GIANG HỒ KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Giang hồ ký - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Quần hiệp dọ thám Mê Tâm đình

Cốc Mộng Viễn bỗng nghe có người ngã xuống bên cạnh, bất giác giật mình kinh hãi, quay phắt lại nhìn, thì ra là Chân Dật Lan.

Cốc Mộng Viễn chau mày, đưa tay kéo Chân Dật Lan dậy, vừa định xem xét nguyên nhân, bỗng nghe Cổ Bát Công tức giận quát :

- Tiện tỳ vô sỉ, cả gan dám ám toán...

Đột nhiên lại nghe "phịch" một tiếng, Tần Thạch Khanh cũng đã ngã xuống đất.

Vừa lúc đó, Cổ Bát Công đã phi thân đến nơi.

Cốc Mộng Viễn đã hiểu ra nguyên nhân, đó chính là do Vô Hình Mê Hồn Độc Phấn của Lăng Thiên Thiên gây ra.

Chàng đẩy Chân Dật Lan đến cho Cổ Bát Công, khẽ nói :

- Cổ lão tiền bối hãy trông nom hai người giùm cho, vãn bối không sợ chất độc.

Đoạn không chờ Cổ Bát Công trả lời, quay người tiến về phía Lăng Thiên Thiên ba bước, lạnh lùng cười nói :

- Lăng Thiên Thiên, Vô Hình Mê Hồn Độc Phấn của tôn giá quả nhiên lợi hại, nhưng rất tiếc tại hạ chẳng sợ.

Ngưng lời hữu chưởng lăng không bổ ra và quát :

- Hãy nếm thử một chưởng xem sao.

Chưởng này chàng đã phát ra trong cơn thịnh nộ, nên dùng đến mười thành công lực.

Lăng Thiên Thiên hai lần tung Mê Hồn Độc Phấn vô hiệu, lòng tột độ kinh hãi, không hiểu nổi võ công Cốc Mộng Viễn thật ra cao đến mức độ nào.

Tuy nhiên trong khi lách người né tránh, bà ta cũng thừa cơ hoàn kích Cốc Mộng Viễn một chưởng.

Cốc Mộng Viễn cười hăng hắc nói :

- Thân pháp khá lắm, nhưng không tránh được chưởng này đâu.

Đồng thời tay phải vung lên, lại một chưởng tung ra.

Khi chưởng lực mới phát, không hề thấy có kình lực, nhưng khi chưởng lực đến gần, đối phương dù ứng biến nhanh đến mấy cũng khó thể ung dung né tránh.

Lăng Thiên Thiên chẳng phải không biết Không Linh chưởng, nhưng bà ta nằm mơ cũng chẳng ngờ Cốc Mộng Viễn đã luyện thành tuyệt kỹ cái thế vô song này.

Vì vậy, khi Cốc Mộng Viễn lần thứ nhì xuất chưởng, bà ta song chưởng cùng lúc vung lên, tung ra một luồng kình lực ngăn cản đón tiếp.

Bà ta tin rằng với nội lực thâm hậu của mình, chắc chắn sẽ thắng đối phương.

Nhưng bà ta đã lầm, khi phát giác ra thất thố thì đã muộn màng.

Cốc Mộng Viễn chỉ nhẹ vung tay áo trái, sử dụng Thiết Tụ công đón lấy tả chưởng lực của Lăng Thiên Thiên, hóa giải một cách dễ dàng.

Trong khi ấy, Lăng Thiên Thiên không sao chịu nổi chưởng lực của Cốc Mộng Viễn :

- Ngươi... ôi da...

Lăng Thiên Thiên hét lên, liền tức mặt hoa thất sắc, toàn thân run rẩy không ngừng.

Nếu không nhờ Tần Tiêu Hồng đưa tay ôm lại, bà ta đã ngã lăn ra đất rồi.

Cốc Mộng Viễn nhếch môi cười nói :

- Tần tiền bối, lệnh chính đã thọ thương dưới Không Linh chưởng của vãn bối, tốt hơn hãy dìu bà ấy về phòng điều tức, mười hai giờ sau sẽ bình phục.

Tần Tiêu Hồng tái mặt :

- Cốc thiếu hiệp đã luyện thành Không Linh chưởng rồi ư?

Cốc Mộng Viễn mỉm cười :

- Chỉ mới được sáu thành hỏa hầu thôi.

Tần Tiêu Hồng khẽ thở dài :

- Lão phu đa tạ thiếu hiệp đã nương tay.

Đoạn bồng lấy Lăng Thiên Thiên đã ngất xỉu, sải bước đi vào sau điện.

Cổ Bát Công bỗng quát :

- Đứng lại, đưa thuốc giải đây.

Tần Tiêu Hồng không quay đầu lại nói :

- Thuốc giải lát nữa mang ra. Mê Hồn Độc Phấn của Thiên nương chỉ khiến người ta hôn mê chứ không hại thân thể, Cổ huynh chớ lo.

Cổ Bát Công chau mày tức giận :

- Thật là khốn khiếp.

Cốc Mộng Viễn vội nói :

- Cổ lão tiền bối, Tần Tiêu Hồng nói không ngoa, lão tiền bối hãy xem sắc mặt của Lan nhi và Tần nữ hiệp, chỉ đỏ bừng chứ không có gì khác lạ.

Cổ Bát Công hậm hực :

- Tuy rằng không độc, nhưng cũng rất là đáng ghét.

Đoạn quét mắt nhìn thấy còn một tỳ nữ ở lại, liền ngoắc tay nói :

- Cô nương đi lấy thuốc giải được không?

Nữ tỳ ấy gật đầu :

- Vâng, tiểu tỳ đi lấy ngay.

Đoạn quay người đi liền, chớp mắt đã mất dạng.

Cổ Bát Công bỗng cười to :

- Nha đầu này võ công cũng chẳng kém.

Nam Hoang Nhất Tẩu cười :

- Nàng ta là một trong hai tỳ nữ thân cận của Lăng Thiên Thiên, dĩ nhiên võ công chẳng kém rồi.

Cổ Bát Công dằn mạnh cây mộc trượng :

- Cát huynh, chúng ta đi tìm người giam giữ được rồi chứ?

Nam Hoang Nhất Tẩu lắc đầu :

- Trừ phi Lăng Thiên Thiên hồi tỉnh, không ai có thể tìm ra nơi giam giữ các vị Chưởng môn nhân, chúng ta nên chờ đợi một hồi là hơn.

Cổ Bát Công đôi mày rậm nhướng liên hồi, nghiến răng nói :

- Tiện nhân ấy thật là ác tính không chút thay đổi.

Đoạn đưa mắt nhìn Chân Dật Lan và Tần Thạch Khanh đang hôn mê nằm cuộn tròn trên ghế thái sư, chau mày nói :

- Hai nàng này tính sao bây giờ? Để yên đây đâu có được.

Lăng Tiêu thoáng ngẫm nghĩ :

- Cổ huynh, chúng ta hãy mang họ đến phòng của Tần Thạch Khanh.

- Cũng được, nhưng lão đệ phải tìm người bồng họ mới được.

Lăng Tiêu cười phá lên :

- Cổ huynh sao lại câu nệ thế này? Nữ nhi võ lâm kiêng kỵ gì kia chứ? Lan nhi xin phiền Cốc thiếu hiệp, còn Tần Thạch Khanh do tiểu đệ cõng là xong.

Đoạn bồng Tần Thạch Khanh lên nói tiếp :

- Để tiểu đệ dẫn đường cho.

Sải bước đi về phía một cửa hông, Cốc Mộng Viễn cũng vội bồng lấy Chân Dật Lan, bước nhanh theo sau.

Ngay khi ấy, nữ tỳ khi nãy đã mang đến hai gói giấy.

Lăng Tiêu cười nói :

- Liễu cô nương, hãy mang thuốc gải đến phòng Tần hộ pháp.

- Vâng.

Nữ tỳ ấy cũng thật vâng lời, đi theo hai người ngay.

Bắc Minh thần tăng chờ cho Lăng Tiêu, Cốc Mộng Viễn và tỳ nữ họ Liễu đi khỏi, chắp tay khẽ niệm Phật hiệu :

- A di đà Phật! Cổ thí chủ, võ công của Cốc thí chủ thật đáng khâm phục.

Cổ Bát Công cười :

- Đại sư mà cũng kinh tâm thật khiến cho lão phu cũng hết sức bất ngờ.

- Cổ thí chủ cũng xiên xỏ lão nạp ư?

- Cổ mỗ đâu dám cả gan như vậy, có điều là người mà được đại sư khen ngợi, e rằng trong võ lâm chẳng có được mấy ai.

Bắc Minh thần tăng cười :

- Cổ thí chủ càng lúc càng xiên xỏ hơn.

Lúc này Nam Hoang Nhất Tẩu đã bảo người mang rượu và thức ăn đến, Cổ Bát Công cười nói :

- Phiền Tư Mã lão đệ đi gọi Lăng lão đệ với Cốc lão đệ được chăng?

Tư Mã Thái gật đầu cười :

- Vâng, tiểu đệ đi ngay.

Nhưng Tư Mã Thái vừa đi đến bên cửa, Cốc Mộng Viễn và Lăng Tiêu đã nhanh bước vào.

Cổ Bát Công liền quan tâm hỏi :

- Lão đệ, họ không sao chứ?

Cốc Mộng Viễn mỉm cười :

- Tần Tiêu Hồng giữ chữ tín lắm, vừa uống vào là hồi tỉnh ngay.

Cổ Bát Công vẻ mặt liền thư giãn, hỏi :

- Sao họ không đến dùng bữa?

Cốc Mộng Viễn cười :

- Họ đến ngay, chả lẽ lão tiền bối không biết cái tật của đàn bà hay sao?

Cổ Bát Công cười phá lên :

- Đúng, đúng. Lão phu cả đời cô độc, tất nhiên là không hiểu rồi.

Cốc Mộng Viễn thoáng đỏ mặt, cười nói :

- Cổ lão tiền bối, chúng ta có cần lục soát không?

- Đó thì còn gì phải hỏi nữa?

- Cát lão tiền bối chẳng đã bảo là vô ích hay sao?

Cổ Bát Công đưa mắt nhìn Nam Hoang Nhất Tẩu :

- Nếu Lăng Thiên Thiên sau khi bình phục vẫn không chịu tiết lộ, chẳng phải chúng ta vẫn phải lục soát hay sao? Thay vì chờ đến lúc ấy, chi bằng ăn uống xong, chúng ta tiến hành lục soát ngay chẳng hơn ư?

Cốc Mộng Viễn gật đầu :

- Vâng, vãn bối đồng ý.

Nam Hoang Nhất Tẩu cười :

- Cổ huynh quả là nhiệt tình, lão phu thật lấy làm hổ thẹn.

Cổ Bát Công bỗng trố mắt nói :

- Cát huynh, các vị khỏi phải khó xử, việc lục soát Cổ mỗ với Cốc thiếu hiệp không cần nhọc sức các vị đâu, có điều là cửa nẻo trong cung thì phải thỉnh giáo mới được.

Nam Hoang Nhất Tẩu cười to :

- Cổ huynh thật là khôn khéo.

Bắc Minh thần tăng tiếp lời :

- Lão nạp có một bức bản đồ trong cung, xin trao cho Cổ thí chủ.

Đoạn từ trong lòng lấy ra một mảnh da dê nhỏ, trao cho Cổ Bát Công.

Cổ Bát Công đón lấy, cùng Cốc Mộng Viễn xem qua, đoạn cười nói :

- Nếu không có bản đồ, Cốc lão đệ, chúng ta hẳn phải tốn rất nhiều công sức.

Cốc Mộng Viễn cười :

- Đúng vậy. Nhưng trong cung có rất nhiều cơ quan mai phục, nếu chúng ta phá hủy bộ phận tổng điều khiển trước, một là có phần không được lễ độ với Tần Tiêu Hồng, hai nữa cũng thật đáng tiếc.

Chàng ngầm nghĩ chốc lát, đoạn nói tiếp :

- Nhưng nếu không phá hủy, e vẫn phải tốn nhiều công sức.

Bắc Minh thần tăng vội tiếp lời :

- Bộ phận tổng điều khiển để lão nạp phái người đóng lại là được rồi.

Cổ Bát Công gật đầu cười :

- Vậy thì xin phiền đại sư.

Bắc Minh thần tăng cười :

- Việc nhỏ nhặt có chi mà phiền... nhưng mà có điều...

Lão hòa thượng bỗng lộ vẻ lo lắng nói tiếp :

- Trong cung có một nơi cực kỳ hiểm ác, nếu mà bốn vị Chưởng môn nhân bị giam trong ấy, e rằng rất là phiền phức.

Cổ Bát Công trố mắt hỏi :

- Đó là nơi nào vậy?

Bắc Minh thần tăng đưa tay chỉ vào một ngôi thạch đình nho nhỏ trên bàn rồi nói :

- Nơi này đây.

Cổ Bát Công đưa mắt xem qua, cười nói :

- Một ngôi thạch đình nhỏ bé này có gì kinh hiểm chứ?

Cốc Mộng Viễn cũng nghĩ vậy, nhưng Nam Hoang Nhất Tẩu đã chau mày nói :

- Cổ huynh, bần tăng nói không ngoa, ngôi thạch đình này chẳng những vô cùng hiểm ác, mà còn là nơi hiểm độc cả.Cổ Bát Công nghe vậy chẳng thể không tin :

- Lợi hại đến vậy thật ư?

Nam Hoang Nhất Tẩu gật đầu :

- Đương nhiên là thật.

Bắc Minh thần tăng chắp tay tiếp lời :

- Ngôi thạch đình này thật ra hiểm ác như thế nào, lão nạp cũng không nói ra được, bởi mọi mai phục nơi đó thảy đều do chính tay Lăng Thiên Thiên bố trí.

Cổ Bát Công trố mắt :

- Trong thạch đình mà cũng có cơ quan mai phục ư?

Bắc Minh thần tăng chợt nghiêm giọng :

- Chẳng những thế mà còn lợi hại hơn cả.

Cổ Bát Công cười :

- Tổng điều khiển đã ngưng hành động, dù có cơ quan mai phục thì cũng đâu hề gì?

Bắc Minh thần tăng lắc đầu :

- Mọi cơ quan mai phục tại đó đều không nằm trong sự điều khiển của tổng bộ, nên mọi tình hình ra sao, chúng lão nạp không biết mảy may.

Cổ Bát Công gật đầu :

- Vậy thì Cổ mỗ sẽ hết sức thận trọng.

Vừa dứt lời, Chân Dật Lan với Tần Thạch Khanh đã nhanh bước đi vào.

Cổ Bát Công liền tức, cười nói :

- Nào, hai vị cô nương hãy nhanh lên, không thì lão phu chết đói mất.

Chân Dật Lan và Tần Thạch Khanh mỉm cười ngồi vào bàn, mọi người ăn uống rất là thoải mái.

Ăn xong liền quyết định, Bắc Minh thần tăng đích thân đi đến bộ tổng điều khiển, sau đó Nam Hoang Nhất Tẩu dẫn đường vào cung lục soát.

Tư Mã Thái và Lăng Tiêu ở các nơi tiếp ứng, còn Tần Thạch Khanh thì đi với nhóm người lục soát.

Phân công xong, Bắc Minh thần tăng ra đi trước.

Nam Hoang Nhất Tẩu dẫn mọi người vòng ra phía sau sảnh.

Cốc Mộng Viễn vừa đi vừa lưu ý tình hình xung quanh, chỉ thấy sau đại sảnh, phòng ốc nối liền nhau, có nhà lầu, cũng có nhà trệt. Cốc Mộng Viễn tuy nhãn lực phi thường, nhưng có lúc cũng không nhìn thấy rõ hết cảnh vật trên ba khu, bởi sân vườn có quá nhiều cây cối.

Nam Hoang Nhất Tẩu dẫn bốn người nhanh nhẹn phóng đi về phía sau cùng, khi đến một khu rừng trúc rộng lớn, cười nói :

- Ngoài khu rừng này không còn nhà nữa, Cổ huynh và ba vị bắt đầu từ đây tìm kiếm dần trở vào cung, lão phu xin cáo lui.

Đoạn liền quay người bỏ đi.

Cổ Bát Công chờ cho Nam Hoang Nhất Tẩu đi xa, đảo mắt quan sát tình hình xung quanh, đoạn cười nói :

- Chúng ta hãy bắt đầu, Tần cô nương quen đường thuộc lối, hãy đi sau lão phu. Cốc lão đệ đi sau cùng, đề phòng có kẻ đột kích.

Tần Thạch Khanh nhoẻn cười :

- Chúng ta không tách ra sao?

- Không tách ra tốt hơn...

Cổ Bát Công chỉ tấm bản đồ trên tay, nói tiếp :

- Đây chỉ có một bản đồ, nếu tách ra rất là bất tiện.

Tần Thạch Khanh gật đầu :

- Vậy cũng được.

Chân Dật Lan quay sang Cốc Mộng Viễn khẽ nói :

- Cốc đại ca, Lăng Thiên Thiên tưởng thế rất nặng phải không?

Cốc Mộng Viễn gật đầu :

- Khá nặng.

- Sao đại ca không lấy mạng bà ta?

Cốc Mộng Viễn cười :

- Vì ngu huynh không muốn Tần Tiêu Hồng cũng trở mặt.

Chân Dật Lan cười :

- Có thật vậy không?

- Ngu huynh đã nói dối Lan nhi bao giờ?

- Lan nhi tưởng đâu đại ca vì Tần Linh Sương đó chứ?

Cốc Mộng Viễn cười :

- Lan nhi không thích ngu huynh như vậy sao?

Chân Dật Lan vội lắc đầu :

- Đâu có. Lan nhi chỉ nói đùa thôi.

- Lan nhi buồn vì ngu huynh không nặng tay ư?

Chân Dật Lan cười :

- Nếu như đại ca thật sự vì Tần Linh Sương, chắc chắn không bao giờ đả thương Lăng Thiên Thiên, phải không nào? Do đó, Lan nhi chẳng buồn gì cả.

Cốc Mộng Viễn nhếch môi cười, nắm tay Chân Dật Lan bước vội theo sau Cổ Bát Công và Tần Thạch Khanh.

Họ cơ hồ tìm khắp mọi nơi trong cung, song vẫn chẳng thấy bóng dáng bốn vị Chưởng môn nhân, thậm chí ngay cả hai cỗ xe như cũng biến mất.

Khi họ quay trở về khu rừng trúc, mọi người đều lòng nóng như thiêu đốt, Cổ Bát Công bực tức nói :

- Cốc lão đệ, người đâu? Lên trời rồi ư?

Cốc Mộng Viễn trầm ngâm :

- Lăng Thiên Thiên này quả thật là lợi hại, có lẽ bà ta đã giam bốn vị Chưởng môn nhân ở trong chỗ ác độc nhất kia rồi.

Tần Thạch Khanh nhíu mày :

- Mê Tâm đình ư?

Cổ Bát Công kinh ngạc :

- Mê Tâm đình gì?

Đưa tay chỉ vào bản đồ, nói tiếp :

- Có phải ngôi đình nhỏ này không?

Tần Thạch Khanh gật đầu :

- Vâng.

Cổ Bát Công trầm ngâm :

- Sao lại gọi là Mê Tâm đình?

- Vì trong đình có một cửa ngõ dẫn xuống lòng đất, và cơ quan bên trong chủ yếu là khiến người mê tâm và loạn tính...

Cổ Bát Công vỡ lẽ :

- Thì ra lại là cái trò trong Mê Hồn Kinh.

Cốc Mộng Viễn tiếp lời :

- Vãn bối không sợ, để vãn bối vào trong đình thăm dò trước.

Chân Dật Lan cười :

- Lan nhi đi với.

Cốc Mộng Viễn lắc đầu :

- Lan nhi đi không được.

- Vì sao?
- Khi nãy Lan nhi đã trải qua rồi, thuốc mê hồn kia không mùi không màu, không hình không bóng, thật không thể đề phòng, Lan nhi mà đi chẳng phải tự chuốc khổ vào thân ư?

Chân Dật Lan thản nhiên cười :

- Đó là vì quá bất ngờ, không phòng bị nên Lan nhi mới bị trúng thuốc mê, nếu không thì bà ta...

Bỗng nhoẻn miệng cười, nói tiếp :

- Lan nhi có cách phòng tránh.

Cốc Mộng Viễn lắc đầu :

- Ngu huynh không tin.

Chân Dật Lan cười :

- Đại ca xem này...

Nàng lấy ra một hoàn thuốc màu đỏ nhạt, giơ tay lên nói tiếp :

- Đây là Thất Chuyển Hoàn Hồn đơn, chẳng những có thể đề phòng bách độc, mà còn có thể cải tử hồi sinh, ngoại trừ Đoạt Mệnh thần mang của Lý Hàm Băng, bất kỳ chất độc nào cũng giải trừ được.

Cốc Mộng Viễn cười :

- Vậy là chất độc Đoạt Mệnh thần mang có thể liệt vào thiên hạ đệ nhất kịch độc rồi.

Chân Dật Lan lắc đầu :

- Không, Đoạt Mệnh thần mang của Lý Hàm Băng là ôn độc, tính chậm và nhẹ, nhưng ngoài thuốc giải độc môn của chính Lý Hàm Băng, không thuốc nào giải trừ được triệt để.

- Lan nhi thật biết nhiều hiểu rộng.

Chân Dật Lan nhoẻn cười :

- Đó là gia gia đã dạy cho.

Cổ Bát Công cười xen lời :

- Vậy Cốc lão đệ hãy đi với Lan nhi, lão phu với Tần cô nương chờ ở ngoài, tạm gọi là canh chừng giùm hai người, được chứ?

- Cổ lão tiền bối đã tin Lan nhi không sợ độc thì đương nhiên vãn bối để cho Lan nhi đi cùng...

Cốc Mộng Viễn quay sang Tần Thạch Khanh hỏi :

- Tần nữ hiệp, thạch đình nằm tại đâu?

Tần Thạch Khanh sốt sắng nói :

- Để ta dẫn đường cho.

Đoạn liền dẫn trước phóng đi về phía trái rừng trúc. Ba người nhìn nhau, đoạn phi thân theo sau ngay.

Chừng thời gian nửa tuần trà, bốn người đã đến nơi tận cùng khu rừng trúc, chỉ thấy đó có một hồ cá nhỏ, bên cạnh là một ngôi thạch đình nhỏ không có gì đặc sắc.

Tần Thạch Khanh dẫn ba người đi vào thạch đình, cười nói :

- Chính là đây.

Chân Dật Lan đảo mắt nhìn quanh quất :

- Tần tỷ tỷ, bộ phần điều khiển cửa ra vào đâu?

Thì ra ngôi đình này bốn bề trống hoắc, ngoài sáu trụ đá và một ghế đá không còn vật gì khác nữa.

Tần Thạch Khanh lắc đầu :

- Tỷ tỷ cũng không biết.

Cổ Bát Công ngẩn người :

- Vậy thì tính sao đây?

Chân Dật Lan thản nhiên cười :

- Cổ lão tiền bối, để Lan nhi tìm cho, chẳng qua tốn thêm chút thời gian mà thôi.

Cổ Bát Công cười :

- Được, nếu ngươi tìm không ra, lão phu sẽ phá nát ngôi đình này.

- Không cần phí sức như vậy.

Chân Dật Lan dứt lời, liền tức bắt đầu xem xét thật kỹ sáu trụ đá. Sau đó lại đảo mắt tìm kiếm xung quanh chiếc ghế đá.

Bỗng, nàng cười to nói :

- Đây rồi.

Cốc Mộng Viễn, Cổ Bát Công và Tần Thạch Khanh vội đưa mắt nhìn, chỉ thấy Chân Dật Lan đang ngồi xổm bên ghế đá, đưa tay chỉ một trụ đá nhỏ trên lưng ghế nói :

- Mọi người hãy nhìn đây, trụ đá này có vẻ khác lạ phải không?

Cổ Bát Công chú mắt nhìn, gật đầu nói :

- Lý Siêu, màu sắc có vẻ nhạt...

Chân Dật Lan tiếp lời :

- Không phải màu sắc mà là bàn tay người thường chạm vào khién màu sắc phai nhạt.

Cốc Mộng Viễn gật đầu :

- Đúng, nhưng biết mở bằng cách nào đây?

Chân Dật Lan cười :

- Để Lan nhi thử xem... Cổ lão tiền bối với Tần tỷ tỷ hãy lui ra ngoài được không?

Cổ Bát Công nhíu mày :

- Có nguy hiểm ư?

Chân Dật Lan cười :

- Không phải nguy hiểm, mà sợ có độc phấn bắn ra.

Cổ Bát Công gật đầu cười :

- Vậy lão phu với Tần cô nương lui ra.

Chân Dật Lan chờ hai người ra khỏi đình, mới một tay vịn vào ghế đá, còn tay kia sờ gõ lên khắp trụ đá nơi lưng ghế. Truyện "Giang Hồ Ký "

Cốc Mộng Viễn đứng sát nàng, ngưng thần giới bị.

Đột nhiên, "kẹt" một tiếng vang lên.

Chân Dật Lan cười to nói :

- Tìm được rồi.

Nàng vừa dứt lời, sáu trụ đá trong thạch đình đã chuyển động, nhưng được mười mấy vòng thì bỗng nhiên dừng lại.

Chân Dật Lan ngạc nhiên kêu lên :

- Lạ thật.

Nàng vừa dứt lời, mặt đất và nóc đình đã cùng lúc tách rời ra từ nơi chân sau của chiếc ghế đá.

Cũng may là tốc độ tách ra rất chậm, không thì Chân Dật Lan đã bị rơi xuống rồi, dù vậy Chân Dật Lan vẫn giật mình kinh hãi.

Hai người đưa mắt nhìn nhau, cười lên một tiếng.

Cổ Bát Công và Tần Thạch Khanh đứng ngoài thấy cảnh tượng lạ kỳ như vậy cũng bất giác sững sờ.

Chỉ thấy ngôi đình tách ra đến chừng ba thước mới dừng lại.

Cốc Mộng Viễn và Chân Dật Lan đứng bên trái ngôi đình.

Hai người lúc này đang chồm tới nhìn, chỉ thấy bên dưới là một thang bậc bằng đá trắng.

Cốc Mộng Viễn vận tụ công lực khắp người, khẽ nói :

- Lan nhi, coi chừng độc phấn.

Chân Dật Lan thẽ lưỡi cười :

- Đại ca xem đây, Lan nhi đã sớm ngậm thuốc tỵ độc rồi.

Cốc Mộng Viễn thấy trong miệng Chân Dật Lan quả có một hoàn thuốc màu đỏ tươi, đoạn mới yên tâm quay lại nhìn Cổ Bát Công nói :

- Bên dưới hẳn là một địa phủ rộng lớn, vãn bối với Lan nhi đi xuống, nếu sau ba giờ mà chưa lên thì lão tiền bối chớ mạo hiểm, hãy tìm Lăng Thiên Thiên, hẳn bà ta có cách.

Chân Dật Lan cười bong đùa :

- Tất nhiên rồi, khách cưng quý mà.

Cốc Mộng Viễn cười méo xệch :

- Lan nhi lại còn xỏ xiên cả ngu huynh nữa ư?

Chân Dật Lan cười :

- Không dám đâu. Thôi, chúng ta xuống đi.

Cốc Mộng Viễn hướng về hai người ngoài thạch đình ôm quyền, phi thân xuống địa động.

Chàng thật là khinh xuất, nếu bên dưới có mai phục thì khó thể lui tránh kịp.

Chân Dật Lan thấy vậy kinh hãi vội la lên :

- Cốc đại ca sao lại khinh xuất thế này?

Chân Dật Lan vừa dứt lời thì tiếng cười của Cốc Mộng Viễn đã từ bên dưới vọng lên :

- Lan nhi, mau xuống đi, dưới này không có mai phục đâu.

Chân Dật Lan nghe vậy, cũng liền bắt chước như Cốc Mộng Viễn phi thân xuống.

Đến đất đưa mắt nhìn, thì ra đây là một gian thạch thất rộng lớn hơn trượng vuông, và đối diện là một đại sảnh rộng lớn. Truyện "Giang Hồ Ký "

Hai người chẳng chút do dự, lập tức đi sang gian đại sảnh.

Cốc Mộng Viễn tính toán vị trí, gian đại sảnh này chính là nằm ngay dưới hồ nước.

Vừa đặt chân vào đại sảnh, hai người bất giác sững sờ. Thì ra trong đại sảnh trống hoác, nhưng mặt đất lại được trải thảm rất dày, bốn mặt rộng hàng năm trượng, giữa mỗi trượng đều có một cửa nhỏ.

Cốc Mộng Viễn đếm, tổng cộng có đến mười bảy cửa.

Chân Dật Lan nhíu mày, khẽ cười nói :

- Đại ca, phía bên kia những cửa này có thể đều là mật thất để luyện công.

Cốc Mộng Viễn nhẹ gật đầu :

- Có lẽ. Nhưng cửa đối diện với chúng dường như là lối đi, chả lẽ địa phủ này quả là rất rộng lớn hay sao?

Chân Dật Lan cười :

- Đại ca hãy đến xem cửa lối đi, Lan nhi xem xét các cửa hai bên, xem thử đó là nơi chốn gì.

Cốc Mộng Viễn gật đầu :

- Được, nhưng không được mạo hiểm đấy.

Chân Dật Lan nhoẻn cười :

- Đại ca yên tâm, Lan nhi không dại vậy đâu.

Cốc Mộng Viễn cười cười :

- Cẩn thận vẫn hơn.

Đoạn chậm bước đi về phía cửa đối diện, Chân Dật Lan cũng đi về phía gian thứ nhất bên phải, khi đến gần, nàng mới nhận ra cánh cửa này được làm bằng gỗ.

Chân Dật Lan đưa tay đẩy nhẹ, "kẹt" một tiếng, cửa gỗ liền mở ra ngay. Nhưng Chân Dật Lan bỗng kinh hãi hét to, tung mình thoái lui.

Cốc Mộng Viễn sửng sốt, vội phi thân đến hỏi :

- Sao vậy? Phải chăng...

Chân Dật Lan mặt đỏ như máu, tim đập dữ dội, cúi đầu lúng búng nói :

- Đây không phải... nơi tốt lành... yêu tinh...

Cốc Mộng Viễn chau mày :

- Lan nhi, thật ra việc gì vậy?

Chân Dật Lan thở hổn hển :

- Yêu tinh... yêu tinh...

Cốc Mộng Viễn ngẩn người, sải bước đi về phía cửa đó.

Chân Dật Lan vẫn cúi thấp đầu, toàn thân run rẩy nói :

Truyện "Giang Hồ Ký "

- Thật là khủng khiếp...

Cốc Mộng Viễn đến bên cửa đưa mắt nhìn, chỉ thấy đó là một gian phòng trần thiết đơn sơ trang nhã, trên một chiếc giường ngã rất to đang có hai người, một nam một nữ toàn thân lõa lồ, ôm chặt lấy nhau mây mưa

Chương 32: Kịp thời tỉnh ngộ mừng ba sinh

Cốc Mộng Viễn cũng bàng hoàng, lẩm bẩm :

- Chúng ta biết tính sao đây?

Chân Dật Lan lắc đầu :

- Lan nhi không màng đến nữa.

Cốc Mộng Viễn cười :

- Lan nhi định trở lên sao?

- Nơi vô sỉ thế này, Lan nhi ở lại sao được?

- Lan nhi, cứu người là điều cần thiết hơn.

Chân Dật Lan lòng vẫn chưa ổn định, lắc đầu :

- Đại ca tự giải quyết đi.

Cốc Mộng Viễn gật đầu cười :

- Được, ngu huynh giết chết đôi nam nữ chó má này trước.

Đoạn liền sải bước tiến tới, Chân Dật Lan cũng vội theo sau, dù sao nàng cũng không muốn Cốc Mộng Viễn một mình mạo hiểm.

Đồng thời nàng cũng tự nghĩ, mình đi theo Cốc đại ca cũng đâu có hề gì, dù Cốc đại ca muốn mình làm gì, mình cũng sẵn sàng chấp nhận kia mà.

Bên ngoài ồn ào như vậy mà đôi nam nữ trên giường vẫn như không hề hay biết, Cốc Mộng Viễn hết sức lấy làm lạ, hai người này chả lẽ điếc hết hay sao?

Thật ra, họ chẳng phải điếc, mà là đang sa vào mê hồn trận.

Cốc Mộng Viễn cặp mắt đã hiện sát cơ.

Chân Dật Lan không dám nhìn thẳng, song tiếng động dâm dật kia cũng khiến nàng không sao chịu nổi, hơi thở nàng gấp rút hơn.

Lúc này, Cốc Mộng Viễn đã sải bước đi đến gần bên giường.

Hai người trên giường vẫn đắm chìm trong mây mưa điên cuồng.

Cốc Mộng Viễn nghe lòng quặn thắt, nhưng sau cùng đã vung chưởng nhẹ nhàng bổ xuống, hai người kia lăn ra chết ngay tức khắc.

Cốc Mộng Viễn đến gần nhìn bàng hoàng sửng sốt, nữ nhân chính là Hàm Tỉnh, thị tỳ thân tín của Tần Linh Sương.

Sự phát hiện này đã khiến chàng tột cùng đau khổ, bởi tỳ nữ như vậy thì chủ nhân cũng đủ rõ.

Chàng ngây ngẩn đứng bên giường, lòng thầm gào thét :

- Tần tỷ tỷ đã lừa dối Mộng Viễn... Nàng là người đê tiện nhất mà lại làm ra bộ mặt thánh thiện... Ta.. hận nàng... hận nàng...

Chân Dật Lan thấy Cốc Mộng Viễn đứng thừ ra nhìn thiếu nữ lõa lồ trên giường, lòng bất giác rúng động mãnh liệt, không màng đến mắc cỡ nữa, phi thân đến nắm tay chàng nói :

- Cốc đại ca...

Cốc Mộng Viễn thờ thẫn cụp mắt xuống, lắc đầu nói :

- Nàng ta là tỳ nữ của Tần Linh Sương.

Chân Dật Lan nghe vậy liền hiểu ra, bất giác vui mừng khôn xiết, bởi nàng đã mất đi một đối thủ mạnh nhất. Kể từ nay, Cốc Mộng Viễn sẽ mãi mãi thuộc về nàng rồi.

Nàng không kềm được vui mừng, hớn hở cười :

- Đại ca, hạng người như vậy chẳng gì đáng buồn cả.

Nàng nói rất mập mờ, không chỉ rõ Tần Linh Sương mà cũng chẳng chỉ rõ Hàm Tỉnh.

Nhưng Cốc Mộng Viễn vẫn hiểu rất rõ, chàng cười cảm khái, nắm tay Chân Dật Lan khẽ nói :

- Đúng vậy, hạng người đàn bà đê tiện đó chẳng đáng để ngu huynh đau buồn.

Chân Dật Lan cười :

- Thôi, chúng ta hãy đi xem những phòng khác, không chừng bốn vị Chưởng môn nhân chính là bị giam tại đây cũng nên.

Cốc Mộng Viễn gật đầu :

- Đi.

Hai người sải bước ra khỏi phòng, lần lượt xem xét các phòng còn lại. Trong mười bảy phòng, Cốc Mộng Viễn đã hạ sát hết mười lăm đôi uyên ương.

Khi đến hai gian phòng cuối cùng nằm bên lối đi ra, mới không còn thấy cảnh tượng dâm dật kia nữa, mà trần thiết trong phòng cũng sang trọng hơn nhiều.

Cốc Mộng Viễn rất tỉ mỉ, nhận ra hai gian phòng này, một là của Lăng Thiên Thiên, còn một là của Tần Linh Sương.

Thế là chàng lại càng đau lòng hơn, Tần Linh Sương quả thật là đê tiện dâm dật như vậy ư?

Cốc Mộng Viễn thờ thẫn đứng trong phòng của Tần Linh Sương hồi lâu.

Chân Dật Lan cũng cảm nhận ra nhoẻn cười nói :

- Đại ca, đây là phòng ngủ của Tần Linh Sương phải không?

Cốc Mộng Viễn gật đầu, nhưng lòng chàng vẫn còn một điều thắc mắc, gian phòng này như thiếu một chút gì đó, không tạo được khí chất đặc hữu của Tần Linh Sương.

Phàm tục. Chàng nghĩ ra rồi, Tần Linh Sương không phàm tục thế này.

Nhưng chàng nghĩ đến cảnh tượng mây mưa của mười lăm đôi nam nữ kia, bất giác lắc đầu thở dài nói :

- Đó vốn là chuyện phàm tục mà.

Chân Dật Lan ngạc nhiên :

- Chuyện gì phàm tục?

Cốc Mộng Viễn buột miệng :

- Chuyện nam nữ trên giường.

Chân Dật Lan đỏ bừng mặt :

- Đại ca... sao lại nói năng bỉ ổi thế này?

Nàng không tự chủ được, vung tay "bốp" xáng cho Cốc Mộng Viễn một cái tát tai.

Nhưng Cốc Mộng Viễn cũng không tự chủ được, chộp lấy tay Chân Dật Lan.

Chân Dật Lan rùng mình, còn Cốc Mộng Viễn thì cảm thấy mạch máu toàn thân căng thẳng.

Chàng bất giác nắm lấy tay Chân Dật Lan, nhưng Chân Dật Lan lại ngã vào lòng chàng. Hai người đã quên đi mất một điều, đây là địa phủ của Thất Tuyệt Hằng Nga, Hoan Hỉ đường của đệ nhất ma nữ võ lâm.

Thật ra hai người đã bị rối loạn thần kinh từ lúc nào không hay, một khi da thịt tiếp xúc, hậu quả sẽ vô cùng tệ hại, đó chính là chỗ hiểm độc của Lăng Thiên Thiên.

Thủ pháp của Lăng Thiên Thiên đã là vô hình và tự phát, bởi bà ta biết vận dụng thủ pháp cám dỗ, đã khắc chế được tâm lý con người.

Cốc Mộng Viễn và Chân Dật Lan sau khi chứng kiến cảnh tượng ái ân trong địa phủ, tâm lý đã bị dao động mạnh, nên khi da thịt tiếp xúc nhau, nỗi khao khát trong tiềm thức lập tức bùng dậy.

Cốc Mộng Viễn mơ màng ôm lấy Chân Dật Lan.

Chân Dật Lan cũng mơ màng ôm lấy Cốc Mộng Viễn.

Hương thơm như lan xạ từ người Chân Dật Lan toát ra, đôi môi mọng quyến rũ, khiến con tim Cốc Mộng Viễn cơ hồ nổ tung.

Chiếc giường màu hồng kia thật vô cùng hấp dẫn...

Trong khi Chân Dật Lan cũng chẳng khác gì Cốc Mộng Viễn, da thịt rắn chắt của chàng đã khiến nàng ngây ngất đê mê...

Hai người di chuyển dần đến giường... ngồi xuống... rồi nằm xuống.

Tiếp theo là tiếng y phục xé rách toác... Truyện "Giang Hồ Ký "

Lát sau họ đã trở thành người nguyên thủy.

Chân Dật Lan mắt lim dim như say mơ, còn Cốc Mộng Viễn thì hệt như hổ đói thèm mồi. Truyện "Giang Hồ Ký "

Nhưng bỗng Cốc Mộng Viễn run rẩy, bởi lòng chàng đột nhiên dậy lên sức phản kháng, có lẽ đó là cảm ứng của tinh thần đạo đức hiệp nghĩa.

Chàng cảm thấy mình với Chân Dật Lan cũng đã trở nên vô sỉ.

Niềm khao khát của Chân Dật Lan như hỏa sơn bùng nổ, mỗi lúc càng thêm dâng cao. Nàng không sao dằn nổi nữa, há miệng như điên cuồng cắn vào vai Cốc Mộng Viễn...

Máu từ miệng nàng chảy ra, rơi xuống giường...

Cốc Mộng Viễn đau điếng, cơ hồ hét lên, song nhờ vậy cũng khiến chàng tỉnh táo hơn.

Thật là đáng nhục, vì sao mình lại như thế này?

Chàng ngồi bật dậy, ngây ngẩn nhìn Chân Dật Lan nước mắt ràn rụa và miệng bê bết máu.

Chàng lấy y phục chậm rãi mặc vào, sau đó đỡ Chân Dật Lan dậy, khẽ nói :

- Lan nhi, chúng ta nên giữa lại tốt hơn.

Chân Dật Lan bật khóc.

Vì sao lại khóc? Chính nàng cũng chẳng rõ, chỉ biết là muốn khóc mà thôi.

- Cốc đại ca, Lan nhi của đại ca...

- Phải, Lan nhi đúng là của ngu huynh...

Chân Dật Lan thầm nhủ :

- Của đại ca, sao đại ca không hưởng.

Nhưng nàng không nói ra, dĩ nhiên Cốc Mộng Viễn cũng không biết.

Chân Dật Lan lau nước mắt, nũng nịu nói :

- Đại ca hãy mặc áo giùm Lan nhi đi.

Áo dài bị xé rách, cũng may trong phòng có y phục của Tần Linh Sương, Chân Dật Lan mặc cũng khá vừa.

Xong xuôi, Cốc Mộng Viễn cười nói :

- Lan nhi, chúng ta suýt nữa sa vào quỷ kế của Lăng Thiên Thiên rồi.Chân Dật Lan sửng sốt :

- Thật ư?

Cốc Mộng Viễn nghiêm giọng :

- Sao không thật? Việc này hết sức rõ ràng, nếu chúng ta mà không tự kềm chế được, e rằng bây giờ đã...

Chân Dật Lan đỏ bừng mặt :

- Đại ca nói bậy không hà.

Cốc Mộng Viễn hôn nhẹ lên má nàng, cười nói :

- Lăng Thiên Thiên chính là muốn chúng ta mê loạn tâm trí hầu khống chế, lợi dụng...

Chân Dật Lan thoáng giật mình :

- Thật ư?

- Ngu huynh dối gạt Lan nhi hay sao?

Chân Dật Lan thở dài :

- Thật là nguy hiểm.

Nàng bỗng cúi thấp đầu, mặt đỏ bừng lên, nghĩ lại cảnh tượng vừa rồi tim còn đập dữ dội.

Cốc Mộng Viễn cười cười :

- Lan nhi, chúng ta mất nhiều thời gian lắm rồi.

Chân Dật Lan gật đầu :

- Chúng ta hãy tiếp tục tìm kiếm đi.

Cốc Mộng Viễn bỗng lại nói :

- Lan nhi, ngu huynh nhắc lại lần nữa, Lan nhi vĩnh viễn thuộc về ngu huynh rồi.

Chân Dật Lan e thẹn cười :

- Lan nhi biết rồi.

Cốc Mộng Viễn đứng lên :

- Chúng ta đi nào.

Chân Dật Lan sửa lại tóc, mỉm cười nói :

- Cốc đại ca tốt quá.

Đoạn liền phi thân ra cửa, Cốc Mộng Viễn đuổi theo sau.

Đây là một đường hầm dài chừng mười trượng và rộng ba thước. Hai bên minh chaâ treo cao nên rất sáng tỏ, trên đường không hề gặp cản trở.

Cuối đường hầm là một cánh cửa sắt, Chân Dật Lan đưa tay đẩy, nhưng cửa sắt không hề động đậy.

Cốc Mộng Viễn đảo quanh mắt, đoạn cười nói :

- Cửa có khóa.

Chân Dật Lan đưa tay bóp nhẹ khóa sắt liền gãy rời. Cốc Mộng Viễn tiện tay vung chưởng, cửa sắt liền mở toang.

Hai người đưa mắt nhìn vào, bất giác giật nảy mình, chỉ thấy đó là một gian thạch thất bốn mặt đều là vách sắt, trong thạch thất rất nhiều người nằm ngổn ngang.

Cốc Mộng Viễn vội phi thân vào thạch thất, trong số người bị giam cầm chàng chỉ biết Thiếu Lâm chưởng môn Minh Thiện đại sư, Hoa Sơn chưởng môn Mai Kiếm Kim Chỉ Hiệp Huê Nguyên Hàn, Nga My chưởng môn Hận Thiên Lão Lão, Côn Luân chưởng môn Phục Hổ thiền sư, Tây Sơn Tiều Tẩu Sài Kiện và chái gái Sài Thanh Bình.

Vừa vào đến thạch thất, Cốc Mộng Viễn đã nhận ra hơn hai mươi người bị giam thảy đều bị thuốc mê hồn của Lăng Thiên Thiên khống chế, hôn mê bất tỉnh.

Chàng thăm mạch và hơi thở của các vị Chưởng môn nhân, thấy thảy đều bình thường, mới yên tâm ngoảnh lại Chân Dật Lan cười nói :

- Bốn vị Chưởng môn nhân đều ở đây cả, nhưng dường như bị trúng Mê Hồn Độc Phấn của Lăng Thiên Thiên, Lan nhi hãy lên báo với Cổ lão, nhờ ông ấy xuống đây xem thử.

- Vâng.

Chân Dật Lan đáp xong, lập tức phi thân bỏ đi.

Cốc Mộng Viễn thử áp dụng một số phương pháp, nhưng không sao cứu tỉnh được các vị Chưởng môn nhân.

Ngay khi đang thất vọng, Cổ Bát Công với Tần Thạch Khanh đã theo Chân Dật Lan đi vào.

Cổ Bát Công quét mắt nhìn những người hôn mê, nói :

- Thảy đều ở đây cả rồi, cả toàn gia xá đệ nữa.

Tần Thạch Khanh mỉm cười :

- Cổ lão, họ đều bị trúng thuốc mê hồn, phải có thuốc giải độc môn của Lăng Thiên Thiên mới cứu tỉnh lại được.

Cổ Bát Công đưa mắt nhìn Cốc Mộng Viễn nói :

- Lão đệ, chúng ta đi tìm Tần Tiêu Hồng.

Cốc Mộng Viễn cười :

- Cổ lão hãy mau cùng Tần nữ hiệp và Lan nhi đi lấy thuốc giải, còn vãn bối ở đây đề phòng người của Hàn Bích cung thừa cơ ám hại các vị Chưởng môn nhân.

Cổ Bát Công gật đầu :

- Đúng rồi, như vậy tốt hơn.

Đoạn liền cùng Tần Thạch Khanh và Chân Dật Lan bỏ đi.

Cốc Mộng Viễn chờ cho ba người đi khỏi, lại chú ý xem xét gian thạch thất.

Chàng nhận thấy gian thạch thất này có vài điểm không hợp lý, chẳng hạn như thạch thấp phải có chỗ thông hơi, bằng không người bị giam trong thạch thất sẽ chết ngạt, vậy mà gian thạch thất này lại không có.Tuy nhiên, ngay khi bước vào thạch thất, Cốc Mộng Viễn đã cảm thấy có một luồng gió lạnh từ bên ngoài thổi vào, nhưng chàng lại không tìm ra lỗ thông hơi, nên khi Cổ Bát Công ba người vừa rời khỏi, chàng lập tức tìm kiếm thật kỹ.

Chàng liên tiếp gặp biến cố, lịch duyệt giang hồ và kinh nghiệm đối địch đều tiến bộ rất nhiều, biết cách tìm ra then chốt của mọi vấn đề.

Chàng từng tấc một, tỉ mỉ lần tìm theo vách tường bên phải.

Sau cùng chàng đã phát hiện ra một điểm khác lạ, đó là mấy mũi đinh sắt.

Gió lạnh chính là từ mấy mũi đinh sắt này thổi vào.

Chàng đưa tay sờ vào đinh sắt, lại phát hiện đinh sắt có thể di động.

Chàng ngẫm nghĩ chốc lát, đưa tay rút một mũi đinh sắt, thế là chàng vỡ lẽ, thì ra đinh sắt rỗng ruột.

Qua đó suy luận, bên kia vách sắt hẳn là thông với bên ngoài.

Cốc Mộng Viễn lúc này đang vô sự, bèn tiếp tục xem xét những mũi đinh sắt, tổng cộng có đến hơn trăm đinh sắt và thành hình một vòng tròn.

Chàng chau mày suy nghĩ thật lâu...

Đinh sắt được phân bố thành hình vòng tròn, phải chăng chính là cửa thông ra ngoài?

Quả nhiên, đó chính là cửa ra vào, chỉ bởi vì khe cửa có đóng đinh nên khó thể phát hiện ra được.

Cốc Mộng Viễn trở ra ngoài, chưa thấy Cổ Bát Công trở về nghĩ là việc lấy thuốc giải chẳng thể chỉ đôi ba lời là xong, bèn trở vào thạch thất rút hết đinh sắt trên vách ra.

Sau đó, chàng vung song chưởng bổ ra, "ầm" một tiếng vang rền, vách sắt cong queo, tiếp theo là cát đá bay tung mù mịt, một luồng gió lạnh từ ngoài thổi vào.

Hồi lâu đá rơi bụi tan, bên ngoài hiện ra một đường hầm tối om.

Cốc Mộng Viễn ngạc nhiên ngẩn người, chàng vốn đinh ninh bên ngoài là lối ra, nhưng giờ mới biết đây chỉ là lối vào một nơi bí ẩn khác.

Lập tức lòng hiếu kỳ bừng dậy, mình phải vào thăm dò mới được.

Cốc Mộng Viễn nghĩ là làm, liền tức chui vào đường hầm. Chàng phóng đi được chừng một tuần trà, bỗng nghe có tiếng nước chảy từ xa vọng lại.

Cốc Mộng Viễn ngạc nhiên, lập tức phóng đi nhanh hơn. Lát sau chàng đã dừng chân ở nơi cửa ra.

Bảo là cửa ra cũng không đúng, đường hầm đến đó bỗng nhiên mở rộng, trở thành một hang động khổng lồ.

Trên nóc hang động có chút ánh nắng rọi vào, gió lạnh chính là luồn qua từ đó, hai bên vách đá đều có một giòng nước nhỏ chảy xuống dưới đáy hang động.

Cốc Mộng Viễn ngơ ngác quan sát hồi lâu, chàng nhận thấy hang động này rất kỳ lạ, giòng nước chảy xuống đâu thế nhỉ?

Nghĩ vậy, chàng liền theo giòng nước chảy đi vào, nhưng chẳng bao lâu thì như đã đến đáy hang động.

Cốc Mộng Viễn thắc mắc dùng tay gõ lên đá mấy cái...

Thốt nhiên, một giọng nói già nua từ trong vách đá vọng ra :

- Ai đó?

Cốc Mộng Viễn giật mình lùi sau ba bước.

Nơi đây lại có người ư? Ai vậy?

Trong khi suy nghĩ, chàng đưa mắt tìm kiếm chỗ ẩn thân của người vừa lên tiếng.

Tiếng nói già nua như bởi Cốc Mộng Viễn không trả lời, có vẻ không vui, quát hỏi :

- Ai? Sao không dám trả lời hả?

Cốc Mộng Viễn nghĩ nhanh, hỏi ngược lại :

- Các hạ là ai?

Im lặng một hồi, giọng già nua bỗng hỏi :

- Ngươi là một chàng trai trẻ phải không?

- Các hạ thì sao?

Giọng già nua lại im lặng hồi lâu mới nói :

- Ngươi là ai? Sao lại đến sơn động dưới lòng đất này?

Cốc Mộng Viễn lòng càng thêm thắc mắc, nên không chịu trả lời mà cười hỏi :

- Các hạ là ai? Cớ sao lại trốn ở đây?

- Ai bảo là lão phu trốn ở đây? Truyện "Giang Hồ Ký "

Cốc Mộng Viễn vẫn chưa nhận định được nơi ẩn thân của đối phương, nóng lòng nói :

- Các hạ không phải trốn, chả lẽ lại là ngủ ở đây hay sao?

Giọng già nua cười :

- Chàng trai trẻ, ngươi thật khôn lanh...

Bỗng ngưng bặt, bỏ dở câu nói.

Cốc Mộng Viễn chờ đối phương nói tiếp, nào ngờ thật lâu chẳng nghe có động tĩnh gì.

Chàng không nén được, cất tiếng hỏi :

- Này, sao các hạ không nói tiếp?

Song hồi lâu vẫn không có tiếng đáp lại.

Cốc Mộng Viễn chau mày :

- Các hạ sao không nói nữa thế này?

Ngưng chốc lát, chàng hét to :

- Nếu các hạ không nói, tại hạ sẽ ngăn giòng nước lại ngay.

Chàng biết, nếu going nước bị ngăn lại, lão nhân sẽ chẳng im lặng được nữa. Quả nhiên lời nói của chàng có ngay tác dụng.

Giọng nói già nua bỗng cười to :

- Chàng trai trẻ, sao ngươi có thể hành động ác độc như vậy?

Cốc Mộng Viễn cười :

- Vậy mà gọi là ác độc ư?

- Cắt đứt đường sống của người khác, vậy chẳng phải gọi là ác độc hay sao?

Cốc Mộng Viễn cười :

- Các hạ có thể cho biết vì sao lại ở trong hang động này chăng?

- Ngươi hỏi để làm gì chứ?

- Các hạ không muốn thoát khỏi giam cầm sao?

- Thoát khỏi giam cầm ư?

Lão nhân cười phá lên, nói tiếp :

- Chàng trai trẻ, ngươi danh tánh là gì? Sao biết lão phu bị giam cầm ở đây?

Cốc Mộng Viễn thầm nhủ :

- Nghe khẩu khí của người này, hẳn nhiên là một vị trưởng giả, nhưng chẳng rõ là chính hay tà?

Chàng quyết định, bất luận là chính hay tà, mình vẫn nói đúng sự thật, bèn cười nói :

- Tại hạ là Cốc Mộng Viễn, ở Thiên Đài.

- Ngươi ở Thiên Đài ư? Ngươi họ Cốc?

Cốc Mộng Viễn chau mày thầm nhủ :

- Người này sao mà lôi thôi và có vẻ không tin người thế này? Vậy thì thật khó gần gũi.

Song miệng vẫn đáp :

- Vâng, tại hạ họ Cốc.

- Thiên Đài chỉ có một họ Cốc, ngươi...

Bỗng quát to :

- Cốc Dương là gì của ngươi?

Cốc Mộng Viễn giật mình, thầm nhủ :

- Chả lẽ người này có hận thù gì với tổ phụ hay sao?

Song chàng vẫn đáp :

- Lão nhân gia ấy là gia tổ.

Cốc Mộng Viễn vừa dứt lời, lão nhân buông tiếng cười vang

Chương 33: Ngàn lớp thạch động một Tiên ông

Cốc Mộng Viễn nghe tiếng cười, tột cùng kinh hãi, bởi cách vách đá dày mà tiếng cười vẫn khiến chàng đinh tai nhức óc và tâm thần rúng động, chứng tỏ nội lực lão nhân này đã đạt đến cảnh giới chí cao tam hoa tụ đỉnh, ngũ khí triều nguyên.

Hồi lâu tiếng cười mới dứt, tiếp theo là tiếng lão nhân hỏi :

- Chàng trai trẻ, Cốc Dương là tổ phụ ngươi ư?

- Vâng. Lão nhân gia là ai?

Cốc Mộng Viễn sau khi nghe lão nhân hỏi đến tổ phụ mình, đã biết đối phương hẳn là một vị kỳ nhân tiền bối, nên liền thay đổi giọng điệu.

- Ngươi không cần biết lão phu là ai, nhưng... ngươi cứ gọi lão phu là Thạch Động lão nhân được rồi.

Cốc Mộng Viễn cười :

- Vãn bối có thể vào gặp lão nhân gia chăng?

Lão nhân cười :

- Sao ngươi biết là có thể vào? Thạch động này không có cửa ngỏ, vậy mà ngươi lại nghĩ ra được điều ấy, thật cơ trí hơn người.

Cốc Mộng Viễn cười :

- Vãn bối không hề nghĩ sâu, mà chỉ nghĩ đó là lẽ đương nhiên thôi.

Ngưng chốc lát, nói tiếp :

- Bởi vãn bối nghĩ, nếu không có cửa ngõ, lão nhân gia sao có thể vào được chứ?

- Đúng, đúng. Tôn nhi của Cốc Dương quả không mất môn phong họ Cốc.

- Lão nhân gia dường như có quen biết gia tổ phải không?

Lão nhân cười ha hả :

- Chẳng những quen biết mà còn... là thâm giao nữa, khi lệnh tổ vừa bước chân vào chốn giang hồ là đã trở thành bạn thân của lão phu rồi.

Cốc Mộng Viễn ngạc nhiên thầm nhủ :

- Nghe giọng điệu lão nhân này dường như bối phận còn cao hơn tổ phụ mình.

Vậy lão nhân này là ai thế nhỉ?

Lòng nghĩ vậy, miệng vẫn nói :

- Lão nhân gia có thể mở thạch động này không?

- Ngươi định làm gì?

- Bái yết lão tiền bối.

Lão nhân bỗng cười to :

- Vậy là ngươi không thành thật rồi.

- Vãn bối nói thật lòng mà.

- Ngươi chẳng qua chỉ muốn biết lão phu là ai thôi.

- Lão tiền bối là Thạch Động lão nhân, vãn bối đã biết rồi.

- Sao? Ngươi đã biết rồi ư?

- Vâng.

Lão nhân cười :

- Vậy ngươi có thể đi được rồi.

Cốc Mộng Viễn sửng sốt :

- Lão tiền bối muốn vãn bối đi khỏi nơi đây ư?

- Ngươi đã biết lão phu là ai rồi, tại sao lại không đi khỏi nơi đây? Chả lẽ ngươi muốn ở lại đây chịu khổ với lão phu... Ôi! Lão phu lại nóng giận nữa rồi.

Lão nhân như thấy mình nói hớ, lập tức nín lặng.

Cốc Mộng Viễn thắc mắc hỏi :

- Lão tiền bối đã bị người hãm hại phải không?

- Sao? Ai hãm hại được lão phu kia chứ?

Cốc Mộng Viễn cười :

- Nếu không, sao lão tiền bối lại bảo là ở đây chịu khổ?

Lão nhân cười :

- Đó là do lão phu tự nguyện.

- Vãn bối không tin.

- Không tin cũng đành chịu, nhưng lão phu nói đó là sự thật.

Cốc Mộng Viễn cười :

- Vậy hẳn là có nguyên nhân to lớn phải không?

- Đúng vậy.

- Nguyên nhân gì vậy?

Lão nhân cười :

- Vì một cây trâm vàng.

Lão nhân bỗng lại nón lặng.

Cốc Mộng Viễn rúng động cõi lòng. Trâm vàng ư? Phải chăng là Tử Vân kim trâm?

Thế là lòng hiếu kỳ của chàng càng gia tăng.

- Lão tiền bối sao lại không nói nữa thế này?

- Ngươi muốn biết gì? Ngươi có phải là tôn nhi của Cốc Dương hay không?

Cốc Mộng Viễn cười :

- Vãn bối đâu có điên, sao lại nhận kẻ khác làm tổ phụ chứ? Còn về việc lão tiền bối hoài nghi vãn bối, vãn bối không hề buồn...

Lão nhân cười :

- Nếu ngươi là tôn nhi của Cốc Dương, lão phu hỏi ngươi vài điều về mặt võ học, hẳn là ngươi trả lời được.

Cốc Mộng Viễn vội nói :

- Lão tiền bối, vãn bối nay đã hai mươi tuổi, chưa từng gặp gia tổ bao giờ.

Lão nhân sửng sốt :

- Sao, ngươi chưa từng gặp Cốc Dương ư?

- Vâng, gia tổ đã ẩn cư rồi.

Lão nhân bỗng tức giận :

- Ngươi dối gạt ai vậy?

- Vãn bối nói thật mà.

- Vậy võ công của ngươi từ đâu mà có?

- Gia sư truyền dạy.

- Sư phụ ngươi là ai?

- Gia sư là Cát Hàn...

Lão nhân cười to :

- Sao? Tiểu tử ngươi là đồ đệ của Cát lão ca ư?

- Vâng.

Lão nhân lẩm bẩm :

- Thật không ngờ... thật không ngờ...

Buông tiếng thở dài, nói tiếp :

- Sư phụ ngươi khỏe chứ?

- Nhờ phúc trời, gia sư vẫn khỏe.

- Từ lúc chia tay với lệnh sư, thấm thoát đã sáu mươi năm rồi.

Cốc Mộng Viễn nghe vậy càng thêm kinh ngạc thắc mắc, lão nhân này thật ra là ai thế nhỉ?

- Lão tiền bối có thể cho vãn bối bái kiến được chăng?

Lão nhân cười :

- Được thôi...

Cốc Mộng Viễn mừng rỡ :

- Vãn bối bằng cách nào mới mở được cửa vào?

Lão nhân cười :

- Đừng vội, lão phu hỏi ngươi vài điều trước đã.

- Xin lão tiền bối cứ hỏi.

- Không Linh chưởng của lệnh sư ngươi đã luyện thành chưa?

- Rồi, nhưng công lực hãy còn yếu kém.

- Ngươi tuổi chỉ ngoài hai mươi, công lực yếu kém cũng chẳng sao.

Ngưng chốc lát, lão nhân mới hỏi tiếp :

- Trong Không Linh chưởng có một chiêu có thể đả thương người ngoài mười trượng, thi triển thế nào?

Cốc Mộng Viễn biết lão nhân chưa tin mình là đồ đệ của Không Linh Luyện Sĩ, lòng rất khích động cười nói :

- Chiêu ấy tên là "Tài (cắt) Lưu Đoạn Sơn", khá giống với "Trường Kiếm Thất Trảm" trong thủ pháp Giáng Long trảm, tiện tay xuất chưởng, xoay tay phát lực...

Lão nhân không chờ Cốc Mộng Viễn dứt lời, đã cười to nói :

- Thôi đủ rồi. Ngươi quả là đồ đệ của Cát lão ca.

Cốc Mộng Viễn cười :

- Lão tiền bối tin rồi ư?

- Đương nhiên, chiêu "Tài Lưu Đoạn Sơn" này ngoài đệ tử của Cát lão ca, trên đời này có mấy ai biết được? Huống hồ gì lại còn biết cách xuất thủ nữa.

Cốc Mộng Viễn lại hỏi :

- Lão tiền bối, cửa mở vào bằng cách nào?

Lão nhân cười :

- Đừng vội, trước tiên ngươi hãy cho lão phu biết, vì sao ngươi lại đến đây?

Cốc Mộng Viễn cười :

- Vãn bối chẳng phải cố ý đến đây, mà chỉ là sự ngẫu nhiên thôi.

- Vậy ư? Sao ngươi lại đến chốn hoang sơn này?

- Vãn bối tìm Lăng Thiên Thiên.

Lão nhân lớn tiếng :

- Ngươi tìm y thị chi vậy?

- Vãn bối đòi người.

- Đòi người ư? Đòi ai vậy?

Cốc Mộng Viễn bèn thuật lại chuyện về bốn vị Chưởng môn nhân, đoạn nói tiếp :

- Vãn bối vậy chẳng phải ngẫu nhiên là gì.

Lão nhân cười to :

- Cũng kể được là ngẫu nhiên.

Ngừng chốc lát, nói tiếp :

- Tiểu tử, lão phu thật bội phục hào khí hùng tâm của ngươi.

- Lão tiền bối quá khen, vãn bối không dám nhận đâu.

Lão nhân cười :

- Lão phu đã bị giam cầm ở đây hai mươi tám năm, ngoài yêu phụ Lăng Thiên Thiên ra, ngươi là người duy nhất nói chuyện với lão phu trong hai mươi tám năm qua.

Cốc Mộng Viễn kinh ngạc :

- Lão tiền bối đã ở đây hai mươi tám năm rồi ư?

- Ngươi kinh ngạc lắm phải không?

- Vâng... nếu lão tiền bối không tự nói ra, vãn bối thật khó thể tin được.

Lão nhân giọng cảm khái :

- Lão phu chỉ bởi một bước mắc lừa mới chuốc lấy hậu quả như ngày hôm nay, nói ra chỉ thêm hổ thẹn mà thôi. Tiểu tử, ngươi đã gặp Lăng Thiên Thiên chưa?- Rồi.

- Yêu phụ ấy không làm khó ngươi sao?

Cốc Mộng Viễn cười :

- Bà ta đã thọ thương dưới Không Linh chưởng của vãn bối rồi.

Lão nhân lớn tiếng :

- Sao? Ngươi đã đả thương y thị ư?

- Vâng.

- Tại sao ngươi lại đả thương y thị?

- Tình thế bắt buộc, chẳng còn cách nào hơn.

- Có thể chết không?

Cốc Mộng Viễn nghe vậy hết sức thắc mắc, qua giọng điệu của lão nhân, hiển nhiên chính Lăng Thiên Thiên đã khiến ông ta phải bị giam thân tại đây suốt hai mươi tám năm dài, vậy mà ông lại quan tâm đến sự sống chết của Lăng Thiên Thiên thế này, thật là điều khó hiểu.

Cốc Mộng Viễn nghĩ nhanh, đoạn cười nói :

- Vãn bối không cố ý sát hại bà ta, chỉ cần điều tức một ngày là sẽ bình phục.

- Thật vậy ư?

- Vãn bối không bao giờ cố ý sát hại kẻ khác.

- Tốt lắm. Không thì lão phu sẽ ôm hận suốt đời còn gì?

Cốc Mộng Viễn ngạc nhiên :

- Lão tiền bối có điều phụ bà ta ư?

Lão nhân cười quái lạ :

- Phụ y thị ư? Ngươi đã nói trái ngược rồi.

Cốc Mộng Viễn cười :

- Bà ta có điều phụ lão tiền bối, vậy sao lão tiền bối lại không cho vãn bối sát hại bà ta?

Lão nhân cười :

- Nếu ngươi sát hại y thị, lão phu sao thể chính tay báo thù được chứ?

Cốc Mộng Viễn vỡ lẽ cười to :

- Ra vậy.

Lão nhân bỗng hỏi :

- Tiểu tử, ngươi có muốn gặp lão phu không?

Cốc Mộng Viễn cười :

- Vãn bối đang định bái kiến tôn nhan đây.

- Vậy ngươi hãy tìm trên nóc thạch động xem, nếu có một chiếc khoen sắt, đó chính là then chốt để mở cửa thạch động.

- Vãn bối xin tuân mệnh.

Cốc Mộng Viễn dứt lời, liền tức với thế "Long Phi Cửu Thiên" tung mình lên cao hơn ba trượng, tay trái vung ra sau, người liền bay thẳng tới năm thước, tay phải lại vung nhẹ, người lại bay ngang sang trái một trượng, cứ thế lượn trên không ba lượt, rồi mới hạ xuống đất.

Lão nhân cười nói :

- Tiểu tử, ngươi chưa tìm ra phải không?

- Vãn bối đã tìm kiếm ba lượt nhưng chẳng thấy khoen sắt nào cả.

Lão nhân khẽ thở dài :

- Trong thoáng chốc mà ngươi đã lượn trên không đến ba lượt, chả lẽ ngươi đã luyện thành Đại Diễn Quy Huyền chân khí rồi ư?

Cốc Mộng Viễn khiêm tốn :

- Vãn bối chỉ luyện được phần ít thôi.

Lão nhân cười :

- Khá lắm. Nếu lão phu đoán không lầm, thân thủ ngươi hiện nay trong võ lâm e chẳng dễ gặp đối thủ nữa rồi.

Cốc Mộng Viễn cười :

- Võ học bao la, chút tài nghệ của vãn bối thật chẳng đáng kể.

Lão nhân cười to :

- Ngươi tuổi trẻ biết khiêm tốn như vậy, thật lão phu hết sức vui mừng.

Ngưng chốc lát, nói tiếp :

- Khoen sắt ấy được gắn ở chỗ lõm, rất giống với mâu đá, ngươi hãy đặc biệt lưu ý đến những chỗ lõm, hẳn sẽ tìm ra.

- Vãn bối thử tìm lại lần nữa thử xem.

Đoạn lại tung mình lên không, lần này chàng hết sức lưu ý đến những chỗ lõm trên nóc thạch động, phàm có chỗ lõm chàng đều sờ tay vào cả.

Cứ thế đến lần tung mình thứ bảy thì chàng tìm được khoen sắt.

Vừa lúc ấy, lão nhân cất tiếng hỏi :

- Đã tìm được rồi phải không?

- Vâng.

- Hãy kéo mạnh xuống.

Cốc Mộng Viễn liền hạ người xuống, tiện tay kéo mạnh, lập tức có tiếng "ầm ầm" vang lên liên hồi.

Cốc Mộng Viễn buông tay, quay người nhìn, chỉ thấy trên vách đá đã hiện ra một cửa động sáng tỏ.

Tiếng nói lão nhân từ trong thạch động vọng ra :

- Hãy vào đi. Tiểu tử, lão phu chưa thực hiện được lời ước thệ nên không thể ra ngoài gặp, mong ngươi đừng trách lão phu hống hách kẻ cả.

Cốc Mộng Viễn cười :

- Vãn bối vào động bái yết lão tiền bối là đúng phép tắc rồi.

Đoạn liền cất bước đi vào động. Chỉ thấy thạch động này không rộng lắm, nhưng rất sạch sẽ và bốn vách không hề có chút mùi ẩm mốc.

Một giường, một ghế dựa, một bàn và một kiếm, trong động chỉ vỏn vẹn có vậy mà thôi.

Một lão nhân tóc bạc phơ, tướng mạo rất cổ kính đang ngồi xếp bằng trên giường.

Lão nhân mặc một chiếc áo dài màu xanh nhạt, tuy đã trải qua gần ba mươi năm, song màu áo vẫn như mới, và cả đôi vớ cũng còn trắng sạch như tuyết.

Cốc Mộng Viễn chăm chú nhìn lão nhân, lão nhân cũng nhìn Cốc Mộng Viễn nói :

- Tiểu tử, quả ngươi là long phụng chốn nhân gian.

Lão nhân ánh mắt rực lên, cười to nói tiếp :

- Lão phu thật ngường mộ Cát lão ca có được một đệ tử y bát như thế này.

Cốc Mộng Viễn vòng tay xá dài, cung kính nói :

- Tại hạ Cốc Mộng Viễn bái kiến lão tiền bối.

Lão nhân khoát tay :

- Khỏi, khỏi.

Cốc Mộng Viễn vừa khom mình, chợt cảm thấy một luồng tiềm lực mạnh mẽ vô hình ập đến, cơ hồ nâng bổng chàng lên.

Chàng cả kinh thầm nhủ :

- Công lực lão nhân này chẳng kém gì năm vị sư huynh, nhưng chẳng rõ ông ta thật ra là ai?
Lòng chợt kinh nghi, song miệng lại nói :

- Trước lão tiền bối, vãn bối đại lễ cung bái là phải.

Lão nhân cười :

- Ngươi muốn biết lão phu là ai phải không?

Cốc Mộng Viễn sửng sốt :

- Sao lão tiền bối biết được lòng vãn bối?

Lão nhân cười :

- Ngươi ánh mắt bất định và còn có vẻ mong ước điều gì, ngoài việc muốn biết lão phu là ai, còn gì khác hơn nữa chứ?

- Lão tiền bối thật tinh mắt.

Lão nhân cười :

- Tiểu tử, lão phu vừa thấy ngươi là thích mến rồi.

- Được lão tiền bối ưu ái, vãn bối vô cùng vui sướng.

- Câu này quả không phải là giả dối.

Cốc Mộng Viễn ngẩn người, lão nhân cười nói tiếp :

- Lão phu khi xưa đi lại trên giang hồ, phàm người nào gặp lão phu ngoại trừ bậc lão tiền bối, có mấy ai không muốn học ở lão phu một chút gì kia chứ?

Đoạn bỗng ngửa mặt buông tiếng cười vang, đó là bởi lão nhân vừa nhớ lại quá khứ oanh liệt, bất giác hào khí bừng dậy. Truyện "Giang Hồ Ký "

Cốc Mộng Viễn cười nói :

- Lão tiền bối nói vậy, thật vãn bối càng lấy làm vinh hạnh hơn.

- Dường như ngươi càng muốn biết lão phu là ai phải không?

Cốc Mộng Viễn ngượng ngùng :

- Vãn bối không dám.

Lão nhân cười :

- Đó là lẽ thường tình thôi.

Bỗng khẽ thở dài nói tiếp :

- Thịnh danh lụy người, lão phu thật thấm thía mùi đau khổ ấy.

Cốc Mộng Viễn ngạc nhiên :

- Lão tiền bối hãy còn mối hận lòng khác nữa ư?

Lão nhân cười ảo não :

- Ai mà không có mối hận lòng. Tiểu tử ngươi thì sao?

- Vãn bối ư?

Cốc Mộng Viễn ngẩn người, nói tiếp :

- Vãn bối dường như là không có.

Lão nhân cười to :

- Sao giọng nói của ngươi không được quả quyết thế?

Cốc Mộng Viễn cười :

- Vãn bối quả tình là không có mối hận lòng gì.

Lão nhân chú mắt nhìn Cốc Mộng Viễn :

- Thật ư?

Rồi lão lại cười :

- Có lẽ là ngươi chưa gặp...

Nhưng bỗng lắc đầu nói tiếp :

- Có lẽ ngươi có mà không hay biết đó thôi.

- Mong không phải là như vậy. Nếu không vãn bối e rằng không đủ kiên nhẫn như lão tiền bối, tự cam khổ sở giam thân trong thạch động gần ba mươi năm dài.

Lão nhân ha hả cười to :

- Đó cũng là một câu nói thành thật.

Cốc Mộng Viễn chau mày :

- Chả lẽ những gì mình nói, ngoài hai câu ra đều là giả dối cả hay sao?

Nhưng miệng lại nói :

- Những mối hận lòng của lão tiền bối hẳn là hết sức đau khổ, vãn bối đã vô tình khơi dậy, thật lòng vô cùng áy náy.

Lão nhân cười :

- Lão phu không giận ngươi đâu, ngươi chớ bận tâm.

Ngưng chốc lát, nói tiếp :

- Tiểu tử, giờ ngươi đã nghĩ ra lão phu có thể là ai rồi phải không?

Cốc Mộng Viễn cười gượng :

- Vãn bối ngu xuẩn, chưa suy ra được lão tiền bối là ai cả.

- Ngươi cứ thử đoán xem. Truyện "Giang Hồ Ký "

Cốc Mộng Viễn mỉm cười chú mắt nhìn lão nhân, chỉ cảm thấy mặt lão nhân rất quen, song điều ấy lại khiến chàng trở nên rối trí hơn, quên mất đây là Hàn Bích cung, người ngoài sao thể vào được? Không thì hẳn chàng đã nghĩ ra rồi.

Chàng ngẫm nghĩ một hồi, bỗng lắc đầu nói :

- Vãn bối thật là tối dạ.

Lão nhân cười hiền từ :

- Ngươi thật đôn hậu, rất là đáng thương.

Cốc Mộng Viễn đỏ mặt :

- Lão tiền bối cho là vãn bối quá ngu xuẩn phải không?

Lão nhân lắc đầu :

- Không phải. Con người khó có lúc không hồ đồ...

Bỗng thở dài thậm thượt, nói tiếp :

- Lão phu chính bởi quá thông minh nên mới bị giam tại đây mấy mươi năm dài...

Cốc Mộng Viễn cười tiếp lời :

- Vậy là thông minh lại bị thông minh hại rồi.

- Đúng vậy. Lão phu nêu ra một chút manh mối nữa, ngươi thử suy nghĩ xem, không chừng đoán ra được lão phu là ai cũng nên.

- Xin lão tiền bối hãy nói ra.

- Nơi đây là chốn nào?

- Địa động trong Hàn Bích cung Đại Tuyết sơn.

Lão nhân cười ha hả :

- Thừa thãi nhiều quá, lão phu đã tự xưng là Thạch Động lão nhân, ngươi hà tất thêm vào địa động, nào Đại Tuyết sơn làm gì?

Cốc Mộng Viễn cười :

- Vâng, vãn bối luôn khó thể tìm ra được trọng điểm của một vấn đề.

- Ngươi thử đoán lần nữa xem?

Cốc Mộng Viễn ngẩn người, thầm nhủ :

- Đó là manh mối ư? Vậy thì đâu cần lão phải nhắc nhở chứ?

Nghĩ đoạn bèn nói :

- Lão tiền bối không nói rõ hơn được sao?

Lão nhân cười :

- Thôi được, lão phu hỏi ngươi, Hàn Bích cung này do ai xây dựng?

Cốc Mộng Viễn cười :

- Vãn bối biết, người xây dựng là Khô Trúc Tiên Ông lão tiền bối, tôn đại nhân của Ngọc Kim Cang Trúc Hiệp Tần Tiêu Hồng, chủ nhân hiện nay.

- Ngươi nói rất đúng.

Cốc Mộng Viễn nhíu mày :

- Điều ấy liên quan gì đến lão tiền bối kia chứ?

- Đương nhiên là có liên quan.

Cốc Mộng Viễn cười :

- Tiên ông đã quy tiên, lão tiền bối nói vậy hẳn là mạc nghịch chi giao của lão nhân gia ấy...

Chàng cúi đầu ngẫm nghĩ, chậm rãi nói tiếp :

- Bậc lão tiền bối có thể xứng kết giao mạc nghịch với Khô Trúc Tiên Ông, trên đời này phỏng có được mấy người? Gia sư... năm vị sư huynh và... và còn...

Bỗng cười to nói :

- Vãn bối biết rồi.

Lão nhân cũng cười to hỏi :

- Lão phu là ai nào?

- Có thể kết giao mạc nghịch với Khô Trúc Tiên Ông, lại ở trong Hàn Bích cung, vãn bối tính ra chỉ có vài người...

Lão nhân cười tiếp lời :

- Không sai. Truyện "Giang Hồ Ký "

- Nên vãn bối mới nghĩ đến một vị kỳ hiệp hiếm thế...

Lão nhân thoáng biến sắc mặt :

- Ai? Lão phu là ai?

- Vị kỳ hiệp này ngang danh với gia sư...

- Ngươi muốn nói là Vô Ảnh lão nhân Hạ Đằng chứ gì?

Cốc Mộng Viễn trố mắt :

- Chả lẽ lại không đúng?

Lão nhân buông tiếng cười dài :

- Sai rồi. Thật là sai quá xa...

Cốc Mộng Viễn chau mày :

- Vãn bối thật không sao đoán ra được.

- Sao ngươi không nghĩ gần một chút.

Ngưng chốc lát, nói tiếp :

- Chẳng hạn như chủ nhân Hàn Bích cung...

Cốc Mộng Viễn sửng sốt :

- Lão tiền bối...

Chàng trố to mắt vẻ không tin, lắc đầu nói tiếp :

- Không, lão tiền bối sao thể là Khô Trúc Tiên Ông được?

Chương 34: Khai Thạch phủ bái kiến kỳ nhân

Lão nhân ha hả cười to :

- Ngươi không tin ư?

Cốc Mộng Viễn lẩm bẩm :

- Thật không thể nào ngờ được.

Lão nhân thoáng sầm mặt :

- Người đời đều tưởng lão phu đã chết, nhưng nào ai biết thật ra lão phu chẳng những chưa chết mà còn đang sống trên đời chịu tội như thế này.

Cốc Mộng Viễn thương hại cười :

- Lão tiền bối còn trên trần thế thật là may phước cho võ lâm.

Lão nhân cười :

- Sai rồi, lệnh sư mới có thể tạo phúc cho võ lâm.

- Gia sư đã sớm không màng danh lợi, ngán ngẩm sự tranh đua trên đời...

Lão nhân cười to :

- Không phải vậy đâu, lệnh sư tuy ẩn cư, song chưa chắc đã không màng đến thế sự nữa.

Thoáng ngưng, bỗng nói :

- Tiểu tử, sao ngươi nghĩ là lệnh sư không màng đến thị phi võ lâm nữa vậy?

- Gia sư từng nói với vãn bối.

Lão nhân cười :

- Đó chỉ là những lời khích lệ ngươi thôi.

Cốc Mộng Viễn thoáng chau mày :

- Vì sao gia sư lại nói vậy? Và lão tiền bối dựa vào đâu mà khẳng định dụng ý của gia sư?

- Việc khiến giới võ lâm kính phục hơn hết của lệnh sư, ngươi có biết không?

Cốc Mộng Viễn ngẫm nghĩ một hồi, lắc đầu đáp :

- Vãn bối không biết.

Lão nhân cười :

- Đó là việc thu phục năm vị sư huynh của ngươi.

Cốc Mộng Viễn trầm ngâm :

- Vậy là năm vị sư huynh của vãn bối ngày xưa gây hại cho giang hồ lắm hay sao?

- Cũng không kể được là gây hại, nhưng khiến cho võ lâm đau đầu và khiếp sợ.

Cốc Mộng Viễn cười :

- Vãn bối thấy họ nhân từ khoan hậu lắm mà.

- Đó là hiện tại, hồi năm mươi năm trước thì khác.

Cốc Mộng Viễn khẽ cười :

- Vãn bối thật khó tin được.

- Đương nhiên là ngươi khó có thể tin được, nhưng chỉ cần lão phu đọc hai câu ca dao, ngươi sẽ hiểu ngay họ đã tạo ra một sự uy hiếp tinh thần đối với giới võ lâm to lớn đến mức nào.

Lão nhân cười cười, nói tiếp :

- Hai câu ấy là "Thà đến Diêm La điện chứ đừng vào Ngoan Thạch hiên, khi gặp Vô Nhân đảo là ba hồn bảy vía tiêu", ngươi thấy có khủng khiếp không?

Cốc Mộng Viễn gật đầu :

- Vãn bối hiểu rồi, Ngoan Thạch Hiên là nơi trú ngụ khi xưa của Khúc sư huynh, Vô Nhân đảo chủ là danh hiệu của Quy sư huynh...

- Bởi năm người này khi xưa luôn hành động tùy thích, chẳng kể thiện ác, nên giới võ lâm ai cũng khiếp sợ...

- Vậy hẳn là họ đã bị liệt vào hạng hung ác rồi.

- Không, họ làm việc thiện càng nhiều hơn, nhưng có điều võ công của họ quá cao, không ai có thể thoát chết khi họ nổi cơn thịnh nộ, vì vậy mới khiến mọi người khiếp sợ.

- Việc thiện cũng làm, việc ác cũng làm, thật khó hiểu quá.

- Người có võ công quá cao rất dễ trở nên thiên khích, cộng thêm họ năm người khi xưa cùng thi đua lẫn nhau, thế là thiên hạ đã bị họ làm cho thất điên bát đảo...

- Vậy là khi xưa việc gia sư khuyên hóa họ là một công đức lớn.

- Đúng vậy, ngươi bảo là lệnh sư không màng đến thế sự võ lâm nữa, vậy chẳng phải quá không hợp lý ư? Tiểu tử, ngươi thử nghĩ xem...

- Lão tiền bối nói rất đúng...

Khô Trúc Tiên Ông cười to :

- Lẽ ra ngươi phải nghĩ ra từ lâu rồi.

Đoạn lại buông tiếng cười vang.

Cốc Mộng Viễn lúc này lại nghĩ đến một điều thắc mắc, chờ cho Khô Trúc Tiên Ông cười xong, chàng liền hỏi :

- Lão tiền bối, Hàn Bích cung này đã do lão tiền bối xây dựng, vì sao lão tiền bối lại bị giam trong thạch động thế này?

Khô Trúc Tiên Ông cười :

- Lão phu đã nói khi nãy rồi, đó là do lão phu tự nguyện.

Cốc Mộng Viễn lắc đầu :

- Vãn bối thật không hiểu.

- Lão phu đã nói rồi, chẳng những do tự nguyện mà còn do lão phu tự cho mình quá thông minh mà nên.

Cốc Mộng Viễn cười :

- Dường như lão tiền bối có nói là vì một cây trâm vàng...

- Chính là vì cây trâm vàng hại người kia, không thì đời nào lão phu chịu giam thân trong thạch động này hai mươi tám năm dài.

Cốc Mộng Viễn cười :

- Cây trâm vàng gì mà đáng cho lão tiền bối phải hy sinh thế này?

Khô Trúc Tiên Ông ánh mắt chợt tối sầm :

- Cây trâm danh lợi.

Cốc Mộng Viễn kinh ngạc :

- Cây trâm danh lợi ư?

Chàng vốn cứ ngỡ cây trâm vàng Khô Trúc Tiên Ông nói đây chính là Tử Vân kim trâm, ngờ đâu lại không phải, khiến chàng bất giác đứng thừ ra.

Chỉ nghe Khô Trúc Tiên Ông cười nói :

- Chính là một ngọn kim trâm vì danh vì lợi hại người.

Cốc Mộng Viễn lòng hiếu kỳ trỗi dậy, cười nói :

- Lão tiền bối có thể cho biết cội nguồn, để vãn bối được mở rộng tầm hiểu biết chăng?

- Lão phu hết sức đau lòng về việc này, với bất kỳ ai lão phu cũng không chịu thố lộ, nhưng với ngươi thì ngoại lệ.

Cốc Mộng Viễn mừng rỡ :

- Lão tiền bối ưu ái như vậy, thật khiến vãn bối áy náy.

Khô Trúc Tiên Ông cười :

- Đây có lẽ cũng do duyên số.

Bỗng thoáng sầm mặt, nói tiếp :

- Lão phu khi xưa xây dựng Hàn Bích cung này chính là vì ngọn kim trâm đó.

- Kim trâm được cất giấu tại đây phải không?

- Đúng vậy, nhưng lão phu đã bị mắc lừa.

- Mắc lừa ư? Kim trâm không có ở đây sao?

- Có, nhưng rất tiếc không phải là thật.

- Lão tiền bối phát hiện kim trâm không phải là thật từ lúc nào?

- Chừng mười năm sau khi bị giam trong thạch động.

- Lão tiền bối đã xây dựng Hàn Bích cung được bao lâu rồi?

- Khoảng ba mươi năm.

Cốc Mộng Viễn thoáng ngẫm nghĩ, đoạn cười nói :

- Qua lời lão tiền bối khi nãy, dường như người đã khiến cho lão tiền bối giam thân tại đây chính là Lăng Thiên Thiên, con dâu lão tiền bối phải không?

- Ngươi tinh tế lắm. Lão phu chính là bị ả tiện nhân ấy dối gạt.

- Lệnh lang có biết không?

- Hồng nhi không biết đâu, nếu không, Lăng Thiên Thiên còn sống đến giờ này được ư?

Cốc Mộng Viễn cười :

- Phải rồi, lẽ ra vãn bối phải nghĩ đến điều này.

- Ba mươi năm trước, lão phu được biết kim trâm ấy được cất giấu trong thạch động này, bèn thuê người xây dựng Hàn Bích cung ở bên trên...

- Trong võ lâm còn có kẻ nào khác biết nữa không? Truyện "Giang Hồ Ký "

Khô Trúc Tiên Ông lắc đầu :

- Không. Lão phu biết được là nhờ phát hiện khắc trên hai vách đá rất kín đáo, kẻ khác không thể nào phát hiện ra được.

Cốc Mộng Viễn cười :

- Chưa hẳn, lão tiền bối phát hiện ra được, khó thể bảo đảm kẻ khác không phát hiện ra.

Khô Trúc Tiên Ông cười :

- Không đâu, vách đá ấy đã bị phá hủy rồi.

- Vậy sao Lăng Thiên Thiên lại biết?

- Chính lão phu đã nói.

- Vì lẽ gì mà lão tiền bối lại cho một kẻ độc ác như vậy biết?

- Lúc Lăng Thiên Thiên về làm vợ Hồng nhi, võ công sớm đã mất, lão phu phải dốc hết tâm huyết bình sanh mới khôi phục lại được.

- Lăng Thiên Thiên thọ đại ân của lão tiền bối như vậy, và lại là trưởng bối, vậy mà bà ta có thể nhẫn tâm hãm hại lão tiền bối, lòng dạ thật là ác độc.

Khô Trúc Tiên Ông thở dài :

- Ả ta khi xưa càng ác độc hơn. Lòng dạ đàn bà không thể nào đo lường dựa theo lẽ thường tình được, từ nay ngươi phải hết sức thận trọng mới được.

Cốc Mộng Viễn thầm nhủ :

- Đúng vậy, mình đã từng nếm trải qua Chân Dật Lan rồi.

Chàng cung kính đáp :

- Vâng, vãn bối nhớ rồi.

Khô Trúc Tiên Ông khẽ cười :

- Khi xây dựng Hàn Bích cung xong, lão phu bắt đầu tìm kiếm kim trâm...
Cốc Mộng Viễn cười xen lời :

- Lúc ấy lão tiền bối chưa tìm được ư?

- Chưa, mãi đến năm thứ sáu kể từ khi Hàn Bích cung xây dựng xong...

Khô Trúc Tiên Ông bỗng nín lặng, trầm ngâm hồi lâu mới thở dài thậm thượt nói tiếp :

- Sau cùng, chính Lăng Thiên Thiên đã giúp lão phu tìm ra.

Cốc Mộng Viễn cười :

- Hẳn là lão tiền bối không tìm ra nên mới thố lộ với Lăng Thiên Thiên, định nhờ vào tính tỉ mỉ bẩm sinh của phụ nữ giúp lão tiền bối tìm kiếm chứ gì.

- Thật là xấu hổ. Cả đời lão phu chỉ phạm một sai lầm to lớn ấy, có lẽ suốt đời cũng không sao cứu vãn được.

- Lão tiền bối sao lại nghĩ vậy? Chỉ cần lão tiền bối ra ngoài, một cái cất tay lên là có thể hạ sát yêu phụ kia ngay. Lăng Thiên Thiên sao đương cự nổi lão tiền bối chứ?

Khô Trúc Tiên Ông lắc đầu :

- Nếu lão phu ra khỏi đây được thì còn gì để nói nữa? Khổ nỗi là lão phu không thể ra được.

Cốc Mộng Viễn càng thắc mắc :

- Cửa thạch động đã mở, sao lão tiền bối lại bảo là không ra được?

Khô Trúc Tiên Ông thở dài :

- Lão phu đã bị lời thề ước ràng buộc.

Đoạn buông tiếng thở dài, cười ảo não tiếp lời :

- Sau khi tìm gặp kim trâm trong thạch động này, Lăng Thiên Thiên nhất mực bảo kim trâm là giả...

Lão nhân thò tay vào lòng lấy ra một ngọn kim trâm nói tiếp :

- Kim trâm ấy đây.

Cốc Mộng Viễn ánh mắt vừa chạm vào ngọn kim trâm trong tay Khô Trúc Tiên Ông, bất giác giật nẩy mình, đó chẳng phải là Tử Vân kim trâm của mình là gì?

Theo phản xạ tự nhiên, chàng thò tay vào lòng, Tử Vân kim trâm vẫn còn nằm trong túi áo, chàng bất giác thở phào nhẹ nhõm, nhưng lòng cũng xao động dữ dội.

Khô Trúc Tiên Ông lúc này đã đặt chiếc kim trâm lên giường đá, cười nói : Truyện "Giang Hồ Ký "

- Lão phu đã phải tốn hết mười năm trời mới nhận ra được nó là giả.

Cốc Mộng Viễn buột miệng :

- Nó vốn dĩ là giả mà.

- Lúc mới phát hiện, lão phu nhất thời bị danh lợi làm mờ tâm trí, không chịu tin lời yêu phụ ấy, quả quyết kim trâm này chắc chắn là thật.

Cốc Mộng Viễn cười :

- Hẳn là lão tiền bối đã đánh cuộc với Lăng Thiên Thiên, kết quả là lão tiền bối đã bị giam cầm trong thạch động này phải không?

Khô Trúc Tiên Ông cười gượng :

- Đúng vậy!

Khô Trúc Tiên Ông ngẫm nghĩ một hồi, lại nói :

- Lúc bấy giờ lão phu quả quyết trâm này là thật, yêu phụ lại bảo là giả, thế là lão phu đã ước định với yêu phụ, lão phu ở trong thạch động này tham cứu bí văn khắc trên kim trâm, một ngày chưa tham ngộ, lão phu một ngày không bước ra khỏi thạch động này.

Cốc Mộng Viễn lắc đầu :

- Đã là giả, lão tiền bối sao tham ngộ được chứ?

- Nhưng lúc bấy giờ lão phu đinh ninh là thật.

Cốc Mộng Viễn lòng chợt lóe lên một linh quang, nhận thấy đây thật ra là một cạm bẫy, và cạm bẫy này do một người cực kỳ mưu trí bày bố, nên ngay cả một kỳ nhân chí cao trong võ lâm như Khô Trúc Tiên Ông cũng bị sa vào.

Chàng bất giác rợn người, người trong giới võ lâm cũng thật khó đề phòng, nghĩ vậy chàng bèn cười nói :

- Lão tiền bối đã bị mắc lừa ngay từ đầu rồi.

Khô Trúc Tiên Ông lắc đầu thở dài :

- Khi biết ra thì đã quá muộn rồi.

- Không muộn đâu, lão tiền bối chắc chắn có thể ra khỏi nơi đây.

- Không thể nào...

Khô Trúc Tiên Ông mặt thoáng vẻ hy vọng, cười nói tiếp :

- Trừ phi có được trâm thật... bằng không lão phu sẽ ôm hận đến khi chết.

Cốc Mộng Viễn bỗng cười :

- Lão tiền bối bảo kim trâm này có tên là Trâm Lợi Danh thật không?

Khô Trúc Tiên Ông giọng não nề :

- Bởi lòng danh lợi khiến lão phu bị giam chết tại đây, không phải Trâm Danh Lợi thì là gì?

Cốc Mộng Viễn mỉm cười :

- Tên thật có lẽ không phải là Trâm Danh Lợi phải không?

Khô Trúc Tiên Ông đưa mắt nhìn ngọn kim trâm trên giường :

- Đúng, không phải... tên thật của nó là Tử Vân kim trâm.

Cốc Mộng Viễn tuy đã biết ngọn trâm này là Tử Vân kim trâm giả, song nghe nói vẫn không khỏi sửng sốt kêu lên :

- Tử Vân kim trâm ư?

Khô Trúc Tiên Ông thấy Cốc Mộng Viễn biến sắc mặt, liền sinh nghi hỏi :

- Tiểu tử, ngươi sao vậy?

Cốc Mộng Viễn không đáp, lại hỏi :

- Lão tiền bối, Tử Vân kim trâm có phải là vật sở hữu của hai vợ chồng Thiên Toàn kiếm khách Vu Vọng Cơ và Huyền Băng Ngọc Nữ Hạ Vô Trần không?

Khô Trúc Tiên Ông ngạc nhiên :

- Sao ngươi biết? Truyện "Giang Hồ Ký "

- Vậy là đúng rồi.

Cốc Mộng Viễn thò tay vào lòng lấy Tử Vân kim trâm ra, cười nói tiếp :

- Vãn bối cũng có một ngọn kim trâm.

- Ồ...

Khô Trúc Tiên Ông sửng sốt, hồi lâu mới thở dài nói :

- Tiểu tử, ngươi thật là kỳ lạ... e rằng... Ôi! E rằng lại là giả nữa...

Cốc Mộng Viễn quả quyết :- Kim trâm này chắc chắn là thật.

Khô Trúc Tiên Ông lắc đầu :

- Ngươi cũng mắc phải chứng tật như lão phu khi xưa rồi.

Cốc Mộng Viễn cười :

- Từ khi có kim trâm này trong tay, vãn bối chưa hề động lòng, dĩ nhiên là không...

Chàng bỗng ngưng lời, bởi nếu nói tiếp ra thì sẽ đâm ra phê bình Khô Trúc Tiên Ông có lòng tham danh hiếu lợi.

Tuy vậy Khô Trúc Tiên Ông vẫn biết chàng định nói gì, bèn cười nói :

- Ngươi chẳng cần phải ngại, nếu lão phu không vì lòng tham danh lợi quá nặng thì đâu bị giam cầm gần ba mươi năm dài, đó gọi là mình làm mình chịu...

Cốc Mộng Viễn vẫn áy náy :

- Xin lão tiền bối thứ cho vãn bối đã vô ý lỡ lời.

- Lão phu không trách ngươi đâu. Nhưng từ đâu mà ngươi có Tử Vân kim trâm này vậy?

- Vãn bối có được từ tay Cửu Thiên Thần Sát Trì Xung Khôi.

Khô Trúc Tiên Ông nhướng mày :

- Từ tay Trì Xung Khôi ư?

- Vâng.

- Trì Xung Khôi đã tặng cho ngươi ư?

- Trì Xung Khôi phu phụ trước khi chết đã rạch ngực lấy ra tặng cho vãn bối.

Khô Trúc Tiên Ông sửng sốt :

- Phu phụ y chết rồi ư?

- Kể cả Tất Kiệt, Doanh Hải tam tinh thảy đều thảm tử.

Khô Trúc Tiên Ông thở dài :

- Vì ngọn kim trâm này phải không?

Cốc Mộng Viễn gật đầu :

- Vâng.

Khô Trúc Tiên Ông thắc mắc hỏi :

- Nhưng sao ngươi không bị hại?

Cốc Mộng Viễn cười :

- Cường địch thảy đều bị vãn bối tiêu diệt, nên vãn bối đã bình yên vô sự.

Khô Trúc Tiên Ông vừa kinh vừa mừng :

- Cường địch đã chết hết cả rồi ư? Họ là ai vậy?

- Tư Mã Quân và Thường Bích Hà trong Bắc Mạng Tam Ma.

- Ra là môn hạ Thiên Tàn, tiểu tử, còn Mộ Dung Kính đâu?

- Không thấy, chỉ có Tư Mã Quân và Thường Bích Hà hai người thôi.

Khô Trúc Tiên Ông vẫn còn thắc mắc hỏi :

- Ngươi bảo Tử Vân kim trâm này do Trì Xung Khôi đã rạch ngực lấy ra phải không? Tại sao Trì Xung Khôi không muốn sống tiếp, lại rạch ngực lấy trâm ra tặng cho ngươi?

Cốc Mộng Viễn thở dài :

- Trì Xung Khôi đã nội thương trầm trọng, biết khó sống được nữa, lại mắt thấy Mai Ngũ Cô và Tất Kiệt lần lượt táng mạng, nên dù vãn bối khuyên cầu, ông ta cũng không muốn sống nữa.

Khô Trúc Tiên Ông gật đầu :

- Trì Xung Khôi quả là một trang hảo hớn, nhưng chẳng hay Doanh Hải tam tinh từ đâu có được kim trâm này vậy?

- Ông ta bảo là đã mua được trong một tiệm đồ cổ.

Khô Trúc Tiên Ông nhướng mày :

- Bắc Mạng Tam Ma sao lại biết trâm này lọt vào tay Doanh Hải tam tinh?

- Theo lời Trì Xung Khôi suy đoán, có lẽ Bắc Mạng Tam Ma đã được tin từ nơi vị thương nhân đồ cổ, vì người này quen biết rất nhiền nhân vật võ lâm.

- Có thể lắm. Xem ra kim trâm này quả là thật rồi.

- Theo vãn bối thấy, có lẽ không thể là giả được.

Đoạn trao Tử Vân kim trâm cho Khô Trúc Tiên Ông, nói tiếp :

- Lão tiền bối hãy xem thì sẽ rõ.

Khô Trúc Tiên Ông đón lấy xem, bỗng hỏi :

- Tiểu tử, Trì Xung Khôi lúc sắp chết còn nói gì nữa không?

- Ông ta bảo vãn bối làm ba việc.

- Vì ông ta ư?

- Hai việc vì ông ta, còn một việc vì bản thân vãn bối.

- Hai việc vì ông ta là gì?

- Một là mai táng vợ chồng ông ta với Tất Kiệt.

Khô Trúc Tiên Ông gật đầu :

- Vậy là phải, ngươi đã làm tròn rồi chứ?

- Vâng, mai tang trên đỉnh Triều Vân phong Vu Sơn.

- Còn việc thứ hai?

- Tìm kiếm Trì Tam Nuơng, người con gái duy nhất đã thất tung từ lâu của họ.

- Tìm gặp chưa?

- Vãn bối đang tìm.

- Còn việc của bản thân ngươi thì sao?

- Bằng vào kim trâm này mở cửa Tử Vân tiên phủ, học luyện võ công tuyệt thế.

Khô Trúc Tiên Ông cười :

- Hẳn là ngươi chưa thực hiện phải không?

Cốc Mộng Viễn cười gượng :

- Vãn bối chưa thể phân thân được.

Khô Trúc Tiên Ông cười to :

- Lý do vững lắm. Tiểu tử, lòng dạ ngươi sao quá tối.

Cốc Mộng Viễn đỏ mặt :

- Lão tiền bối, kim trâm này có phải thật không?

Khô Trúc Tiên Ông gật đầu :

- Thật.

Cốc Mộng Viễn cười :

- Vậy là lão tiền bối có thể ra khỏi nơi đây được rồi.

Khô Trúc Tiên Ông ngẩn người :

- Có thể ra khỏi nơi đây rồi ư?

- Lời cam kết của lão tiền bối chẳng phải chính là tìm ra thật giả hay sao? Kim trâm này đã là thật, lão tiền bối đương nhiên có thể ra khỏi đây rồi.

Khô Trúc Tiên Ông gật đầu :

- Phải rồi...lão phu đã có thể ra khỏi đây rồi...

Bỗng lại lắc đầu, nói tiếp :

- Không được, ả yêu phụ Lăng Thiên Thiên nhất định sẽ lại giở trò khác...

Cốc Mộng Viễn nực cười thầm nhủ :

- Thật không ngờ lão nhân này lại bị Lăng Thiên Thiên giam đến khiếp đởm như vậy...

Bèn cười nói :

- Lão tiền bối, Lăng Thiên Thiên để vãn bối đối phó cho.

Khô Trúc Tiên Ông mừng rỡ :

- Được, được. Lão phu tuy hận thấu xương yêu phụ ấy, nhưng lại thật sự sợ ả ta.

Lão phu nghĩ đến trong hai mươi tám năm qua, mỗi năm gặp ả ta một lần, thật là khó chịu đến chết được.

Cốc Mộng Viễn cười :

- Mọi vật dụng của lão tiền bối là đều do Lăng Thiên Thiên mang đến ư?

- Yêu phụ ấy phái người mang đến.

- Lăng Thiên Thiên cũng còn có chút lương tâm đó chứ.

Khô Trúc Tiên Ông tức tối :

- Lương tâm gì? Chẳng qua là ả ta sợ khích nộ lão phu, thạch động này sao ngăn cản nổi, nên ả ta mới thỉnh thoảng giả vờ mời lão phu ra, để khiến lão phu ngại, không tiện phản đối.

- Lăng Thiên Thiên thâm hiểm thật.

Khô Trúc Tiên Ông nhét cả hai ngọn kim trâm thật và giả vào lòng, sau đó bước xuống giường đá, cười giòn nói :

- Tiểu tử, ân huệ của ngươi đối với lão phu quá to tát, nhất thời lão phu cũng không biết phải báo đáp thế nào, ngươi thử nghĩ xem, có gì để lão phu ra sức...

Cốc Mộng Viễn không chờ lão nhân dứt lời, đã cười nói :

- Lão tiền bối sao lại nói như vậy? Chẳng kể lão tiền bối là chí giao của sư môn vãn bối, cho dù là người không quen biết, vãn bối cũng hành động như vậy.

Khô Trúc Tiên Ông cảm kích cười :

- Ngươi thật là người có lòng dạ tốt nhất trong tất cả nhân vật võ lâm mà lão phu đã từng gặp.

Đoạn đưa tay đẩy mở cửa, cất bước ra khỏi thạch động

Chương 35: Địa phủ Bích cung thoát Khô Trúc

Cốc Mộng Viễn mỉm cười, quay người nối gót theo sau Khô Trúc Tiên Ông.

Ra khỏi thạch động, Khô Trúc Tiên Ông bỗng nói :

- Cửa động này nên phong bế là hơn.

Cốc Mộng Viễn cười :

- Lão tiền bối đã không trở lại nữa, đương nhiên phong bế tốt hơn.

Chàng vừa định đưa tay kéo khoen sắt, Khô Trúc Tiên Ông bỗng lại cười nói :

- Thôi, đừng phong bế.

Cốc Mộng Viễn ngạc nhiên :

- Vì sao vậy?

- Lão phu phải phá hủy cơ quan điều khiển để từ nay không còn có người bị giam giữ nữa.

Đoạn liền tung mình, chỉ nghe "cách" một tiếng khẽ, sợi xích đồng nối với khoen sắt đã đứt lìa dưới chỉ lực của Khô Trúc Tiên Ông.

Khô Trúc Tiên Ông hạ xuống đất, cười nói :

- Chúng ta đi thôi.

Cốc Mộng Viễn bỗng hỏi :

- Lão tiền bối không lấy thanh trường kiếm ư?

- Không cần, đó chỉ là thanh kiếm thường thôi.

Hai người vừa ra đến cửa đường hầm, Cốc Mộng Viễn bỗng hốt hoảng kêu lên :

- Ủa, người đâu rồi?

Khô Trúc Tiên Ông sửng sốt :

- Người gì?

- Bốn vị Chưởng môn nhân và toàn gia Cổ Mộc Phong.

Khô Trúc Tiên Ông giờ mới sực nhớ lại lời kể của Cốc Mộng Viễn, đảo mắt nhìn gian thạch thất trống không, cười nói :

- Có lẽ Cổ Bát Công đã mang họ đi rồi.

Cốc Mộng Viễn gật đầu :

- Có lẽ vậy.

Chàng bỗng phóng đi nhanh hơn, nói tiếp :

- Lão tiền bối, chúng ta hãy đi nhanh lên, họ không tìm gặp vãn bối, hẳn rất là nóng ruột.

Khô Trúc Tiên Ông chau mày :

- Vậy ư? Lẽ ra khi nãy ngươi không nên đóng cửa lại mới phải.

Cốc Mộng Viễn cười :

- Vãn bối đâu có đóng, cánh cửa này tự động đóng đấy chứ.

Khô Trúc Tiên Ông phì cười :

- À, phải rồi, cánh cửa này tự động điều khiển.

Thế là hai người nhanh chóng rời khỏi địa phủ.

Khô Trúc Tiên Ông tiếp xúc với ánh nắng ban ngày, bất giác buông tiếng hú dài.

Tiếng hú như rồng thét hổ gầm, vang vọng tận mây xanh. Nỗi bực tức chất chứa trong lòng gần ba mươi năm, tợ hồ trong thoáng chốc đã phát tiếc ra hết.

Hồi lâu, Khô Trúc Tiên Ông mới ngưng cười, đưa tay đè lên ghế đá, thạch đình lập tức trở lại như trước.

Sau đó lão chau mày nói :

- Tiếng hú lẽ ra đã sớm kinh động đến người trong cung, vì sao không thấy có người đến đây? Chả lẽ lại xảy ra biến cố gì nữa hay sao?

Cốc Mộng Viễn cũng đang vì vậy lo lắng, bèn cười nói :

- Vâng, vãn bối cũng đang nghi là có xảy ra sự cố gì rồi.

- Chúng ta đi mau.

Vừa dứt lời lão đã mất dạnh, thân pháp thật nhanh khôn tả.

Cốc Mộng Viễn thầm thán phục võ công của lão nhân, song thật ra chàng cũng chẳng kém. Khô Trúc Tiên Ông vừa phóng đi, chàng cũng liền theo sau ngay, và chỉ giữ khoảng cách chừng ba thước.

Khô Trúc Tiên Ông thấy vậy, cười nói :

- Võ công ngươi tinh thâm thế này, thật lão phu không ngờ đến.

Cốc Mộng Viễn đề khí nói :

- Lão tiền bối cứ khen mãi, vãn bối thật không lãnh nhận nổi.

Chàng vừa lên tiếng, lập tức bị Khô Trúc Tiên Ông bỏ rơi, thoáng chốc đã lui lại phía sau hơn trượng.

Nhưng lúc này đã đến chính điện, Khô Trúc Tiên Ông hai tay sải ra, lăng không lướt vào trong điện. Lão nhân chân vừa đứng vững, Cốc Mộng Viễn cũng liền theo sau hiện thân.

Hai người vừa xuất hiện, những người trong điện thảy đều giật mình sửng sốt.

Nhất là khi Cốc Mộng Viễn vừa hạ xuống, lập tức có một bóng người từ trong điện phóng ra, nhào vào lòng chàng, đồng thời một giọng trong trẻo reo lên :

- Cốc đại ca, mọi người tìm kiếm đại ca khổ sở quá...

Đó chính là Chân Dật Lan.

Cốc Mộng Viễn vòng tay ngang lưng nàng, đưa mắt nhìn gương mặt ràn rụa nước mắt và đầy lo lắng, chàng cười áy náy nói :

- Lan nhi, ngu huynh vẫn khỏe.

Chân Dật Lan dẩu môi, vừa định buông lời trách móc, nhưng Cốc Mộng Viễn đã kéo nàng vào trong điện, kề tai nói khẽ :

- Lan nhi, có gì lát nữa hẵng nói, hãy bái kiến Khô Trúc lão tiền bối trước đã.

Chân Dật Lan nghe vậy, liền ngoan ngoãn theo Cốc Mộng Viễn đi sau Khô Trúc Tiên Ông vào chính điện.

Lúc này những người trong điện thảy đều đứng cả lên, Nam Hoang Nhất Tẩu với Bắc Minh thần tăng song vai bước ra nói :

- Tần huynh không hiện thân trên giang hồ đã mấy mươi năm, hôm nay đột nhiên có mặt tại đây, hẳn là có việc trọng đại lắm phải không?

Khô Trúc Tiên Ông thoáng lộ vẻ ngạc nhiên, cười nói :

- Lão phu thật không ngờ hai vị cũng có mặt tại đây.

Xích Tu Đà Ông Cổ Bát Công cũng tiến ra, ôm trượng thi lễ :

- Tần huynh, Cổ Bát Công kính chào.

Khô Trúc Tiên Ông cười ha hả :

- Già rồi! Già rồi! Ngay cả gã gù khi xưa mà cũng đã tóc điểm sương, lão phu không già sao được? cỗ lão đệ khỏe chứ?

Cổ Bát Công cười :

- Cổ mỗ xưa nay lòng luôn cởi mở, không bao giờ biết phiền muộn, nhưng có điều gần đây bị nàng dâu yêu quý của Tần huynh khiến cho ngày đêm ăn ngủ không yên.

Khô Trúc Tiên Ông phá lên cười :

- Vậy ư? Thật tội nghiệp cho Cổ lão đệ quá.

Đoạn ngoảnh mặt lại nắm tay Cốc Mộng Viễn, sải bước đi đến chiếc ghế thượng thủ ngồi xuống.

Chân Dật Lan cũng ngồi xuống bên cạnh Cốc Mộng Viễn. Truyện "Giang Hồ Ký "

Khô Trúc Tiên Ông yên vị, Kinh Hồng Xế Điện Kiếm Tư Mã Thái, Xích Tu Đà Thủ Đồ Long Khách Lăng Tiêu, Ngũ Đài Quỷ Nữ Tần Thạch Khanh và Chân Dật Lan lần lượt đến kiến lễ.

Khô Trúc Tiên Ông mỉm cười nhận lễ vừa đảo mắt nhìn quanh, cảm khái nói :

- Không nhìn thấy đại điện này cũng đã gần ba mươi năm rồi, mọi vật vẫn như xưa, lão phu tưởng chừng cảnh tượng khi xưa đang ở ngay trước mắt...

Lão nhân mặt ngập đăm chiêu, hào khí năm xưa như dần sống lại trên người lão nhân.

Nam Hoang Nhất Tẩu đứng bên cười nói :

- Tần huynh, bao năm qua Tần huynh đã hưởng phước ở đâu vậy?

Khô Trúc Tiên Ông ánh mắt bỗng tối sầm lại, lướt nhìn Cốc Mộng Viễn nói :

- Lão phu làm gì mà được hưởng phước? Cát huynh đệ, lão phu đã bị người giam cầm hai mươi tám năm dài, may mà nhờ Cốc Mộng Viễn đã cứu thoát... Truyện "Giang Hồ Ký "

Cốc Mộng Viễn không ngờ lão nhân lại thẳng thắn thố lộ niềm sỉ nhục của mình thế này, khiến chàng hết sức khâm phục.

Mọi người nghe vậy thảy đều sững sờ, họ nằm mơ cũng chẳng ngờ Khô Trúc Tiên Ông lại bị người giam cầm lâu thế này. Lẽ đương nhiên họ cũng chẳng nghĩ ra ai lại có khả năng làm được việc ấy.

Điều càng khiến mọi người kinh ngạc bàng hoàng nữa là lão nhân này bị giam cầm ngay tại Hàn Bích cung.

Hàn Bích cung này chính là nơi trú của lão kia mà?

Hơn nữa ngay cả con trai lão Tần Tiêu Hồng cũng không hề hay biết gì cả?

Bao nghi vấn ấy đã khiến mọi người băn khoăn tột cùng.

Cổ Bát Công không nén được, cười nói :

- Tần huynh, người nào có gan to như vậy, lại dám giam cầm Tần huynh?

Khô Trúc Tiên Ông cười to :

- Người nào ư? Lão đệ thử nghĩ xem, ở Hàn Bích cung của lão phu, ai có thể giam cầm lão phu lâu như thế?

Cổ Bát Công chau mày :

- Tần huynh hỏi ngược lại như vậy, càng khiến Cổ mỗ hoang mang hơn.

- Không sai, ngay chính lão phu cũng hết sức bàng hoàng... Cổ lão đệ, việc này không phải do người ngoài gây ra.

Cổ Bát Công sững sờ, Nam Hoang Nhất Tẩu cũng ngẩn ngơ.

Chỉ Bắc Minh thần tăng khích động chắp tay nói :

- Trúc thí chủ, theo lời thí chủ nói, kẻ giam cầm thí chủ là người trong nhà, chả lẽ lại là Tần Tiêu Hồng thí chủ hay sao?

Khô Trúc Tiên Ông lắc đầu :

- Liệt tử không bao giờ ngỗ nghịch như vậy.

Bắc Minh thần tăng gật đầu :

- Tần thí chủ tuy là người phóng khoáng, nhưng chưa bao giờ có hành vi bất hiếu...

Nam Hoang Nhất Tẩu bỗng xen lời vào :

- Tần huynh, chả lẽ là Lăng Thiên Thiên?

Khô Trúc Tiên Ông mắt bỗng rực tinh quang cười to :

- Cát lão đệ nói đúng rồi.

Bắc Minh thần tăng niệm Phật hiệu :

- A di đà Phật! Tội nghiệt! Tội nghiệt!

Cổ Bát Công tức giận dằn mạnh một trượng, hét to :

- Tiện nhân thật đáng chết, Cổ Bát Công này quyết phải lấy mạng ả ta...

Khô Trúc Tiên Ông cười ha hả :

- Không được, nếu lão đệ mà giết ả ta, lão phu không bằng lòng đâu.

Cổ Bát Công ngẩn người :

- Tần huynh lại còn bênh vực cho ả ta nữa ư?

Khô Trúc Tiên Ông gằn giọng :

- Lão phu phải chính tay lột da ả tiện nhân ấy... Vả lại, sự việc này rất kỳ bí, lão phu phải điều tra cho rõ mới được.

Cổ Bát Công vỡ lẽ cười :

- Vậy cũng được, bọn này sẽ để ả ta cho Tần huynh đích thân hạ thủ.

Khô Trúc Tiên Ông đảo mắt nhìn quanh bỗng hỏi :

- Cổ lão đệ, bốn vị Chưởng môn nhân với lệnh phu phụ đâu? Sao không thấy dưới địa thất mà cũng không có mặt tại đây vậy?

- Họ ở bên phiến điện nghỉ ngơi, thuốc mê hồn tuy đã được giải trừ, nhưng kịch động của Lý Hàm Băng vẫn còn...

Khô Trúc Tiên Ông cười tiếp lời :

- Lý Hàm Băng mà cũng xưng hùng về phương diện dùng độc ư? Để lát nữa lão phu đến xem thử, biết đâu có cách chữa trị...

Bỗng quay sang Nam Hoang Nhất Tẩu và Bắc Minh thần tăng cười hỏi :

- Hai vị kẻ nam người bắc an nhàn tự tại, sao cũng bị lôi cuốn vào cuộc thị phi này?

Nam Hoang Nhất Tẩu cười nói :

- Lão ô với Bắc Minh đại sư đến đây là vì báo ân.

Khô Trúc Tiên Ông ngạc nhiên :

- Báo ân ư? Báo ân ai vậy?

- Lệnh lang.

- Hồng nhi có ân huệ gì với hai vị vậy?

Bắc Minh thần tăng chắp tay niệm Phật hiệu :

- A di đà Phật! Lúc Tần thí chủ du hiệp giang hồ đã từng một lần giải nguy cho lão nạp, vì vậy lão nạp bằng lòng ở đây giữ chức hộ pháp ba năm.

Khô Trúc Tiên Ông cười to :

- Hồng nhi sao có khả năng giải cứu cho đại sư?

Bắc Minh thần tăng cười :

- Trúc thí chủ không tin lệnh lang có khả năng giải cứu cho lão nạp ư?

- Hồng nhi so với đại sư khác nào đom đóm so với mặt trăng.

Bắc Minh thần tăng nghiêm giọng nói :

- Trúc thí chủ, việc này không thể chỉ giải quyết bằng võ công.

Khô Trúc Tiên Ông ngạc nhiên :

- Đại sư gặp quái sự gì vậy?

Bắc Minh thần tăng khẽ thở dài :

- Việc này kể ra thật hết sức xấu hổ.

Khô Trúc Tiên Ông cười :

- Thật ra là việc gì vậy?Bắc Minh thần tăng chau mày :

- Lão nạp bất cẩn sa vào chỉ phấn của Thường Bích Hà...

Khô Trúc Tiên Ông ha hả cười to :

- Sắc tức là không, không vốn là sắc, sao đại sư lại để sa vào vậy?

Bắc Minh thần tăng cười gượng :

- Trúc thí chủ cười chê, lão nạp càng thêm xấu hổ. Hôm ấy là vì không đành lòng sát hại những thiếu nữ kia, chỉ còn cách xuôi tay chờ chết, may thay... lệnh lang vừa lúc ngang qua Hằng Sơn, đã đánh đuổi Thi Ma, giải cứu cho lão nạp...

Khô Trúc Tiên Ông lắc đầu cười :

- Đại sư thiếu thực tế quá. Thử nghĩ xem, mười Thường Bích Hà cũng không chịu nổi một đòn của đại sư, vậy mà đại sư lại không chịu xuất thủ, thật đáng nực cười.

Cốc Mộng Viễn cười nghĩ thầm :

- Việc Khô Trúc Tiên Ông bị giam cầm hai mươi tám năm, với việc Bắc Minh thần tăng ngồi trong phấn trận chờ chết, có gì là khác biệt nhau chứ? Xét cho cùng, chẳng qua chỉ do một chữ "danh" mà ra cả.

Lúc này Bắc Minh thần tăng đã cười nói :

- Trúc thí chủ, xét hành vi của Thường Bích Hà, thật chưa kể được là hạng thập ác bất xá, lão nạp sao thể hạ sát y thị chứ?

- Nhưng cuối cùng y thị cũng bị táng mạng nơi thâm sơn.

- Sống chết có số, khi nào chết y thị tự ứng kiếp. Nhưng không biết vị cao nhân nào hạ sát Thi Ma vậy?

- Y thị đã chết dưới tay Mai Ngũ Cô.

- A di đà Phật! Thiện ác cuối cùng sẽ báo ứng, chỉ khác sớm hay muộn mà thôi.

Khô Trúc Tiên Ông cười, bỗng quay sang Nam Hoang Nhất Tẩu hỏi :

- Cát lão đệ thì sao?

Nam Hoang Nhất Tẩu cười :

- Cũng giống như Bắc Minh thần tăng.

- Cũng bị giam trong chỉ phấn trận ư?

Nam Hoang Nhất Tẩu bỗng cười phá lên :

- Lão phu đâu có được diễm phúc như vậy, mà là bị người ám toán.

Khô Trúc Tiên Ông sửng sốt :

- Hẳn là dùng độc phải không?

Nam Hoang Nhất Tẩu gật đầu :

- Vâng, nếu không nhờ lệnh lang giúp đỡ, lão ô đã thành xương khô từ lâu rồi.

Khô Trúc Tiên Ông cười :

- Kẻ hạ độc là ai vậy?

Nam Hoang Nhất Tẩu lắc đầu :

- Không biết.

Khô Trúc Tiên Ông ngẩn người :

- Cát lão đệ đã già đến mức hồ đồ rồi ư? Sao lại bị ám toán mà không biết thủ phạm chứ?

Nam Hoang Nhất Tẩu thở dài :

- Huynh đệ không tranh với đời, không thù oán với người, chưa bao giờ nghĩ đến việc có kẻ ám toán mình, đến khi biết trúng độc thì không còn kịp tự điều trị nữa.

Khô Trúc Tiên Ông bỗng hỏi :

- Cát lão đệ bị trúng độc ở đâu?

- Phụ cận phủ Khai Phong.

Khô Trúc Tiên Ông chau mày :

- Đó chẳng phải là khu vực của Thành Thế Hùng sao?

- Khi lệnh lang chữa trị độc thương cho huynh đệ xong, hai người đã có đến Tùng Dương sơn trang gặp Thành Thế Hùng, rốt cuộc Thành Thế Hùng cũng không biết thủ phạm là ai.

Khô Trúc Tiên Ông cười :

- Cát lão đệ rõ đúng là đến nhà kẻ trộm hỏi kẻ trộm.

Nam Hoang Nhất Tẩu cười :

- Huynh đệ cũng có hoài nghi như vậy, nhưng không sao nghĩ ra được lý do vì sao Thành Thế Hùng lại hạ độc thủ, nên sau cùng đành bỏ qua không nghĩ đến nữa.

Khô Trúc Tiên Ông bỗng hỏi :

- Cát lão đệ bị trúng chất độc gì vậy?

- Theo sự tra chứng của lệnh lang, đã khẳng định đó là chất độc của Thiên Tàn môn.

Khô Trúc Tiên Ông cười :

- Vậy là lão đệ với Bắc Minh thần tăng đã trở thành miếng mồi ngon của Thiên Tàn môn rồi.

Nam Hoang Nhất Tẩu nhíu mày :

- Huynh đệ không hiểu mình đã làm gì đắc tội với họ?

Khô Trúc Tiên Ông nhếch môi cười :

- Trong võ lâm có rất nhiều điều khó lý giải...

Đoạn bỗng hỏi :

- Hồng nhi không có trong cung ư?

Nam Hoang Nhất Tẩu vội đáp :

- Tần lão đệ đang ở trong tẩm cung săn sóc thương thế cho Lăng Thiên Thiên.

Khô Trúc Tiên Ông bỗng tức giận :

- Săn sóc cho yêu phụ đó ư? Hừ.

Tư Mã Thái thấy vậy vội nói :

- Vãn bối đi mời Tần huynh đến ngay.

Đoạn không chờ Khô Trúc Tiên Ông trả lời, quay người đi ra sau điện ngay.

Khô Trúc Tiên Ông chờ cho Tư Mã Thái đi khỏi, vẫn chưa nguôi giận nói nữa :

- Hồng nhi cả đời hiếu lễ, chẳng ngờ từ khi kết hợp với yêu phụ lại...

Lão nhân bỗng như nhận ra lời nói mình không đúng, bởi khi Lăng Thiên Thiên chưa lộ mặt thật, chẳng phải ngay chính bản thân ông ta cũng bị lầm lẫn hay sao?

Do đó ông liền ngưng lời, bỏ dỡ câu nói.

Bắc Minh thần tăng chắp tay cười :

- Việc Trúc thí chủ bị giam cầm, lão nạp chưa từng nghe ai nói đến, kể cả lệnh lang, có lẽ lệnh lang cũng không hay biết, lát nữa thí chủ không nên quở trách quá nặng lời thì hơn.

Khô Trúc Tiên Ông gật đầu trầm ngâm :

- Đại sư nói vậy cũng có lý.

Cổ Bát Công bỗng xen liờ :

- Tần huynh, Cổ mỗ rất lấy làm lạ là Tần Tiêu Hồng lão đệ gần ba mươi năm qua không gặp Tần huynh, vì sao lại không sinh lòng hoài nghi Tần huynh có gì bất trắc?

Khô Trúc Tiên Ông cười :

- Đó là vì Hồng nhi quá tin tưởng vào võ công của lão phu. Dưới mắt y, trong võ lâm đương kim chẳng phải không có người võ công cao hơn lão phu, nhưng thảy đều là thân hữu chí giao của lão phu, còn những kẻ định hãm hại lão phu thì lại không chịu nổi một đòn của lão phu.

Lão nhân thoáng dừng, lắc đầu cười chua chát nói tiếp :

- Chính vì vậy mà lão phu đã phải chịu khổ gần ba mươi năm dài.

Cổ Bát Công gật đầu cười :

- Không sai, chẳng những Tần Tiêu Hồng lão đệ mà bất kỳ ai cũng nghĩ như vậy, việc Tần huynh bị giam cầm quả thật là chuyện lạ khó tin.

Ngay khi ấy, Tư Mã Thái cùng Tần Tiêu Hồng đi vào.

Hẳn là Tần Tiêu Hồng đã nghe Tư Mã Thái nói rõ tự sự, nên Tần Tiêu Hồng vừa vào đến đại điện lập tức đi nhanh đến trước mặt Khô Trúc Tiên Ông, nước mắt chảy ràn rụa quỳ xuống nói :

- Bất hiếu tử Hồng nhi khấu kiến phụ thân.

Khô Trúc Tiên Ông mặt lộ vẻ khích động cười, song liền tức sa sầm, đột nhiên vung chưởng đánh cho Tần Tiêu Hồng lộn ngược ra sau hơn ba thước, quát to :

- Ngươi còn nhớ đến phụ thân này ư?

Tần Tiêu Hồng lồm cồm bò dậy, run run đi bằng hai đầu gối đến trước mặt Khô Trúc Tiên Ông, giọng bi thiết nói :- Phụ thân, Hồng nhi chưa một ngày quên lão nhân gia...

Khô Trúc Tiên Ông cả giận :

- Ngươi dám nói dối hả? Ngươi suốt ngày đeo theo yêu phụ kia, làm gì còn tâm trí mà nghĩ đến lão già cô đơn này chứ? Trong hai mươi tám năm qua, ngươi có tìm kiếm lão phu hay không?

Tần Tiêu Hồng giật mình :

- Phụ thân, Hồng nhi quả thật chưa từng quên lão nhân gia bao giờ.

Khô Trúc Tiên Ông cười khảy :

- Ngươi có tìm kiếm lão phu không?

- Trong hai mươi tám năm qua, Hồng nhi năm nào cũng ra ngoài tìm kiếm phụ thân hơn sáu tháng, lê chân khắp những nơi phụ thân có thể náu thân không dưới trăm lần, nhưng...

Khô Trúc Tiên Ông cười khảy :

- Ngươi chẳng ngờ lão phu đã ở gần trong gang tấc phải không?

- Hồng nhi tội đáng muôn thác, quả thật không ngờ phụ thân lại bị giam trong cung.

Khô Trúc Tiên Ông trầm giọng :

- Yêu phụ thương thế ra sao?

- Được Hồng nhi giúp sức điều tức, giờ đã không còn nguy hiểm gì nữa.

Cốc Mộng Viễn kinh hãi lòng thầm nhủ :

- Yêu phụ này không thể xem thường được, chỉ vài giờ mà đã có thể điều hòa chân khí, thật đáng sợ.

Khô Trúc Tiên Ông gằn giọng quát lớn :

- Còn chưa lôi đầu ả ta đến đây gặp lão phu hả?

Tần Tiêu Hồng vội đáp :

- Hồng nhi xin tuân mệnh.

Đoạn lập tức đứng lên, bước nhanh ra khỏi điện.

Thời gian một tuần trà trôi qua, Tần Tiêu Hồng vẫn chưa trở vào.

Khô Trúc Tiên Ông tức giận quay sang Tư Mã Thái nói :

- Hiền điệt hãy đi xem thử ra sao rồi?

- Vâng, vãn bối đi ngay.

Tư Mã Thái vừa dứt lời liền quay người sải bước đi ngay.

Lại qua thời gian chừng một tuần trà nữa, đang khi Khô Trúc Tiên Ông không còn chịu nổi cơn thịnh nộ nữa, Tư Mã Thái mới mồ hôi nhễ nhại chạy ra.

Khô Trúc Tiên Ông kinh ngạc hỏi ngay :

- Đã xảy ra chuyện gì rồi phải không?

Tư Mã Thái hổn hển trả lời :

- Tần huynh bị người đả thương trầm trọng, đang hấp hối nằm trong tẩm cung, vãn bối đã dốc hết nội lực toàn thân ngăn chận thương thế cho Tần huynh...

Ông như thần trí bị khủng hoảng, nói năng không được mạch lạc.

Khô Trúc Tiên Ông kinh hãi hỏi :

- Ai đã đả thương Hồng nhi?

Tư Mã Thái lắc đầu :

- Vãn bối không biết.

Mọi người lúc này đều thờ thẫn nhìn Tư Mã Thái. Truyện "Giang Hồ Ký "

Khô Trúc Tiên Ông nhìn chốt vào mặt Tư Mã Thái hỏi :

- Còn Lăng Thiên Thiên?

Tư Mã Thái lắc đầu :

- Lúc vãn bối đi vào, chỉ thấy Tần huynh miệng trào máu tươi nằm úp dưới đất, không thấy Lăng Thiên Thiên và thị tỳ đâu cả.

Khô Trúc Tiên Ông chau mày :

- Hiền điệt có tìm kiếm không?

- Vãn bối lúc đó thấy Tần huynh đang nguy ngập nên chẳng màng tất cả, lo cứu chữa cho Tần huynh trước, khi ngăn chận thương thế xong, vãn bối ra đây báo tin...

Khô Trúc Tiên Ông giậm chân :

- Hiền điệt sao không tìm kiếm Lăng Thiên Thiên trước...

Lão nhân nhìn vẻ mệt mỏi của Tư Mã Thái, liền nhận thấy mình trách cứu như vậy thật là không phải, bởi vì bất kỳ ai gặp chí hữu thọ trọng thương cũng đều phải lo cứu chữa trước.

Thế nên, lão nhân bèn thở dài nói :

- Hiền điệt vất vả quá.

Tư Mã Thái cười ảo não :

- Vãn bối đã không lập tức truy tìm Lăng Thiên Thiên, giờ nghĩ lại quả là hết sức thất sách...

Nói đến đó bỗng kinh hãi nói :

- Lão tiền bối, yêu phụ ấy nếu chưa đi xa. Tần huynh để trong cung e rằng...

Lăng Tiêu nghe vậy, lập tức phi thân bỏ đi.

Cổ Bát Công lớn tiếng nói :

- Phải rồi, e rằng yêu phụ lại hạ độc thủ, Cổ mỗ cũng đi xem thử.

Đoạn liền cầm theo mộc trượng sải bước đuổi theo Lăng Tiêu.

Cốc Mộng Viễn cũng đứng lên, nhưng Khô Trúc Tiên Ông lắc đầu cười nói :

- Ngươi không cần phải đi, có Cổ Bát Công với Lăng hiền điệt là đủ rồi.

Cốc Mộng Viễn đành cười, ngồi trở xuống.

Khô Trúc Tiên Ông đưa mắt nhìn Nam Hoang Nhất Tẩu nói :

- Cát lão đệ hãy cùng Bắc Minh đại sư truy tìm lối ra cốc được không?

Nam Hoang Nhất Tẩu và Bắc Minh thần tăng đồng thanh cười nói :

- Rất sẵn sàng.

Dứt lời liền cùng phi thân ra khỏi đại điện.

Khô Trúc Tiên Ông quay sang Cốc Mộng Viễn :

- Tiểu tử, chúng ta cũng đừng ở không, hãy ra phía sau xem thử.

Cốc Mộng Viễn gật đầu :

- Đi hết cả ư?

- Không, Tần nữ hiệp với Lan nhi ở lại đây.

Chân Dật Lan dẩu môi :

- Lan nhi đi nữa.

Khô Trúc Tiên Ông cười :

- Lan nhi. Trúc lão bảo ngươi ở lại đây đâu phải là điều xấu.

Chân Dật Lan cười :

- Trúc lão tiền bối, mọi người đi tìm kẻ khác đánh nhau, lại bảo Lan nhi với Tần tỷ tỷ ở đây chờ, thật buồn chết đi được, Lan nhi với Tần tỷ tỷ đi theo Trúc lão tiền bối, sẽ không tinh nghịch đâu.

Khô Trúc Tiên Ông cười :

- Ngươi muốn đánh nhau, tốt nhất là ở lại đây.

Chân Dật Lan sửng sốt :

- Lan nhi đánh nhau với Tần tỷ tỷ ư?

Khô Trúc Tiên Ông cười :

- Đâu phải vậy. Trúc lão cho ngươi hay, trong đại điện này có một lối ra vào bí mật, không chừng ả yêu phụ Lăng Thiên Thiên sẽ từ đó chui ra cũng nên.

Chân Dật Lan mừng rỡ :

- Thật ư?

- Đương nhiên là thật. Con đường bí mật này chỉ có ta và yêu phụ kia biết thôi, ngươi và Tần nữ hiệp phải hết sức cẩn thận, mê hồn độc phấn vô hình của yêu phụ rất là ghê gớm.

Chân Dật Lan cười :

- Lan nhi không sợ, Lan nhi có linh đơn tị độc của gia gia.

Khô Trúc Tiên Ông gật đầu :

- Phải rồi, Thất Chuyển Hoàn Hồn đơn của Tà lão đệ quả là bách độc bất xâm.

Đoạn đưa tay chỉ một viên đá xanh dưới đất bên trái điện, nói tiếp :

- Viên đá có vẽ hình phi hổ kia chính là cửa địa đạo.

Chân Dật Lan với Tần Thạch Khanh cùng đi đến bên viên đá xanh ấy, nhìn xem một hồi, Chân Dật Lan cười nói :

- Trúc lão tiền bối, viên đá này không sai chứ?

Khô Trúc Tiên Ông cười :

- Sai sao được? Khi xưa chính Trúc lão đà tự thiết kế mà.

Chân Dật Lan nhướng mày :

- Nền đại điện này cứ bốn viên đá lại có một viên đá xanh vẽ hình phi hổ, Trúc lão tiền bối làm sao có thể phân biệt chính xác thế này?

Khô Trúc Tiên Ông cười phá lên :

- Ngươi hỏi rất đúng, nhưng nếu ngươi xem xét thật kỹ, nhất định sẽ phát hiện ra điểm khác biệt.

Chân Dật Lan nghe vậy liền xem kỹ các viên đá xanh có vẽ hình phi hổ khác, sau đó lại xem kỹ viên đá dùng làm cửa địa đạo, bỗng reo lên :

- Lan nhi biết rồi.

Khô Trúc Tiên Ông cười :

- Có điểm khác nhau phải không?

Chân Dật Lan cười đắc ý :

- Vâng. Con phi hổ này chân trước một dài một ngắn, còn những viên đá khác, phi hổ có hai chân trước dài bằng nhau, đúng không nào?

Khô Trúc Tiên Ông cười to :

- Đúng, rất đúng. Lan nhi ngươi cạnh giữ ở đây phải hết sức cẩn thận mới được.

Chân Dật Lan giờ thì không còn muốn đi theo Khô Trúc Tiên Ông nữa bởi nàng tin chắc Lăng Thiên Thiên hẳn nghĩ mọi người đều đã ra ngoài tìm kiếm hoặc chận đường, nếu bà ta từ địa đạo bí mật này thoát ra, thật là một diệu sách bất ngờ đối với kẻ địch.

Thế nên, Khô Trúc Tiên Ông vừa dứt lời, nàng lập tức biết :

- Trúc lão tiền bối yên tâm, Lan nhi sẽ hết sức cẩn thận.

Khô Trúc Tiên Ông cười ha hả, quay sang Cốc Mộng Viễn quát :

- Đi.

Đoạn phất mạnh tay áo, phi thân ra khỏi điện.

Cốc Mộng Viễn mỉm cười, khẽ dặn Chân Dật Lan với Tần Thạch Khanh cẩn thận rồi mới quay người ra khỏi điện, toàn lực đuổi theo Khô Trúc Tiên Ông.

Chân Dật Lan thấy Khô Trúc Tiên Ông với Cốc Mộng Viễn đã đi xa, bèn quay sang Tần Thạch Khanh cười nói :

- Tần tỷ tỷ, chúng ta đứng lên đi.

Tần Thạch Khanh cười :

- Lan muội nghĩ là Lăng Thiên Thiên sẽ từ địa đạo ra thật ư?

- Đương nhiên.

- Vậy chúng ta hãy nấp ở bên việc đá xanh này nhé.

Chân Dật Lan lắc đầu :

- Vậy gần quá, chúng ta nên nấp xa ngoài một trượng tốt hơn.

Đoạn liền nắm tay Tần Thạch Khanh lui ra hơn một trượng, khẽ nói :

- Tần tỷ tỷ, chúng ta đừng nói chuyện nữa, kẻo yêu phụ nghe thấy khiếp sợ chạy mất.

Tần Thạch Khanh nhẹ gật đầu cười :

- Được, mọi sự nghe theo Lan muội.

Chân Dật Lan vừa ẩn nấp, bỗng lại lắc đầu nói :

- Không được, chúng ta nấp trên xà nhà tốt hơn.

Tần Thạch Khanh gật đầu tán đồng :

- Đúng, nếu không khi yêu phụ đẩy viên đá xanh lên là trông thấy chúng ta ngay.

Thế là, hai người liền tung mình lên trên xà ngang đại điện

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau