GIÁ NHƯ...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Giá như... - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Quỳ xuống

Edit: V.O

"Đừng!" Mộ Thiên Tinh hoảng hốt, vội vàng kêu to.

Theo bản năng, cô không muốn để cho Tương Quý Thần thấy dáng vẻ mình chật vật như vậy, càng không muốn cho anh biết mình mắc phải bệnh nan y!

Tương Quý Thần nhíu mắt sâu lại, giận dữ hét: "Rốt cuộc là thứ gì!"

Đang muốn kéo cô ra xem, chuông điện thoại vang lên, đó là nhạc chuông anh đặt riêng cho Mộ Kiều Kiều.

Tương Quý Thần thu tay vươn ra lại, nhíu mày khó chịu nhìn thoáng qua Mộ Thiên Tinh, xoay người bắt điện thoại: "Kiều Kiều..."

Mộ Thiên Tinh vội vàng đứng dậy, nhanh chóng gạt cái đệm trên ghế sa lon, hốt hoảng sửa sang lại quần áo, khó khăn chạy đến ban công.

Đợi cô ném cái nệm dính máu vào trong máy giặt rồi đi ra, vừa lúc thấy Tương Quý Thần đóng cửa rời đi.

Nhìn bóng lưng rời đi lạnh lùng, cô thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng một giây kế tiếp, tim truyền đến một trận đau nhói mơ hồ, cổ họng nghẹn ngào.

Trong lòng của anh, mãi vẫn chỉ có Mộ Kiều Kiều.

Như vậy cũng tốt, đợi cô sau khi chết, anh cũng sẽ không buồn vì cô!

Mấy ngày sau, Mộ Thiên Tinh đến bệnh viện khám thai.

Cô tính sớm thu dọn đồ đạc rời đi Tương Quý Thần, chuyện cô mang thai, cho dù thế nào cũng không thể bị anh phát hiện.

Lúc siêu âm, bác sĩ khoa phụ sản dịu dàng nói cho cô biết: "Mộ tiểu thư, phôi thai rất khỏe mạnh, chẳng qua là thân thể cô có chút yếu, phải gia tăng dinh dưỡng."

Mộ Thiên Tinh còn vui hơn việc nghe thấy bệnh nan y của mình được chữa khỏi, không nhịn được giơ tay đặt lên bụng, khuôn mặt dịu dàng: "Được! Vì con, dieendaanleequuydoon – V.O, tôi không ăn được cũng phải ăn!"Đi ra khỏi phòng siêu âm, Mộ Thiên Tinh đụng thẳng vào Mộ Kiều Kiều vênh váo đi tới.

Mộ Thiên Tinh ngẩn ra, vô thức nhét giấy siêu âm vào trong túi.

"Lấy ra!" Hiển nhiên Mộ Kiều Kiều đến có chuẩn bị, tiến lên giật lấy tờ giấy đó.

"Mộ Kiều Kiều! Trả lại cho tôi!" Mộ Thiên Tinh tức giận, vươn tay gạt.

Mộ Kiều Kiều nhìn lướt qua tờ giấy, gương mặt âm chí cười lạnh: "Ơ! Quả nhiên mang thai!"

Một giây kế tiếp, cô ta hung hăng ném tờ giấy lên mặt Mộ Thiên Tinh: "Tiện nhân! Hại chết con tôi, còn có mặt mũi mang thai! Cô lập tức giết đi, nếu không tôi nói cho Quý Thần! Nếu anh ấy biết cô mang thai con anh ấy...ha ha, Mộ Thiên Tinh, hậu quả ba cô gánh nổi không?"

Thấy Mộ Kiều Kiều cười âm hiểm, lòng Mộ Thiên Tinh căng thẳng, vội vàng nhặt giấy siêu âm dưới đất lên: “Mộ Kiều Kiều, ngày đó hoàn toàn không phải tôi đẩy cô! Cô mất con, không liên quan gì đến tôi!"

Nói xong, xoay người muốn rời khỏi.

Giọng Mộ Kiều Kiều uy hiếp từ phía sau lạnh lùng truyền đến: "Nếu không làm, vậy tôi đi nói với Quý Thần là được! Xem anh ấy tin cô hay là che chở tôi!"Sắc mặt Mộ Thiên Tinh trắng bệch, vội xoay người sang giữ cánh tay cô ta lại.

Con, cô nhất định phải giữ lại!

Nhưng nếu Mộ Kiều Kiều nói với Quý Thần, anh nhất định sẽ bắt cô phá thai.

"Kiều Kiều, nể mặt chúng ta là chị em, cô hãy bỏ qua cho đứa bé trong bụng tôi đi!" Trong đôi mắt trong suốt của Mộ Thiên Tinh chỉ có cầu xin, dẫn đến y tá đi ngang qua chung quanh tò mò nhìn.

Mộ Kiều Kiều cắn răng, đẩy cô ra, kiêu ngạo vòng tay: "Được! Chỉ cần cô quỳ xuống cầu xin tôi, tôi sẽ không nói với Quý Thần!"

Mộ Thiên Tinh thấy càng ngày càng nhiều người vây xem, tay nắm chặt giấy siêu âm: "Mộ Kiều Kiều, nhiều người nhìn như vậy, nói chuyện cần phải giữ lời!"

Mộ Kiều Kiều âm độc cong khóe miệng, vươn ba ngón tay chỉ lên trời: "Mộ Kiều Kiều tôi xin thề trước mặt nhiều người, chỉ cần bây giờ cô quỳ xuống nói xin lỗi tôi, tôi sẽ không nói với Tương Quý Thần chuyện cô mang thai!"

Vừa dứt lời, chỉ nghe "phịch" một tiếng, Mộ Thiên Tinh quỳ xuống không chút do dự.

Mộ Thiên Tinh nhìn giày cao gót màu đỏ của Mộ Kiều Kiều, nhắm mắt lại lớn tiếng nói: "Thật xin lỗi Kiều Kiều, là tôi không tốt, phá hư tình cảm của cô và Tương Quý Thần, hại cô mất con. Xin cô rộng lượng tha thứ cho tôi đi!"

Người chung quanh lập tức thổn thức, thì ra người phụ nữ trông đáng thương này là một tiểu tam!

Mộ Kiều Kiều đắc ý hừ một tiếng: "Mộ Thiên Tinh, tôi không động đến con của cô, nếu cô không giữ được cũng đừng trách tôi!"

Thấy chung quanh có người lấy điện thoại ra chụp hình, Mộ Kiều Kiều che mặt, vội vã rời đi.

Mộ Thiên Tinh thở phào nhẹ nhõm, chán nản ngồi dưới đất, mặc cho ánh mắt không tốt của những người xa lạ kia nhìn cô.

Không sao, chỉ cần có thể giữ được đứa bé trong bụng, kêu cô làm cái gì cô cũng chịu.

Chương 7: Không phải là độc

Edit: V.O

Mộ Thiên Tinh trở lại biệt thự, nhanh chóng dọn dẹp hành lý của mình.

Trừ mấy bộ quần áo và hộ chiếu, cô thật không mang gì cả.

Tất cả đồ có liên quan đến Tương Quý Thần, đã bị cô khóa vào trong ngăn kéo, không có can đảm mở ra nữa.

Xách va li muốn rời khỏi, lầu dưới truyền đến tiếng mở cửa.

Cô ngẩn ra, không khỏi có chút vui mừng, vội đi xuống lầu.

Tương Quý Thần kéo tay Mộ Kiều Kiều đi vào, nhàn nhạt ngước mắt nhìn cô: "Kiều Kiều đẻ non vì cô, cô ấy nói muốn ăn món cô làm, còn không mau đi làm!"

Lúc Mộ Thiên Tinh nhìn thấy bọn họ kéo tay thì niềm vui mới vừa rồi bị quét sạch trong nháy mắt.

"Thần, để cho chị dạy em làm được không! Sao em lại để chị làm cơm cho em." Mộ Kiều Kiều lắc tay Tương Quý Thần làm nũng.

Tương Quý Thần cưng chìu sờ sờ đầu cô ta: "Bây giờ em phải nghỉ ngơi nhiều! Là cô ta hại em như vậy, cô ta phục vụ em là nên!"

Ha ha.

Lòng Mộ Thiên Tinh, giống như bị vặn vào trong bánh răng, cô cố gắng chống khóe miệng cười: "Tôi làm."

Nói xong, đi thẳng vào phòng bếp.

Quý Thần, có thể sau này sẽ không còn cơ hội nấu cơm cho anh nữa, bữa ăn này, coi như là một bữa ly biệt!

Nhìn người phụ nữ ngoan ngoãn thuận theo, Tương Quý Thần hơi híp mắt sâu, vẻ âm u lướt qua đáy mắt.
Quen cô nhanh mồm nhanh miệng chống đối, dieendaanleequuydoon – V.O, đột nhiên thấy cô thuận theo như vậy, anh lại hơi căm tức.

Trong tủ lạnh, vĩnh viễn chuẩn bị món Tương Quý Thần thích ăn, Mộ Thiên Tinh quen cửa quen nẻo, rất nhanh làm mấy món ăn bưng lên bàn.

Món cuối cùng là canh lòng gà bạch quả, là canh lòng anh đã từng thích nhất, cũng là món cô sở trường nhất.

Nhìn nước canh nồng mà không ngấy, từng giọt nước mắt Mộ Thiên Tinh lọt vào trong nồi canh.

Quý Thần, dạ dày anh không tốt, hi vọng sau này cô ấy có thể thường xuyên hầm canh cho anh.

Lúc Mộ Thiên Tinh muốn bưng canh đi ra ngoài, trong bụng cuồn cuộn, hoàn toàn không chịu sự khống chế của cô, một dòng ngai ngái tràn đầy cổ họng: cô "phụt" một hớp, một ngụm máu tươi vọt thẳng vào trong canh gà.

Canh màu vàng nhạt thơm nồng nàng, trong nháy mắt có thêm màu đỏ chói mắt, lan ra từng chút một.

"Mộ Thiên Tinh, cô làm gì thế!" Sau lưng, chợt một tiếng lạnh lùng vang lên.

Tiếng giày cao gót của Mộ Kiều Kiều "cộp cộp cộp" truyền tới.
Mộ Thiên Tinh cứng đờ, vội vàng lấy cái muỗng bên cạnh, hốt hoảng khuấy canh gà.

"Cô bỏ cái gì vào trong canh?" Mộ Kiều Kiều tay mắt lanh lẹ, kéo cổ tay Mộ Thiên Tinh, đẩy cô sang một bên.

Thấy trên mặt canh có một đám màu đỏ trôi nổi, Mộ Kiều Kiều trợn to hai mắt kêu to lên: "Thần! Nhanh tới đây! Chị muốn hạ độc độc chết em!"

Mộ Thiên Tinh bị cô ta đẩy ngã ngồi xuống đất, không kịp đứng dậy, hốt hoảng lau khóe miệng, sợ bị bọn họ nhìn ra cái gì.

Cô đang muốn đứng lên, Tương Quý Thần chạy vào, ôm Mộ Kiều Kiều vào lòng: "Em không sao chứ?"

"Quý Thần anh xem, chị bỏ thứ gì đó vào trong canh gà này! Nhất định là muốn độc chết em!" Mộ Kiều Kiều chỉ vào nồi canh gà, dáng vẻ kinh sợ.

"Tôi không!" Mộ Thiên Tinh giùng giằng đứng dậy.

Còn chưa đứng vững, Tương Quý Thần cắn răng đi tới hai bước, nhấc chân đá mạnh lên vai cô: "Người phụ nữ ác độc, không biết hối cải!"

Mộ Thiên Tinh bất ngờ không đề phòng bị anh đá một phát, thân thể vốn yếu ớt lảo đảo lui về sau mấy bước, ngã mạnh xuống đất.

Bả vai thật giống như bị gãy lìa, đau đến trên trán cô đột nhiên toát ra một tầng mồ hôi lạnh.

Mộ Kiều Kiều âm thầm cong cong môi, mắt đầy âm độc, lại lau nước mắt khóc ròng nói: "Chị, chị hại chết con của em và Thần, em lại không trách chị, chị không muốn nấu cơm cho em thì cứ nói, tại sao phải hạ độc em... Thần cũng ăn mà!"

"Tôi không làm gì cả!" Mộ Thiên Tinh nhịn đau, mắt yên lặng nhìn về phía Tương Quý Thần: "Quý Thần, canh gà này là món anh thích nhất, sao tôi lại hại anh!"

"Im miệng!" Tương Quý Thần giận dữ mắng một tiếng, chuyển mắt nhìn nồi canh gà: "Cô đã nói cô không hạ độc, vậy cô tới đây, uống cạn canh gà này trước mặt Kiều Kiều!"

Mộ Thiên Tinh ngẩn ra, nước mắt đột nhiên chảy xuống: "Quý Thần, tôi thật sự không hạ độc...đó không phải là độc..."

Chương 8: Người anh yêu vẫn là cô

Edit: V.O

"Uống cạn!" Tương Quý Thần không kiên nhẫn, lạnh lùng quát!

Đôi mắt hung ác tràn đầy sát khí!

Cả người Mộ Thiên Tinh chấn động, khóe miệng cong lên thành một độ cong buồn bã: "Tôi uống!"

Vai bên trái đau đến nâng tay lên không nổi, cô một tay khó khăn chống đứng người dậy, đi tới trước nồi canh gà, cầm cái muỗng lên múc hết một ít màu đỏ vẫn chưa hoàn toàn tản ra vào trong chén.

Bưng chén lên, cô khẽ cười nhìn về phía Tương Quý Thần với vẻ mặt giận dữ: "Quý Thần, cho dù đây là chén độc, chỉ cần anh kêu em uống, em tuyệt không do dự!"

Nói xong, cô cầm cái muỗng lên, từng muỗng từng muỗng, ưu nhã ung dung uống món canh gà hòa máu.

Gà hầm có mùi tanh, ăn vào trong miệng khổ đến trong lòng, Mộ Thiên Tinh lại giống như đang hưởng thụ mỹ vị, uống từng hớp một.

Tương Quý Thần híp mắt nhìn từng hành động của cô, không khỏi căm tức, tay siết thành quả đấm.

Tại sao, tại sao thấy dáng vẻ cô nhượng bộ nghe lời, anh lại rất không thoải mái?

Mộ Kiều Kiều thấy ánh mắt người đàn ông nhìn mặt Mộ Thiên Tinh, giận đến cắn răng nghiến lợi.

Quý Thần, có phải không đành lòng Mộ Thiên Tinh rồi không?

Nhìn Mộ Thiên Tinh rất nhanh uống hết chén canh kia, Tương Quý Thần cắn răng, nắm tay dẫn Mộ Kiều Kiều đi: "Ngán! Đi, chúng ta đi ra ngoài ăn!"

Nghe tiếng động cơ xe hơi bên ngoài truyền tới, nước mắt Mộ Thiên Tinh giống như chuỗi hạt đứt đoạn, rơi ào ào vào trong chén.Sau khi Tương Quý Thần đi, Mộ Thiên Tinh tốn hai tiếng hầm một phần canh dưỡng dạ dày cho Tưởng Quý Thần lần nữa.

"Hầm canh một lần cuối cùng cho anh, Quý Thần, hi vọng anh vẫn giống như trước, mỗi lần đều ăn sạch sẽ." Mộ Thiên Tinh để lại một tờ giấy, đi ra khỏi phòng bếp.

Đang muốn đi lên lầu cầm va li đi, Tương Quý Thần trở về, mang về một thân mùi rượu.

Thấy dáng vẻ anh đi lắc la lắc lư, Mộ Thiên Tinh vội vàng tiến lên đỡ anh: "Quý Thần, dạ dày anh không tốt, sao còn uống rượu?"

"Cút! Ông đây không cần cô quan tâm!" Tương Quý Thần dùng sức đẩy cô ra, phiền não kéo kéo cà vạt, dieendaanleequuydoon - V.O, nằm xuống ghế sa lon.

Nhìn dáng vẻ anh mệt mỏi, Mộ Thiên Tinh đi phòng bếp múc canh qua đặt ở trên khay trà cho anh.

Nhìn người đàn ông ngủ mơ màng, đột nhiên Mộ Thiên Tinh sinh lòng luyến tiếc.

Người đàn ông cô hao phí cả thanh xuân, yêu mười mấy năm, kêu cô bỏ thế nào được, bỏ thế nào được!Ngồi xuống bên cạnh anh, Mộ Thiên Tinh vươn tay phủ lên gương mặt tuấn tú lạnh lùng của Tương Quý Thần, ngón tay nhẹ nhàng vuốt nhẹ lên mặt anh.

Tim, giống như bị người chiếm lấy, co rút đau đớn.

Nước mắt, im lặng chảy xuống mặt.

"Quý Thần, em không bỏ được anh. . .thật không bỏ được!" Mộ Thiên Tinh khổ sở nghẹn ngào: "Quý Thần, anh thật một chút cũng không nhớ ra sao? Người anh yêu là em, người em yêu là anh, vẫn luôn là như vậy. . .anh đã nói chúng ta ba đời ba kiếp cũng cùng nhau, tại sao một trận tai nạn, khiến anh quên tất cả. . ."

Bỗng dưng Tương Quý Thần mở mắt, con ngươi đỏ ngầu hận thù nhìn cô, chợt giơ tay lên nắm   cổ tay cô: "Mộ Thiên Tinh, cô thật ghê tởm!"

Mộ Thiên Tinh ngẩn ra, tim nhảy dựng lên, dùng sức rút tay mình về: "Anh, anh không ngủ."

Tương Quý Thần khinh thường hừ lạnh, đẩy cô ra, ngồi dậy, giọng nói lạnh nhạt: "Cô đừng cố gắng lừa tôi nữa! Đừng cho là tôi từng bị tai nạn mất trí nhớ, không biết những chuyện đã xảy ra trước kia!"

Mộ Thiên Tinh cắn cắn môi, hạ quyết tâm: "Anh biết, nhưng đều không phải là thật! Anh bị Mộ Kiều Kiều lừa!"

"Câm miệng!" Tương Quý Thần lạnh lùng ngắt lời cô, giơ tay lên tức giận bóp chặt cổ cô, cắn răng lạnh lùng nói: "Cho dù trước kia người tôi yêu là cô, nhưng cô thật sự yêu tôi sao? Nếu cô yêu tôi, sao lúc tôi sắp chết lại không muốn hiến thận cho tôi? Hửm?"

Mộ Thiên Tinh bị anh bóp đến sắp hít thở không thông, nhưng vẫn không giãy giụa, khó khăn nói: "Em không biết, em thật sự không biết. Sau tai nạn em cũng hôn mê. . .nếu như em biết, em nhất định sẽ hiến thận cho anh! Đừng nói thận, anh muốn tim em em cũng sẽ cho anh. . .Quý Thần, Mộ Kiều Kiều đang nói dối, anh không thể tin cô ta!"

Người đàn ông cười lạnh: "Dĩ nhiên tôi không thể tin cô ấy hoàn toàn, nhưng tôi tin chính mình! Mặc dù tôi quên mất một ít chuyện, nhưng trong nhật ký của tôi vốn ghi lại rõ ràng, người tôi yêu vẫn là Kiều Kiều, mà không phải là cô!"

Chợt Mộ Thiên Tinh trợn to mắt: "Không thể nào!"

Chương 9: Phá thai

Edit: V.O

"Đương nhiên cô không muốn tin! Nhưng những dấu vết kia, chắc chắn sẽ không dối!" Khóe môi Tương Quý Thần nhếch lên nụ cười khát máu, dùng sức đẩy cô ra.

Lưng Mộ Thiên Tinh đụng mạnh lên khay trà, đau đến nửa ngày cô cũng không thể nhúc nhích, mồ hôi lạnh toát ra trên trán.

Cuốn nhật ký Tưởng Quý Thần nói, cô biết.

Cuối nhật ký đó, là sau khi bọn họ ở cùng nhau, cô mua để ghi lại tình cảm của bọn họ.

Nhưng sau khi bị anh thấy, anh giễu cợt cô viết chữ xấu, nên cầm nó đi, ôm đồm việc ghi lại chuyện tình cảm.

Sau này cô mới biết, anh cũng không thật sự chê chữ cô xấu, mà là không nỡ để cô khổ cực viết nhật ký.

Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần có thể làm giúp cô, anh chưa bao giờ để cô làm.

Nhưng một người đàn ông cưng chìu cô tận xương như vậy lại hoàn toàn quên mất quá khứ của bọn họ. . .không chỉ không tin cô, còn chắc chắc cô là một người phụ nữ tâm cơ ác độc.

"Quý Thần, có thể cho em xem nhật ký một chút được không. . ."

Mộ Thiên Tinh mới vừa mở miệng, bụng lại truyền đến một trận quặn đau, một dòng nước ấm tràn ra phía dưới.

Thấy Tương Quý Thần tức giận xoay người rời đi, Mộ Thiên Tinh dùng hết sức hô: "Quý Thần, cứu em. . .cứu em. . ."

Tương Quý Thần hơi nhíu mày kiếm, không kiên nhẫn xoay người: "Mộ Thiên Tinh, con mẹ cô. . ."

Lúc thấy dòng máu tươi uốn lượn chảy ra ngoài phía dưới cô thì người đàn ông còn chưa nói hết lời chợt dừng lại, bỗng dưng trong đầu thoáng qua mấy hình ảnh hỗn loạn: Anh đang lái xe, xe bị đụng, anh và cô bên cạnh đều bị hất ra ngoài. . .

Máu tươi đầy trời!

"Tinh Nhi!" Tương Quý Thần vội thốt lên, thất kinh chạy tới ôm lấy Mộ Thiên Tinh, sải bước chạy ra ngoài.

Mặc dù Mộ Thiên Tinh đã đau đến cả người đổ mồ hôi lạnh, nhưng cảm thấy người đàn ông lo lắng cho mình thì không khỏi vui vẻ trong lòng.Hai tay cô ôm thật chặt cổ anh, dieendaanleequuydoon - V.O, cười suy yếu nhìn anh: "Quý Thần, anh nhớ ra rồi sao. . ."

Mấy năm, lần đầu tiên sau khi anh mất trí nhớ gọi cô là "Tinh Nhi".

Tưởng Quý Thần nhét Mộ Thiên Tinh vào trong xe, chạy nhanh đến bệnh viện.

. . .

"Tương tiên sinh, vợ anh có triệu chứng sinh non, mặc dù lần này không sao, nhưng sau này nhất định phải chú ý."

"Anh nói cô ta mang thai?" Tương Quý Thần nghe thấy lời của bác sĩ, ngạc nhiên hỏi.

"Đúng! Anh vẫn chưa biết à?"

Trong nháy mắt Tương Quý Thần siết chặt quả đấm, mắt đầy tức giận.

Người phụ nữ chết tiệt kia, lại dám giấu anh mang thai!Không phải là muốn ly hôn sao? Đây là ý gì?

Trong phòng bệnh, khi Mộ Thiên Tinh tỉnh lại, thấy được Lục Tử Hào trông chừng bên cạnh.

Cô đang muốn mở miệng, Lục Tử Hào nhíu mày vẻ trách và không đành lòng: "Thiên Tinh, anh đang muốn đi tìm em, không nghĩ tới em lại vào! Em nói cho anh biết, có phải em bị ung thư não không!"

Mộ Thiên Tinh chấn động, vội vàng chống người ngồi dậy: "Anh họ, anh, anh nghe ai nói?"

Lục Tử Hào vô cùng đau đớn nói: "Có phải em điên rồi không? Vì sinh con cho Tương Quý Thần mà cả mạng cũng không cần sao? Em nhanh đi phá thai, đi chữa với anh!"

Mộ Thiên Tinh vội vàng kéo cánh tay anh: "Đừng anh! Xin anh, xin anh đừng nói cho người khác chuyện em bị bệnh. . .càng không nên để cho Tương Quý Thần biết!"

Nhìn đôi mắt cầu xin của người phụ nữ gầy yếu đến không chịu nổi một kích này, Lục Tử Hào thở dài: "Anh giúp em giấu, nhưng em nhất định phải đi chữa với anh!"

Mộ Thiên Tinh gật đầu như giã tỏi: "Ừm ừm! Em đồng ý! Em lập tức làm thủ tục ly hôn với Tương Quý Thần, làm xong sẽ đi chữa bệnh!"

"Được! Anh chờ em!"

Lục Tử Hào vừa rời đi không lâu, cửa phòng bệnh bị người đá văng ra "ầm" một tiếng.

"Mộ Thiên Tinh!" Tương Quý Thần nổi giận đùng đùng vọt vào: "Tiện nhân! Dám giấu tôi mang thai!"

Người đàn ông bước bước lớn xông tới, nắm lấy cổ áo Mộ Thiên Tinh, mắt đầy tia máu nhìn chằm chằm cô: "Đi! Đi phá nghiệt chủng này!"

Cả người Tương Quý Thần sát khí, giọng nói không thể nghi ngờ, mắt đầy lạnh lẽo cắn nuốt Mộ Thiên Tinh trong nháy mắt.

Cả người Mộ Thiên Tinh chấn động, liều mạng lắc đầu: "Đừng! Đừng phá!"

"Cô hại chết con của tôi và Kiều Kiều, cô cảm thấy tôi sẽ để cô sinh con của tôi? Hửm?" người đàn ông tăng thêm lực tay, dường như một giây kế tiếp sẽ bóp chết cô.

Chương 10: Quý Thần, tạm biệt!

Edit: V.O

Mặc dù Mộ Thiên Tinh không thở được, nhưng hai tay vẫn che bụng thật chặt, khó khăn cầu xin: "Quý Thần, tôi không hại Mộ Kiều Kiều...tôi dùng đứa bé trong bụng thề, tôi không..."

Mặt cô nén đến đỏ bừng, môi tím bầm.

Y tá bên cạnh đã sớm bị dọa sợ đến không có ba hồn bảy phách, quát to: "Có ai không", rồi chạy ra ngoài.

Tiếng đóng cửa khiến Tương Quý Thần tìm lại một chút lý trí, anh dần dần buông tay ra: "Có hay không cũng không quan trọng! Người phụ nữ tâm cơ ác độc miệng đầy lời nói dối như cô, hoàn toàn không xứng mang thai, càng không xứng sinh con cho Tương Quý Thần tôi!"

Anh cắn răng nghiến lợi, mắt đầy lạnh lùng và ghét bỏ.

Mộ Thiên Tinh mở to miệng thở hổn hển hai cái: "Cho dù thế nào, anh cũng không thể tước đoạt quyền sinh con của tôi!"

"Vậy sao!" Tương Quý Thần cười lạnh, lập tức lấy điện thoại ra gọi điện: "Cho vài người tới, sắp xếp sinh non cho Mộ Thiên Tinh! Ngay lập tức!"

Giọng anh lạnh băng không có nhiệt độ, kiên quyết không thể nghi ngờ.

Lúc này Mộ Thiên Tinh mới luống cuống, lăn một vòng xuống giường, ôm lấy cánh tay anh: "Quý Thần, hổ dữ không ăn thịt con, cầu xin anh, cầu xin anh để tôi sinh đứa bé này...anh yên tâm, tôi sẽ không dùng đứa bé này uy hiếp anh, tôi lập tức ly hôn với anh, dẫn con vĩnh viễn rời xa anh, cũng không gặp lại anh!"

Lòng đau như cắt, Mộ Thiên Tinh không biết mình nói ra những lời này như thế nào...nước mắt tùy ý chảy xuôi trên mặt, cô thật không đành lòng, cũng thật sợ hãi.

Sợ ngay cả niệm tưởng cuối cùng này, anh cũng không cho cô.

Thấy nước mắt trên mặt cô, Tương Quý Thần không khỏi cảm thấy tim đập nhanh, đột nhiên có cảm giác lửa giận hừng hực mới vừa rồi bị dập tắt trong nháy mắt.

Mộ Thiên Tinh thấy anh không phản ứng, vội tiếp tục cầu xin anh: "Quý Thần, anh biết, tôi không có chỗ nương tựa, người trong nhà cũng không thích tôi...bên nhà chồng cũng đều chướng mắt tôi...đã từng chỉ có anh tốt với tôi, nhưng hôm nay anh cũng không tin tôi, cầu xin anh, cầu xin anh cho tôi một đứa bé, để sau khi tôi rời khỏi anh, có một người bầu bạn...anh có thể định ra hợp đồng ly hôn lần nữa, viết rõ, cho dù tương lai tôi và con xảy ra chuyện gì cũng không liên quan gì đến anh...Quý Thần, xin anh...chỉ cần anh giữ con lại, ngày mai chúng ta sẽ đến cục dân chính ly hôn, dieendaanleequuydoon - V.O, làm xong tôi sẽ rời khỏi tầm mắt anh! Vĩnh viễn không xuất hiện nữa!"

Mộ Thiên Tinh càng nói càng nghẹn ngào, đau lòng hít thở.

Mỗi một câu, mỗi một từ, đều giống như khoét tim cô!
Nhưng mỗi một câu nói, đều là tiếng lòng của cô.

Cô không thể tiếp tục dây dưa với anh nữa, nhưng vậy cô sẽ càng không nỡ rời đi.

Mộ Thiên Tinh nói xong lời này, thân thể vô lực xụi xuống, cuối cùng ngồi dưới sàn nhà ôm chặt lấy chân Tương Quý Thần, lẩm bẩm: "Xin anh..."

Mấy bác sĩ ào ào đi vào: "Tương tiên sinh, đây là..."

Tương Quý Thần nhíu mày nhìn người phụ nữ ôm chân mình không buông tay, quả đấm rất nhanh buông ra, nhắm hai mắt lại: "Được! Giữ đứa bé lại, ngày mai đến cục dân chính!"

Nói xong, đá văng Mộ Thiên Tinh ra, xoay người sải bước rời đi.

Mộ Thiên Tinh thở dài nhẹ nhõm, ngồi co quắp dưới đất một lúc lâu không có động tĩnh.

Chỉ có nước mắt, lặng lẽ lăn xuống.

Không biết qua bao lâu, khuôn mặt tái nhợt của cô cũng từ từ hiện lên độ cong thê tuyệt.
Quý Thần, cám ơn anh. . .có thể để cho con của chúng ta, theo tôi đoạn đường cuối cùng.

Đêm, tòa nhà nhà họ Tưởng.

Tương Quý Thần ngọc thụ lâm phong đứng trước cửa sổ, nhìn đèn đuốc của hàng vạn ngôi nhà trong thành phố, phiền não nhíu nhíu mày.

Anh không hiểu, rõ ràng mình cực kỳ ghét Mộ Thiên Tinh, ghét tới cực điểm, thậm chí hận tới cực điểm. . .anh biết rất rõ, Mộ Thiên Tinh là một người phụ nữ tâm cơ sâu nặng, sau này tỷ lệ dùng con dẫn tới phiền phức cho anh là cực lớn.

Nhưng không biết vì sao, lúc thấy cô rơi nước mắt đầy mặt thì không hiểu sao anh lại đồng ý cho cô giữ lại đứa con kia.

Anh không biết mình đưa ra quyết định này là chính xác hay không, nhưng chỉ cần có thể nhanh chóng sớm ly hôn với cô, những chuyện khác còn không phải sau này vẫn là anh định đoạt sao!

Ngày hôm sau, Mộ Thiên Tinh theo thời gian đã hẹn, đúng giờ đi đến cục dân chính.

Một đêm không ngủ, trạng thái của cô không tốt lắm, sợ mình hộc máu ngay trước mặt Tương Quý Thần, toàn bộ hành trình vẫn đeo khẩu trang, không nhìn Tương Quý Thần một cái.

Nhưng, lúc ký tên lên hợp đồng ly hôn, cô vẫn là không nhịn được một dòng ngai ngái từ tim tuôn ra.

Cô che miệng lại, cố nuốt xuống dòng ngai ngái đã đến miệng, chịu đựng từ nỗi đau đớn lan tràn trong xương cốt, run rẩy ký tên mình.

Cô đưa bút cho anh, nhìn gương mặt tuấn tú của người đàn ông cô yêu cả thanh xuân, cố gắng cong mắt: "Thần, dạ dày anh không tốt, nhớ nhất định đừng ăn đồ có tính kích thích. Chăm sóc mình thật tốt, chúc anh hạnh phúc!"

Nói xong, xoay người nhanh chóng chạy đi.

Cho đến khi xác định mình đã chạy ra khỏi tầm mắt Tương Quý Thần, Mộ Thiên Tinh mới tháo khẩu trang xuống, nôn một miệng đầy máu tươi ở ven đường.

Trên khóe miệng, có vết máu đỏ sẫm, môi cô nở nụ cười tái nhợt thê lương.

Quý Thần, tạm biệt!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau