GIANG HỒ KỲ CỤC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Giang hồ kỳ cục - Chương 11 - Chương 15

Chương 11

Đơn giản là mới vừa rồi có trên cả trăm người cả nam lẫn nữ khí thế bức người. Tuy đao kiếm trong tay họ không ra xuất ra nhưng vẫn khiến cho dân chúng bình thường không rét mà run. Khó mà bảo đảm quán trà này không phát sinh ẩu đả, để tránh không bị liên lụy, nhanh chóng rời đi là thượng sách.

Cho dù chưởng quỹ, tiểu nhị nhất tề đồng loạt ra trận, tặng nước trà để an ủi giữ khách lại, nhưng cuối cùng vẫn là người đi trà lạnh.

Duy nhất chỉ còn lại mấy khách nhân ở bàn trà bên kia…

Nam tử ngồi gần cửa sổ, kê chân lên gác, búi tóc buộc lỏng lẻo thả lòa xòa ra phía sau ót, lộ ra cỗ hơi thở chết chóc suy sụp, lại khoác thêm trên mình một thứ tựa như áo cà sa, xanh đậm chói mắt, thật giống như chồi non mùa xuân nảy mầm từ dưới đất vươn lên, thanh tân lại khiến cho người nhất khó có thể thích ứng.

“Thí chủ, tự này … Ai !!” Hắn chau mày nhìn chữ viết trên giấy của vị nam tử ngồi đối diện, đầu vừa khẽ động, tròng mắt vừa chuyển, nhìn lướt qua đám người trong giang hồ kia, một cái tiểu áo bong đặc biệt hấp dẫn toàn bộ lực chú ý của hắn.

Mượn một tiếng thở dài nặng nề, hắn không được tự nhiên xoay người lại, đưa lưng về phía cửa sổ, sợ nữ nhân đáng chết kia nhìn thấy hắn.

“Đại sư cứ nói, đừng ngại ….”. Vị thí chủ ngồi đối diện kia không một chút nghi ngờ, cho là hắn có điều chi khó nói. “Thí chủ có phải là thương nhân? Nếu bần tăng đoán không sai, thiên ý quyết thí chủ sẽ mắc vào một tai kiếp sắp tới. Nhẹ thì rủi ro, nặng thì nhà có huyết quang…” Nói được một nửa, hắn đột nhiên ngừng lại, bởi vì cách đó không xa có người đột nhiên dừng lại cước bộ.

Ngộ Sắc căng thẳng thần kinh, chậm rãi nghiêng đầu, không để lại dấu vế hướng đầu sang phía bên kia mà nhìn chăm chú. Còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, liền nghe được một lời nói bạc bẽo, hà khắc truyền tới – “Chỉ là kẻ râu ria, không cần thiết nhắc tới”.

Trực giác nói cho hắn biết nhất định có trò hay diễn ra, bỏ lỡ sẽ hối hận. Nghĩ đến đó, Ngộ Sắc vểnh tai, tiếp tục nghe trộm.

“Ta nói Đại sư, ngài trước phải nói rõ đã.”

“Đại sư bây giờ muốn cùng Phật trao đổi, thỉnh thí chủ đừng quấy rầy.” Hắn mắt không dời ném lại một câu.

Vị thí chủ biết điều một chút liền lui qua một bên, thở cũng không dám thở mạnh, chỉ sợ quấy rầy đến Đại sư tham thiền.

Mặc dù như thế nhưng tiếng ồn ào ở đầu kia vẫn như cũ khiến Ngộ Sắc rất khó tập trung lỗ tai mà nghe rõ tình huống.
Cho đến khi bóng dáng Hình Hoan dần dần nhích tới gần bên cửa sổ quán trà, hắn mới hoàn hồn chau lại đôi mày, tầm mắt đuổi theo bóng dáng nàng đang đi đến. Lý trí nói cho hắn biết, nữ nhân này rất phiền toái, không nên chọc thì tốt hơn. Nhưng thấy dáng vẻ cô đơn tràn ngập quanh nàng quá mức rõ ràng, hắn muốn quên cũng thật khó khăn.

Không tự chủ được, hắn nặng nề ho khan, cố gắng thu hút sự chú ý của nàng, nhưng kết quả, mắt nhìn thấy bóng dáng quen thuộc bên cửa sổ kia, nàng vẫn hồn nhiên chưa liếc sang chỗ khác.

Cho nên, Ngộ Sắc quyết định hóa bị động thành chủ động, quỷ thần xui khiến hắn vươn tay, chính xác không lầm rơi vào hông của nàng, dùng sức nắm chặt.

“A…!” Nàng há mồm, thần sắc khiếp sợ, kêu lên.

Ngộ Sắc không để cho nàng kịp hô lên thành tiếng, dùng lực khéo léo đem nàng kéo đến bên cửa sổ, nhưng ngay sau đó vừa vặn ôm lấy nàng, vẽ bối rối thoáng hiện qua trên khuôn mặt hắn. Liền sau đó nhanh chóng khôi phục thành bộ dáng cà lơ phất phơ: “Ngươi vẫn khỏe. vị hôn thê?”

“…. HÒA! THƯỢNG! THÚI!”

Chuyện xảy ra trên thế gian thật kì quặc, có một số ít người, tại một số thời điểm, cho dù ở cùng một quán trà uống trà, có thể cũng không gặp được. Nhưng cũng có khi, hằng ngày cũng có thể gặp được. Cũng giống như bây giờ, Hình Hoan vô cùng kinh ngạc khi nghe thấy tiếng nói quen thuộc phát ra từ phía sau, toàn bộ kinh ngạc dần dần thành tức giận.

“Hư! Đừng kêu, hãy để dành đêm xuân rồi hãy kêu.”Khóe miệng hắn nở ra nụ cười rạng rỡ, Hình Hoan ngược lại rất tỉnh táo. Coi như nàng là nữ nhi giang hồ, cũng phải tuân thủ kỷ cương pháp luật, từ trước đến nay nàng vẫn vì biểu hiện công dân tốt của bản thân mà tự hào.

Không thể để hắn xúc phạm hình pháp của nàng. Nghĩ tới đó, nàng xoay người lại, hừ lạnh, “Đại sư, vị hôn thê của ngươi không phải đã chết rồi sao?”

Hắn mỉm cười đánh giá nàng trong chốc lát. Nhớ được vài ngày trước, khuôn mặt này còn thể hiện vẻ mặt rất sinh động phong phú, trước mắt, rất giống như con dế mèn bại trận. Hắn không tính là kẻ hoa tâm gieo tình khắp chốn, vào giờ khắc này vô duyên vô cớ sôi trào, “Ngươi không phải là còn sống rất tốt sao? Đi, ôn chuyện cũ chút đi.”

Vừa nói, hắn không khỏi vô thức giữ chặt cổ tay nàng, nhấc chân liền hướng cửa quán mà đi. Dù Hình Hoan dùng hết khí lực toàn thân, cũng không thoát khỏi sự kiềm chế của hắn. “Đai sư, ngươi… , ngươi có vị hôn thê sao? Ngươi không phải là người xuất gia à?”

Đột nhiên, phía sau hai người truyền tới một giọng nói yếu ớt, Ngộ Sắc bỗng dưng dừng lại cước bộ, giống như gặp phải thứ gì cực nóng, lập tức buông tay Hình Hoan, mang khuôn mặt tươi cười, xoay người, nhớ lại chính sự. “Nga, thí chủ, là như thế này…”

Như thế nào? Hắn nhíu mi tâm, âm thầm trong lòng nghĩ ra vô số lời nói dối, cuối cùng lại bị mình từng cái bác bỏ. Đã sớm biết gặp nữ nhân đáng chết này là không có chuyện gì tốt, hắn lại còn ngu xuẩn đi trêu chọc nàng. Mắt thấy con dê béo sắp đến miệng lại chạy đi mất, Hắn ảo não nhắm mắt lại, không kiềm được than nhẹ một tiếng.

Tình thế nhanh chóng xoay chuyển, Hình Hoan chiếm thế thượng phong, vô cùng nhàn rỗi, đánh giá nam tử xa lạ trước mặt kia.

Chỉ thản nhiên liếc mắt một cái thôi, một cỗ thán phục đột nhiên nảy lên, không ngờ có người có thể đem giang hồ đáp chơi thành như vậy. Khuôn mặt tràn đầy phong độ của người trí thức, nụ cười thanh tân, diện mục toát ra tú khí, tựa như đóa đào nở rộ. Chợt nhìn qua tựa hồ như kinh luân đầy bụng, xuất khẩu thành thơ. Nhưng mà! Tại sao, hắn lại có thể như vậy: Toàn thân mang bạc, hơi thở toàn nồng đậm hơi tiền quả thực khiến cho người ta giận sôi gan.

Xiêm y khảm tơ vàng mọi nơi mọi chỗ, nhịn.

Trên đai lưng gắn mãn ngân sức, cũng nhịn.

Trên cổ đeo nhiều dây xích vàng chóe lấp lánh. Có cần hay không mang nhiều như thế, a?

Hình Hoan bị cả kinh há hốc miệng, vừa định dời đi ánh mắt không đếm xỉa gì đến hắn. Nhưng bỗng nhiên nàng chợt chú ý nhận ra trong tay của hắn đang cầm cây quạt trên mặt có viết chữ.

Chương 12

Quang mang phút chốc lóe lên trên phượng nhãn rồi biến mất không dấu vết, nàng bỏ qua suy nghĩ lạnh nhạt, thờ ơ, nghiêng người, hướng về phía Ngộ Sắc môi nhấc một nụ cười xấu xa, hạ thấp giọng đắc ý nói: “Ngươi vẫn tiếp tục túm chặt ta à? Người đi lại trong giang hồ, sao khó tránh khỏi ướt giày.”

“Không văn hóa, bình thường đứng bên bờ song sao có thể không ướt giày được.” Hắn mím môi, nheo mắt nhìn lại, khóe mắt đuôi long mày hàm chứa sự châm biếm.

“Thì ra là vậy, ta không có văn hóa, vậy ngươi đi tìm người có văn hóa tới giúp ngươi đi.”

“Ai nói ngươi không có văn hóa, bần tăng giúp ngươi trừng trị kẻ đó.”

Hắn đành chọn cách thỏa hiệp làm Hình Hoan thỏa mãn, nàng xoay người, bày ra bộ dáng điềm đạm đáng yêu, ai oán nhìn về phía vị nam tử xa lạ kia, khóe mắt ngấn lệ. “Nhâm công tử, ngài hiểu lầm…”

“Ủa, vị cô nương này làm sao biết tại hạ họ Nhâm?”

“Trực giác…” Vị công tử này, nếu muốn người ta không biết phiền đừng đem tên mình viết lên phiến quạt, đã vậy còn viết lớn như vậy.

“Đại sư, ngài quả thực không phải là người thường, ngay cả vị hôn thê của ngài cũng có thể đoán trước mọi việc.”

“Nhâm công tử, xin đừng nói vậy nữa, ta giờ đã không còn là vị hôn thê của đại sư nữa. Ngài nói như thế, sợ rằng sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của đại sư. Ta cùng với đại sư đúng là đã từng có hôn ước, nhưng trước ngày thành thân, đại sư bỗng nhiên phát hiện Phật Tổ càng cần hắn ta hơn, liền không từ mà biệt lập tức xuất gia. Trải qua mấy năm, ta suy đi tính lại, nhận thấy không thể cùng Phật Tổ tranh giành. Nếu thương hắn, nên yên lặng chấp nhận ý muốn của hắn. Cho nên, lần này đến gặp, chính là muốn cùng đại sư kết thúc trần duyên, coi như… coi như … ta đã chêt, kiếp này vô duyên chỉ đành hẹn kiếp sau tái tục, qua một thời gian ta cũng sẽ xuất gia, theo hắn phụng dưỡng Phật Tổ, phổ độ chúng sanh.”
Giống như lần trước, nàng chỉ cần phóng đại một chút, một câu chuyện xưa có đầu có đuôi liền hạ bút thành văn. Không cần cấu tứ, không cần chi tiết, cứ như vậy sinh động như thật, tựa như đó thật sự là chuyện xưa đang được kể lại. Năng lực nghiệp vụ như thế thuần thục, để cho Ngộ Sắc xem thế là đủ rồi.

Bởi vậy có thể thấy được, có lẽ nàng – một người không có vị hôn phu để bái đường thành thân thì so với việc làm vị hôn thê đã chết của hắn tốt hơn nhiều.

“Ta đã sớm biết chúng ta là một đôi tri kỉ mà, quả nhiên nàng rất hiểu ta.” Hừ, trong ngày thành thân chạy đi xuất gia.. Nếu có lần sau sao ngươi không đem ta nói thành ti tiện thêm chút nữa!!!

“Ân, ta biết!!” Không cần ta nói, bản thân ngươi cũng đã ti tiện lắm rồi.

Hai người trong lòng thầm nghĩ, người ngoài nhìn vào không hiểu. Làm người đứng xem như vị Nhâm công tử kia, chỉ có thể ở giữa “Mi lai nhân khứ” nhìn ra liễu tình thâm ý khó cất, sinh tử tùy người. Rất hiển nhiên, đoạn tình trần thế hiếm có này khiến hắn cảm động. “Ta rất thông cảm với nghiệt duyên của người, thật sự khiến người ta xúc động. Nhưng đại sư, vừa rồi ngài nói đủ loại thí dụ như về việc sống chết của ta. Ta thật sự sẽ có rủi ro hay tai ương dính máu hay sao?”

“Nhâm công tử, nơi đây nhiều người nhiều miệng, không nên nhiều lời.” Không đợi Ngộ Sắc mở miệng rao giảng, Hình Hoan vội trách móc.“Không sao, vậy nếu không chê thì xin mời đại sư cùng vị sư thái tương lai ghé đến phủ của tại hạ để dễ bề nói chuyện.” Nhâm công tử vội vã đáp lời của nàng, không để cho bọn họ có cơ hội né tránh.

“Nếu thí chủ nói như vậy…., thôi được vậy chúng ta đành tận lực mà giúp người vậy.” Ngộ Sắc bày ra vẻ mặt do dự, thật sự rất cố mà làm. Thế nhưng, hắn lại lôi kéo Hình Hoan chạy như bay, một chút cũng không do dự, nàng không nhịn được liếc nhìn quán trà không có một bóng người, ân, đây mà là nhiều người nhiều miệng sao?

Hình Hoan trịnh trọng gật đầu, nhanh chóng theo đuôi Ngộ Sắc, nàng kìm lòng không được liền nói “Bạc lừa gạt chia đều.”

“Tam – Thất”

“Ngũ – Ngũ” Nàng kiên định chắc giá.

“Lục – Tứ” Hắn khóe miệng co giật, tìm kiếm sự nhân nhượng.

“A…! Nhâm công tử đột nhiên ta nhớ tới…”

“Ngũ – Ngũ!!!” Ngộ Sắc cảm nhận được tư vị trong lòng co rút đau đớn, ôm lấy ngực, hạ thấp giọng bất đắc dĩ đáp ứng.

Chương 13

Dựa theo tài liệu thu thập về Nhâm gia, dọc theo đường đi Ngộ Sắc dùng biện pháp duy nhất: Lời ít ý nhiều làm phương thức chỉ giáo nàng. “Có lầm hay không, hắn keo kiệt như vậy làm sao có thể lừa gạt a.” Hình Hoan không cần nhiệm vụ mang tính khiêu chiến này để tận hưởng cảm giác thành công, nàng chỉ để ý kết quả cuối cùng.

“Ta không tin hắn là kẻ dụ mãi không được. Quyết định! Dùng mỹ nhân kế, ngươi làm, ta ở phía sau tiếp ứng.” Ánh mắt hắn kiên định, chí khí bừng bừng nói.

“Nói đùa! Ta đã thành thân, là người đã có phu quân” Nàng còn đang trinh liệt giải thích từng từ, bỗng nhiên bị một chậu nước lạnh giội thẳng mặt, khiến Hình Hoan im lặng.

Bốn phía, nhất tề im lặng, mấy nha hoàn nho nhỏ ngây ngốc đứng chết trân tại chỗ, Nhâm Vạn Ngân đang dẫn đường phía trước dừng cước bộ tò mò nhìn lại, ngay cả bọn hạ nhân cũng nhìn về phía nàng.

Những ánh mắt đồng loạt quét qua nhìn Hình Hoan, nàng run rẩy ngây người, nước không ngừng theo lọn tóc rơi xuống, chỗ ngồi bên chân nàng đã sớm ướt đẫm. Một hồi lâu, Hình Hoan ngẩng đầu lên, hắt xì vang dội, mọi người mới tỉnh lại. “Đại sư, ngài … đây là sao ….” Nhâm Vạn Ngân kinh ngạc nhìn bằng chứng phạm tội vẫn còn nằm trong tay Ngộ Sắc. Rõ ràng là một chậu đồng, nhưng nghĩ mãi không ra về hành động của Ngộ Sắc đối với vị hôn thê tiền nhiệm, chỉ có thể chờ đợi câu trả lời từ phía đại sư.

“Nga, khiến cho thí chủ chê cười. Đây chỉ là một tập tục nhỏ của quê hương ta trước kia. Hắt nước là biểu trưng cho sự tôn kính, quý mến. Ta tôn kính nàng nên không nhịn được dội nước nàng. Cảm phiền thí chủ có thể cho nàng mượn một bộ xiêm y chứ? Đừng để nàng cảm lạnh.”

“Được, được, được.” Nhâm Vạn Ngân dùng sức gật đầu, tỏ vẻ thông hiểu, còn suy nghĩ một hồi xem có muốn bị dội một chậu nước vô người hay không. Cũng may, hắn còn nhớ rõ việc cấp bách trước tiên là kiếm một bộ y phục cho Hình Hoan mặc để không bị cảm lạnh, vội vàng hướng phía mấy nha hoàn đang đứng thất thần phân phó “Còn đứng chết trân đó làm gì, mau mau kiếm một y phục cho sư thái tương lai rồi đưa đến sư thái một gian phòng. À, không cần phải quá tốt, vị sư thái tương lai này là người giản dị.”

“Đa tạ thí chủ, thí chủ vui lòng chờ đợi một chút đợi nàng thay xiêm y xong rồi chúng ta cùng nói chuyện.” Hắn chắp tay trước ngực, lễ phép chu đáo đưa Nhâm Vạn Ngân rời khỏi, liếc mắt thấy Hình Hoan vẫn đứng tại chỗ bất động, hai gò má nóng đến đỏ bừng. Nàng nhìn hắn một cách tàn bạo, lửa giận như bất cứ lúc nào cũng có thể tuôn trào. Hắn mang vẻ mặt bất hảo tươi cười trách móc “Hắt nước thật sự là biểu tượng cho sự tôn kính, người xuất gia không biết nói dối đâu.” “Ta biết.” Nàng kiềm chế cảm xúc, trong thanh âm lộ ra sự nhẫn nhịn.

“Vậy thì tốt, ngươi như vậy thật có văn hóa, nói vậy ngươi nhất định hiểu.” “Hừ, chẳng phải tôn kính cũng không cần dội nước sôi sao!”

Nước sôi từ trên đầu dội xuống, tại sao cái đầu ngươi kia không sưng thành đầu heo?

Sự hoài nghi trong lòng không có thể nói ra miệng, cửa phòng “Cạch” một tiếng bị mở ra, Hình Hoan sau khi thay xiêm y đi ra, Ngộ Sắc cảm thấy chậu nước kia tạt quả thật đúng. Đúng như hắn dự đoán, nàng sau khi cởi bỏ chiếc áo bông nồng đầm hương vị quê mùa kia, nữ nhân này mặc dù không mĩ lệ đến mức khuynh thành khuynh quốc nhưng vẫn có thể làm xao động trái tim người ta trong chốc lát. Mỹ nhân kế, dĩ nhiên phải có mỹ nhân phối hợp mới thành. “Hảo, đi thôi, tốc chiến tốc thắng.” Thành thực mà nói, Hình Hoan không hề để ý hình dáng của nàng, nàng chỉ muốn nhanh một chút hoàn thành chánh sự.Nhưng hết lần này tới lần khác cái tên giả hòa thượng này so với mục tiêu của bọn họ càng khó hầu hạ hơn. Không những không thể cho nàng đi thực chiến như ý nguyện, còn cứng rắn đem nàng trở lại. Mũi chân vừa nhấc, liền đá văng cửa phòng, không nói tiếng nào mà đem nàng đưa đến trước đài trang (bàn trang điểm của nữ nhân thời xưa).

Hình Hoan còn ngây ngô chưa kịp hiểu hắn định làm gì, đã cảm thấy da đầu truyền đến một trận đau nhói, ngước lên nhìn thấy mình trong gương tóc tai tháo ra. Cái tên hòa thương nên thủ thanh quy không gần nữ sắc kia đứng bên, nàng cau mày khó chịu : “Ngươi muốn làm gì, sẽ không phải bắt ta quy y thật chứ? Ta không cần!”

“Ai, kiểu tóc của ngươi thật quá xấu đi nha. Mau đưa lược đây.” Hắn trừng mắt lên, lười quan tâm nàng đang hồ ngôn loạn ngữ. Ầm thầm nghiêng đầu nhìn về phía gương đồng, nghĩ ngợi xem mặt của nàng nên tạo kiểu gì là phù hợp.

Lời nói của hắn làm cho nàng cảm thấy buồn bực, nhìu chặt chân mày. Thanh âm của hắn có mấy phần tương tự như Vĩnh Yên, chỉ có điều không đả thương người như Vĩnh Yên. Triệu Vĩnh Yên cũng thường nói tóc nàng rất rất xấu, mặt cũng xấu, đi ra ngoài sẽ làm mất mặt hắn.

Trên thực tế, ngoại trừ mẫu thân, không có một ai khen nàng đẹp. Nàng cũng chưa bao giờ cảm thấy đẹp xấu có gì quan trọng. Trước khi xuất giá, mẫu thân có dạy làm thê tử chính là đem tướng công mình hầu hạ cho tốt, không nói huyên thuyên, không ghen tuông vô cớ,… Ân cần dạy bảo hết mực, nàng nhớ rất rõ, từng câu từng chữ mà mẫu thân nói. Cho là chỉ cần tất cả đều làm được tướng công sẽ đối với nàng tốt hơn một chút.

Song, chỉ một câu nói “Chỉ là kẻ râu ria, không cần thiết nhắc tới.” làm cho nàng hiểu ra rằng phải chăng mình đã đi nhầm hướng. Hai năm, nàng đối với hắn chẳng qua là kẻ dư thừa. “Ta thật xấu lắm sao?” Nàng yếu ớt mở miệng, không quan tâm người bên cạnh là địch hay bạn, cũng quên lãng sự đụng chạm, chỉ lo thỉnh giáo hắn.

Trong giọng nói ẩn chứa điều gì đó khác so với giọng nói trước kia đã để lại ấn tượng trong hắn một trời một vực, Ngộ Sắc ngẩn người, thuần thục tạo dáng trên mái tóc đen để không rối loạn. Hắn cười cười, nhìn nàng trong gương đồng, “Rất đẹp, không xấu… ta đã thấy có nhiều người so với ngươi còn xấu xí hơn.” . “Lời ngươi nói thật khó làm cho người khác tin tưởng” Nàng nhăn mặt, thật sư rất khó tin tưởng lời hắn.

Chương 14

Ừ, lời này hắn không phủ nhận thậm chí còn đối với suy nghĩ làm rõ sai trái của nàng mà mỉm cười, thuật tiện lấy một túm tóc cuộn ra sau, hắn nghiêm túc cẩn thận đè lực nhẹ giọng khuyên nhủ nàng đang cố chấp, hồi sau mới e dè hỏi. “Ngươi thật sự thành thân rồi?”

“Dĩ nhiên.” Khó có dịp Ngộ Sắc ở trước mặt nàng nói thật, nàng cao giọng, bừng bừng khí thế.

“Vậy tại sao lại ở Triệu gia trang làm nô tỳ?”

“Di, sao ngươi lại biết ?” Nàng tò mò trong chốc lát, ngẫm lại đây cũng không phải là điều bí mật gì, hắn biết cũng không kì quái.

“Ta là nhi nữ giang hồ, tướng công cũng là người trong giang hồ. Tất cả không câu nệ tiểu tiết nên thành thân là một chuyện, làm công là một chuyện khác, không hề mâu thuẫn.”

“Vậy tướng công của ngươi đâu?” So sánh với thân phận nha hoàn Triệu gia trang của nàng, hắn càng hiếu kỳ chính là nếu tướng công của nàng cũng là người trong giang hồ, tại sao lại để nàng ở trong Quần Anh lâu chịu nhục nhã. Chẳng lẽ, trong đầu tên kia về việc không câu nệ tiểu tiết thì chuyện hôm đó không tính là nhục?

Vấn đề này khiến cho Hình Hoan nhất thời im lặng, lâm vào trầm mặc. “Được rồi, xem như ta chưa hề hỏi. Đừng làm ra vẻ mặt oán phụ.”

“Tâm của tướng công ta đã có chủ, mà người đó…. không phải là ta..!” Nàng nhớ kỹ việc đáp ứng với Triệu Vĩnh Yên che giấu thân phận giữa bọn họ, nhưng nếu nói như vậy chắc không tính là tiết lộ. Nàng chẳng qua chịu đựng quá lâu, mới nói ra lời trong lòng.

“Lời người nói cũng thực rất khó tin a.” Hắn quả thật không rõ trong đầu nàng còn giấu bao nhiêu chuyện khiến cho người khác tò mò thế này.

“Như vậy đi, hôm nay là mồng tám, sau này mỗi tháng vào mồng tám, hai chúng ta cùng thề không nói láo. Nếu không sẽ sinh ra hài tử không có nách !!!” [kinh khủng ==!] Hình Hoan nói xong lời thề son sắt, thấy Ngộ Sắc cũng phối hợp gật đầu. Nàng mới buông tiếng thở dài, nặng nề nói. “Người tướng công yêu không phải là ta!”“Ngươi thích hắn sao?”

“Hắn là tướng công của ta nga!” Nàng trả lời gián tiếp, ngụ ý là gả thì cũng gả rồi, không có chọn lựa, buộc phải thích.

Tiếng nói vừa ngưng, hắn cũng vừa lúc dừng động tác trên tay, dốc lòng vì nàng búi tóc, đầu ngón tay dựng lại trên gương mặt của nàng, mạnh mẽ giữ chặt cái đầu không yên phận của nàng, đánh giá trước sau. Hảo, hắn rất hài lòng với tác phẩm của mình.

Lúc này tâm tư mới quay về, hắn cúi xuống nhích tới gần nàng, vuốt tóc mai nàng, trêu chọc nói “Tối nay đừng về nhà, thỉnh thoảng vì mình sống một ngày.”

Lời nói trúng tim đen của nàng, thổi qua màng nhĩ chạy tới tâm gan của nàng, nằm lại nơi trái tim của nàng, lan tỏa ra một cảm giác xa lạ. Hình Hoan cảm giác được phảng phất có từng đợt rung động không ngừng dưới đáy lòng khiến cho tâm tư nàng nhộn nhịp, quấy nhiễu làm trái tim nàng nhồn nhột, ngứa ngứa. Rồi lan tới yết hầu, nàng không thể làm gì khác hơn là để mặc cho cảm giác tê dại này lan tràn trong cổ họng.

Cảm giác đặc biệt này nàng còn chưa cảm nhận đủ thì đột nhiên ngoài cửa truyền đến một âm thanh.

Chương 15

Vị đại sư nói chuyện rất mơ hồ cùng sư thái tương lai mặc tiểu áo bông. Đại sư thì quá tuấn tú trong khi sư thái tương thì quá mập, vô luận nhìn từ góc độ nào cũng là cặp đôi kì lạ.

Nhâm Vạn Ngân nghe tiếng “rủi ro”, “huyết quang” kia làm cho sợ đến hoang mang, quên tất cả kỳ quái, ngốc nghếch hồ đồ mà đem cặp này rước vào trong nhà.

Nhưng sau khi đến phòng khách uống một chén trà, hắn tự dưng thông suốt.

Tại sao phải như vậy? Tại sao lại đi tin tưởng cái tên hòa thượng tóc dài kia? Áo cà sa có thể là tự tạo ra, giấy chứng nhận cũng có thể làm giả, lừa gạt được một gian thương như hắn. Hắn chỉ có thể lừa gạt người khác, không thể bị kẻ khác lừa gạt. “A ! Lão gia, ngài muốn đi đâu? Cơm nước lập tức dọn lên nha.”

Sau khi hắn nghĩ thông, không nói lời nào, từ trên ghế đứng dậy, nhấc chân bước ra khỏi phòng khách, tên nô tài không hiểu ý vội vàng chạy theo. “Lão gia ta đã nghĩ thông, không thể để cho những kẻ không có lai lịch ở tại Nhiệm phủ ăn uống chùa.” Cước bộ càng tăng nhanh, đưa ra quyết định thận trọng, tính toán hiện uy thật dữ, để bọn hạ nhân biết hắn không phải đơn thuần thừa kế gia nghiệp của tổ tiên, mà còn rất sắc sảo, nhạy bén. “Nga, cho nên?”

“Cho nên, lão gia ta bây giờ sẽ đi xuống gặp tên hòa thượng cùng sư thái tương lai kia chứng minh, ta không phải là kẻ dễ lừa gạt!”

“Dạ, nhưng lão gia… ngài đang đi nhầm đường, bọn họ đang ở trong căn phòng cũ lâu năm chưa sửa, phía sau viện kia.”
“… Hừ…. ta dĩ nhiên biết, ta nghĩ trước tiên thưởng thức phong cảnh, ai cần ngươi lo!”

Vừa dứt lời, hứng thú thưởng thức phong cảnh của hắn bỗng biến mất, xoay người lại, thay đổi phương hướng tiếp tục đi.

Dọc đường đi liên tục, không ngừng không chỉ có cước bộ của hắn, còn cái miệng của hắn, những lời nói cằn nhằn liên mien không ngừng từ môi mỏng tinh xảo văng ra. Hắn vận dụng hết sức năng lực phân tích suy lý của mình, thí dụ những thứ rất huyền ảo, phiêu bồng kia kết luận làm sao không thể tin, trang phục của sư thái tương lai như cái bánh bao, cùng với một điểm mà hắn để ý nhất … “Ta, tại sao đột nhiên lại hoài nghi bọn họ như vậy? Căn cứ chính xác là vị sư thái tương lai làm sao xấu như vậy? Theo lý mà nói người có phật duyên cùng phật tương đối thân cận, bởi vậy mà suy đoán ra phật tổ hẳn là có thể ưu đãi họ hơn bọn hắn, để cho bọn họ hấp dẫn tươi đẹp hơn… so với người thường… A!”

Hắn nói nhỏ dần thì rất hoảng hốt, kèm theo một tiếng kêu thảm thiết thê lương cùng nặng nề đồng thời phát ra.
Vô số bọn nô tài theo đuôi sau đó giật bình, mắt thấy chủ tử nhà mình bỗng nhiên dừng cước bộ, tạm dừng bên ngoài phòng hai tên lừa gạt xấu xa, xuyên thấu qua ô cửa nửa mở nửa khép, kinh ngạc nhìn người bên trong đến xuất thần, dằng dặc tuôn ra hai chữ “mỹ nhân”, sau đó không thể khống chế đụng vào cánh cửa. Thân là nô tài nhưng đối với việc này, hắn đành tỏ vẻ thương cảm mà không thể giúp gì được.

Phía sau đột nhiên có tiếng vang, Nhâm Vạn Ngân thành công thu hút sự chú ý của hai người. Nhưng hắn sau khi ngơ ngác ngã từ dưới đất đứng dậy cảm thấy bối rối. Hắn rõ ràng là đưa một nam một nữ. Và cũng rất khẳng định chính mắt thấy hai người tư thế cực kì ái muội trong phòng đúng là một nam một nữ.

Người nam nhân kia như cũ là vị đại sư mặc áo cà sa màu xanh, nhưng vị cô nương kia…

Nhâm Vạn Ngân vẫn cảm thấy nha hoàn trong phủ dùng kiểu dáng mới mẻ, vừa độc đáo vừa khác biệt, chính là làm việc ẩu chút, làm qua loa có lệ. Những thứ này cũng không trọng yếu, bởi vì trước mắt vị cô nương trong nhà kia ăn mặc rõ ràng rất đẹp, xiêm y trắng nhạt cân xứng với cơ thể mảnh mai, nàng quay đầu ngồi ngay ngắn trước đài trang, lộ ra cổ linh khi. “Là sư thái tương lai?” Sau khi hoàn hồn trong đầu hắn suy nghĩ rất nhanh, liếc mắt nhìn tiểu áo bông đang treo ở bức bình phong, vừa đem ánh mắt mang theo vài phần không xác định quay lại dò hòi. Còn như đang đi vào cõi mộng, Hình Hoan nhìn hắn gật đầu.

Thấy thế, đôi con ngươi của Nhâm Vạn Ngân sáng rực lên, bỗng nhiên hô to “Người! Mau tới!”

“Lão gia có gì sai bảo?” Tên gia nô thủy chung đợi ở một bên trước nghe lệnh, tay cầm cây chổi của nha hoàn mới đi ngang qua đưa tới, chuẩn bị sẵn sàng để đưa hai tên lường gạt này đuổi ra khỏi cửa.

Bị hắn hét to như vậy, Hình Hoan đang thả hồn lơ lửng chợt tỉnh lại, gương mặt đỏ bừng. Nàng lúng túng chuyển hướng nhìn về phía Ngộ Sắc, nhìn nhau một lát, lập tức đứng dậy, cùng hắn kéo ra khoảng cách, nàng không biết tên Nhâm Vạn Ngân nghe được những thứ gì, có thể hay không bọn họ sẽ trực tiếp bị đuổi ra, như vậy chả khác nào kiếm củi ba năm thiêu một giờ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau