GIANG HỒ KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Giang hồ ký - Chương 46 - Chương 47

Chương 46: Ân oán tình thù tổng kết oán

Tổng đàn Thiên Ma giáo.

Đây là một tòa trang viện rộng lớn và hết sức sang trọng, vốn dĩ Thành Thế Hùng dành để vui hưởng tuổi già, nhưng giờ đây đã trở thành Tổng đàn của Thiên Ma giáo.

Lúc này trên bãi cỏ rộng hơn trăm mẫu, trước cổng được dựng lên một mộc đài cao khoảng ba trượng và diện tíh rộng gần hai mẫu.

Trên mặt đài hoàn toàn trống trải, không có một vật.

Chỉ trên trụ cột phía chính diện mộc đài có treo một đôi liễn trúc viết :

Thiên hạ hào kiệt giai ngộ hữu

Ma lâm điểm tướng độc xưng hùng

Khẩu khí to thật, Chân Dật Lan suýt nữa đã thất thanh cười to.

Xung quanh mộc đài bày trên trăm bàn tiệc, các nhân vật có tiếng tăm khắp tam sơn ngũ nhạc, bát hoang tứ hải đã ngồi đầy.

Mặc dù bữa tiệc này không phân chia ranh giới rõ rệt, đâu là chỗ ngồi của người chính phái, đâu là chỗ ngồi của người tà phái, nhưng họ tự phân chia lấy, không hề lẫn lộn.

Ngoại trừ năm bàn giữa đối diện với mộc đài dành cho tông chủ và trưởng lão các phái hắc bạch, những bàn bên trái đều do nhân vật hắc đạo chiếm cứ, còn mấy mươi bàn bên phải thì do môn hạ các bang phái và nhân vật bạch đạo chiếm cứ.

Lúc này chỉ còn một khắc nữa là đến chính ngọ.

Năm bàn giữa ngoại trừ một bàn dành cho chủ nhân, bốn bàn khác đều đã ngồi đầy.

Bàn thứ nhất gồm Khô Trúc Tiên Ông, Cốc Mộng Viễn, Chân Dật Lan, Bắc Minh thần tăng, Nam Hoang Nhất Tẩu, Tà Hiệp Chân Cửu, Bào Kiếm Đạn Quán Khách Triển Ngọc Thành và Vân Sơn Bố Y Hầu Hạ Chí Dương.

Bàn thứ nhì là Xích Tu Đà Ông Cổ Bác Công, Túy Ma Mộ Dung Kính, Vô Ưu Túy Tẩu Bạch Phan, Tam Hy Khoái Kiếm Triển Vân Sanh, Tây Trúc Tần Tiêu Hồng, Cái bang Bang chủ Ngốc Cái Truy Hồn Tẩu Lăng Hư với hai vị Chưởng môn nhân Côn Luân và Nga My.

Bàn thứ ba là Chưởng môn nhân Minh Thiện đại sư, Võ Đang chưởng môn Nhất Thanh đạo trưởng, Hoa Sơn chưởng môn Mai Kiếm Kim Chỉ Hiệp Huê Nguyên Hàn, Kinh Hồng Xế Điện Kiếm Tư Mã Thái, Xích Thủ Đồ Lăng Khách Lăng Tiêu, Tây Sơn Tiều Tẩu Sài Kiện và Kinh Lăng Tẩu Cổ Mộc Phong.

Bàn thứ tư là Lục Chỉ Thần Lão Vũ Mai, Sài Thanh Bình, Độc Tý Chấn Cửu Châu Quy Đại Hóa, Ngũ Trượng Thông Thiên Xa Dật, Thiếu Lâm trưởng lão Trí Nhất, Võ Đang trưởng lão Ngọc Tuệ chân nhân, Côn Luân trưởng lão Đại Hóa thiền sư và Tam Âm bang chủ Âm Dương Kiếm Sĩ Tất Lôi.

Bàn thứ năm là chỗ ngồi của chủ nhân, lúc này chỉ có bốn người, đó là Ngốc Tẩu Thẩm Tam Thắng, Bạch Y Hồng Tuyến Phí Nga, Dã Tăng Vị Giới và Toái Tâm Thủ Trần Lâm.

Buổi tiệc chưa bắt đầu, tiếng ồn ào vang lên cùng khắp.

Cốc Mộng Viễn trố to đôi mắt thất thần không ngớt nhìn tứ phía, nhưng chẳng thấy bóng dáng Tần Linh Sương đâu cả.

Tần Linh Sương không đến ư?

Không thể nào vậy được.

Nhưng thời gian đã đến, vì sao vẫn chưa thấy nàng xuất hiện?

Có lẽ trên mặt chàng đã biểu lộ quá rõ, nên đã khiến cho hai vị sư huynh thắc mắc. Bão Kiếm Đạn Quán Khách Triển Ngọc Thành khẽ cười hỏi :

- Tiểu sư đệ có tâm sự gì phải không?

Vân Sơn Bố Y Hầu cũng quan tâm hỏi :

- Tiểu sư đệ đang tìm kiếm ai đó phải không?

Cốc Mộng Viễn nghe hai vị sư huynh quan tâm hỏi, lòng hết sức hổ thẹn, bẽn lẽn cười nói :

- Hai vị sư huynh quan tâm cho tiểu đệ, thật khiến tiểu đệ hết sức hổ thẹn.

Bão Kiếm Đạn Quán Khách cười :

- Tiểu sư đệ hẳ là đang tìm kiếm ai đó, không thể nói ra ư?

Cốc Mộng Viễn cười cười, chưa kịp đáp thì Chân Dật Lan đã tranh trước cười nói :

- Cốc đại ca tìm Tần tỷ tỷ đấy.

Vân Sơn Bố Y Hầu cười :

- Lan cô nương, Tần tỷ tỷ nào vậy?

- Tần Linh Sương, tôn nữ nhi của Trúc lão, nghe đâu sẽ đi cùng Xích Tùng Y Ẩn Khúc lão ở Hoành Sơn đến đây tham dự đại yến.

Bão Kiếm Đạn Quán Khách bỗng hỏi :

- Đi cùng với Khúc Lượng Tiết thật ư?

Chân Dật Lan gật đầu :

- Chính Vô Ảnh lão nhân đã nói.

Bão Kiếm Đạn Quán Khách cười :

- Lời nói của Hạ huynh quả là không sai, nhưng...

Đưa mắt nhìn Vân Sơn Bố Y Hầu nói tiếp :

- Hạ huynh, việc này e lại có rắc rối nữa rồi.

Vân Sơn Bố Y Hầu gật đầu :

- Nếu cô bé ấy chính là Tần Linh Sương thì việc này chắc chắn sẽ lôi thôi hơn nữa.

Câu đối thoại giữa hai vị cao nhân khiến cho mọi người trong bàn thảy đều ngơ ngác, chẳng hiểu ất giáp gì cả.

Tà Hiệp Chân Cửu không nén được, cười nói :

- Triển huynh hãy nói rõ hơn được không? Trước đông người thế này Triển huynh nói năng ỡm ờ như vậy thật khó chịu hết sức.

Bão Kiếm Đạn Quán Khách lắc đầu cười :

- Chân huynh rõ chứng nào tật nấy, có lẽ vào trong quan tài rồi cũng chẳng sửa đổi được.

Tà Hiệp cười :

- Nếu sửa đổi rồi thì lão phu đâu còn mang danh tà nữa.

Bão Kiếm Đạn Quán Khách cười phá lên :

- Phải rồi, đó chẳng trách Chân huynh được...

Ngưng chốc lát, nghiêm giọng nói :

- Lão phu với Hạ huynh trên đường đã gặp Khúc Lượng Tiết.

Mọi người nghe vậy đều rúng động tâm thần.

Chân Dật Lan buộc miệng nói :

- Lão tiền bối nói dối, thật ra họ không hề đến.

Bão Kiếm Đạn Quán Khách trợn mắt :

- Chân huynh hãy nghe khẩu khí của lệnh tôn nữ, đúng là máu nào dòng nấy, Chân huynh thật khéo dạy dỗ.

Tà Hiệp cười to :

- Không dám, Triển huynh quá khen.

Vân Sơn Bố Y Hầu lắc đầu :

- Triển huynh, nếu cô bé ấy đúng là Tần Linh Sương, e rằng họ đã bị giam hãm trong lao ngục của Thất Tuyệt Hằng Nga Lăng Thiên Thiên rồi.

Khô Trúc Tiên Ông biến sắc mặt hỏi :

- Yêu phụ cũng đến đây ư?

Bão Kiếm Đạn Quán Khách gật đầu :

- Lão phu với Hạ huynh đã gặp ba người đi với nhau.

Nam Hoang Nhất Tẩu kinh hãi :

- Nguy rồi, Khúc Lượng Tiết hẳn là bị yêu phụ ấy khống chế.

Bắc Minh thần tăng cao giọng tuyên phật hiệu : Truyện "Giang Hồ Ký "

- A di đà Phật! Xem ra Khúc thí chủ đúng là đã bị y thị chế ngự rồi.

Cốc Mộng Viễn vẻ mặt biến đổi liên hồi, chàng cảm thấy hết sức băn khoăn, nếu quả đúng Lăng Thiên Thiên đã kềm chế Tần Linh Sương, mình sẽ phải xử trí thế nào?

Xem Tần Linh Sương như kẻ lạ người xa ư?

Không, nàng là người vô tội!

Giành lại nàng trong tay Lăng Thiên Thiên ư?

Liệu mình có thực hiện được hay không?

Lòng chàng rối rắm tột cùng, cơ hồ quên mất mình hiện đang ở đâu.

Khô Trúc Tiên Ông thương hại nhìn chàng hỏi :

- Viễn nhi, ngươi sao vậy?

Cốc Mộng Viễn thoáng giật mình :

- Vãn bối... không sao cả, chỉ lo Tần tỷ tỷ bị hại thôi.

Khô Trúc Tiên Ông giọng tự tin :

- Không đâu, có chúng ta đây, yêu phụ ấy không dám làm gì đâu.

Cốc Mộng Viễn cười não nề :

- Cầu mong là vậy!

Bão Kiếm Đạn Quán Khách cười :

- Tiểu sư đệ hãy bình tĩnh điều tức một hồi, nếu như Thiên Tàn Tử xuất hiện, chúng ngu huyh đã quyết định không xuất thủ, nên trận chiến nguy nan nhất phải do tiểu sư đệ với Lan cô nương đảm trách...

Cốc Mộng Viễn giật mình :

- Vâng, lời vàng ngọc của sư huynh, tiểu đệ nhớ rồi.

Vân Sơn Bố Y Hầu cười tiếp lời :

- Tiểu sư đệ, việc dương danh thiên hạ và báo ân phục thù đều được quyết định bởi cuộc chiến hôm nay, ngu huynh tin là dễ dàng ắt sẽ làm rạng danh sư môn và không để cho chúng ngu huynh bẽ mặt.

Cốc Mộng Viễn tim đập dữ dội, vội nói :

- Tiểu đệ sẽ cố gắng hết sức mình ứng phó.

Đoạn liền nhắm mắt, ngồi tại chỗ điều khí dưỡng thần.

Chân Dật Lan thấy vậy cười thầm, bởi nàng cũng có dự phần đối phó với Thiên Tàn Tử, nên cũng theo Cốc Mộng Viễn nhắm mắt điều tức.

Ngay khi hai người đang vận công điều tức, trong trang viện vọng ra một tiếng chuông thánh thót, chính ngọ đã đến.

Từ trong cổng trang mở toang, chin người chậm rãi bước ra...

Đi đầu là một lão nhân toàn thân y phục đỏ như lửa, dáng người cao to vạm vỡ, mày rậm mắt tròn, miệng to mũi quặp, mái tóc cũng màu đỏ và ánh mắt như rực lửa, tướng mạo hết sức hung tợn.

- Thiên Tàn Tử, quả nhiên là lão ma đó.

Theo sau Thiên Tàn Tử là một thư sinh trung niên tướng mạo đường hoàng, mặt vuông tai cá, thần thái uy nghi, chính là Nhất Kiếm Chấn Cửu Châu Thành Thế Hùng.

Bên trái Thành Thế Hùng là Lăng Thiên Thiên và Tần Linh Sương, cùng một mỹ phụ trung niên, đó chính là Trì Tam Nương, cơ thiếp của Thành Thế Hùng.

Bên phải là Thiên Ma giáo chủ Thành Ngọc Kiều với một lão tăng tuổi ngoài thất tuần và một lão đạo đội mão vàng, râu tóc bạc phơ trông hệt như thần tiên.

Khô Trúc Tiên Ông vừa trông thấy một tăng một đạo ấy, liền khẽ thở dài nói :

- Thật không ngờ Thiếu Lâm cao tăng Trí Thông đại sư và Võ Đang trưởng lão Ngọc Đỉnh chân nhân cũng theo về với Thành Thế Hùng, tiểu tử này thật là đáo để.

Nam Hoang Nhất Tẩu cười khinh bỉ :

- Hai người ấy có lẽ chưa cần đến Hạ huynh phải nhọc sức, Cát mỗ với Bắc Minh vừa đúng mỗi người một bên, thừa sức đối phó rồi.

Vân Sơn Bố Y Hầu cười :

- Cát lão đệ đã muốn tranh giành khách hàng thì lão phu cũng đành phải đứng ngoài bang quan thôi.

Trong khi ấy nhóm Thiên Tàn Tử chin người đã lên trên mộc đài, đồng thời rượu và thức ăn cũng đã được khoảng trăm gã đại hiệp nhanh chóng mang đến các bàn.

Lúc này trên mộc đài cũng có bày một bàn, Thiên Tàn Tử chễm chệ ngồi trên ngôi cao, dáng vẻ hết sức kiêu căng tự đại.

Khô Trúc Tiên Ông thấy vậy chau mày hỏi :

- Lão ma này thật là hống hách.

Bão Kiếm Đạn Quán Khách cười :

- Rất tiếc là y chẳng còn sống được bao lâu nữa. Nếu không, một chút oai phong lão phu cũng chẳng cho y có được.

Bắc Minh thần tăng cười đùa :

- Thí chủ nóng tính cũng chẳng kém xưa kia!

Tà Hiệp toét miệng cười :

- Đại sư, đây chẳng qua tạm nhẫn nhịn thôi, lão ma Thiên Tàn Tử mà cũng xứng ngồi trên cao ở trước mặt bọn lão phu sao?

Nam Hoang Nhất Tẩu cười khinh mỉa :

- Đương nhiên không xứng, nhưng... hãy niệm tình y đã sắp chết đến nơi, tha thứ cho y lần cuối cùng này đi thôi.
Lúc này Nhất Kiếm Chấn Cửu Châu Thành Thế Hùng đã nâng ly đứng lên, sải bước đi đến cửa đài, quét mắt nhìn quanh, cười to nói :

- Thiên Ma giáo là do tiểu nữ Ngọc Kiều sáng lập với tôn chỉ liên lạc hào kiệt thiên hạ và nhân vật hạng nhất võ lâm cùng tôn ân sư Thành mỗ làm Minh chủ võ lâm.

Bỗng bên dưới vang lên tiếng hoan hô như sấm động.

Nhưng đồng thời bên phía kia cũng vang lên tiếng chửi mắng ầm ĩ.

Thành Thế Hùng vẻ mặt vẫn trầm tĩnh, ha hả cười nói tiếp :

- Thiên Ma Đại Yến hôm nay chính là nhằm thỉnh mời đồng đạo thiên hạ đến đây để kết minh và tuyên bố ngôi vị Minh chủ...

Bên dưới mộc đài lại vang lên tiếng la hét ầm ĩ.

Thành Thế Hùng quét mắt nhìn, lớn tiếng nói tiếp :

- Việc thống nhất võ lâm của bổn giáo với dụng tâm rất là lương thiện, hẳn các vị biết rõ, mọi tranh chấp và sát phạt trong võ lâm thảy đều do chưa được thống nhất mà nên...

- Láo toét!

Chẳng rõ ai đã cất tiếng mắng, liền tức bên phía quần hung lại chửi mắng ầm lên.

Thành Thế Hùng chẳng hổ một đại gian hùng, tảng lờ cười to nói :

- Xin các vị chớ nóng nảy, hãy để cho tại hạ nói hết được chăng?

Câu nói ấy quả là hữu hiệu, dưới mộc đài liền lắng dịu rất nhiều.

Thành Thế Hùng cười nói tiếp :

- Thiên Ma giáo tuy muốn giúp giới võ lâm giải trừ đại kiếp mà phát động công cuộc thống nhất võ lâm, nhưng biết rõ trong võ lâm hẳn có rất nhiều người không thuần phục, nếu muốn mọi người tâm phục khẩu phục, bắt buộc phải có một cuộc chiến đẫm máu, nên trong bữa tiệc hôm nay, bất kỳ ai không bằng lòng đều có thể đưa ra lời phản đối, nhưng người đó phải có bản lãnh hơn người, bằng không nếu võ công không thắng nổi người của bổn giáo thì...

Bỗng Vô Ưu Túy Tẩu hét to :

- Thành Thế Hùng, các hạ nói vậy không công bằng.

Thành Thế Hùng đưa mắt nhìn Vô Ưu Túy Tẩu cười hỏi :

- Bạch huynh bảo không công bằng là sao?

- Các hạ bảo kẻ phản đối phải thắng được người của Thiên Ma giáo, vậy phải có giới hạn và tiêu chuẩn chứ? Bằng không, các vị giở trò xa luân chiến thì sao đây?

Thành Thế Hùng cười ha hả :

- Bạch huynh chớ vội giận, vấn đề ấy thật sẽ nói rõ đây.

- Vậy thi hãy nói mau.

- Người nào phản đối có thể lên đài tỉ đấu, bổn giáo sẽ chỉ định người có võ công tương đương ứng chiến, hoặc tự ý nêu danh khiêu chiến. Nếu thắng, bổn giáo sẽ chọn thêm một người nữa ứng chiến, nếu thắng cả hai trận, người ấy có thể tự do rời khỏi đây, còn như hai trận có một bại thì phải thừa nhận ý kiến của bổn giáo...

Vô Ưu Túy Tẩu ha hả cười to :

- Tốt lắm, nghe cũng rất là công bằng.

Thành Thế Hùng không màng đến những lời mai mỉa của Vô Ưu Túy Tẩu, lớn tiếng nói tiếp :

- Tại hạ còn một điều cần phải nói rõ, trong các vị không khỏi có một số có hận thù nhau, trong bữa tiệc hôm nay, các vị có thể tự ý bằng vào bản thân giải quyết...

Vô Ưu Túy Tẩu lại hét to :

- Ý kiến hay lắm, quả là một diệu kế mượn đao giết người.

Thành Thế Hùng vẫn tảng lờ, thản nhiên cười nói :

- Trong cuộc chiến giải quyết hận thù của các vị, bổn giáo sẽ cho người đứng ra làm công chứng, tuyệt đối không thiên vị bên nào, điều nào hẳn là các vị tin được bổn giáo...

Đoạn giơ cao chung vàng trong tay, cười nói :

- Tại hạ đại diện cho Thiên Ma giáo xin kính các vị một chung!

Dứt lời liền ngửa cổ uống cạn một hơi.

Quần hào bên dưới trong tiếng la hét ồn ào, mỗi người cũng tự uống cạn một chung.

Thành Thế Hùng mỉm cười nói tiếp :

- Rượu qua ba tuần là đến lúc các vị hành động, h xin cáo lui trước.

Đoạn quay người trở về bàn tiệc trên đài.

Khô Trúc Tiên Ông cười nói :

- Thành Thế Hùng này quả nhiên nuôi dã tâm nhiễu hại võ lâm.

Tà Hiệp Chân Cửu cười khảy :

- Hạng người như vậy thật chẳng thể buông tha, lát nữa lão phu phải đấu với y một trận mới được.

Vân Sơn Bố Y Hầu cười :

- Chân huynh, hôm nay chúng ta chỉ cần đứng ngoài xem chứ đâu cần động thủ.

Trong khi ấy rượu đã qua ba tuần.

Khô Trúc Tiên Ông quét mắt nhìn quanh, cười nói :

- Hôm nay không cần đả thương quá nhiều người, tục ngữ có câu đánh rắn đập đầu, chỉ cần triệt hạ bọn cầm đầu kia là lũ yêu ma tiểu quỷ sẽ tự động tan rã ngay.

Bắc Minh thần tăng gật đầu :

- Lão thí chủ nói rất phải.

Võ Đang chưởng môn Nhất Thanh đạo trưởng bỗng hướng về phía bàn Khô Trúc Tiên Ông nói :

- Tần lão tiền bối, bần đạo có mối thù một chưởng với Thiên Ma giáo, định lên đài đòi Thành Ngọc Kiều đền trả, Tần lão tiền bối cho phép chăng?

Khô Trúc Tiên Ông cười :

- Chưởng môn nhân tự tiện, nhưng phải cẩn thận quỷ kế của ả ta đấy.

- Đa tạ lão tiền bối.

Nhất Thanh đạo trưởng vừa dứt lời đã phi thân lên đài.

Cao thủ hai giới hắc bạch thấy người đầu tiên lên đài lại là Võ Đang chưởng môn Nhất Thanh đạo trưởng, tất cả đều hết sức bất ngờ.

Ngay cả Thành Thế Hùng cũng thoáng biến sắc mặt.

Đương nhiên, lúc này chỉ có Thành Ngọc Kiều là trong lòng hiểu rõ.

Nhất Thanh đạo trưởng lên đến mộc đài, ánh mắt sắc lạnh nhìn Thiên Ma giáo chủ Thành Ngọc Kiều, trước tiên buông tiếng cười to, đoạn mới lớn tiếng nói :

- Thành cô nương, trên Động Đình hồ đã được cô nương lén lút ban cho một chưởng, nhân buổi đại yến hôm nay, bần đạo phải đòi lại ở cô nương một chút lẽ công bằng.

Nhất Thanh đạo trưởng dứt lời những người có mặt trong đại hội Động Đình mới hiểu ra Nhất Thanh đạo trưởng ngày hôm ấy đã bị người của phe mình ám toán.

Thiên Ma giáo chủ Thành Ngọc Kiều cười khảy :

- Chưởng môn nhân cứ đưa ra cách đấu, bổn Giáo chủ sẵn sàng hầu tiếp.

Đoạn sải bước đi ra giữa đài.

Nhất Thanh đạo trưởng nghiêm giọng :

- Bần đạo hôm nay lên đài ngoài việc đòi lại mối hận một chưởng, còn có một điều cần phải nói rõ, bần đạo quyết không để cho các người độc bá võ lâm.

Thành Ngọc Kiều cười hăng hắc :

- Bổn Giáo chủ đã biết trước Chưởng môn nhân hẳn nói câu ấy rồi.

Nàng ta tuy không xinh đẹp bằng Tần Linh Sương và Chân Dật Lan nhưng lại có sức quyến rũ mê hồn.

Tuy nhiên, tiếng nói và vẻ mặt nàng ta lúc này đã khiến sắc đẹp trở nên lạnh như băng sương.

Nhất Thanh đạo trưởng ha hả cười nói :- Thành cô nương đã biết thì tốt quá! Mời tuốt kiếm!

Thành Ngọc Kiều biết rõ Nhất Thanh đạo trưởng kiếm thuật cao minh, nên không dám khinh địch, cười khảy nói :

- Xin mời Chưởng môn nhân.

Choang một tiếng, trường kiếm đã ra khỏi bao.

Nhất Thanh đạo trưởng mắt rực tinh quang, đưa tay rút Tùng Vân cổ kiếm ra, cười nói :

- Xin mời cô nương! Lão phu cao tuổi hơn, nếu cô nương không chịu xuất thủ trước, cuộc đấu này e chẳng thể nào tiến hành được.

Thành Ngọc Kiều chớp mắt liên hồi, bỗng khúc khích cười nói :

- Được, ta xin mạn phép.

Ánh thép chớp ngời, vung kiếm nhắm ngực đối phương đâm thẳng tới. Truyện "Giang Hồ Ký "

Nhất Thanh đạo trưởng mỉm cười, vung kiếm bổ chếch ra.

Hai thanh kiếm chạm nhẹ rồi tách ran gay.

Thành Ngọc Kiều buông tiếng cười khanh khách, trường kiếm tung ra như sóng biển, từ bốn phương tám hướng ập vào Nhất Thanh đạo trưởng.

Nhất Thanh đạo trưởng cười hô hố nói :

- Kiếm pháp khá lắm.

Đồng thời chiêu Thiên Thân Tử Duệ trong Thái Ất Thông Huyền kiếm pháp đã tung ra, chỉ thấy ánh kiếm rợp trời đón lấy thế công của Thành Ngọc Kiều.

Bão Kiếm Đạn Quán Khách mỉm cười nói :

- Hạ huynh, đạo sĩ này kiếm thuật tinh tiến hơn trước nhiều.

Vân Sơn Bố Y Hầu cười :

- Y tuổi đã ngoài sáu mươi rồi, nếu không tinh tiến thì ngôi vị Chưởng môn đâu có về tay y.

Khô Trúc Tiên Ông cũng cười ha hả nói :

- Triển huynh xem y hãy còn là gã tiểu đạo sĩ hồi năm mươi năm trước hay sao?

Thời gian thấm thoát. Triển huynh không thấy chúng ta đều đã râu tóc bạc trắng cả rồi sao.

Bão Kiếm Đạn Quán Khách gật đầu cười :

- Phải đó, chúng ta quả là già nua cả rồi.

Nam Hoang Nhất Tẩu bỗng nói :

- Kiếm pháp của Thành Ngọc Kiều thật ác hiểm, e rằng Nhất Thanh đạo trưởng không đương cự nổi...

Khô Trúc Tiên Ông lắc đầu :

- Nếu Nhất Thanh đạo trưởng có thể trầm tĩnh đối kháng, sau trăm chiêu hẳn sẽ thủ thắng, còn như không dằn được tính nóng, chỉ muốn tốc chiến tốc thắng thì thật khó nói.

Vân Sơn Bố Y Hầu tiếp lời :

- Nhất Thanh bại là chắc, bề ngoài y tuy tâm bình khí hòa, nhưng thật ra trong lòng rất khích động, đó chính là điều đại kị trong kiếm pháp.

Khô Trúc Tiên Ông cũng đã nhận thấy nguy cơ, vội quay sang Tần Tiêu Hồng căn dặn :

- Hồng nhi, ngươi hãy lưu ý tiếp ứng cho Nhất Thanh, đừng để y thọ thương dưới tay đối phương.

Trúc Hiệp Tần Tiêu Hồng vội đứng lên đáp :

- Hài nhi tuân mệnh!

Lúc này trận đấu giữa hai người trên đài đã gần trăm chiêu.

Kiếm thế của Thành Ngọc Kiều mỗi lúc càng thêm hung mãnh, còn Nhất Thanh đạo trưởng bởi quá nóng lòng thủ thắng, càng lúc càng để lộ sơ hở nhiều hơn.

Đột nhiên Thành Ngọc Kiều xoay người, nhanh như chớp vòng ra sau lưng Nhất Thanh đạo trưởng, chỉ thấy ánh bạc rợp trời, hệt như mưa tuyết từ trên phủ xuống, đồng thời lanh lảnh quát to :

- Buông kiếm ngay.

Rồi thì "keng" một tiếng, Tùng Vân kiếm trong tay Nhất Thanh đạo trưởng đã rơi xuống đài.

Nhất Thanh đạo trưởng nhắm mắt, hai going lệ chảy dài xuống má.

Mắt thấy trường kiếm của Thành Ngọc Kiều đã sắp giáng xuống đỉnh đầu...

Thốt nhiên một bóng người lướt đến như bay :

- Tránh ra!

Trong tiếng quát vang, một chưởng đẩy lùi Thành Ngọc Kiều ra sau ba thước.

Quần hào sửng sốt, ai có công lực cao thâm thế này?

Cùng chú mắt nhìn, thì ra là Ngọc Kim Cang Trúc Hiệp Tần Tiêu Hồng đang đứng bên Nhất Thanh đạo trưởng.

Lúc này Nhất Thanh đạo trưởng lòng tột cùng đau khổ, nghĩ mình đường đường là Chưởng môn nhân một phái mà lại hai lần chịu nhục, thật sống không bằng chết.

Đột nhiên, Nhất Thanh đạo trưởng vung tay, bổ thẳng xuống thiên linh cái...

Tần Tiêu Hồng đã phòng trước có vậy, lập tức thúc khuỷu tay vào huyệt Khúc Trì Nhất Thanh đạo trưởng, tiếp theo bồng lấy ông tung mình xuống đài.

Trên đời chỉ còn lại Thành Ngọc Kiều đứng thừ ra tại chỗ.

Khô Trúc Tiên Ông quay sang Cốc Mộng Viễn cười nói :

- Viễn nhi, hãy ra tay trừng trị ả ta đi.

Cốc Mộng Viễn cười :

- Vãn bối sớm đã muốn thính mệnh rồi.

Khô Trúc Tiên Ông trịnh trọng căn dặn :

- Tốt hơn hết ngươi hãy thủ thắng trong ba chiêu hầu trấn áp tinh thần đối phương. Sau đó, ngươi hãy chỉ đích danh khiêu chiến với Thiên Tàn Tử trước. Chân Dật Lan sẽ liên thủ với ngươi, dùng Song Tuyệt Vô Ảnh kiếm pháp phá giải Vô Địch Ma Cương của lão ma ấy, nếu lão ma đào tẩu, các ngươi đừng màng đến, sẽ có người khác lấy mạng lão ta... Sau đó, ngươi có thể tùy ý báo phục tư thù. Truyện "Giang Hồ Ký "

- Vãn bối không cần đả thương lão ta ư?

- Không cần, một khi Vô Địch Ma Cương của lão ta bị phá, Bắc Minh đại sư với Nam Hoang Nhất Tẩu cũng đủ sức diệt trừ lão ta rồi.

Cốc Mộng Viễn quay sang Chân Dật Lan cười nói :

- Lan nhi hãy nhớ lấy, ngu huynh lên trước đây.

Đoạn liền tung mình, vọt thẳng lên cao hơn bảy trượng, sau đó ngã người nằm ngang, tà tà lướt tới nhẹ nhàng đáp xuống mộc đài.

Nội môn khinh công ấy của chàng cũng đủ khiến cho mọi người hiện diện xem đến sững sờ.

Cốc Mộng Viễn chân vừa chạm mộc đài, liền tức cao giọng nói :

- Thành giáo chủ, từ lúc chia tay ở Động Đình hồ, kiếm thuật của Giáo chủ càng tinh tiến hơn nhiều nữa rồi.

Thành Ngọc Kiều khi nhìn rõ người vừa phi thân lên là Mộng Viễn, bất giác rúng động cõi lòng, bởi nàng ta đã từng bại dưới tay Cốc Mộng Viễn, biết chắc không sao cầm cự nổi trăm hiệp.

Thế nhưng, nàng ta không có đường rút lui, đành cười nói :

- Cốc thiếu hiệp cũng phản đối việc thống nhất võ lâm ư?

Cốc Mộng Viễn trầm giọng :

- Đúng vậy! Trước hết tại hạ xin thọ giáo với cô nương vài chiêu, sau đó sẽ quyết đấu với lệnh sư tổ Thiên Tàn Tử, nếu tại hạ thắng, Thiên Ma giáo của các vị phải giải tán ngay.

Thành Ngọc Kiều sửng sốt kinh hoàng, Cốc Mộng Viễn này thật quá cuồng ngạo.

Không sai!

Quả là quá cuồng ngạo, mọi người đều thầm nghĩ chàng như vậy!

Thử nghĩ Thiên Tàn Tử võ công cao siêu dường nào mà ngươi dám khiêu chiến?

Thiên Tàn Tử buông tiếng cười to, hồi lâu mới ngưng cười nói :

- Kiều nhi, tiểu tử này cuồng ngạo còn hơn cả lão phu, ngươi hãy trừng trị hắn cho thật đích đáng nhé.

Thành Ngọc Kiều cung kính đáp :

- Kiều nhi tuân mệnh!

Đoạn vung trường kiếm lên, trầm giọng nói :

- Xin mời!

Cốc Mộng Viễn nhếch môi cười, chậm rãi từ bên lưng rút Huyền Băng kiếm ra.

Bảo kiếm vừa ra khỏi bao, ánh sang chói ngời, chỉ thấy chàng vung nhẹ, ánh kiếm đã dài ra hơn thước.

Bỗng Thiên Tàn Tử lớn tiếng nói :

- Tiểu tử kia, đó là kiếm gì vậy?

Cốc Mộng Viễn cười ha hả :

- Lão ma đầu tinh mắt lắm, đây là Huyền Băng kiếm.

Thiên Tàn Tử sửng sốt :

- Huyền Băng kiếm của Vu Vọng Cơ ư?

- Đúng vậy!

Thiên Tàn Tử quay sang Thành Ngọc Kiều nói :

- Kiều nhi, hãy lui ra, ngươi không phải là địch thủ của hắn đâu!

Cốc Mộng Viễn cười ha hả :

- Cô nương nghe rồi chứ? Hãy mau lui ra đi thôi.

Thành Ngọc Kiều tuy lòng khiếp sợ, rất muốn rút lui, nhưng nghe Cốc Mộng Viễn nói vậy, nếu rút lui thì tỏ ra mình khiếp nhược quá, bèn quay lại cười nói :

- Gia gia, Kiều nhi phải đấu với y mới được.

Đoạn liền quay người vung kiếm đâm tới và quát :

- Xem kiếm đây!

Cốc Mộng Viễn nhẹ nhàng vung kiếm gạt ra, cười nói :

- Trong vòng ba chiêu tại hạ sẽ khiến cô nương phải chịu thua.

Thanh bảo kiếm của Cốc Mộng Viễn nếu chạm vào trường kiếm của Thành Ngọc Kiều, chắc chắn trường kiếm của Thành Ngọc Kiều gãy ngay, nên chàng thấy hai thanh kiếm sắp va chạm, liền thu kiếm lùi sau một bước, cười nói :

- Tại hạ không chem. Gãy kiếm cô nương, hãy cẩn thận đấy.

Vừa dứt lời, bảo kiếm trong tay vung lên và quát :

- Chiêu thứ nhất "Thiên Phong Trúc Ảnh".

Thành Ngọc Kiều chỉ thấy ánh kiếm rợp trời, trường kiếm trong tay không sao vung ra được, bèn xoay người định lách tránh, nhưng chỉ nghe soạt một tiếng, vạt áo đã bị rách một đường dài năm thước.

Cốc Mộng Viễn buông tiếng cười ha hả, bảo kiếm trong tay lại vung ra và quát :

- Chiêu thứ nhì "Trúc Ánh Minh Song".

Thành Ngọc Kiều chỉ thấy ánh kiếm ập đến như song dữ, vội vung kiếm gạt, bỗng ánh kiếm tan biến, nhưng lại nghe tiếng gió rít phía sau ót, tóc xanh lả tả rơi xuống.

Cốc Mộng Viễn không để cho đối phương ó thời gian đau xót, chiêu thứ ba đã tung ra và nói :

- Hãy thử chiêu thứ ba "Thiên Hoàng Giải Thác" (ngàn tre bung xòe) xem sao.

Ánh kiếm đột nhiên tỏa rộng khoảng năm thước, phủ trùm toàn thân Thành Ngọc Kiều.

Rồi thì...

"Keng, soạt"...

"Oa"... ba tiếng cùng lúc vang lên.

Chương 47: Tình hiếu hai đàng khó giữ trọn

Đồng thời Cốc Mộng Viễn đã tra kiếm vào bao, ung dung chắp tay sau lưng đứng yên.

Thì ra tiếng keng là trường kiếm của Thành Ngọc Kiều bị gãy làm bốn, rơi vãi trên mộc đài.

Tiếng soạt là vai áo phải của Thành Ngọc Kiều bị chém bay một mảng to hơn thước, máu tươi lả tả rơi xuống.

Tiếng "oa" là Thành Ngọc Kiều ôm mặt khóc sướt mướt.

Thân thủ nhanh thật!

Dưới đài tiếng hoan hô vang lên như sấm động.

Thiên Tàn Tử mặt lạnh như băng, sải bước đến nắm tay Thành Ngọc Kiều, quay sang Thành Thế Hùng lạnh lùng nói :

- Hãy đưa Kiều nhi đi thay áo, tiểu tử này để lão phu giải quyết cho.

Thành Thế Hùng vâng một tiếng, đến đỡ lấy Thành Ngọc Kiều, dìu nàng ta lui xuống dưới đài.

Cốc Mộng Viễn ha hả cười nói :

- Lão ma đầu muốn giao thủ với bổn thiếu gia, phải cho bổn thiếu gia tìm một người hợp sức mới được.

Thiên Tàn Tử cười khảy :

- Sá gì một người, mười người cũng chẳng hề gì.

Cốc Mộng Viễn cười to :

- Một người đủ rồi! Lão ma đầu không nên nói khoác quá mức thì hơn.

Đoạn quay xuống bên dưới lớn tiếng nói :

- Lan nhi, hãy lên đây.

- Vâng! Lan nhi cùng đại ca đùa với lão gấu chó này một phen.

Vừa dứt tiếng, Chân Dật Lan đã như một cánh én phi thân lên đài.

Thiên Tàn Tử giận tím mặt, quắc mắt quát to :

- Tốt lắm! Hai tiểu cẩu kia, lão phu mà không cho các ngươi nếm mùi đau khổ, hẳn các ngươi chưa biết Huyết Ảnh Đoạn Hồn Thần Sát của lão phu lợi hại đến mức độ nào.

Chân Dật Lan cười khanh khách :

- Chớ nói khoác! Bọn ta ngay cả Vô Địch Ma Cương của lão còn chẳng sợ, ai sợ Huyết Ảnh Đoạn Hồn Thần Sát gì của lão kia chứ?

Thiên Tàn Tử giật mình :

- Nha đầu thối tha kia, ngươi nói gì? Sao ngươi biết...

Chân Dật Lan khúc khích cười ngắt lời :

- Nếu muốn kẻ khác không muốn, trừ phi lão đừng luyện. Lão tưởng luyện thành Vô Địch Ma Cương là vô địch thiên hạ hay sao? Thành thật cho lão biết, lão còn kém xa lắm.

Thiên Tàn Tử nghe đến chẳng những phừng lửa giận, mà cũng hết sức kinh ngạc thắc mắc, bèn mắt sáng rực hung quang quát :

- Tiểu tiện nhân, lão phu không đấu khẩu với các ngươi.

Chân Dật Lan cười :

- Vậy thì động thủ đi.

Nhuyễn kiếm trong tay vung lên, quay sang Cốc Mộng Viễn cười hỏi :

- Cốc đại ca, chúng ta liên thủ đấu với lão ma này chin chiêu, đại ca thấy sao?

Cốc Mộng Viễn mỉm cười :

- Vậy đủ rồi!

Thiên Tàn Tử nghe hai người nói vậy, điên tiết gầm to :

- Hai tên tiểu cẩu kia, lão phu phải lấy mạng các ngươi mới hả dạ.

Lão tuy đã thịnh nộ nhưng vẫn không xuất thủ trước.

Cốc Mộng Viễn ha hả cười nói :

- Lão ma đầu hãy cẩn thận đấy! Bổn thiếu gia cho lão biết trước, bọn ta sắp thi triển đây là Song Tuyệt Vô Ảnh kiếm pháp, nếu lão cậy vào Huyết Ảnh Đoạn Hồn Thần Sát gì đó, chắc chắn sẽ khốn đốn to. Tuyệt Tử Vân chẳng phải tầm thương đâu.

Thiên Tàn Tử nghe Cốc Mộng Viễn nói vậy, quả sinh lòng cảnh giác, võ công của Song Tiên dĩ nhiên lão cũng có nghe nói, biết là Cốc Mộng Viễn không nói ngoa, Huyết Ảnh Đoạn Hồn Thần Sát quả là không đương cự nổi võ công của Song Tiên.

Thiên Tàn Tử đảo quanh mắt, hăng hắc cười nói :

- Tiểu tử, các ngươi cậy vào học được chút võ công của vợ chồng Vu Vọng Cơ, đã dám lên mặt với lão phu, các ngươi chết chắc rồi...

Chân Dật Lan cười to :

- Ai chết ai sống, bây giờ nói còn quá sớm, xem kiếm đây.

Nàng nháy mắt ra hiệu với Cốc Mộng Viễn, hai người cùng lúc vung kiếm tấn công.

Thiên Tàn Tử sớm đã vận Vô Địch Ma Cương hộ thân, hai người vừa xuất chiêu, lão liền hai tay cùng lúc vung lên, liên tiếp tung ra bốn chưởng, uy lực thật kinh người.

Cốc Mộng Viễn với Chân Dật Lan nếu không nhờ có kiếm khí hộ thân, chỉ bốn chưởng ấy cũng đủ hất tung hai người lên, rơi xuống mộc đài rồi.

Thiên Tàn Tử thấy hai người không hề hấn gì trước chưởng lực của mình, bất giác biến sắc mặt, lòng thắc mắc khôn tả.

Thiên Tàn Tử trong một thoáng sững sờ, hai thanh kiếm một xanh một trắng của Cốc Mộng Viễn và Chân Dật Lan đã như tia chớp công tới, chiêu thứ nhì này hung mãnh hơn chiêu thứ nhất nhiều, hơi lạnh tỏa rộng đến hơn năm thước.

Thiên Tàn Tử vội tung mình lên không, buông tiếng hú dài, song chưởng vận đủ mười thành chân lực, sức mạnh như núi từ trên giáng xuống.

Cốc Mộng Viễn và Chân Dật Lan chỉ cảm thấy áp lực khủng khiếp, đến độ khiến cho kiếm chiêu hai người bị sai lệch.

Cốc Mộng Viễn kinh hãi, vội vung tay trái, phách không bổ ra một chưởng.

Chưởng ấy được phát ra với bảy thành chân lực Đại Diễn Quy Huyền Chân Khí nên uy lực chẳng kém Vô Địch Ma Cương của Thiên Tàn Tử, hai luồng chưởng kình va chạm nhau, "bùng" một tiếng rền rỉ, Cốc Mộng Viễn và Chân Dật Lan thừa cơ lùi ra sau ba bước.

Thiên Tàn Tử bởi người đang trên không, không có điểm tựa, sức phản chấn đã hất tung lão lên cao hơn ba trượng.

Trong cơn kinh hãi, lão vội lướt chéo ra xa, hạ nhanh xuống ngoài một trượng, chân vừa chạm mộc đài lập tức buông tiếng cười vang, trừng mắt giận dữ quát :

- Tiểu tử kia, thì ra ngươi là đồ đệ của lão quỷ Cát Hàn, thảo nào dám cuồng ngạo như vậy!

Trong tiếng quát, bỗng lướt nhanh tới, hai tay cùng vung lên, chớp nhoáng tung ra năm chưởng.

Cốc Mộng Viễn biết chưởng lực Thiên Tàn Tử lợi hại, vội đưa tay đẩy Chân Dật Lan, hai người tách nhanh sang hai bên, tránh khỏi năm chưởng của Thiên Tàn Tử.

Đồng thời, trong tiếng huýt lanh lảnh, hai thanh kiếm lại nhanh như chớp công đến, lần này là chiêu Xuân Vân Xuất Tụ, chỉ thấy ánh kiếm rợp trời, chớp mắt đã phủ trùm toàn thân Thiên Tàn Tử.

Bọn Thiên Ma giáo thấy vậy thảy đều kinh hoàng thất sắc.

Thế nhưng, Thiên Tàn Tử quả không hổ là cao thủ bậc nhất trong ma đạo, chẳng hiểu lão đã sử dụng thân pháp gì, loáng cái đã vòng ra sau lưng hai người.

Lão buông tiếng cười hăng hắc, liên tiếp tung ra ba chưởng.

Cốc Mộng Viễn thật chẳng thể không bội phục võ công của Thiên Tàn Tử, vội lên tiếng ra hiệu với Chân Dật Lan, hai người lại tách nhanh ra, tránh khỏi ba chưởng của Thiên Tàn Tử.

Sau năm chiêu, Thiên Tàn Tử đã giận đến điên cuồng, kêu la ầm ĩ.

Đó chính là điều Cốc Mộng Viễn và Chân Dật Lan mong muốn, bởi chỉ có khích nộ lão ma đầu này mới có thể với chiêu sau cùng có uy lực mạnh nhất là "Lôi Đình Thiên Chấn" phá hủy Vô Địch Ma Cương của lão ta.

Chiêu thứ sáu, chiêu thứ bảy công ra, suýt nữa đã chém rách hồng bào của Thiên Tàn Tử.

Thiên Tàn Tử hai mắt đã thoáng hiện tia máu, hiển nhiên lão đã tức giận tột cùng.

Cốc Mộng Viễn trầm giọng quát :

- Lão ma đầu, chiêu thứ tám bọn ta sẽ chém cụt lão một tay.

Thế nhưng chiêu thứ tám công ra chưa chém cụt được cánh tay Thiên Tàn Tử, chỉ khiến lão tâm thần rối loạn hơn mà thôi.

Thiên Tàn Tử vung chưởng gạt phăng song kiếm, ha hả cười nói :

- Tiểu tử, có lẽ chính các ngươi mới cụt tay đây.

Tung mình lao tới, co ngón tay búng ra bốn luồng kình phong, chia ra bắn vào ngực hai người.

Cốc Mộng Viễn ha hả cười quát : Truyện "Giang Hồ Ký "

- Lão ma đầu, hãy nếm thử chiêu này nữa xem.

Dứt lời hai người song kiếm đã từ hai bên tả hữu công tới.

Chiêu "Lôi Đình Thiên Chấn" này quả là uy lực hung mãnh khiếp người, trong ánh kiếm loang loáng, kèm theo tiếng sấm gió ghê rợn, hệt như vũ bão ập đến.

Thiên Tàn Tử thấy uy thế như vậy cũng không khỏi giật mình kinh hãi, vội hít sâu một hơi không khí, Vô Địch Ma Cương vận đến cực độ, vung chưởng hoàn kích.

Lão đinh ninh phen này đối phương khó thể chống nổi thế chưởng mười hai thành chân lực của mình, và dù tránh né cũng khó thể thoát khỏi.

Nhưng lão đã lầm hoàn toàn, hai người chẳng những đón cản được thế chưởng mười hai thành chân lực mà song kiếm lại còn đâm tới nhanh hơn, xuyên thủng chân lực của lão.

Thiên Tàn Tử chỉ cảm thấy chấn động dữ dội nơi ngực, nếu không nhờ nội lực thâm hậu hẳn ngũ tạng lục phủ đã ly vị rồi.

Trong lúc kinh hoàng, song kiếm đã đâm tới trước mặt.

Lão ma đầu quả nhiên phi thường, trong khi ma công đã bị kiếm khí phá tan mà còn có thể vận đề một hơi chân khí, buông tiếng hú ghê rợn, tung mình lên cao hơn tám trượng.

Trong chớp mắt, theo tiếng hú ghê rợn, Thiên Tàn Tử hệt như một áng mây đỏ bay nhanh về phía sơn cốc bên phải Thái Thất phong.

Liền tức hai bong người một trắng một vàng từ bên cạnh Khô Trúc Tiên Ông vọt lên, hệt như sao xẹt đuổi theo Thiên Tàn Tử.

Chỉ thoáng chốc, ba bóng người đều đã mất dạng.

Cốc Mộng Viễn và Chân Dật Lan ung dung tra kiếm vào bao, quay mặt hướng xuống đài.

Lúc này bọn môn đồ Thiên Ma giáo thảy đều kinh hồn bạt vía, ngồi thừ ra tại chỗ.

Chẳng những quần ma, thậm chí quần hùng bạch đạo cũng thảy đều sững sờ.

Họ thật nằm mơ cũng chẳng ngờ lão ma đầu Thiên Tàn Tử mà họ nghĩ là đã thiên hạ vô địch, gần như đã luyện thành tấm thân bất tử, vậy mà lại bị kiếm chiêu của hai thiếu niên khiến cho kinh hoàng bỏ chạy, thật là điều không thể tưởng tượng được.

Nhất thời, toàn trường hoàn toàn tĩnh lặng.

Lát sau bỗng tiếng hoan hô vang dậy như sấm rền.

Cốc Mộng Viễn mỉm cười, giơ tay lên vẫy chào bốn phía.

Chân Dật Lan quay người, hướng về Thành Thế Hùng cười khinh miệt nói :

- Chỗ dựa của các ngươi đã đào tẩu rồi. Các người có còn ý đồ thôn tính võ lâm nữa hay không?

Thành Thế Hùng quả là một đại gian hùng, biết rõ đại thế đã mất, nên y tảng lờ, vờ như không nghe câu hỏi mai mỉa của Chân Dật Lan.

Chân Dật Lan thấy vậy vừa định mắng tiếp, nhưng Cốc Mộng Viễn đã giật tay áo nàng ngăn cản.

Sau đó, Cốc Mộng Viễn quét mắt nhìn quanh, cao giọng nói :

- Tại hạ Cốc Mộng Viễn ở Thiên Đài, hôm nay phải nhân thịnh hội này giải quyết một vụ nghi án võ lâm, cô trượng tại hạ là Thanh Cầm Thần Kiếm Hạ Địch Cuồng đã bị người thiêu chết trong Tích Lan Hương Uyển ở Vân Nam, mối thù ấy tại hạ luôn ghi lòng tạc dạ, hôm nay nhân các hung thủ sát nhân đều có mặt tại đây, tại hạ phải đòi họ trả lại lẽ công bằng...

Chàng vừa ngưng lời, bên dưới lập tức nhốn nháo, quần hùng đều xôn xao bàn tán.

Cốc Mộng Viễn nhướng mày nói tiếp :

- Bây giờ tại hạ chỉ danh khiêu chiến, bậc đại trượng phu dám làm dám chịu, tại hạ những mong các vị bằng hữu sát nhân kia đừng có ý định đào tẩu cũng chẳng thoát được. Các vị Khô Trúc Tiên Ông, Cổ Bác Công, Bạch Túy Tẩu cùng với hai vị sư huynh tại hạ là Bão Kiếm Đạn Quán Khách và Vân Sơn Bố Y Hầu sớm đã canh chừng các vị rồi... Truyện "Giang Hồ Ký "

Chàng vừa dứt lời bỗng một người phi thân lên đài thì ra là Trúc Hiệp Tần Tiêu Hồng.

Tần Tiêu Hồng vừa lên đến đài, liền nhìn Cốc Mộng Viễn nói :

- Cốc lão đệ, có thể để cho Tần mỗ giải quyết yêu phụ kia trước rồi lão đệ báo thù cho lệnh cô trượng sau được không?

Cốc Mộng Viễn mỉm cười :

- Tần tiền bối, kẻ đầu tiên mà vãn bối cần tìm cũng chính là người tiền bối cần tìm.

Tần Tiêu Hồng sửng sốt :

- Thật vậy ư?

- Chính Khô Trúc lão tiền bối đã cho vãn bối biết, sao thể giả được?

Tần Tiêu Hồng cười :

- Do gia phụ nói, dĩ nhiên là không giả rồi. Nhưng Tần mỗ có một điều thỉnh cầu không phải, lão đệ thuận cho chăng?

- Xin tiền bối cứ nói.

- Lão đệ đổi kẻ đầu tiên thành sau cùng được chăng?

- Vì sao vậy?

Tần Tiêu Hồng cười :

- Đến khi ấy nếu lão đệ mỏi mệt, Tần mỗ có thể giúp lão đệ một tay.

Cốc Mộng Viễn cảm kích cười :

- Vãn bối tuân mệnh!

- Đa tạ lão đệ.

Tần Tiêu Hồng nói xong, tung mình trở xuống đài.

Cốc Mộng Viễn ánh mắt lạnh lùng quét nhìn xuống đài, trầm giọng nói :

- Tại hạ phải tìm các vị trong giới bạch đạo trước...

Bỗng đưa tay chỉ Triển Vân Sanh nói :

- Triển đại hiệp, tại hạ muốn thỉnh giáo Tam Hy Khoái Kiếm của tôn giá một phen.

Triển Vân Sanh không hổ là nhân vật giới hắc đạo, nghe vậy liền cười nói :

- Lão phu sẵn sang hầu tiếp.

Đoạn chỉ thấy bong người nhấp nhoáng, lão đã phi thân lên đài.

Cốc Mộng Viễn ánh mắt sắc lạnh nói :

- Tôn giá là một vị hào kiệt giới bạch đạo mà lại cấu kết hành hung, giở trò ám toán sát nhân, không thấy quá tổn hại thanh danh ư?

Triển Vân Sanh ánh mắt tối sầm :

- Hài tử, lão phu còn nhớ Chân Tiếu Dư huynh đã nói một câu...

Cốc Mộng Viễn nghe gọi mình là hài tử, bất giác nghe lòng xót xa.

Khi nghe Triển Vân Sanh nói là còn nhớ Chân Tiếu Dư nói một câu, chàng lại rúng động cõi lòng, nghĩ đến Chân Dật Lan, liền buột miệng hỏi :

- Chân tiền bối đã nói gì?

Triển Vân Sanh khẽ thở dài :

- Tình đến lúc si mới biết là yêu...

- Ồ...

Cốc Mộng Viễn sững sờ, bởi chính chàng cũng đã nếm trải mùi vị ấy.

Triển Vân Sanh lại thở dài nói :

- Hài tử, lão phu cũng tiếp một câu.

- Tiếp câu gì.

- Yêu đến vô vọng hóa ra thù.

Cốc Mộng Viễn giật thót mình, thầm nhủ :

- Trong lúc tuyệt vọng, con người có thể làm bất kỳ điều gì.

Tam Hy Khoái Kiếm Triển Vân Sanh không phải thánh nhân, đã không phải thánh nhân thì sao tránh khỏi đau khổ vì tình? Kẻ đau khổ vì tình nếu có lỗi lầm gì thì cũng rất đáng tha thứ.

Cốc Mộng Viễn thờ thẫn nhìn Triển Vân Sanh.

Triển Vân Sanh cười não nề nói :- Hài tử, ngươi muốn báo thù thì cứ động thủ, lão phu rất hài lòng đón nhận.

Cốc Mộng Viễn lại nghĩ :

- Mình phải làm sao đây? Giết lão đi cũng chẳng giúp ích được gì. Huống hồ lão lại không phải kẻ chủ mưu, hơn nữa lại chấp nhận chết một cách khảng khái...

- Không, mình không thể...

Sau cùng, chàng ngẩng lên nói :

- Triển tiền bối hãy đi đi, tiền bối cũng đã quá đau khổ rồi.

Lệ nóng từ đôi mắt hổ của Cốc Mộng Viễn chảy ra, cũng từ trong mắt Triển Vân Sanh chảy ra...

Triển Vân Sanh lắc đầu, khẽ buông tiếng thở dài, không nói một lời quay người bỏ đi.

Chân Dật Lan đứng bên đài thầm gật đầu.

Mấy vị lão nhân bên dưới thì không ngớt vuốt râu cười, họ càng yêu quý chàng thiếu niên này hơn.

Cốc Mộng Viễn đưa mắt nhìn Túy Ma Mộ Dung Kính, trầm giọng nói :

- Mộ Dung Kính, xin mời tôn giá lên đài.

Túy Ma Mộ Dung Kính buông tiếng cười giòn, phi thân lên đài, nói :

- Lão đệ điều tra thật triệt để, ngay cả ma men này chỉ đi ngang qua đó mà cũng bị gom vào, thật khiến ma men này vô cùng kinh ngạc.

Cốc Mộng Viễn nghe vậy, ngạc nhiên hỏi :

- Tôn giá không có động thủ ư?

Túy Ma cười :

- Chính lão ô đã đưa tin cho lệnh cô trượng đấy! Thật ra lão ô cũng có chỗ không phải, giá hôm ấy lão phu ra tay trợ giúp Hạ lão đệ, có lẽ kết cuộc không đến nỗi bi thảm như vậy! Lão đệ muốn trách tội, lão ô quyết không chối cãi, bởi chỉ với tình bạn giữa lệnh cô trượng với lão ô, lão ô nhất thời hờ hững, vậy cũng đủ phạm tội khinh hữu rồi.

Cốc Mộng Viễn nhướng mày :

- Tôn giá nói thật chứ?

Túy Ma chưa kịp đáp, Cổ Bác Công đã lớn tiếng nói :

- Ma đầu này tuy luôn say sưa nhưng chưa bao giờ nói dối.

Cốc Mộng Viễn nhếch môi cười :

- Mộ Dung tiền bối, vãn bối xin cáo tội, những mong tiền bối lượng thứ cho sự hiểu lầm của vãn bối.

Túy Ma ha hả cười to :

- Cốc lão đệ, lão ô không quấy rầy việc báo thù của lão đệ nữa.

Đoạn liền tung mình xuống đài, trở về chỗ ngồi.

Cốc Mộng Viễn đưa tay chỉ Ngũ Trượng Thông Thiên Xa Dật nói :

- Xa đại hiệp, xin mời lên đài ứng chiến.

Xa Dật sau khi Mộng Viễn nêu danh Triển Vân Sanh đã thầm có quyết định, giờ nghe Cốc Mộng Viễn chỉ danh khiêu chiến, liền buông tiếng cười dài, tung mình lên đài.

Người chưa lên đến, một chòm sáng đen đã ném ra, đồng thời hét to :

- Tiểu tử, lão phu đưa ngươi đi theo Hạ Địch Cuồng luôn thể.

Người này quả là ác độc, chòm Hiết (bồ cạp) Vỹ độc châm tỏa rộng đến ba trượng, nếu Cốc Mộng Viễn không nhờ võ công siêu phàm thì đã táng mạng tại chỗ rồi.

Ngay khi Xa Dật vừa ném độc châm, Cốc Mộng Viễn đã vận Thiên Chấn thiền công do nhị sư huynh Độn Hình Tẩu truyền cho, hai tay quét ra, cả chòm độc châm liền bay ngược trở về, trong khi Xa Dật đang lao nhanh đến.

Xa Dật giở trò ám toán hại người, cuối cùng lại không tránh khỏi ám khí của mình, trong tiếng rú thảm thiết, y rơi thẳng xuống đài, chết ngay tức khắc.

Cốc Mộng Viễn cười khảy :

- Thì ra những người trong miếu Tầm Dương đã táng mạng dưới tay người này.

Đoạn bỗng quay phắt lại, đưa mắt nhìn Thành Thế Hùng quát to :

- Thành Thế Hùng, đến lượt tôn giá.

Lúc này hung oai của Thành Thế Hùng hoàn toàn tan biến bởi thần dũng của Cốc Mộng Viễn, nghe gọi chỉ nhếch môi cười, sải bước đi đến trước mặt Cốc Mộng Viễn.

Cốc Mộng Viễn cười lạnh lùng nói :

- Tôn giá hãy đưa ra cách đấu, Cốc mỗ hầu tiếp tất cả.

Thành Thế Hùng cố bình tĩnh cười :

- Cốc công tử nhất quyết động thủ với lão ô ư?

Cốc Mộng Viễn cười khảy :

- Mối thù ám hại cô trượng, Cốc mỗ quyết phải báo thù.

Thành Thế Hùng khẽ thở dài :

- Nếu lão ô không chịu động thủ thì sao?

Cốc Mộng Viễn đang giọng :

- Cốc mỗ vẫn hạ thủ được.

- Vậy thì xin công tử cứ động thủ.

Thành Thế Hùng bởi nghĩ nếu mình động thủ, chắc chắn sẽ táng mạng dưới tay đối phương, còn như không chịu hoàn thủ, không chừng có thể giữ được tính mạng cũng nên, nên mới tỏ ra hào phóng như vậy.

Cốc Mộng Viễn không ngờ vị Nhất Kiếm Chấn Trung Châu này lại làm reo như vậy, chàng ngẫm nghĩ hồi lâu, bỗng quát to :

- Thành Thế Hùng, đây là tự tôn giá không chịu hoàn thủ, chẳng oán trách Cốc mỗ được.

Đồng thời một chưởng đã nhanh như chớp bổ ra...

Thành Thế Hùng vốn ngỡ Cốc Mộng Viễn hẳn không lấy mạng mình, giờ thấy chàng vung chưởng bổ đến, bất giác hối hận vô cùng.

Nhưng đã muộn, y không thể nào tránh né được, đành nhắm mắt buông tiếng thở dài, nước mắt tràn ra bờ mi.

Nhưng lạ thay, y chờ đợi đối phương chưởng bổ Thiên linh cái, nhưng hồi lâu chẳng thấy động tĩnh, bèn hé mắt nhìn.

Chỉ thấy Cốc Mộng Viễn đang chòng chọc nhìn mình, bàn tay chỉ cách mình không đầy năm tấc, chỉ cần bổ nhẹ xuống là táng mạng ngay.

Y biết là Cốc Mộng Viễn đang dò xét mình xem có thành tâm chấp nhận sự trừng phạt hay không.

Nếu thành tâm rất có thể chàng sẽ độ lượng khoan hồn, nếu không hậu quả khó thể tưởng tượng được.

Vì muốn sống, y càng giả vờ hào phóng hơn :

- Công tử hạ thủ đi!

Thế là Cốc Mộng Viễn không đành lòng hạ thủ nữa, thở dài nói :

- Thành Thế Hùng, Cốc mỗ không cần phải giết chết tôn giá, nhưng cũng chảng thể dễ dàng buông tha...

Vừa dứt lời, Thành Thế Hùng bỗng cảm thấy vai trái đau nhói, suýt nữa đã ngất xỉu.

Cốc Mộng Viễn hăng hắc cười nói :

- Tay trái tôn giá đã gãy, từ nay không còn sử dụng được nữa, đi đi! Truyện "Giang Hồ Ký "

Thành Thế Hùng mừng thầm, nhưng nhắm mắt lặng thinh, quay người trở về bàn ngồi xuống.

Cốc Mộng Viễn lúc này thật hết sức khó xử, bởi hai người còn lại càng khó hạ thủ hơn.

Chàng cố nén niềm khích động trong lòng, đưa mắt nhìn Trì Tam Nương nói :

- Trì Tam Nương, tại hạ xin mời tôn giá ra đây nói chuyện.

Giọng nói của chàng hết sức uể oải.

Trì Tam Nương mắt lộ sát cơ, nhẹ bước đi đến trước mặt Cốc Mộng Viễn, lạnh lùng nói :

- Cốc Mộng Viễn, ngươi oai phong quá nhỉ.

Cốc Mộng Viễn sầm mặt :

- Tôn giá có phải là con gái của Trì Xung Khôi tiền bối không?

Trì Tam Nương cười khảy :

- Phải thì sao?

- Tại hạ từng có gặp lệnh tôn.

Trì Tam Nương bỗng biến sắc mặt :

- Gia phụ có khỏe không?

- Lệnh tôn đã quy tiên rồi.

Trì Tam Nương sững sờ, sau đó bật khóc nức nở.

Cốc Mộng Viễn chau mày :

- Trì Tam Nương, người chết chẳng thể sống lại, tôn giá có hối tiếc cũng chẳng ích gì.

Trì Tam Nương khóc hồi lâu mới nói :

- Gia phụ vì sao mà chết?- Thọ thương dưới tay Tư Mã Quân, không chịu được đau đớn nên đã tự tuyệt.

Trì Tam Nương nghiến răng :

- Tư Mã Quân, ta sẽ băm vằm ngươi ra làm trăm mảnh.

Bỗng giật mình lại hỏi :

- Công tử, còn gia mẫu thì sao?

Cốc Mộng Viễn thở dài :

- Lệnh đường đã chết trước lệnh tôn nửa giờ!

- Mẹ...

Trì Tam Nương lại khóc nức nở...

Cốc Mộng Viễn trầm giọng :

- Trì Tam Nương, tôn giá đừng khóc nữa.

Trì Tam Nương cố nén niềm đau nói :

- Cốc công tử nhất quyết vì Hạ Địch Cuồng báo thù thật sao?

- Đương nhiên!

- Công tử có biết vì sao ta căm hận Hạ Địch Cuồng không?

Cốc Mộng Viễn thẫn thờ lắc đầu :

- Tại hạ không biết.

Trì Tam Nương nghẹn ngào :

- Vì... ta đã... yêu Hạ Địch Cuồng đến phát điên... Nhưng Hạ Địch Cuồng lại bị lệnh cô mẫu giành mất. Ta không tìm được Cốc Quân Lan nên...

Bà ta bỗng lại bật khóc thảm thiết.

Cốc Mộng Viễn lòng đã rúng động, tại sao thảy đều là do tình nghiệt gây ra cả thế này?

Chàng nghiêm giọng nói :

- Tam Nương, tôn giá ám toán cô trượng tại hạ, bây giờ không hối hận sao?

Trì Tam Nương bỗng ngẩng lên :

- Hối hận ư? Ta đã hối hận từ lâu rồi.

Cốc Mộng Viễn ngạc nhiên :

- Vậy sao tôn giá lại làm vậy?

Trì Tam Nương nước mắt ràn rụa :

- Công tử đừng hỏi, ta có thể chết hằng vạn lần vì Hạ Địch Cuồng... Nếu công tử muốn báo thù, ta sẽ cho công tử được toại nguyện, nhưng công tử phải cho ta một thời gian...

- Vì sao vậy?

- Công tử không thể chờ ta báo thù cho song thân sao?

Cốc Mộng Viễn lắc đầu :

- Không cần!

Trì Tam Nương mặt tối sầm :

- Công tử không thông nhân tính thế này...

Cốc Mộng Viễn thấp giọng :

- Tại hạ đã báo thù cho tôn giá rồi.

Trì Tam Nương sửng sốt :

- Công tử đã hạ sát Tư Mã Quân rồi ư?

- Đúng vậy!

Trì Tam Nương bỗng ngửa mặt cười thảm thiết :

- Phụ thân, mẫu thân trên trời cao chứng gím, xin thứ cho nữ nhi bất hiếu, không hoàn thành kỳ vọng của hai vị lão nhân gia...

Ngưng chốc lát, lại cùng não nùng nói :

- Địch Cuồng, thiếp đến với chàng đây.

Đột nhiên vung tay, ánh kiếm lấp loáng, máu đỏ tuôn trào, đã tự tuyệt ngay trước mặt Cốc Mộng Viễn.

Cốc Mộng Viễn chẳng ngờ xảy ra như vậy, không kịp ra tay cứu, chàng đứng thừ ra như phỗng đá.

Mãi đến khi Thành Thế Hùng run rẫy đi đến, chậm chạp bồng thi thể Trì Tam Nương, chàng mới chợt nhớ hãy còn một kẻ thù giết cha đang ngồi đó.

Chàng đưa mắt nhìn Tần Tiêu Hồng, đoạn quay sang Lăng Thiên Thiên nói :

- Lăng Thiên Thiên, hãy ra đây!

Lăng Thiên Thiên cười khúc khích :

- Cốc thiếu hiệp đâu thể xưng hô như vậy với ta.

Dứt lời người đã đi đến trước mặt Cốc Mộng Viễn.

Cốc Mộng Viễn trầm giọng :

- Tại hạ quyết phải báo thù cho cô trượng.

Lăng Thiên Thiên thản nhiên cười :

- Thiếu hiệp nhất quyết làm vậy thật ư?

- Tại hạ lòng đã quyết.

- Thiếu hiệp không hối hận chứ?

- Không bao giờ.

- Được, chúng ta hãy dùng kiếm quyết một phen cao thấp, thế nào?

- Tại hạ sẵn sàng hầu tiếp.

Lúc này tuy lòng chàng không muốn nhưng tên đã lên dây, không thể không bắn.

Lăng Thiên Thiên bỗng quay sang Tần Linh Sương nói :

- Sương nhi, đến đây!

Tần Linh Sương mắt ngập vẻ u sầu, chậm rãi đi đến nói :

- Mẹ!

Cốc Mộng Viễn phát hiện trong mắt Tần Linh Sương có ánh lệ.

Lăng Thiên Thiên lạnh lùng hỏi :

- Đây là người bạn tốc của ngươi phải không?

Tần Linh Sương cúi đầu, lúng búng :

- Mẹ, nữ nhi...

- Y muốn giết mẹ để báo thù, nhưng mẹ đâu thể để cho kẻ khác giết, Sương nhi, ngươi tính sao? Thay mẹ quyết đấu với y được không?

- Nữ nhi... nữ nhi...

Tần Linh Sương bỗng bật khóc, nàng đâu muốn thành thù với Cốc Mộng Viễn...

Cốc Mộng Viễn cũng thẫn thờ, chàng thật chẳng ngờ Lăng Thiên Thiên lại ác độc đến thế này.

Lăng Thiên Thiên lại lạnh lùng nói :

- Sương nhi, hẳn ngươi muốn ngồi nhìn mẹ bị người giết chết phải không?

Tần Linh Sương nghẹn ngào :

- Mẹ! Nữ nhi... xin vâng lời...

Nàng đưa mắt nhìn Cốc Mộng Viễn, ánh mắt đầy vẻ tuyệt vọng.

Cốc Mộng Viễn nghe lòng rúng động, chàng muốn phóng xuống đài bỏ chạy, nhưng hai chân không sao cử động được.

Tần Tiêu Hồng bỗng phi thân lên đài nói :

- Sương nhi, sao ngươi lại chấp nhận động thủ với Cốc thiếu hiệp?

Tần Linh Sương nước mắt ràn rụa :

- Cha, mệnh lệnh của mẹ, nữ nhi sao thể chống lại? Cha sao thể bảo nữ nhi bất hiếu được?

Đoạn đưa tay rút trường kiếm ra.

Nhưng thanh kiếm tựa ngàn cân, khiến nàng không sao cất lên được.

Nhưng rồi nàng cũng đã giơ lên, từng bước tiến đến gần Cốc Mộng Viễn.

Cốc Mộng Viễn vẫn đứng thừ ra.

Chân Dật Lan thấy vậy bàng hoàng lo lắng, vội chầm chậm di chuyển đến gần Cốc Mộng Viễn.

Tần Linh Sương thấp giọng nói :

- Cốc huynh đệ, hãy tuốt kiếm đi.

Cốc Mộng Viễn lắc đầu :

- Mộng Viễn không bao giờ động thủ với tỷ tỷ.

Tần Linh Sương nghe con tim vụn vỡ.

Nàng nhắm mắt, mặc cho lệ rơi xối xả.

Nàng giơ kiếm lên, không nhắm đúng mục tiêu, nhưng nàng vẫn phải đâm ra.

- Cốc huynh đệ, ngu tỷ cũng không muốn động thủ với huynh đệ, hãy để ngu tỷ chết đi là xong...

Mũi kiếm vừa đầm vào ngực Cốc Mộng Viễn chừng ba phân, mũi kiếm nhuốm máu ấy đột nhiên quay lại đâm thẳng vào yết hầu nàng.

Chân Dật Lan kinh hoàng hét to.

Cốc Mộng Viễn không màng đến vết thương nơi ngực, quát to :

- Tần tỷ tỷ không nên...

Đồng thời hai tay đã vung lên, trường kiếm trong tay Tần Linh Sương liền tức bay vào trong tay Cốc Mộng Viễn.

Tần Linh Sương gào to :

- Cốc huynh đệ sao không để cho ngu tỷ chết? Ngu tỷ muốn chết... ngu tỷ chỉ muốn chết thôi...

Trong tiếng gào khóc, nàng đã đâm đầu lao tới, ngực nàng nhắm ngay mũi kiếm trong tay Cốc Mộng Viễn.

Cốc Mộng Viễn tâm thần đang rối loạn không hề trông thấy Tần Linh Sương đang lao mình vào thanh trường kiếm.

May thay, Chân Dật Lan đã kịp thời vung chưởng đánh bạt trường kiếm trong tay Cốc Mộng Viễn sang bên.

Tuy vậy, bắp tay phải Tần Linh Sương vẫn bị đâm thủng một lỗ to, máu tuôn xối xả.

Lăng Thiên Thiên bỗng quát to :

- Sương nhi, ngươi dám trái lệnh quyên sinh...

Y thị chưa dứt lời đột nhiên một bóng người từ trên trời đáp xuống.

Người này thân pháp nhanh như tia chớp, Lăng Thiên Thiên chưa kịp nhìn rõ người đã cơ hồ bị đối phương xách bổng lên.

Lăng Thiên Thiên quả thân thủ bất phàm, phản ứng nhanh khôn tả, loáng cái đã lạng người đến bên Tần Linh Sương.

Nhưng Tần Linh Sương đã thấy rõ người ấy là ai, lòng bàng hoàng sửng sốt, thật không thể tưởng tượng được.

Phụ thân, mẫu thân và gia gia lại trở thành kẻ thù.

Còn mình thì sao?

Với người yêu duy nhất cũng đã trở thành kẻ thù...

Nàng bỗng như giác ngộ gì đó, nhưng lại không hiểu đó là gì.

Ngay khi Lăng Thiên Thiên lẩn tránh Khô Trúc Tiên Ông đã đến gần nàng, nàng bỗng tung mình lên hệt như một áng mây trắng lướt qua đầu quần hùng, lao nhanh xuống Thái Thất phong.

Lúc này lòng nàng chỉ có một ý niệm :

- Kiếm đã gãy, mộng đã tàn, thị phi thành bại đều tiêu tan.

Nàng đã quyết tâm ra đi.

Nhưng sau lưng nàng có hai bong người đuổi theo.

Ba người phóng đi nhanh khôn tả, mặc dù hai người trước đều vẫn còn máu rơi, song chỉ thoáng chốc ba bong người đã mất dạng trong núi non chập chùng.

Quần hào hiện diện đều ngậm ngùi thương xót.

Tuy đại ác đã trừ, nguyên hung đã diệt, Lăng Thiên Thiên cũng đã bị Khô Trúc Tiên Ông bắt về Hàn Bích cung trị tội.

Nhưng mọi người vẫn luôn thương tiếc và tưởng nhớ đến ba thiếu niên nam nữ kia.

- Cầu chúc họ được đoàn tụ và vui vầy bên nhau.

Có thể chăng?

Rất có thể...

Cũng như Tần Linh Sương đã nghĩ :

- Kiếm đã gãy, mộng đã tàn, thị phi thành bại đều tiêu tan như ảo ảnh.

Thế nên, ba người thật sự ra sao?

Điều ấy cũng không có gì là quan trọng..

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước