GIANG HỒ BÁ GIẢ, HỒ THIÊN LINH KÌ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Giang hồ bá giả, hồ thiên linh kì - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Ái đồng

Trong lúc đó, bá quan, theo lệnh của Thánh Đế đang vò đầu bứt tóc tìm cách để dàn xếp với Hoàng Đế. Nhưng có một điều, họ không thể ngờ vị Thánh Đế đáng kính ấy đang chuẩn bị ra tiền tuyết, bất kể những nguy hiểm chực chờ.

Với người theo chủ nghĩa tự do như Khánh Nhã, bá quan không ít phen phải hoảng hốt. Còn các cung nữ vẫn hay bị mất hồn những khi Khánh Nhã mỉm cười.

Lương Nhan vừa mặc đồ xong, bạch ngọc đã được đưa ra trước mắt.

-Phải đeo nó sao? Ta sắp ra tiền tuyến.

-Đây là quốc bảo, là tâm ý của bệ hạ đối với điện hạ, xin hãy trân trọng nó.

Vừa nghe hai chữ quốc bảo, Lương Nhan lại thấy bối rối, nhìn bạch ngọc đang được treo vào thắt lưng.

"Nếu đây là tấm lòng của Khánh Nhã thì..."

Lồng ngực như có gì rất ấm lan rộng.

-Quả thật rất hiếm thấy. Khi mặc nữ phục thì là một mỹ nhân diễm lệ, bây giờ lại là một vị công tử hào hoa, dũng mãnh. Thật khiến người khác phải xúc động.

Lương Nhan không biết phải nói gì để đáp lại, cất bước. Bạch ngọc lúc lắc theo từng bước chân.

Trở lại tẩm thất, Khánh Nhã đã thay đồ xong, tay cầm trường thương, đứng giữa phòng, dáng vẻ uy nghi. Lương Nhan định bước đến gần thì chân đột nhiên lại nặng ngàn cân. Bên cạnh Khánh Nhã là một văn quan, y phục chỉnh tể, tóc được búi gọn, dáng vẻ thanh nhã, cử chỉ toát lên vẻ khoan thai.

Đó là ái đồng của Khánh Nhã sao? Không chỉ ở hậu phòng mà còn có thể ra ngoài nữa ư?

Lương Nhan nhìn hai người, chợt thấy lòng ngực nhói đau.

Cả hai hình như đang tranh luận gay gắt. Duệ Thanh vừa nói gì, Khánh Nhã liền lắc đầu. Nhưng nụ cười vẫn nở trên môi. Cho dù Duệ Thanh nói gì, Khánh Nhã cũng không nổi giận, nụ cười không bao giờ biến mất trên mặt.

Không gian quanh Lương Nhan chợt tối sầm.

"Tại sao ta lại đứng bất động ở đây? Sao ta lại không thể bước đến gần họ?"

Lương Nhan nhìn bàn tay mình vẫn đang đặt trên ngực trong vô thức, mà không hiểu vì sao. Đến giờ, cậu mới biết lòng ngực như có mũi tên xuyên qua.

Lần đầu tiên gặp mặt, Khánh Nhã đối xử rất khoan dung, còn Duệ Thanh thì đúng là một trung thần. Lúc ấy, Lương Nhan không bao giờ nghĩ rằng mối quan hệ của họ không chỉ đơn giản là quân thần.

Chính vì vậy, Lương Nhan đã quyết định bắt Duệ Thanh làm con tin. Nhưng kết quả là đã chọc giận Khánh Nhã khiến cho liên minh suýt chút nữa là thất bại, bản thân trở thành món đồ chơi tùy người thao túng.

Bây giờ, tuy Duệ Thanh đã bình yên trở về bên Khánh Nhã. Nhưng nghĩ bản thân đã dùng hạ sách khiến Lương Nhan mang nhiều mặc cảm tội lỗi. Phải chăng nỗi đau nơi lồng ngực là do điều này?

Không, không phải, đây là một nỗi đau khác, một cảm giác khác.

Nhìn gần, Duệ Thanh lớn hơn hai chữ "ái đồng" rất nhiều, nhưng gương mặt rất thanh tú.

Đối với những người khác, khung cảnh bây giờ chỉ là quân thần đang tranh luận, nhưng trong mắt Lương Nhan lại hoàn toàn khác. Có lẽ vì biết bản chất thật sự của mối quan hệ giữa hai người.

Nhưng đêm qua, người ở bên Khánh Nhã không phải Duệ Thanh, mà chính là mình.

Càng nghĩ, Lương Nhan lại càng thấy khó chịu.

"Như vầy, không phải ta đang tranh giành với Duệ Thanh sao? Rõ ràng không cần thiết phải tranh giành. Duệ Thanh là ái đồng. Còn ta... ta là gì? Đối với Khánh Nhã, ta là gì...?"Khánh Nhã ngước lên, thấy Lương Nhan đứng nơi cửa lớn mà không bước lại, liền đưa tay ra, nhướng mắt như thầm hỏi "sao vậy?"

Lương Nhan gạt bỏ những suy nghĩ vu vơ nãy giờ, bước vào trong.

-Rất hợp với khanh.

Vẫn là giọng điệu thường ngày. Nhưng Lương Nhan lại không thể làm lơ như mọi bữa. Trong lòng có quá nhiều cảm xúc phứt tạp. Lời nói Khánh Nhã khiến Lương Nhan thấy vui vui. Nghĩ đó là điều bất thường, Lương Nhan cố gạt đi cảm xúc vừa lóe lên, nụ cười đông lại trên môi.

Ánh mắt Khánh Nhã vừa lướt qua Lương Nhan đã quay lại Duệ Thanh. Khánh Nhã cũng thấy sự kì lạ ở Lương Nhan nhưng vấn đề quan trọng bây giờ là phải thuyết phục Duệ Thanh.

Vừa nghe tin Khánh Nhã ra tiền tuyết, mà chỉ mang theo một vài cận vệ nên vội chạy tới ngăn cản.

-Cho nên, Duệ Thanh, đây chỉ đơn giản là thị sát. Trẫm muốn xem sĩ khí thế nào, mới tìm ra sách lược thích hợp cho cuộc chiến với Khiết Đan. Trẫm hứa sẽ không đến gần doanh trại địch, nên không có gì nguy hiểm cả.

-Thị sát không phải là việc của Thánh Đế. Hoàng đế đang chỉ huy cấm quân ở tiền tuyến, nên có thể trả lời câu hỏi của bệ hạ. Vả lại, nếu ngài có chuyện gì, binh sĩ sẽ náo loạn. Nếu bệ hạ nhất định đi thì xin hãy dẫn theo 500 cận vệ.

Duệ Thanh rất kiên quyết. Khánh Nhã khẽ thở dài.

-Năm trăm người quá đông, sẽ kinh động mọi người. Trẫm không muốn vậy, nên chỉ dẫn theo vài người.

-Ta không hiểu sách lược thế nào, nhưng nếu Thánh Đế đã nói chỉ cần một vài người thì chỉ cần một vài người. Tôi thần không nên làm trái ý muốn của Thánh Đế.

Nãy giờ vẫn im lặng đứng nghe, Lương Nhan đột nhiên nói xen vào. Khánh Nhã nhìn cậu kinh ngạc. Ánh mắt Duệ thanh lại bình tĩnh hơn, có vẻ như đang nghĩ về lời Lương Nhan. Rồi như đã hiểu ra, Duệ Thanh cúi đầu với Lương Nhan rồi quay qua Khánh Nhã.

-Đúng là vậy. Vì mải nghĩ tới an nguy của bệ hạ nên thần đã quên mất thân phận của mình. Vậy thì, bệ hạ, xin hãy cho thần đi theo.

Duệ Thanh đang cúi đầu nên không thấy vẻ mặt khó xử của Khánh Nhã. Tuy nói không có nguy hiểm nhưng thật ra là có, bởi Khánh Nhã vốn định dọ thám quân trại của Khiết Đan.

-Khanh mới về nên nghỉ ngưoi đi. Trẫm muốn khanh ở lại.-Nếu không có gì nguy hiểm thì thần đi theo cũng đâu có sao.

Duệ Thanh nhất quyết không lui bước. Khánh Nhã không biết làm sao tháo gỡ tình thế hiện tại. Lúc ấy, tiếng của Lương Nhan lại vang lên.

-Biết cưỡi ngựa không?

Duệ Thanh gật đầu, Lương Nhan liền nói với Khánh Nhã.

-Nếu vậy thì cứ dẫn đi. Ngài chỉ cần bảo vệ ái đồng, ta sẽ bảo vệ ngài.

-Ái đồng...?

Duệ Thanh lẩm bẩm, gương mặt có muôn ngàn dấu hỏi. Thấy nguy hiểm, Khánh Nhã vội ho mấy tiếng, thu hút sự chú ý của cả hai.

-Biết rồi, cứ làm vậy đi.

Nói rồi, Khánh Nhã liền đẩy lưng Duệ Thanh, ý bảo đi thay đồ. Nhưng Duệ Thanh đã quay lại, nhìn Khánh Nhã dò xét.

-Bệ hạ sẽ đợi đúng không?

Rút kinh nghiệm từ chuyện lần trước, Duệ Thanh đợi cho đến lúc Khánh Nhã gật đầu mới bước đi.

Duệ Thanh vừa khuất bóng, Khánh Nhã ngồi phịch xuống trường kỉ, thở dài áo não.

-Trẫm không muốn để Duệ Thanh đi theo, nhưng khanh lại... Cuối cùng thì khanh định làm gì?

-Tại sao lại không muốn dẫn theo.

Giọng của Lương Nhan có chút khác lạ, Khánh Nhã ngẩng lên. Nhưng khi bốn mắt vừa giao nhau, Lương Nhan đã quay đi, trốn tránh. Điều này khiến Khánh Nhã rất khó hiểu.

-Nếu có chuyện gì, Duệ Thanh sẽ lấy thân mình làm khiên che cho trẫm. Dù được cứu nhưng vì vậy mà mất đi cậu ta, ta không thấy vui chút nào.

-Lúc nãy, ta đã nói, ngài chỉ cần bảo vệ ái đồng, dù có mất mạng, ta cũng sẽ bảo vệ cả hai người.

Lương Nhan vẫn tiếp tục lảng tránh. Khánh Nhã chợt thấy bất an. Tuy lời nói khiến lòng rất vui nhưng mất đi Lương Nhan như vậy, đối với Khánh Nhã, là một việc hoàn toàn không vui sướng gì.

Nhưng có một vấn đề phải giải quyết đầu tiên, đó là hai chữ " ái đồng" của Lương Nhan. Nếu Duệ Thanh biết, nhất định sẽ sống chết phủ định và yêu cầu Khánh Nhã giải thích rõ ràng. Chuyện đó không ổn chút nào, bởi Khánh Nhã cần Duệ Thanh đóng vai ái đồng một thời gian nữa.

-Khanh đừng gọi Duệ Thanh là ái đồng nữa. Cậu ta sẽ không thích đâu.

-Được, ta sẽ không gọi cậu ấy như vậy nữa.

Khánh Nhã nhìn chăm chăm Lương Nhan để tìm chân ý. Khi nãy, Lương Nhan vẫn còn rất vui vẻ, còn có vẻ muốn hỏi rất nhiều. Nhưng sau khi thay đồ xong, mọi thứ lại thay đổi, trầm lặng, luôn lảng tránh ánh nhìn của Khánh Nhã. Dù đứng bên cạnh nhưng vẫn thấy rất xa xôi. Vậy mà lại nói sẽ bất chấp tín mạng bảo vệ an toàn cho Khánh Nhã.

Sự thay đổi của Lương Nhan khiến Khánh Nhã bất an, vừa suy nghĩ, vừa ra lệnh cho bọn cận vệ chuẩn bị.

Chương 12: Kị mã

Khi Duệ Thanh trở lại thì mọi thứ cũng đã chuẩn bị xong. Mọi người đi về hướng mã trường. Vừa đi, Lương Nhan vừa nói chuyện với Duệ Thanh.

-Xin lỗi vì đã bắt cậu làm con tin. Tuy ta đã ra lệnh cho La Khẩn nhưng cậu không bị gì bất tiện chứ?

-Điện hạ không cần phải xin lỗi, ta đã được đối xử như một trọng khách.

-Dù vậy, bắt cậu làm con tin không phải là cách làm của một chính nhân. Còn nhiều cách để có thể thiết lập liên minh. Ta vẫn rất ân hận vì đã đối xử với cậu như vậy.

Một thái tử lại đi hạ mình xin lỗi thần tử của một nước khác, không phải là chuyện bình thường. Khánh Nhã đi bên cạnh cũng cảm thấy kính trọng. Nhưng ngược lại, nghĩ tới thái độ đối với mình lại thấy bất mãn.

Trong lúc sự bất mãn bắt đầu cháy trong lòng Khánh Nhã thì mã trường đã hiện ra phía trước. Vừa thấy Thánh Đế, mọi người liền cúi đầu thi lễ, tiếng tung hô vạn tuế vang lên khắp nơi.

Ngựa của Khánh Nhã khắp thân đen huyền, mượt mà, trên trán có một vệt màu trắng, thoạt nhìn như ngôi sao, dáng hùng dũng. Trong khi đó, ngựa được chuẩn bị cho Lương Nhan và Duệ Thanh thì rất hiền. Duệ Thanh liền leo lên ngựa. Lương Nhan phớt nhìn con ngựa nhỏ đang thong thả gặm cỏ trước mặt, không nói gì, đưa mắt nhìn khắp mã trường rồi bước đi.

-Lương Nhan?

-Khi có chuyện, con ngựa đó không giúp được gì cả.

Lương Nhan vẫn bước đi, chỉ quay đầu lại trả lời. Thấy vậy, Duệ Thanh lo lắng, thúc ngựa đến bên cạnh Khánh Nhã.

-Bệ hạ, ngài ấy định...

Vừa nói, Duệ Thanh vừa dõi mắt theo Lương Nhan. Khi thấy ánh mắt Lương Nhan dừng lại trên một con ngựa đứng giữa bãi, cậu không thốt nên lời.

-Lẽ nào... là hân huyết mã...

Hân huyết mã là một giống ngựa thuần chủng, rất nổi tiếng. Thân ngựa to, chân dài rất chắc khỏe. Từ xưa đã được truyền tụng là có thể phóng thiên lý. Nhưng chỉ có điều, con ngựa nào cũng rất hung hăng, khó thuần, không thích bị người cưỡi.

Và bây giờ, giữa mã trường, một con hân huyết mã đang đứng, gõ móng xuống đất, thân không có yên cương. Lương Nhan bước thẳng đến chỗ con ngựa đó.

Mã đinh thấy vậy vội chạy đến ngăn cản. Lương Nhan không nói gì, đảy mã đinh qua một bên, leo qua hàng rào, tiến đến gần chỗ con ngựa.

Đó là một con bạch mã. Thấy Lương Nhan đến gần, con ngựa ngước nhìn cảnh giác, chiếc bườm trắng dựng đứng. Móng ngựa miết trên cỏ, cỏ ngã rập. Lương Nhan đến gần hơn, đã có thể chạm vào mình ngựa.

-Bệ hạ, tại sao không cản lại?

-Lương Nhan xuất thân từ dân tộc kị mã, là thái tử Đột Huyết, nên biết rõ phải làm gì.

Nhưng từ mắt ngựa đã phát ra sát khí. Tất cả những binh sĩ đứng gần đó bắt đầu nhốn nháo. Có lẽ bởi họ không muốn thấy một nhan sắc mỹ lệ phải vùi dưới vó ngựa cuồng điên. Nhưng vì Khánh Nhã không nói gì nên binh sĩ cũng không thể manh động.

Khánh Nhã cũng biết đằng sau vẻ diễm lệ mong mang đó là một tính cách rất kiên cường. Nhưng đó là một loại ngựa rất hung hăn. Nếu như có chuyện, để có thể lập tức đến cứu, Khánh Nhã chăm chăm nhìn theo Lương Nhan.

Lương Nhan tiến đến gần con ngựa, nhanh chóng, nắm bườm trắng tinh rồi nhảy lên mình ngựa.

Ngựa cũng không chịu thua, lập tức đứng trên hai chân sau.

-Nguy hiểm.

Duệ Thanh hốt hoảng thét lên, định chạy đến thì một cánh tay đã ngăn lại

-Bệ hạ, xin hãy bỏ ra.

-Khanh có đến cũng chỉ gây rối thôi, nhìn xem, cậu ta không có rơi xuống.

Thật vậy, mặc dù con ngựa cố sức vùng vẫy, rồi đứng trên hai chân sau, nhưng vẫn không cách nào hất Lương Nhan xuống được. Lương Nhan, dù không có yên cương, chỉ dùng hai tay nắm chặc bườm ngựa, hai chân ép sát thân trắng tinh, nhưng đã khống chế được cuồng mã.

Thời gian trôi qua, một lúc sau, con ngựa đã đuối sức. Trên thân bắt đầu lấm tấm mồ hôi. Đúng như cái tên, hân huyết mã, mồ hôi tuôn ra trên thân mang sắc hồng, thoạt nhìn như máu.

-Thật khó tin...

Khi một ai đó vừa lẩm bẩm, con ngựa cũng dựng đứng một lần rồi buông xuống, dừng lại. Lương Nhan vuốt vuốt lớp lông mềm mại, khẽ thì thầm vài tiếng để đi về phía mọi người. Con ngựa, tuy không thích, mũi phì phò, nhưng đã không còn hung hăng như khi nãy. Lương Nhan lại vuốt vuốt cổ ngựa, khẽ húc nhẹ vào thân, dùng tay và chân điều khiển cho ngựa tiến về phía Khánh Nhã.

-Con ngựa này tốt hơn.

-Được, là do khanh đã thuần hóa.

Nói xong, liền ra lệnh cho mã đinh mang một bộ yên cương đến. Trong lúc đó, Lương Nhan cẩn thận lau sạch mồ hôi tuôn trên thân ngựa.

Khi thấy Lương Nhan cầm roi da, Khánh Nhã liền cười.

-Khanh lại biểu diễn cho trẫm xem đúng không?

Kí ức những ngày đầu lại trở về, nguyên vẹn, tươi mới.

-Roi da là vật bất ly thân.

Giọng Lương Nhan đanh lại. Khánh Nhã cũng không trêu ghẹo thêm. Mọi người lại tiến về phía tiền tuyến.

Duệ Thanh phóng ngựa lên, đi ngang với Lương Nhan, bắt chuyện.

Khánh Nhã thấy thế, chau mày. Tuy đã nói với Lương Nhan về chuyện ái đồng nhưng vẫ chưa giải thích sự tình với Duệ Thanh. Nếu như một trong hai người lỡ lời, khiến chuyện bại lộ, người gặp phiền phức sẽ là Khánh Nhã. Nhưng dù rất muốn tách hai người ra, Khánh Nhã vẫn không tìm ra được lý do hợp lý. Tuy vậy, điều khiến Khánh Nhã bực tức chính là quan hệ thân thiết của cả hai.

-Ta sẽ ghen đó.

Khánh Nhã vừa liếc nhìn, vừa lẩm bẩm.

Tiền tuyến hiện ra trước mắt. Từ trên cao, Khánh Nhã quan sát chiến binh của vương triều. Lương Nhan cũng thế. Những lúc suy nghĩ hay chăm chú vào điều gì, biểu cảm của Lương Nhan rất nghiêm trang, khiến vẻ đẹp cũng mang một màu sắc khác.

Ngày xưa, trong truyền thuyết, có một vị quân vương vì quá diễm lệ nên khi xuất trận khiến cho địch quân ngơ ngẩn, mất hết chiến khí. Khánh Nhã thầm nghĩ nếu Lương Nhan ra trận, biết đâu cũng sẽ có chuyện như vậy.

Khánh Nhã để tai nghe những câu chuyện, mệnh lệnh của binh sĩ. Hai mày chau lại. Nếu có gián điệp ở đây, không phải tin tức bí mật đều sẽ bị Khiết Đan biết hết sao. Khánh Nhã cảm thấy bất an, tức giận vì sự không phòng bị này. Không chỉ thế, sĩ khí cũng rất thấp.

Lương Nhan nhìn lưỡng quân, quay sang Khánh Nhã.-Có lẽ nên xem lại việc bố trí binh lính, phải thay đổi nhân tâm thì sẽ tốt hơn.

-Không thế chiến sao?

-Nếu đánh sẽ thua.

Trả lời xong, Lương Nhan lại chỉ về phía Khiết Đan.

-Tuy địch quân cũng có nhiều sơ hở nhưng rất cảnh giác đề phòng. Chỉ sự khác biệt đó cũng đủ làm nên thắng bại.

Khánh Nhã cũng nghĩ vậy. Những lời của Lương Nhan đã nói đúng vấn đề. Có lẽ khi ở Đột Huyết, Lương Nhan cũng đã từng là một tướng quân chỉ huy ngàn quân.

Khánh Nhã thúc ngựa, định xuống phía dưới. Duệ Thanh vội hốt hoảng chạy đến.

-Bệ hạ, không phải hướng đó. Đây là đường đến doanh trại Khiết Đan.

-Ta biết. Khanh chỉ cần ở phía sau.

Câu nói của Khánh Nhã đã báo cho Duệ Thanh biết ngay từ đầu Thánh Đế đã có ý định này.

-Bệ hạ, xin hãy trân trọng chính mình.

Khánh Nhã phất tay, rồi phóng ngựa đi. Lương Nhan liền nói với Duệ Thanh.

-Không cần phải lo lắng, Thánh Đế của cậu trước khi làm gì đều suy nghĩ cẩn trọng. Nếu có chuyện, ta nhất định sẽ bảo vệ tính mạng của ngài ấy.

Tuy Lương Nhan không nói lớn nhưng Khánh Nhã vẫn nghe rất rõ.

"Tại sao Lương Nhan lại đi biện hộ cho ta với Duệ Thanh"

Khánh Nhã cảm thấy vô cùng kì lạ, lòng ngực cũng có gì rất khó chịu. Lương Nhan như đang cố trấn an Duệ Thanh, và cũng vì Duệ Thanh nên mới nói sẽ an toàn cho Thánh Đế.

"Duệ Thanh là ái đồng, lẽ nào lại không thấy khó chịu, không ganh ghét,...hay ít nhất là lảng tránh"

Khánh Nhã buông một tiếng thở dài đầy ca thán, rồi giật cương ngựa. Phía trước là doanh trại của Khiết Đan, nếu tiến gần hơn sẽ bị phát hiện.

-Ta muốn đến gần hơn chút nữa.

Khánh Nhã vừa dứt lời, không chỉ Duệ Thanh mà tất cả cận vệ theo hầu đều xanh mặt, đứng lại.

-Không được ư?

Khánh Nhã vốn rất muốn đi nhưng nghĩ lại Duệ Thanh cùng cận vệ theo hầu nên bỏ cuộc, quay ngựa lại. Lương Nhan lập tức tiến lên phía trước.

-Để ta đi, sẽ gặp nhau ở bìa rừng.

Nói rồi liền thúc mạnh vào mình ngựa, phóng nhanh về trước.

Khánh Nhã chưa kịp ngăn cản thì Lương Nhan đã phóng xa.

-Đồ ngốc.

Khánh Nhã lẩm bẩm rồi vội quay lại định đuổi theo nhưng Duệ Thanh và tất cả cận vệ đã dàn hàng trước mặt.-Bệ hạ, điện hạ đã nói sẽ gặp ở bìa rừng. Chúng ta đi thôi.

Khánh Nhã nhìn theo bóng Lương Nhan, lòng đầy tức giận. Nếu có thể vươn tay đến đó, chắc chắc sẽ nắm cổ lôi về. Nhưng tất cả những gì có thể làm chỉ là đứng nhìn Lương Nhan ngày càng xa, lại thấy hối hận vì đã nói điều không nên nói. Khánh Nhã đứng yên khiến mọi người bối rối.

Quân Khiết Đan, khi thấy có những biến động lạ, bắt đầu cảnh giác, tay cầm vũ khí nhưng không có ý định tấn công.

Lương Nhan đến thật gần doanh trại Khiết Đan rồi đột nhiên lại rời xa, phóng ngựa song song. Không một mũi tên nào bay ra.

Khánh Nhã khẽ thở phào. Chắc chắn Lương Nhan đã dự đoán được hành động của Khiết Đan. Nhưng phía sau đã có người đuổi theo.

Khánh Nhã vội quay đầu ngựa, phóng đến nơi hẹn. Khi vừa đến bìa rừng, Khánh Nhã lập tức ra lệnh cho mọi người chuẩn bị cung tên.

Lương Nhan tách rời mấy tay truy thủ.

-Đúng là hân huyết mã...

Một cận vệ lẩm bẩm.

Giờ đây, người và ngựa như một, phóng thẳng về phía trước. Thấy vậy, Khánh Nhã bắt đầu thấy yên tâm. Chắc chắn Lương Nhan sẽ quay lại.

Mấy tay truy thủ đuổi không kịp, giương cung lên. Một loạt tên bay ra.

-Nguy hiểm.

Khi Khánh Nhã thét lên, Lương Nhan đã không còn trên ngựa.

-Đã té ư?

Vừa định chạy đến thì Lương Nhan lại xuất hiện trên lưng ngựa. Tốc độ vẫn không thay đổi. Khi tên vừa bắn ra, Lương Nhan đã thụp người xuống nên mấy mũi tên đã cắm thẳng vào những thân cây phía trước.

Một truy thủ lại chuẩn bị giương cung.

-Đừng hòng...

Khánh Nhã vừa nói xong liền lấy cung tên nhắm thẳng vào kẻ định bắn vào Lương Nhan. Một tiếng thét vang lên, một bóng người rơi xuống ngựa. Lúc đó, Lương Nhan cũng đã đến bìa rừng. Mọi người lập tức phóng ngựa theo sau Lương Nhan, về hướng doanh trại của cấm vệ quân.

Vừa vào doanh trại, mọi người đã bị một nhóm binh sĩ bao vây.

-Bỏ vũ khí xuống, Thánh Đế bệ hạ giá lâm.

Một cận vệ binh lớn tiếng. Tất cả binh sĩ đều hoảng hốt. Thấy vậy, đội trưởng vội phi ngựa tới.

-Có chuyện gì.

Một cận vệ liền lớn giọng trách mắng.

-Trước mặt Thánh Đế mà còn dám ngồi trên ngựa.

Đội trưởng hốt hoảng, leo xuống ngựa như té, quỳ trên đất, gai tay chắp lại. Các binh sĩ khác cũng bắt chước làm theo.

-Không sao. Bình thân. Ở đây là tiền tuyến, không cần mấy cái lễ nghi phiền phức đó.

Nghe vậy, mấy binh sĩ run rẩy đứng lên. Lần đầu tiên họ được thấy Thánh Đế gần đến vậy. Họ ngước nhìn người đang ngồi trên ngựa với ánh mắt vừa kính trọng, lại có chút sợ sệt. Còn Khánh Nhã lại nhìn họ rất hiền.

Thánh Đế dù đi bất cứ đâu cũng phải mang tốt lành đến cho những người xung quanh. Chính vì vậy, Khánh Nhã không thể để họ chết oan uổng. Chính vì vậy, cho dù tất cả các bá quan trong triều đều quyết liệt phản đối, anh cũng ra biên quan thị sát.

Mục đích đã đạt được. Bây giờ đều cần phải làm chính la nhanh chóng đi về, thiết lập đối sách, và thông báo với hoàng đế. Cho dù đã giao chính sự cho hoàng đế giải quyết nhưng nếu có vấn đề, nhất định không nhắm mắt làm ngơ. Không chỉ bây giờ mà sau này cũng vậy. Tuy không có tiền lệ, nhưng cái gì cũng phải có bắt đầu, và Khánh Nhã sẽ bắt đầu cho điều này.

-Nhờ có các khanh mà đất nước chúng ta không bị Khiết Đan xâm chiếm. Thay mặt bá tánh, trẫm thành thật cảm tạ.

Khánh Nhã vừa dứt lời, tiếng hoan hô đã vang dội khắp nơi. Vừa lúc đó, bữa ăn được dọn ra. Khánh Nhã quyết định sẽ cùng ăn với tất cả binh sĩ. Nhưng vừa nghe vậy, đội trưởng lẫn tất cả binh lính đều rất hoang mang. Bởi vì các món ăn đều có mùi vị rất tệ, nếu không vừa miệng Thánh Đế, chỉ e tất cả các đầu bếp trong doanh trại sẽ bị chém đầu.

Khánh Nhã không phàn nàn gì về thức ăn nhưng đã ra lệnh phải chỉnh đốn lại bữa ăn của binh lính. Sau đó, khen ngợi và cảm tạ mọi người rồi trở về vương phủ.

Khi trở về An Lãnh, tất cả các bá quá, mặt không còn sắc máu, ra nghênh đón. Họ chẳng khác nào đã bị đánh lừa. Tuy Khánh Nhã nổi tiếng về những hành động phóng túng nhưng chưa bao giờ độc hành độc đoán như lần này. Lúc nghe tin từ tiền tuyến, tất cả các bá quan đều vô cùng kinh ngạc.

-Mọi chuyện để sau.

Khánh Nhã phất tay, giải tán hàng bá quan đang đứng. Cận vệ binh không có tội gì cả. Nhiệm vụ của họ là bảo vệ Thánh Đế. Và họ đã rất vất vả thực hiện nhiệm vụ đó, nên nếu bị khiển trách thì thật đáng thương.

Khánh Nhã khen thưởng họ rồi bước đi, nhưng khi thấy Lương Nhan không theo sau liền đứng lại.

-Lương Nhan, đi thôi.

-Ta muốn chăm sóc ngựa một chút. Có lẽ nó sẽ không để ai đến gần.

Lương Nhan vẫn tiếp tục lảng tránh ánh mắt của Khánh Nhã. Chăm sóc ngựa cũng chỉ là một lý do.

-Hiểu rồi, khi xong thì phải lập tức đến chỗ trẫm.

Khánh Nhã nói xong liền bước đi, vẻ mặt không vui. Duệ Thanh và bá quan bước theo sau. Nhưng Khánh Nhã không về tẩm thất mà đi về hướng chính đường.

-Thôi được, muốn nói gì thì nói đi, nhưng ngắn thôi, vì trẫm rất mệt.

Chương 13: Hiểu lầm

Lương Nhan đã đặt tên cho con ngựa của mình là Bạch Quang. Đó là do khi phi nước đại, nhìn như một luồng ánh sáng màu trắng.

Trước khi xuất phát, nhìn con ngựa đã được chuẩn bị sẵn, lòng đầy bất mãn, lúc đó lại thấy con ngựa này. Tuy vẫn chưa được thuần hóa nhưng lại thấy vô cùng ưng ý, nên đã tự tay thuần hóa.

Đã một lần cùng vào nơi tử địa, nên cả hai đã trở thành một đôi bạn chiến. Lương Nhan vừa lau những giọt mồ hôi hồng thấm trên thân ngựa, vừa hi vọng sẽ được tiếp tục sử dụng. Sau khi cho ngựa ăn xong, cậu lại đi về phía nội phủ.

Vì không muốn chạm mặt Khánh Nhã nên Lương Nhan đã dành nhiều thời gian chăm sóc ngựa. Nhưng những công việc đó, dù làm một cách chậm chạp, tỉ mỉ đến cỡ nào, cũng phải có lúc kết thúc.

Lần đầu gặp mặt không có dịp tiếp xúc, nhưng khi nãy, trong lúc đi thị sát, Lương Nhan đã thấy rõ Duệ Thanh là một hảo hán. Không những thế, lúc nào cũng chỉ nghĩ cho Khánh Nhã. Với tấm lòng trung thành như vậy, Duệ Thanh khiến Khánh Nhã cảm động cũng không phải là gì lạ. Và ánh mắt Khánh Nhã nhìn Duệ Thanh rất dịu dàng.

Khi thấy Khánh Nhã nhìn Duệ Thanh, không thể nào bình tĩnh. Khi cả hai nói chuyện với nhau, lại để tai nghe. Bản thân mình đã trở nên rất đáng ghét, tồi tệ.

Cho nên, vì Duệ Thanh, Lương Nhan đã quyết tâm bảo vệ Khánh Nhã. Cậu hi vọng có thể nhờ đó mà tâm hồn được thanh tẩy phần nào, không còn cảm thấy căm ghét một ai đó như bây giờ.

Khi Khánh Nhã nói muốn dọ thám trại địch, Lương Nhan cũng đồng cảm. Nếu như biết tình hình quân Khiết Đan, có thể tìm ra sách lược để đối phó. Chính vì vậy đã thay Khánh Nhã, dọ thám doanh trại Khiết Đan.

Đúng như Khánh Nhã nói, quân Khiết Đan cũng rất mỏi mệt, sĩ khí cũng xuống thấp, nhưng luôn đề cao cảnh giác. Quân của Hoa Vương Triều thì không chỉ mất hết sĩ khí mà còn rất lơ là cảnh giác, tin tức quân sự mà cứ truyền miệng như một câu chuyện ngoài chợ. Rõ ràng không thể chống lại Khiết Đan.

"Khánh Nhã sẽ làm sao đây?"

Vừa vào nội phủ, Lương Nhan đã gặp mấy đại thần đi theo Khánh Nhã lúc nãy. Bọn họ đều nhìn Lương Nhan với ánh mắt nghi ngờ, đầy ác ý. Có lẽ bởi vì họ nghĩ Lương Nhan đã dụ dỗ Thánh Đế tôn quý. Chỉ có Duệ Thanh là tươi cười bắt chuyện.

-Bệ hạ đang đợi.

"Tại sao?"

Lương Nhan thầm nghĩ.

"Duệ Thanh đã trở về, không lý nào lại đợi mình. Nhưng Duệ Thanh đang đi ra."

Những suy nghĩ đó khiến Lương Nhan thấy hỗn loại, rồi cũng vì thế mà đứng lại. Khi nhìn lại, Duệ Thanh cũng dừng chân bước, ngước nhìn như muốn hỏi: "sao vậy?". Có lẽ vì nghĩ Lương Nhan muốn nói gì.

-Không, không có gì cả.

Lương Nhan trả lời thật ngắn rồi dợm bước đi, nhưng đổi ý nên quay lại. Trước khi lên tiếng, cậu kịp nhớ các bá quan vẫn còn đứng đó nên không hỏi gì. Lương Nhan nghĩ lát sau, khi Khánh Nhã gọi Duệ Thanh, phải tìm cách lảng tránh để không làm phiền hai người.

-Tên hoàng tử Đột Huyết... đồ bệnh hoạn... dám dụ dỗ bệ hạ...

Đối với trọng thần vương triều, bản thân là như vậy. Nhưng cũng không còn cách khác, Lương Nhan định xem như không nghe thấy thì một giọng nói vang lên.

-Lương Nhan điện hạ là người nói sẽ dù có hi sinh bản thân cũng sẽ bảo vệ an toàn cho bệ hạ, nói như vậy không phải rất thất lễ sao?

Lương Nhan im lặng bước đi, nhưng những lời của Duệ Thanh khiến lòng rất nặng.

"Không thể ghét...nhưng...rất ghét..."Vừa nghĩ, vừa bước đi, không biết lúc nào đã đến trước cửa tẩm thất của Khánh Nhã. Vẫn như mọi ngày, một nhóm cung nữ đã đợi sẵn từ lâu. Khánh Nhã vẫn chưa về phòng.

Nói đến tẩm thất, Lương Nhan lại thắc mắc không biết có thể yêu cầu cung nữ chuẩn bị một phòng riêng cho mình. Duệ Thanh đã về, từ đây trở đi, đây sẽ là nơi cậu ta ra vào. Lương Nhan không muốn làm phiền hai người.

Những thủ hạ còn ở lại của Lương Nhan được sắp đặt sống trong một gian nhà bên ngoài phủ. Tất cả bọn họ đều muốn ở gần để hầu hạ, bảo vệ Lương Nhan nhưng cậu vẫn chưa hỏi Khánh Nhã điều này.

Khi cung nữ bắt đầu cởi chinh y, tổng quản la lên hoảng hốt.

-Không ổn rồi.

-Có chuyện gì?

Lương Nhan nhìn xuống tổng quản đang cúi người, giúp mình cởi thắt lưng.

-Bẩm, không thấy bạch ngọc đâu hết.

Lương Nhan nhìn tay tổng quản, sợi dây ngũ sắc đã bị đứt, bạch ngọc đã rơi mất tự bao giờ. Đã biết là quốc bảo nên Lương Nhan thấy vô cùng khó xử, nhưng dù cố gắng thế nào cũng không thể nhớ đã làm rơi ở đâu.

-Có lẽ đã mất trong lúc đi dọ thám. Không còn cách nào khác, ta sẽ tạ lỗi với Thánh Đế.

Lương Nhan vừa nói, vừa đi về phía phòng tắm.

"Không nói cũng không được, đã là quốc bảo thì cất trong bảo tàng không phải sẽ tốt hơn sao. Sao lại đưa ta làm gì."

Đã chuẩn bị sẵn tâm lý nên Lương Nhan thấy có thể đối mặt với Khánh Nhã.Sau khi tắm xong, cả người được thoa nước hoa. Khi được cung nữ giúp thay bạch dạ y, Lương Nhan thầm nghĩ đêm nay không cần phải làm vậy. Nhưng mọi chuyện vẫn diễn ra như mọi ngày. Thay đồ xong, Lương Nhan lại được dìu đến tẩm đài của Khánh Nhã. Nhưng Lương Nhan lại đứng yên mà không ngồi xuống, rồi quay lưng ra bước ra ngoài.

-Xin hãy đợi một chút. Có chuyện gì vậy, bẩm điện hạ?

-Từ đêm nay trở đi, đây không phải là nơi nghỉ ngơi của ta. Duệ Thanh...

Lương Nhan cảm thấy có gì nghèn nghẹn, chỉ nghĩ đến những điều sẽ nói, ngực lại nhói đau. Nhưng sự ngập ngừng đó đã gây nên hiểu lầm. Gương mặt của tổng quản chợt tối sầm lại.

-Điện hạ bỏ mặc tâm ý của bệ hạ, mà định đến chỗ của Duệ Thanh đại nhân sao?

-Không, không phải vậy.

Trong lúc Lương Nhan đang tìm lời để nói thì tổng quản đã đứng thẳng dậy, mặt nghiêm lại, không còn vẻ dịu dàng, ôn nhu thường thấy.

-Vậy xin hãy đợi ở đây một lát, nô tì sẽ cho người đi hỏi ý bệ hạ.

Nói xong, liền quay qua tiểu cung nữ đứng bên cạnh.

-Không được nói nhiều, chỉ hỏi bệ hạ đêm nay điện hạ sẽ nghỉ ở đâu.

Tiểu cung nữ trước khi đi ra ngoài, lén liếc nhìn Lương Nhan, là một ánh nhìn sắc lạnh. Lương Nhan cảm thấy rất kì lạ.

-Xin mời điện hạ hãy ngồi xuống trước đã.

Nghe vậy, Lương Nhan miễn cưỡng ngồi xuống mép giường. Mọi người đều đã hiểu lầm. Nhưng Lương Nhan không tìm được lời giải thích nào cả, chỉ biết im lặng, đợi tiểu cung nữ quay lại.

Một lát sau, tiểu cung nữ đã quay lại.

-Bệ hạ nói điện hạ hãy ở đây đợi ngài.

"Vậy chỉ còn cách hỏi trực tiếp"

Lương Nhan thầm nghĩ, tay bấu chặc cạnh giường.

Tổng quản nhìn Lương Nhan một lúc rồi cùng các cung nữ khác lui ra ngoài.

Căn phòng trở nên tĩnh lặng.

Khánh Nhã mãi vẫn không quay lại. Lương Nhan đột nhiên lại thấy rất mệt mỏi, hai mắt díp lại. Cậu ngã lưng xuống tẩm đài, ý thức trở nên mơ hồ.

Chương 14: Bi ai

Trong lúc đang mơ màng, đột nhiên cả người bị kéo dậy, lắc mạnh.

-Cái...

Tuy vẫn còn mơ ngủ, nhưng do khoảng cách rất gần nên Lương Nhan thấy rõ gương mặt tức giận điên cuồng của Khánh Nhã.

-Sao vậy?

Vẻ ngơ ngác của Lương Nhan khiến Khánh Nhã càng thêm tức giận. Lương Nhan, cả người bị giật dậy, rồi đột nhiên bị ném xuống giường, lưng đập mạnh. Nhưng nhờ lớp nệm dày nên không đau nhiều, chỉ là đột nhiên bị đối xử thô bạo nên thấy rất khó hiểu, đôi mày chau lại. Nhưng trong mắt Khánh Nhã, đó là thái độ phản kháng.

Khánh Nhã vươn tay, kéo thắt lưng của dạ y. Hai mép áo không còn gì giữ lại, mở banh ra, Lương Nhan hốt hoảng, vội lấy tay giữ lại.

-Đợi...đợi chút...

Lương Nhan vội chống cự lại. Khánh Nhã liếc nhìn, mặt đỏ bừng vì giận dữ.

-Khanh không muốn ngủ ở đây đúng không. Sứ giải đã đi nên không còn cần trẫm chứ gì. Không phải đã đòi đến chỗ của Duệ Thanh sao?

-Không phải...

"Cuối cùng thì tiểu cung nữ đã nói gì? Chắc chắn đã dựng chuyện với Khánh Nhã."

Lương Nhan tìm cách giải thích nhưng chưa kịp nói gì thì tiếng Khánh Nhã đã vang lên.

-Khanh là nô lệ của trẫm. Chính khanh đã thề như vậy. Không được chống lại trẫm.

-Nô lệ...

Đúng là vậy. Hình như dù Duệ Thanh trở về, liên minh được thành lập thì điều này vẫn không thay đổi.

Gương mặt Lương Nhan đanh lại, hướng mắt về Khánh Nhã. Điều đó khiến tâm trạng của Khánh Nhã càng tệ hơn, nắm cả hai tay Lương Nhan, khóa chặt trên đầu. Hai vạt áo không còn gì để giữ, banh rộng ra, để lộ làn da trắng mịn.

Khi thấy Khánh Nhã định dùng thắt lưng trói hai tay lại, mặt Lương Nhan tái xanh. Đây không phải rất giống đêm đầu tiên sau, thật sự đã rất bi thảm. Nhưng lúc đó, vì bản thân đã bắt Duệ Thanh làm con tin, nên không còn cách nào khác.

Nhưng ngày qua ngày, những cử chỉ thô bạo đó đã biến mất, thay vào đó là sự dịu dàng. Nếu Lương Nhan không chống cự, Khánh Nhã cũng không mạnh tay, cũng không còn đau đớn đến gần như không thở được. Tuy rất ngượng ngùng, cảm thấy kì lạ khi qua đêm cùng với Khánh Nhã, nhưng Lương Nhan đã bắt đầu quen với điều đó. Nhiều khi, một cảm giác rất ấm áp xuất hiện trong lòng.

Lẽ ra tất cả đã thay đổi. Không, có lẽ chỉ chính bản thân Lương Nhan cảm thấy điều đó.

-Không, đợi một chút. Không được trói. Hãy nghe ta giải thích.

Lương Nhan cố giãy giụa hai tay, vừa nói. Nếu Khánh Nhã vì những lời thị phi của tiểu cung nữ, thì giải thích rõ ràng, mọi chuyện sẽ kết thúc.

Nhưng nếu cứ hiểu lầm, rồi đối xử một cách thô bạo, khi hiểu rõ mọi chuyện, Khánh Nhã chắc chắn sẽ rất hối hận. Vả lại, Duệ Thanh đã trở về, nếu Khánh Nhã cón tiếp tục ôm một nam nhân khác, chính là phản bội cậu ấy.

Gương mặt phong nhã của Duệ Thanh hiện lên trong tâm trí, Lương Nhan tự nói không được phép làm cậu ta đau lòng.

-Khanh còn định nói gì?

Vừa trói hay tay Lương Nhan vào cột giường, Khánh Nhã vừa hỏi một cách lạnh lùng. Có lẽ vì đã trói được Lương Nhan nên lòng có chút thỏa mãn, bắt đầu để tai nghe lời giải thích.

Lương Nhan bị trói cả hai cổ tay nên không cách nào sửa lại dạ y đã bị banh ra. Sau khi tắm xong, cung nữ đã thoa lên người Lương Nhan một lớp hương dầu khiến làn da trở nên rất min, thoảng hương. Mắt Khánh Nhã không rời khỏi phần da thịt bị lộ ra ngoài của Lương Nhan. Ánh mắt như muốn xuyên thấu, chạm tới nơi sâu nhất trong người.

-Bên cạnh ngài không phải đã có Duệ Thanh rồi sao? Cậu ta rất quan tâm đến ngài, đừng làm cậu ấy đau lòng.

Duệ Thanh, mỗi lần cái tên này phát ra từ miệng của Lương Nhan, gương mặt của Khánh Nhã lại tối sầm thêm một chút. Nhưng Lương Nhan lại không nhận thấy điều đó. Có lẽ cậu không nghĩ những lời nói của mình sẽ khắc sâu thêm sự nghi ngờ của Khánh Nhã. Và có một điều, Lương Nhan cũng không thể hiểu điều gì khiến Khánh Nhã giận nhất.

-Tất nhiên, Duệ Thanh là ái đồng, là người rất quan trọng, nên không thể đem ra làm món đồ chơi để thỏa mãn dục vọng. Điều này là nhiệm vụ của nô lệ.

Lời nói như mũi dao đâm thẳng vào tim Lương Nhan. Tất cả mọi cảm xúc cũng theo đó mà tan vỡ. Lương Nhan không thể thốt nên lời, chỉ có đôi môi mấp mấy.

Bây giờ trái tim đang bị gì cũng không ý thức được. Chỉ có một điều rất rõ ràng đó là lồng ngực như bị ai bóp chặt đến nỗi không thể thở được.Nhìn Lương Nhan, mắt mở to, không nói gì, ánh mắt Khánh Nhã bớt đi vẻ lạnh lùng. Có lẽ vì thấy Lương Nhan bị chấn động mạnh.

-Khanh chỉ cần ngoan ngoãn nằm trong lòng ta, cảm nhận thật nhiều là đủ. Người đã nói sẽ làm tất cả chính là khanh. Đó không phải là hiệp định sao?

Lời Khánh Nhã như lưỡi đao, một lần nữa đâm sâu vào tim. Lương Nhan không chống cự nữa, buông lỏng cả người, nhắm mắt lại. Đôi môi mím lại.

Vì đã nhắm mắt nên Lương Nhan không biết sự khuất phục của mình đã khiến cho Khánh Nhã thỏa mãn hay chưa. Cậu nghe có tiếng đánh lưỡi, cả người run lên rồi lại bất động như cũ. Đôi mắt vẫn không mở ra.

-Xem ra khanh quyết chống đối tới cùng. Nếu vậy, trẫm cũng có cách.

"Không phải là chống đối. Chẳng phải ta đã buông xuôi, mặc cho ngài muốn làm gì sao."

Những lời nói chực chờ bay ra, nhưng Lương Nhan đã cắn chặt môi, nén lại. Có lẽ vì nghĩ rằng bây giờ dù nói gì cũng vô ích, nên đã bỏ cuộc.

Bản thân là nô lệ, là nơi để thỏa mãn dục vọng, không phải là ái đồng được quý trong. Nếu đã vậy, hãy nhanh chóng làm những gì muốn làm.

Thế nhưng, dù mang tâm trạng đó, cơ thể Lương Nhan vốn đã quen với những vuốt ve của bàn tay Khánh Nhã, nên khoái cảm cũng bắt đầu xuất hiện. Cằm bị nâng lên và một nụ hôn như muốn nuốt trọn tất cả. Chiếc lưỡi cử động thô bạo trong khoang miệng. Mỗi nơi chiếc lưỡi lướt qua đều tê cứng lại.

Dù bị đối xử thế này vẫn cảm giác được rất rõ ràng.

Lương Nhan nắm chặt hai bàn tay bị trói trên đầu. Tuyệt vọng khiến cho lòng ngực như bị đóng băng. Hai hạt đậu trên ngực bị đùa giỡn, trở nên mẫn cảm, mỗi khi tay hay môi Khánh Nhã chạm đến đều cứng lại. Khoái cảm cũng theo đó mà tuôn ra.

-Ou...

Bàn tay vuốt dọc sống lưng, rồi giữ chặc eo.

-Cho dù khanh có nói không nhưng cơ thể lại phủ nhận điều đó.

Nghe những lời của Khánh Nhã, Lương Nhan lại xiết chặc hai nắm tay.

-Chưa gì mà đã đầu hàng rồi sao. Thật sự rất quyến rũ.

Dù rất muốn nhưng không thể nào phản bác lại, vì sự thật là vậy. Là chính Khánh Nhã đã tái tạo lại cơ thể của Lương Nhan. Trong đầu, gương mặt của Duệ Thanh lại hiện lên, với nụ cười tươi tắn, ung dung.
Không thể để gương mặt ấy vương màu sắc bi thương. Ta sẽ chịu đựng tất cả để giữ lại nụ cười trong sáng đó.

-...Duệ Thanh...

Hai chữ này vừa thoát ra khỏi miệng của Lương Nhan đã thổi bùng ngọn lửa giận dữ trong Khánh Nhã. Anh nắm tóc cậu, giật mạnh.

-Không được gọi cái tên đó.

Bị nạt lớn, Lương Nhan cắn môi đến bật máu.

"Vì là thân nô lệ, là món đồ chơi để thỏa mãn dục vọng nên không được phép gọi tên ái đồng ư? Ngài giận vì điều đó sao?"

Lúc trưa, khi đi dọ thám doanh trại Khiết Đan, vẫn không có biểu hiện gì, vậy mà bây giờ lại nổi giận.

Sau khi bị giật mạnh đến nỗi cổ như bị gẫy, Lương Nhan lại chờ những hình phạt tiếp theo. Cơ thể không hề bị tổn thương gì, chỉ là bị dày vò để thỏa mãn cơn giận, và dục vọng mãnh liệt của Khánh Nhã. Dù bản thân cũng muốn được giải phóng nhưng tất cả đều bị ngăn lại. Chỉ có trái tim bị rất nhiều những vết dao vô hình, đau đớn.

Bàn tay Khánh Nhã cử động lên xuống thật nhanh, nhưng nhất quyết không cho Lương Nhan được tự do, giải phóng nguồn nhiệt trong người.

Một bàn tay Khánh Nhã vuốt ve dần xuống phía dưới.

-Ah...a...a

Ngón tay cử động. Lương Nhan bị nhấn chìm trong cơn sóng khoái cảm đang dâng cao. Lý trí đã biến mất, thay vào đó là những tiếng rên như muốn đổ thêm dầu vào ngọn lửa trong Khánh Nhã. Mồ hôi túa ra, chạy thành những dòng nhỏ trên thân. Da dần tái xanh. Và dục vong, gào thét đòi tự do. Nhưng dù cơ thể có vùng vẫy, có van xin thế nào cũng không được đáp ứng.

-Tại sao...

Vừa tiếp nhận Khánh Nhã, Lương Nhan run run hỏi. Cậu không hiểu tại sao bản thân lại bị dày vò đến thế này. Tuy đã nói là nô lệ, nhưng ngoại trừ đêm đầu tiên, Lương Nhan chưa bao giờ bị đối xử thô bạo như bây giờ.

Đôi mắt vẫn nhắm nãy giờ chợt mở ra. Lương Nhan nhìn thẳng vào Khánh Nhã bằng một ánh mắt rưng rưng.

-Ta...ta đã...làm gì...ngài...sao ngài...ah...giận...

Những từ ngữ đứt quảng, Lương Nhan đã không thể thở nổi. Miệng mở to như đang cố hớp lấy không khí. Thêm một ngón tay tăng lên, Khánh Nhã liếc nhìn Lương Nhan.

-Thật trơ trẽn, ở bên ta nhưng lại tưởng nhớ một nam nhân khác.

-...hả...nam nhân...?

Lương Nhan không hề nhớ có chuyện như vậy.

-Không...ư...có...ai...

-Ồn ào...

Khánh Nhã đột nhiên rút mấy ngón tay ra, rồi mặc cho cơn giận dữ, mạnh mẽ tiến sâu vào trong.

-Không được...dừng...lại...

Nỗi sợ hãi dâng lên, Lương Nhan đạp mạnh hai chân như muốn bỏ chạy. Nhưng Khánh Nhã đã nắm chặt một chân, giơ cao lên, rồi cứ thế mà tiến thảng vào. Lương Nhan đau đớn đến nỗi hét không ra tiếng, chỉ có toàn thân run rẩy, hai hàm răng và vào nhau lập cập.

Dù biết Lương Nhan rất đau đớn nhưng Khánh Nhã vẫn không nhẹ tay, xuất nhập một cách cuồng loạn. Khánh Nhã phó mặc cho cơn giận, mải miết đuổi theo đỉnh điểm của chính mình, tốc độ ngày càng nhanh.

Nhưng Lương Nhan thì hoàn toàn ngược lại. Cơ thể bị dày vò đến cứng lại, dục vọng bị đèn nén. Hai tay vẫn bị trói chặt trên cột giường.

Thoáng sau, Lương Nhan cảm giác như có một dòng dung nham đang tuôn chảy bên trong mình. Nhờ vậy, Khánh Nhã đã bình tĩnh hơn một chút, ngồi dậy, nhìn xuống Lương Nhan. Nhưng bản thân vẫn còn nằm trong người Lương Nhan. Cậu cảm nhân rất rõ điều đó.

Chương 15: Vì yêu

-Tại sao...?

Lương Nhan vừa thở gấp, vừa lặp lại câu hỏi khi nãy, do la hét liên tục, giọng nói vốn khàn khàn càng trở nên trầm thấp, tựa hồ còn nghẹn lại.

-Tại vì khanh đã yêu ái đồng của ta.

Khánh Nhã, có lẽ do thấy bản thân mình khi nãy đã quá mạnh tay, lòng thấy chút ân hận, nên cuối cùng đã trả lời. Từng chữ, từng chữ thoát ra chậm rãi, nhưng âm lượng lại ngày một nhỏ dần.

-Ta yêu...ái đồng?

Sững sờ. Lương Nhan lắc đầu thật mạnh.

-Không có...không hề có chuyện đó.

-Trong lúc đi trinh thám, chẳng phải hai người đã nói chuyện rất ăn ý với nhau? Khi nãy, khanh còn gọi tên của Duệ Thanh. Khanh muốn đi đến chỗ Duệ Thanh nên không chịu ở đây chứ gì?

Lương Nhan sững người nghe từng lời, từng lời Khánh Nhã thốt ra, toàn những điều mà ngay cả nghĩ cậu cũng chưa từng thử.

-Không phải! Ta chưa bao giờ có tình cảm như vậy với Duệ Thanh - Lương Nhan lắc đầu, cố phủ định những điều vừa nghe thấy.

-Không phải khanh đã nói với Duệ Thanh là sẽ bảo vệ ta sao? Nói vậy là để cậu ta yên lòng đúng không?

-...cái đó...

Lương Nhan không biết nên giải thích thế nào cho phải. Đúng là vì muốn Duệ Thanh an tâm nên đã nói vậy. Nhưng người mà dù cậu có phải hi sinh bản thân cũng phải bảo vệ đến cùng chính là Khánh Nhã.

-Ta đã nói là sẽ bảo vệ NGÀI.

Dù giọng nói đã bị khàn nhưng cậu vẫn cố gằn từng tiếng một, cố tình nhấn mạnh chữ cuối cùng.

Vừa nói, Lương Nhan vừa ngước mắt nhìn Khánh Nhã. Vẻ kiên quyết lộ rõ trong ánh mắt, kì thật không có chút dối gian. Khánh Nhã trong thoáng chốc giật mình, dường như bản thân chợt nhận ra có lẽ đã hiểu lầm. Nhìn xuống Lương Nhan, vẻ mặt lộ rõ vẻ ăn năn, như muốn nói "ta, đã sai rồi".

Khánh Nhã nhanh chóng ngồi dậy, hướng bàn tay Lương Nhan, vội vàng cởi trói. Thấy cổ tay đối phương in hằn một lằn đỏ, lòng có chút xót xa, Khánh Nhã nhẹ nhàng nắm lấy rồi khẽ đặt lên đó một nụ hôn. Bị trói lâu khiến cho hai tay hiện giờ đã hoàn toàn tê dại, hai vai cũng vì thế mà mỏi nhừ, Lương Nhan dù rất muốn nhưng cũng chẳng thể nào rút tay lại được. Không thể cử động như ý muốn, bản thân cảm thấy khó chịu vô cùng.

-Xin lỗi, là vì ta đã ghen. Ta yêu khanh nhưng lại nghĩ rằng khanh thích ái đồng, nên bản thân đã không thể kiềm chế được.

Khánh Nhã vừa nhẹ nhàng xoa bóp cánh tay Lương Nhan, vừa nhẹ giọng giải thích.

-Hả...?

Lương Nhan nhất thời bấn loạn.

Ghen? Yêu? Duệ Thanh là ái đồng. Nếu là vì ta có tình cảm với cậu ấy nên bị nổi giận thì còn có thể hiểu, nhưng Khánh Nhã, vì yêu nên ghen thì Lương Nhan ta không thể hiểu, cũng không thể nào tin được.

Thấy Lương Nhan đột nhiên im lặng, Khánh Nhã còn tưởng người ta đang oán trách mình nên vội ôm cái cơ thể đang rất yếu ớt đó vào lòng.

-Trẫm sẽ xin lỗi cho đến lúc khanh không còn giận nữa. Xin lỗi! Lương Nhan, trẫm xin lỗi, nhưng đời này kiếp này khanh tuyệt đối không được rời khỏi trẫm.

-Haha...

Lương Nhan đột nhiên bật cười. Tiếng cười hoàn toàn vô cảm, lại không mang chút sức lực nào.

Thân thể bị dày vò, rồi sau đó lại nghe nguyên nhân là do ghen tuông, dĩ nhiên không thể nào dễ dàng bỏ qua như thế. Người đã nói Duệ Thanh là ái đồng nên nếu chỉ để thỏa mãn dục vọng thì chỉ cần nô lệ là đủ chính là Khánh Nhã, ức hiếp kẻ yếu như thế mà gọi là yêu sao?

Lương Nhan thân là Thái tử Đột Huyết, địa vị tôn quý, tính kình cao ngạo lạnh lùng. Nhưng vì quê hương, để có thể liên minh với Hoa Vương Triều, đã chấp nhận nhún nhường. Dĩ nhiên, lúc đó cũng là vì biết bản thân đã dùng hạ sách, bắt Duệ Thanh làm con tin, nên mới cam tâm làm món đồ chơi trong tay Khánh Nhã. Mặc dù thời gian gần đây, quan hệ đã có nhiều biến chuyển, nhưng làm sao đến mức phải "ghen". Có lẽ chỉ vì tâm trạng Người không tốt, đang bực bội mà thôi.

-Duệ Thanh không phải ái đồng sao?

Cuối cùng, Lương Nhan cũng lên tiếng. Khánh Nhã nhìn chăm chăm vào mắt cậu để dò chân ý, rồi mới ngập ngừng trả lời.

-Không phải! Ta chưa bao giờ có ý nghĩ muốn ôm cậu ta trong tay cả, cũng chưa một lần triệu gọi đến long sàn. Vả lại, nếu làm vậy, cậu ta sẽ quỳ trên giường cả đêm mà giảng về luân thường đạo lý, về đạo vua tôi quân thần mất... khanh xem, chỉ nghĩ thôi là đã muốn bỏ chạy rồi.

Nhìn người thoáng chốc Khánh Nhã run lên, Lương Nhan thấy vô cũng ngộ nghĩnh, rất đáng yêu. Nhưng ngẫm lại lời vừa nghe, cùng là nam nhân, nhưng Duệ Thanh được quý trọng như vậy, còn bản thân bị đối xử chẳng khác gì một phi tần bình thường, trong lòng quả thật vô cùng bất mãn.

Ban đầu, vì nghĩ đến cố hương nên Lương Nhan đã dặn lòng phải nhẫn nhục, cố gắng chịu đựng dày vò. Dù gặp phải bất cứ chuyện gì, nhưng nếu chỉ hi sinh một thân này mà có thể thành lập liên minh, thì vẫn có thể ngẩng cao đầu mà sống. Dù bị đối xử như món đồ chơi nhưng không vì vậy mà để mất đi vẻ tôn nghiêm của một nam tử hán.

Nhưng nếu như chỉ vì ghen tuông mà bản thân phải chịu dày vò như vậy, dù chỉ là giỡn chơi chăng nữa cũng không thể chấp nhận được.

Có lẽ đoán được suy nghĩ của Lương Nhan, Khánh Nhã đột nhiên đặt tay lên ngực cậu.
-Khi nãy chỉ có mình ta, bây giờ tới phiên khanh.

-Không cần...dừng...

Lương Nhan vẫn chưa lấy lại sức nên dù cố sức đẩy mạnh thế nào thì nhìn cũng không ra là đang chống cự. Thân người vẫn nằm trọn trong tay Khánh Nhã.

-Không sao, trẫm sẽ làm cho khanh vừa ý.

Có lẽ Khánh Nhã không biết rằng vấn đề không nằm ở đó. Cũng có thể anh biết, chỉ là không muốn thừa nhận, vì sợ rằng sẽ đánh mất Lương Nhan.

Dư vị của những vuốt ve khi nãy vẫn còn đọng lại trên cơ thể, nên khi ngón tay Khánh Nhã vừa chạm vào hai đầu ngực, chúng liền cương cứng cả lên. Nhưng cảm giác đó quả vô cùng dễ chịu, không đau đớn. Lương Nhan, dù nhắm mắt không nhìn, nhưng vẫn cảm nhận rõ từng cử động của ngón tay Khánh Nhã, kể cả khi móng tay nhẹ nhàng ấn xuống.

-Ư...

Toàn thân như có một luồng điện chạy qua, đau nhưng rất dễ chịu. Cảm giác rõ hàm răng Khánh Nhã cạ trên da, vừa nóng lại vừa cứng.

-Không được đụng...

Lương Nhan không muốn bị Khánh Nhã ôm trong lòng nữa, to tiếng cự tuyệt, nhưng bản thân vị quân vương lại hoàn toàn không đếm xỉa gì đến câu khước từ đó cả.

Những vuốt ve, mơn trớn nơi bàn tay Khánh Nhã, rất nhanh, đã thổi bùng lên ngọn lửa trong người Lương Nhan. Dù lý trí thì vẫn kêu gào phản kháng nhưng cơ thể cậu đã bắt đầu phản ứng lại. Lạc cảm khiến cho cả thân người bỗng chốc ửng hồng.

-Không...buông ta...ra...

Lương Nhan dù vừa lắc đầu vừa cố gằn giọng chống cự nhưng vẫn không kết quả.Có lẽ khi vào tai Khánh Nhã, những chữ đó đã biến thành "thêm nữa". Bởi giọng nói, pha lẫn tiếng thở gấp, đã hơi run, mang chút ngọt ngào, đầu xuân ý.

Bàn tay Khánh Nhã nhẹ nhàng lướt xuống phía dưới, vuốt ve xoa nắn phần hạ thể của Lương Nhan. Đôi môi cũng bắt đầu di chuyển theo hướng bàn tay, mỗi chỗ đi qua đề để lại những dấu đỏ, tuy nhỏ nhưng rất rõ ràng. Rồi đột nhiên, Lương Nhan thấy mình như đang rơi vào một hố sâu, nóng bức vô cùng, nhiệt lượng dâng đầy trong thân thể.

-A...

Lương Nhan vội chống hai tay, co người lại, hai chân đạp về phía trước, nhưng do hạ thân đã bị ép chặt, vô phương đứng dậy. Chiếc lưỡi Khánh Nhã quỷ quyệt, chuyển động không theo quy tắc, khiến Lương Nhan thấy cả người như đang ngâm trong dung nham, nóng bức, ngột ngạt. Tất cả sức lực, vũ kĩ tựa hồ cũng bị tan chảy trong hơi nóng đó. Miệng không ngừng phát ra những âm thanh rên rỉ, tựa như lời gọi mời quyến rũ, thập phần mê hoặc.

Thứ lạc cảm này cuối cùng sẽ kéo dài đến khi nào, bản thân Lương Nhan tựa hồ đã dần mất đi ý thức.

Hai hàm răng cử động rất nhẹ nhàng như sợ làm tổn thương vật báu mà mình đang chạm tới. Tất cả nhiệt trong cơ thể đã đi đến tận cùng đỉnh điểm, gào thét được tự do, nhưng Khánh Nhã vẫn không kiên quyết không buông.

-Bỏ...ra...bỏ...

Lương Nhan đặt tay lên đầu Khánh Nhã, cố sức đẩy ra nhưng không tài nào làm được. Ngược lại còn làm cho Khánh Nhã chuyển động mạnh hơn.

-Áaaaa...Dòng dung nham trong người Lương Nhan tuôn ra ào ạt. Khi lý trí bắt đầu hoạt động một cách bình thường, Lương Nhan biết Khánh Nhã đã chặn lại tất cả.

-Không...không thể nào - Lương Nhan nhìn Khánh Nhã đưa lưỡi liếm thứ dịch trắng còn vương lại trên môi, mặt tái xanh.

-Không ngon chút nào, nhưng vì đó là của khanh.

Trong lúc Lương Nhan còn đang á khẩu, Khánh Nhã đã nhấc một chân của cậu lên.

-Lần này cả hai chúng ta cùng đi.

Vừa nói, Khánh Nhã mạnh bạo tiến thẳng vào trong.

-Không, ta không muốn...

Hét lên, Lương Nhan lấy tay, dùng hết sức đẩy mạnh vào ngực Khánh Nhã.

-Không được cự tuyệt ta.

Ánh mắt Khánh Nhã vừa kiên quyết, lại thoáng chút dữ dội. Nét hung bạo khiến Lương Nhan trong vô thức đã thả lỏng người.

Vì ta yêu khanh...

vì ta ghen...

Nhưng chữ đó cứ xoay vòng trong tâm trí cậu. Mặc dù không thể nào tha thứ cho những gì Khánh Nhã đã làm nhưng tận sâu trong lòng lại nhen nhóm một chút vui mừng. Miệng tuy nói là không thích nhưng cơ thể lại rất sung sướng khi được vuốt ve.

Khánh Nhã nhẹ nhàng gỡ hai bàn tay còn đang bấu chặt trên ngực mình xuống, mỉm cười. Sau khi đã hoàn toàn tiến vào trong mật động, Khánh Nhã dừng lại một chút, quan sát phản ứng của Lương Nhan rồi mới nhẹ nhàng cử động. Chuyển động lần này rất mực dịu dàng, chậm rãi, so với vẻ dữ dội, đọc đoán khi nãy quả thật không chút liên quan. Quả thật giống như đang ôm trong tay vật vô cùng trân quý, là người hắn rất đỗi yêu thương.

Nhưng dù là vậy thì cũng không thể nào coi những gì xảy ra là chưa từng có.

Lương Nhan cố chấp, tự nhủ với lòng như vậy, hàm răng thoáng chốc nghiến chặt lại với nhau.Thế nhưng khoái cảm, không nghe lời, cứ tuôn trào theo từng chuyển động nơi Khánh Nhã.

-A...ta...a...

Lương Nhan vừa rên, vừa hơi nhấc người lên. Khánh Nhã cũng phối hợp theo đó mà điều chỉnh chính mình.

-Ư...

Khi Lương Nhan không thể kiềm chế được nữa, Khánh Nhã cũng kêu lên một tiếng. Và dòng nhiệt đó lan rộng, tiến sâu vào trong cơ thể cậu. Ý thức trở nên mơ hồ, trắng xóa. Lương Nhan ước gì lúc này có thể ngất ngay đi thì tốt quá. Nhưng trời có chiều lòng người bao giờ,khi hơi thở cậu bắt đầu dịu lại, cảnh tượng trước mắt hiện lên thực rõ ràng.

Khánh Nhã nhẹ nhàng ngồi dậy, Lương Nhan, ngay lúc đó, gom tất cả chút sức lực còn sót lại trong người, giơ tay lên, giáng mạnh xuống. Một âm thanh chát chúa vang lên. Khánh Nhã xoa xoa một bên má, nhìn chăm chăm vào người vừa giơ tay đánh mình.

-Đã hết giận chưa?

-Chỉ như vậy mà hết được sao? – Lương Nhan lập tức đáp lại, giọng khàn khàn đầy bất mãn.

-Nếu vậy, cứ đánh cho đến lúc khanh hết giận thì thôi. Từ khi lập quốc đến tận bây giờ, khanh là người đầu tiên dám đánh Thánh Đế đó.-Khánh Nhã tỉnh bơ đáp, lơ luôn hành động vô lễ ban nãy của Lương Nhan.

-Bây giờ tắm cho khanh đã, rồi chúng ta sẽ đi ngủ. - Khánh Nhã vừa nói, vừa nhấc bổng Lương Nhan lên.

-Bỏ ta xuống...

Khánh Nhã làm như không nghe thấy gì, chậm rãi bước về phía thang điện, không gọi đến cung nữ mà tự tay mình tắm rửa, lau mình cho Lương Nhan.

Khi cả hai quay lại, tẩm đài đã được dọn dẹp sạch sẽ. Đặt Lương Nhan xuống đệm, nhẹ nhàng như sợ làm tổn thương vật báu, liền sau đó Khánh Nhã mới từ từ nằm xuống ngay bên cạnh.

Lương Nhan vừa nhích người ra xa đã bị bàn tay đối phương kéo lại, chưa kịp định thần thần thì đã nằm gọn trong lòng Khánh Nhã, trước mắt là một bờ ngực rộng, săn chắc. Đây là hình thể mà Lương Nhan từ nhỏ đã luôn mong có được. Cậu vẫn thường hay nghĩ, nếu bản thân cũng vạm vỡ, cao to như Khánh Nhã, thì có lẽ quan hệ giữa hai đã theo một hướng khác chứ không như bây giờ.

Dù cố sức đẩy ra hay vùng vẫy, cả người vẫn bị khóa chặt trong vòng tay Khánh Nhã, nên cuối cùng cậu đành an phận, ngoan ngoãn nằm yên.

Khi thấy Lương Nhan đã không còn chống cự nữa, Khánh Nhã mới đưa tay mân mê mái tóc vàng óng mượt, vuốt má, rồi nhẹ nhàng đặt những nụ hôn lên khuôn mặt thanh tú đó, như đang thưởng thức một bông hoa xinh đẹp. Một lát sau, Khánh Nhã bắt đầu thở đều, hai mắtcũng từ từ khép lại.

Lương Nhan nghĩ đây là cơ hội tốt, vừa cử động nhẹ thì hai cánh tay Khánh Nhã đã xiết chặt đến nỗi không thở được. Cậu lại đành an phận nằm im, áp tai vào lòng ngực, nghe từng nhịp thở, và chờ đợi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau