GIÁ NHƯ...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Giá như... - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Cơn ác mộng

Edit: V.O

Tương Quý Thần che mắt, nước mắt nóng hổi chảy xuống giữa ngón tay anh, nước mắt đàn ông không dễ rơi, chẳng qua là chưa đụng tới chỗ đau lòng.

Tương Quý Thần lên trên phòng làm việc trên lầu, mở máy tính ra, cẩn thận tìm kiếm bất kỳ quá khứ về anh và Mộ Thiên Tinh.

Chỉ là, hình như không thu hoạch được gì, Tương Quý Thần có chút thất vọng, ngay vào lúc này, anh mở ổ đĩa cuối cùng ra, ổ đĩa có một tài liệu ẩn, nếu không nhìn kỹ, hoàn toàn không phát hiện được.

Hình như bên trong tài liệu ẩn có một sấp tài liệu, Tương Quý Thần ngồi ngay ngắn người lại, vô thức ngừng thở, có lẽ, anh còn có thể tìm lại những ký ức đã mất kia.

Tương Quý Thần mở ra tệp tài liệu ra, trang xuất hiện dòng chữ cần nhập mật mã, Tương Quý Thần suy nghĩ một chút, nhập tên Thiên Tinh và sinh nhật cô, sau đó tài liệu thật sự mở ra.

Trong lúc nhất thời Tương Quý Thần mừng rỡ không thôi, ở bên trong là quà tân hôn lúc trước anh muốn tặng cho Thiên Tinh, đáng tiếc đã nhiều năm như vậy vẫn chưa mở ra.

Ngón tay Tương Quý Thần có chút run rẩy, nhìn từng bức ảnh ngọt ngào, có lúc anh và Mộ Thiên Tinh mới vừa quen, dáng vẻ Mộ Thiên Tinh xấu hổ, có sau khi bọn họ yêu nhau, tình yêu liên miên trong mắt nhau, còn có anh bá đạo kéo Mộ Thiên Tinh vào trong lòng, ôm hôn thâm tình.

Những bức ảnh chung ngọt ngào này, cũng là quá khứ và ký ức tốt đẹp nhất của bọn họ.Đột nhiên Tương Quý Thần vô cùng thống hận mình, dieendaanleequuydoon – V.O, tại sao anh có thể ngu như vậy, chỉ một quyển nhật ký nho nhỏ, đã làm cuộc sống mình long trời lỡ đất, anh tin một người phụ nữ tâm cơ khoác bề ngoài bạch liên hoa, lại vứt bỏ công chúa chân chính trong lòng anh.

Tương Quý Thần nhìn nhật ký anh viết, phân hình thành những bức ảnh điện tử, sau đó cẩn thận đặt những thứ ảnh chụp chung kia vào trong nhật ký, đây là câu chuyện của bọn họ, là quá khứ chân thật nhất.

Tương Quý Thần in tất cả những thứ này ra, xem lại những bức ảnh và dòng chữ kia từng lần một giống như tự ngược, đau lòng không kiềm chế được.

Anh lấy không ít rượu từ trong tủ rượu ra, vừa uống vừa xem những quá khứ ngọt ngào kia, vậy mà, quá khứ có ngọt ngào bao nhiêu, thực tế sẽ đau đớn bất nhiêu, những điều tốt đẹp kia, hoàn toàn giống như một giấc mơ hư vô mờ mịt, mà cô gái của anh, biến mất ở trong giấc mơ của anh.

Tương Quý Thần uống hết chai rượu này đến chai rượu khác, rất nhanh trở nên men say mông lung, ngón tay anh vuốt ve cô gái có nụ cười trong sáng trên màn hình máy tính, vừa khóc vừa cười, kêu tên của cô hết lần này đến lần khác: "Thiên Tinh, Thiên Tinh. . ."Trong hoảng hốt, hình như Tương Quý Thần thấy được bóng dáng quen thuộc đó xuất hiện ở trước mặt mình, rất bất mãn trách anh: "Tại sao lại uống rượu? Dạ dày anh không tốt lắm, sao không hề biết chăm sóc tốt bản thân mình vậy?"

"Anh không. . ." Tương Quý Thần hoảng hốt trả lời: "Thiên Tinh, thật xin lỗi, đều là anh không tốt, em trở về có được không? Thiên Tinh. . ."

Chờ đến lúc Tương Quý Thần...tỉnh lại, đã là buổi sáng ngày hôm sau, màn hình máy tính còn mở, anh chỉ cảm thấy đầu đau muốn nứt.

Lúc này quần áo nhiều nếp nhăn của Tương Quý Thần dán lên người, tóc cũng có chút xốc xếch, ngay cả khuôn mặt anh tuấn cũng có vẻ tiều tụy không dứt.

Tương Quý Thần thoáng rửa mặt, nhìn mình trong gương rất suy sút, tự giễu cười cười, nếu Thiên Tinh nhìn thấy anh bây giờ, nhất định sẽ không thích anh nữa.

Tinh thần chán nản, Tương Quý Thần quyết định, những người từng tổn thương Thiên Tinh, anh đều không muốn bỏ qua!

-----
V.O: Đang tính sau bộ này sẽ làm tiếp một bộ xuyên/cổ ngược, ai ủng hộ không?

Chương 37: Điên rồi

Edit: V.O

Lúc này Tương Quý Thần gọi điện thoại cho trợ lý của anh - Vương Thạch: "Lập tức sắp xếp đưa cổ phiếu Tập đoàn Mộ thị ra thị trường."

Trong lúc nhất thời Vương Thạch có chút không phản ứng kịp, anh biết quan hệ của Tổng giám đốc và nhà họ Mộ, nhưng tình huống bây giờ, nhà họ Mộ hoàn toàn không có năng lực đưa cổ phiếu ra thị trường!

Bởi vì trong khoảng thời gian này Tương Quý Thần không đến công ty, cho nên Vương Thạch cũng không biết ân oán giữa anh và nhà họ Mộ, cho là anh vẫn là Tương Quý Thần bị lừa gạt đó.

"Tổng giám đốc, mặc dù Tập đoàn Mộ Thị đủ tư chất, nhưng bây giờ cũng không phải là thời cơ tốt nhất phát hành cổ phiếu, huống chi, gần đây Tập đoàn Mộ Thị có không ít hạng mục bị buộc vào tù, lúc này phát hành cổ phiếu, sợ rằng. . ."

"Làm theo lời tôi nói là được, những chuyện khác, sau khi đến tôi sẽ giải thích với anh!"

Vương Thạch nghe vậy cũng không hỏi nhiều nữa, đi làm tận chức, đây cũng là một trong những nguyên nhân Tương Quý Thần coi trọng anh, người này vô cùng thức thời, vĩnh viễn biết cái gì nên hỏi, cái gì không nên hỏi!

Là trợ lý hành động đặc biệt bên cạnh Tương Quý Thần, hiệu suất làm việc và chất lượng công việc của Vương Thạch đều là hạng nhất, chỉ qua ba ngày, cổ phiếu Tập đoàn Mộ Thị đã phát hành rầm rộ.

Tổng bộ Tập đoàn Mộ Thị, Mộ Ái Quốc nhìn công ty nhà phát hành cổ phiếu thành công, trong lòng rất đắc ý, từ nay về sau, nhà hộ Mộ bọn họ cũng là công ty đưa ra thị trường!

Vậy mà, Mộ Ái Quốc đắc ý không được bao lâu, đã nhận được cấp dưới báo cáo.

"Mộ tổng, không xong!"Người vội vã xông vào là trợ lý đắc lực của Mộ Ái Quốc, dieendaanleequuydoon – V.O, người được coi như là quản lý giỏi.

Mộ Ái Quốc còn đắm chìm ở trong niềm vui công ty được đưa ra thị trường, nhìn thấy vẻ mặt người quản lý hốt hoảng, không khỏi có chút không thích: "Chuyện gì mà vội vội vàng vàng?"

Người quản lý lau lau mồ hôi lạnh trên trán: "Mộ tổng, mới vừa nhận được tin, cổ phiếu công ty chúng ta mới vừa phát hành, đã bị người ác ý thu mua!"

"Cái gì?"

Mộ Ái Quốc ngạc nhiên đứng bật dậy khỏi ghế ông chủ: "Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Rốt cuộc là ai đang đối nghịch với nhà họ Mộ chúng tôi?"
Người quản lý có chút do dự, hình như không biết mở miệng thế nào.

"Ấp úng làm cái gì? Không tra được?"

"Cũng không phải, trên thực tế, bên thu mua hết sức kiêu ngạo, chỉ là, người thu mua cổ phiếu này, là con rể ông, Tổng giám đốc đương nhiệm của nhà họ Tương, Tương Quý Thần tiên sinh."

Mộ Ái Quốc trợn to hai mắt: "Chuyện này. . .này không lộn chứ? Nếu như không có nhà họ Tương ủng hộ, công ty chúng ta không thể nào phát hành cổ phiếu trở thành công ty đưa ra thị trường nhanh như vậy, tại sao nó phải làm như vậy?"

Người quản lí gánh vác áp lực cực lớn mở miệng: "Sợ rằng, nhà họ Tương muốn hoàn toàn thâu tóm Tập đoàn Mộ Thị!"

Mộ Ái Quốc lập tức ngã ngồi xuống ghế, tự lẩm bẩm: "Xong rồi, tất cả đều xong rồi!"

Đột nhiên Mộ Ái Quốc nhớ đến mấy ngày trước, Mộ Kiều Kiều khóc chạy về, nói cho bọn họ biết Tương Quý Thần hoàn toàn  không nể mặt cô ta, lúc ấy ông và Vương Hiểu Lệ chỉ cảm thấy Tương Quý Thần đang nổi nóng, có lẽ không dễ dàng hết giận, nhưng không ai trong bọn họ nghĩ tới, Tương Quý Thần sẽ trả thù bọn họ như vậy.

Mộ Ái Quốc suy nghĩ một chút, vội vã trở về nhà, khi ông nói chuyện cổ phiếu công ty bị thu mua mạnh mẽ, người nhà cũng nóng nảy.

Mặc dù Vương Hiểu Lệ không hiểu rõ chuyện cổ phiếu lắm, nhưng từ trong vẻ mặt Mộ Ái Quốc cũng có thể đoán được một phần, một khi cổ phiếu công ty bị thu mua sạch, vậy công ty nhà họ Mộ bọn họ sẽ biến thành của nhà họ Tương!

"Ái Quốc, bây giờ chúng ta nên làm gì? Cho dù như thế nào, cũng phải ngăn cản Tương Quý Thần, bây giờ cậu ta thực là điên rồi!"

Chương 38: Sui gia

Edit: V.O

Tâm tình Mộ Kiều Kiều càng thêm kích động, chuyện này không chỉ có liên quan đến tương lai của cô ta, còn là tương lai của gia tộc bọn họ, bây giờ cô ta đã không dám tưởng tượng, nếu công ty bị thu mua, vậy cả nhà bọn họ nên làm cái gì bây giờ?

"Không bằng, chúng ta đi cầu xin Quý Thần đi, dù sao cậu ta đã từng là con rể nhà họ Mộ, không nể mặt tăng cũng phải nể mặt phật, cậu ta cũng không thể trơ mắt nhìn chúng ta tan cửa nát nhà!"

Vương Hiểu Lệ nói như chuyện đương nhiên, vì vậy, sau khi cả nhà thương lượng, quyết định chủ động đi tìm Tương Quý Thần, hi vọng anh có thể từ bỏ việc thu mua.

Cả nhà Mộ Ái Quốc cố ý cầm quà theo, đi tới chỗ Tương Quý Thần ở!

Quả nhiên Tương Quý Thần ở nhà, điều này làm cho đám người Mộ Ái Quốc thở phào nhẹ nhõm, Mộ Ái Quốc bỏ nét mặt già nua chủ động mở miệng: "Quý Thần, hôm nay chúng tôi tới, là muốn hỏi thăm chút, chuyện cổ phiếu nhà họ Mộ, có phải. . .ý của cậu là..."

Tương Quý Thần khinh thường liếc ông: "Đúng thì thế nào?"

Vương Hiểu Lệ nghe vậy lo lắng nói: "Quý Thần, sao cậu có thể làm như vậy? Hai nhà chúng ta chính là sui gia mà!"

Tương Quý Thần cười lạnh: "Lúc các người thiết kế Thiên Tinh, thiết kế tôi, quan hệ hai nhà đã tan vỡ!"

"Quý Thần, cầu cậu bỏ qua cho chúng tôi đi?"
"Cũng không phải là không được!"

Tương Quý Thần vừa nói, vừa đi vào biệt thự, dieendaanleequuydoon – V.O, không lâu lắm, anh cầm di ảnh của Mộ Thiên Tinh, trịnh trọng đặt ở trong sân.

Cả nhà Mộ Ái Quốc liếc mắt nhìn nhau, cũng có chút sợ hãi, Tương Quý Thần muốn làm cái gì?

Tương Quý Thần nói với bọn họ: "Không phải là các người muốn cho tôi tha cho các người sao? Vậy bây giờ, các người quỳ xuống trước di ảnh của Thiên Tinh, dập đầu nói xin lỗi, lúc nào tôi hài lòng, thì lúc đó tôi sẽ tha cho các người!"

Lời của Tương Quý Thần khiến cho người nhà họ Mộ kinh hoàng không thôi, Vương Hiểu Lệ bày tỏ bất mãn, chỉ là bà ta còn chưa từ chối, đã bị ánh mắt Mộ Ái Quốc ngăn cản, bây giờ là lúc bọn họ muốn cầu Tương Quý Thần, nếu Tương Quý Thần không hài lòng, cả nhà bọn họ sẽ không còn đường sống.

Vì vậy, Mộ Ái Quốc quỳ xuống đầu tiên, ngay sau đó là mẹ con Vương Hiểu Lệ, chỉ là lúc Mộ Kiều Kiều quỳ xuống, đáy mắt vẫn chán ghét và oán độc, cô ta thống hận Mộ Thiên Tinh, khi còn sống Mộ Thiên Tinh làm cho người ta chán ghét, chết cũng không để cô ta được yên.Nhưng dù Mộ Kiều Kiều không cam lòng thế nào, vẫn quỳ trước Mộ Thiên Tinh theo lời Tương Quý Thần nói.

Mà chờ đến lúc bọn họ quỳ lạy xong, Tương Quý Thần nói với vẻ mặt lạnh nhạt: "Thiên Tinh cô ấy lương thiện, thấy các người chật vật như vậy, chắc chắn đã tha thứ cho các người, nhưng đáng tiếc, người các người gặp phải là tôi, tôi không phải là hạng người lương thiện gì, các người đã từng hại Thiên Tinh thảm như vậy, dĩ nhiên tôi cũng muốn để cho các người mãi sống trong bóng tối!

Mộ Ái Quốc vừa nghe giật mình đứng lên: "Tương Quý Thần, rốt cuộc cậu muốn làm gì?"

Ánh mắt Tương Quý Thần thâm trầm, nhìn giống như biển chết: "Đừng lo lắng, chẳng qua là để cho các người thể nghiệm tư vị tuyệt vọng mà thôi.

Vương Hiểu Lệ nghe thấy lúc này lôi kéo Mộ Ái Quốc: "Ái Quốc, chúng ta đi nhanh đi, Tương Quý Thần cậu ta điên rồi!"

Sắc mặt Mộ Ái Quốc cũng khó nhìn, vốn cho là cho dù lần này tới đây không được đối phương trợ giúp, cũng ít nhất có thể làm anh hứa sẽ không bỏ đá xuống giếng nữa, kết quả ngược lại, đối phương lại trực tiếp ra tay với bọn họ.

Vì vậy, người nhà họ Mộ không ở lại nữa, bước chân vội vã chuẩn bị rời đi.

Vào lúc đó, Tương Quý Thần nở nụ cười, tiếng cười của anh trầm thấp lại mê hoặc, nhưng lúc này rơi vào trong tai người nhà họ Mộ hoàn toàn giống như là chuông tang trước khi chết!

Mộ Kiều Kiều sợ quá mức thậm chí la hoảng lên!

Chương 39: Lên đường vui vẻ

Edit: V.O

"Các người muốn tới thì tới, muốn đi thì đi, cho chỗ tôi là chỗ nào?" Tương Quý Thần vỗ tay phát ra tiếng, không biết từ chỗ nào xuất hiện bảy tám vệ sĩ cao lớn.

Những vệ sĩ này vây quanh người nhà họ Mộ, Mộ Ái Quốc ngoài mạnh trong yếu nói: "Tương Quý Thần, cậu không thể như vậy, cậu làm vậy là phạm pháp."

"Vậy sao? Tôi cũng không biết mời các người đi du lịch một chuyến có cái gì phạm pháp, vậy, chúc các người lên đường vui vẻ!"

Một giây kế tiếp, Mộ Ái Quốc bọn họ đã bị trói lại, mắt cũng bị bịt, bọn họ chỉ cảm thấy hình như mình chuyển đổi đến rất nhiều chỗ, chờ bọn họ tỉnh táo lại, đã cảm thấy chung quanh vô cùng yên tĩnh.

"Ái Quốc, anh có đó không?" Vương Hiểu Lệ dẫn đầu hoảng sợ mở miệng, mắt bà ta không thấy được, cũng không biết mình bị đưa tới nơi nào.

"Mẹ, chúng ta đều ở đây, hình như những vệ sĩ kia đã đi, chúng ta nhanh tháo dây đi." Mộ Kiều Kiều đề nghị.

Vì vậy cả nhà giúp nhau tháo dây, đợi đến lúc bọn họ thấy chỗ mình ở, không khỏi choáng váng, đây là tình huống gì? Rốt cuộc đây là đâu?

Vương Hiểu Lệ thiếu kiên nhẫn nhất, bà ta không khỏi khóc quát lên: "Tên Tương Quý Thần trời giết kia, cậu ta ném chúng ta tới chỗ quỷ quái gì vậy? Bây giờ làm sao chúng ta trở về?"

Gương mặt Mộ Kiều Kiều cũng sợ hãi, cô ta không hề muốn ở chỗ này, cách đó không xa chính là núi cao sừng sững, chung quanh đều là rừng rậm, ngay cả một người cũng không thấy được, mơ hồ còn có thể nghe thấy tiếng kêu của động vật nào đó.
"Tất cả câm miệng, dieendaanleequuydoon – V.O, còn muốn gọi thú dữ ra sao? Không biết đây là khe núi nào, chúng ta phải rời khỏi đây nhanh lên một chút."

"Chẳng lẽ em không muốn rời đi sao? Nhưng bây giờ chúng ta không biết hướng nào." Vương Hiểu Lệ hận cắn răng nghiến lợi: "Nếu em có thể trở về, nhất định phải giết chết tên súc sinh Tương Quý Thần đó!

"Được rồi mẹ, tiết kiệm chút sức đi, chúng ta sớm tìm ra đường trở về quan trọng hơn."

"Kiều Kiều, có phải con không còn nhớ tên súc sinh đó nữa đúng không? Mẹ nói cho con biết, lần này, cho dù cậu ta cầu xin con, mẹ cũng không cho phép con gả cho cậu ta!"

Trên mặt Mộ Kiều Kiều cực kỳ khó chịu: "Mẹ, mẹ đừng nói nữa!"

"Kiều Kiều, đừng trách mẹ dài dòng, lời mẹ nói đều là sự thật."Ba người nhà họ Mộ vừa nói, vừa đi dọc theo nước chảy về phía trước, hy vọng có thể nhanh rời khỏi chỗ quỷ quái này.

Nhưng đi nửa ngày, vẫn là ngọn núi liên miên và cây cối xanh ngắt, ngay cả một bóng người cũng không nhìn thấy.

"Ba, con đi không nổi! Bây giờ đã tới đâu rồi?"

Là đại tiểu thư yểu điệu, Mộ Kiều Kiều chưa từng chịu khổ, hôm nay chỉ đi đường một chút, cặp chân đã run rẩy, cô ta gần như sắp khóc.

Lúc này Mộ Ái Quốc cũng đã thở hồng hộc, ông không chịu đói được, từ lúc đi tìm Tương Quý Thần bọn họ chưa từng ăn gì, sau còn bị ép đến nơi này.

Vương Hiểu Lệ cũng không có sức nói chuyện, bà ta tìm cái cây gậy cầm ở trong tay làm gậy chống!

"Không bằng chúng ta nghỉ ngơi một chút đi." Mộ Kiều Kiều ngẩng đầu nhìn núi lớn không biết điểm cuối ở nơi nào, cũng không nhịn được mở miệng.

Hiển nhiên Vương Hiểu Lệ cũng đã đi không nổi, bà ta vội vàng đồng ý ý kiến của Mộ Kiều Kiều.

Thật ra thì Mộ Ái Quốc cũng đi không nổi, mặc dù lúc còn trẻ ông từng sống ở nông thôn, nhưng cũng đã rất nhiều năm không đi đường núi rồi. Hôm nay chỉ đi một chút, chân cũng sắp gãy!

Chương 40: Tuyệt vọng

Edit: V.O

Nhưng Mộ Ái Quốc cũng có băn khoăn của mình, ông sợ dừng lại, muốn đi lại sẽ khó khăn.

"Bằng không chúng ta đi tới trước một đoạn nữa đi, nơi này ngoại trừ đá chỉ có đá, ngay cả đồ ăn cũng không tìm được." Mộ Ái Quốc đề nghị.

Vương Hiểu Lệ lại chết sống không đi tới trước: "Muốn đi thì anh đi đi, em thật sự muốn nghỉ ngơi một chút."

Nhìn núi lớn liên miên không dứt này, mấy người gần như sắp tuyệt vọng!

Vào lúc đó, đột nhiên Mộ Ái Quốc nghe thấy có tiếng người nói chuyện.

"Ba, hình như có người!" Mộ Kiều Kiều kích động không thôi, có người thì chứng tỏ bọn họ có thể được dẫn ra ngoài.

Tinh thần Vương Hiểu Lệ cũng tỉnh táo, nói không chừng có thể có đồ ăn, chỉ cần bọn họ có thể rời khỏi đây, bây giờ làm gì bà ta cũng chịu.

Mộ Ái Quốc bọn họ rất nhanh đã gặp được mười mấy người đàn ông cường tráng, những người này mặc quần áo bụi bẩn, từng người còn khiêng mấy cái cuốc linh tinh gì đó.

"Đồng hương, gặp phải các anh thật sự là quá tốt!"
Mộ Ái Quốc vội vàng chạy tới chào hỏi bọn họ, người đàn ông quan sát Mộ Ái Quốc rất đề phòng: "Ông là ai? Tại sao lại ở đây?"

Mộ Ái Quốc cười khổ nói: "Chúng tôi bị người hãm hại, đây rốt cuộc là chỗ nào? Làm sao ra khỏi đây?"

Mấy người đàn ông cường tráng liếc nhìn nhau: "Chỗ chúng tôi tên là Mãng Sơn, nên thôn của chúng tôi cũng tên là Thôn Mãng Sơn."

"Vậy chúng tôi có thể đến thôn các anh nghỉ ngơi một chút không?"

Người đàn ông cường tráng nhìn Mộ Ái Quốc, dieendaanleequuydoon -  V.O, sau đó nhìn Vương Hiểu Lệ và Mộ Kiều Kiều sau lưng ông cách đó không xa, lúc này hai mắt tỏa sáng.

Một người thành phố da mịn thịt mềm dẫn theo một người phụ nữ vẫn còn phong vận và một cô gái mềm mại, thật là quá tốt, phải biết, trong thôn khe núi của bọn họ, đã rất nhiều năm chưa từng thấy phụ nữ, lại còn là cô gái xinh đẹp như Mộ Kiều Kiều.Lúc này nhóm người độc thân này nháy mắt với nhau, bất kể như thế nào, trước dẫn người về rồi hãy nói.

Mộ Ái Quốc bọn họ cũng không biết, chờ đợi ở trước mặt bọn họ, cũng không phải là đường về nhà, mà là tương lai thống khổ không có tận cùng.

Mộ Ái Quốc đi theo những người đàn ông đó trở về thôn, cái chỗ này vô cùng nghèo khổ, khiến người ngạc nhiên là, nơi này gần như không có phụ nữ, lúc Vương Hiểu Lệ tò mò hỏi thăm, những người này cũng ngậm miệng không đề cập tới.

Nhưng, những người này thật hết sức nhiệt tình, cố ý chuẩn bị rượu ngon thức ăn ngon, chiêu đãi Mộ Ái Quốc bọn họ.

Mộ Ái Quốc bọn họ ăn no một bữa, mơ mơ màng màng ngủ, mà chờ đến lúc Mộ Kiều Kiều tỉnh lại, mới phát hiện, không thấy Mộ Ái Quốc bọn họ, cô ta ngủ một mình ở trên giường thật dài, ở trước mặt cô ta, có bảy tám người đàn ông cường tráng đứng đó.

Mộ Kiều Kiều không khỏi cảm thấy sợ hãi, cô ta vô thức nắm chặt chăn mỏng trên người, ánh mắt cảnh giác lại sợ hãi: "Ba mẹ tôi đâu, các người muốn làm cái gì?"

"Cô em, dáng em thật là đẹp, cả nhà cô em đã tới Thôn Mãng Sơn bọn anh, đây chính là một loại duyên phận, nói không chừng là trời cao cố ý đưa em tới, nối dõi tông đường cho bọn anh!"

Mộ Kiều Kiều càng nghe càng cảm thấy đáng sợ, rốt cuộc cô ta đã đến chỗ nào, ánh mắt những người này nhìn cô ta thật sự là cực kỳ ghê tởm.

Mấy người đàn ông nhìn thấy vẻ mặt từ chối rõ ràng của Mộ Kiều Kiều, lúc này hơi sửng sốt, ngay sau đó không khỏi có chút không thích: "Vẻ mặt cô là sao, quên nói cho cô biết, đến chỗ chúng tôi, thì phải nghe lời chúng tôi, mà quy định lớn nhất trong thôn chúng tôi chính là chung vợ, cho nên, bây giờ, cô đã là vợ chung của chúng tôi."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau