GIANG HỒ KỲ CỤC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Giang hồ kỳ cục - Chương 16 - Chương 20

Chương 16

Hắn hô lớn “ Càn rỡ, hồ nháo ! Các ngươi tại sao có thể để cho vị sư thái tương lai mặc loại y phục này. Không biết người ta tương lai muốn phổ độ chúng sanh, như vậy sao có thể chịu đựng loại vải thô này. Lập tức đi tìm bộ y phục khác tương xứng với khí chất của sư thái tương lai, còn bữa tối nữa nhà bếp hoàn thành chưa? Các ngươi muốn để sư thái tương lai chết đói hay sao. Mặt khác căn phòng này người làm sao mà ở, nhanh chóng tu sửa lại hình thức cho giống phòng ngoài. Còn ngươi, ngươi cầm chổi làm gì? Trừng mắt nhìn ta làm gì? Còn nhuếch miệng! muốn bị cắt giảm tiền công phải không? "

“Chậc chậc, ngươi rất thích hợp sử dụng mỹ nhân kế!” Người bên kia đang vui mừng, Ngộ Sắc đại sư híp mắt mà cười đến sáng lạn, thừa dịp không ai chú ý, lần nữa kề nàng. Lồng ngực nóng hổi dán chặt lấy lưng hơi lạnh của nàng, mãnh liệt tương phản nhưng lại làm cho hắn sinh ra cảm giác lưu luyến không rời trong chốc lát. Nhưng rất nhanh khôi phục trấn định, nói nhẹ như gió thoảng “Xem ra, đêm nay ngươi muốn đi cũng không được, vị thí chủ kia sẽ không khinh địch như vậy mà thả người đi, ta sẽ chịu ủy khuất lưu lại cùng ngươi.”

“…” Hòa thượng chết tiệt, nhất định là hắn cố ý, chậu nước kia chắc chắn là một phần trong kế hoạch của hắn.

.

Đúng như Ngộ Sắc đoán, Nhâm Vạn Ngân cơ hồ là cung phụng thịnh tình đầy ngập, bức bách họ ở trong phủ một đêm. Thịnh tình không thể từ chối, nhưng điều này chưa hề có trong từ điển của Hình Hoan, nhưng làm gì có người có thể đem thịnh tình hóa thành lải nhải càm ràm, nàng chịu thua. = =!

Chẳng qua là chuyển biến tiếp theo hoàn toàn ngoài dự tính của Ngộ Sắc. Nhâm Vạn Ngân giữ bọn họ đến mệt mỏi, còn mạnh mẽ ép buộc họ ngủ chung một phòng.

Cho nên, tình hình trước mắt một gian phòng, một cây nến, cô nam quả nữ. Không có lửa bốc cháy ngươi nóng ta nóng, chỉ có …

Ngộ Sắc mặc áo choàng màu tím phấn bảnh bao như cũ, ngồi xếp bằng trên ghế dài, hai tròng mắt khép hờ, mặt không chút biến hóa, đầu ngón tay thuần thục lần lượt từng chuỗi phật châu, tiếng mõ thanh sắt rất có quy luật vọng ra từ trong phòng, kinh phật nhuần nhuyễn đọc ra, cứ như vậy nhìn lại hắn nghiễm nhiên trở thành đại sư tứ đại giai không đang ngồi niệm kinh, quanh mình tỏa ra hơi thở nồng như hiện ra câu “người rảnh rỗi chớ quấy rầy.”
Hình Hoan cũng rất phối hợp với hắn giữ vững an tĩnh, nàng im lặng không lên tiếng ngồi một bên thêu túi hương, song khi xỏ kim đến lần thứ tám, nàng bỏ cuộc “Khụ!”

Nàng cố gắng dùng sức ho nặng nề một tiếng thu hút sự chú ý của Ngộ Sắc, nhưng hắn thủy chung vẫn không nhúc nhích. “Ngươi sẽ không phải là hòa thượng thật sự đấy chứ?” Nàng kiềm nén không được bèn hỏi, ở đây không có người ngoài, hắn diễn trò không đến mức phải diễn tới 12 canh giờ đấy chứ?

Đáp lại Hình Hoan vẫn là tiếng mõ thanh trầm trầm như cũ.

Nàng chờ giây lát, thức thời im lặng, nhìn ngoài cửa sổ đến xuất thần. Thành thân đã hai năm, đây là lần đầu tiên Hình Hoan cả đêm không về, không chỉ là bởi vì lời của Ngộ Sắc cùng Nhâm Vạn Ngân càm ràm, mà còn mang theo một chút cảm giác tức giận.

Tức giận… đối với nàng mà nói, đó là một từ rất xa lạ. - Lão phu nhân, ái nữ nhà ta không có ưu điểm gì nhưng chính là không tức giậc, dễ nói chuyện, biết nhẫn nhịn mà sống.

Đây là lời mẫu thân giới thiệu về nàng khi gặp chương mẫu (mẹ chồng) tới cửa cầu hôn. Cho nên, trong hai năm qua nàng như mọi người mong muốn, diễn tốt vai khúc gỗ, có thể coi là không chút tức giận, trước mặt mọi người bị tướng công nhà mình nói mình là dư thừa cũng không sinh khí, không khó chịu.

Nàng bắt đầu cảm thấy muốn trốn, không muốn tiếp tục gánh khái niệm ôn nhu bao phủ thân thế này suốt cuộc đời. “Ta đáp ứng sư phụ làm hòa thượng một ngày.”

Đang lúc Hình Hoan thất thần suy nghĩ, tiếng mõ thanh đột nhiên dừng lại, Ngộ Sắc giống như hoàn thành một vai diễn tốt trong vở kịch, duỗi lưng một cái, trả lời vấn đề nàng hỏi ban nãy.

Hình Hoan hoàn hồn trở lại, không nhịn được kéo tầm mắt về, kinh ngạc trừng mắt nhìn hắn hồi lâu. “Nói như vậy? Người không phải là hòa thượng giả?”

“Ây, ta không phải đã cho ngươi xem giấy chứng nhận sao?”

“À có có, không cần lấy ra.” Gặp cái điệu bộ lại muốn đem đống giấy chứng nhận kia trưng bày một hồi, Hình Hoan vội vàng lên tiếng ngăn cản. “Ta chỉ tò mò tại sao lại có chùa đặc biệt thu loại người như ngươi làm hòa thượng.”

Chương 17

Vấn đề tựa hồ rất đơn giản, chẳng qua là Ngộ Sắc cũng không có ý định lắm lời về sự tích xuất gia của mình. Hắn vẫn đứng dậy, kéo băng ghế ngồi xuống sát bên cạnh Hình Hoan, không hề để ý hình tượng gác chân lên, gió đêm lùa vào mang không khí khô nóng, làm cho hắn khó chịu kéo kéo vạt áo. Ban đầu được buột chặt sau đó từ từ sợi dây bung ra. Xương quai xanh tinh xảo cong cong lộ ra, Hình Hoan mắt không an phận liếc nhìn, hồi lâu, thật vất vả mới nhìn sang chỗ khác nhưng vừa vặn đụng vào ánh mắt không chớp của hắn. Sắc mặt nàng đỏ lên, lúng túng tránh ra.

“Ngươi đang thêu cái gì?” Ngộ Sắc ngược lại như cũ, không kiêng sợ, bắt được vẻ mặt ngượng ngùng của nàng, tùy ý hỏi.

“Ách… là túi thơm.” Nàng dừng một chút, cố gắng nói chút ít để giảm bớt đi không khí cổ quái. “Ta cảm thấy trên người ngươi có mùi đàn hương rất dịu nhẹ, dễ chịu. Vừa lúc tướng công ta lại không thể ngửi mùi phấn hoa, cho nên tìm chút ít đàn hương tẩm làm túi thơm cho hắn.”

“Ngươi không cần phiền phức như vậy, ta không ngại cho ngươi mượn.” Để chứng minh lời nói mình có sức thuyết phục, hắn hào phóng đưa tay chế trụ cái ót của nàng, hơi cúi xuống, đem nàng đặt trong ngực. “Thoải mái sao? Vậy đã chưa, nếu như còn không thoải mái, hãy đề nghị tướng công của ngươi xuất gia, học qua mấy năm kinh phật như ta, bảo đảm có mùi đàn hương này.”

“Này… buông, buông ta ra.” Nàng khua tay múa chân từ trong lồng ngực của hắn, tim đập tựa như búi tóc nàng lúc này, rối loạn che dấu cảm xúc không nên có. Hình Hoan khinh thường, bĩu môi, vén sợi tóc, tức giận trừng hắn. “Ngươi không có nữ nhân nào để ý còn làm ra vẻ.”

“Ai nói ngươi ta không có nữ nhân nào để ý.”

“Vậy ngươi tại sao xuất gia?” Mặc dù hắn không quy y, cũng không tuân thủ thanh quy nhưng Hình Hoan từ từ tin tưởng hắn là một hòa thượng hàng thật giá thật. Một cảm giác tín nhiệm to lớn, có lẽ bởi vì lời hứa hẹn hôm nay không nói dối.

“Ai! Nói ra thì rất dài dòng, chờ ngày nào đó ngươi cũng thêu túi thơm cho ta, ta sẽ nói cho ngươi biết.”

Này vốn là câu hắn thuận miệng mà nói cũng là hy vọng nàng tùy tiện vừa nghe. Hết lần này tới lần khác Hình Hoan để vào trong lòng, nhướng mày, suy nghĩ, phá lệ nghiêm túc trả lời: “Ngươi không cần kiếm, may cái này làm gì. Huống chi, ta nào có rảnh rỗi như vậy?”

“Chả phải nữ nhân các ngươi đều thích thêu thùa hay sao?” Con người đôi khi có vài chỗ kỳ quái, mặc dù vốn không có để ý gì đó, một khi phát hiện rất khó được đến, lại ngược lại dũng cảm. Hắn nhíu long mày, không vui vẻ liếc xéo nàng. Cho dù phân biệt tướng công với đồng mưu thì cũng không cần biểu hiện quá rõ ràng như vậy.

“Còn nữa, đây là lần đầu tiên ta đi xa nhà sau khi thành thân hai năm qua nga, trước kia cũng chỉ có thể thêu đồ giết thời gian. Mẹ nói đồ thêu là lễ vật tốt nhất của nương tử dành cho tướng công, cho hắn biết mỗi một mũi kim đều bởi vì hắn mà rất đau. Vì thế ta thêu rất nhiều đồ, chương mẫu cũng khen ta rất giỏi a. Hồi trước kia, trước khi thành thân, ta a còn thêu túi uyên ương, gối uyên ương…”

“Không sai biệt lắm!” Hừ, hắn không rảnh rỗi ngồi nghe nàng khoe nàng hiền lành thế nào. Đó vốn là chuyện không liên quan tới hắn, đừng mong hắn khen ngợi hay đồng tình, hắn còn nghĩ là hằng ngày không lưu tình tưới nước lạnh vào nàng.

“Bắt không được trái tim nam nhân lại bị sỉ nhục thật là uổng phí!” Đúng, nàng chính là bắt không được, cứ tự cho là chỉ cần thêu giỏi, chinh phục lòng mọi người, duy chỉ có Triệu Vĩnh Yên là không được. “Hử?” Đề tài đột nhiên trầm trọng, hắn hung hăng giẫm trúng xương sườn mềm của Hình Hoan. “Ngươi trước tiên nên hiểu hắn muốn gì?”

“…” Nàng làm sao biết Vĩnh Yên thích phải như thế nào, nàng cũng không phải là con giun trong bụng hắn.

“Nếu nói thích gì thì chính là thích hình thức của nữ nhân. Ví dụ như ta, ta thích nữ nhân có ánh mắt thật to, thoạt nhìn ngây ngốc, nói láo không cần nghĩ sẵn trong đầu, có thể cùng ta cùng nhau đi lừa thiên hạ, thích mặc áo bông nhỏ… Ngươi cười cái gì mà cười, người ta nói không phải là ngươi.” Mỗi một câu nói của hắn làm nụ cười của nàng càng sâu sắc, rực rỡ nhất. Hắn lại không chút lưu tình buông một câu bóp chết vui mừng của nàng. Nhìn nàng nhất thời thu liễm nụ cười, trừng mắt nhìn hắn, đến phiên hắn cảm thấy mê sảng. Trước khi lửa giận của nàng sắp phun, hắn lần nữa dùng một câu dễ dàng làm nàng tắt hỏa. “Còn tướng công của ngươi thì sao?”

“Hắn…”

“Ngươi không phải cho tới bây giờ cũng không hỏi hắn vấn đề này chứ?”

“Có nha, ta có hỏi… hắn nói, … nói,.. nói thích một nữ nhân hoàn toàn ngược lại cái loại kia…”

“… Nữ thí chủ, ngươi hay là xuất gia theo ta đi, đây cũng là một biện pháp hay.”
“Đại sư, thật sư không có phương pháp khác sao?” Nàng cũng biết kỳ vọng một kẻ xuất gia dạy nàng làm sao để giữ tướng công là chuyện vô cùng hoang đường. Vấn đề là, nàng cũng không có bằng hữu nào khác để tương trợ.

“Có, bần tăng có thể hy sinh thân mình giúp ngươi. Có lẽ có một ngày tướng công của ngươi sẽ thu hồi tất cả hưu thư, yêu ngươi đến chết đi sống lại.” Điều này hiển nhiên không liên quan đến hắn, nhưng hết lần này tới lần khác hắn không thể giương mắt nhìn gương mặt oán phụ của nàng.

“Thật không? Ngươi có hảo tâm như vậy a?” Tìm thấy sự trợ giúp một cách dễ dàng, ngược lại khiến Hình Hoan hoài nghi.

“Là như vầy, bần tăng mới vừa rồi ban đêm xem thiên tượng, phát hiện được sao nhân duyên của ta lại xuất hiện, người biết điều này đại biểu cho cái gì không?”

“Đại biểu cho sao nhân duyên của ngươi phản đối ngươi ẩn thân hả?”

“Ẩn thận cái rắm, là nhân duyên của ta xuất hiện.”

“Nhân duyên của ngươi đâu có liên quan đến ta!”

“Ta là người xuất gia, chức trách phổ độ chúng sanh, làm sao có thể nhẫn tâm chỉ quan tâm hạnh phúc cá nhân. Dĩ nhiên lòng ta hy vọng thiên hạ người có tình sẽ được hữu tình.”

“Người xuất gia tại sao lại có nhân duyên?”

Được rồi, hắn nhận thua, vậy thì khi hắn không có hảo tâm như vậy. “Ta nói thật, sau khi chuyện thành công, bạc lừa gạt trên người Nhâm Vạn Ngân toàn bộ thuộc về ta.”

“Tốt”

Sự thật chứng minh, đối phó với loại bệnh tâm thần này mà nói, nhất định phải dùng loại phương pháp này, nàng thích như vậy.

Chương 18

Ngộ Sắc hứa sẽ giúp nàng nhưng với điều kiện Hình Hoan phải nghe lời, đây quả thật là điều quá dễ dàng với nàng, ngoan ngoãn hiền lành vốn là sở trường của nàng.

Cho nên sáng sớm nàng nghe theo an bài tiến trong cỗ xe ngựa xa hoa mà Nhâm Vạn Ngân chuẩn bị, mặc vào áo bông nhỏ của nàng, phủ thêm bên ngoài áo cà sa màu xanh của hắn , đàng hoàng trở về Quần Anh lâu.

Làm như vậy có dụng ý gì? Nàng thật cũng không rõ...

Ngộ Sắc đại sư chỉ nói: “nam nhân bình thường không thích thấy màu xanh biếc, ngươi nếu như cảm thấy chưa đủ kích thích, có thể vừa thấy hắn, liền đem áo cà sa bọc lên đầu của hắn .”

Nhìn thấy hắn, có khả năng sao? Chỉ e hắn hận nàng không biến mất nhanh nhanh, thì làm sao có thể chạy tới Quần Anh lâu.

“Đem nha hoàn khoác áo ca sa màu xanh kia vào đây dùng cơm!” Tiếng nói lạnh lẽo từ từ buông ra trong Quần Anh lầu, Triệu Vĩnh Yên cơ hồ là cắn chặt răng mới bấm ra bốn chữ cuối cùng.

Đây quả thật là sự ngoài ý muốn khiến Hình Hoan giật mình sửng sốt, nàng ngây ngốc ngẩng đầu. Triệu Vĩnh Yên một thân nhẹ nhàng khoan khoái ngồi trong hành lang Quần Anh lâu, trường bào trắng, tay áo hẹp, đáy trên có thêu hoa văn mẫu đơn, xa xa tựa như kim châm đâm vào mắt Hình Hoan. Nàng theo bản năng nhớ tới nữ bộ khoái ngày hôm qua, kiểu dáng xiêm y giống nhau, bọn họ rốt cuộc là mối quan hệ thân thiết đến mức nào?

Càng nghĩ càng làm cho Hình Hoan cảm thấy đau, Vĩnh Yên nắm roi bạc trong tay, đốt ngón tay thon dài của hắn khẽ cử động, roi bạc theo tiết tấu gõ vào tay vịn. Vừa hạ xuống một chút, tựa như đánh vào người nàng, ảo giác này làm cho nàng không tự chủ nhếch miệng cũng thở ra khí lạnh.

Hắn đột nhiên sử dụng “Gia pháp hầu hạ” mà chương mẫu đề ra để trong lúc phạm lỗi có thể dùng roi bạc trừng trị, điều này hẳn cũng có liên quan tới nàng đi?

Hoặc là vị nhị thiếu gia này chẳng qua là luyện công buổi sáng a?

Hay hoặc giả là ngày hôm qua vị nữ bộ khoái khiến cho hắn bị ức chế , cho nên hắn mới có thể đỏ mắt vì giận tự làm khổ đến hừng sáng?
Không đợi nàng suy nghĩ cẩn thận tướng công nhà mình rốt cuộc phát bệnh gì, gã sai vặt thân cận của hắn cũng đã đem nàng “Mời” vào Quần Anh lâu.

“Quỳ xuống.” Roi bạc lần nữa quơ quơ, hắn giương mi mắt, nặng nề ra lệnh.

Tiếng nói quỷ dị khiến cho Hình Hoan ngay cả do dự cũng không dám có, dưới chân mềm nhũn, quỳ ở trên mặt đất.

“Nói, thân phận của ngươi là gì.”

“Nha hoàn…” Tướng công nhà nàng quá mức hỉ nộ vô thường, Hình Hoan không xác định đây có phải đáp án hắn muốn hay không, sau khi trả lời, lòng còn lo sợ bất an, thỉnh thoảng liếc trộm ánh mắt của hắn, gặp sắc mặt hơi có vẻ hòa hoãn, mới thở phào nhẹ nhỏm.

“Ta để ngươi ở lại Quần Anh Lâu làm gì?”

“Để cho tiện chiếu cố giang hồ bằng hữu.”“Vậy đêm hôm qua ngươi chết ở đâu rồi? !” Triệu Vĩnh Yên rất khó duy trì trấn định nữa. Thật là đủ rồi, hắn mang theo lòng tràn đầy áy náy chạy đến tìm nàng, kết quả đâu? Ngu ngốc đợi một đêm, nàng thoải mái nhàn nhã khoác xiêm y gian phu trở lại!

“Ta… Ta, ta…”

” Ngay cả nam nhân trên đầu không có tóc ngươi cũng dám trêu chọc, chán sống có phải hay không?”

“Bẩm nhị thiếu gia, trên đầu của hắn thật sự có tóc nga…”

“Hắn không phải là kẻ buôn lậu sao?”

“Bọn buôn người cũng có thể hoàn lương, ta đã cảm hóa hắn…”

“Cả đêm không về cô nam quả nữ cảm hóa?”

“Bẩm nhị thiếu gia, đây chỉ là biểu tượng…”

—— phanh!

Tiếng đập bàn nặng nề khiến cho những người quen mặt nhìn nhìn hắn cũng nhịn không được hít vào một ngụm khí lạnh, huống chi Hình Hoan. Nàng bị dọa đến co rúm lại, câm như hến.

Chương 19

“Ngươi có hay không nhận biết bản thân đã thành thân?” Rất hiển nhiên, hành vi của nàng để cho Vĩnh Yên mất đi lý trí.

Âm thanh nghiêm nghị chất vấn khiến Hình Hoan không biết nên đáp làm sao, “Ách… Ta đã thành thân?” Bọn họ không phải là quan hệ chủ tớ sao? Nàng thành thân với ai?

“Ngươi cùng hòa thượng tóc dài vui đến quên cả trời đất , ngay cả thân phận của chính mình cũng quên? Ta không ngại nhắc nhở ngươi, tướng công của ngươi đốn củi tại Triệu gia trang, các ngươi thành thân đã hai năm , trước khi đi ngươi còn có lời thề son sắt đáp ứng hắn giữ nghiêm nữ tắc.”

“…” Hắn tình nguyện chửi mình đốn củi, cũng không nguyện thừa nhận nàng sao?

“Không phản đối đúng không?” Hắn nhẫn khí khiêu mi, tưởng khuôn mặt trầm mặc kia của nàng là chột da, “Người! Đem cái áo cà sa màu xanh kia mang vào trong viện đi, để các nha hoàn không tuân thủ nữ tắc trong viện cùng thấy!”

“Nhị thiếu gia, nhiều người như vậy không tốt lắm đâu…” Hình Hoan nhịn đến mức mặt đỏ bừng, hai con ngươi quay tròn vòng vo, mới nhìn đám giang hồ, quay chung quanh của hắn, nàng cố gắng nghĩ nặn ra nụ cười đáp lại, đáng tiếc không thể thành công, cũng không còn cơ hội.

Vĩnh Yên là thật sự đem nàng vào trong viện, dùng dây thừng thô to trói nàng lại mặc cho nàng giẫy dụa, đem chiếc cà sa vứt sang một bên. Đối diện tầm nhìn của đại sảnh, để cho Hình Hoan tránh cũng tránh không khỏi tầm mắt bén nhọn của Vĩnh Yên quăng ra, lảo đảo, nàng chỉ xông ra một cái ý niệm trong đầu -- Hòa thượng chết tiệt tính toán tốt thật! Đã vậy còn đưa riêng cho nàng áo cà sa chất lượng tốt như vậy!

“Các vị quan khách, lúc ta mang nàng ra cửa đã đáp ứng tướng công nàng trông coi nàng thật tốt. Quân tử một lời nói đáng giá ngàn vàng, thân là chủ tử ta càng không thể để hạ nhân khinh khi, cho nên hơi thô lỗ chút ít, các vị rộng lượng không đế ý.” Sau khi hơi tiết ra căm phẫn, Triệu Vĩnh Yên mới miễn cưỡng đứng lên tươi cười, hướng giang hồ bằng hữu đang nói huyên huyên giải thích.

“Thì ra là Hình Hoan cô nương đã thành thân a, kia đúng là không nên cả đêm không về.”“Thật ra thì cùng hòa thượng ở chung một chỗ cũng không có gì, người ta tứ đại giai không a, nói không chừng chẳng qua là mọi người cùng nhau niệm kinh qua đêm, mong bình an mà thôi.” Trong đám người, có người cố gắng giúp Hình Hoan cầu tình , mặc dù ngay cả người lên tiếng cũng rất khó tin tưởng lời giải thích này.

” Hòa thượng cũng vô ích, không phải là thái giám!” Trong tiếng nghị luận nặng nề, Triệu Vĩnh Yên siết chặt tay gầm lên, vừa dứt lời, hắn như ý thức được mình vừa thất thố , tiếp tục vung lên khóe miệng nặn ra nụ cười, “Chư vị, ta chỉ là thay tướng công nàng kích động.”

Rất hiển nhiên, vị nhị thiếu gia này bây giờ tâm tình tương đối không ổn định, vẫn nên nói chuyện chánh sự để đánh lạc hướng vấn đề này, “Nhị thiếu gia, không bằng chúng ta đi nói chuyện một chút, đại biểu võ lâm đại hội lần này mục đích chủ yếu là gì.”

“Mục đích gì, không phải là cho mọi người du sơn ngoạn thủy sao?” Triệu Vĩnh Yên hai mắt cũng không nhúc nhích, vẫn khóa chết lại nữ nhân trói ở trong sân, không buồn quan tâm tới vấn đề được đưa ra.
“Này, đây là mục đích phụ, chủ yếu là thảo luận vấn đề dân sinh giang hồ. Người xem, bây giờ các môn các phái cũng nhịn ăn nhịn mặc, Mao Sơn trưởng lão cũng nói tính toán nguy cơ khủng hoảng tài chính đang ở trước mắt, vì ứng phó đối với vấn đề này chúng ta phải đoàn kết nhất trí. Nhị thiếu gia thân là một thành viên trong chốn giang hồ, hẳn là nghĩa bất dung từ làm gương tốt, lần này cho chúng ta binh khí miễn tiền đúng không?”

“Nằm mơ.”

“Nhưng mà nhị thiếu gia, ngươi nếu là không chịu miễn tiền, cái đại hội này vẫn phải giằng co nữa. Chúng ta không sao cả, dù sao cũng không còn vũ khí đánh nhau rất rỗi rãnh, ngươi không có lời a, Triệu gia trang là phương chủ đại biểu cho võ lâm đại hội a. Muốn chúng ta ngày ngày như vậy ăn của ngươi dùng của ngươi uống của ngươi, thật không tốt.”

“Này hiếp ta?” Nhìn không ra tâm tình đang lo lắng của hắn, trong nhà còn có gốc cây hồng hạnh ra tường không rảnh tu bổ đúng không?

“Nói cũng không phải là nói như vậy…”

“Tốt lắm, tạm dừng, quá vài ngày rồi hãy nói tiếp.” Hắn không thấp thỏm không cách nào che đậy sơ hở trong lời nói. Sau khi ứng phó qua loa với những người đó, Triệu Vĩnh Yên đứng dậy bước đi , dừng ở trước gót chân Hình Hoan, đè thấp tiếng nói hỏi, “Nhớ hưu thư rồi phải không?”

“…” Không ai nhớ loại đồ vật này cả.

“Hôm nay ta sẽ không viết nhưng cũng sẽ làm chút trò hay.” Vừa nói, hắn đột nhiên lại lớn tới tiếng nói, quát: “Ngươi! Từ hôm nay trở đi, nhốt mình trong phòng tự sám hối. Không được ta cho phép, không tự ý ra khỏi cửa phòng nửa bước!”

Chương 20

“Nếu lỡ đói bụng làm sao bây giờ?”

“Cho ngươi chuẩn bị lương khô,số lượng dùng trong nửa tháng!”

Hạ nhân đang làm việc nghe lệnh vội đến. Người bình thường, ai cũng có thể nhìn ra nhị thiếu gia nay nộ khí ngút trời, nên bọn họ không dám làm trễ nãi dù chỉ chốc lát. Song, mới mang Hình Hoan đi hai bước, tiếng gầm gừ của nhị thiếu gia lại một lần nữa truyền đến, “Đem áo cà sa trên người nàng tháo ra, cho nắm lửa thiêu hủy, ngay cả tro cũng không giữ!”

Đúng! Chính là như vậy, hắn không thể để trong lòng nàng đắc ý, nếu nàng hoàn toàn không để ý mặt mũi của hắn, công khai khoác quần áo của gian phu trở về phủ, tại sao phải trông cậy vào hắn biết điều một chút dâng lên hưu thư , thành toàn cho bọn họ?

Bọn họ hành hạ hắn hai năm , hắn có quyền trả thù.

*

Nhốt mình trong phòng đối với Hình Hoan mà nói không phải là việc khó, nghiêm khắc mà nói, gả cho Triệu Vĩnh Yên trong hai năm, nàng lúc đầu có một năm rưỡi thời gian nhốt mình trong phòng, còn dư lại nửa năm cũng dùng để thu hưu thư .

Nhưng vấn đề là, một mình trong phòng ở quá khứ, tướng công nhà nàng ít nhất sẽ không cách dăm ba phút hỏi một câu…

“Biết sai lầm chưa?”Hắn tư thái ưu nhã ngồi ở trước gót chân nàng, cau mày thưởng thức canh thận cừu trắng, cái thìa chà nhẹ qua bát sứ phát ra âm thanh “Leng keng” hợp với chất vấn nhàn nhạt của hắn, rất dễ nghe.

Nàng xếp hai đầu gối ấm áp ngồi trên ghế quý phi, gặm bánh bao, văng ra từng trận ho mãnh liệt, hắn nâng chung trà lên, đưa mắt nhìn nàng, dưới ánh mắt khát vọng của nàng, như không có việc gì đem chung trà uống không dư thừa một giọt. Hình Hoan vô cùng đau đớn đấm ngực, ý đồ đem bánh bao nghẹn ở nơi cổ họng nuốt xuống.

Cuối cùng, hay là phương pháp dùng sức nuốt nuốt nước miếng có hiệu quả , sắc mặt nàng từ từ chuyển lại bình thường, liên tiếp vuốt mấy cái, “Bẩm tướng công, biết sai rồi.”

“Sai ở đâu?” Câu trả lời của nàng, cho hắn hơi cảm giác hài lòng không còn nhíu mày nữa, khó được thiện tâm nổi lên thay nàng rót chén trà.

“Ngô… Người không muốn uống canh thận cừu trắng, ta một lát sẽ viết thư để cho mẫu thân đừng nữa gửi tới.” Nàng nói xong chuyện lạ, một bộ dáng rất hiểu tâm sự của hắn. Hồi tưởng lại vẻ mặt dường như rất thống khổ giống uống thuốc vừa rồi của hắn, Hình Hoan cảm thấy phân tích của mình rất đúng , thật là thiện giải nhân ý.—— phanh.

Nhưng câu này nói cũng không lấy được lòng Vĩnh Yên, động tác châm trà cứng lại, một hồi lâu sau, hắn nặng nề cầm bình trà trong tay gõ hướng mặt bàn, trừng mắt lạnh lùng nhìn nàng, “Ta rất hài lòng canh thận cừu trắng mẫu thân ngươi gửi tới, điều ta không hài lòng chính là ngươi! Ngươi không bằng viết thư để mẹ đem ngươi dẫn trở về, vĩnh viễn đừng xuất hiện trước mặt ta.”

“Việc này làm sao làm được, nếu ta đi, ai chăm sóc ngươi.” Nàng nuốt vào một ngụm bánh bao cuối cùng, lời nói thấm thía theo sát hắn phân tích lợi hại trong đó.

Hiển nhiên đó cũng không phải điều Triệu Vĩnh Yên lo lắng, hắn cố chấp ngay cả chính hắn cũng không hiểu nổi, “Mặc áo cà sa màu xanh chiếu cố ta? Ta không cần.”

“Ta hôm nay không có mặc áo cà sa màu xanh nha.” Hình Hoan đắc ý kéo kéo áo bông trên người, đó là nàng gần đây mới vừa may cho mình, màu sắc diễm lệ, kiểu dáng mới mẻ độc đáo, còn có thắt lưng, nghĩ đến nữ bộ khoái Dương Liễu kia eo thon nhỏ, nàng đứng thẳng người dậy, cố ý lấy tay nắm chặc bên hông quần áo.

Tự cho là như vậy có thể nổi bật ra kích thước lưng áo được cho là mảnh khảnh giống như trước của nàng, đáng tiếc có chút hoàn toàn ngược lại, nàng quên mình dưới thân áo bông kia còn đút lấy tầng tầng lớp lớp áo bông.

Ít nhất trong mắt Vĩnh Yên, nữ nhân trước mặt vóc người hình dạng ống tròn, một người toàn xiêm y đẹp mắt kia lại càng khiến hắn không dám nhìn, “Ta… Ta thu hồi một phong hưu thư , ngươi có thể mặc đồ khác hay không: đừng mặc loại quần áo sắc màu phong phú như thế?”

Loại màu sắc này xin thề còn tươi hơn cả màu đỏ tươi, ai mà chịu nổi? !

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau