GIANG HỒ DỊ GIỚI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Giang hồ dị giới - Chương 86 - Chương 90

Chương 86: Thời thế loạn lạc

Dùng khí phong huyệt, Trần Trung cứu Cửu Long.

Thời thế loạn lạc, Đàm Huyền Nhân tranh vị.

- o0o-

Mấy người vừa nghe tin tức mà Trần Trung nói ra, ai nấy sắc mặt đều trở nên trầm trọng vô cùng. Đây là chuyện lớn, liên lụy tới cả vận mệnh mấy đế quốc liền. Tà Phái tuy chỉ là một phần trong giới Võ Lâm, nhưng so với những phái khác lại đáng sợ hơn gấp bội. Không biết bao nhiêu Pháp Sư, thậm chí cả Ma Đạo Sư đều chết về tay sát thủ của Tà Phái. Nếu như Tà Phái trợ giúp Yêu Tộc, khi đó chiến tranh sẽ nổi lên. Trong thời loạn thế, mấy ai mà sống sót được?

Cao Huy trầm giọng hỏi:

"Các hạ chắc chắn lời mình vừa nói chứ? Tà Phái làm như thế chính là phản bội Nhân tộc. Bọn họ không sợ bị người đời bêu diễu hay sao?"

Trần Trung trong lòng muốn nói: "Tà Phái căn bản không phải liên minh với Yêu Tộc. Mà chính là kẻ đứng sau màn thâu tóm Yêu Tộc, với cái thứ Phần Hồn Ma Nhân đó." Nhưng hắn lại sợ đám người không tin lời mình, nên đành đáp:

"Từ xưa đến nay, lịch sử là do kẻ thắng viết nên."

Trần Trung nói câu đó làm mọi người ngẩn ra. Lời nói tuy dễ hiểu nhưng hàm ý cũng cực kỳ sâu xa.

Nữ tế tự lúc này mới tiến lại gần, nàng nói:

"Đây là chuyện lớn, những người như bọn ta cũng không chứng thực được. Bất quá, cũng phải cảm tạ thông tin vừa rồi."

Trần Trung khách khí nói:

"Không có chi, so với ân cứu mạng chỉ là con muỗi mà thôi."

Nữ tế tự lại hỏi:

"Không biết chúng ta xưng hô thế nào?"

Trần Trung chắp tay, đáp:

"Tại hạ Trần Trung xin kính chào."

Nữ tế tự gật đầu đáp:

"Tiểu muội Tử Yên."

Trần Trung cũng gật đầu đáp lễ, đoạn liếc sang chỗ Cao Huy. Cao Huy liền nói:

"Cao Huy, ngoại môn đệ tử Dịch Kiếm sơn trang. Tọa hạ đệ tử Thái Sơn Địa kiếm."

Trần Trung giật mình, vội ôm quyền nói:

"Thì ra là người đồng đạo. Thất lễ, thất lễ."

Dịch Kiếm sơn trang chủ tu Kiếm thuật. Phân biệt làm Nhân, Minh, Địa, Thiên. Cao Huy mặc dù là ngoại môn đệ tử, nhưng được Địa Kiếm thu nhận. Xem chừng cũng không phải dạng tầm thường. (*Giải thích ngoại môn đệ tử: Là những người ở thế giới này, không học được khí công. Nhưng vì có duyên nên được thu vào môn hạ của môn phái trong võ lâm.)

Hoa Tranh pháp sư cùng Hứa Biệt cũng bớt cảnh giác hơn, hai người đều đứng ra lần lượt giới thiệu. Mặc dù không biết Trần Trung là chân thành thật lòng hay giả tạo. Nhưng thái độ của gã khiến mấy người cảm giác trong lòng đỡ hồi hộp hơn.

Trần Trung khách khí một hồi, bấy giờ mới cười nói:

"Mấy vị còn một vị huynh đệ nữa, sao không mời xuống luôn thể?"

Trần Trung vừa nói xong, khuôn mặt ai nấy đều trở nên biến sắc, bầu không khí lại trở nên im ắng vô cùng. Thấy vậy, Trần Trung chỉ đành cười khổ, nói:

"Võ sĩ tai thính hơn người bình thường gấp mấy lần, tại hạ phát hiện ra có người ẩn núp cũng chỉ là chuyện bình thường. Hơn nữa, tại hạ ân oán rõ ràng. Mời vị kia xuống cũng không phải có ác ý chi hết, mong các vị hiểu cho."

Tử Yên thở hắt ra một hơi, lấy lại bình tĩnh đáp:

"Cái này chỉ là đề phòng mà thôi. Tri nhân, tri diện, bất tri tâm. Nếu Trần huynh đã nói như vậy rồi thì mời Doanh Thế xuống đi."

Nàng vừa nói xong, chỉ nghe lịch bịch một tiếng, hiển nhiên là có ai đó từ trên cao nhảy xuống. Rồi theo đó từ trong một bụi rậm cách đó không xa, một người cưỡi trên lưng sói lù lù đi ra. Chỉ thấy con sói kia màu lông trắng toát, dường như hòa thành một thể với tuyết, hai mắt sáng quắc như điện chớp. Nó vừa đi vừa gầm gừ mấy tiếng, điệu bộ trông thật hung tàn dữ tợn. Trên lưng bạch lang ngồi một người, người này mặc đồ trùm đầu không thấy diện mục, sau lưng đeo trường cung. Nhưng có thể thấy da của gã lại màu xanh lạt, hiển nhiên không phải nhân tộc.Gã vừa tiến lại gần, Tử Yên liền giới thiệu:

"Vị này tên là Doanh Thế. Cung thủ của Dạ Yêu tộc. Một người trong nhóm của bọn ta."

Doanh Thế chỉ ừm một tiếng, nhìn Trần Trung gật đầu, lạnh nhạt nói:

"Chào."

Trần Trung cũng không để bụng, vội khách khí đáp lại một câu, sau đó gã nói:

"Mấy vị không quản rắc rối mà cứu hai người bọn ta, cái ân đó thực là cảm kích lắm. Nhưng hiện tại giữa đồng không mông quạnh như thế này, nếu dây dưa ở lâu cũng không phải tốt. Không biết chư vị dự định như thế nào?"

Tử Yên cười nhẹ, đáp:

"Nếu như chúng ta đã giúp thì cũng nên giúp cho tới cùng. Bất quá mấy người bọn ta không chạm vào người kia được thì làm sao giúp y?"

Tử Yên vừa nói ánh mắt vừa hướng đến chỗ Quảng Mục Thiên.

Trần Trung vẻ mặt đầy cảm kích nói:

"Nếu như ta được chữa khỏi hẳn, ắt có cách mang người đi. Mong các vị chiếu cố ta trước vậy."

Nói rồi gã khoanh chân xếp bằng, đạo:

"Ta bị nội thương là do khí công phản phệ, không đáng chi nghiêm trọng. Nhưng ngoại thương thì nặng lắm, huyết khí tiêu tán một nửa. Nếu không có Tế Tự thì phải mất đến vài tháng mới khôi phục được."

Tử Yên liền đáp:

"Ta là Trung cấp Tế Tự. Như vậy có đủ hay không?"

Trần Trung nhìn phục sức của nàng, đã biết từ trước nên cũng không quá ngạc nhiên, đoạn nói:

"Trung cấp là dư xài rồi. Mong Tử Yên cô nương chiếu cố."

Tử Yên gật đầu, hai tay nàng nâng cao lên trời, vẻ mặt chợt trở nên thành kính, miệng khẽ lẩm bẩm:
"Hỡi Quang Minh Thần Nữ ở trên, lấy danh tự của người, hãy ban cho ta sinh mệnh chi quang."

Lời nói vừa dứt, giữa hai tay Tử Yên xuất hiện một đốm sáng. Đốm sáng tuy nhỏ, nhưng giữa bầu trời đêm lại phát ra quang mang sáng chói. Tử Yên niệm xong pháp chú, liền cầm đốm sáng kia ném về phía Trần Trung.

Trần Trung biết đây là nghi thức của Tế Tự, gã không hề phản kháng. Để cho đốm sáng kia bắn trúng người. Chỉ trong thoáng chốc, vết thương trên người Trần Trung bằng tốc độ khó tin liền lành lại.

Cảm nhận cơ thể không còn đau rát, Trần Trung liền cảm khái:

"Ma Thuật của Tế Tự quả nhiên thần kỳ tuyệt luân. Ngoại thương nặng như vậy mà chỉ trong chớp mắt liền lành lại."

Trần Trung nhẹ đứng dậy, gã khẽ cúi người hành một lễ đối với Tử Yên, đoạn nói:

"Đa tạ."

Lời nói không nhiều, nhưng chứa nhiều xúc cảm bên trong. Mọi người xung quanh vốn đang căng thẳng cũng từ từ bĩnh tĩnh lại.

Tử Yên đáp:

"Không có gì!"

Trần Trung cười mỉm một cái. Bình sinh gã tính tình nóng nảy, rất ít khi cười. Nhưng hôm nay hai lần thoát khỏi cõi chết từ đường tơ kẽ tóc, nói không mừng đó thực mới là kỳ lạ.

Sau đó theo chỉ thị của Tử Yên, mọi người tản ra chặt cây lấy gỗ, đóng tạm một chiếc xe thô sơ. Còn Trần Trung thì tiến lại gần Quảng Mục Thiên. Gã nhìn một hồi lâu, sau đó lẩm bẩm nói:

"Quả nhiên là vậy! Ly Hỏa Ám Kình ấp ủ mấy chục năm công phu. Là bí thuật độc môn Huyền Băng Ly Hỏa Ma Công của lão tặc Thiên Huyền đạo nhân đây mà. Thảo nào Cửu Long nội công cao cường như vậy mà cũng không trấn áp được. Mấy ngày hôm trước ta còn nghe đồn Thống Lãnh Tà Phái liên thủ cùng đám Thiên Huyền đạo nhân, Thiết Liên Đàm, Lưu Đạo Nhân tiêu diệt phản đồ Võ Lâm. Hiển nhiên người kia là Cửu Long rồi! Một mình chiến với mấy cao thủ nhất lưu mà vẫn toàn mạng trở ra, võ công bực này quả là ghê gớm."

Nói rồi Trần Trung quay qua hướng Cao Huy, nói:

"Các hạ cho ta mượn kiếm dùng một lát."

Cao Huy gật đầu rồi ném kiếm cho gã. Trần Trung nhận kiếm, nội công truyền vào khiến mũi kiếm rung rinh, đoạn cười nói:

"Hảo kiếm!"

Lời gã vừa dứt ánh kiếm đã lóe lên nhanh như chớp, lần lượt đâm vào ba huyệt U Môn, Du Phủ, Hoành Cốt trên người Quảng Mục Thiên. Ba huyệt này nằm ở vùng bụng, thuộc Xung mạch, chứa đầy Thiên Khí. Kiếm thuật của Trần Trung tuy không cao minh, nhưng thủ pháp cũng lợi hại cực kỳ. Mũi kiếm chỉ đâm vào sâu không quá ba tấc liền rút ra.

Vốn là Quảng Mục Thiên bị Ly Hỏa ám thân, mà Ly Hỏa nóng rực, chỉ có thể chạy ở các mạch Thiên Khí. Tuy lúc trước Trần Trung dùng tuyết lạnh xúc tác, khiến Âm Khí từ các Địa mạch tràn lên áp chế Ly Hỏa. Nhưng cũng không ăn thua. Hiện tại trong cơ thể Quảng Mục Thiên, nửa trên thì nóng rực như lò lửa, nửa dưới lại lạnh buốt như băng đá. Nếu không kịp thời chữa trị thì nửa dưới người bị phế là điều hiển nhiên. Trần Trung vừa dùng kiếm đâm vào ba huyệt kia, tựa như tạo ra một lỗ hổng, giải phóng Thiên Khí đang tràn đầy trong Xung mạch. Nghe "Xì Xì" mấy tiếng, máu tươi trong người Quảng Mục Thiên bắn ra như trụ.

Mấy người xung quanh không hiểu sự rắc rối trong đó, đều rợn cả người, toan tiến đến can ngăn. Cũng may là Cao Huy ánh mắt coi như có chút hiểu biết, vội giải thích, không cho ai can dự vào.

Chỉ trong thoáng chốc, máu tươi đã ngừng phun, nhưng người ta vẫn có thể nghe thấy tiếng xì xì. Trần Trung không đợi cho Thiên Khí tràn ra hết, gã nhanh chóng tiếp cận gần. Bế Tức tuy có thể ngăn cản người thường chạm vào, nhưng cao thủ nội khí đều có cách lách qua luồng khí bảo hộ kia. Trần Trung ánh mắt ngưng thần, hai tay liên tục điểm một loạt huyệt đạo ngăn cản sự bành trướng của Ly Hỏa Ám Kình. Một loạt hành động của gã vừa nhanh vừa chuẩn tựa như nước chảy mây trôi, đến độ mọi người đứng ngoài cũng không nhìn thấy gì hết.

Hoa Tranh cùng Tử Yên trong lòng rùng mình, đến bây giờ hai người mới hiểu một câu nói mà các bậc Ma Đạo Sư vẫn hay truyền tai nhau rằng: "Pháp Sư không người bảo hộ, võ sĩ trong mười hơi thở, giết họ như giết gà." Câu nói kia lúc đầu hai người còn nghĩ chỉ là quá phô trương. Nhưng hiện tại, bằng vào tốc độ lẫn sự chính xác này của Trần Trung. Chỉ cần Pháp Sư có một tý sơ hở, thì khi đó mạng họ ắt làm vong hồn dưới lợi khí của gã rồi.

Trần Trung dùng khí phong huyệt, nhưng bản thân gã khí công cũng hao gần hết. Trần Trung toàn thân kiệt sức, ngã sóng xoài xuống mặt tuyết, khàn giọng nói:

"Trăm sự nhờ chư vị." Nói rồi ngất lịm đi.

- o0o-

Nói tới tình hình của võ lâm hiện tại, Lâm Ngọc Quân từ sau trận chiến kia mất tung mất tích. Kể cả Thổ Long Kiệt Nham cũng bay đi đâu mất. Chính Phái không người lãnh đạo như rắn không đầu, thời thế loạn lạc nổi lên. Kiếm Thần Thiết Liên Đàm cùng hai người là Thiên Huyền, Lưu Đạo Nhân đứng ra tranh chấp ngôi vị Minh Chủ. Dẫn đến nội chiến trong phái.

Còn riêng phái Thiếu Lâm mặc dù biết nhưng lại không có động tĩnh gì. Người ngoài nhìn vào còn tưởng bọn họ tọa xem Long tranh Hổ đấu; tựa như trai cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi. Nhưng nào ai biết rằng, chưởng môn Không Trí đại sư cùng Không Văn đều bị trọng thương, phải lui về ẩn dưỡng. Vậy nên phái Thiếu Lâm phong bế cửa môn lui về thủ sơn, không tiếp xúc với ngoại nhân. Còn lý do bị thương bên trong thì ngoài hai vị kia ra, không một ai hay.

Không ngoại lệ với một số gia tộc khác, Đổng Gia cũng truyền lệnh thu sơn, rút vào Thú vực. Triệu Gia lại lui về nước, không tham dự vào vũng nước đục này. Các phái như Thanh Phong Môn, Ngọc Nữ Cung, Đường Môn, Bạch Hổ tông đều tọa hạ ở một số đế quốc cũng âm thầm rút lui. Tuy không nói gì nhiều, nhưng ý tứ bên trong ai cũng hiểu. Chỉ riêng một số môn phái vốn đã không tham gia như Dịch Kiếm sơn trang thì vẫn nằm im ỉm một chỗ, khiến người nghi hoặc.

Bất quá, Hắc Vân Thành nội bộ lục đục lớn là thế, nhưng các thế lực như Dong Binh Công Hội hay Hiệp Hội Pháp Sư cũng không hay biết gì. Tuy nhiên, hễ là người dính dáng một chút gì tới võ lâm, đều cảm nhận được một sự chẳng lành nào đó sắp tới.

Chương 87: Cuộc động thủ trong tửu quán

Quảng Mục Thiên mê đi không biết bao lâu, lúc hơi hồi tỉnh, tưởng chừng như mình đang chơi vơi lơ lửng trên chín tầng mây. Chập chờn cơn tỉnh cơn mê, có lúc hắn cảm thấy toàn thân ra rời như không còn có hơi sức.

Quảng Mục Thiên cứ hôn mê li bì như vậy tới tận bốn ngày liền. Có đôi lúc, Tử Yên đám người còn tưởng rằng hắn không qua khỏi.

Nhưng đến sáng ngày thứ năm, Quảng Mục Thiên đột ngột tỉnh lại. Hắn vừa mở mắt, liền thấy mình đang nằm trong một căn phòng nhỏ. Xung quanh bày biện khá đơn giản, hiển nhiên là đang ở trong một quán trọ nào đó. Quảng Mục Thiên bụng nghĩ thầm:

"Có lẽ nào Trần Trung đưa ta đến đây chăng?"

Đang nghĩ ngợi thì chợt phía bên ngoài có mấy tiếng bước chân, đợi một lúc đã có ba người đi vào. Quảng Mục Thiên liếc nhìn, liền thấy đó là hai nữ một nam, trong lòng giật mình hiểu ra, lại nghĩ:

"Trần Trung coi bộ cũng không qua khỏi rồi, hẳn là được những người này giúp đỡ đi!?"

Vừa nhắc đến Trần Trung, Quảng Mục Thiên liền nhớ tới thương thế của mình. Hắn thử nội thị xem xét thì thấy một nửa kinh mạch thân trên đã khô quắt, tựa như sông suối khi trời nắng hạn. Còn riêng đan điền thì khí công vẫn còn, nhưng rất ít. Bất quá, kế bên đan điền, một đoàn hỏa quang vẫn đang phiêu du bất định.

Quảng Mục Thiên nội tâm thở phào một hơi, nghĩ thầm:

"Xem ra mấy ngày Bế Tức chữa thương không uổng công. Ly Hỏa Ám Kình đã bị áp chế, bất quá nó vẫn còn lưu lại trong cơ thể. Bây giờ chỉ còn hai cái lựa chọn, một là dùng thiên tài địa bảo thuộc tính âm hàn, đem đi trung hòa nó. Hai là đợi khi khí công ta phục hồi, lại dùng vô thượng nội công thôn phệ. Ắt luồng Ly Hỏa này sẽ biến mất. Không những vậy, sau này nếu bắt gặp ám kình dạng này nữa, ta cũng sẽ không sợ."

Nội tâm tuy nghĩ vậy, nhưng bây giờ tình cảnh ngặt nghèo nên Quảng Mục Thiên vẫn chưa biết phải chọn cách nào cả.

Nói tới ba người vừa tiến vào, đã thấy Quảng Mục Thiên tỉnh lại, trên mặt đầy vẻ ngạc nhiên.

Quảng Mục Thiên biết những người này cứu mình, không khỏi có chút cảm kích, liền nói:

"Đa tạ ân cứu mạng của chư vị. Tại hạ cảm kích vô cùng, không biết lấy gì báo đáp."

Ba người thấy thái độ của hắn tốt, trong bụng đỡ lo lắng hơn. Cao Huy tiến lên một bước, nói:

"Cái đó không có gì. Chẳng qua là tiện đường giúp đỡ mà thôi. Tại hạ Cao Huy, hai người đây là Hoa Tranh cùng Tử Yên, một người Pháp Sư, một người là Tế Tự. Không biết tên họ của huynh là chi?"

Quảng Mục Thiên kinh ngạc, thầm nghĩ:

"Đội hình bực này, chắc hẳn là một nhóm Dong Binh đoàn rồi đây." Nghĩ thế, hắn liền nhìn vào hông ba người, đều thấy có huy hiệu.

"Quả nhiên là thế."

Đoạn hắn đáp:

"Tại hạ gọi là... Cửu Thiên. Ra mắt ba vị."

Bốn người ngồi trong phòng trao đổi hồi lâu, cũng coi như cũng là bạn bè mới quen biết. Bất quá không ai hỏi về thân phận của nhau cả, cũng như Quảng Mục Thiên vì sao lâm vào tỉnh cảnh hung hiểm cũng không đề cập tới. Âu cũng là hữu lễ đó vậy.

Quảng Mục Thiên nằm liền mấy ngày, lưng đã có chút mỏi mệt. Nghe nói Trần Trung vẫn đang dưỡng thương, vội đi qua xem. Hắn thấy Trần Trung nằm trên giường, hai mắt nhắm nghiền, vội thử đưa tay bắt mạch. Hồi lâu sau mới thở dài một hơi, lẩm bẩm:

"Xem ra chỉ bị kiệt sức mà thôi. Tĩnh dưỡng dăm ba ngày là khỏi."

Tử Yên đứng bên cạnh vội nói:

"Trần Trung không ngại thương thế, còn cố gắng bảo hộ huynh. Quả là người trọng tình nghĩa."

Quảng Mục Thiên thở dài một hơi, nói:

"Mấy người gặp hai người bọn ta trong tình cảnh nào?"

Tử Yên đáp:

"Khi bọn ta gặp hai người, là bị chôn trong một ngọn núi tuyết. Huynh cùng Trần huynh cũng bị đóng thành hai cái tượng băng."

Quảng Mục Thiên gật đầu, hắn liền biết khi đó bị phản phệ dược lực. Toàn thân nóng bừng như lửa, phải có chất xúc tác bên ngoài mới kiềm chế được. Cũng may khi đó trời có tuyết rơi, chứ nếu trời nắng thì hắn phải chết là cái chắc.

Quảng Mục Thiên thấy vẻ mặt hồ nghi của ba người, liền cười nói:

"Xem ra mấy người chắc có câu hỏi dấu trong lòng nãy giờ. Ta không trả lời không được. Vậy đi, mấy người chúng ta kiếm chỗ nào nói chuyện."

Tử Yên cũng đáp:

"Cũng không nhiều câu hỏi lắm, chỉ có điều Trần huynh từng nói qua một cái tin tức. Bọn ta muốn chứng thực một chút mà thôi."

Cao Huy đứng dậy vươn vai một cái, nói:

"Gần đây có một cái tửu quán nhỏ nhưng rượu ngon lắm. Chúng mình tới đó đi."

Quảng Mục Thiên nghe đến rượu thì mắt sáng trưng, gật đầu lia lịa, nói:

"Hay lắm!"

Thế là, cả mấy người liền kéo nhau ra tửu quán uống rượu.

Chỗ mấy người đang ở là một khu trại lớn, đóng ở ven biên giới Thương Lan đế quốc. Nơi này gần chỗ săn Ma Thú, nên thợ săn nhiều lắm. Thành thử trong khu rồng rắn hỗn tạp, không hề có luật lệ. Thường thường có Dong Binh đoàn đi săn, ghé ngang qua ở tạm dăm ba hôm. Nên quán trọ cùng tửu quá mọc ra cũng tương đối nhiều.

Bốn người tìm một chỗ tốt trong quán ngồi xuống. Cao Huy quen thuộc nhiều, liền coi như là chủ nhà.

Đồ uống vừa ra, bốn người còn chưa kịp chúm môi thì phía cửa tửu quán bị ai đẩy, mở toang ra. Gió lạnh cùng bụi tuyết ùa cả vào.

Phía bên ngoài có ba người đi vào. Ba người này đều phục sức quần áo màu xám đen. Người đi đầu trên mặt có ba vết sẹo song song nhau, sau lưng đeo bửu kiếm. Hai người còn lại, một người đeo trường đao, một người cầm đoản thương.

Đám người trong tửu quán thấy cũng quen, không tỏ ra lạ lẫm. Chỉ là bị mở toang cửa lớn nên có hơi lạnh, đôi người chửi thầm vài câu cho bõ tức rồi lại quay qua nhậu nhẹt tiếp.
Quảng Mục Thiên nhíu mày, thân là võ giả, hắn có thể nhìn ra nhiều thứ người bình thường không phát hiện.

Những người khác chỉ nhìn thấy ba người này tựa như chiến binh bình thường, không có hơi hướng cao thủ tẹo nào.

Nhưng chú ý sẽ thấy, bên ngoài tuyết rơi lớn như vậy, trên người ba kẻ nọ không có đồ che tuyết. Thế mà, đồ áo lại không dính một hạt tuyết nào, hiển nhiên nội lực đã thâm hậu tới cảnh giới nhất định làm cho những hạt tuyết kia vừa rơi vào người liền bị chân khí phóng ra ngoài xua tan. Hơn nữa đáng sợ nhất là kẻ đứng đầu kia, hai chân gã bước rất bình thường, nhưng lại không hề chạm đất. Trên mặt tuyết không lưu lại đấu chân. Công phu bực đó, quả không phải cao thủ bình thường.

Ba người đi vào, ánh mắt liếc một vòng xung quanh. Chợt, ánh mắt gã cầm đầu kia dừng lại ở một cái bàn, đang ngồi bốn người. Cách chỗ Quảng Mục Thiên khá xa. Gã cười gằn một cái, nói:

"Ái chà, lại gặp được Hỏa hệ Ma Pháp Sư ở đây. Xem ra không phải vào rừng tìm kiếm nữa rồi!"

Nói rồi tiến lại gần cái bàn nọ, hai gã tùy tùng cũng đi sát theo. Đám người xung quanh hiếu kỳ, đều ngoái đầu nhìn lại.

Gã đứng đầu kia đi lại trước mặt Ma Pháp Sư hỏa hệ kia, rồi cười nói:

"Ngươi chắc hẳn là Hồng Liệt đi. Hỏa Hệ Cao cấp Ma Pháp Sư, Hồng Liệt?"

Người tên Hồng Liệt đang ngồi cùng ba gã đồng bọn, thấy có người đột nhiên hỏi mình như thế, giật mình đáp lại:

"Đúng vậy, ngươi là ai?"

Gã kia đáp:

"Ta Chu Kiên, muốn mượn ngươi đồ vật dùng một lát."

Hồng Liệt biết đối phương định gây khó dễ cho mình, hơi nhíu mày chút, đoạn đáp:

"Không biết đó là vật gì? Ta tuy là Ma Pháp Sư cao cấp, nhưng cũng không khá giả lắm. Không có vật quý trọng đâu."

Chu Kiên hai mắt lóe sáng, cười mỉm, đáp:

"Không sao, vật này lấy rồi. Ngươi sau này cũng bớt phải đi lăn lộn kiếm tiền đấy."

Hắn vừa nói câu này, Quảng Mục Thiên thấy hai mắt gã bắn ra tinh quang sáng chói, sát khí ẩn hiện, trong lòng thầm nghĩ:

"Xem ra sắp có người chết rồi."

Quả nhiên, Hồng Liệt tỏ vẻ hứng thú, ngạc nhiên hỏi:

"Thế ngươi muốn mượn vật gì?"

Chu Kiên cười tươi, lộ ra hàm răng trắng bóc, gã nói:

"Mượn Tim của ngươi dùng lát!"

Lời nói vừa dứt, tay Chu Kiên đã hóa thành trảo, tựa như móc câu chụp vào ngực Hồng Liệt.

Một trảo này nhanh ra như chớp, Hồng Liệt căn bản không đề phòng được. Hơn nữa, Chu Kiên mặt cười tươi như hoa nở, ai mà nghĩ được gã vừa cười nói liền ra tay giết người rồi?

Chu Kiên móc tim Hồng Liệt ra khỏi ngực, một gã tùy tùng phía sau vội lấy một chiếc hộp ra đựng quả tim vào.

Ba gã ngồi cùng bàn với Hồng Liệt bấy giờ mới tỉnh mộng. Ba người mặt mày giận dữ, rút kiếm soạt soạt ra hết. Trong tửu điếm có rất nhiều người, đa số đều là Dong Binh đoàn. Bọn họ trong hội đều có ít nhất một, hai Pháp Sư. Thấy Pháp Sư hội khác bị giết cũng giận lắm. Toàn trường ai nấy đằng đằng sát khí, đều rút binh khí ra cầm tay cả. Bọn họ bấy giờ mới biết Chu Kiên là Võ Sĩ, tuy bên ngoài khí thế là vậy, nhưng trong lòng cũng hồi hộp lắm.Chu Kiên liếc mắt nhìn xung quanh, đoạn nói:

"Các ngươi ai có gan thử xông lên xem phát!"

Cao Huy từ lâu đã không nhịn được, hắn cầm cự kiếm của mình lên khoa một vòng, hét lớn:

"Võ Sĩ có đạo của riêng mình, không phạm nhân gian. Tại sao lại giết người vô tội thế? Đã ngông cuồng như vậy thì thử tiếp một kiếm của ta xem nào!"

Nói vung kiếm chém đến.

Tuy nói là Võ Sĩ cùng Pháp Sư xung đột văn hóa, nhưng hai bên từ xưa tới nay nước sông không phạm nước giếng. Pháp Sư đều là người cao ngạo, khinh thường làm bạn cùng Võ Sĩ. Mà Võ Sĩ tính tình cũng chẳng kém, hai bên tuy chạm mặt đánh nhau nhiều lần. Nhưng chủ động giết người như gã Chu Kiên lại rất hiếm gặp.

Chu Kiên thấy Cao Huy múa kiếm đánh tới, cười khẩy một tiếng, nói:

"Coi có chút môn đạo. Xem chừng học được vài ba chiêu kiếm của cao nhân nào đó rồi đây?"

Nói tới Cao Huy tuy là đệ tử của Thái Sơn Địa Kiếm, nhưng gã tư chất có hạn. Hơn nữa khí công không thể tu tập, bởi vì có chút thần lực trời sinh nên sử kiếm rất uy phong. Bất quá kiếm của Cao Huy cũng không phải hàng chợ, nó được đính Ma Thạch, nên khi chém ra quang mang bộc phát sáng chói.

Chu Kiên thân hình không động, chân hắn giơ lên điểm một cái đã trúng ngay sống kiếm của Cao Huy. Kiếm Cao Huy khá nặng, bị điểm trúng liền hụt đà ngã sóng xoài, lăn trên mặt đất vài vòng mới dừng lại. Mọi người xung quanh đều hít sâu một hơi khí lạnh, bọn họ đa số chưa thấy qua Võ Sĩ. Bình sinh cứ tưởng rằng võ sĩ cũng không có gì khác biệt với người thường. Nhưng bây giờ nhìn lại, chỉ giơ một chân đã điểm ngã một tên chiến binh cấp Bạch Kim rồi. Bọn họ chỉ Bạc, Đồng cấp thì đánh sao lại?

Chu Kiên cười nói:

"Đây là chiêu Địa Kiếm Trảm Sơn Hà của Thái Sơn Địa Kiếm. Ngươi và Dịch Kiếm Sơn Trang quan hệ thế nào?"

Cao Huy chật vật đứng dậy, phủi quần áo cho khỏi bụi rồi nói:

"Thái Sơn Địa Kiếm là Sư Tôn. Tại hạ ngoại môn đệ tử Dịch Kiếm Sơn Trang."

Chu Kiên à một tiếng, trong bụng nghi ngờ lắm, nhưng vẫn nói:

"Ái chà, hóa ra là đồng đạo. Ta tha ngươi mạng này đấy. Cút đi đi!"

Cao Huy nghe đối phương nói vậy thì trong lòng giận dữ khôn nguôi, quát:

"Các hạ muốn giết người phương này, coi chừng không hợp quy củ võ lâm. Lại bị chấp pháp đội Ảnh Vệ phát hiện rồi đuổi giết đấy."

Chu Kiên cười trừ, đáp:

"Chuyện võ lâm còn chưa đến một tên ngoại môn đệ tử Dịch Kiếm Sơn Trang để ý đến. Hơn nữa quy củ võ lâm giờ khác rồi, ngươi cũng nên về đọc lại đi. Cẩn thận không lại rước họa diệt môn."

Cao Huy nghe đối phương nhục mình thì không kiềm chế được nữa, vung kiếm lên quát lớn:

"Bớ tên chó má này, ta liều mạng với ngươi."

Chu Kiên hai mắt nheo lại tựa như một con rắn độc, hắn trầm giọng nói:

"Thiên Đường có lối ngươi không đi, Địa Ngục không cửa ngươi lại vào. Chết!"

Chữ "Chết" vừa ra khỏi miệng, Chu Kiên đã lạng người đi thấp thoáng một cái, xuất hiện ngay trước mắt Cao Huy, thân pháp mau lẹ dị thường. Tay của gã vung lên chộp luôn vào đầu đối phương. Người bên ngoài hoa mắt cả lên, không thấy gì hết.

Cao Huy cũng không kịp phản ứng. Nhưng khi tay của Chu Kiên sắp chụp nát đầu Cao Huy, thì chẳng biết từ đâu một vệt bạch quang bắn tới mau thường lạ kỳ.

Chu Kiên hoảng sợ, thân hình khẽ xoay một cái, vội thu tay về. Gã lùi lại vài bước, nhìn lên bàn tay thì thấy ươn ướt. Bụng nghĩ thầm:

"Nếu vừa rồi người trong tối kia không phải dùng nước mà thay vào đó ám câu, tụ tiễn thì bàn tay này của ta đã bị phế mất rồi. Đối phương chỉ dùng một giọt nước mà có thể lấy nội công bắn đi, công phu bực này thực cao cường."

Nghĩ vậy, hắn bình tĩnh lại, nhìn xung quanh một lượt, cao giọng nói:

"Cao thủ phương nào, đã ra tay sao không thử đi ra gặp mặt một phen?"

Tử Yên cùng Hoa Tranh bất giác đều quay lại nhìn Quảng Mục Thiên. Hai người nãy giờ lo chú mục vào hỗn loạn mà để quên mất có Quảng Mục Thiên ngồi phía sau. Bây giờ Chu Kiên đột nhiên nói như vậy mới kinh ngạc nhìn lại.

Quảng Mục Thiên vẫn ngồi trên ghế không nhúc nhích, lạnh nhạt nói:

"Cao thủ hai từ này không dám nhận."

Chu Kiên nhìn sang, liền thấy đó là một gã thanh niên chừng hai lăm, không có gì đặc biệt, nhưng hai nữ ngồi cạnh hắn lại xinh đẹp dị thường. Chu Kiên nhìn thoáng qua Hoa Tranh, trong lòng chợt mừng như điên, nghĩ bụng:

"Băng hệ Ma Pháp Sư! Trên đời khó gặp. Không ngờ lại thấy một người ở đây. Nếu đem Thận cô ta về cho Đại Nhân, chắc chắn sẽ được trọng thưởng!"

Chu Kiên trong lòng mừng rỡ, nhưng bên ngoài vẫn tỏ vẻ bình tĩnh, gã nói:

"Các hạ muốn ngăn trở ta sao?"

Gã tuy đề cao Quảng Mục Thiên, nhưng khi thấy niên kỷ hắn nhỏ như vậy không khỏi có chút khinh khi.

Quảng Mục Thiên phì cười một cái, nói:

"Ngăn trở sao? Dăm ba tên gà đất chó sành còn chưa đủ tư cách đấy!"

Chương 88: Năm chiêu trảm đấu linh

Chu Kiên sắc mặt hơi đổi, quát:

"Ngươi nói cái gì? Có gan lặp lại!"

Quảng Mục Thiên không thèm để ý, hừ lạnh một tiếng, nói:

"Một đám tôm tép nhãi nhép mà thôi. Ta một tay cũng có thể trấn áp được. Bất quá ta muốn dạy người năm chiêu võ thuật. Trong vòng năm chiêu chặt đứt cổ của hắn."

Nói rồi chỉ một tay hướng chỗ Cao Huy.

Đám người nghe Quảng Mục Thiên nhục mạ mình thì thì giận quá hóa cười. Chu Kiên lạnh giọng, nói:

"Ranh con miệng còn hôi sữa mà dám buông lời ngông cuồng quá lắm. Muốn hắn chặt cổ của ta? Ngươi nghĩ ngươi là Thống Lãnh Tà Phái ấy ư!?"

Quảng Mục Thiên liếc đểu Chu Kiên, cười khẩy, đáp:

"Ngươi không dám đấy sao? Chẳng lẽ cao thủ bậc Đấu Linh như ngươi lại đi sợ một gã Võ Sĩ học đồ?"

Chu Kiên ngẩng mặt lên trời mà cười ha hả, lát sau mới đáp:

"Các hạ đang khiêu khích ta đấy sao? Được rồi hay đấy, các người có thời gian một nén hương để truyền dạy võ thuật. Ta sẽ ra bên ngoài, đảm bảo không nghe lén. Nhưng nếu lấy cớ mà đào chạy, chớ trách kiếm ta vô tình."

Cao thủ giang hồ tối kỵ là nghe lén tuyệt kỹ đối phương. Chu Kiên mặc dù là Tà Phái, nhưng cách hành xử cũng cực kỳ đúng mực.

Quảng Mục Thiên khinh thường, hừ một tiếng, đạo:

"Ta dạy võ còn không cần người khác né mặt. Ta chỉ dạy hắn năm chiêu, ngươi đứng đây nghe cũng được. Nếu không lúc thua lại không dám nhận."

Chu Kiên bị khinh thường thì giận lắm, nhưng gã lại không dám phát tác. Dù sao Quảng Mục Thiên tỏ ra bình tĩnh như vậy, hiển nhiên cũng có đủ tự tin. Hơn nữa gã cũng không tin rằng trên đời này lại có kẻ có thể dạy một tên võ thuật mèo cào, trong vòng năm chiêu giết chết hắn được. Nghĩ vậy, Chu Kiên bèn đáp:

"Được rồi, ta ngồi đây xem các ngươi giở trò gì!"

Nói rồi tìm một chiếc bàn gần đó mà an tọa. Hai gã thuộc hạ cũng lục đục tìm bàn ghế ngồi xuống.

Quảng Mục Thiên cười mỉm, quay qua nói với Cao Huy:

"Ta sắp dạy ngươi năm chiêu võ thuật tối cao. So với Địa Kiếm Thuật của Thái Sơn Địa Kiếm thì không đáng là bao. Nhưng giết một tên gà mờ thì dễ lắm."

Cao Huy mặt đầy mộng bức, gã cũng chẳng biết nói sao, chỉ đành gật đầu coi như đáp lại.

Quảng Mục Thiên ừ một tiếng, lại nói:

"Ta dạy ngươi, cũng chỉ là báo đáp ân cứu mạng. Không thể xem như sư đồ chi ân. Nếu ngày sau chịu áp chế dưới kiếm địch nhân, chớ lấy danh xưng của ta báo ra. Điều đó chỉ khiến mạng ngươi càng nguy ngập thêm mà thôi!"

Nói rồi Quảng Mục Thiên hơi dừng, ánh mắt liếc Chu Kiên, lại nói tiếp:

"Vừa nãy, một chiêu Địa Kiếm Trảm Sơn Hà của ngươi, đừng đánh vào hạ bàn đối phương nữa. Chiêu kiếm có đủ lực, nhưng biến ảo lại quá kém. Một phần cũng bởi kiếm ngươi quá nặng. Tuy nhiên ngươi trời sinh thần lực, huy kiếm cũng phần nào dễ dàng hơn. Chiêu đầu tiên ta dạy ngươi chính là, Địa Kiếm Trảm Sơn Hà, biến thành... Thanh Thiên Trảm Khí Kiếm vậy."

Quảng Mục Thiên nghĩ chút rồi đặt bừa một cái tên, hắn nói tiếp:

"Chiêu kiếm này thay vì đánh vào hạ bàn, ngươi sẽ đánh vào thượng bàn đối phương."

Vừa nói Quảng Mục Thiên vừa chỉ vào một loạt huyệt đạo ở thượng bàn, nói tiếp:

"Những huyệt này là Tử Huyệt, đánh trúng ắt tử. Ngươi đánh vào đó, ắt hẳn hắn ta sẽ phải vung kiếm gạt đỡ. Lúc đó lại làm thế này... Thế này...."

Quảng Mục Thiên vừa nói vừa hướng dẫn, chưa đến thời gian nửa nén nhang đã bày xong năm chiêu cho Cao Huy rồi.
Chu Kiên phía ngoài nghe rõ mồn một. Bình sinh gã chưa thấy kẻ nào ngông cuồng như Quảng Mục Thiên cả. Bất quá, gã lại không nghĩ đó là ngông cuồng, mà lại nghĩ Quảng Mục Thiên bị điên. Chỉ có kẻ điên mới dám bày cho một gã võ công thấp kém so chiêu với cao thủ võ đạo. Chu Kiên cười ha hả, nói:

"Ta không biết ngươi là ngu thật hay giả ngu! Nếu đã muốn chết, bản tọa sẽ nhường các ngươi đi đầu thai vậy."

Quảng Mục Thiên ánh mắt chợt trở nên lăng lệ, sát khí trong lòng trào dâng. Hắn giận lắm, vỗ tay lên bàn quát một tiếng:

"Giỏi lắm!"

Cũ vỗ của hắn hàm chứa nội lực, khiến cả bàn ghế rung rinh. Nhưng cả bàn chỉ có duy nhất một chiếc đũa bung lên, hai ngón tay Quảng Mục Thiên nhanh như cắt kẹp lấy cán đũa, hắn cười lạnh, đạo:

"Uy cường giả không thể phạm. Bảo một tay trấn áp ngươi, hiện tại ta cho ngươi xem!"

Nói rồi vung tay lên một cái, chiếc đũa như mũi tên rời cung, bắn thẳng đến Chu Kiên.

Chu Kiên cũng hừ một tiếng đáp lại. Hắn rút thanh kiếm sau lưng ra nghe cái soạt, vung lên bổ chiếc đũa lên làm đôi. Nhưng gã còn chưa kịp định thần thì một chiếc đũa khác lại bay tới cực lẹ, so với cái trước chỉ có nhanh hơn chứ không kém.

Chu Kiên nào ngờ Quảng Mục Thiên lại ra ám chiêu như vậy, trong lòng sợ lắm. Nhưng gã nào kịp né tránh đâu? Chiếc đũa bay quá nhanh, đâm thẳng vào mắt bên phải của gã. Chu Kiên rú lên một tiếng đau đớn, máu tươi bắn ra như suối. Gã nhịn đau, bụng vừa giận vừa sợ, chỉ tay Quảng Mục Thiên mà mắng:

"Ngươi bảo chỉ dùng một tay trấn áp ta. Cớ sao lại dùng ám chiêu ti bỉ như vậy?"

Quảng Mục Thiên cười ha hả, đáp:

"Nói dùng một tay trấn áp ngươi, nhưng ta lại không bảo bao nhiêu lần nha."

Chu Kiên sắc mặt tái xanh, đứng ngây ra đó như trời trồng.

Đúng lúc này Quảng Mục Thiên quát:

"Ngay bây giờ! Không ra chiêu còn đợi đến khi nào?"

Hắn vừa dứt lời, Cao Huy bên kia đã huy kiếm chém về Chu Kiên rồi. Một chiêu kiếm chém vào thượng bàn, đúng như vừa rồi Quảng Mục Thiên đã dạy.

Tuy nhiên, chiêu kiếm này lại chém từ bên phải vào. Chu Kiên mắt phải đã bị mù, không thể thấy được đường kiếm ra như thế nào. Gã giật mình, tay cầm kiếm bất giác vung lên gạt đỡ.
Nghe choảng một tiếng, hai món binh khí va vào nhau bắn ra tia lửa sáng chói.

Chu Kiên tâm thần còn chưa kịp bình tĩnh lại thì lại thấy một đường kiếm quang chém vào eo bên trái của mình. Gã biết đây là đối phương lợi dụng lúc hắn sơ hở mà tiến đánh. Gã bèn uốn người, kiếm vòng qua hông đỡ được.

Nhưng chỉ vào giây sau, mắt phải của gã lại đau nhói vô cùng, tựa như cỏ cả trọng chùy nện vào mắt. Lúc này Chu Kiên mới giật mình hiểu ra. Hóa ra đối phương lợi dụng lúc mình phân tâm đánh vào eo bên trái chẳng qua chỉ là hư chiêu. Ám chiêu chân chính là Cao Huy dùng đầu, đụng vào chiếc đũa đang còn dính bên mắt phải của gã. Khiến chiếc đũa kia đâm sâu vào trong mắt.

Một chiêu này vừa nãy, Chu Kiên cũng nghe qua rồi. Nhưng lúc đó gã nghĩ, nếu Cao Huy đụng vào đầu mình. Mình mà dùng nội lực chấn trở lại, đầu đối phương ắt phải nát tươm. Nên lúc đó cũng chỉ cười trừ, không thèm để ý. Nhưng biến số chính là Quảng Mục Thiên ném một chiếc đũa vào mắt gã, khiến cú đụng đầu vừa rồi làm chiếc đũa cắm sâu hơn. Hiển nhiên Quảng Mục Thiên ném đũa là có chủ đích, quả thực đủ âm đủ hiểm.

Hai người hành động không nhanh, nhưng cũng chỉ trong thoáng chốc đã qua ba chiêu. Mọi người đều nghĩ Cao Huy ắt bại, nhưng nào ngờ diễn biến lại đảo ngược thế này? Chỉ còn hai chiêu nữa, không biết Chu Kiên có thoát được hay chăng?

Chu Kiên bấy giờ hoảng sợ vô cùng, nhưng gã là cao thủ một phương. Nếu giờ bỏ chạy thì quá là mất mặt. Nghĩ thế, hắn liền nhớ lại chiêu thứ tư Quảng Mục Thiên truyền thụ cho Cao Huy.

Chiêu này cũng chẳng phải cao minh gì, chỉ đơn giản là một cước đá vào hạ bộ đối phương. Là nam nhân thì bộ phận này là quan trọng nhất, nghĩ thế Chu Kiên nào dám chầm chờ. Hai tay hắn đan thành chưởng thủ, áp xuống thành thế của chiêu "Vô Lượng Áp Sơn". (Đơn giản hóa: Hai tay đan lại kiểu hô hấp nhân tạo, thân người hơi hạ xuống, đứng thế trung bình tấn.)

Quả nhiên, chiêu thứ ba vừa xong thì một cước của Cao Huy liền đá tới. Chu Kiên trong bụng mừng thầm, đang định nhân cơ hội đó dùng cầm nã thủ pháp bẻ gãy chân Cao Huy. Nhưng đột nhiên, gã nhớ tới còn chiêu thứ năm.

"Kiếm Hoành Thương Khung."

Một chiêu kiếm thực dụng, tụ toàn bộ sức lực toàn thân. Vung kiếm chém ngang.

Chu Kiên sắc mặt đại biến. Gã rút cuộc cũng hiểu bí ẩn trong năm chiêu này.

Năm chiêu nói ra tựa như rời rạc, vô thần. Nhưng chỉ một chiếc đũa lại thay đổi toàn bộ cục diện.

Một kiếm chém ngang này vốn dĩ sẽ chém trúng ngực, nhưng lúc này thân hình Chu Kiên còn đang đứng thế trung bình. Kiếm kia chém ngang ắt cắt phăng cổ của hắn. Hắn lại chợt nhớ lại câu nói lúc đầu của Quảng Mục Thiên nói với Cao Huy: "Ta bày ngươi năm chiêu võ. Trong vòng năm chiêu chặt đứt cổ hắn." Nghĩ thế trong lòng Chu Kiên là sợ hãi tột cùng.

Gã bây giờ bất kể thương thế như nào, vận toàn bộ nội lực. Muốn chấn bay Cao Huy đi. Nhưng khí vừa vận lên thì đầu đau như búa bổ.

Vốn là Chu Kiên tu luyện đường Thiên Khí. Võ sĩ luận đạo thường có câu: "Bách Hội nạp khí, khí huyết cường thân, thân kinh bách chiến. Dũng Tuyền hút âm, âm khí quán kỹ, kỹ đảo âm dương."

Huyệt Bách Hội nằm phía trên đỉnh đầu, thông với kinh mạch đường Thiên Khí. Một đũa mà Quảng Mục Thiên ném đi, không những làm mù mắt Chu Kiên, mà còn phong bế luôn đường kinh mạch thông giao này. Chặn hết một thân khí công thượng thừa của gã bộc phát.

Kể thì lâu chứ mọi chuyện diễn ra nhanh vô cùng, Cao Huy nghe theo lời Quảng Mục Thiên mà làm. Năm chiêu kia đánh ra liền nhau, tựa như nước chảy mây trôi, không có chỗ ngắt quãng. Còn đối với Chu Kiên mà nói, gã đi từ kinh sợ này đến kinh sợ nọ. Tâm thần đã sớm bấn loạn, không biết phải làm gì tiếp theo. Chiêu "Hoành Kiếm Thương Khung" cuối cùng của Cao Huy là dấu chấm hết cho cuộc đời của gã.

Trần Kiên một tay ôm cổ họng đang trào máu, nhưng gã bây giờ lại không còn cảm thấy đau nữa. Ánh mắt Trần Kiên đầy vẻ bình tĩnh, tựa như hồ nước trong suốt, lẳng lặng đứng mà nhìn Quảng Mục Thiên.

Không kể riêng chi gã, mà toàn bộ tửu điếm cũng là một mảnh tĩnh lặng.

Lát sau, Trần Kiên mới khàn giọng, bập bẹ một câu:

"Trận này thua... Ta phục!"

Nói rồi hai tay buông lỏng, máu từ trong cổ gã bắn ra như suối. Thân hình Trần Kiên cứ thế mà đổ gục xuống sàn.

Trong lòng hai gã thủ hạ của Trần Kiên là một mảnh kinh hãi. Không ai ngờ được mọi chuyện lại đi theo hướng như vậy. Tuy nói là Quảng Mục Thiên dùng ám khí khiến Trần Kiên mất đi một con mắt. Nhưng mà nên hiểu rằng, Trần Kiên là tồn tại dạng gì? Đấu Linh, một Đấu Linh cấp bậc võ sĩ, một Đấu Linh chân chính. Cho dù mất đi cả hai con mắt cũng có thể chém đứt đầu của một gã Đấu Sư. Nhưng hiện tại thì sao?

Phải kể đến Trần Kiên thua, chỉ có hai lý do. Một là khinh thị, thứ hai nữa chính là thất thần trong lúc chiến đấu. Võ sĩ thất thần một khắc cũng chính là giao mạng mình cho đối phương rồi. Chứ đừng bảo là Trần Kiên bị kinh trụ đến bốn lần.

Hai gã thuộc hạ của Chu Kiên kinh sợ quay đầu chạy đi, Quảng Mục Thiên liền quát:

"Chạy đâu cho thoát!"

Nói rồi hai tay cầm thêm hai cái đũa, ném về phía hai người nọ. Hai chiếc đũa bay nhanh như cắt, trúng luôn vào giữa bàn chân hai người. Bọn kia đau quá, nằm lăn lộn trên mặt đất kêu gào.

Chương 89: Yêu Tộc tập kích

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hai gã tùy tùng của Chu Kiên bị đũa đính trúng bàn chân, đều đổ rạp xuống sàn. Quảng Mục Thiên bàn tay vung lên, lăng không điểm huyệt kiềm chế cả hai. Hai người sắc mặt kinh biến, Quảng Mục Thiên chỉ là lăng không điểm huyệt, nhưng tỏ rõ là người có võ công cao cường. Bực này cao thủ tại sao sẽ xuất hiện ở đây?

Những người xung quanh bấy giờ mới hoàn tỉnh, bọn họ đều biết Võ Sĩ từ khi xuất hiện đến giờ, nổi danh là vô địch khi đánh giáp lá cà (cận chiến). Nhưng thủ đoạn của Quảng Mục Thiên thể hiện ra cũng chẳng thua kém gì những bậc Pháp Sư.

Ba tên đồng bọn của Hỏa Hệ Pháp Sư lúc nãy tâm trạng cực kỳ giận dữ, khốn nỗi gặp Chu Kiên lợi hại quá chừng. Nay Chu Kiên đã bị chém chết, hai người còn lại cũng bị kiềm chế. Cả ba người liền cầm kiếm toan chạy lại phân thây hai gã tùy tùng nọ cho hả giận. Quảng Mục Thiên phất tay một cái cản lại, nói:

"Ba vị khoan đã, ta có điều muốn hỏi hai người này."

Ba người mặc dù giận là thế, nhưng Quảng Mục Thiên đã nói vậy cũng chỉ đành nén nộ khí, đứng sang một bên.

Quảng Mục Thiên quay qua, hướng một gã tùy tùng, hỏi:

"Các ngươi vì sao lại phải lấy Tim của gã Pháp Sư kia?"

Gã tùy tùng mặt sẹo bị hỏi, tâm lý ương ngạnh, quát:

"Ngươi muốn chém muốn giết tùy ý. Bọn ta sẽ không phản bội Tà Phái..."

Gã nói chưa hết lời, liền đột nhiên kêu "Hự" một cái. Giữa trán không biết từ khi nào đã xuất liện một lỗ máu, to chừng ngón tay cái. Máu tươi cùng dịch não không ngừng trào ra. Gã hai mắt trợn trừng đầy kinh hãi, miệng run lẩy bẩy nhưng không phát ra thành tiếng, chỉ chốc sau thân hình ngã sấp xuống sàn chết tươi.

Quảng Mục Thiên không thèm để ý, quay qua tên còn lại lạnh nhạt nói:

"Hắn không nói, ngươi nói hay không?"

Tên còn lại kia sợ đến tái xẩm mặt mày, hai tay không ngừng run lên. Gã sợ hãi, hỏi lại:

"Ta nói ngươi tha cho ta chứ!?"

Quảng Mục Thiên nhíu mày, đáp:

"Sinh tử tại thân, số mệnh tại Thiên! Làm người nên biết cách nắm giữ sinh tử. Ta hỏi lại lần cuối, các ngươi bắt Ma Pháp Sư, móc lấy ngũ tạng để làm gì!"

Quảng Mục Thiên vừa nói vừa phóng xuất khí thế của mình ra. Tên tùy tùng kia sợ đến kinh hồn táng đảm bị lộn người ra sau mấy vòng, gã vội quỳ xuống dập đầu nói:

"Tha mạng, tha mạng... Là Quỷ Y, Quỷ Y đại nhân bắt bọn ta làm như thế!"

Đám người xung quanh chưa nghe danh tự Quỷ Y bao giờ. Thấy gã tùy tùng kia báo tên thì nghi hoặc lắm, nhưng cũng không ai dám xêm lời vào.

Quảng Mục Thiên thu liễm khí thế, hỏi tiếp:

"Nói rõ ràng hơn đi."

Gã tùy tùng run rẩy, đáp:

"Quỷ Y, Quỷ Y lệnh mấy người bọn ta thu thập đủ Ngũ Tạng của Pháp sư. Dặn là: Hỏa chặt Tâm, Kim thu Phế, Thủy cắt Thận, Thổ lấy Tỳ, Mộc lấy Can. Đối với mỗi hệ Pháp sư phải lấy một nội tạng riêng. Nhưng Quỷ Y lại không nói lấy về để làm gì. Những chuyện sau đó thuộc bí mật của Phái. Đám người bọn ta không hề biết gì..."

Nói rồi gã dập đầu liên tục xin tha mạng.

Tâm: Tim

Phế: Phổi

Thận: Hai quả Thận.

Tỳ: Lá Lách

Can: Lá Gan

Quảng Mục Thiên nghe xong trong lòng rùng mình, nghĩ:

"Con người có ngũ tạng, tương ứng ngũ hành. Tâm thuộc Hỏa, Phế thuộc Kim, Thận thuộc Thủy, Tỳ thuộc Thổ, Can thuộc Mộc. Quỷ Y muốn thu thập những thứ này chẳng nhẽ để chế tạo Phần Hồn Ma Nhân đấy ư!? Nhưng tại sao lại lấy của Ma Pháp Sư làm gì?"

Trong bụng mười phần nghi hoặc, hắn bèn quay qua, hỏi tên tùy tùng kia:

"Ngươi là môn nhân Tà Phái, chắc hẳn biết Phần Hồn Ma Nhân chứ!?"

Tên tùy tùng tâm tình vốn đã hoảng sợ, nay nghe Quảng Mục Thiên hỏi đến danh tự kia lại càng kinh sợ hơn. Hắn miệng lắp bắp: "Ta... Ta..."

Đột nhiên không biết từ đâu, một giọng nói vang lên:

"Tiết lộ cơ mật môn phái, tội thật đáng muôn chết!"

Giọng nói kia vừa dứt thì tên tùy tùng còn lại da thịt nhăn nheo như người chết, bùng nhùng, chỉ trong nháy mắt đã thâm tím. Y giãy mạnh mấy cái rồi chết ngay đứ đừ. Tiếp theo lại nghe cạch cạch liền mấy tiếng, một cửa sổ cách đó không xa đột nhiên bị mở toang. Một bóng xám tựa như u linh theo đó luồn ra bên ngoài.

Mọi người xung quanh đều kinh hãi, không hiểu chuyện gì xảy ra.

Quảng Mục Thiên hừ lạnh một tiếng, ánh mắt như lợi kiếm quét sang, trầm giọng quát:

"Đã đến, sao còn muốn đi!"

Lời chưa ra hết khỏi miệng, hắn liền thuận chân đá luôn một thanh đao rớt dưới đất của gã tùy tùng kia đi. Thanh đao bay vút lên thật nhanh, hóa thành một đạo bạch quang, ánh sáng lập lòe khiến cho mấy người xung quanh đều hoa mắt cả lên.Bóng xám kia chỉ mới kịp luồn ra khỏi cửa sổ, đột nhiên rú lên một tiếng: "Ối chao!" nghe có vẻ như đã bị trúng đao. Tiếp theo nghe tiếng lộp cộp, một cánh tay be bét máu rơi vào bên trong tửu quán. Hóa ra thanh đao mà Quảng Mục Thiên đá đi, đã cắt đứt một bên tay của người áo xám nọ.

Chỉ nghe bên ngoài thanh âm của gã áo xám vẫn văng vẳng:

"Thù chặt tay có ngày hồi báo, cáo từ!"

Quảng Mục Thiên giận lắm, quát:

"Giỏi cho một con chuột nhắt, cũng dám uy hiếp ta ư."

Nói rồi tung người nhảy ra tửu quán rượt theo.

Gã áo xám kia nào có ngờ được rằng Quảng Mục Thiên sẽ đuổi theo mình, nhất thời trong lòng hoảng sợ. Dồn khí vào chân, cước bộ tăng cường chạy đi như bay.

Quảng Mục Thiên hai mắt nheo lại, trong bụng kinh ngạc, nghĩ thầm:

"Khinh Bộ Nhất Truy, kẻ này thế mà lại nắm giữ khẩu quyết chữ Truy của Khinh Bộ."

Nghĩ thì nghĩ vậy, song Quảng Mục Thiên vẫn không ngừng truy đuổi người này gắt gao. Không chỉ vì gã chọc giận hắn, mặt khác còn tìm hiểu một số điều cơ mật về Phần Hồn Ma Nhân.

Sau một hồi kẻ chạy người truy, khoảng cách cả hai ngày càng gần. Gã áo xám mặc dù khinh công có chút thành tựu, nhưng thương thế nặng quá chừng. Chạy thêm một hồi nữa thì sắc mặt đã trắng bệch, thân hình không tự chủ được mà rơi phịch xuống đất. Quảng Mục Thiên nhanh tay chụp lấy cổ gã rồi nhấc lên thì thấy gã hai mắt đã nhắm lại, khí tuyệt chẳng biết đã chết từ bao giờ. Trong lòng hắn thở dài một hơi, nghĩ bụng:

"Mất công nãy giờ."

Nói tới tên áo xám này nhìn bề ngoài không có chi đặc biệt, nhưng Quảng Mục Thiên truy đuổi gã một hồi. Mắt thấy gã lĩnh ngộ được chữ "Truy" trong thân pháp Tà Phái. Hiển nhiên chẳng phải dạng vô danh tiểu tốt tầm thường, nếu chiếm được thông tin từ trong miệng gã đôi khi còn đáng giá hơn đám tùy tùng kia nhiều. Nghĩ thế, Quảng Mục Thiên thử tìm tòi xác gã áo xám một lúc, bất quá lại không tìm thấy có vật gì đặc biệt lúc đó mới quay người rời đi. Trước đó còn không quên dùng khí công chấn cái xác thành bánh thịt, khỏi đám Tà Phái lại lôi về chế Ma Nhân.

Xử lý xong xuôi mọi việc, Quảng Mục Thiên quay về tửu quán. Lúc này mọi người tâm lý hoảng sợ, cũng đã rời đi gần hết. Chỉ còn lác đác mấy tên nhiều chuyện, hiếu kỳ ở lại xem náo sự. Riêng ba người Hoa Tranh cùng Tử Yên, Cao Huy vẫn còn ngồi đợi ở đó. Bọn họ thấy hắn quay lại, trong lòng thở phào một hơi. Cao Huy tiến lên thi lễ, chân thành nói:

"Đa tạ Cửu Thiên huynh cứu mạng..."

Gã còn chưa nói xong thì Quảng Mục Thiên khoát tay, đáp:

"Cao huynh chớ khách khí làm chi. Cứu mạng chi ân, chỉ cái đó còn chưa gọi là báo đáp."

Cao Huy lắc đầu, nghĩ bụng nếu không phải Quảng Mục Thiên bày hắn năm chiêu kia, cộng thêm chiếc đũa thần kỳ. Thì Chu Kiên đánh bại gã quả là dễ như trở bàn tay. Thực chất mà nói, năm chiêu mà Quảng Mục Thiên truyền cho Cao Huy, không thể nào đánh bại được Chu Kiên. Nhưng chiếc đũa kia lại là một biến số, một biến số có thể đảo ngược tình thế. Người không học võ, không am hiểu Khí mạch, thì không tài nào biết được cái kỳ diệu trong đó.

Quảng Mục Thiên đưa mắt nhìn hai cái xác đang nằm trên sàn nhà, âm thầm thở dài một hơi, lại nói:

"Không ngờ được Tà Phái lại phát triển theo hướng này. Trải qua bao nhiêu đời Thống Lãnh, cái dã tâm thâu tóm giang hồ vẫn chưa từ bỏ được!"

Ba người kia nghe hắn buông lời cảm thán, cũng chỉ trầm mặc chứ không nói gì. Một hồi lâu sau, Tử Yên mới phá vỡ bầu không khí yên ắng nặng nề này, nàng hỏi:

"Không biết Phần Hồn Ma Nhân mà huynh nhắc tới kia là gì? Trông vẻ mặt tên kia khi nghe tới danh tự đó có vẻ như rất kinh sợ!"

Quảng Mục Thiên trầm ngâm, đáp:

"Một thứ ghê tởm, người không ra người, quỷ không ra quỷ... Nhớ đến lại càng thêm giận!"
Cao Huy xêm lời, nói:

"Nhắc đến quỷ, đột nhiên làm ta nhớ đến một sự kiện cách đây không lâu..."

Tử Yên khẽ giật mình, nói:

"Sự việc mà huynh nhắc tới, chẳng nhẽ là Quỷ tộc?"

Quảng Mục Thiên cũng nghi hoặc, hỏi lại:

"Quỷ tộc? Sao ta chưa nghe đến tộc đàn này bao giờ?"

Tử Yên đáp:

"Cái đó chẳng có gì lạ. Quỷ tộc chỉ mới hình thành cách đây chưa đến năm năm thời gian. Đại Lục Bách Khoa toàn thư sẽ không nhắc tới. Dẫn đến hậu quả, thật ít người biết."

Quảng Mục Thiên gật đầu, những điều hắn biết về thế giới này đều thông qua Đại Lục Bách Khoa toàn thư. Nếu sánh không nhắc tới thì quả thật không biết được. Nghĩ vậy hắn bèn hỏi:

"Chư vị có thể miêu tả rõ ràng hơn không?"

Tử Yên lắc đầu, nói:

"Quỷ tộc bỗng nhiên xuất hiện, tựa như từ trong hốc đá chui ra. Thần Điện căn bản điều tra không ra. Tuy nhiên diện mạo tộc nhân này quái dị tột cùng, trí tuệ không cao. Giống như mấy đầu dã thú hơn là một đám tộc đàn."

Quảng Mục Thiên kinh nghi, hỏi:

"Tử Yên cô nương thấy diện mạo bọn chúng rồi chăng?"

Tử Yên mày liễu nhíu lại, hừ một tiếng trong cổ họng. Dường như nhớ lại thứ gì kinh tởm lắm, nàng lè lưỡi nói:

"Phì phì, nhớ lại cũng đủ thấy buồn nôn rồi. Cái đám Quỷ tộc đó, bọn chúng kẻ thì có hai đầu, kẻ có ba đầu, chân tay ngoằn ngoèo trông thật ghê tởm. Toàn thân lại vá chằng vá chịt, tựa như là xác mấy người cùng nhau, bị khâu lại thành một khối vậy."

Quảng Mục Thiên nghe xong, trong lòng một mảnh kinh hãi, toan mở miệng nói chuyện thì bỗng nhiên, một hồi tiếng kẻng từ phía bên ngoài vang lên.

"Coong... Coong..."

Tiếp đó, một loạt tiếng hô hoán reo lên:

"Yêu tộc tập kích, Yêu tộc tập kích..."

Ba người Hoa Tranh, Tử Yên, Cao Huy giật mình kinh hãi, đều đứng bật cả dậy.

Quảng Mục Thiên cảm nhận được bầu không khí nặng nề, bất giác bật tiếng hỏi:

"Yêu tộc sao lại tập kích nơi này?"

Tử Yên đáp:

"Trại này mé phải nằm cạnh Thương Lan Đế Quốc, mé trái lại cách Thú Nhân Tộc không xa. Có thể xưng là một chỗ hiểm địa. Ngặt vì bên cạnh có hiểm địa nên không quốc gia nào dám đưa quân đóng trú. Vậy nên mới để cho Dong Binh công hội lập Trại, coi như là một nơi nghỉ ngơi dưỡng sức cho khách bộ hành cùng các Dong Binh đoàn..."

Nói đến đây, Tử Yên hơi nhíu mày, nói:

"Không hiểu sao Yêu Tộc lại to gan dám công chiếm nơi này. Chẳng lẽ bọn chúng muốn khiêu chiến với Thương Lan đế quốc hay chăng?"

Cao Huy đập bàn một cái, hừ lạnh, nói:

"Đám Yêu Tộc lớn mật thật, Không chỉ công đánh Tuyết Nguyệt đế quốc, mà cả Thương Lan đế quốc cũng dám nhúng chàm! Ta không phân thây bọn chúng ra làm trăm mảnh thì không hả được mối giận này!"

Quảng Mục Thiên cũng ngạc nhiên, hắn không nghĩ rằng chỉ mất tăm mất tích có mấy ngày thôi mà nhiều chuyện đại sự xảy tới như vậy. Hắn tự hỏi, không biết Tuyết Nguyệt đế quốc có qua khỏi cơn hoạn nạn này hay chăng? Dù là Quảng Mục Thiên không thân thiết gì lắm với Tư Không Thiên hay Hoàng Bá Đạo, nhưng cái nhân tình thế thái quả là điều khó nói. Nghĩ thế nào thì nghĩ, trong bụng hắn cũng phần nào cầu nguyện cho Tuyết Nguyệt đế quốc không bị làm sao.

Vừa nghe thông báo Yêu Tộc tập kích, toàn bộ các Dong Binh đoàn đều tập trung ra cổng Trại. Trong quán trọ bỗng chốc đã vắng tanh người.

Tử Yên quay qua, nói:

"Yêu Tộc công Trại, bọn ta thân là một phần tử của Nhân Tộc. Phải góp một phần sức hộ Trại mới được. Đợi Yêu Tộc tấn công vào rồi thì mạng sống cũng chả giữ được. Huynh theo chúng ta chứ?"

Quảng Mục Thiên không do dự, liền đáp ngay:

"Đương nhiên chứ! Mặc dù thương thế của ta chưa khỏi hẳn. Nhưng cũng muốn hiến một chút sức mọn này."

Thế là cả bốn người cùng nhau tiến ra cổng Trại. Trại này tuy không có quy mô lớn như thành trì, nhưng sức chứa cũng lên tới bảy, tám ngàn người. Hiện tại mấy ngàn người cùng tập trung một chỗ đông nghìn nghịt như kiến bu. Dong Binh đoàn cuối cùng cũng chỉ là binh đoàn, bọn họ từng tốp không có liên kết với nhau như quân đội. Thành thử đứng loạn xạ cả lên.

Quảng Mục Thiên cùng ba người tiến lên thành Trại thử xem. Phía xa xa khói bụi mịt mờ, phía bên trong đám bụi kia là một đoàn Yêu Tộc binh lính. Đám Yêu Tộc này khác xa với cái đám tập kích thuyền của Dư Hoành lúc trước. Chỉ thấy bọn chúng cơ thể cao to dị thường, làn da thuần nhất một màu đồng đỏ, toàn thân tản mát ra khí tức mãnh liệt mà nồng hậu. Kẻ cầm đao, tên cầm rìu, răng nanh vuốt dài lộ ra khỏi miệng, chỉ nhìn thôi cũng đủ thấy đám binh lính Yêu Tộc này hung dữ cực kỳ.

Chương 90: Chiến tranh nổ ra!

Quảng Mục Thiên giương mắt nhìn, chợt thấy từ phía sau đám Yêu binh, một bầy voi dàn theo hàng ngang mà tiến lên. Khoảng chừng có gần ngàn con.Tử Yên khuôn mặt biến sắc, lẩm bẩm:

"Là Ma Pháp Tượng, bọn chúng xuất quân rồi."

Ngay lúc đó, gần một ngàn Ma Pháp Tượng đồng thời niệm chú, phía trên đầu bọn chúng từng điểm ma pháp hình tam giác màu đỏ nổi lên lềnh bềnh trên không trung. Phía thành trại của nhân tộc, một người đột nhiên hét lớn:

"Ma Pháp Tượng đánh hỏa công, Thủy hệ pháp sư tiến hành phòng thủ!"

Lời gã vừa dứt, hai trăm Ma Pháp Sư thủy hệ không hẹn mà cùng đứng ra niệm chú, trong đó có cả Hoa Tranh. Hai trăm pháp sư tuy có kẻ mạnh người yếu, nhưng đồng thời cùng niệm chú thanh thế cũng không phải nhỏ. Ma trận của thủy hệ có hình tròn, từng luồng thanh khí như nước lũ từ trong pháp trận ùa ra.

Hai bên chấm dứt lời niệm, ma pháp lóe sáng rồi bắn ra ầm ầm. Thủy hỏa gặp nhau nổ lình bình liền mấy tiếng trên không trung, sương trắng bốc lên mịt mờ, che phủ cả một vùng rộng lớn.

Đám người đều bị sương trắng che mắt, không thấy gì cả. Ai nấy tâm thần đều hoảng hốt. Đột nhiên, lại nghe tiếng hô của người vừa nãy:

"Ma Pháp Tượng đánh thuật Phong kích. Thổ hệ pháp sư làm phép tường chắn!"

Đám người từ trong hoảng hốt tỉnh lại. Rồi tiếp đó, có mấy trăm Pháp sư thổ hệ tiên phong, nhảy lên niệm chú, một bức tường bằng đất dựng lên chắn trước thành trại.

Quả nhiên, sau đó không lâu một loạt kình phong bắn vun vút tới, may thay bị tường đất cản lại. Kình phong bắn trúng tường đất nghe "sột sột" mấy tiếng rùng rợn.

Quảng Mục Thiên giật mình, trong lòng tự nhủ không biết người lãnh đạo kia là ai mà ánh mắt thật tinh tường. Hắn thử đưa mắt ngó xem, thì chỉ thấy đó là một gã cầm trường thương, đứng sừng sững trước cổng trại, toàn thân mặc giáp sáng lóa, lại đội mũ nên không thấy rõ mặt mày. Xung quanh gã có một toán binh sĩ đứng thành hàng thật chỉnh tề, người nào người nấy võ trang đầy đủ, tay cầm giáo, hông treo trường đao. Trông chẳng phải dạng binh tốt tầm thường.

Đám Yêu Tộc thấy Ma Pháp không phá được thành, bèn nổi một hồi pháo hiệu. Bộ binh dàn hàng lên trước, lang binh điều động sang hai cánh tả hữu, Ma Pháp Tượng lùi về sau. Thấy Yêu Tộc điều binh khiển tướng điêu luyện như thế, đám người trên thành trại đều xanh mặt cả lên. Vị tướng quân đứng trước cổng thành hừ nhẹ một tiếng, quát:

"Yêu tộc to gán dám xâm phạm biên giới Thương Lan đế quốc, thật là lớn mật lắm. Nay binh tiếp viện chưa tới. Bổn tướng quân họ Long, tên một chữ Nghĩa. Là con thứ tư của Đại Tướng Quân Long Kình Thiên. Có ai dám cùng bổn tướng xuống dưới liều mạng một phen. Tỏ rõ ý chí nhân tộc ta hay chăng?"

Lời gã vừa dứt, xung quanh một mảnh sôi trào. Ai nấy đều tuốt gươm, giơ đao hét ầm ĩ, nhất thời sĩ khí tăng vọt, Long Nghĩa hối quân mở cổng trại. Lại truyền lệnh cho bộ binh cầm khiên chắn dàn hàng để đánh tiên phong, hòng làm chậm thế công của địch. Còn lại các tốp Dong Binh đoàn thì đứng ở trung quân. Ma Pháp Sư bọc hậu, vừa niệm chú phòng ngự, vừa canh chừng thế công Ma Pháp Tượng địch nhân. Thế trận chỉ trong chốc lát đã triển khai, hai bên người – yêu hằm hằm nhìn nhau, sĩ khí bốc lên ngợp trời.

Quảng Mục Thiên quả thực chưa bao giờ thấy thế trận lớn đến như vậy. Tuy Dong Binh đoàn cùng Ma Pháp Sư không phải là quân đội chính quy. Nhưng dưới sự lãnh đạo của Long Nghĩa, đội hình đâu ra đấy. Trong một phút bất giác, Quảng Mục Thiên cũng đi theo đám người vào trung quân.

“Ù Ù Ù…”

Kèn lệnh vừa nổi lên, hai bên quân lao vào nhau ào ào như nước lũ. Thân hình nhân loại vốn thấp bé hơn Yêu tộc nhiều, khi vừa đụng vào nhau hàng chắn bộ binh đầu tiên liền bị húc bay. Thế công của Yêu Tộc tựa như tảng đá lớn từ trên dốc lao xuống, thế ầm ầm không thể cản. Hơn nữa, lang binh của bọn chúng chia làm hai cánh, ý đồ muốn đánh tập hậu Ma Pháp Sư nhân tộc. Tình hình càng lúc càng gay go.
Long Nghĩa nhìn thế trận sắp phải toang, gã giơ thương nạt lớn:

“Bộ binh lùi về hai cánh phòng thủ, Kỵ Binh theo ta phá thế công của địch!”

Lời gã vừa dứt, mấy tên hộ vệ đi theo vội phất cờ làm hiệu, bộ binh phía trên nhận được lệnh từ từ tản ra rồi lùi về sau. Người thì đông, trận địa thì hỗn loạn nhưng binh đi tới đâu trật tự tới đó. Không bị khí thế của địch làm hoảng loạn. Đồng thời lúc đó phía sau lưng Long Nghĩa, một đoàn kỵ binh hồng hộc chạy lên. Toán kỵ binh này cực kỳ đặc biệt, không chỉ vì khí thế, sát khí, đến cả trang bị cũng nằm ở một đẳng cấp khác hẳn. Hiển nhiên đó là một loại đặc chủng kỵ binh.

Long Nghĩa cầm đầu, dẫn theo toán kỵ binh kia xông thẳng vào trận địa địch. Gã vận nội lực vào mũi thương, khiến nó xoáy tít lên. Quảng Mục Thiên đứng ở trung quân, trông thấy cảnh tượng như thế liền biết ngay gã Long Nghĩa này đích thị là một võ sĩ. Còn thanh trường thương kia, hẳn là một thanh trong Truy Hồn Ngũ Tinh Giáo.

Trong lúc hắn đang còn nghĩ thẩn thơ thì kỵ binh của Long Nghĩa đã chọc phá hàng phòng thủ của Yêu tộc rồi. Trung quân bao gồm các Dong Binh đoàn theo đó mà ào lên tấn công. Ma Pháp Sư phía sau thì niệm chú, bắn hỏa cầu, lôi cầu… về phía địch.

Quảng Mục Thiên lúc này cũng muốn thử xem cảm giác chiến tranh giữa hai tộc người là như thế nào. Hắn lao vào chỗ đông kẻ địch nhất, dùng cầm nã thủ, giựt thanh gươm trong tay một tên yêu tinh về. Tên yêu tinh kia tuy bự con, nhưng làm sao so được với kỹ xảo cầm nã thủ của võ sĩ. Gươm trên tay nó cầm không chắc liền bị giật mất.

Quảng Mục Thiên có kiếm rồi thì như hổ thêm cánh. Hắn múa kiếm lên thành từng đường ngân quang chói lọi, kiếm khí tản ra bốn phía. Kiếm thuật Tà Phái dựa vào thực chiến là nhiều. Nên trong pháp môn có cả cách chống quần công lẫn đơn đả độc đấu. Bầy yêu tộc tuy đông, nhưng thân hình to lớn, không được linh hoạt. Quảng Mục Thiên lại dựa vào khinh công lợi hại, luồn bên đông lách bên tây. Thi thoảng lại chém đầu dăm ba tên. Tuy bọn yêu tinh biết cả đấy, nhưng không tài nào chống lại được.

Chợt, Quảng Mục Thiên nghe thấy một tiếng còi dài, rồi đột nhiên đám yêu tinh trước mặt tách ra thành hai đoàn tả hữu. Phía tả giơ mâu, phía hữu gài đao, dựng khiên thành hai hàng tường lũy. Biến đổi bất ngờ khiến Quảng Mục Thiên ngây ngẩn cả người. Chẳng phải nói yêu tộc toàn là lũ thiển cận hay sao? Nhưng trận thế cỡ này, một lũ đầu óc ngu dốt làm sao có thể làm tới?

Trong lúc hắn còn đang thẫn thờ thì phía trước Ma Pháp Tượng của yêu tộc đã niệm chú, một đoàn hỏa cầu nhắm thẳng phía hắn mà bay tới rất mau. Binh lính yêu tộc sớm đã dàn thành hai hàng, chỉ chừa một con đường nhỏ. Quảng Mục Thiên đứng trong đó, thấy phía trước hơi nóng phả vào mặt. Hắn hai mắt nheo lại, lầm bầm một tiếng: "Gớm thật!" Rồi miệng khẽ gầm nhẹ, tay phải chợt vung kiếm, tay trái sử chưởng

Chưởng pháp đánh tiên phong, dùng môn tụ khí hóa hình, nội lực tuôn ra biến thành một đầu huyết long. Kiếm pháp bọc hậu, kiếm mang sơ hiện, dụng pháp liên hoàn. Kiếm khí bắn tua tủa như trăm ngàn lưỡi đao.

Ma pháp hỏa hệ cùng Huyết Long Chưởng đụng vào nhau nổ "Bình" một tiếng rõ to. Ma Pháp tuy có "Thế" nhưng không có "Lực", còn chưởng pháp của võ sĩ lại súc "Lực" rồi mới phát. Nên khi chạm nhau, hỏa cầu kia bị chưởng pháp của Quảng Mục Thiên đục một lỗ hổng, hỏa quang bắn ra hai phía xung quanh. Đám Yêu Binh gần đó tránh không được, bị thiêu cháy mất một mảng lớn. Tiếng rú thảm thiết vang vọng khắp chiến trường. Nhưng chưa hết, kiếm khí của Quảng Mục Thiên bọc hậu phía sau. Chui qua lỗ hổng đó, bắn thẳng vào đám Ma Pháp Tượng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau