GIANG HỒ KỲ CỤC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Giang hồ kỳ cục - Chương 36 - Chương 40

Chương 36

Biệt phủ Triệu gia trang ở kinh thành gần đây không khí rất quỷ dị.

Từ khi Nhị thiếu gia phát hiện thiếu nãi nãi mất tích đã năm ngày, hơn nữa lại không rõ hành tung.

Từ miệng gã nô bộc thân tín của thiếu gia, Vĩnh Yên thiếu gia vẫn rất bình tĩnh, mỗi ngày làm việc khỏe mạnh và nghỉ ngơi như cũ không thay đổi, không hề có ý định cho người truy tìm tung tích của thiếu nãi nãi, hắn tựa hồ đang hưởng thụ cảm giác thanh tịnh khó có được, hơn nữa lúc nào cũng nhấn mạnh: Ta bây giờ là độc thân, độc thân! Nếu ai nhắc đến hai từ "Hình Hoan", nháy mắt sẽ bị ta một đao chặt làm đôi!

Vậy nên bọn hạ nhân nhất trí cho là nếu như Nhị thiếu gia thực có thể như gió nhẹ nước chảy với bi hoan ly hợp, cũng là chuyện tốt.

Vấn đề là. . . . . .

"Nhị thiếu gia, ngài không phải nói này muốn dùng thanh gậy gỗ nhỏ tới lau kỹ da sủi cảo sao?"

"Đúng vậy a, thế nào? Ngươi có ý kiến? Đừng nói vật này là của ngươi!" Vĩnh Yên thoáng dời đi tầm mắt, ánh mắt căng thẳng.

Loại này ý niệm giết người hiện lên trong ánh mắt khiến da đầu tên nô bộc trận trận tê dại, "Không! Không phải! Dĩ nhiên không phải! Ta ở cạnh Nhị thiếu gia hun đúc , đôi mắt thẩm mĩ cao lên không kém, làm sao có thể dùng trâm cài tóc xấu như vậy được. Chỉ là Nhị thiếu gia. . . . . . Ngài như vậy vẫn cầm cây đồ này nhìn, nhà bếp rất khó cầm nó lau kỹ da sủi cảo a, huống chi như thế chuyên chú rất dễ dàng biến thành con gà chọt mắt. . . . . ."

"Ta thành gà chọt mắt rồi sao?"

"Tạm thời là chưa có . . . . ."

"Ta có nói qua muốn ăn sủi cảo sao?"". . . . . . Cũng không có."

"Vậy ta muốn nhìn bao lâu thì bấy lâu, ngươi để ý nhiều như vậy hay muốn nhận từ thư?”

". . . . . ." Gã sai vặt rối rắm cúi đầu, hắn không nên tận trung làm tốt nhiệm vụ khiến Nhị thiếu gia làm rõ ràng, theo hắn thời khắc thiếu gia nhà hắn nhấn mạnh khái niệm độc thân mà nói, hắn bây giờ đã hoàn toàn không có tư cách cho bất luận kẻ nào viết từ thư rồi.

Không đợi hắn rối rắm tìm ra nguyên cớ, một trận gió mạnh đột nhiên từ bên cạnh hắn cuốn qua, chờ tới lúc hắn ngẩng đầu, phát hiện bên cạnh Nhị thiếu gia lắc lư xuất hiện ánh đao bạc, tấm lòng hộ chủ trung thành, hắn lập tức vội chạy tới trốn sau cây cột, hô to: "Người đâu, mau tới. Có thích khách, có người muốn ám sát Nhị thiếu gia!"

"Ngươi… người mù a, con mắt nào của ngươi nhìn thấy rằng ta muốn ám sát Vĩnh Yên ca." Chủ nhân của cây đao nghe trận gào thét kịch liệt, khó chịu, nhíu lại đôi mày thanh tú.

Vĩnh, Vĩnh Yên ca, xưng hô này thật sự là khiến người nghe buồn nôn, khắp thiên hạ này người có thể kêu Nhị thiếu gia nhà bọn họ là như vậy chỉ có một —— luôn thề sẽ trở thành thiên hạ đệ nhất nữ bộ khoái Quản Hiểu Nhàn hay sao.
"Được rồi, ta không sao, đi xuống đi." Khách quan mà nói, Vĩnh Yên vẫn như cũ tư thái nhàn nhã, nghiêng người, tiếp tục nghiên cứu "trâm cài tóc" trong tay dùng để lau kỹ da sủi cảo, nhàn nhạt ném ra lệnh.

"Nha." Gã sai vặt bất đắc dĩ gật đầu một cái, trừng mắt với Quản Hiểu Nhàn đang dựa vào thiếu gia nhà hắn.

Hừ, khó trách Nhị thiếu gia như vậy không kịp chờ đợi liền nhấn mạnh mình là người độc thân, thì ra chính là vì vụng trộm đường hoàng. Tuy là một người ngoài cuộc, hắn cũng không nhịn được âm thầm ủng hộ hành động bỏ trốn của thiếu nãi nãi.

"Vĩnh Yên ca, huynh quản giáo người làm thật hay, người kia tại sao dùng loại ánh mắt ‘hồ ly’ đối với muội?" Gã sai vặt trước khi đi để lại ánh mắt ý vị thâm trường, khiến Quản Hiểu Nhàn bĩu môi, cảm giác nhân cách mình bị vũ nhục nghiêm trọng.

"Đó là khen muội xinh đẹp, không xinh đẹp thì làm sao có thể làm hồ ly tinh." Vĩnh Yên tầm mắt không động, tiếp tục giằng co với cây "trâm cài tóc", nghiêng đầu, mở miệng trấn an.

"Vậy sao?" Nàng nửa tin nửa ngờ, bỗng đột nhiên nhớ lại chính sự, "Lời nói của huynh thật hay, à cái xiêm y hoa văn Mẫu Đơn huynh trước đưa cho ta, tên hòa thượng chết tiệt đó nói khiếu thẩm mĩ ta có vấn đề. Huynh có biết hắn nói gì không, hắn nói xiêm y này quá bình thường, chỉ có ngốc tử mới thích."

"Thẫm mĩ của hòa thượng trước giờ luôn có vấn đề." Nếu như không có vấn đề, làm sao có thể lôi kéo đầu heo nhà hắn cả đêm không về, còn gửi gắm áo cà sa tình cảm.

"Không phải a, ta cũng cảm thấy kiện xiêm y đó quá không phù hợp khí chất của ta, chỗ nhỏ chỗ lớn."

"Vốn là không phải mua cho ngươi mặc ." Nói rõ ra hắn chỉ là tiện tay mua bộ xiêm y, cố gắng muốn cho nàng thay thế vị tiểu áo bông sặc sỡ rất chướng mắt trong nhà kia, với lại là chính nàng nói thích cướp, hắn lại cũng chỉ là tiện tay như vậy mà đưa, có lý do gì nàng lại chạy tới hoài nghi, oán trách hắn?

". . . . . ." Nàng cũng là lần đầu tiên nghe những lời nói đả thương người từ trong miệng của Vĩnh Yên, cảm giác giống như nàng thuộc loại tùy hứng không nói đạo lý đoạt đồ của người khác, mặc dù không phải trực tiếp chỉ trích, lại vẫn nàng cảm thấy tự ái, không biết nên nói tiếp thế nào.

Chương 37

Yên lặng chốc lát, Vĩnh Yên liền thu hồi thần sắc.

Hắn phiền não nhếch môi lên, không hiểu nổi chính mình nổi điên làm gì? Không phải là thích nữ nhân như vậy sao? Rõ ràng mình muốn là dạng nữ nhân coi trọng bất kỳ vật gì cũng sẽ thẳng thắn nói ra, không giống đầu heo kia luôn khúm núm nhẫn nhục chịu đựng, quả thật tựa như vô dục vô cầu giốngg tiên tử rơi xuống phàm trần.

Nghĩ tới, hắn nhanh chóng xóa bỏ những thứ phiền lòng kia, bổ sung lời nói lúc trước, "Lần tới chính muội đi chọn, chọn thứ xinh đẹp nhất phù hợp nhất với phong cách của muội , ta sẽ mua cho muội."

"Là huynh nói a, nói chuyện phải giữ lời a, thật ra thì ta cảm thấy được cái xiêm y mà hòa thượng giả mạo chọn cho nữ nhân hắn cũng không tệ, đáng tiếc ta ghét nhất cùng người khác đụng áo, ai. . . . . ." Nàng tự hỏi tự đáp rồi tự ca thán, hoàn toàn không có chú ý tới thần sắc Triệu Vĩnh Yên, hồi sau mới phát hiện thì hắn đã tiếp tục trầm luân với cái vật nhỏ trên tay.

Quản Hiểu Nhàn theo tầm mắt của hắn nhìn xuống, hai mắt bỗng chốc tóe lửa, "A! A a! Vĩnh Yên ca, huynh không phải không nghĩ ra a, coi như cưới phải một nương tử không hợp lòng thì cũng có thể đổi chứ sao. Hiện tại là thời đại nào, ai còn có hứng sau khi bái đường sẽ phải im hơi lặng tiếng cả đời, dù sao ngươi cũng đã viết từ thư rồi, hết lòng quan tâm giúp đỡ rồi, tin tưởng ta, mùa xuân ngươi sẽ rất nhanh tới, đừng có nghĩ quẩn, ngàn vạn lần không được a."

"Nghĩ quẩn cái gì?" Hắn đột nhiên bắt đầu cảm thấy nữ nhân rất có chủ kiến tựa hồ cũng không phải là chuyện tốt, hoàn toàn không có cùng hắn suy nghĩ một đường, trao đổi cũng rất mệt mỏi a.

"Di, ngươi nhìn chằm chằm cây mõ chùy rất lâu, chẳng lẽ không phải tính toán xuất gia sao?"

Mõ chùy! Xuất gia! !Những từ mấu chốt này khiến Vĩnh Yên hiểu ra, phán đoán của hắn không có sai, nàng quả nhiên là chạy cùng gian phu!

Hắn nghĩ mãi không ra tên gian phu là cái dạng nào, cuối cùng theo đó mà quên mất. Loại hòa thượng tóc dài đủ âm trầm nguy hiểm, cố ý lưu lại áo cà sa không mang đi, vọng đồ dẫn ra tầm mắt của hắn. Quả nhiên, ông trời có mặt , thật đúng là tà không thể thắng chính, đáp án cuối cùng vẫn bị hắn tìm đến.

"Người tới, chuẩn bị ngựa, đi Trầm Hương Các!" Hắn giận dữ, vỗ mặt bàn, quát.

"Ách. . . . . . Nhị thiếu gia, đi Trầm Hương Các làm cái gì?" Giữ ở ngoài cửa gã sai vặt nghe lệnh hậu, lập tức vọt vào. Mọi người đều là giang hồ nhân sĩ, chạy tới địa phương đều là âm khí, không tốt lắm đâu."Bắt gian! !" Đó là hắn địa phương duy nhất mà hắn nghĩ đến, sau sự kiện nhảy lầu tại Quần Anh lâu, đầu heo kia giấu đầu hở đuôi trong khi nói dối, từng nói có tới Trầm Hương Các. Nàng không hề bước chân ra khỏi nhà, không có đạo lý sẽ biết ở ngoại ô có Trầm Hương Các. Cho nên, khả năng duy nhất, chính tên gian phu đó mang nàng đi! Rất hợp tình hợp lý nha, mọi người đều là cùng Phật lăn lộn đấy, sư thái thay hòa thượng giấu giếm tư tình, lừa gạt hắn – một giang hồ nhân sĩ thiện lương

". . . . . ." A! Nhị thiếu nãi nãi quả thật là cùng ni cô léng phéng?

Lời đồn này rất nhanh liền xuất hiện ở những câu chuyện phiếm của nha hoàn trong phủ Nhâm Vạn Ngân. .

Hình Hoan núp ở cây cột đằng sau, thò đầu ra, đôi tay bám thật chặt, nghe lén bọn nha hoàn nói chuyện phiếm. Thiết thật cảm thấy lòng của mình cứ rút ra, hắn rốt cuộc phát hiện nàng biến mất sao? Có phải là quá chậm hay không? Hay là hắn cùng Quản Hiểu Nhàn vụng trộm yêu đương lâu quá đến quên mất mình?

Nhưng những điều này bây giờ không hề quan trọng, quan trọng là khí thế hắn hung hăng như vậy, sẽ xử lí nàng ra sao a?

Từ thư ? Gia pháp? Đạ tạ, những thứ này nàng đều không có phúc tiêu thụ nữa.

"Các ngươi toàn là một bọn không có quy củ, lão gia ta bình thường dạy các ngươi thế nào? Tất cả đều mù phải không, không có nhìn thấy sư thái tương lai núp ở đây đang cảm thấy hứng thú đối với nội dung các ngươi tán gẫu sao? Tất cả đều đứng ở trước mặt nàng đi, tán gẫu cho nàng nghe."

Chương 38

Thật tội nghiệp cho bọn nha hoàn đang ngồi tán gẫu, mới nói được lúc Triệu Vĩnh Yên bước vào Trầm Hương Các. Thì chợt nghe âm thanh cực kỳ tức giận của Nhâm Vạn Ngân truyền tới.

Hình Hoan thấy lạnh sống lưng, cười gượng tiến lên tiếp nhận từng ánh mắt đang tụ hướng nàng.

Mắt thấy nha hoàn rất nghe lệnh mà chuyển bước, cùng nhau vây ở trước mặt nàng, vị nha hoàn kia lúc trước nói đến một nửa lại tiếp tục coi như không có việc gì mở miệng ra:

"Phần sau rất kịch tính và đặc sắc nga, các ngươi tuyệt đối không ngờ tới, thì ra là Triệu gia trang Nhị thiếu gia là giúp tên đốn củi trong phủ bắt gian , ai, thật đáng thương cho bọn hạ nhân của Nhị thiếu gia. Ngờ đâu sư phụ Trầm Hương Các cũng là Võ Lâm Cao Thủ, nghe nói nàng dẫn toàn bộ người trong Trầm Hương Các liều chết chống cự. Thật là thế sự bất ngờ, trời đất mù mịt a, hai phe đại chiến ước chừng hai canh giờ, cuối cùng hai bên tổn hại, đánh đến mức kêu cha gọi mẹ, sau đó tất cả mới trở về địa bàn của mình. . . . . . Sư thái tương lai, phần tiếp theo còn hấp dẫn hơn , ngài có muốn nghe tiếp không?"

"Không không không, không cần. . . . . . Ta đột nhiên nhớ tới một chuyện quan trọng, các ngươi chậm tán gẫu, sau này còn gặp lại!" Hình Hoan nuốt nước miếng một cái, nhấc chân hướng ngoài cửa chạy.

Tướng công nhà nàng vì nàng cùng người đánh nhau, việc này Hình Hoan nghĩ cũng không dám nghĩ đến. Nhưng bây giờ không chỉ là xảy ra, Vĩnh Yên còn đem chuyện này phóng to khiến dư luận xôn xao. Nàng bắt đầu cảm thấy lâng lâng rồi, lòng tràn đầy một ý niệm —— về nhà, an ủi tướng công, nói cho hắn biết giang hồ nhân sĩ không hề câu nệ tiểu tiết, bị đánh đến muốn kêu mẹ cũng không phải là mất thể diện!

Vậy mà, nàng vừa mới vọt ra cửa chính Nhâm phủ , liền đụng phải bức tường thịt.

Xoa lỗ mũi đau nhức, Hình Hoan buồn bã ngước mắt, nhìn rõ người trước mắt, nàng tức giận xuy một tiếng, "Đại sư, phủ đệ Nhâm Vạn Ngân lớn như vậy, ngươi đi đứng không tốt, đứng chặn ở cửa làm cái gì?"

"Đi đâu?" Miệng nói hắn chặn cửa đúng không? Vậy hắn liền càng phải làm thật sự. Ngộ Sắc nghiêng người, dựa vào khung cửa, chân vừa nhấc, hoàn toàn ngăn cản đường đi của Hình Hoan

"Ách. . . . . . Ta muốn xin nghỉ, trở về Quần Anh lâu một chuyến." Nàng chột dạ chốc lát, rất nhanh liền thu lại, bọn họ là đồng mưu, quan hệ ngang hàng, nàng hiện tại cũng chỉ là muốn trở về thăm người thân, danh chính ngôn thuận, có cái gì mà chột dạ.

"Đang giai đoạn gấp rút, ngươi muốn xin nghỉ vậy chờ tâm tình ta khi nào tốt sẽ phê chuẩn, lúc đó mới được đi." Nàng phải về nhà, về tình về lý, hắn cũng không có tư cách đi ngăn cản. Nhưng sự thật, Ngộ Sắc không thể chờ việc gặp nàng, nàng luôn nói tướng công thần bí là vì nàng xông vào Trầm Hương Các sao?Phun, nhớ ngày đó hắn cũng vì nàng từ Trầm Hương Các chạy qua. Nàng tại sao lại quên mất công lao của hắn, đúng là trọng sắc khinh bạn.

"Tại sao a, tướng công ta bị người đánh a! Vào lúc này, ta tại sao có thể không bồi ở bên cạnh hắn." Nàng nói xong lẽ khí hung hùng, suýt nữa lãng quên đã đáp ứng tướng công giấu giếm chuyện quan hệ.

"Hắn là vì ngươi bị đánh."

"Đúng vậy, cho nên ta càng không thể bỏ mặc. . . . . ."

"Cho nên ngươi sau khi trở về rất có thể sẽ bị xử lý tàn bạo." Hắn mỉm cười, tốt bụng nhắc nhở nàng.

"Ngô. . . . . ." Chính xác là có chuyện như vậy, khi về nàng sẽ bị xử lí rất tàn bạn Nàng không nói mà đi, hại hắn đi vào Trầm Hương Các, lúc này trở về, không phải rõ ràng tự chui đầu vào lưới đi chịu chết sao? Nhưng là, nếu như làm bộ như cái gì cũng không biết, lương tâm của nàng rất cắn rứt à nha. Nghĩ tới, Hình Hoan làm bộ dáng bất cứ giá nào , nắm chặt hai quả đấm, đưa ra quyết định, "Coi như khi về sẽ bị xử lí tàn bạo nhưng ta vẫn muốn đi tự thú, ta mất tích lâu như vậy, tướng công nhất định rất lo lắng ta."
"Hả? Ngươi mất tích đã bao lâu?" Chân đặt xuông, tư vị trong lòng có chút ít chua, thu lại tư thế chặn đường.

"Để ta đếm xem." Hình Hoan còn tưởng chân sát xuống là có chuyện lạ nhưng không hề, liền bắt đầu mở ngón tay ra đếm, vẻ mặt rất rối rắm.

"Chỉ đếm ngón tay có đủ không? Nếu không đủ, ta có thể cho ngươi mượn, nếu ngươi ưa ngón chân ta cũng được?" Hắn nhịn cười, miễn cưỡng hỏi.

Nàng đáp nghiêm túc, "Không cần, ngón chân của ngươi quá đẹp."

A, đây coi là khen ngợi sao? Vậy thì tạm thời coi là nàng cố thuyết phục, ít nhất thành công lấy lòng của. Ngộ Sắc thoáng phóng khoáng ranh giới cuối cùng, tâm tình trở nên tốt, giúp nàng phân tích tình thế, "Ngươi rời nhà đã lâu như vậy, hắn cho đến ngày nay mới phát hiện ngươi có nên để ý hay không, ngươi cảm thấy đây coi như là đang lo lắng ngươi sao?"

"Tướng công là nhân vật lớn, bình thường rất bận nha. . . . . . Ý của ta là, hắn muốn vội vàng về gia trang đốn củi, trong lúc rãnh rỗi mật thiết chú ý động tĩnh mỗi người bên cạnh."

"Hoan Hoan muội muội, ngươi thật là tự mình đa tình." Hắn nhưng thật ra là không phải nên thẳng thắn nói cho nàng biết, nam nhân coi như bận rộn nữa, chỉ cần để ý, giống nhau có thể nhín chút thời gian tới quan tâm nữ nhân hành tung. Mà nhà nàng vị kia tướng công, hiển nhiên là căn bản cũng chưa có để ý nàng.

". . . . . ." Hình Hoan cúi đầu trầm mặc muốn nói cho hắn biết, có mấy lời không cần nói rõ , nàng cũng hiểu. Nhưng là nàng đã gả cho hắn, chính nàng lựa chọn hôn nhân đó, cho nên trước mắt nàng chỉ có thể vui vẻ chịu đựng mà thôi.

Thấy thế, Ngộ Sắc nhận thua, thật tình mà nói hắn vốn không có quyền can thiệp. Trên thực tế, hắn chỉ cần bày mưu tính kế, xác nhận nàng lúc này trở về sẽ không sao là tốt rồi, còn những chuyện còn, không cùng hắn liên quan. Sau nhận thức, sự kiên trì của hắn lại một lần mềm hoá rồi, "Muốn xin nghỉ cũng được, chỉ là ngươi phải làm theo lời ta nói. Nếu không, về nhà bị chỉnh đến chết, đừng hy vọng ta tới siêu độ cho ngươi."

"Hảo hảo hảo!" Nàng liên tiếp gật đầu, khéo léo phối hợp.

Chương 39

—— Ngộ Sắc đại sư, như vậy thật có thể không? Lỡ đem tướng công chọc phát bực, cuối cùng kết cục như cũ ta sẽ bị bạo đến chết?

—— yên tâm, đi đi, có ta ở đây.

Cứ như vậy, có Ngộ Sắc đại sư thành khẩn bảo đảm, Hình Hoan không sợ hãi liền xuất phát.

Lần này mục đích của nàng không phải Quần Anh lâu, mà là dũng cảm xông về biệt viện.

Vậy mà, khi cửa chính biệt viện đang ở trước mắt thì nàng e sợ không dám bước. Cũng bởi vì trên cây cột ở cửa chính, treo lên một bức chữ đen viết giống như câu đối phúng điếu gì đó.

"Câu đối phúng điếu" hiện lên hàng chữ: Trầm Hương Các dù sụp, danh chấn uy nghiêm, tu hành không tốt thề không làm người.

Có cần thiết huyết tinh trang trọng như vậy không?

Tốt hơn là nàng nên nghe theo đề nghị của Ngộ Sắc đại sư lúc trước, không cần chịu chết vào thời khắc này. Không bằng trước rút lui, chờ tâm tình tướng công trở nên tốt một lúc, trở lại an ủi cũng không muộn?

Ưu điểm lớn nhất Hình Hoan chính là đủ quả quyết, sau khi có quyết định, nàng không nói hai lời, bước chân chuyển một cái, lập tức chạy.

Chỉ tiếc, Triệu Vĩnh Yên không hề cho nàng cơ hội này.

Cánh cửa chính sau lưng nặng nề chậm rãi bị đẩy ra, nàng nhắm mắt làm bộ như không nghe được, lòng bàn chân giống như bôi dầu trơn loại chạy cực nhanh. Rất nhanh, Hình Hoan liền buông tay đầu hàng, một đống gã nô bộc động tác cực nhanh chạy tới trước mặt nàng, vây quanh bao bọc nàng, nhưng vẫn khách khí nói: "Hình Hoan cô nương, Nhị thiếu gia mời ngài mau vào phủ, bên ngoài lãnh, đừng để bị cảm lạnh."

"Không có, không có sao, trời nóng lắm, áo bông của ta cũng rất dày, các ngươi cũng đang vội, không cần kêu ta. . . . . ." Nàng cười khan kéo kéo áo bông trên người, giống như phối hợp nàng... cái trán đang chảy mồ hôi không ngừng.

Vậy mà tiếng nói còn chưa có hết, những gã nô bộc kia cũng đã mang nàng, nhảy vào phủ đệ.

Hình Hoan trơ mắt nhìn đại môn màu đỏ loét đóng lại, biết vậy chẳng đi làm gì.

Bọn nô tài lôi kéo không tính là thô bạo, nhưng khi Hình Hoan giãy giụa, nhất thời trở nên hỗn loạn không chịu nổi. Tối hôm qua được Ngộ Sắc đại sư quấn một oản búi tóc, nàng rất thích, ngay cả khi ngủ đều cẩn thận cúi đầu ở mép giường, bây giờ cổ nàng không ngừng giãy dụa , thành biến phải hình dạng xốc xếch không chịu nổi, mái tóc hỗn loạn che gương mặt, che cản hơn phân nửa tầm nhìn của nàng.

Ít ngày trước Nhâm Vạn Ngân tìm cửa hàng may tốt nhất ở Kinh Thành may cho nàng tiểu áo bông rất công phu, giờ phút này bởi vì nàng quơ múa hai tay, hoàn mỹ cắt xén cùng hoa văn tinh xảo cũng không xem được nữa, tầng tầng áo bông thoát ra khỏi dây lưng, vải nhăn nhúm lại, eo thon nhỏ bại lộ bên ngoài.

Bị ném đến trước mặt Triệu Vĩnh Yên thì Hình Hoan chính là bộ dạng chật vật như vậy.

Nằm trên mặt đất nàng không còn kịp ngẩng đầu nhìn, chỉ cảm thấy bên hông rất lạnh, vội vàng lôi kéo xiêm y, chỉnh sửa lại nghi dung. Nghĩ tới, nếu chạy không khỏi rồi, kia tốt xấu cũng nên phải chỉnh sửa cho giống người để đối mặt tướng công thôi.

Triệu Vĩnh Yên lại hoàn toàn không có ý định đi bận tâm trang phục của nàng, hắn nhấc chân ngồi trên băng ghế, mím môi liếc nhìn nữ nhân đang cúi nằm dưới chân mình. Một lát sau, hắn tại trong ngực móc ra này cây mõ chùy mà khiến hắn rối rắm thật lâu để hiểu, bỏ xuống trước mặt Hình Hoan, kèm theo lời chất vấn lạnh lùng, "Nói, gian phu ở đâu?""Hả?" Hình Hoan lập tức tập trung đến cây mõ chùy thượng này. Thì ra là Ngộ Sắc đại sư không có nói xạo, lúc đó hắn thật là đem vật này thất lạc ở phòng nàng, cho nên không thể làm gì khác hơn là cầm đũa thay thế.

Mặc dù Phật Tổ sẽ không trách tội, chỉ cần thành tâm thì sẽ được đền đáp. Nhưng dùng chiếc đũa lâu tổng không tốt lắm đâu? Vì vậy, nàng cẩn thận từng li từng tí thăm dò vươn tay, khi nắm được mõ chùy, động tác nhanh chóng đem nó nhét vào trong ngực, tính toán thời điểm lần tới gặp lại được đại sư, trả lại cho hắn, này không biết điều có tính là tích chút công đức hay không?

Động tác này hoàn toàn chọc giận Triệu Vĩnh Yên. Có ý tứ gì? Rõ ràng hắn vẫn còn sống sờ sờ ngồi trước mặt nàng vậy mà nàng khinh thường không thèm liếc mắt, gian phu lưu lại mõ chùy, thì nàng lại yêu thích không buông tay như bảo bối hảo, không chút che giấu, còn bỏ vào trong ngực, là muốn ly tâm gần hơn một chút sao?

Thật là đủ rồi! Hắn không có hứng thú nhìn biểu hiện buồn nôn của nàng, yêu ai đó, đó là việc của nàng, nhưng hắn trước hết vẫn phải dọn dẹp sạch sẽ môn hộ, để tránh cho hàng đêm nằm mơ cũng cảm thấy có đoàn Lục Vân bao phủ đỉnh đầu hắn, lái đi không được, "Đang muốn chứng minh tình yêu của các ngươi là thiên kinh động địa phải không? Rất tốt, ta thành toàn ngươi. Người đâu!"

"Có mặt! Nhị thiếu gia, lại muốn viết từ thư sao?" Nghe lệnh gọi, một bên gã nô bộc vội vàng tiến lên, ra vẻ thông minh đặt câu hỏi.

"Ta trừ việc múa bút, còn có thể huy kiếm! Chuẩn bị ngựa, ta muốn đi san bằng Trầm Hương Các rồi, khiến những thứ ni cô cho nàng cùng gian phu yêu đương kiachết theo!"

". . . . . ." Nghe vậy, gã nô bộc yên lặng lui ra, khóe miệng run rẩy. Hắn làm sao lại quên, Nhị thiếu gia nhà hắn thuộc phái cuồng bạo.

"Bẩm Nhị thiếu gia, như vậy không tốt lắm đâu, ta cùng Trầm Hương Các sư phụ vốn không quen thuộc a, không bằng phóng hạ đồ đao, lập địa thành Phật?" Ngộ Sắc đại sư nói, chỉ cần nàng dám lấy ra nửa phần bộ dáng của hắn ở trước mặt, đi đối diện Triệu Vĩnh Yên, sẽ có hiệu quả không tưởng được . Nửa phần là bao nhiêu? Rất khó đắn đo, Hình Hoan chỉ là thử một chút.

—— phanh!

Muốn dàn xếp ổn thỏa, đổi lấy Vĩnh Yên dùng sức vỗ bàn. Gian phu quả nhiên là hòa thượng! Mới rời đi mấy ngày, nàng thế nhưng đã bị đồng hóa rồi, còn"Lập địa thành Phật" , Phật cái đầu nàng!
Hình Hoan trơ mắt này nhìn cái bàn gỗ trước mặt Vĩnh Yên bị đánh vỡ thành hai mảnh.

Khóe miệng nàng bắt đầu không ngừng co quắp, giác ngộ vào loại thời điểm này da đầu không thể cứng rắn, nàng không có dũng khí lấy ra như lúc đối mặt Ngộ Sắc đại sư, nàng rụt cổ, cho hắn đáp án hắn muốn, "Còn nữa, Nhị thiếu gia, người hãy nghe ta giải thích, thật không có gian phu, ta thề!"

"Vậy sao? Vậy ngươi có thể giải thích , tại sao trong phòng của ngươi sao lại có mõ chùy? Và những ngày qua ngươi lại chết ở đâu rồi?" Lời thề của nàng vốn không đủ sức thuyết phục, trong thiên hạ không có bất kỳ một bụi Hồng Hạnh nào, sẽ trước khi bị bắt gian thì liền chủ động thẳng thắn thừa nhận, nhưng Vĩnh Yên có vẻ vì lời nói tha thiết thành khẩn kia của nàng mà tâm hòa hoãn chút, lấy lại bình tĩnh.

"Đó là đại sư."

"Rất tốt! Ai là đại sư?" Đáp án tựa hồ nói rất rõ nhưng hắn không hề cảm thấy thỏa mãn, lửa giận lần nữa bùng lên.

"Đại sư hắn. . . . . . Đã viên tịch rồi." A di đà Phật, đây là lời nói dối có ý tốt, đại sư sẽ không trách tội chứ?

". . . . . . Ngươi vụng trộm đem hòa thượng tóc dài đó ‘ăn’ đến chết sao?"

"Không phải vụng trộm, không có vụng trộm á! Là sư tuổi tác đã cao, nên quy thiên rồi, ta mất tích chính là vì muốn đi đưa hắn một đoạn đường. Quan hệ của ta với đại sư thuần khiết vô cùng, chỉ có Phật duyên, không có lộn xộn duyên lung tung. Nhị thiếu gia, ngươi tin ta, tin ta nha."

Còn có thể tin nàng sao? Trước khi cái hòa thượng tóc dài xuất hiện , Vĩnh Yên đối với nàng cho tới bây giờ đều là rất tin tưởng, không chút nghi ngờ , đây chính là cái loại nữ nhân khiến người khác yên tâm mà giang hồ đồn đãi , coi hắn là trời, coi như ném nàng vào trong đống nam nhân, cũng không sợ nàng sẽ đổi lòng. Nhưng bây giờ, hắn đã không chỉ một lần thấy được nàng nói láo liên thiên.

Tin? Ngu ngốc mới có thể tiếp tục tin nàng! Hắn nâng cằm, âm lãnh dò xét nàng, không cần tốn nhiều công sức cũng dễ dàng tìm được sơ hở trong lời nói của nàng, "Ừ, đây là chuyện tốt. Thế nào? Ngươi đã cảm thấy ta như vậy dã man không hiểu chuyện sao? Chuyện đại khái như vậy có thể cùng ta nói rõ, ta sẽ hảo chuẩn bị hương khói tích điểm công đức, ngươi cần gì phải lén lén lút lút rời đi?"

"Bẩm Nhị thiếu gia, ta không có lén lén lút lút a, đêm hôm đó ta liền ở trước mặt người mà đi."

"Hoang đường! Vậy ta đang làm gì? !"

"Ngô, tình huống lúc đó là như vậy, giữa chúng ta chỉ cách nhau có ba tờ giường, thời điểm lướt qua nhau, ta còn nghe ngươi nói ‘ Hiểu Nhàn muội muội, về sau ra cửa ăn ít lương khô một chút, đối với thân thể không tốt ’, ta nghĩ Nhị thiếu gia đang bận, cho nên vẫn là không cần quấy rầy liền cáo biệt." Nàng nghe theo phân phó của Ngộ Sắc đại sư, đem y nguyên lời nói hắn dạy nói ra ngoài.

"Khụ. . . . . ." Một tiếng ho nhẹ không bị khống chế từ cổ họng hắn phát ra, Triệu Vĩnh Yên lấy lại bình tĩnh, so sánh hai chuyện, một cỗ cảm giác áy náy tự dưng xông ra, "Tốt lắm, kết thúc, tới lúc ăn cơm."

Giống như trường hợp của Tam Đường Hội Thẩm, tướng công nhà nàng lúng túng đứng lên, từ đầu đến cuối không dám nhìn nàng một cái. Rõ ràng lộ ra vẻ mặt chột dạ, bị Hình Hoan mạnh mẽ xuyên tạc thành thỏa hiệp. Không sai, hắn thỏa hiệp, không hề đối với nàng dữ tợn nữa; hắn không có thừa nhận, điều này có quan hệ hắn và Hiểu Nhàn có lẽ chỉ là tình huynh muội giang hồ bình thường?

"Ừ, Nhị thiếu gia, ngươi muốn ăn cái gì? Ta đi làm cho ngươi." Có tầng này ý tưởng, nàng nhanh chóng từ dưới đất bò dậy, lôi kéo xiêm áo, chạy lên phía trước, khoe mẽ khuôn mặt tươi cười nịnh hót.

"Gì cũng được. . . . . ." Hắn trở về không yên lòng, thủy chung vẫn rối rắm việc đêm đó nàng rốt cuộc bên ngoài rình coi bao lâu?

Chương 40

Hình Hoan tâm tình cực kì tốt, nàng tự tay lo liệu bữa tối trong chớp mắt

Khi nàng đang vui rạo rực dẫn bọn nha hoàn đem hàng đống thức ăn bưng lên bàn thì mắt thấy sắc mặt tướng công nhà nàng càng ngày càng thấp xuống, giống như nàng cho mình may cái loại Tiểu Miên áo kia, ánh sáng lung linh, trông rất đẹp mắt, cho đến lúc cuối ngưng kết ở trạng thái xanh đen.

"Tại sao làm toàn bộ như vậy?" Hắn nhịn khí, cố gắng dùng giọng điệu ôn hòa hỏi.

"Hả? Thế nào?" Tại sao làm toàn bộ như vậy? Hình Hoan cũng không biết, dù sao là Ngộ Sắc đại sư giao phó như vậy.

"Tại sao tất cả đều là thức ăn chay? !" Nàng ra vẻ ngây ngốc không hiểu, khiến cho hắn rốt cuộc không thể nhịn được nữa, tư thái cuồng bạo bắt đầu hiển lên. Tầm mắt hắn cứng rắn chuyển qua, đột nhiên cảm thấy thức ăn trước mặt bàn kia cực kỳ chói mắt, ngửi không ra tư vị của kiều thê hầu hạ.

"Ách. . . . . . Bẩm tướng công, ăn nhiều thức ăn chay đối với thân thể tốt nhất, sát sinh rất nhiều là không tốt, nghiệp chướng sẽ nặng.” Đại sư không có dạy nàng lỳ do tại sao làm như thế, nàng đành phải bịa chuyện qua mặt.

Hắn nếu thật muốn sát sinh, thì nàng thật sẽ trở thành người đầu tiên được nhận ân huệ này!

Nhớ không rõ duy trì trợn mắt nhìn nàng bao lâu, Vĩnh Yên kỳ vọng nàng có thể nói mấy câu dễ nghe, tạm thời chất chứa tại trong lòng hắn rất không thoải mái. Nhưng kết quả, nàng không những không hề tự giác bù đắp mà còn coi như không có việc gì ngồi thẳng xuống, định ăn, "Ai cho phép ngươi ăn?"

Nàng có loại cái thói quen này cũng đều ở đây tích công đức sao? !

"Nhưng là Nhị thiếu gia, ta. . . . . ." Thật đói! Bị tra thẩm lâu như vậy, còn phải suy nghĩ nát óc để trả lời, rất hao tổn thể lực a.Muốn vì mình cầu xin để an ổn mà ăn, lời nói lấy lòng chưa nói xong, có một gã nô bộc vội vàng vọt vào, thành công hấp dẫn chú ý của Nhị thiếu gia cùng thiếu nãi nãi, thế nhưng hắn lại chỉ lo thở, nửa ngày chen không ra một câu đầy đủ.

"Có phải không có rắm để mà thả? Nhanh lên một chút!" Đang tâm tình cực kì tức giận, Triệu Vĩnh Yên phiền não cau mày, không che giấu ý giận chó đánh mèo.

"Không phải, ta. . . . . . Ta không có lỗ đít để, à, à Quản cô nương nàng. . . . . ."

"Nàng thế nào?" Không chịu nổi gã nô bộc lời nói ấp a ấp úng, Vĩnh Yên không kiên nhẫn cắt đứt hắn.

Người ngoài cuộc lúc nào cũng sáng suốt. Hình Hoan rõ ràng bắt được một tia lo lắng tại trên mặt hắn, nàng nhịn không được suy nghĩ, thời điểm khi tướng công phát hiện nàng không có mặt, sẽ có loại vẻ mặt này không?
"Nàng lại tới." Gã nô bộc cuối cùng đem hơi thở điều thuận.

Vô ý thức chỉ một từ "lại", khiến Hình Hoan nhạy cảm, nhíu lại đôi mày thanh tú, thời điểm nàng không có ở đây, Hiểu Nhàn muội muội thường tới sao? Nàng dù sao vẫn còn Triệu gia trang Nhị thiếu nãi nãi, tựa hồ có đầy đủ quyền lợi chất vấn chuyện của hắn, vấn đề ở tại người khác xem ra lơ lỏng bình thường, nhưng khi cắm ở cổ họng của nàng , thật lâu nói không ra lời.

Cho đến khi thấy hắn nhìn chằm chằm, nàng đành nhát gan, cố đem tất cả nghi ngờ nuốt vào, im lặng cúi đầu, không hề lên tiếng nữa.

Không khí trầm mặc trong phòng ăn không có duy trì quá lâu, rất nhanh, Quản Hiểu Nhàn liền hùng hổ vọt vào, sau lưng còn dẫn một nhóm người. Dù mặc tiểu áo bông màu sắc sặc sỡ nhưng Hình Hoan vẫn như cũ không vào được mắt của nàng. Nàng giống như là hoàn toàn không phát hiện trong nhà thêm một người, lướt qua bàn cơm, không coi ai ra gì đưa tay quấn lấy khuỷu tay Vĩnh Yên.

"Vĩnh Yên ca, có nhớ ta hay khôngnha?" Thanh âm kiều lạc lạc từ đôi môi hồng mịn buông ra.

Khiến toàn thân nàng nổi lên một trận da gà, Hình Hoan nín thở nhìn về phía tướng công nhà nàng, chờ đợi hắn đưa ra một đáp án đúng đắn mà phu quân nên nói.

"Ngươi hôm qua cũng tới." Hắn chỉ là muốn gián tiếp nói cho Quản Hiểu Nhàn , coi như là nghĩ, cũng không trở thành như vậy ngày tiếp nối đêm.

Vậy mà, đáp án vô cùng gián tiếp này bay vào trong tai Hình Hoan, như hàng vết kim châm đâm vào khiến trái tim nàng co rút đau đớn. Quả nhiên, tất cả phỏng đoán của nàng đều được nghiệm chứng, vị này Hiểu Nhàn muội muội quả nhiên là đem nơi này thành nhà mình, ba ngày hai bữa cứ tới đây làm một vòng.

"Vậy sao? Ha ha, này đại khái là muội quá nhớ huynh." So với trước kia, thái độ của hắn lạnh nhạt không ít, mặc dù như thế, Quản Hiểu Nhàn lựa chọn dùng phương thức trước sau như một cùng hắn chung đụng, nàng nghĩ, Vĩnh Yên ca có lẽ là bởi vì nghĩ không ra biện pháp đuổi tiền thê của hắn, cho nên mới đối với mọi chuyện cũng có vẻ thiếu hăng hái chút.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau