GIANG HỒ DỊ GIỚI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Giang hồ dị giới - Chương 66 - Chương 70

Chương 66: Đấu giá hội

Hai ngày sau, Đông Lai quả nhiên y như lời dặn tới tìm hắn. Quảng Mục Thiên tuy biết rõ lão sẽ tới, nhưng trong lòng vẫn có chút ngạc nhiên. Người này trước hùng hùng hổ hổ trông uy nghi dữ dội lắm, nay lại chẳng khác gì một cô gái nhà lành sợ bị người ức hiếp.

Nhưng Quảng Mục Thiên cũng chỉ cười thầm trong lòng, đoạn đưa tấm thiệp mời của Lâm Ngọc Tình ra, nói:

"Ngươi biết Đấu Giá Hội ở đâu thì dẫn đường, chúng ta đi tới đó thôi."

Đông Lai cung kính đáp "Dạ" một tiếng rồi đi trước dẫn đường. Chẳng mấy chốc hai người đã đi tới một con đường lớn. Trên đường bây giờ vắng hoe, không một bóng người. Hư Thiên Thành tuy rộng lớn là thế, nhưng chỉ có những võ sĩ cao cấp, đủ tư cách mới được ở định kỳ trong này. Nên những ngày bình thường rất ít người qua lại, vắng vẻ thế cũng chẳng lấy gì làm lạ.

Vừa đi được một quãng, chợt Đông Lai dừng lại, nhíu mày nhìn xung quanh rồi tiến sát Quảng Mục Thiên, nói nhỏ:

"Bẩm đại nhân, có kẻ theo dõi chúng ta. Nghe tiếng bước chân lộn xộn lắm. Nhưng hẳn không phải là Ảnh Vệ của Minh Chủ."

Quảng Mục Thiên ồ một tiếng, không nghĩ rằng Đông Lai mới chỉ nghe tiếng bước chân thôi là đã có thể phân biệt được người nào ra người nào rồi, đoạn hỏi lại:

"Thế là người phương nào ngươi có biết hay không?"

Đông Lai bấm đốt tay tính toán rồi đáp:

"Mấy người này nhiều môn nhiều phái lộn xộn quá. Có kẻ thân pháp nhẹ nhàng không ngắt quãng, hẳn là Tiêu Dao Du Bộ của Thiên Đạo Môn. Còn có kẻ cước bộ bình thường nhưng lại chứa kiếm ý bên trong, hẳn là Thiên Kiếm Bộ Pháp của Thần Kiếm môn. Còn có..."

Quảng Mục Thiên thấy Đông Lai phán đoán chuẩn xác như thế thì kinh ngạc lắm. Bất quá thấy lão ta cứ lầm bà lầm bầm hồi lâu thì nổi lòng bực dọc, liền ngắt lời, nói:

"Sao ngươi biết nhiều như thế? Chẳng lẽ ngươi từng trộm xem bí kíp thân pháp của bọn họ à?"

Đông Lai khuôn mặt già nua chợt đỏ lên, cười ngại ngùng, đáp:

"Kỳ thực ba năm trước tiểu nhân tu luyện bộ cước. Có từng... "tham khảo" qua bí kíp thân pháp của mấy môn phái nên hiểu khá rõ."

Lão nói "Tham khảo" nhưng thực chất là trộm đi. Quảng Mục Thiên nghe nào không hiểu chỗ đó, đoạn bật cười, nói:

"Thú vị lắm."

Đông Lai nói:

"Thế mấy người kia xử lý như thế nào? Hay để tiểu nhân giết hết luôn đi?"

Quảng Mục Thiên lắc đầu đáp:

"Kệ bọn chúng, đây là thành trì của lão Lâm. Ta không tin bọn chúng có cái gan làm loạn. Hơn nữa danh tính của ta đã lộ, cho dù bọn chúng có ăn gan hùm, mật báo cũng không dám làm gì ta."

Nói rồi cứ thong thả bước đi.

Đông Lai giật mình, hai mắt sáng lên, miệng lẩm bẩm: "Phải lắm, Cửu Long xuất thế, thùy dữ tranh phong?" nói rồi cũng lật đật đi theo. (Ai dám tranh phong?)

Hai người đi thêm quãng ngắn nữa thì đến trước một tòa nhà lớn. Phía trước trang hoàng khá hoành tráng.

Quảng Mục Thiên bước vào, đưa thiệp mời cho tên gác cổng.

Tên gác cổng là một gã trung niên, râu tóc xồm xoàm. Gã vừa thấy tấm thiệp mời trong tay Quảng Mục Thiên thì thoáng có chút ngạc nhiên. Nhưng rất nhanh gã lấy lại bình tĩnh, chắp tay, nói:

"Xin công tử xin để tại hạ lục soát một chút. Trong này cấm mang binh khí gây gổ đánh nhau."

Quảng Mục Thiêm vốn có Hàn Băng Ngọc Kiếm, nhưng lại để tại phòng trọ. Đoạn ừm một tiếng rồi để gã râu xồm kia lục soát. Một lát sau, gã kia chắp tay nói:"Công tử không có binh khí trên người. Bây giờ xin mời đi theo ta."

Gã nói rồi đi trước dẫn đường đưa hai người Quảng Mục Thiên cùng Đông Lai vào trong đại điện.

Bấy giờ Đấu Giá Hội sắp bắt đầu, cả đại điện đã ngồi chật ních người. Quảng Mục Thiên cùng Đông Lai tìm một chỗ cạnh góc khuất thong thả ngồi xuống.

Đúng lúc đó phía trên bình đài một lão giả từ trong rèm bước ra. Quảng Mục Thiên vừa nhìn liền biết ngay đó là Vạn Ảnh Thoái Pháp, Trương Trọng Khoái. Chỉ thấy, lão đảo mắt nhìn toàn trường một lượt, sau đó dõng dạc nói:

"Tại hạ Trương Trọng Khoái là người chủ trì hôm nay, xin cảm tạ chư vị đã nể mặt tới dự buổi đấu giá này của Minh Chủ. Tiện thể cũng xin nhắc nhở quý vị một điều rằng: Ở đây không cho phép người đấu đá lẫn nhau. Nếu chư vị trái lời chớ trách tại hạ không nhắc nhở trước."

Y nói đến đây, đưa đôi mắt sáng quắc quét từ tả qua hữu khắp một lượt toàn trường. Thân hình y không to lớn, nhưng tiếng nói hưởng lượng, mục quang sắc bén, khiến cái uy nghiêm làm mọi người đều e sợ. Y ngừng lại một chút, nói tiếp:

"Lần này đấu giá, có hai mươi kiện bảo vật. Trong đó binh khí chín thanh. Còn lại đều là kỳ trân dị bảo hiếm có trên đời. Chư vị nên soi xét thật kỹ. Kẻo lại ôm hận hối tiếc. Thôi, chúng ta bắt đầu đi."

Trương Trọng Khoái vừa nói xong, không kịp để mọi người kịp phản bác hay có ý kiến gì. Lão phẩy tay một cái, từ trong rèm một thiếu nữ bưng một cái khay ra. Trương Trọng Khoái chỉ vào khay rồi nói:

"Bảo vật đầu tiên chính là một viên Thông Tê Địa Long Hoàn. Chính do Bá Đao, Trần Trung chặt đầu một con mãng xà dài mấy trăm trượng mà lấy được. Đeo bên người có thể tỵ bách độc, nhất là độc của các loại độc xà. Giá khởi điểm một ngàn đồng vàng."

Lão vừa dứt lời, chợt một người ngồi phía dưới hừ lạnh một tiếng, giận dữ mắng:

"Tên phản đồ Trần Trung này thật kinh chúng ta quá lắm. Ta không chặt hắn ra làm trăm mảnh thì không nguôi được cơn giận này."

Mọi người kinh ngạc nhìn lại thì thấy đó là một lão giả mặt mày vàng vọt, hai mắt híp lại như mắt rắn. Nhiều người liền lập tức nhận ra, đây là chưởng môn của Linh Xà tông, gọi là Lục Linh Lão Quái. Thuộc một phái trong Cửu Ngục Tà Ma, tông môn này lấy độc của các loại rắn làm chủ yếu. Thường bôi lên binh khí, một khi chém trúng người thì độc phát công tâm, cửu tử nhất sinh. Quả là một môn phái ghê gớm.

Bá Đao Trần Trung vốn trước thuộc Tà Phái. Nhưng không hiểu vì sao lại bị trục xuất. Nay thấy món đồ đấu giá lại là bảo vật có thể khắc chế độc rắn thì lão giả kia tức giận lắm. Đây chẳng phải là tên Trần Trung kia đang thách thức uy nghiêm của Tà Phái ư? Những môn đồ thuộc Tà Phái hiểu rõ điều này. Ai nấy đều hận nghiến răng nghiến lợi.

Trương Trọng Khoái thấy thế liền cười, đáp:

"Lục Linh lão quái, đây chỉ là món đồ Trần Trung gửi để Minh Chủ đem ra đấu giá mà thôi. Cũng không phải là hướng đến Linh Xà Tông khiêu khích. Chớ nên hiểu lầm chỗ đó."

Lục Linh Lão Quái hừ một tiếng, tuy trong lòng bất mãn nhưng cũng không dám phản bác. Liền ngồi im một chỗ.Mọi người xung quanh thấy vẻ mặt lão âm trầm trông thật đáng sợ. Nhưng viên Thông Tê Địa Long Hoàn này quá mức hấp dẫn. Nhiều người không nhịn được bắt đầu hô giá. Cuối cùng Thông Tê Địa Long Hoàn được mua bởi Thiên Đạo Môn với giá năm ngàn đồng vàng.

Trương Trọng Khoái tươi cười hớn hở, lại tiếp tục đấu giá thêm một số món nữa. Trong đó cũng có Tuyết Liên năm trăm năm tuổi mà Lâm Ngọc Tình từng kể với Quảng Mục Thiên.

Trương Trong Khoái thấy bảo vật đã ra hết, chỉ còn lại chín thanh binh khí. Liền tiến lên chắp tay, nói với toàn trường:

"Các vị, chín thanh binh khí tiếp theo đây tuy không phải là thần binh lợi khí gì. Nhưng lai lịch của nó không hề nhỏ. Các vị muốn nghe qua chứ?"

Dưới đài mấy người không nhịn được hô lên:

"Mau kể đi."

Trương Trọng Khoái cười, đáp:

"Trước tiên phải kể về thế giới võ lâm lúc trước. Các vị ở đây tuy là thế hệ sau này, nhưng chắc hẳn cũng được nghe các tiền bối kể lại sử tích chứ?"

Lão nói rồi vỗ tay, lập tức chín người từ trong rèm bước ra. Mỗi người cầm theo một chiếc hộp dài. Trương Trọng Khoái mở từng chiếc hộp ra, bên mỗi hộp đều chứa một thanh kiếm. Hình dạng chín thanh kiếm này khác nhau, nhưng điểm chung chính là huyết khí tỏa ra bức người. Nhiều kẻ nhìn vào, không tự chủ được mà nghĩ thầm:

"Chủ nhân thanh bửu kiếm này phải giết bao nhiêu nhân mạng mới khiến binh khí mang theo huyết khí nặng nề như vậy chứ?"

Chợt thấy Trương Trọng Khoái chỉ vào thanh kiếm đầu tiên, nói:

"Chín thanh bửu kiếm này có tên nghe rất dữ dội. Đây là thanh Cửu Tiêu Long Ngâm Kiếm, tiếp theo là Xích Hỏa Viêm Long Kiếm,... Cuối cùng là Long Ngâm Phượng Huyết Kiếm."

Lão chỉ lần lượt từng thanh kiếm một, đồng thời nêu rõ danh tự ra. Mọi người nghe xong thì đều lấy làm ngạc nhiên. Trong tên của mỗi thanh kiếm đều có một chữ "Long".

Chợt trong đám có kẻ đứng bật dậy, nhìn chín thanh kiếm mà không giấu nổi vẻ kinh hoàng, run rẫy nói:

"Là, là... Cửu Thần Long!"

Trương Trọng Khoái gật đầu, nói:

"Vị huynh đệ này đoán thật không sai. Chín thanh kiếm này chủ sở hữu chính là Cửu Thần Long rất nổi danh trước đây. Nhưng sau này bị Cửu Long Tà Phái đánh bại, chín thanh binh khí vì thế cũng mất tung mất tích. Nào ngờ ngày hôm nay ở dị giới lại tìm được trở về. Quả thật là may mắn không thôi."

Lão nói có vẻ như rất đơn giản, nhưng ai cũng cảm nhận được máu trong người đang sục sôi. Cửu Thần Long trước đây hung danh uy chấn bát phương, nhưng sau cùng lại bị Cửu Long đánh bại. Tà Phái liền bỏ chữ "Thần" trong Cửu Thần Long, đặt thành ngoại hiệu Cửu Long. Từ đó, một huyền thoại sống của võ lâm bắt đầu nổi lên. "Diệt Cửu Thần Long, một mình chiến Võ Lâm Thất Tuyệt." Trang sử giang hồ hào hùng đó, các tiền bối không ngừng kể lại. Khiến nhân sĩ võ lâm thời bấy giờ tuy chưa gặp Cửu Long bao giờ, nhưng trong thâm tâm lại vừa kính vừa sợ.

Chợt có người hỏi:

"Minh Chủ đem chín thanh kiếm này ra là có ý gì?"

Trương Trọng Khoái hai tay chắp sau lưng, lạnh nhạt đáp:

"Minh Chủ chỉ muốn gửi đến chư vị một thông điệp mà thôi."

Ai nấy đều ngơ ngác không hiểu lời này có ý gì. Ngay cả những bậc tiền bối cao nhân cũng chau mày suy nghĩ.

Quảng Mục Thiên ngồi bên trên cười thầm trong lòng. Lâm Ngọc Quân làm như vậy, chẳng phải ý muốn bày tỏ với giang hồ rằng: "Cửu Long xuất thế." rồi hay sao? Hắn thấy Đấu Giá Hội tuy nhiều bảo vật thật, nhưng thứ mình cần thì lại không có. Xem tới đây cũng không còn thú vị nữa. Nghĩ vậy liền đứng lên rời khỏi đại điện. Đông Lai Thánh Thủ cũng vội vã chạy theo.

Chương 67: Âm mưu to lớn

Quảng Mục Thiên cùng Đông Lai vừa bước ra khỏi Đấu Giá Hội, một cảm giác quỷ dị khó hiểu chợt ùa tới. Trên con đường vốn vắng tanh không một bóng người, những cơn gió nhẹ chợt thoảng qua mang theo một mùi nguy hiểm nhè nhẹ. Quảng Mục Thiên mày kiếm nhíu chặt, sự im ắng tới quỷ dị này trỗi lên một nỗi lo sợ vô hình trong tâm trí hắn...

Đông Lai thấy Quảng Mục Thiên ngơ ngẩn xuất thần, liền hỏi:

"Đại nhân có chuyện gì sao?"

Quảng Mục Thiên giật mình a một tiếng, lắc đầu đáp:

"Không có chuyện gì, chúng ta quay về thôi."

Nói rồi trở gót đi luôn. Đông Lai không dám nhiều lời, cũng lật đật chạy theo.

Hai người cứ lẳng lặng vậy mà đi, vừa đi được một đoạn. Chợt phía đằng trước thấy một toán người đứng chặn đường. Đám người này sau lưng đều đeo kiếm, phục sức thanh nhã, trông khí độ chẳng phải dạng tầm thường. Coi bộ không phải con nhà phú quý thì cũng là đệ tử đại phái nào đó.

Quảng Mục Thiên vừa thấy đám người này, bụng nghĩ thầm:

"Bọn này không nhịn được muốn động thủ rồi đây."

Quả nhiên, trong đám người một gã thanh niên đứng ra, chỉ mặt Đông Lai cùng Quảng Mục Thiên mà mắng:

"Hai tên gian tặc này, dám ở trong Hư Thiên Thành trộm đồ. Thế mà còn dám nhàn nhã tản bộ nơi đây. Thật là vô pháp vô thiên. Mau theo chúng ta về chấp pháp. Nếu trái lời chớ trách chúng ta động thủ!"

Đông Lai thấy thái độ đối phương ngông nghênh, trong lòng bực tức lắm. Lão tuy làm thuộc hạ cho Quảng Mục Thiên, nhưng tâm cường giả thì vẫn còn đó. Thấy một đám tiểu bối miệng còn hôi sữa mà hung hăng càn quấy như thế thì làm sao nhịn cho được, đang toan tiến lên vả miệng. Quảng Mục Thiên vội cản lão lại, hỏi:

"Đám này là đệ tử phái nào?"

Đông Lai bực dọc đáp:

"Bẩm đại nhân, đám người này là đệ tử Thiên Đạo Môn. Một đám oắt con mà thôi. Lại dám trước mặt đại nhân hô to gọi nhỏ. Thật ngu xuẩn lắm, để tiểu nhân dạy bọn chúng một bài học."

Quảng Mục Thiên trong lòng thầm cười lạnh, hắn cảm nhận được xung quanh đây ẩn ẩn rất nhiều cao thủ. Ít nhất cũng phải từ ba trăm đến bốn trăm người. Nhưng không chỉ riêng đệ tử Thiên Đạo Môn, còn rất nhiều môn phái khác nữa. Trong đó nhân thủ của Tà Phái chiếm số đông. Nếu Quảng Mục Thiên đoán không lầm, lần này Cửu Ngục Tà Ma xuất động hết thảy các cao thủ cao tầng, bao gồm chưởng môn, trưởng lão... Đám người chặn đường trước mặt này mới chỉ là mở màn mà thôi. Dự cảm bất lành hồi nãy của hắn chẳng lẽ là chuyện này?

Trong lúc Quảng Mục Thiên đang trầm mặc suy nghĩ thì tên đệ tử Thiên Đạo Môn kia quát lớn một tiếng, rút kiếm ra, tiến tới toan động thủ. Đông Lai ở bên cạnh vốn đã chướng mắt, liền tung ngay một trảo. Tên đệ tử kia nào phải là đối thủ của lão, né tránh không kịp liền bị trúng chiêu. Thân hình bay vọt ra cả chục trượng, hộc một phát nôn ra ngụm máu tươi, ngất ngay đương trường. Đám đệ tử còn lại kinh sợ, hô toáng loạn xạ cả lên. Một tên trong đó vội lấy ra một cây pháo hiệu, rồi bắn lên không trung. Nổ oành một tiếng rõ to.

••••••

Ở một căn phòng nhỏ trong Hư Thiên Thành, Phi Hoằng đang ngồi bên cửa sổ. Chợt, lão thấy một vệt sáng bay thẳng lên trời nổ oành một tiếng, phân tân thành vô số tia sáng rơi rũ xuống. Chính là tín hiệu cầu viện vừa rồi của Thiên Đạo Môn. Phi Hoằng khóe miệng nhếch lên một nụ cười âm hiểm, lẩm bẩm:

"Kế hoạch bắt đầu rồi. Ngày hôm nay Cửu Long chết. Chính Phái tất diệt!"

••••••

Chỉ trong chốc lát, đệ tử Thiên Đạo Môn nghe tiếng cầu viện đã tụ tập đến, hay nói một cách chính xác hơn thì là hiện thân. Bởi bọn chúng đã nấp sẵn quanh đây từ trước. Chỉ chực chờ một trong hai người Quảng Mục Thiên và Đông Lai ra tay đả thương người bên mình. Lấy cái cớ để xuất hiện mà thôi.

Đông Lai cũng nhận thấy có điểm kỳ lạ, quay lại hỏi ý kiến Quảng Mục Thiên. Chỉ thấy Quảng Mục Thiên lắc đầu nói:

"Ta cũng không biết chuyện gì xảy ra. Cứ đợi xem sao!"

Chẳng mấy chốc, xung quanh đệ tử Thiên Đạo môn đã vây chặt hai người lại. Nghe loạt xoạt liên tiếp, ánh sáng lập lòe, rất đông người đã rút binh khí ra cầm trên tay. Không khí xung quanh theo đó mà trở nên nặng nề vô cùng.

Chợt trong đám người, một giọng nói trầm trầm vang lên:

"Các ngươi làm gì thế? Ta chỉ bảo là mang người về, chứ có bảo các ngươi động thủ đâu nào?"

Lời kia vừa dứt, toàn bộ đệ tử Thiên Đạo Môn đều thu binh khí lại, cung kính hô lên:

"Chúng đệ tử bái kiến Chưởng Môn."

Từ trong đám đông, một đạo nhân nhàn nhã bước ra. Mỗi bước của lão nhìn rất bình thường nhưng lại bước xa được hơn vài trượng. Công phu khinh công súc địa thành thốn quả nhiên lợi hại vô cùng. Đám đệ tử thấy vậy đều ồ lên, mặt mày đầy vẻ sùng bái.

Đông Lai hừ một tiếng, lẩm bẩm:

"Giả thần giả quỷ. Súc địa thành thốn, bổn Thánh Thủ cũng làm được. Có gì lạ đâu."

Người vừa xuất hiện chính là Chưởng Môn Thiên Đạo Môn, Lưu Đaonj Nhân.Chỉ thấy Lưu Đạo Nhân đi đến trước mặt Quảng Mục Thiên liền chắp tay, cúi người hành lễ, nói:

"Bổn tọa Lưu Đạo Nhân, chấp chưởng Thiên Đạo Môn. Vốn đã nghe uy danh Cửu Long bấy lâu. Nay mới có dịp gặp mặt, thật khiến bổn tọa kinh hỷ không thôi."

Lão tuy toàn thân trông thật thanh nhã dễ coi, nhưng vừa mở miệng lại xưng hô "Bổn tọa". Ý tứ muốn đứng ngang hàng với bậc tiền bối như hắn. Điều này khiến Quảng Mục Thiên khó chịu, nghĩ thầm:

"Giang hồ bấy giờ bối phận thật loạn hết rồi sao? Hết tên Phi Hoằng bây giờ lại mọc thêm một tên nữa."

Nhưng điều khiến hắn kinh ngạc hơn cả, chính là đám đệ tử này nghe danh tự Cửu Long của hắn rồi. Nhưng lại chẳng lấy gì làm run sợ. Hơn thế nữa nhiều tên đệ tử hai mắt long sòng sọc, lóe lên tinh quang, dường như chỉ muốn băm hắn ra thành nhiều mảnh.

Quảng Mục Thiên tuy kinh ngạc, nhưng rất nhanh lấy lại bình tĩnh. Đoạn, hừ một tiếng nói:

"Không dám. Ngài cho đệ tử cản đường của ta. Đây là có ý gì?"

Lưu Đạo Nhân cười lạnh, đáp:

"Chuyện là thế này, trong Hư Thiên Thành có mất một món đồ vật cực kỳ quan trọng. Theo mọi manh mối điều tra đều dẫn đến ngài là hung thủ. Nên ta mới để đệ tử đến dẫn ngài về để thẩm án. Nào ngờ ngài không nói một lời liền động thủ. Cái này phải là ta hỏi mới đúng. Ngài đây rút cục là có ý gì?"

Đông Lai Thánh Thủ giận quá, lão từ xưa tới nay hâm mộ Cửu Long. Nay thấy người đổ oan cho thần tượng của mình, nào không giận cho nổi. Khi đó, liền đứng ra mắng lớn:

"Một đám mặt dầy này. Các ngươi dám đổ oan cho đại nhân ư? Cửu Long thanh danh trong võ lâm vang dội, thèm trộm đồ của ai bao giờ?"

Lưu Đạo Nhân cười khẩy, đáp:

"Chưa điều tra làm sao biết được?"

Đông Lai giận tím mặt, nói:

"Cửu, cửu..."

Lưu Đạo Nhân không để cho Đông Lai kịp nói, cười lạnh một tiếng, ngắt lời, nói:

"Không cần biết các ngươi là ai. Dám ở trong lãnh địa võ lâm trộm đồ vật thì cho dù là Không Trí đại sư cũng phải theo bọn ta về chấp pháp. Chứ đừng nói là Cửu Long."

Chợt trong đám người Thiên Đạo Môn. Một ai đó hét lên một tiếng "ah..." rõ to. Nghe thanh âm chua chát, đầy âm dương quái khí, chất chứa phẫn hận bên trong. Nhiều người xung quanh không nhịn nổi mà rùng mình, da gà nổi lên từng chập. Lưu Đạo Nhân kinh nghi, vội quay ra xem là ai. Hóa ra là con trai lão Lưu Hàn Diệp. Lưu Đạo Nhân vội tiến đến ân cần hỏi:

"Diệp Nhi có chuyện gì thế?"
Lưu Hàn Diệp sắc mặt vốn đã trắng bệch, gã vừa thấy Quảng Mục Thiên lại càng tái hơn, hai hàm răng nghiến vào nhau kèn kẹt, một tay chỉ vào Quảng Mục Thiên oán hận nói:

"Phụ thân, là hắn. Là hắn phế hài nhi! Thù này bất cộng đái thiên. Phụ thân mau báo thù giúp ta!"

Lưu Đạo Nhân nghe thế, dáng vẻ vốn điền đạm chợt biến mất, thay vào đó là một bộ dạng dữ tợn, hướng Quảng Mục Thiên lẩm bẩm:

"Hảo, hảo... Đi tìm mòn gót dày không thấy, nay tìm được lại chẳng tốn công phu. Hôm nay bổn tọa không băm vằm người này làm trăm vạn mảnh thì chẳng hả được mối thù kia!"

Quảng Mục Thiên nãy giờ nhịn đã đủ, đoạn liếc mắt, khinh thường nói:

"Ngươi nghĩ ngươi là ai? Chỉ một Thiên Đạo Môn nho nhỏ mà đòi băm vằm ta ra làm trăm ngàn mảnh..."

Hắn vừa dứt lời, một giọng nói sang sảng không biết từ đâu vọng tới:

"Một Thiên Đạo Môn không làm được gì. Vậy thêm Thần Kiếm Môn, Thiên Huyền Cung, cùng Cửu Ngục Tà Ma nữa thì sao?"

Lời vừa dứt, một loạt thân ảnh từ trên không trung hạ xuống. Cùng lúc đó, toàn bộ những người ẩn nấp xung quanh đều hiện thân. Quảng Mục Thiên ngước đầu lên nhìn, thấy xung quanh mình, phía trên nóc nhà đứng lít nha lít nhít không biết bao nhiêu người. Đếm đi đếm lại cũng phải tầm bốn trăm. Quả nhiên những kẻ ẩn nấp xung quanh đều nhắm về hắn. Quảng Mục Thiên chú ý quan sát, thấy trong bốn trăm người này, kẻ nào kẻ nấy mặt mày dữ tợn, đằng đằng sát khí. Hiển nhiên đều là người liều mạng, sống trên đầu đao mũi kiếm. Hơn nữa, những người này không vì danh tự Cửu Long của hắn mà e sợ. Hiển nhiên là những tử sĩ được các môn phái tự tay bồi dưỡng ra. Những tử sĩ này xác định liều mạng với kẻ địch, uy danh hay danh dự đối với bọn họ chẳng đáng gì.

Đông Lai đứng một bên đã sớm mặt mày trắng bệch. Lão bình sinh cũng từng bị người vây công đuổi giết, nhưng thanh thế kinh khủng như thế này, đây là lần đầu tiên chứng kiến.

Lưu Đạo Nhân vội lấy lại bình tĩnh, vội chắp tay hướng hai người mới đến, nói:

"Đàm đạo huynh hảo. Thiên Huyền Đạo Nhân hảo."

Hai người vừa đến chính là Thiết Liên Đàm chưởng môn Thần Kiếm Môn cùng Thiên Huyền Cung, Thiên Huyền đạo nhân.

Quảng Mục Thiên từng nghe danh Thiên Huyền Cung. Nhưng chưa thấy mặt mũi đệ tử phái này ra làm sao. Nay thấy đích thân cung chủ Thiên Huyền đạo nhân giá lâm không khỏi lấy làm kỳ. Chỉ thấy đó là một lão nhân đầu râu tóc bạc, rất có phong phạm của bậc cao nhân. Bất quá hắn không để ý được nhiều, khi thấy đối phương đã xuất động toàn bộ nhân thủ ẩn nấp xung quanh. Liền bật cười một tiếng, nói:

"Các ngươi quả thật tốn không ít tâm tư. Quảng Mục Thiên ta đây thật vinh hạnh lắm."

Thiên Huyền Đạo Nhân chắp tay thi lễ, đáp:

"Cửu Long ngài là bậc tiền bối võ lâm lâu đời. Bọn tại hạ vốn không nên đắc tội là phải. Nhưng Minh Chủ để mất chí bảo võ lâm. Điều này chính là đại sự, không thể vì ngài là tiền bối cao nhân mà để cho qua được. Mong ngài theo chúng ta về điều tra làm rõ. Nếu..."

Quảng Mục Thiên mơ hồ cảm nhận được điều gì, trái tim bất giác đập liên hồi, vội ngắt lời, hỏi:

"Lâm Ngọc Quân làm mất vật gì?"

Thiên Huyền Đạo Nhân nhíu mày trong bụng nghĩ thầm:

"Chính ngươi trộm đồ mà còn giả bộ."

Bất quá lão không nói toạc ra suy nghĩ của mình, chỉ hít một hơi, lạnh nhạt đáp:

"Chính là Huyền Vũ Phá Thiên Cung."

Quảng Mục Thiên giật mình, hai mắt tóe lửa, gầm giọng hỏi:

"Ngươi vừa nói cái gì? Huyền Vũ Phá Thiên Cung bị mất? Là kẻ nào làm!?"

Thiên Huyền đạo nhân bị khí thế của Quảng Mục Thiên chấn nhiếp, trong lòng kinh sợ, bất giác lùi về sau hai bước. Lòng nghĩ thầm:

"Sát khí kia kinh khủng thật!"

Thấy Thiên Huyền đạo nhân không đáp, Quảng Mục Thiên trong lòng lửa giận bốc lên ngùn ngụt. Hắn tân tân khổ khổ trà trộn chơi đùa cùng đám hậu bối mất hết mặt mũi, chỉ để tìm tới Huyền Vũ Phá Thiên Cung. Hơn nữa cây cung đó cũng chính là chìa khóa để xâm nhập Tinh Linh Tộc, tìm hiểu rõ thân phận của hắn. Nay bị mất trộm thì làm sao không tức cho nổi. Đoạn giận lắm, gầm lên:

"Lâm Ngọc Quân! Đi ra đây cho ta. Nếu hôm nay không có lời giải thích rõ ràng. Đừng trách ta phá nát cái thành trì này!"

Lời của hắn kèm theo nội lực hùng hồn, vang vọng khắp Hư Thiên Thành. Đám người xung quanh bị âm thanh chấn cho đầu óc choáng vàng. Cả đám vội lấy hai tay bịt chặt lỗ tai lại.

Chương 68: Vòng xoáy quyền lực

Nhưng Quảng Mục Thiên gọi mãi mà không thấy có người phản hồi. Trong lòng chợt động, nghĩ thầm: Chẳng lẽ đây là một cái bẫy? Là toàn bộ âm mưu của Lâm Ngọc Quân hay sao? Hắn muốn ta làm tội nhân của toàn bộ võ lâm ư!? Quảng Mục Thiên đứng trơ ra như tượng gỗ mà ngơ ngẩn xuất thần, hắn cùng với Lâm Ngọc Quân tuy trước đây là địch nhân. Nhưng sự tín nhiệm, tin tưởng với đối phương còn hơn cả thân huynh đệ. Nay bị người phản bội trong lòng vừa ấm ức, vừa tức giận, lại buồn bã. Vô số cảm xúc chợt ào đến, đan xen vào nhau khiến tâm thần hắn trở nên khó chịu.

Lưu Đạo Nhân cười gằn, nói:

"Cửu Long a Cửu Long... Một tên trộm cắp thôi mà dám hô loạn cái gì. Không buông tay chịu trói ngay, chẳng lẽ muốn phản kháng hay sao?"

Quảng Mục Thiên tâm trạng đang hỗn loạn. Nghe Lưu Đạo Nhân buông lời xỉa xói thì lửa giận trong lòng bốc lên, liếc xéo lão một cái, nói:

"Cái thứ như ngươi mà muốn bắt ta ư? Có giỏi xuống đây nếm thử của ta một chưởng."

Nói rồi vung tay đánh ra một Phách Không Chưởng. Kình lực nhả ra nhanh như chớp, hướng Lưu Đạo Nhân phóng tới.

Lưu Đạo Nhân cảm nhận được chưởng lực đối phương hùng hồn tựa sóng cả ào ào, kình khí chưa tới mà đã thấy tức ngực khó thở, toàn thân không thể di động. Nếu không phản kháng ngay ắt thể nào cũng bị đánh thành bánh thịt. Lúc đó lão không kịp suy nghĩ, vận khí vào song chưởng rồi đẩy ra đằng trước, ngạnh kháng với một phách không chưởng của Quảng Mục Thiên. Nghe "Ầm" một tiếng lớn, thân hình Lưu Đạo Nhân bay vút về phía sau, đụng ngay vào một ngôi nhà khiến nó đổ sụp xuống, khói bụi mịt mù. Trông có vẻ như đã bị trọng thương.

Thiên Huyền đạo nhân âm thầm hít sâu một hơi khí lạnh. Quảng Mục Thiên nội công thâm hậu, ông cũng từng nghe các tiền bối kể qua. Nhưng không ngờ lại cường hoành đến như thế. Nay tận mắt chứng kiến thật khó mà tin được, liền khi đó vội lấy lại bình tĩnh, hô lớn:

"Người này ra tay đả thương chúng ta võ sĩ. Tội lại càng thêm tội. Cho phép dùng vũ lực bắt lấy, nếu tiếp tục phản kháng giết không tha!"

Lời lão vừa dứt, gần bốn trăm người xung quanh không hẹn mà đồng thời rút ám khí liệng về Quảng Mục Thiên. Bọn họ biết rằng công phu quyền cước bình thường thật khó mà đánh bại được người này. Vậy nên chơi tiêu hao chiến mới có cơ may dành thắng lợi. Vô số ám khí, nào là phi đao, phi câu, tụ tiễn, nỗ tiên, lôi hoa châm, thiết liên tử... Toàn bộ đều nhắm Quảng Mục Thiên mà phóng đến. Bầu trời trong thoáng chốc bị ám khí vây kín, đâu đâu cũng trông thấy ánh sáng lập lòe của kim loại. Đông Lai kinh hoảng, ngã phịch xuống đất đầy vẻ hoảng sợ, tâm thần âm thầm niệm: "Đây chẳng lẽ là tử kỳ của ta!?"

Quảng Mục Thiên thấy thái độ của những người này, trong lòng đoán chừng hôm nay không thoát khỏi một trận tử chiến. Nhưng trong lòng bất chợt nhớ lại điều gì, nghĩ thầm:

"Những tên này lúc trước hô hào muốn bắt ta về thẩm án, sao bây giờ lại nổi lên sát khí? Chẳng lẽ Lâm Ngọc Quân muốn ta tựu chết nơi này hay sao. Hay đây lại là một cái âm mưu nào khác? Giết ta có ích lợi gì cho lão?"

Vô số câu hỏi bất chợt hiện lên trong đầu Quảng Mục Thiên. Nhưng thời gian không cho hắn suy nghĩ, rất nhiều ám khí từ bốn phương phóng tới. Quảng Mục Thiên hít sâu một hơi chân khí, nội lực mạnh mẽ bùng lên. Tả chưởng lật ra vung về phía trước, hữu chưởng án ngữ huyệt Can Du phía sau lưng, chưởng tâm ngửa ra ngoài, đồng thời khẽ xoay người một cái. Lấy Quảng Mục Thiên làm tâm, một luồng nội lực hùng hồn theo song chưởng quạt ra, hóa thành một cơn lốc xoáy hất văng toàn bộ, lít nha lít nhít không biết bao nhiêu ám khí bay ngược trở về. Trong bốn trăm người ở đây, cao thủ tuy nhiều nhưng kẻ có võ công bình thường cũng chẳng phải ít. Những ám khí bị nội lực hùng hồn của Quảng Mục Thiên phản chấn bay ngược trở về, khiến một loạt đệ tử yếu hơn bị dính đòn. Lập tức một đoàn mười mấy người ngã lăn ra, miệng sùi bọt mép chết ngay tức tưởi. Hiển nhiên tất cả những ám khí vừa rồi đều được tẩm độc, khiến những đệ tử kia vừa trúng ám khí thôi là chết ngay lập tức.

Đông Lai sợ hãi, âm thầm nuốt một ngụm nước bọt, than:

"Hảo thủ đoạn, hảo độc dược, không ngờ môn đồ Chính Phái cũng dám sử loại tà môn này!"

Nên biết là võ lâm sở dĩ phân chia Chính - Tà, bởi vì một bên hành động chính nhân quân tử, một bên luôn luôn xảo trá độc địa. Cái để người ta nhận biết rõ ràng nhất chính là vũ khí mỗi bên sử dụng. Chính phái cũng dùng ám khí, nhưng không bôi độc dược. Còn Tà Phái thì kiếm, đao, thương, ám khí... tất cả đều được bôi độc dược. Nay Thiết Liên Đàm, Lưu Đạo Nhân, Thiên Huyền đạo nhân đều cho đệ tử bôi độc vào ám khí của mình. Hiển nhiên là đi lại quy tắc từ trước tới nay của Chính Phái, phá hư quy củ võ lâm.

Quảng Mục Thiên chợt nhíu mày nói:

"Các ngươi thật muốn cùng ta không chết không thôi hay sao?"

Thiên Huyền đạo nhân cười đáp:

"Ngài chắc hẳn cũng nhận ra điểm kì lạ. Đúng thế đấy, ý đồ ngày hôm nay của bọn ta chính là muốn Đồ Long rồi!"

Quảng Mục Thiên hừ một tiếng, hỏi:

"Các ngươi muốn diệt ta, nhưng đã nghĩ tới cái giá phải trả hay chưa? Lâm Ngọc Quân tuy là Minh Chủ đấy, nhưng các ngươi không cần phải nghe lời lão đến mức bán đi cái mạng của mình chứ?"
Thiên Huyền đạo nhân bật cười ha hả, đáp:

"Lâm Ngọc Quân ư? Lão còn chưa đủ tài đức để ra lệnh cho bọn ta. Chỉ sợ là lão cũng sống không nổi qua ngày hôm nay đâu."

Quảng Mục Thiên giật mình kinh ngạc, thì ra hắn đã hiểu lầm mọi việc. Lâm Ngọc Quân không hề ra lệnh cho bọn này cản đường giết hắn. Nghĩ tới điều đó, tâm trạng hắn có chút thả lỏng hơn. Đoạn hỏi:

"Vậy các ngươi giết ta rút cuộc là muốn điều gì?"

Thiên Huyền đạo nhân ngẩng đầu lên trời cuồng tiếu, đáp:

"Chính là danh tiếng! Bọn ta muốn danh tiếng."

Quảng Mục Thiên ngẩn người, không nghĩ rằng một đám người cản đường muốn giết mình chỉ vì danh tiếng. Chỉ vì một thứ hư vô mờ mịt mà đánh đổi cả mạng sống của mình, thật khó mà hiểu nổi.

Thiên Huyền đạo nhân thấy vẻ mặt khó hiểu của Quảng Mục Thiên liền lên tiếng giải thích:

"Ngài chắc hẳn mới nhập giang hồ không lâu. Chưa hiểu rõ dây chằng mối nhợ phía trong đó. Bọn ta tốn công tốn sức như thế này cũng chỉ vì cái chức Minh Chủ. Cái ghế Hoàng Đế cũng là thay nhau ngồi, huống hồ cái chức vị Minh Chủ Võ Lâm? Nhưng bọn ta danh tiếng còn quá thấp, chưa hội đủ điều kiện. Nhưng bây giờ, chỉ cần giết được Cửu Long ngài, danh tiếng bọn ta ở trong võ lâm sẽ uy vọng hơn trước rất nhiều. Lại thêm Thống Lãnh Tà Phái ủng hộ, đến lúc đó, cái chức vị này chắc chắn sẽ nằm trong tay ta rồi..."

Lão vừa nói xong, Thiết Liên Đàm đứng bên liền hừ lạnh một tiếng, nói:

"Thiên Huyền đạo huynh có vẻ như nói điều này hơi sớm a. Chức vị kia thuộc về ai còn chưa biết được đâu."

Thiên Huyền đạo nhân hai mắt phát ra những tia sáng lập lòe, nhưng rất nhanh lão liền thu lại, cười huề đáp:

"Đúng vậy. Chúng ta cứ làm cho xong việc đã rồi tranh chấp cũng chưa muộn."Quảng Mục Thiên rút cuộc cũng biết nguyên do. Nhưng hắn vẫn tò mò vài chuyện, đoạn hỏi tiếp:

"Ngươi nói Lâm Ngọc Quân không sống qua nổi ngày hôm nay nữa, có nghĩa là sao? Mặt khác, các ngươi âm mưu làm chuyện này chẳng lẽ Không Trí đại sư cùng Chính Phái đồng đạo không ai biết ư?"

Thiên Huyền đạo nhân lắc đầu, đáp:

"Thống Lãnh Tà Phái đã hứa hẹn với ba người bọn ta. Nội trong ngày hôm nay, chỉ cần giết được ngài, lão ta cũng sẽ dốc toàn bộ sức lực, ra tay tiêu diệt Lâm Ngọc Quân. Mở đường cho bọn ta ngồi vào chức vị Minh Chủ. Còn về lão Không Trí cùng đồng đạo chính phái ư... Ha ha ha, chỉ sợ bây giờ bọn họ cũng đang bận rộn trở về cứ địa, ngăn trở Yêu Tộc tấn công nha. Làm gì còn sức mà phân tâm chiếu cố Hắc Vân Thành nữa! Đợi khi mọi chuyện xong xuôi cả thì chức Minh Chủ này đã đổi vị rồi. Lúc đó có thêm cả Thống Lãnh ủng hộ nữa, thì làm gì còn ai dám phản bác. Thôi nói như vậy đủ rồi, chúng ta động thủ đi thôi."

Nói đoạn cùng Thiết Liên Đàm đồng thời tung mình nhảy xuống, đứng đối diện với Quảng Mục Thiên. Đám đệ tử xung quanh ai nấy trống ngực đánh thình thình, tuy biết rằng bên mình người đông thế mạnh, tất cả cùng xông cả lên thì chỉ chớp mắt đã băm vằm hai kẻ dưới kia ra thành trăm mảnh. Nhưng nên nhớ rằng, uy danh Cửu Long không phải tự dưng mà có.

"Các vị, không hợp lực giết người này. Kẻ chết sẽ là chúng ta. Không động thủ ngay, còn đợi đến khi nào?"

Lưu Đạo Nhân chẳng biết từ khi nào đã bước ra khỏi đống đổ nát. Lão gầm lên đầy vẻ giận dữ, hai mắt bắn ra tinh quang trông thật kinh khiếp. Lão vốn chỉ có duy nhất một đứa con trai, chính là Lưu Hàn Diệp. Nay bị Quảng Mục Thiên phế mất dương căn (của quý) thì làm sao không giận cho nổi. Chỉ hận tài mình chưa bằng người, chứ nếu không lão đã xông lên liều mạng từ sớm.

Người trong võ lâm đều có một cái tâm của cường giả. Tuy ai nấy đều biết Quảng Mục Thiên lợi hại thật, nhưng đám người Lưu Đạo Nhân, Thiết Liên Đàm rất tự tin với võ công của chính mình. Nếu đơn đả độc đấu không lại, chẳng lẽ quần công cũng thắng không được?

Thiết Liên Đàm hít sâu một hơi, trầm giọng nói:

"Các vị chớ giấu diếm thực lực. Nếu không lật thuyền trong mương cũng đừng oán hận."

Nói đoạn đưa tay vòng sau lưng lấy ra một thanh kiếm màu đen tuyền. Lão cong ngón trỏ lại khẽ búng vào sống kiếm, phát ra một tiếng "Oong" ngâm nga kéo dài. Coi bộ chẳng phải là phàm vật.

Quảng Mục Thiên kinh ngạc, bất giác hô lên:

"Đây là Thiên Diệt Kiếm!"

Sỡ dĩ Quảng Mục Thiên nhận ra thanh kiếm này chính là vì một trận chiến cuối cùng với Lãnh Mạc Tà kia. Thanh Thiên Diệt Kiếm này uy lực cực kỳ kinh khủng, có thể hấp thu mọi ngoại lực tác động vào nó rồi phản chấn lại với lực đạo lớn hơn gấp bội. Điều đó cho hắn cảm nhận thật sâu nhận thức. Tuy vậy Quảng Mục Thiên chẳng hề sợ hãi, nhưng muốn phá bỏ thanh kiếm này hắn cũng phải tiêu hao tám, chín thành công lực. Đối diện với một cuộc quần chiến như vậy, tiêu hao nửa thành công lực thôi cũng đã hung hiểm lắm rồi chớ đừng bảo là chín thành.

Chỉ nghe, Thiết Liên Đàm hô "Thỉnh" xong, nghe vù một tiếng đã đâm ra một kiếm thẳng vào ngực Quảng Mục Thiên. Quảng Mục Thiên vừa toan tránh né, bỗng thấy sau lưng có hơi gió ùa đến, biết ngay có người đánh lén, nghe kiếm phong rít lên veo véo, hiển nhiên công lực người này cũng cao thâm lắm. Quảng Mục Thiên tuy có ngoại công cường hoành, kiếm này đâm trúng cũng chưa chắc đã khiến hắn bị thương. Bất quá, vô cớ ăn một kiếm ngay từ đầu cũng khá mất mặt. Nghĩ vậy, chân trái điểm một cái đã nhẹ nhàng vọt ra xa hơn ba trượng. Quả nhiên, Lưu Đạo Nhân ở phía sau đâm một kiếm ám toán kia liền hụt vào quãng không.

Lưu Đạo Nhân cùng Thiết Liên Đàm thấy Quảng Mục Thiên dùng khinh công tránh được ai nấy lộ vẻ kinh dị.

Chợt một thân ảnh bay vút lên, đứng chắn trước Quảng Mục Thiên, chính là Thiên Huyền đạo nhân. Chỉ thấy lão song chưởng từ bên ngoài đánh vòng vào, rồi đẩy ra thật nhanh, theo thế của chiêu "Hoành Đảo Trực Long". Đồng thời hét lớn:

"Chạy đi đâu!?"

Thiên Huyền đạo nhân tuy bên ngoài hô hào mạnh miệng, nhưng cũng biết mình không phải là đối thủ của Quảng Mục Thiên. Nên chưởng này đánh ra chỉ sử có ba thành công lực, bảy thành còn lại lưu về giữ gìn đan điền cùng lục phủ ngũ tạng thật chặt. Khiến cho đối phương nếu có phản công cũng chưa thể ngay lập tức giết chết mình luôn được. Mặt khác, lão tu luyện chính là môn Huyền Băng Ly Hỏa công. Ở trên giang hồ vốn được xem là một môn công phu đặc dị, lấy Băng Phách Hàn Công làm chủ tu, Ly Hỏa Ám Ma Công làm phụ trợ. Người bên ngoài chỉ thấy hai bàn tay của Thiên Huyền đạo nhân tỏa ra khói xanh, xộc ra khí lạnh bức người. Nhưng nào biết rằng ẩn trong song chưởng kia là một tia Ly Hỏa ám kình. Một khi dính chưởng, tia ám kình kia lập tức chui vào cơ thể đối phương, như như giòi trong xương khó có thể thanh trừ hóa giải, nhưng lại hội không ngừng thiêu đốt đối phương chân khí.

Quảng Mục Thiên một hơi địch với ba tay hảo thủ mà không hoang mang chút nào. Mắt thấy địch nhân lăng không phóng tới liền đưa song chưởng của mình lên nghinh tiếp song chưởng của đối phương. Nghe "Bình" một tiếng vang dội, Thiên Huyền đạo nhân bị bắn ngược về sau, muốn gắng gượng đứng lên nhưng toàn thân chấn động như không còn hơi sức lảo đảo vài bước rồi ngã phịch xuống đất, đồng thời miệng liên tục nôn ra vài ngụm máu tươi, sắc mặt vàng như nghệ. May là lão đã sớm đề phòng, lưu lại bảy thành công lực thủ hộ bản thân, chứ nếu không một chưởng vừa rồi hẳn là đã mất mạng.

Chương 69: Phong Hỏa Ma Đạn

Tuy Quảng Mục Thiên cản được thế công Thiên Huyền đạo nhân nhưng hắn cũng bị hụt mất một nhịp, bất giác phải lùi về sau ba bước. Vội nhìn xuống thì đã thấy hai bàn tay của mình bị hàn khí bao phủ trở nên trắng buốt, tỏa ra từng đợt khói màu xanh. Bất quá, Quảng Mục Thiên có ngoại công Kim Cang Bất Hoại thân hộ thể, chút hàn khí này không ăn nhằm gì. Nhưng điểm kỳ quái chính là trong lớp hàn khí này có một điểm màu đỏ sáng rực, đến khi Quảng Mục Thiên chú ý thì nó đã chui tọt vào trong cơ thể của hắn rồi.

Quảng Mục Thiên kinh sợ, vội âm thầm nội thị xem xét. Chỉ thấy ở vị trí đan điền của mình, một luồng dị chủng chân khí cực nóng không biết từ đâu xuất hiện, đang hội không ngừng thiêu đốt chân khí của hắn. Mỗi một tia khí công bị tiêu hao, luồng dị chủng chân khí này lại càng bành trướng hơn gấp bội. Nếu không nhanh chóng trục xuất ngay, chẳng mấy chốc toàn bộ khí công Quảng Mục Thiên cố gắng tu tập bao lâu nay sẽ bị luồng dị chủng chân khí này thôn phệ. Đến lúc đó, hắn chắc chắn sẽ bị "Chân Hỏa Phệ Tâm", chết đến không thể chết hơn.

Nói về Huyền Băng Ly Hỏa thần công của Thiên Huyền đạo nhân khác xa so với Băng Thiên Liệt Diễm chưởng của Triệu gia. Băng Thiên Liệt Diễm chưởng là sự kết hợp giữa ma pháp và khí công, lấy sự cường hoành của ma pháp kết hợp cùng biến ảo kỳ diệu của nội lực, tạo nên sức công phá mãnh liệt. Còn Huyền Băng Ly Hỏa công thì dùng dị chủng chân khí Ly Hỏa ám kình, không ngừng ám vào chân khí thôn phệ công lực của kẻ địch để lớn mạnh. Đối phương càng lợi hại, tia ám kình này lại càng kinh khủng hơn, cho đến khi toàn bộ cơ thể địch nhân bị chân hỏa thiêu cháy chết mới thôi. Tuy môn công phu này được mệnh danh là thần công, nhưng những tay hảo thủ trong giang hồ vẫn âm thầm gọi đó là ma công. Quảng Mục Thiên đụng phải một tia ám kình này, tuy rằng rất nhỏ. Nhưng Thiên Huyền đạo nhân phải mất tận hai mươi năm mới bồi dưỡng ra được, tất cả cũng chỉ vì ngày hôm nay.

Thiên Huyền Đạo Nhân sắc mặt trắng bệch, cố nhịn đau, hô lên:

"Các vị, ta đã gieo Ly Hỏa ám kình vào cơ thể hắn. Mau mau động thủ, đừng cho hắn vận công thanh trừ."

Lưu Đạo Nhân cười một cách dữ tợn, gầm lớn:

"Cửu Long, hôm nay bổn tọa liều mạng với ngươi."

Nói rồi chụm môi huýt lên một hồi sáo. Đám đệ tử Thiên Đạo Môn xung quanh nghe thấy ám lệnh của chưởng môn, thò tay vào trong túi lấy ra một nhúm quả cầu màu đỏ, không biết là vậy gì. Cả đám cùng hô hào lên vài tiếng làm hiệu rồi đồng loạt liệng về phía Quảng Mục Thiên. Một đám quả cầu bé tý này không có góc cạnh sắc nhọn, làm ám khí thì chẳng thể đả thương người.

Đông Lai thấy đám đệ tử kia cầm ra một đám tiểu cầu nhỏ, hai mắt trừng lên, đầy vẻ kinh hãi, miệng lắp bắp:

"Là Phong Hỏa Ma Đạn. Đại... đại nhân, mau chuồn thôi. Cái này ném ra sẽ phát nổ đấy!"

Lưu Đạo Nhân cười sang sảng, hét lên:

"Muốn chạy đâu có dễ như thế! Mau ném đi."

Lời lão vừa dứt, mười mấy tên đệ tử vung tay vứt một đám Phong Hỏa Ma Đạn về phía hai người. Khi đám Ma Đạn kia lăng không phóng tới, Quảng Mục Thiên liền hừ lạnh một tiếng, song chưởng giơ lên thủ thế, toan dùng chiêu lúc nãy đánh bật ám khí kia thêm một lần nữa. Nhưng Đông Lai đứng bên cạnh hoảng sợ, vội hô:

"Đại nhân không thể. Kình khí không quạt lui đám Phong Hỏa Ma Đạn này được đâu!"

Đông Lai mặc dầu nói rất nhanh, nhưng tốc độ bắn tới của Phong Hỏa Ma Đạn quá mau lẹ. Lúc này cho dù Quảng Mục Thiên có dùng chiêu cũ đi chăng nữa cũng chẳng có tác dụng gì. Đột nhiên, hắn quay phắt người lại thật nhanh, tả chưởng hóa thành trảo chụp ngay sau ót Đông Lai. Đông Lai vốn tâm thần đang hoảng loạn không kịp đề phòng. Bị Quảng Mục Thiên nắm ngay trúng yếu huyệt, chỉ kịp kêu "Ối" một tiếng, toàn thân liền rã rời không còn chút hơi sức. Trong lòng lão đầy vẻ kinh sợ lẫn hối hận, nghĩ thầm: "Chẳng lẽ Cửu Long muốn đưa ta ra làm tấm lá chắn hay sao? Đông Lai ta một đời tung hoành giang hồ, khoái ý ân cừu đủ cả. Nay... Nay được chết dưới tay Cửu Long cũng chẳng lấy làm hối tiếc. Chỉ có điều... Ài"

Nhưng không ngờ, Quảng Mục Thiên cười lớn, nói:

"Ta ở đây động thủ, ngươi đứng bên cạnh thật vướng chân vướng tay. Mau mau đi tìm lão Không Trí, kể cho lão rõ ràng chuyện ngày hôm nay."

Dứt lời liền gầm lên một tiếng, tay phải vận thần lực, lập tức ném Đông Lai về hướng cổng của Hư Thiên Thành.

Kể thì lâu chứ mọi chuyện diễn ra chỉ trong chớp mắt mà thôi. Quảng Mục Thiên khi vận lực ném Đông Lai đi thì đồng thời gầm lên một tiếng. Tiếng gầm này là hắn chủ đích, nén tới sáu thành công lực vào đó. Ngay cả những bậc cao thủ như Thiết Liên Đàm, Lưu Đạo Nhân, Thiên Huyền đạo nhân đều ù tai cả lên, đầu váng mắt hoa, phải cố gắng lắm mới vận công trấn tĩnh được lại. Nhưng cũng nhờ thế mà hành động Quảng Mục Thiên ném Đông Lai tẩu thoát đi không một ai có thể trông thấy được.

Chỉ thấy tiếp theo, một loạt tiếng nổ "Ầm Ầm" vang lên dữ dội, khiến toàn bộ Hư Thiên Thành, Hắc Vân Thành đều chao đảo, rung lắc như muốn sụp đổ. Tiếng nổ kia diễn ra một hồi lâu mới chấm dứt. Theo đó, một cột khói hình nấm màu đen bốc lên nghi ngút. Đám Phong Hỏa Ma Đạn này sức công phá thật mãnh liệt, cũng may là Lưu Đạo Nhân chỉ cho đám đệ tử tập trung ném vào một chỗ. Chứ nếu không không cẩn thận ném lệch ra thì những người xung quanh cũng phải chịu vạ lây bị nổ chết.

••••••

Tại cổng phía Nam của Hư Thiên Điện, một thân ảnh bước ra từ đống đổ nát của một tòa nhà, chính là Đông Lai bị Quảng Mục Thiên ném tới đây. Lúc này lão mới chật vật đứng dậy, cùng khi đó tiếng nổ kia vừa dứt. Hai mắt Đông Lai tỏa ra sát khí kinh người, hai nắm đấm siết chặt, gầm nhẹ trong cổ họng:

"Phong Hỏa Ma Đạn! Kim Bối Khắc, ta với ngươi đời này không đội trời chung!"

Phong Hỏa Ma Đạn này chính là của Hỏa Long Đại Ma Đạo Sư - Kim Bối Khắc. Nếu Quảng Mục Thiên nhớ ra thì đám châu này cũng tương tự như Phá Diệt Lôi Châu của Đan Tâm - Diệt Thế Lôi Đại Ma Đạo Sư từng cho Tiểu Lôi (Thiểm Điện Lôi) ăn qua. Mỗi Đại Ma Đạo Sư đều có thể chế tạo một loại khỏa châu như thế, dùng để phòng thân. Tuy sức công phá đều giống nhau, nhưng tính chất lại hoàn toàn khác biệt.

••••••Khi khói đen vừa tản, một cái hố sâu hoắm hiện liên trước mắt ba người Lưu Đạo Nhân. Cái hố này sâu không thấy đáy, hiển nhiên do cú oanh tạc vừa rồi quá khủng bố. Thiên Huyền đạo nhân nhíu mày, hỏi:

"Hắn chết rồi sao?"

Lưu Đạo Nhân hừ một tiếng, nói:

"Phong Hỏa Ma Đạn của bổn tọa phải mất rất nhiều tiền bạc mới mua lại được. Uy lực cường hoành như thế thì hắn sống sao nổi! Hừ hừ, công lao diệt Cửu Long ngày hôm này về tay bổn tọa rồi. Các ngươi muốn húp cháo cũng chẳng được nữa đâu."

Thiết Liên Đàm đứng khoanh tay chỉ trầm mặc chứ không thèm đáp. Thiên Huyền đạo nhân khuôn mặt từ lâu đã trầm xuống, chợt lão vung tay chộp ngay một tên đệ tử đứng gần đó, nói:

"Ngươi xuống coi thử hắn sống hay đã chết! Nhớ là sống phải thấy người, chết phải thấy xác."

Dứt lời tay phải liền vận lực, quăng tên đệ tử kia xuống hố.

Tên đệ tử kia chỉ kịp kêu một tiếng "ahhh..." đầy hoảng sợ.

••••••

Cùng lúc đó, tại phủ võ lâm minh chủ. Một mảnh tan hoang, chỉ thấy chính giữa sân có hai thân ảnh đang quyện vào nhau thành một đoàn, xung quanh kình phong rít lên veo véo, hiển nhiên hai người này đang có một trận tử đấu thật hung hiểm. Nếu cố gắng nhìn kỹ hơn thì hai thân ảnh, một người trong đó chính là Minh Chủ Võ Lâm, Lâm Ngọc Quân. Người còn lại kia là Thống Lãnh Tà Phái Phi Hoằng.

Chỉ nghe Lâm Ngọc Quân vừa sử ra một đấm chính là tuyệt học bình sinh của y, Phá Thần Quyền. Miệng đồng thời hét lên đầy vẻ giận dữ, mắng:

"Phi Hoằng lão tặc! Ngươi đây là có ý gì? Chẳng lẽ ngươi tựu muốn giết ta hay sao? Nếu ngươi cứ ép ta như thế, cũng đừng trách ta tuyệt tình không nể mặt."

Phi Hoằng cười lạnh, nghiêng người né chiêu rồi phản kích một chiêu thật hiểm độc, đoạn đáp:

"Ha ha ha... Bổn Thống Lãnh lại sợ quá cơ! Bất quá hôm nay tâm tình ta khá tốt nên sẽ không giết ngươi đâu. Nhưng sẽ có người khác thay ta làm chuyện đó."
Ầm!

Đúng lúc này, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Lâm Ngọc Quân bất giác kinh sợ, không dám ham chiến vội thối lùi về sau, tâm thần hướng vụ nổ kia mà cảm ứng đến. Chợt lão giật bắn mình, thốt lên:

"Là Cửu Long ư!?"

Phi Hoằng cười ha hả, nói:

"Đúng thế đây! Chính phái tồn tại cũng do Cửu Long. Diệt cũng tại Cửu Long."

Lâm Ngọc Quân giờ này mà còn không nhận ra âm mưu của Phi Hoằng nữa thì cũng uổng với cái chức vị Minh Chủ Võ Lâm. Lão bất giác cười lớn, nói:

"Ngày xưa Cửa Long bị Chính Tà vây công, một ngàn người còn chẳng thấm vào đâu. Bây giờ chỉ có ba trăm, bốn trăm tên tép riu thì làm sao thắng cho nổi."

Phi Hoằng đáp:

"Bổn tọa cũng chẳng trông chờ vào ba tên phế vật kia làm gì. Hậu chiêu thực sự còn ở phía sau. Chỉ đáng tiếc ngươi không có cơ hội nhìn thấy được."

Lâm Ngọc Quân hỏi:

"Quả nhiên Thống Lãnh Tà Phái trí tuệ hơn người. Ngay cả đệ tử Chính Phái cũng mưu toan cho được. Thật khiến bổn tọa khâm phục không thôi. Bất quá ngươi dựa vào đâu mà dám khẳng định Cửu Long sẽ ra tay với bổn tọa?"

Phi Hoằng cười lạnh, đáp:

"Con người sinh ra đều có dục vọng. Đám Lưu Đạo Nhân, Thiết Liên Đàm kia... Bên ngoài đều tỏ vẻ thanh nhã, nhưng ai biết trong thâm tâm bọn họ nghĩ gì? Ta chỉ mở vài lời dụ dỗ, cho bọn hắn cái chức Minh Chủ làm thù lao. Bọn hắn liền đồng ý bán mạng cho ta rồi. Ha ha ha... Còn về chuyện Cửu Long ư? Ngươi biết hắn muốn lấy Huyền Vũ Phá Thiên Cung về làm gì không?"

Lâm Ngọc Quân trầm mặc suy nghĩ chút rồi nói:

"Ta có nghe được, lúc ở ngoài Hắc Vân Thành hắn có cứu một Tinh Linh Tộc khỏi tay võ sĩ. Sau đó cách vài hôm thì hắn tham dự Đại Hội Võ Lâm. Hẳn là muốn lấy cây thần cung kia về tặng người kia đi."

Phi Hoằng gật đầu, đáp:

"Chính thế, người mà hắn muốn tặng thần cung. Hiện đang nằm trong tay ta. Nếu ta dùng người kia uy hiếp hắn thì liệu sẽ như thế nào?"

Lâm Ngọc Quân không cho là đúng, nói:

"Ngươi nghĩ Quảng Mục Thiên sẽ vì một nữ nhân mới quen biết mà bán đi danh dự của chính hắn ư? Coi bộ Phi Hoằng ngươi quá xem trọng chuyện kia rồi đấy. Cẩn thận không kẻo lại lật thuyền trong mương."

Phi Hoằng ngẩng đầu cười ha hả, nói:

"Không không, ngươi nói sai rồi. Cơ bản lúc đầu ta cũng chẳng có ý định bắt cô ta uy hiếp gì đâu. Nhưng khi dùng thuật *sưu hồn tra hỏi thì mới phát hiện ra một bí mật động trời. Ta dám khẳng định với ngươi rằng, nếu ta lấy tính mệnh cô gái kia uy hiếp Cửu Long. Cho dù là bảo hắn ăn cứt hắn cũng phải mở miệng mà ăn."

(Sưu hồn ở đây không phải là sưu hồn thuật giống như trong tiên hiệp đâu nhé!)

Lâm Ngọc Quân thấy Phi Hoằng khẳng định tự tin như thế, trong lòng đã bắt đầu dao động.

Chương 70: Đồ Long kiếm trận

Tên đệ tử xấu số bị Thiên Huyền đạo nhân không hề thương tiếc, túm lấy gáy rồi quẳng xuống phía dưới. Đám người xung quanh đều cảm thấy sống lưng lạnh toát, không ai ngờ được rằng một lão đạo nhân dáng vẻ bên ngoài tiên phong đạo cốt mà bên trong lại âm hiểm độc địa như thế. Chỉ có Thiết Liên Đàm cùng Lưu Đạo Nhân mới thầm hiểu rằng, nếu không làm như vậy, người chết rất có thể sẽ là bọn hắn.

Bất quá, tên đệ tử kia rớt xuống hố một hồi lâu cũng không thấy có động tĩnh gì. Khiến Lưu Đạo Nhân sắc mặt chợt trở nên khó coi, lão vừa nãy lời nói vô cùng tự tin, đinh ninh rằng Phong Hỏa Ma Đạn của mình rất lợi hại. Nếu Cửu Long còn sống sau pha vừa rồi, chẳng phải lão sẽ mất mặt với các đồng đạo lắm sao? Nghĩ thế, Lưu Đạo Nhân cắn răng, bèn đánh bạo một phen, men men tiến sát lại gần cái hố. Những tay hảo thủ võ lâm như Lưu Đạo Nhân tâm thần vốn rất cẩn mật. Khi lão tiến lại sát cái hố thì đã âm thầm quán chú khí công vào trường kiếm của mình, phòng thủ môn hộ thật chặt, đề phòng Quảng Mục Thiên ở dưới đột nhiên ám toán.

Bỗng nhiên, một vật to lù lù màu trắng bóc từ dưới hố vụt lên, thế bay cực kỳ mau lẹ. Lưu Đạo Nhân tuy tâm thần hoảng hốt, nhưng lão đã sớm có đề phòng, vội giơ kiếm lên bổ liền năm sáu nhát về phía trước. Mấy cú bổ này của lão tích súc nội lực nãy giờ, nên kình phong bắn ra ghê gớm lắm. Cái vật màu trắng kia như đậu hũ, bị kiếm phong chém đứt làm mấy chục mảnh, đồng thời một chất dịch màu đỏ bắn ra tung tóe. Lưu Đạo Nhân vốn cách vật kia không xa, bị chất dịch kia văng trúng mắt. Lão trong bụng hoảng sợ không thôi, còn tưởng là Quảng Mục Thiên tung độc dược, liền la toáng lên:

"Chết tiệt, ta bị ám toán. Mau mau đem giải..."

Nhưng lời của lão còn chưa nói xong thì một vật khác, kích cỡ khoảng bằng quả dưa leo (dài tầm 6 - 7cm, đường kính 3cm) đột nhiên bay vụt thật nhanh, nhét tỏng vào miệng Lưu Đạo Nhân, khiến lão ú ớ không phát thành tiếng. Lưu Đạo Nhân chỉ cảm thấy vật trong miệng mình mềm mềm, nhưng mùi xú khí cùng huyết tanh bốc lên nồng nặc. Hiển nhiên vật này là một bộ phận bẩn thỉu nào đó trên cơ thể người.

Lúc này, Lưu Đạo Nhân cảm thấy hai tròng mắt không đau nhức như trong tưởng tượng. Liền hiểu ngay đây không phải độc dược gì sất, hơn nữa có mùi tanh tưởi, hẳn là máu huyết của người nào đó bắn trúng mắt mình. Lão khi đó mới định thần bình tĩnh lại, vội khạc nhổ vật trong miệng ra, rồi lấy tay áo lau chùi đi chất dịch trên mặt.

Thiết Liên Đàm cùng Thiên Huyền đạo nhân chứng kiến toàn bộ tràng cảnh vừa rồi. Trên khuôn mặt khẽ co giật vài cái, biểu tình trông thật khó coi. Bọn họ nãy giờ không phải không ra tay trợ giúp, mà tốc độ bắn tới của vật kia quá nhanh, Lưu Đạo Nhân cũng chưa xem đó là vật gì thì đã chém bừa rồi. Hơn nữa, biến cố xảy ra cũng thập phần bất ngờ, cho dù bọn họ là hảo thủ số một số hai võ lâm đi nữa cũng chắc gì phản ứng kịp.

Lưu Đạo Nhân hai mắt sáng tỏ trở lại rồi, vội quay ra nhìn xem người bị mình chém vừa rồi là ai. Chỉ thấy đó là một người toàn thân be bét máu, do bị mấy nhát chém vừa rồi nên cơ thể đã không còn nguyên vẹn, lòng phổi tim cật lòi tuột hết cả ra. Lưu Đạo Nhân cố quan sát mặt người nọ thì chợt nhận ra, đó chính là tên đệ tử vừa nãy bị Thiên Huyền đạo nhân ném xuống. Đoạn lão quay ra, vừa lúc thấy một khúc thịt dài dài, chính là vật mà mình vừa khạc nhổ ra. Khuôn mặt Lưu Đạo Nhân chợt đen như đít nồi, tâm trạng uất ức phẫn hận đến cực điểm. Thì ra cái vật mà Lưu Đạo Nhân vừa nhổ ra, chính là một cái dương căn.=))) (T/g: Biến thái vl)

Đột nhiên, bên mé tả một giọng cười chế giễu vang lên:

"Thật là không ngờ được, Chưởng Môn Thiên Đạo Môn uy danh lừng lẫy khắp võ lâm, mà lại có sở thích kỳ quái như vậy. Tại hạ bái phục, bái phục nha."

"Kẻ nào!"

Lưu Đạo Nhân hai mắt như tóe lửa, vội quay sang nhìn xem là ai. Thì hóa ra đó chẳng phải Quảng Mục Thiên hay sao? Chỉ thấy lúc này Quảng Mục Thiên mặc trên người một bộ trường bào màu xanh nhạt, chính là của tên đệ tử lúc nãy bị Thiên Huyền đạo nhân ném xuống hố.

Thì ra, khi Quảng Mục Thiên bị Phong Hỏa Ma Đạn oanh tạc xuống hố sau. Hắn tuy là có thần công Kim Cang Bất Hoại hộ thể trên người, nhưng đối mặt với một lượng lớn Phong Hỏa Ma Đạn lợi hại như thế. Nói không bị thương cũng chỉ là lừa người mà thôi. Chỉ thấy vết thương trên cơ thể hắn chằng chịt, khiến bộ trường bào vốn một màu xanh nhạt nay lấm tấm từng mảng màu đỏ màu hồng, trông thật quỷ dị làm sao.

Nói tới chuyện khi Quảng Mục Thiên rớt xuống hố, quần áo trên người cũng bị đốt thành tro bụi. Đang lúc luống cuống chẳng biết làm sao thì đúng lúc này từ trên lại rơi xuống một tên đệ tử của Thiên Huyền Cung. Quảng Mục Thiên trong lòng mừng rỡ, vội đánh ngất tên kia rồi tráo lấy quần áo. Xong rồi vận lực ném tên đệ tử kia lên trên. Ý hắn vốn chỉ là muốn làm mất mặt Thiên Huyền Cung một phen cho đã cơn tức mà thôi. Nào ngờ mọi chuyện lại xảy ra tốt hơn dự liệu của hắn gấp nhiều lần. Hơn nữa, cái quả Lưu Đạo Nhân ngậm cái dương v*t kia trong miệng quả đúng là cực phẩm trên cực phẩm. Khiến hắn đang bị trọng thương cũng không nhịn nổi mà bật cười thành tiếng.

Lưu Đạo Nhân khí giận công tâm, mặt mũi mất hết trước mặt bao nhiêu người như vậy. "Ọc" một tiếng, liền phun ra một ngụm tiên huyết, đoạn gầm lên:

"Cửu Long, bổn tọa không giết chết ngươi thì không thỏa được mối hận này. Hôm nay nếu không phải ta chết thì ngươi vong!"

Nói rồi trường kiếm soạt một tiếng đâm thẳng tới.

Thường có câu "Giận quá mất khôn." Lưu Đạo Nhân một đời anh minh thần võ, nay bị khí giận công tâm mất kiểm soát. Thậm chí lão cũng không thèm phòng thủ, chiêu nào chiêu nấy đánh tới đều là sát chiêu, quyết liều mạng với đối phương.

Chỉ thấy một vùng kiếm mang lập lòe, ánh sáng bắn ra bốn phía, kình phong rít lên veo véo. Xung quanh chín, mười trượng đều bị kiếm phong bao phủ. Lưu Đạo Nhân lúc này giận quá rồi, nào quan tâm ai ở bên cạnh nữa đâu. Chỉ nhìn chằm chằm Quảng Mục Thiên mà chém loạn, đám đệ tử phụ cận xung quanh dính vạ lây tránh không kịp liền bị kiếm của lão chặt làm mấy trăm mảnh. Lưu Đạo Nhân mặc dù kiếm thuật tinh diệu, nhưng tâm thần nổi nóng làm mất cái khôn của người học võ. Chiêu thế của lão đầy vẻ lăng lệ mà không hề biết biến ảo, chỉ quyết lấy lính mạng đối phương. Còn Quảng Mục Thiêm tuy bị Phong Hỏa Ma Đạn oanh tạc trọng thương. Nhưng ứng đối với một Lưu Đạo Nhân nổi điên chém bừa như này còn đủ sức dư giả.
Đột nhiên, Lưu Đạo Nhân hơi cúi người xuống, kiếm chiêu đột nhiên biến đổi, từng vầng kiếm quang vùn vụt như một con linh xà sống động, huyễn ảo vô định. Quảng Mục Thiên thấy kiếm pháp đối phương âm hiểm độc địa quá mức, vội dùng khinh công nhảy lùi về sau né tránh. Chợt thanh kiếm trong tay Lưu Đạo Nhân uốn lượn một vòng, dường như dài thêm ra ba, bốn trượng tiếp tục đâm đến. Quảng Mục Thiên cho dù võ công giỏi đến mấy cũng đâu ngờ được biến cố này xảy ra.

Thanh kiếm kia đột nhiên dài ra, lại uốn lượn mềm dẻo như nhuyễn tiên, quả là binh khí kỳ lạ nhất mà Quảng Mục Thiên từng thấy. Bất chợt, hắn nhớ tới một chuyện, tâm thần kinh ngạc bất giác hô lên:

"Kim loại có thể biến ảo đa dạng, là Huyền Tinh Thần Thiết đấy sao?"

Lưu Đạo Nhân cười lạnh, đáp:

"Hừ, ánh mắt không tệ, kiếm này có tên Huyền Linh Tinh Thần Kiếm. Chính là binh khí độc môn của bổn tọa, được rèn từ Huyền Tinh Thần Thiết. Có thế biến ảo đa dạng. Muốn dài muốn ngắn, muốn cong muốn thẳng đều tùy tâm sở dục. Hôm nay Cửu Long ngươi nhất định phải chết dưới kiếm của bổn tọa!"

Nói tới Huyền Tinh Thần Thiết, đó là một thứ kim thiết kỳ dị bậc nhất trên đời. Dẻo không ra dẻo, cứng không ra cứng. Dùng để chế tạo binh khí thập phần khó khăn. Tuy nhiên loại kim thiết này còn có một đặc tính kỳ dị, khiến người trong võ lâm ưa chuộng. Chính là khả năng biến ảo khôn lường. Bởi thế nên Đường gia mới tìm mọi cách mua kim thiết này về chế tạo ám khí giấu trong người. Lúc bình thường có thể hóa thành nội giáp mặc trên người, lúc cần thiết thì hóa ra kiếm tấn công địch nhân, thực lợi dụng vô cùng.

Quảng Mục Thiên hai mắt ngưng trọng nhìn thẳng vào mũi kiếm đối phương, ngón tay khẽ co lại, đợi mũi kiếm sắp phóng tới liền búng một phát. Chỉ nghe "bùng" một tiếng vang dội. Hổ khẩu Lưu Đạo Nhân rách toạc, máu chảy ra đầm đìa. Lão đau quá liên kêu lên một tiếng "ah..." rồi lùi liền năm bước về sau.

Thiết Liên Đàm thấy Lưu Đạo Nhân đến vật này cũng đã đem ra dùng rồi mà không làm gì được đối phương. Trong lòng âm thầm sợ hãi. Thiên Huyền đạo nhân đứng một bên cũng tỏ vẻ ngưng trọng. Thiết Liên Đàm hít sâu một hơi, hiểu ngay là mình cũng chẳng thể giấu được con át chủ bài nữa. Đoạn ngẩng đầu hô lên:

"Mau ra đây đi!"

Lão vừa dứt lời, từ trên mái nhà nhảy xuống chín người. Chín người này phục sức y hệt nhau, tướng mạo như đúc ra từ một khối. Điểm đặc biệt là trên tay mỗi người đều cầm một thanh kiếm, huyết khí tỏa ra nồng nặc vô cùng.

Quảng Mục Thiên vừa thấy chín người này liền giật mình, ánh mắt có chút mê mang bất định. Nhưng lát sau, hắn chợt ngửng đầu lên trời cười lớn, nói:
"Hay cho Thần Kiếm Môn. Hay cho Đồ Long Kiếp Kiếm Trận. Thiết Liên Đàm ngươi thật giỏi lắm!"

Thiết Liên Đàm sắc mặt không đổi, đáp:

"Được Cửu Long mở lời khen ngợi, ngày hôm nay tại hạ có chết tại đây cũng không nuối tiếc."

Quảng Mục Thiên ánh mắt sáng quắc, liếc sang hỏi:

"Thế là ngươi học được công phu của mấy tên kia rồi?"

Thiết Liên Đàm gật đầu đáp:

"Cũng xem như vậy đi. Tại hạ một thân công phu cũng từ đó mà học được. Đồng thời cũng nhận lời ủy thác báo thù. Người trong giang hồ, thân bất do kỷ, Cửu Long chớ trách."

Thì ra chín thanh kiếm mà chín người vừa rồi cầm trên tay chính là binh khí của Cửu Thần Long, được bán đấu giá lúc trước. Xem ra đã được Thần Kiếm Môn mua lại với giá tiền cao. Vốn là chín thanh Long kiếm này mua về cũng vô dụng. Nhưng Thiết Liên Đàm không biết từ đâu nhặt được một cuốn bí kíp kiếm trận, có tên là "Đồ Long Kiếm Trận". Uy lực cực cao, kết hợp với chín thanh kiếm này phải nói là thiên y vô phùng.

Người đời đều biết Quảng Mục Thiên diệt Cửu Thần Long, nhưng lại không biết rõ diễn biến bên trong như thế nào.

Bất quá, Thiết Liên Đàm lại hiểu rất rõ. Bởi vì trong cuốn bí kíp Kiếm Trận kia, có một đoạn di thư được viết bằng máu như sau:

"Ta họ Hoàng, tự Mặc Linh, chính là một vị trong Cửu Thần Long. Nay sa cơ lỡ vận, bị một tên tiểu tử Tà Phái hạ độc thủ. Trước khi quy thiên liền để lại một ít đồ vật, hậu thế nếu ai nhặt được cũng xem như là người hữu duyên.

Trong đây có bí kíp kiếm trận, cùng sở học một đời của chín huynh đệ bọn ta. Nếu tu luyện thành, xưng bá võ lâm cũng chẳng phải nói chơi. Đáng tiếc một điều rằng, tư chất chín huynh đệ bọn ta có hạn, mỗi người chỉ luyện được một phần trong đó. Tuy vậy, bọn ta vẫn có thể uy chấn giang hồ, lập ra danh hiệu Cửa Thần Long khiến người người kinh sợ.

Tên tiểu tử Quảng Mục Thiên kia biết điều đó, nếu đối chiến trực diện ắt bị chín người bọn ta sử Kiếm Trận băm hắn nát ra như tương. Tên chó chết kia liền âm thầm hạ thủ từng người, khiến Cửu Thần Long tâm thần rã rời, không phát huy được thực lực chân chính. Người đời chỉ biết hắn đánh bại chín huynh đệ bọn ta, nhưng lại không biết rằng huynh đệ bọn ta có Kiếm Trận siêu việt. Ngay cả con lừa trọc Không Trí cũng có thể diệt sát trong chớp mặt. Tên chó chết kia làm sao mà có thể xứng làm đối thủ? Ta không cam tâm a...

Thôi, viết đến đây ta đã kiệt lực. Nếu kẻ nào nhặt được những vật này, có thể xem như là đồ đệ của chín huynh đệ bọn ta. Hãy thay chúng ta báo thù, nếu không trời tru đất diệt, vạn kiếp bất phục. Nhớ lấy, nhớ lấy!"

Nhớ lại những lời viết trong di thư, Thiết Liên Đàm lại thở dài một hơi. Hắn thực sự không muốn gây chiến với Cửu Long, Quảng Mục Thiên. Nhưng hắn nổi danh như bây giờ, hoàn toàn là nhờ vào những bí kíp kia. Tuy biết Cửu Thần Long chẳng phải dạng gì tốt đẹp, nhưng võ công của bọn họ thật lợi hại vô cùng. Nay đã học thành tài, nghĩ lại những lời nguyền rủa phía dưới lại khiến tâm can Thiết Liên Đàm không an tâm. Thế nên lão âm thầm đào tạo một chi lực lượng trung tâm, cũng chính là vì ngày hôm nay. Chỉ cần giết được Quảng Mục Thiên thì lời nguyền kia cũng sẽ theo đó mà biến mất. Hơn nữa với võ công hiện tại của lão, cộng thêm Đồ Long Kiếm Trận này, xưng bá trong hàng ngũ môn đồ Chính Phái cũng chỉ trong chớp mắt mà thôi. Đây cũng chính là dã tâm mà Thiết Liên Đàm ấp ủ bấy nhiêu năm.

Cửu Thần Long gồm có chín người, mỗi người một tài một vẻ. Dung nhập vào kiếm trận, lấy tài của mình mà khắc chế địch nhân. Ở trong kiếm trận, Quảng Mục Thiên chỉ thấy cơ thể trầm xuống, tựa như đeo cả ngọn núi sau lưng, hành động càng ngày càng chậm chạp. Hơn nữa vừa rồi hắn bị Phong Hỏa Ma Đạn oanh trọng thương, bây giờ lại đối đầu với kiếm trận lợi hại như thế này nữa. Tình thế đã dần bắt đầu đi vào thế hung hiểm. Chín thanh Long Kiếm trong tay chín tên đệ tử kia thúc sử mỗi lúc lại càng gấp, trên thân kiếm càng là tuôn ra khôn cùng kiếm khí, tử sắc, bạch sắc, kim sắc, quang hoa lóe lên chói mắt, chung quanh mọi nơi chỉ nhìn thấy chín đoàn ánh sáng lộn xào, hoành quán bát phương, thậm chí ngay cả Quảng Mục thiên ở giữa vòng chiến cũng nhìn không rõ ràng lắm.

Thiên Huyền đạo nhân đứng bên ngoài quan sát mà kinh sợ không thôi, thầm nghĩ bụng:

"Kiếm trận này thật lợi hại làm sao. Nếu thay ta vào chỗ của Cửu Long, chỉ cần thời gian nửa tách trà, hẳn là sẽ bị kiếm trận kia băm nát ra như tương. Cửu Thần Long trước kia xưng vương xưng bá võ lâm cũng chẳng phải nói láo."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau