GIÁ NHƯ...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Giá như... - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Không thể phụ lòng

Edit: V.O

Mộ Thiên Tinh lại không nhịn được hạ mắt xuống, vẻ mặt thản nhiên, vẫn thanh lãnh như trước đây: "Từ trước tới nay hôn nhân và tình yêu không phải chỉ là chuyện của hai người, tới bây giờ em cũng mới hiểu được, sợ rằng bọn em yêu nhau sẽ không được bất kỳ ai chúc phúc, không có cũng được, huống chi, bọn em đã ly hôn."

Trong lúc nói chuyện, Lục Tử Hào đặt đứa bé đã ăn uống no nê xuống bên cạnh Mộ Thiên Tinh.

Mộ Thiên Tinh vươn tay ra, dịu dàng vỗ vỗ lên người đứa bé: "Huống chi, em có đứa con trai đáng yêu thế này, đã rất thỏa mãn."

Ánh mặt trời xuyên thấu qua cửa sổ chiếu lên người Mộ Thiên Tinh, mặt mày cô nhẹ nhàng, khiến cô trông càng tinh tế nhu mỹ, Lục Tử Hào hầu như không thể dời mắt.

Mộ Thiên Tinh chậm rãi cong môi lên, nở nụ cười dịu dàng: "Nói tới, em vẫn chưa cám ơn anh đàng hoàng, anh Tử Hào, nếu ban đầu anh không quả quyết để em sinh con ra, sợ rằng bây giờ em đã sớm chết, thật không nghĩ tới bây giờ em còn có thể sống thêm mấy năm."

Nhìn Mộ Thiên Tinh không để ý tới sống chết, lòng Lục Tử Hào không khỏi căng thẳng, anh muốn đuổi người đàn ông kia ra khỏi lòng Mộ Thiên Tinh, nhưng cũng không muốn nhìn thấy bộ dạng không quan tâm đến gì cả của Mộ Thiên Tinh.

Lục Tử Hào hơi do dự trong chốc lát, không nhịn được nói sự thật với Mộ Thiên Tinh.
"Thiên Tinh, không chỉ là mấy năm, phẫu thuật cắt bỏ u não của em rất thành công, chỉ cần yên tâm tĩnh dưỡng mấy tháng, sau khi xuất viện thì cả đời không lo. Cho nên, em còn thời gian rất dài rất dài, có thể ở bên cạnh bé con nhìn nó lớn lên! Có thể có được cuộc sống của chính mình."

Mộ Thiên Tinh khiếp sợ nhìn sang: "Vậy là sao?"

Lục Tử Hào không thể không thẳng thắn: "Ban đầu thấy em mang thai ngày ngày hộc máu, dùng thuốc hoàn toàn không khống chế được thời gian, trong lòng anh rất lo, anh nghĩ, tuyệt đối không thể để cho em chết! Vốn là anh muốn em giết đứa bé này, nhưng anh biết, đứa bé này là mạng của em."

Lục Tử Hào dừng một chút, sau đó mới tiếp tục nói: "Vì vậy anh lừa em, thật xin lỗi, Thiên Tinh, lúc ấy anh lừa em nói chỉ có sinh non mới có thể giữ được đứa bé, bởi vì anh biết khi đó, ở trong lòng em, đứa bé quan trọng hơn chính bản thân em. May mắn là, dieeendaanleequuydoon – V.O, ông trời có mắt, sau khi sinh đứa bé đã lập tức phẫu thuật cho em, em và đứa bé vẫn còn sống."

Sau khi khiếp sợ Mộ Thiên Tinh chỉ cảm thấy vui mừng, nếu có thể sống, ai cũng không muốn đi chết, huống chi, hiện giờ cô có vướng bận, có người nhà huyết mạch tương liên với cô!Những cực khổ, khó khăn và trải nghiệm đã qua, dường như cũng vì cho cô một niềm vui to lớn như bây giờ.

Mộ Thiên Tinh ngạc nhiên nhìn Lục Tử Hào: "Anh Tử Hào, những lời anh nói đều là sự thật sao?"

"Dĩ nhiên, trong chuyện này, anh không cần phải lừa em, Thiên Tinh, cuộc đời của em vẫn còn rất dài, em cứ nghỉ ngơi cho tốt, tất cả những chuyện trước kia đều đã qua, tương lai, cũng chỉ còn lại hạnh phúc mà thôi."

Nước mắt Mộ Thiên Tinh lập tức rơi xuống, cảm giác sống sót sau tai nạn này khiến tâm tình cô có chút kích động.

Lục Tử Hào đi tới, dịu dàng lau khô nước mắt cho cô: "Được rồi, Thiên Tinh, tâm tình tốt mới có thể nhanh khỏi bệnh, cho dù là vì bé con, em cũng phải thật vui vẻ có đúng không?"

Mộ Thiên Tinh gật đầu, nở nụ cười ấm áp vui vẻ: "Dạ, em hứa với anh, sau này em sẽ thật vui vẻ."

Dường như trong nháy mắt, Mộ Thiên Tinh được kéo từ vực sâu tuyệt vọng lên, đủ loại tâm tình tiêu cực lúc trước bay sạch, cô bắt đầu tích cực phối hợp trị liệu, nếu thật vất vả có được hi vọng sống lần nữa, dĩ nhiên cô không thể phụ lòng.

Chương 27: Khổ sở không dứt

Edit: V.O

Từng ngày từng ngày trôi qua, Mộ Thiên Tinh đã dần dần có thể xuống giường, tinh thần cũng càng tốt hơn nhiều, cả người trông giống như là thay da đổi thịt.

Hôm nay, hộ tá tiểu Hạ thay tã cho đứa bé xong, nhìn thấy Mộ Thiên Tinh vẫn nhìn chằm chằm vào đứa bé không rời mắt, không nhịn được mở miệng nói: "Cố tiểu thư, cô có muốn ôm bé con một cái không."

"Có thể không?" Mộ Thiên Tinh có chút thấp thỏm, trong giọng nói có vài phần chần chờ.

Sau khi sinh con ra, bởi vì thân thể mình, Mộ Thiên Tinh vẫn chưa từng ôm cậu, bây giờ đứa bé đã được ba tháng, không khô quắt gầy yếu giống như lúc đầu, cậu bắt đầu trở nên mập mạp, mềm mại cực kỳ đáng yêu.

Các bác sĩ, y tá tới kiểm tra phòng đều hết sức thích sinh mạng nhỏ đáng yêu này!

Mộ Thiên Tinh nhận lấy đứa bé có chút cứng ngắc, tiểu Hạ cười điều chỉnh tư thế cho cô: "Đừng căng thẳng, Cố tiểu thư, cô xem, bé con rất đáng yêu?"

Có lẽ là thiên tính mẹ con, lại có lẽ là bản năng khắc từ trong xương, rất nhanh Mộ Thiên Tinh đã bế có hình có dạng, cô cúi đầu nhìn con trai ngoan ngoãn phun bong bóng trong lòng, lòng vô cùng mềm mại, cũng vô cùng vui mừng.

Lúc trước, sau khi nghe Lục Tử Hào nói nguyên nhân đứa bé sinh non, cô vẫn hết sức áy náy, cộng thêm lúc trước đứa bé vẫn hết sức gầy yếu, Mộ Thiên Tinh cảm thấy là vì mình.
May mà dần dần đứa bé cũng nảy nở một chút, quanh thân cũng tròn núc ních cực kỳ đáng yêu, chỉ là càng nhìn, Mộ Thiên Tinh càng cảm thấy hình như mặt mày đứa bé càng giống Tương Quý Thần.

Tiểu Hạ bên cạnh nhìn thấy Mộ Thiên Tinh mãi nhìn chằm chằm vào mặt đứa bé, không nhịn được cười nói: "Cố tiểu thư, yên tâm đi, bé con còn nhỏ đã đẹp trai như vậy, dieendaanleequuydoon – V.O, sau này sẽ càng ngày càng anh tuấn. Chắc chắn ba cậu cũng là người cực kỳ đẹp trai."

Mộ Thiên Tinh sửng sốt, ngay sau đó vẻ mặt có chút ảm đạm.

Nhìn thấy cô yên lặng không nói, tiểu Hạ biết mình đã nói sai, lấy cớ vội vã rời đi.

Mộ Thiên Tinh ôm đứa bé đi tới bên cửa sổ, ánh mắt có chút dao động nhìn bầu trời xa xăm, ba đứa bé đúng là người cực kỳ đẹp trai!

Những ngày qua, mặc dù Mộ Thiên Tinh thề son sắt nói với Lục Tử Hào, cô sẽ hoàn toàn thoát khỏi quá khứ, nhưng trên thực tế, trong lòng cô rõ ràng, nào có dễ dàng như vậy, tình cảm đối với Tương Quý Thần gần như khắc vào trong xương, muốn hút ra hoàn toàn, không khác nào rút xương khoét tim.Cô nhắm hai mắt lại, để mặc tư niệm của mình lan tràn, ở trong lòng tự nói với mình, đây là một lần cuối cùng, sau này không thể tiếp tục nghĩ đến anh, dù sao, không phải anh muốn kết hôn với Mộ Kiều Kiều sao?

Mộ Thiên Tinh cúi đầu, trong lòng khổ sở không dứt.

. . .

Tương Quý Thần đã trở về nước lại không hề hạnh phúc như trong tưởng tượng của Mộ Thiên Tinh.

Từ sau khi trở về từ Mỹ, cả người anh hồn bay phách lạc, thậm chí còn bị bệnh nặng, chỉ là anh không hề nói với ai, một thân một mình ở trong biệt thự lúc anh còn ở với Mộ Thiên Tinh, ôm bản nhật ký, tinh thần chán nản.

Nếu Hà Dĩ Ninh không lấy được tin tức anh trở về, đến biệt thự tìm anh, chỉ sợ anh sẽ bệnh chết ở trong biệt thự cũng không chừng.

Khi Tương Quý Thần mê man tỉnh lại, đã bị Hà Dĩ Ninh sai người đón về nhà, ba Tương Chính Nam từ trước đến nay ngâm mình ở công ty cũng ở nhà, cũng hết sức lo lắng cho tình trạng của Tương Quý Thần bây giờ.

Phòng khách lầu dưới, Tương Chính Nam cau mày: "Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Sao Quý Thần xuất ngoại một chuyến đã bệnh thành như vậy?"

Chương 28: Tất cả im miệng cho tôi!

Edit: V.O

Mặt Hà Dĩ Ninh uất ức: "Em nào biết? Trước khi đi vẫn còn tốt, trở về lại đến biệt thự, ngay cả bị bệnh cũng không nói với em."

Tương Chính Nam liếc bà: "Nếu em chia chút thời gian đi dạo phố ăn mặc cho Quý Thần, nó sẽ không không nói gì cả với em."

Hà Dĩ Ninh lập tức tức giận: "Lời này của anh là có ý gì? Ý anh nói em không quan tâm con sao?"

"Chẳng lẽ không đúng sao?"

"Tương Chính Nam, anh nói em, anh thì cả ngày vùi đầu ở công ty không về nhà, chuyện của con anh lại xía vào được bao nhiêu? Chuyện con đi học con kết hôn, cái nào không là em bận trước bận sau?"

Tương Chính Nam hừ lạnh, còn muốn nói gì đó, lại nghe thấy một giọng giận dữ từ trên lầu truyền xuống: "Được rồi! Tất cả im miệng cho tôi! Quý Thần còn đang nghỉ ngơi! Có chuyện gì chờ Quý Thần tỉnh rồi hãy nói!"

Tương Chính Nam và Hà Dĩ Ninh liếc mắt nhìn nhau, cũng không dám lên tiếng, người nói chuyện là ông nội Tương Quý Thần, hiện giờ là lão gia tử nhà họ Tương - Tương Kiến Đảng.

Không lâu lắm, Tương Quý Thần đi từ trên lầu xuống, sắc mặt vẫn âm trầm trắng bệch, Hà Dĩ Ninh vội vàng tiến lên ân cần nói: "Quý Thần, thân thể của con có khá hơn một chút không? Có cần đến bệnh viện kiểm tra không?"

Tương Quý Thần không nói một lời lướt qua Hà Dĩ Ninh, vẫn đi ra ngoài, Tương Chính Nam lạnh giọng quát lên: "Đứng lại, thái độ gì với mẹ con vậy?"

Tương Quý Thần ngẩng đầu nhìn ông: "Các người hi vọng tôi có thái độ gì? Có chuyện gì? Không có thì đừng cản đường!"Tương Chính Nam cứng họng, dieendaanleequuydoon – V.O, ngược lại Tưởng lão gia tử bên cạnh như nhìn thấu chút gì đó, bộ dạng như có điều suy nghĩ.

Tương Quý Thần ra khỏi nhà, khắp nơi này đều khiến anh cực kỳ ngột ngạt, chỉ cần nghĩ đến ba mẹ đã từng không thích và gây khó dễ cho Mộ Thiên Tinh, tim của anh đau giống như dao cắt.

Nhưng hiện giờ, Thiên Tinh của anh đã không còn nữa rồi.

Tương Quý Thần ngẩng đầu nhìn bầu trời xa xăm, Mộ Thiên Tinh thích khí trời nhẹ nhàng này nhất, anh nhớ mang máng lúc bọn họ quen biết nhau, cô thích mặc đồ vận động chạy băng băng ở trong khí trời như vậy.

Thời gian luôn không giữ được những thứ tốt đẹp kia, mà chờ anh bỏ qua thời gian đó mới cảm thấy đau đến không muốn sống.

Từ sau khi trở về từ Mỹ, Tương Quý Thần giống như là người mất đi linh hồn, không tìm lại được sự hăng hái trước kia nữa, anh có chút chán nản trở lại biệt thự từng sống cùng Mộ Thiên Tinh, dường như chỉ có nơi này, mới có thể làm cho tim của anh thoáng bình tĩnh một chút.
Cũng trong lúc đó, Hà Dĩ Ninh gọi cho Mộ Kiều Kiều, nói cho cô ta biết sự khác thường của Tương Quý Thần.

Mộ Kiều Kiều cúp điện thoại, sắc mặt có chút khó coi.

Vương Hiểu Lệ nhìn thấy sắc mặt con gái không đúng, không khỏi ân cần nói: "Kiều Kiều, ai gọi vậy?"

"Mẹ chồng con."

"Bà ta mắng con?"

"Không phải, bà ấy chỉ nói cho con biết Quý Thần đã về, nhưng hình như tâm tình có gì đó không đúng, mẹ, mẹ nói xem có phải anh ấy nhớ ra gì đó không?"

Vương Hiểu Lệ cau mày: "Cũng không thể? Không thì con đi xem thử đi, nếu mẹ chồng con đã gọi cho con, hơn phân nửa là cũng hi vọng con đi xem thử, có lẽ là nó gặp phải chuyện gì đó khiến tâm tình không tốt thì sao?"

Trong lòng Mộ Kiều Kiều không yên, rồi lại nhớ đến chuyện hôn lễ, hơn nữa, là vị hôn thê, vị hôn phu của mình trở lại, về tình về lý cô ta nên xuất hiện.

Chẳng qua, Mộ Kiều Kiều gọi cho anh cũng không nhận, sau khi gọi liên tiếp mấy lần, Tương Quý Thần trực tiếp tắt máy.

Mộ Kiều Kiều lập tức choáng, nghiêng đầu nhìn Vương Hiểu Lệ: "Quý Thần không nhận điện thoại của con, vậy phải làm sao bây giờ?"

Chương 29: Trời sinh có ba thận?

Edit: V.O

Vương Hiểu Lệ tính toán: "Vậy con trực tiếp đi tìm nó, đàn ông mà, phần lớn thích phụ nữ dịu dàng nhỏ bé, dù sao Quý Thần về cũng cần đến công ty, ngày mai con trực tiếp đến công ty tìm nó là được rồi."

Mộ Kiều Kiều nghe vậy hơi gật đầu, xem ra cũng chỉ có thể như vậy, cô ta nhất định phải sớm biết rõ rốt cuộc tại sao Quý Thần có thái độ lạnh nhạt với tất cả mọi người mới được.

Tổng bộ tài chính Tập đoàn Tương thị Giang Thành, trong phòng làm việc tầng cao nhất, Tương Quý Thần đứng một thân một mình ở trước cửa sổ, miệng ngậm một điếu thuốc, trên đất cũng tràn đầy tàn thuốc.

Chỉ mấy ngày ngắn ngủi, người anh gầy đi với tốc độ mắt thường có thể thấy được, tây trang bình thường vừa khít nay cũng hơi có vẻ rộng thùng thình.

Không lâu lắm, bên ngoài phòng làm việc vang lên tiếng gõ cửa.

"Vào đi!"

Tương Quý Thần dập thuốc lá, đi tới bàn làm việc, không đợi anh ngồi xuống, đã thấy được một bóng dáng quen thuộc đẩy cửa đi vào.

Mộ Kiều Kiều nhô đầu ra, mặt cười xinh đẹp.

"Quý Thần?"

Tương Quý Thần lạnh mặt: "Cô tới đây làm gì?"Mộ Kiều Kiều cho là anh bất mãn với việc mình tới công ty tìm anh, quấy rầy công việc của anh, vội vàng giải thích: "Quý Thần, mẹ gọi cho em nói anh đã về, mẹ lo anh ăn ở công ty không ngon, cố ý kêu em mang canh gà đến."

Mộ Kiều Kiều lôi Hà Dĩ Ninh ra, cho là thái độ Tương Quý Thần sẽ thoáng khá hơn một chút, ai biết Tương Quý Thần vẫn lạnh lùng đứng tại chỗ, ánh mắt nhìn cô ta lạnh băng sắc bén, trong lòng Mộ Kiều Kiều có chút sợ, dieendaanleequuydoon – V.O, Tương Quý Thần như vậy khiến cô ta cảm thấy vô cùng xa lạ.

Xác thực mà nói, cũng không phải là xa lạ, mà là cực kỳ giống Tương Quý Thần lúc vẫn còn tình cảm mặn nồng với Mộ Thiên Tinh.

Trong lòng Mộ Kiều Kiều thấp thỏm không yên, cô ta cố gắng nở nụ cười lấy lòng, mở hộp giữ nhiệt ra, mùi thơm nồng nặc tràn ngập ra trong nháy mắt, làm cho người ta thèm ăn.

Mộ Kiều Kiều múc một chén canh gà cho Tương Quý Thần: "Nếm thử xem, em đã cố ý hầm rất lâu."
Ai biết Tương Quý Thần không hề có ý muốn ăn, trực tiếp hất đổ chén canh kia, cháo gà nóng rát vẩy lên tay Mộ Kiều Kiều, nóng khiến cô ta la hoảng lên.

"A! Quý Thần, anh làm gì vậy?"

Tương Quý Thần bễ nghễ từ trên cao nhìn xuống người phụ nữ này giống như nhìn tôm tép nhãi nhép, vừa nghĩ tới mình đã từng bị một người phụ nữ này đùa giỡn trong tay, trong lòng không khỏi bực bội.

Mặt Mộ Kiều Kiều lại uất ức, trong mắt cô ta đã có chút nước mắt, bộ dạng cắn môi trông vô cùng rung động lòng người, đáng tiếc, lúc này Tương Quý Thần chỉ cảm thấy người phụ nữ này vô cùng dối trá.

"Quý Thần, rốt cuộc em đã làm sai điều gì, anh lại đối xử với em như vậy? Anh đi Mỹ xong, sau khi trở về lại đạp tất cả mọi người, em gọi cho anh cũng không nhận, bây giờ còn đối xử với em như vậy? Rốt cuộc là anh sao vậy?"

Tương Quý Thần nghe vậy cười lạnh: "Đúng, tôi sao vậy? Mộ Kiều Kiều, bản thân tôi lại muốn hỏi cô! Rốt cuộc tôi bị sao?"

Tương Quý Thần nói xong, lấy một phần tài liệu từ trong ngăn kéo phòng làm việc ra, dùng sức ném lên mặt Mộ Kiều Kiều: "Tự cô xem thử đây là gì? Suy nghĩ cho rõ ràng rốt cuộc xảy ra chuyện gì?"

Mộ Kiều Kiều thấp thỏm không yên cầm những tư liệu kia lên, đó là một phần chứng minh kiểm tra sức khoẻ của cô ta, lúc này sắc mặt Mộ Kiều Kiều trắng bệch, trong lòng vô cùng sợ hãi.

Cô ta cố gắng tự nói với mình không thể hoảng, mặt lại làm ra vẻ mờ mịt: "Quý Thần, cái này là gì?"

Tương Quý Thần nổi giận đùng đùng mở miệng: "Mộ Kiều Kiều, cô coi tôi là thằng ngu sao? Không phải cô nói mình hiến thận cho tôi sao? Tại sao trên báo cáo kiểm tra sức khoẻ hai thận của cô lại hoàn hảo? Chẳng lẽ, cô trời sinh có ba thận?"

Chương 30: Rợn cả tóc gáy

Edit: V.O

Mộ Kiều Kiều ngạc nhiên nhìn Tương Quý Thần: "Em..."

"Tốt nhất là cô đừng nói dối, nếu không, tôi cũng không biết chính mình sẽ làm ra chuyện gì nữa!"

Trong đôi mắt Tương Quý Thần tràn đầy sát khí, nhìn khiến trong lòng Mộ Kiều Kiều run sợ, nước mắt ngấn ở trong vành mắt, làm thế nào cũng không dám rớt xuống, cô ta co rúm lại, liên tục nói xin lỗi.

"Thật xin lỗi, Quý Thần, em thật không cố ý muốn lừa anh, là ba kêu em nói như vậy. Lúc ấy, em cũng cho là chính em hiến thận cho anh, ngày đó em đã thật sự lên bàn mổ, nhưng chờ sau khi em tỉnh lại, không có ai nói cho em biết chân tướng."

Tương Quý Thần lạnh lùng nhìn cô ta, Mộ Kiều Kiều vô thức lui về phía sau, tiếp tục giải thích: "Qua thật lâu sau, ba mẹ mới nói cho em biết mặc dù thận em hợp với anh, nhưng vì thân thể của em yếu, không thể quyên tặng, cho nên bọn họ mới mua người khác hiến thận cho anh."

Ánh mắt Tương Quý Thần như dao khắc lên người Mộ Kiều Kiều, nhìn khiến cô ta rợn cả tóc gáy.

"Cô lại nói dối, Mộ Kiều Kiều, rốt cuộc người hiến thận cho tôi là ai?"

Tương Quý Thần tiến tới gần, Mộ Kiều Kiều chỉ cảm thấy mình thở cũng khó khăn, cô ta hoảng sợ nhìn Tương Quý Thần, trong lòng lại chỉ có một suy nghĩ, cho dù thế nào cũng không thể nói ra chân tướng, nếu không cô ta sẽ hoàn toàn xong.
"Em không biết, em thật sự không biết, Quý Thần, thận đúng là ba mẹ em mua được."

Tương Quý Thần bị chọc cười, anh nhìn chằm chằm Mộ Kiều Kiều: "Được! Bản thân tôi muốn nhìn thử xem cô có thể nói dối giấu diếm tới khi nào! Cô đừng hối hận! Bây giờ cút cho tôi!"

Mộ Kiều Kiều bị dọa sợ đến khóc rống chảy nước mắt, dieendaanleequuydoon – V.O, bước chân hốt hoảng chạy ra ngoài.

Mộ Kiều Kiều rời khỏi công ty, trong lòng càng nghĩ càng hốt hoảng, cô ta cực sợ, Tương Quý Thần thật sự có thể giết chết cô ta, làm sao bây giờ? Bây giờ cô ta nên làm cái gì bây giờ?

Mộ Kiều Kiều không có tâm tư gì, lúc này gọi xe chạy về nhà.

Hôm nay Mộ Ái Quốc hiếm khi được ở nhà nghỉ ngơi, đang chuẩn bị hẹn mấy ông bạn già cùng đi ra ngoài đánh golf, đã thấy Mộ Kiều Kiều với vẻ mặt hốt hoảng từ bên ngoài xông vào.Vương Hiểu Lệ đang xem ti vi ở trong phòng khách, nhìn thấy con gái về, không khỏi có chút kỳ lạ: "Kiều Kiều, con nôn nôn nóng nóng làm cái gì? Không phải mẹ chồng con kêu con đi thăm Quý Thần sao? Sao bây giờ con lại về?"

Mộ Kiều Kiều thở hồng hộc, thật vất vả chờ thuận khí, nước mắt chảy xuống.

"Ba, mẹ, không xong, nhất định là Quý Thần khôi phục trí nhớ, anh ấy đã biết người lúc trước hiến thận cho anh ấy không phải là con, chỉ sợ anh ấy đã biết chân tướng, làm sao bây giờ? Chúng ta nên làm gì bây giờ?"

Mộ Kiều Kiều tay chân luống cuống, gương mặt Mộ Ái Quốc và Vương Hiểu Lệ cũng khủng hoảng, Mộ Ái Quốc tự lẩm bẩm trong miệng: "Không phải bác sĩ nói trí nhớ của nó không thể nào khôi phục sao? Sao đột nhiên lại. . ."

"Ba, trước đừng quan tâm tới chuyện anh ấy khôi phục trí nhớ thế nào, làm sao bây giờ? Nếu anh ấy biết quả thận kia là của Mộ Thiên Tinh, anh ấy nhất định sẽ giết con, ba mẹ không biết, ánh mắt anh ấy mới vừa nhìn con rất đáng sợ!"

Vương Hiểu Lệ kéo Mộ Kiều Kiều: "Đừng hoảng hốt, đừng hoảng hốt, chuyện này lại không phải là lỗi của chúng ta, hơn nữa, lúc ấy ba mẹ chồng của con cũng đồng ý, đúng rồi, đi, bây giờ chúng ta đi tìm bọn họ, chuyện này không thể chỉ mình chúng ta gánh vác, nếu Tương Quý Thần tìm người tính sổ, nên đi tìm ba mẹ nó trước."

Mộ Kiều Kiều có chút lo lắng: "Vậy có được không?"

"Dù sao tốt hơn là chúng ta ngồi đây lo lắng, hơn nữa, dù sao ba mẹ chồng con cũng là ba mẹ của Quý Thần, chuyện này bọn họ vốn nên chịu trách nhiệm."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau