GIANG HỒ BẤT AI ĐAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Giang hồ bất ai đao - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Dạo hoa viên bị làm cho giật mình

Người đời thường nói “Họa hổ họa bì nan họa cốt, tri nhân tri diện bất tri tâm”, biết người biết mặt không biết lòng. Mỗi câu Nhan Tiểu Đao nói, lại giống như một đao đâm vào lòng Tiết Bắc Phàm, kẻ đa mưu túc trí khó chịu nhất không phải bị người lừa, mà là bị nhìn thấu.

Tiết Bắc Phàm trong lòng vốn đang rất hiếu thắng, bây giờ lại bị Tiểu Đao khiêu khích thêm vài phần. . . . . . Cảm thấy càng lúc càng thú vị, huyết mạch bên trong đều kêu gào không cam lòng, nhất quyết phải đốn hạ bức tường này cho bằng được.

Trọng Hoa vào cửa, chỉ thấy Tiết Bắc Phàm bộ dáng kinh ngạc, hình như có chút vui vẻ khó hiểu. Vào phòng ngồi xuống, “Ta vừa mới đi một vòng, Bích Ba sơn trang này huyền cơ thật sự thâm sâu, toàn bộ Cửu Châu Long Đàm đều là cấm địa, nghe nói không cho bất luận kẻ nào tiến vào.”

Tiểu Đao bắt lấy hai lỗ tai của con thỏ mập mạp trong tay Hiểu Nguyệt, hỏi, “Có người canh gác sao?”

“Không có, rất kỳ quái, chỉ có tấm bia đá địa giới.”

“Cô đối với cơ quan bên trong hình như rất tự tin.” Tiết bắc nhìn Tiểu Đao, “Buổi tối muốn đi thăm dò sao?”

“Đi thì đi vậy.” Tiểu Đao không quan tâm trả lời một câu, thấy Hiểu Nguyệt bắt đầu chuẩn bị đồ vật này nọ, vội nói, “Đêm nay không động thủ, trước tùy theo tình hình, ta đem theo tên dâm tặc kia đi thám thính được rồi.”

“Nga.” Hiểu Nguyệt gật đầu, dặn dò một câu, “Vậy cô cẩn thận.”

Tiểu Đao bảo nàng yên tâm, vừa nhìn Trọng Hoa ngoắc ngoắc tay, “Buổi tối chúng ta đến cấm địa, ngươi ở cùng Hiểu Nguyệt.”

Trọng Hoa nghe vậy trở tay không kịp, nhìn Hiểu Nguyệt, nàng dĩ nhiên không hiểu dụng ý của Tiểu Đao, ôm thỏ đi ra ngoài thả vào trong bụi cỏ. Lại nhìn đến hai con thỏ đang ăn cỏ phía trước. Hiểu Nguyệt đứng lên ngoắc Tiểu Đao, “Tiểu Đao cô xem nha, hai con thỏ thật lớn!”

Tiểu Đao híp mắt liếc nhìn, “Ha hả! Đây là con thỏ hay là con chó a?”

Tiết Bắc Phàm cùng Trọng Hoa cũng là đầu thấy hai con thỏ lớn như vậy, cặp mắt đỏ rực, giống như muốn cắn người, lộ ra vẻ quỷ dị khó hiểu.

“Tiểu Đao.” Hiểu Nguyệt quay về phòng, nhỏ giọng nói, “Ta mới vừa thấy nha hoàn đi lại trong viện, đều là tiểu mỹ nhân.”

“Vương Bích Ba hình như có thói quen, tìm hạ nhân đều phải thật đẹp.” Trọng Hoa hiển nhiên cũng chú ý tới điểm ấy.

“Ta trước giờ, vẫn không biết diện mạo có lợi gì.” Hiểu Nguyệt thấp giọng nói, “Đeo mặt nạ, là tốt nhất.”

“Thật là.” Tiểu Đao thấy Tiết Bắc Phàm còn đang xuất thần một bên, nhìn hắn cười, “Thói quen đeo mặt nạ, đột nhiên lại tháo xuống, mới trở nên luống cuống.”

Tiết Bắc Phàm lập tức sa sầm mặt mày, có chút ai oán nhìn Tiểu Đao liếc mắt một cái, Tiểu Đao cảm thấy hài lòng cười tít mắt.

Trọng Hoa nhịn cười, uống hết ly trà, đứng dậy lôi Tiết Bắc Phàm đang ảo não, ỉu xìu quay ra sân bên cạnh.

Hách Kim Phong thấy có điều khác thường, hỏi, “Làm sao vậy?”

Trọng Hoa cười, “Có một số người chỉ lo suy nghĩ, đá vào thiết bản, ngón chân bị đau.”

“Phương pháp đối phó với nha đầu thông minh cùng nha đầu ngốc bất đồng.” Tiết Bắc Phàm không hề gì cười, “Nha đầu thông minh, nàng muốn chiếm thượng phong. . . . . . Đương nhiên , nàng cũng phải đủ thông minh mới được.”

“Tiết nhị công tử.” Trọng Hoa lắc đầu khuyên hắn, “Nàng cùng huynh không thù không oán, thủ hạ lưu tình a, cẩn thận hại người hại mình.”

Tiết Bắc Phàm khôi phục vẻ thong dong bình tĩnh trước đây, uống ly rượu, “Thói đời vốn là bất luận đúng sai hay thành bại, nàng đã hiểu, vậy xem ai thông minh hơn.”

Hách Kim Phong nghe không hiểu chuyện gì, lại gần hỏi, “Mọi người đang nói về cái gì vậy? Về nữ nhân?”

Tiết Bắc Phàm cùng Trọng Hoa buồn cười, “Đúng vậy chính là nữ nhân a!”

“Ai, đối nữ nhân vẫn là cẩn thận thì hơn! Các ngươi xem phụ thân ta, một tấm chân tình lại bị người khác vứt đi như chiếc giày rách.”

“Cái gì?!”

Hách Kim Phong nói một câu, Tiết Bắc Phàm cùng Trọng Hoa đều trợn tròn mắt.

Hách Kim Phong thấy bọn họ kinh ngạc, liền giải thích cho hai người nghe, “Không dối gạt hai người, phụ thân ta chính là một kẻ si tình, đáng tiếc lòng của nữ nhân cây kim nơi đáy biển, trở mặt rồi thì coi như không quen biết. Nương ta năm đó hiểu lầm hắn ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt, một mạch liền ôm muội tử của ta bỏ chạy. Phụ thân ta vì tìm người mà tìm khắp đại giang nam bắc, cuối cùng ngay cả cáo thị cũng dùng tới, thủy chung vẫn là không có tin tức.”

Tiết Bắc Phàm nhịn không được lấy tay che lại khóe miệng đang run rẩy, “Phụ thân huynh. . . . . . Cáo thị truy nã nương huynh, là vì tìm người?”

“A!” Hách Kim Phong còn thật sự gật đầu, “Phụ thân ta thật dại dột?”

Tiết Bắc Phàm cùng Trọng Hoa yên lặng liếc nhau, xem như hiểu được —— nguyên lai Hách Kim Phong lỗ mãng là giống hắn cha a!

Trong viện kế bên, Tiểu Đao nằm một lát không ngủ được, đứng dậy liền thấy, Hiểu Nguyệt đã muốn ngủ trên ghế. Giúp Hiểu Nguyệt khoác áo, Tiểu Đao một mình xuất môn, muốn thám thính Bích Ba sơn trang này.

Theo đường nhỏ phía trước đi tới, đến một lối nhỏ vắng vẻ, chỉ tiếc cảnh vật cơ bản đều giống nhau, giống như mê cung. Tiểu Đao lúc thì thấy khổng tước, lúc lại nhìn thấy tiên hạc, khắp mặt đất là những con thỏ lớn đang ăn cỏ, hoa cỏ cũng đặc biệt nhiều.

Khó khăn lắm mới đi đến bên cạnh ao sen, thấy phong cảnh tuyệt đẹp, Tiểu Đao ngồi xuống hít sâu một hơi, rất xa, một nha hoàn xinh đẹp trong tay cầm một cái khay, bên trên có nho tươi, thướt tha đi tới.

Nha hoàn thấy Tiểu Đao, vội vàng hành lễ với nàng, “Tiểu Đao cô nương, muốn ăn nho không?”

Tiểu Đao lắc đầu, “Nho này đem cho Vương Bích Ba sao?”

Nha hoàn có chút ngượng ngùng trả lời, “Không phải, là phần thưởng của trang chủ.”Tiểu Đao thấy nha hoàn cả mặt đỏ ửng, đang cầm chùm nho bộ dáng dường như vô cùng tán thưởng Vương Bích Ba, có chút bất đắc dĩ.

“Công tử nhà các người thật sự trăng hoa, đừng để hắn lừa.” Tiểu Đao nói xong, cũng thấy được bản thân mình thật vô nghĩa, quá nhiệt tình … cùng nàng nói chuyện này để làm gì?

Nha hoàn cũng gật gật đầu, “Tôi đương nhiên biết, nhưng là trang chủ thật sự so với nam nhân khác tốt hơn rất nhiều! Tôi bất quá chỉ là nha hoàn, muốn làm thiếp trang chủ cũng chỉ là trèo cao. . . . . .” Nói xong, bộ dạng xấu hổ đến đỏ cả tai.

Tiểu Đao thật ra cũng không vì vậy mà coi thường nàng, chỉ cảm thấy nàng lãng phí bản thân, nữ nhân tìm cho mình một người để dựa vào không gì đáng trách, chỉ tiếc, không phải có tiền là tốt, quan trọng là phải đáng tin.

Nghĩ đến đây, Tiểu Đao đứng lên lầm bầm, “Vương Bích Ba này là kẻ trăng, không bằng xây dựng hậu cung, mỗi ngày bận rộn nạp thiếp cũng tốt hơn đi ra ngoài làm hại nhân gian.”

Không ngờ nói vừa dứt, phía sau liền có người nói tiếp, “Nàng thật đúng là hào phóng a, nữ nhân còn chưa xuất giá đã nghĩ cho ta nạp thiếp.”

Tiểu Đao quay đầu lại, Vương Bích Ba bước ra cười châm biếm.

“Trang chủ.” Nha hoàn vội vàng hành lễ. Vương Bích Ba đối nàng cười ôn nhu, nhẹ nhàng khoát tay. Nha hoàn lộ ra khuôn mặt đỏ bừng, vội vội vàng vàng bước đi .

Tiểu Đao nhăn mày nhìn vẻ mặt đầy hưởng thụ của Vương Bích Ba, “Ngươi đúng là không có đạo đức?”

Vương Bích Ba nhún vai, “Ta xác thực sống dễ chịu hơn nhiều người sao!”

“Đáng tiếc không phải mọi người.” Tiểu Đao đá khiến hắn hắn đau chân.

“Nàng có quan hệ như thế nào với Tiết Bắc Phàm?” Vương Bích Ba nhảy lên thành đá, ngồi bên người Tiểu Đao.

“Trùng hợp quen.”

“Tiết Bắc Phàm không phải người dễ trêu chọc, nàng cũng đừng tự mình nhảy vào hố lửa!” Vương Bích Ba nghiêm mặt, “Bất quá dù sao cũng đều nhảy vào hố lửa, hắn còn không bằng ta đâu, ta tốt xấu gì cũng sẽ không khiến nàng thương tâm!”

“Miễn .” Tiểu Đao xua tay, “Ta nhảy vào ngươi, sẽ làm người khác thương tâm.”

“Ngươi nói Lan Chi a?” Vương Bích Ba có vẻ khó xử, “Ta chỉ coi nàng là muội muội!”

“Không có lửa làm sao có khói, ngươi không trêu ghẹo người ta, người ta cũng sẽ không khăng khăng một mực coi trọng ngươi, có phúc mà không biết hưởng.”

Vương Bích Ba còn muốn giải thích vài câu, nhưng mà không nói. Chỉ thấy cách đó không xa, Dư Lan Chi mặt âm trầm đứng ở chín khúc cầu đằng trước, trong tay nắm chặt một cái khăn lụa màu hồng nhạt, ngón tay đều bấm vào thịt .

“Lan Chi.” Vương Bích Ba há miệng, Dư Lan Chi xoay người bỏ chạy .

“Ngươi còn không đuổi theo?” Tiểu Đao liếc mắt nhìn hắn.

“Đuổi theo cái gì? Đau dài không bằng đau ngắn!” Vương Bích Ba khẽ cắn môi, nói còn chưa dứt lời liền bị Tiểu Đao đạp một cước, “Ngươi không sợ nàng nhảy sông tự vận a?”

Vương Bích Ba cả kinh, vẫn là đuổi theo.Tiểu Đao lắc đầu, Dư Lan Chi kỳ thật cùng Vương Bích Ba rất giống nhau, không có liền quan tâm, càng không có càng muốn có, cuối cùng tự đi vào ngõ cụt.

Nhảy xuống thành đá muốn trở về, liếc mắt thoáng nhìn thấy cách đó không xa dưới một gốc cây hoa quế, tựa hồ có người đang đứng. Tiểu Đao muốn nhìn kỹ, bóng dáng người nọ chợt lóe không còn bóng dáng. Đáng lẽ giữa ban ngày cũng không có gì, nhưng Tiểu Đao không hiểu sao nghe có tiếng vụt đi, nghĩ lại vẫn nên nhanh chóng trở về.

Quay trở về, đi mấy vòng, Tiểu Đao thấy bản thân lạc đường, nhất thời không thể biết rõ đông tây nam bắc. Hết lần này đến lần khác vẫn cứ chạy đến nơi hẻo lánh, cuối cùng Tiểu Đao dừng lại, muốn tìm người hỏi đường.

Đang lúc này, bỗng nhiên chợt nghe xa xa từ trong sân truyền đến một tiếng kêu thê lương thảm thiết, hình như là tiếng của nữ nhân, khó mà tưởng tượng thảm thiết như thế nào.

Tiểu Đao cả kinh, đây là chết người hay là có chuyện vậy? Vội vàng đi về phía có âm thanh, quẹo sang một con đường nhỏ, đột nhiên có một người lao đến trước mặt.

“A!” Tiểu Đao hét lên một tiếng sợ hãi, người ở trước mặt cũng hét lên một tiếng sợ hãi một tiếng, nhìn kỹ lại, đúng là tổng quản của Bích Ba sơn trang Vương Quý.

“Nhan cô nương?!” Vương Quý cũng nhận ra Tiểu Đao đến đây, vỗ ngực, “Làm tôi sợ muốn chết, cô vì sao lại đến đây?”

Tiểu Đao thầm nói ngươi mới là kẻ hù chết ta, “Ta lạc đường , vừa mới nghe được tiếng kêu, giống như. . . . . .”

“Nga, là con mèo hoang.” Vương Quý giải thích, vừa dẫn Tiểu Đao đi ra ngoài, “Tôi mới vừa đạp lên đuôi của một con mèo hoang, nó bị dọa một cái.”

“Mèo hoang?” Tiểu Đao cảm thấy không đúng, nhưng Vương Quý đã dẫn nàng ra sân, rẽ hai, ba khúc liền tới phòng khách gần đó, “Lát nữa tiệc tối sẽ bắt đầu, tôi đi chuẩn bị trước.” Vương Quý vội vã bước đi.

Tiểu Đao đầy bụng nghi ngờ, Vương Quý này lén la lén lút, rõ ràng hình như đang giấu diếm chuyện gì?

Đang nghi ngờ, bỗng có người vỗ vai.

Tiểu Đao lại bị giật mình, quay lại thấy đằng sau là Tiết Bắc Phàm, tức giận, “Hù chết người a!”

Tiết Bắc Phàm giơ tay vẻ mặt oan uổng, “Ta là gọi cô lại, bộ dạng của cô giống như là hồn bay phách lạc, đang nghĩ cái gì đó?”

Tiểu Đao chậc một tiếng, “Ngươi có cảm thấy Bích Ba sơn trang này là lạ không?”

Tiết Bắc Phàm thấy nàng đa nghi, cười hỏi, “Phát hiện cái gì ?”

“Vừa rồi ta rõ ràng nghe được có tiếng nữ nhân kêu thảm thiết, muốn đi xem, lại đụng phải Vương Quý, hắn lại che che giấu giấu.”

“A.” Tiết Bắc Phàm cũng không đồng ý “Trong sơn trang này của Vương Bích Ba trong ngoài có ít nhất ba trăm người, có chút việc không muốn làm cho người ta biết đến cũng không có gì lạ.”

Tiểu Đao thủy chung vẫn cảm thấy không ổn, tiếng kêu to kia tuyệt đối không phải mèo!

Tiết Bắc Phàm dứt khoát lôi cổ tay nàng, “Đi.”

“Đi chỗ nào?” Tiểu Đao vội vàng kéo tay ra, “Đừng có kéo ta.”

“Cô không phải hoài nghi sao? Mắt thấy mới là thật!” Tiết Bắc Phàm nháy mắt một cái, “Ta cùng cô đi xem.”

“Ân?” Tiểu Đao nghe hắn nói xong có vẻ giật mình, vuốt cằm đi quanh Tiết Bắc Phàm, vừa quan sát đánh giá.

“Làm sao vậy?”

“Không đúng a.” Tiểu Đao cười hỏi, “Ngươi không phải là nên tiếp tục theo ta đấu võ mồm sao?”

Tiết Bắc Phàm cười thật thản nhiên, “Đúng là một mỹ nhân xấu xa, đấu võ mồm với cô chỉ là sở thích, thực ra cũng không nên so đo nhiều làm gì.”

“Lại muốn giở trò bịp bợm.” Tiểu Đao chắp tay sau lưng đi lên phía trước, “Một lần bị rắn cắn mười năm sợ dây thừng, còn chưa chết tâm nghĩ muốn lừa ta.”

“Cô đấy, không nên vô tâm như vậy, vô tâm vô phế, chắc chắn có lý do!” Tiết Bắc Phàm đi phía trước hai bước liền đuổi theo Tiểu Đao, lại gần tai nàng thấp giọng nói, “Giấu kín chân tâm của mình, nhìn thật hảo!”

Tiểu Đao đưa tay phòng bị, “Ngươi ra nói chuyện với ta, là muốn phản công?”

“Cô thật muốn xem?” Tiết Bắc Phàm ánh mắt bỗng nhiên nghiêm túc, vuốt ve hai má Tiểu Đao, hơi thở ấm áp, vuốt đến cổ cùng hai tai của Tiểu Đao, khiến nàng cả kinh vội vàng lùi ra sau, che cổ dậm chân, “Ngươi làm gì! Dâm tặc!”

Tiết Bắc Phàm cười xấu xa, cuốn cuốn một lọn tóc sau tai nàng thưởng thức, “Cô thật sự còn rất non nớt, bất quá ta thích.”

Tiểu Đao tức giận xoay người bước đi, Tiết Bắc Phàm ngăn lại, lại đổi lại vẻ cợt nhả, “Đùa giỡn với cô thôi.”

Tiểu Đao hung hăng đạp hắn một cước, che lại khuôn mặt ửng hồng bỏ chạy.

Tiết Bắc Phàm lắc đầu, thu hồi ý cười trên mặt, nhìn thoáng qua cánh cửa sau viện cách đó không xa có một bóng người, khẽ cong khóe miệng, bất động thanh sắc quay trở về.

Chương 12: Lửa đố kị hại cá trong hồ

Khi Tiết Bắc Phàm trở về, thấy cửa phòng Tiểu Đao đóng chặt, từ cửa sổ nhìn vào trong, thấy cánh cửa phòng Tiểu Đao đóng chặt, hai nha đầu giống như đang thì thầm bàn luận. vẻ mặt Hiểu Nguyệt kinh ngạc nhìn Tiểu Đao, còn Tiểu Đao lộ vẻ mặt bất mãn, bày tỏ Tiết Bắc Phàm tuyệt đối là một tên lưu manh.

Trọng Hoa từ ngoài viện đi vào, bưng một mâm nhỏ đựng nho đã được rửa sạch, thấy Tiết Bắc Phàm nhìn lén ngoài cửa sổ, có chút khó hiểu.

Tiết Bắc Phàm quay đầu lại nhìn thấy hắn liền kéo hắn đi ra ngoài.

“Huynh làm gì vậy?”

“Hiện tại không thể vào!”

“Tại sao?”

Tiết Bắc Phàm thấy thoa không hiểu, ho khan một tiếng làm ra vẻ thâm trầm, “Không vì sao.”

Trọng Hoa liếc xéo hắn, một lát sau, “Huynh không phải lại chiếm tiện nghi của người ta khiến người ta chán ghét chứ?”

Khuôn mặt Tiết Bắc Phàm mang theo vẻ mặt như bị nói trúng, “Đúng vậy, hình như ta khiến nhiều người không vừa ý.”

“Huynh không phải tự chuốc lấy phiền phức sao!” Trọng Hoa nhịn không được thở dài, “Ta thật không rõ, huynh quả thật là một người văn võ song toàn, nhưng tại sao cử chỉ lại lỗ mãng như vậy, rất nhiều cô gái tốt chán ghét giọng điệu của huynh, huynh xem chừng cũng không biết?”

Tiết Bắc Phàm nhún vai một cái, “Vừa vặn ta cũng không thích trêu chọc nữa nhân tốt.”

“Hả?” Trọng Hoa nhạy cảm nghe ra thứ gì đó, cười nói, “Huynh cảm thấy Nhan Tiểu Đao là một cô gái tốt?”

Tiết Bắc Phàm không nói gì buông tay, vừa đi về việc của mình vừa lẩm bẩm, “Vương Bích Ba cũng chẳng phải người lương thiện, trong việc có cả một đống yêu ma quỷ quái.”

“Ấy, huynh đừng dừng câu chuyện chứ.” Trọng Hoa đuổi theo hai bước, “Huynh cũng không phải còn nhỏ, cảm thấy tốt thì phải nắm chắc cơ hội, nghiêm chỉnh một chút thì người ta sẽ để ý đến huynh.”

“Phương pháp khiến cho nữ nhân chú ý trên đời này chỉ có hai.” Tiết Bắc Phàm giơ hai ngón tay lên, “Không thích cũng không ghét.”

Trọng Hoa nghe hắn nói một câu trở nên mơ hồ, nghĩ đến Hiểu Nguyệt…không thể như vậy được, không thích cũng không ghét! Nếu không thích cũng không ghét thì kết quả nhất định là cái gì cũng không quan tâm.

Trong nháy mắt, mặt trời lặn sau núi phía Tây.

Xế chiều Tiểu Đao vùi vào giấc ngủ, ngủ đến khi đầu choáng váng, não ngừng hoạt động mới rời giường chải đầu.

Trọng Hoa, Tiết Bắc Phàm cùng Hách Kim Phong đều đã chuẩn bị xong, đang chờ ở ngoài sân, cười nói vui vẻ.

Tiểu Đao dựng thẳng tai lên, nghe Tiết Bắc Phàm bừng bừng khí thế giới thiệu cho th cùng Hách Kim Phong người nào ở Bình Giang phủ tửu lượng tốt nhất, nơi nào có nhiều cô nương xinh đẹp nhất, còn không quên đùa giỡn nha hoàn dẫn đường. Tiểu Đao không nhịn được cau mày, “Tên dâm tặc này.”

Hiểu Nguyệt ở một bên lần lượt giúp Tiểu Đao cài trâm lên đầu, “Vị Tiết công tử này, thật làm cho người ta không hiểu nổi.”

“Không có gì lạ, tâm tư của dâm tặc người nào có tểh hiểu nổi chứ.”

“Thấy công tử đối với cô không háo sắc như vậy.” Hiểu Nguyệt nâng cằm Tiểu Đao lên nhìn hai hàng lông mày đã được tô đều với nhau hay chưa, nói, “Công tử ở Tinh Hải Viên lâu rồi, mặc dù thích đùa giỡn với các nữ tử nhưng chưa từng thấy công tử cùng người nào qua đêm.”

“Hiểu Nguyệt!” Tiểu Đao đem cái đầu đã được chỉnh trang hoàn chỉnh, nghiêm túc chân thật nhìn Hiểu Nguyệt nói, “Biết người biết mặt nhưng không biết lòng, biết đâu chừng sau lưng đang len lén làm gì đó!”

“Ừm.” Hiểu Nguyệt thật thà gật đầu, Tiểu Đao nói gì thì tin cái đấy, “Thì ra là như vậy.”

Hai người thay đổi trang phục xong rời khỏi phòng, lúc này đèn đã được thắp lên, ba nam nhân ở cửa viện đồng loạt quay đầu lại, không nhịn được cảm thán.

Không chỉ Tiểu Đao thay trang phục xong nhìn đẹp mắt, mà cả Hiểu Nguyệt nhìn cũng đẹp vô cùng, hai tỷ muội nắm tay đi ra ngoài, so với hoa trong vườn nhìn còn đẹp hơn.

Tiết Bắc Phàm thâm tâm nổi lên ý muốn trêu đùa, đuổi theo Tiểu Đao, “Khuyên tai làm bằng gì vậy? Trông có vẻ sang trọng.”

Tiểu Đao khẽ híp mắt, nhãn lực của Tiết Bắc Phàm thật là tốt, đôi khuyên tai nàng đúng là được mẫu thân Nhan Như Ngọc tặng, làm từ tử ngọc của Bắc Hải, nàng mang từ Bắc Hải đến đây.

tử ngọc: ngọc màu tím

“Đồ gia truyền.” Nhan Tiểu Đao trả lời một câu ngắn gọn.

Tiết Bắc Phàm cười càng sâu, “Trùng hợp thế, mẫu thân cũng có một đôi giống y như vậy, để lại cho ta làm đồ gia truyền.”

Tiểu Đao cả kinh, trong lòng tự nhủ mẫu thân nàng chắc không phải trộm của mẫu thân Tiết Bắc Phàm chứ?

“Khuyên tai làm bằng tử ngọc trên thiên hạ, đều không khác nhau là mấy.” Tiểu Đao lầm bầm.

“Đôi kia của mẫu thân ta đặc biệt hơn một chút.” Tiết Bắc Phàm chậm rãi nói, “Tử ngọc kia là một bông hoa màu tím giữa khối bạch ngọc, giống như đóa hoa lan Tử La[1] mọc giữa đám mây trắng, giá trị liên thành.”Nhan Tiểu Đao có chút chột dạ, thật sự là của Bắc Hải phái? Hay là Tiết Bắc Phàm đang lừa gạt người ta?

“Đây chính là bảo bối độc nhất vô nhị.” Tiết Bắc Phàm tiến sát thêm chút, kéo dài ngữ điệu nói, “Mẫu thân ta bảo, sau này cho ta tặng thê tử để làm vật đính ước.”

Mặt Tiểu Đao liền biến sắc, đưa tay lấy hai khuyên tai xuống, ném vào trong tay hắn, kéo Hiểu Nguyệt đang mang bộ mặt mờ mịt đi mất.

Trọng Hoa thấy Tiết Bắc Phàm vui vẻ cầm lấy đôi khuyên tai, cau mày nói, “Tại sao huynh lại làm vậy? Mẫu thân huynh chưa từng để lại đôi khuyên tai nào cho huynh cả.”

Tiết Bắc Phàm nhẹ nhàng miết đôi khuyên tai trong tay, khóe miệng nhếch lên nói, “Ta tự có đạo lý của mình.” Nói xong vui vẻ hớn hở đi theo.

Hiểu Nguyệt thấy Tiểu Đao vừa đi vừa thở phì phì, liền hỏi nàng, ” Tiểu Đao, sao cô lại tức giận như vậy, có phải Tiết công tử lại chọc tức Vương Bích Ba không?”

Tiểu Đao chợt nhớ tới chuyện quan trọng, còn phải cần Tiết Bắc Phàm đuổi Vương Bích Ba đi.

“Haizz…” Tiểu Đao thở dài, người ở cùng mái hiên làm sao có thể không cúi đầu, quên đi, nhịn một chút so với bị bức hôn còn tốt hơn.

“Có muốn kêu thiếu gia Trọng Hoa hoặc Hách thần bộ giúp đỡ không?” Hiểu Nguyệt đề nghị.

“Như vậy sao được?!” Tiểu Đao cả kinh, Trọng Hoa không phải thích Hiểu Nguyệt sao, không thể không rõ ràng được! Hách Kim Phong càng không thể, đó là đại ca nàng.

Hiểu Nguyệt hồ nghi nhìn Tiểu Đao… Quả nhiên Tiết Bắc Phàm so với đám người kia đặc biệt hơn chút.

Bữa tiệc tối nay được tổ chức ở hậu viện, năm chiếc bàn dài được xếp thành một vòng, trong đình nghỉ mát cách đó không xa có kỹ nữ đánh đàn ca hát, bầu không khí rất tốt.Hai người một bàn, Tiểu Đao bất đắc dĩ phải ngồi chung bàn với Tiết Bắc Phàm, Hiểu Nguyệt cùng Trọng Hoa một bàn, Hách Kim Phong một mình một bàn, lo lắng về phần ăn của hắn, ăn như vậy làm sao có thể no được!

Ở vị trí chủ tọa, Vương Bích Ba cùng Dư Lan Chi ngồi chung một bàn. Vương Bích Ba một tay cầm gậy Như Ý đặt ở trên bàn, quan sát Tiểu Đao cùng Tiết Bắc Phàm bên này.

Tiểu Đao còn đang tức giận, Tiết Bắc Phàm thấp giọng xin tha thứ, “Được rồi, đừng tức giận, chẳng qua chỉ đùa cô một chút thôi, mẫu thân ta chưa từng để lại cho ta đôi khuyên tai nào cả.”

Tiểu Đao tức giận trừng mắt.

Tiết Bắc Phàm đưa tay, ân cần đeo đôi khuyên tai giúp nàng.

Lông tơ trên cổ Tiểu Đao dựng thẳng lên, cả người cứng ngắc, hung hăng muốn bóp chết Tiết Bắc Phàm.

Tiết Bắc Phàm nói bên tai nàng, “Thỉnh thoảng đùa chút thôi, cô đừng động thủ, có tin ta lấy khuyên tai đâm tai cô hay không?!”

Tay Tiểu Đao cách eo hắn chưa đầy một phân thì dừng tại chỗ, vẫn tức giận như trước.

Tiết Bắc Phàm cười khúc khích, “Tử ngọc rất hợp với cô, ngay cả phần nền trắng cũng rất xinh đẹp.”

Tai Tiểu Đao đỏ bừng, vừa đúng lúc Tiết Bắc Phám đeo khuyên tai xong còn sờ một cái, không biết có phải là cố ý hay không, tên dâm tặc chết tiệt! Thật đáng ghét! Lúc về làm thịt ngươi.

Tiết Bắc Phàm thoản mãn sau khi đeo xong khuyên tai cho Tiểu Đao, quay đầu đá mi nhìn Trọng Hoa đang ngẩn tò te.

Trọng Hoa thật muốn cầm trái cam quăng vào người hắn, tên lưu manh giậu đổ bìm leo chiếm tiện nghi con gái người ta, cũng không biết Tiểu Đao đắc tội hắn chỗ nào, lần đầu tiên thấy Tiết Bắc Phàm quá phận như vậy.

Đang tức giận, Hiểu Nguyệt ngồi bên cạnh lột vỏ một quả cam đưa cho Trọng Hoa, “Trọng công tử, ăn cam này.”

Trọng Hoa vừa nghe hai chữ “công tử” lập tức ỉu xìu, Thiếu chủ, Trọng công tử, Tiết công tử, Hách thần bộ, cho tới bây giờ Hiểu Nguyệt đều dùng cách đó để xưng hô với người khác, chung quy vẫn hạ thấp bản thân.

“Gọi thẳng tên ta là được rồi.” Trọng Hoa tiếp nhận quả cam.

“Ừm.” Hiểu Nguyệt gật đầu, ngẩng đầu nhìn trộm Trọng Hoa.

Trọng Hoa cười với nàng, lột vỏ một quả cam đặt vào tay nàng, “Lần này ra ngoài, nàng không cần phai chiếu cố người khác, cứ để bọn ta chiếu cố nàng là được.”

Hiểu Nguyệt cúi đầu ăn cam, có chút băn khoăn dâng trào.

Tiểu Đao ở bên cạnh nhìn chằm chằm, thầp giọng nói, “Cầm tay nói được hai câu, thật ngốc.”

Đang chăm chú nhìn, trước bỗng xuất hiện khuôn mặt Tiết Bắc Phàm, Tiểu Đao giật mình nhanh chóng tránh ra, nhìn chằm chằm hắn.

Tiết Bắc Phàm có chút bất mãn nhìn nàng nói, “Nha đầu cô thật khó hầu hạ, cầm tay thì nói người khác ngốc, kéo tay lại mắng người khác dâm tặc.”

Nhan Tiểu Đao nhích sang một bên một chút, còn đang vì chuyện vừa rồi mà tức giận nên không muốn nói chuyện với hắn.

Lúc này, tiếng đàn sáo thoáng nhỏ đi, bóng đêm càng trở nên u ám, trong sân một chuỗi đèn lồng bằng giấy màu được treo trên bầu trời, giấy đèn lồng rất dầy, khiến buổi tối trong viện nhìn càng ảm đạm, không biết trong viện có hơi nước hay không, mọi thứ xung quanh nhìn thật mơ hồ.

Vương Bích Ba một mình uống rượu, hai mắt dán chặt vào Tiểu Đao cùng Tiết Bắc Phàm bên này, dường như có chút suy nghĩ, lại giống như đang thất thần.

Vương Quý lên tiếng khai tiệc, bọn nha hoàn bắt đầu lục đục rót rượu gắp thức ăn.

Đầu khó chịu ăn một ít, Vương Bích Ba bỗng nhiên hỏi Vương Quý, “Nha hoàn Thúy Nhi kia đâu rồi? không nói nó tối nay thổi sáo cho ta nghe sao?”
“Này…” Vương Quý do dự, theo bản năng nhì về phía Dư Lan Chi.

Dư Lan Chi đưa mắt nhìn hắn, Vương Quý vội cúi đầu, thấp giọng nói, ” Thúy Nhi nghỉ việc về nhà ạ!”

“Nghỉ việc?” Vương Bích Ba thở dài, “Sao lại như vậy nữa rồi, dạo gần đây sao lại có nhiều nha đầu nghỉ việc như vậy? Hết lần này đến lần khác đều là những người ta có chút vừa ý.”

Vương Quý xấu hổ cười, nói qua vài ngày nữa sẽ tìm người rồi đứng một bên hầu hạ.

Tiểu Đao hỏi nha hoàn đang gắp thức ăn trước mặt, “Thúy Nhi là ai?”

Nha hoàn lén nhìn về phái Dư Lan Chi một chút, thấy nàng đi đến bên cạnh Vương Bích Ba, liền hạ giọng nói, “Thúy Nhi lúc nãy thổi sáo trong viện bị Thiếu chủ nghe được, Thiếu chủ khen nàng thổi hay, thưởng nàng ăn nho, khiến nàng chẫm trễ việc thổi sáo trong yến tiệc.”

Nhan Tiểu Đao trong lòng thoáng chốc giật mình…chẳng phải là nha hoàn xinh đẹp cạnh ao sen sao?

“Nàng hẳn phải rất hài lòng mới phải?” Tiểu Đao khó hiểu, “Tại sao lại nghỉ việc?”

“Đương nhiên không phải nghỉ việc, mà chắc chắn bị tiểu thư đuổi việc.” Thanh âm của nha hoàn đè nén đến cực thấp, “Khi làm nha hoàn trong phủ này, nhất nhất không được để Thiếu chủ nhìn trúng, nếu có một ngày Thiếu chủ cười với ngươi hoặc khích lệ hai câu, để tiểu thư thấy được, không phải chịu đòn thì cũng bị đuổi việc.”

“Cho nên mới nói độc nhất vẫn là lòng dạ đàn bà.” Tiết Bắc Phàm ở bên cạnh nói lời châm chọc, vừa nhắc nhở Tiểu Đao, “Cô thật may mắn vì không đáp ứng hôn sự này, nếu không ta e cô khó giữ được cái mạng nhỏ này.”

Tiểu Đao cũng lười cùng hắn tranh luận, nếu không phải Vương Bích Ba trêu hoa ghẹo nguyệt không rõ ràng, Dư Lan Chi sẽ không sinh lòng ghen ghét.

Lúc này, một nha hoàn bưng đến cho Tiểu Đao một đãi đồ ăn, bảo là Dư Lan Chi đặc biệt phân phó trù phòng làm món Hương Chanh Nhưỡng Hà[2] này. Tiểu Đao nguyên bản trong lòng đang rầu rĩ liền trở nên vui vẻ, đưa đũa muốn gắp tôm lên ăn, nhưng chiếc đũa trước mặt bằng bạc, vừa đụng đến con tôm liền trở nên đen thui.

“Này!” Tiết Bắc Phàm nhanh chóng chặn Tiểu Đao lại, “Có độc!”

Tiểu Đao càng hoảng sợ, Vương Bích Ba nghe được, liền đứng lên, “Sao vậy?”

Tiết Bắc Phàm dựng đầu đũa lên cho Vương Bích Ba xem, “Có người hạ độc trong đồ ăn.”

Tất cả mọi người đều cả kinh, bọn nha hòan nhanh chóng thối lui sang một bên, Trọng Hoa cùng Hiểu Nguyệt cũng không ăn nữa. Hách Kim Phong lại ăn không ít, nhìn chằm chằm vào đôi đũa trong tay, thấy đầu đũa bạc trong tay không đổi sắc, phỏng đoán chắc không có vấn đề gì nhỉ?

“Vương Quý!” Sắc mặt Vương Bích Ba trở nên khó coi.

“Trang chủ.” Vương Quý nhanh hcóng chạy vào, vẻ mặt bối rối, “Đây…”

“Thử một chút đi.” Vương Bích Ba phân phó, Vương Quý nhanh chóng cầm ngân châm thử một lượt, phát hiện các món ăn không có độc, chỉ có món tôm của Tiểu Đao là chứa chất kịch độc.

Tiểu Đao nhìn chằm chằm vào chiếc đũa bạc, lục soát sơ bàn nhỏ một chút, nương theo ánh sáng của ánh trăng, phát hiện ở mặt ngoài con tôm có một lớp phấn màu u lam, có thể thấy độc chỉ vừa mới được rắc lên.

Hiểu Nguyệt bên cạnh ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào Dư Lan Chi bên cạnh Vương Bích Ba. Dư Lan Chi thấy ánh mắt nàng, tức giận nói, “Cô nhìn ta làm gì?”

Hiểu Nguyệt cau mày, Dư Lan Chi buổi chiều nói sẽ đặc biệt làm món ăn cho Tiểu Đao, là nàng ta hạ độc sao? Làm như vậy chẳng phải quá rõ ràng rồi sao?

“Ta không có làm.” Dư Lan Chi nhanh chóng lắc đầu, nhìn Vương Bích Ba nói, “Biểu ca, ta không có hạ độc nàng.”

Vương Bích Ba nhìn Dư Lan Chi một chút, tựa hồ có phần do dự.

“Huynh không tin ta?” Vành mắt Dư Lan Chi đỏ lên.

“Ta tin.” Vương Bích Ba buột miệng nói ra, “Bất quá chúng ta phải điều tra rõ ràng trước.”

Dư Lan Chi mở miệng, đứng lên, quay đầu trừng mắt với Tiểu Đao, “Cô nói đi, cô không phải lén lút làm gì đó chứ!”

Tiểu Đao dựng thẳng đôi đũa lên cho mọi người cùng xem, “Thật có lỗi với Lan Chi, ta đây không ngốc nghếch đến nỗi tự hạ độc vào món ăn của chính mình, đưa lại cho ta đôi đũa khác.”

“Nhất định!” Dư Lan Chi liếc mắt thấy trên mặt nha hoàn vừa gắp đồ ăn cho Tiểu Đao lúc này dường như nở nụ cười nhàn nhạt, tiến đến đưa tay nhéo lỗ tai nàng, “Ngươi cười cái gì, có phải ngươi đổ oan cho ta không?”

“Tiểu thư tha mạng, nô tỳ cái gì cũng không biết!” Nha hoàn đau đớn kêu lên, Tiết Bắc Phàm rụt cổ lại, trong lòng thầm nói thật quá điêu ngoa.

Tiểu Đao khuyên nhủ, “Trước tiên đừng làm gì cả, chờ điều tra rõ ràng rồi nói sau.”

“Nhất định là các ngươi cùng con nha hoàn này liên hợp lại…” Dư Lan Chi đẩy nha hoàn kia ra, nổi giận chỉ đám nha hoàn xung quanh, “Các ngươi đừng cho rằng ta không biết các ngươi nói cái gì sau lưng ta sao?!”

“Lan Chi!” Vương Bích Ba nhíu mày, quát lên ngăn cản Dư Lan Chi nổi giận.

Tất cả mọi người có mặt đều không nói gì nhìn Vương Bích Ba, thấy tựa hồ cũng rất nổi giận, quăng cái chén xuống, phân phó Vương Quý, “Điều tra cho ta ai là kẻ hạ độc.”

“Vâng ạ.” Vương Quý gật đầu đi ra.

Tất cả mọi người đều không còn lòng dạ để ăn uống, một lát sau, một nha hoàn lớn gan hỏi Vương Bích Ba, “Trang chủ, có tiếp tục ca hát nữa hay không…”

“Ca cái gì? Ai còn lòng dạ mà nuốt trôi nữa chứ!” Sắc mặt Vương Bích Ba khiến đám nha hoàn sợ hãi vội vàng lui ra ngoài.

Mọi người đều cảm thấy xấu hổ, bỗng nghe Tiểu Đao vỗ tay một cái.

“Bốp” một tiếng, mọi người xoay mặt nhìn nàng.

Tiểu Đao quay sang kéo Hiểu Nguyệt, “Đi, Hiểu Nguyệt, chúng ta tìm Lan Chi ăn khuya đi, chúc mừng nàng thoát khỏi bể khổ.”

Hiểu Nguyệt mơ mơ màng màng bị nàng kéo đi, để lại Trọng Hoa cùng Tiết Bắc Phàm ngơ ngác nhìn nhau, có chút đồng tình nhìn sang Vương Bích Ba đang ủ dột.

Hách Kim Phong bên cạnh nhịn không được hỏi, “Ta đi cùng được không? Ta cũng chưa ăn no.”

Chương 13: Thỏ không ăn cỏ

Trong một tửu lầu nhã nhặn nào đó ờ đầu phố Bình Giang phủ.

“Cô đừng khóc nữa.” Hiểu Nguyệt cầm khăn tay đưa cho Dư Lan Chi đang ngồi khóc thút thít cạnh bàn, “Tiểu Đao cũng nói là tin tưởng cô mà.”

“Là các người đổ oan cho ta.” Dư Lan Chi vừa nức nở vừa nói “Vốn không phải ta làm.”

“Trong sạch hay không cô tự rõ là được, cô cần gì phải khóc.” Hiểu Nguyệt lắc đầu.

“Nàng khóc không phải vì bị đổ oan.” Tiểu Đao ghé vào bên cạnh bàn, lắc lư ly trà trước mặt, “Nàng khóc là vì biểu ca không tín nhiệm nàng.”

Hiểu Nguyệt thông suốt nên gật đầu, cũng không nói gì nữa, chỉ ngồi ở một bên.

Dư Lan Chi khóc một lúc cũng bình tĩnh trở lại, lau nước mắt không nói lời nào.

Tiểu Đao thấy nàng đã bình tĩnh hơn, mở miệng hỏi, “Cô thật sự định về nhà sao?”

Dư Lan Chi mấp máy miệng, không nói lời nào.

“Vô dụng”. Tiểu Đao bĩu môi.

Dư Lan Chi cầm ly trà lên, mất mát nói, “Nếu như ta đi, biểu ca không chừng sẽ uống rượu chúc mừng, ta cũng không muốn phiền hắn, hắn có thể được tự do.”

“Vương công tử còn rất chiều chuộng cô.” Hiểu Nguyệt ngược lại có suy nghĩ bất đồng, “Cô không nên suy nghĩ bậy bạ.”

“Ta là vì không suy nghĩ lung tung mới thành như thế này.” Dư Lan Chi tức giận, “Các cô cho rằng biểu ca thật sự yêu thích ta sao? Không có đâu! Dì rất thương ta, người bảo biểu ca phải chăm sóc ta thật tốt, biểu ca chỉ vì hiếu thuận nên chuyện gì cũng tha thứ cho ta.”

Tiểu Đao cùng Hiểu Nguyệt liếc mắt nhìn nhau, quyết định không nói gì, nghe Dư Lan Chi nói ra khổ tâm của nàng.

“Từ khi còn nhỏ ta đã quyết định nếu không phải là biểu ca thì không thành thân, nhưng từ nhỏ đến lớn, biểu ca được rất nhiều người yêu thích, hắn cũng yêu thích rất nhiều người.” Dư Lan Chi nắm chặt chiếc khăn trong tay. “Quả thật hắn đối với ta từ đầu đến cuối tốt lắm, ta còn tưởng hắn chỉ ham chơi thôi, nên vẫn luôn chờ hắn, mãi đến khi…Hắn nhất định đòi lấy cô.”

Vẻ mặt của Tiểu Đao cũng buồn rầu theo.

Dư Lan Chi liếc mắt nhìn nàng, “Cũng không biết hắn thích cô ở chỗ nào, hai người chỉ mới gặp gỡ chưa được bao lâu, còn ta thì lại vì hắn đợi nhiều năm như vậy.”

Tiểu Đao cùng Hiểu Nguyệt gật đâu — Đúng ha, quả thật khiến người khác không phục.

“Ta tuy rằng không thích cô, thế nhưng cô đã nói muốn hủy bỏ hôn ước.” Dư Lan Chi hỏi lại, “Ta cần gì phải bỏ công hạ độc cô?”

Tiểu Đao cùng Hiểu Nguyệt tiếp tục gật đầu.

“Ta biết tính tình của mình khiến nhiều người không thích, nhất định là bọn nha hoàn kia muốn trêu chọc ta.”

“Trêu chọc cô mà phải giết người à?” Tiểu Đao vỗ ngực, trong lòng nói — Đây là mạng nhỏ của ta mà!

Một lúc lâu sau, Vương Quý mang theo người đến đây tìm mọi người, nói Vương Bích Ba sai hắn tìm Dư Lan Chi, còn nói một đống lời xin tha thứ, nào là “Trang chủ biết sai rồi, rất lo lắng cho biểu tiểu thư…” các loại.

Lửa giận của Dư Lan Chi cũng hạ hỏa nhiều, cũng đi theo trở về.

Tiểu Đao cầm trên tay một gói giấy thấm dầu thật to, cùng Hiểu Nguyệt trở về Bích Ba sơn trang, mới bước vào sân trong, đã thấy Hách Kim Phong đang ngồi trên bậc thềm trước cổng, hai tay chống cằm thở dài.

Tiểu Đao thấy hắn đăm chiêu ủ dột, đi đến bên cạnh hỏi, “Làm sao vậy? Tại sao khuya rồi không ngủ?”

Hách Kim Phong nhíu mày, khó chịu trả lời: “Nguyên bản là đang ngủ, nhưng đói bụng nên thức dậy, trong nha bếp nói kiểm tra tất cả món ăn đều có độc nên phải bỏ đi, đói quá ngủ không được.”

Tiểu Đao vui vẻ, ngồi xuống bên cạnh hắn, đem một gói giấy thấm dầu vào trong lòng hắn, “Biết ngay huynh sẽ không ăn no.”

Hách Kim Phong buồn bực nhìn Tiểu Đao, mở gói đầy dầu ra xem, chỉ thấy bên trong có mười mấy bánh bao thịt trắng nõn thơm ngon.

Hách Kim Phong há to miệng.

Tiểu Đao cười thúc giục hắn, “Ăn đi, ăn no thì mới ngủ được.”

“Ừ” Hách Kim Phong vừa ăn bánh bao thịt, vừa cười với Tiểu Đao, “Tiểu Đao cô nương, cô thật sự là một người tốt.”

“Mời huynh ăn bánh bao liền trở thành người tốt à, vậy nếu mời huynh ăn một bữa tiệc lớn thì sao?” Tiểu Đao chống cằm nhìn hắn ăn bánh bao, trong đầu nghĩ, không biết cha của mình, khi ăn có giống như thế này không?

“Không giống như vậy.” Hách Kim Phong một miệng đầy thức ăn, lắc đầu, “Lần đầu tiên gặp cô thì cảm thấy giống như đã từng gặp cô ở đâu đó.”

Tiểu Đao mỉm cười, “Có lẽ vì có duyên.”

“Ừ, muội muội ta có lẽ cũng lớn giống như cô.” Hách Kim Phong vừa ăn vừa nói thầm, “Khi nào có thể gặp mặt được một lần thì tốt quá.”

Tiểu Đao vui cười hớn hở hỏi, “Trước khi huynh tìm được muội muội, ta làm muội muội huynh có được hay không?”

Hách Kim Phong ngẩn người, lau lau miệng, “Có thật không?”

“Gọi huynh là đại ca được không?” Tiểu Đao hỏi hắn.

Hách Kim Phong gật mạnh một cái, “Sau khi ta tìm được muội muội, muội cũng có thể gọi ta là đại ca, sau này nếu có ai dám khi dễ muội, muội cứ nói ta, đại ca sẽ khiến hắn không dám ra ngoài.”

Tiểu Đao cao hứng cười đến nổi con mắt híp lại, “Nói thì phải giữ lời nha.”

“Nhất định.” Hách Kim Phong vỗ vỗ ngực, rồi bị nghẹn, ho khan liên tục, Tiểu Đao vui vẻ chạy vào nhà lấy nước cho hắn uống.

Tiết Bắc Phàm cùng Trọng Hoa ở trong sân thấy được cảnh như vậy, có chút buồn cười, tuy rằng đều cùng một cha một mẹ sinh ra, nhưng tính nết của hai huynh muội quá khác xa nhau, em gái thì tính tình ranh ma quỷ quái, còn anh trai thì đơn thuần ngay thẳng.…

Vào đêm khuya, Tiểu Đao thay trang phục dạ hành định đi dò xét trong đêm, Tiết Bắc Phàm cũng tới.

Tiểu Đao không cam tâm tình nguyện mà nhìn hắn, vừa nghĩ đến việc phải một mình cùng tên dâm tặc này đi đi lại lại thì cả người đều không được tự nhiên.

Tiết Bắc Phàm nhìn Nhan Tiểu Đao từ trên xuống dưới một màu đen, “Chậc chậc, dáng người của cô cũng không tệ.”

Tiểu Đao quay qua mượn thanh chủy thủ trên người của Hiểu Nguyệt, một chút nữa nếu hắn muốn làm bậy thì sẽ giết hắn.

“Buổi tối xung quanh khu cấm địa có thả chó.” Vừa đi đến sân, Tiết Bắc Phàm liền nói cho Tiểu Đao tin tức này.

“Sao ngươi không nói sớm! Ta sẽ đem bên người mấy cục thịt trộn thuốc mê.”

Hai người theo chân tường đi đến Cửu Châu Long Đàm, vô cùng cẩn thận, trên đường ngay cả một nửa thủ vệ cũng không thấy.

Xung quanh Long Đàm quả thật không có rào chắn cũng không có người bảo vệ, chỉ có một hàng bia, còn có mấy con chó đen lớn hoặc đứng hoặc ngồi, một đôi tròng mắt xanh biếc cảnh giác nhìn xung quanh.

“Thật kì lạ.” Tiểu Đao buồn bực, “Những con chó đó sao lại thông minh đến như vậy, chỉ đợi ở một chỗ mà không đi xung quanh.”

Tiết Bắc Phàm chỉ mấy cái cây to lớn ở bên cạnh, “Lên cây đó được không? Đầu tiên cần phải hiểu rõ địa hình.”

Tiểu Đao trợn đôi mắt trắng dã nhìn hắn, “Ngu ngốc!”

Tiết Bắc Phàm buồn bực, “Là sao?”

“Mấy cái cây kia rõ ràng là chỗ sơ hở của khu cấm địa, kẻ trộm nào muốn lén lút đi vào trong phỏng chừng đều đi vào từ chỗ đó, làm gì có người ngu xuẩn đến nổi để lại những cái cây đó, chắc chắn phải có cơ quan.”

Tiết Bắc Phàm cảm thấy hợp lí, đưa tay nhặt vài cục đá trên mặt đất, ném về phía mấy cái cây to lớn kia.

“Vèo vèo” hai tiếng, viên đá chui vào tàng cây, chợt nghe một tiếng “Rầm”, rất nhiều tấm lưới được phóng ra từ trong tàng cây, còn có rất nhiều cung tên bắn lên bầu trời rồi bay thẳng xuống xung quanh. Tiếp theo đó vang lên tiếng chuông cổ, những con chó đen bắt đầu sủa lên.

Không lâu sau, thấy đám người quản sự cầm vũ khí chạy đến. Quát bảo mấy con cho ngừng lại trước, quan sát xung quanh nhưng không tìm thấy ai cả, cau mày nói, “Có lẽ lại là mấy con chim ngu ngốc từ đâu bay đến đụng vào cơ quan.”

Đem cơ quan trở về như cũ, tên quản sự quay người rời đi, tất cả trở lại như cũ

Tiết Bắc Phàm âm thầm cắn lưỡi — Thật sự canh phòng quá nghiêm ngặt.

“Nếu đã như vậy thì không thể vào được.” Tiểu Đao nói xong đứng lên đi trở về.

“Này, chỉ mới như thế này mà cô đã muốn từ bỏ sao?” Tiết Bắc Phàm vội vã kéo nàng lại, “Ngày mai ta liền tỉ thí đánh bại Vương Bích Ba đem người trở về thì thế nào?”

Tiểu Đao tặng cho hắn một ánh mắt khinh thường nói, “Với cơ quan này, muốn bất động thanh sắc đi vào đó, khả năng không lớn, ta cũng không nói ngươi là sẽ không vào! Chẳng qua hôm nay không thể vào, ta phải trở về tìm cách”. Nói xong hất tay của Tiết Bắc Phàm đang nắm tay mình, “Đừng có kéo kéo níu níu, đâm tặc!”

Tiết Bắc Phàm vừa nghe nàng sẽ tìm cách, vừa chà hai bàn tay vừa đi theo, “Cô mau mau nghĩ đi, nếu nghĩ mệt rồi ta sẽ đấm lưng cho cô.”

“Lắm mồm!”
Đi không được hai bước, Tiểu Đao liền lảo đảo, thiếu chút nữa ngã xuống

Tiết Bắc Phàm nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy nàng, hai người cuối xuống nhìn, liền hoảng sợ, một đôi mắt đỏ tươi.

Tiểu Đao trốn phía sau Tiết Bắc Phàm co người lại, ló đầu nhìn, nhìn xong liền hiểu ra, thứ lúc nãy vướng chân mình chí là một con thỏ lớn.

“Vương Bích Bá nuôi thỏ bằng cái gì? Sao lại có thể lớn đến như vậy mà còn không sợ người?” Tiết Bắc Phàm lắc đầu, loài thỏ thường thấy người liền bỏ chạy, nhưng con thỏ to lớn này lại không như vậy, vẫn nhìn chằm chằm vào con người. Đôi mắt thỏ đỏ như máu kia trông thật quỷ dị, âm u tịch mịch, tỏa ra một loại không khí khiến người ta bất an.

Tiết Bắt Phàm bị con thỏ kia nhìn chằm chằm khiến da đầu muốn tê dại, kéo Tiểu Đao nhanh chóng rời đi. Tiểu Đao nhưng lại đưa ngón tay chỉ về phía con thỏ, “A, dâm tặc.”

Tiết Bắc Phàm nhướng mày, “Ngươi thật giỏi nha! Nhìn một cái liền biết con thỏ này dâm tặc? Nó cưỡng bức con thỏ cái nhà ai vậy?”

Tiểu Đao đạp hắn một cước, “Ta gọi ngươi đấy, người nhìn miệng nó kìa.”

Tiết Bắc Phàm ngẩn người, nhìn theo hướng ngón tay của Tiểu Đao, chỉ thấy trên miệng của con thỏ có một mảng lớn màu đỏ, tựa hồ là vết máu.”

Tiết Bắc Phàm bước về phía trước một bước, muốn nhìn kĩ hơn. Con thỏ kia bỗng nhiên xoay mình, nhảy lên nhảy xuống bỏ chạy.

Tiểu Đao cùng Tiết Bắc Phàm đồng thời ngồi xổm xuống, chỉ thấy trên vết chân của con thỏ kia cũng có vết máu, hai người liếc nhìn nhau.

Tiết Bắc Phàm hỏi, “Ngươi đoán xem, có phải con thỏ kia ói ra máu không?”

Tiểu Đao cũng lười mỉa mai hắn, rút chủy thủ ra, đi theo hướng của con thỏ phía trước xem thử. Con thỏ kia nhảy vào trong một bụi cây. Tiểu Đao tách bụi cây đi vào trong xem, liếc mắt…nhìn thấy một đôi giày thêu màu trắng

Tiểu Đao cả kinh, thiếu chút nữa thốt ra tiếng, bỗng chốc Tiết Bắc Phàm ở phía sau đưa tay che miệng nàng lại.

“Ưm!” Tiểu Đao càng thêm hoảng sợ, nhưng Tiết Bắc Phàm vẫn che lại không thả ra, kéo nàng qua một bên trốn vào phía sao một tòa giả sơn lớn, thấy Tiểu Đao ra sức dãy dụa, hắn không thể không nói gì, nói bên tai nàng, “Hừ, có người tới.”

Tiểu Đao trợn trắng mắt nhìn hắn, đưa tay nhéo lên mu bàn tay của hắn — Thả tay ra! Dâm tặc!

Tiết Bắc Phàm thấy bộ dáng của nàng rất thú vị, đưa ngón tay chọt trên lưng nàng một cái. Tiểu Đao nhảy dựng lên, Tiết Bắc Phàm liền thả tay ra, buồn cười, phản ứng thái quá đùa vui thật. Nhưng không ngờ tới Tiểu Đao kéo cánh tay hắn ra, hung hăn cắn xuống.

“A…” Tiết Bắc Phàm đau đến độ nhe răng trợn mắt dậm chân tại chỗ, Tiểu Đao nghe thấy có tiếng bước chân cách đó không xa, vội vàng đưa tay che miệng hắn.

Đôi mắt của hai người nhìn nhau, Tiểu Đao một tay che miệng hắn, một tay kéo lỗ tai hắn, cảnh cáo hắn không được lộn xộn!

Tiết Bắc Phàm không thể làm gì khác hơn đành chịu đựng, trong lòng thầm nói — Nha đầu kia nhất định là một con nhím tinh biến thành người!

Hai người tập trung nín thở trốn sau hòn sơn giả, quả nhiên nghe thấy có người đi vào trong viện.

Nguyên tưởng rằng đó là một thủ vệ, nhưng nghe không giống lắm, hình như chỉ có một người, hơn nữa tiếng bước chân của người đó giống như — Người bị què?

Tiết Bắc Phàm nghiêng người, liếc mắt nhìn ra phía bên ngoài hòn giả sơn, chỉ thấy người đến cũng không phải là người què, mà là một người đang khiêng một cái bao to.

Tiết Bắc Phàm nhận ra người nọ, liền ngẩn người, đảo mắt quay người đưa miệng về phía Tiểu Đao.

Tiểu Đao mở to mắt cả kinh, cho rằng tên dâm tặc này muốn hôn mình, đưa tay tát một cái.

Tiết Bắc Phàm lộ ra vẻ mặt quá quen với chuyện này, nhanh chóng bắt tay nàng, nhẹ giọng nói bên tai nàng:” Vương Quý.”

Tiểu Đao chớp mắt mấy cái — Là tên tổng quản kia sao?

Đang khó chịu, chợt nghe thanh âm của Vương Quý truyền tới, “Đều ra đây hết đi.”

Tiểu Đao cùng Tiết Bắc Phàm cả kinh — Không phải chứ? Sao có thể bị phát hiện được? Hôm nay lại mặc trang phục dạ hành, nếu đi ra ngoài với bộ dạng này chẳng phải sẽ bị vạch trần sao?

Hai người nay đang phân vân mở miệng như thế nào cho thích hợp, lại nghe Vương Quý tiếp tục nói, “Ăn cơm nào.”

Hai người càng thấy khó hiểu — Ăn cơm là sao? Còn âm thanh của Vương Quý sao lại kì quái đến như vậy?

Đang nghi hoặc, chợt nghe một trận “Phần phật, phần phật” ồn ào, một cảnh đáng sợ và kì dị hơn xuất hiện. Từ bụi cây ở bốn phương tám hướng, hơn mười con thỏ to lớn nhảy bạch bạch tập trung về đây.

Tiếp đó, trong bóng đêm tĩnh mịch truyền đến tiếng cười âm u kì quái của Vương Quý, “Đừng tranh đoạt đừng tranh đoạt, hôm nay có một mẻ mới xuất hiện.”

Tiểu Đao đưa lưng về phía hòn giả sơn nên cái gì cũng không thấy, nhưng Tiết Bắc Phàm có thể thông qua khe hở của hòn giả sơn thấy được rõ ràng. Trên mặt hắn lộ ra vẻ mắt khó hình dung, Tiểu Đao nhịn không được tò mò quay sang nhìn ra bên ngoài.

Nương theo ánh trăng, thấy Vương Quý đang ngồi xổm trên lùm cỏ, lấy những thứ trong bao to ra ném trước mặt các con thỏ, nụ cười trên mặt có chút đáng sợ, cùng nụ cười ân cần lúc ban ngày của Vương Quý hoàn toàn là hai người khác nhau

Mà những con thỏ kia quả thật không giống như thỏ!

Tiểu Đao cũng từng nuôi thỏ, thỏ khi ăn thường ngồi xổm xuống, hai chân trước để lên rau quả, miệng nhai “răng rắc”, quai hàm không ngừng chuyển động trong rất vui vẻ. Nhưng hôm nay nhìn đám thỏ kia, mắt đỏ rực, điên cuồng cướp đồ ăn, trong miệng phát ra tiếng kêu “xẹt xẹt”, âm thanh này không phải là âm thanh của tiếng nhai lá, mà giống như âm thanh đang róc thịt từ xương.

Sau khi thấy rõ thứ mà Vương Quý đang ném cho lũ thỏ, Tiểu Đao cả kinh mở miệng, Tiết Bắc Phàm vội vàng bịt lại…Nhưng vẫn có một chút âm thanh phát ra bên ngoài.

Hai người nơm nớp lo sợ nhìn ra bên ngoài.

Vương Quý tựa hồ cũng nghe được, chậm rãi đứng lên, rút ra bên hông một thanh chủy thủ nhỏ, nhìn xung quanh, cuối cùng, hắn dừng ánh mắt tại hòn giả sơn ở cách đó không xa.

Chương 14: Không phải gian tặc thì cũng là trộm cắp

Vương Quý cầm chủy thủ trong tay, căng thẳng nhìn chằm chằm vào giả sơn: “Người… người nào ở đó?”

Tiểu Đao nháy mắt thật mạnh một cái với Tiết Bắc Phàm — Bị phát hiện rồi!

Tiết Bắc Phàm cũng cau mày.

“Ra…ra đây mau!” Thanh âm của Vương Quý có chút run rẩy, hướng tới giả sơn mà đi.

Tiết Bắc Phàm với Tiểu Đao đang do dự có nên trực tiếp đánh ngất hắn rồi bỏ trốn, hay dùng biện pháp khác, lại nghe Vương Quý “Ây da” một tiếng.

“Bịch” một tiếng, Vương Quý hình như bị vấp chân vào vật gì đó nên ngã xuống, lảo đảo một chút rồi ngã thẳng vào bụi hoa.

Tiết Bắc Phàm thấy thời cơ đến đúng lúc, lại nghe Vương Quý kêu lên một tiếng thảm thiết “Má ơi!”

Tiểu Đao cùng Tiết Bắc Phàm sửng sốt, ló đầu nhìn xem, chỉ nghe Vương Quý kêu vô cùng thảm thương. “Máu! Máu! Người…người chết! Người đâu, mau tới đây!” Vừa la hét, hắn vừa té vừa chạy.

Tiết Bắc Phàm lôi Tiểu Đao ra ngoài, thấy trong bụi hoa có một xác chết. Đó là xác của một nữ nhân, mặc bộ váy màu xanh nhạt của bọn nha hoàn trong sơn trang của Bích Ba. Tiểu Đao thấy xác chết nằm sấp xuống, một chân để trần, lập tức nhớ tới một chiếc giầy thêu vừa mới nhìn thấy.

Nhìn lại đám thỏ ở bên cạnh, trên đùi chúng đều có vết máu, đang tụ tập trong bụi cỏ ở phía trước, ăn thứ gì đó mà Vương Quý lấy ra từ trong bao bố.

Tiểu Đao đến gần nhìn, lúc nãy nhìn ở xa, chỉ thấy Vương Quý ném một đống phân màu vàng cho bọn thỏ, nàng còn tưởng Vương Quý thất đức đến nổi cho mấy con thỏ ăn phân người.

Nhưng quay qua nhìn kỹ lại, lại phát hiện tuy rằng có cùng màu vàng của phân nhưng không hề thối, cũng không biết đó là cái gì, chỉ thấy mềm mềm dính dính nằm trong một bao lớn. Nhìn kĩ lại, bên trong hình như có một ít vụn của cây đậu, khó trách lúc nãy nó vang lên tiếng răng rắc.

Tiết Bắc Phàm đưa tay về phía xác chết, sau gáy có một vết thương rất sâu, máu thịt đều lòi ra ngoài, máu chảy đầy đất…vết máu trên người con thỏ béo ú vừa nãy, có thể là vì đã từng đụng vào nó.

Lúc này, cách đó không xa vang lên tiếng người, có thể Vương Quý mang theo người chạy đến, Tiết Bắc Phàm kéo Tiểu Đao bỏ chạy, quay về viện thay quần áo.

Hiểu Nguyệt thấy bọn người Tiểu Đao mới vừa đi không bao lâu thì trở về, có chút khó hiểu: “Tiểu Đao, tra được cái gì không?”

“Đừng nói nữa.” Tiểu Đao ba chân bốn cẳng thay quần áo, đem y phục dạ hành nhét vào bao quần áo: “Trong viện tìm thấy một nha hoàn đã chết, không biết là ai giết.”

Hiểu Nguyệt giật mình, lúc này, bên ngoài đã truyền đến tiếng người huyên náo, hình như toàn bộ trang viên đều bị kinh động.

Sau khi Tiểu Đao thay y phục xong xuôi, nhanh chóng lôi kéo Hiểu Nguyệt đi ra ngoài: “Đi, chúng ta ra ngoài xem thử.”

Tới côửa, quả nhiên bắt gặp bọn người Tiết Bắc Phàm Trọng Hoa cũng ra đây xem náo nhiệt.

Tiết Bắc Phàm nhìn Tiểu Đao một cái, cười xấu xa, giống như đang nói — Thay y phục thật nhanh nha!

Tiểu Đao làm như không thấy, vội vàng kéo Hiểu Nguyệt chạy về phía trước, càng cách xa tên dâm tặc này càng tốt!

Tới sân chính, quả nhiên có rất nhiều người đang tụ tập, Vương Quý ngồi xổm bên cạnh xác chết cau mày. Xác chết đã bị lật ngược lại, Tiểu Đao liếc mắt một cái liền nhận ra — Đây là nha hoàn mà ngày đó đã gặp bên cạnh hồ sen! Vẻ mặt cao ngạo và vui vẻ khi nàng ta nói sẽ được làm thiếp của Vương Bích Ba còn hiện lên trước mắt, thế mà…hôm nay lại chết trong bụi hoa làm phân bón.

Vương Quý đứng lên bẩm báo với Vương Bích Ba: “Trang chủ, lúc thuộc hạ đến cho đám thỏ ăn, cảm thấy sau hòn giả sơn có người, muốn qua xem, nhưng lại bị thi thể này ngáng chân làm vấp té.”

“Hửm?” Vương Bích Ba đưa mắt qua hòn giả sơn xem xét, Tiểu Đao cùng Tiết Bắc Phàm nhìn trời.

Hách Kim Phong dù sao cũng là thần bộ, liền bước nhanh đến bên cạnh xác chết, ngồi xổm xuống kiểm tra. “Quả thật là chết vì bị cắt yết hầu, nhìn bộ dạng, chết cũng chưa lâu.”

“Buổi chiều ta còn gặp nàng mà!” Tiểu Đao đi đến nhìn xác chết, lập tức giẫm phải mấy cái gì đó màu nâu, liền đá giầy đi: “Đây là cái gì vậy?”

“À, đây là bánh rau[1].” Vương Quý nhanh chóng trả lời: “Mấy con thỏ trong phủ rất tinh ranh, rất tham ăn, nếu không để chúng ăn no, chúng sẽ cắn mấy bông hoa, vì vậy tại hạ đặc biệt dùng bả đậu, khoai lang, xa tiền thảo [2] cùng cây bồ công anh làm bánh rau, hôm nay còn bỏ thêm mấy mấy trái táo mới hái nữa.”

Tiểu Đao cùng Tiết Bắc Phàm không nói gì liếc nhìn nhau — Thì ra là thế, còn tưởng rằng hắn dùng phân người cho thỏ ăn chứ, hơn nữa vẻ mặt của Vương Quý khi cho thỏ ăn cũng thật dọa người, dù sao cũng cảm thấy có chút kì quái.

Vương Bích Ba cau mày nói: “Không phải ngươi nói nàng nghỉ việc sao?”

“Thuộc hạ…” Vương Quý hơi chần chừ rồi cúi đầu.

“Nói.” Thanh âm của Vương Bích Ba hơi cao hơn vài phần, Vương Quý vội nói: “Dạ vâng, biểu cô nương cho người gọi nàng đi, thuộc hạ hơi lo lắng nên đi theo xem, liền nghe thấy một tiếng hét thảm thiết trong viện. Vì vậy liền nhanh chóng rời khỏi.” Nói xong, hắn đưa tay chỉ Tiểu Đao: “Tiểu Đao cô nương cũng nhìn thấy.”

Vương Bích Ba quay đầu nhìn Tiểu Đao.

Tiểu Đao nhớ đến chuyện buổi chiều, gật đầu: “Ừ… ta có nghe được tiếng kêu thảm thiết đó, cũng gặp Vương tổng quản, nhưng hắn bảo là tiếng mèo hoang kêu, nên ta cũng không để ý.”

“Biểu tiểu thư đâu?” Vương Bích Ba hỏi đám người nha hoàn.

Bọn nha hoàn đều rụt cổ lại lui sang một bên: “Biểu tiểu thư sau khi trở về một mực ở trong phòng, bây giờ e là đang ngủ.”Vương Bích Ba xoay người rời đi.

Mọi người muốn đi cùng, hắn lại quát lên một tiếng: “Đi theo làm gì? Nên làm gì thì làm đi.”

Bọn nha hoàn đầy tớ nhanh chóng giải tán.

Tiết Bắc Phàm cùng Tiểu Đao theo bản năng quay đầu nhìn nhau, Vương Bích Ba không muốn người trong sơn trang Bích Ba nghe, không có nghĩa là không muốn cho hai người bọn họ nghe, đúng không? Vì vậy, hai người nhân lúc mọi người không chú ý liền lặng lẽ chuồng đến hậu viện, đi đến viện của Dư Lan Chi, nghe thử Vương Bích Ba cùng nàng nói gì.

“Cô có cảm thấy hay không…” Tiết Bắc Phàm vừa nói vừa làm ra vẻ thân thiết, “Kỳ thật chúng ta làm việc rất ăn ý?”

Tiểu Đao để tay sau lưng đi về phía trước, hiển nhiên không thèm để ý: “Ít làm màu đi, ai làm việc ăn ý với ngươi cơ chứ.”

Đến gần viện của Dư Lan Chi, hai người thấy các nha hoàn đứng xung quanh cổng nhìn vào, vẻ mặt hả hê khi thấy người gặp nạn.

Tiểu Đao nheo hai con mắt lại muốn tiến lên, lại bị Tiết Bắc Phàm kéo đi, đem nàng trốn ở phía sau một dãy hành lang gấp khúc, dựng thẳng lỗ tai lên nghe.

Đám người nha hoàn khẽ thì thào:

“Bây giờ trang chủ sẽ đuổi Biểu tiểu thư đi sao?”

“Tốt nhất là như vậy, nhìn thật chướng mắt.”

“Thế nhưng trang chủ thật hung dữ, tội nghiệp Biểu tiểu thư đã thích ngài như vậy.”

“Hừ, đừng vội vàng kết luận như vậy.”

Tiểu Đao lắc đầu, Tiết Bắc Phàm ở bên cạnh tấm tắc hai tiếng: “Lòng đố kị của nữ nhân thật quá kinh người.”

Tiểu Đao bật cười: “Lòng đố kị chiỉ là độc dược chết người, nữ nhân hay nam nhân gì cũng có.”

“Dư Lan Chi cũng có khả năng vì ghen ghét mà sinh lòng muốn giết Thúy Nhi.” Tiết Bắc Phàm khoanh tay lại tựa vào cột dựng hành lang, ló đầu nói với đám nha hoàn kia một câu: “Kẻ thù của nữ nhân cũng là nữ nhân.”

Hắn nói xong, bọn nha hoàn đều xấu hổ cúi đầu chạy.

Tiểu Đao mỉm cười nghiêng đầu liếc hắn: “Bắt nạt đám nha đầu này làm gì?”

“Không quen nhìn thôi.” Tiết Bắc Phàm nhún nhún vai, thấy Tiểu Đao xoay người rời khỏi hành lang, phi thân nhảy lên tưởng bao quanh viện của Dư Lan Chi, liền đuổi theo.

Cửa phòng Dư Lan Chi không đóng, âm thanh của Vương Bích Ba vẫn rất lớn, trách mắng rất nghiêm khắc, một lúc sau truyền đến tiếng Dư Lan Chi vừa khóc vừa nói, tiếng khóc càng nghe càng thương tâm.
Tiểu Đao khoanh tay đứng trên tường nhìn thấy rất rõ ràng, khóe miệng nhếch lên, nhẹ nhàng vỗ vai Tiết Bắc Phàm: “Đi thôi, trước khi trời sáng còn có thể ngủ được một giấc, hoặc ngủ đến chết.”

“Ây ya.” Tiết Bắc Phàm kéo nàng lại. “Thật không giống cô nha, Dư Lan Chi bị khi dễ như vậy mà cô lại không đi bảo vệ công lý sao? Cô không phải muốn giúp đỡ nữ nhân khắp thiên hạ sao?”

“Đi chết đi.” Tiểu Đao mặc kệ hắn, lẩm bẩm một mình: “Nhìn không ra, trước kia ta còn tưởng Vương Bích Ba là một đầu đất, không ngờ lại khác tên Trầm Tinh Hải đến thế, đầu óc rất sáng suốt.”

“Nói như vậy là sao?” Tiết Bắc Phàm đuổi theo nàng: “Vương Bích Ba trở mặt rất nhanh, chưa điều tra rõ ràng nhưng lại nói lời nặng như vậy với Dư Lan Chi, thật quá tuyệt tình rồi.”

“Chậc.” Tiểu Đao liếc hắn một cái: “Ngươi giả bộ như vậy làm cái gì, không phải đại trượng phu các ngươi quen dùng mánh khóe rồi sao, Vương Bích Ba nhìn ra không lý nào ngươi nhìn không ra.” Nói đến đây, Tiểu Đao liền lắc đầu: “Trước giả bộ làm kẻ xấu, sau đó sẽ khiến đối phương vô tình phát hiện ra các ngươi kỳ thật làm như vậy vì bất đắc dĩ. Vì thế mới có thể dễ dàng khiến người ta một lòng với các ngươi.” Nói xong, Tiểu Đao buông tay: “Quá giả tạo!”

Chờ đến lúc hai người quay về, phía trước đã loạn thành rối tung cả lên.

Một lúc sau, Vương Bích Ba mang theo Dư Lan Chi mắt đỏ vì khóc đến đây, trách cứ trước mặt mọi người. Dư Lan Chi tủi thân ngồi trên ghế đá khóc, ngay cả Hách Kim Phong cũng nhịn không được hỏi: “Ta nói này Vương trang chủ, chuyện này không có bằng chứng nào rõ ràng chứng minh có liên quan đển biểu muội của ngươi, kết luận như vậy có quá vội vàng hay không?”

“Chính xác.” Trọng Hoa đưa tay chỉ vào viết thương trên người xác chết: “Lực hạ đao tương đối lớn, ngay cả xương cũng bị chặt đứt, hung thủ nhất định phải là nam nhân, hoặc là một người có võ công.”

Tất cả mọi người đều cảm thấy rất có lý.

“Ta không có võ công, ngay cả con gà cũng chưa từng giết, các người không được đổ oan tội giết người cho ta.” Hôm nay, từ sáng đến tối, Dư Lan Chi đều chịu nhiều ủy khuất, nhiều hơn số ủy khất mà một thiên kim tiểu thư phải chịu cả đời

“Vậy buổi chiều ngày hôm nay ngươi còn gặp Thúy Nhi.” Dường như trong lòng Vương Bích Ba còn có nghi ngờ.

“Cho dù ta nói nhưng thế nào huynh cũng không tin, ta trong lòng huynh cũng không bằng một kẻ đầy tớ.”



Dù sao cũng là chuyện của Bích Ba sơn trang, chủ nhà tự có cách giải quyết, bọn người Tiểu Đao chỉ đến làm khách, không thể can thiệp nhiều.

Trở về viện, Tiểu Đao rửa mặt rồi nằm trên giường, nghĩ cách làm sao để tiến vào Cửu Châu Long Đàm.

Hiểu Nguyệt ở một bên cũng quay qua quay lại không ngủ được, cuối cùng nhịn không được thở dài một tiếng.

“Hiểu Nguyệt làm sao vậy?” Tiểu Đao co chân lên, đạp đạp tấm chăn ra, quay đầu nhìn Hiểu Nguyệt ở bên.

“Vương Bích Ba không đáng để Dư Lan Chi chung tình.” Hiểu Nguyệt quay người: “Hắn không hề tín nhiệm nàng.”

Tiểu Đao ôm lấy gối đầu: “Vương Bích Ba muốn thành hôn với ta nhất định cũng có mục đích, người hắn thật lòng thích chính là biểu muội của hắn.”

“Cái gì?” Hiểu Nguyệt khó hiểu, mở to mắt nhìn Tiểu Đao: “Thực sự?”

“Ừ, để ta nói cho cô nghe.” Tiểu Đao tiến đến gần, nằm bên cạnh Hiểu Nguyệt giải thích tỉ mỉ: “Trước kia hạ độc ta, nay lại cho người giết Thúy Nhi, nhất định là muốn mọi người hoài nghi Dư Lan Chi, đúng không?”

“Ừ, rõ ràng muốn nhắm vào nàng mà vu oan.”

“Mặt khác, trong nhà lại có rất nhiều người nói xấu nàng đúng không?”

“Đúng vậy.”

“Vì vậy, Vương Bích Ba không phân rõ trắng đen quát mắng nàng, sẽ dẫn đến hai hiệu quả.” Tiểu Đao chóng tay nâng cằm trên gối đầu, chân đung đưa lúc ẩn lúc hiện: “Nếu có người muốn giá họa cho Dư Lan Chi, làm như vậy rất có ích, như vậy mới có thể làm cho mọi việc trở nên ngày một trầm trọng hơn, khiến thủ phạm dễ dàng làm lộ ra sơ hở. Ngoài ra, cô cũng không phải rất thích nha đầu Dư Lan Chi kia sao?”

Hiểu Nguyệt suy nghĩ một chút, rồi lại lắc đầu: “Vừa kiêu lại vừa kiều, không thích.”

kiêu – kiêu ngạo; kiều – được chiều chuộng

“Bởi vậy mới nói, cô không thích nàng nên không biết nàng, vì vậy nàng rất đáng thương. Bọn nha hoàn kia thường ngày không thích nàng, nhưng Dư Lan Chi đối với Vương Bích Ba tốt như thế nào các nàng đều thấy, sẽ cảm thấy cảm kích, đồng thời thông cảm với nàng. Chuyện lần này, khó khăn nhất chính là ngăn trở sự nhiều chuyện của mọi người. Nếu Vương Bích Ba che chở Dư Lan Chi, bọn nha hoàn sẽ có lý do nói xấu nàng đủ điều, cảm thấy nàng thực sự đã hại Thúy Nhi, nói không chừng còn báo cả quan, đến lúc đó, biểu tiểu thư được nuông chiều từ bé sẽ phải chịu khổ thực sự. Nhưng bây giờ, bọn nha hoàn tôi tớ đều đồng tình với nàng, nhất trí cho rằng nàng bị oan uổng, Dư Lan Chi tuy rằng bị mắng, nhưng thực tế là được bảo vệ, đây là điều mà Vương Bích Ba muốn.”

Hiểu Nguyệt nghe Tiểu Đao nói xong, liền bừng tỉnh: “ Nói như vậy, Vương Bích Ba có ý tự mình đóng vai ác nha!”

“Tên Vương Bích Ba này rất sĩ diện, nổi tiếng rất dịu dàng với nữ nhân, lần này chấp nhận không để ý mặt mũi vì Dư Lan Chi mà lo nghĩ, chứng minh hắn rất thật tâm.” Tiểu Đao thở dài, “Ôi, vì vậy ta phải khổ não suy nghĩ nữa rồi, không hiểu hắn muốn lợi dụng ta cái gì.”

Hiểu Nguyệt cả kinh, nhìn Tiểu Đao: “Lợi dụng ngươi?!”

Tiểu Đao đưa tay chọt chọt quai hàm của Hiểu Nguyệt, “Cô nói xem, chẳng lẽ trên đời này có nhất kiến chung tình thật sao? Một nam nhân không hiểu rõ điều thú vị của nữ nhân, đơn giản chỉ có hai nguyên nhân, là thích, hoặc là có mưu đồ. Còn nữ nhân, có người này tốt, người kia tốt hơn, điều kiện của ta cùng lắm chỉ được xem là trên trung bình, không đến mức có thể làm người khác ý loạn tình mê. Tiết Bắc Phàm cũng tốt, Vương Bích Ba cũng được, đều là loại nam nhân thông minh không thiếu nữ nhân, vô duyên vô cớ theo đuổi thì nhất định không phải là việc tốt.” Tiểu Đao đưa ngón tay nhéo nhẽo múi: “Nương ta nói, không có gì tự nhiên ân cần, không phải gian tặc cũng là đạo chích.

Chương 15: Lấy ác chế ác

Sáng hôm sau, không ngoài dự liệu của Tiểu Đao, toàn bộ sơn trang Bích Ba đều lan truyền tin đồn, nói Thúy Nhi bị người ta giết chết, trang chủ Vương Bích Ba không phân biệt tốt xấu mắng biểu tiểu thư Dư Lan Chi.

Bọn nha hoàn hạ nhân đều sôi nổi bày tỏ — Trái tim của nam nhân như trời tháng sáu, nói trở mặt liền trở mặt, thật quá tuyệt tình. Nhớ đến chuyện Dư Lan Chi nàng vì Vương Bích Ba mà đem toàn bộ trái tim hướng về hắn, cuối cùng lại bị người ta vứt như rơm rác, đã vậy Vương Bích Ba còn muốn cưới Nhan Tiểu Đao, thật đáng thương cho Dư Lan Chi vì hắn si ngốc đợi chờ nhiều năm như vậy.

Hiểu Nguyệt đối với Tiểu Đao ngày càng khâm phục, lúc đang ăn điểm tâm, vừa cầm bát vừa nói: “Tiểu Đao cô thật lợi hại, đều đoán đúng cả.”

Tiểu Đao nhún nhún vai: “Không phải ta lợi hại mà là do Vương Bích Ba là một tên nam nhân hèn hạ.”

“Sáng sớm mới ngủ dậy cô đã mắng chửi người.” Tiết Bắc Phàm từ ngoài sân đi vào, ngối xuống đối diện với Hiểu Nguyệt và Tiểu Đao, thò tay vào cái đĩa nhỏ lấy mấy hạt đậu phộng ăn: “Lần này tốt xấu gì Vương Bích Ba cũng đã tự hy sinh mình để ngăn chặn mọi chuyện, cô còn nói hắn hèn hạ nữa sao?”

Tiểu Đao nghiêng người liếc Tiết Bắc Phàm một cái: “Loại nam nhân này, không có lợi ích sẽ không hành động, có trả giá thì nhất định sẽ có trả thù, cứ chờ xem.”

Bên này đang tiếp tục ăn sáng, chỉ chốc lát sau, Dư Lan Chi bưng một đĩa thức ăn chạy đến đây: “Tiểu Đao, ăn thử món này đi, rất dinh dưỡng.”

Tiểu Đao cầm chiếc đũa bạc thọc thọc vào món ăn, mở miệng nói: “Biểu tiểu thư, món này không có độc chứ?”

Dư Lan Chi trừng mắt nhìn nàng một cái, một tay vuốt ngực, một tay cầm vài lọn tóc, tâm tình có vẻ vô cùng tốt.

Hiểu Nguyệt nhìn Tiểu Đao một chút, Tiểu Đao bĩu môi, gấp dưa muối lên nhai, mở miệng nói: “Ây ya, lừa gạt nhất chính là lòng dạ nữ nhân.”

“Cô nói cái gì chứ!” Dư Lan Chi đạp Tiểu Đao một cước dưới bàn đá, rồi nhìn xung quanh nói: “Hách thần bộ đâu? Ta có chuyện muốn nhờ hắn giúp đỡ.”

Tiết Bắc Phàm nhìn Dư Lan Chi nói: “Biểu tiểu thư tìm Hách thần bộ để hỗ trợ điều tra vụ án? Sáng sớm hôm nay hắn đã đi nha môn mời ngỗ tác* để khám nghiệm thi thể cho Thúy Nhi rồi.”

ngỗ tác: tên một chức lại có nhiệm vụ xét nghiệm xác chết.

“Ừm.” Dư Lan Chi gật đầu: “Ta đang suy nghĩ đến chuyện này, muốn nhờ hắn giúp đỡ điều tra cho rõ, để trả lại trong sạch cho biểu ca.”

Mọi người nghe xong liền sững sờ, Tiểu Đao lắc lắc chén cháo rồi bưng lên húp ‘sụp sụp’.

Tiết Bắc Phàm cảm thấy buồn cười, hỏi: ”Ta nói này biểu tiểu thư, người bị vu oan là kẻ sát nhân là cô, sao cô lại nói muốn rửa sạch hiềm nghi cho biểu ca cô?”

Dư Lan Chi mím môi khẽ cười, nụ cười ấy vừa yêu kiều là vừa dịu hiền: “Ta hôm nay, cuối cùng đã hiểu tình cảm sâu sắc của hắn, đúng là…”Nói đến đây, khuôn mặt liền đỏ ửng lên.

Khóe miệng của Tiết Bắc Phàm nhếch lên nhìn Tiểu Đao, thấy Tiểu Đao đang cầm cái chén rỗng hết nhìn đông tới nhìn tây: “Nha hoàn đâu? Cho thêm bát cháo nữa, cắt thêm một ít dưa muối này nữa, ăn rất ngon!”

Dư Lan Chi nhăn mũi lại, đưa tay qua bóp tay của Tiểu Đao.

“Ui.” Tiểu Đao hất tay ra, xoa xoa cánh tay, bất mãn nhìn nàng ta: “Cô đã được thỏa mãn như mong muốn của mình rồi, sao còn bóp tay ta.”

Dư Lan Chi càng thêm đắc ý nói: “Cô thực sự không có ý gì với biểu ca của ta? Tại sao lời nói ra lại có vị chua vậy hả?”

“Chậc chậc.”

Tiểu Đao liên tục lắc đầu: “Nếu biểu ca của cô là đĩa dưa muối kia thì ta con giữ lại, trái tim ta nhỏ như tim chim sẻ, không thể chưa nổi con rắn lớn ấy.”

“Cô nói cái gì vậy, thật đáng ghét.” Khuôn mặt của Dư Lan Chi biến đổi: “Tiểu Đao, cô giúp ta một việc đi.”

Tiểu Đao không tình nguyện nói: “Chỉ ăn một đĩa dưa muối mà phải giúp đỡ cô à.”

“Nếu cô giúp được, ta sẽ mời cô ăn một bữa tiệc lớn chưa từng thấy.” Dư Lan Chi

không hổ là thiên kim tiểu thư, vỗ ngực phóng khoáng nói: “Cô muốn cái gì cứ nói với ta.”

Tiểu Đao nâng tay chống cằm, nói: “Thứ gì ta cũng không muốn, nhưng ta nghe nói bên

trong Cửu Châu Long Đàm của sơn trang Bích Ba có rất nhiều bảo bối, có thể cho ta được mở mang đầu óc được không?”

Tiết Bắc Phàm nhướng mày nhìn Tiểu Đao — Tốt lắm!

Tiểu Đao thật muốn bưng đĩa dưa muối ném vào hắn.

“Cửu Châu Long Đàm hả, cái đó có gì khó đâu.” Dư Lan Chi thuận miệng đáp ứng: “Bất cứ lúc nào cũng có thể mang cô đến đó.”

“Có thật không?” Hiểu Nguyệt sửng sốt: “Ta nghe nói cơ quan trong Cửu Châu Long Đàm tầng tầng lớp lớp, bên trong cò có tuyệt thế bảo vật.”

Dư Lan Chi đầu tiên ngẩn người, sau đó vui vẻ che miệng cười khanh khách: “Đó là chuyện của nhiều năm trước rồi, các ngươi không biết thôi, thật ra Cửu Châu Long Đàm có rất nhiều đồ vật quý giá, nhưng không có cách nào để đi vào.”

Tiết Bắc Phàm khẽ cau mày: “Không có cách nào để đi vào sao?”

“Năm đó, một trận cháy lớn đã diễn ra, làm thư phòng của di phu (dượng) của ta cùng phần lớnCửu Châu Long Đàm bị thiêu cháy. Lúc ấy, rất nhiều chìa khóa bị thất lạc, mà rất nhiều cơ quan cũng bị thiêu hủy hoặc biến đổi, những năm gần đây, biểu ca hao tốn rất nhiều bạc, tìm rất nhiều người thợ khéo léo có thực lực, cũng không thể mở ra những tòa quan trọng nhất.”

Nghe lời Dư Lan Chi nói xong, Tiểu Đao cầm chiếc đũa gõ vào miệng bát phát ra hai tiếng “ting ting”, trong lòng cũng nghĩ đi nghĩ lại điều gì đó, cuối cùng bật dậy.

Tất cả mọi người khó hiểu, sao tự nhiên Tiểu Đao lại đứng dậy, mà nhìn vẻ mặt của nàng… Hiểu Nguyệt kinh ngạc: “Tiểu Đao? Cô làm sao vậy?”

Lúc này khuôn mặt của Nhan Tiểu Đao trầm xuống, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cái chén không trên bàn.

“Này.” Tiết Bắc Phàm kéo kéo ống tay áo nàng: “Làm sao thế? Ăn phải đồ ăn bẩn à?”Tiểu Đao không nói gì chỉ liến hắn một cái, cái liếc mắt này khiến Tiết Bắc Phàm không khỏi lấy làm cả kinh.

Nha đầu Nhan Tiểu Đao này, bộ dáng trời sinh lớn lên xinh đẹp, hơn nữa hai bên khóe môi còn hơi nhếch lên. Trong ngày thường vốn cũng chỉ híp mắt làm mèo con lười biếng. Cho dù ngày thường nàng hay đánh người mắng người, tức giận liền nhảy dựng lên, nhưng chung quy cũng chỉ là một con mèo thích nhảy lên nhảy xuống, quả thật có chút dọa người. Nhưng bộ dạng hôm nay như vậy, giống như đang tức giận với ai.

Tiểu Đao ném chiếc đũa: “Ta ra ngoài đi dạo.”

“Tiểu Đao?” Hiểu Nguyệt lo lắng, muốn đi đâu, Tiểu Đao cũng không ngăn cản nàng, trực tiếp đi thẳng ra ngoài.

Tiết Bắc Phàm cùng Dư Lan Chi ngơ ngác nhìn nhau, một lúc lâu sau, Dư Lan Chi khó hiểu hỏi: “Có phải ta đã nói sai cái gì?”

Tiết Bắc Phàm khẽ cười: “Không có gì, không liên quan đến cô.”

An ủi Dư Lan Chi vài câu, Tiết Bắc Phàm cũng đi ra ngoài sân. Thong thả bước vài bước, liền xoay người đi đến gần thư phòng của Vương Bích Ba, quả nhiên… thấy Hiểu Nguyệt đang đứng ở cửa viện, hướng vào trong gọi, giống như đang do dự.

Tiết Bắc Phàm chạy tới: “Hiểu Nguyệt, làm sao vậy?”

Hiểu Nguyệt có chút lo lắng nói: “Tiểu Đao nói ta đợi ở chỗ này, nàng đi tìm Vương Bích Ba đánh nhau, một chốc nữa nếu đánh không lại, sẽ gọi ta vào giúp đỡ.”

Tiết Bắc Phàm dở khóc dở cười, nha đầu kia qua nhiên chú ý đến Vương Bích Ba.

Hiểu Nguyệt khó hiểu: “Tiểu Đao làm sao vậy? Hôm qua nàng còn khen Vương Bích Ba không thua mỡ heo, sao thoáng một cái đã tức giận?”

“Ừm, cái này thì…” Tiết Bắc Phàm đưa tay gãi gãi cằm, “Hiểu Nguyệt, cô quay về viện đi, ta ở đây trông là được rồi, sẽ không để Tiểu Đao chịu thiệt gì đâu.”

Hiểu Nguyệt khẽ nhíu mày, không tín nhiệm liếc Tiết Bắc Phàm một cái: “Ta không thèm, ta nghe lời Tiểu Đao.”

Tiết Bắc Phàm mở miệng, nở một nụ cười: “Vậy cô có muốn nghe trộm không?”

Hiểu Nguyệt do dự: “Tiểu Đao bảo ta đợi ở chỗ này.”

“Ai, không phải nàng nói gì cô cũng nghe.” Nói xong, nhẹ nhàng khẽ kéo tay nàng. Hai người cùng bay lên mái tường, chỉ thấy cửa phòng đang đón kín, Tiểu Đao đá một cước “Rầm”, đạp cửa mà vào.

Trong phòng, Vương Bích Ba đang xử lý sổ sách, bị Tiểu Đao làm cho hoảng sợ. Dù sao hắn cũng là trang chủ của Bích Ba sơn trang, ở đây hắn lớn nhất, nào có người dám đạp cửa phòng hắn? Giương mắt lên liền thấy Tiểu Đao, liền sững sờ: “Tiểu Đao?”

Tiểu Đao khóa cửa lại, nhìn Vương Bích Ba.

Vương Bích Ba bỏ thứ gì đó trong tay xuống, đi tới: “Sao tự nhiên lại có hứng thú

đến tìm ta?”

Tiểu Đao giơ ngón tay đâm vào mũi Vương Bích Ba một cái: “Ngươi quá thất đức rồi.”

Vương Bích Ba nhìn vào ngón tay đặt trên chóp mũi, phì cười: “Ta làm sao?”

“Ngươi bày trò hãm hại sư phụ ta bồi thường tiền cho ngươi, làm giả khế ước bắt ta lấy người còn chưa tính, kết quả ngươi không phải là muốn ta liều chết giúp ngươi mở bộ phận then chốt của Cửu Châu Long Đàm hay sao?”Hai hàng lông mày của Tiểu Đao nhíu lại: “Ngươi thấy ta dẫn Tiết Bắc Phàm đến, biết chiêu hôn ước không xài được liền bày ra chiêu thứ hai, lừa gạt rồi đem Dư Lan Chi xoay vòng vòng, muốn nàng đến cầu xin ta, đúng không?”

Vương Bích Ba hơi sửng sốt, thu lại dáng vẻ tươi cươi, bất động thanh sắc nói: “Không đúng.”

“Không đúng?” Tiểu Đao cười khẩy: “Đầu tiên là khổ nhục kế, khiến Dư Lan Chi quyết một lòng với ngươi, sau đó giải thích với nàng vì sao phải bức hôn ta, nhất định là vì ta có thể phá bộ phận then chốt của Cửu Châu Long Đàm. Nàng vì ngươi nhất định đến cầu ta, ta nếu đáp ứng nhất định sẽ rơi vào bẫy của ngươi, còn nếu không đáp ứng sẽ bị xem là mặt dày có tình ý với ngươi, Dư Lan Chi nhất định sẽ hận ta, đúng không?”

Vương Bích Ba mở miệng, hồi lâu mới: “Cô…”

“Ta làm sao biết ư?” Tiểu Đao trừng mắt liếc hắn một cái: “Dư Lan Chi đúng là cô nương ngốc nghếch thiếu mắt nhìn người, hôm nay trùng hợp nói đến bộ phận then chốt của Cửu Châu Long Đàm, ta đã nói, không có gì tự nhiên xum xoe không phải kẻ gian cũng là kẻ trộm, quả nhiên không sai! Được lắm, đã vậy bản tiểu thư sẽ đi nói hết ra, cho người tiền mất tật mang luôn.”

“A, đợi một chút.” Vương Bích Ba vội vàng ngăn cả Tiểu Đao, tỏ vẻ bất đắc dĩ: “Không sai, ta quả thực muốn nhờ cô mở bộ phận then chốt của Cửu Châu Long Đàm…Thực tế, chín phần gia tài của Bích Ba sơn trang đều ở bên trong, mà hiện nay, sản nghiệp của gia tộc nhập bất phu xuất*, ta chỉ còn cách mở bộ phận then chốt. Nhưng cô cũng biết, cách làm này đầy nguy hiểm. Ta vì sợ côkhông muốn giúp đỡ nên mới đưa ra hạ sách này.”

nhập bất thu xuất: tiền kiếm được không đủ để chi

Trên tường ngoài thư phòng, Hiểu Nguyệt nghe xong liền hiểu được rõ ràng, âm thầm kinh hãi. Không ngờ Vương Bích Ba vì bộ phận then chốt mà bày ra loại âm mưu này. Tối hôm qua Tiểu Đao cũng nói, cho rằng Vương Bích Ba muốn lợi dụng nàng, hôm nay nói thẳng ra, nàng tức giận như vậy, kỳ thật giận Vương Bích Ba lợi dụng tình cảm chân thành của Dư Lan Chi.

Hiểu Nguyệt lắc đầu, lòng người thật khó dò, Vương Bích Ba là một con người quá vô tình! Tiết Bắc Phàm nâng cằm lắc đầu: “Vương Bích Ba có tình cũng không ngờ gặp phải cái đồ thích sinh sự.”

Hiểu Nguyệt tò mò: “Muốn phá bỏ bộ phận then chốt của Cửu Châu Long Đàm, nguy hiểm lắm sao?”

“Bản gốc thì cũng không đến nổi, nhưng bây giờ thì khác rồi.” Tiết Bắc Phàm cũng lắc đầu: “Cửu Châu Long Đàm trải qua trận cháy lớn, xung quanh bộ phận then chốt bị chaáy rụi, hay nói cách khác, đã không còn khả năng khống chế được nó, nên khó có thể đề phòng được.”

Hiểu Nguyệt bất an — Như vậy xem ra, Tiết Bắc Phàm muốn tìm Long Cốt Ngũ Đồ, nên tìm đến Tiểu Đao cũng chỉ vì muốn lợi dụng nàng ấy phá bộ phận then chốt, hèn gì Tiểu Đao vẫn thường nói bản thân mình bị lừa gạt.

Mà cái tên Vương Bích Ba này, không hẳn muốn tìm Long Cốt Ngũ Đồ, nhưng vẫn là muốn tìm Tiểu Đao phá hủy bộ phận then chốt.

Nói đi nói lại, muốn phá hủy bộ phận then chốt kỳ thật cũng không có gì, nhưng những người này cứ liên tục lừa dối lợi dụng người khác, nếu đó là sự thật, thì thật quá ghê tởm!

Hiểu Nguyệt nghĩ tới đây, liền quay đầu liếc trộm Tiết Bắc Phàm.

Ánh mắt của Tiết Bắc Phàm giao với ánh mắt của nàng, hắn liền hoảng sợ, vội vàng xua tay: “Bản chất của ta và Vương Bích Ba hoàn toàn khác nhau, ta không hề muốn Tiểu Đao mạo hiểm, chỉ muốn tìm nàng ấy giúp đỡ thôi, còn mạo hiểm là chuyện của ta.”

Hiểu Nguyệt hơi nheo con mắt lại: “Tiết Bắc Phàm, ngươi nhớ lời hôm nay ngươi nói, nếu Tiểu Đao có gì bất trắc, ngươi nhất định phải đền mạng.”

Nói xong nhảy xuống nóc nhà, làm theo lời Tiểu Đao nói, chờ ở cửa viện, một khi hai người đánh nhau, nàng sẽ phi đao giải quyết Vương Bích Ba.

Tiết Bắc Phàm sờ sờ cổ, Hiểu Nguyệt cùng Nhan Tiểu Đao là hai loại người gì chứ, Nhan Tiểu Đao nếu tức giận thì hơn một nửa là chửi mắng, không nói lời dễ nghe thì là vung tay tát, như vậy còn có thể xem là đáng yêu.

Nhưng Hiểu Nguyệt thì không như vậy, một cái trừng mắt cũng có thể giết người.

Tiết Bắc Phàm âm thầm lắc đầu, chỉ có Trọng Hoa mới có thể chịu được.

Vương Bích Ba bị Nhan Tiểu Đao một câu vạch trần mọi chuyện, dứt khoát sự dụng biện pháp hai tay chia đều: “Nếu đã nói thẳng ra như vậy thì ta cũng không vòng vo nữa… Không bằng, ta đem hôn thư cùng phiếu nợ đem đi hủy bỏ, cô giúp ta một lần, thế nào?”

Tiểu Đao nhìn hắn một lúc lâu rồi cười: “Ngươi nghĩ quá hay rồi.”

Vương Bích Ba cau mày: “Cô không chịu?”

Tiểu Đao cười hỏi vặn lại: “Nếu người là ta ngươi có chịu hay không?”

Vương Bích Ba không thể làm gì khác hơn đành hạ mình: “Vậy cô muốn làm thế nào? Như thế nào mới chịu trao đổi.”

“Muốn nhờ Nhan Tiểu Đao ta làm việc gì, cần gì phải sử dụng tâm địa xảo trá như vậy, chỉ cần trả tiền không phải sẽ thành công sao?” Tiểu Đao chìa tay ra: “Hôn thư cùng biên lai đưa cho ta, sòng bài cũng phải đưa ta một vạn lượng tiền lương, sau khi tháo gỡ bộ phận then chốt xong, nếu ta phá một cái thì phải để ta chọn một bảo vật tương đương. Sau khi tháo gỡ toàn bộ bộ phân then chốt, ngươi và Dư Lan Chi phải thành hôn, trọn đời không được nạp thiếp.”

Vương Bích Ba hai mắt mở to: “Cô…CÔ như vậy không phải muốn tống tiền sao?”

Tiểu Đao bĩu môi, cao giọng: “Muốn gạt Nhan Tiểu Đao ta thì phải trả tiền.”

“Ta…”

“Ta không có thời gian chờ.” Tiểu Đao vung tay: “Ngươi đồng ý thì hợp tác, không muốn thì dẹp đi! Một, hai,…!”

“Này…!” Vương Bích Ba cản nàng lại, khẽ cắn môi: “Coi như ta sợ cô.”

“Ba.” Tiểu Đao ở trên bàn bày giấy ra: “Giấy trắng mực đen viết ra, nếu như thất hứa, Bích Ba sơn trang chia làm hai, một nửa cho ta, một nửa cho Dư Lan Chi.”

Vương Bích Ba sững sờ tại chỗ: “Nhan Tiểu Đao, cô quá…”

“Quá tàn nhẫn đúng không? Trách ai? Trách chính ngươi.” Nhan Tiểu Đao híp mắt cười, tạm dừng bút: “Nương ta kể, đừng bao giờ đắc tội với nữ nhân. Ngươi đắc tội không nổi đâu.”

Chỉ một câu nói, mà khiến Tiết Bắc Phàm ở trên tưởng phải rụt cổ — Nha đầu kia quá độc ác, con đường phía trước còn đầy gian khổ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau