GIANG HỒ KỲ CỤC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Giang hồ kỳ cục - Chương 21 - Chương 25

Chương 21

“Ta đây xóa một loại màu sắc. Ngươi thu hồi bảy phong, ta sẽ suy nghĩ chỉ mặc quần áo hai màu đen trắng.” Nàng lưu luyến không rời đưa tay mềm mại đặt trên sắc màu sặc sỡ đang tỏa sáng.

“Ta thu hồi tám phong!”

“Nhị thiếu gia, người không thể thu nữa, còn lấy nữa, ta sẽ có không xiêm y mặc. Người muốn ta trần truồng chạy đầy đường nga? Không tốt lắm đâu, hiện ở trên giang hồ rất nhiều người đều biết ta, ta cũng coi như là có chút tiếng tăm , nói như vậy sẽ mất thể diện cho người.”

“Hình Hoan! Ngươi cố ý giả ngây giả dại nói sang chuyện khác, có phải hay không?” Hắn căm phẫn mà đập bàn, muốn chứng minh mình không phải là kẻ ngu, sẽ không tùy ý để nàng dẫn dắt đề tài, cái nhà này hắn mới chính là chủ, “Ngươi coi như là đem áo cà sa kia làm áo khoác đi trên đường, cũng không liên quan đến ta. Ta chỉ muốn biết, ngươi cùng cái tên trên đầu không có tóc kia rốt cuộc có tư tình hay không. Nếu có, tất cả đều vui vẻ, phiền các ngươi vội vàng vượt qua chướng ngại thế tục mà bỏ trốn.”“Bẩm nhị thiếu gia, dĩ nhiên không có! Người anh minh cơ trí như vậy, tại sao có thể bị những lời đồn đãi nhảm nhí kia làm bận tâm . Đại sư thanh tâm quả dục một lòng hướng phật, ta lại muốn bạc đầu giai lão cùng sinh cùng tử với người. Làm sao người có thể hoài nghi ta?” Nàng cảm giác lời này mình nói xong đầy đủ chân tình sâu sắc, thậm chí cho là lời nói động lòng người nhất cũng không bằng cái này.

“Vậy sao?” Chẳng qua là Triệu Vĩnh Yên như cũ không thể cảm giác được chút nào thật lòng, nàng tựa như loại con hát vụng về, thuần thục rồi lại cứng ngắc làm theo lời kịch, không có bất cứ tia cảm tình nào. Cứ như vậy, hắn tại sao không thể hoài nghi nàng, tại sao phải không thể nhận một câu bảo đảm từ nàng, “Tốt lắm, nếu hắn không chịu dẫn ngươi bỏ trốn, vậy ngươi từ hôm nay trở đi không bao giờ … được gặp hắn nữa.”“Ách…” Nàng thán phục . Ngộ Sắc đại sư thực có tài đoán trước tương lai, hắn đã cảnh cáo riêng nàng, nếu như Vĩnh Yên yêu cầu nàng vĩnh viễn không được gặp, không được đáp ứng. Hình Hoan do dự thật lâu, cuối cùng lựa chọn biết điều một chút nghe lời của Ngộ Sắc, “Nhị thiếu gia, điều này ta rất khó bảo đảm, vạn nhất ở trên đường gặp được, ta cũng không thể đem chính mình đâm mù mắt chứ.”

“Được lắm, vậy ngươi cứ tiếp tục tu dưỡng trong phòng đi!” Hắn đứng dậy phủi áo, quẳng lại một câu, bước ra phòng, dùng sức đem cửa khóa lại.

Hắn không có để ý nàng yêu người nào, chẳng qua là vì tốt cho nàng. Đúng, chỉ như vậy. Mặc dù đưa cho nàng vô số phong hưu thư , nhưng thân là phu quân, hắn cảm giác mình hẳn là nên giúp nàng xem xét một chút. Cái loại trên đầu không có tóc này muốn mang nàng bỏ trốn thật không đáng phó thác, muốn thay nàng xem xét, có sai sao? Nàng thế nhưng hai mắt cũng không từ bỏ.

Chương 22

Tu dưỡng, tiếp tục tu dưỡng….

Kể từ khi Triệu Vĩnh Yên ra lệnh nàng sám hối trong phòng, dần dần, thời gian trôi qua, hắn không hề xuất hiện, phảng phất quên đi sự tồn tại của nàng.

Thỉnh thoảng nghe các vị giang hồ bằng hữu bàn luận, nàng mới biết hắn bề bộn nhiều việc, mỗi ngày đều bị Mao Sơn chưởng môn quấn quit thảo luận về nguy cơ tài chính. Từ trước đến nay, ưu điểm lớn nhất của nàng là biết tàng hình, vào những lúc tướng công bận rộn, nàng có thể giống như không khí, bảo đảm không đi quấy rầy chọc hắn phiền lòng.

Cho nên, nàng cũng nghĩ chuyện hiện thời mình đang sám hối trong phòng cũng là chuyện tốt, như chăm sóc tướng công. Thẳng đến khi đêm khuya vắng lặng, Hình Hoan ngủ không được, mở cửa sổ nhìn lên bầu trời, muốn bắt chước Ngộ Sắc ban đêm ngồi xem thiên tượng để tìm xem nàng có nhân duyên tinh hay không.

Nhân duyên tinh thì chả thấy, có thấy thì thấy một cặp đôi dưới gốc cây lê nói chuyện yêu đương.

“Vĩnh Yên ca…”

“Hiểu Nhàn muội muội….”

Phi! Tướng công nhà nàng cùng nữ bộ khoái mặc y phục tình lữ, đang dần xuất hiện trong tầm mắt nàng, lời sắp há ra khỏi miệng thì đành phải ngậm lại, như thế có cảm giác như đang phá vỡ đôi uyên ương. Cứ như vậy, nửa đêm yên tĩnh, trước mặt Hình Hoan diễn ra một màn tình lữ, khiến cho dạ dày của nàng nhưng muốn xông ra, nôn khan lên tiếng khi nghe “Hiểu Nhàn muội muội.”

Hắn lộ ra giọng điệu nhẹ nhàng, ấm áp mà chưa hề đối với nàng, Hình Hoan không nhớ rõ mình dụi mắt bao nhiêu lần mới xác nhận mình không hề hoa mắt, vị nam tử đang nói chính là Triệu Vĩnh Yên. “Lại đến đây, muội muốn bắt người lên quan hay sao?” Hắn dừng cước bộ, khóe miệng chân mày đều đậm nét ý cười.
“Mới không phải, muội bộn bề nhiều đâu có rảnh rỗi suốt ngày chạy theo bồi đám vô công rồi nghề kia. Muội là tới riêng tìm huynh, mới nãy đi lang thang trong biệt viện gặp gã sai vặt, hắn nói huynh gần đây tương đối bận rộn ở Quần Anh lâu. Thực không hiểu nỗi huynh, làm gì mà phải tốn quá nhiều thời gian cho bọn họ.”

“Thuận tiện mà thôi.” Đối với vẻ oán trách của Hiểu Nhàn, hắn kiên nhẫn mười phần, nụ cười vẫn không đổi. “Tìm ta có việc gì không?”

“Chán, không có chuyện thì không thể gặp huynh à. Mới ăn khuya xong, sau đó đi ra ngoài tản bộ thôi.”

“Phải không? Muội tản bộ đúng thật là xa.” Từ nha môn đến biệt viện của hắn rồi lại đến Quần Anh lâu, tản bộ hơn phân nửa kinh thành.

“Muội là người tập võ, bình thường thôi.” Nàng cười gượng lấy tay nắm vào khuỷu tay của hắn, tìm một cái cớ nghe hợp tình hợp lý. “Đúng rồi Vĩnh Yên ca, hôm trước huynh đưa muội bộ kiếm pháp, muội luyện không tệ lắm có muốn muội biểu diễn cho huynh xem không?”

Vừa dứt lời, một cây thu ba lướt qua Vĩnh Yên, ngay cả múa đao chuẩn bị kiếm chuyện, nàng cũng có thể thiên kiều bá mị. Bên kia, Vĩnh Yên ngưng chốc lát rồi mới trả lời “Không nên, ngươi vừa mới ăn xong thật không thích hợp để vận động mạnh.”

Chậc chậc, ngồi nghe một chút, cảm thấy lời này thật nhiều ân cần. Hình Hoan không thể kìm nén ghen tuông trong lòng mình, từ trước đến giờ chỉ có nàng săn sóc Triệu Vĩnh Yên. Nguyên tưởng rằng cách nói cá tính của hắn không thể thay đổi được, hiện tại nàng mới hiểu, hắn không phải không biết săn sóc nữ nhân, chính là khinh thường nàng mà thôi. “Cũng đúng, huynh nghĩ thật chu đáo. Vậy huynh có chiêu thức nào mới hay không có thể dạy ta?”

“Sở học cả đời, ta đều dạy cho muội.”

Hết cái đầu! Sở học từ lúc sanh ra có thể ngắn hơn một chút sao! Hình Hoan cảm thấy khóe mắt hiện tơ máu, nhưng không biết dùng lý do gì để quấy rầy, lỡ như hắn lạnh nhạt buông một câu. “Kẻ thừa thãi quản chuyện người khác làm gì?” Thế thì lúc đó nàng biết làm sao a.

“A! Không bằng huynh làm sao cho bọn thuật sĩ giang hồ kia truyền võ công cho muội, như thế muội sẽ không bắt bọn họ lên quan nữa. Nghe nói phái Thái Sơn có Thái sơn quyền rất lợi hại, còn có…”

“Hiểu Nhàn muội muội, trên giang hồ luôn có quy tắc, võ công tâm pháp chỉ truyền cho bổn phái, hay muội muốn tham gia môn phái đó.”

“Muội mới không cần, chỉ cần trở thành thiên hạ đệ nhất nữ bộ đầu, đến khi đó phía dưới rất nhiều thuộc hạ. Muội sẽ bắt bọn họ kêu họ phải dạy võ công cho muội một thời gian sau đó mới cho lên quan.”

“Ồ, muội thật là một người có chí hướng cao, rất đáng để ta thưởng thức, chứ không như nàng…” Nói một nửa, Vĩnh Yên đột nhiên ngừng lại, ánh mắt yên lặng rơi xuống gian phòng cách đây không xa. Bên trong, có một nữ nhân không hề có chí lớn, chỉ thích yên tĩnh, không hề có tư tưởng tiến thủ chỉ biết xem tướng công là trời, mọi sự đều lệ thuộc vào hắn, mọi thứ đều cố theo như hắn muốn. Mặc dù vậy, nhưng hắn vẫn không hề muốn nhắc về nàng trước mặt người khác.

Chương 23

“Nàng! Huynh đang nói về nương tử của huynh sao? Muội chưa tính sổ với huynh đâu, chúng ta đã quen biết bao lâu ? Hơn một năm rưỡi, vậy mà huynh chưa bao giờ nói huynh đã thành thân, đột nhiên xuất hiện giữa đường nhị thiếu phu nhân Triệu gia trang, khiến ta chưa kịp thích ứng.”

“Muội chưa từng hỏi qua.” Hắn cảm thấy không cần thiết phải nói về vô số từ thư hắn viết cho nàng ta, mà còn có cảm giác mình như có phụ chi phu.

“Muội chưa hỏi nhưng huynh cũng có thể chủ động nói nga. Bất quá muội cũng không trách huynh, nói vậy không lẽ bộ dạng nương tử thật xấu nga. Muội thật sự cảm thông cho huynh, có sức chịu đựng thật cao. Lần trước huynh nói có cấp nàng hưu thư nhưng nàng không chấp nhận, chuyện đó có thực hay không? Mà thôi, không sao cả, Vĩnh Yên ca, có muội ở đây! Nếu gia đình tranh chấp muội cũng có thể giúp đỡ.”

“Thôi quên đi, đừng nói chuyện không vui này nữa, nói chuyện khác đi. Muội muốn ở kinh thành bao lâu?” Cả người hắn đông cứng lại, đành lảng sang chuyện khác, hắn thực sự không muốn có người ngoài xen vào việc nhà.

Quản Hiểu Nhàn cũng thức thời, liền không đề cập đến chuyện không vui ấy nữa.

Chuyện không vui….! Hình Hoan đứng bên cửa sổ cắn mạnh vào môi dưới, thẳng đến khi máu dưới môi tuôn ra nàng cũng không có ý định ngưng lại. Sự tồn tại của nàng khiến bọn họ không vui vậy sao. Khó trách hắn tình nguyện mong nàng cùng Ngộ Sắc đại sư nhanh chóng bỏ trốn, biến mất trước mắt hắn, như vậy hắn có thể an tâm theo đuổi nữ nhân mà hắn thích. Có thể giống như Hiểu Nhàn, chí hướng rộng lớn, lại xinh đẹp khiến hắn lúc nào cũng bên cạnh.
“Rình coi chủ tử nhà mình yêu đương vụng trộm là một hành vi không hay lắm đâu! Nếu cảm thấy tịch mịch ta không ngại thỏa mãn ngươi. Ngươi muốn ôm một chút hay hôn nhau một chút. Tiến một bước cho nhanh để kịp thời gian.”

Âm thanh quen thuộc phát ra từ đằng sau khiến cho Hình Hoan đột nhiên chấn động, cảm giác được độ ấm quen thuộc đang kề sau gáy. Sống lưng cứng ngắc, theo phản xạ vội đóng cửa số lại, mới xoay người trừng mắt nhìn người đối diện. “Ngươi làm sao có thể tới đây?”

“Y phục đều bị đem đi giặc sạch, không còn có đồ để thay, cho nên tới lấy lại áo cà sa.”
Ngộ Sắc thản nhiên bình tĩnh mặc dù đang bị nàng trừng mắt nhìn, cảm thấy bộ dáng thất kinh của nàng thật quá đáng yêu, nhịn không được ý nghĩ trêu đùa, đưa tay xoa khuôn mặt không chút huyết sắc của nàng, bấm bấm vài phát.

Da mặt mịn màng khiến hắn cảm giác lưu luyến một lát, mới thu hồi tay lại, đảo mắt đánh giá căn phòng, cuối cùng ánh mắt nhìn vào đống lương khô đặt trên bàn.

Hắn đối với bánh bao không hề có hứng thú, cho nên không khách khí, phất tay quét xuống. Đột nhiên xuất hiện một thứ thu hút sự chú ý của hắn, chính là dưới đống bánh bao là kiện áo cà sa xanh đậm, tâm trạng bất chợt không vui, chau mày lại, không nói lời nào ngẩng đầu nhìn Hình Hoan.

Từ một kẻ nói rất nhiều, bỗng nhiên trầm mặc không nói, lặng lẽ nhìn nàng chờ đợi câu trả lời. Hình Hoan vội lên tiếng, nhưng cũng không quên xê dịch bước chân cách xa Ngộ Sắc một khoảng an toàn. “Tướng công ta muốn thiêu nó nhưng ta vội đề nghị không bằng để cho nó còn tồn tại để mỗi ngày đạp hư, bởi vậy sau khi nó dùng để đựng lương khô lúc ta sám hối trong phòng xong thì sẽ đem ra phá hủy. Đại sư, tin tưởng ta, ta dụng tâm suy nghĩ để bảo quản nó nên mới sử dụng hạ sách này.”

“Nga, tướng công của ngươi không phải gần đây đang ở Triệu gia trang đốn củi sao?”

“…”

Chương 24

Hòa thượng chết tiệt >”

“Thật bi ai, bần tăng sẽ tha thứ tội ngươi đạp hư áo cà sa này, thuận tiện giúp ngươi giải quyết hiểu lầm với mọi người. Bây giờ ta đang rảnh, có thể đi gặp tướng công ngươi, nói với hắn nên thoải mái, quan tâm ngươi nhiều hơn. Đừng cô lập ngươi, để ngươi ra ngoài sinh sự.”

Cho dù là sự thật nhưng hắn không cần thiết nói thẳng như vậy chứ! Hình Hoan cau mày không vui. “Không cần thiết, đại sư cầm lấy áo cà sa thì đi nhanh, tướng công ta mặc dù chỉ là đốn củi nhỏ nhoi nhưng kiếm pháp rất cao, vạn nhất hắn nhìn thấy người hội có khả năng đem người băm thây ngàn nhát.”

“Võ công của ta cũng rất lợi hại nga.” Hắn mỉm cười, buông lời trêu chọc mặc dù hắn vẫn chưa muốn đối mặt tướng công của nàng.

Vừa nói, Ngộ Sắc vừa kéo nàng qua, không biết từ đâu lấy ra một cái Mộc Chùy nhỏ, thao tác nhanh nhẹn chớp mắt bẻ được cái khóa khiến cho Hình Hoan một phen kinh ngạc.
Hắn nghiêng người, hướng nàng nheo mắt cười đắc ý. “Được rồi, ta thấy hơi đói chúng ta đi ăn khuya.”

“Ăn khuya? Bây giờ? Sao ta ra ngoài được, không lẽ từ cửa đi ra. Nhị thiếu gia đáp ứng tướng công ta sẽ canh chừng ta việc sám hối trong phòng nga.”

“Lo làm gì? Toàn nghĩ những thứ không trọng yếu, nghe này cho dù bị cấm túc cũng phải hảo chăm sóc chính mình, đem mình ăn no, lương khô ăn nhiều quá rất hại não.” Hắn dừng cước bộ, xoay người lại, đặt tay lên vai nàng, đem phần lớn trọng lượng cơ thể lên người nàng, dùng lời lẽ tận tình khuyên bảo nàng.
“Hại não nghĩa là sao?” Thật là một từ xa lạ nga.

“Giống như ngươi bây giờ, dù cho bị tướng công ghét bỏ nhưng vẫn trung trinh như một. Chờ đến khi ngươi bệnh nguy kịch, chính hắn sẽ vui mừng hoan hô sau đó rước người con gái khác về động phòng hoa chúc, lúc đó có khi ngươi được nhận trách nhiệm canh giữ cửa phòng tân hôn và kèm theo vỗ tay ủng hộ.”

“…”

Nàng không muốn nhìn thấy tướng công cùng người khác động phòng chúc mà còn phải vỗ tay vui mừng, cũng không muốn suốt ngày gặm đống lương khô kia. Nàng tưởng niệm đầu đường bên kia suốt đêm bán cá nướng thơm phức. Hắn yêu đương vụng trộm dưới cây lê thì nàng cùng đại sư trốn ra ngoài ăn khuya cũng không có gì gọi là quá đáng!

Vì thế bọn họ đường đường chính chính từ cánh cửa mà ra ngoài, cách đó không xa có hai người đang nói chuyện yêu đương. Hình như người ta đã quên mất mình, chính Hình Hoan cũng nghe thấy tướng công nàng dặn dò Hiểu Nhàn cô nương sau này đi xa nhà vẫn nên ăn đồ ăn tươi, nóng không nên ăn lương khô nhiều không tốt cho cơ thể.

Chương 25

Đá đạp đất, chân đạp đá, đôi guốc gỗ thi thoảng phát ra tiếng lao xao trong ngõ nhỏ vào đêm tối.

Còn Hình Hoan thỉnh thoảng buông ra vài câu oán giận với người đi cùng.

“Tướng công ta không hề đến một mình, mà còn mang theo nữ nhân đáng chết kia nữa.”

“Hắn mỗi khi nói chuyện với nữ nhân kia thì luôn dùng giọng điệu ôn nhu, còn khi nói chuyện với ta thì cứ rống to lên, làm ta nhiều lúc lo lắng gân xanh của hắn có hay không bị bạo nhiệt.”

“Hắn còn dạy nữ nhân kia toàn bộ công phu của mình. Dù ngay cả chương mẫu nói, ta cũng không tệ, nếu cố gắng chăm chỉ luyện võ, một thời gian sẽ tự nhiên giỏi lên. Nhưng vấn đề hắn không hề có hứng thú dạy võ cho ta, nói là điều đó rất mất thời gian.”

“Hơn nửa, không hề để ý ta ăn nhiều lương khô như vậy rất hại sức khỏe. Ngươi có biết không, bọn họ bắt ta chuẩn bị lương khô nửa tháng a. Lương khô nửa tháng ! Chó cũng không thèm ăn.”

“Còn có, hắn không hề gọi ta là Hoan Hoan muội muội, mà luôn gọi ta là tiểu đầu trư. Ta tuy không phải trân châu, nhưng cũng không giống đá cuội ven đường. Hắn chính là không hề biết thưởng thức ta.”

….

“Ủa? Kia không phải là Hình Hoan cô nương hay sao? Bên cạnh là ai vậy? Không lẽ Nhị thiếu gia đem tướng công của nàng cấp đến đây đấy chứ!”

“Này không đúng, đốn củi sao có thể mang guốc gỗ mà không phải là vớ lưới.”
“…Mẹ kiếp nhà ngươi! Người đốn củi không mang mặc vớ lưới có quan hệ gì với nhau?”

“Ai nói, nếu không mặc vớ lưới thì rất dễ bị thương tổn ở chân.”

“Nghe cũng có lý, vậy người kia là ai? Nhìn rất soái nha, còn có vài điểm quen mắt. A! là hòa thượng bỏ trốn. Đúng chính là hòa thượng đó.”

Hình Hoan đang lải nhải về những uất ức của mình thì chợt nghe những lời nói ở bên kia truyền đến liền cả kinh.

Nàng trừng mắt nhìn ai oán vào phấn bào bên cạnh, cúi xuống nhìn đôi chân đang phát tiếng vang của guốc gỗ, chớp một cái, ánh mắt tựa thay đổi. Hình Hoan nhíu mày, trong lòng phát sinh nghi vấn : Mẹ hắn dáng người thế nào mà sinh ra hắn tuyệt mỹ thế này? Ngay cả ngón chân cũng hoàn hảo không tỳ vết.

“Đừng xem, nếu ngươi thích đôi guốc gỗ này, ta không ngại tặng ngươi làm quà lưu niệm. Ngươi thấy sao, chủ ý hay đấy chứ?” Tầm mắt sáng quắc bị Ngộ Sắc nhìn thấy, xuyên tạc thành một tầng nghĩa khác, hắn đưa tay đặt lên vai nàng, không chút e sợ về những tin đồn nhảm thất thiệt hướng về những người lắm chuyện đó mà đi đến. Một sạp thức ăn ở cuối phố, ngọn đèn dầu mờ nhạt, chủ hàng luôn chào mời khách dưới tấm bảng “Thôn cá nướng”

Gian hàng mà nàng ngày đêm tưởng nhớ đang đứng trước mũi chân, Hình Hoan phá lệ rụt rè không dám tiến lên.

Đơn giản là, ở bên kia toàn là những giang hồ bằng hữu mà tướng công nhà nàng quen biết, nàng không giống như đại sư da mặt cực dày không hề biết xấu hổ, vì duy trì hình tượng bản thân, nên nàng bắt buộc chính mình nhịn đói một lát, từ từ bước tới.

“Thật là khéo nha, gặp được đại sư. Kia đúng là hẹn nhau không bằng vô tình gặp, cùng nhau đi, cùng nhau…” Vài người dẫn đầu đến gặp Ngộ Sắc. Không quan tâm những kẻ nào đến chào đón, tự động lấy băng ghê kéo ra ngồi xuống, hướng về phía Hình Hoan đang đứng cứng ngắc. “Hoan Hoan muội muội, nếu không nhanh thì đồ ăn sẽ chóng hết nga.”

Lời này quả thật có tác dụng, Hình Hoan vội vàng bước nhanh đến, thoáng một cái liền ngay ngắn ngồi đối diện mọi người.

Nhưng trên bàn chật ních đồ ăn thừa, khiến nàng dở khóc dở cười, ánh mắt khẩn cầu hướng lên nhìn Ngộ Sắc.

Đại sư quả thật là đại sư, rất nhanh liền hiểu ý nàng, bước đến chưởng quầy “Trong quán có bao nhiêu món chay đem ra hết, nhanh một chút, bần tăng đang vội.”

“Cái kia… nếu còn vài con nướng cá nheo, cũng mang lên một lượt, ta mua hết.” Toàn tố! Hắn đang đùa à, hắn là người xuất gia, còn nàng vẫn còn tại hồng trần, dựa vào cái gì phải bồi chịu tội. Hình Hoan như trước vẫn không quên nhẹ giọng, nói nhỏ nhẹ, duy trì phẩm hạnh, hành vi thường ngày của nàng,

Song, trong mắt mọi người lại là cảnh tượng “phu xướng phụ tùy”, trước đây tin đồn về Hình Hoan cùng hòa thượng mọi người tuy nghe nhưng cũng mịt mờ, giờ đây dần dần giống như một sự thật. Quần chúng mỉm cười không nói, liếc mắt ẩn ý vài cái.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau