GIANG HỒ BÁ GIẢ, HỒ THIÊN LINH KÌ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Giang hồ bá giả, hồ thiên linh kì - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Mất

Lạnh.

Khánh Nhã giật mình tỉnh dậy.

Lương Nhan không có bên cạnh.

Khánh Nhã rõ ràng đã ôm thật chặt, nhưng cuối cùng vẫn không thể nào giữ được người ở lại. Anh biết mình đã tổn thương cậu rất nhiều. Và những vết thương đó không dễ gì chữa lành chỉ trong một sớm một chiều. Nhưng anh vẫn tin rằng chỉ cần giữ cậu ấy bên cạnh mình, đem tấm lòng mình mà chân thành đối đãi thì nhất định sẽ có ngày mở được trái tim vốn đã đóng chặt của Lương Nhan.

Khánh Nhã kéo chăn qua một bên, ngồi dậy. Liền sau đó, đã có mấy thị quan tiến tới, đứng cạnh chờ hầu hạ.

-Lương Nhan đâu rồi?

Bị hỏi một câu bất ngờ, mấy thị quan chỉ biết trao cho nhau những cái nhìn ngỡ ngàng, bối rối. Cận vệ ngay lập tức bị triệu vào. Quả thật, vào lúc gần sáng, bọn họ có thấy Lương Nhan đi ra khỏi phòng, nhưng không ai ngăn lại. Nhiệm vụ của quân cận vệ chỉ là ngăn cản những kẻ khả nghi muốn tiếp cận Thánh Đế, còn những người vốn ở bên Khánh Nhã thì họ không có ý nghi ngờ, cũng như không có khả năng kiểm soát.

Khánh Nhã nghe xong sắc mặt đã muốn chuyển màu, bàn tay nắm chặt, đập mạnh xuống bàn.

-TÌM NGƯỜI VỀ ĐÂY!!!

Toàn bộ cận vệ quân lập tức được huy động, lục soát từng ngõ ngách trong vương phủ. Cuối cùng đã được tin Lương Nhan đang ở chỗ thủ hạ, đến lúc này Khánh Nhã mới có thể thờ phào nhẹ nhõm. Vội vàng tìm đến, nhưng người đã bỏ đi tự bao giờ.

Theo lời hạ nhân bẩm lại, khi trời mới tờ mờ sáng đã thấy Lương Nhan đến, vẻ mặt trầm mặc lạ lùng, cậu không nói gì nhiều,chỉ nằm nghỉ trên chiếc giường còn trống. Khi quân lính vừa rời khỏi, Lương Nhan liền ngồi dậy, bảo là ra ngoài đi dạo một chút.

-Tại sao không ai ngăn lại? Điện hạ đã đi đâu rồi?

Lương Nhan, rõ ràng là đang muốn tránh mặt anh. Suy nghĩ không hay nổi lên khiến cho Khánh Nhã không giữ được bình tĩnh vốn có, lớn giọng hỏi như đang trách mắng. Đám hạ nhân bị cơn giận của đế vương dọa cho mặt mày xanh mét, cắt không còn hột máu, nhưng tất cả đều chỉ biết lắc đầu, không ai hay Lương Nhan đã đi đâu cả.

Khánh Nhã quay người bước khỏi phòng, bàn tay đấm mạnh vào cây cột trụ nơi hành lang, dùng cơn đau để trấn tĩnh bản thân mình.

-Lương Nhan, khanh rốt cục đã đi đâu...?

"Lẽ nào đã ra khỏi thành?"

Ý nghĩ vừa lóe lên, Khánh Nhã ngay lập tức cho người đi điều tra. Chỉ một lát sau, thị quan chạy về, vừa thở dốc vừa bẩm cáo: Lương Nhan đã cưỡi hân huyết mã ra khỏi thành từ ban nãy.

-Đuổi theo!! Lập tức chuẩn bị ngựa cho ta.

Thị quan vừa về đến nơi, chưa kịp thở đã lại vội vã chạy đi phụng mệnh. Khánh Nhã cũng nhanh chân hướng đến mã trường. Thị quan đứng ngay bên cạnh, run run cất tiếng:

-Bệ hạ, bữa sáng đã chuẩn bị xong...

Nhưng chỉ có không khí im lặng đến đáng sợ đáp lời y. Khánh Nhã không nói không rằng, thoáng chốc đã mất hút sau ngã rẽ hành lang.

Vừa đặt chân đến mã trường, Khánh Nhã, hướng quản mã hỏi: "Khi đến đây, trông bộ dạng Lương Nhan thế nào?". Thấy vẻ khẩn trương cùng sắc mặt dọa người nơi Khánh Nhã, mã đinh sợ hãi vội tâu lại, khi đến, Lương Nhan chỉ mặc một bộ y phục rất đơn giản, bảo là muốn cưỡi ngựa dạo một vòng.

-Khi tiểu nhân hỏi bao giờ người quay lại thì điện hạ chỉ nói là một canh giờ sau rồi lập tức phóng đi.

-Thật là vậy?

Khánh Nhã biết dù có nổi giận với tên mã đinh cũng chẳng thể thay đổi được gì nên chỉ nói vậy rồi ra lệnh chuẩn bị ngựa.

Vừa leo lên lưng ngựa, đang định phi khỏi mã trường, Khãnh Nhã đã thấy bóng Duệ Thanh cùng cận vệ binh đang hốt hoảng chạy đến.

-Bệ hạ! Xin dừng bước!

Nhưng lần này, mặc kệ lời can ngăn của Duệ Thanh, Khánh Nhã không một lời thúc ngựa đi. Chỉ cần ý nghĩ Lương Nhan có thể sẽ một đi không quay lại, tâm trí anh đã không cách nào bình ổn được. Khánh Nhã không biết Lương Nhan đã đi hướng nào để mà đuổi theo, nhưng anh cũng chẳng thể bình tĩnh mà ngồi đợi được.

Khánh Nhã cứ chạy không màng phương hướng. Ở phía sau, Duệ Thanh và cận vệ binh đang vội vã thúc ngựa theo sau.

-Bệ hạ, nếu đi xa hơn sẽ rất nguy hiểm, xin người hãy quay ngựa lại - Duệ Thanh, mặt tái xanh, vội can ngăn. Có lẽ lúc này chỉ có lời của Duệ Thanh mới lọt được vào tai Khánh Nhã.

Quân vương nhìn lại, mới thấy thì ra mình đã đi con đường của ngày hôm qua, khi cùng Lương Nhan do thám doanh trại Khiết Đan. Thấy bản thân mình thật sự đã quá hồ đồ, đơn thương độc mã ra tiền tuyến, đến ngay sát trại địch mà không chút phòng bị gì.

Bật cười.

Chính bản thân anh cũng không ngờ mình cần người kia đến vậy, chỉ là mới không nhìn thấy gương mặt diễm lệ ấy thôi mà đã hoảng loạn đến mức này, rốt cục đã tự đánh mất lãnh đạm cùng tôn nghiêm

của một bậc đế vương mất rồi.

-COI CHỪNG ĐẰNG SAU!! BỆ HẠ!!!

Khi Khánh Nhã vừa ghìm cương, quay ngựa lại thì tiếng thét kinh hoàng của Duệ Thanh đã xé toạc cả không gian. Khánh Nhã thấy nơi bả vai đau nhói.

Thoáng chốc mặt đất rung chuyển, những tia chớp lóe lên, xẻ dọc bầu trời. Gió gào thét từng cơn cuồng nộ. Bởi Thánh Đế vốn là con trời, tổn thương Thánh Đế chính là xúc phạm thánh thần, khiến cho đất trời nổi cơn thỉnh nộ. Tiếng sấm vang rền khắp không gian, mặt đất vẫn không ngừng rung chuyển. Một luồng tinh quang giáng xuống, kẻ dám cả gan ám sát Thánh Đế phải chịu sự trừng phạt của chư thần.

Rơi xuống khỏi mình ngựa, anh đưa mắt nhìn đuôi mũi tên đang cắm sâu trên bả vai mình. Trước khi mi mắt khép lại, trong đáy mắt tinh anh của đế vương, bầu trời vẫn đang bị xé ngang dọc bởi vô vàn tia chớp, mây đen vần vũ, gió quật mạnh, và bên tai vẫn nghe thấy tiếng đất gầm vang dội.

"Không sao, ta chẳng phải vẫn còn sống đây sao? Đừng kinh động!!"

Khánh Nhã thầm nghĩ, cảm giác như có một bàn tay run run đỡ lấy mình mình, rồi rất nhanh, tất cả chìm vào bóng tối.

*******

-Bệ hạ...bệ hạ...

Tiếng ai gọi anh, xen lẫn tiếng khóc nức nở, quả thực rất ồn ào. Khánh Nhã nhíu mày, muốn quát kẻ kia im miệng, nhưng rốt cục không cách nào thốt ra lời, mắt cũng không mở nổi. Lòng đầy hoang mang, không hiểu bản thân rốt cục đã bị cái gì, đang định ngồi dậy thì sực nhớ ra mình đã bị trúng tên, Khánh Nhã đành khẽ buông một tiếng thở dài trong vô thức.

"Ngã ngựa...sau đó thì...không biết địa chấn đã dừng lại chưa?"

Khánh Nhã cố dùng ý thức để xem xét cơ thể, khi cảm thấy không có gì khác thường, đã bắt đầu yên tâm trở lại."Cũng may không bị thương nặng..."

Vừa thở phào nhẹ nhõm thì một cơn đau đớn không biết từ đâu truyền đến, lan truyền toàn cơ thể. Đau đến mức tưởng chừng không tài nào cử động được. Khánh Nhã, nặng nhọc hé mi mắt, rồi cất giọng –chỉ là thứ âm thanh khàn đục,lại nhỏ đến mức khó mà nghe thấy được.

-Duệ Thanh...

-Bệ hạ!

Vừa nghe tiếng gọi yếu ớt, Duệ Thanh vội vươn người tới.

-Ngài rốt cuộc đã chịu tỉnh rồi.

Thấy Khánh Nhã đã tỉnh,Duệ Thanh không nén được vui mừng, reo lên. Tất cả các thị quan, cung nữ đứng đó cũng lập tức thở phào như trút bỏ được gánh nặng trên vai.

-Nước...- Khánh Nhã thấy cổ họng mình lúc này khô đắng.

Duệ Thanh vội bưng một chén trà nhỏ, kề ngay miệng, cho Khánh Nhã uống từng chút một. Khi uống hết chén trà, thần trí anh dường như đã hoàn toàn tỉnh táo.

-Mọi việc ra sao rồi? Cơn thịnh nộ của thiên địa đã dừng lại chưa?

-Mọi việc đã ổn. Kẻ toan ám sát bệ hạ đã bị lôi thần trừng phạt. Đúng là ngu ngốc, không biết Thánh Đế là ai.- Duệ Thanh lạnh lùng nói, không chút cảm thương.

-Còn Lương Nhan?

Vừa nghe đến tên, vẻ mặt Duệ Thanh liền đanh lại, không biết nói sao, chỉ miễn cưỡng lắc đầu.

-Vậy ư?

Dưới lớp băng trắng, vết thương trên vai phải đau âm ỉ. Nhưng nỗi đau thể xác sao thể sánh bằng đau đớn ở trong tim. Mỗi lần nghĩ đến Lương Nhan đã bỏ đi, nghĩ đến bản thân mình đã phạm quá nhiều sai lầm khiến cho bóng hình yêu quý đó mãi mãi rời xa, Khánh Nhã lại thấy đau đến không thở được.

Thấy vẻ mặt không còn chút sinh khí của Khánh Nhã, Duệ Thanh nhẹ giọng:

-Về việc của điện hạ, vi thần có chuyện cần tâu. Nhưng trước hết, xin bệ hạ hãy cho thái y xem mạch.

-Tấu trình?

Nghe đến việc của Lương Nhan, vội vã ngồi dậy thì bị vết thương ngăn trở, một tiếng kêu thoát ra khỏi bờ môi nhợt nhạt, Khánh Nhã đưa tay ôm vết thương còn đang rớm máu trên bả vai.

-Xin bệ hạ cẩn trọng, đừng cố dụng sức.

Thái y lo lắng, chạy tới xem xét lại vết thương

-Ngoài vết thương trên bả vai, bệ hạ còn bị ngoại thương ngã từ trên ngựa xuống. Người cần tuyệt đối tịnh dưỡng một thời gian.- Vừa xem lại mạch chẩm, thái y vừa giải thích, dặn dò kĩ càng rồi mới lui xuống.

Thái y vừa đi, Duệ Thanh ngay lập tức bị gọi đến.

-Trẫm đã ngoan ngoãn cho thái y xem mạch rồi. Khanh có chuyện gì thì nói mau đi.

Duệ Thanh thoáng ngần ngừ khó xử. Nhưng Khánh Nhã lại hỏi dồn dập khiến cậu không thể không mở lời. Bất đắc dĩ, Duệ Thanh đành cho tất cả mọi người lui xuống, khi trong phòng chỉ còn lại mình và Khánh Nhã, mới chậm rãi tâu trình. Nhưng từng lời từng lời Duệ Thanh thốt ra khiến Khánh Nhã không thể nào tin nổi.

-HỒ ĐỒ!! Khanh nói Lương Nhan là chủ mưu ám sát trẫm? Chuyện này không thể...
Do nói lớn tiếng, động đến vết thương, vai phải lại đau dữ dội, hơi thở như bị nghẽn lại.

-Bệ hạ, xin người đừng kích động, thái y nói người cần tịnh dưỡng...

Duệ Thanh vội đưa tay đỡ thì đã bị Khánh Nhã thô bạo hất ra.

-Nếu khanh muốn ta tịnh dưỡng thì nhanh nói hết ra đi.

Vẻ khó xử, Duệ Thanh chậm rãi thuật lại toàn bộ sự việc. Khi thấy Khánh Nhã trúng tên rồi ngã ngựa, cận vệ binh ngay lập tức chia làm hai, một nhóm ở lại hộ vệ, nhóm còn lại đuổi theo kẻ đã bắn tên. Khi đến nơi, hung thủ đã bị sét đánh cháy đen, nhưng trên tử thi lại tìm thấy bạch ngọc – nguyên vẹn không hề trầy xước.

-Là viên ngọc trẫm đã tặng cho Lương Nhan?

-Đúng là như vậy.

-Chỉ có thế mà đã gán cho Lương Nhan tội danh ám sát trẫm. Khanh trở nên hồ đồ như thế từ khi nào vậy?

Duệ Thanh vì câu nói của Khánh Nhã mà sững sờ trong thoáng chốc, một lát sau mới thấp giọng nói tiếp. Nguyên lai, việc Thánh Đế sủng hạnh Lương Nhan đã bị quân túc trực đồn ra ngoài, cho nên Lương Nhan vì vậy mà muốn ám sát Khánh Nhã cũng không có gì lạ.

-Bệ hạ, người đó là ai? Chính là thái tử Đột Huyết, một thân tôn nghiêm, kiêu ngạo lạnh lùng. Ngài nghĩ xem y có thể nhẫn nhục được bao lâu. Vì oán hận mà muốn ám sát bệ hạ cũng không có gì khó hiểu.

Những lời Duệ Thanh nói, lời nào cũng rất có lý, Khánh Nhã nhất thời không tìm ra bất cứ lí lẽ nào để biện minh cho Lương Nhan cả. Nghĩ đến chuyện cậu oán hận đến nỗi muốn giết mình, Khánh Nhã lại thấy trong lòng tuyệt vọng.

Nhưng nghĩ lại thì Khánh Nhã vẫn không thể tin, những việc mình làm đã tổn thương cậu đến nhường ấy.

Nhưng không tin thì sao chứ? Mọi chuyện đã chẳng thể nào cứu vãn, Lương Nhan giờ đã biến mất trong thế gian rộng lớn mất rồi...

Trong lúc bản thân chìm trong tuyệt vọng, không biết phải làm sao thì một tia sáng chợt lóe lên. Khánh Nhã ngay lập tức hỏi về thủ hạ của Lương Nhan. Nếu cậu thật sự là kẻ chủ mưu thì bọn họ cũng không tránh khỏi có liên quan.

-Thần đã cho người bắt giam tất cả vào đại lao. Bọn họ cũng không hề chống cự.

Nghe vậy, gương mặt Khánh Nhã thoáng chốc bừng sáng, không khỏi lộ ra nét vui mừng.

-Bọn họ vẫn còn ở đây. Vậy thì tốt!

Thấy Khánh Nhã vô duyên vô cớ bật cười đắc ý, Duệ Thanh không khỏi giật mình hoảng hốt.

-Bệ hạ định xử tử tất cả những kẻ vô tội đó sao?

-Không phải! Bọn họ vẫn còn ở đây tức là Lương Nhan không phải chủ mưu. Lương Nhan chắc chắn sẽ không bao giờ bỏ mặc an nguy sống chết của những thủ hạ cậu ấy dẫn theo từ cố quốc đâu. Khanh mau cho người điều tra lại.

-Đúng là như vậy.

Duệ Thanh mỉm cười vâng mệnh, nét mặt cũng dần trở về vẻ hòa nhã vốn có.

-Có lẽ bọn họ cũng biết chủ nhân không phải là chủ mưu nên đã ngoan ngoãn chịu trói. Lương Nhan chắc cũng sắp trở về. Có lẽ điện hạ vẫn chưa hay biết chuyện gì cả.

Duệ Thanh vừa nghe, vừa gật gù, đột nhiên lại lo lắng ngước lên.

-Nhưng nếu thế khi trở về, điện hạ cũng sẽ bị bắt vào đại lao.

-Đành để cậu ấy chịu khổ một chút vậy!! Trong thời gian đó, phải nhanh chóng tìm ra kẻ đứng phía sau, có lẽ bọn chúng không chỉ muốn ám sát ta mà còn muốn đổ danh này lên đầu của Lương Nhan. Chính là nhất tiễn song điêu.

-Bệ hạ...

Khánh Nhã chậm rãi thuật lại: Lương Nhan đã từng nghi ngờ Khiết Đan có cho mật thám trà trộn trong triều đình.

-Mật thám ư...

-Không chỉ ở bên ta mà có thể ngay trong nội bộ thân tín bên cạnh Hoàng Đế nữa. Ám sát trẫm, gán tội cho Lương Nhan, chuyện này có thể phá hủy liên minh. Không chỉ vậy, biết đâu chúng còn can dự vào việc điều binh của Hoàng Đế. Khanh mau truyền lệnh của trẫm, lệnh cho Hình bộ bí mật điều tra việc này. Ngoài ra, từ đây trở đi, tất cả mọi việc đều phải bí mật mà làm, tuyệt đối không được để lộ tin tức.

-Thần sẽ cho tiến hành ngay lập tức.

Duệ Thanh nói xong liền lui ra, ý muốn để Khánh Nhã nghỉ ngơi, nhưng ngay sau đó bước chân của cậu đã vội vàng trở lại.

-Bệ hạ, Lương Nhan điện hạ đã trở về.

-Đã về rồi ư?

Gương mặt Khánh Nhã lập tức bừng sáng, miệng nở nụ cười tươi tắn.

-Nhưng như thần đã nói, phải bắt giam điện hạ ngay lập tức.

-Không sao, trong đại lao sẽ an toàn hơn. Khanh nhớ giải thích tất cả cho cậu ấy.

-Thần lãnh ý, có lẽ hung thủ sẽ ra tay trong ngục.

Nhưng Khánh Nhã hoàn toàn không chút lo lắng, từ tốn nói.

-Khi đến đại lao, khanh hãy lén mang theo vũ khí cho bọn họ. Nếu bắt được hung thủ, tất cả mọi việc chẳng phải sẽ được giải quyết ổn thỏa sao?

-Thần tuân chỉ.

Chương 17: Chân tình

-Các ngươi muốn gì?

Lương Nhan trừng mắt ngó đám vệ binh đang bao vây mình.

Sau khi phi ngựa trên thảo nguyên mênh mông để giải tỏa bớt những uất ức, bi thương trong lòng, lúc Lương Nhan trở về mã trường thì đã quá giờ hẹn với mã đinh. Vừa mới bước chân vào cửa vương phủ thì đã bị đối xử như kẻ đang mang trọng tội.

-Chúng tôi được lệnh phải bắt kẻ chủ mưu ám sát Thánh Đế.

Nghe đội trưởng cấm vệ quân đanh giọng giải thích, Lương Nhan vô cùng kinh ngạc. Nhưng trước khi kịp nghĩ đến việc mình đang bị buộc tội oan thì bốn chữ "ám sát Thánh Đế" đã đâm thẳng vào tim cậu.

"Không thể nào...Khánh Nhã đã..."

Lương Nhan thấy trước mặt tối sầm lại, thân người lảo đảo. Vội chống tay, dựa vào bức tường bên cạnh, cậu, không tin vào điều mình vừa nghe thấy:

-…người… đã… băng hà rồi sao?

Giọng nói run run, yếu ớt, đôi mắt vô tình để lộ nét ra bi thương cùng cực. Không nghe tiếng trả lời, Lương Nhan ngẩng đầu lên rồi cứ thế tiến bước về phía trước, mặc kệ những mũi thương sắc nhọn đang chĩa thẳng vào mình. Binh sĩ thấy vậy, vì đã được Duệ Thanh dặn dò, sợ làm thương tổn đến Lương Nhan, không còn cách nào khác, đành miễn cưỡng hạ thương xuống.

-MAU TRẢ LỜI TA!! - Lương Nhan quát lớn, phẫn nộ ngập tràn khuôn mặt.

-Người chỉ bị thương thôi.

Một giọng nói vang lên từ phía sau. Chỉ cần nghe thấy thế, cả thân người vô thức thả lỏng, Lương Nhan để cho thị vệ bắt đi mà không hề chống cự.

Lúc này, Lương Nhan không suy nghĩ bất kì điều gì trong đầu cả, chỉ vô thức lặp đi lặp lại không ngừng câu vừa nghe thấy: "Chỉ bị thương thôi! Khánh Nhã vẫn còn sống, vẫn còn sống, thật sự vẫn còn sống!".

Lương Nhan bản thân vốn không tin một người có sức sống dồi dào như vậy lại có thể đột ngột băng hà. Nhưng Khánh Nhã cũng là người, thế nên một lúc nào đó cũng sẽ phải chết đi. Và cái "lúc nào đó" đó có thể là một năm sau, mười năm sau…nhưng cũng có thể là ngay ngày mai. Sống chết vốn là chuyện con người không tài nào kiểm soát được.

Đáng lẽ phải rất oán hận người đó mới đúng, đáng lẽ cả đời này sẽ không bao giờ tha thứ cho những việc người đó đã làm...

Lương Nha không bỏ đi, vì dù rằng liên minh đã được thành lập nhưng từ đây về sau vẫn còn rất nhiều việc phải hợp tác với Khánh Nhã để giải quyết. Chính là vì vậy, cậu chỉ còn cách phi ngựa ra ngoài đi dạo hòng thay đổi tâm trạng, ít ra có thể khiến bản thân mình vui vẻ lên một chút.

Vậy mà tại sao khi nghe Khánh Nhã bị ám sát, trái tim Lương Nhan trong thoáng chốc đã bị bóp ngẹn lại;khi nghe tin người đó có chuyện, ngay chính cả việc hô hấp của bản thân cũng không màng tới...

Nếu Khánh Nhã thật sự chết đi... chỉ cần nghĩ vậy thôi, gương mặt Lương Nhan đã trắng không còn chút máu. Lần đầu tiên, cậu cảm nhận được Khánh Nhã thật sự rất quan trọng với mình. Ngồi trong ngục tối, tâm trí Lương Nhan không chút băn khoăn chút về oan án bản thân đang gánh chịu, cũng không mấy để tâm những trọng hình sẽ phải nếm trải sau này. Suy nghĩ của cậu, tâm trí của cậu, chỉ mang cái tên Khánh Nhã: không biết thương thế của người nặng nhẹ ra sao, có còn nguy hiểm nữa không. Rốt cuộc, vẫn không cách nào ngừng nghĩ về người đó.

Khi Duệ Thanh đến thăm, câu đầu tiên Lương Nhan hỏi cũng chính là về tình trạng vết thương của anh. Thoáng nghe câu hỏi, Duệ Thanh đã mỉm cười:

-Chỉ cần câu nói đó thôi cũng đủ để chứng minh điện hạ vô tội.

-Dĩ nhiên, ta không có làm chuyện đó.

-Bệ hạ chỉ bị thương ở vai, chắc sẽ đau đớn một thời gian nhưng không nguy hiểm đến tình mạng. Các thái y trong cung đều đang ngày đêm chăm sóc nên tin chắc người sẽ mau chóng khỏe lại thôi.

-Vậy ư? Thế thì tốt quá.

Khi thấy vẻ mặt Lương Nhan đã tạm yên tâm về Khánh Nhã, Duệ Thanh mới mở lời:

-Có kẻ muốn ám hại điện hạ. Vì thế chắc chắn bọn chúng sẽ ra tay ngay trong ngục. Bệ hạ muốn nhân cơ hội này vung một mẻ lưới tóm gọn bọn chúng.

Duệ Thanh mang theo tín vật của Khánh Nhã, đưa tay về phía trước. Lương Nhan nhìn thanh kiếm quen thuộc trong tay Duệ Thanh, lòng có chút kinh ngạc.

-Bệ hạ vẫn luôn mang theo nó bên người.

Chuôi kiếm được làm bằng vàng nguyên chất, có cẩn ngọc. Lưỡi kiếm được rèn từ chính bạch cương thạch quý hiếm. Trước đây, Lương Nhan đã dùng nó khi múa trong tế vũ. Nó là tấm chân tình của đế vương dành cho cậu. Nắm chặt nó trong tay, cảm giác thật ấm áp vô cùng.

Một tay đưa thanh kiếm cất trong người, Lương Nhan hỏi Duệ Thanh:-Hung thủ là người của Khiết Đan?

-Có lẽ vậy. Để tra rõ chân tướng, hy vọng điện hạ đừng giết chết bọn chúng

-Thế chẳng phải làm khó ta sao? Đúng là chẳng dễ dàng gì mà.

-Trước khi đến đây, hạ quan cũng đã đến chỗ của những thủ hạ của người, báo tin điện hạ bình an cũng như nhờ họ hợp sức khi cần.

-Thích khách thật sự sẽ đến chứ?

-Nếu biết tin bệ hạ cho điều tra sự việc, chúng nhất định sẽ đến. Ngoài ra, chứng cứ buộc tội điện hạ chính là bạch ngọc.

Duệ Thanh liền hỏi Lương Nhan chỗ để bạch ngọc, nhưng Lương Nhan chỉ lắc đầu: cậu đã đánh mất vật đó khi do thám doanh trại Khiết Đan.

-Nữ tổng quản có biết chuyện này.

-Hạ quan hiểu rồi.

Sau đó, Duệ Thanh còn dặn dò Lương Nhan một số chuyện rồi mới vội vã ra về.

Khi chỉ còn lại một mình, Lương Nhan ngả lưng trên chiếc giường rơm trong góc phòng giam, nhìn chăm chăm vào thanh kiếm báu trong tay.

Trẫm yêu khanh...

Lời Khánh Nhã văng vẳng bên tai.

Mới đây thôi, lúc nghe ba tiếng này thốt ra từ miệng quân vương, trong đầu Lương Nhan chỉ là những lời phủ định, chỉ là sự nghi ngờ. Nhưng bây giờ…

Lương Nhan nghĩ bản thân đã một phần chấp nhận tình cảm của người đó mất rồi.Khi nghe tin tính mạng người đang như ngàn cân treo sợi tóc,thần trí Lương Nhan chỉ có thể dùng một từ "chấn động" mà miêu tả, và cái tình cảm vẫn bị cậu chôn sâu tận đáy lòng chốc lát đã vùng lên.

Thanh kiếm này ẩn chứa tình cảm của Khánh Nhã. Nếu đã là như vậy, Lương Nhan phải bắt thích khách bằng mọi giá,tuyệt đối không thể phụ tấm chân tình mà người dành cho cậu.

Đột nhiên, suy nghĩ của Lương Nhan hướng về thủ hạ: không biết La Khẩn đã đi đến đâu rồi. Nếu không có trở ngại gì, chắc đã về đến quê hương Đột Huyết. Có lẽ ai cũng khẳng định không thể nào đi nhanh như vậy được, nhưng đó là do họ không biết tài kị mã của người Đột Huyết mà thôi.Trong một thoáng, trong đầu Lương Nhan thoáng hiện khung cảnh tương lai: bản thân mình chỉ huy quân Đột Huyết, cùng hợp lực với Khánh Nhã đẩy lùi binh lực Khiết Đan. Ngày đó chắc chắn không còn xa nữa.

Nghĩ một hồi, Lương Nhan lại nhớ đến người - Khánh Nhã. Đem thanh kiếm báu giấu vào trong áo, mắt Lương Nha khẽ nhắm:

"Đợi đó, ta nhất định sẽ bắt bọn chúng rồi đem đến trước mặt ngài."

Cậu khẽ mỉm cười trong bóng tối.

Chợt, trong màn đêm nơi ngục tối thâm u, một nhân ảnh thoáng hiện.

-Lương Nhan.

Giật mình, nụ cười trên môi vụt tắt, Lương Nhan mở to mắt, xuyên thấu qua màn đêm thâm u, cố định dạng kẻ vừa gọi tên mình.

-Lẽ nào...

Là Khánh Nhã!

Người khoác hờ trên mình chiếc áo choàng, đứng bên ngoài chấn song nhà ngục. Trong ánh sáng mập mờ leo lét, Lương Nhan vẫn nhìn thấy rõ gương mặt Khánh Nhã in hằn vẻ xanh xao mệt mỏi. Lòng không khỏi xót xa, cậu vội ngồi dậy, chạy đến bên cửa ngục, nắm chặt lấy bàn tay người qua chấn song. Bàn tay người nóng quá! Khánh Nhã đang lên cơn sốt. Và dưới lớp áo choàng khoác hờ hững trên thân, lớp băng trắng trên vai lại một phen khiến lòng Lương Nhan đau xót.

-Ngài đến đây mà cũng được ư?

-Dĩ nhiên là không được rồi. Nhưng lũ người trong vương phủ ồn ào quá nên trẫm mới trốn đến đây. – Khãnh Nhã trả lời, có vẻ không hài lòng lắm

-Ồn ào cũng là đương nhiên thôi. Tại sao ngài không ngoan ngoãn nằm tịnh dưỡng, đêm khuya chạy đến đây làm gì? – Lo lắng cho vết thương của anh, Lương Nhan lớn tiếng trách cứ.

-Sao khanh nỡ lạnh lùng với trẫm thế cơ chứ. Trầm vì ai mà đêm hôm phải mò tới đây chứ. Chẳng phải là vì khanh sao? Người ta chỉ muốn xin lỗi vì đã làm tổn thương khanh hết lần này đến lần khác, giờ lại vô duyên vô cớ nhốt khanh vào đây thế này. – Vừa nói, Khánh Nhã vừa xiết chặt bàn tay người đối diện, mong muốn có thể nói rõ tấm lòng mình.

-Xem như trẫm cầu xin khanh đấy, hãy ở bên cạnh trẫm...

Nhất thời kích động nên cử động có hơi quá, động đến vết thương trên vai phải, Khánh Nhã khẽ nhăn mặt vì cơn đau truyền đến. Thấy vẻ mặt đau đớn đó, Lương Nhan hốt hoảng, lập tức trả lời:

-Hiểu rồi...ta hiểu rồi! Chắc chắn là hiểu rồi, thế nên giờ ngài hãy về phòng nghỉ đi.

Lương Nhan không muốn Khánh Nhã tiếp tục ở đây chút nào, chỉ sợ rằng vết thương của anh sẽ nặng thêm. Khẽ đẩy nhẹ tay hàm ý bảo anh trở về. Anh, đã không màng vết thương, nửa đêm đếm tận nơi ngục thất âm u lạnh giá này thăm cậu, khiến bao oán hận trong lòng không biết đã tan biến tự bao giờ. Lương Nhan giờ đây chỉ chăm chăm lo cho vết thương trên vai của gã đế vương ngoan cố này mà thôi.

-Được rồi. Nhưng trẫm sẽ còn đến nữa.

Khánh Nhã từ tốn quay bước, cử động có phần chậm chạp, chứng tỏ vết thương trên vai người hẳn đang đau dữ lắm. Đột nhiên, bước chân Khánh Nhã dừng hẳn lại:

-Khanh đã nhận được thanh kiếm của ta rồi chứ?

-Ừ, khi nãy Duệ Thanh vừa mang đến.

-Thích khách nhất định sẽ đến, trẫm đã dàn xếp ổn thỏa rồi. Tuy bên ngoài đã có người theo dõi nhưng không thể tùy tiện vào trong này được. Cho nên, không cần để ý lời Duệ Thanh, khanh cứ việc thẳng tay, không được để bản thân có chuyện gì, nghe chưa?

-Nếu đánh thẳng tay ngài nghĩ ta sẽ thắng chúng?

-Không phải nghĩ mà trẫm biết nhất định khanh sẽ làm được.

Khánh Nhã nói xong liền bước ra ngoài. Lương Nhan nhìn theo bóng người khuất dần, trong lòng giờ chỉ có một ước mong duy nhất: Thích khách à, ngươi tới mau đi!

Chương 18: Hãy ở bên trẫm

Trời sắp sáng nhưng vẫn bên ngoài không có động tĩnh gì, Lương Nhan chỉ biết kiên nhẫn ngồi chờ trong bóng tối, lòng tràn ngập bất an. Đột nhiên một tiếng động nhỏ vang lên khiến cả người cậu cứng lại thủ thế, tay siết chặt hơn thanh bảo kiếm giấu phía sau lưng.

Không gian rất nhanh chóng trở về vẻ tĩnh lặng ban đầu nhưng Lương Nhan vẫn cảm nhận rõ, ẩn hiện trong không khí là một luồng sát khí đang tiến lại gần. Cố gắng giữ nhịp thở điều hòa, trong lòng chợt thấy vui vui.

Đột nhiên, một bóng đen hiện ra trước mắt, tay cầm trường thương, lao thẳng về phía Lương Nhan. Phản xạ nhanh chóng, Lương Nhan lập tức đưa thanh đoản kiếm ra đỡ. Nếu không có thanh kiếm này, có lẽ người cậu đã bị thanh trường thương kia xuyên thủng. Là thích khách, mà hắn có thể ngang nhiên mang trường thương vào đây, chắc chắn không thể là người thường.

Lương Nhan không hề nao núng, đỡ lấy mũi thương của thích khách. Lưỡi kiếm vốn làm bằng bạch cương thạch, nên sau cú va chạm nảy lửa, mũi thương lập tức gãy làm đôi. Thích khách theo quán tính lùi lại một bước, nhìn chăm chăm vào thanh kiếm trong tay Lương Nhan, ngầm đánh giá.

-Là bạch cương thạch ư?

Thích khách lẩm bẩm một cách giận dữ, biết mình đã bị mắc bẫy, y quay người định bỏ chạy nhưng ngay lập tức đã bị một đám binh sĩ bao vây tứ phía. Gã nhanh chóng bị đè xuống nền đá ẩm ướt và lạnh lẽo, một thị vệ nhanh tay nhét vải vào miệng để đề phòng hắn cắn lưỡi tự sát. Sau khi đã khắc chế được tên thích khách, một thị vệ tiến về phía Lương Nhan, cung kính hỏi.

-Điện hạ có bị thương không ạ?

-Ta không sao.

Nghe vậy, vệ binh mới gật đầu, ra vẻ yên tâm.

-Xin điện hạ kiên nhẫn đợi. Môt lát nữa sẽ có người đến đón.

Nói rồi, tên thị vệ quay đi, cùng những người khác áp giải thích khách ra ngoài. Đại lao, một lần nữa lại chìm vào im lặng. Lương Nhan ung dung ngả mình trên chiếc giường rơm trong góc, chờ đợi, thầm nghĩ không biết khi nào mới có thể trở về - về bên Khánh Nhã.

Có lẽ do bận rộn việc điều tra xử lí tên thích khách, mãi tận chiều tối hôm sau mới có người đến đón Lương Nhan. Thủ lĩnh quân cấm vệ báo tin, thủ hạ của cậu cũng đã được thả ra, hiện đã quay về khu túc xá của hạ nhân.

Lương Nhan vừa nhủ thầm sẽ đến thăm họ sau, vừa theo người trở về tẩm thất. Trên đường về, thấy người trong vương phủ, ai ai cũng tất bật ngược xuôi, dù không hỏi nhưng cậu biết: đó là chuẩn bị cho trận chiến sắp tới với Khiết Đan. Gã thích khách bị bắt đúng là người do hoàng đế Khiết Đan cài vào. Có lẽ Thánh Đế đã lợi dụng cái cớ này để khởi binh. Đó là điều Lương Nhan vẫn mong đợi, định bụng rằng khi gặp Khánh Nhã, sẽ xin người cho cậu được cùng ra trận.

Mãi suy nghĩ, không biết từ khi nào đã ở trong tẩm cung của Thánh Đế. Tuy người không có ở đây, nhưng hương thơm quen thuộc vẫn phảng phất trong không khí, khiến cho tâm Lương Nhan thoáng chốc đã yên bình trở lại.

Cung nữ đã đợi sẵn trong phòng, vừa thấy Lương Nhan bước vào, vội thi lễ rồi đưa Lương Nhan đến thang điện. Khi quay lại phòng, vừa ngồi xuống, cánh cửa đã bật mở, Khánh Nhã cùng Duệ Thanh bước vào, dường như đang cùng tranh luận vấn đề gì đó. Từ lúc Khánh Nhã nói rõ thân phận của Duệ Thanh, Lương Nhan không còn cảm thấy khó chịu khi nhìn hai người đi bên nhau nữa. Cậu biết, Duệ Thanh đối với Khánh Nhã chỉ là sự trung thành tuyệt đối của thần tử, không hơn.

-Bệ hạ, xin hãy vì nhân dân, vì tương lai Hoa vương triều ta mà tịnh dưỡng. Thân chinh xuất trận bây giờ sẽ làm tình trạng vết thương xấu đi. Thái y mà nghe tin bệ ha ra trận chắc chắn sẽ bị đả kích đến ngất xỉu mất.

Những lời nói của Duệ Thanh giờ đây đã hoàn toàn theo gió tan vào không khí, bởi từ lúc bước vào phòng, ánh mắt Khánh Nhã chỉ dừng ở một nơi duy nhất – Lương Nhan, hoàn toàn không để ý gì đến xung quanh cả, tựa như cả cái vũ trụ bao la này chỉ có hai người bọn họ. Lương Nhan cũng vậy, đã không còn lảng tránh ánh nhìn của Khánh Nhã. Duệ Thanh nhìn hai người, chỉ biết lắc đầu ngán ngẩm, miễn cưỡng nhún vai rồi lui ra ngoài. Duệ Thanh biết, một khi Lương Nhan đã trở về, Khánh Nhã sẽ không ra ngoài làm loạn nữa mà sẽ ngoan ngoãn ở yên trong phòng tịnh dưỡng thôi.

-Lương Nhan...

Giọng nói vừa vui mừng, lại có phần tha thiết, nhớ mong. Lương Nhan vội đứng dậy, bước đến gần, rồi yên lặng mặc cho Khánh Nhã ôm chặt cậu vào lòng.

-Cuối cùng khanh cũng đã trở về rồi.

Đó chính là lời thốt ra từ tận đáy lòng. Lương Nhan dùng cả hai tay ôm lấy tấm thân vững chãi của Khánh Nhã, tuy nhiên không dám dụng lực vì sợ động tới vết thương, nên nhìn qua tưởng như chỉ là cái ôm hờ hững. Người Khánh Nhã giờ vẫn còn nóng hừng hực. Chẳng trách sao Duệ Thanh khi nãy lại lo lắng đến vật, thương thế của Khánh Nhã không nhẹ chút nào.

Lương Nhan lập tức buông tay, đẩy người hướng về phía tẩm đài.

-Khanh cũng bảo ta phải tịnh dưỡng sao? - Khánh Nhã gượng cười rồi ngoan ngoãn ngồi xuống, nhưng vẫn bướng bỉnh đế thêm một câu.

- Được thôi, nhưng khanh phải ở bên cạnh trẫm. Hứa nhé!

Khánh Nhã nắm tay Lương Nhan kéo xuống. Lương Nhan không chống cự, chỉ mìm cười rồi ngoan ngoãn nằm xuống bên cạnh.

-Nếu không bị thương trẫm đã lập tức ôm lấy khanh rồi.

Nghe vậy, Lương Nhan chỉ biết bật cười.

-Nếu muốn vậy thì ngài hãy ngoan ngoãn ngồi nhà mà chữa thương đi.

-Khanh… không ghét trẫm sao?Người hỏi, giọng điệu cứ như một đứa trẻ mắc lỗi chờ trách phạt, Lương Nhan không khỏi cảm thấy cái con người này quả thật quá sức dễ thương, bèn thẳng thắn trả lời:

-Không ghét.

-Vậy là thích...

Khánh Nhã thì thầm, giọng nói vừa ẩn chứa hy vọng, lại có chút lo lắng bất an.

-Ừ, rất thích.

Thấy Lương Nhan trả lời ngay mà không cần suy nghĩ, Khánh Nhã có chút không hài lòng:

-Thật sự là thích sao? Không thể nào, với những gì trẫm đã làm, đã đối xử với khanh, khanh không thể nào lại nói thích ta một cách dễ dàng như vậy. Có lẽ vì việc thành lập liên minh đã khiến khanh phải dối lòng, nhưng Lương Nhan, trẫm, tuyệt đối không cần thứ tình cảm đó

Khánh Nhã vừa thì thầm, vừa xiết vòng tay, ôm trọn Lương Nhan vào lòng, thật chặt. Nằm trong vòng tay ấy, cậu chỉ biết im lặng lắng nghe, lòng cảm thấy cái con người này thật là kì lạ, suy nghĩ cũng thật bất thường khiến cậu không tài nào theo kịp. Duy chỉ có một điều Lương Nhan hoàn toàn chắc chắn, đó là sự hối hận day dứt của anh về những việc đã xảy ra, còn cả thứ tình cảm chân thành khiến trái tim cậu như tan chảy.

-Thích hay ghét, để sau hãy nói được không. Bây giờ, ngài phải kể cho ta nghe tất cả: gián điệp đã bị bắt chưa? Hắn ta có phải là người của Khiết Đan không? Vì sao đột nhiên ngài lại đổi ý, chấp nhận liên minh với Đột Huyết? Ngài hoàn toàn không thèm cho ta biết gì cả.

-Về chuyện liên minh thì thực ra trẫm đã quyết định ngay từ đầu rồi. Lúc đó,khi nghe tin Duệ Thanh bị bắt, trẫm quả thực vô cùng giận dữ, tuy nhiên khanh đã dùng chính bản thân mình để chuộc lại tất cả. Dù trẫm có đối xử bất nhã thế nào, khanh tuyệt nhiên cũng không hề phản kháng, không hề nhụt chí, chẳng những thế còn rất chân thành múa khúc khải hoàn trong tế vũ. Mảnh đất Đột Huyết đã sinh ra và nươi dưỡng được một con người như khanh, nên trẫm tin đây sẽ là một đồng minh hiếm có.

Khánh Nhã vừa nói, vừa chăm chú nhìn gương mặt diễm lệ kề ngay trước mặt, ánh mắt đầy yêu thương. Lương Nhan nhất thời cả thẹn, cúi mặt xuống tránh ánh nhìn của người đối diện, vì trong lời nói rõ ràng có bao hàm cả ý tưởng thưởng bản thân.

-Ta hiểu rồi. Còn chuyện gián điệp?

Lương Nhan đột ngột thay đổi đề tài, Khánh Nhã nhanh chóng nhìn ra cảm giác của cậu, không khỏi nở nụ cười thật dịu dàng:

-Gián điệp không chỉ có một người.

Khánh Nhã liền từ từ kể lại mọi chuyễn đã xảy ra trong thời gian Lương Nhan bị giam trong đại lao.

Gián điệp quả thật đã trà trộn vào vương triều từ lâu, là cận quan thân tín bên cạnh Hoàng Đế. Chính người này đã ngấm ngầm thu thông tin đồng thời chỉ huy những gián điệp khác. Trong suốt thời gian qua, rất nhiều những thông tin mật bị quân Khiết Đan nắm được.

Trong vương phủ cũng có gián điệp, chính là một trong những cung nữ hầu hạ bên cạnh Lương Nhan. Khi phát hiện thân phận thật sự của mỹ nhân cận kề Khánh Nhã, Khiết Đan lập tức cho rằng hai nước đã thành lập liên minh nên đã vội ra tay lập kế gán tội ám sát Thánh Đế cho Lương Nhan: vừa có thể khiến Hoa Vương Triều rối loạn, vừa có thể phá hủy liên minh.Bạch ngọc cũng không phải do Lương Nhan bất cẩn đánh mất khi đi trinh sát mà đã bị cung nữ giấu đi lúc thay đồ, rồi sau đó chuyển lại cho thích khách. Ngoài ra, cũng chính ả cung nữ này đã thêu dệt thi phi, khiến Khánh Nhã ngày đó đã hiểu lầm chuyện của Lương Nhan.

Sau khi bắt được thích khách, toàn bộ gián điệp đang ẩn mình trong vương triều cũng đã bị truy ra. Và dĩ nhiên, Lương Nhan cũng được minh oan ngay sau đó. Ngoài ra, Khánh Nhã cũng lợi dụng sự việc này, tung tin Thánh Đế đã băng hà khiến quân tình Hoa Vương Triều rối loạn cho Khiết Đan.

-Nghe tin này, chắc chắn bọn chúng sẽ chuẩn bị khai chiến càng nhanh càng tốt. Trẫm đã cho điều quân, nhất định trận này phải diệt tận gốc ý đồ xâm lược của Khiết Đan.

Khánh Nhã vẫn không rời mắt khỏi Lương Nhan, cao giọng.

Nghe vậy, Lương Nhan thấy máu trong người như sôi sục, nhớ đến quân Khiết Đan bạo tàn man rợ đã bao lần đem quân xâm phạm Đột Huyết, gây cảnh lầm than, liền không do dự đem ý nguyện muốn xuất chinh nói với Khánh Nhã.

-Tuy thời gian cấp bách, không kịp xin viện quân từ Đột Huyết tới đây, nhưng, dù chỉ đem theo vài thủ hạ, ta vẫn muốn dựng chiến kì của Đột Huyết trong trận đánh này.

-Được thôi. Nhưng khanh phải ở bản trận cùng ta.

-Bản trận? Ngài định xuất chinh với vết thương này? - Lương Nhan bất ngờ bật dậy, chồm qua người Khánh Nhã.

-Đau...

Vết thương bị động, lại bắt đầu rỉ máu, Khánh Nhã vừa nhăn mặt kêu đau, vừa tranh thủ cơ hội choàng tay định ôm lấy Lương Nhan. Nhưng cậu không khoan nhượng, thẳng tay hất ra, hỏi tới:

-Trả lời ta đi.

-Dĩ nhiên. Biết gián điệp Khiết Đan lại chính là thân tín của mình, Hoàng Đế chịu đả kích không nhỏ, hiện giờ đã không còn chút ý chí nào, thử hỏi làm sao xuất trận. Thế nên trận chiến này chỉ có thể để trẫm chỉ huy thôi.

Khánh Nhã nói vô cùng có lí, Lương Nhan sững người, vẻ mặt suy tư, suy nghĩ trong chốc lát, vừa lo lắng nhìn lớp vải trắng trên vai phải, vừa hỏi:

-Ngài có thể lên ngựa không?

-Cuộc chiến đâu thể nào diễn ra ngay được. Bên phía Khiết Đan nhất định cũng phải chuẩn bị hết sức cẩn thận. Đến lúc đó, vết thương chắc cũng đã tạm lành, cưỡi ngựa không phải là vấn đề gì nghiêm trong. Ngoài ra, còn có chiến xa cơ mà.

Khánh Nhã khẽ liếc Lương Nhan, mang theo hàm ý:" Khanh còn muốn cản trẫm?"

-Hiểu rồi.

Lương Nhan nằm xuống bên cạnh, lòng thầm nghĩ nếu có chuyện gì sẽ trở thành tay chân cho Khánh Nhã, thậm chí dùng thân làm khiên che cũng được.

Khánh Nhã chậm chạp luồn tay vòng dưới cổ Lương Nhan, ánh mắt như muốn hỏi:"có thể không". Lương Nhan không nói gì, khẽ nhấc người, rồi gối đầu lên ngực trái. Khánh Nhã ôm cậu vào lòng, tay vuốt ve tấm lưng mịn màng, thì thầm luyến tiếc.

-Nếu không có vết thương này...

Nghe vậy, Lương Nhan bật cười, chồm người lên, hôn nhẹ lên môi Khánh Nhã.

-Vậy cứ xem như sự chờ đợi này là cách để tăng khoái lạc khi vết thương lành đi.

Lời nói cũng là lời hứa hẹn, khiến Khánh Nhã nhất thời ngỡ ngàng đến nỗi không thốt nên lời.

_____________________________________

-bản trận: chỗ của chủ soái, là vị trí có thể quan sát rõ cục diện chiến trường.

-túc xá: chỗ trọ

Chương 19: Quyết chiến (1)

Thời gian thấm thoát, cuộc chiến đã cận kề trước mắt.

Vừa quan sát động tĩnh bên Khiết Đan, Khánh Nhã vừa bí mật điều binh. Ngay cả quân cảnh vệ trong thành An Lãnh cũng được điều ra tiền tuyến. Nhưng để Khiết Đan không phát hiện, Khánh Nhã đã ra lệnh chia quân ra làm nhiều nhóm nhỏ, bí mật di chuyển ra khỏi thành.

Tuy Khánh Nhã không nghe lời khuyên can của mọi người, không chịu tịnh dưỡng, nhưng vết thương đã bắt đầu hồi phục. Mỗi lần thay băng, nhìn vết thương đang dần khép miệng, mọi người đều hoan hỉ. Nhưng vì không chịu nằm yên nên Khánh Nhã vẫn còn bị sốt. Có lẽ vì do quá mệt mỏi nên mỗi tối, khi vừa nằm xuống, Khánh Nhã liền ngủ say như chết, dù vậy, hai tay vẫn ôm chặc Lương Nhan trong lòng.

Lương Nhan và Duệ Thanh, tuy rất thấy vết thương đang hồi phục nhưng vẫn rất lo lắng cho sức khỏe Khánh Nhã. Nhưng cả hai đều biết, dù có nói gì cũng không thể cản được nên chỉ biết nhìn nhau thở dài.

Thủ hạ của Lương Nhan biết tin sẽ xuất chinh, vô cùng vui mừng, ngóng đợi từng ngày. Lương Nhan, vì để chỉ huy mọi người, vẫn thường ra vào túc xá, và lần nào cũng có Khánh Nhã đi theo. Khi thấy cậu bé định toan ám sát mình khi xem tạp kĩ ở chợ, Khánh Nhã kinh ngạc, quay qua nhìn tuyệt thế mĩ nhân bên cạnh.

-Lương Nhan, thì ra mọi việc là do khanh chủ mưu.

-Không phục sao?

Lương Nhan không biện hộ gì mà khoanh tay trước ngực, hất mặt nhìn lại.

-Đúng là có chút không phục...nhưng không sao... dù gì nhờ đó mà trẫm đã gặp khanh...nhưng trẫm cũng không cảm ơn đâu.

Lương Nhan nhìn Khánh Nhã nhăn nhó rồi gọi cậu bé đến gần.

-Đây là Ủy Diệp, rất nhanh nhẹn và khéo léo, là một người rất được việc.

Khánh Nhã liếc nhìn cậu bé đang quỳ trước mặt, phất tay cho phép đứng lên rồi quay qua Lương Nhan.

-Có vẻ như trẫm đang lăn tròn trong lòng bàn tay khanh.

"Không biết ai lăn trong tay ai"

Lương Nhan thầm nghĩ, rồi làm như không nghe thấy lời Khánh Nhã.

Khi mọi việc đã được an bài ổn thỏa, Khánh Nhã rời khỏi An Lãnh, bất chấp sức khỏe vẫn chưa hồi phục, và vết thương vẫn còn đau. Nét mệt mỏi hiện rõ trên gương mặt. Lương Nhan cưỡi bạch quang, theo sát bên cạnh.

Thánh Đế kì vẫn chưa được dựng lên. Khiết Đan vẫn tin rằng Thánh Đế đã chết.

Khi vừa đến mạc túc, Hoàng Đế đã đứng chờ tự bao giờ.

-Tất cả là do sự ngu muội của thần, khiến cho bá tánh phải chết thảm. Thần tự biết bản thân không thiếu tài vô lực, không thể điều binh khiển tướng, mọi việc xin nghe theo sắp đặt của bệ hạ.Lương Nhan nhìn lão Hoàng Đế đang quỳ trước mặt Thánh Đế. Tuy tuổi tác đã cao nhưng vị Hoàng đến đến từ Tinh Quốc vẫn rất phương phi, nét mặt phúc hậu. Lương Nhan tin chắc, khi cuộc chiến kết thúc, tài năng trị quốc an dân của Hoàng Đế lại được phát huy.

Khánh Nhã đỡ Hoàng Đế đứng dậy.

-Vậy trẫm cũng yên tâm phần nào.

Khánh Nhã trấn an Hoàng Đế, lại tỏ ý tín nhiệm. Trước trận chiến, giữa Thánh Đế và Hoàng Đế không thể có bất hòa. Hành động của Khánh Nhã và Hoàng Đế không chỉ xua tan những nghi ngờ về sự bất tín nhiệm từ trước đến nay, mà còn có thể khiến Hoàng Đế khôi phục lại ý chí.

Hội nghị bàn về kế hoạch tác chiến liền được mở ra. Khánh Nhã chủ trương kế sách dương đông kích tây, dụ quân Khiết Đan vào sâu trong mai phục rồi dựng cờ Thánh Đế lên. Quân Khiết Đan sẽ hoảng loạn, dễ dàng bị công phá. Khánh Nhã không ngừng lại mà phân công nhiệm vụ cho từng người. Giọng điệu trầm ấm nhưng lại vô cùng mạnh mẽ khiến mọi người như thấy chiến thắng đã ở trước mắt.

Kể từ đời Thánh Đế đầu tiên đến nay, đây là lần thứ hai Thánh Đế Quân Kì được dựng lên. Sau khi trao chính cho Hoàng Đế, Thánh Đế đã không mặc chinh phục ra trận, chỉ ử lại đô thành. Việc Thánh Đế đích thân cầm quân ra trận đã thổi một luồn gió mát vào quân sĩ, nhờ vậy mà sĩ khí dâng cao.

Sau khi quyết định sáng hôm sau sẽ khai chiến, hội nghị kết thúc, mọi người vội vã trở về vị trí của mình.

Khi những bóng người xung quanh dần biến mất, cửa lều được buông xuống, Khánh Nhã liền đưa tay ra phía sau xoa xoa xương sống, rồi lại bóp bóp bả vai. Có lẽ vết thương lại đau. Lương Nhan bước đến gần, chạm vào người Khánh Nhã.

-Ngài lại bị sốt rồi, để ta gọi thái y.

Khánh Nhã định ngăn lại, nhưng cuối cùng lại để mặc Lương Nhan gọi thái y, có lẽ vì sợ nếu cứ gắng gượng, ngày mai không thể đứng dậy được thì tất cả đều trở thánh bọt biển.
Lương Nhan nhìn Duệ Thanh đang rất lo lắng, khẽ gật đầu. Duệ Thanh liền bước ra ngoài. Thoáng chốc, một vị thái y tóc bạc vội vã bước vào. Sau khi bắt mạch, xem vết thương, thái y thở dài.

-Là do bệ hạ không chịu tịnh dưỡng. Nếu không cố quá sức, bệ hạ sẽ không bị sốt, vết thương cũng không đau nhức nữa.

Thái y vừa nói, vừa thay băng cho Khánh Nhã. Vết thương đã khép miệng, xem ra có thể vung kiếm được, nhưng nếu cử động sẽ bị đau.

-Nếu bây giờ trẫm tịnh dưỡng thì vương triều sẽ sụp đổ.

-Vi thần hiểu nên sẽ cố hết sức mình.

Sau khi thay băng xong, căn dặn thêm vài điều, thái y liền lui ra ngoài.

-Nếu không bị đau nữa, trẫm có thể ôm khanh rồi.

Thái y vừa biến mất sau cửa lều, Khánh Nhã liền vươn tay chạm vào Lương Nhan.

-Trong đầu ngài chỉ có điều đó thôi sao?

Giọng nói tuy có vẻ trách móc nhưng Lương Nhan vẫn ngoan ngoãn nép vào lòng Khánh Nhã. Thấy Lương Nhan không có vẻ chống cự, Khánh Nhã nở một nụ cười rất thỏa mãn.

-Ngày mai trẫm nhất định sẽ thắng, có khanh bên cạnh, trẫm không còn bất cứ phân vân gì cả.

Nghe vậy, Lương Nhan khẽ mỉm cười.

-Nếu vậy ta sẽ lấy ngài làm giải thưởng, lúc đó đừng lấy cớ vai bị đau mà từ chối.

-Trẫm là giải thưởng ư? Được đó, ngày mai khanh nhất định phải thắng.

Khánh Nhã ôm chặc Lương Nhan vào lòng, bất động một lát.

Ngày mai không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Dù chiến thuật có tốt, sĩ khí dâng cao cũng không thể đảm bảo phần thắng. Biết đâu, ngài mai cả Khánh Nhã và Lương Nhan đều không còn trên thế gian này.

Nằm trong lòng Khánh Nhã, Lương Nhan cứ chập chờn với muôn vàn suy nghĩ. Bên ngoài, trời đang dần sáng.

Chương 20: Quyết chiến (2)

Sáng sớm, khi mặt trời vẫn còn lấp lửng nơi chân mây, khắp doanh trại đã xôn xao, ánh lửa bập bùng khắp nơi. Khi mặt trời vừa lên, quân sĩ đã chuẩn bị xong, khiên giáp chỉnh tề. Cả bên quân Khiết Đan cũng vậy. Đây là cuộc quyết chiến của hai đại quân.

Cuối cùng thì chiến phong cũng bắt đầu thổi. Tiếng trống trận từ phía Khiết Đan vang lên. Quân và ngựa di chuyển theo đội hình vô cùng vững chắc. Đầu tiên là kị binh, rồi chiến xa, cuối cùng là bộ binh. Quân Khiết Đan tiến lên một cách mạnh mẽ.

Trong khi đó, phía Hoa Vương Triều thì ngược lại. Nghênh chiến với Khiết đan chỉ là một đội kị binh yếu ớt. Đây chính là chiến thuật của Khánh Nhã, là miếng mồi dụ Khiết đan vào sâu hơn nữa.

Đội kị quân của vương triều nhanh chóng bị Khiết Đan đánh tan, tháo chạy về phía sau. Quân Khiết Đan đuổi theo sát gót. Đột nhiên, đội kị binh biến mất. Cùng lúc đó, quân Khiết Đan bị trúng bẫy, tử thương vô số. Những truy binh còn lại vừa định mở đường máu rút lui thì lại bị trúng bẫy. Khiết Đan thấy vậy liền ra hiệu lui binh, tìm cách công phá, nhưng đã quá muộn.

Khi quân của Khiết Đan tiến sâu vào bê trong, quân của Hoa Vương Triều liền xuất hiện từ hai bên, xiết chặt vòng vây. Cùng lúc đó, Thánh Đế Quân Kì được dựng cao, phấp phới trong gió. Quân Khiết Đan đã hoang mang lại càng thêm hoang mang, đội hình hoàn toàn bị phá vỡ như Khánh Nhã đã dự đoán.

-Đồ bịp bợm.

Vua Khiết Đan đang ở chỉ quân sở cũng kinh ngạc nghiến răng. Tướng soái cũng sững người, không nói được gì.

Khánh Nhã, đang ở bản trận của cấm quâ,n đưa tay lên rồi lại hạ xuống.

-Tiến quân!

Tiếng hò reo vang lên từ bốn phía. Từng lớ, từng lớp quân dâng lên, bao vây bốn phía. Cờ Khiết Đan bị dày dưới vó ngựa của Hoa Vương triều. Một nhóm kị binh sống chết mở đường máu, tháo chạy về phía bản trận.

Lúc đó, cờ Đột Huyết bất ngờ xuất hiện, chặn đường tháo chạy của tàn binh. Người dẫn đầu là Lương Nhan, cưỡi hân huyết mã, phóng đại, liên tiếp xạ tiễn. Quân Khiết Đan lại tử thương nhiều hơn.

-Đuổi theo tên Đột Huyết.

Mệnh lệnh được truyền ra, quân Khiết Đan liền đuổi theo Lương Nhan cùng các bộ hạ. Đội hình lại càng thêm rối loạn.

Dù vậy, vua Khiết Đan vẫn không truyền lệnh lui binh. Tiền quân bị rối loạn đã ảnh hưởng nhiều đến trung quân và hậu quân. Số binh sĩ tháo chạy ngày càng tăng.

Khánh Nhã hạ lệnh cho cấm quân đang bảo vệ Thánh Đế Quân Kì và bản chinh tiến lên. Chiến sa của Khánh Nhã bắt đầu di chuyển. Thấy vậy, Lương Nhan, liền quay ngựa lại, đi bên cạnh bảo vệ cho Khánh Nhã.

Ngồi trên chiến sa, Khánh Nhã nhíu mày quan sát chiến cục, khi Lương Nhan đến bên cạnh cũng chỉ liếc nhìn một cái rồi lại đưa mắt ra chiến trường.

Quân Khiết Đan bị bao vay khắp phía, đội hình rối loạn nhưng để tiêu diệt hết là chuyện không dễ dàng. Tuy quân lính bỏ chạy, khắp nơi đều hỗn loạn nhưng vẫn không hoàn hoàn bị phá vỡ. Điều này là do vua Khiết Đan vẫn còn ngồi vững ở chỉ huy sở, xung quanh được bảo vệ bởi một đội quân tinh nhuệ nhất. Nếu quân của Hoa Vương triều nhất định công phá, chắn chắn sẽ gặp kháng cự dữ dội và bị tổn thất.
-Làm sao bây giờ?

Tiếng lẩm bẩm của Khánh Nhã chỉ có Lương Nhan nghe thấy. Cậu nhìn lại cục diện chiến trường, chợt bật cười. Lương Nhan hiểu điều Khánh Nhã đang nghĩ.

-Bắt vua Khiết Đan.

Tuy bên cạnh vua Khiết Đan có một đội cận vệ tinh nhuệ nhưng do các đội quân di chuyển liên tục đã tạo nên nhiều khoảng trống. Nếu theo đường đó, có thể tiến thẳng đến chỗ Đột Huyết Vương.

Lương Nhan nói xong liền phóng đi

-Đợi đã, Lương Nhan... không thể đi một mình...

Khánh Nhã hốt hoảng, vội lên tiếng ngăn cản nhưng đã quá muộn. Lương Nhan một người một ngựa, băng qua bãi chiến trường hỗn loạn, phóng thẳng lên đỉnh cao nhất của bình nguyên, nơi Đột Huyết Vương đang ở.

Lương Nhan lao đi như một cơn gió. Tất cả những mũi giáo đâm ngang đều bị gạt phăng. Đột nhiên, bạch mã vụt lên, đứng bằng hai chân sau khiến những binh sĩ xung quang đều bị té ngã, rồi vừa chạm đất, lại lao đi như một mũi tên. Mái tóc buông dài, lấp lánh trong ánh mặt trời.

Bạch bào... bạch mã...mái tóc vàng óng mượt mà tung bay theo gió, đúng là một cảnh tượng hiếm thấy.

Khi đến gần bản trận của Khiết Đan, Lương Nhan cảm giác có ai đó đang đến gần bên cạnh, liền quay qua.
-Khánh Nhã! Tại sao ngài đến đây?

-Tại sao...lần đầu trẫm nghe một câu chào hỏi như vầy, tất nhiên là đánh giặc rồi.

-Nhưng ngài là Thánh Đế...

Vì mang trọng thương nên đáng lẽ giờ này phải ngồi yên trong chiến sa, vậy mà lại lao ngựa như bay, khiến cho quân Khiết Đan đều phải nghi ngờ chuyện Thánh Đế bị thương.

-Trẫm sẽ dùng một đấm kết thúc cuộc chiến.

Khánh Nhã vừa nói, vừa cười với Lương Nhan như thách thức xem ai sẽ bắt được Khiết Đan Vương.

Nghe vậy, Lương Nhan thúc ngựa nhanh hơn như muốn nói: "còn lâu ta mới thua", trong lòng dâng lên một cảm xúc mãnh liệt. Cậu hiểu vì mình đã một thân lao đi nên Khánh Nhã mới đuổi theo, vốn định bảo vệ nhưng cuối cùng lại được bảo vệ. Lương Nhan không có ý làm chuyện nguy hiểm nhưng nhìn từ bên ngoài, việc lao thẳng đến bản trận của Khiết Đan cũng như tự sát.

Nhưng chuyện nào ra chuyện đó. Lương Nhan muốn tự tay bắt sống vua Khiết Đan nên nắm chặt dây cương, cúi người sát lưng ngựa, để tăng tốc độ, thoáng chốc đã bỏ xa Khánh Nhã. Lương Nhan lợi dụng khoảng trống bên cạnh, lao vào, tiến đến trước mặt Khiết Đan Vương mà không có gì ngăn cản.

Cận vệ bảo vệ vua vô cùng kinh ngạc khi thấy Lương Nhan, lập tức ngăn cản.

-Ngươi từ đâu chui ra!!!

Hành động bọn chúng rất nhanh nhưng Lương Nhan còn nhanh hơn gấp bội. Khi vừa đến trước gần, Lương Nhan liền quất mạnh roi da về phía vua Khiết Đan đang định bỏ chạy. Chiếc roi vút trong không khí, vươn dài, quấn chặt lấy cổ vua Khiết Đan.

-Hự...

Chiếc cổ bị thít chặc, vua Khiết Đan chỉ kịp phát ra một tiếng rên rồi ngã nhào xuống. Lương Nhan liền giật mạnh chiếc roi da, rồi phi ngựa quay về. Vua Khiết Đan hai tay nắm chặt dây roi, bị kéo lê đi.

-Tên Đột Huyết

Những binh sĩ đang đứng đó liền đuổi theo Lương Nhan, nhưng Khánh Nhã đã xuất hiện, theo sau là cận vệ binh, đánh chặn bọn chúng.

Khiết Đan vương bị bắt, bản trận trở nên vô cùng hỗn loạn, binh lính nhốn nháo, hốt hoảng bỏ chạy. Những binh sĩ đang chiến đấu thấy thế, cũng vứt bỏ vũ khí mà tìm đường chạy. Cuộc chiến nhanh chóng kết thúc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau