GIANG HỒ KỲ CỤC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Giang hồ kỳ cục - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Có người nói trong chốn giang hồ có tranh đấu, có máu tanh, có chém giết, không những thế còn có rất nhiều người trong giang hồ không cần làm gì vẫn có thể ăn no mặc ấm. Bọn họ có võ công cái thế, hành tung quỷ dị khác thường khiến nhiều người sùng bái.

Nghe mọi người nói vậy, Hình Hoan cũng cho là như vậy.

Nhưng, ý nghĩ này đã bắt đầu sụp đổ từ khi nàng thành thân.

Hình Hoan là ai ?

Nàng là một người có gia thế trong sạch, kiếm sống nhờ vào nghề chăn nuôi gia súc tại một thị trấn nhỏ heo hút cách xa kinh thành.

Năm nàng vừa tròn mười sáu tuổi, trước sự chứng kiến của toàn bộ người trong thôn khoảng bốn mươi lăm hộ gia đình bao gồm thôn trưởng, nàng vô duyên vô cớ nhặt được một may mắn lớn, trở thành một "nhân vật đáng ghen tỵ nhất trong năm".

Vì nàng được gả cho nhị thiếu gia Triệu Vĩnh Yên của Triệu gia trang, đệ nhất võ lâm sơn trang về cung cấp binh khí.

Trên thực tế cuộc hôn nhân này chỉ là một trò lừa gạt, nhưng nàng kiên quyết không tiết lộ, che dấu sự thật cho tới cùng.
Tuy rằng ngày nào nhị thiếu gia cũng chỉ quan tâm đến một chuyện là làm cách nào có thể đuổi nàng đi càng nhanh càng tốt. Cách vài ngày lại có một phong hưu thư được đưa đến tay nàng. Số hưu thư nàng nhận được trong hai năm nay cũng sắp xếp đầy rương gỗ được đặt ở dưới gầm giường rồi.

Nhưng cũng may, lão phu nhân đối xử với nàng rất tốt, bà không hề trách cứ nàng không thể chăm sóc hầu hạ tướng công chu đáo. Mỗi lần nói chuyện với nàng, đều luôn tươi cười, ôn hòa, thậm chí còn ủy thác trách nhiệm nặng nề, giống như lúc này…

“ Hình Hoan, thiếp mời đại biểu của đại hội võ lâm lần thứ chín được đưa đến rồi.“

“ Nhanh như vậy sao ạ?” Nàng còn chưa hề nghe lần thứ nhất đến lần thứ táma, thế mà nay đã đến lần thứ chín rồi. Nhanh thật! “Vậy, thưa mẫu thân đại hội được tổ chức ở đâu ?”

“Ở kinh thành con à.”Kinh thành ! Đôi mắt Hình Hoan chợt sáng lên : “Mẫu thân, con có thể đến đó một lần được không ?”

“Được chứ. Triệu gia trang chúng ta là võ lâm thế gia. Nhị thiếu phu nhân của Triệu gia trang sao có thể vắng mặt được? Người trong giang hồ đều nói con là một người hiền lành, lương thiện, khiêm tốn, biết kính trên nhường dưới, cử chỉ đoan chính. Quả thật là tấm gương lý tưởng của nữ nhi trên giang hồ hiện nay. Tất cả đều nhất trí đề cử con làm đại biểu cho nữ nhân võ lâm để xuất hiện trong đại hội lần này.”

“Mẫu thân, Hình Hoan nhất định sẽ trân trọng cơ hội này, chăm chỉ học hỏi các vị tiền bối để trở thành một thanh niên ưu tú trên giang hồ, kiên trì rèn luyện, đoàn kết lẫn nhau, vì dân cống hiến sức mình. Trung với giang hồ, với sơn trang, yêu ghét rõ ràng, không quên gốc tích!” Nàng nghiêm nghị tuyên thệ.

“…Hình Hoan, những thứ này chả liên can gì đến con cả. Ta sắp xếp vậy là để cho con đi cùng với Vĩnh Yên. Đường xá xa xôi, cứ thong thả mà đi, nhân cơ hội này mà bồi dưỡng tình cảm, cố gắng lúc về trong bụng có thêm một tiểu thiếu gia. Còn việc làm thanh niên ưu tú của giang hồ, ta sẽ cho người khác làm, con hiểu không ?”

Đường xá xa xôi, đi từ từ mà bồi dưỡng tình cảm ư? Hình Hoan chẳng cảm nhận được điều đó. Nàng chỉ biết suốt dọc đường đi, Triệu Vĩnh Yên thì an nhàn cưỡi tuấn mã, còn nàng phải cuốc bộ bám sát theo sau. Nói cho ra oai là "tăng thu giảm chi". Trên thực tế, nàng đã đi mòn không biết bao nhiêu đôi giày, số bạc bỏ ra để mua giày cũng đủ để mua một con ngựa tốt.

Mà thực ra, dù không mua ngựa thì bọn họ cũng có thể cưỡi cùng một con ngựa mà, dù sao trông nàng cũng không quá to béo.

Nhưng đó là một chuyện không thể, suốt dọc đường đi, Triệu Vĩnh Yêu ngoài việc tiếp tục đưa cho nàng thêm mười tám phong hưu thư ra, thì hắn chẳng thèm có bất cứ giao tiếp gì với nàng.

Chương 2

Cuối cùng thì cũng đã đến kinh thành, “Võ lâm Quần Anh lâu” nguy nga đã ở ngay trước mặt, nhưng tướng công của nàng vẫn không quên giội cho nàng một gáo nước lạnh : “Từ bây giờ, không được phép tiết lộ cho bất kì ai biết về mối quan hệ của hai chúng ta.”

“Vâng, thưa tướng công!” Nàng vẫn giữ thái độ đoan trang, răm rắp nghe lời, nhưng … “Nhưng tướng công, vậy thiếp thân phải giới thiệu mình là ai nếu người khác hỏi? Chắc không thể nói là chỉ tò mò đi ngang qua, thấy hiếu kỳ về đại hội võ lâm nên đến tham quan chứ?"

“Cứ nói là nha hoàn của Triệu gia trang” Triệu Vĩnh Yên đáp ngay không chút do dự.

Tất nhiên hắn đã chuẩn bị sẵn cho nàng một thân phận thật tốt, cảm thấy rất hài lòng, không chê vào đâu được.

“Vâng.” Nàng cúi đầu, rầu rĩ đáp lời, “À tướng công…”

“Lại sai rồi, không được gọi là tướng công mà bắt đầu từ giờ phải gọi ta là Nhị thiếu gia, rõ chưa ? ” Vừa nói hắn vừa lướt nhìn nữ nhân đi ngay sau mình bằng ánh mắt chán ghét.

“Vâng.” Nàng ngoan ngoãn gật đầu, miệng nở nụ cười gượng gạo. Đó là nụ cười chua sót đau đớn khó nói nên lời. Thật buồn cười, đứng trước mặt người cùng mình sống nên răng long đầu bạc, mà nàng chỉ có thể an phận đóng vai một nhỏ nha hoàn.

“Còn nữa, ta sẽ ở biệt viện còn cô thì tới Quần Anh lâu. Nếu có ai hỏi thì bảo ta đã sắp xếp như vậy để cô dễ bề tiếp đãi các nhân sĩ giang hồ. Bọn họ có yêu cầu gì, một mình cô tự quyết định, đừng đến làm phiền ta.” Hắn nôn nóng nói rõ sắp xếp của mình, quyết không cho mẫu thân của hắn đạt được ý nguyện.Muốn tạo cơ hội để hai người bồi dưỡng tình cảm ư? Còn lâu ta mới chịu!

“Vâng…” Bất kể hắn yêu cầu quá đáng đến đâu, Hình Hoan cũng biết bản thân không có cơ hội phản bác.

“Còn nữa..”

“Còn nữa ?” Tướng công, có cần cặn kẽ như vậy không ? Thân phận của nàng thấp đến sát đất rồi, chàng còn muốn như thế nào nữa?“Cô có thể thay bộ quần áo khác được không?”

“Không… thiếp không cần. Chỉ cần tướng công ăn mặc sạch đẹp, thiếp xấu xí chút cũng không sao.”

Nàng khẽ mỉm cười, giọng nói nhu mì êm tai.

Ngay cả chính Vĩnh Yên cũng phải thừa nhận, lời nói rất nhẹ đi sâu vào lòng người, nếu nhắm mắt lại nghe giọng nàng, chắc chắn sẽ tưởng tượng ra không biết bao nhiêu khung cảnh xa hoa, mỹ lệ. Nhớ lại hai năm trước, khi hắn bị ép bái đường , chính là bị chất giọng làm rung động lòng người phát ra sau lớp khăn hỉ này lừa gạt. Từ đó sai một ly, đi ngàn dặm.

Người ta nói, Triệu nhị thiếu phu nhân ôn lương hiền hậu, ai nấy đều rất ngưỡng mộ vì hắn cưới được một hiền thê như vậy. Nhưng chỉ có Triệu Vĩnh Yên mới thấu hiểu cay đắng trong đó. Đúng là nàng ăn nói rất đúng mực, nhưng cách ăn mặc của nàng thì...

Áo bông hoa màu đỏ kiểu dáng thô tục phối với quần bông nhỏ cùng màu trông rất quê mùa. Từ đầu tới chân được bao bọc kín mít không chừa một kẽ hở, dường như nàng hoàn toàn không biết đến khái niệm chú ý tiểu tiết của các nữ nhi trong giang hồ. Cúc trước ngực nàng rõ ràng không thể cột nhưng nàng cứ nhất quyết cột chặt vào. Cái quần đã nhỏ, nàng lại còn dùng một chiếc dây đai quần màu xanh lá mạ buộc chặt lại, khiến thân thể nàng bó thành từng đoạn. Tựa như bất cứ lúc nào các thớ thịt mỡ cũng có thể nhảy ra ngoài vì không chịu nổi sự gò bó. Hắn còn nhớ rõ, hai năm trước trông nàng còn khá thon thả, phục trang rất tinh tế.

Vậy mà bây giờ, hai bím tóc đuôi sam to như cái bánh quai chèo bện tròn dưới hai mang tai. Nàng vốn có một mái tóc suôn mềm nhưng hắn không hiểu nổi sao giờ chúng lại lởm chởm đến thế. Mà nàng thấy vậy lại chẳng buồn để tâm đến, mặc kệ cho nó tự nhiên tung bay, toát lên vẻ quê mùa

Chương 3

Mẫu thân từng nói: “Người mà con kết hôn mặt mày đẹp như tranh vẽ, con gặp nhất định yêu thích ngay, còn sẽ bội phục về mắt nhìn của mẫu thân.”

Nhưng giờ đây, hắn thật sự muốn hỏi: “Rốt cuộc là kiệt tác của tên họa sĩ mù nào?”

“Ủa, tướng công, sao chàng nói giống hệt như mẫu thân của thiếp vậy?”

“Vậy sao? Xem ra ta cùng nhạc mẫu đại nhân thật có tiếng nói chung…A , ai rảnh rỗi nói với ngươi những thứ này!” Suýt nữa Vĩnh Yên bị kéo lệch chủ đề, nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn Hình Hoan một lúc lâu, tay nắm chặt thành quả đấm, hận không thể đánh chết nàng. Cuối cùng hắn đành phải nhẫn nhịn chịu đựng, không thèm so đo với nàng cho mất khí độ : “Ta sẽ thu hồi một phong hưu thư chỉ cần cô đi thay một bộ xiêm y khác có được không ? Mập.. không, trông đẫy đà một chút ta có thể chấp nhận được, chỉ cầu ngươi biết điều che đậy nét xấu một chút, đừng để họ Triệu chúng ta mất mặt.”

“Thiếp không có mập nha, bà bà vẫn nói thiếp nên ăn nhiều một chút, tương lai dễ sinh quý tử.”

“Kế hoạch của ta không có cùng cô sinh dưỡng cái này.”

“Ồ...Tướng… à không, nếu nhị thiếu gia không muốn sinh, vậy thì chúng ta sẽ không sinh ra, thế giới riêng hai người cũng rất tốt.”

Hừ. Đừng tưởng rằng kế khích tướng đối với hắn khả dụng, Triệu Vĩnh Yên tràn một tiếng cười lạnh: “ Chúng ta đều hiểu rõ, cái gì ngươi cũng biết, ta đây không rảnh phụng bồi ngươi, một mình ngươi muốn làm gì thì làm đi! Cứ cố gắng bày ra bộ dạng nghi gia nghi thế đi.”

“Nhưng nhị thiếu gia, cái gì gọi là nghi gia nghi thế.” Bốn chữ này quả thực quá khó hiểu.

“Nghĩa là chỉ kẻ dáng vẻ kì quái, luôn dấu mình trong xó bếp, không gặp người ngoài.”

“…”Tướng công nhà nàng … À, bây giờ phải gọi hắn là nhị thiếu gia. Tóm lại, nhị thiếu gia thật sự cứ như vậy bỏ lại nàng, phẩy tay áo mà đi, bày ra bộ mặt hỉ nộ vô thường vô cùng nhuần nhuyễn.

Hình Hoan thật sự không hiểu, nếu hắn không muốn nhìn thấy nàng, tại sao còn đáp ứng chương mẫu cho nàng cùng lên kinh thành.

Hay là có thêm nhiều cơ hội để nhục nhã nàng, làm cho nàng nhận thức rõ hắn vô cùng chán ghét nàng?

Hình như cũng không đúng, cá tính Vĩnh Yên luôn thẳng thắn, bộc trực, hắn sẽ không phí công sức như thế chỉ vì để làm nàng buồn.

Hay là, hắn chẳng qua mạnh miệng mềm lòng, thật ra thì cũng không còn chán ghét nàng nữa ?
“Này! Con mập, đã bự như vậy cũng đừng có đứng chắn trước cửa, tránh đường để người ta đi”

“À, à” Tiếng mắng chửi kéo Hình Hoan trở về, thu ngay nụ cười ngốc hông đúng lúc, nàng nhanh chontra1mnh1 sang một bên nhường đường. Đồng thời nàng tò mò đánh giá Quần Anh lâu, tất cả đều là những nhân vật giang hồ nàng muốn gặp đã lâu.





Một hồi lâu, nàng há hốc miệng, vẻ mặt kinh ngạc biểu thị đủ sự thất vọng của nàng.

Xin hỏi các đại hiệp khí độ bất phàm không nhiễm bụi trần đâu?

Những vị võ công cái thế đâu?

Có ai nói cho nàng biết, đám ăn mặc áo vải đay kia, ngồi không ra ngồi, ăn không ra ăn, thỉnh thoảng còn: “Hừ hừ hmm hắc” rống to mấy tiếng, đâu là những con người đáng ngưỡng mộ.

“Những người này đều là anh tài trong chốn võ lâm, chưởng môn các phái, các đại diện quan trọng.” Một lão già mặt mũi hiền lành đứng bên nhanh chóng giải thích.

Hình Hoan gượng cười đáp lễ, chăm chú quan sát các vị nhân sĩ giang hồ không quen biết kia.

Chương 4

“Tại hạ là Mao Sơn chưởng môn” Một ông lão tóc bạc đứng lên tự giới thiệu mình “Chịu trách nhiệm việc tiếp đón trong đại hội lần này.”

“Ồ, xin chào chưởng môn.” Nàng khách khí cúi đầu hành lễ, chí ít đảm bảo lời ăn tiếng nói tránh làm mất mặt Triệu gia trang.

“Xin hỏi cô nương là… ”

“Ta là đại diện của nữ nhân, à đúng, đại diện.”

“Từ môn phái nào tới?”

“Triệu gia trang.”

“Vậy… cô nương là … Triệu gia trang nhị thiếu phu nhân à ?” Ông trời ơi, điều này thật không thể tin nổi. Trên giang hồ ai mà không biết nhị thiếu gia phong lưu phóng khoáng, cặp lông mày kia chỉ cần khẽ cười hay hơi hơi vừa nhíu, là có thể dễ dàng tác động mạnh mẽ với trái tim của biết bao cô gái. Ông cẩn thận đánh giá người trước mặt, vị cô nương này toàn thân đậm quê mùa, hắn chỉ có thể phán một câu : Hoàn toàn không xứng ! Chưa từng thấy sự chênh lệch như vậy. Nhị thiếu gia ắt hẳng bị mù mới chọn người này.

Nhưng rất nhanh, Hình Hoan đã kịp nhớ đến lời cảnh cáo của Vĩnh Yên , vội vàng phủ nhận : “Không, không đúng. Nhị thiếu phu nhân có việc nên không thể đích thân đến được nên sai tiểu tỳ thay nàng tham dự. Với lại nhị thiếu gia còn căn dặn, các vị cần gì cứ nói với ta là tốt rồi, ta sẽ tận lực giúp đỡ các vị thỏa đáng.”

“Thật may, thật may.” Lão già không thèm che dấu tiếng thở phào nhẹ nhõm. Nếu cô nương này thật sự là Nhị thiếu phu nhân không biết sẽ có biết bao nhiêu cô nương nổi điên lên mất. “Thật đúng lúc, vậy phiền cô nương giúp ta mang rượu sang bàn bên kia.”

“…” Mang rượu ! Ta nói cái ông này, làm ơn để ý tâm trạng của người ta một chút được không? Không thể thừa nhận thân phận thật của chính mình, đã tủi thân lắm rồi, còn muốn nàng sắm vai nha hoàn kiêm tiểu nhị nữa, như vậy còn nhân đạo không?

Nàng không có cơ hội khước từ, bầu rượu sớm đã bị nhét vào tay.

“Này! Quả cầu kia, bên đây không có rượu, mau tới đây rót rượu!”
Cách đó không xa đột nhiên có một giọng nói thét lên.

Hình Hoan giả vờ không nghe thấy, nhìn chung quanh, làm bộ như rất bận rộn.

Cho đến khi vị chưởng môn đại gia không hiểu cái gì gọi là thương hoa tiếc ngọc đến bên cạnh nhắc nhở nàng : “Quả cầu, người ta gọi cô kìa!”

Thật quá đáng ! Cho dù là người hiền lành đến đâu cũng phải tức giận.

Hình Hoan oán hận khẽ hừ một tiếng, sải chân bước về phía vị “đáng kính” đang rống lớn kia, cẩn thận rót rượu: “Vị đại thúc này ! Có thể đừng gọi ta là quả cầu kia được không? Ta có tên đàng hoàng, tên gọi là Hình Hoan.”

“Hình Hoan! Cha mẹ đẻ ra cô nghĩ người khác là kẻ ngu sao ? Ai mà chẳng biết ngươi là quả cầu do bọn họ sinh ra khi làm việc hoan hỉ đấy.”

“Này đại thúc…”“Đại thúc cái gì, ta mới mười chín tuổi.”

“Vậy tiểu huynh đệ.”

“Cô nghĩ ngươi là ai mà gọi ta là tiểu huynh đệ. Có hiểu cái gì về quy củ giang hồ không, mới bước chân vào Quần Anh lâu đã muốn đứng ở hàng trưởng bối.”

Hình Hoan âm thầm cắn răng chịu đựng, ở ánh mắt lén tìm hình ảnh của Triệu Vĩnh Yên. Một lát sau, nàng mới nhớ ra nàng chỉ đơn thân độc mã đi vào, không có ai để lệ thuộc. Nàng yên lặng thu hồi ánh mắt, chấp nhận số phận, tìm không được chỗ dựa cho mình vậy chỉ có thể tay làm hàm nhai :

“Vậy theo bối phận, ta phải gọi ngài là cái gì?”

“Mời rượu, kêu tiếng ông nội nghe chút coi!”

“…” Cháu nội! >.

'Xoảng...'

Một tiếng động lớn bỗng phát ra trong Quần Anh lâu, thành công thu hút ánh mắt mọi người đang vào trò khôi hài rút ra, quay lại nhìn nơi phát ra âm thanh. Đó là một cái bình rượu bị đập vỡ nát, đáng tiếc là loại rượu thượng hạng, mùi hương rượu nồng đậm nhanh chóng lan tỏa khắp căn phòng.

“Cháu nội.” Tiếng đổ vỡ vừa dứt, một giọng nói nam tính hơi khàn thét lên như nói hộ những suy nghĩ trong lòng của Hình Hoan.

Mọi người cùng đồng loạt ngẩng đầu lên, nhìn lên phía trên.

Chương 5

Trên nóc nhà xà ngang, chẳng biết từ đâu xuất hiện một vị nam tử, xiêm y màu trắng nhạt, một gối cong lên nhất phái nhàn nhã ngồi chơi, đó là vẻ đạm đến cơ hồ không dễ dàng phát giác được, nhưng vẫn là tiên ít có nam nhân dám đụng vào sắc điệu. Ném vỡ vò rượu, nói ra câu đó, tiện tay hắn buộc mái tóc đang buông xoã tán loạn trên vai, khóe miệng cong lên, tầm mắt khóa chặt ở kẻ tự xưng rất hiểu quy củ giang hồ.

Phảng phất trong chốc lát, một búi tóc xinh đẹp hiện ra từ đôi bàn tay thành thạo của hắn.

Hắn tựa hồ thật vừa lòng với tốc độ của mình, khẻ mỉm cười tung người từ trên bình đài nhảy xuống, thanh âm nhẹ nhàng, chân bước đến dừng ở trước Hình Hoan, im lặng không lên tiếng híp mắt nhìn nàng hồi lâu.

Đó là một đôi mắt phác thảo màu đen đồng, híp lại , lưu quang tràn đầy màu, độ cong của mũi rất rõ ràng, cười lên tràn ngập một cổ hơi thở liêu nhân, vừa rồi có lẽ hắn căn bản không có cười, xem ra cho dù là bình thường khoé môi hắn vẫn khẽ cong lên.

“Ngươi lớn lên thật giống vị hôn thê đã mất của ta.”“A!” Lời này xuất phát từ một nam nhân diện mạo bảnh bao, chợt thốt lên khiến Hình Hoan chút nữa trật khớp hàm răng. Hình Hoan suy nghĩ, lại cùng nhìn hắn hồi lâu, thậm chí còn cảm nhận mình rõ ràng ở đây xinh đẹp hắc đồng lý bắt giữ đến đau kịch liệt.

Nhưng người trong cuộc sau khi nói đến lời nay xong tựa như không muốn nói đến đoạn thương tâm xưa kia, tròng mắt vừa chuyển, rơi vào vị đại thúc mười chín tuổi : “ Chưa ai từng nói với ngươi là những nữ nhân nhát gan, cẩn thận lại tùy ý như đây không nên chọc vào sao?”

“…” Cái gì mà nhát gan, cẩn thận lại tùy ý, có phải là quá mâu thuẫn hay không.“Ngươi tự mình chọn đi muốn gãy tay , gãy chân hay mời rượu lại cho cô nương này và xưng một tiếng cô nãi nãi!”

“Dựa vào cái gì… ngươi… ngươi là ai ?”

“Bần tăng pháp danh là Ngộ Sắc.” Vì làm cho đoạn này khổ luyện tự giới thiệu của mình thêm sức thuyết phục, hắn đột nhiên phủ thêm một kiện áo cà sa màu xanh.

Không một ai biết áo cà sa này từ đâu hắn rút ra, càng không ai hiểu một kẻ tự xưng là “bần tăng” tại sao trên đầu lại có tóc, hơn nữa lại khoác áo cà sa màu xanh biếc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau