GIÁ NHƯ...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Giá như... - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Di chứng

Edit: V.O

Tương Quý Thần không thích, nói: “Đừng xin tha cho bọn họ, bọn họ không hề đáng được em đồng tình, càng không đáng để em uất ức chính mình vì bọn họ, Thiên Tinh, người nhà của em, có anh là đủ rồi! Dĩ nhiên, còn có thể có cục cưng của chúng ta, cùng anh về đi, anh sẽ cho em một mái nhà, một mái nhà chân chính thuộc về chính chúng ta, có được không?"

Mộ Thiên Tinh cúi đầu nỉ non: "Lại có nhiều chuyện em không biết vậy..."

Nhìn thấy Mộ Thiên Tinh gần như sắp bị Tương Quý Thần thuyết phục, Lục Tử Hào không khỏi quýnh lên trong lòng, anh trực tiếp kéo Mộ Thiên Tinh sang một bên: "Thiên Tinh, em không thể đi!"

Mộ Thiên Tinh sửng sốt, vừa định mở miệng, đã nghe Lục Tử Hào nói: "Thiên Tinh, anh thích em!"

Lúc này Mộ Thiên Tinh thật kinh hãi, thậm chí cô có chút bối rối rút tay ra khỏi tay Lục Tử Hào, ngạc nhiên mở miệng: "Anh Tử Hào, anh không sao chứ? Anh là anh họ của em mà!"

Lục Tử Hào có chút tức giận gầm nhẹ: "Anh là anh họ của Mộ Kiều Kiều, có liên quan gì đến em? Các em cũng không cùng một mẹ!"
"Nhưng..."

"Thiên Tinh, từ nhỏ anh đã thích em, nhìn người nhà họ Mộ ăn hiếp em anh rất đau lòng, ban đầu em không tin anh, sau này em biết anh không giống bọn họ, mới từ từ bắt đầu qua lại với anh, anh luôn giấu phần tình cảm này ở trong lòng, sợ dọa em sợ, không dám nói cho em biết."

Lục Tử Hào dừng một chút, nhìn Mộ Thiên Tinh: "Anh cho là em và cậu ta sẽ vĩnh viễn không cùng nhau, giống như bây giờ nuôi con cùng em như vậy anh cũng cảm thấy hạnh phúc, dieendaanleequuydoon -  V.O, anh chưa bao giờ xa cầu có thể trở thành vợ chồng với em, anh chỉ muốn ở bên cạnh em, chăm sóc em, bảo vệ em. . ."

Mộ Thiên Tinh vô cùng khiếp sợ, trong đầu vô cùng hỗn loạn, cô chưa bao giờ biết anh giúp mình là có lý do, cô vẫn luôn coi anh như anh trai, sao đột nhiên lại nói cho cô biết anh thích cô? Chuyện này thực quá điên cuồng!
Lúc tay chân Mộ Thiên Tinh luống cuống, Tương Quý Thần cười lạnh nói: "Lục Tử Hào, anh đừng lừa cô ấy, tất cả đều do anh sắp xếp, anh đã sớm âm mưu tất cả những chuyện này! Thiên Tinh hoàn toàn không bị ung thư não, chỉ có khối u trong não, anh kêu bệnh viện viết đơn cho cô ấy, để cho cô ấy hộc máu, để cho cô ấy cho là mình thật mắc phải bệnh nan y, sau đó càng từng bước một cướp đi cô ấy, bây giờ, anh còn muốn ngăn cản cô ấy và tôi, đừng mơ tưởng!"

Mộ Thiên Tinh hoàn toàn bối rối, cô nhìn Lục Tử Hào, trong đôi mắt có chút nghi ngờ, thật ra thì lúc trước cô đã cảm thấy có chút kỳ lạ, sao ung thư não lại nhanh khỏi như vậy, hơn nữa sau phẫu thuật, không hề có chút di chứng nào.

Tương Quý Thần tiếp tục nói: "Cũng trách tôi quá ngu, lần trước tới không phát hiện đầu mối, lần này nếu không đến mộ Thiên Tinh, lại nghi ngờ, sau mới liên hệ tất cả lại với nhau, sau đó, tôi đã điều tra, quả nhiên tất cả đều là anh giở trò quỷ, nếu năm đó tôi đi điều tra anh, cũng sẽ không bỏ qua chân tướng."

"Sao cậu phát hiện được không đúng?" Đột nhiên Lục Tử Hào mở miệng.

"Nếu Thiên Tinh đã chết thật, sao anh lại không thường đến quét dọn mộ cho cô ấy? Tôi đã sớm phát hiện tình cảm của anh với Thiên Tinh, chỉ là ngại thân phận của các người tôi vẫn luôn không nói ra, cũng coi như là giữ mặt mũi cho các người."

Mộ Thiên Tinh đi từ từ đến bên cạnh Lục Tử Hào, nhìn thẳng vào mắt anh: "Chuyện này là thật sao?"

Mắt Lục Tử Hào đỏ lên, anh đau khổ gầm nhẹ: "Là thật thì thế nào? Thiên Tinh, em biết anh yêu em nhiều lắm không? Nhiều năm qua, anh vẫn bảo vệ em, anh chưa từng nghĩ tới, có một ngày, em sẽ rời khỏi anh mà sa vào lòng một người đàn ông khác, anh không cam lòng! Không cam lòng!"

Chương 47: Tha thứ

Edit: V.O

Giọng Lục Tử Hào nghẹn ngào, ôm Mộ Thiên Tinh quỳ xuống.

"Thiên Tinh, thật xin lỗi, nhưng anh thật sự vô cùng yêu em, em đừng đi có được không?"

Nhìn người đàn ông mình đã từng kính trọng giống như anh trai quỳ ở trước mặt mình, trong lòng Mộ Thiên Tinh ngũ vị tạp trần, ngoại trừ ngạc nhiên chỉ có sửng sốt và khó có thể tiếp nhận.

"Anh Tử Hào, anh đứng lên trước đi."

Lục Tử Hào lại vẫn quỳ ở đó: "Nếu em không hứa với anh, anh sẽ không đứng lên, Thiên Tinh, em đã nói cho dù là sau này cũng không gặp lại Tương Quý Thần, cậu ta đã từng tổn thương em, em cũng có thể tha thứ cho cậu ta, vậy tại sao em không thể tiếp nhận anh chứ?"

Mộ Thiên Tinh cúi đầu: "Thật xin lỗi, anh Tử Hào, cho tới nay, em chỉ coi anh là anh trai, em biết anh vẫn luôn chăm sóc em, rõ ràng Kiều Kiều mới là em họ ruột của anh, nhưng anh lại luôn yêu thương em hơn, nhưng em thật sự không có cách nào tiếp nhận."

Lục Tử Hào giống như ỷ lại vào Mộ Thiên Tinh: "Thiên Tinh, tại sao không thử với anh một lần? Em xem trong khoảng thời gian này không phải em ở đây cũng vô cùng vui vẻ sao? Anh nghĩ, sau này chúng ta cũng có thể tiếp tục như vậy, không phải sao?"
Đối mặt với Lục Tử Hào dây dưa, lần đầu tiên Mộ Thiên Tinh cảm thấy kinh ngạc không dứt, dường như cô chưa từng quen biết người này, bây giờ Lục Tử Hào hoàn toàn như một người khác.

Mộ Thiên Tinh vươn tay đỡ Lục Tử Hào dậy: "Anh Tử Hào, em thật sự vô cùng biết ơn anh, từ nhỏ đến lớn, mỗi một lần em gặp chuyện buồn, dieendaanleequuydoon – V.O, anh đều ở bên cạnh em, anh giống như là một người anh trai, vĩnh viễn bao dung tính xấu của em, kiên nhẫn với khuyết điểm của em, nhưng em với anh, cho tới bây giờ đều không phải là tình yêu nam nữ."

Mộ Thiên Tinh nói xong, trực tiếp nắm tay Tương Quý Thần, mười ngón tay đan xen, mắt cô bình thản nhìn Lục Tử Hào: "Anh Tử Hào, thật ra thì em cũng từng nghĩ cứ tiếp tục sống như thế này, nhưng không nghĩ tới giữa chúng ta vẫn có lừa gạt, có giấu diếm, huống chi, lần này lúc nhìn thấy Quý Thần, em không có cách nào thuyết phục mình không chấp nhận anh ấy."

Trong lòng Tương Quý Thần khẽ động, ánh mắt cưng chiều nhìn Mộ Thiên Tinh, đáy mắt cảm động không dứt: "Cảm ơn em, Thiên Tinh, cám ơn em lựa chọn anh."

"Tại sao? Thiên Tinh, Tương Quý Thần làm nhiều chuyện sai như vậy, cậu ta đã từng tổn thương em sâu sắc, tại sao em vẫn chịu cho cậu ta cơ hội?"Mộ Thiên Tinh cười cười, dịu dàng lại ngọt ngào: "Có lẽ là bởi vì con người em ích kỷ, em không muốn từ bỏ hạnh phúc tới tay, cho nên cũng chỉ phải làm trái với hứa hẹn của mình, anh Tử Hào, nếu anh thật muốn trách, cứ trách em đi, đừng trách Quý Thần."

Cả người Lục Tử Hào chán nản ngã ngồi dưới đất, vô lực mà tuyệt vọng.

Tương Quý Thần tiến lên, kéo Lục Tử Hào dậy: "Tử Hào, thật ra thì tôi muốn cảm ơn anh, cám ơn anh vẫn luôn chăm sóc Thiên Tinh và cục cưng, mặc dù động cơ không tốt, nhưng anh đối xử với bọn họ rất tốt. Nhưng trong tình yêu, không chịu được bất kỳ lừa gạt. Tôi và Thiên Tinh cũng từng bị lừa gạt, cũng bởi vì lừa gạt mà tổn thương, một lời nói dối cần vô số lời nói dối làm tròn, sớm muộn cũng sẽ mang đến tổn thương nhiều hơn."

Lục Tử Hào không nhịn được cười khổ: "Cậu nghĩ trong khoảng thời gian này tôi không lo sao? Không có lúc nào là tôi không lo sợ, còn có chút trông gà hoá cuốc, vì vậy tôi chỉ có thể lần lượt giấu diếm tất cả tin tức trong nước về cậu, cho nên cho tới nay, Thiên Tinh mới không biết cậu đã làm nhiều như vậy vì em ấy."

Lục Tử Hào ảo não che mắt: "Tôi sai rồi, có lẽ là bởi vì sự ích kỷ của tôi, mới có thể mất đi Thiên Tinh."

Mộ Thiên Tinh tiến lên phía trước nói: "Anh Tử Hào, anh chưa từng mất đi em, bởi vì bất kể tới khi nào, em cũng là em gái của anh!"

Lục Tử Hào nhìn ánh mắt chân thành của Mộ Thiên Tinh, rốt cuộc ảm đạm rũ mắt xuống.

Chương 48: Tất cả đã có anh

Edit: V.O

Tương Quý Thần và Mộ Thiên Tinh ở Mỹ một tuần, sau đó không thể chờ đợi chuẩn bị trở về nước.

Mà hôm nay, Lục Tử Hào cố ý đến sân bay tiễn bọn họ, nhìn nụ cười ngọt ngào trên mặt Mộ Thiên Tinh, anh cũng hoàn toàn nghĩ thông suốt, mấy ngày nay, Mộ Thiên Tinh cũng không vui, mặc dù cô luôn giả bộ kiên cường, nhưng ánh mắt không lừa được người.

Cho đến giờ phút này, Lục Tử Hào mới phát hiện được, mình thật không xứng với Mộ Thiên Tinh, tình yêu của anh, âm u lại ích kỷ, anh vốn chuẩn bị một cái lồng cho Mộ Thiên Tinh, tự cho là đúng cho cô tất cả, lại chưa từng nghĩ, cho tới bây giờ cô không muốn bị cái lồng trói buộc, mà là có thể tùy ý bay lượn trên bầu trời xanh.

Mộ Thiên Tinh đi theo Tương Quý Thần rời đi, khi bọn họ đi vào cổng kiểm phiếu, đột nhiên Lục Tử Hào gọi Mộ Thiên Tinh lại: "Thiên Tinh!"

Mộ Thiên Tinh quay đầu, vẻ mặt không hiểu, sau đó nghe thấy Lục Tử Hào lớn tiếng nói: "Chúc em hạnh phúc! Em nhất định phải hạnh phúc!"

Mộ Thiên Tinh nở một nụ cười sáng lạn: "Dạ, anh cũng vậy! Anh Tử Hào, tạm biệt!"

Mãi cho đến khi Mộ Thiên Tinh bọn họ lên máy bay, Lục Tử Hào mới thất hồn lạc phách rời khỏi sân bay, sắc trời bên ngoài rất tốt, tim của anh lại trống rỗng, bất tri bất giác, anh mới phát hiện, mình đã sớm nước mắt đầy mặt, anh biết có lẽ mình làm không đúng, nhưng anh chưa bao giờ hối hận, cô gái anh thích rất nhiều năm, từ nay về sau, biến mất khỏi cuộc đời anh.

Lục Tử Hào đi ra ngoài hành lang sân bay, dieendaanleequuydoon – V.O, ngồi ở trên ghế buồn bã mất mác, trong lúc bất chợt, một đôi tay nhỏ bé trắng thuần vươn tới trước mặt anh, trên tay còn có một túi khăn giấy.

Lục Tử Hào ngạc nhiên ngẩng đầu, thấy một cô gái tóc ngắn nhuộm màu tro, nở nụ cười sáng lạn với anh: "Này, anh đẹp trai, em thấy anh khóc rất thảm, lau đi!"

Lục Tử Hào sửng sốt, vươn tay nhận lấy khăn giấy.Cuộc sống chính là như thế, lúc một đoạn tình yêu kết thúc, có lẽ, rất nhanh sẽ có tình cờ gặp gỡ, bắt đầu hành trình mới.

. . .

Trên máy bay, Mộ Thiên Tinh cảm thán vạn lần, cẩn thận tính toán, cô đã rời đi hai năm, lúc trở về, cũng không biết trong nhà biến thành hình dạng nào.

Dường như nhận thấy Mộ Thiên Tinh thấp thỏm, Tương Quý Thần nắm tay cô: "Thiên Tinh, yên tâm, tất cả đã có anh."

Lòng Mộ Thiên Tinh lập tức ổn định lại, hay là nói, bất kể như thế nào, đều có Quý Thần ở bên cạnh cô, cô gật đầu, đầu nhẹ nhàng tựa lên vai Tương Quý Thần.
Tương Quý Thần dịu dàng vuốt tóc cô, Mộ Thiên Tinh thấy cục cưng ngủ say ở trong lòng Tương Quý Thần, không khỏi chủ động mở miệng nói: "Nếu không để em ôm một lát, anh cũng ôm một đường, tay có mỏi không?"

Tương Quý Thần cười trầm thấp: "Không sao, Thiên Tinh, lúc trước anh không ở bên cạnh em, để em một mình, nhưng bây giờ anh ở đây, dĩ nhiên không nỡ để em khổ cực."

Mộ Thiên Tinh có chút đỏ mặt, trừng anh: "Hoa ngôn xảo ngữ."

"Là thật lòng thật ý!"

Màu mắt Tương Quý Thần rất sâu, mà Mộ Thiên Tinh có chút xấu hổ cúi đầu.

Lúc hai người đi xuống máy bay, trở lại trong nước, Mộ Thiên Tinh hít sâu một hơi: "Vẫn là trong nhà tốt hơn!"

"Ừ, chúng ta về nhà!"

Tương Quý Thần dẫn Mộ Thiên Tinh trở về biệt thự hai người ở cùng nhau sau khi kết hôn, nhìn tất cả quen thuộc chung quanh, vành mắt Mộ Thiên Tinh không nhịn được mờ đi.

Vì nghênh đón Mộ Thiên Tinh trở về, Tương Quý Thần sớm sai người quét dọn phòng ốc, hơn nữa còn cố ý làm một phòng trẻ con hết sức đáng yêu. Bên trong bày đầy các món đồ chơi.

Hai người đưa cục cưng vào phòng, Tương Quý Thần dắt tay Mộ Thiên Tinh: "Muốn đi xem chung quanh một chút không?"

Chương 49: Xấu hổ

Edit: V.O

Mộ Thiên Tinh gật đầu, Tương Quý Thần dẫn cô đi dạo từ phòng làm việc ra tới vườn hoa bên ngoài, nhìn tất cả những thứ quen thuộc này, chuyện cũ nổi lên trong lòng từng chút một.

Hai người vào vườn hoa, lúc này, trong vườn hoa muôn hồng nghìn tía, hoa tươi nở rộ, Mộ Thiên Tinh thấy được xích đu trong vườn hoa, vui mừng chạy tới: "Cái này vẫn còn sao?"

Tương Quý Thần gật đầu đương nhiên: "Đồ em thích dĩ nhiên phải cất giữ!"

Mộ Thiên Tinh từ từ ngồi lên, Tương Quý Thần hết sức chủ động đi đến phía sau cô giúp cô đẩy xích đu, nhìn khuôn mặt Mộ Thiên Tinh tươi cười rực rỡ, lòng Tương Quý Thần mềm nhũn, đây là người phụ nữ anh yêu!

"Thiên Tinh! Anh yêu em, gả cho anh đi!"

Lúc xích đu dần dần chậm lại, đột nhiên Tương Quý Thần chuyển đến trước mặt Mộ Thiên Tinh, quỳ xuống trước mặt cô, tay anh cầm một chiếc nhẫn sớm đã chuẩn bị, ánh mắt thâm tình lại tràn đầy mong đợi.

Mộ Thiên Tinh mím môi không nói, từng có một lần hôn nhân, khiến cô cảm thấy sợ kết hôn, bây giờ tới một lần nữa, cô vẫn sợ, có lẽ, cô chính là quỷ nhát gan.

Tương Quý Thần vươn tay nắm chặt tay cô, giương mắt lên nhìn cô: "Thiên Tinh, anh biết hôn nhân của chúng ta lúc trước khiến em sinh lòng sợ hãi, nhưng chúng ta không thể luôn sống trong quá khứ, chỉ có dũng cảm bước tới, mới có thể có tương lai tốt đẹp hơn, còn lần này, anh sẽ cùng em, có được không? Gả cho anh đi!"

Vào lúc đó, có không ít người từ từ đi đến bên ngoài biệt thự, nam nữ già trẻ, mỗi loại đều có, điểm giống nhau duy nhất chính bọn họ đều cầm một đóa hoa hồng, những người này từ từ đến gần Tương Quý Thần bọn họ, dieendaanleequuydoon – V.O, vây quanh bọn họ, làm thành một hình trái tim, mỗi người vui vẻ nhẹ nhàng nói với Mộ Thiên Tinh: "Đồng ý đi, đồng ý đi. . ."

Mộ Thiên Tinh nhìn ánh mắt thâm tình của Tương Quý Thần, cũng không nhịn được nữa rơi nước mắt, gật đầu đồng ý.Những nam nữ già trẻ cầm hoa hồng từng người một không nhịn được hoan hô, bọn họ đều là những người từng được Quỹ từ thiện Thiên Tinh giúp, bọn họ cũng nghe nói lai lịch của Quỹ từ thiện Thiên Tinh, đối với đôi này, bọn họ ôm lòng biết ơn và chúc phúc.

Tâm tình Tương Quý Thần kích động đeo chiếc nhẫn vào tay Mộ Thiên Tinh, ôm chặt lấy cô: "Cảm ơn em, Thiên Tinh, cám ơn em chịu tin tưởng anh, bắt đầu từ hôm nay, anh muốn để cho em quên hết mọi thứ không vui không hạnh phúc, cuộc sống sau này giao cho anh lần nữa, có được không?"

Mộ Thiên Tinh trịnh trọng gật đầu: "Em chưa từng hận anh, cho dù lúc trước em bị bệnh nặng, anh nói những lời lạnh lùng với em, em biết anh mất trí nhớ, em tin một ngày nào đó anh sẽ khôi phục trí nhớ, bây giờ, trời cao nghe được lời cầu xin của em, để cho anh khôi phục trí nhớ, trở thành của em lần nữa. Em thật sự vô cùng biết ơn."

Hai người ôm nhau thật chặt ở trong khóm hoa, người chung quanh không nhịn được ồn ào: "Hôn đi, hôn đi!"

Hai người nhìn nhau, Mộ Thiên Tinh vẫn có chút xấu hổ, Tương Quý Thần cũng đã không chút do dự hôn xuống!
Ngày hôm sau, Tương Quý Thần dẫn Mộ Thiên Tinh trở lại nhà họ Tương.

Lúc Tương Chính Nam và Hà Dĩ Ninh nhìn thấy Mộ Thiên Tinh, mỗi người giống như là gặp ma.

Chỉ là, Tương Quý Thần không tới vì bọn họ, hơn nữa lần này trở về, cũng là Mộ Thiên Tinh chủ động đề nghị, cô muốn đến thăm lão gia tử, đã từng ở nhà họ Tương, chỉ có Tương lão gia tử thích cô nhất, ủng hộ cô.

Tương Quý Thần ôm con, dắt tay Mộ Thiên Tinh, bước từng bước một vào biệt thự, Hà Dĩ Ninh rất ngạc nhiên mới chần chờ nói: "Thiên Tinh? Không phải cô đã. . ."

Mộ Thiên Tinh gật đầu với Hà Dĩ Ninh: "Bác gái."

Thái độ Mộ Thiên Tinh lạnh nhạt khiến cho Hà Dĩ Ninh lập tức ngây ngẩn, nghĩ đến trước kia bà xoi mói Mộ Thiên Tinh đủ điều, trong lòng có chút là lạ.

Tương Chính Nam trực tiếp hơn một chút: "Quý Thần, không nghĩ tới bây giờ ngay cả ba mẹ con cũng lừa gạt, không phải con nói Thiên Tinh đã chết sao? Vậy bây giờ đứng ở chỗ này là cái gì? Ma sao?"

Trong nháy mắt Tương Quý Thần lạnh mặt: "Có liên quan gì đến ba? Tôi và Thiên Tinh trở về để thăm ông nội."

"Con. . ."

Nghe thấy lầu dưới có tiếng động, lão gia tử chống gậy đi xuống lầu, lúc nhìn thấy Mộ Thiên Tinh, không khỏi vô cùng kích động: "Thiên Tinh!"

Chương 50: Chương Kết - Người nhà

Edit: V.O

Mộ Thiên Tinh cũng hết sức rung động, chạy đến bên cạnh lão gia tử đỡ ông: "Thật xin lỗi, ông nội, để cho ông lo lắng.”

Lão gia tử vỗ vỗ tay cô: "Không sao, cũng đã qua, con còn sống là tốt rồi!"

Tương Quý Thần ôm con trai đến trước mặt lão gia tử, nói: "Còn không nhanh kêu ông cố."

Giọng cậu nhóc cực kỳ mềm mại, mở miệng: "Chào ông cố!"

Tương lão gia tử sửng sốt, ngay sau đó cười nở hoa: "Quý Thần, đây là con trai của con và Thiên Tinh à? Tốt! Tốt! Nhanh, Chính Nam, Hà Dĩ Ninh, còn không đi chuẩn bị bao lì xì!"

Tương Chính Nam bĩu môi: "Nó vẫn chưa kêu con đâu!"

Tương lão gia tử liếc ông, hừ lạnh: "Không phải là anh không muốn nhận đứa con dâu Thiên Tinh này sao? Vậy tại sao tiểu bảo bối nhà chúng ta lại phải kêu anh?"

Hà Dĩ Ninh có chút lúng túng đứng bên cạnh, nhưng ánh mắt nhìn đứa bé đã tràn đầy khát vọng, bà đã sớm muốn ôm cháu, lúc trước vẫn luôn có thành kiến với Mộ Thiên Tinh, mà một năm qua, bọn họ cũng coi như là hoàn toàn thấy được sự quyết tâm của Quý Thần, nếu không có Mộ Thiên Tinh, chỉ sợ anh sẽ không sống với bất kỳ ai!

Hà Dĩ Ninh kéo kéo tay áo Tương Chính Nam, Tương Chính Nam hừ một tiếng, nhưng vẫn ngoan ngoãn về phòng chuẩn bị bao lì xì, không có cách nào, ai bảo bây giờ Tương Quý Thần nắm giữ quyền to kinh tế nhà họ Tương? Huống chi, bọn họ cũng chỉ có một đứa con trai, cộng thêm một năm qua, bọn họ cũng hiểu không ít chuyện, cho dù không thích Mộ Thiên Tinh, cũng không tiện trở mặt.

Hà Dĩ Ninh tiến lên trước, thành khẩn nói với Mộ Thiên Tinh: "Thật xin lỗi, Thiên Tinh, lúc trước mẹ vẫn luôn không hề thích con, dieendaanleequuydoon – V.O, nhưng nếu con trai mẹ quý trọng con như vậy, sau này mẹ cũng sẽ thử sống tốt với con, hi vọng con có thể cho ba mẹ một cơ hội sửa đổi."

Tương Chính Nam vừa ra, đã nghe thấy vợ mình đang nói xin lỗi với Mộ Thiên Tinh, trên mặt ông có chút không nhịn được, muốn thỏa hiệp với Tương Quý Thần bọn họ, lại có chút mất hết mặt mũi, vẫn là Tương lão gia tử hiểu rõ con trai, giảng hòa: "Được rồi, được rồi, đều là người nhà, có chuyện gì mà nói không được?"Tương Quý Thần vẫn yên lặng, Mộ Thiên Tinh cười cười, chủ động mở miệng: "Ông nội nói rất đúng, ba, mẹ, chúng ta là người nhà."

Lúc này lòng Hà Dĩ Ninh mới hạ xuống, vội vàng tiến lên ôm lấy cục cưng, hôn một cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn: "Cháu ngoan của bà, nhanh kêu một tiếng ông nội bà nội."

Cậu nhóc hết sức khéo léo kêu lên, lúc này sắc mặt Tương Chính Nam mới dịu mấy phần, nhét bao lì xì vào lòng cục cưng.

"Các con tính lúc nào thì làm hôn lễ?"

Đột nhiên Hà Dĩ Ninh nhớ tới, lúc trước hôn lễ của bọn họ quá mức vội vàng, lần này, nhất định phải làm một hôn lễ náo nhiệt mới được!

Đối với chuyện này, Tương Quý Thần trả lời: "Chuyện này con đã lên chương trình rồi, không cần ba mẹ quan tâm, đến lúc đó, ba mẹ trực tiếp tham dự là được!"
Rất nhanh đã đến ngày hôn lễ, chỗ cử hành hôn lễ là một trang viên của nhà họ Tương, mặc dù có không ít truyền thông hâm mộ tiếng tăm mà đến, nhưng người có thể đi vào tham gia cũng chỉ có nhân viên cơ cấu từ thiện, đồng thời còn có người nhận được lợi ích từ Quỹ từ thiện.

Vì vậy, các nhà báo cứ nhìn từng người già, trẻ em, người tàn tật,… đi vào trang viên, mỗi một người đều không nhịn được trợn mắt há hốc mồm, đây thật đúng là một hôn lễ đặc biệt, hình như cũng không có hôn lễ nhà ai làm như dạ hội từ thiện thế này.

Trong hôn lễ, trên màn hình lớn phát niềm vui Tương Quý Thần đã chuẩn bị mấy năm trước, khi Mộ Thiên Tinh thấy từng tấm hình và những ghi chép quen thuộc bọn họ từng trải qua không ngừng phát, nước mắt cũng không kiềm được rơi xuống.

Tương Quý Thần thâm tình chân thành dắt tay Mộ Thiên Tinh: "Thiên Tinh, em có đồng ý để anh dắt tay em, cả đời vĩnh viễn không rời không bỏ!"

"Em đồng ý!"

Hôn lễ tiến hành hết sức thuận lợi, mà hôn lễ đặc biệt này cũng đã trở thành một việc trọng đại nghe nhiều đến thuộc ở Giang Thành, sau hôn lễ, Quỹ từ thiện Thiên Tinh vẫn tiếp tục đưa vào hoạt động, chỉ là bày một tấm đệm ra, giao cho Mộ Thiên Tinh tự mình quản lý.

Sáng sớm hôm nay, Tương Quý Thần dẫn Mộ Thiên Tinh đến nghĩa địa, quét dọn mộ cho mẹ Mộ Thiên Tinh, ở trước mộ, Tương Quý Thần Trịnh trọng cam kết: "Mẹ, xin mẹ tin tưởng con, bắt đầu từ hôm nay, con sẽ không bỏ tay Thiên Tinh ra nữa! Con sẽ chăm sóc cô ấy thật tốt, mãi mãi đến già!"

Mộ Thiên Tinh chủ động cầm tay anh, đáy mắt thoáng qua trong suốt.

"Về thôi..."

Lúc đó trời chiều rất đẹp, Mộ Thiên Tinh và Tương Quý Thần mỗi người nắm một tay con trai, bước chậm dưới tia nắng chiều tà, ánh mặt trời chiều chồng bóng họ lên nhau, hạnh phúc, có lúc chỉ đơn giản như vậy.

- Hoàn -

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước