GIANG HỒ BÁ GIẢ, HỒ THIÊN LINH KÌ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Giang hồ bá giả, hồ thiên linh kì - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Hoa vương triều

Hoa vương triều, kể từ khi Thánh Đế đời thứ 4, Khánh Nhã đăng quang đã 15 năm trôi qua.

Theo truyền thuyết,ở Hoa vương triều, Thánh Đế sẽ chuyển sinh và thống trị vương triều đời đời kiếp kiếp. Chính vì vậy, không giống như ở các nước khác, Hoa vương triều không có luật cha truyền con nối, mà đứa trẻ được sinh ra vào lúc Thánh Đế băng hà và có mang dấu ấn của Thánh Đế sẽ được chọn làm hoàng thái tử, đến năm 15 tuổi sẽ lên ngôi. Nói đơn giản, Thánh Đế không chỉ đơn giản là một vị hoàng đế ngày ngày lo việc quốc sự mà là một tồn tại mang tính thần thánh, là chiếc trụ trong tâm linh của người dân. Nhưng Thánh đế không trực tiếp lo việc quốc sự mà đây là trách nhiệm của Hoàng Đế. Hoàng đế không hẳn là người của Hoa vương triều mà được chọn ra từ các vị quốc vương của các nước chư hầu như Lân Quốc, San Quốc, Tinh Quốc, Thúy Quốc.... Vị quốc vương nào có khả năng khiến cho chư quốc thuần phục sẽ trở thành Hoàng đế của Hoa vương triều.

Hoa vương triều, trải qua một thời gian dài, từ ngày đầu lập quốc với những cuộc chiến liên miên, đã bước vào thời kì phát triển rực rỡ. Chính trị ổn định, kinh tế phát triển, người dân được cơm no áo ấm. Nhưng, mấy năm gần đây, Khiết Đan, bộ tộc ở ngoài biên giới, âm mưu chiếm đoạt quặng Bạch Cương Thạch của Lộc Quốc. Khiết Đan đã một lần dẫn quân xâm lấn nhưng bị đảy lùi. Từ đó trở đi, mối quan hệ hai bên trở nên căng thẳng, luôn ở thế chiến tranh. Tình trạng kéo dài khiến Thánh Đế phải đích thân xuất trận.

Khánh Nhã năm thứ 15, mùa thu.

*******

-Bệ hạ, xin dừng lại!

Duệ Thanh chạy đến trước mặt, dang rộng hai tay, cố ngăn Khánh Nhã đang rảo bước ra khỏi hoàng phủ. Vừa nghe thông báo, cậu vội chạy đến, trán lấm tấm mồ hôi, hơi thở có phần gấp vội.Khánh Nhã chắc lưỡi, trừng mắt nhìn bọn thị quan vừa chạy đến bên cạnh. Chính bọn họ biết mình không thể nào ngăn nổi Thánh Đế nên đã vội chạy báo cho Duệ Thanh. Bị trừng mắt nhìn, cả bọn cúi gằm mặt xuống.

Đây là vùng biên giới giữa Khiết Đan và Lân Quốc, An Lãnh. Khánh Nhã vừa từ Lâm Dương, thủ phủ của Hoa Vương Triều, đến nơi không bao lâu đã tỏ ý muốn đi tham quan khắp nơi, chuẩn bị rời khỏi hoàng phủ.

Vì để nọi việc được giải quyết nhanh chóng, Khánh Nhã muốn biết tình hình nơi đây cũng như hỏi chuyện cấm vệ quân.Nhưng, nhìn ánh mắt cương quyết của Duệ Thanh, Khánh Nhã biết mình một bước cũng không thể rời khỏi nơi đây. Duệ Thanh tin rằng, vì an toàn, phải ngăn Thánh đế ra ngoài. Cho nên, dù có nói rõ lý do, Khánh Nhã tin rằng, cậu ta cũng không nhượng bước, mà ngược lại sẽ nói:

-Đó không phải là việc của Thánh Đế bệ hạ.

Khánh Nhã nhíu mày, suy nghĩ, tìm cách thoát vây.

-Một mình không được chứ gì.

-Vâng ạ, một mình đi lại trong biên quan quá nguy hiểm.

Duệ Thanh liền gật đầu.

-Vậy thì 2 người cũng được. Khanh có thể đi theo nhưng phải đi cách xa một chút.

-Hai người cũng không được. Vùng biên quan rất lộn xộn, không phải là nơi bệ hạ có thể đi dạo.

-Vậy thì thêm 1 cận vệ cũng được.

-Bệ hạ, bao nhiêu người cũng vậy, ngài không nên đi ra ngoài.

-Cứng đầu thật. Vậy thì 4 người. Đây là sự nhượng bộ cuối cùng. Duệ Thanh, khanh nghĩ vì sao trẫm đến đây? Không phải vì nâng cao sĩ khí sao? Nếu trẫm không ra ngoài biên quan, làm sao có thể tiếp xúc với binh sĩ.

-Chuyện đó thì... đúng là vậy nhưng...

Duệ Thanh thoáng chút bối rối. Những điều Khánh Nhã nói không sai, trong nhất thời không tìm ra lời nào để đáp trả lại. Khánh Nhã cũng biết thế nên đã nói như vậy.

-Cho 4 người đi theo, tính luôn cả khanh. Nếu vậy mà cũng không được thì trẫm sẽ trốn ra ngoài vào ban đêm.

-Bệ hạ!

Duệ Thanh biết Khánh Nhã đã nói là làm. Nếu tiếp tục ngăn cản, chắc chắn sẽ tìm cách trốn đi một mình. Nếu cần thiết, Duệ Thanh sẵn sàng lấy mạng mình ra can ngăn nhưng việc ra ngoài biên ải không đến mức phải làm như vậy. Cậu hạ hai cánh tay vẫn dang rộng nãy giờ, hỏi lại:

-Có đúng là bệ hạ sẽ cho 4 người theo phải không ạ?

-Ừ.

Biết là đã thắng, Khánh Nhã vui vẻ gật đầu.

-Thần sẽ lập tức gọi người đến. Xin bệ hạ chờ một chút.Duệ Thanh vừa nhìn Khánh Nhã, vừa gọi một thị quan đứng gần đó.

-Lập tứ chuẩn bị.

Nghe lời Duệ Thanh, thị quan có thở phào nhẹ nhõm, vội chạy về hướng tập kết của cận vệ binh. Lúc đó, Khánh Nhã lướt qua Duệ Thanh, vội rảo bước về phía cổng lớn. Duệ Thanh liền quay người lại, đuổi theo sau.

-Bệ hạ, ngài đi đâu vậy, cận vệ binh vẫn chưa tới. Bệ hạ đã hứa sẽ cho 4 người đi theo mà.

Khánh nhã quay lại nhìn Duệ Thanh, chân vẫn rảo những bước lớn.

-Nhưng trẫm không hứa là sẽ đứng chờ. Cận vệ binh không đến kịp không phải là lỗi của trẫm.

-Bệ hạ, ngài lại... uhm...

Duệ thanh chưa nói dứt lời đã bị Khánh Nhã dùng tay bịt miệng, bị ôm chặt đến nỗi không thể cử động được. Định nói: "Bệ...bệ hạ..." nhưng bị bịt miệng nên không cách nào phát âm rõ được, chỉ nghe những tiếng "uhm...uhm...". Khánh Nhã ép sát cậu vào trong.

-Hoặc là chỉ có khanh đi theo, hoặc là trẫm đi một mình.

Lời của Thánh Đế bao ham cả ý: " còn nói nữa là cả khanh cũng không được đi". Bị uy hiếp, Duệ Thanh đành phải gật đầu, thầm nghĩ sẽ để lại dấu hiệu trên đường đi để cận vệ binh có thể lần theo.

-Được rồi, ngay từ đầu ngoan ngoãn nghe lời có phải là đỡ tốn thời gian không. Đi thôi.

Thấy Duệ Thanh nhượng bộ, Khánh Nhã buông cậu ra, vui vẻ bước ra phía cổng. Bọn thị thần đứng gác ngoài cổng nhìn Thánh Đế đi ra, mặt tái xanh, giương mắt ngó Duệ Thanh. Cậu khẽ gật đầu với bọn họ rồi nhanh chóng rảo bước theo bên cạnh Thánh Đế.

*******

Trong các Thánh Đế của Hoa vương triều, Khánh Nhã nổi tiếng là người tự do, phóng túng nhất. Kể từ lúc tại vị cho đến nay, mỗi lúc cao hứng lại trốn ra ngoài, vui chơi ở phố chợ. Có khi, thị quan, cận vệ, sau một hồi lục xét khắp trong ngoài, lại thấy Thánh Đế ngồi trong quán rượu, đang chén tù chén tạc với dân thường. Chính vì vậy, Khánh Nhã vẫn thường bị bá quan nhắc nhở:

-Bệ hạ là thân phận tôn quý...

Người thường xuyên nhắc nhở, can gián cũng là người luôn tìm ra được Khánh Nhã chính là Duệ Thanh, tể tướng đương triều.Tuyệt đối trung thành với Thánh Đế, được hầu bên cạnh Thánh Đế là vinh dự và hạnh phúc lớn lao, vì Thánh Đế sẵn sàng hi sinh mạng sống, Duệ Thanh là một trung thần tài trí và đầy nhiệt huyết. Khánh Nhã không ít lần phải nghe "dù có chết cũng phải ngăn cản bệ hạ...". Duệ Thanh, vóc dáng nhỏ bé, dễ thương nhưng lại vô cùng cứng rắn. Khánh Nhã rất tin tưởng và yêu quý Duệ Thanh nhưng đồng thời cũng xem cậu là kẻ gây phiền phức, là "thiên địch" cho hành động của mình.

Khánh Nhã, được truyền tụng là rất giống Thánh Đế đầu tiên, thân cao hơn sáu bộ, thân hình cường tráng, không thua kém bất kì võ nhân nào. Sở trường là trường thương, được xem là không có địch thủ. Chính vì vậy, khi ra phố chợ, Khánh Nhã tin rằng, dù có bất cứ chuyện gì xẩy ra, cũng có thể tự bảo vệ mình nên không thích ai theo gây phiền.

Lúc đầu, Khánh Nhã chú ý đến Duệ Thanh bởi vẻ đẹp rất thánh thiện, cùng với cách làm việc "vì Thánh Đế sẽ cố hết sức mình", nên ít nhiều nghe lời của cậu. Dần dà, điều đó trở thành một thói quen, ở một mức độ nào đó, Khánh Nhã rất nghe lời Duệ Thanh. Cho nên, để có thể hành động tự do, Khánh Nhã phải suy nghĩ trăm phương ngàn kế. Đây cũng là một thú vui của vị Thánh Đế phóng túng này.

Bây giờ, Duệ Thanh đã hơn 20 tuổi, trưởng thành hơn xưa rất nhiều, đã trở thành một chàng trai phong nhã, nhưng nét dễ thương vẫn không thay đổi. Vóc dáng nhỏ bé, lại cộng thêm gương mặt dễ thương, đứng bên cạnh đấng nam nhân mạnh mẽ như Khánh Nhã, Duệ Thanh thường bị nhầm là "ái đồng".

Có lần Khánh Nhã buột miệng:

-Gương mặt dễ thương như vậy mà lại... thật đáng tiếc.

Lúc ấy, Duệ Thanh lập tức nghiêm mặt, thẳng người.

-Gương mặt cũng chỉ là một miếng da. Kẻ chỉ chú trọng vẻ bề ngoài thì không thể gọi là bậc đại nhân.

Từ đó trở đi, Khánh Nhã không bao giờ nói như vậy nữa nhưng trong lòng vẫn thấy nhiều tiếc nuối. Thỉnh thoảng, những lúc không có Duệ Thanh bên cạnh, Khánh Nhã vẫn nói:

-Nếu cười nhiều hơn một chút chắc chắn rất dễ thương. Tiếc thật!

Nếu Duệ Thanh nghe được chắc chắn sẽ nói:

-Cả đời cũng không cười.

*******

Bạch cương thạch, vật mà Khiết Đan muốn chiếm đoạt chính là khoáng vật vô cùng quý giá của Lân Quốc. Nếu mài thành hình tròn sẽ trở thành bảo ngọc lấp lánh, nếu mài thành cạnh sắc sẽ là món vũ khí tuyệt thế. Nếu chiếm được, Khiến Đan sẽ dùng nó làm vũ khí, đánh chiếm các nước khác.

Để ngăn cản dã tam của Khiết Đan, Hoàng Đế đã thành lập Cấm Quân. Thế nhưng, tuy cấm quân rất đông nhưng không thể nào trấn áp được quân Khiết Đan. Sau một vài lần giao tranh, Cấm Quân đã phải rút sát về biên quan. Trong dân gian, có nhiều lời đồn đại là do Hoàng Đế không có khả năng điều binh.

Người đang tại vị Hoàng đế chính là quốc vương của Tinh Quốc. Quốc vương Tinh Quốc được đăng quang không phải vì tài quân sự hơn người mà do khả năng đàm phán, cùng với tài điều khiển chính sự. Ngay khi vừa tại vị, Hoàng Đế đã thực hành một số chính sách cải tạo các chế độ liên quan đến binh sĩ như nghỉ giao ban,.... Nhờ đó, năng lực của Cấm Quân đã được thiện rất nhiều, nhưng vẫn chưa đủ sức để đẩy lùi Khiết Đan.

Người mật tấu với Thánh Đế về tình hình chiến trận chính là thống soái Cấm Quân, Ứng Minh đại nguyên soái. Hoàng Đế đã bỏ ngoài tai mọi lời tấu trình, sách lược của Ứng Minh, và đưa ra những kế hoạch tác chiến thiếu thận trọng. Ở Hoa vương triều, binh quyền nằm trong tay Hoàng Đế. Đại nguyên soái có thể đưa ra các sách lược điều binh nhưng người quyết định cuối cùng vẫn là Hoàng Đế.

Tình hình chiến trận lẫn sự bất mãn đối với Hoàng Đế ngày càng nghiêm trọng. Trước khi trở nên không thể cứu vãn, Khánh Nhã nghĩ cần phải tìm ra cách giải quyết nên quyết định thân chinh ra vùng biên quan. Vì liên quan đến an nguy của Thánh Đế, bá quan trong triều đã quyết liệt phàn đối. Và dĩ nhiên, Khánh Nhã đã không ngoan ngoãn nghe lời mà ở lại trong hoàng cung.

-Trẫm là Thánh Đế.

Và sau câu nói đó, hiện tại, bá quan triều đình đang thở dài hoang mang vì cả Thánh Đế khánh Nhã lẫn tể tướng Duệ Thanh đều không có ở Lâm Dương.

Nhưng cho dù khánh Nhã có khả năng dẫn quân chinh phạt Khiết Đan, thì Thánh Đế không thể xen vào quân vụ. Nhưng Khánh Nhã cũng không thể đứng nhìn bá tánh và binh sĩ chết oan. Theo luật của Hoa vương triều, Thánh Đế có quyền truất phế Hoàng Đế nếu có lý do chính đáng.

_________________________________________________

Chú thích:

-Sáu bộ: khoảng trên dưới 1m8, 1 bộ tương đương 0,3m.

-Đại nhân: không nói về tuổi tác mà chỉ người vừa có tài trí hơn người, nhìn xa trông rộng, có tấm lòng quảng đại.

Chương 2: Tương ngộ

An Lãnh là đô thành gần tiền tuyến nhất. Thời gian trước, Hoàng Đế đã cho xây dựng ở đây một quân trại không kém gì các phủ quan ở kinh thành. Đúng như tên gọi, nơi đây là chỗ nghỉ dưỡng cho các binh sĩ về cả thể lực lẫn tinh thần, đặc biệt là những người bị thương, bệnh tật. Sau khi hồi phục, họ sẽ trở lại tiền tuyến. Hoàng Đế hi vọng, nhờ vậy mà sĩ khí sẽ dâng cao, cũng như kéo gần khoảng cách giữ quân và dân. Trước đây, nơi đây chỉ là một doanh trại lạnh lẽo, nghiêm ngặc nhưng sau những cải cách đó đã trở thành một nơi nhộn nhịp, hoa lệ.

Hai bên đường có rất nhiều hàng quán nhỏ. Khánh Nhã, vừa đi vừa nhìn mọi thứ một cách rất thích thú, thỉnh thoảng lại ghé vào một quán nhỏ có bày những món hàng kì lạ, hay hỏi chuyện chủ quán. Nhờ vậy, cận vệ binh đã theo kịp phía sau. Nhờ cách nói chuyện rất phóng khoáng nên không ai nghĩ người đang đứng trước mặt mình là Thánh Đế, mà chỉ là một quý tộc từ phương xa mới đến.

Khánh Nhã vừa quan sát gương mặt đầy lo lắng, cảnh giác của Duệ Thanh, vừa nghe ngóng khắp nơi, những câu chuyện của các binh sĩ, cũng như lời bàn tán của bá tánh ở chợ. Đang dạo bước qua lại, đột nhiên Khánh Nhã đứng sựng lại.

Phía trước là một lôi đài nhỏ, đứng trên lôi đài là một người đàn ông cao gần 7 bộ, mặc trang phục bó sát người để lộ rõ những cơ bắp rắn chắc của người luyện võ,, đang lớn tiếng kêu gọi mọi người đến. Khánh nhã nhìn người đàn ông một cách thú vị, buột miệng:

-Có vẻ rất cường tráng.

Người đàn ông vừa dứt lời liền lấy ra một cây mộc bổng dài, múa mấy đường bổng rất đẹp mắt. khánh Nhã vẫn thường dùng trường thương, do với bổng không có nhiều khác biệt, nên nhìn từng đường côn của người đàn ông, không khỏi thán phục. Bài bổng của người mãi nghệ vừa đẹp, vừa nhẹ nhưng cũng bộc lộ rõ sức mạnh bên trong, đúng là "nhất kị đương thiên".

Trong lúc mải mê xem, Khánh Nhã cảm giác có một ai đó đến gần mình, nhìn kĩ lại là một đứa trẻ khoảng 12, 13 tuổi. Đứa bé len đến gần, vừa giơ tay lên thì từ đâu một hòn đá chọi trúng tay. Khánh Nhã vội lách người qua một bên rồi nhanh chóng chụp lấy tay cậu bé.

-Á...

Cậu bé kêu lên một tiếng, buông rơi vật trong tay ra, cắm đầu bỏ chạy. Một cận vệ quân vội chạy đến chỗ Khánh Nhã. Ngay sau đó, anh đã bị theo sau là Duệ Thanh và một nhóm cận vệ bao vây xung quanh. Duệ Thanh rất hối hận vì không phát hiện ý đồ của cậu bé, để cậu tiến sát Thánh Đế như vậy.

Bỏ mặc cậu bé, Khánh Nhã nhìn về phía lôi đài, nơi hòn đá đã bay ra. Đập vào mắt anh. là một mỹ nhân đài các, đứng bên cạnh người võ sĩ múa côn khi nãy, thoạt nhìn cũng đủ biết là người dị tộc. Thiếu nữ còn rất trẻ với mái tóc vàng mượt mà, một phần được bới cao, vắt một cây trâm ngọc, một phần tuôn dài ngang thắt lưng. Đôi mắt xanh, môi đỏ thắm cùng với làn da trắng càng tăng thêm vẻ mỹ lệ hiếm thấy.

Vị tiểu thư nhìn Khánh Nhã, khẽ cúi đầu chào, đi về phía mọi người.

-Nếu được, xin mời các vị về tiện xá, ở nơi có tường bao bộc dù sao cũng dễ cảnh giác hơn.

Đôi môi đỏ thắm khẽ nhấp, thấp thoáng nụ cười. Nhưng giọng nói lại trầm hơn những cô gái khác.

-Có lẽ vậy, nếu tiểu thư không phiền.

Nghe Khánh Nhã nói, Duệ Thanh không phản đối. Đúng như vị tiểu thư xinh đẹp đã nói, ở trong nhà dù sao cũng an toàn hơn bên ngoài. Mọi người liền nối gót theo cô gái dị tộc, vòng ra phía sau lôi đài. Giữa đường, Duệ Thanh cúi xuống, định nhặt vật cậu bé ban nãy đánh rơi thì cô gái đã vội lên tiếng ngăn cản.

-Cẩn thận, trong đó có thể có độc, không nên trực tiếp chạm vào.

Nghe vậy, Duệ Thanh vội rụt tay lại, lấy một chiếc khăn bọc lấy kim châm rồi đưa lên xem xét cẩm thận. Tuy nói là kim châm nhưng chỉ dài khoảng 5 thốn. Duệ Thanh bọc kim châm lại cẩn thận rồi cất vào thắt lưng.

Vị tiểu thư lạ dẫn mọi người băng ngang qua một sân rộng, về phía một dãy nhà có nhiều gian phòng nhỏ, có vẻ như dùng để thay đồ và nghỉ giải lao. Cô gái dẫn mọi người vào một gian phong ngăn nấp. Chính diện có một chiếc gương lớn, có một chiếc bàn dài, một trường kỉ và mấy chiếc ghế nhỏ. Không gian thoang thoảng hương hoa.

-Nhà không có gì cả, nhưng xin cứ tự nhiên.

Khánh Nhã ngồi xuống trường kỉ, Duệ Thanh đứng phía sau. Mấy cận vệ binh đều đứng xung quanh, cảnh giác nhìn khắp nơi. Vừa lúc đó, cận vệ đã đuổi theo cậu bé bước vào, vẻ mặt chán nản, báo cáo cậu bé đã chạy mất.

Vị tiểu thư ra hiệu với người võ sĩ. Ông ta liền gật đầu rồi bước ra ngoài. Có vẻ như cô gái là chủ nhân còn nam nhân này chỉ là tùy tùng. Trong thoáng chốc, nam nhân đã quay lại tay cầm một chiếc mâm có đặt mấy chiếc cốc sứ đựng chất lỏng màu tím nhạt, mang hương trái cây.

-Xin mời, đây là rượu nho.

Nghe lời cô gái, Khánh Nhã đưa tay đỡ chiếc cốc. Thấy vậy Duệ Thanh hốt hoảng, đưa tay ngăn lại.

-Bên trong không biết có gì...

-Bên trong có gì à. Trong đây có gì?

Khánh Nhã quay sang hỏi tiểu thư, giọng có chút đùa cợt. Cô gái bật cười.

-Không có độc đâu. Giết người không quen sẽ được gì chứ. Nhưng nếu đã lo lắng đến vậy thì...

Cô gái vừa nói, vừa giơ tay, đỡ chiếc cốc trong tay Khánh Nhã. Giọng nói trầm tĩnh, có phần uy nghiêm, thấp thoáng uy thái của người trên. Tiểu thư uống cạn chất lỏn trong ly, rồi lấy một chiếc khăn thêu rất tinh xảo ra, lau mấy giọt rượu trên môi.

-Xin mời.

Trước khi duệ Thanh kịp ngăn cản, Khánh Nhã đã uống cạn ly rượu. Duệ Thanh nhíu mày, dò xét nét mặt của vị Thánh Đế phóng túng này.

-Vừa ngọt lại vừa chua, là một vị rất lạ.Vừa uống xong, Khánh Nhã liền nói ngay cảm tưởng. Cô gái mỉm cười, khóe môi khẽ nhếch lên như đóa hoa đang hé nở. Đúng là mỹ nhân tươi cười, cả không gian cũng bừng sáng rực rỡ.

-Ở quê hương của tiện nữ, mọi người, kể cả trẻ con, đều uống loại rượu này thay cho nước.

Khánh Nhã với tay lấy bình rượu rót vào ly, vừa hỏi cô gái đến từ đâu.

-Một nơi rất xa, một đát nước nhỏ nằm ở sa mạc.

Cô gái bắt đầu kể về đất nước nhỏ bé của mình, về những đô thành mà cô đã biểu diễn trên sa mạc. cách nói chuyện của cô gái khiến Khánh Nhã cảm thấy rất dễ chịu. Giọng điệu không quá cao, phải nói là hơi trầm. Qua từng lời của cô gái, Khánh Nhã như thấy cảnh vật hiện ra trước mắt. Có lẽ nhờ cuộc sống lang bạc, cô gái, thoạt nhìn rất yếu đuối, đã học được những kiến thức, những kinh nghiệm mà ngay cả các vị đại thần, học sĩ trong triều cũng chưa chắc biết được, và cả cách kể chuyện rất sinh động. Khánh Nhã thầm nghĩ:

"Nếu hỏi về tình tình Hoa Vương Triều và Khiết Đan, cô ta sẽ trả lời thế nào nhỉ?"

Nhưng nghĩ tới binh sĩ đang chiến đấu sống chết, Khánh Nhã đã không nói gì.

-Cô còn định cho chúng tôi xem gì?

-Xin đợi một chút. Nhưng ngài có thật sự muốn xem không?

-Tất nhiên muốn xem, rất có hứng thú.

Ngay lúc đo, Khánh Nhã có cảm giá như tay áo bị kéo nhẹ. Anh nhìn về phía Duệ Thanh. Nhìn ánh mắt, Khánh Nha biết, cậu ta rất muốn về để điều tra kim châm.

-Nhưng không thể ở đây quá lâu. Đúng rồi, ta có ý này. Vị tiểu thư này có thể múa hát ở hoàng phủ. Như vậy bệ hạ cũng không thấy buồn chán. Ta cũng có thể cùng tham dự. Nhưng với điều kiện tiểu thư không thấy phiền...

Lúc đó, Khánh Nhã mới sực nhớ chưa biết tên cô gái.

-Ta là Khánh, còn quý danh của cô nương là...

Cô gái ngước lên nhìn thẳng vào Khánh Nhã rồi mỉm cười.

-Là Hương Liêu Á

-Một cái tên rất đẹp. Cô nương sẽ tới chứ?
-Nếu ngài không chê tiện nữ vụng về, xin vào phủ giúp vui cho các vị quan nhân.

Khánh Nhã làm như không thấy vẻ mặt sửng sốt của Duệ THanh, vỗ tay thích thú. Duệ Thanh không ngờ mọi việc lại diễn biến như vậy. Nhưng mọi việc đã được quyết đinh, cậu đành phải căn răng đứng nhìn một nghệ nữ không rõ lai lịch vào vương phủ. Còn về phần Khánh Nhã, nhìn Duệ Thanh như vậy, cảm giác như mình là người thắng cuộc, lòng vô cùng hân hoan.

-Ta sẽ nói với thủ vệ.

-Xin lãnh ý.

Cô gái và võ sĩ cúi đầu tiễn Khánh Nhã và mọi người.

-Hương Liêu Á, đúng là một cái tên rất hay.

Khánh Nhã vừa đi vừa nói một cách rất thỏa mãn, lại quay sang trêu Duệ Thanh.

-Đừng suy nghĩ nhiều quá. Nghĩ nhiều sẽ bị hói đầu đó.

Khánh Nhã và tùy tùng vừa khuất dạng, cả 2 vội quay vào trong. Bên trong, mọi người đang chuẩn bị, qua lại rất bận rộn. Hương Liêu Á liền gọi một đứa trẻ trong đó đến gần. Tuy quần áo thay đổi nhưng chính là cậu bé đã cố tiếp cận Khánh Nhã khi nãy.

-Giỏi lắm Ủy Diệp.

-Có thể giúp cho chủ nhân là vinh dự của kẻ tôi thần.

-Cẩn thận, đừng để bọn họ thấy mặt.

Cô gái liền cho cậu bé lui xuống. Nam nhân đứng phía sau cô gái vừa cười vừa nói:

-Thật may mắn.

-Đang không biết làm sao để tiếp xúc với cao quan của vương triều thì bọn họ đã tự đến tìm. Có thể gọi du nghệ nhân vào phủ thì phải có địa vị rất cao.

-Là do Lương Nhan điện hạ được thần linh phù hộ.

Nam nhân vừa nói, vừa quỳ xuống trước mặt cô gái.

-Nhưng hắn ta hình như không phải là quan văn.

-Nghe đồn Thánh Đế rất thích võ thuật, nên xung quanh chắc có nhiều võ quan.

-Có lẽ vậy. Truyền lệnh xuống dưới phải nhanh chóng dọn dẹp tất cả, chuẩn bị nhập phủ. Trễ ngày nào, phụ vương sẽ lao tâm thêm ngày đó.

-Lãnh ý.

La Khẩn liền lui ra. Ngay sau đó, Lương Nhan nghe tiếng hò reo vang dội. Đó là những tiếng hò reo phát ra từ tấm lòng tưởng nhớ cố hương tha thiết.

-Mọi việc chỉ mới bắt đầu.

Lương Nhan lẩm bẩm, rồi với tay lấy bầu rượu để gần đó uống một hơi. Vừa đặt bình rượu xuống, Lương Nhan liền phất tay áo lên lau mấy giọt rượu còn vương nơi khóe môi. Cử chi vô cùng thô lõ, hoàn toàn trái ngược với dáng thướt tha, kiều diễm khi nãy.

______________________________________________

Chú thích:

-Nhất kị đương thiên: một thành ngữ cổ của Nhật, ý nói là một người có thể chống lại ngàn binh.

-5 thốn: khoảng 15 cm, ở đây có chút mâu thuẫn, kim châm mà 15cm là tương đối dài như theo diễn tả trong truyện thì chỉ là một kim châm nhỏ, không có tính sát thương cao.

Chương 3: Tuyệt kĩ

Nghe thông báo nhóm người của Hương Liêu Á đã nhập phủ, Khánh Nhã vội chậy tới. Giữa sân, nam nhân múa bổng đang chỉ đạo mọi người đang gấp rút dựng một lều lớn. Chiếc trụ chính được cố định vững vàng trên nền đất, xung quanh là những trụ nhỏ được dựng thành hình lục giác, mái trần là những thân cây mảnh hơn. Sau khi các cột trụ đã được kết nối vững chắc, mọi người chuẩn bị phủ lớp màn chống thấm lên phía trên. Khánh Nhã nhìn một cách thích thú. Thấy Khánh Nhã, nam nhân liền cúi đầu chào.

-Đa tạ đại nhân đã chiếu cố.

-Có vẻ như rất đơn giản.

Khánh Nhã chăm chú nhìn chiếc lều lớn dần được hình thành, ánh mắt không giấu được vẻ thích thú. Rồi đột nhiên sực nhớ ra điều gì, anh liền quay lại:

-Còn Hương Liêu Á cô nương?

-Tiểu thư vì bận thu xếp hành trang nên sẽ đến trễ một chút.

Cuộc sống rày đây mai đó, mỗi lần di chuyển đều phải chuẩn bị cẩn thận, không thể tùy tiên. Khánh Nhã cũng hiểu điều này nên không trách giận, chỉ bảo nam nhân quay lại với công việc, còn bản thân cũng quay vào nội phủ.

-Chưa tới à.

Khánh Nhã khẽ thở dài. Không gặp được Liêu Á, trong lòng anh có chút thất vọng. Cung nữ hầu hạ Khánh Nhã đều là những mỹ nhân sắc nước hương trời nhưng so với Liêu Á vẫn còn kém xa. Nàng lại tài trí hơn người. Ngay cả dáng đi cũng rất đặc biệt, vừa tha thước lại vừa hiên ngang.

-Bệ hạ, sau này xin đừng tùy tiện cho người không rõ lai lịch vào nội phủ, rất nguy hiểm.

Không cần quay lại Khánh Nhã cũng biết người vừa nói câu đó là ai. Từ khi rời khỏi nơi của Hương Liêu Á, Duệ Thanh đã lập lại rất nhiều lần. Đúng là nhóm người đó lai lịch không rõ ràng nhưng Khánh Nhã không nghĩ họ có tà tâm. Lời nói, cử chỉ đều rất minh bạch,ánh mắt không có sát khí.

Một lát sau, Khánh Nhã chợt nghe có tiếng lao xao, ngó ra thì thấy nam nhân khi nãy đang hỏi chuyện một thị vệ.

-Đại nhân là ai vậy? Tước vị lớn không?

-Tên là Khánh, là cận vệ của Thánh Đế

-Vậy hả?

Nghe chuyện, linh cảm có chuyện sẽ xảy ra, đôi mắt Khánh Nhã chợt rực sáng. Bọn thị vệ trong phủ đã được ra lệnh phải trả lời như thế. Nhưng Khánh Nhã không nghĩ là sẽ có chuyện gì nguy hiểm, chỉ cần buổi biểu diễn suôn sẻ là ổn. Nếu thật sự xuất sắc sẽ kiếm một chỗ thật tốt cho họ có thể lưu lại đây lâu dài. Gương mặt Liêu Á chợt hiện lên trước mắt. Đúng lúc đó, một thị về vào thông báo tất cả đã chuẩn bị xong.

Khánh Nhã vừa vào sân đã thấy Liêu Á ở đó tự bao giờ, đang đứng trước chiếc lều lớn vừa được dựng xong. Cửa lều được mở rộng. Trước lều, mấy dãy ghế đã được sếp thẳng hàng, chính giữa là chỗ dành cho Thánh Đế. Thấy Khánh Nhã, Liêu Á liền thi lễ. Nhiều người bước vào trong sân. Những chỗ trọng yếu đều có thị vệ đứng gác.

Liêu Á đến chỗ Khánh Nhã, thi lễ, nói lời cảm tạ chân thành. Khánh Nhã nhận lễ rồi hỏi:

-Mọi thứ đã chuẩn bị xong chưa? Bệ hạ sắp giá lâm rồi.

-Xin cứ yên tâm, bất cứ lúc nào cũng có thể bắt đầu.

Nghe trả lời, Khánh Nhã như thấy điều gì liền hỏi:

-Nàng cũng sẽ biểu diễn?-Vâng ạ, tiện nữ có thể múa và phóng phi đao.

-Phóng phi đao sẽ gây xáo động, hoàn toàn không hợp với một mỹ nhân liễu bồ như nàng.

Nghe Khánh Nhã nói, Liêu Á chợt bối rối.

-Xin mời đại nhân cứ thưởng thức trước đã.

Nói rồi, Liêu Á lui vào trong lều. Tiếng nhạc rộn rã nổi lên. Tiếng huyền cẩm dịu dàng hòa lẫn tiếng trống trầm hùng, tiếng sáo vi nương theo nhạc điệu vút cao. Lúc đó, một bóng người ngồi xuống ghế dành cho Thánh Đế ở phía sau lưng Khánh Nhã. Chính là Duệ Thanh. Khánh Nhã đã ra lệnh cho Duệ Thanh phải giả làm Thánh Đế, còn bản thân thì ngồi phí trước, ở ngay vị trí có thể xem rõ nhất.

Tiếng nhạc rộn rã bỗng lắng xuống, tiếng trống nổi lên, vang vọng không gian. Một bóng người bước ra, là người đàn ông múa bổng hôm trước. Hôm nay, trên tay người đó cũng là một cây bổng dài quen thuộc, chỉ khác ở chỗ hai đầu buộc lụa ngũ sắc. Nam nhân vạm vỡ ấy nâng cao cây bổng, từng động tác nhịp theo điệu trống, càng lúc càng nhanh, càng lúc càng mạnh. Dải lụa ngũ sắc vút trông không gian. Đúng là âm sắc hài hòa. Các vị võ quan, binh sĩ đứng đó đều trầm trồ tán thưởng.

Tiếng trống chợt im bặt, nam nhân thu bổng lại. Một nhóm trẻ con chạy ra, bám tay vào cây bổng dài. Tiếng trống nổi lên liên hồ, nam nhân nhẹ nhàng nhấc bổng lên, cả những đứa trẻ đang bám trên đó rồi đặt xuống. Lũ trẻ ôm bổng chạy vào trong. Tiếng vỗ tay vang lên khắp bốn phía.

Nam nhân rút chiếc roi da vẫn quấn quanh thắt lưng. Tiếng trống lại trở lại nhịp điệu thâm trầm khi nãy. Chiếc roi da theo từng động tác của nam nhân, nhảy múa trong không gian, khi mạnh mẽ, khi uốn lượn dẻo dai. Tiếng trầm trồ lại vang lên. Đâu đó có ai nhắc đến lời đồn về những người dân du mục, chỉ với một chiếc roi da trong tay cũng có thể thao túng cả bộ tộc.

Tiếng trống vừa dứt, nam nhân cũng dừng lại, cúi chào rồi lui vào trong. Một đoàn mỹ nữ tha lướt bước ra. Những cánh tay dịu dàng lướt trong không gian. Cả vùng như bừng sáng.

Khánh Nhã nhanh chóng tìm thấy Liêu Á trong đó. Trước đó không để ý nhiều, nhưng khi đứng giữa các nữ nhân khác, Liêu Á cao hơn hẳn. Các vũ nữ tản ra rồi lại hợp lại, tạo thành nền phía sau cho Liêu Á. Khác với khi nãy, mái tóc cô gái không được bới cao mà thả dài, tuôn xuống lưng, uyển chuyển theo từng động tác. Mấy dây lụa ngũ sắc cũng hòa theo đó, lả lướt. Tiếng nhạc dịu dàng, động tác uyển chuyển cộng nhan sắc mỹ lệ khiến cho mọi người có cảm giác như đang ở nơi thượng giới, thưởng thức vũ điệu nghê thường trong truyền thuyết.

Sau khi các vũ nữ rút vào trong, những tuyệt kỉ xiếc, nam nhân mạnh mẽ trong điệu múa trống... lần lượt được biểu diễn. Cuối cùng, Liêu Á bước ra, mái tóc được buộc dài phía sau bởi một sợi dây vàng lấp lánh. Hai người đàn ông vạm vỡ da ngâm đen mang một chiếc bảng to ra, một vũ nữ xinh đẹp đứng dựa vào đó. Mọi người nín thở theo dõi từng hành động được diễn ra phía trước. Liêu Á đứng đối diện với người vũ nữ, tay cầm vô số phi đao. Tiếng trống gõ từng nhịp chậm rãi.

Liêu Á từ từ giơ tay lên. Mọi người chỉ kịp nghe một tiếng vút xé gió, phi đao đã cắm phập vào chiếc bảng gỗ, ngay phía trên đầu vũ nữ. Cô gái tiến lên phía trước, mỉm cười chòa mọi người rồi lui vào trong. Liêu Á lấy ra một chiếc roi da, phóng về phía bảng gỗ. Chiếc roi cuốn chặt lấy phi đao. Liêu Á vung tay, phi đao được thu về, nằm gọn trong bàn tay xinh đẹp, như thể chính cánh tay đã vươn dài ra, rút phi đao. Liêu Á thi lễ với mọi người rồi bước vào trong. Tất cả mọi người đều đứng dậy, vỗ tay tán thưởng.
Khi tiếng vỗ tay lắng xuống, người ngồi trên đại kĩ đứng dậy, bước đi. Dĩ nhiên mọi người đều biết Khánh Nhã là Thánh Đế nhưng vốn đã được dặn từ trước nên không ngạc nhiên mà xì xầm bàn tán về những gì vừa xem.

Khánh Nhã cũng đứng lên, đi về phía tư phòng. Một vài cận vệ bí mật theo theo. Khi vừa vô phòng, Duệ Thanh đã đợi sẵn.

-Không có biến sự thật hay quá.

Duệ Thanh đến trước mặt Khánh Nhã, vòng tay:

-Chắc bệ hạ đã thỏa mãn, lần sau xin đừng ngồi ở hàng đầu nữa.

-Duệ Thanh, sao khanh nhìn đâu cũng thấy biến sự vậy. Những tuyệt kĩ đó, trẫm xem bao nhiêu lần cũng không chán.

-Sao? Tuyệt kĩ?

-Tuyệt kĩ phóng phi đao của Liêu Á, cả cách dùng roi nữa, không phải ai cũng làm được, nhất là nữ nhi.

Nghe Khánh Nhã nói, gương mặt Duệ Thanh lập tức biến sắc.

-Những màn trình diễn nguy hiểm như vậy không nên biểu diễn trước mặt bệ hạ. Nếu như cô ta lỡ tay, hay cố ý phóng vào bệ hạ thì phải làm sao?

Dù biết Duệ Thanh chỉ vì an nguy của chính mình nhưng Khánh Nhã vẫn không thấy thích thú.

-Khanh đúng là hay lo.

Duệ Thanh buông một tiếng thở dài.

Bóng đêm buông xuống, không gian trở nên tĩnh lặng. Những ồn ào náo nhiệt ban sáng như chưa từng xảy ra. Tiếng côn trùng réo rắt, khiến màn đêm phảng phất nét buồn thương. Một bóng đen lướt nhẹ trong đêm. Một làn khói mỏng phả vào, mấy tên cận vệ chợt gục xuống. Bóng đen nhẹ nhàng áp tai vào cửa sổ, nghe ngóng động tĩnh bên trong. Khi chắc chắn người bên trong đã ngủ say, nhịp thở đều đặn, bóng đêm nhè nhẹ lẻn vào phòng, đóng cửa mà không để phát ra một tiếng động nào. Khi vừa định quay người vào trong, một lưỡi đao xé không gian, bay về phía bóng đen. Bóng đen lăn người trên sàn né tránh.

-Né giỏi lắm.

Cùng với tiếng nói, một mũi thương dài lao đến. Tên đạo tặc vừa đinh bỏ chạy thì đã bịchận lại, mũi thương kề ngay cổ. Bóng đen đành khuất phục, ngước nhìn người cầm thương.

Chính là Khánh Nhã, thân mặc bạch y, tay nắm chắt trường thương.

Tên đạo tặc nhìn Khánh Nhã, ánh mắt ngỡ ngàng kinh ngạc, là do công phu trường thương của Thánh Đế hay là do...

Khánh Nhã nhìn ánh mắt, cảm giác rất thân quen, vội giật chiếc khăn bịch mặt xuống. Một lọn tóc vàng rủ xuống, dù bóng đêm dày đặc vẫn thấy được một gương mặt thanh tú. Đúng như dự đoán.

-Không phải là Hương Liêu Á sao?

Chương 4: Cái giá của chân thành

Khánh Nhã nhìn ánh mắt, cảm giác rất thân quen, vội giật chiếc khăn bịch mặt xuống. Một lọn tóc vàng rủ xuống, dù bóng đêm dày đặc vẫn thấy được một gương mặt thanh tú. Đúng như đã nghĩ.

-Không phải là Hương Liêu Á sao?

Một tay vẫn nắm chặt trường thương, Khánh Nhã chộp lấy đèn cầy để ngay đầu giường.

Làn da trắng mịn, mái tóc vàng mượt mà, đôi mắt xanh, mặc bộ dạ hành y, thân hình cường tráng.

-Khanh, là nam nhân à?

Khánh Nhã vừa nói, vừa đưa tay lên ngực Liêu Á, rồi buông một tiếng thở dài.

-Chính ngài cũng vậy mà, thân là Thánh Đế lại đi ngang dọc, hành động như kẻ tùy tùng.

Đúng là giọng nói của một người đàn ông. Dù mũi thương đang kề ngay cổ, cũng không có chút gì sợ hãi. Khánh Nhã, sau khi quan sát thấy không có sát khí liền rút lại thương lại.

-Cuối cùng thì ngươi là ai? Từ đâu đến? Vì cái gì mà lẻn vào đây?

Khánh Nhã vừa hỏi, vừa nhìn chằm chằm vào kẻ đang quỳ trước mặt mình. Dù thương đã được rút lại nhưng Liêu Á không có ý định bỏ chạy hay tấn công. Khánh Nhã ngồi lên trường kĩ, mắt vẫn không rời khỏi gương mặt xinh đẹp của kẻ đột nhập.

-Hoặc là khai tất cả, hoặc là ta gọi cận vệ đến. À, họ vẫn còn sống chứ? Nếu ngươi đã giết hết thì không cần phải bàn thêm gì nữa.

-Tất nhiên sẽ nói hết tất cả, bọn vệ binh cũng không có gì nguy hiểm

Nói xong, Liêu Á ngước lên, nhìn thẳng vào Khánh Nhã, ánh mắt đầy vẻ tự trọng, hoàn toàn không một chút khiếp sợ.

-Bổn Thái Tử là hoàng tử của Đột Huyết, tên Lương Nhan...

-Tuổi?

-Hả?

Đột nhiên bị hỏi điều không nghĩ tới, Lương Nhan thoáng chút ngập ngừng.

-Tuổi, trẫm hỏi khanh bao nhiêu tuổi?

-25 tuổi.

Mặc dù không hiểu vì sao Khánh Nhã lại quan tâm đến chuyện tuổi tác của mình, nhưng Lương Nhan vẫn thành thật trả lời.

-Có chị em gì không?

Mọi thứ đang đi theo hướng không ngờ, gương mặt Lương Nhan đầy vẻ băn khoăn. Từ lúc gặp Khánh Nhã đến giờ, đây là lần đầu tiên cậu cảm thấy bối rối.

-Có em gái nhưng...

-Có xinh đẹp như khanh không?

Vừa nghe câu hỏi, Lương Nhan lập tức hiểu được ý đồ của Khánh Nhã. Nét mặt liền đanh lại.

-Lớn nhất cũng chỉ mới tròn 10 tuổi. Bệ hạ, ngài đừng nghĩ chuyện kì lạ.

-10 tuổi à, nhỏ quá, thật đáng tiếc.

-Phụ vương có rất nhiều nam tử còn nữ nhi thì rất ít.

Từ lúc đoán biết ý đồ của Khánh Nhã, giọng nói của Lương Nhan ngày càng nghiêm lại.

-Bây giờ có thể trở lại vấn đề chính rồi chứ?

-Tất nhiên.

-Như đã nói khi nãy, bổn thái tử đến từ Đột Huyết.

-Đột Huyết à, một nơi rất xa.

Đột Huyết là đất nước nằm ở phía tây, chủ yếu là các bộ tộc du mục, được xem là trung tâm giao dịch đông tây. Giữa Hoa Vương Triều và Đột Huyết là Khiết Đan. Chính vì vậy, 2 bên không có qua lại mật thiết nhưng hàng năm vẫn thường phái xứ giả qua lại.

-Vậy có chuyện gì khiến cho Thái Tử của Đột Huyết phải giả gái, tiếp cận trẫm?

-Cùng chung kẻ địch, vì để đánh đuổi Khiết Đan, phụ vương ta muốn kết liên minh với quý quốc.

-Liên minh... liên minh bình đẳng phải không?

Nghe Khánh Nhã hỏi, Lương Nhan gật đầu.

-Tất nhiên, Đột Huyết vốn là một đất nước độc lập có lịch sử lâu đời, nên không có chuyện làm chư hầu cho một nước nào cả.

-Có gì chứng minh khanh là Thái tử Đột Huyết?

Nghe vậy, Lương Nhan liền lấy từ trong ngực áo ra một cuộn giấy nhỏ và một chiếc nhẫn. Khánh Nhã vừa mở ra đã thấy một cuộn giấy da dê với nội dung liên minh 2 nuớc, có ấn của Đột Huyết Vương. Bút tích có thể đem so với những văn bản mà các sứ quan Đột Huyết hằng năm vẫn mang đến. Chiếc nhẫn được chạm khắc rất tinh xảo, mặt nhẫn có biểu tượng của hoàng gia Đột Huyết. Rõ ràng không có gì đáng ngờ.

Đôi mày Khánh Nhã nhíu lại, đang suy nghĩ tìm cách từ chối.

-Khanh về tâu lại, trẫm không đồng ý về chuyện liên minh này. Mọi việc kết thúc ở đây.

Vừa nghe Khánh Nhã nói, Lương Nhan lập tức nhìn thẳng vào mắt anh, dò xét.

Khánh Nhã rất thích cái đẹp, dù là người hay vật, chỉ cần có hương sắc. Việc Khánh Nhã chịu nghe lời của Duệ Thanh đa phần là vì Duệ Thanh không chỉ có dung mạo mà cả tấm lòng cũng rất đẹp, là một tấm lòng trung thành không gì lay chuyển được.

Nhan sắc của Hương Liêu Á rất phù hợp với sở thích của Khánh Nhã. Cũng chính vì muốn xác nhận rõ cảm xúc của chính mình nên đã gọi vào phủ nội. Nhưng, đó lại là một nam nhân.

Khánh Nhã, trong lòng tuy có rất nhiều tiếc nuối, nhưng nhìn dung nhan ấy, thì trái tim vẫn xao động. Nếu biết chuyện, Duệ Thanh nhất định không bỏ qua, Lương Nhan lại là thái tử, được nuôi dạy trong hoàng gia, chắc chắn sẽ không chấp nhận để một nam nhân khác ôm.

Khánh Nhã vừa cố nén những xúc động trong lòng, vừa ra hiệu cho Lương Nhan lui ra. Thế nhưng Lương Nhan lại không bỏ cuộc dễ dàng như vậy.

-Tại sao?

Từ ngàn dặm xa xôi đến đay, lại bị từ chối, dĩ nhiên Lương Nhan không cam tâm. Khánh Nhã cũng hiểu điều đó, nên liền nói một lý do.

-Không chân thành.

-Không chân thành?

-Đúng vậy, khanh giả gái tiếp cận trẫm, khi được mời vào phủ thì giữa đêm khuya lại đột nhập vào đây, yêu cầu ta cùng khanh chiến đấu. Khanh bải trẫm chân thành ở đâu? Tất cả không phải là một trò lừa phỉnh sao?

Dĩ nhiên, Khánh Nhã hiểu, ngoại trừ cách này, Lương Nhan về cơ bản không có cách nào vượt qua đám cận vệ và đại thần hay lo xa. Cho dù có lấy thân phận là Thái tử Đột Huyết, chính thức xin tiếp kiến chưa chắc đã được cho qua.Dù biết vậy, Khánh Nhã vẫn không thể tiếp nhận thỉnh cầu của Lương Nhan. Ngoại trừ chuyện chân thành, chấp nhận liên minh, đánh Khiết Đan đối với Hoa Vương Triều cũng không có lợi ích gì. Bởi vì Đột Huyết quá xa, chỉ nội thời gian trở về, rồi mang quân đến, chỉ sợ lúc đó cuộc chiến với Khiết Đan đã kết thúc từ lâu.

-Chân thành chính là ta.

Vừa nói, Lương Nhan vừa rút đoản đao ra. Khánh Nhã vội với tay chộp lấy trưưòng thương vẫn dựng bên canh. Nhưng lưỡi đao không hướng về Khánh Nhã mà Lương Nhan lại đưa lên cổ của chính mình, mắt vẫn nhìn thẳng vào đối phương.

-Dùng sinh mạng của ta để đổi lấy chân thành.

-Dừng lại, khanh định làm gì?

-Dùng cách bình thường không thể nào tiếp cận Thánh Đế. Ta biết làm như vậy sẽ gây nhiều nghi ngờ. Cho nên ta dùng sinh mạng của mình để trả giá cho những gì đã làm, sau đó, xin bệ hạ hãy chấp nhập liên minh.

Nói xong, vừa định xuống tay thì Khánh Nhã dùng trường thương hất tay Lương Nhan ra. Đoản đao rơi xuống nền gạch, phát ra một tiếng khô khốc.

-Ngài định làm gì?

-Đó là điều ta muốn hỏi, đùng xem thường mạng mình như thế.

-Ta không có xem thường sinh mạng, dùng một mạng này có thể chứng minh được chân thành và lời cam kết liên minh rất đáng giá.

Lương Nhan, một chân quỳ gối một chân chống thành hình gốc vuông, nhãn quang rất nghiêm trang, nhìn thẳng vào Khánh Nhã. Biểu cảm không hề run sợ, dù phải đối mặt với sinh tử, nếu có đoản đao trong tay, e rằng sẽ không chần chừ mà kết thúc sinh mạng trong chớp mắt.

Nhưng Khánh Nhã thì rất khó chịu.

-Có lẽ do trẫm nói không rõ ràng, khiến khanh hiểu lầm, trầm xin lỗi. Không chân thành chỉ là một trong những lí do. Cho dù khanh có chết, trẫm chấp nhận thỉnh cầu, thì chỉ e đến lúc sứ giả quay lại, cuộc chiến đã kết thúc. Lúc đó, không phải là đã chết một cách rất uổng phí sao?

Nghe Khánh Nhã noi, Lương Nhan khẽ mỉm cười.

-Cuộc chiến này không kết thúc một cách dễ dàng như vậy.

-Ý khanh nói là trẫm không đủ sức đánh bại Khiết Đan.

-Ta không có ý đó.

-Chính khanh đã nói vậy.

-Nhầm lẫn rồi.

Khánh Nhã lùi lại một bước, suy nghĩ lời của Lương Nhan.

-Khanh muốn nói, vương triều ta có nội gian.

-Khiết Đan rất quỷ quyệt. Thị quan theo hầu ái thiếp của phụ vương ta chính là nội gian. Nhiều tin tức quân sự đã bị lộ ra ngoài.

-Rồi sau đó?

-Ta đã phát hiện nên đã xử tử.

Lương Nhan lại nhoẻn cười, khóe miệng khẽ nhếch lên, khiến Khánh Nhã không thể rời mắt.

-Bệ hạ nên cho điều tra tất cả những người xung quanh mình, kể cả phía Hoàng Đế cũng vậy.

Nói xong, Lương Nhan lại ngước nhìn Thánh Đế một lần nữa.

-Nếu không được chết, ta biết làm gì để chứng minh chân thành?

Bị hỏi bất ngờ, Khánh Nhã không kịp tìm ra câu trả lời. Duệ Thanh vốn rất ngoan cố, nhưng so với tên thái tử này, chỉ có thể gọi là nghiêm túc.

Khánh Nhã buông một tiếng thở dài.

-Đầu tiên, hãy đứng lên, ngồi xuống đó.
Khánh Nhã chỉ Lương Nhan ngồi đối diện, còn mình thì ngồi lên trường kỉ, trường thương dựng ngay bên cạnh.

Lương Nhan đứng lên theo lời Khánh Nhã. Tuy không cao bằng Thánh Đế nhưng Lương Nhan tuyệt nhiên không phải là người thấp bé. Thân hình tuy hơi mảnh mai, nhưng vóc dáng rất cân đối.

Khánh Nhã nhớ lúc biểu diễn phi đao, thầm đoán nam nhân trước mặt mình cũng thuộc hàng cao thủ kiếm thuật.

Rất thích.

Khánh Nhã lẩm bẩm. Dù biết là nam nhân nhưng vẫn không ngăn được lòng mình. Nếu Lương Nhan không dùng sinh mạng mà là thân mình để chứng minh chân thành thì có lẽ Khánh Nhã đã gật đầu. Nhớ lúc Lương Nhan quyết tự sát, trong lòng chợt hoang mang tột cùng.

-Ở vương triều của ta, Hoàng Đế mới là người quyết định tất cả, chứ không phải ta.

-Nhưng bệ hạ đứng cao hơn Hoàng Đế.

-Dĩ nhiên.

-Cho nên, Hoàng Đế cũng phải cân nhắc ý kiến của bệ hạ. Ta không chọn sai người đàm phán. Ta không biết dùng lời hay ý đẹp, cũng không có lễ vật trân quý, chỉ có một tấm lòng thành. Nếu không thể dùng sinh mạng này, phải làm sao để thuyết phục bệ hạ?

Sự kiên quyết của Lương Nhan khiên Khánh Nhã lung lay, nhưng không thể chấp nhận một cách dễ dàng.

-Cho dù khanh có chết cũng đấu có gì đảm bảo ta sẽ thực hiện lời hứa liên minh. Ta có thể xem như không liên quan. Khanh hãy trở về đi.

Vừa nói, Khánh Nhã vừa tự hỏi lòng mình, thật ra là muốn giữ hay là để vị thái tử này rời khỏi mình như vậy. Nhưng đầu tiên, phải giải quyết vấn đề sinh tử.

-Để sinh mạng của ta không lãng phí, ta đã cho người giữ con tin.

-Con tin?

-Là ái đồng của ngài, người vừa rời khỏi phòng khi nãy.

Khánh Nhã vừa định phủ nhận sự hiện diện của "ái đồng", thì sực nhớ ra một người.

-Là Duệ Thanh à?

-Không biết tên, nhưng vẫn thường ở bên cạnh...

Lương Nhan chưa kịp dứt lời thì Khánh Nhã đã chộp lấy cổ áo kéo lên. Và chỉ trong chớp mắt, tay Khánh Nhã đã bóp chặt lấy cổ của Lương Nhan.

-Đã mang đi đâu?

Khánh Nhã hoàn toàn mất bình tĩnh. Mấy ngón tay ngày càng xiết chặt. Lương Nhan không cách nào phát ra tiếng được. Không thấy trả lời, Khánh Nhã lắc thân hình mảnh dẻ trong tay mình thật mạnh.

-Dừ...ng... ta...y...kh..ó...tho...ở

Lương Nhan cố phát ra vài tiếng đứt quảng, Khánh Nhã đánh lưỡi thật mạnh rồi quăng cậu lên trường kĩ. Vừa nhìn Lương Nhan ho sặc sụa, Khánh Nhã vừa nghĩ đến những hình phạt tàn khốc nhất trong trường hợp Duệ Thanh có bất trắc. Dù có cảm tình với Lương Nhan nhưng Dụe Thanh vẫn quan trọng hơn rất nhiều.

-Nói mau.

-Ái đồng đó quan trong đến vậy sao?

-Tất nhiên, mau trả Duệ Thanh.

Giọng nói của Khánh Nhã đầy hoảng hốt. Lương Nhan khẽ cuối xuống, nét mặt phảng phất chút bi thương. Có lẽ vì không nghĩ rằng bắt Duệ Thanh lại khiến Thánh Đế nổi giận đến vậy.

-Bệ hạ cứ yên tâm, chúng tôi tuyệt không làm điều gì tổn hại đến ái đồng, chỉ là để đảm bảo cho cam kết liên minh.

-Vấn đề không phải ở đó. Vả lại nếu ta không đồng ý, các ngươi sẽ không thả Duệ Thanh đúng không?Đó không phải là uy hiếp sao?

Khánh Nhã không cách nào lý giải được suy nghĩ của Lương Nhan. Bình thường, nếu đã có con tin trong tay, người ta sẽ chỉ dùng để đổi lấy lời cam kết. Còn Lương Nhan lại dùng như một cách đảm bảo cho lời cam kết sẽ được thực hiện sau khi mình đã chết. Nếu dùng sinh mạng của Duệ Thanh làm vật trao đổi không phải sẽ dễ hiểu hơn sao?

-Nếu muốn lấy lại ái đồng thì phải hứa với ta.

-Không bao giờ có chuyện đó.

Nghe Lương Nhan nói, cơn giận của Khánh Nhã lại bùng lên dữ dội, trả lời không kiên dè.

-Tại sao lại giận dữ như vậy. Ta đã nói sẽ không làm gì ái đồng. Thật không hiểu ngài đang nghĩ gì.

Người không hiểu chính là ta. Khánh Nhã trừng mắt nhìn Lương Nhan. Đến giờ, Khánh Nhã thật sự hiểu thế nào là sự khác biệt văn hóa.

-Không có gì khó hiểu, ta đã bảo mau thả Duệ Thanh.

-Nếu làm vậy, ngài sẽ đuổi chúng tôi ra khỏi nơi đây.]

-Tất nhiên, nếu ngoan ngoãn thả Duệ Thanh, ta sẽ đảm bảo an toàn cho các ngươi.

-Như vậy không được.

Khánh Nhã vẫn trừng mắt nhìn Lương Nhan. Lương Nhan cũng không sợ hãi mà nhìn thẳng vào mắt Khánh Nhã. Không gian trơ nên ngột ngạc. Một lúc sau, Khánh Nhã lên tiếng truớc.

-Trời sắp sáng, nếu không giải quyết sơm, thị vệ tỉnh dậy chắc chắn sẽ gây náo đông.

-Như vậy không được.

-Vậy nếu không chấp nhận liên minh, các ngươi sẽ giết Duệ Thanh? Nếu vậy thì dù thuộc hạ của ngươi có chạy đến chân trời trẫm cũng sẽ tìm ra, trị tội, và người đầu tiên chính là ngươi.

-Không bao giò có chuyện đó. Ái đồng là người vô tội, đâu thể vì một lời cam kết mà giết người vô tội. Ta không phải là kẻ khát máu. Nhưng cũng không thể trở về tay trắng, lại càng không thể trả ái đồng về lúc này. Tất cả đều tùy thuộc vào ngài, ngài muốn làm gì ta cũng được, chỉ xin hãy nguôi giận và tiếp tục thương lượng.

-Đầu tiên phải thả Duệ Thanh.

-Cái đó không được, mọi viếc sẽ kết thúc. Ngoại trừ chuyện đó, bất cứ điều gì cũng được.

-Chuyện gì cũng được. Có những thứ còn đau khổ hơn cả chết.

-Ta không sợ, bất cứ điều gì cũng chấp nhận, quyết không 2 lời.

-Vậy ngươi có thể làm nô lệ cho ta, thay ái đồng phục vụ cho ta. Là thân nam tử nhưng lại bị một nam nhân khác ôm, bản thân lại đường đường là một thái tử, ngươi có thể không?

Chương 5: Cuồng nộ

Vậy ngươi có thể làm nô lệ cho ta, thay ái đồng phục vụ cho ta. Là thân nam tử nhưng lại bị một nam nhân khác ôm, bản thân lại đường đường là một thái tử, ngươi có thể không?

Lửa giận bốc cao khiến Khánh Nhã không còn kiên dè. Những cảm giác đối với Lương Nhan đã biến mất trong thoáng chốc. Đối với kẻ đã bắt Duệ Thanh, uy hiếp chính mình, Khánh Nhã nghĩ rằng không cần phải nể nang gì cả, dù đó là đương kim thái tử của một đất nước.

-Nô lệ...? Ta... thay ái đồng...?

Lần đầu tiên nghe những lời này, Lương Nhan không khỏi ngạc nhiên. Đôi mắt mở to, nhìn Khánh Nhã không thốt nên lời. Còn Khánh Nhã thì im lặng chờ câu trả lời. "Không thể", đó là câu mà anh muốn nghe. Ngay khi hai chữ ấy vừa được thốt ra, Khánh Nhã sẽ chấm dứt mọi chuyện. Anh có cảm giác như từng tế bào trên người mình đang bị thiêu đốt trong lửa giận.

-Hiểu rồi, chỉ cần đồng ý là được chứ gì?

Câu trả lời không nằm trong dự đoán, Khánh Nhã ngỡ ngàng nhìn Lương Nhan. Nhưng đáp lại ánh nhìn đó là một gương mặt rất bình thản, chân thành, không chút e dè, sợ sệt.

"Có lẽ ngươi nghĩ rằng ta không thể, đã vậy, ta sẽ cho ngươi hiểu Thánh Đế không nói chơi"

Khánh Nhã thầm nghĩ. Anh đứng dậy, chậm rãi, giận dữ. Nếu như lúc đó, Lương Nhan đồng ý thả Duệ Thanh, mọi việc đã theo một hướng khác, còn giờ đây, giữa hai người chỉ là sự nghi ngờ. Khánh Nhã chỉa mũi thương vào Lương Nhan.

-Đứng dậy.

Lương Nhan, cho dù đao kề cổ cũng không tỏ chút sợ hãi. Vốn dĩ định dùng cái chết để chứng minh chân thành nên từ lâu, đã xem nhẹ sống chết. Lương Nhan đứng lên theo lời Khánh Nhã.

Khánh Nhã từ từ hạ mũi thương xuống. Mũi dao sắc nhọn, lạnh lùng chạy dọc theo cổ rồi xuống ngực, y phục của Lương Nhan cũng theo đó mà từ từ rách toạc. Lương Nhan nhìn y phục của mình, ánh mắt thoáng ngỡ ngàng, bối rối. Nếu cả thắt lưng cũng bị cắt, thượng phục không còn gì buộc lại, sẽ banh rộng, để lộ khuôn ngực. Trong vô thức, đôi tay định đưa lên giữ hai mép áo lại.

-Không được cử động.

Một giọng nói sắc lạnh vang lên.

-Ngươi là nô lệ, không được phép chống cự.

Vừa nghe, Lương Nhan như nhớ lại vị trí của chính mình, nuốt nước bọt rồi buông thỏng hai tay.

"Hãy nói đầu hàng, chỉ cần như vậy tất cả sẽ chấm dứt"

Khánh Nhã chỉ cần được trả lại Duệ Thanh. Như vậy, Lương Nhan sẽ bình yên trở về cố quốc, và trong lòng Khánh Nhã, hình ảnh Liêu Á sẽ mãi tồn tại xinh đẹp và rực rỡ.

Thế nhưng Lương Nhan vẫn đứng đó, trân trối nhìn Khánh Nhã.

"Thật ngoan cố!"

Khánh Nhã thầm nghĩ, đưa mũi thương lên vai, khẽ hất nhẹ, chiếc áo rơi xuống.

Lương Nhan vẫn đứng im, đầu hơi ngẩng lên. Nhưng hai bàn tay nắm chặt, bắp tay cứng lại, những đường gân cộm lên, rõ ràng đang cố nén chịu.

Đúng là ngoan cố. Nhưng để lấy lại Duệ Thanh, Khánh Nhã muốn làm cho Lương Nhan phải khuất phục. Khánh Nhã lại dùng mũi thương lướt nhẹ trên thân Lương Nhan. Lưỡi dao sắc lạnh khiến cậu khẽ rùng mình, nổi da gà.

Mũi thương tiến dần xuống phía dưới, nhẹ nhàng lướt tới trung tâm. Lương Nhan nín thở, ánh mắt dõi theo mũi thương. Nắm tay run run.

Thấy vậy, trong lòng Khánh Nhã có chút khoan khoái.

"Đúng vậy, hãy cảm giác thật nhiều, cho đến lúc không thể chịu nổi và đầu hàng."

Mũi thương chỉa qua một bên đùi, vết rách kéo dài theo từng bước tiến. Khánh Nhã lại chuyển qua đùi còn lại. chiếc quần đã hoàn toàn rách toạc, nhẹ nhàng rơi xuống nền đất lạnh. Lương Nhan không còn gì để che thân.

Ánh mắt Khánh Nhã lướt trên người Lương Nhan. Đầu tiên là đôi mắt, cổ, ngực, và dần hạ xuống dưới. Làn da trắng mịn. Mái tóc mượt mà, rủ qua eo. Ánh mắt Khánh Nhã dừng lại trên ngực.

Là thái tử, từ nhỏ đã được hoạn quan chăm sóc, nên việc để lộ thân thể cho người khác thấy vốn dĩ không có gì ngại ngùng. Thế nhưng, khi quần áo bị xe toạc, thân trần, trở thành vật cho người ngắm thưởng thì lại là chuyện khác.

Khánh Nhã khẽ vung vẩy mũi thương, nhằm ý bảo Lương Nhan bước theo. Đã chấp nhận trở thành nô lệ, phải phục tùng ỳ muốn chủ nhân, nên Lương Nhan, tự nãy giờ vẫn bất động, nhấc chân, bước theo hướng được chỉ. Khánh Nhã bươc theo sau.

Khánh Nhã vươn tay nắm chặt lấy ngay cùi chỏ. Lương Nhan vung tay lên thì đã bị đẩy mạnh, té xuống long sàn.

-Định quyến rũ ta sao?

Bị chế giễu, Lương Nhan ngồi bật dậy, trừng mắt nhìn kẻ vừa đẩy mình té ngã. Đôi mắt xanh, có lẽ vì mang nhiều oán hận, chợt sẫm lại.

-Ngươi không phải là nô lệ sao?

Lương Nhan cắn chặt môi đến tóe máu, rồi nhắm mắt lại.

"Vẫn chưa chịu khuất phục ư?"

Khánh Nhã bắt đầu thấy bối rối. Chỉ cần một lời, tất cả sẽ dừng lại ngay lập tức. Khánh Nhã vốn không nghĩ sẽ đối xử với hoàng tử của một nước như thế này.

*******

"Đã tính sai rồi. Không ngờ bắt ái đồng lại khiến Thánh Đế nổi giận như vậy"

Lương Nhan cắn môi.

Việc đó chỉ là vì muốn bảo chứng cho lời cam kết sẽ được thực hiện sau khi bản thân đã chết. Vốn dĩ đã chọn cho mình cái chết, nhưng thật không ngờ lại bị đối xử thế này.

"Không được để mất lòng tự trọng"

Lương Nhan thầm nghĩ. Nhưng nhìn từng mảnh quàn áo rơi xuống sàn, từng phân da thịt lộ ra trước mắt, Lương Nhan nhắm mắt lại. Tâm trạng đầy bi thương. Nhưng lúc ấy, mũi thương chuyển xuống nay cằm, nâng mặt cậu lên.

-Mở mắt ra. Không được tránh né. Ngươi phải mở mắt, để nhìn thật rõ.

Giọng điệu vẫn lạnh lùng không đổi.

Chính giọng nói này đã bảo ta không được chết. Đúng vậy, trước khi biết ái đồng bị bắt, đó là một âm thanh rất ấm áp.

"Vốn dĩ định dùng sinh mạng để đổi lấy hiệp ước liên minh, nhưng cuối cùng lại..."

"Bỏ chạy là điều không khó. Nếu không chỉ cần thả ái đồng thì Khánh Nhã sẽ không bị truy bức nữa. Thế nhưng, nếu làm vậy, tất cả những cố gắng từ trước đến nay sẽ thành tro bụi, cả sự kì vọng ở quê nhà. Phải tìm cách thuyết phục Khánh Nhã."

Những suy nghĩ đó đã khiến Lương Nhan không thể cất bước. Đã bao lần muốn bỏ chạy, nhưng ánh mắt trong đợi, tiếng hò reo của mọi người đã khiến cậu phải ép mình chịu trận.

Hai cánh tay bị nắm giơ lên cao hơn đầu, bị trói chặt vào đầu giường. Bị trói ở tư thế này, cho dù muốn bỏ chạy cũng không thể nào. Sức lực dần biến mất.

Đôi mắt vừa khép lại, ngay lập tức đã mở ra, nhìn thẳng vào Khánh Nhã đang quay lưng lại, dựng trương thương cạnh giường. Có lẽ vì cơn giận vẫn chưa nguôi nên cử động có chút bạo loạn. Khánh Nhã bây giờ, hoàn toàn khác với người rất khoan thai, phóng khoán đã gặp ở chợ, hay lúc trưa. Lòng bắt đầu hỗn loạn.

Thật sự rất yêu quý ái đồng mang tên Duệ Thanh.
Khánh Nhã đột nhiên quay lại. Đôi ánh mắt chạm nhau. Gương mặt Khánh Nhã chợt gợn lên một biểu cảm khó hiểu rồi nhanh chóng biến mất, trở lại vẻ lạnh lùng khi nãy.

Khánh Nhã ngồi xuống mép giường, vươn tay chạm vào ngực, rồi đột nhiên lại dùng ngón tay ấn sâu vào đầu ngực. Nhói đau. Cả người cứng lại. Lương Nhan quay lưng lại như muốn bỏ chạy. Khi ngón tay rời ra, cả người chợt thả lỏng. Khánh Nhã lại chuyển sang ngực bên kia, cũng ấn xuống không khoan nhượng.

Lương Nhan nghiến răng, cố gắng không phát ra bất kì tiếng gì.

Khi vừa được buông ra, ngực phập phồng dữ dội, hơi thở trở nên gấp vội.

Hành động cứ lập đi lập lại. Bàn tay bị trói nắm chặt lại, vùng vẫy. Cả người cứng lại, mồ hôi túa ra như tắm, tuy đã cố không phát ra tiếng nhưng không thể ngăn được hơi thở ngày càng hỗn loại.

Ngực đã đỏ lên, mỗi lần bị chạm vào lại đau nhói. Lương Nhan nín thở chịu đựng. Ánh mắt Khánh Nhã vẫn lạnh lùng quan sát.

Có lẽ do đã chán, bàn tay Khánh Nhã dần lướt trên người Lương Nhan. Thoát khỏi nỗi đau, Lương Nhan thở phào. Thế nhưng tay Khánh Nhã đã chuyển đi, nhưng hai đầu ngực đã trở nên rất mẫn cảm, đau i ỉ.

Bàn tay Khánh Nhã vẫn vuốt ve khắp thân Lương Nhan, ở cổ, vai, cánh tay, trở về hai đầu ngực, rồi lại xuống tới bụng. Lương Nhan khẽ run.

Khi đang chú ý phần bụng bị vuốt ve, chợt thấy hai đầu ngực nhói đau. Đôi môi Khánh Nhã đang đặt trên đó. Một luồn khí lạnh chạy dọc theo sống lưng.

Lương Nhan nhìn rõ từng cử động của chiếc lưỡi Khánh Nhã. Rất chậm. Không cách nào chống cự được nhưng thân cứ ngọ ngậy như muốn bỏ chạy. Khánh Nhã đè chặt Lương Nhan, vẫn tiếp tục đùa giỡn.

-Á...

Trong phút chốc không kiềm được. Lương Nhan bật ra một tiếng kêu, rồi lập tức cắn chặt môi. Rõ ràng là rất đau nhưng âm thanh vừa phát ra lại có chút ngọt ngào. Tiếng kêu đã tố cáo tất cả những cảm giác của Lương Nhan. Chính Lương Nhan cũng thể tin một âm thanh như vậy lại phát ra từ miệng mình.

Chiếc lưỡi vẫn không dừng lại, mà chuyển sang phía bên kia.

-Vẫn chưa đủ.

Vừa nghe, gương mặt Lương Nhan ửng đỏ vì ngượng. Nhưng Lương Nhan cảm giác bản thân đang dần thay đổi, hình như có chút kì vọng.

Ngượng ngùng và những cảm giác vừa mới xuất hiện khiến cho Lương Nhan, nếu có thể, muốn chết ngay lập tức. Bây giờ thì cậu đã hiểu những lời Khánh Nhã nói. Nhưng tất cả đã quá muộn, chính bảm thân đã nói sẽ làm tất cả. Và càng cố chịu đựng, lửa giận Khánh Nhã càng bốc cao, hành động lại càng mãnh liệt.

Khánh Nhã đặt tay lên bụng rồi hạ dần xuống phía dưới, chạm ngay vào thân Lương Nhan. Cả thân người nóng lên theo từng cử động của ngón tay. Lương Nhan nín thở, cố giữ thân mình không phản ứng lại. Nhưng Lương Nhan không cách nào chống lại được những khoái cảm đang dâng lên như cơn đại hồng thủy, quét sạch lý trí còn đang cố gắng chống chọi.

-Rất nhạy cảm.

Mặc dù rất muốn phản bác lại nhưng đó lại là sự thật, Lương Nhan chỉ có thể cắn răng chịu đựng. Cở thể cậu đã trở nên rất ngạy cảm, phản ứng với từng cử động của Khánh Nhã, càng cố chống chọi lại càng không thể ngăn những âm thanh ngọt ngào phát ra. Ánh mắt Lương Nhan long lanh, vừa tuyệt vọng, lại vừa như trong đợi.

-Aaaa.....

Một luồn điện chạy dọc sống lưng của Lương Nhan, truyền xuống thân hạ.

Cậu nghiến chặt răng nhưng đành bất lực. Ánh mắt Khánh Nhã long lên thích thú, khóe miệng nhoẻn một nụ cười. Chiếc lưỡi của Khánh Nhã cử động không theo bất kì một quy tắc nào. Nhưng chính điều đó lại khiến Lương Nhan không cách nào cưỡng lại những cảm xúc cứ thi nhau bộc phát, không thể kiềm nén. Khoan miệng ấm nóng. Bản thân Lương Nhan phản ứng mãnh liệt với từng cử động lên xuống của Khánh Nhã. Cậu chỉ ước chi mình có thể chết ngay lập tức.

Để xua tan những cảm xúc không tên ấy, Lương Nhan lại nghĩ về cố hương, về những người đang mòn mỏi ngóng đợi tin tức của mình, về trận chiến với Khiết Đan. Nhưng Khánh Nhã không cho phép điều đó. Bàn tay anh lại vuốt ve, tìm những chỗ thật nhạy cảm. Trong giờ phút này, không có Đột Huyết, không có Hoa Vương Triều, lại càng không có Khiết Đan, chỉ có dục vọng đang bùng cháy, chỉ có khát khao đang cần được thỏa mãn.

-Không...ngừng...lại...

Những lời được phát ra đã trở nên méo mó dị thường. Chút lý trí còn sót lại bảo phải tỉnh táo, không được buông xuôi theo cảm xúc. Nhưng tiếng nói ấy lại ngày càng nhỏ và thay vào đó là tiếng rên rất ngọt ngào.

Hơi thở Lương Nhan ngày càng gấp vội. Hai tay nắm chặt, vùng vẫy như muốn bứt tung tất cả, tìm chút tự do nhưng lại cấn vào dây trói, đau nhói. Nhưng nỗi đau đó đã nhanh chóng chìm trong khoái cảm. Lương Nhan cảm giác như nhiệt trong người đang tuôn ra. Nhưng bàn tay Khánh Nhã xiết chặt, không có lối thoát, cơn sóng nhiệt điên cuồng gào thét.

Lý trí đã hoàn toàn bị cuốn sạch, giờ chỉ còn lại tuyệt vọng, và những cảm giác điên cuồng theo mạch máu đến khắp châu thân. Lương Nhan nhắm mắt lại, một giọt lệ vương trên khóe mi.

-Không cho phép. Ngươi là nô lệ của ta. Mở mắt ra.

Giọng nói vẫn sắc lạnh. Lương Nhan mở mắt ra. Phía trên là cặp mắt lạnh lùng, nghiêm nghị.

Khánh Nhã mở dây trói. Lương Nhan vội giật hai tay lại. Cổ tay hằn rõ lằn đỏ. Nhưng Khánh Nhã đã nắm chặt hai cổ tay.
-Tay để ở đây.

Khánh Nhã đặt tay Lương Nhan, nắm hai chân. Lương Nhan vội lắc đầu.

-Không được nói không, ngươi là nô lệ. Nếu không, trả lại Duệ Thanh và rút lui.

Lương Nhan nhắm mắt lại, rồi lập tức mở ra, cắn răng, làm theo yêu cầu. Ngay lập tức, bàn tay Khánh Nhã lại di chuyển xuống phía dưới, chạm ngay vào chỗ mà Lương Nhan không bao giờ nghĩ tới.

-Ở đó...

Chưa kịp nói hết câu, ngón tay Khánh Nhã đã cố đi vào trong nhưng lại bị cự tuyệt.

-Không thể sao?

Vừa nói, Khánh Nhã vừa ngồi dậy, rời khỏi long sàn. Lương Nhan, tưởng đã xong, vừa định buông tay xuống thì đã bị ngăn lại.

-Chưa xong đâu.

Lương Nhan vừa nhìn theo bóng lưng với cặp mắt đầy oán hận, vừa giữ nguyên tư thế đợi Khánh Nhã quay lại.

Thoáng chốc, Khánh Nhã đã quay lại, tay cầm một vật gì đó. Bàn tay Khánh Nhã lại vuốt ve khắp người, nhẹ nhàng như đang nâng niu một cánh hoa mong manh.

-Làn da mịn màng, không một chút tì vết, ở đây cũng vậy.

Thân người khẽ run lên như đáp lại lời Khánh Nhã.

Dù cố gắng kìm nén nhưng những tiếng rên vẫn liên tục phát ra, cả hơi thở cũng trở nên hỗn loạn.

-Sắc giọng cũng rất gợi tình.

Tay Khánh Nhã nhẹ nhàng vuốt má, mân mê bở môi.

-Không cách nào dừng lại được.

Vừa dứt lời, bàn tay lại đặt xuống thân hạ. Ngón tay, lần này đã được bao phủ bởi một lớp gì, dần dần tiến sâu vào trong, ngọ ngoạy. Thân Lương Nhan bật lên, thở một cách khó nhọc.

-Vô ích thôi, cơ thể đã phản bội khanh rồi.

Vừa nói, ngón tay Khánh Nhã lại cử động mãnh liệt hơn.

Lời nói, ánh mắt Khánh Nhã như mồi lửa, đốt sạch những cố gắng kiềm chế của Lương Nhan từ nãy giờ.

-A...á...

Ngón tay lại tăng lên, bên trong đang dần rộng mở. Lương Nhan đã không cách nào kìm nén được chính mình. Khoái cảm dâng cao. Ngón tay chỉ cử động nhẹ đã khiến đầu óc cậu trắng xóa. Hơi thở đứt quảng.

Đột nhiên những ngón tay lại đi ra, một vật khác rất nóng đang tiếng sát vào. Lương Nhan rụt người lại như muốn chạy trốn. Tay đã không còn sức giữ đầu gối. Hai chân rơi xuống. Hai tay cố đẩy Khánh Nhã ra. Nhưng không cách nào được, Khánh Nhã cú từ từ nhưng mạnh mẽ tiến vào.

-Áaaaaa...

Lương Nhan hét lớn, thân người cứng lại, hai mắt mở to, ngừng thở. Hai hàm răng va vào nhau lập cập. Da trắng bệch, không còn chút sắc máu, thân nhiệt cũng hạ nhanh, không còn chút sức lực nào.

-Mau thả lỏng người, hít thở sâu...

Thấy vậy, Khánh Nhã hốt hoảng vội lay người Lương Nhan nhưng không có một chút phản ứng nào. Anh vội kéo cậu ngồi dậy. Đột nhiên thay đổi góc độ, Lương Nhan rùng mình, ý thức cũng hồi phục. Cậu ho sặc sụa. Khánh Nhã ôm chặt lấy thân hình đang run bần bật. Nhiệt từ người anh truyền sang, làn da Lương Nhan dần ấm lại.

Nỗi đau dần vơi nhẹ, thay vào đó là lạc cảm. Bàn tay Khánh Nhã xoa nhẹ lưng. Lương Nhan vừa nhích người, cố rời khỏi Khánh Nhã thì một khoái cảm khác liền xuất hiện.

-...a

Khánh Nhã, sau khi quan sát Lương Nhan thật rõ, nhẹ nhàng cử động.

-Aaa...

Tiếng kêu vừa phát ra thật sự rất tha thiết. Lương Nhan không biết bản thân mình đã biến đổi thế nào nữa. Giờ đây chỉ còn biết phó mặc cho cảm xúc và bàn tay Khánh Nhã đang nhẹ nhàng vuốt dọc lưng rồi giữ chặt phía dưới. Cử động Khánh Nhã mỗi lúc càng nhanh, chính bản thân Lương Nhan cũng phối hợp theo đó. Lý trí đã hoàn toàn thảm bại.

-A...

Đôi môi Khánh Nhã tiến đến gần khiến tiếng rên vừa bật ra đã bị chặn lại. Lương Nhan không chống cự mà đáp lại nụ hôn một cách nồng nhiệt. Tất cả đã bị cuốn trôi theo từng cơn lạc cảm nối tiếp, nối tiếp sinh ra. Ánh mắt hai người đã không còn những oán hận, nghi ngờ.

-Á...

Một luồn điện chạy dọc theo người Lương Nhan. Mọi sức lực trong phút chốc tiêu biến. Lương Nhan đổ ập lên người Khánh Nhã. Anh dịu dàng ôm lấy thân hình đã trở nên rất yếu đuối đó. Chính bản thân Khánh Nhã cũng không kìm nén được. Lương Nhan cảm giác có một cái gì đó đang lan tỏa trong mình.

Căn phòng chợt trở nên tĩnh lặng, chỉ còn những tiếng thở có chút gấp vội. Khánh Nhã vòng tay ôm Lương Nhan, vuốt nhẹ mái tóc mượt mà rồi đặt lên đó một nụ hôn.

Lương Nhan, dù biết còn rất nhiều chuyện phải suy tính, nhưng cả người như đang được bao bọc trong một đám mây ngũ sắc ấm áp, không cách nào suy nghĩ chuyện nào khác được. Mồ hôi túa ra, ướt đẫm, tóc bết chặc vào thân. Hơi thở dần dần dịu lại.

-Đã tỉnh chưa?

Tiếng của Khánh Nhã vang lên. Nhưng Lương Nhan không cách nào đáp lại được. Khi lí trí trở lại, Lương Nhan không cách nào đối diện được với mình, với Khánh Nhã.

Thậm chí, Lương Nhan cũng không dám nhìn bản thân mình bây giờ, nằm trong lòng Khánh Nhã, yếu đuối. Bản thân Khánh Nhã vẫn còn trong mình. Lương Nhan vẫn cảm giác rất rõ điều đó.

-Trẫm muốn ngồi dậy.

Nghe vậy, Lương Nhan cố nhỏm dậy nhưng hai chân không còn sức, không cách nào ngồi dậy được.

Thấy vậy, Khánh Nhã bật cười.

-Đừng phí sức.

Khánh Nhã vừa dứt lời, Lương Nhan thấy đất trời đảo lộn, Cậu nằm trên lớp nệm êm ái. Phía trên là gương mặt Khánh Nhã vừa khó hiểu, lại vừa thỏa mãn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau