GIANG HỒ DỊ GIỚI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Giang hồ dị giới - Chương 76 - Chương 80

Chương 76: Chém Gió

Vài ngày sau.

Quảng Mục Thiên tỉnh dậy, hắn chầm chậm mở mắt ra, chợt phát hiện mình đang nằm ở trong một gian phòng nhỏ, xung quanh đồ đạc bày biện khá sang trọng, hẳn phải là của một nhà quý tộc nào đó. Chính giữa gian phòng có một cái bàn, phía trên bàn có một cái ấm sứ đang bốc hơi nóng. Quảng Mục Thiên thử hít mũi ngửi liền nghe thấy mùi thuốc nồng nặc gay mũi từ trên người tỏa ra, hắn thở dài một cái, cười thầm:

"Vậy là ta vẫn còn sống... Không biết người nào đã cứu ta?"

Hắn thò lưỡi liếm láp bờ môi, chỉ cảm thấy miệng khô khắp, muốn gượng dậy đi uống chút nước. Nhưng vừa chống tay toan ngồi dậy thì toàn thân truyền đến một trận đau nhức, tựa như vừa có ai giáng một chùy vào sườn. Quảng Mục Thiên hít sâu một hơi khí lạnh, lại lảo đảo ngã sóng xoài lên giường, bụng thầm nghĩ:

"Một chiêu Bách Bộ Phi Kiếm của Lưu Đạo Nhân thật lợi hại. May là có người đứng trong bóng tối phóng ám khí làm chệch thanh kiếm kia đi. Chứ nếu không mạng ta lúc đó xong mất!"

Lúc này, Quảng Mục Thiên mới phát hiện ra mấy vết thương lúc trước bị Phong Hỏa Ma Đạn oanh tạc cùng ba, bốn vết kiếm bị đâm sau lưng... đều được băng bó lại cẩn thận. Bất quá, toàn bộ nội thương của hắn vẫn âm ỉ chưa khỏi, Ly Hỏa ám kình vẫn cứ án ngữ trong đan điền. Chỉ cần hơi chút vận công liền cảm thấy toàn thân nóng rực như ngồi trong lò lửa.

Kẹt kẹt!

Lúc này, cánh cửa bị người nhẹ nhàng đẩy ra, hai bóng hình yểu điệu xuất hiện. Tiếng nói lanh lảnh như chuông bạc truyền vào trong tai Quảng Mục Thiên:

"Ồ, ngươi tỉnh rồi?"

Quảng Mục Thiên vội nghiêng đầu sang một bên để nhìn. Hiện lên trước mắt hắn là thân hình của hai nữ nhân. Một người trong đó vóc dáng bé nhỏ tầm khoảng mười lăm, mười sáu tuổi; trông thanh thuần thật là động lòng người, da dẻ nàng trắng nõn, mái tóc vàng suôn mượt tự nhiên, mắt to như nước, trong veo cực kỳ thuần khiết. Quảng Mục Thiên tuy gặp nhiều mỹ nhân rồi nhưng cũng phải ngơ ngác mà nhìn, trong bụng thầm nghĩ đây quả thực là một tiểu mỹ nhân khả ái.

Đi phía sau thiếu nữ kia là một cô gái khác, trên người khoác một bộ khải giáp bó sát thân, làm tôn lên từng đường nét cơ thể của nàng. Quảng Mục Thiên lướt qua nhìn thấy chính giữa bộ giáp có một biểu tượng thanh kiếm, tản mát ra thứ ánh sáng màu vàng lờ mờ, hắn liền đoán chừng bộ giáp này chẳng phải là phàm vật. Chỉ thấy, nàng cũng có mái tóc màu hoàng kim, dung mạo thật tuyệt mĩ, so với thiếu nữ trước không hơn không kém, nhưng khuôn mặt lại đầy vẻ lạnh lùng cao ngạo tạo nên một loại mị lực đặc trưng của nàng. Nàng như thể một khối băng sơn ngàn năm không tan, khiến người khác không dám lại gần..

Nhìn thấy Quảng Mục Thiên đã tỉnh lại, khóe miệng thiếu nữ hơi vểnh lên, lộ ra nụ cười giống như tiên nữ:

"Ngươi cuối cùng đã tỉnh lại rồi, mấy ngày hôm trước thuyền của bọn ta đang đi thì bỗng dưng ngươi từ trên vách núi rơi xuống, máu me đầm đìa trông thật là kinh. May là có Dư lão am hiểu chút y thuật, kịp thời băng bó, chứ nếu không bây giờ ngươi chẳng còn mạng nữa đâu."

Tiểu mỹ nữ thanh thuần mỹ lệ cười nói, trên gương mặt lộ ra hai cái lúm đồng tiền nhỏ ngọt ngào.

Quảng Mục Thiên bất giác ngây người, hắn thử lắng tai nghe thì quả nhiên nghe thấy tiếng sóng vỗ, đoạn nghĩ thầm:

"Hóa ra dưới vách núi này là một con sông. Ta không biết may rủi thế nào mà khi rơi xuống lại rơi trúng thuyền của bọn họ. Quả nhiên trời chưa tuyệt ta!"

Cô gái nhìn thấy vẻ mặt sững sờ của Quảng Mục Thiên, cho rằng hắn còn đang sợ hãi, liền vung vung tay nhỏ lên trước mắt hắn, lên tiếng hỏi:

"Nè nè, ngươi có nghe không đó? Ngươi tên gì? Làm sao mà lại từ trên núi kia rơi xuống. Toàn thân lại bị thương nặng như vậy?"

Quảng Mục Thiên nhất thời lấy lại tinh thần, nghe cô gái hỏi chợt trở nên trầm mặc. Đoạn nghĩ:

"Tuy hai người này cứu mạng ta, nhưng lòng người khó đoán. Hơn nữa tai mắt của võ lâm ở khắp mọi nơi. Ta trọng thương chưa khỏi, nên giữ bí mật đi là hơn."

Thường có câu: Tri nhân tri diện bất tri tâm, tuy hai cô gái này đều là mỹ nữ hết đấy, nhưng Quảng Mục Thiên không thể trông mặt mà bắt hình dong được. Trong thế hung hiểm, chỉ có mình mới tự cứu lấy mình được mà thôi. Nghĩ thế hắn bèn nói:

"À, tại hạ tên là Cửu Thiên. Cửu là chín, thiên là trời. Nghĩa là chín vòm trời. Không biết tôn tánh của hai vị ân nhân là gì?"

Cô gái nhí nhảnh, vỗ tay khen:

"Tên hay thật đấy. Trông ngươi chắc tầm hai lăm tuổi. Ta mới có mười sáu, vậy ta gọi ngươi là Thiên ca ca nhé. Tiểu muội tên là Tần Linh."

Đoạn quay qua chỉ cô gái phía sau, nói:

"Còn đây là tỷ tỷ của ta, tên là Tần Nguyệt."

Quảng Mục Thiên gật đầu, toan mở miệng cảm tạ. Đột nhiên, Tần Nguyệt phía sau hừ một tiếng, nói:

"Linh nhi đừng nghịch ngợm. Người này không quen không biết, muội không nên tiếp xúc nhiều."

Tần Linh trước nay sợ tỷ tỷ, chỉ dám bĩu môi hứ một tiếng chứ không cãi lại, đoạn quay qua hỏi Quảng Mục Thiên:

"Không biết Thiên ca ca làm sao mà rơi từ trên vách núi kia xuống thế?"

Quảng Mục Thiên sớm đã soạn ra đáp án trong lòng, liền vanh vách đáp:"À, cái đó... ta vốn dĩ là một tiều phu. Hôm trước đi lên núi đốn củi không may gặp ma thú. Đánh không lại nó nên bỏ chạy. Nào ngờ chạy lên phía trên núi thì hết đường. Vì không muốn chết trong bụng nó nên liều mình nhảy xuống vực...nào ngờ..."

Tần Linh hai tay che miệng khẽ a lên một tiếng, còn chưa kịp nói thì Tần Nguyệt đã cướp lời, nói:

"Ngươi nói ngươi là một tiều phu, vậy ngươi đốn củi bằng gì?"

Quảng Mục Thiên kinh ngạc, không hiểu ý nàng là gì, đoạn đáp:

"Đốn củi đương nhiên là bằng rìu rồi."

Tần Nguyệt hai mắt nhíu lại, vẻ băng hàn trên mặt ngày càng một rõ hơn. Nàng hỏi tiếp:

"Thế ngươi giải thích xem thanh kiếm cùng với cây quạt rơi cùng một lúc với ngươi là gì? Thanh kiếm kia được rèn từ Huyền Tinh Thần Thiết rất hiếm có. Dáng vẻ tuy mỏng manh nhưng lại rất dẻo dai, chỉ có những võ sĩ đến từ Hắc Vân Thành mới ưa chuộng sử dụng. Không lẽ là ngươi dùng nó để đốn củi? Hơn nữa, cây quạt kia phía trên có viết một chữ Đường. Hiển nhiên là tên hoặc họ của một người. Ngươi tên là Cửu Thiên hay là Đường Cửu Thiên?"

Cô gái tuôn ra một tràng câu hỏi khiến Quảng Mục Thiên ngớ người. Không đợi cho hắn kịp phản ứng, nàng lại tiếp tục nói:

"Chưa nói đến hai vật này, trên người ngươi bị thương hơn một nửa là vệt kiếm chém trúng. Chẳng lẽ cũng đều là do ma thú cả hay sao?"

Quảng Mục Thiên trong lòng đánh bộp một cái, thầm than cô gái này suy nghĩ thật nhạy bén. Chợt hắn nhớ lại câu nói vừa rồi: "Cây quạt kia phía trên có viết một chữ Đường."

Quảng Mục Thiên thầm hiểu, thì ra người núp trong bóng tối giúp đỡ hắn chính là người của Đường Gia. Không biết là Đường Vấn Tâm hay là một ai khác trong Đường gia? Hắn lại nghĩ đến lúc đó, thủ kình người ném ám khí tuy ảo diệu, nhưng lực đạo còn khá non nớt, hiển nhiên là khí công chưa đủ. Ngoài Đường Vấn Tâm ra thì hắn không mường tượng ra được một ai khác nữa.

Thấy Quảng Mục Thiên không đáp, Tần Nguyệt cau mày, nói:

"Thế nào? Ngươi giải thích những nghi vấn của ta ra sao? Bọn ta tuy cứu người, nhưng cũng phải biết rõ thân phận của người mình vừa cứu. Ta không muốn lại vướng phải một đống rắc rối của ngươi đâu."

Quảng Mục Thiên vốn dĩ nói dối rất kém, nhưng bị Tần Nguyệt thẳng thừng vạch mặt ra như vậy thì thẹn quá hóa giận, nghĩ thầm: "Chẳng lẽ Quảng Mục Thiên ta tung hoành giang hồ mấy mươi năm mà không lừa nổi được một đứa con gái?"

Nghĩ vậy, hắn hít sâu một hơi lấy cam đảm, trong bụng nghĩ ra một đống tình tiết, đoạn nói ngay:

"Chuyện kể ra thì thực dài lắm, nhà ta vốn làm nghề thợ rèn lâu năm, thanh kiếm kia chính là bảo vật gia truyền. Cũng bởi vì quý hiếm như thế, nên mới bị người ta nhòm ngó tới. Ngày hôm đó, ta còn nhớ rất rõ, một đám người bịt mặt xông vào nhà ta đòi cướp lấy bảo kiếm. Gia phụ ta quyết tâm không giao ra, bèn bí mật đưa nó cho ta bảo tìm đường chạy thoát. Ta mặc dù không muốn, nhưng bọn bịt mặt kia thật lợi hại. Lúc đó nguy cấp lắm lắm, ta chẳng có thì giờ suy nghĩ gì, chỉ kịp cầm lấy cây quạt mà gia phụ yêu thích nhất bỏ vào trong người rồi bỏ chạy. Chính là cây quạt có ghi chữ Đường phía trên. Cây quạt đó vốn là vật mà một hảo bằng hữu tặng gia phụ mấy năm về trước. Ta cầm nó chính là muốn đi tìm người giúp đỡ."

Quảng Mục Thiên tuôn một tràng, mặt không đỏ, tim đập không loạn, hiển nhiên nói dối đã đạt tới cảnh giới cao siêu rồi.

Tần Nguyệt tỏ vẻ nghi ngờ, lát sau lại hỏi:"Thế tại sao lúc ngươi rơi xuống thì cây kiếm lại cắm vào một bên sườn?"

Quảng Mục Thiên không cần nghĩ liền đáp ngay:

"Lúc đó bọn kia ép ta tới mép vực, bí quá nên ta đành hoành kiếm tự sát. Nào ngờ một tên trong đám kia cầm viên đá ném tới làm chệch lưỡi kiếm đi. Nên thanh kiếm mới đâm trúng một bên sườn. Ta cũng bị sẩy chân mà rơi xuống. Cũng may là rơi trúng thuyền của hai vị mới thoát khỏi một kiếp."

Tần Nguyệt khuôn mặt đầy vẻ nghi ngờ, nhưng câu chuyện của Quảng Mục Thiên quả thực không có chỗ sơ hở, đoạn hừ một tiếng, nói:

"Mong những lời ngươi nói là thật. Bất quá, bọn ta cứu ngươi cũng chỉ là tình cờ, khi khỏi rồi thì chúng ta cũng nên từ biệt đi thôi."

Nói rồi trở gót đi ra khỏi phòng.

Tần Linh cười hì hì vài tiếng, nói:

"Thiên ca ca cứ từ từ mà nghỉ ngơi tĩnh dưỡng. Tỷ tỷ ta tính tình vốn là như vậy, đừng để ý quá."

Quảng Mục Thiên cười thầm một tiếng, nghĩ: "Cô bé Tần Linh này cũng quả là ngây thơ."

Đoạn đáp:

"Không có gì, tỷ tỷ của muội làm như thế cũng chẳng có gì sai. Dù sao ta cũng là người lạ mặt. Nên cẩn thận đề phòng là hơn."

Hai người trò chuyện một lúc, Quảng Mục Thiên liền thăm dò được một số tin tức. Hai tỷ muội Tần Nguyệt cùng Tần Linh đều là người của Quang Minh giáo đình, hơn nữa thân phận của hai người lại không hề nhỏ. Tần Nguyệt là Quang Minh Thánh Kỵ Sĩ, còn Tần Linh là Quang Minh Thánh Nữ của giáo. Còn con thuyền này đang trên đường tiến đến Học Viện Ma Pháp.

Quảng Mục Thiên nghe Tần Linh kể một hồi lâu, trong bụng thầm nghĩ:

"Tần Linh vốn là thánh nữ của giáo hội, ít tiếp xúc với thế giới bên ngoài. Chẳng trách gặp người lạ lại nhiệt tình như thế."

---

Tần Nguyệt sau khi rời khỏi gian phòng liền đi ra ngoài mạn thuyền. Nàng đi đến bên cạnh một người, chỉ thấy đó là một lão giả râu tóc bạc trắng, tầm khoảng năm mươi tuổi. Tần Nguyệt cung kính cúi chào một cái rồi nói:

"Bẩm Dư lão, tiểu nữ đã dò hỏi tên kia xong."

Lão giả ừm một tiếng, hỏi:

"Thế hắn trả lời ra sao?"

Tần Nguyệt lần lượt kể lại chuyện của Quảng Mục Thiên. Một lát sau, lão giả hừm một tiếng, đưa tay lên vuốt râu, đoạn trầm giọng đáp:

"Câu chuyện này, ta nghĩ bên trong thì có sáu phần là thực, bốn phần là giả. Bất quá người kia thể chất cường tráng bất thường, không thể chỉ là một kẻ tầm thường được. Hơn nữa, ngươi không biết rằng, chữ Đường trên cây quạt kia biểu thị điều gì đâu."

Tần Nguyệt ngạc nhiên, nàng chưa thấy biểu hiện trầm trọng trên mặt lão giả này bao giờ. Đoạn hỏi:

"Chữ Đường kia có nghĩa là gì?"

Lão giả đáp:

"Trong võ lâm, có một gia tộc chuyên về ám khí. Trình độ của bọn họ xuất thần nhập hóa, giết người trong chớp mắt. Ngay cả cao thủ đương thời như Lâm Ngọc Quân cũng phải dè chừng. Gia tộc đó cũng là họ Đường!"

Tần Nguyệt kinh sợ, nàng biết ba chữ Lâm Ngọc Quân này biểu thị điều gì. Đó chẳng phải là Minh Chủ Võ Lâm hay sao?"

Lão giả không hề chú ý đến vẻ mặt của nàng, trầm mặc hồi lâu rồi thở dài một cái, lẩm bẩm:

"Võ lâm? Giang hồ? Ta ở ẩn cũng khá lâu rồi. Không biết bây giờ tình hình võ lâm như thế nào?"

Chương 77: Tỷ Thí Cái Nhẹ

Từ biệt Tần Linh, Quảng Mục Thiên liền nhắm mắt điều tức nghỉ ngơi. Nhìn bề ngoài hắn nằm vậy chứ thực chất đang tự mình nội thị, thăm dò đan điền của chính mình.

Sau trận đại chiến vừa rồi, toàn bộ ngoại thương của hắn coi như tạm ổn. Một phần cũng nhờ y thuật của "Dư lão" trong lời của Tần Linh. Nhưng còn nội thương thì tình trạng lại cực kỳ xấu. Ly hỏa ám kình vốn chỉ to bằng nửa ngón cái, bây giờ đã lan đi hơn một phần năm toàn bộ kinh mạch của hắn. Nếu không phải nhờ cốt cách thân thể Quảng Mục Thiên vững vàng, chỉ sợ giờ này đã bị "Ly hỏa phệ tâm" mà chết rồi.

Ly hỏa ám kình được Thiên Huyền đạo nhân nuôi dưỡng hai mươi năm hỏa hầu. Nếu nói không lợi hại thì cũng chẳng ai tin. Quảng Mục Thiên vốn không sợ loại ám kình này, nhưng nó ám vào cơ thể hắn quá lâu. Lúc đó lại trong lúc tử chiến, không thể điều công trục xuất ngay được. Hiện tại, một phần năm "khí" đã chuyển sang màu đỏ rực như lửa. Muốn trục xuất cũng là chuyện khó hơn lên trời.

Quảng Mục Thiên thở dài một tiếng, dồn bốn thành công lực còn lại gắt gao áp chế một phần kia. Không cho nó tiếp tục lan tràn ra nữa. Nhưng áp chế này cũng chỉ được một khoảng thời gian. Nếu hắn không tìm được một thiên tài địa bảo chí âm chí hàn để chữa trị, thì chuyện "Ly hỏa phệ tâm" chỉ là sớm hay muộn mà thôi.

Nhưng nếu dùng khí công phong bế, thì trong một khoảng thời gian, hắn không thể sử khí công được. Chẳng khác chi một người bình thường. Điều này khiến Quảng Mục Thiên buồn rầu mãi không thôi.

••••••

Lại qua hai ngày, Quảng Mục Thiên cảm thấy thân thể lẫn tinh thần khôi phục có chút tiển triển. Liền cao hứng đi ra ngoài hóng gió một chút. Hắn vừa ra tới ngoài mạn thuyền liền thấy một tốp binh sĩ đang thao luyện. Chiếc thuyền này cực lớn, hơn hai mươi tên đứng dàn thành một hàng vậy mà vẫn rộng rãi. Chỉ thấy bọn họ cầm kiếm múa may trông rất có phong phạm.

Nhìn một lát, chợt Quảng Mục Thiên giật mình phát hiện ra. Đám binh sĩ này vậy mà chiêu thức thi triển rất có trật tự, thậm chí hắn còn nhìn ra chút môn đạo ở trong đó. Hiển nhiên, đám người này đều có cao nhân võ thuật chỉ dạy. Nhưng hắn lại bác bỏ suy nghĩ này, bởi từ khi đến thế giới này. Quảng Mục Thiên luôn nghe người ta đồn đãi về xích mích giữa pháp sư và võ sĩ. Cho nên không thể có chuyện một võ sĩ lại đi chỉ dạy đám người này được.

Chợt hắn thấy Tần Nguyệt cũng ở trong đó, chỉ thấy nàng đang luyện kiếm. Quảng Mục Thiên kinh ngạc, nghĩ thầm:

"Pháp sư mà cũng đi luyện võ sao?"

Chỉ thấy nàng múa một đường kiếm tuyệt đẹp, giáp vàng kết hợp với kiếm quang khiến Tần Nguyệt như một ánh sao phát sáng giữa trời đêm. Đám binh sĩ xung quanh cũng ngẩn ngơ theo dõi, dần dà ai nấy đều đứng bất động xem nàng múa kiếm.

Quảng Mục Thiên đứng xa xa quan sát một hồi, thấy chiêu thức của Tần Nguyệt tuy linh động nhưng thiếu vài phần sát phạt. Lại qua một chiêu, hắn hai mắt chợt sáng lên, nghĩ bụng:

"Tiếp theo chiêu này nếu đâm kiếm về phía trước, nhắm vào huyệt Cưu Vĩ thì đối phương chắc phải vung kiếm lên gạt đỡ. Lúc đó nhân cơ hội mà phản..."

Hắn vừa nghĩ như vậy, quả nhiên Tần Nguyệt thu kiếm về rồi lại đâm ra thật nhanh. Từ góc độ hay vị trí đều đúng như hắn tưởng tượng. Quảng Mục Thiên âm thầm gật đầu, tán thưởng. Tiếp theo lại thấy Tần Nguyệt vung kiếm lên rồi bổ xuống thật mạnh, tựa như chiêu: "Nhất Kiếm Khai Sơn." Đám binh sĩ đứng ngoài trầm trồ, vỗ tay khen ngợi không ngớt.

Quảng Mục Thiên thấy thế liền cau mày, lắc đầu.

Chợt bên cạnh có giọng già nua vang lên, hỏi:

"Tiểu hữu thấy chiêu thức đó sai sót chỗ nào sao?"

Quảng Mục Thiên đang xem cao hứng, nghe hỏi bất giác buột miệng, đáp:

"Không phải sai sót, mà là dở, quá dở mới đúng. Sau chiêu đâm kiếm vừa rồi, đối phương chắc chắn phải vung kiếm gạt đỡ. Nhân lúc đó, nếu Tần Nguyệt đủ thông minh, sẽ quay một vòng rồi chém thật mạnh vào mạn sườn đối phương. Khi dư lực từ chiêu đâm kiếm đầu tiên còn chưa dứt thì kẻ địch làm sao kịp huy kiếm về đỡ gạt, ắt phải trúng chiêu. Như thế chẳng phải hoàn mỹ lắm sao? Chứ như nàng, đâm xong lại bổ, chẳng khác chi kẻ mù học kiếm. Nếu đối phương biết cách đâm trả lại thì nàng chết chắc."

Hắn vừa nói xong thì sực tỉnh ra, thầm than mình lỡ mồm lỡ miệng. Bất quá, cũng chẳng thể trách hắn được. Khí công toàn thân bị phong bế, bây giờ Quảng Mục Thiên chẳng khác gì người bình thường. Không phát hiện người tới phía sau cũng là chuyện bình thường mà thôi.

Quảng Mục Thiên ngoảnh lại xem người phía sau là ai. Chỉ thấy đó là một lão già, ước chừng năm mươi tuổi. Toàn thân khoác một bộ trường bào màu trắng, phía trước có một biểu tượng hình chữ thập. Đầu đội nón vuông, trông thập phần giống một Tế Tự. Hắn bèn nói:

"Ngài đây chắc hẳn là Dư lão trong lời của Tần Linh hay sao? Vãn bối hân hạnh được gặp."

Nói rồi nhẹ nhàng thi lễ một cái.

Lão giả vuốt râu cười khẽ, đáp:

"Không dám, không dám. Lão già ta họ Dư, tên một chữ Hoành. Là một Tế Tự của Quang Minh Giáo Điện."

Quảng Mục Thiên a một tiếng, nói:

"Nếu vậy vãn bối phải cảm tạ ân chữa bệnh của Dư lão rồi. Quả nhiên Tế Tự của Quang Minh Giáo Điện. Toàn bộ vết thương của vãn bối chỉ trong hai ngày đã khỏi hẳn. Ân này quả thực không nói hết bằng lời."

Dư Hoành lắc đầu, đáp:

"Cái đó tiểu hữu nói nhầm rồi. Ta không hề dùng ma Pháp để chữa trị cho tiểu hữu. Là tiểu hữu tự mình cứu lấy mình mới đúng... Một thân nội lực hùng hậu, tuy bị ám kình thôn phệ chân khí. Nhưng khi bất tỉnh vẫn có thể vào trạng thái Bế Tức, chân khí chia làm hai, vừa giữ ám kình vừa tự động chữa thương. Ta dùng Ma Pháp lên người tiểu hữu cũng chỉ là dệt hoa trên gấm mà thôi."Quảng Mục Thiên nghe những lời này, bất giác bật "Ồ" lên một tiếng đầy kinh ngạc. Hắn kinh ngạc không phải chuyện chữa thương. Mà là chuyện lão giả này có thể thăm dò được khí công trong cơ thể hắn, kể cả chuyện ám kình nữa. Điều này chẳng phải nói lên rằng, lão cũng là một người trong võ lâm ư!?

Dư Hoành thấy hắn kinh ngạc, liền cười xòa, nói:

"Tiểu hữu không cần thắc mắc làm chi. Ta đúng là một người trong võ lâm đó. Nhưng đó cũng là chuyện của hai mươi lăm năm trước rồi. Bây giờ ta chỉ là một Tế Tự bình thường mà thôi. Tiểu hữu chẳng cần đề phòng đâu."

Quảng Mục Thiên trong bụng tuy ngờ vực, nhưng cũng không biểu hiện ra mặt. Đoạn đáp:

"Vậy không biết nội thương của vãn bối, Dư lão cũng đã xem qua rồi chứ?"

Dư Hoành trầm mặc, ánh mắt quay sang nhìn Tần Nguyệt đang múa kiếm. Hồi lâu sau mới thở dài một cái, đáp:

"Thứ cho lão già ta nói thẳng, tiểu hữu bị thương thập phần nghiêm trọng. Chỉ riêng ngoại thương đã có hơn mười lăm vệt kiếm chém trúng, toàn thân lại đầy vết bỏng. Với một thân thể Kim Cang Bất Hoại đã đạt tới đại thành như thế, nếu không phải người có công phu Hỏa Công đến trình độ xuất thần nhập hóa thì không thể nào đả thương ngươi được. Trong võ lâm hiện tại, chưa một ai luyện Hỏa Công được đến khả năng như vậy. Nếu ta đoán không nhầm, trên đời này cũng chỉ có Pháp Sư mới làm được. Mà xét trong thất quốc, người có Ma Pháp Hỏa hệ cao nhất cũng chỉ có một, chính là Hỏa Long Đại Ma Đạo Sư Kim Bối Khắc. Còn nói về nội thương, tiểu hữu trúng Ly Hỏa ám kình, là độc môn công phu của Thiên Huyền đạo nhân. Tia Ly Hỏa này là chí dương chí cường trong thiên hạ, Thiên Huyền đạo nhân ắt hẳn phải mất mấy chục năm, sưu tầm vô số bảo vật chí dương mới luyện thành. Lão già ta tuy tự nhận y thuật cao minh, nhưng gặp phải trường hợp như tiểu hữu cũng chỉ đành bó tay mà thôi."

Đối với y nhân như Dư Hoành mà nói, gặp một căn bệnh mà mình chữa không được, chẳng khác gì ăn cá mà gặp phải khúc xương. Khiến lão tâm thần khó chịu không thôi, bởi thế nên mới thở dài.

Quảng Mục Thiên vừa kinh ngạc vừa bội phục, bình sinh hắn phục rất ít người. Dư Hoành đoán từ đầu đến cuối không sai một tý nào, y thuật bực này trên đời thật hiếm có. May ra cũng chỉ có Y Tiên ở giang hồ thời trước mới bì kịp.

Dư Hoành thấy Quảng Mục Thiên không nói gì, còn tưởng hắn đương thất vọng, đoạn mở lời khuyên:

"Tiểu hữu không cần vì thế mà ưu sầu, mọi chuyện đều có cách xử lý. Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn. Chỉ cần sau này, tiểu hữu kiếm được một bảo vật chí âm chí hàn khắc chế luồng Ly Hỏa kia là được.",

Quảng Mục Thiên thi lễ, đáp:

"Cảm ơn tiền bối chỉ dạy."

Dư Hoành cười ha hả, đoạn bước về phía Tần Nguyệt, xong quay đầu lại nói:

"Tiểu hữu lúc nãy chỉ điểm chỗ sai trong kiếm pháp của Nguyệt nhi. Xem ra trong phương diện kiếm đạo cũng có chút thành tựu, hiện có muốn thử so chiêu một chút với lão già này hay không?"

Đám binh lính cùng Tần Nguyệt vốn đang say sưa luyện võ, vừa lúc thấy hai người bước đến trong đó có Dư Hoành, cả đám liền cung kính cúi chào. Nhưng sau khi nghe lời lão nói thì vẻ mặt ai nấy đều tỏ vẻ kinh ngạc., nhất là Tần Nguyệt. Nàng tra khảo Quảng Mục Thiên lúc trước, trong lòng nghĩ hắn là một tên tiều phu thì làm sao biết võ cho được?
Dư Hoành thấy biểu hiện kinh ngạc của mọi người, liền cười nói:

"Lúc nãy Cửu Thiên tiểu bằng hữu nhìn mấy người múa kiếm, liền chỉ điểm chỗ sai. Ta xem ra cũng thật đúng đắn, các ngươi tham khảo xem sao."

Quảng Mục Thiên lắc đầu cười khổ, đáp:

"Dư lão cứ nói đùa, vãn bối kiếm còn chưa biết cầm chứ đừng nói đến hai chữ Thành Tựu, thật là khiến vãn bối xấu hổ."

Dư Hoành không đáp, chỉ vươn tay lấy hai thanh kiếm từ Tần Nguyệt, ném một thanh cho Quảng Mục Thiên rồi hô lên:

"Giỏi hay không phải thử mới biết được."

Lời vừa dứt thì đã huy kiếm đâm đến thật mau lẹ, đúng là một chiêu vừa nãy Tần Nguyệt thi triển. Bất quá, kiếm này đâm đến không hề nghe tiếng rít gió. Hiển nhiên, không hề chứa kình lực trong đó.

Quảng Mục Thiên biết thân phận mình không giấu qua nổi mắt đối phương, cứ tiếp tục giấu diếm thì chẳng khác gì tấu hài. Nghĩ thế, hắn uốn cong lưỡi kiếm trong tay rồi bật ra khiến thanh kiếm ngân lên "Ong Ong..." từng hồi dài, đoạn vung lên gạt phăng mũi kiếm của lão giả đi.

Dư Hoành bật tiếng khen: "Hay lắm."

Rồi lấy chân phải làm trụ, xoay người thật nhanh. Lưỡi kiếm vun vút kéo dài ra thành một vầng sáng màu bạc, vòng qua nhằm chém vào mé sườn bên trái hắn.

Hai chiêu liền tiếp nhau này chính là hai chiêu vừa rồi mà Quảng Mục Thiên chỉ điểm cho Tần Nguyệt. Tuy nhiên, Tần Nguyệt là một Ma Pháp Sư, tuy có học qua vài đường kiếm thuật, nhưng biến ảo trong võ thuật đâu có dễ dàng mà hiểu được? Cho dù lúc nãy nàng có nghe được những lời hắn nói, cũng không thể liền lập tức biến hóa chiêu thức trong chiến đấu.

Còn lão già Dư Hoành này lại là người học võ, chỉ chút thay đổi ấy cũng khiến chiêu thức trở nên hung hiểm độc địa hơn gấp bội.

Quảng Mục Thiên hai mắt híp lại, kiếm bên tay phải vốn còn dư âm từ chiêu thức đầu tiên. Nếu bây giờ rút về đón đỡ chiêu thứ hai thì làm sao kịp cho được? Không kịp nghĩ ngợi nhiều, hắn hơi nghiêng người, kiếm bên tay phải nhắm vào cổ lão Dư Hoành mà đâm tới. Ý muốn vây Ngụy cứu Triệu.

Nếu là bình thời mà nói, hai người khí công kẻ thấp người cao. Hắn có thể lợi dụng khí công thượng thừa để chiêu thức có thể ra sau mà đến trước. Nhưng bây giờ khí công mất hết, muốn thực hiện ý đồ vây Ngụy cứu Triệu cũng thập phần khó khăn. Bất quá, nếu xét trên kiếm chiêu, thì chiêu thức này của lão già cho dù chém trúng cũng chỉ làm hắn bị thương. Còn như hắn mà nhất kiếm phong hầu (Một kiếm trúng cổ), cho dù chiêu thức của hắn có đến sau đi chăng nữa thì lão già chắc chắn sẽ phải chết. Dư Hoành mười phần kinh ngạc, bất giác bật tiếng hô lên:

"Thật đủ hiểm! Nhưng vậy vẫn chưa đủ."

Nói rồi khẽ nghiêng cổ qua tránh khỏi.

Nào ngờ, Quảng Mục Thiên đã đoán trước điều này. Khi mũi kiếm còn cách lão chừng vài chục thốn (cm), hắn liền hạ thấp khủy tay xuống. Mũi kiếm hướng lên, hơi chênh chếch liền đâm vào huyệt "Cực Tuyền" dưới nách đối phương.

Tuy đòn này không chí mạng, nhưng nếu Dư Hoành không chịu tránh đi, thì cho dù kiếm kia có chém trúng sườn Quảng Mục Thiên thì thể nào tay phải lão cũng bị phế. Từ một chiêu vây "Ngụy cứu Triệu" chợt lại biến thành "Ngọc đá cùng tan". Nhưng nếu mà lão tránh đi thì chiêu chém vào mạn sườn ắt cũng phải hủy.

Dư Hoành kinh sợ, không dám đánh liều, hú lên một tiếng rồi nhảy lùi về phía sau, miệng cứ liên tục lẩm bẩm:

"Thật tà môn! Thật là tà môn!"

Thân hình lão vừa hạ xuống, dường như vẫn chưa can tâm bởi một màn vừa rồi. Lão lại vung kiếm lên, nói lớn:

"Tiểu hữu, lại đỡ thử một kiếm của ta xem nào."

Nói rồi không thèm để cho Quảng Mục Thiên đáp thì đã nhảy xổ vào đánh tiếp. Bất quá, Dư Hoành vẫn biết phân biệt nặng nhẹ, lão biết Quảng Mục Thiên khí công đã mất. Nên chỉ thi triển kiếm chiêu, cốt so hơn kém chứ không kèm nội lực vào trong đó. Chứ nếu không Quảng Mục Thiên đã thua chỏng vó từ lâu rồi.

Lại qua thêm vài chiêu, cứ mỗi lẫn Dư Hoành muốn công thì Quảng Mục Thiên không hề phòng thủ, mà cứ lấy phương thức "Ngọc Đá Cùng Tan" ra tỷ thí với đối phương. Dư Hoành càng đánh càng bực, càng đánh càng ấm ức. Lão công liên tiếp mấy chiêu, nhưng rồi lại phải rút về phòng thủ, chiêu chưa xuất mà đã thu về, tựa như miếng bánh ngọt đưa đến trước miệng nhưng lại không được ăn. Thử hỏi có khó chịu hay là không?

Dư Hoành bực quá, nhảy lùi về sau đồng thời vứt kiếm xuống sàn, mắng:

"Tà môn, quá tà môn. Ta không đánh nữa."

Chương 78: Bị tập kích

Dư lão vừa dứt lời, toàn bộ đám binh sĩ xung quanh đều trố mắt cả lên. Ngay cả Tần Nguyệt vốn dĩ lạnh lùng ít nói cũng phải trợn trừng hai mắt, đầy vẻ kinh ngạc. Trong suy nghĩ của bọn họ, Dư Hoành là một người cực kỳ lợi hại. Ngay cả những kỵ sĩ tinh nhuệ nhất trong Giáo Điện cũng không địch lại được với võ thuật của lão. Thế mà giờ đây, Dư lão lại nhận thua trước một thanh niên trẻ tuổi, thật khó mà hình dung được. Đương nhiên, chuyện Dư Hoành xuất thân là một nhân sĩ trong võ lâm ở đây ai cũng biết rõ.

Dư Hoành thấy ánh mắt nghi hoặc của mọi người, cười xòa nói:

"Các ngươi chẳng cần ngạc nhiên làm chi. Thường có câu: Văn vô đệ nhất, võ vô đệ nhị. Trong võ lâm, thắng thua là chuyện bình thường. Huynh đệ đây kỹ năng chiến đấu điêu luyện, hẳn là trải qua không ít phen sinh tử mới có thể rèn dũa được. Ta thực không bì kịp."

Quảng Mục Thiên thấy lão thẳng thắn nhận thua, thật đúng là một con người chính trực. Tuy thua nhưng lại không mất đi phong phạm của bậc quân tử, trong lòng bất giác nổi lên một ít hảo cảm, đoạn nói:

"Tiền bối quá lời rồi, vãn bối cũng chỉ là múa rìu qua mắt thợ mà thôi. Kiếm thế của tiền bối vốn cương mãnh, không thích hợp cho nữ tử tu luyện. Vừa nãy vãn bối vô tình nhìn thấy Tần Nguyệt tiểu thư múa kiếm, trong lúc nhất thời mới buột miệng chỉ điểm."

Tần Nguyệt nghe vậy liền bĩu môi hừ nhẹ một tiếng, toan mở miệng cãi lại nhưng chợt thấy Dư lão gật gật đầu tỏ vẻ đồng ý nên đành thôi. Bất quá, ánh mắt bất thiện vẫn trừng trừng nhìn Quảng Mục Thiên.Vừa lúc Quảng Mục Thiên vô ý liếc sang, thấy biểu hiện của Tần Nguyệt thập phần đáng yêu, bất giác mỉm cười một cái. Tần Nguyệt thấy thế, khuôn mặt hơi phiếm hồng, hừ nhẹ một tiếng rồi ngoảnh đi chỗ khác.

Dư Hoành cười mỉm, nói:

"Quả nhiên là thế, mấy chiêu thức vừa rồi chính là lão phu mới sáng chế ra cách đây không lâu. Hôm đó thuyền của bọn ta đi ngang qua một thác nước, thấy dòng nước từ trên cao đổ xuống. Tức cảnh sinh tình liền chế ra một bộ kiếm pháp. Chiêu bổ kiếm từ phía trên xuống kia có danh tự là: Nhất Kiếm Đoạn Lãng. Vốn phải cương mãnh bá đạo. Để cho nữ tử tu luyện thực không hợp tình hợp lý."

Quảng Mục Thiên nghe vậy liền a lên một tiếng, vội nói:

"Thảo nào vãn bối thấy chiêu thức bên trong còn sơ hở khá nhiều, hóa ra là mới chế ra cách đây không lâu. Nếu có thêm thời gian trau chuốt, vãn bối chắc chắn rằng đó sẽ là một bộ kiếm pháp cao siêu."

Dư Hoành được nghe tâng bốc thì sướng run người, đoạn vuốt râu cười ha hả nói:

"Tiểu hữu tuổi trẻ, nhưng ánh mắt thật sắc sảo lắm. Nhờ một số gợi ý vừa nãy của tiểu hữu đưa ra, ta sẽ khiến bộ kiếm pháp này ngày càng hoàn thiện hơn. Đến lúc đó lại mời tiểu hữu so chiêu một hai rồi."

Đoạn lão dừng lại một chút, lát sau mới nói:

"Ta có vài chuyện muốn thỉnh giáo riêng với tiểu hữu, mời đi theo ta một chuyến được hay chăng?"

Quảng Mục Thiên không biết lão muốn nói chuyện gì, thế nhưng bây giờ đang nương tựa người, cũng không thể không cho chút mặt mũi. Nghĩ vậy bèn đáp:

"Vâng, mời tiền bối dẫn đường."

Dư Hoàng ừm một tiếng, quay qua dặn dò với đám binh lính vài câu, xong rồi bước thẳng vào khoang thuyền. Quảng Mục Thiên không chần chừ, cũng vội đi theo. Hai người vừa đi một đoạn liền tới trước một căn phòng, nhìn có vẻ như là phòng trung tâm. Dư Hoành liền đẩy cửa bước vào. Quảng Mục Thiên cũng theo sát phía sau.

Vừa bước vào phòng, Dư Hoành liền quay lại nói:

"Tiểu hữu cứ tự nhiên, ta đi pha tách trà đã."

Nói rồi cầm lấy bình trà quay gót rời đi.

Đợi một lát, Dư Hoành pha trà xong thì trở lại, hai người liền phân chủ khách mà an tọa. Khoảng qua một tuần trà, Dư Hoành mới mở miệng nói:

"Võ công trong thiên hạ, phân biệt Chính và Tà. Thế nào là Chính, thế nào là Tà? Thật nực cười làm sao. Võ công sinh ra vốn là để bảo mệnh sát địch, ở trên chiến trường ngươi sống ta chết. Chứ có phải múa may cho vui đâu mà phải phân biệt này nọ. Không biết tiểu hữu nghĩ thế nào?"

Quảng Mục Thiên thấy lão nói không có đầu không có đuôi, nhưng ý nghĩa trong từng câu từng chữ dường như có vẻ rất sâu xa. Bụng thầm nghĩ:

"Hẳn là lão già này nghi ngờ ta rồi đây, không biết phải trả lời thế nào mới được?"

Đoạn hắn nghĩ chút rồi đáp:

"Theo vãn bối nghĩ, thắng làm vua thua làm giặc. Kẻ thắng định ra quy tắc, cho dù võ công Chính hay Tà. Người thắng mới là kẻ quyết định tất cả."

Dư Hoành nghe xong, hai mắt nheo lại. Lão trầm tư hồi lâu sau mới thở dài một hơi, nói:

"Suy nghĩ của tiểu hữu tuy cực đoan, nhưng cũng rất chính xác. Tà ma là từ trong tâm mà ra, chỉ cần giữ thân mình chính trực thì sợ gì võ công chính tà."

Nói đoạn, lão mỉm cười, ánh mắt đầy vẻ thâm thúy liếc nhìn Quảng Mục Thiên một cái, nói:
"Nếu lão phu đoán không lầm, tiểu hữu xuất thân là môn đồ Tà Phái đi?"

Quảng Mục Thiên nghe lão đoán như vậy, trong lòng liền sáng tỏ, nghĩ thầm:

"Lão ta mở đầu liền nói về võ công hai phái Chính Tà trong võ lâm. Tiếp theo lại nói về tâm tính con người. Nêu rõ quan điểm bất chấp Chính Tà của lão, ắt hẳn lão cũng đã hiểu rõ thân phận của ta nên mới nói như thế. Đó là muốn thể hiện rằng lão không hề nghi kỵ cái thân phận Tà Phái. Nếu ta còn nói láo thì chẳng khác nào làm trò hề trước mặt kẻ khác. Cứ đi đến đâu hay đến đó vậy."

Nghĩ thế, hắn bèn nói:

"Tiền bối đoán thực chính xác. Bất quá vãn bối đã rời bỏ Tà Phái đã lâu. Bây giờ chính là một kẻ không môn không phái, bị người truy giết."

Dư Hoành cười lạt, nói:

"Bị người truy giết, mà phải huy động cả Thiên Huyền Đạo Nhân ra tay. Chắc hẳn thân phận trước đây của tiểu hữu không nhỏ..."

Quảng Mục Thiên ấp úng, đáp:

"Chuyện này... vãn bối không tiện nói ra, mong ngài hiểu cho."

Dư Hoành đáp:

"Chẳng hề chi, tiểu hữu chỉ điểm ta sơ sót của bộ kiếm pháp kia. Lão phu là người ân oán rõ ràng. Mặc dù không thể đảm bảo mười phần, nhưng nếu Thiên Huyền đạo nhân có đuổi tới, ít nhất cũng phải cho lão phu vài phần mặt mũi, không dám động thủ trên thuyền. Nhưng một khi tiểu hữu rời khỏi đây rồi thì thật khó mà nói trước được."

Dư Hoành nói quả thực hợp tình hợp lý, lão có thể bảo vệ an toàn cho Quảng Mục Thiên khi ở trên thuyền. Nhưng nếu hắn rời khỏi thì lão cũng chẳng thể bảo đảm được.

Quảng Mục Thiên gật đầu, toan nói lời cảm tạ thì đột nhiên nghe "Ầm" một tiếng lớn phát ra từ bên ngoài thuyền.

Tiếp theo là tiếng hô hoán của đám binh sĩ: "Địch tập, có địch tập."

Dư Hoàng cùng Quảng Mục Thiên đều biến sắc, đồng thời đứng bật cả dậy hô lên:

"Mau ra ngoài đi thôi."

Chỉ nghe ở trên thuyền tiếng văng vẳng kêu la chém giết khắp nơi truyền đến. Quảng Mục Thiên cùng Dư Hoành vừa ra khỏi khoang thuyền liền thấy binh sĩ đang dàn trận, cầm mâu, giáo mác đứng sát lan can thuyền mà đâm chém. Hai người nhìn nhau tỏ vẻ nghi hoặc, liền vội tiến ra xem thì thấy phía dưới thuyền nổi lên một đám quái nhân đầu xanh, đông tựa như nấm mọc.
Quảng Mục Thiên chú ý quan sát, thấy đám quái nhân này toàn thân xanh lè, miệng rộng mũi to, hai tai bè bè như vảy cá. Nguyên một đám tầm khoảng tám trăm đến một ngàn tên. Ai nấy cưỡi trên lưng cá, toàn thân mặc khải giáp đã rỉ sét, một tay cầm dây cương, tay còn lại cầm binh khí. Trông như yêu tinh quỷ quái dưới địa ngục trồi lên. Quảng Mục Thiên giật mình, liền nhớ tới đám người này là thuộc chủng tộc Yêu Tinh. Trước hắn có đọc qua trong sách. Hơn nữa, trước đó còn lập thệ lấy đầu của Yêu Tinh Vương về để đổi lấy Huyền Vũ Phá Thiên cung. Nến đối với Yêu tộc hắn vẫn có tìm hiểu một chút.

Chỉ thấy đám người Yêu Tộc liên tục công kích vào thuyền, nào là cung tên, sỏi đá... tất cả đều bị bọn chúng ném lên thuyền. Cũng may kỵ sĩ ở trên thuyền đều là binh lính được Thần Điện tuyển chọn rất tinh nhuệ, cộng thêm yêu tinh tấn công từ dưới nước, muốn lên thuyền cũng rất khó khăn. Những binh lính lấy trường thương dài cùng khiên đỡ, hễ có một con yêu tinh nào lại gần là huy thương đâm giết.

Chợt một tên đội trưởng trong nhóm binh lính Thần Điện cầm cờ phất phất rồi hô lên:

"Cung thủ đâu, sẵn sàng ngắm bắn."

Lời hắn vừa dứt, mấy mươi tên phía sau rút tên lắp cung ngắm xuống đám Yêu Tinh mà xạ tiễn.

Đám Yêu Tinh thấy vậy nhao nhao lui về, lại nghe bọn chúng hét lên vài tiếng quái dị, một bức tướng bằng nước đột ngột dựng lên, ngăn cảm mũi tên bắn tới.

Dư Hoành thấy vậy liền mồm xuýt xoa:

"Chà chà, đám Yêu Tộc này cũng có Pháp Tượng đến."

Pháp Tượng là một cách gọi Pháp Sư của Yêu tộc. Ở Yêu tộc tôn thờ Tượng Thần (Voi Thần) nên Pháp Sư cũng gọi là Pháp Tượng. Đại Ma Pháp Sư thì gọi là Đại Tượng (Con Voi lớn). Còn Ma Đạo Sư thì gọi là Ma Đạo Tượng.

Chỉ thấy Dư Hoành quay ra sau hô lên với một đám người khác:

"Thần Điện Pháp Sư cẩn thận, phòng bị ma pháp công kích của đối phương."

Quả nhiên, lời lão vừa nói xong thì bức tường bằng nước kia đột nhiên hóa thành năm cây thủy thương. Mỗi cây dài tầm năm sáu trượng, lóe lên rồi phóng thẳng tới hướng con thuyền.

Đám pháp sư của Thần Điện biểu tình nghiêm túc, nguyên cả đám đồng thời niệm chú. Một vồng cầu sáng lóe lên bao bọc cả con thuyền vào trong, năm cây thủy thương bắn tới nghe "Bành" một tiếng lớn, nước văng tung tóe khắp nơi. Quảng Mục Thiên mơ hồ có thể ngửi được một cỗ mùi hôi tanh tưởi từ nó, thì ra dưới mặt nước xung quanh đều đã bị nhiễm độc. Vậy nên pháp sư Yêu Tộc mới lợi dụng nước này để công kích, nếu chẳng may dính một tý vào da thịt thì cũng sẽ xong đời. May mắn là ma pháp phòng ngự của Pháp Sư Thần điện đủ mạnh mẽ, không cho một giọt nước nào bắn vào bên trong cả.

Dư Hoành đương nhiên cũng biết điều đó, lão nhìn tràng diện chiến đấu khẽ cau mày. Đám yêu tinh này từ xưa tới nay vốn là một bầy đầu óc ngu si, tứ chi phát triển. Nhưng khi tấn công lại lui tiến hợp lý, có công có thủ, tựa như binh sĩ nhân tộc được qua huấn luyện gắt gao. Lão nhìn một hồi liền mơ hồ hiểu một chút huyền cơ bên trong, nghĩ thầm:

"Đám yêu tinh này lợi thế ở số lượng, bọn ta lại vào thế bị động. Cứ phòng thủ thế này thì không đến một giờ nữa mọi người đều kiệt lực. Đến lúc đó chẳng phải nguy hiểm lắm ư? Nhìn đám này tiến lui hợp lý, chắc hẳn phải có cao nhân nào đứng phía sau giật dây. Đánh rắn phải đập đầu, ta dụ hắn ra mới có cơ may thoát được."

Đoạn, lão hít sâu một hơi trung khí, nói lớn:

"Cao nhân phương nào tập kích thuyền của mỗ. Sao không ra gặp mặt một phen xem thế nào. Núp sau đám dị tộc chẳng phải hèn nhát lắm ru?"

Tiếng nói của lão trung khí sung mãn, âm thanh hưởng lượng vang vọng khắp nơi, như lọt vào tai từng người. Đám yêu tinh chưa thấy điều gì kỵ lạ như thế, cả đám đứng ngây ra như trời trồng, đều bị câu nói của Dư Hoành chấn nhiếp.

Không hề có tiếng đáp lại. Dư Hoành khuôn mặt cực kỳ âm trầm.

Đột nhiên Quảng Mục Thiên chỉ tay lên bờ, nói nhỏ:

"Có bảy tên đang núp bên bờ bên kia, ba tên sau hốc đá, bốn tên núp trên cái cây lớn."

Dư Hoành tỏ vẻ kinh ngạc, lão không ngờ Quảng Mục Thiên lại phát hiện ra mấy kẻ đang ẩn núp kia. Phải biết là ngay cả lão cũng không thể phát giác ra được. Công phu ẩn nặc của đám người này quá cao minh. Nhưng thời gian không cho Dư Hoành kịp nghĩ ngợi quá nhiều. Vội giơ tay cuốn một thanh trường thương từ trong tay một binh sĩ về, ném ra phía trước rồi quát lớn:

"Dăm ba cái tên yêu tộc thì làm gì nổi ta. Không mau hiện thân, còn đợi đến bao giờ."

Lão dùng nội lực cuốn liên tiếp bảy thanh trường thương về rồi ném đi. Phải nói công phu của Dư Hoành cao thâm vô cùng. Chữ "bao giờ." vừa thốt ra khỏi miệng thì bảy thanh trường thương đã hóa thành bảy điểm sáng, bay vút về phía bảy người đang ẩn núp. Vì ném quá nhanh nên các mũi thương dường như đều bay cũng một lúc, không thể phân biệt trước sau.

Quảng Mục Thiên cũng âm thầm gật đầu, bụng thầm nghĩ:

"Công phu nội gia của Dư Hoành này cũng khá cao. Hẳn là ngang sức ngang tài với Tư Không Thiên. Không hiểu vì sao một kẻ như lão lại đầu sức cho Thần Điện? Chẳng phải Pháp Sư cùng Võ sĩ từ trước đến nay bất hòa hay sao?"

Chỉ nghe tiếp theo đó phía trên bờ phát ra liên tiếp mấy tiếng "Ối". Rồi từ trong hốc đá cùng bụi cây có ba bóng người phóng ra. Bọn họ lộn mình trên không trung mấy vòng rồi nhẹ nhàng đáp xuống đất. Chỉ thấy ba người này dáng vẻ đều trung tuổi, mặt mày đầy sẹo, sau lưng đeo kiếm. Hiển nhiên cả ba người nọ đều là kiếm khách

Chương 79: Phần hồn ma nhân

Ba người kia vừa đáp xuống đất, một tên trong đó sắc mặt đầy vẻ tức giận, chỉ Quảng Mục Thiên mà mắng:

"Tên tiểu tử thúi kia làm sao ngươi biết bọn ta núp trong này!"

Nguyên bảy người nọ đều là huynh đệ kết nghĩa, tưởng chừng như kế hoạch ẩn núp ám toán mấy người họ cực kỳ suôn sẻ. Nhưng lại không ngờ tới, chỉ vì Quảng Mục Thiên chỉ điểm. Khiến Dư Hoành phóng thương đâm chết bốn người làm bọn họ cực kỳ nổi giận.

Dư Hoành hừ một tiếng, nói:

"Chỉ bằng bảy tên Đấu Linh mà dám khua môi múa mép ư? Cho dù có bảy người đầy đủ cũng chắc gì đã đánh lại bổn tọa đâu."

Võ học tại dị giới hiện chia làm Đấu Giả, Đấu Sư, Đấu Vương, Đấu Linh, Đấu Tông, Đấu Thánh. (Đoạn này làm rõ lại cảnh giới võ học.)

Đấu Giả chính là người vừa mới nhập khí, bắt đầu bước một chân vào con đường nội gia cao thủ. Một khi khai thông được ba mươi sáu đại huyệt khiến nội lực tăng trưởng trên một khoảng lớn, khi đó chính là bước vào cảnh giới Đấu Sư.

Tiếp theo đả thông bảy mươi hai tiểu huyệt, cộng thêm ba mươi sáu huyệt khi ở giai đoạn Đấu Sư. Cộng lại chính là một trăm linh tám huyệt đạo trên cơ thể khi đó sẽ là cảnh giới Đấu Vương.

Còn Đấu Linh là đả thông các khiếu huyệt ở mắt, tai, mũi miệng. Có câu: "Cẩn thủ tứ môn, nhãn nhĩ tị khẩu." (Cẩn thận canh cửa, mắt tai mũi miệng) Đột phá các cửa khiếu này khiến các giác quan trở nên cực kỳ nhạy bén ở một mức độ khác hẳn. Chẳng khác nào mở ra một cánh cửa, thông ra thế giới bên ngoài. Không những làm nội lực thông suốt toàn thân, hơn nữa còn khiến sức chiến đấu tăng vọt.

Cảnh giới Đấu Tông là cường giả Đấu Linh đả thông hai mạch Nhâm, Đốc khiến khí huyết lưu thông, nội lực tràn trề bất tận. Có thể nói là cảnh giới cực cao của võ học. Trên đời rất hiếm người đạt được.

Chỉ riêng Đấu Thánh, một cảnh giới cao hơn Đấu Tông. Chỉ khi đột phá sinh tử huyền quan, đốn ngộ cảnh giới võ học mới có thể đột phá được. Nhìn qua Đấu Thánh cùng Đấu Tông không có gì khác biệt, thế nhưng một khi giao thủ mới nhìn rõ được uy lực và khí thế riêng biệt của hai cảnh giới. Hiện nay trên giang hồ cũng chỉ lác đác được vài người mà thôi.

Chỉ riêng bốn người như Quảng Mục Thiên, Lâm Ngọc Quân, Phi Hoằng, hai vị hòa thượng chùa Thiếu Lâm là Không Văn và Không Trí. Bốn người bọn họ cảnh giới đã thoát li nhận thức của con người bình thường rồi.

Dư Hoành nhìn bên ngoài tưởng chừng như năm mươi, sáu mươi tuổi, nhưng cảnh giới cũng ngang ngửa Tư Không Thiên, đều là Đấu Thánh. Dư Hoành không những đả thông hai mạch Nhâm, Đốc, hơn nữa còn đột phá sinh tử huyền quan. Quả thật xứng đáng là một bậc tông sư võ học.

Vậy nên khi lão dùng nội công cuốn bảy thanh trường thương về rồi phóng đi mà bảy người kia dù ẩn nấp thật sâu vẫn không tránh thoát được.

Tuy Dư Hoành lợi hại là thế, nhưng người thanh niên bên cạnh lão lại càng quỷ dị hơn. Người này nhìn qua không phân biệt được là võ sĩ hay người thường, nhưng lại có thể phát hiện ra chỗ ẩn núp của từng người. Nhãn lực bậc đó thật đáng sợ.

Dư Hoành ánh mắt như điện quét qua khuôn mặt của ba người nọ, trầm giọng nói:

"Là cao thủ Tà Phái? Từ khi nào mà bọn ngươi lại câu thông với Yêu Tộc. Chẳng lẽ không sợ anh hùng toàn thiên hạ hợp công tiêu diệt lắm ư?"

Ba người này ánh mắt thâm thầm, phong mang bất lộ, cả ba đều đeo kiếm sau lưng mà sát khí tựa hồ như lúc nào cũng có thể bộc phát. Có thể nhất kiếm sát địch, chỉ có những cao thủ trong Tà Phái mới có phong thái như vậy. Dư Hoành vừa nhìn liền lập tức đoán ra.

Quả nhiên, một kẻ trong đám đứng ra chắp quyền thi lễ, nói:

"Ánh mắt của Dư Thần Y quả nhiên sắc sảo. Tại hạ Ma Đạo Viễn, phó giáo chủ của Huyết Kiếm Ma Tông, xếp hàng thứ hai trong Cửu Ngục Tà Ma. Hai vị này là sư đệ của ta, Vương Hoắc Thành cùng Diệp Hư Ngân. Ra mắt Thần Y tiền bối."

Dư Hoành dường như không để ý đến vẻ mặt vô lễ của Ma Đạo Viễn, lão lạnh giọng nói:

"Ta mặc kệ các ngươi là xếp thứ mấy trong Cửu Ngục Tà Ma. Nhưng hôm nay các ngươi chặn thuyền của bổn tọa là có ý gì?"

Ma Đạo Viễn đáp:

"Chuyện là vầy, nghe tin Thánh Nữ điện hạ muốn gia nhập Ma Pháp học viện, hôm nay đi qua đây. Bọn tại hạ được lệnh của Thống Lãnh mời Thánh Nữ tới Cuồng Long đế quốc làm khách một chuyến..."
Gã chưa nói xong thì Dư Hoành hừ một tiếng ngắt lời, nói:

"Mơ tưởng! Các ngươi cấu kết Yêu Tộc, chính là đại địch của nhân tộc. Nay lại muốn bắt Thánh Nữ, âm mưu bên trong cho dù kẻ ngốc cũng có thể hiểu được. Có bổn tọa ở đây các ngươi đừng hòng đạt được mục đích."

Dừng một chút, lão lại nói tiếp:

"Các ngươi tính toán giỏi lắm, đừng nghĩ chỉ với chừng này Yêu tộc giúp đỡ thì làm gì được bọn ta. Thuyền này là dùng tử đàn mộc mà đóng thành, hơn nữa còn được ma pháp thuật gia trì, cho dù các ngươi có công mấy ngày mấy đêm cũng chắc gì đã được."

Ma Đạo Viễn cười khặc khặc, nói:

"Cái đó vãn bối đương nhiên hiểu rõ, thường có câu đánh rắn đánh giập đầu. Muốn mời Thánh Nữ điện hạ dời gót sen, bọn tại hạ đành mạo phạm với tiền bối vậy. Hy vọng tiền bối đường xuống cửu tuyền mạnh giỏi."

Dư Hoành bị ba tên Đấu Linh khinh thường thì giận lắm, râu tóc dựng ngược cả lên. Nếu không phải thuyền này chỉ có mình lão tọa trấn không thể rời đi, thì chắc chỉ với câu nói vừa rồi thì ba người kia đã mất mạng từ lâu rồi. Dư Hoành ánh mắt lấp lóe, tà áo không gió mà bay, hiển nhiên nội lực đã vận lên đến đỉnh, lạnh giọng nói:

"Các ngươi đừng tưởng đứng bên kia mà bổn tọa không làm gì được các ngươi. Phách không chưởng của ta tuy không nổi tiếng trên giang hồ, nhưng giết ba tên như ngươi vẫn dễ lắm."

Ma Đạo Viễn cười khẩy, đáp:

"Đáng tiếc, đối thủ của tiền bối không phải ba người bọn ta. Mà là một Phần Hồn Ma Nhân."

Dư Hoành vừa nghe xong thì giật mình kinh hãi, lắp bắp nói:

"Phần... Phần Hồn Ma Nhân? Không thể nào, chẳng lẽ lão ta đã chế tạo thành công rồi ư?"

Lão vừa dứt lời thì một loạt tiếng leng keng cực kỳ chói tai từ bên bờ bên kia vọng sang, tựa như tiếng kim loại va chạm vào nhau. Đám Yêu Tộc dường như nghe thấy được một thứ gì sợ hãi lắm, ai nấy run cầm cập lùi về sau, dàn ra tạo thành một lối đi.

Từ bên trong rừng rậm, một người với thân hình to lớn từ từ bước ra. Nói người thì cũng không chính xác, bởi nó hình dáng xác thực rất giống như một con người. Chỉ khác một điểm là nó có hai cái đầu. Một nam một nữ, cái đầu của nam tử thì để tóc ngắn, khuôn mặt vuông vức; còn cái đầu nữ tử còn lại thì tóc dài, mày xanh mắt liễu. Nếu là bình thời mà nói thì với dung mạo của nam cùng nữ kia cực kỳ xinh đẹp, có thể xưng là mỹ nam mỹ nữ. Nhưng hiện tại hai cái đầu lại chung một cơ thể khiến người khác nhìn vào không nhịn được mà rợn cả tóc gáy.
Hơn nữa, toàn bộ cơ thể quái nhân này dường như được ghép lại bằng nhiều bộ phận khác nhau. Quảng Mục Thiên có thể thấy được là bởi vì các khớp tay chân của quái nhân đều có dấu vết khâu vá. Không những Dư Hoành mà toàn bộ đám người trên thuyền, bao gồm cả Quảng Mục Thiên ánh mắt đều trợn trừng. Ai nấy đều không ngờ được rằng trên đời này lại có thứ gì ghê tởm hơn thế nữa.

Dư Hoành dường như nhận ra dung mạo của hai cái đầu nam và nữ này, lão sắc mặt tái nhợt miệng lưỡi lắp bắp, ngón tay run run vừa chỉ vừa nói:

"Tu La Song Sát, phu thê Tu La Song Sát. Các ngươi độc, thật độc quá... Lão súc sinh Quỷ Y quả nhiên thành công. Kiếp nạn giáng nhân gian, kiếp nạn giáng nhân gian..."

Quảng Mục Thiên nghi hoặc hỏi:

"Tiền bối, Tu La Song Sát nghĩa là sao?"

Dư Hoành ánh mắt nhìn quái nhân không rời, miệng đáp:

"Tiểu hữu ở Tà Phái chắc nghe qua danh của Quỷ Y lão súc sinh kia ư?"

Quảng Mục Thiên đáp:

"Vâng, tuy vãn bối chưa gặp mặt nhiều lắm. Nhưng nghe đồn lão Quỷ Y này là một tên điên."

Dư Hoành đáp:

"Điên ư? Căn bản là một tên siêu cấp điên. Lão ta luôn bị ám ảnh bởi cơ thể con người, chuyên đi nghiên cứu làm thế nào để ghép cơ thể võ sĩ lại với nhau. Tạo ra một con quái vật hình người, không những có tạo nghệ võ thuật của những người bị ghép, mà sức mạnh cũng bộc phát ra rất đáng sợ. Những quái nhân này có danh tự là: Phần Hồn Ma Nhân. Vốn ở giang hồ cũ, lý thuyết này là bất khả thi. Nhưng không ngờ tới dị thế này lão lại nghiên cứu thành công. Đây là kiếp nạn của võ lâm, kiếp nạn của giang hồ a..."

Quảng Mục Thiên nghe lão nói vậy thì kinh sợ trong lòng. Phần Hồn Ma Nhân này có thể hợp nhất cơ thể của nhiều võ sĩ lại ư? Thế chẳng nhẽ ghép cơ thể của ba cao thủ kiếm khách, quyền thuật, chưởng pháp lại với nhau thì Phần Hồn Ma Nhân đó sẽ có tạo nghệ võ thuật của ba người? Như vậy chẳng phải sẽ bất bại? Trên đời này lại có chuyện ly kỳ như vậy?

Trong lúc hắn đang ngẩn ngơ suy nghĩ thì Dư Hoành truyền âm tới, nói:

"Vốn ta cho rằng có ta tọa trấn thì bọn kia không dám vọng động. Nhưng xuất hiện Phần Hồn Ma Nhân này là một biến số. Hai cái nam và nữ kia trước đây nguyên là hộ pháp của Âm Dương giáo, xếp thứ tư trong Cửu Ngục Tà Ma. Hai người bọn họ am hiểu hợp công quần chiến, võ công không thấp. Nay lại bị lão già Quỷ Y ghép lại thành quái vật. Hiển nhiên không thể dùng lý thường mà suy đoán. Nếu một lúc nữa ta đánh không lại chúng, tiểu hữu hay mang hai tiểu nha đầu kia chạy trốn."

Không để cho Quảng Mục Thiên kịp trả lời, Dư Hoành lại tiếp:

"Ta không biết thân phận của tiểu hữu là gì, nhưng ta tin tưởng ngươi là người ân oán rõ ràng. Chúng ta cứu ngươi một mạng, giờ đến lúc báo đáp rồi."

Quảng Mục Thiên cười khổ, đáp:

"Vãn bối có lòng mà lực bất tòng tâm. Khí công của ta bị phong bế, nếu dụng lực ắt bị phản phệ. Đến lúc đó không những không giúp được người mà còn hại người a."

Dư Hoành lấy trong ngực ra một bình sứ, ném tới chỗ hắn, nói:

"Trong bình này có hai viên thuốc, có thể áp chế tạm thời Ly Hỏa Ám Kình. Nội trong một canh giờ phải hành động thật nhanh. Nếu không thuốc hết tác dụng cũng là lúc ngươi chịu nỗi khổ của Ly Hỏa Phệ Tâm."

Quảng Mục Thiên nhận lấy bình sứ, nhìn một lúc rồi nói:

"Vậy được, vãn bối sẽ tận sức tận tâm."

Chương 80: Bỏ trốn

Đại nạn giáng lâm, Dư Hoành đối địch Ma Nhân.

Tối khẩn quan đầu, Mục Thiên liều mình cứu giá.

- o0o-

Phần Hồn Ma Nhân vừa xuất hiện, khuôn mặt của Dư Hoành trở nên cực kỳ trầm trọng. Ma Nhân này sinh tiền vốn là một đôi phu thê của Âm Dương Giáo, mệnh danh Tu La Song Sát. Nam Tu Thiên Sát, nữ La Địa Sát. Hai người này võ công cao cực, là Đấu Tông cường giả sắp đả thông sinh tử huyền quan. Giả dụ như từng người trong hai bọn họ mà đến thì Dư Hoành thừa sức chiến một trận. Nhưng giờ đây Quỷ Y đã cấy ghép cơ thể của Tu La Song Sát lại làm một. Không thể lấy lý thường ra mà so đoán được.

Chợt thấy Ma Nhân kia lấy từ sau lưng ra hai món binh khí. Tay phải nó cầm câu liêm, tay trái sử khoái kiếm. Chính là hai món binh khí lúc còn sống của Tu La Song Sát.

Lại thấy tiếp theo đó, ma nhân kia rống lên một tiếng quái dị. Thân hình khổng lồ của nó nhún một cái liền bay phót lên trên thuyền. Khoảng cách từ thuyền đến bờ không dưới một trăm trượng, vậy mà ma nhân kia chỉ nhún rồi nhảy một phát là tới nơi. Hơn nữa, đó hoàn toàn là man lực, không hề có một tý khinh công nào. Thực lực cao đến bậc này thật đáng sợ!

Nhưng Dư Hoành dầu gì cũng là một bậc võ học tông sư. Lão hú lên một tiếng:

"Cút xuống ngay!"

Rồi lập tức huy kiếm đâm vào bụng ma nhân một nhát. Lúc đó, ánh sáng mặt trời đang thịnh, chiếu vào khiến thanh kiếm rung rinh màu bạc, bạch quang tỏa ra bức người.

Phần Hồn Ma Nhân vung kiếm gạt nghe choang một cái, tia lửa bắn ra tung tóe. Nó là quái vật không có lý trí, nhưng cũng tụ hội đủ võ công của hai cao thủ Đấu Tông, hơn nữa lại không sợ chết. Vì thế nên cho dù cảnh giới nội khí của Dư Hoành có cao hơn thì cũng chẳng hơn thua được gì. Nhất thời một nhân, một ma đánh nhau đã trên trăm chiêu mà vẫn bất phân thắng bại.

Trong khi đó, ba người Ma Đạo Viễn cũng đã cưỡi quái ngư tiếp cận thuyền. Ba người họ khinh công không đủ cao, lại không có thực lực như Ma Nhân nên mới phải đi phía sau.

•••

Nói tới Quảng Mục Thiên theo lời của Dư Hoành liền vội chạy vào trong khoang thuyền.

Trong khoang của khách quý, Tần Linh cùng Tần Nguyệt đang ngồi cạnh một chiếc bàn lớn, xung quanh thị vệ có hai tên. Nhìn sắc mặt ai nấy đều có vẻ như đang rất lo lắng.

Quảng Mục Thiên liếc mắt quan sát một hồi, đoạn liền lấy bình đan dược kia ra, phục dụng một viên thuốc. Theo đó, một cảm giác lạnh buốt từ nội thể truyền lên khiến Quảng Mục Thiên cảm thấy cực kỳ thoải mái. Hắn ngay lập tức thử vận khí lên xem thì phát giác ra khí công của mình đã hồi phục khoảng chừng được hai thành. Ly Hỏa Ám Kình cũng bị hàn lực của viên đan dược kia áp chế xuống. Nghĩa là trong khoảng thời gian này, hắn có thể tùy ý sử dụng nội lực, không cần lo lắng dùng nội lực đi áp chế ám kình nữa.

"Nhưng chỉ dùng được hai thành công lực. Xem ra hơi ít một chút..." - Quảng Mục Thiên thầm nhủ trong lòng.

Đúng lúc đó, một tên cận vệ từ trong đám thấy Quảng Mục Thiên đi vào liền hô, nói:

"Này, ngươi tiến vào đây làm gì? Sao không sang phòng bên cạnh? Chỗ này là chỗ để Thánh Nữ điện hạ nghỉ ngơi. Mau mau rời đi!"

Gã vừa nói vừa huơ huơ thanh kiếm, tựa như nếu Quảng Mục Thiên không chịu đi gã ắt sẽ động thủ.Quảng Mục Thiên không muốn nói nhiều, đoạn tay phải vụt lên thật nhanh, dùng hai ngón kẹp chặt lấy sống kiếm, đồng thời tung một cước nhắm vào hông gã thủ vệ. Quảng Mục Thiên sử lực vừa đủ, một cước kia đá vào huyệt Kinh Môn, khiến tên thủ vệ kia toàn thân nhũn ra như không có hơi sức, ngã nhào xuống đất. Liền ngay khi đó, Quảng Mục Thiên vung tay ra, thanh kiếm hắn đang kẹp trên tay bay vút một tiếng. Cán kiếm đập luôn vào yếu huyệt của tên thủ vệ gần đó. Hành động hắn cực kỳ mau lẹ, ngay cả cao thủ võ học bình thường cũng khó nhìn ra manh mối chứ nói chi là dăm ba tên pháp sư. Hai tên thủ vệ chỉ trong chớp mắt liền bị hắn điểm huyệt ngất xỉu.

Tần Nguyệt cùng Tần Linh đều kinh hãi, cả hai vội vớ ngay pháp trượng bên cạnh toan niệm chú. Quảng Mục Thiên làm gì để cho các nàng kịp phản ứng. Hắn hét lên một tiếng thật lớn: "Dừng ngay." thân hình đã như một con báo lao vụt đến. Một tay chộp lấy pháp trượng của Tần Linh, nghe "Rắc" một tiếng pháp trượng đã gãy làm đôi. Tay còn lại của hắn điểm ra như chớp, phân vào các huyệt đạo như Kiên Tĩnh, Trung Phủ, Kinh Môn trên người hai nàng Tần Nguyệt cùng Tần Linh mà điểm tới thật lẹ.

Chỉ trong khoảng thời gian gần như một cái chớp mắt, hai chị em họ đã bị Quảng Mục Thiên chế ngự. Phải thừa nhận rằng, lúc này đây mới thấy được yếu điểm của Pháp Sư bộc lộ ra một cách rõ rệt. Nếu như không có pháp trượng, không niệm được pháp chú thì Pháp Sư cũng chẳng khác gì người bình thường cả.

Nói tới Tần Nguyệt, Tần Linh bị điểm trúng huyệt đạo, thân hình mễm nhũn cả ra, ngã nhào xuống đất. Quảng Mục Thiên tay lanh mắt lẹ, vội ôm lấy hai nàng. Tần Nguyệt lúc bấy giờ mới hoàn hồn tỉnh lại, ánh mắt giận dữ, lớn tiếng mắng:

"Cẩu tặc, thật uổng công cho tiểu muội ta ra sức cứu ngươi. Không ngờ lại là một tên lòng lang dạ thú. Có giỏi thả ta xuống quyết chiến một trận!"

Tần Linh bên cạnh thì hiền lành hơn, không biết mắng chửi. Chỉ thấy hai mắt nàng đỏ hoe, thỉnh thoảng lại nấc một tiếng. Xem ra đã bị dọa đến khóc.

Quảng Mục Thiên hai tay ôm hai mỹ nhân, tâm hồn sớm đã bay bổng lên chín tầng trời. Bất quá, khi nghe Tần Nguyệt mạnh miệng như thế, hắn trong bụng thầm cười, nghĩ: "Để ta đùa nàng một phen cho sau này gặp người khác chớ khinh thường đi." Nghĩ thế, Quảng Mục Thiên cười khằng khặc, nói:

"Hai người các ngươi đã rơi vào tay ta xem như đen đủi." Nói rồi tay phải loạn động trên người Tần Nguyệt.

Tần Nguyệt giận quá, nhưng cơ thể không cử động được chỉ thở hồng hộc, không biết làm gì cho hơn. Quảng Mục Thiên cười trộm, hắn không nói nữa mà ôm hai người chạy ra khỏi khoang thuyền.

Vừa bước ra khỏi cửa, đột nhiên một ánh chớp không biết từ đâu vụt lên thật nhanh, lướt tới trước mặt của Quảng Mục Thiên. Quảng Mục Thiên giật mình, thân hình liền chúc về phía trước tránh thoát. Tiếp theo nghe "Bụp" một tiếng, cánh cửa gỗ phía sau đã vỡ thành trăm mảnh. Không đợi cho Quảng Mục Thiên kịp phản ứng, từ hai bên tả hữu kình phong rít lên veo véo, khí phong đều nhằm hắn mà phóng tới. Hiển nhiên ở hai bên cửa sớm đã có mai phục sẵn từ trước.

Quảng Mục Thiên sắc mặt đanh lại, hắn vội đặt hai người Tần Nguyệt, Tần Linh xuống. Song chưởng cùng lúc đẩy ra hai bên, ngăn cản hai đoàn khí phong kia. Đoạn hét lên một tiếng:"Một đám súc sinh, lão hổ không trổ tài lại tưởng là mèo bệnh. Thử đỡ xem một kiếm của ta coi nào!"

Nói chưa dứt, Quảng Mục Thiên vẫy tay trên không, một luồng kình lực phóng ra cuộn lấy một thanh kiếm đang nằm dưới đất về. Thanh kiếm kia liền tự lật lại rồi vọt lên tay hắn, ngón tay Quảng Mục Thiên khẽ đảo một cái, mũi kiếm lóe lên hàn quang rồi đâm sang người phía bên tả.

Chỉ nghe ba người kia kinh hoảng, bật thốt lên:

"Cách Không Ngự Vật!"

Hóa ra, người ở phía trước kia chính là Ma Đạo Viễn. Hai tên mai phục hai bên chính là sư đệ của y. Lúc này Ma Đạo Viễn tâm thần sợ quá, liền đứng ngây ra đó như trời trồng. "Cách Không Ngự Vật" vốn là tuyệt kỹ chỉ Đấu Thánh mới có thể thi triển được. Nhưng không ngờ lão lại chứng kiến Quảng Mục Thiên thi triển thật nhuần nhuyễn vô cùng. Điều đó chẳng phải nói lên rằng Quảng Mục Thiên là cao thủ cấp bậc Đấu Thánh? Công phu bực đó, cho dù lão cùng hai sư đệ kia cũng chắc gì đã bì kịp. Nhưng Ma Đạo Viễn lại không ngờ được rằng Quảng Mục Thiên chỉ đang lòe người mà thôi. Chỉ với hai thành công lực, hắn không tài nào lấy sức mà địch nổi ba người. Vì thế nên Quảng Mục Thiên mới quyết định dùng thế dọa người, tìm cơ hội bỏ trốn.

Ma Đạo Viễn tuy hoảng sợ nhất thời, nhưng trong hung hiểm ý chí sống còn chợt bùng lên. Chỉ trong tích tắc, khi thanh kiếm còn cách người gã chưa đầy mười tấc (tầm 10cm). Ma Đạo Viễn tung người sang một bên né tránh, nói thì chậm chứ gã hành động thật mau lẹ dị thường. Ắt hẳn lúc đó gã phải vận ngược nội khí trong người, kích phát tiềm năng đến cực hạn mới có thể làm được như vậy.

Quảng Mục Thiên trong lòng thầm kêu tiếc liên hồi, miệng ngoài hừ một tiếng, nói:

"Thôi, không muốn đánh nữa!"

Nói rồi cúi người ôm hai nàng kia lên. Thân hình lách sang bên phải chạy trốn. Vương Hoắc Thành từ nãy đứng bên phải này mai phục. Quảng Mục Thiên thấy người này công phu bình bình. Trong lúc Vương Hoắc Thành tâm thần đang mất cảnh giác, Quảng Mục Thiên tung luôn một Ma Kiếm Chi Cước đá văng gã ra xa.

Quảng Mục Thiên liền nhanh chân chạy ra sau đuôi thuyền. Hắn ý định muốn dùng thuyền nhỏ mà bỏ trốn, nhưng khi nhìn xuống lại thấy phía dưới sông Yêu Tộc đông nghịt. Nếu muốn chèo qua an toàn cũng mất ngót nửa canh giờ. Mà thời gian hắn còn lại không nhiều. Quảng Mục Thiên nhìn một hồi, ý nghĩ xoay chuyển. Hắn lùi lại tầm mười bộ, cơ bắp toàn thân trở nên căng cứng, khí công trong người sớm đã dồn hết về hai chân.

Nói về Võ học của Tà Phái đa số là tạp nham tạp kỹ, nhưng thủy chung lại cũng có năm môn tuyệt học trấn phái. Phân làm quyền, chưởng, kiếm, cước, khí. Quyền là quyền pháp, có Thất Bộ Hắc Tinh Quyền, bảy bước bảy quyền liền có thể cuốn đối phương vào khí phong của mình, cực kỳ lợi hại. Chưởng pháp có Khinh Long Nhị Thập Bát Chưởng. Kiếm pháp có Huyền Linh Thập Nhị Sát Kiếm. Khí tức là Khí Công, có Quy Chân Ma Linh Quyết. Chỉ riêng cước pháp chia làm thì chia làm hai môn, là Chấn Bộ cùng Khinh Bộ.

Nhớ hồi đó ở giang hồ cũ, Tà Phái mới nổi lên được tầm bảy, tám năm, thế cực kỳ hưng thịnh. Nhưng đệ tử Tà Phái trên giang hồ truy đuổi, hay chạy trốn địch lại thiếu khuyết khinh công cao minh. Vậy nên một vị chưởng môn Tà Phái liền bế quan bảy năm mới có thể sáng tạo ra một môn Cước Pháp bổ khuyết võ học phái mình. Cước pháp đó tên là Ma Vũ Khinh Thân Bộ, chia ra làm Chấn Bộ cùng Khinh Bộ.

Chấn Bộ là nhưng chiêu cước pháp để tấn công địch nhân, khẩu quyết nằm ở chữ "Chấn". Khi ra chiêu thì một cước cực kỳ trầm trọng, nặng tựa vạn cân, có thể phá đá xẻ núi dễ như chặt đậu hũ. Giống như một chiêu Ma Kiếm Chi Cước mà Quảng Mục Thiên lúc trước thi triển. Có thể đá ra khí tràng so với kiếm khí còn có phần sắc bén hơn. Phần còn lại là Khinh Bộ hay còn gọi là Khinh Công. Khẩu quyết nằm ở chữ "Truy". Chủ yếu gồm Thủy Thượng Phiêu (Lướt trên mặt nước) cùng Lưu Tinh Bộ Pháp. Quảng Mục Thiên từ khi võ học đại thành, giao thủ với người khác không mấy khi sử dụng khẩu quyết chữ "Truy" trong Khinh Bộ. Nay vào lúc đại nại lâm đầu, hắn trong lòng thầm mặc niệm lại khẩu quyết. Tần Nguyệt cùng Tần Linh ở một bên không biết ý định của Quảng Mục Thiên là gì, nhưng vừa nãy hắn liều mình cứu mạng hai người, hiển nhiên từ đầu đến giờ ý định không phải muốn bắt cóc bọn họ mà là muốn cứu người. Tần Nguyệt trong lòng xấu hổ, Tần Linh lại mừng rỡ, tuy vậy nhưng ba người sát cạnh nhau mà không ai nói lời nào. Chỉ có tiếng binh khí va vào nhau choang choảng, tiếng hô hoán khắp nơi.

Đột nhiên, hai người thấy Quảng Mục Thiên nhún chân một cái rồi phót người ra thật xa, đám yêu tinh dưới nước chỉ thấy một bóng đen lóe lên. Trên không trung, thân hình Quảng Mục Thiên chẳng khác chi một con diều hâu to lớn đang lướt qua. Cả đám Yêu Tộc kinh hãi, vội hò hét rồi cầm đá, cung tên bắn loạn xạ lên không trung. Quảng Mục Thiên hừ lạnh, hai chân thi triển Uyên Ương Liên Hoàn Cước đá bay tất cả loạn tiễn bắn tới. Khi đó trời đất sáng trưng, đám Yêu Tộc từ phía dưới nhìn lên mà lóa hết cả mắt, không thấy mô tê gì cả.

Còn Quảng Mục Thiên hai tay cắp hai người bên hông mà vẫn bay nhảy như thường. Khi hắn bay được chừng năm trượng, thân hình liền hơi hạ xuống. Lúc đó, mũi chân Quảng Mục Thiên khẽ điểm lên mặt nước, thân hình lại lướt thêm năm trượng nữa. Con sông này rất rộng, khoảng cách từ thuyền đến bờ ước chừng trăm trượng. Quảng Mục Thiên như một con nhện nước; hai chân điểm nhảy, điểm nhảy liên tục, thân hình đang ở trên nước mà lướt đi như bay. Chẳng mấy chốc hắn đã chạy sang tới bờ bên kia. Khinh công cao đến bực này quả thật là dọa người.

Ma Đạo Viễn ở trên thuyền lúc này mới lật đật đuổi tới nhưng đã muộn rồi, gã chứng kiến toàn bộ mọi việc. Từ lúc Quảng Mục Thiên nhảy khỏi thuyền cho tới lúc hắn bay sang bờ bên kia. Gã trong lòng mười phần kinh hãi, không nhịn được mà bật thốt cả lên:

"Khinh bộ nhất "Truy", Thủy Thượng Phiêu. Khinh công kẻ này tài thật!"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau