GIANG HỒ KỲ CỤC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Giang hồ kỳ cục - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

“Bần tăng pháp danh Ngộ Sắc”

Hắn chắp tay trước ngực, ánh mắt khẽ buông xuống, cánh môi khẽ nở, ngữ âm phảng phất nhẹ như mây trôi.

Bất quá đây chỉ là một câu nói đơn giản mà thôi, nhưng mang theo âm thanh cổ quái kỳ dị, phang phất ngữ âm ngoan độc, khiến mọi người xung quanh nhất tề im lặng. Thoáng như đây không phải là Quần Anh lâu ồn ào náo nhiệt, mà là đang chìm trong hương khói của chùa thanh tịnh, “Soạt soạt” mõ thanh lơ lửng bên tai.

Song, sự yên lặng đặc biệt này cũng không kéo dài quá lâu , từ hắn mà xuất hiện , và cũng từ hắn mà kết thúc.

“Không tin ư ? Đây là văn tự xác nhận của ta, ngươi nếu biết chữ, có thể xem qua một chút , bất quá các bậc tiền bối không thể họa chính xác vẻ đẹp trai của ta.” Không hề báo trước, bất giác Ngộ Sắc cong khóe miệng cười đến càn rỡ, lại không biết theo chỗ nào lấy ra một chồng giấy điệp, cấp trên trả hết nợ rõ ràng in dấu quan ấn. “Đến đây, đừng khách khí, mọi người đều có thể xem.”

“Xin hỏi đại sư, làm hòa thượng cũng cần phải có văn tự chứng nhận sao?” Sự xuất hiện của hắn rất thành công giúp Hình Hoan thoát ra khỏi trò khôi hài, toàn bộ sự chú ý đều tập trung vào những văn tự chứng nhận kia hấp dẫn. Nàng tò mò nhẹ nhàng mắt, không thể nhìn rõ, nàng khẽ kéo áo cà sa màu xanh mà hỏi.

Nghe nàng hỏi, Ngộ Sắc đại sư quay lại nhìn nàng bằng ánh mắt thập phần bi ai : “Đương nhiên hòa thượng bình thường thì sẽ không có. Nhưng do sư phụ nói ta có bộ dáng này thập phần không có nửa điểm giống cao tăng đắc đạo, nên mới phải làm văn tự chứng nhận.”

“Nhưng đại sư, cao tăng đắc đạo không cần quy y sao?”

“Đầu ta cạo trọc không thích hợp nên tạm thời hoãn lại.” Hắn phá lệ trả lời thành thực, không quên tiện tay thu hồi lại giấy chứng nhận. “Vị cô nương thật giống vị hôn thê đã chết của ta. Xin hỏi cô nương có vấn đề gì không ? Nếu không hãy cùng ta bỏ trốn.”

Hình Hoan ngơ ngác lắc đầu.

Nhưng sự tình phát triển vẫn không như Ngộ Sắc mong muốn.

“Giả hòa thượng ! Không ngờ ngươi cũng tham gia cái đại hội phi pháp này. Lần này ngươi đừng mong thoát được, mau theo ta lên quan.”

Một tiếng nói thanh thúy vọng từ trên trời giáng xuống, đồng thời kèm theo mấy miếng ngói.

Mọi người lần nữa đồng loại ngẩng đầu lên, chỉ nhìn thấy nóc nhà nhiều lỗ thủng lớn. Một lát sau, một bên đóng mái ngói giật giật, xuất hiện một cô nương mặc y phục của bộ khoái như chẻ tre nhảy ra, nhảy ra, vỗ sợ đầu đầy bụi, lại “phi” một cái, lập tức khôi phục vẻ trấn định, cầm chặt thanh đao trong tay, xông thẳng hướng vào vị tự xưng là cao tăng đắc đạo kia.“Cô nương, người lớn lên thật giống tướng mạo của vị hôn thê đã chết của ta.” Chủ nhân của áo cà sa xanh đảo mắt nhìn qua khí thế của người mới từ trên xà nhảy xuống kia, lập tức bỏ chạy , không quên kèm theo một cái mị nhãn cùng với lời nói ngọt ngào như mật.

“Chỉ có loại ngốc tử mới tin lời của mi, ta không tha thứ cho mi lần này nữa đâu.”

“Đừng ! Đừng tới gần bần tăng. Trên người bần tăng có ôn dịch, bần tăng không muốn lây bệnh cho thí chủ.”

Lời này vừa nói ra, thành công khiến cho mọi người đang quay quanh hắn đồng thời lui lại.

Chỉ riêng vị nữ bộ khoái kia không ngừng tiến gần mang theo sát khí mạnh mẽ : “Khốn ! Đừng tưởng có thể chơi chiêu này với ta lần nữa.”

“Ây.. Nguyên lai ta đã chơi ngươi nhiều như vậy. A di đà phật… tội lỗi, tội lỗi!”

“Ngươi đứng lại, còn dám chạy sao?”

…Âm thanh truy đuổi trong Quần Anh lâu dần dần biến mất, chỉ có lỗ hỏng thật lớn trên trần nhà chứng minh chuyện hồi nãy không phải là ảo giác.

Kết quả một đạo ánh mắt mỉa mai nhìn Hình Hoan.

Đây là kẻ ngu ngốc đi tin lời tên hòa thượng đó.

“Vị cô nương này muốn đi lại trong giang hồ, vẫn là nên phải học người ta thông minh hơn a.”

“Ha ha, cô nương người có bộ dạng thật giống vị hôn thê đã chết của ta.”

“Phốc ha ha ha…”

Lời nói chói tai, tiếng cười giễu cợt, tràn ngập hai bên tai Hình Hoan, nàng cố gắng nặn ra nụ cười ứng đối, thể hiện giống như hoàn toàn không hiểu ý tứ xấu xa của những lời nói kia. Nàng cố gắng học tập lời dạy bảo của các bậc tiền bối, không chạy đi, chỉ ngốc nghếch đứng lại đó, cắn chặt môi dưới mặc cho người khác chê cười.

Vốn đã hạ quyết tâm, bức chính mình mắt mù tai điếc, chờ bọn họ cười đủ, tự nhiên liền phân tán quên đi.

Nhưng chung quy vẫn không ngờ tới, hung thủ gây trận cười này đột nhiên quay trở lại.

“Các vị, thật đắc tội, bần tăng sơ suất quên đem vị hôn thê đi.”

“Ai? Ai?” Hình Hoan không hiểu rốt cuộc là như thế nào, chỉ cảm thấy cổ tay đang lúc thốt nhiên thốt nhiên hạ xuống, lúc sau hoàn hồn đã bị một đạo lực mạnh mẽ kéo lên đến bên cửa sổ, mắt liếc ra ngoài cửa sổ, từ trên cao nhìn xuống có thể thấy rõ quang cảnh người người đi lại dưới đường cái. “Làm…làm… làm cái gì? Muốn nhảy lầu? Đại … đại… đại sư, ngài bình tĩnh một chút, đây là lầu tứ đấy. A A A A A A….”

Từ âm cuối thê lương phát ra, có thể nhận thấy đại sư thật sự nhảy lầu không hề có một chút do dự.

Chương 7

Ngoại ô. Trầm Hương các, là một am ni cô, một chỗ hẻo lánh, hương khói không tràn đầy, nhưng hôm nay thật náo nhiệt.

“Chậc chậc, vị hôn thê, ngươi sau khi cởi bỏ xiêm y thật rất mê người.”

Đúng vậy, tiếng nói lỗ mãng phát ra từ khách phòng của Trầm Hương các.

Ít nhất từ bộ dáng của Ngộ Sắc mà suy ra, cảnh tượng trước mắt dùng câu “ Sắc đẹp có thể ăn được” (Nguyên văn là Tú sắc khả cơm) thật không đủ. Không còn bộ tiểu áo bông kia, thân hình khiến người ta tưởng nhầm là “phì lũ” cũng theo đó mà tiêu biến. Trên thực tế, thân thể của nàng vô cùng mảnh mai. Xiêm y trong am ni cô vốn không lớn nhưng mặc trên người nàng lại có vẻ rộng lùng phùng. Cho dù bên hông đã được nàng dùng đai lưng thắt chặt, nơi vạt áo vẫn có chút hở ra, xương quai xanh lộ ra bên ngoài, mơ hồ có thể thấy được làn da trắng nõn mịn màng.

Đầu tóc rối bù bất định của nàng đã được xõa ra, tóc đen như mực rủ trên bờ vai, vài sợi không an phận bởi vì mồ hôi mà dính vào chiếc cổ mảnh khảnh của nàng. Khuôn mặt mang nét trẻ con, có chút mượt mà, lộ ra mấy phần khả ái, ngũ quan không tính là tinh xảo, nhưng thật sự là thanh tú động lòng người. Nhìn thế nào cũng thấy người này so với cô nương trong Quần Anh lâu ban nãy hoàn toàn là hai người khác nhau...

Hắn không hề kiêng nể cứ như vậy thưởng thức, mà Hình Hoan cố nén không thèm nhìn tới hắn, nàng sợ chỉ cần nàng liếc mắt nhìn, không kìm được đối với vị “cao tăng” này hạ sát thủ.

“Thật thê thảm. Vị nữ thí chủ này có phải đắc tội với ai hay không? Làm sao bị đả thương nặng thế này?” Sư thái vất vả xem kĩ toàn bộ vết thương của Hình Hoan, bỗng cất miệng nói.

“Không biết. Người này là do bần tăng nhặt được.” Hắn không nháy mắt, trả lời.

“…” Nhắm chừng Hình Hoan rốt cuộc nhịn không nỗi, quay đầu, trợn tròn mắt trừng thẳng vào hắn “ Đại sư, không phải ngài mang ta té sao? Ngài nói ngài là cao tăng khinh công rất cao, đừng nói là từ lầu bốn nhảy xuốn mà dù tháp cao bảy thước cũng không hề gì!”

“Thí chủ, người làm sao có thể ngay tại trong Phật Môn thanh tịnh lại buông lời nói dối. Chúng ta rõ ràng là lần đầu tiên gặp mặt, bần tăng chẳng qua là hảo tâm xuất thủ tương trợ.” Vừa nói hắn vừa vung tay áo cà sa, không chút e ngại ngồi xuống mép giường, dựa vào Hình Hoan, tiện tay lấy ra chuỗi Phật châu tựa như không hề có việc gì.

Cổ áo hắn hở ra, phát ra mùi đàn hương dễ chịu, hơi dựa sát vào nàng khiến cho mùi hương đó không chút kiêng nể hòa lẫn vào hơi thở của Hình Hoan, làm nàng tâm tư rối loạn, không cách nào suy nghĩ bình thường được. Nàng giống như bị dọa sợ, quay một bên hít thở, cùng hắn bảo trì khoảng cách an toàn. “Rốt cuộc là ai đánh lời nói dối, chẳng lẽ ngài cho rằng ta té xuống dẫn đến u mê, tự mình hoang tưởng.”

“Từ trước đến giờ ta chỉ thấy người khác ngã từ trên cao xuống mất trí nhớ, còn thí chủ té tới hoang tưởng. Xem ra nữ thí chủ rất có tuệ căn, người có muốn quy y cửa phật hay không?”

“Người…” Được rồi, hắn thắng. Cho dù lần đầu tiên nhận phong hưu thư của Vĩnh Yên nàng cũng không có tức giận đến mức này, được lắm tên hòa thượng xấu xa. “Ngươi ngồi trên ghế kia đi, nam nữ thụ thụ bất tương thân.”

“Quá cứng rắn, rất khó chịu.”--Đừng tưởng ngươi có giấy chứng nhận là hòa thượng thì ta không dám làm gì ngươi, có muốn hay không để ta giúp Phật Tổ chỉnh ngươi.

Lời nói trong lòng Hình Hoan xém nữa bật ra ngoài, nhưng khi bắt được ý cười ẩn dấu trong mắt hắn, nàng đè nén cơn giận trong người, đối phó với hạng người này chỉ có thể lấy độc trị độc, phải ngầm đấu với hắn.

“Sư thái ! Người không cần bận tâm tới vết thương của ta dù sao ta cũng không muốn sống nữa. Chuyện đến nước này ta cũng không ngại xấu hổ, nói thật với ngài vậy. Số mạng ta thật khổ,mới năm tuổi thì cha chêt, mẹ ta ngậm đắng nuốt cay nuôi ta khôn lớn, tiếc thay người vốn vọng tưởng có thể trông cậy vào ta , phụng dưỡng người khi già, thay người chăm sóc người thân tới lúc lâm chung. Bọn quan lại tham ác mang ta đi, mẹ ta vì ngăn cản họ nên bị trúng đòn hiểm. Ta thật vất vả chạy thoát, trên đường bị đuổi giết, trốn tới kinh thành, gặp đại sư đây… Hic , cứ tưởng rằng được cứu trợ , nhưng không nghĩ tới, không nghĩ tới… Thế đạo thay đổi , hắn hắn hắn, hắn thế nhưng muốn ta làm cái loại chuyện này… Ta phản kháng hắn liền đánh ta… Đừng cản ta, ta về sau còn sống thế nào nữa…”

“Nè nè, ngươi thật đúng là lấy oán trả ơn. Là ai giúp ngươi giải vây ? Bần tăng bất quá chỉ là khinh công mất hiệu lực nên mới khiến ngươi bị thương, ngươi cũng đừng quá độc ác!” Từ khi sinh ra đây là lần đầu tiên Ngộ Sắc nhìn nhầm người, cứ tưởng rằng đây là một cô nương bị lễ giáo luân thường gò bó. Ngờ đâu trước sau tương phản, làm hắn phản ứng không kịp, không còn đủ tỉnh táo để ứng đối.

Đối với lời biện minh của hắn, Hình Hoan bịt tai không nghe, ôm chặt sư thái khóc lóc kể lể “Ta còn mặt mũi nào mà đi phụng dưỡng nương nữa, van cầu sư thái cấp cho ta ba thước lụa trắng để đoạn tuyệt nỗi bi ai này.”

“Nữ nhân chết tiệt, ngươi..”

“Đủ rồi! Vị nữ thí chủ này, bần ni tin ngươi, không có cô nương nào lấy sự trong sạch của mình ra nói giỡn. Người phải kiên cường mà sống sót, ngàn vạn lần đừng có suy nghĩ không thông. Nếu người không có nơi nào để đi, Trầm Hương Các cũng nguyện chứa chấp ngươi, Phật Tổ sẽ không ghét bỏ ngươi. Ngươi hãy nhớ kĩ mặt tên lòng lang dạ sói này, bần ni đi tìm người hảo hảo dạy dỗ hắn.” Vị sư thái vốn từ bi, hiền thục cũng đột nhiên thay đổi thái đổ, chặt đứt lời biện minh của Ngộ Sắc, vung ống tay áo, lời còn chưa dứt đã vội đi tìm người.

Thấy áo màu lam chính nghĩa vừa biến mất ra khỏi phòng không bao lâu, Hình Hoan đột nhiên ngừng phát ra tiếng khóc , vội sửa sang lại tóc tai mới rồi rối loạn, khóe miệng hé ra một nụ cười khiêu khích, nhướng mày trừng mắt về phía Ngộ Sắc. “Nhìn cái gì, đại sư chưa nghe qua câu độc nhất là tâm địa nữ nhân sao?”“Có nghe qua bất quá chưa thấy qua.” Một lát sau, sắc mặt hắn đột nhiên thay đổi, nặn ra một nụ cười. Hiển nhiên , hắn đã từ trong kinh ngạc hồi thần lại, xoay người lại, cố ý nhích về phía nàng. “Không biết thí chủ có hay không đã nghe qua vô độc bất trượng phu?”

“Ngươi…ngươi muốn làm cái gì?” Cảm thấy không khí có chút bất ổn , mắt thấy hắn càng ngày càng gần, tim Hình Hoan càng lúc đập càng mạnh, thân mình theo bản năng lui lại về phía sau, dựa sát vào tưởng.

Thân thể nàng vừa nhấc, nghĩ chạy sang hướng bên kia, hoàn toàn không lường trước, hắn giống như đã sớm phát hiện, tay vừa nhấc lên, áo xanh đã ở bên tường, thành công ngăn cản đường lui của nàng, đốt ngón tay thon dài phá lệ nhàn nhã gõ gõ dọc theo vách tường như có như không. Thưởng thức chút biểu hiện kinh hoàng của nàng, hắn vừa lòng nở nụ cười : “Nếu thí chủ nói ta đối với ngươi đã làm cái loại sự này, ta đây nếu cho ngươi lãnh hội tư vị của xuân tiêu, há đã cô phụ ngươi!”

“Không, không sao cả, ta không sợ bị cô phụ.” Ai nào muốn cùng hòa thượng làm cái chuyện này.

“Như vậy sao được bần tăng không thể để nữ nhân bị cô phụ.” Hắn nói rất nhẹ, hơi thở rù rì, càng giống như đang khiêu khích , làm nhiễu loạn tần suất hơi thở của nàng. Nàng dường như nín thở, khi hắn bỗng nhiên nghiêng đầu, chóp mũi chà nhẹ qua mi mắt nàng.

Mắt thấy hắn sắp chạm vào phần môi của nàng, Hình Hoan nhắm mắt, mới vừa tính toán hô to kêu cứu mạng. Bỗng nhiên thấy trước mặt không hề có một bóng người, thay vào đó một cảm giác ấm áp bao trùm nàng, mùi đàn hương nồng nặc khiến nàng mở mắt ra.

Lúc này mới nhận ra áo ni cô màu xanh nhạt nay được phủ thêm một tầng áo cà sa xanh mới.

“Thí chủ tựa hồ rất sợ lạnh, cẩn thận đừng để bị lạnh.” Hắn đứng dậy, sửa sang áo choàng màu trắng nhạt thuận tiện giải thích hành vi của mình.

Lời nói ân cần săn sóc khiến cổ họng Hình Hoan nghẹn ứng lại. Đúng, nàng rất sợ lạnh, rất sợ, mặc dù là mùa hè, cho nên mới không để hình tượng mặc áo hoa bông chống lạnh. Ngay cả tướng công – người chung sống với nàng hai năm cũng không để ý chi tiết này, thế nhưng vị hòa thượng vừa mới quen hôm qua lại nói ra được, điều này khiến nàng vô cùng sợ hãi.

“Ta có việc đi trước, có rảnh rỗi sẽ cùng hưởng đêm xuân.” Hắn cất bước đi đến bên cửa sổ, nghiêng đầu nhìn nàng mỉm cười , nói vội một câu.

Chớp mắt, trong phòng chỉ còn mình nàng.

Nếu không có chiếc áo cà sa đang khoác trên người kèm theo những vết thương đang đau nhức nàng có lẽ sẽ nghĩ vị “cao tăng đắc đạo” kia là do nàng tưởng tượng.

Chương 8

“Mau mau, đem tất cả những thứ này lò sưởi, áo bông vào phòng Giáp. Nhị thiếu phu nhân trở về rồi.”

“Nhị thiếu gia không phải đã ra lệnh không được gọi là nhị thiếu phu nhân sao?”

“Nga, đúng, Hình Hoan đã trở lại.”

“Nhưng nhị thiếu gia không phải nói đã hưu nàng rồi sao?”

“Không đúng, không đúng. Ta nghe nói Hình Hoan bị những đống hưu thư kia ép đến phát điên, trước mặt mọi người trong Quần Anh lâu mà nhảy lầu.”

“Cái ngươi nghe chính là tin đồn nhảm, chính xác là Hình Hoan bỏ trốn cùng nữ bộ khoái.”

“Phi! Rõ ràng là bỏ trốn cùng hòa thượng áo cà xa xanh.”

…Vô số lời đồn trong Quần Anh lâu mà nhân vật chính của lời đồn đó lại đang nằm trên giường quý phi của Giáp phòng, mặc áo bông màu lục bao bọc kín toàn thân thành một cục, trong ngực còn gắn thêm một miếng sưởi ấm. Dù thế , thân thể nàng vẫn không ngừng run lên cầm cập.

Nàng cúi đầu, vẻ mặt hiện ra một điều bỉ khuất rất lớn nhưng không dám nói ra.

Triệu Vĩnh Yên đứng trước mặt năng, hàm răng nghiến chặt, ánh mắt lóe lửa giận mãnh liệt, cuối cùng không kiềm chế được, rống lớn : “Ta rốt cuộc có chỗ nào đáng sợ ? Mau nâng đầu heo của mi lên.”

Hình Hoan kinh sợ, không ngừng run rẩy, đối mặt với thời khắc này không có biểu hiện gì phản kháng, dù là nhỏ nhất, chỉ biết vâng lời ngẩng đầu lênChỉ là một chuyện nhỏ mà lại bày ra vẻ bị ức hiếp to lớn là có ý tứ gì? Bộ hắn ngược đãi nàng nhiều lắm sao? Hắn bùng lên lửa giận gấp đôi, lúc nào cũng có thể xả ra, hết lần này tới lần khác thấy ánh mắt chống đối của nàng, trong lòng ko khỏi loạn nghĩ.

Cuối cùng những lời khó nghe mà hắn chuẩn bị định nói đành phải nghẹn xuống, đổi thành một tiếng ho nhẹ : “Ngươi thật không phải là nhảy lầu tự vẫn?”

Hình Hoan lắc đầu như cái trống bỏi . Đối mặt với đống hưu thư nàng sớm quá quen thuộc làm sao có thể qua hai năm mới nhận thức mà đi tự sát.

“Vậy cùng bộ khoái bỏ trốn?” Thanh âm của hắn không tự chủ nâng cao lên, dẫn dắt hỏa khí phát lên.

Nàng không chút nghĩ ngợi, tiếp tục lắc đầu. Thật biết nói đùa, vị bộ khoái kia là nữ nhân sao có thể cùng nàng bỏ trốn.

Lắc đầu chính là phủ nhận, nàng không có cùng nữ bộ khoái bỏ trốn, lời nói trong miệng hạ nhân căn bản không thể tin được. Nhưng, khi ánh mắt hắn vừa chuyển, áo cà sa xanh lục được gấp cẩn thận, tâm tình càng lúc càng khó chịu, vô thức buột miệng nói : “Ngươi, con mẹ nó, ngươi bỏ trốn ta còn chưa tính, bộ khoái ta còn chịu được. Ngươi cả nhiên chạy theo người trên đầu không có tóc. Há muốn đem mặt mũi ta vứt đâu?”

“Không đúng, nhị thiếu gia ngài đừng hiểu lầm…” Hình Hoan rốt cục không hề lắc đầu nữa, dũng cảm cãi lại.

Chương 9

Hình Hoan dùng hết sức gật đầu hai cái, từ trên giường quý phi đi xuống, chân vừa chạm đất, một hàn khí lạnh thấu xương xuyên thẳng vào trong tim, nàng hít một ngụm khí lạnh, nhanh chóng nắm chặt tay áo của Triệu Vĩnh Yên, thừa lúc hắn không chú ý dùng chân mình đè chặt lại chân hắn.

Thấy hắn cau mày không vui,đang định nhấc chân rời đi, Hình Hoan liền rơi nước mắt: “Tướng công, ta đối với chàng trung trinh như một, có trời đất chứng giám. Ta không hề biết vị hòa thượng kia là ai. Có lẽ do hắn thấy ta bị khi dễ trong Quần Anh lâu, nên giả bộ giúp ta giải vây để mang ta đi. Thực ra… thực ra hắn vốn là bọn buôn người! Muốn lừa bán ta đi, nhưng người mua thấy ta xấu quá , chỉ muốn mua cân kí, một cân chỉ đáng một đồng tiền, một đồng tiền á. Cái xứng có một cái móc thật to, làm hư cái áo bông của ta, may mắn ta ý chí lực cường, luôn tưởng đến người đang mong chờ ta về hầu hạ, ta liền tràn ngập năng lượng, nhắm thẳng đường mà chạy trốn, chạy đến ngoài ô thì được sư thái trong Trầm Hương Các tới cứu.”

Hình Hoan than thở khóc lóc đem sự việc li kì kể lại một hồi mới xong, lúc này Vĩnh Yên mới phát hiện nàng đang ôm chặt lấy hắn, đầu tựa vào vai hắn khóc lóc thảm thiết.

“Vậy cái áo cà sa kia là sao?” Hắn rất muốn tin nàng, nhưng ít nhất phải giữ tôn nghiêm cho nam nhi không bị hao tổn. Hắn không thấp kém tới mức không bằng một hòa thượng. Song, trực giác mách bảo cho hắn biết loại chuyện quỷ quái này ngay cả quỷ còn không tin.

“Chứng cứ phạm tội.” Nàng siết chặt khuỷu tay, ôm chặt hơn nữa, khó có dịp Triệu Vĩnh Yên không đẩy nàng ra, tùy ý cho nàng làm nũng, phải tích cực tận dụng. “Nhị thiếu gia từng nói, nữ nhi trên giang hồ phải biết tự bảo vệ mình, loại người bại hoại đạo đức, giả mạo thành hòa thượng, cưỡng ép dân nữ tuyệt đối không thể tha thứ. Lần này, Triệu gia trang chúng ta phải vì dân trừ hại. Đây là đạo cụ để lừa gạt của hắn, chắc chắn hắn sẽ quay lại lấy, khi đó chúng ta sẽ bắt hắn giao cho quan phủ.”

“Ngu ngốc, cô nghĩ hắn có thể tự chui đầu vào lưới chạy tới Quần Anh lâu để cho ta bắt sao?” Hắn nhìn nữ nhân mà mẹ hắn chọn, thật là đầu heo, não heo, thân thể heo. Quả nhiên là một con heo béo.

“Hình như là vậy. Vậy phải làm sao đây?”

“Chuyện này đâu có liên quan đến ta, người hắn bán cũng không phải ta.” Cuối cùng hắn cũng chân chính khôi phục tinh thần lại, dùng sức đẩy Hình Hoan té xuống. “Mau mang giày, đến hầu hạ những nhân sĩ giang hồ kia ăn cơm, động tác nhanh lên một chút, sau một canh giờ mà không thấy xuất hiện tại phòng ăn ta liền viết cho một phong hưu thư.”

“Chàng cũng muốn dùng cơm ở Quần Anh lâu sao?”

“Không rảnh.”

“…” Hình Hoan không thể hiểu nổi, chả phải nói lòng dạ con người cũng là ruột thịt sao? Nàng đã hầu hạ hắn hơn hai năm nay tại sao mối quan hệ giữa hai người vẫn không tiến triển mà lại còn xấu hơn ban đầu.

Nàng chép miệng lẳng lặng nhìn bóng lưng hắn rời đi mà không hề ngoái lại, hai tay siết chặt, móng tay bấu vào da thịt, âm thầm tự nhủ cố gắng, cố gắng một lần nữa. Nếu lần này không được thì … coi như xong đi.

*

Cho đến khi bước ra khỏi gian phòng, lúc này Triệu Vĩnh Yên mới suy nghĩ lại những lời nàng vừa nói, cảm thấy rất kì lạ.

“Nhị thiếu gia có gì phân phó?” Tùy tùng đi theo bên cạnh hắn nhìn mãi không hiểu nổi hắn, bèn hỏi.
“Ngươi điều tra xem ở ngoại ô có am ni cô tên Trầm Hương các không?”

“A! Thì ra Hình Hoan không cùng hòa thượng bỏ trốn mà là cùng ni cô à?”

“…”

*

Có thể nói sự việc Hình Hoan nhảy lầu cùng hòa thượng được lưu truyền rất nhiều, càng lúc càng lợi hại.

Thế nên Hình Hoan không thể nào chịu nổi áp lực, rốt cuộc cũng nếm được tư vị của miệng lưỡi thế gian, đưa ra quyết định không bao giỡ nữa xuất hiện trước mặt người giang hồ, bị làm trò cười thực là khổ sở.

Thế nhưng, hết lần này tới lần khác trời đều không muốn chiều lòng người.

Nghe người chủ trì đại hội nói, ba ngày sau Triệu nhị thiếu gia sẽ dẫn dắt mọi người tham quan kinh thành.

“…Ai làm người tổ chức?” Hình Hoan dũng cảm đặt câu hỏi. Tham quan kinh thành? Tên nào ngu xuẩn tổ chức cái này, có tiền boa sao?
“Triệu gia trang!” Mao Sơn chưởng môn – người chịu trách nhiệm hỗ trợ giải thích các thắc mắc.

“…”

Hình Hoan im lặng thu hồi thái độ bất mãn mới vừa rồi dành cho đối phương, nhận lệnh phái người đến biệt viện tìm Triệu Vĩnh Yên.

Kết quả, tìm hết biệt viện của Triệu gia trang cũng không thấy bóng dáng Triệu Vĩnh Yên đâu. Không những thế nàng còn huy động mọi người lục soát các thanh lâu, trà quán, tửu lâu… ở kinh thành nhưng kết quả cũng không thấy.

Nàng đành phải nói Triệu nhị thiếu gia mang bệnh, thân thể không khỏe không thể đi cùng các vị. Mọi việc có thể thông qua nha hoàn là nàng.

Cho nên

“Hình Hoan cô nương, ngày hôm qua không phải cô bỏ trốn với hòa thượng giả mạo sao?”

“…”

“Hình Hoan cô nương, nghe nói người kia thực ra là một ni cô không phải là hòa thượng, có thật vậy không? Mà cũng phải, làm gì có nam nhân nào đẹp như vậy?...”

“…”

“Hình Hoan cô nương, cô không phải là thiếp thân hầu nhị thiếu gia và nhị thiếu phu nhân sao? Nghe nói, hai người đó chưa hề viên phòng, có thật không vậy?”

“…”

“Nói như vậy có phải Triệu Vĩnh Yên có bệnh mà không tiện nói ra à? Chậc chậc, thực nhìn không ra, còn tưởng rằng là một nhân tài mới xuất hiện, ai dè lại có bí mật không thể hé răng như vậy.”

Cứ như thế, những chuyện cấm kị của Triệu gia trang đều bị xốc ra bàn luận hết.

Chương 10

“Đúng rồi, Hình Hoan cô nương, nghe nói Triệu gia trang Đại thiếu gia vì thất tình, rời nhà bỏ trốn, có phải hay không?”

“Phải!” Hình Hoan nhẹ nhàng đáp lời.

“Suốt hai năm hắn không trở lại sao? Ta nghe nói đại thiếu gia phong thần tuấn lãng, những nhi nữ bình thường thấy đại thiếu gia đều nhất kiến chung tình (vừa gặp đã yêu) làm sao có thể thất tình. Ngươi đã gặp qua người khiến hắn thất tình chưa? Dáng vẻ thế nào?”

“Chói lọi như hoa xuân, trắng như trăng thu.” Trên sách đều hình dung những mĩ nhân như thế. Trời mới biết, nàng ở Triệu gia trang hai năm nay ngay cả quỷ ảnh còn không thấy, bà bà thì không muốn nói. Chẳng qua là giang hồ thích nghe nhiều chuyện (tám chuyện) nàng cũng không keo kiệt gì, đem hết những tin tức nghe được từ bọn hạ nhân ra cung cấp cho họ. Chỉ cần chủ đề không xoay quanh về nàng thì nàng tận lực phối hợp.

“Ngươi có thể đừng miêu tả trừu tượng quá hay không?”

“Xinh đẹp như hoa mùa xuân, làn da trắng như trăng mùa thu.” Nói như thế chưa đủ cụ thể hay sao.

“…Còn có thể hay không miêu tả chi tiết thêm nữa?”

“Lớn lên giống ta.” Cứ tiếp tục như vậy cũng không phải là cách hay, nàng đành phải tóm gọn như vậy.

Hình Hoan thành công, chiêu này rất hiệu quả, mọi người im lặng không lên tiếng hỏi nữa. Đối người con gái trong truyền thuyết kia, có thể làm Đại thiếu gia phong lưu tuấn lãng kia thất tình, cũng nhất thời mất đi hứng thú thăm dò.

Cũng chính ở bầu không khí yên tĩnh này, bỗng có tiếng ai đó lầm bầm lầu bầu rất nhẹ, cũng lộ rõ vẻ phá lệ.

“Ủa, đó có phải Triệu gia trang Nhị thiếu gia hay không? Chẳng phải nói hôm nay thân thể hắn không khỏe nên mới để cho Hình Hoan cô nương thay mặt hắn sao?”

Tiếng nói vừa phát ra, thành công thu hút sự chú ý của mọi người.

Hình Hoan theo bản năng nhìn theo tầm mắt mọi người vừa chuyển, hướng ngón tay của người nọ vừa chuyển.

Một thân áo choàng thanh sắc tư thái oai phong, khí thế đạm bạc mà bức người tản mác một cách tự nhiên, mỗi động thái đều phảng phất khí thế hơn người…Trừ Triệu Vĩnh Yên còn có thể là ai nữa?

Có thể gặp hắn trên đường Hình Hoan cũng không mấy ngạc nhiên, có ngạc nhiên thì cũng ngạc nhiên khi nhìn thấy cô nương đi bên cạnh hắn.
“Ngươi như thế nào lại ở chỗ này?” Cơ hồ là ngay khi Triệu Vĩnh Yên nhìn thấy nàng, không chút che dấu cũng không cảm thấy chột dạ, cứ như vậy công khai dẫn vị cô nương tiến đến, còn nhíu lông mày, giọng điệu có chút không vui.

Tựa như sự tồn tại của nàng phá hư chuyện gì tốt đẹp, hơn nữa chính là mang cho người ta một cảm giác chướng mắt, khiến cho trái tim Hình Hoan đau xót. Không tự chủ hướng nhìn cô gái xa lạ kia.

Nàng ấy mặc một thân màu trắng, tay áo rộng phiêu dật, kiểu dáng thắt lưng hài hòa, vừa vặn ôm lấy thân hình thon thả, trên váy thêu hình hoa Mẫu Đơn nở rộ, tựa như dung mạo của nàng, tươi đẹp đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Hình Hoan cúi đầu nhìn mũi chân, nghĩ thế nào cũng tự ti mặc cảm, thanh âm không tự chủ mang theo cảm giác tội lỗi. “Ta bồi đoàn người đi dạo kinh thành.”

“Vậy sao? Cực khổ rồi!” Coi như hắn có lương tâm, kịp thời khích lệ một câu.

“Vì giang hồ mà phục vụ, hẳn là nên như vậy.” Hình Hoan cố gắng che giấu hết tâm tình của mình, duy không thể che giấu ánh mắt hướng nhìn về vị cô nương kia.

“Nhị thiếu gia, đây chính là ngươi không đúng. Chúng ta còn tưởng thân thể ngươi khó chịu nên mới phái nha hoàn tới tiếp đón chúng ta, nguyên lai là ngươi đi tiếp hoa mỹ quyến. Tuy nói thân nam nhi khó tránh khỏi phong lưu nhưng ngươi cùng nhị thiếu phu nhân sống chung bấy lâu nay nếu muốn vụng trộm cũng không liền nhanh như vậy.”

“Nhị thiếu phu nhân? Ngươi đã thành thân sao? Sao chưa từng nghe ngươi đề cập tới?” Vị cô nương kia đột nhiên mở miệng.

Lời nói vô tình khiến tâm Hình Hoan căng thẳng, từng câu từng chữ như lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào trái tim nàng. Thì ra hắn dùng thân phận độc thân để đến bên cạnh các cô nương khác. Lần này hắn đáp ứng cùng nàng lên kinh thành chỉ vì để gặp cô nương này thôi sao.
Hóa ra trong mắt hắn nàng vốn dĩ chỉ là một nha hoàn tùy tiện gọi tới sai sử thôi sao?

Triệu Vĩnh Yên rất nhanh liền cho Hình Hoan một lời giải đáp.

“Chỉ là kẻ râu ria, không cần thiết nhắc đến.” Hắn nóng lòng, gằn giọng phủi sạch, lại không nhịn được nhịn được liếc về phía Hình Hoan.

“Nhị thiếu gia, lời này người nói thật quá đáng rồi. Nếu ta không lầm thì nhị thiếu phu nhân là người được cưới hỏi đàng hoàng sao có thể là kẻ râu ria.”

“Ta đã cấp cho nàng phong hưu thư chỉ là nàng không chịu đi mà thôi.” Lúc nói chuyện, Triệu Vĩnh Yên thâm ý liếc mắt nhìn Hình Hoan.

“Ta…” Trong bụng đầy ủy khuất, làm Hình Hoan nóng đầu, suýt nữa đã định thay mình biện minh.

“Câm miệng.” Triệu Vĩnh Yên hoàn toàn không cho nàng có cơ hội nào, một tiếng gầm nhẹ hoàn hảo làm cho nàng sợ đến lui đầu, câm như hến.

Hắn vừa dứt lời, ánh mắt của vị cô nương kia đột nhiên sáng lên, động tác lưu loát rút thanh nhuyễn kiếm ở bên hông, triển khai giá thế. “Nga, ta nhận ra các ngươi, không có việc gì làm lại ở đại hội phi pháp. Lần trước bị tên hòa thượng giả mạo can thiệp, coi như các ngươi may mắn, hôm nay ta sẽ bắt các ngươi lên quan phủ!”

Lời kịch quen thuộc, khiến cho Hình Hoan nhận ra vị cô nương đó chính là nữ bộ khoái từ trên trời nhảy xuống tại Quần Anh lâu hôm đó.

“Hồ ly tinh! Bệnh thần kinh! Lăn lộn trong giang hồ sao gọi là phi pháp?”

“Đúng! Bang phái hỗn tạp chính là phạm pháp.”

Đột nhiên xuất hiện trận cãi vả, khiến mọi người chú ý. Triệu Vĩnh Yên lúc này mới nhìn về phía Hình Hoan, thấy nàng an tĩnh tựa như không tồn tại, một cỗ hỏa khí bất chợt xông lên. Hắn thốt nhiên giơ tay lên, đem nàng kéo qua một bên, tức giận ra lệnh. “Ai khiến ngươi bồi bọn họ?”

“Do ta không thấy ngươi nên mới phải tới, nếu ngươi không thích ta đây về trước, ngươi ở lại vui vẻ.”

“Chờ một chút…”Hắn còn chưa hô xong, Hình Hoan đã gia tăng cước bộ, nhanh như chớp chạy ra. Vĩnh Yên tức giận không thể phát tiết ra được đành chăm chăm nhìn vào bóng lưng kia. Nàng không có nhìn thấy hắn đang bề bộn sao? Cứ như vậy làm hắn tức giận, hại hắn biến thành cái đích để mọi người chỉ trích, đem phiền phức ném cho hắn rồi bỏ đi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau