GIANG HỒ DỊ GIỚI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Giang hồ dị giới - Chương 81 - Chương 85

Chương 81: Cản truy binh

Khinh công Quảng Mục Thiên thi triển đầy thần tốc phi thường, chỉ trong nháy mắt hắn đã chạy xa ngoài con sông gần ba dặm. Lại đi thêm một đoạn nữa, Quảng Mục Thiên thấy phía trước có một cánh rừng lớn. Hắn trầm mặc một hồi, bụng nghĩ thầm: "Hiện giờ võ lâm đại loạn, người của Tà Phái truy ta gắt gao. Ta nội thương thì còn chưa khỏi, phải chạy đi đâu mới được?"

Quảng Mục Thiên đang nghĩ ngợi, chợt Tần Nguyệt bên cạnh lên tiếng, nói:

"Chạy dọc theo hướng con sông vừa nãy. Chạy thẳng đến Học Viện Ma Pháp. Ở đó cho dù người của Hắc Vân Thành tới cũng không dám manh động đâu."

Quảng Mục Thiên hai mắt sáng lên, hắn chứng kiến qua sự kỳ diệu lẫn khủng bố của Ma Pháp. Nghĩ cho dù là cao thủ nhất nhì võ lâm đối mặt cũng không dám khinh thường. Nếu trốn trong đó chẳng phải an toàn lắm ư? Hơn nữa với thể chất đặc biệt của hắn có thể học được Ma Pháp. Nếu trà trộn vào trong Học Viện làm học sinh, đồng thời nhân đó chữa thương một thời gian thì nào có ai phát hiện được. Quả là tiện đường được đôi việc. Đợi cho nội thương khỏi rồi thì báo thù dễ lắm. Chỉ tiếc một điều là cuốn trục giới thiệu vào Học Viện Ma Pháp mà lúc trước Đan Tâm đưa cho, hắn đã để trong phòng trọ ở Hư Thiên Điện. Bây giờ muốn vào cũng chỉ có cách đi từng bước mà thôi.

Quảng Mục Thiên nghĩ vậy, liền gật đầu nói: "Hay lắm."

Đoạn hắn ngửng đầu lên trông mặt trời để phân biệt phương hướng rồi chạy xéo tắt qua cánh rừng, cứ nhắm hướng song song với con sông mà lao đi.

Hắn chạy được hơn mười dặm chợt nghe thấy phía trước có tiếng hô hoán cùng binh khí va chạm nhau leng keng.

Khi Quảng Mục Thiên lại gần hơn thì hóa ra đó là một đám người đang quần ẩu. Khoảng chừng có bốn mươi tên. Trong đó có vài người hắn nhận biết. Quảng Mục Thiên ồ lên một tiếng đầy kinh ngạc, lẩm bẩm:

"Đây chẳng phải là nhóm Dong Binh đoàn của Đinh Phong, Đinh Lực đây sao?"

Hắn lại nhìn qua, thấy phía bên chiến tuyến là địch nhân của Đinh Lực. Bọn họ quân phục màu trắng, giữa ngực có hình thanh kiếm màu đỏ chói. Chính là biểu tượng của Huyết Thệ Kỵ Sĩ Đoàn. Dẫn đầu đám người nọ lại là Ninh Thái Tài. Ninh Thái Tài thuộc Huyết Thệ Kỵ Sĩ Đoàn của Thương Lan Đế quốc. Bọn họ có chừng ba mươi người, trong đó pháp sư có bảy tên, cung thủ tám tên, một Tế Tự, còn lại đều là chiến binh.

Chỉ thấy Đinh Lực cùng Đinh Phong đang bị địch nhân vây khốn. Bọn họ tuy ít người hơn, nhưng đều là chiến binh tinh nhuệ. Pháp Sư Lâm Hà không ngừng niệm chú khiến rễ cây từ dưới đất mọc lên chằng chịt, ngăn cản thế công của địch nhân. Hai huynh đệ Đinh Phong, Đinh Lực thì dùng cự kiếm phản công. Bất quá nhân số bên Ninh Thái Tài đông gấp ba lần. Huynh đệ Đinh Lực cho dù có luyện qua Kim Chung Tráo, Thiết Bố Sam đi chăng nữa cũng nan quyền khó địch tứ thủ. Mặt khác, nhóm Huyết Thệ Kỵ Sĩ Đoàn có bảy tên pháp sư, ba tên hỏa hệ khắc chế Mộc Hệ Pháp Sư Lâm Hà. Còn lại bốn tên thì Thổ hệ cùng Thủy hệ. Bọn họ niệm chú làm mặt đất trở nên như bùn lầy. Khiến Đinh Lực cùng đồng bọn di chuyển ngày càng chậm chạp. Chẳng mấy chốc nữa thắng thua sẽ rõ.

Quảng Mục Thiên tuy không có giao tình gì sâu đậm với đám người Đinh Lực. Nhưng dù sao cũng có duyên gặp mặt một lần, khi đó thái độ của bọn họ khá tốt. Tạo nên một chút thiện cảm với hắn. Hơn nữa, nhìn cái mặt của gã Ninh Thái Tài, Quảng Mục Thiên không ưa tý nào. Nghĩ vậy, hắn huýt lên một hồi sáo, thi triển khinh công lướt tới đám người. Đồng thời hai chân đá ra nhanh thoăn thoắt. Hắn dụng khẩu quyết chữ "Chấn" trong Ma Vũ Khinh Thân Bộ. Ba mươi người chỉ thấy một luồng gió lướt qua, ngay sau đó bụng trúng một cước, đầu trúng một cước. Ai nấy hự lên một tiếng, đều ngã lăn cả ra. Chỉ riêng có mấy tên Pháp Sư cùng Tế Tự thể chất yếu ớt, bị trúng một cước như thế liền hộc máu chết hết.

Đám người Đinh Lực đứng ngẩn cả ra, không hiểu chuyện gì vừa diễn ra. Khi bọn họ định thần nhìn lại mới thấy ba mươi tên địch nhân không biết tự khi nào mà ngã gục hết. Ninh Thái Tài bị trúng cước, nhưng Quảng Mục Thiên cố tình đễ cho gã sống, nên chỉ đá trúng yếu huyệt. Khiến Ninh Thái Tài không thể cử động được. Miệng gã ú ớ lên từng tiếng như heo kêu, ánh mắt kinh sợ liếc nhìn xung quanh, tựa như đang muốn tìm hiểu xem chuyện gì vừa xảy ra.

Quảng Mục Thiên lúc này mới dừng lại, tiến tới đám người, cười nói:

"Mới có mấy ngày không gặp, xem ra các người gặp khá nhiều rắc rối nhỉ."

Đinh Phong mặt mày hớn hở, tiến lên khoác vai bá cổ Quảng Mục Thiên, cười nói:

"Ta còn tưởng là thần thánh phương nào giáng lâm. Thì ra là Mục Thiên huynh đệ. Nếu chậm thêm chút nữa chắc mấy người bọn ta chết dưới đao của Huyết Thệ Kỵ Sĩ Đoàn mất rồi."

Mấy người Đinh Lực, Lâm Hà... cũng đều tiến lên nói lời cảm tạ. Bọn họ vẫn chưa hoàn hồn bởi cảnh tượng vừa rồi. Nếu như lần trước Quảng Mục Thiên một mình thu phục đám Bạo Phong Ma Lang, công phu bản thân vẫn chưa thực sự hiển lộ. Nhưng bây giờ đối mặt lại là ba mươi người vũ trang đầy đủ, có cả pháp sư, cung thủ, tế tự... Nhưng Quảng Mục Thiên vẫn có thể dễ dàng đánh gục một lượt, hơn nữa cực kỳ nhanh gọn. Chứng tỏ rằng trình độ của Quảng Mục Thiên đã vượt mức người bình thường rồi. Thậm chí bọn họ nghĩ rằng Quảng Mục Thiên có thể so sánh với các Pháp Sư Huyền Thoại. (Đại Ma Đạo Sư).

Đinh Phong lúc này mới để ý tới hai người mà Quảng Mục Thiên xách hai bên. Hắn vừa nhìn, hai mắt liền trợn trừng lên đầy vẻ kinh hãi. Đoạn "Bịch" một tiếng, hai chân quỳ xuống hướng Tần Linh mà hô lên:

"Hạ dân tham kiến Thánh Nữ điện hạ."

Những người còn lại cũng kinh ngạc nhìn qua. Sau đó vẻ mặt ai nấy đều kinh hãi quỳ lịch bịch xuống cả.

Tần Linh mở miệng toan nói "Miễn lễ", nhưng nhớ lại hoàn cảnh hiện tại của mình không thích hợp, đang bị một gã nam nhân xách như xách lợn. Hai má chợt đỏ ửng, muốn nói lại thôi.

Đinh Phong trong lòng thầm khâm phục Quảng Mục Thiên. Nếu như là người khác dám làm như thế với Thánh Nữ của Thần Điện, gã nhất định sẽ liều mạng cứu giá. Nhưng Quảng Mục Thiên lại là trường hợp ngoại lệ. Đinh Phong nghĩ rằng, chỉ có người như vậy mới có đảm lượng, dám "Bá Vương ngạnh thượng cung" Thánh Nữ điện hạ. Những người còn lại cũng không dám nghĩ nhiều như vậy. Ở thế giới này, Thần Điện là một thế lực cực lớn, giống như một Tôn Giáo. Hầu hết từ người dân cho đến cao tầng thượng giới đều tôn thờ Thần Điện. Cho nên đối mặt với Thánh Nữ, bọn họ cũng không dám vô lễ làm càn.
Bỗng, nghe đánh "Véo" một tiếng. Một trái ám khí bay tới xé bầu không khí rít lên thành những tiếng rùng rợn. Hiển nhiên là một thứ ám khí rất nặng.

Quảng Mục Thiên sa sầm nét mặt, cất tiếng thóa mạ:

"Mẹ kiếp! Nhanh thật! Bọn chúng rượt tới rồi."

Đám người Đinh Lực còn chưa hiểu mô tê gì cả, thì Quảng Mục Thiên đã nhanh như chớp túm lấy Ninh Thái Tài rồi liệng về phía sau. Ninh Thái Tài sợ hãi rú lên như lợn bị chọc tiết. Chỉ nghe tiếp theo "Bụp" một phát, gã đã bị ám khí bắn trúng, đầu óc vỡ toang.

Quảng Mục Thiên quay lại nhìn ra phía sau thì thấy có ba bóng đen đang đạp gió mà chạy tới rất mau. Hiển nhiên là đám người Ma Đạo Viễn đã truy tới nơi. Khinh công của Tà Phái sinh ra mục đích là để "Truy" đuổi địch nhân. Vậy nên cho dù Quảng Mục Thiên có chạy trước thật xa đi chăng nữa thì đám người Ma Đạo Viễn vẫn có thể truy ra dấu vết rồi rượt theo. Có thể nói là bám dai như đỉa, như giòi trong xương đó vậy.

Quảng Mục Thiên thấy bên cạnh có năm con ngựa, hẳn là của nhóm Đinh Lực. Hắn liền bế hai nàng Tần Linh, Tần Nguyệt lên hai con khỏe nhất, đồng thời giải huyệt cho hai nàng. Đoạn quay qua nói với Đinh Lực:

"Mấy người bảo vệ hai bọn họ an toàn. Chạy theo chỉ dẫn của Thánh Nữ chạy tới Học Viện Ma Pháp. Ta sẽ chặn hậu, cản truy binh. Phải đi thật mau, bất kể ngày đêm."

Đinh Phong, Đinh Lực không cần được giải thích cũng biết có kẻ địch rất lợi hại đuổi tới. Mà những kẻ này gã không phải là đối thủ, cho dù ở lại cũng chỉ vướng chân vướng tay mà thôi. Nghĩ vậy, Đinh Phong liền quả quyết, nói:

"Dù có bỏ cái mạng này ra cũng sẽ đảm bảo Thánh Nữ điện hạ an toàn. Chỉ mong Mục Thiên huynh đệ cẩn trọng."

Quảng Mục Thiên gật đầu chứ không đáp. Hắn ngoại hiệu là Cửu Long, vang danh khắp giang hồ, đương nhiên cũng có hẳn nguyên một sử tích về nó. Nếu như là kỳ phùng địch thủ với hắn như Lâm Ngọc Quân hay Không Trí đại sư sẽ biết. Trước nay Quảng Mục Thiên đã động thủ chiến đấu với ai là đánh đến khi phân thắng bại hoặc đánh cho ngươi chết ta sống mới chịu thôi; cũng có vài trận hắn bị thua, được Lâm Ngọc Quân âm thầm cứu chữa. Nhưng thủy chung Quảng Mục Thiên - hắn chưa từng chịu chạy trốn bao giờ. Kể cả đối đầu với hắn là Cửu Thần Long hay là Thất Tuyệt. Đúng tư cách con người thà chết chứ không chịu khuất tất.

Vậy mà, chỉ chưa đến hai hôm Quảng Mục Thiên đã phải quay đầu, bán mạng mà chạy trốn. Lần đầu thì không nói làm gì, hắn chịu cái nhục đổ oan, không cam tâm chết một cách không minh bạch. Hơn nữa, thân thế của hắn cũng chưa tìm ra. Nên mới phá lệ lần đầu quay mình bỏ chạy. Còn bữa nay, lại vì quan tâm đến tánh mạng hai người Tần Linh, Tần Nguyệt, hơn nữa còn để báo đáp cái ân cứu mạng. Bất quá, cái nhục bị người đuổi giết thế này khiến lòng hắn phẫn hận đã chạm đến cực điểm.

Quảng Mục Thiên một bụng đầy lửa giận, thầm nghĩ: "Ta một đời tung hoành ngang dọc, giết người vô số. Thần cản sát thần, phật cản sát phật. Há lại để cho bọn mặt dơi tai chuột này bức đến bước đường cùng!"

Hào khí trong người bỗng chốc nổi lên. Chỉ trong khoảnh khắc, Quảng Mục Thiên phảng phất như trở lại mười mấy năm về trước, khoảng thời gian hắn được người trong giang hồ kinh sợ. Xem ra, bao nhiêu năm ẩn cư trong sơn cùng ngõ hẻm đã bào mòn đi nhuệ khí năm nào của một bậc cao thủ đệ nhất giang hồ. Hắn lại nghĩ: "Ta bây giờ hiểm vận quấn người, một thân công phu tuyệt đỉnh không tài nào thi triển được. Nhưng quay đầu chạy trốn lần nữa thì nhục nhã xiết bao. Ta có liều cái mạng này cũng không muốn chạy trốn nữa!"

Trong bụng nghĩ vậy, hắn đột nhiên hét lớn: "Mấy người các ngươi mau đi đi." Nói rồi quay phắt lại thật nhanh, đề khí vào hai chân sử ra "Lưu Tinh Bộ Pháp" lướt về phía trước mấy mươi trượng, tựa như là thuấn di. Ba người Ma Đạo Viễn rượt theo giật mình kinh hãi, đều dừng ngay lại.Trong ba huynh đệ họ thì Diệp Hư Ngân công phu hạ bàn hời hợt. Khinh công gã tuy rất cao thâm nhưng chạy lẹ quá không dừng lại được vẫn lao về phía trước, để lộ đầy sơ hở. Quảng Mục Thiên thấy vậy, song chưởng vung lên không đẩy ra. Một luồng chưởng phong mãnh liệt xô tới. Song chưởng của hắn đan vào nhau, chưởng sau đè chưởng trước, cùng một lúc đánh vào bụng dưới Diệp Hư Ngân.

Chưởng lực vừa nhả ra, Diệp Hư Ngân bị bắn ngược về sau, đụng phải một thân cây nghe "Bình" một tiếng lớn. Gã chỉ cảm thấy nơi bụng đau nhói, toàn thân run bần bật. Diệp Hư Ngân hự lên một tiếng đau đớn, hộc ra một ngụm máu tươi, hai mắt trợn ngược, chết ngay lập tức.

Ma Đạo Viễn kinh hãi, bật thốt lên:

"Là chiêu Huyền Long Đồng Kích trong Khinh Long Nhị Thập Bát Chưởng."

Sư đệ Vương Hoắc Thành bên cạnh y cũng kinh hãi, chỉ Quảng Mục Thiên mà hét lên:

"Ngươi là kẻ nào? Tại sao lại biết tuyệt học của Tà Phái."

Quảng Mục Thiên mặt hằm hằm, hừ một tiếng, nói:

"Kẻ sắp chết không cần biết quá nhiều. Xem chiêu!"

Nói rồi huy chưởng đánh tới hai người.

Ma Đạo Viễn cùng Vương Hoắc Thành trong lòng tuy hoảng sợ, nhưng tâm của võ giả vẫn còn đó. Ma Đạo Viễn cũng hừ một tiếng, truyền âm nói với sư đệ của y:

"Lệnh của Thống Lãnh là bắt hai con ả kia. Ta cản hậu, ngươi đi bắt người."

Nói rồi không để Vương Hoắc Thành kịp đáp, gã đã múa kiếm xông lên giao thủ.

Quảng Mục Thiên đương nhiên biết rõ ý đồ của Ma Đạo Viễn. Hắn cười gằn một tiếng, chân phải hất một thanh kiếm đang nằm dưới đất đi, miệng nói:

"Muốn bắt người phải qua ải của ta trước."

Thanh kiếm kia là của đám Huyết Thệ Kỵ Sĩ đoàn hồi nãy. Bản rộng, lưỡi thô, nhưng bị Quảng Mục Thiên quán chú khí công vào liền bắn đi như bay, hướng tới chỗ Vương Hoắc Thành.

Vương Hoắc Thành giật mình, hú lên một tiếng:

"Cút ngay ra!"

Thanh kiếm trên tay y múa lên một vòng, đón đỡ phi kiếm của Quảng Mục Thiên.

Hai thanh kiếm chạm nhau phát ra một tiếng "Keng" vang dội, tia lửa văng tung tóe. Tuy rằng hai thanh kiếm của hai người đều được quán chú khí công vào. Nhưng kiếm mà Quảng Mục Thiên đá đi là truyền khí công gián tiếp, của Vương Hoắc Thành là truyền trực tiếp từ trên tay. Nên khi vừa va vào nhau, thanh kiếm của Quảng Mục Thiên liền bị bung ra.

Quảng Mục Thiên không đợi cho Vương Hoắc Thành kịp phản ứng. Tả chưởng hắn vung lên, đánh ra một phách không chưởng đến thanh kiếm nọ. Vốn là thanh kiếm đó khi bị hắn đá đi, đã âm thầm dùng nội lực chấn vào cốt kiếm. Lại thêm bị kiếm của Vương Hoắc Thành va trúng, đã gần như nứt thành mấy trăm mảnh. Bây giờ Quảng Mục Thiên lại đánh ra một phách không chưởng. Thanh kiếm kêu "Rắc" một cái, vô số mảnh vỡ bị chưởng phong của Quảng Mục Thiên cuốn đi, bay thẳng tới Vương Hoắc Thành.

Hành động của Quảng Mục Thiên nhanh cực kỳ, căn bản không ai ngờ tới. Mặt khác, Vương Hoắc Thành ỷ lại công phu mình có chút bản lãnh, không thèm dùng khí công hộ thân. Phải cho đến khi những mảnh kiếm vỡ bay tới trước mặt, y mới kinh sợ vội vận khí lên bảo vệ toàn thân. Nhưng lúc đó đã quá muộn rồi, mấy mảnh kiếm vỡ xẹt qua cổ y để lại một vệt máu dài. Vương Hoắc Thành rú lên một tiếng quái dị, miệng sùi bọt máu, ngã xuống chết ngay tức tưởi.

Chương 82: Bá đao

Vương Hoắc Thành chết quá nhanh dường như chỉ trong một cái tích tắc. Ma Đạo Viễn tuy đứng gần nhưng cũng không kịp cứu viện, tâm can y đau đớn, chỉ kịp rú lên một tiếng: "Sư đệ!"

Ma Đạo Viễn xuất chinh lần này dẫn theo bảy người, hiện chỉ còn một người sống. Chết đi sáu người, nói không đau lòng mới là lạ.

Quảng Mục Thiên thấy gã rú lên như thế, nghĩ không nhân cơ hội này giết kẻ này luôn thì còn đợi đến bao giờ. Thế là hắn vũ động song chưởng, múa ra một chiêu Song Long Xuất Hải trong Khinh Long Nhị Thập Bát Chưởng, đánh vào trước ngực Ma Đạo Viễn.

Ma Đạo Viễn đang xuất thần, bị trúng chưởng. Thân hình bay ngược về sau đụng phải tảng đá nghe "Bình" một tiếng, mảnh vụn bay tứ phía.

Chỉ thấy trong đống loạn thạch, Ma Đạo Viễn cả người máu me be bét. Y gắng gượng đứng dậy, nhưng toàn thân nhũn ra lại ngồi bệt xuống. Nghe "Ục" một tiếng, Ma Đạo Viễn sặc ra một búng máu tươi, sắc mặt xám như tro tàn. Nhưng hai mắt của y lại đỏ ngầu, trông thật dữ tợn, chỉ nghe y gằn lên từng chữ:

"Thù giết huynh sát đệ, bất cộng đáy thiên! Ta Ma Đạo Viễn bất lực, tận mắt nhìn huynh đệ mình chết mà không làm được gì. Nếu hôm nay sống sót trở về, ta nguyện dùng một tia sức sống cuối cùng này, trở thành Phần Hồn Ma Nhân. Báo thù rửa hận giúp huynh đệ mới được, nếu trái lời Trời Tru Đất Diệt."

Quảng Mục Thiên nghe vậy, máu nóng trong người cũng giảm đi phần nào. Hắn thở dài một tiếng, lắc đầu nói:

"Ngươi biết là ta không cho ngươi sống sót mà trở về. Hà cớ gì mà nói những lời như thế."

Ma Đạo Viễn liếc Quảng Mục Thiên một cái, cười khẩy nói:

"Ngươi đang sợ?"

Quảng Mục Thiên biết y đang khiêu khích mình, hắn trầm ngâm một chút, đoạn đáp:

"Đúng là ta có hơi sợ một chút. Phần Hồn Ma Nhân, cái thứ kinh tởm đó. Không ngờ gã Quỷ Y lại làm ra được. Nếu giang hồ... không, nếu thế giới này xuất hiện loại quái vật quỷ dị như thế. Thật đáng nguy biết bao. Ta mặc dù không phải đấng cứu thế, nhưng cũng quyết diệt hết Phần Hồn Ma Nhân. Tru diệt Quỷ Y mới được. Mặt khác..."

Quảng Mục Thiên định nói: "Mặt khác Thống Lãnh Tà Phái đã phản bội. Bày kế hoạch tiêu diệt ta."

Nhưng lại chợt nghĩ, mình đã rút khỏi Tà Phái từ lâu. Nếu nói hai chữ "Phản Bội" quả thực không đúng lắm. Với lại mình bị người lập mưu, lao vào luân hãm cũng chỉ vì ngu mà ra. Nếu nói toạc ra hết chẳng phải mất mặt lắm sao? Vậy nên lời vừa ra đến miệng liền câm nín lại.

Ma Đạo Viễn hai mắt đỏ ngầu, ngón tay đầy máu chỉ vào Quảng Mục Thiên mà mắng:

"Ta không biết ngươi là ai. Nhưng dù gì cũng học được tuyệt học trấn môn của Tà Phái. Hiển nhiên từng là môn đồ của phái ta! Tại sao lại dám nói những lời đại nghịch bất đạo như vậy!"

Quảng Mục Thiên nhíu mày, hắn không nghĩ rằng môn đồ của Tà Phái đều bị tẩy não đến như vậy. Một thứ kinh tởm như Phần Hồn Ma Nhân mà đáng được kính trọng? Hắn bèn hừ một tiếng, nói:

"Nói nhảm đủ rồi! Thân thể từ cát bụi cũng nên trở về với cát bụi. Ngươi đời này không có cơ hội trở thành Ma Nhân đâu. Xuống hoàng tuyền đoàn tụ cùng sáu huynh đệ của ngươi đi thôi."

Nói rồi một chưởng chụp xuống đầu Ma Đạo Viễn.

Ma Đạo Viễn kinh hãi rú lên:

"Ta nguyền rủa ngươi..."

Gã còn chưa kịp nói hết thì chưởng của Quảng Mục Thiên đã chụp xuống. Nghe "Bụp" một tiếng, toàn thân Ma Đạo Viễn bung bét thành từng mảnh, đầu óc vỡ toang.

Một đời cao thủ kiếm đạo, cứ như thế mà chết đi.

Quảng Mục Thiên giết xong người rồi, liền thở hắt ra một cái. Bao nhiêu uất hận mấy ngày hôm nay đều được giải tỏa. Đoạn hắn liền quay ra xử lý mấy cái xác, đều đem đi chôn hết. Cũng chính vì sợ đệ tử Tà Phái truy tới đem xác người về chế tạo Phần Hồn Ma Nhân, nên Quảng Mục Thiên chôn cất cực kỳ kín đáo. Không có bia mộ hay bất kỳ dấu vết nào cả. Hắn chỉ đào một cái hố thật lớn, đem mấy cái xác quăng vào rồi lấp đất lại. Phần Hồn Ma Nhân tuy cần xác người tạo thành, nhưng yêu cầu cũng rất nghiêm ngặt. Xác những người đó đều phải là cao thủ nội gia, khí công đạt đến tiểu thành. Vậy nên Quảng Mục Thiên dùng khí công chấn cho mấy cái xác kia trở thành huyết nhục. Đảm bảo rằng cho dù có người tìm ra cũng không tài nào đưa về chế thành Ma Nhân được.

Làm mọi chuyện xong xuôi rồi, bấy giờ Quảng Mục Thiên mới nhằm phương hướng đào tẩu ban nãy của đám người Đinh Lực mà đuổi theo.

•••

Mấy ngày sau, Quảng Mục Thiên đã rời khỏi khu rừng nọ, nhưng vẫn chưa tìm thấy tung tích của Tần Linh cùng Tần Nguyệt. Mặt khác trời mấy ngày nay có tuyết rơi phủ kín cả đất, nên hắn cũng không tra được dấu chân ngựa.
Đang loay hoay không biết chạy đường nào thì bỗng từ phía sau nghe tiếng bước chân vang lên. Chừng bảy tám người từ đằng sau chạy tới. Những người này thi triển khinh công đạp tuyết mà chạy đi rất là lẹ.

Quảng Mục Thiên bụng bảo dạ:

"Đám người này là người trong võ lâm rồi đây. Ta khí công chưa khỏi, phải tránh mặt đi mới được."

Nghĩ vậy, hắn bèn núp sau một bụi cây, cẩn thận ẩn giấu hơi thở.

Đám người kia cắm đầu cắm cổ chạy mà không đề phòng xung quanh, lướt qua bên người Quảng Mục Thiên. Chỉ nghe một người trong đám vừa chạy vừa nói:

"Lần này vây bắt được người kia, quả là chuyện đại sự."

Một người khác đáp:

"Phải rồi! Y là kẻ thù của chúng ta. Lần này hơn mấy trăm người truy bắt. Y có chạy đằng trời cũng không thoát được."

Người khác lại nói:

"Thôi, đi mau đi. Kẻo lỡ đại sự."

Mấy người kia vừa nói vừa chạy rất lẹ, chỉ trong giây lát đã đi xa rồi, Quảng Mục Thiên khí công chưa phục hồi nên chỉ nghe loáng thoáng một hai câu. Đoạn nghĩ bụng:

"Té ra bọn này đang lùng bắt người. Không biết có phải đám Đinh Lực chạy không thoát, bị sa vào lưới hay không?"

Nghĩ thế, trong lòng Quảng Mục Thiên trở nên do dự. Hắn từng hứa với Dư Hoành rằng sẽ đảm bảo tính mạng của hai nàng Tần Nguyệt cùng Tần Linh an toàn. Bây giờ bỏ đi chẳng phải làm trái lời hứa hay sao. Hơn nữa, Tần Linh còn có ơn cứu mạng hắn. Trầm tư một hồi lâu, Quảng Mục Thiên liền nhắm hướng của tám người hồi nãy mà rượt theo.

Hắn đi được tầm năm, sáu dặm thì thấy một con đường lớn. Trên đường cũng có mấy nhân sĩ võ lâm lục cục cưỡi ngựa. Quảng Mục Thiên lấy bùn bôi lên mặt mình cho bẩn đi, khiến người khác không nhận ra.

Hắn đi thêm một đoạn nữa, đột nhiên trước mắt hiện ra một túp lều nhỏ, xung quanh người bu lại đông nghịt. Đầu người lố nhố, ít ra phải đến một trăm người. Ðoàn người vây quanh lều làm chật cả đường lớn, nhưng họ đều đứng cách xa chừng mấy trượng, chứ không ai dám lại gần. Vốn là túp lều này nằm bên cạnh đường để làm chỗ nghỉ chân cho khách bộ hành. Nay bị nhân sĩ võ lâm bao vây kín mít, Không biết kẻ bên trong là ai?

Quảng Mục Thiên tiến vào gần thêm chừng hơn năm trượng thì thấy trong lều rõ ràng có một người mặc áo bào màu xám đang ngồi một mình bên cái bàn gỗ uống rượu. Sau lưng y có một thanh đao dài chừng một thước rưỡi, cán đao có đầu hình rồng nhe nanh trông rất dữ tợn. Lưỡi đao thuần một màu đỏ như máu, trông chẳng phải là phàm vật.
Quảng Mục Thiên trong lòng mừng thầm là không phải đám người Đinh Lực bị bắt. Nhưng khi thấy gã áo xám kia bị bao nhiêu cừu địch bao vây mà vẫn thản nhiên như không, bất giác đem lòng kính phục vô cùng.

Chợt, trong đám có một người đứng ra nói lớn:

"Tên phản tặc Trần Trung kia! Ngươi khi sư diệt tổ, phản bội sư môn. Nay còn giết hại đồng phái. Quả là đại nghịch bất đạo. Bữa ni bị bọn ta vây khốn, không giơ tay chịu trói. Chẳng lẻ muốn chết lắm ru?"

Cả mấy trăm người gật gù, xì xào to nhỏ.

Lại nghe một người khác nói:

"Phải đó, phải đó, sư phụ ngươi là Tả Hộ Pháp cũ của Tà Phái. Ngươi là đệ tử của y, bây giờ lại rời đi Tà Phái. Giết hại người trong phái, đó là bất nhân bất nghĩa."

Quảng Mục Thiên nghe một hồi mới vỡ lẽ ra. Hóa ra gã áo xám kia chính là Bá Đao, Trần Trung.

Chỉ nghe Trần Trung đợi cho mấy trăm người xì xầm to nhỏ xong rồi mới cười khành khạch, nói:

"Bất nhân bất nghĩa ư? Đại nghịch bất đạo ư? Đám Tà Phái các ngươi dùng xác của người Võ Lâm, chế thành Phần Hồn Ma Nhân, gây hại cho giang hồ. Đấy là bất nhân!

Cửu Long - Quảng Mục Thiên một thời làm Thống Lãnh, dẫn dắt Tà Phái tới huy hoàng. Nay các ngươi lại vu khống ngài ấy trộm Huyền Vũ Phá Thiên Cung, giết chết Minh Chủ Lâm Ngọc Quân. Đấy chính là bất nghĩa!

Sư phụ ta được người đời mệnh danh là Địa Ngục Hỏa Mãng - Xích Diễm (Chương 3 - Hỏa Phán Quan). Người vô tình hiếu sát, bất nhân bất nghĩa. Nhưng lúc lâm chung, người lại đấm vào ngực ta một quyền mà nói rằng, đừng bao giờ học theo người. Ta nghe lời sư phụ dặn, từ khi hành tẩu giang hồ đến nay sống tự nhận không thẹn với lương tâm. Nay các ngươi bảo ta đại nghịch bất đạo, bất nhân bất nghĩa... Ha ha ha, nực cười làm sao! Thử hỏi xem, ai mới là đại nghịch bất đạo? Ai mới là bất nhân bất nghĩa?"

Y nói rồi uống một hớp rượu, đoạn rút phắt thanh đao sau lưng ra. Trần Trung há miệng phun ngụm rượu trong miệng lên lưỡi đao. Nghe "Phừng phừng", lưỡi đao bốc lên từng luồng hỏa diễm nóng rực. Gã ngẩng đầu lên trời cười lớn một trận, nói:

"Thanh đao này vốn là ta trong một lúc tình cờ mà kiếm được, tên là Hỏa Long Đao. Hưng sư vấn tội ư! Ăn thử một đao của ta rồi hẵng nói chuyện."

Vừa dứt lời, Trần Trung vung đao chém hờ vào không khí một cái. Nghe "Uỳnh" một tiếng lớn, một cái cây cách đó không xa bị đao khí bắn trúng gãy làm đôi. Gốc cây bốc cháy dữ dội, tựa như bị tia sét nào đánh phải. Uy thế của gã dọa khiến mọi người toàn trường kinh hãi, ai nấy mặt mày xám ngoét im thin thít không dám nói một lời.

Chợt, một lão già từ trong đám đông nhảy ra, hú lên một tiếng:

"Bá Đao Trần Trung, ngươi thật ngông cuồng quá lắm. Để lão già ta thử xem bản lãnh của ngươi tới đâu nào!"

Trần Trung không thèm liếc nhìn người vừa nhảy ra là ai, gã đã hừ lạnh một tiếng, nói:

"Lão tặc Quý Khiêm đó ư? Một mình ngươi sao đủ ăn một đao của ta. Có thêm ai nữa thì kêu vào đi."

Quý Khiêm bị Trần Trung khinh thường thì giận lắm, toan rút kiếm xông vào. Nhưng võ công Trần Trung lợi hại vô bì, nếu manh động thì mình nắm chắc phần thua. Nghĩ vậy nên y chỉ dám nén giận, cứ đứng ngây ra đó như trời trồng.

Chợt đâu đó nghe một tiếng "Hừ". Âm thanh chưa dứt thì giữa sân đã có thêm một bóng người. Người này thân hình cao kều, mặt xanh như đít nhái, hai huyệt thái dương nhô cao. Sau lưng gã có hai thanh đoản thương. Chỉ nghe gã nói:

"Ma Giác Song Thương, Từ Hồ. Thêm ta nữa có đủ hay chăng?"

Đám người xung quanh "Ồ" cả lên, đầy vẻ kinh ngạc. Từ Hồ vốn là một võ sĩ du lãng, sau này được Tà Phái mở lời chiêu mộ. Nguyên Từ Hồ trước đây trà trộn vào Dong Binh đoàn săn bắn để kiếm tiền. Sau vụ y một mình hạ gục Trung Cấp Ma Giác Thú mới dần nổi tiếng. Khi gia nhập Tà Phái rồi, Từ Hồ mới lấy hai chiếc sừng của Ma Giác Thú luyện thành hai cây thương. Đặt tên là Ma Giác Song Thương, kiêm luôn biệt danh của y. Người trong Tà Phái đều chứng kiến qua thương thuật của Từ Hồ, ai nấy đều cho là có thể sánh với Long Gia Thương Pháp. Nay được tận mắt chứng kiến những cao thủ bực này giao chiến, thật sự là hưng phấn.

Trần Trung nhàn nhạt liếc mắt nhìn hai người nọ, đoạn gật đầu nói:

"Phải lắm!"

Nói rồi nghe vụt một tiếng, bóng xám của gã đã vụt vào giữa hai người, nhanh như bóng câu.

Chương 83: Cứu Trần Trung

Chỉ nghe Trần Trung nói một câu: "Phải lắm!" Thân hình của gã đã vọt lên nhanh như chớp, xông vào trước mặt Quý Khiêm.

Quý Khiêm sợ tái mặt, nghe "Soạt" một tiếng gã đã rút thanh kiếm bên hông ra. Nhưng mới chỉ rút được một nửa thì Trần Trung đã dùng chân đạp vào đốc kiếm. "Cộp" một cái, cả thanh kiếm lại bị tra vào vỏ. Lực đạo của Trần Trung mạnh mẽ vô bì. Cả cánh tay Quý Khiêm tê rần, dường như gãy lìa ra. Gã kêu một tiếng: "Ối chao!" Cả kiếm trên tay cũng rơi luôn xuống dưới đất.

Chưa dừng lại ở đó, Trần Trung vung Hỏa Long đao phạt ngang một cái. Lưỡi đao đỏ rực như máu lóe lên thành một đường hồng quang, nhắm thẳng vào đầu Quý Khiêm mà chém tới.

Chợt nghe tiếng hét:

"Trần Trung kia, chớ làm càn!"

Hóa ra, Từ Hồ đứng một bên đã sớm rút hai cây đoản thương ở sau lưng ra. Gã múa song thương lên thành hai đường ngân quang, một cái bên trái giơ ta cản lưỡi đao lại bảo hộ đồng bọn. Còn thương bên phải thì đâm vào huyệt Can Du bên sườn Trần Trung, khiến y không thâu đao về phòng thủ thì không được. Nhưng nếu Trần Trung đỡ được thương bên phải thì thương bên trái lại vòng qua đâm vào cổ y. Từ Hồ chỉ múa một chiêu mà trong thế công có cả thế thủ, trong thế thủ lại ẩn thế công, công phu đó quả thực có chút bản lãnh.

Quả nhiên, Trần Trung hét dài một tiếng vội thâu đao về, đoạn thân hình hơi uốn sang một bên né thoát thanh đoản thương kia. Thanh đao của gã hơi chênh chếch liền chém xuống bả vai Từ Hồ. Chiêu này của Trần Trung cũng thực là kỳ diệu, gã biết hai thanh đoản thương kia chỉ có thể đâm chọc chứ không thể chém ngang. Nếu như trong tay Từ Hồ là hai thanh kiếm thì gã không dám làm như thế.

Từ Hồ nào ngờ được chuyện này, khi đao sắp chém xuống tới nơi gã mới vội thu thương bên trái về đỡ. Nghe "Choảng" một tiếng lớn, Từ Hồ lúc này chỉ dùng có một tay thôi thì đỡ sao nổi chiêu "Nhất Đao Đoạn Lãng" kia. Hỏa Long Đao của Trần Trung thuận thế chẻ xuống, một nhát sâu tới tận vai, cắt phăng luôn cánh tay trái của Từ Hồ.

Từ Hồ đau quá, rú lên một tiếng thảm thiết, y vội bấm huyệt cầm máu. Đoạn liền ôm cánh tay đứt của mình mà bỏ chạy. Từ đầu chí cuối không dám ngoảnh lại nói thêm câu gì.

Hành động ba người nhanh như chớp, chỉ trong chốc lát đã giao thủ quá ba chiêu. Lúc này Quý Khiêm mới từ trong kinh hãi tỉnh lại, y vội rút kiếm ra, nhưng bây giờ nào đã còn kịp nữa. Trần Trung đá luôn một cước vào ngực y. Quý Khiêm hự một tiếng bay ngược về sau, hộc máu chết tươi.

Người bên ngoài chứng kiến toàn bộ sự việc. Kẻ võ công thấp thì không nói làm chi, nhưng những bậc cao thủ thì đều hít sâu một ngụm khí lạnh, thầm nhủ:

"Kẻ này được gọi là Bá Đao, công phu Đao Pháp đến bực này quả là ghê gớm!"

Nên biết là võ công Trần Trung cực cao, Tà Phái nhiều lần cử cao thủ vây bắt nhưng bất thành. Lão già Quý Khiêm tự phụ công phu bản thân có chút hơn người nên không thèm rút kiếm ra trước. Chứ nếu không Trần Trung trước mặt hai cao thủ mà muốn chiến thắng nhanh đến như vậy cũng mười phần khó khăn.

Trần Trung hạ hai người kia xong rồi, ngoảnh ra gầm lên:

"Còn ai muốn chiến nữa!"

Mọi người xung quanh kinh hãi, ai nấy không tự chủ được mà lùi về sau vài bước. Chỉ xét riêng cái uy thế thôi thì Trần Trung cũng đã hơn hẳn một bậc rồi.

Chợt một người hét lên:

"Chúng huynh đệ, kẻ này chỉ có một mình. Chúng ta lại có hơn trăm người, há lại sợ y ư? Chúng ta đồng loạt ra tay, xem y còn dám ngông nghênh nữa không nào."

Hơn mười người gần đó đồng loạt đáp:

"Đúng rồi, phải lắm."

Nói rồi có mười lăm tên nhảy xổ ra trước mặt Trần Trung. Bọn họ ai nấy phục sức màu đen giống nhau, mặt mày gớm ghiếc, binh khí đầy loại. Kẻ cầm thương, giáo, mác; tên thì cầm kiếm, đao... Mười lăm người kia nhảy ra không nói một lời liền múa binh khí xông lên đánh luôn.

Trần Trung hít sâu một hơi, đoạn huýt lên một hồi sáo dài, nói:

"Gớm thật, bọn bây định lấy nhiều ăn ít ư. Xem Địa Ngục Hỏa Long của ta đây!"

Lời vừa dứt, thanh Hỏa Long Đao trong tay y bốc lửa, ngọn lửa này đỏ rực như máu, nhìn là biết chẳng phải loại lửa bình thường. Đoạn Trần Trung vung đao phạt ngang. Đao của y là một trong Bát Đại Kỳ Bảo, vốn là báu vật giang hồ thời trước. Binh khí của đám giang hồ vặt vãnh này làm sao có thể so được. Nghe "Choảng Choảng" liền mấy tiếng. Đã có sáu người chết dưới đao của y rồi.

Đứng bên ngoài chỉ nghe mấy người giật mình kêu: "Ái chà." Có người lại kêu: "Gớm thật." Rồi tiếp đó lại có thêm mấy người khác xông vào đánh nhầu. Lần đầu chỉ có năm, sau rồi mười, hai mươi... Chỉ trong chốc lát đã có gần năm mươi tên vây quanh loạn chiến với Trần Trung. Nhất thời tiếng binh khí, tiếng hét thảm vang vọng khắp nơi.

Trần Trung một mình địch gần năm mươi tên nhưng vẫn không hề thất thế. Bất quá nói cho cùng thì nan quyền khó địch tứ thủ. Sau lưng bị chém mấy nhát, cũng không biết của tay kiếm vô danh nào. Đùi bị đâm một thương, cũng chẳng biết là ai đâm. Y như một con hổ điên, chẳng hề quan tâm đến thương thế trên người. Cứ cầm đao múa lên mà chém giết tới tấp.

Chợt có người hét lên:

"Coi chừng, đừng để cho y chạy mất!"

Người kia thấy võ công Trần Trung siêu quần, chỉ sợ y quay đầu chạy mất thì chẳng ai cản được. Y biết tính cách Trần Trung đã nói là làm, vậy nên mới hét lên như thế. Cốt là để khích tướng, khiến Trần Trung không bỏ chạy.

Quả nhiên Trần Trung giận lắm, mặt hầm hầm quát lớn:

"Ông mày mà thèm chạy ư. Ông đây còn đánh chưa đủ đâu. Cái bọn bất nhân bất nghĩa, có chém thêm một ngàn tên cũng chưa đủ!"

•••

Nói tới Quảng Mục Thiên đứng bên ngoài xem từ nãy tới giờ. Hắn là người từng trải, nên trong lòng mười phần kính trọng gã Trần Trung này. Chỉ có người có tính khí quật cường như thế mới xứng đáng làm chủ nhân của thanh Hỏa Long Đao.

Quảng Mục Thiên lấy bình thuốc mà Dư Hoành cho hắn từ trước. Kiểm tra lại thì chỉ còn có hai viên. Hắn không biết tên của dược hoàn này là gì. Chỉ biết là nó có thể kiềm chế ám kình trong người hắn một khoảnh thời gian.

Vốn Quảng Mục Thiên định chỉ dùng hai viên này trong trường hợp khẩn yếu. Nhưng bây giờ hắn chỉ đứng đó mà nhìn Trần Trung bị mấy trăm người nhào vô phanh thây thì Quảng Mục Thiên hắn không làm được. Kẻ sĩ chết vì người tri kỷ, cho dù bây giờ chỉ còn một viên dược hoàn. Quảng Mục Thiên cũng nhất quyết phải cứu được Trần Trung mới thôi.

Bất quá bây giờ Trần Trung chưa tới mức nguy hiểm tới mạng sống. Nếu như hắn xông vào chính là xen vào trận chiến của người khác, đấy là vô lễ chứ không phải cứu người. Quảng Mục Thiên đổ một viên thuốc ra tay, chỉ đợi nếu Trần Trung nguy hiểm tới tánh mạng mới dám dùng.

Thời gian khoảng chừng uống hết một tách trà qua đi, xung quanh Trần Trung đã bị bao vây gần một trăm người. Xác chết dưới đất nằm ngổn ngang, đoán chừng cũng mấy chục tên. Còn Trần Trung máu me đầy người, gã thở hổn hển, miệng lầu bầu từng chữ:

"Tới đây, tới đây..."

Đám người xung quanh tuy đông nhưng ai cũng sợ run bần bật. Bọn họ trước nay hành sự đều đi nhỏ lẻ, đánh đấm thì cũng năm, mười người là thôi. Nay thấy hơn một trăm người chỉ vây quanh đánh một người mà đánh không lại. Chết trận lại nhiều, nói không sợ mới thực là kỳ.

Trần Trung bị thương khá nặng, hai mắt y mơ hồ, rồi chợt phun ra một búng máu tươi. Trong đám đông có người gan to hơn tý, gã cầm thương phóng tới Trần Trung. Trần Trung đầu choáng mắt hoa, đã gần như kiệt sức nào có thể tránh được. "Phập" một tiếng, cây thương kia đâm xuyên qua đùi y. Máu tươi phun ra như suối.

Đám người xung quanh cả mừng, có kẻ hét lên:
"Bây giờ không giết y ngay, còn đợi đến khi nào."

Có người lại nói:

"Coi chừng trúng kế của y đó. Chúng mình đứng ngoài này ném binh khí vào chẳng phải hay lắm ư!?"

Đám người gật đầu đồng loạt nói:

"Đúng rồi. Ném binh khí chết y đi."

Vậy là một loạt binh khí bị đám người xung quanh ùa vào ném tới chỗ Trần Trung. Bọn họ sợ Trần Trung phản đòn nên ai nấy đều vận toàn lực, binh khí bay tới xé gió rít lên từng luồng âm thanh rùng rợn.

Quảng Mục Thiên coi chừng Trần Trung đã cạn lực. Nếu không giúp bây giờ y nhất định phải chết. Thế là, hắn nuốt viên dược hoàn kia vào, đoạn cúi xuống đất cầm lên một nắm đá liệng về đám binh khí.

Từng viên đá được Quảng Mục Thiên quán chú khí công vào như lưu tinh xẹt qua, bắn trúng từng thanh binh khí. Quảng Mục Thiên nhìn mà cười thầm trong bụng. Hắn từ khi đến thế giới này, công phu bản thân không tăng tiến gì. Nhưng cái bản lãnh dùng đá làm ám khí thì có lẽ tiến bộ vượt bậc.

Chỉ nghe "leng keng" liền mấy tiếng. Toàn bộ đám binh khí bị đá bắn trúng, rơi lả tả xuống đất.

Đám người vây quanh thấy thế, ai nấy đều giận lắm. Bọn họ vất vả bao nhiêu, chết bao nhiều người mới khiến Trần Trung kiệt lực đến như vậy. Nay bị người phá đám thì sao không giận cho được.

Có người giận quá, lớn tiếng thóa mạ:

"Mẹ tổ cha nó! Là thằng nào phá đám đấy."

Một người khác lại mắng:

"Đinh công mạnh nhà nó. Bao nhiêu công sức nãy giờ. Ông mà biết tên nào phá, ông băm vằm tên đó làm trăm mảnh."

Quảng Mục Thiên không thèm quan tâm đám người kia mắng chửi. Hắn thi triển khinh công luồn qua từng người, đến ngay trước mặt Trần Trung.

Trần Trung đang lúc mơ hồ, hắn thấy một thân ảnh hiện lên, chắn hết toàn bộ đám địch nhân phía trước. Thân hình đó không cao to vạm vỡ, nhưng lại tạo cho gã một cảm giác. Dù cho bao nhiêu người xung quanh có xông lên một lượt cũng không thể làm gì được người này. Khuôn mặt đầy máu của hắn khẽ ngẩng lên, Trần Trung ho ra một mồm đầy máu, khó khăn lắm mới nói được:

"Các hạ là người nào? Muốn mạng của ra hay chăng?"

Quảng Mục Thiên giật mình, trong đầu ý nghĩ suy chuyển. Hắn trầm mặc một chút rồi đáp:

"Đúng vậy. Ta muốn mạng của ngươi!"

Trần Trung cười khẩy một cái, khiến vết thương trên người động đậy. Máu lại chảy ra thẫm đẫm cả quần áo. Gã nói:

"Ta nhìn các hạ, đoán chừng công phu chẳng phải tầm thường. Nhưng nếu chết về tay bọn mặt dơi tai chuột của đám Tà Phái thì dưới suối vàng ta cũng uất hận lắm, nhắm mắt mà chẳng yên. Không biết các hạ có phải môn nhân Tà Phái hay không?"

Quảng Mục Thiên thản nhiên đáp:

"Đã từng, nhưng bây giờ không phải. Ta hiện tại không gia nhập phái nào hết. Bất quá, ngươi không biết rằng, một bộ phận của Chính Phái so với Tà Phái cũng chẳng tốt đẹp gì đâu."

Trần Trung gật đầu toan đáp lại, nhưng vết thương trên người lại chảy máu quá nhiều. Khiến y đứng không vững, suýt ngã nhào xuống đất. Quảng Mục Thiên đưa tay ra đỡ y, tay còn lại điểm liên tiếp vào các huyệt trên người để cầm máu, sau đó lại truyền nội lực vào người Trần Trung. Đảm bảo rằng y có thể trụ được, ít nhất là vài giờ đồng hồ.
Trần Trung tuy bị thương trí mạng, nhưng cũng cảm nhận được luồng khí thanh lương đang truyền vào trong đan điền của mình. Gã vội lấy lại tỉnh táo, bất quá trong bụng đầy nghi hoặc, liền hỏi:

"Các hạ muốn mạng của ta, tại sao lại làm như thế?"

Quảng Mục Thiên truyền khí xong rồi mới thả cho Trần Trung đứng yên. Hắn nhìn thẳng vào Trần Trung, nói:

"Ta muốn mạng của ngươi. Tức là ta muốn ngươi sống, ngươi không thể chết. Ta muốn ngươi chết, ngươi không thể sống! Nói thế có hiểu hay không?"

Trần Trung hai mắt nheo lại bắn ra hai luồng tinh quang sáng chói, tuy bị thương nhưng uy thế của gã vẫn không hề suy giảm. Gã nói:

"Hừ, ngươi muốn ta làm tay sai cho ngươi hay sao!"

Quảng Mục Thiên cười mỉm, lắc đầu nói:

"Không, ngươi hiểu sai rồi! Ta muốn ngươi làm cánh tay đắc lực của ta."

Trần Trung đáp:

"Thế có khác nhau sao!?"

Quảng Mục Thiên đưa tay lên vuốt cằm, đoạn đáp:

"Tay sai... chết đi thì không can gì, nhưng ngươi đã thấy ai muốn mất đi cánh tay của mình hay chưa?"

Trần Trung ngớ người, chỉ biết đứng đó không biết đáp ra làm sao.

Hai người đứng nói chuyện rất lâu, nhưng đám người xung quanh không một ai tiến lên cả. Không phải bọn họ không muốn, mà bởi không có ai cử động được. Gần trăm người, ai cũng đều cảm thấy cơ thể mình cứng ngắc, dường như có một luồng khí vô hình nào đó khóa chặt lại cơ thể bọn họ. Muốn di chuyển mà không tài nào nhích được, dù chỉ là một li. Đám người kinh hoảng, ai nấy sợ đến tái xẩm mặt mày.

Có ngươi la lên:

"Mẹ nó. Tên này thi triển Ma Pháp!"

Có người lại kêu:

"Chết rồi. Chết rồi. Hôm nay chết cả rồi."

Bọn họ bị như vậy không phải là Ma Pháp gì cả. Đó là bởi Quảng Mục Thiên dùng khí công của mình, tỏa ra xung quanh rồi khóa chặt lại tất cả lại. Chiêu này tựa như là dùng khí nghiền ép đối phương, bất quá dùng lại rất tốn khí, nên Quảng Mục Thiên chưa từng thi triển ra đối địch. Mặt khác, đối với những cao thủ cấp bậc cao, chiêu này cũng không có tác dụng lớn lắm. Vậy nên hôm bữa đại chiến ở Hư Thiên Thành hắn mới không dùng. Nay trước mặt Trần Trung, để tỏ rõ thực lực của mình nên hắn mới phô trương thanh thế như vậy.

Trần Trung đương nhiên cũng nhìn ra điểm kỳ lạ này. Gã biết rằng công phu người trước mặt này cực kỳ kinh khủng. Cho dù gã có đủ toàn lực khi chưa bị thương cũng chắc gì là đối thủ của người ta. Chỉ dùng khí công thôi mà có thể khiến gần một trăm người bất di bất dịch, không thể cử động. Nếu như muốn giết gã thì dễ lắm.

Nhưng tính cách Trần Trung trước nay quật cường, muốn gã thuận theo được thì cực kỳ khó khăn. Chỉ nghe, Trần Trung mở miệng hỏi:

"Nếu ta theo ngươi, ta được cái gì?"

Quảng Mục Thiên không đáp ngay, hắn quay lại nhìn toàn bộ những người trước mặt. Vô số biểu cảm giận, buồn, sợ hãi... Quảng Mục Thiên đã quá quen với những biểu cảm này. Đối với hắn mà nói, giang hồ không giết người thì sẽ bị người giết.

Đã có lúc hắn cũng nghi ngờ chính mình. Tự hỏi lòng xem, nếu như tha thứ cho những kẻ như vậy thì sẽ làm sao? Bất quá, mấy ngày phải trải qua vừa rồi lại khiến tính cách con người mười mấy năm trước sống lại. Một con người sát phạt quả quyết, một con người tung hoành ngang dọc không sợ trời không sợ đất. Quảng Mục Thiên nhìn trời, một lát sau mới thốt ra:

"Sống!"

Trần Trung ngạc nhiên, hỏi lại:

"Sống gì?"

Quảng Mục Thiên lạnh nhạt đáp:

"Theo ta... Ngươi được sống!"

Nói rồi tay phải hắn bóp lại. Theo đó, không gian xung quanh dường như bị méo mó. Vô sô xoáy khí bỗng nhiên hình thành lên. Từng cái xoáy khí tựa như lưỡi cưa, cắt đứt thân thể của những người quanh nó. Tiếng rú thê thảm vang vọng khắp nơi. Chỉ trong chốc lát, quanh con đường lớn đã biến thành địa ngục trần gian. Máu tươi chảy thành hồ, xác chết nằm ngổn ngang khắp nơi, dường như không có cái nào còn nguyên vẹn. Mùi tanh hôi bốc lên nồng nặc.

Trần Trung hai mắt trợn trừng đầy kinh hãi. Gã tuy chém giết đã nhiều, nhưng cảnh tượng kỳ dị như thế cũng là lần đầu chứng kiến. Trần Trung gian nan nuốt một ngụm nước bọt, nhưng vào cổ họng lại có vị tanh của máu. Nghĩ tới cảnh trước mặt, gã không nhịn được mà nôn ọe ra ra một cái.

Quảng Mục Thiên bấy giờ mới nói:

"Ngươi theo ta. Chúng ta đi thôi. Nhân mã chi viện của chúng lại tới thêm rồi."

Nói rồi đưa tay ra túm lấy vai Trần Trung. Quảng Mục Thiên nhún người một cái đã nhấc bổng gã chạy đi như bay.

Trần Trung vẫn chưa hết bàng hoàng, khi tỉnh ra mới thấy gió lùa bên tai. Cơ thể nhẹ bẫng như đằng không giá vũ. Bên trong gã tuy hoảng loạn lắm, nhưng tâm cảnh bấy lâu nay rèn dũa cũng chẳng phải nói suông. Rất nhanh, Trần Trung lấy lại bình tĩnh, vội nói lớn:

"Ta không theo, ngươi dựa vào cái gì..."

Quảng Mục Thiên đang chạy, không muốn nói nhiều liền ghì đầu Trần Trung xuống. Trần Trung bị động trúng vết thương, gã đau quá kêu lên oai oái. Quảng Mục Thiên bật cười, nói:

"Dựa vào cái gì ư. Dựa vào ta là Cửu Long - Quảng Mục Thiên đấy."

Chương 84: Phản truy sát

Quảng Mục Thiên xách lấy Trần Trung mà phóng đi. Nhưng mới chỉ chạy được khoảng chừng năm dặm thì phía đằng sau đã có tiếng hô hoán rượt theo. Quả nhiên truy binh của Tà Phái đã đuổi tới nơi.

Người giang hồ phán cho Tà Phái một câu rằng: "Thảo xà khôi tuyến, thiên lý truy tung, như thư phụ cốt, như ảnh tùy hình." (*Manh mối mịt mờ, truy đuổi vạn dặm, như trùng bám xương, như ảnh tùy hình.) Không thể không thừa nhận, khả năng truy tung của Tà Phái từ trước đến nay cực kỳ nổi danh. Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn như vậy liền có thể truy ra hướng chạy của cả hai người.

Điều này cũng không thể trách Quảng Mục Thiên được. Khinh công hắn tuy cao siêu, nhưng cần nội lực lâu dài duy trì. Mà viên thuốc của Dư Hoành chỉ cho hắn hồi được hai thành công lực. Vừa nãy vì thể hiện trước mặt Trần Trung nên công lực hao quá nhiều. Thành thử hắn không chạy được quá nhanh.

Quảng Mục Thiên hai mắt thoạt qua một tia sát khí, hắn đặt Trần Trung xuống, trầm giọng nói:

"Giòi bọ bám đuôi thì không thể yên thân được. Ngươi đợi ở đây, để ta quay lại làm thịt bọn chúng cái đã."

Nói rồi vươn tay ra cầm lấy thanh Hỏa Long Đao của Trần Trung.

Trần Trung kêu ối một tiếng, vội nói:

"Ngươi... Ngài... Tiền bối, thanh đao này không thể..."

Trần Trung miệng lắp bắp, không biết xưng hô thế nào cho phải. Từ khi biết người cứu mình là Cửu Long, Trần Trung tâm thần trở nên bấn loạn. Gã bình sinh chỉ phục có mấy người, trong đó Quảng Mục Thiên là cái tên xếp đầu tiên. Nay giữa cảnh hoạn nạn, được Cửu Long cứu thì không khỏi có lòng cảm kích. Bất quá, gã thấy Quảng Mục Thiên còn quá trẻ, nhất thời không biết xưng hô thế nào mới đúng.

Gã nói chưa hết câu thì Quảng Mục Thiên đã cầm lấy Hỏa Long Đao rồi. Chỉ nghe "Phừng phừng" mấy tiếng, một ngọn lửa đỏ rực như máu từ lưỡi đao cuồn cuộn trồi lên. Bao trùm luôn cả cánh tay phải của Quảng Mục Thiên.

Quảng Mục Thiên hừ một tiếng, lạnh giọng nói:

"Hừ! Hồn khí quả nhiên có linh. Ta mượn sức của ngươi chính là đang cứu chủ nhân ngươi. Nếu không cho ta sở dụng thì Bảo Khí tồn tại có ích gì. Không mau thu lửa, có tin ta bẻ gãy ngươi làm đôi hay không?"

Như đã nói từ trước, Bát Đại Bảo Khí là tám thanh binh khí có linh tính, tức có hồn, gọi là hồn khí. Nó tựu như một vật sống, có thể phân biệt địch ta. Hỏa Long Đao này vốn dĩ đã nhận Trần Trung làm chủ, nay Quảng Mục Thiên không phải là chủ nhân mà cầm vào. Ắt bị lửa của Địa Ngục Hỏa Long thiêu sống. Lấy ví dụ như Hàn Bích Ngọc Kiếm mà nói, nếu không phải chủ nhân của nó, mà một kẻ khác cầm lên, hiển nhiên sẽ bị đóng thành băng mà chết.

Quảng Mục Thiên nếu là lúc công lực đỉnh phong, hắn có thể dùng nội lực của mình áp chế hồn khí. Nhưng bây giờ chỉ với hai thành công lực, muốn áp chế hồn khí chính là điều bất khả thi. Bất quá, hồn khí có linh tính hiểu những điều Quảng Mục Thiên vừa nói. Hơn nữa, nó còn cảm nhận được một luồng sát khí thật lớn từ người này. Binh khí sinh ra vốn là để chém giết, Hỏa Long Đao cảm nhận được cũng không phải là điều gì quá ngạc nhiên. Nó tin những lời của Quảng Mục Thiên nói là thật.

Quả nhiên, Quảng Mục Thiên vừa dứt lời, Địa Ngục Hỏa Diễm ngay lập tức thu về trong lưỡi đao. Thanh đao lóe sáng một cái, dường như đang biểu thị lời nói của mình.

Trần Trung hai mắt trợn trừng đầy kinh ngạc. Bình sinh gã chưa thấy ai ngoài mình cầm thanh đao này lên mà còn sống cả. Địa Ngục Hỏa Diễm không phải là loại lửa bình thường, tương truyền Đao này được rèn từ lửa của Địa Ngục. Nhiễm luôn hỏa viêm, hình thành nên một loại lửa đặc trưng. Ngoại trừ chủ nhân của nó ra, bất kỳ ai cầm vào sẽ bị thiêu đến chết.

Ngay lúc đó, nghe loạt soạt vài tiếng. Một toán người từ phía sau đã ập tới, bao vây hai người lại, đếm chừng có ba mươi tên. Những người này hẳn là mới đến, chưa chứng kiến cảnh tượng một trăm người chết thảm đầu kia. Chứ nếu không cho bọn họ một trăm lá gan cũng chẳng dám truy theo.

Chỉ nghe một người trong đó mặt đầy sẹo, đứng ra cười nói:

"Ái chà, Bá Đao Trần Trung kia rồi! Xem ra y bị mấy trăm huynh đệ vây khốn nhưng vẫn thoát được. Nay bị thương núp ở đây. Coi bộ mấy huynh đệ chúng ta vớ được món hời rồi."
Những tên còn lại mặt mày hằm hằm, chỉ gật đầu chứ không đáp lại. Nhưng ai nấy sát khí đằng đằng, binh khí đều rút sẵn ra cầm nơi tay.

Quảng Mục Thiên liếc mắt nhìn xung quanh, đoạn hừ lạnh một tiếng, cũng không muốn nói nhảm quá nhiều liền cầm đao xông vào đám người. Hắn khí công còn ít, không dám dùng Phách Không Chưởng, chỉ đành múa đao lên xông vào đánh xáp là cà. Võ học Tà Phái vốn không có đao pháp, nhưng Quảng Mục Thiên dù gì cũng là bậc tông sư võ học. Hắn lấy đao làm kiếm, múa lên tả xung hữu đột giữa bầy người. Kết hợp võ công cùng binh khí lợi hại, không ai có thể cản. Chỉ trong thoáng chốc hơn mười người đã bỏ mạng.

Ba mươi người nãy võ công cùng khí công cấp bậc chí ít cũng là Đấu Linh. Nhưng chỉ chưa đầy một khắc đã chết mất một nửa. Mấy tên còn lại bấy giờ mới sợ vỡ mật, có tên kinh hoảng la lên:

"Ối chao, võ công tên này gớm thật."

Người khác lại kinh sợ nói:

"Mả cha nó, kia là Hỏa Long Đao. Chúng huynh đệ nếu không muốn làm vong hồn dưới đao thì mau chia ra đào tẩu. Mạnh ai nấy chạy!"

Nói rồi trở gót phóng đi như bay.

Quảng Mục Thiên nào để cho bọn chúng chạy thoát. Hắn thủ trảo giơ ra, dùng Cách Không Nhiếp Vật hút một tên đang chạy ở xa nhất về. Hỏa Long Đao phạt ngang một cái, cơ thể gã đó đã chia làm hai. Máu tươi vẩy đỏ cả một vùng tuyết trắng. Không dừng ở đó, liên tiếp mười mấy tên bị Quảng Mục Thiên truy sát, giết chết không sót một ai.

Giết một hơi ba mươi người rồi, Quảng Mục Thiên mới quay trở về. Chỉ thấy lúc mày, sắc mặt hắn trở nên trắng bệch, hiển nhiên tác dụng phụ của đan dược lúc này mới tới. Cơ thể Quảng Mục Thiên trở nên nóng rực như lò thiêu, toàn thân bốc lên hơi nước. Một mảng tuyết lớn xung quanh cũng bởi sức nóng đó mà bốc hơi hết. May thay Quảng Mục Thiên lúc này cầm Hỏa Long Đao, thanh đao hút bớt một chút nhiệt lượng. Khiến đan điền cùng kinh mạch của hắn không bị Thiên Hỏa thiêu cháy.

Đấy cũng chính là lý do mà lúc trước Quảng Mục Thiên mượn lấy thanh đao này.

Bấy giờ đã vào lúc hoàng hôn, ánh chiều tà chiếu vào khiến nét mặt Quảng Mục Thiên càng thêm nghiêm trọng.
Trần Trung lại thấy toàn thân Quảng Mục Thiên bốc lên hơi nước, da dẻ co thắt vào, tựa như người sắp chết khô ở ngoài sa mạc. Gã không nhịn được bèn gượng đứng dậy tiến lại gần, nói:

"Tiền bối, ngài không sao chớ?"

Gã hỏi nhưng Quảng Mục Thiên cứ đứng yên như trời trồng, hai mắt nhắm tít lại. Trần Trung kinh sợ, thò tay ra thử chạm vào tay trái của Quảng Mục Thiên. Chỉ trong khoảnh khắc một luồng hỏa khí nóng rực, ghê người cũng tán vào trong người gã. Ngay lập tức, Trần Trung kêu hự một tiếng, bị bắn ngược trở ra, va phải gốc cây gần đó nghe cái "Bình". Trần Trung ho sặc mấy cái, trong lòng không khỏi kinh sợ, nghĩ thầm:

"Cửu Long tiền bối bị nội thương nghiêm trọng như vậy. Không biết là kẻ nào gây ra. Trên đời này còn có loại ám kình ghê gớm như vậy ư?"

Trần Trung nào biết rằng, Ly Hỏa Ám Kình này là do Thiên Huyền đạo nhân mất hai chục năm mới tu tập được. Hội tụ không biết bao nhiêu dược tài, bao nhiêu công sức vào đó. Nếu so ra về sức nóng, thậm chí có thể sánh ngang cả Địa Ngục Hỏa Diễm. Điển hình nhất chính là lửa của Hỏa Long Đao không thể thôn phệ được hết luồng Ly Hỏa này.

Trần Trung hiểu rằng nếu không trợ giúp Quảng Mục Thiên khu trừ ám kình thì ắt hắn phải mất mạng chứ không nói chơi. Gã chân khí toàn thân khu động, xung quanh tuyết trắng bị luồng khí kia hút về. Hai tay Trần Trung múa lên, song chưởng của hắn ta từ bên ngoài đánh vòng vào, rồi từ từ đẩy vào phía Quảng Mục Thiên. Từng mảng tuyết to như một tòa núi nhỏ dần dần che lấp thân hình Quảng Mục Thiên lại.

Nhưng sức nóng từ người Quảng Mục Thiên tỏa ra quá mãnh liệt. Chỉ trong thoáng chốc núi tuyết đã bị tan thành một hồ nước. Trần Trung nội lực tán loạn, gã vốn đã bị thương quá nặng. Nay lại miễn cưỡng sử dụng gây phản phệ. Trần Trung hừ một tiếng trong cổ họng, miệng chợt cảm thấy ngòn ngọt. Gã bụng thầm nghĩ:

"Cửu Long bị trọng thương vẫn không ngại nguy hiểm cứu ta. Nay Trần Trung ta lại không cứu được người thì chẳng phải... Chẳng phải..."

Gã nghĩ mãi mà vẫn không ra được từ thích hợp.

Trần Trung hai tay căng cứng, nội lực lại một lần nữa trào ra. Gã gầm nhẹ trong cổ họng:

"Ngài muốn ta làm cánh tay đặc lực cho ngài. Nhưng ta còn chưa làm được việc gì thì ngài đã vẫn lạc. Thế chẳng phải vô lý lắm ư!?" (*Vẫn lạc = Chết)

Chỉ thấy theo song chưởng của Trần Trung, xung quanh bán kính mấy mươi trượng toàn bộ tuyết trắng đều bị luồng khí của gã hút về. Một lần nữa lại bao trùm lên cơ thể Quảng Mục Thiên. Cảnh tượng trông thật có chút quỷ dị.

Còn nói đến Quảng Mục Thiên, hắn bị phản phệ bởi đơn dược mà Dư Hoành đưa cho. Hắn cũng không biết rằng phản phệ lại nặng đến như vậy, bởi lần đầu tiên dùng cũng không bị gì hết.

Cơ thể một người luyện võ khi sinh ra khí công, sẽ hình thành nên bốn luồng khí dương đi từ trên xuống, gọi là Thiên Khí và bốn luồng khí âm từ dưới đi lên, gọi là Địa Khí. Tám dòng khí hóa trên giao lưu, tạo thành Bát Kinh. Hay còn gọi là Kỳ Kinh Bát Mạch. Người tu luyện Thiên Khí, nội công dương cường mãnh liệt, còn nếu luyện Địa Khí, nội công sẽ trở nên nhu hòa. Vậy nên trong võ công mới chia ra Âm Dương nhị phái (Chương 36 có nói qua.).

Quảng Mục Thiên vốn tu luyện theo hướng Thiên Khí, nội công đã mãnh liệt, nay lại bị Ly Hỏa bám vào. Các mạch như Đốc, Đới, Dương Duy, Dương Kiểu bị quá tải, dường như sắp vỡ bung ra. Cũng may trên tay hắn cầm Hỏa Long Đao, cộng thêm Trần Trung dùng tuyết lạnh làm chất xúc tác phía bên ngoài, khiến Địa Khí ở các mạch Âm Duy và Âm Kiểu vượng lên rồi tràn vào Đan Điền. Nên dần dà về sau, những mạch nóng của Quảng Mục Thiên cũng trở nên ổn định. Bất quá, mạch Đốc dọc theo cột sống, lúc này bị thương tuy đã đỡ hơn rồi nhưng vẫn khiến hắn không tài nào cử động được.

Chẳng mấy chốc, trời đã về tối, tuyết rơi mỗi lúc một dày. Chỉ thấy chỗ mà Quảng Mục Thiên đứng khi nãy đã biến thành một ngọn núi tuyết nho nhỏ. Xung quanh ba mươi cái xác chết cũng đã bị tuyết lấp dầy che kín, còn Trần Trung lúc này đã không biết ở nơi nào.

Không hiểu thời gian trôi qua đã bao lâu, ở góc đông bắc từ phía xa xa chợt có mấy ánh đèn le lói càng ngày càng tiến lại gần. Chẳng mấy chốc, có một toán người chạy đến, gồm có ba nam hai nữ và một con sói màu bạc. Nhóm người này cước bộ chậm rãi, hơi thở trầm đục, hiển nhiên không phải là võ sĩ.

Chỉ thấy trong đám người đó, có ba gã nam nhân phục sức chiến sĩ. Một người tuổi trạc ba lăm, sau lưng đeo thanh kiếm lớn. Một người khác đeo cung, đội mũ trùm đầu, trông tuổi tác có vẻ như còn rất trẻ, hiển nhiên là một cung thủ trong nhóm. Người còn lại thì vác theo sau lưng một tấm khiên lớn, bên hông có một hồ rượu. Chỉ riêng hai nữ nhân khác biệt một tý, một người đội mũ rộng vành chóp nhọn, mặc đồ pháp sư màu xanh lợt, một người thì phục trang tế tự màu vàng rất bắt mắt. Cả hai nàng đều cầm trên tay quyền trượng, phát ra ánh sáng dùng để soi đường.

Chương 85: Tà phái tội đồ

Chỉ nghe, gã lưng đeo khiên vừa đi vừa lầm bầm:

"Mẹ cha nhà nó, đám người Hắc Vân Thành đều là một lũ điên. Chỉ vì truy sát phản đồ mà dám điều động nhân mã, phong tỏa hết đường đi. Làm chúng ta phải đi đường vòng xa lơ xa lắc thế này. Bọn chúng cứ làm như đường là bọn chúng mở ra ấy, quả đúng là kiêu ngạo quá lắm."

Mấy người bên cạnh tuy không nói gì cả, nhưng trên mặt lại đầy vẻ đồng tình.

Gã đeo kiếm liền nói:

"Lão Hứa, cẩn thận miệng lưỡi một chút. Nơi này tuy là đồng không mông quạnh, nhưng ai biết được có người ẩn nấp đâu đó. Đừng sính miệng lưỡi nhất thời, coi chừng rước họa vào thân. Đám người kia là môn nhân Tà Phái, chẳng phải dạng tốt đẹp gì đâu."

Lão Hứa nghe xong chỉ hừ một tiếng, khuôn mặt tỏ vẻ hơi khó chịu, lát sau mới nói:

"Cao Huy, ngươi xuất thân từ ngoại môn đệ tử của Dịch Kiếm sơn trang. Có biết đám người Tà Phái kia truy sát ai đó chăng?"

Mấy người khác ánh mắt đều nhìn về phía gã đeo kiếm.

Gã đeo kiếm là Cao Huy lắc đầu, đáp:

"Ta mà nói chắc mấy người cũng chẳng biết đâu. Hắc Vân Thành tuy ai cũng nghe danh, nhưng lại là thế lực ngầm. Tin tức luôn bị phong bế, ngoại nhân căn bản không rõ chi tiết trong đó. Hơn nữa đó là việc của Tà Phái, ta chỉ là một chi đệ tử ngoại môn của sơn trang. Những đại sự như vậy ta làm gì có phần xen vào được."

Nữ pháp sư cầm trượng ừm một tiếng, cũng nói:

"Cái đó là đương nhiên, một đám người không biết từ đâu, tự dưng xuất hiện. Hiểu rõ được mới thực là kỳ lạ."

Nữ tử còn lại cũng góp lời:

"Đám người này không những hung mà ẩn nấp cũng ghê gớm thật. Thật giả lẫn lộn, ánh mắt bình thường căn bản không phân biệt được địch ta. Nếu bọn họ có ý đồ xấu, thế giới này tất loạn."

Cao Huy đáp:

"Sư phụ ta từng nói: Đạo bất đồng, tương bất vi mưu. Ta mặc dù không hiểu ý trong câu nói đó là gì, nhưng xem ra đấy là do bất đồng văn hóa. Bất quá cũng không thể không thừa nhận, nhờ có nhân sĩ võ lâm mà Yêu Tộc mấy lần gây chiến tranh đều thất bại."

Trong lúc mấy người vừa đi vừa trò chuyện. Đột nhiên đầu bạch lang bên cạnh chợt nhe răng, hướng về một ngọn núi tuyết nhỏ mà gầm gừ, trông điệu bộ rất dữ tợn. Mấy người bất giác im lặng, nhìn về xung quanh âm thầm cảnh giác.

Gã cầm cung vội vuốt ve đầu bạch lang, lát sau gã nói:

"Tuyết Lang ngửi thấy mùi máu. Điệu bộ thế này, hẳn nơi đây chết không ít người, máu vẫn còn mùi, nhưng xác chết có thể đã bị tuyết lấp kín rồi. Xem chừng là mới có cuộc động thủ ở đây không lâu."

Gã vừa nói xong thì con Tuyết Lang đã khạc ra một đoàn phong nhận, hướng núi tuyết mà bắn đến.

Nghe "Bụp" một tiếng, mảnh tuyết vỡ ra vung vẩy khắp nơi. Chỉ thấy trong đó, xuất hiện hai bức tượng người băng. Cả năm người ánh mắt ngưng trọng hẳn lên, giữa đồng không mông quạnh xuất hiện mùi máu, bây giờ lại có tượng băng nhân. Quả là điều kỳ dị.

Nữ tử pháp sư cầm pháp trượng gõ xuống mặt tuyết mấy lần, rất có tiết tấu. Lát sau, nàng nói:

"Hai tượng băng nhân kia là người bị đóng thành, xem chừng vẫn còn sống."

Nàng vừa nói xong, sắc mặt mấy người còn lại đều trở nên trầm trọng. Đến nước này ai cũng có thể suy đoán được, hai kẻ bị đóng thành băng nhân này đều không phải dạng tầm thường.

Lão Hứa đeo khiên trầm giọng hỏi:

"Bây giờ làm sao đây? Cứu người hay là không?"

Bốn người quay lại, ánh mắt đều nhìn về phía nữ tế tự. Khó có thể tin được rằng, trong nhóm này thì nữ tế tự kia lại là đội trưởng. Chỉ nghe nữ tử kia đáp:

"Chúng ta làm việc theo nhóm, ta muốn trưng cầu ý kiến mọi người trước."

Cao Huy nghe vậy liền đáp:

"Nếu vậy thì ý kiến của ta là cứu người. Sư phụ ta là người võ lâm, trước đây cứu ta một mạng. Lại thu nhận ta vào Dịch Kiếm sơn trang. Ta với nhân sĩ võ lâm cũng coi như là có chút cảm tình."

Nữ pháp sư lạnh nhạt nói:

"Ta theo ý của đội trưởng, muốn cứu hay mặc kệ tùy ý."

Lão Hứa chần chừ, đáp:

"Ta nghĩ không nên, hai người này lai lịch hẳn bất phàm. Mấy hôm nay Tà Phái đang truy nã tội phạm, có khi là hai gã này cũng nên. Nếu ta cứu họ chẳng phải rắc rối ư?"

Gã đeo cung đứng bên cạnh không nói gì, chỉ chăm chú vuốt ve đầu Tuyết Lang.

Nữ tế tự trầm ngâm hồi lâu rồi nói:

"Cao huynh học nghệ của võ sĩ, thử xem thương thế của hai người này ra sao?"

Cao Huy ừ một tiếng, đáp:

"Phải rã băng trước đã."

Gã vừa dứt lời, nữ pháp sư bên cạnh liền niệm chú, một vòng sáng ma pháp bao bọc hai tượng băng nhân lại. Rắc rắc mấy tiếng, từng mảng băng vỡ ra rơi lả tả xuống đất. Hiện lên trước mặt năm người là hai gã nam nhân, một người trẻ tuổi sáng láng, tay đang cầm một thanh Đao, ước chừng hai lăm. Chính là Quảng Mục Thiên. Người còn lại khuôn mặt tím bầm vì lạnh, nhưng còn tỏ vẻ cương nghị, tuổi chừng bốn mươi, là Trần Trung.

Cao Huy tiến gần hai người, cẩn thận đánh giá. Đầu tiên, gã thử chạm vào người Trần Trung, cảm thấy cơ thể người này lạnh buốt, mạch còn đập, tuy nhiên rất yếu. Nhìn sang phía Quảng Mục Thiên, Cao Huy thử chạm vào. Nhưng tay gã còn cách người Quảng Mục Thiên chưa đến một thước liền bị một luồng khí đánh bật ra. Cao Huy chỉ cảm thấy cổ tay tê rần, dường như bị trọng chùy nện phải.

Mấy người xung quanh thấy vậy liền bu lại hỏi han. Cao Huy kinh hãi chỉ tay vào Quảng Mục Thiên, trầm giọng nói:

"Người này, người này, bị thương nặng nhất, nhưng y lại biết công phu Bế Tức. Tuổi trẻ như này, quả là quái dị."

Lão Hứa ngạc nhiên hỏi:

"Bế Tức? Cái gì là Bế Tức?"
Cao Huy nội tâm kinh sợ, lát sau mới bình tĩnh lại, đáp:

"Các ngươi không hiểu đâu, ngay cả ta cũng chỉ nghe sư phụ mình nói qua một lần. Không ngờ ngày hôm nay lại tận mắt chứng kiến. Quả là bất khả tư nghị."

Dừng một lát, Cao Huy vội giải thích:

"Võ sĩ giao đấu với nhau, một khi đã chiến sinh tử ắt có người bị thương. Thương thế của bọn họ không phải bình thường. Ngay cả Đại Tế Tự cũng vô phương cứu chữa. Cái này chắc hẳn đội trưởng cũng đã gặp qua?"

Nữ tế tự gật đầu nói:

"Ừ, đúng rồi. Thánh Điện cũng gặp qua vài võ sĩ bị thương nặng. Thương thế của họ rất kỳ dị, Ma Pháp chỉ có thể chữa được bên ngoài. Nhưng lại không thể chữa tận gốc, chỉ qua vài ngày lại phát tác, chết không nhắm mắt. Ngay cả cao tầng Thánh Điện cũng không thể giải thích được."

Cao Huy dường như rất hiểu biết về giới võ lâm, liền nói:

"Võ sĩ, bọn họ gọi cái đó là nội thương, thương tổn kinh mạch, Ma Pháp căn bản không chữa được. Bất quá, có những võ sĩ cao cường hơn, bọn hắn có một công phu gọi là Bế Tức. Hiểu đơn giản hơn nghĩa là chết giả."

Đám người ai nấy đều tỏ vẻ kinh ngạc, Lão Hứa vội nói:

"Đã chết, tại sao lại còn giả?"

Cao Huy lắc đầu đáp:

"Không phải đã chết, mà là bị thương đến trình độ chết giả. Trong khoảng thời gian Bế Tức đó, bọn họ tự hành chữa thương. Ta vừa nãy thử chạm vào người y, không ngờ lại bị đánh bật ra, đây là dấu hiệu của Bế Tức đó."

Mấy người còn lại tuy ngạc nhiên lắm, nhưng võ sĩ vốn là một dấu hỏi bí ẩn, có thêm chút ít kinh ngạc nữa cũng không có gì là lạ. Nữ tế tự liền hỏi:

"Như thế có gì đặc biệt ư?"

Cao Huy cười khổ, nói:

"Mấy người không biết nên không kinh sợ là phải rồi. Những người có thể sử công phu Bế Tức, lâm vào chết giả để chữa thương. Trong Hắc Vân Thành cũng chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay mà thôi. Bọn họ đều là cự phách một phương. Nếu so sánh, có thể xứng ngang với *Bảy Đại Hiền Nhân đấy." (Bảy Đại Hiền Nhân = Bảy Pháp Sư Huyền Thoại.)

Bốn người nghe xong thì ngây ngẩn cả ra. Ngay cả gã đeo cung vốn trầm mặc ít nói cũng phải kinh sợ mà nhìn về phía Quảng Mục Thiên. Bầu không khí bỗng chốc trở nên im lặng đến kỳ lạ.

Lão Hứa gian nan nuốt một ngụm nước bọt, run giọng nói:

"Lão Cao à, ngươi không phô trương quá chứ?"

Cao Huy lắc đầu, cười khổ đáp:

"Sư phụ ta không dùng được công phu bực này. Thế đã đủ hiểu chưa?"

Dừng một chút, gã quay qua nói:

"Nãy ta có chủ ý cứu hai người nọ. nhưng xem tình hình này khó mà có thể nói trước được. Nếu hai người này là Chính phái thì cứu chữa chẳng sao. Nhưng là Tà Phái, là Tà Phái thì... chuyện lấy oán báo ân, diễn ra như cơm bữa vậy. Đội trưởng xem thế nào a..."

Nữ tế tự trầm ngâm một hồi, đoạn quay qua chỉ thị:

"Doanh Thế, huynh tìm chỗ ẩn nấp trước, nếu có sự chẳng lành thì trong tối bắn ám tiễn giải cứu mọi người. Hoa Tranh tỷ tỷ đứng cách xa, chuẩn bị Ma Pháp, nếu thấy điều gì bất ổn liền tung đòn mạnh nhất. Còn Hứa Biệt huynh, bảo vệ ta cùng Hoa Tranh tỷ tỷ. Cao Huy giao thiệp với võ sĩ nhiều nhất, am hiểu cách giao thiệp với họ. Huynh chịu trách nhiệm lần này."

Nữ tế tự vừa nói, ra một loạt chỉ thị rất có phong phạm của đội trưởng. Những người còn lại gật đầu, theo đó tản ra án ngữ xung quanh. Doanh Thế là gã cung thủ, liền tìm một cành cây trên cao cách đó chừng mười trượng. Hoa Tranh cũng tránh ra xa, nàng niệm một loạt pháp chú, từ trên mặt tuyết nổi lên bốn con băng nhân khôi lỗi. Hứa Biệt ném hồ tửu bên hông cho Cao Huy, xong đoạn liền lấy khiên sau lưng ra, chắn ngay trước Hoa Tranh, đảm bảo Pháp Sư được an toàn.

Cao Huy mặt mày méo mó, khổ não nói:"Đội trưởng định cứu người thật sao?"

Nữ tế tự đáp:

"Ừm, xét trên công trạng của võ sĩ giúp nhân tộc chống lại Yêu Tộc, ta cũng không thể trơ mắt nhìn hai người kia chết. Đã không chạm vào gã thanh niên kia được. Đành cứu người kia trước, xong rồi định đoạt sau. Nếu như gã có lòng bất chánh, Cao huynh phải lập tức lùi về. Chúng ta hợp kích một đòn, tuyệt không cho người kia phản kháng."

Cao Huy thấy ý đội trưởng đã quyết, cũng không lắm lời. Gã mang hồ tửu của Hứa Biệt tiến lại gần chỗ Trần Trung. Cao Huy nâng đầu Trần Trung lên, rót cho y một hớp. Loại tửu này dùng nhiều thảo dược mà ngâm, chuyên chữa cho người bị lạnh. Chỉ trong thời gian ngắn, khuôn mặt tím ngắt của Trần Trung chuyển màu, đã hơi có chút hồng hào.

Trần Trung ho sặc một tiếng, chầm chậm mở mắt ra. Gã chỉ thấy trước mặt bầu trời tối om, gió lạnh ùa qua tai. Trần Trung liếm môi, cảm nhận được hơi nồng của rượu, gã lẩm bẩm:

"Là vị nào cứu ta?"

Cao Huy một bên khuôn mặt ngưng trọng hẳn lên, không đáp mà hỏi lại:

"Các hạ là môn nhân của Phái nào?"

Trần Trung ngớ người, không nghĩ mới vừa tỉnh lại đã bị hỏi như thế. Nhưng rất nhanh gã liền hiểu ra, người vừa cứu mình hẳn là có thù hằn với phái nào đó hoặc đôi khi là sợ bị liên lụy rắc rối. Đương nhiên cũng có thể sợ bị người lấy oán báo ơn. Tà Phái xưa nay xú danh vang xa, chuyện lấy oán báo ơn diễn ra như cơm bữa. Nghĩ vậy, Trần Trung bèn nói:

"Tại hạ không môn không phái..."

Nói đến đây, Trần Trung sực nhớ ra Quảng Mục Thiên, hắn vội gượng dậy, hoảng hốt nói:

"Cửu, không, là chủ thượng. Chủ thượng của ta đâu rồi!"

Cao Huy thấy dáng vẻ của Trần Trung, trong lòng đề phòng tăng vọt, vội lùi về sau vài bước, nói:

"Các hạ nói là về người này sao?"

Nói rồi chỉ tay về phía Quảng Mục Thiên.

Trần Trung đánh mắt sang, thấy Quảng Mục Thiên vẫn đứng sừng sững ra đó như trời trồng. Trong lòng không khỏi sợ, vội hỏi:

"Chủ thượng của ta làm sao?"

Cao Huy hít sâu một hơi, đáp:

"Chủ thượng của ngươi không phải người bình thường. Gã biết công phu Bế Tức, hiện đang tự hành chữa thương. Bọn ta không dám động vào người y."

Trần Trung nghe Cao Huy nói là "bọn ta". Lúc này y mới chú ý, xung quanh không chỉ có riêng Cao Huy, còn có ba người khác, hai nữ một nam. Hơn nữa, gã còn cảm nhận được một hơi thở trầm đục gần đây, hiển nhiên là có ám thủ phía sau. Trần Trung mới bị thương chưa khỏi, không thể đứng dậy chỉ đành ngồi bệt trên tuyết chắp tay thi lễ, nói:

"Đa tạ chư vị cứu mạng, Trần Trung ta cảm kích khôn cùng. Chỉ hận giờ này thương thế chưa khỏi hẳn, chứ nếu không sẽ thi lễ đàng hoàng hậu tạ."

Đám người thấy thái độ Trần Trung tốt, trong lòng giảm bớt đề phòng. Nhưng Cao Huy vẫn không vừa ý, vội nói:

"Câu hỏi của ta, các hạ vẫn chưa nói thực lòng. Trong giới võ lâm, làm gì có ai là tán tu hồi nào. Xin các hạ mở lòng nói thực, chứ nếu không bọn tại hạ cũng chỉ đành bỏ đi mà thôi."

Trần Trung liếc nhìn mấy người xung quanh, hắn thấy bên hông mỗi người đều đeo huy hiệu Dong Binh màu bạch kim. Trong lòng thầm nghĩ:

"Thì ra mấy người này là Dong Binh đoàn. Hạng bạch kim xem chừng không phải tầm thường."

Hắn lại thấy cách xa có một nữ nhân đứng cạnh bốn gã khôi lỗi bằng tuyết, cách chừng vài trượng là một nữ nhân khác phục sức tế tự rất bắt mắt. Bụng lại nghĩ:

"Ta cùng Cửu Long chủ thượng bị khốn nơi đây, may mắn gặp đám người này. Ắt cũng là hữu duyên, nếu phật lòng bọn họ, không biết bao giờ mới thoát khốn. Xem ra ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu. Trần Trung ta tung hoành từ trước tới nay có cầu xin ai bao giờ. Mạng ta mất chẳng sao, nhưng kéo theo chủ thượng thì không được."

Hắn lại nghĩ:

"Mà xét cho cùng thì ta cũng chẳng cầu xin gì người, bọn họ cứu được thì cứu. Không cứu thì cùng lắm ta hy sinh chút công lực còn lại trợ giúp chủ thượng chữa thương. Âu cũng là đền đáp ân cứu mạng đó vậy."

Đao Tu thường có câu: "Thà gãy chứ không chịu cong." Trần Trung là Đao Tu, từ trước tới giờ không xin xỏ ai điều gì. Nay lại có suy nghĩ thoáng đến như vậy, quả thực là khó có được.

Nghĩ vậy, gã bèn nói:

"Không giấu diếm gì chư vị, tại hạ vốn là môn nhân Tà Phái. Nhưng hiện đã rời đi, trở thành một tán tu, không môn không phái."

Hứa Biệt đứng xa xa liền cướp lời, hỏi:

"Nghe bảo Tà Phái đang truy nã tội đồ, đó phải chăng là hai người hay không?"

Trần Trung nghe vậy hai mắt chợt trở nên sáng quắc, trầm giọng nói:

"Một đám tiểu nhân bịa đặt mà thôi. Thế nào là tội đồ? Tàn sát đồng phái, liên thủ ngoại tộc. Mới là đáng tru, đáng diệt!"

Bốn người nghe xong đều kinh nghi, Cao Huy liền hỏi:

"Liên thủ ngoại tộc? Nghĩa là sao?"

Trần Trung đáp:

"Ta nói chắc chư vị chẳng tin. Tà Phái từ cách đây mấy năm đã liên thủ với Yêu Tộc, nhằm thôn tính bách gia. Ta vì biết điều này nên mới rời khỏi Tà Phái. Bọn họ sợ tiết lộ cơ mật, liền gán cho ta cái mác phản đồ. Phái cao thủ truy sát ngàn dặm."

Đám người nghe xong đều kinh hãi tột cùng. Chẳng ai ngờ được điều này sẽ xảy ra. Yêu tộc tuy đông đảo, nhưng trí khôn có hạn. Nay được trợ giúp của Tà Phái, khả năng rất lớn sẽ lại có cuộc chiến tranh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau