lần nào, cũng không nghe ai nói đến!

Đồ Kiều Kiều cau mày, hỏi:

- Ác Đổ Quỷ, ngươi có nhận ra người đó chăng.

Hiên Viên Tam Quang đáp:

- Không nhận ra!

Lão đang chong đôi mắt nhìn người đi sau.

Người đi sau, là Giang Biệt Hạc.

Đồ Kiều Kiều kinh ngạc, cau mày, lẩm nhẩm:

- Tại sao Giang Biệt Hạc không đi theo Ngụy Vô Nha. Tại sao y lại đi theo quái nhân này.

Bạch Khai Tâm đập nhẹ tay lên đầu vai Hiên Viên Tam Quang, cười hỏi:

- Thì ra ngươi không dám chạm mặt Giang Biệt Hạc! Ngươi đã làm gì đắc tội với y.

Hiên Viên Tam Quang hừ một tiếng:

- Đâu phải ta sợ y. Bất quá ta chán gặp y thôi!

Bạch Khai Tâm cười hừ hừ:

- Ta thấy chừng như ngươi có ý gì đây. Nếu ngươi không chịu nói cho ta biết, thì ta bước ra hỏi Giang Biệt Hạc ngay!

Y đảo mắt, vụt gọi to:

- Các ngươi lại đây mà xem! ở đây có ác Đổ... Cái tánh lạ tổn nhân bất lợi kỷ của y bừng dậy, cũng may, Hiên Viên Tam Quang biết trước như thế rồi, nên vọt tới chận y, gắt:

- Ngươi nói thêm một tiếng, là ta đập ngươi vỡ sọ liền!

Bạch Khai Tâm cười khúc khích, cho rằng không cần phải nói thêm tiếng gì nữa, bởi tiếng gọi trước thừa vang đến tai Giang Biệt Hạc rồi.

Ngờ đâu, bên ngoài chẳng ai nghe y gọi cả!

Bởi đúng lúc đó, đột nhiên một con ngựa xuất hiện nơi phía hữu.

Ngựa màu đỏ, trông như một vầng lửa, ngựa chạy nhanh suýt đạp đổ một gánh mì bên lề đường.

Những người ngồi quanh gánh mì, đang ăn, kêu hoảng lên, chạy tránh.

Chính tiếng kêu của mấy người đó và tiếng vó ngựa nện đường át tiếng gọi của Bạch Khai Tâm.

Người ngồi trên ngựa là một kỵ sĩ điêu luyện, nhanh tay kềm cương cho ngựa dừng lại kịp thời, gánh mì không ngã, tô tộ không vỡ.

Bây giờ người ta mới để ý đến người ngồi trên ngựa, vận y phục đồng màu với sắc ngựa, chiếc roi nơi tay cũng đỏ luôn.

Ngựa bị kềm hãm gấp, hứ nhẹ lên, kỵ sĩ xuống đất, kỵ sĩ là một thiếu nữ có đôi mắt đẹp tuyệt vời.

Người ta nhìn nàng, nàng không ngượng, nàng không lưu ý đến ai cả, chỉ dậm chân, gắt:

- Nhanh lên chứ, chẳng lẽ ngựa của ngươi chỉ có ba chân thôi.

Một con ngựa khác xuất hiện, người trên ngựa đáp:

- Đâu phải tiểu đệ chậm! Chỉ tại tỷ tỷ quá nhanh!

Người đó là một thiếu niên, dung mạo tuấn tú, cử chỉ nhanh nhẹn, dáng dấp tư văn, vận y phục bằng một thứ hàng cao quý.

Thiếu nữ áo đỏ trừng mắt:

- Ai nói ta cỡi ngựa nhanh. Ai dám nói thế. Ngựa ta có đạp người nào chưa. Thiếu niên thẹn trước mặt đông người, má đỏ ửng lên lẩm nhẩm:

- Tỷ tỷ... không nhanh!

Thiếu nữ hừ một tiếng:

- Nếu ta không nhanh, thì đúng là ngươi chậm đấy!

Thiếu niên gật đầu:

- Phải! Phải! Tiểu đệ chậm!

Bấy giờ, thiếu nữ áo đỏ mới nở nụ cười, thốt:

- Có ngoan như vậy mới được chứ! Thơ thơ sẽ cho ăn bằng thích, thức suốt đêm mà ăn, muốn ăn gì có nấy!

Thiếu niên đỏ mặt, cúi thấp đầu.

Người chung quanh muốn cười lắm, song chẳng ai dám cười.

Họ thấy đôi nam nữ này kỳ kỳ, nam thì bẽn lẽn như xử nữ, còn nữ thì láu táu hiếu thắng, độc đoán đến khí thương.

Nữ là Tiểu Tiên Nữ Trương Thanh, và nam là Cố Nhân Ngọc.

Tiểu Tiên Nữ cười ròn, thốt:

- Ta đã nói, hẳn nơi đây phải có cái gì cho chúng ta ăn được, ngươi không tin, bây giờ ngươi phải nhìn nhận là ta nói không sai!

Vô luận nàng nói gì, ai nhìn nàng, có ý nghĩ làm sao về câu nói, thái độ của nàng, nàng cũng chẳng cần quan tâm đến.

Cố Nhân Ngọc thẹn đến đỏ bừng hai vành tai, đáp không thành tiếng:

- Thơ thơ xem, có rất nhiều người... Tiểu Tiên Nữ trừng mắt:

- Nhiều người rồi sao. Ngươi sợ cái gì, hả.

Cố Nhân Ngọc không dám nói nữa, mường tượng rất sợ nàng.

Tiểu Tiên Nữ lại cười, tiếp:

- Có thể nói hôm nay là ngày tốt của Cửu liễu đầu đó! Mà ta cũng thấy vui lây nữa! Ta muốn ăn và uống một chầu để mừng!

Cố Nhân Ngọc không nén nổi tiếng thở dài.

Tiểu Tiên Nữ lại trừng mắt:

- Tại sao ngươi thở dài, hả. Cửu liễu đầu có người yêu, ngươi khó chịu lắm phải không.

Cố Nhân Ngọc cười vuốt:

- Tiểu đệ đâu... đâu có khó chịu! Tiểu đệ... tiểu đệ...

Tiểu Tiên Nữ bật cười sằng sặc:

- Ngươi không khó chịu là tốt lắm đó! ở đây có bàn một vài thứ ăn được, từ lâu rồi, ta không ăn các thứ đó, thành ra thèm! Ngươi biết chứ, trừ vùng Hồ Bắc ra, không nơi nào làm được mấy món ăn khá!

Nàng thốt, nàng cười, tặt lưỡi xuýt xoa, nắm tay lôi Cố Nhân Ngọc vào một ngôi quán, cùng ngồi xuống, bỗng đứng lên, trừng mắt nhìn Giang Biệt Hạc đang ở bên kia đường, bảo Cố Nhân Ngọc:

- Ngươi xem kìa, ai đó vậy.

Cố Nhân Ngọc nhìn theo hướng mắt của nàng, chợt biến sắc mặt, trầm giọng thốt:

- Sao y lại có mặt ở đây.

Tiểu Tiên Nữ cười lạnh:

- Phải đấy! Tại sao đường đường là một vị đại hiệp đất Giang Nam, lại ẩn trốn tại một địa phương nhỏ bé này. Không lẽ y không còn dám nhìn mặt ai nữa. Thảo nào có lời truyền thuyết trên giang hồ là y thất tung!

Nàng nói, dù cho kẻ điếc cũng nghe lọt. Dĩ nhiên, những người chung quanh nàng cũng nghe, trong số đó, những ai từng nghe danh Giang Biệt Hạc, đều quay đầu nhìn y.

Nhưng Giang Biệt Hạc thì mường tượng như không nghe gì cả, cứ cúi đầu bước đi, bước gấp, như muốn qua đoạn đường đó.

Tiểu Tiên Nữ vọt đến trước mặt y, cười nhẹ hỏi:

- Giang Biệt Hạc! Giang đại hiệp! Tại sao các hạ không mở miệng. Trước kia thì các hạ vẫn nói năng được chứ, phải không. Tôi còn nhớ là cái oai phong của các hạ không nhỏ đó mà!

Giang Biệt Hạc chẳng những không đáp, mà cũng không ngẩng đầu.

Tiểu Tiên Nữ cao giọng:- Giang Biệt Hạc! Ngươi đừng vờ điếc! Vô ích! Có rất nhiều người đang tìm ngươi để thanh toán những món nợ cũ! Hãy đi theo ta!

Bị chận, Giang Biệt Hạc đứng lại, bất động, mặt không biểu lộ một nét cảm tình nào.

Đường đường là một đại hiệp, hiện tại y như người chết rồi.

Quái nhân đi bên cạnh chợt thốt:

- Hắn không đi theo cô nương được đâu!

Thấy dáng người, nghe giọng nói, Tiểu Tiên Nữ giật mình, hỏi:

- Tại sao.

Quái nhân đáp:

- Tại vì y phải đi theo tại hạ.

Tiểu Tiên Nữ nổi giận:

- Đi theo ngươi. Ngươi là cái quái gì hả.

Theo câu nói, ngọn roi bay ra, dĩ nhiên cái đích là quái nhân.

Ngọn roi biến thành một con độc xà, xoắn tít quanh đầu quái nhân, tìm mặt mà mổ vào.

Quái nhân phản ứng chậm chạp, mường tượng khinh thường, dù cho roi có quất trúng mặt, cũng không đau, y lại nhìn ngọn roi một cách xuất thần.

Chắc chắn là ngọn roi sẽ lưu lại nơi mặt y ít nhất cũng vài lằn đỏ.

Ngờ đâu, bất thình lình, ngọn roi lại sang qua tay y, rồi ngọn roi đó lại gãy thành mười mấy đoạn, rơi lộp độp xuống mặt đường.

Còn Tiểu Tiên Nữ thì lảo đảo thân hình, chân chập choạng, lùi dần, lùi dần đến sát Cố Nhân Ngọc.

Cuối cùng nàng ngã, Cố Nhân Ngọc kịp thời hứng nàng vào lòng.

Người ngoài chỉ thấy roi gãy từng đoạn, chỉ thấy nàng ngã chứ không ai thấy quái nhân xuất thủ.

Đến cả Tiểu Tiên Nữ là người trong cuộc cũng không hiểu sự tình diễn tiến như thế nào. Nàng chỉ cảm thấy một đạo kình lực kỳ dị truyền theo roi, xâm nhập vào người nàng, như một làn sét.

Gặp một tay võ công cỡ đó, nếu là một người nào khác, dù không chết khiếp cũng chẳng dám xuất thủ báo hận.

Song Tiểu Tiên Nữ vốn tánh quật cường, chẳng biết sợ, chỉ biết giận, huống chi từ lúc dấn bước giang hồ, chưa hề bị nhục bại như lần này.

Cố Nhân Ngọc thì không như nàng, biết cân phân lợi hại, thấy đối phương cao cường quá, toan thấp giọng khuyên nàng nhịn đi, ngờ đâu, hắn chưa mở miệng, Tiểu Tiên Nữ đã lồng lên rồi.

Hai tay rẽ ra, hai thanh kiếm nằm gọn trong tay nàng.

Trong quán ăn, thực khách ngưng uống, buông đũa, đứng lên nhìn.

Có người cẩn thận hơn, xê dịch bàn ghế qua một bên, cho rộng đường đất để dễ bề quay xoay theo dõi diễn tiến.

Bởi, họ ức đoán cuộc xung đột này hẳn là phải ngoạn mục.

Song kiếm chớp lên, giao chuyển như làn điện nháng, chỉ trong nháy mắt, Tiểu Tiên Nữ đã xuất phát bảy chiêu, chiêu nào cũng tuyệt độc, nhằm vào những chỗ yếu nhược của đối phương.

Có kẻ cho rằng bị cô nương này hung hăng cực độ, nhưng có kẻ lại thích nhiệt náo, mong nàng đánh bạo hơn, và quái nhân phản ứng ác liệt hơn.

Ai chết mặc ai, kẻ thứ ba chỉ cần no mắt.

Người duy nhất lo sợ, là Cố Nhân Ngọc, nhưng có lo sợ cũng bằng thừa, vì chỉ có trời mới khuyên dứt Tiểu Tiên Nữ!

Hà huống, dù hắn có can ngăn được, hiện tại cũng muộn màng rồi.

Quái nhân khẽ nạt một tiếng, không ai thấy y làm động tác nào, hai thanh đoản kiếm của Tiểu Tiên Nữ bỗng vụt khỏi tay nàng, bay đi, biến mất trong bóng đêm. Chẳng ai biết kiếm bay hướng nào.

Nhìn qua Tiểu Tiên Nữ, khách bàng quan thấy nàng ngả vào lòng Cố Nhân Ngọc như trước.

Quái nhân trầm giọng thốt:

- Người là con cháu nhà ai. Tại sao không xét suy phải trái. Động một chút là hạ độc thủ được à. Cái bọn hậu bối trên giang hồ sao mà ngông cuồng đến thế, chẳng còn giữ quy củ chút nào cả!

Tiểu Tiên Nữ mắng:

- Chính ngươi mới là hậu bối, là tiểu tử, ngươi không biết giữ quy củ! Ngươi có biết không... Nàng không nói tiếp được tiếng nào nữa, bởi Cố Nhân Ngọc đã đưa tay bịt miệng nàng.

Tiểu Tiên Nữ nổi giận, vận toàn lực thúc cánh chõ vào bụng hắn, hắn đau quá, buông tay liền, nên nàng cũng vuột khỏi vòng tay hắn, ngã ngồi xuống đất.

Nàng ngồi y đó, đưa tay chỉ vào mũi Cố Nhân Ngọc, quát:

- Ta bị thiên hạ lăng nhục, chẳng những ngươi không bênh ta, lại còn không cho ta nói năng gì, như vậy ngươi có còn là một nam nhân nữa hay không. Thảo nào mà thiên hạ chẳng gọi ngươi là Cố tiểu muội!

Cố Nhân Ngọc thẹn đỏ mặt, ấm ứ buông từng tiếng:

- Tiểu đệ... tiểu đệ... thực... hiện tại...

Tiểu Tiên Nữ chận lời:

- Hiện tại cái gì. Hiện tai ta mới biết ngươi lầm ngươi. Từ lâu ta cứ tưởng ngươi là một nam tử hán, một đại trượng phu, không ngờ ngươi... ngươi mềm như bún!

Ngươi làm ta thất vọng quá chừng, ta thương tâm qua chừng!

Nàng vừa thốt, vừa đổ lệ, cuối cùng thì gào lên thảm thiết.

Cố Nhân Ngọc cắn răng, bước về phía quái nhân cao giọng thốt:

- Võ công của các hạ cao minh thật, tuy nhiên tại hạ vẫn muốn thỉnh giáo.

Quái nhân trầm gương mặt, không đáp.

Cố Nhân Ngọc vụt thét:

- Chú ý! Tại hạ xuất thủ đây!

Bình thường, hăn bẽn lẽn như xử nữ, trái lại, khi giao đấu, hắn chững chạc, trầm tĩnh vô cùng.

Một tiếng bình vang lên.

Quái nhân không né tránh, tay quyền của Cố Nhân Ngọc chạm trúng mình của y!

Tiểu Tiên Nữ ngưng khóc, mắt sáng lên, đinh ninh là quái nhân phải thọ thương. Nhà họ Cố nổi danh về thần quyền, một đấm của Cố Nhân Ngọc hẳn phải nặng trên ngàn cân. Xem hắn thì mảnh mai như tiểu thơ khuê các, song quả đấm của hắn thừa quật ngã một con trâu, nói gì là người!

Tiểu Tiên Nữ chỉ còn thiếu có việc vỗ tay reo hò thôi.

Nhưng, nàng nhận ra, quái nhân vẫn thần sắc không biến đổi.

Mường tượng không phải y hứng quả đấm của Cố Nhân Ngọc.

Hơn thế, đấm trúng đối phưong rồi, Cố Nhân Ngọc lại loạng choạng đôi chân, cơ hồ không đứng vững.

Tiểu Tiên Nữ đổi vui thành sợ.

Quái nhân nhìn Cố Nhân Ngọc, hỏi:

- Ngươi là chi của Cố lão tứ.

Cố Nhân Ngọc xuất mồ hôi lạnh, run giọng hỏi lại:

- Tiền bối có quen với gia phụ.

Quái nhân hừ một tiếng:

- Ta từng nghe Cố lão tứ trị gia rất nghiêm, sao để cho ngươi hống hách trên giang hồ. Phải biết, càng học võ công thì con người phải càng khiêm tốn chứ. Có đâu vì vài tiếng hàm hồ mà giở võ công hiếp đáp đồng loại. Hành vi đó là của cường đạo, vô sĩ, bất lương, chẳng lẽ gia gia ngươi quên dạy ngươi đạo lý xử thế.

Bị mắng, Cố Nhân Ngọc không dám ngẩng đầu, không dám nói một tiếng nào.

Tiểu Tiên Nữ hét:

- Thực sự ngươi là ai. Bằng vào đâu, ngươi giáo huấn bọn ta.

Giang Biệt Hạc đứng một bên, bất động từ lúc đầu, không hề sợ hãi cho con người quái dị đó, lúc Tiểu Tiên Nữ và Cố Nhân Ngọc tấn công.

Mường tượng là y biết rõ, nếu cả hai xuất thủ, chỉ chuốc khổ mà thôi.

Bây giờ, y điểm một nụ cười, hỏi:

- Đến lão nhân gia mà hai vị cũng chẳng biết nữa sao.Tiểu Tiên Nữ trừng mắt:

- Y là ai.

Giang Biệt Hạc thở dài, gằn từng tiếng:

- Lão nhân gia là Đại hiệp Yến Nam Thiên!

Tiểu Tiên Nữ có bao nhiêu vi vuốt đều thun lại, ý khí không bốc lên, môi không máy, lưỡi thụt luôn.

Chỉ có đôi mắt thì mở to ra, muốn nhắm lại nhưng mi mắt cứng đờ.

Cố Nhân Ngọc thì sụp mình xuống lại chào.

Trong bọn thực khác rời sòng bạc đến đó ăn uống, có kẻ biết danh của Yến Nam Thiên cũng nín thở luôn.

Yến Nam Thiên trừng giọng thốt:

- Từ nay, vĩnh viễn Giang Biệt Hạc không còn làm những việc khinh đời miệt thế, phi lý vô nhân nữa, các người không cần phải tìm hắn, thanh toán ân oán giang hồ. Đã có người làm công việc đó rồi. Hắn phải trả món nợ do hắn vay hai mươi năm về trước.

Cố Nhân Ngọc đổ mồ hôi ướt mình, liền miệng đáp:

- Vâng... vâng...

Yến Nam Thiên tiếp:

- Ta mong các ngươi từ nay đừng cậy võ công hiếp đáp thiên hạ, đừng mỗi chút mỗi dùng sát thủ!

Cố Nhân Ngọc cúi đầu:

- Vâng!

Yến Nam Thiên vẫy tay:

- Các ngươi đi đi!

Bạch Khai Tâm, Đồ Kiều Kiều nấp sau cánh cửa, nghe đầu gối nhũn ra, mồ hôi lạnh đẫm ướt cả y phục.

Hiên Viên Tam Quang vốn thuộc thành phần tà, gặp chánh tất phải sợ, song không đến nỗi quá sợ như Đồ Kiều Kiều và Bạch Khai Tâm, thấy cả hai trong tình trạng đó, không nhịn được cười, hỏi:

- Sao ngươi không la lên nữa. Nghe nói các ngươi nhốt Yến Nam Thiên trong Ác Nhân cốc suốt hai mươi năm, ta không tin, bây giờ thì ta tin là có việc đó! Bởi có làm nên các ngươi quá sợ như vậy!

Đồ Kiều Kiều thốt:

- Đâu... đâu có... Bà muốn chối, song lưỡi líu lại, không nói được thành lời.

Bạch Khai Tâm vọt miệng đáp:

- Việc đó do mụ ta và Lý Đại Chủy gây ra, không liên quan gì đến ta!

Hiên Viên Tam Quang cười hì hì:

- Không liên quan đến ngươi. Thế sao ngươi lại sợ.

Bạch Khai Tâm trừng mắt:

- Chứ ngươi thấy lão ta lại không sợ à.

Hiên Viên Tam Quang điềm nhiên:

- Ta sợ vì bình sanh có làm mấy việc bậy, dù sợ lão, ta cũng không sợ quá độ như bọn ngươi. Việc bậy của ta không quá đáng như việc của các ngươi!

Bạch Khai Tâm bĩu môi:

- Hiếp dâm là một tội, bức người đánh bạc cũng là một tội, hai tội ngang nhau, ta hiếp dâm, ngươi ép người đánh bạc, ngươi đừng tưởng là Yến Nam Thiên rộng lượng hơn cho ngươi! Cái danh Ác Đổ Quỷ của ngươi, còn ai chẳng nghe nói đến chứ. Hiên Viên Tam Quang lau mồ hôi, nín lặng.

Cả ba hy vọng Yến Nam Thiên dẫn Giang Biệt Hạc đi gấp khỏi nơi đó.

Ngờ đâu, Yến Nam Thiên muốn uống rượu, ngồi xuống bên cạnh một chiếc bàn, gọi rượu, tự châm, rồi uống.

Giang Biệt Hạc xuôi tay đứng một bên, không dám đi, không dám ngồi, thực khách cũng chẳng dám ngồi, cả bọn người trong quán cũng run lên từng chập, thừng chập.

Yến Nam Thiên thản nhiên như quanh mình chẳng có ai, cứ uống, cạn chén, rót đầy, rót xong, uống cạn, chốc chốc thở dài, phản phất nặng niềm tâm sự.

Hiên Viên Tam Quang cau mày, lẩm nhẩm:

- Tại sao Giang Biệt Hạc đi theo Yến Nam Thiên. Kỳ quái thật!

Có ai đáp được câu đó đâu. ít nhất, lão ta nghĩ như vậy.

Ngờ đâu, Đồ Kiều Kiều hỏi lại:

- Thế ngươi không biết lai lịch của Giang Biệt Hạc à.

Bà thở dài, tiếp:

- Chính ta, mãi bây giờ ta mới biết!

Hiên Viên Tam Quang trố mắt:

- Lai lịch của y. Lai lịch gì.

Đồ Kiều Kiều đáp:

- Nhất định y là Giang Cầm!

Hiên Viên Tam Quang cau mày:

- Giang Cầm là ai.

Đồ Kiều Kiều tiếp:

- Yến Nam Thiên đến Ác Nhân cốc là cốt ý tìm Giang Cầm báo thù, vì Giang Cầm hãm hại người anh em kết nghĩa của lão là Giang Phong.

Hiên Viên Tam Quang suy nghĩ một lát:

- Giang Phong. Cái tên nghe không lạ lắm...

Đồ Kiều Kiều tiếp:

- Giang Phong là phụ thân của Tiểu Linh Ngư.

Hiên Viên Tam Quang giật mình:

- Lão muốn tìm Giang Cầm báo thù, tại sao hiện tại không giết y đi, còn dẫn y theo đường làm gì.

Đồ Kiều Kiều thốt:

- Tại vì lão còn tìm Tiểu Linh Ngư để hắn tự tay sát hại kẻ thù.

Hiên Viên Tam Quang gật đầu:

- Lão có lý! Tuy nhiên nếu lão không tìm được Tiểu Linh Ngư thì sao.

Bạch Khai Tâm chen vào:

- Người như lão chỉ sợ không còn tìm gặp tiểu quỷ đó được nữa!

Hiên Viên Tam Quang hừ một tiếng:

- Tại sao chứ.

Bạch Khai Tâm chỉ cười, không đáp.

Chỉ vì Đồ Kiều Kiều đã len lén giật chéo áo y.

Vừa lúc đó, một thiếu niên cầm một chiếc bình đến cạnh bàn của Yến Nam Thiên ngồi xuống.

Hắn có vẻ thanh tú, khả ái, nhưng sắc mặt hắn xanh xao quá!

Hiên Viên Tam Quang kinh hãi, kêu khẽ:

- Tiểu tử đó là Giang Ngọc Lang, con của Giang Biệt Hạc.

Bạch Khai Tâm gật đầu:

- Một điểm không sai!

Giang Ngọc Lang mường tượng không trông thấy phụ thân, mà Giang Biệt Hạc cũng chẳng nhận ra con, cả hai như người xa lạ với nhau.

Hiên Viên Tam Quang cau mày:

- Hai cha con họ giở trò gì đây.

Đồ Kiều Kiều đáp:

- Có lẽ con định giải cứu cho cha thoát nạn!

Hiên Viên Tam Quang cười lạnh:

- Tiểu quỷ đó có tài năng gì mà muốn làm chuyện phi thường.

Đồ Kiều Kiều cười nhẹ:

- Tài năng thì hắn thiếu, song quỷ kế thì hắn thừa. Đến Tiểu Linh Ngư còn phải mắc lừa hắn, nói chi kẻ khác!

Hiên Viên Tam Quang trừng mắt:

- Ta biết hắn có lắm mưu mô, song so với Tiểu Linh Ngư, hắn còn kém xa, quá xa!

Đồ Kiều Kiều không nói gì nữa.

Bà biết, giao tình giữa Ác Đổ Quỷ và Tiểu Linh Ngư rất thâm hậu, bằng cớ là lão luôn luôn bênh vực cho Tiểu Linh Ngư.

Lúc đó, bên ngoài, Giang Ngọc Lang đang kính rượu Yến Nam Thiên.

Hiển nhiên là Yến Nam Thiên không biết hắn là con của Giang Biệt Hạc, nên lão không làm khó dễ gì hắn.

Lão và hắn trao đổi nhau mấy câu, rồi lão đứng lên, cao giọng hỏi:

- Thật sự ngươi có quen Tiểu Linh Ngư.

Giang Ngọc Lang cũng đứng lên, cười vuốt, đáp:

- Quen suông thì nói làm chi. Tiểu bối với hắn có cái tình hoạn nạn chi giao! Yến Nam Thiên chụp vai hắn:

- Gần đây, ngươi có gặp hắn không.

Giang Ngọc Lang đáp:

- Hai hôm trước, bọn tiểu bối cùng uống rượu với nhau trọn một đêm!

Yến Nam Thiên hỏi gấp:

- Bây giờ hắn ở đâu, ngươi biết chứ.

Giang Ngọc Lang trầm ngâm một chút:

- Hành tung của hắn vô định, song tiểu bối có thể tìm được hắn.

Yến Nam Thiên nhìn sửng hắn:

- Thật.

Giang Ngọc Lang nghiêng mình:

- Dù có cái mật bằng núi, tiểu bối cũng chẳng dám nói ngoa!

Yến Nam Thiên gật đầu:

- Tốt! Tốt! Tốt!

Lão vui ra mặt. Lão nắm chặt vai Giang Ngọc Lang, quên buông tay.

Tuy đau thấu trời, Giang Ngọc Lang vẫn phải cười.

Giang Biệt Hạc chớp mắt, bỗng cất giọng:

- Tiểu tử đó lai lịch như thế nào, chẳng ai biết rõ! Yến đại hiệp không nên tin lời hắn dễ dàng như vậy.

Yến Nam Thiên quát:

- Câm miệng! Trước mặt ta, ngươi muốn nói gì thì nói sao.

Lão trả tiền rượu, rồi nắm tay Giang Ngọc Lang bước đi.

Giang Biệt Hạc cúi đầu, lầm lũi bước theo, tuy nhiên, nếu ai tinh ý, hẳn thấy nơi khoé miệng y, ẩn ước có nụ cười.

Chương 115: Ác nhân tái hợp

Nấp sau cánh cửa, Đồ Kiều Kiều thấy rõ Yến Nam Thiên bị Giang Ngọc Lang lừa, không dằn lòng được, bật cười khan, rồi lẩm nhẩm:

- Ta biết trước, thế nào rồi Yến Nam Thiên cũng bị tiểu tử đó đưa vào tròng! Ta đoán không sai mà!

Bạch Khai Tâm cười hịt hịt:

- Tiểu tử đó quả nhiên có thủ đoạn thật! Con mẹ nó, hắn giả vờ khéo quá! Yến Nam Thiên đi theo hắn, thì thật là bị quỷ ám, mất cả lý trí!

Đồ Kiều Kiều tiếp:

- Lần này thì Yến Nam Thiên đừng hòng gặp Tiểu Linh Ngư! Vĩnh viễn lão ta không gặp Tiểu Linh Ngư, mà còn sợ tánh mạng của lão lại phải táng tận nơi tay cha con Giang Biệt Hạc!

Hiên Viên Tam Quang sững sờ đến xuất thần, bất thình lình, lão tung cửa, định xông ra.

Nhưng, Đồ Kiều Kiều đã hờm sẵn ở sau lưng lão rồi. Lão vừa xô cửa, bà liền điểm vào năm sáu huyệt đạo của lão, đoạn vác lão lên vai, quay mình vọt qua cửa sổ phía hậu, thoát ra ngoài.

Bạch Khai Tâm theo sát bên sau, vỗ tay cười, thốt:

- Không ngờ Đồ Kiều Kiều lại mê Ác Đổ Quỷ, cướp lão ta mang về làm chồng! Ngươi phải cẩn thận nhé, làm vợ một con bạc không sướng gì đâu nhé, lúc thua sạch tiền, lão dám bán vợ luôn cho mà xem!

Hiên Viên Tam Quang vừa sợ hãi vừa phẫn nộ, song không làm sao phản ứng, dù chỉ bằng lời nói.

Đồ Kiều Kiều do ngã sau thoát đi, chạy trên nóc nhà, ra khỏi tiểu trấn, đúng lúc trời hừng sáng, nhưng trên đường vào núi, chưa có bóng người.

Bà ta phóng chân chạy như bay lên núi, chẳng rõ đi được bao lâu, khi nghe tiếng kim khí chạm đá ầm ầm vọng đến tai, bà mới thở phào.

Lý Đại Chủy, Cáp Cáp Nhi và Đỗ Sát đang phá núi, bỗng thấy Đồ Kiều Kiều và Bạch Khai Tâm trở về, cả hai chạy chết, như có người đuổi gấp phía sau.

Kỳ quái hơn nữa là Đồ Kiều Kiều có đèo thêm một người.

Bọn Lý Đại Chủy lập tức dừng tay, rồi cùng chạy đón đầu bọn Đồ Kiều Kiều.

Cáp Cáp Nhi chợt cười vang, thốt:

- Ta cứ tưởng là ai! Thì ra là Ác Đổ Quỷ! Ha ha! Ha ha! Lâu quá, mới gặp lại lão này!

Lý Đại Chủy cũng cười giòn:

- Ác Đổ Quỷ! Lâu quá mới gặp lại nhau, tại sao vừa gặp lại nhau là ngươi đeo dính mụ Đồ. Không lẽ Đổ Quỷ biến thành Sắc Quỷ.

Đỗ Sát cau mày:

- Việc gì đã xảy ra đó!

Đồ Kiều Kiều không đáp vội, trước hết đặt Hiên Viên Tam Quang xuống đất, đồng thời giải khai huyệt đạo cho lão ta, sau đó bà thở mệt.

Hiên Viên Tam Quang đứng lên, nhìn quanh một lượt, bật cười ha hả:

- Thì ra, bọn các ngươi cùng quy tụ nhau cả lại đây! Quy Sơn mà có bọn rùa quạ như các ngươi, đúng là danh phù kỳ thực!

Bạch Khai Tâm cười khanh khách:

- Đồ Kiều Kiều vô duyên vô cớ, điểm huyệt ngươi, vác ngươi chạy đi rồi quăng như quăng con chó, ngươi không báo hận, lại còn cười vui, xem ra con người của ngươi, ai muốn khinh miệt cách nào cũng được.

Hiên Viên Tam Quang vốn tánh hào sảng, bỗng nhiên gặp lại rất nhiều bằng hữu cũ cùng một lúc như vầy, lòng rộn lên niềm vui, quên hết mọi việc.

Bây giờ, nghe Bạch Khai Tâm nhắc nhở, bất giác lửa giận bừng lên, nhảy vọt tới, chỉ tay vào mũi Đồ Kiều Kiều, quát:

- Ta hỏi ngươi, tại sao ngươi điểm huyệt ta. Không lẽ ta là con người dễ khinh nhất trần đời.

Đồ Kiều Kiều hỏi lại:

- Còn ngươi, vừa rồi ngươi định chạy ra ngoài, để làm gì chứ.

Hiên Viên Tam Quang hét lên:

- Ta làm gì mặc ta, can chi đến ngươi!

Đồ Kiều Kiều cười mỉa:

- Có phải là ngươi định mách Yến Nam Thiên, cho lão ấy đừng mắc mưu Giang Ngọc Lang phải chăng!

Ba tiếng Yến Nam Thiên vừa thoát khỏi miệng Đồ Kiều Kiều, bọn Lý Đại Chủy, Cáp Cáp Nhi và Đỗ Sát cùng biến sắc mặt, mường tượng không đứng vững.

Đỗ Sát kêu lên thất thanh:

- Yến Nam Thiên.

Cáp Cáp Nhi tiếp hỏi:

- Ngươi... ngươi thấy lão ta.

Lý Đại Chủy tiếp luôn:

- Không lẽ... không lẽ... bệnh tình của lão lành rồi.

Đồ Kiều Kiều đáp:

- Chẳng những lão lành bệnh mà công phu của lão phảng phất còn cao hơn trước, vừa trông thấy lão, ta chưa nhận ra ngay, nhưng khi thấy lão biểu lộ công phu thì ta không còn nghi ngờ gì nữa. Trừ Yến Nam Thiên ra, trên đời này không coó một ai có võ công cỡ đó!

Cáp Cáp Nhi run rẩy, hai hàm răng đập vào nhau cạch cạch, tiếng cười hằng ngày mất hẳn, cả tiếng nói cũng im luôn.

Lý Đại Chủy hỏi:

- Hiện tại... lão ta... ở đâu.

Bạch Khai Tâm đáp:

- Lão bị cha con Giang Biệt Hạc lừa, dẫn đi đâu đó. Nhưng Ác Đổ Quỷ lại muốn tìm lão trở về.

Lý Đại Chủy, Cáp Cáp Nhi, Đỗ Sát lập tức bao vây quanh Hiên Viên Tam Quang, cả ba cùng nghiến răng, sáu mắt bắn hung quang chớp ngời.

Đỗ Sát gằn từng tiếng:

- Tại sao ngươi có ý tứ đó.

Hiên Viên Tam Quang không sợ ai khác, nhưng đối với Đỗ Sát, lão khiếp mấy phần, gượng cười đáp:

- Ta có ý tứ gì đâu. Bất quá ta muốn lão giết cha con Giang Biệt Hạc vậy thôi! Bạch Khai Tâm thốt:

- Đỗ lão đại! Đừng tin lão!

Hiên Viên Tam Quang tiếp:

- Chẳng lẽ ta xúi lão đi tìm các ngươi mà gây phiền phức cho các ngươi.

Bạch Khai Tâm cười mỉa:

- Ai biết đâu được, ngươi không có ý đó. Hơn mười năm cách biệt, con người có ít nhiều thay đổi, trong thời gian đó, ngươi đã làm gì, bọn ta không hiểu rõ, chẳng hạn, ngươi kết cấu với Yến Nam Thiên, ngươi với cao mà quên đi những bằng hữu cũ ở dưới thấp.

Hiên Viên Tam Quang nổi giận:

- Lời nói của ngươi thúi hơn phân chó! Đỗ lão đại đừng có tin lão!

Bạch Khai Tâm cười hì hì:

- Ngươi có tật hay nhúc nhích nếu ngươi không làm điều chi bất lợi cho bọn ta, thì tại sao vừa gặp nhau là ngươi bỏ chạy.

Hiên Viên Tam Quang thoáng biến sắc:

- Cái đó... cái đó...

Bạch Khai Tâm vỗ tay bốp bốp:

- Ngươi nói chứ. Tại sao ngươi lúng túng. Có phải là ngươi đã làm gì bất lợi cho bọn ta chăng.

Hiên Viên Tam Quang lồng lên, hét:

- Ta không đào mồ cuốc mả tổ tông ngươi, tại sao ngươi cứ buộc quấy, vu vơ cho ta mãi.

Bạch Khai Tâm thấy mục đích đã đạt được rồi, để mặc cho Hiên Viên Tam Quang mắng, không buồn đáp lại.

Quả nhiên, Lý Đại Chủy và Cáp Cáp Nhi cùng nổi giận, còn Đỗ Sát thì trầm gương mặt lạnh, gằn mạng từng tiếng:

- Có phải là vừa rồi, ngươi trông thấy họ lại vụt chạy chăng.

Hiên Viên Tam Quang đáp:

- Ta... phải! Ta có chạy đi.

Đỗ Sát hỏi:

- Tại sao.

Hiên Viên Tam Quang ưỡn ngực, cao giọng:

- Chỉ vì ta thua sạch tiền của các ngươi!

Ai ai cũng giật mình, sửng sốt.

Cáp Cáp Nhi hỏi gấp:

- Tiền của bọn ta. Tiền gì.

Hiên Viên Tam Quang tiếp:

- Các ngươi cũng biết, ta là Ác Đổ Quỷ nhưng ta lại thích thua hơn là ăn, ta chỉ cần trông kẻ khác vui mừng khi đánh bạc ăn, là ta khoái như chính mình ăn vậy. Các ngươi chẳng bao giờ hưởng được niềm vui đó đâu.

Lão dừng lại một chút, đoạn tiếp:

- Trước đây mấy tháng, ta thay thế cho một vị bằng hữu, mang số bạc bảo tiêu đến Giang Nam cho Đoàn Hiệp Phi, làm cái việc đó, ta đắc tội với cha con Giang Biệt Hạc thật, song bù lại ta khai sòng bạc với Đoàn Hiệp Phi suốt nửa tháng ròng rã, ta ăn mấy mươi vạn lượng. Có số tiền lớn trong tay, ta càng sanh ngứa ngáy, muốn phủi sạch trong chốc lát thôi...

Lý Đại Chủy cười lạnh:

- Không ngờ ngươi cũng có nhân đạo! Một tên hiệp đạo đáng khen, cướp của bọn giàu, tiếp trợ hạng nghèo!

Hiên Viên Tam Quang tiếp:

- Ta lại mở sòng, ác thay càng đánh lại càng ăn, càng ăn ta càng bực! Không biết phải làm cách nào cho thua hết!

Lý Đại Chủy bĩu môi:

- Muốn ăn thì khó, chứ muốn thua thì còn gì dễ bằng!

Hiên Viên Tam Quang lắc đầu:

- Các ngươi không biết chi hết. Chơi bạc một cách chân chánh, ăn hay thua đâu phải do mình! Có kẻ muốn ăn lại thua, thì người muốn thua cũng thế, kết quả trái ngược với ý muốn.

Dừng lại một chút lão tiếp:

- Rồi có một hôm, ta đến một thị trấn, khai sòng luôn hai ngày, lần này thì ta thua, trong thị trấn, ai ai cũng ăn cả, không nhiều thì ít. Ai ai cũng chơi cả, duy có một người, ngày nào cũng đến sòng, nhưng không hề tham gia cuộc đỏ đen. Hắn không chơi, ta càng ép hắn chơi, ta ép cách gì, hắn cũng không chơi. Người trong thị trấn đánh cuộc với ta, nếu ta ép được hắn là họ sẽ cúi đầu trước mặt ta. Hắn họ Lý.

Lão lại dừng, lấy hơi thở, rồi tiếp:

- Trong thị trấn lại có một quả phụ họ Đồ, suốt mười năm thủ tiết, không ai thấy bà ấy cười, trong nhà chỉ nuôi một con chó, ngoài con chó ra, bà chẳng hề tiếp xúc với một ai. Ta còn thừa lại ba vạn lượng bạc, mang hết đến trước mặt họ Lý đánh cuộc với hắn, nếu ta nói một tiếng, mà mụ họ Đồ cười, nói thêm một tiếng, mụ ta tát tay vào mặt ta, thì ta ăn, hắn phải gieo xúc xắc với ta đủ mười canh. Ngược lại, ta không chọc nổi mụ Đồ cười, đánh ta, thì ta thua, hắn sẽ ăn trọn số bạc ba vạn lượng.

Lão mỉm cười, tiếp:

- Chọc mụ Đồ cười, là một cái khó, chọc cho mụ tát tay, là một cái khó hơn. Bởi mụ ta từng giữ câu:

nam nữ thọ thọ bất thân, thì khi nào mụ chạm tay vào mặt nam nhân!

Bạch Khai Tâm hỏi:

- Gã họ Lý chịu chơi không. Ngươi nói gì.

Hiên Viên Tam Quang đáp:

- Gã chịu liền. Ta chờ lúc mụ Đồ xuất ngoại, đón dọc đường. Đi đâu, mụ cũng dẫn con chó theo cả. Ta bước đến trước con chó, cung cung kính kính thốt: Ba! Mụ Đồ giật mình, rồi bật cười. Ta lại hướng qua mụ, cung cung kính kính thốt: Má! Mụ đỏ mặt, vung tay tát vào mặt ta ngay.

Lý Đại Chủy gập lưng lại mà cười.

Hiên Viên Tam Quang tiếp:

- Sau đó, ta cùng họ Lý gieo xúc xắc, ta thắng luôn mười cuộc. Thoạt đầu, y đặt nhỏ, dần dần y đặt lớn, y thua sạch tiền, chưa chịu thôi, dẫn luôn ta về nhà, vơ vét tiền trong nhà lớn, đánh tiếp, lại thua, đưa ta vào nhà nhỏ, nơi đó có mấy chiếc rương to.Đồ Kiều Kiều kêu lên thất thanh:

- Rương to. Rương gì.

Hiên Viên Tam Quang tiếp:

- Rương màu đen, bám đầy bụi bên ngoài, họ Lý bảo rằng có người nhờ y giữ, từ lâu y không hề mó đến, bây giờ thì bắt buộc y phải dùng đến rồi. Người ta thua bạc, dám bán vợ mà gỡ, huống hồ đồ vật của kẻ khác gởi chứ.

Đồ Kiều Kiều hỏi gấp:

- Y thua luôn mấy chiếc rương đó.

Hiên Viên Tam Quang gật đầu:

- Đúng vậy! Song ta không ngờ trong rương toàn là vàng ròng, bạc trắng, ta cũng không biết những chiếc rương đó là của các ngươi, nếu bên trong các ngươi không lưu lại ký hiệu! Nhưng, ta cần gì biết vàng bạc đó là của ai, có vốn rồi là ta mở sòng, chơi mãi, mấy trăm lượng lũ lượt ra đi suốt mấy ngày liền, còn lại bao nhiêu ta cho luôn kẻ khác làm của hồi môn. Hiện tại, ta trắng tay, không còn một đồng một chữ! Chỉ còn lại cái mạng già này thôi!

Bọn Lý Đại Chủy năm người nghe Hiên Viên Tam Quang thuật rồi, cùng sững sờ, mặt biến sắc thành màu tro, tổ tông chết đi, họ cũng không ủ rũ bằng.

Cáp Cáp Nhi thốt:

- Thì ra, anh em Âu Dương Cóc, Âu Dương Cách không có giấu những chiếc rương tại Quy Sơn! Chúng gởi nơi họ Lý! Bọn ta bị lừa đau quá!

Lý Đại Chủy căm hận:

- Vô luận là ai lâm vào cảnh của chúng, cũng không thể nói ngoa! Ngờ đâu chúng cũng dám nói như thường! Quả thật chúng không phải là con người!

Cáp Cáp Nhi bỗng chụp cuốc xuổng quăng từng chiếc một đi xa xa, bật cười lớn:

- Thực ra chúng ta nên cảm kích Ác Đổ Quỷ mới phải!

Bạch Khai Tâm hừ một tiếng:

- Cảm kích lão.

Cáp Cáp Nhi tiếp:

- Nếu lão không nói ra, chúng ta cứ ở đây, làm cái việc khổ nhọc này, phá núi mà vào sâu, để rồi chẳng lấy được cái gì. Bây giờ chúng ta có thể nghỉ ngơi một chút!

Bạch Khai Tâm mỉa:

- Thảo nào ngươi chẳng mập! Chỉ vì ngươi ngại nhọc hơn ai hết!

Đỗ Sát từ từ thốt:

- Thật đấy, lão Cáp nói đúng! Nếu không có Hiên Viên Tam Quang, thì vĩnh viễn chúng ta không biết những chiếc rương đó hạ lạc nơi nào. Rồi chúng ta phải phí công truy tầm, chúng ta bồn chồn lo lắng, khẩn trương đến hơi thở cuối cùng, chết trong ấm ức.

Bạch Khai Tâm hỏi:

- Thế các ngươi có định bắt lão bồi thường chăng.

Lý Đại Chủy mỉm cười:

- Lão đã nói, tiền thì không, chỉ có mạng!...

Bạch Khai Tâm tiếp:

- Nhưng thịt của lão cũng khá lắm, chẳng lẽ ngươi không tưởng nếm chứ.

Lý Đại Chủy cười giòn:

- Cho lão vào bụng ta thế nào được. Rủi lão cao hứng, lại rủ tim, gan, phỗi của ta gây sòng với hắn, thì ta mới làm sao.

Y trừng mắt nhìn Hiên Viên Tam Quang hỏi:

- Tiền thì ngươi thua hết, chẳng lẽ ngươi cũng thua luôn những chiếc rương.

Hiên Viên Tam Quang lắc đầu:

- Không!

Lý Đại Chủy sáng mắt lên:

- Thế những vật đó hiện giờ ở đâu.

Hiên Viên Tam Quang đáp:

- Ta ngại nặng, vả lại cũng chẳng dùng vào việc gì, nên đã quẳng hết xuống Dương Tử Giang rồi!

Lý Đại Chủy cùng Đồ Kiều Kiều nhìn nhau không ai nói tiếng gì!

Hiên Viên Tam Quang hỏi:

- Mất một vài lượng bạc, các ngươi không chịu nổi sao. Ngươi mê tiền đến thế à.

Lý Đại Chủy thở dài:

- Ngươi không hiểu gì cả! Con người càng già càng tham tiền, biết rằng chết không mang theo được, song ai ai cũng muốn tích trữ! Càng nhiều càng tốt!

Cáp Cáp Nhi phụ họa:

- Đúng đó! Suốt ngày chúng ta chẳng làm gì cả, cứ đóng cửa nhà lại, nhìn tiền, đếm tiền, cũng thấy thích sống rồi!

Hiên Viên Tam Quang lắc đầu:

- Ta thấy các ngươi gần đến lúc chui vào quan tài rồi đó, một con người không thích gì hết, chỉ thích tiền là cầm như đã chết nửa phần rồi.

Rồi lão tiếp:

- Nhưng, đã thích tiền như vậy, sao các ngươi không tái hành nghề trộm cướp. Bởi số bạc đó, cũng là do các ngươi cướp đoạt mà có kia mà!

Lý Đại Chủy chỉnh sắc mặt:

- Ngươi lại càng không hiểu chi cả! ác nhân có cái thân phận của ác nhân, như bọn ta đây, bây giờ trở lại làm cái việc giết người, cướp của, thì sẽ bị ngươi nhăn răng cười cho thúi đầu.

Hiên Viên Tam Quang thừ người một lúc rồi bật cười to:

- Ta không ngờ bọn các ngươi không dám làm cái việc của bọn cường đạo! Như vậy là hết xài được các ngươi rồi! Ta nghĩ các ngươi nên chết đi là phải hơn!

Đồ Kiều Kiều gắt:

- Câm ngươi đi! Ai dám bảo Thập Đại Ác Nhân là những kẻ hết xài.

Hiên Viên Tam Quang cười lạnh:

- Hai mươi năm trước, các ngươi có thể là Thập Ác Nhân, nhưng trốn chui trốn nhủi trong cái hang hẻo lánh đó qua hai mươi năm dài rồi, các ngươi chỉ đáng được gọi là ngũ đại rút đầu quy, năm con rùa lớn thụt đầu thụt cổ mà thôi!

Đồ Kiều Kiều nổi giận:

- Còn ngươi, ngươi là cái quái gì chứ. Hai mươi năm trước, bất quá ngươi được kể trong nhóm Thập Ác Nhân là vì người ta miễn cưỡng nhận ngươi cho đủ số vậy thôi! Còn lâu lắm ngươi mới có tư cách làm một ác nhân.

Hiên Viên Tam Quang hừ một tiếng:

- Nếu chúng ta đều chẳng đáng làm ác nhân, thì tại sao chúng ta không nổi hứng làm một việc tốt.

Lý Đại Chủy hỏi:
- Việc tốt là việc gì.

Hiên Viên Tam Quang đưa tay chỉ Hoa Vô Khuyết nằm dưới đất và Thiết Tâm Nam ở trong lồng, đáp:

- Tại sao chúng ta không phóng thích họ, cho họ cảm kích chúng ta.

Lý Đại Chủy trầm ngâm một chút:

- Phải đó! Chúng ta đã bị thiên hạ hận oán nhiều lắm rồi, ngẫu nhiên có được mấy người cảm kích, điều đó cũng hay hay!

Hiên Viên Tam Quang gọi:

- Đỗ lão đại! Ý tứ ngươi như thế nào.

Đỗ Sát lạnh lùng:

- Trái lại, họ là những kẻ sắp chết, chúng ta giết họ cũng chẳng thú vị gì.

Bạch Khai Tâm đảo ánh mắt một vòng, hỏi:

- Các ngươi muốn làm người tốt, sao không nổi hứng làm triệt để.

Cáp Cáp Nhi bật cười ha hả:

- Chẳng lẽ một “Tổn nhân bất lợi kỷ” như ngươi cũng làm được một việc tốt nữa sao.

Bạch Khai Tâm điềm nhiên:

- Ta làm điều bại hoại đã quen rồi, bây giờ muốn biết cái mùi vị của sự làm một việc tốt xem sao. Nếu không, khi chết đi, ta chẳng biết thế nào hồi đáp Diêm Vương!

Bạch Khai Tâm chỉ Hoa Vô Khuyết và Thiết Tâm Nam, bật cười hắc hắc, tiếp:

- Như hai người đó, chàng yêu nàng, nàng yêu chàng, chỉ vì có Tiểu Linh Ngư ở giữa, thành ra họ chưa kết hợp với nhau. Hiện tại, Tiểu Linh Ngư cầm như bất động rồi, tại sao chúng ta không tác thành cho họ nên chồng nên vợ với nhau. Ha ha! Còn gì tốt hơn là giúp những kẻ tình chung được mãn nguyện.

Cáp Cáp Nhi vỗ tay cười lớn:

- ý kiến đó hay! Rất hay! Chúng ta ngồi nhàn lâu quá, đâm chán! Phải tạo một cái gì náo nhiệt, cho tâm tình cởi mở đôi chút!

Lý Đại Chủy cũng cười phụ họa:

- Hai mươi năm rồi, ta không uống rượu mừng, bây giờ ta nghe thèm quá!

Đồ Kiều Kiều chỉ Bạch Khai Tâm, cười thốt:

- Ta biết tiểu tử này không có tâm địa tốt, quả nhiên hắn còn giở cái thủ đoạn tổn nhân bất lợi kỷ luôn!

Bạch Khai Tâm hỏi:

- Làm mai đặng tác hợp cho nam nữ thành hôn, là một điều tốt nhất đời, nếu Diêm Vương biết, hẳn cũng tăng số thọ cho ta, tại sao ngươi lại mai mỉa ta.

Đồ Kiều Kiều mỉm cười:

- Ngươi thừa hiểu, hiện tại họ đang thương tâm, người tác hợp cho họ làm việc đó, ngươi còn tổn đức hơn giết chết họ!

Bạch Khai Tâm nheo mắt, cười hì hì:

- Bây giờ thì họ thương tâm, song sau khi họ hưởng tư vị thành thân rồi họ sẽ hết thương tâm!

Lý Đại Chủy mắng:

- Cái miệng chó đó chẳng bao giờ nói được một tiếng người!

Đồ Kiều Kiều cười đáp:

- Miệng chó dùng để ăn phân chứ đâu phải để nói tiếng người. Kẻ xấu vĩnh viễn không thể làm được một việc tốt!

Cáp Cáp Nhi khích:

- Các ngươi nói sao thì nói, ta quyết định phải cho họ thành thân với nhau mới được! Ha ha! Ta còn muốn tự tay thay áo hồng cho họ, tự tay rót rượu hợp cẩn cho họ giao bôi!

Lý Đại Chủy nhìn qua Bạch phu nhân, bỗng cười thốt:

- Ở đây còn một mẫu đại trùn, chúng ta cũng nên tìm cho mụ một đức phu quân! Cáp Cáp Nhi nhìn Bạch phu nhân, rồi nhìn sang Bạch Khai Tâm, bật cười lớn tiếp lời:

- Xem ra, vị đại tẩu này có phúc khí lớn đấy, có duyên nợ với họ Bạch, lấy chồng nào cũng họ Bạch cả!

Y gật gù, tiếp luôn:

- Như vậy, mụ ta luôn luôn vẫn là Bạch phu nhân, khỏi phải thay đổi cách xưng hô chi cả.

Đồ Kiều Kiều cười, gật đầu:

- Phải đó! Trời sanh ra họ để mà kết thành đôi vợ chồng, xứng lắm!

Bạch Khai Tâm kêu lên:

- Các ngươi... các ngươi...

Y dợm chân, định chạy đi.

Đồ Kiều Kiều, Lý Đại Chủy, mỗi người một bên, giữ y lại.

Đồ Kiều Kiều thốt:

- Đó là việc tốt nhất trần đời, tại sao ngươi định bỏ chạy.

Lý Đại Chủy trầm giọng:

- Chạy đi đâu mà được với ta!

Từ lúc nghe nói đến Tiểu Linh Ngư, Hiên Viên Tam Quang nín lặng.

Bây giờ, đột nhiên lão cất tiếng:

- Ta biết, có hai người sắp thành thân, nếu các ngươi muốn, chúng ta cứ hiệp với họ mà làm cái việc vui này, được vậy, vừa khỏi mất tiền, vừa tăng phần nhiệt náo!

Đồ Kiều Kiều hỏi:

- Có phải là ngươi muốn nói đến tiểu liễu đầu Mộ Dung Cửu và Hắc bằng hữu của ngươi chăng.

Hiên Viên Tam Quang đáp:

- Chính vậy!

Lý Đại Chủy cười lớn:

- Nhà Mộ Dung khi nào chấp nhận cho chúng ta nhập cuộc chung vui! Ác Đổ Quỷ điên rồi chăng.

Hiên Viên Tam Quang thốt:

- Chúng ta hà tất phải thương lượng với họ. Cứ chờ đến giờ đến lúc là tất cả cùng ùa vào nhà to, nhập đống lại cả ba tân lang, tân nương, rồi cùng nốc rượu mừng do họ chuẩn bị sẵn, chẳng lẽ ngày lành tháng tốt, đang việc vui, mà họ sanh sự với chúng ta. Họ phải kiêng cữ chứ!

Cáp Cáp Nhi vỗ tay hoan nghinh:

- Chủ ý đó tuyệt diệu! Tuyệt diệu thật!

Lý Đại Chủy chép miệng:

- Ta hy vọng trên bàn tiệc của họ, có món thịt người. Lúc đó thì các ngươi ăn sơn hào hải vị, còn ta thì cứ gắp thịt người mà nhai, mà ngốn! Nếu được vậy thì đúng là rượu vui!

Bạch Khai Tâm lạnh lùng:

- Ta hy vọng Yến Nam Thiên sẽ có mặt trong bữa tiệc đó.

Mọi người đều im bặt.

Hiên Viên Tam Quang lắc đầu:

- Chắc chắn Yến Nam Thiên không đến đó uống rượu vui!

Bạch Khai Tâm bĩu môi:

- Làm sao ngươi biết được chứ. Lão ấy có là con sâu nằm trong bụng ngươi đâu.

Hiên Viên Tam Quang không lưu ý đến lời nói đó, cứ tiếp:

- Hiện tại, Yến Nam Thiên một lòng tưởng đến việc tìm Tiểu Linh Ngư, đâu có công phu thừa thãi đi uống rượu cưới!

Bạch Khai Tâm hừ lạnh:

- Ngươi đừng quên, muốn tìm một người, thiên hạ thường đến chốn đông người mà tìm, mà nơi nào đông cho bằng nơi có lễ cưới. Nếu ta là Yến Nam Thiên, ta đến đó ngay!

Hiên Viên Tam Quang xì một tiếng:

- Còn ngươi, ngươi cùng đừng quên kẻ dẫn đường cho Yến Nam Thiên hiện tại là ai!

Bạch Khai Tâm gật mình, nín ngay.

Đồ Kiều Kiều mỉm cười:

- Hiện tại kẻ dẫn đường cho Yến Nam Thiên là Giang Ngọc Lang, mà Giang Ngọc Lang thì chẳng những không bao giờ đưa Yến Nam Thiên đến nhà Mộ Dung Cửu, lại còn cố kỵ đưa Yến Nam Thiên đến bất cứ nơi nào khác có đông người. Hắn sợ những bộ mặt quen lại bại hoại mưu mô hắn.

Bạch Khai Tâm hỏi:

- Nói như vậy là chỗ nào càng đông người, chỗ đó càng được an toàn.

Hiên Viên Tam Quang đáp:

- Chỗ an toàn nhất là nhà của các cô nương họ Mộ Dung.

Đồ Kiều Kiều tán đồng ý kiến:

- Một điểm nhỏ không sai! Không ngờ ngày nay Ác Đổ Quỷ lại thông minh hơn trước!

Cáp Cáp Nhi nhảy dựng lên:

- Nếu thế, chúng ta còn chờ gì nữa. Đi! Đi ngay! Ha ha! Trời sanh ta vốn thích náo nhiệt! Người càng đông, ta càng thích!

Đến lúc đó, Hoa Vô Khuyết hận mình sao còn sống trên đời này!

Hắn nghĩ đến việc họ sắp làm cho hắn và Thiết Tâm Nam, mà lòng tan nát.

Và còn điều đau khổ cho hắn, lại là điều hiện tại không còn ai phá cửa động nữa. Tiểu Linh Ngư và Di Hoa cung chủ chắc chắn phải bị chôn sống!

Hắn hiểu rõ, trong phút giây này, Thiết Tâm Nam còn đau lòng hơn hắn.

Hắn không dám nhìn nàng.

Thực sự thì Thiết Tâm Nam lúc đó không khóc nữa. Nguồn lệ của nàng đã cạn từ lâu.

Và hiện tại, họa Tiểu Linh Ngư bị khốn trong sơn động được sáu ngày rồi.

Họ không hy vọng sống sót sau thời gian đó! Có lẽ họ đã chết rồi. Nếu chưa thì cũng sắp chết.

Chắc chắn phải chết.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau