GIANG HỒ DỊ GIỚI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Giang hồ dị giới - Chương 56 - Chương 60

Chương 56: Phật tướng xuất thế!

Phật tướng xuất thế, đệ nhất nhân Thiếu Lâm.

-o0o-

Quảng Mục Thiên bắt trúng luân không, khiến đáy lòng của mọi người bốn phía phức tạp. Ngay cả Đường Vấn Tâm cùng Triệu Nhã Hinh cũng phải thầm than vận khí của hắn quá tốt. Đó còn là chưa kể đến những thí sinh khác đang nhìn Quảng Mục Thiên với con mắt ghen ghét đố kỵ.

Đám người xung quanh quan chiến cũng nghĩ như thế. Vốn là, ai cũng tưởng rằng tiểu tử Đổng gia hóa thành Ma Thú bị phát rồ, mất hết lý trí. Không tấn công mà quay đầu bỏ chạy. Nên trận thắng của Quảng Mục Thiên hoàn toàn là do may mắn. Chứ từ đầu tới cuối hắn chưa ra một chiêu nửa thức nào cả.

Bây giờ Quảng Mục Thiên lại cầm trúng thăm luân không miễn chiến. Nếu không phải là Hoàng Bá Đạo làm trọng tài chủ trì, thì chắc hẳn ở đây, ai cũng sẽ nghĩ rằng có người gian lận.

Lúc này, Quảng Mục Thiên nhãn nhã ngồi trên khán đài quan sát hai mươi cặp đấu diễn ra.

Cũng may là Lưu Hàn Diệp cùng Trương Ngọc Liên không tới, nên những đối thủ tiếp theo cũng không uy hiếp được Triệu Nhã Hinh cùng Đường Vấn Tâm.

Bất quá, điều khiến mọi người không ngờ tới. Chính là Đường Vấn Tâm lại thua dưới tay Bắc Văn Minh của Bắc Văn gia tộc.

Nguyên lai Bắc Văn Minh từ nhỏ luyện Bạch Hổ quyền, thành thử nội công cương mãnh. Đánh nhau trực diện trên đất bằng nên nắm nhiều lợi thế, chẳng khác gì hổ mọc thêm cánh.

Còn như Đường Vấn Tâm thì luyện ám khí, lấy xuất kỳ bất ý làm cơ sở. Đánh nhau quang minh chính đại không phải là sở trường. Cộng thêm tuổi của hắn thua Bắc Văn Minh tới bảy năm, khí công tu tập chênh lệch cũng không hề nhỏ. Nên trận thua này cũng không nằm ngoài dự đoán của Quảng Mục Thiên. Nếu có trách thì chỉ trách vận khí của Đường Vấn Tâm quá đen mà thôi.

Còn phía đối thủ của Triệu Nhã Hinh chính là Huyền Từ của Thiếu Lâm tự.

Lúc trước Quảng Mục Thiên cũng từng nghe Triệu Nhã Hinh nói qua về người này. Bảo rằng Huyền Từ chính là cao thủ trẻ tuổi nhất của Thiếu Lâm tự, đồng thời cũng là đệ tử chân truyền của Không Trí đại sư.

Nếu xét ra, võ công của y còn lợi hại hơn Lưu Hàn Diệp hay là Trương Ngọc Liên... Nhưng từ xưa tới nay, đệ tử Thiếu Lâm vốn không tranh cường háo thắng với các thế lực giang hồ. Nên chưa có trận đấu nào khiến Huyền Từ phải tung ra hết sức lực cả. Thành thử, cả giang hồ đều biết Huyền Từ rất mạnh, nhưng mạnh tới nhường nào thì còn là một bí ẩn chưa giải đáp.

Bất quá, Triệu Nhã Hinh thân là nữ nhân, rất biết cách để khắc chế Huyền Từ, dành lấy phần thắng. Chuyện đó là từ chính miệng nàng nói ra.

Quảng Mục Thiên chú ý quan sát, thấy tiểu hòa thượng này tầm hai mươi tư tuổi. Có khuôn mặt tròn, hai tròng mắt màu lam nhạt. Lông mày dài, thẳng mà rậm. Hai tai thõng dài xuống dưới, thoạt nhìn bề ngoài có vẻ phúc hậu. Giữa khoảng chót trán trên đỉnh đầu tiểu hòa thượng nổi lên một cục tròn rất kỳ dị, theo Phật môn gọi là "ô sắc nị ca" (Nhục Kế) là tướng thứ ba mươi hai của Thế Tôn.

Người ngoài nhìn vào đều thấy dáng vẻ tiểu hòa thượng này rất kỳ lạ, tưởng chừng như Phật Như Lai hóa thành.

Bất quá, trong lòng Quảng Mục Thiên lại một mảnh kinh ngạc, thầm nghĩ:

"Phật tướng xuất thế! Từ khi nào mà Thiếu Lâm tự lại xuất hiện một nhân vật bực này."

Trong lúc hắn đang ngạc nhiên thì phía dưới này hai người kia đã bắt đầu động thủ.

Triệu Nhã Hinh cùng Huyền Từ đều là cao thủ khí công, nên cả hai người đều không ai sử binh khí.

Chỉ thấy, Huyền Từ vừa sấn tới gần liền lập tức dùng cầm nã thủ cùng quyền cước áp chế đối phương. Y không hổ là một tay võ công cao cường, vừa ra chiêu là cực nhanh. Tay trái y vụt ra như ánh chớp, sử một chiêu trong Niêm Hoa Cầm Nã Thủ, tay phải tung một quyền trong La Hán Phục Hổ Quyền.

Phía bên Triệu Nhã Hinh lại am hiểu chưởng pháp hơn cả, võ công không sánh lại Huyền Từ, dĩ nhiên là đánh không lại. Nàng phải liên tục thối lui về sau. Lúc cấp bách, nếu không may thất thủ, Triệu Nhã Hinh liền đưa bộ vị nhạy cảm của mình ra hứng đòn của đối phương.
Tỉ như Huyền Từ dùng Bát Nhã Chỉ toan điểm vào huyệt Trung Phủ bên vùng vai. Thì Triệu Nhã Hinh lại cố nhích người lên, sao cho y điểm trúng huyệt Kỳ Môn hoặc huyệt Nhũ Căn của mình. (Hai huyệt này nằm ở ngực.)

Phải hiểu là, Phật môn nói chung hay Thiếu Lâm tự nói riêng có "tam đại giới luật". Trong đó, dâm giới cùng sát giới là hai giới luật khắc nghiệt nhất. Tuy nói là giao thủ trên lôi đài. Nhưng nếu Huyền Từ chạm phải bộ vị nhạy cảm của Triệu Nhã Hinh hoặc không may diệt sát nàng, thì cũng coi như là đã vi phạm một trong hai giới luật nọ.

Vậy nên chiêu thức của Huyền Từ còn chưa kịp sử hết thì đã hoảng hốt vội thu tay về. Các sát chiêu cũng không tài nào mà đánh ra được.

Đây chính là kế sách của Triệu Nhã Hinh, khai thác điểm yếu của đối phương. Hay cũng chính là lấy giới luật của Thiếu Lâm ra làm tấm chắn cho mình vậy. Tuy hành động này của nàng có chút không quang minh chính đại, nhưng để dành chiến thắng không thể không sử dụng biện pháp này.

Huyền Từ bất đắc dĩ, thấy quyền cước đánh không được, đành nhảy lùi về sau, đoạn niệm phật hiệu rồi nói lớn:

"Đắc tội rồi!"

Dứt lời, hai tay Huyền Từ như múa như vẽ trên không trung. Nào là Kim Cương Chưởng, Long Tượng Ban Nhược Chưởng, Đại Lực Kim Cang Chưởng.

Chỉ trong một hơi, Huyền Từ đánh liên hoàn ba chưởng liền, phá không phóng tới, chẳng khác gì ba làn sóng liền nhau, sóng sau xô sóng trước, chưởng nọ đè chưởng kia khiến sức mạnh tăng lên gấp bội. Hơn nữa, nội lực của y hùng hậu, chưởng lực đánh ra tiếng vang ầm ầm như sấm nổ, khiến mọi người xung quanh quan chiến đều tái xẩm mặt mày. Ai nấy đều nghĩ bụng:

"Huyền Từ này là cao thủ trẻ tuổi nhất của Thiếu Lâm quả không có sai. Nếu đánh lộn với Lưu Hàn Diệp của Thiên Đạo môn thì chưa biết ai thắng ai bại đâu."

Bất quá, dường như Triệu Nhã Hinh cũng đã lường trước điều này. Nàng vũ động Băng Tâm Liệt Diễm chưởng của mình để đối lại tam chưởng của đối phương.

Tuy là khí công của Huyền Từ cao cường hơn. Nhưng Triệu Nhã Hinh là khí công cùng ma pháp kết hợp. Ma pháp của nàng bù vào chỗ thiếu sót của khí công.

Ầm ầm ầm...

Tứ chưởng đụng nhau phát ra từng chập tiếng nổ rùng rợn. Hỏa diễm cùng băng tuyết như những cánh bướm phấp phới bay đầy trời.Cảnh tượng trên lôi đài trông thật hoa lệ vô cùng. Ai nấy không nhịn được mà cùng Ồ lên đầy kinh ngạc.

Trong tiếng kêu la kinh ngạc của đám người, phía dưới lôi đài Huyền Từ cùng Triệu Nhã Hinh đã đứng cách xa nhau ra.

Chỉ thấy, Huyền Từ khẽ cúi đầu, lễ độ nói:

"Nữ thí chủ đây là làm khó tiểu tăng hay sao?"

Triệu Nhã Hinh không mặn không nhạt, đáp:

"Ý của đại sư là gì? Thứ cho ta không hiểu?"

Huyền Từ đáp:

"Thí chủ lấy giới luật của Thiếu Lâm làm tấm chắn cho chính mình. Đó không phải là làm khó tiểu tăng hay sao?"

Triệu Nhã Hinh ồ lên một tiếng, đoạn nói:

"Huyền Từ đại sư nói như vậy là không đúng rồi. Trong chiến đấu thực sự, khai thác điểm yếu của đối phương mới là cốt lõi của chiến thắng. Chẳng lẽ không ai nói điều này với các hạ hay sao?"

Huyền Từ lắc đầu, đáp:

"Tuy là vậy, nhưng đây chỉ là tỷ thí thông thường. Đâu cần dùng đến mưu kế như thế?"

Triệu Nhã Hinh lạnh nhạt đáp:

"Các hạ coi đây là tỷ thí thông thường, nhưng tiểu nữ lại không xem như vậy. Trận đấu này, nhất định ta phải thắng."

Huyền Từ thấy đối phương cương quyết như vậy. Hiểu là dù có đánh tiếp mình cũng chỉ bó chân bó tay không dám ra đòn nặng. Hơn nữa, trận đấu này đối với y cũng chỉ là tỷ thí bình thường mà thôi, không quá quan trọng.

Còn như Triệu Nhã Hinh thì Huyền Từ dám chắc rằng, mục tiêu của nàng chính là dành lấy đệ nhất, đoạt cuốn Hàn Tâm Thiên Linh quyết. Bởi lúc nãy khi đối chưởng, hắn có thể cảm nhận được rằng ma pháp cùng khí công của Triệu Nhã Hinh đang mất cân bằng. Nếu không chữa khỏi sớm, rất có nguy cơ bị tàn phế cả đời.

Nghĩ vậy, Huyền Từ bèn lên tiếng:

"A di đà phật, nếu nữ thí chủ đã có quyết tâm như vậy. Tiểu tăng cũng không dám ngăn cản. Trận đấu này... tiểu tăng nhận thua."

Huyền Từ vừa nói xong câu này khiến cho toàn trường nhốn nháo cả lên.

Đã edit.

Chương 57: Lại trúng luân không

Sau hậu đài, sư thúc căn dặn.

Dưới sàn đấu, song phương quyết chiến.

-o0o-

Phần lớn những người ở đây đều không mấy ai nghĩ rằng Huyền Từ lại dễ dàng nhận thua như vậy.

Tuy nói là Thiếu Lâm tự không xem trọng phần thưởng. Nhưng bọn họ lại rất chú ý tới mặt mũi. Nếu cứ dễ dàng nhận thua như thế, chẳng phải uy danh bấy lâu nay của Huyền Từ hay thậm chí là của Thiếu Lâm tự sẽ mất đi hay sao?

Thân là người trong cuộc, Huyền Từ cũng không đứng ra giải thích gì thêm. Gã chỉ nói một câu xin hàng, thi lễ với đối phương rồi quay người bỏ đi.

Từ đầu chí cuối khuôn mặt vẫn không biểu lộ tí cảm xúc nào. Dường như đối với Huyền Từ mà nói, thắng thua trong cuộc tỷ thí này không hề quan trọng đó vậy.

Mấy chưởng môn ngồi phía trên bình đài đương nhiên là hiểu rõ nguyên do bên trong. Vẻ mặt bên ngoài của bọn họ không biểu lộ ý tứ gì, nhưng bên trong không ngừng tán dương hai người phía dưới.

Triệu Nhã Hinh lấy giới luật Thiếu Lâm ra làm tấm chắn cho mình, khiến đối thủ không tài nào tiến công được, ấy chính là mưu kế hơn người. Còn Huyền Từ tuy là tỷ võ giao lưu, nhưng không vì thế mà ra tay phạm giới luật của môn phái, ấy cũng chính là phẩm hạnh đức độ.

Trong thời buổi giang hồ loạn lạc như thế này mà tìm kiếm được những nhân tài kiệt xuất như thế. Quả thực là mười phần khó khăn.

Hoàng Bá Đạo lúc này đây tiến lên phía trước, mỉm cười, dõng dạc hô lên:

"Trận đấu này Triệu Nhã Hinh thắng."

Quần hùng xung quanh mặc dù thắc mắc khó hiểu vì sao Huyền Từ không đánh mà hàng, nhưng dù sao kết quả cũng chẳng ảnh hưởng gì tới bọn họ. Vậy nên khi Hoàng Bá Đạo vừa tuyên bố người thắng thì ai nấy đều đứng dậy vỗ tay cổ vũ, hò reo vang dội.

Huyền Từ rời khỏi lôi đài, vừa bước đi được một quãng thì nghe tiếng mọi người hoan hô tên Triệu Nhã Hinh. Y bên ngoài chỉ mỉm cười một cái, trong lòng vẫn trầm lặng như nước. Đoạn vừa bước một chân ra đại môn, cước bộ Huyền Từ chợt dừng lại, tròng mắt màu lam khẽ đảo sang, quan sát toàn bộ thí sinh tham gia tỷ thí lôi đài một lượt.

Trong đầu Huyền Từ lúc này hiện lên câu nói của Không Văn trước lúc lên đài:

"Tiểu Từ, ta dặn con nghe đây! Đấu lôi đài kỳ này có cao nhân mạo danh tham dự. Thân phận người này đặc thù, tốt nhất không đụng chạm đến y thì hơn."

Lúc đó, hắn rất ngạc nhiên, bèn hỏi lại:

"Người này dáng vẻ thế nào, con chưa từng gặp mặt y thì làm sao mà nhận biết được?"

Không Văn cười khẽ, đáp:

"Thiên cơ bất khả lộ. Đến lúc đó chắc con sẽ tự nhận ra."

Nói đến đây trên mặt Không Văn hiện lên chút đắc ý, nói tiếp:

"Con trời sinh pháp tướng Thế Tôn, là thiên tài có một không hai của Phật môn. Nếu người kia thấy được chắc hẳn sẽ một phen kinh ngạc lắm đây!"

Huyền Từ lắc đầu không cho là phải, đáp:

"Phật nói: Thân người chỉ là một túi da hôi thối. Lại nói, bản chất của sắc tướng là vô ngã. Nếu như rũ bỏ được những thứ này mới chân chính hóa thành Phật."

Không Văn giật mình, cười đáp:

"Đúng thế, đúng thế... Xem ra ta tu hành lâu như vậy rồi, nhưng đạo hạnh vẫn còn thua xa con. Thật là hổ thẹn."
Huyền Từ cười nhẹ, nói:

"Sư thúc quá lời rồi."

Dừng một lát, Huyền Từ chợt hỏi:

"Người mà sư thúc nói, có biết y đến đây với mục đích gì không?"

Không Văn trầm ngâm chốc lát rồi đáp:

"Y tính đến nay thì cũng mấy trăm tuổi rồi. Những người như thế thường có tình tình quái đản, suy nghĩ cùng hành động khó mà đoán trước được. Đôi khi y chỉ tình tình trẻ con, muốn dạo chơi đôi chút cho khuây khỏa mà thôi. Bất quá điều kỳ lạ là mấy ngày trước, Huyền Nạn có đụng chạm với y ở cửa Nam Hắc Vân Thành. Lúc đó y bạo lộ thân phận để cứu một cung tiễn ma pháp sư của Tinh Linh tộc. Theo như điều tra thì nữ ma pháp sư kia tới đây mưu đồ trộm lấy Huyền Vũ Phá Thiên cung. Cái ta lo chính là, y nhìn trúng nữ pháp sư đó, muốn trộm lấy thần cung để làm lễ vật lắm đây!"

Huyền Từ nghe nửa hiểu nửa không. Nhưng đoạn "Y tính đến nay thì cũng mấy trăm tuổi rồi" thì trong lòng không khỏi một phen kinh ngạc. Huyền Từ còn tưởng rằng, người kia trong lời của sư thúc mình, cùng lắm cũng tầm bốn mươi tuổi trở xuống mà thôi. Nhưng ai ngờ được tuổi y cao niên như thế. Bất quá, trong giang hồ không hiếm những cao thủ lão thành có công phu dịch dung, trú nhan. Dung mạo so với thanh niên hai mươi hai mốt thì còn trẻ hơn nhiều. Vậy nên, Huyền Từ cũng chỉ ngạc nhiên trong chốc lát, rất nhanh lấy lại bình tĩnh. Đoạn hỏi:

"Nếu như thế, lúc y cướp lấy thần cung. Chúng ta phải làm thế nào?"

Không Văn thở dài một hơi rồi đáp:

"Người này ta đã nói từ trước rồi. Thân phận của y rất đặc thù, hơn nữa đối với Không Trí sư huynh còn có chút giao tình. Nếu y không mạnh tay cưỡng đoạt thì chúng ta cứ mắt nhắm mắt mở cho qua mà thôi. Tận lực không gây thù chuốc oán với người này."

Huyền Từ gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.

Đoạn lại nghe Không Văn dặn dò:

"Thiếu Lâm chúng ta vốn từ xưa tới nay không tranh với đời. Ta biết con không muốn tham dự trận tỷ thí này. Nếu thế thì con có thể xin đầu hàng sớm. Sư thúc với sư phụ sẽ không trách con đâu."

...

Huyền Từ vừa nhớ lại mấy lời kia, khuôn mặt hơi tỏ vẻ nghi ngờ, bấy giờ mới nghĩ thầm trong bụng:
"Người này rút cục là ai? Y đã mấy trăm tuổi, là cùng thời với sư phụ. Võ công tích lũy mấy trăm năm chắc hẳn rất cao cường. Mong là y nghĩ thoáng một chút, không mạnh tay cướp đoạt thần cung. Nếu không... ài... Thiện tai, thiện tai."

Huyền Từ nghĩ ngợi hồi lâu, đoạn thở dài một tiếng rồi phất áo rời đi.

Bốn mươi người, hai mươi cặp đấu dần dần diễn ra hết. Sau một lúc lâu sau, chọn ra được mười người, cộng thêm cả Quảng Mục Thiên luân không nữa là mười một người. Toàn bộ tiến vào vòng trong của đơn đấu.

Lúc này đây, lại tiếp tục lẻ ra một người. Các chưởng môn thương nghị trong chốc lát, tiếp đó lại lấy hình thức bốc thăm như lần trước để tìm ra người luân không.

Lần này, Quảng Mục Thiên tiếp tục bắt trúng thăm số một. Theo lý mà nói, hắn tiếp tục luân không. Điều này khiến toàn trường lào xào vô số lời bàn tán. Gần hai ngàn ánh mắt hoài nghi, chất vấn đều hướng về Quảng Mục Thiên. Ai nấy đều hoài nghi mà nghĩ thầm rằng:

"Phải chăng tên tiểu tử này giở trò gian lận!?"

Tuy là nghĩ thế, nhưng cũng chẳng ai dám nói ra thành lời. Trọng tài là Hổ Uy Hoàng Bá Đạo. Lại có hơn mấy chục vị chưởng môn quan sát gắt gao. Muốn gian lận trong đó còn khó hơn lên trời. Nếu muốn than thì phải than là vận khí của Quảng Mục Thiên quá mạnh mẽ mà thôi. Hai lần luân không! Thật là dell thể tin được.

Đường Vấn Tâm ngồi một bên cũng phải cười khổ không ngớt, quay sang cười rồi lắc đầu, nói:

"Không nghĩ rằng, nhờ huynh loại bỏ một số đối thủ khó. Huynh lại bắt trúng luân không hai bận, nhàn hạ ngồi từ đầu chí cuối. Trận giao dịch này, Triệu gia lỗ vốn rồi đây!"

Quảng Mục Thiên chỉ hừ một tiếng chứ không nói gì. Hắn ngồi ngoài xem mỗi cặp tỷ đấu càng ngày càng gay cấn. Trong lòng không khỏi một trận hứng thú, chỉ hận mình không được thế chỗ cho một hai người phía dưới. Để cảm nhận lại cái cảm giác chiến đấu là như thế nào.

Nếu được giơ tay phát biểu ý kiến, hắn sẵn sàng xung phong từ bỏ luân không để tham gia tỷ đấu. Nhưng nếu làm như thế thì quá lộ liễu, mình chủ yếu tới đây là để đi trộm chứ không phải đi oánh lộn. Nên kiềm chế thì tốt hơn.

Nguyên những người học võ như Quảng Mục Thiên cũng đồng một dạng. Khi mà một cao thủ võ học, thấy có hai người khác tỷ thí võ nghệ. Sẽ đều có cảm giác hứng thú tột độ, nếu không mở miệng chỉ điểm một hai câu là không được. Có câu: "Trong ngõ chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường". Thân là người quan chiến, đương nhiên sẽ thấy rõ được yếu điểm mà hai người bên trong không phát hiện ra được. Nhưng miệng lại không được nói, tay không được chỉ, cảm giác đó sẽ khó chịu đến bực nào?

Việc đó cũng chẳng khác gì như hai người đang đánh cờ. Mà có thêm một người thứ ba đứng ngoài xem. Nếu mà chỉ đứng xem mà không mở miệng chỉ điểm một hai câu như: "Đi nước này... chiếu tướng nước này..." thì cảm giác ngứa ngáy cực kỳ khó chịu.

Bỏ qua cảm giác của hắn. Phía dưới trận đấu của năm cặp đấu lại chuẩn bị được tổ chức. Mỗi người được cho thời gian một nén nhang để hồi khí và ổn định khí tức.

Trận đấu đầu tiên là của hai gã thanh niên. Trong đó một người là Long Tuấn, trước đó sử thương đả bại Ngọc Khánh. Người còn lại bên kia là một gã mặc đồ đạo nhân, cầm trên tay một thanh đạo kiếm mỏng. Nghe láng máng hình như tên là Đạo Thanh.

Nói tới thương hay còn gọi là giáo, vừa dài vừa nhọn, vốn là khắc tinh của kiếm. Hai người vừa giao thủ chưa tới một trăm chiêu, Long Tuấn chợt quay đầu đánh ra một chiêu hồi mã. Khiến đối phương không kịp phòng bị, thua trong tích tắc.

Mấy trận sau cũng diễn ra trôi chảy. Duy chỉ có trận đấu cuối cùng là của Triệu Nhã Hinh cùng Bắc Văn Minh mới là kinh khủng nhất.

Bắc Văn Minh tinh thông Bạch Hổ Quyền, thuộc dương cường khí. Triệu Nhã Hinh ma pháp song tu, uy lực cũng không phải yếu.

Ầm ầm ầm...

Hai người không có chiêu thức hoa mỹ, hoàn toàn là dùng lực đấu lực, cương đấu cương. Cả hai đều sử ra quyền kình cùng chưởng pháp mạnh mẽ nhất. Khiến tiếng nổ trên lôi đài ầm ầm không ngớt, khói bụi mịt mù. Nếu không phải gạch đá ở đây đều chọn loại cứng nhất để xây dựng thì chắc hẳn giờ này lôi đài đã là một mảnh tan hoang từ lâu.

Bất quá cục diện trên lôi đài cũng không dừng lại ở mức ngang tay quá lâu. Triệu Nhã Hinh vốn tu luyện ma pháp hỏa hệ đã lấn áp khí công. Luồng ma lực trong người không ngừng bành trướng. Rất nhanh sau đó, toàn thân Triệu Nhã Hinh đã trở nên đỏ hồng như lửa. Kết hợp với trang phục màu đỏ mà nàng đang mang trên người khiến nàng trở nên thập phần nổi bật.

Khoảng chừng nửa nén nhang sau, đột nhiên Triệu Nhã Hinh dừng lại, hô lớn:

"Bắc Văn Minh, trận này dừng lại ở đây thôi. Ta không phải là đối thủ của ngươi."

Đã edit.

Chương 58: Hắc Yến Tử

Giả vờ nhận thua, Triệu Nhã Hinh phản kích.

Võ học vạn pháp, Hắc Yên Tử trổ thần uy.

-o0o-

Triệu Nhã Hinh vẻ mặt nhăn nhó, khẽ nói:

"Bắc Văn Minh, dừng lại đi. Trận này ta nhận thua."

Bắc Văn Minh thấy nàng đè nén thanh âm thật nhỏ tựa như chỉ để mình hắn nghe thấy, trong bụng đã có mấy phần nghi ngờ, thầm nghĩ:

"Ả này mưu kế đa đoan. Trận trước dùng mưu thủ thắng Huyền Từ của Thiếu Lâm tự. Nay không dưng chi tự nhiên đầu hàng ta. Ắt là có nguy hiểm ẩn tàng bên trong lắm đây!"

Nghĩ vậy, Bắc Văn Minh thu hai tay về sau lưng, tựa hồ như thả lỏng. Nhưng song quyền vẫn gắt gao nắm chặt, không dám buông lơi chút nào. Khí công không tán mà tụ. Hiển nhiên đối với lời đầu hàng của đối phương không hề tin tưởng chút nào.

Quả nhiên không nằm ngoài dự đoán. Triệu Nhã Hinh chỉ đợi gã thu quyền. Nhân cơ hội đó liền một chưởng phóng đến.

Phát chưởng này phóng ra trông có vẻ rất tầm thường, nhưng tới nửa vời chợt dao động rồi biến đổi từ một chưởng hóa thành hai. Chỉ thấy giữa không trung, một luồng hỏa quang và bạch quang quyện vào nhau thành một đoàn. Tựa như hai con giao long uốn lượn, bằng một tốc độ kinh người phóng tới chỗ Bắc Văn Minh.

Những người vốn vẫn có ý không phục Triệu Nhã Hinh dùng mưu thủ thắng, nhưng bây giờ thấy nàng sử ra một chưởng lợi hại như vậy cũng phải tự nhủ:

"May mà người tỷ đấu với Triệu Nhã Hinh ở trên lôi đài là Bắc Văn Minh chứ không phải ta. Giả tỷ ta gặp nàng mà dính một chưởng này, nếu không bị thiêu thành củi khô thì cũng phải hóa thành tượng băng."

Chỉ thấy phía dưới, Bắc Văn Minh cười ha hả, hô lên:

"Nhã Hinh muội thật kinh ta không biết đề phòng lắm ư!"

Nói rồi hai ống tay áo trên người của gã phồng lên, bay phấp phới như hai cánh buồm no gió. Đấy là do nãy giờ Bắc Văn Minh tích nội lực vào song quyền đã đến đỉnh điểm.

Ngay lúc đó, Bắc Văn Minh hai quyền song song cùng đánh ra. Kình khí xoắn tít lại phá không phóng tới, thật giống như Phách Không Thần Quyền bình thường mà thôi. Nhưng trong cái bình thường đó lại có cái không tầm thường chút nào. Điểm đặc biệt của chiêu này là xoáy khí bên quyền phải thì ngược chiều kim đồng hồ, còn xoáy khí bên quyền trái lại thuận chiều kim đồng hồ.

Nếu như tưởng tượng, thì hai luồng quyền khí này tựa hồ như hai luồng khí nghịch lưu, một thuận một ngược. Nhưng lại tương hỗ lẫn nhau, khiến quyền phong mạnh lên gấp bội. Đấy chính là chiêu "Song Thủ Hỗ Bác" trong bộ Bạch Hổ Quyền của Bắc Văn gia tộc.

Úi chà!

Toàn bộ những người quan chiến thấy một màn đối chiến kinh tâm động phách như thế thì không khỏi ngơ ngẩn xuất thần, số đông bật lên những tiếng hoan hô vang dội.

Ầm!

Song quyền cùng song chưởng chạm nhau giữa không trung tạo nên một tiếng nổ vang rùng rợn.

Triệu Nhã Hinh tuy chưởng lực bao gồm cả âm lẫn dương; âm là khí công, dương là ma pháp. Bất quá, ma pháp của nàng tu luyện vượt trội hơn, một chiêu vừa rồi đa phần là ma pháp hỏa hệ bù vào bên trong. Nên chưởng lực mạnh mẽ thật nhưng lại thiếu đi phần tinh tế.

Còn như Bắc Văn Minh thì quyền kình không còn dừng lại chiêu thức tầm thường, kỹ xảo tương hỗ trong song quyền đã đạt tới mức cân bằng nhất định.

Điều khó khăn nhất ở đây chính là, muốn phá một chiêu "Song Thủ Hỗ Bác" này nhất định phải đồng thời hóa giải kình khí của cả hai quyền. Nếu như chỉ hóa giải được một quyền, thì kình khí ở quyền thứ hai lại bổ trợ cho quyền vừa bị phá, từ đó lại tạo thành thế của song quyền nhất kích. Quả là không thẹn với hai từ "Hỗ Bác".

Lúc này đây Băng Tâm Liệt Diễm chưởng của Triệu Nhã Hinh bị kẹp giữa song quyền khí của đối phương. Chưởng lực của nàng đang không ngừng bị triệt tiêu. Cứ tưởng tượng chưởng lực của nàng như một miếng thịt lọt vào một cái máy xay. Được kẹp giữa bởi hai lưỡi dao sắc bén không ngừng xoáy tít, chính là song quyền của Bắc Văn Minh. Miếng thịt kia chắc chắn sẽ bị cắt thành từng miếng vụn.

Lại nghe "Bình!" một tiếng lớn.

Nhất phách song chưởng của Triệu Nhã Hinh đã bị phá. Song quyền của Bắc Văn Minh liền thừa thắng xông đến.

Trên đài, Đường Vấn Tâm thấy thế, kinh hoảng la lên:

"Nhã Hinh, cẩn thận. Mau lui lại đi!"

Nhưng hiện tại Triệu Nhã Hinh nào còn sức để di chuyển đâu? Lúc nãy, nàng bị ma pháp bành trướng trong cơ thể hoàn toàn không phải là giả vờ. Nhưng vì tính tình kiên cường bất khuất nên mới nhân cơ hội đánh ra một kích toàn lực mà thôi. Một chưởng đó rút đi toàn bộ ma lực cùng khí công trong người nàng nên bấy giờ nàng không hề có một tia khí lực nào cả. Nếu muốn phục hồi ít nhất phải mất mấy ngày mới được. Triệu Nhã Hinh gắng gượng muốn đứng dậy, nhưng hai chân lại nhũn ra rồi ngồi bệt xuống đất.

Nào ngờ song quyền của Bắc Văn Minh sắp đánh tới, dường như đụng phải một vách ngăn vô hình. Nghe "Bình!" một tiếng lớn, không tài nào phóng tiếp được.

Mọi người đều ồ lên một hơi, hóa ra vừa rồi là Hoàng Bá Đạo đã kịp xông tới ngăn cản.

Hoàng Bá Đạo đứng giữa lôi đài, ánh mắt khẽ liếc hai người, trong đó toát lên một ý tán thưởng, đoạn dõng dạc hô lên:

"Trận này Bắc Văn Minh thắng."

Nguyên Hoàng Bá Đạo chỉ đọc tên người thắng mà không kể tên người bại. Âu cũng là giữ thể diện cho Triệu Nhã Hinh đó vậy.

Triệu Nhã Hinh cung kính đáp "Dạ". Rồi vội hít sâu một hơi chân khí. Nội lực từ đan điền chuyển xuống hai chân, khi đó hai chân mới có lực, liền đứng dậy quay về chỗ ngồi.

Lúc đi qua chỗ Quảng Mục Thiên, ánh mắt Triệu Nhã Hinh khẽ liếc một cái. Dùng thuật truyền âm nói:

"Ta đã cố hết sức rồi, chỉ đến được mức này mà thôi. Mong rằng các hạ có thể hoàn thành giao dịch này."

Quảng Mục Thiên không đáp mà chỉ cười mỉm một cái.

Sau năm cặp đấu, tổng cả thảy chọn ra được năm người. Theo thứ tự là Long Tuấn, Đạm Khinh Nhu, Hắc Yên Tử, Mộc Yến Hòa, và Bắc Văn Minh. Thêm Quảng Mục Thiên trúng luân không nữa là sáu người. Bấy giờ số người đã là chẵn nên không cần phải bốc thăm luân không nữa. Chỉ cần phân cặp đấu mà thôi.

Quảng Mục Thiên được phân vào trận đấu thứ hai. Đối thủ của hắn là một nữ nhân, tên Đạm Khinh Nhu.

Sau khoảng thời gian một nén nhang nghỉ ngơi. Trận đầu tiên của ba cặp đấu lại được diễn ra. Đứng trên lôi đài hiện là hai người Mộc Yến Hòa cùng Hắc Yên Tử.Chỉ thấy hai người này đều sử kiếm. Trong đó một người mặc áo màu lục, tuổi tầm hai tám, lông mày xếch ngược, dáng vẻ thập phần kiêu ngạo vô cùng.

Đường Vấn Tâm chợt lấy tay chỉ vào người kia rồi quay ra hỏi:

"Tên kia là Mộc Yến Hòa, đệ tử của Thần Kiếm Môn. Quảng huynh có nghe nói qua chưa?"

Quảng Mục Thiên chầm chậm lắc đầu.

Đường Vấn Tâm tặc lưỡi, ngón tay lại chỉ sang người tiếp theo. Đó cũng là một thanh niên trẻ tuổi, mặc trường bào màu tím. Mày kiếm mắt đao, trên trán điểm một ấn ký màu đen hình thù kỳ lạ. Chính là thanh niên đã từng phái người theo dõi Quảng Mục Thiên trước đó. (Chương 47)

Đường Vấn Tâm lên tiếng hỏi:

"Thế còn người này? Hắc Yên Tử."

Quảng Mục Thiên lại tiếp tục lắc đầu, đáp:

"Chưa nghe qua bao giờ."

Đường Vấn Tâm cười khổ, nghĩ bụng:

"Người này tính tình chủ quan quá! Thi đấu mà không thèm tìm hiểu đối phương gì cả."

Tuy nghĩ vậy, nhưng hắn bên ngoài vẫn mỉm cười, giới thiệu:

"Thế để ta nói qua về tay Mộc Yến Hòa trước vậy. Nghe nói người này là một cao thủ trẻ tuổi của Thần Kiếm môn, trước đó thanh danh không có gì nổi bật. Bất quá bởi vì lần này Trương Ngọc Liên cáo bệnh không đến, nên gã Mộc Yến Hòa mới được dịp trổ tài. Gã này tinh thông kiếm thuật, từng cải trang tham gia vào các dong binh đoàn đi chiến đấu với ma thú. Chiến đấu sành sỏi, so với các bậc cùng lứa thì gan dạ hơn một chút."

Quảng Mục Thiên hỏi:

"Thế còn gã Hắc Yên Tử thì sao?"

Đường Vấn Tâm ậm à một hơi dài, rồi mới nói:

"Gã này... nghe bảo là con nuôi của Quỷ Y tiên sinh. Tuổi tuy trẻ nhưng võ công trong thiên hạ biết nhiều hiểu rộng, nghe đồn là có thể thi triển nhiều chiêu thức của các môn phái khác nhau. Tuy nhiên chưa có chứng thực. Người này ẩn ẩn hiện hiện như ma quỷ, không ai nắm rõ hết tư liệu về y. Nhưng ta dám chắc rằng, y là một đối thủ đáng gờm."

Quảng Mục Thiên nghe vậy thì ngạc nhiên, nghĩ thầm:

"Quỷ Y tiên sinh. Đó chẳng phải là gã tính tình cổ quái, thích cắt thịt xẻ người của Tà Phái hay sao? Không ngờ y cũng bị đưa tới đây."

Nhưng hắn lại chợt nhớ ra điều gì đó, đoạn lại nghĩ:

"À phải rồi, lúc trận chiến cuối cùng kia. Người ném thanh Thiên Diệt kiếm cho Lãnh Mạc Tà chẳng phải là Quỷ Y hay sao? Nếu thế thì cũng không quá ngạc nhiên lắm."

Chỉ thấy phía dưới lôi đài, hai người kia đã bước ra đứng đối diện nhau. Mộc Yến Hòa cười nhẹ, theo đúng phong độ của bậc quân tử, thu kiếm về sau lưng, đoạn nói:

"Tại hạ Mộc Yến Hòa, đệ tử hàng thứ hai của Thần Kiếm Môn. Xin được các hạ chỉ giáo."

Nói rồi khẽ gật đầu đợi đối phương đáp lời.
Nào ngờ Hắc Yên Tử hừ lạnh một tiếng. Tiếp đó, gã đột nhiên cong người về sau rồi chợt phóng về phía trước như một mũi tên rời cung. Mũi kiếm lóe sáng, nhằm vào mi tâm của Mộc Yến Hòa mà đâm tới rất là mau.

Chợt có người kinh ngạc hô lên:

"Là Cung Thân Ảnh Đạn của Thanh Phong Môn."

Mộc Yến Hòa thấy đối phương không thèm chào hỏi mà vung kiếm tấn công thì vừa kinh hãi vừa tức giận. Trong sát na đó, hắn bèn vung kiếm lên gạt đỡ. Nghe chát một tiếng, kiếm cả hai người cùng bị đánh bật ra. Nhưng Hắc Yên Tử phóng chiêu đầu chiếm được tiên cơ rồi làm sao để cho đối phương kịp phòng bị. Tay phải đang cầm kiếm liền xoay nhẹ, rồi bổ từ trên xuống một cái, uy thế thật mãnh liệt.

Trên bình đài có vài người không nhịn được mà đứng bật cả dậy, hít sâu một hơi, khẽ hô:

"Là chiêu Ma Thiểm Đoạn Hồn của Bá Đao Trần Trung!"

Mộc Yến Hòa tức đến đỏ mặt, muốn mở miệng chửi bới nhưng ngặt nỗi đối phương huy kiếm tới quá rát, không kịp nghĩ liền nghiêng người sang tránh khỏi.

Ngay lúc đó, Hắc Yên Tử xoay người thật nhanh, chân phải đá mạnh ra trúng ngay bụng của Mộc Yến Hòa.

Mộc Yến Hòa kêu hự một tiếng liền bị hất văng ra. May thay, lúc ở trên không trung, gã lanh trí, liền thi triển Thiên Cân Trụy. Thân hình rơi bịch một phát xuống sát mép lôi đài. Hắc Yên Tử lưỡi đánh "Chậc" một tiếng. Có vẻ như liên chiêu vừa rồi không bức được Mộc Yến Hòa rớt khỏi lôi đài, khiến hắn hơi thất vọng.

Bất quá mọi chuyện vẫn chưa đơn giản dừng lại, Hắc Yên Tử không để cho đối phương kịp định thần. Thân hình nhún cái vọt tới trước mặt Mộc Yến Hòa. Mọi người quan chiến chỉ thấy bóng tím lóe lên, hai người kia vốn cách nhau cả chục trượng, không biết Hắc Yên Tử làm thế nào mà loáng một cái đã tới nơi.

Đến giờ này thì ngay cả Hoàng Bá Đạo cũng phải kinh sợ mà thốt lên:

"Duy Linh Bộ Pháp của ta. Làm sao tiểu tử này học lỏm được."

Chỉ thấy tiếp đó, Hắc Yến Tử phóng người lên không trung, kiếm của hắn vẽ nên một hình tròn trong không khí. Khí của hắn phóng ra theo hình trôn ốc, khiến khí phong xung quanh tụ lại thành một cơn lốc nhỏ đánh xuống đầu Mộc Yến Hòa.

Toàn trường thấy một chiêu này đều trầm trồ, hô lên đầy vẻ kinh dị:

"Đây chẳng phải là chiêu Phong Lôi Kích Đỉnh. Mai Hoa Bát Phiến nhị thức của Phiến Đế hay sao?"

Điều đáng sợ ở đây là, chiêu Phong Lôi Kích Đỉnh này vốn là dùng thiết phiến để đánh ra. Nhưng Hắc Yên Tử chỉ dùng một mũi kiếm cũng có thể đánh ra một cơn cuồng phong đến bực này. Nếu để cho Xích Yến Hàn đứng ở đây chắc hẳn cũng không thể nào tin được. Gã Hắc Yên Tử khiến tâm thần mọi người đi từ kinh động này đến kinh động khác. Chỉ trong vòng nửa nén nhang, y đã thi triển tới bốn tuyệt kỹ thành danh của các bậc tiền bối trên giang hồ.

Cung Thân Ảnh Đạn của Thanh Phong Môn.

Duy Linh bộ pháp của Hoàng Bá Đạo.

Ma Thiểm Đoạn Hồn của Bá Đao Trần Trung.

Phong Lôi Kích Đỉnh của Bạch Ngọc Phiến Đế.

Ta nên biết rằng, võ công trong thiên hạ nhiều vô số kể. Nhưng chung quy lại vẫn tồn tại dưới dang "Hình" và "Khí". Hình chính là chiêu thức bên ngoài. Còn Khí chính là nội lực cốt lõi bên trong.

Các môn các phái trong giang hồ, vì không muốn tuyệt nghệ của bổn môn bị truyền ra bên ngoài. Nên họ tách Hình và Khí làm hai mục khác nhau.

Từ bao đời nay, Hình luôn phải đi song song với Khí. Nếu có Hình mà không có Khí thì chiêu thức chỉ là làm cảnh cho vui, không có tý sát thương nào cả.

Trên lý thuyết mà nói, việc lấy Hình của môn võ này chắp vào Khí của môn võ khác, đều xảy ra hiện tượng xung khắc. Nhẹ thì tức ngực khó thở, khí huyết công tâm. Nặng thì đứt gân gãy cốt, kinh mạch bị phế. Vì thế nên các chiêu thức trong võ lâm nhiều lắm, nhưng không một ai trong đó có gan lấy Khí của mình ra mà thử cả.

Tỷ dụ như chiêu Cung Thân Ảnh Đạn của Thanh Phong Môn. Nếu không có lộ tuyến vận khí phù hợp, thì chỉ uốn người nhẹ một cái thôi kinh mạch cũng bị đứt đoạn mất rồi; chứ đừng nói phóng kiếm tới phía đối thủ.

Điều muốn nói ở đây chính là, Hắc Yên Tử không có nội lực của Thanh Phong phái, không có nội lực của Phiến Đế, hay Hoàng Bá Đạo... Nhưng hắn vẫn có thể thi triển chiêu thức của mấy người bọn họ mà không bị vấn đề gì. Tuy uy lực có chút thấp, nhưng về kỹ xảo vận hành hay kết hợp đều hoàn mỹ tuyệt đối. Đây mới chính là điểm nghi vấn thực sự.

Trong khi đó, Mộc Yến Hòa vừa sợ vừa giận, gã biết ngay đối thủ lần này của mình cực khó nhằn. Nếu không ra tay hết sức, người bại chắc chắn là mình chứ chẳng ai khác. Gã không tiếc hết thảy liền đảo ngược dòng chảy của nội lực, kích phát tiềm hạn cơ thể đến cùng cực. Đoạn gầm lên giận dữ:

"Tên khốn kiếp, thật khinh ta quá lắm."

Nói rồi thân hình cấp tốc xoay tròn như chong chóng, tay phải cầm kiếm múa lên hộ vệ toàn thân. Gã tụ nội lực vào đầu mũi kiếm, khiến kiếm mang sơ hiện. Đợi Hắc Yên Tử tiếp cận lại gần liền đâm ra mấy phát. Nội lực Mộc Yến Hòa bùng nổ, kiếm phong tua tủa đâm ra như hàng trăm nghìn đầu phi bạc hướng về Hắc Yên Tử mà phóng tới.

Phải nói Mộc Yến Hòa không hổ là một tay kiếm thuật cừ khôi. Trong tình thế cấp bách như vậy vẫn có thể vừa thủ vừa công.

Vòng bảo hộ được tạo bởi kiếm khí bao bọc Mộc Yến Hòa phía bên trong. Trong khi đó kiếm mang lại đâm ra tua tủa. Nếu không phải là người thân kinh bách chiến, trong trường hợp kia khó lòng nào mà phản ứng được tương tự như gã vậy.

Nào ngờ, Hắc Yên Tử chẳng thèm thoái lui. Chiêu Phong Lôi Kích Đỉnh vừa đánh ra, lại bồi thêm vào một chiêu khác nữa. Chỉ thấy mũi kiếm của Hắc Yên Tử khẽ điểm liền ra chín phát kiếm, dưới ánh sáng mặt trời chẳng khác nào chín con thần long không ngừng lồng lộn trên không trung, khuấy đảo rồi lao thẳng đến người Mộc Yến Hòa.

Mộc Yến Hòa vừa thấy đối thủ sử ra một chiêu này thì tức đến nổ phổi, mặt đỏ như bấc, gầm lên:

"Tên chó má này, dám lấy võ công của Thần Kiếm môn ra để đối phó ta ư? Thật khinh người quá đáng."

Nguyên lai chiêu vừa rồi có tên là Cửu Long Lôi Thần Kích. Một sát chiêu của Thần Kiếm môn.

Hắc Yên Tử đánh ra chiêu này vừa là để khiêu khích vừa chọc giận đối phương.

Quả nhiên, Mộc Yến Hòa khí giận công tâm, ọc lên một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi. Ngất ngay đương trường.

Đã edit.

Chương 59: Tỷ thí chiêu thức

Trận đấu thứ nhất vừa kết thúc thì trận thứ hai cũng được bắt đầu.

Tiêu điểm của trận này chính là một tên gia hỏa siêu cấp may mắn, chẳng ai khác chính là Quảng Mục Thiên. Hắn trúng ba vòng luân không liên tiếp, không phải mệt sức, nhọc lòng chiến đấu. So với các thí sinh khác thì nhàn nhã hơn gấp bội.

Đối thủ của hắn là một nữ tử thuộc Ngọc Nữ Cung. Nguyên Ngọc Nữ Cung cũng giống như Bách Hoa Môn thời trước, chuyên thu nhận nữ đệ tử. Nhưng điều kỳ lạ là chưa một ai có duyên gặp mặt chưởng môn phái này cả. Ngay cả Minh Chủ cũng không có phúc phận đó. Quả là một môn phái vừa bí ẩn vừa kỳ lạ bậc nhất giang hồ.

Quảng Mục Thiên vừa bước lên lôi đài, thấy phía trước mình là một nữ tử mặc áo dài màu lục. Tuổi tác không rõ, bởi nàng ta đeo khăn che mặt chỉ lộ ra đôi mắt lấp lánh như ánh kim.

Quảng Mục Thiên chắp tay, thi lễ rồi nói:

"Tại hạ Quảng Mục Thiên. Cựu đệ tử Tà Phái. Xin được thỉnh giáo!"

Hắn nói "cựu đệ tử" ở đây ngụ ý là mình đã rời khỏi Tà Phái rồi. Nhưng lúc đánh nhau đôi khi vẫn có thể sử dụng võ công của Tà Phái. Âu cũng là để đối phương khỏi ngạc nhiên đó vậy.

Đạm Khinh Nhu cũng hoàn lễ, nhẹ nhàng nói:

"Tiểu nữ Khinh Nhu thuộc Ngọc Nữ Cung."

Hoàng Bá Đạo thấy hai người chào hỏi đã xong liền phất tay một cái, ra hiệu có thể bắt đầu.

Nào ngờ đúng lúc đó, Đạm Khinh Nhu lên tiếng:

"Khoan đã, tiểu nữ không muốn đánh trận này. Xin hàng có được chăng?"

Lại đầu hàng!?

Quảng Mục Thiên kinh ngạc đến ngẩn người, đoạn chớp chớp mắt hỏi lại:

"Tại sao lại đầu hàng?"

Không chỉ mình hắn kinh ngạc mà toàn bộ những người ở đây đều có chung tình trạng như vậy.

Chỉ nghe Đạm Khinh Nhu nhẹ nhàng nói:

"Tiểu nữ đã đánh mấy trận liền, tuy là có thời gian ba nén nhang để khôi phục khí lực, nhưng chẳng ăn nhằm gì. Nếu đấu tiếp há chẳng phải sẽ rước lấy thất bại hay sao?"

Nàng vừa nói vừa hướng Hoàng Bá Đạo cùng giải thích.

Quảng Mục Thiên cau mày nghĩ thầm:

"Ta vốn muốn giúp Triệu gia lấy được cuốn bí kíp kia. Mục tiêu đã có, những trận đánh vô nghĩa cũng không nên tiếp tục. Nếu cô ta đã mở lời đầu hàng thì ta cũng nên chấp nhận thôi."

Nghĩ vậy, hắn toan mở miệng đồng ý thì xung quanh lôi đài chợt nổi tiếng xì xào bàn tán.

Quảng Mục Thiên ngạc nhiên, thử lắng tai nghe ngóng thì hóa ra đó đều là những lời chửi rủa mình cả. Nào là "Con rùa đen may mắn...", "Tên cứt chó gặp vận hên..." vô số lời tục tĩu đều xối xả lên người Quảng Mục Thiên. Một đám người ghen ăn tức ở, chửi toàn những từ nghe không lọt tai chút nào.

Hắn trong lòng bực tức, thầm nghĩ:

"Bọn láo lếu này. Nếu không phải ông chúng mày đang giả dạng thì ông đây cho mỗi đứa một chưởng rồi."

Nhưng nhiều lời khích bác xung quanh như vậy, khiến lòng Quảng Mục Thiên xao động. Chợt tính hiếu thắng của hắn lại nổi lên, nghĩ thầm:

"Nếu ta không thi triển chút tài năng xem chừng không có kẻ nể phục."

Nghĩ vậy, Quảng Mục Thiên cười nói:

"Đã ngưỡng mộ võ học của Khinh Nhu cô nương từ lâu, giang hồ vẫn thường hay ca ngợi. Thế nhưng lúc nãy cô nương đã đấu với mấy trận liền, chắc đã hao tổn khí lực. Bây giờ mà giao đấu với nhau thì không công bình chút nào. Thôi mình chỉ so sánh chiêu số, không tỉ đấu nội lực vậy. Không biết ý cô nương thế nào?"

Đạm Khinh Nhu chần chừ một lúc, lâu sau mới nói:

"Nếu như vậy thì tiểu nữ nào dám không phụng bồi. Nhưng đấu như vậy, làm sao để phân biệt thắng thua?"

Quảng Mục Thiên đáp:

"Đánh chiêu chí mạng, không có đường lùi, vậy tức là thua."

Đạm Khinh Nhu gật đầu ừ một tiếng rồi quay ra hỏi Hoàng Bá Đạo:

"Không biết điều này có được cho phép không ạ?"

Hoàng Bá Đạo liền đáp:

"Tỷ đấu là giữa hai người các ngươi, các ngươi quy ước như thế nào thì theo thế đó. Chỉ cần không phạm quy là được."

Đạm Khinh Nhu liền vâng một tiếng rồi giơ tay ra thế, đoạn hai người cùng nói "Mời", rồi lập tức xông vào nhau.

Quảng Mục Thiên ra chiêu đầu, chân phải quét ngang một cái, rồi hô:

"Cô nương cẩn thận. Tại hạ sử dụng là võ công Tà Phái."

Đạm Khinh Nhu thấy chân phải đối phương quét ngang, đang suy nghĩ không biết đây là lộ võ công gì, biến chiêu tiếp theo sẽ ra làm sao. Chợt nghe hắn hét lên như vậy thì nghĩ bụng:

"Võ công của Tà Phái. Một cước này hẳn là Ma Kiếm Chi Cước. Lấy cước làm kiếm, có thể đá ra kiếm khí sắc bén vô hình."

Nói thì lâu chứ nàng nghĩ rất là nhanh. Hai người vốn đang ở cách nhau xa tới năm trượng. Nếu đây là Ma Kiếm Chi Cước có sử nội kình (Khí công) thì kiếm khí sẽ bay tạt ngang. Đạm Khinh Nhu liền ngả người về sau tránh thoát.

Đám người quan chiến không nghe rõ màn đối thoại kia. Nhưng chợt thấy hai người phía dưới đã động thủ thì đều lấy làm phấn khích. Bất quá, bọn họ thấy một chiêu vừa rồi của Quảng Mục Thiên không hề sử dụng nội lực, vậy mà Đạm Khinh Nhu vẫn ngả người né tránh. Điều này khiến ai nấy đều lấy làm khó hiểu.

Chợt có người hiểu ra hô lớn:

"À, ta hiểu rồi. Bọn họ đây là đang tỷ thí chiêu thức."

Một người truyền tai mười người, mười người truyền trăm, trăm truyền ngàn. Chẳng mấy chốc toàn bộ những người ở đây đã hiểu ra. Vốn lúc đầu ai cũng đều khinh thường Quảng Mục Thiên gặp vận hên mới vào được vòng trong. Nhưng tới bây giờ, hắn không nhân cơ hội đối phương cạn khí mà đánh tiếp. Thay vào đó là tỷ thí chiêu thức, thắng thua công bình. Khí độ cao thượng tới bực này có ai mà sánh kịp? Bởi thế nên những lời chửi bới Quảng Mục Thiên cũng bớt dần.
Chỉ thấy phía dưới, Đạm Khinh Nhu sau khi tránh được Ma Kiếm Chi Cước thì đột ngột ra chiêu phản công. Tay phải của nàng nắm lại, chỉ chừa ngón trỏ và ngón giữa hóa thành chỉ chém xiết từ dưới lên, đồng thời hô:

"Ngọc Nữ Vô Ảnh Kiếm Khí. Hóa chỉ thành kiếm, sắc bén tuyệt luân."

Hai người lúc này cách nhau ngót hai trượng. Đừng nói là tay không, cho dù là cầm kiếm hay cầm giáo, thương đi chăng nữa cũng chắc gì chạm tới người đối phương?

Nhưng Quảng Mục Thiên ở trên lôi đài quan sát mấy trận liền, nhìn chiêu này đã rõ. Hắn biết rằng Ngọc Nữ Vô Ảnh Kiếm Khí của Đạm Khinh Nhu vốn cũng chẳng khác gì chỉ pháp thông thường cả. Bất quá điều khác bọt ở đây chính là kình khí trong một chỉ kia không phóng ra bên ngoài. Mà thay vào đó tụ lại trên đầu ngón tay, tạo thành một lưỡi kiếm khí vô hình, dài tầm hai trượng rưỡi. Nếu kẻ nào chủ quan không để ý, ắt bị kiếm khí kia chẻ làm đôi. Chiêu này hóa hư vi thực, trong giang hồ cũng chính là Hóa Khí Thành Kiếm đó vậy.

Quảng Mục Thiên nghe thế cũng múa chưởng tiếp ứng. Hai người theo chiêu mà đỡ gạt, khi thủ khi công, chẳng mấy chốc đánh giao thủ với nhau trên chục chiêu.

Quảng Mục Thiên vốn là môn đồ thuộc Tà Phái. Võ công của Tà Phái nắm gần như trong lòng bàn tay. Nhưng càng dần dà về sau, nội công hắn càng cao thì đối thủ xứng tầm lại càng ít. Bởi đối với những cao thủ như Quảng Mục Thiên mà nói, họ thường phân cao thấp bằng khí công. Võ thuật khi đó chỉ là thứ yếu mà thôi. Vì một khi chiêu thức bình thường lọt vào trong tay một cao thủ "khí" công. Thì nó cũng có thể trở thành một chiêu chí mạng. Bởi thế nên những chiêu thức hoa mĩ, bay bổng... dường như không còn chỗ đứng trong một cuộc chiến cấp độ cao như vậy nữa. Vậy nên xét về chiêu thức võ học mà nói, Quảng Mục Thiên chỉ mới dừng lại ở Tà Phái mà thôi. Còn như võ thuật các môn các phái trong thiên hạ thì hắn nắm chưa đến được ba phần.

Còn như Đạm Khinh Nhu thì lại khác. Nàng tuy là nội công cạn kiệt, nhưng vốn kiến thức về võ thuật lại cực sâu. Không chỉ võ thuật bổn môn, mà còn các chiêu số của phái khác cũng từng tham khảo qua. Tuy là không thi triển được, nhưng cách chiết giải hay phá chiêu thức của đối phương thì lại nắm rõ tới tám, chín phần.

Bất quá trong trận chiến chiêu thức này, Quảng Mục Thiên hành tẩu giang hồ lâu năm nên ứng biến cực kỳ linh hoạt. Nếu thấy chiêu thức của mình bị phá giải thì không dám tiến công mà lui về, đợi đối phương sơ hở mới ra chiêu phản công. Thành thử hai người trên lôi đài đánh với nhau trên chục chiêu mà vẫn bất phân thắng bại.

Chợt Đạm Khinh Nhu tay phải hóa thành chỉ phất một cái, điểm ngay vào huyệt Kiên Trinh nơi vai của Quảng Mục Thiên. Hai người vốn ép sát gần nhau đánh xáp lá cà cách nhau không quá một trượng, cái điểm này luồn qua ống tay áo bên trái mà điểm ra. Tà áo của Đạm Khinh Nhu rộng thùng thình, che mất tay phải khiến đối phương không thể nhìn thấy.

Quảng Mục Thiên thấy tay áo trái của đối phương phất lên che khuất một nửa thân trên thì chắc mẩm bên trong phải giấu huyền cơ. Nghĩ vậy hắn ngưng thần quan sát. Quả nhiên từ trong tà áo trái của Đạm Khinh Nhu, một chỉ bất thình lình phóng ra, nhằm điểm vào vai hắn.

Quảng Mục Thiên bất chợt lên tiếng khen ngợi:

"Một chiêu Tụ Lý Càn Khôn này của cô nương hay lắm!"

Chiêu "Tụ Lý Càn Khôn" này vốn là từ Thiếu Lâm tự mà ra. Tên chiêu nghe rất uy thế, nhưng Đạm Khinh Nhu thi triển thì trông thật là thanh nhã dễ coi. Tay áo trái của nàng là Tụ Lý, phất lên che dấu được Càn Khôn bên trong. Địch nhân không thể nào biết được đường đi nước bước của chiêu thức ra sao mà chiết giải. Vốn một chiêu này nếu sử thêm nội lực vào đó sẽ khiến cánh tay áo trái phồng lên như cánh buồm, chứa đầy kình lực. Nếu kẻ địch toàn tâm toàn ý để hết vào việc sách giải Càn Khôn dấu bên trong thì Đạm Khinh Nhu sẽ dùng Tụ Lý bên ngoài vung lên đả thương đối thủ. Tuy nhiên giữa hai người đã có quy ước không sử dụng nội lực, thành ra chiêu này sử ra chỉ giấu được Càn Khôn chứ không dùng được Tụ Lý.

Ở trong Ngọc Nữ Cung, chiêu này còn có một tên gọi khác, chính là Xuyên Vân Phất Huyệt Thủ.

(*Xuyên Vân Phất Huyệt Thủ: Cánh tay áo trái là mây. Tay phải xuyên qua điểm huyệt đối phương. Chính là Xuyên qua mây điểm huyệt.)

(*Tụ Lý Càn Khôn: Tụ Lý là cánh tay áo. Càn Khôn ở đây ám chỉ chiêu thức ẩn phía sau, nếu tung ra có thể thay đổi cục diện trận đấu. Thay đổi càn khôn.)

Quảng Mục Thiên thấy chiêu này thì trong đầu hiện lên hơn mười cách phá giải, nhưng trong đó đa phần đều phải sử tới nội lực. Hắn thầm nghĩ:

"Nếu cô ta không sử dụng được Tụ Lý phất ra đả thương ta thì việc gì phải dùng nội công mà trấn áp. Ta tương kế tựu kế, bắt lấy Càn Khôn chuyển bại thành thắng thì cực dễ dàng."

Nghĩ rồi hơi nghiêng người xuống, hai tay hóa thành trảo bắt chéo nhau cùng đánh ra. Vừa lúc đó, Càn Khôn từ trong tay áo của Đạm Khinh Nhu cũng phóng tới. Quảng Mục Thiên không chần chừ, hữu trảo chộp ngay cổ tay phải của Đạm Khinh Nhu, còn tả trảo lại nhắm ngay vào yết hầu của nàng.

Đạm Khinh Nhu hừ nhẹ một tiếng, biết ngay đối phương đang dựa vào chỗ sơ hở của mình mà tấn công. Tay trái nàng không thèm che nữa, hóa thành chỉ vòng qua điểm luôn vào giữa lòng bàn tay trái của hắn. Đồng thời tay phải cũng biến thành trảo chộp lấy hữu trảo đối phương.

Quảng Mục Thiên chỉ cảm thấy tay phải đột nhiên truyền đến một cảm giác mềm mại.

Song trảo của hai người lúc này chạm vào nhau, đều giơ ra trên không, cùng đứng như trời trồng. Hai người sử đến chiêu này, trừ việc "Đấu khí đối quyết" ra không còn cách nào khác.

(*Đấu khí đối quyết: Tỷ đấu nội lực.)

Thế nhưng hai người đã định liệu chỉ đấu bằng chiêu thức mà thôi, nên chưởng lực không hề phóng ra. Trông có vẻ quái lạ, nhưng nếu mà đánh nhau thực sự thì đòn thế vừa rồi uy lực phải kinh khủng lắm.

Đám người quan chiến không nhịn được mà đứng bật cả dậy. Tiếng ồ, chà, tiếng xuýt xoa bật lên không ngớt. Dường như một màn kịch đấu vừa rồi của hai người khiến bọn họ được mở rộng tầm mắt. Ai nấy đều thử tưởng tượng, nếu cả hai người phía dưới đều sử ra nội công thượng thặng, thì pha đấu khí đối quyết này chẳng phải sẽ kịch tính lắm ư?

Vốn công lực của Quảng Mục Thiên hơn Đạm Khinh Nhu xa lơ xa lắc. Cho dù là lúc bình thời thì nàng ta cũng chẳng thế nào là đối thủ. Nhưng hiện tại ngoại trừ mấy vị môn chủ phía trên thì không một ai biết đến điều đó. Thành thử ai nấy đều cho rằng công lực của hai người tương đương nhau. Pha "đấu khí đối quyết" vừa rồi nếu mà xảy ra thực sự thì cũng chỉ có kết quả hòa mà thôi.

Hai người nhìn nhau gật đầu, cùng hô một tiếng "Thôi" rồi cùng nhảy cách xa nhau ra.

Đạm Khinh Nhu vừa đáp xuống, tâm trạng có hơi xao động, khuôn mặt phiếm hồng, hừ nhẹ nói:"Ngươi vừa rồi là cố ý phải không?"

Thì ra vừa nãy, khi song trảo của hai người chạm vào nhau, Quảng Mục Thiên không biết là vô tình hay cố ý, ở trên tay nàng niết niết nhẹ vài cái.

Quảng Mục Thiên ngây ngô hỏi lại:

"Cố ý chuyện gì? Ta không hiểu."

Đạm Khinh Nhu lại hừ một tiếng, nói:

"Một chỉ vừa rồi nếu đánh thật ra, ta mà thi triển *Dĩ Chỉ Vi Kiếm thì tay trái của ngươi đã bị phế rồi."

Vốn nàng chỉ cho rằng công lực Quảng Mục Thiên cũng chỉ ngang tầm với mình mà thôi. Nếu lúc nãy một chỉ kia của nàng điểm vào tả trảo của hắn, chắc chắn kiếm khí của mình sẽ đột phá kình lực của đối phương. Đâm xuyên từ bàn tay đến vai, khiến tay trái của Quảng Mục Thiên bị phế đi.

(*Dĩ Chỉ Vi Kiếm: Hóa Chỉ Thành Kiếm.)

Quảng Mục Thiên a lên một tiếng, nghĩ thầm trong bụng:

"Công lực của ta hơn cô xa lắm, một chiêu vừa rồi nếu ta sử mười thành lực lượng thì cô hẳn đã thành bánh thịt rồi còn đâu?"

Nhưng tính tình trẻ trâu của hắn nổi lên, đoạn cười khì khì đáp:

"Tay phế nhưng vẫn chưa thua. Cứ xem như cánh tay này của ta tạm không dùng được nữa vậy."

Nói rồi thu tay trái về sau.

Đạm Khinh Nhu thấy vậy tưởng đối phương khinh thường mình, ý bảo là chỉ một tay cũng có thể địch lại thì không khỏi tức giận, đoạn nói:

"Để xem các hạ còn chịu được đến bao lâu."

Quảng Mục Thiên không đợi cho nàng kịp nói xong, chợt sấn lên trước một bước, quyền phải tung ra nhắm ngay vào huyệt Cưu Vĩ của đối phương. Quyền này trông có vẻ như rất đỗi tầm thường, nhưng dưới tay cao thủ như hắn thi triển ra dáng vẻ rất trầm hùng vững chắc, tựa hồ như núi nặng ngàn cân. Đạm Khinh Nhu bất giác thấy sợ, không biết nên đỡ hay nên tránh, đợi khi quyền đến rồi mới giật mình tỉnh lại, vội bước lùi về sau.

Nào ngờ Quảng Mục Thiên chiêu đầu chiếm được tiên cơ, cước bộ lập tức xoay chuyển, lại bước lên một bước nữa, đồng thời tay phải tung liền hai quyền vào giữa ngực và bụng đối phương.

Đạm Khinh Nhu mới hoàn hồn, thấy Quảng Mục Thiên đánh tới hai quyền lúc đó mới giật mình, bất giác hô lên:

"Đây, đây là Thất Bộ Hắc Tinh Quyền."

Thất Bộ Hắc Tinh Quyền chính là quyền pháp của Tà Phái, theo lần lượt bước bảy bước chân. Bước đầu tiên đánh ra một quyền, bước thứ hai đánh ra hai quyền, bước ba đánh ra bốn quyền, bước bốn đánh ra tám quyền... cứ gấp đôi lên như thế. Đợi đến bước thứ bảy chính là sáu mươi tư quyền. Đây là quyền thuật cơ bản và nhập môn của Tà Phái, hễ là người trong phái không ai không biết.

Nên biết rằng, Thất Bộ Hắc Tinh Quyền không đơn giản chỉ là tung quyền như vậy. Các tiền bối của Tà Phái mất mấy chục năm mới sáng tạo ra lộ quyền pháp này, công sức dồn vào đó không phải nhỏ. Cả chính tà song phương đều hiểu rõ uy lực của nó. Nếu kết hợp Thất Bộ Hắc Tinh Quyền với khí công có thể dùng quyền phong cuốn đối thủ bước theo bộ pháp của mình. Ở trong đó, đối thủ ngoại trừ việc ngạnh kháng ra không còn cách trốn tránh nào khác. Tuy Quảng Mục Thiên không dùng đến nội lực, nhưng hắn bước đầu chớp được tiên cơ. Khiến Đạm Khinh Nhu lùi về sau, tiếp đó nhân cơ hội bước lên bước thứ hai. Cứ như vậy, hắn không cần dùng đến khí công cũng có thể cuốn Đạm Khinh Nhu theo bước chân của mình. Chỉ có cao thủ về quyền pháp mới hiểu rõ điểm tinh diệu trong mấy quyền này của Quảng Mục Thiên.

Giả tỉ như vừa rồi mà Đạm Khinh Nhu không thất thần lùi về sau một bước, thì bấy giờ Quảng Mục Thiên cũng không đơn giản mà cuốn được lấy đối phương. Đây âu cũng là do Đạm Khinh Nhu sơ suất mà dẫn đến đó vậy.

Đợi tới khi Quảng Mục Thiên tiến lên được ba bước thì Đạm Khinh Nhu cũng đã lùi về sau được ba bước.

Đạm Khinh Nhu biết rằng nếu mình chần chừ, lùi thêm một bước nữa thì bốn quyền sẽ hóa thành tám, rồi tám hóa thành mười sáu... Nàng toan bước sang né tránh bộ quyền của Quảng Mục Thiên. Nhưng lại thấy bốn quyền tiếp theo của hắn nhắm vào ngực, bụng, và hai vai của mình. Nếu miễn cưỡng né tránh ắt hai vai hoặc bụng sẽ bị thương. Đạm Khinh Nhu bất đắc dĩ lại lùi tiếp về sau một bước.

Quả nhiên, Quảng Mục Thiên lại tiến thêm một bước, quyền phải lại đánh ra từ bốn hóa thành tám. Đều nhắm vào các bộ vị hiểm yếu của đối thủ.

Đạm Khinh Nhu không cách nào tránh né, trong lúc cấp bách cũng đánh ra liên tiếp tám chưởng, chỉ nghe bình bình bình bình bình bình bình bình tám tiếng ròn rã, chưởng nào cũng đánh trúng một quyền của Quảng Mục Thiên. Chưởng pháp như vẽ như múa, ra sau mà đến trước, trông thật tinh diệu vô cùng, chính là công phu Bát Nhã Chưởng pháp của Thiếu Lâm tự.

Hai người đều không dùng nội lực, hiển nhiên chiêu thức vừa rồi có Hình mà không có Khí. Nếu là đánh nhau thực thì Đạm Khinh Nhu không biết dùng Bát Nhã chưởng, nên không tài nào tiết khí công ra để đối địch cả. Hai tay ắt bị quyền của đối phương đánh nát. Hơn nữa, ngay từ đầu Quảng Mục Thiên chỉ dùng võ công của Tà Phái. Đạm Khinh Nhu dùng võ công của Ngọc Nữ Cung. Nhưng hiện tại, nàng lại sử một chiêu trong Bát Nhã Chưởng của Thiếu Lâm Tự. Nếu đặt mười phần làm điểm so sánh thì Đạm Khinh Nhu đã thua tới sáu, bảy phần rồi.

Quảng Mục Thiên đạt được mục đích, không tiếp tục bước thêm mà nhảy lùi về sau, cười ha hả, nói:

"Nếu vừa rồi nếu là đánh nhau thực sự, thì hai tay của cô nương sẽ bị quyền phong của ta đánh nát rồi."

Hắn nói như vậy, thật giống lời lúc nãy nàng nói với hắn:

"Một chỉ vừa rồi nếu đánh thật ra, ta mà thi triển Dĩ Khí Vi Kiếm thì tay trái của ngươi đã bị phế rồi."

Đạm Khinh Nhu giận đến nỗi ngực phập phồng lên xuống, chỉ Quảng Mục Thiên ấp a ấp úng mãi mới nói được:

"Ngươi, ngươi ức hiếp ta!"

Quảng Mục Thiên đáp:

"Vậy cô nương chịu thua chưa nào?"

Đạm Khinh Nhu khẽ hừ hừ mấy tiếng trong cổ họng, đoạn nói:

"Hai tay bị phế, nhưng vẫn chưa thua. Cứ xem như hai tay của ta tạm không dùng được nữa vậy."

Lời nói của nàng cũng nhái lại câu nói trước của Quảng Mục Thiên.

Quảng Mục Thiên bất giác bật tiếng cười vang, nói:

"Hay lắm, hay lắm, thế tiếp theo chiêu này cô nương đỡ thử xem sao."

Lời vừa dứt thân hình Quảng Mục Thiên đã nhảy về phía Đạm Khinh Nhu. Tay phải hắn hóa thành trảo chộp ngay vào giữa mặt nàng. Thân hình hắn vốn đã cao lớn nay nhảy từ trên xuống chẳng khác gì chim ưng vồ mồi. Trảo của hắn xòe ra ba ngón tựa như vuốt ưng cực kỳ sắc bén.

Đạm Khinh Nhu không nghĩ đối phương vừa nói liền đánh, toan giơ tay hoàn thủ. Nào ngờ lúc nãy nàng đã tự nhận hai tay của mình tạm thời không dùng tới, nếu bây giờ đưa lên đón đỡ chẳng phải là đã thất tín hay sao? Đang lúc Đạm Khinh Nhu chần chờ chưa quyết thì Quảng Mục Thiên đã phóng tới, lúc này trảo của hắn chỉ cách mặt nàng chưa tới hai tấc. Đạm Khinh Nhu cho dù võ học hiểu rõ đến đâu thì giờ này cũng chẳng còn cách chiết giải nào khác đành lùi về sau. Nhưng Quảng Mục Thiên thế công quá nhanh, nàng lùi về không kịp.

Chỉ nghe "Phật" một tiếng nhỏ. Quảng Mục Thiên đã chộp được khăn che mặt của nàng.

Chương 60: Vướng tơ tình

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Nói tới Quảng Mục Thiên vừa chộp được khăn che mặt của Đạm Khinh Nhu. Không gian xung quanh lôi đài chợt tĩnh lặng.

Lúc đó, hiện lên trước mắt Quảng Mục Thiên chính là một khuôn mặt đầy đặn, thanh khiết như ánh dương mùa xuân, xinh đẹp vô cùng. Làn da trắng nõn như ngọc, có điều hai má hơi chút xanh xao, hẳn là vì lâu nay dùng khăn che mặt, không tiếp xúc với ánh nắng mặt trời. Đôi môi chúm chím như hoa anh đào mới nở. Khi đó, tâm trạng Đạm Khinh Nhu dường như đang bối rối, miệng đào hơi hé, để lộ hàm răng trắng tinh mĩ, kết hợp với khuôn mặt, càng nhìn càng toát lên vẻ xinh đẹp quyến rũ tận xương.

Quảng Mục Thiên thơ thẩn mà nhìn, miệng bất giác lẩm bẩm một câu:
"Nhất điểm anh đào khởi giáng thần.
Lưỡng hàng toái ngọc phún dương xuân."

(*Câu này lấy trong bài Vịnh Điêu Thuyền. Tam Quốc Chí.
Nguyên văn:
- Nhất điểm anh đào khởi giáng thần.
Lưỡng hàng toái ngọc phún dương xuân.
Đinh hương thôn thổ hành cương kiếm.
Yêu trảm gian tà loạn quốc thần.

- Một đoá anh đào chúm chím môi.
Đôi hàm răng ngọc rạng xuân tươi.
Hương đưa đầu lưỡi tàn hơi kiếm.
Chém chết gian thần có lúc thôi.)


Đạm Khinh Nhu bị giật lấy khăn che mặt, nhất thời không biết phải làm gì tiếp theo, cứ thất thần mà đứng đó như trời trồng. Nguyên là, chiếc khăn che mặt đó đối với Đạm Khinh Nhu rất quan trọng, nó liên quan tới một lời thề có thể ảnh hưởng tới cuộc sống sau này của chính nàng. Nay trong lúc mải hăng đấu mà bị giật mất, tâm trạng nàng vừa tức giận vừa buồn bực lại có chút hối hận... Một đống cảm xúc ùa đến khiến nàng lòng rối như tơ vò, tâm hoảng ý loạn. Trong sát na đó, sát khí của nàng chợt nổi lên, bụng nghĩ thầm:
"Kẻ này đã nhìn thấy dung nhan của ta, tuy là vô ý nhưng cũng đã phạm phải lời thề kia. Nếu như... nếu như bây giờ ra tay giết y liệu có..."

Nàng vừa nghĩ đến đây thì chợt nghe Quảng Mục Thiên thốt lên hai câu thơ khen ngợi dung mạo của mình. Trái tim bất giác đập thình thịch, hai má ửng hồng trông thật là kiều diễm, khuôn mặt vốn xanh xao không một chút máu nay thêm ba phần xinh tươi. Sát khí của nàng theo hai câu thơ đó mà cũng mất dần.

Nhưng Quảng Mục Thiên tâm linh nhạy cảm, sát khí kia tuy nhỏ nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được, lòng chợt nghĩ thầm:
"Cô ta vừa nổi lên sát ý đối với ta, chắc hẳn là do ta không may chộp trúng cái khăn này. Chiếc khăn này có gì đặc biệt hay sao? Ài, chuyện này nguyên do cũng từ ta mà ra. Nếu không phải ta máu quá, kìm không nổi cảm xúc mà xông tới đột ngột, thì cũng không giật mất được cái khăn này ra khỏi mặt nàng."

Rồi hắn lại nghĩ:
"Không hiểu sao kể từ khi tới thế giới này, định lực của ta kém hẳn so với lúc trước. Cứ thấy nữ nhân đẹp là lại thất thần, tâm tà ý loạn. Hơn nữa tính tình nhiều lúc hăng máu. Điều này thật kỳ lạ!"

Quảng Mục Thiên nào biết được rằng, hắn vốn là thuộc dòng dõi Tinh Linh tộc. Tuy chỉ là bán Tinh Linh, nhưng tuổi thọ được thừa hưởng từ huyết thống cũng rất lớn. Hắn cho tới nay đã sống được một trăm mấy chục năm. Nếu xét theo tiêu chuẩn của Tinh Linh tại thế giới này thì với chừng đó tuổi mới chỉ được xếp vào hàng thành niên mà thôi. So với tuổi thọ con người chính là khoảng tầm từ hai mươi tới ba mươi. Chính vì thế mà dáng vẻ bề ngoài của Quảng Mục Thiên mới chỉ có hai lăm tuổi. Giang hồ cứ ngợ là hắn luyện qua công phu cải lão hoàn đồng nên mới trẻ mãi như vậy, nhưng nào ai biết được rõ cái nguyên do bên trong? Ngay cả Quảng Mục Thiên cũng chỉ mới biết sự thực thân phận của mình gần đây. Tuy đã sống thật lâu, nhưng Quảng Mục Thiên ngoại trừ đánh nhau, luyện công... thì cuộc sống cũng chỉ diễn ra ở hang sơn cùng cốc, rất đơn thuần. Số người mà hắn giao tiếp qua có khi cũng chưa bằng số tuổi của chính hắn. Vì thế nên võ công của Quảng Mục Thiên lợi hại thật, nhưng định lực lẫn tâm cảnh cũng mới chỉ dừng lại ở mức thanh niên bình thường mà thôi. Mà một thanh niên bình thường thì đương nhiên cũng có cái ham muốn đối với người khác giới. Điều đó cũng giải thích cho việc nhiều khi Quảng Mục Thiên chợt lên nổi tính tình ham chơi, háo thắng...

Tạm bỏ qua chuyện đó. Chỉ thấy ở trên lôi đài, Đạm Khinh Nhu vừa định thần lại, ấp úng hỏi:
"Ngươi, ngươi thấy hết rồi sao?"

Quảng Mục Thiên thấy hai mắt nàng ngân ngấn nước dưới ánh sáng lấp lánh như châu ngọc, chỉ trực trào ra. Hắn trong lòng đánh bộp một cái, thầm hiểu là mình vướng phải một rắc rối tình cảm không hề nhỏ. Đoạn tặc lưỡi nghe chậc một tiếng, không đáp mà chỉ gật gật đầu.

Đạm Khinh Nhu lại hỏi:
"Ngươi có biết ta là ai không?"

Quảng Mục Thiên tuy khó hiểu, nhưng vẫn đáp:
"Chẳng phải cô nương tên là Đạm Khinh Nhu. Đệ tử của Ngọc Nữ Cung hay sao?"

Đạm Khinh Nhu ừm một tiếng, khuôn mặt vẫn đầy vẻ thơ thẩn. Nàng chần chừ một chút rồi lại hỏi tiếp:
"Ngươi... có biết đến lời thề của ta..."
Nàng nói đến đây thì hai má hơi đỏ lên, thẹn thùng không dám nói tiếp nữa.

Quảng Mục Thiên biết ngay điều này sẽ đến. Nhưng hắn quả thật không biết lời thề kia là gì. Đoạn thật thà đáp:
"Xin cô nương thứ lỗi cho. Tại hạ lần đầu xuất sơn, đối với võ lâm còn lạ nước lạ cái. Lời thề của cô nương..."
Nói đến đây ném cái khăn che mặt sang cho nàng. Chiếc khăn được hắn quán chú nội lực, lơ lửng trên không trung nhẹ nhàng bay tới chỗ Đạm Khinh Nhu. Đoạn hắn chắp tay thi lễ một cái rồi nói tiếp:
"Chiếc khăn này là tại hạ lúc sơ ý đoạt được. Mong cô nương đừng trách. Còn chuyện lời thề đó... Tại hạ quả thực không biết. Mong cô nương thứ cho tội vô lễ này!"

Công phu cách khí ngự vật của hắn vừa thi triển ra khiến toàn trường ồ lên đầy vẻ kinh dị. Phải hiểu là ngay cả Thập Đại Đấu Tông cũng chưa chắc có vị nào đã làm được như thế. Vậy mà một thanh niên chỉ hai lăm tuổi lại có khả năng sử ra cách không ngự vật. Đến bây giờ thì những kẻ vốn khinh thường Quảng Mục Thiên cũng phải cẩn thận mà soi xét lại.

Nhưng Đạm Khinh Nhu dường như không để ý tới điều đó. Khuôn mặt nàng chợt hồng chợt trắng. Hàng mắt ngấn lệ như sắp rơi, nàng lại hỏi tiếp:
"Đời ta đã bị cuốn theo một trảo vừa rồi của ngươi. Chẳng lẽ ngươi không biết?"

Quảng Mục Thiên hít sâu một hơi, không dám trả lời mà chỉ ấp úng:"Ta, ta... thực không biết."

Quảng Mục Thiên lần này đau não thật rồi. Cả cuộc đời của hắn chưa bao giờ trải qua mấy chuyện như thế này cả. Lịch duyệt giang hồ của hắn vốn chỉ có ân, oán, cừu, thù mà thôi. Tất cả chỉ dùng một nắm đấm là giải quyết được hết sảy. Nhưng chuyện này...

Quảng Mục Thiên, hắn trong giang hồ không sợ kẻ thù dùng nắm đấm chĩa về phía mình. Cái hắn sợ nhất, chính mắc nợ người khác.

Triệu Văn Phong từng cảnh tỉnh hắn, giang hồ lắm thứ tinh kỳ quái dị. Đường Vấn Tâm từng nói hắn chủ quan, không tìm hiểu đối thủ của mình. Đến bây giờ Quảng Mục Thiên mới thầm ân hận không nghe lời giáo huấn của hai người nọ.

Chỉ thấy Đạm Khinh Nhu trầm mặc không nói, hai mắt nàng chằm chặp nhìn vào tấm khăn nơi tay. Đoạn nàng thở dài một tiếng đầy não ruột.

Quảng Mục Thiên nhìn mặt nàng, trông thật đẹp nhưng lại đầy vẻ đáng thương. Chợt tim Quảng Mục Thiên như thắt lại, sợi tơ tình này không biết tự bao giờ đã cuốn lấy trái tim hắn mất rồi.

Đạm Khinh Nhu sau khi thở dài xong, liền liệng chiếc khắn kia về hướng Quảng Mục Thiên. Nàng không biết vận dụng công phu cách khí ngự vật, nên cái ném đó chỉ là một cái ném đơn thuần mà thôi. Chiếc khăn bay vút một tiếng đã nằm yên trong lòng bàn tay của Quảng Mục Thiên.

Đạm Khinh Nhu chậm chạp nói:
"Ngươi... Chàng đã lấy nó rồi thì giờ nó thuộc về chàng."
Cách xưng hô của nàng cũng thay đổi từ "Ngươi" thành "Chàng" rồi. Tới bây giờ kẻ ngu cũng phải hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Quảng Mục Thiên nhận lấy khăn, khuôn mặt như ăn phải trái khổ qua, chợt hắn hỏi:
"Nàng không sợ ta có ý xấu với nàng hay sao?"

(Trái khổ qua: Mướp đắng.)

Đạm Khinh Nhu thấy hắn khó xử như thế bất giác mỉm cười, bao nhiêu khổ não nãy giờ tiêu tán hết. Chợt hai má lại ửng đỏ, đáp:
"Nếu như chàng có ý xấu thì đã sao? Lời đã thề, nhân duyên đã định. Thật khó mà làm trái."

Quảng Mục Thiên lắc đầu, nói:
"Nàng quả thật phải dựa theo lời thề đó mới được sao? Hơn nữa, ta, ta là người của tà phái."

Đạm Khinh Nhu đáp:
"Chàng chẳng phải lúc trước đã nói là cựu đệ tử tà phái hay sao? Mà bây giờ tà phái thì sao cơ chứ. Thiếp, thiếp không quan tâm điều đó."
Đạm Khinh Nhu nói hết câu thì khuôn mặt cúi gằm xuống, đã đỏ như cà chua chín mọng, trông thật kiều diễm vô cùng.

Quảng Mục Thiên thấy nàng cười trông thật đẹp, nhưng hắn cố dằn lòng lại, đoạn nói:
"Đó chỉ là lời thề của nàng. Không phải tình yêu thật sự, hà cớ gì phải theo lời ước thệ? Ta nghĩ nàng nên bỏ lời thề đó, đi tìm tới tình yêu chân chính thì đúng hơn."
Đạm Khinh Nhu không đáp, mà hỏi lại:
"Chẳng lẽ chàng chê thiếp xấu hay sao? Hay thiếp không xứng với chàng?"

Câu hỏi này chứa vài phần u oán, Quảng Mục Thiên nghe xong thì hốt hoảng, lập tức phản bác:
"Không. Ta không hề có ý đó. Nếu nàng mà xấu thì trên đời này chắc chẳng còn ai xinh đẹp nữa. Còn nói về xuất thân của ta tăm tối, chỉ có chém giết mới sống sót qua ngày. Nàng là cành vàng lá ngọc... Ta mới không xứng với nàng mới đúng."

Đạm Khinh Nhu nghe Quảng Mục Thiên ca tụng nhan sắc mình, trong lòng hoan hỉ. Lại nghe tiếp những câu sau thì ấm lòng, nghĩ thầm:
"Người này hình mạo tuy bình thường, tuy trước gia nhập tà phái nhưng bản chất không xấu. Mình đem chung thân đại sự gửi gấm cho chàng, xem như cũng thỏa nguyện."

Rồi nàng lại nghĩ:
"Không hiểu sao, từ trước tới giờ ta không ưa thích giao thiệp với nam nhân. Nhưng ngay từ lần đầu gặp người này. Ta đã cảm thấy có điều gì đó rất đặc biệt toát lên từ chàng. Chẳng lẽ đây là duyên số hay sao?"

Tuy nghĩ vậy nhưng Đạm Khinh Nhu không hề nói ra, mà chỉ nói:
"Ý thiếp đã quyết. Nếu chàng không chê tấm thân này thì kết thúc đơn đấu đại hội, chúng mình gặp nhau ở trà quán của Cầm Tiên tiểu thư. Mong chàng giữ đúng hẹn."

Nói rồi quay người bỏ đi. Quảng Mục Thiên toan gọi nàng quay lại, nhưng chẳng biết phải nói gì nên đành thôi.

Hoàng Bá Đạo thấy Đạm Khinh Nhu rời đi rồi. Liền tuyên bố trận chiến này Quảng Mục Thiên thắng cuộc.

Mọi người quan chiến xung quanh đều không nghe được màn đối thoại vừa rồi. Nhưng cảnh Quảng Mục Thiên chộp lấy được khăn che mặt của Đạm Khinh Nhu khiến ai nấy đều phải trầm trồ kinh hô cả lên. Bọn họ ít nhiều đều biết tới lời thề của Đạm Khinh Nhu. Nàng từ lúc mười bốn tuổi đã đeo khăn che mặt, thề rằng chỉ có kẻ nào đủ khả năng đánh bại nàng. Tước đi tấm khăn che mặt kia, nhìn thấy dung mạo của nàng mới xứng đáng làm phu quân của Đạm Khinh Nhu.

Người đời không một ai thấy rõ khuôn mặt của nàng cả. Hơn nữa vừa rồi khoảng cách từ lôi đài tới chỗ khán giả cũng tương đối xa. Nên diện mạo thực sự của Đạm Khinh Nhu ngoài Quảng Mục Thiên ra thì không ai thấu được. Vậy nên mọi người chỉ thoáng kinh ngạc trong chốc lát rồi cũng không để trong lòng chuyện đó. Duy chỉ có việc công phu Quảng Mục Thiên cao thâm khó lường là điều mà ai cũng âm thầm thừa nhận. Mặc dù vận khí của hắn đúng thật là quá mức khoa trương.

Quảng Mục Thiên vừa quay về chỗ, còn chưa kịp đặt mông vào chỗ ngồi thì Đường Vấn Tâm đã chạy tới hoan hỉ chúc mừng:
"Chúc mừng Quảng huynh nhân duyên thâm hậu. Vừa xuất đài liền chộp ngay được Thánh Nữ của Ngọc Nữ cung. Tài cua gái này quả là cao thâm mạt trắc. Tiểu đệ bái phục, bái phục."

Triệu Nhã Hinh đứng một bên nghe Đường Vấn Tâm luyên thuyên một tràng như vậy thì khẽ hừ một tiếng. Đường Vấn Tâm chỉ biết lắc đầu cười khổ.

Quảng Mục Thiên chẳng nói gì, chỉ ngơ ngẩn ngồi yên một chỗ. Dường như cả thế giới của hắn bỗng chốc thu bé lại vừa bằng một cô gái. 

...

Trận đấu thứ ba cũng rất nhanh được diễn ra. Chính là Bắc Văn Minh cùng với Long Tuấn.

Mặc dù Long Tuấn có thần binh trong tay, nhưng so với Bắc Văn Minh còn thua kém một bậc nhỏ. Trận đó Bắc Văn Minh dành chiến thắng, nhưng lại là thắng hiểm. Dự là trận tiếp theo khó mà ứng chiến được tiếp.

Sau ba trận đấu chọn ra được ba người xuất sắc nhất, chính là Hắc Yên Tử, Quảng Mục Thiên cùng Bắc Văn Minh.

Bấy giờ số người lại tiếp tục lẻ, phải bốc thăm luân không thêm một lần nữa.

Tuy nhiên lần bốc thăm này Bắc Văn Minh may mắn hơn cả, trở thành người được luân không. Điều này khiến cho mọi người xung quanh thở phào nhẹ nhõm, ai nấy đều thầm nhủ trong lòng:
"May thay không phải tên gia hỏa Quảng Mục Thiên luân không nữa. Nếu không hắn ta chẳng làm gì cũng giành chiến thắng. Như vậy thật dễ dàng quá."

Bắc Văn Minh trong lòng cũng mừng thầm. Vốn gã định đầu hàng ngay lập tức. Bởi sau trận chiến vừa rồi với Long Tuấn khiến toàn thân gã không còn tí sức lực nào cả, nếu đấu tiếp ắt bại ngay tức thì. Bắc Văn Minh cũng không muốn rước lấy cái nhục bị người đè đầu cưỡi cổ bắt đầu hàng. Bất quá, hắn may mắn bắt trúng thăm luân không nên thời gian để nghỉ ngơi cũng tăng lên đáng kể.

Sau ba canh giờ tiêu chuẩn để hồi khí. Quảng Mục Thiên cùng Hắc Yên Tử được gọi lên lôi đài.

Quảng Mục Thiên vô thần mà bước, trong lòng hắn vẫn đang canh cánh chuyện vừa rồi. Đến khi Hắc Yên Tử mở miệng chào hỏi, hắn mới giật mình, buột miệng nói:
"Ta không muốn động thủ. Ngươi đầu hàng đi."

Lời này là Quảng Mục Thiên trong lúc giật mình mà thốt ra, tuy là vô ý nhưng thần thái bên ngoài kết hợp với giọng nói thản nhiên khiến một câu đơn giản như vậy cũng đầy vẻ khí khái.

Hắc Yên Tử khuôn mặt xám ngoét như chàm đổ. Hai hàm răng nghiến vào nhau bật tiếng ken két rùng rợn. 

Đám người xung quanh thấy thế đều cho rằng Quảng Mục Thiên dùng kế khích tướng, mới xuống đài liền mở lời khiêu khích đối phương. Hắc Yến Tử tiếp theo rất có thể khí giận công tâm mà trúng kế.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau