GIÁ NHƯ...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Giá như... - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Đã chết

Edit: V.O

Nhìn bóng dáng Tương Quý Thần lên lầu, đáy mắt Mộ Kiều Kiều phẫn hận không dứt, rốt cuộc anh có phải là đàn ông không?

Trong lòng Mộ Kiều Kiều thầm hận không dứt, cô ta ngồi ở dưới lầu thật lâu mới bình ổn cơn giận của mình, đi lên lầu, mẹ nói rất đúng, cô ta nhất định phải sớm mang thai mới được, biểu hiện của Tương Quý Thần càng ngày càng kỳ lạ, thái độ đối với mình cũng hết sức lạnh nhạt, thậm chí cô ta nghi ngờ, không phải là đối phương đã nhớ lại một ít gì rồi đó chứ.

Mộ Kiều Kiều nghĩ như vậy, trong lòng cũng không tránh khỏi, mà đợi đến lúc cô ta lên lầu muốn mở cửa phòng Tương Quý Thần ra, lại phát hiện đối phương đã khóa cửa rồi !

Mộ Kiều Kiều tức giận gần như hộc máu!

Lại không quan tâm Mộ Kiều Kiều đang nghĩ gì, sáng sớm hôm sau, Tương Quý Thần đến sân bay!

Mấy giờ sau, Tương Quý Thần bước trên mảnh đất nước Mỹ, mục đích của anh vô cùng rõ ràng, cầm địa chỉ bạn tốt giúp anh điều tra được, anh đi tới một biệt thự ở ngoại ô.

Tương Quý Thần đứng trước biệt thự, hơi híp mắt, chính là chỗ này, nghĩ đến không lâu sau sẽ gặp được Mộ Thiên Tinh, tâm tình của anh vô cùng phức tạp.

Tương Quý Thần hít sâu, mạnh mẽ xông vào trong biệt thự.
Còi báo động trong biệt thự vang lên, Lục Tử Hào vô thức chạy từ trong phòng làm việc ra, sau đó, anh thấy được một bóng dáng quen thuộc.

"Là cậu?" Lục Tử Hào ngạc nhiên không dứt, nhưng rất nhanh, dieendaanleequuydoon - V.O, sắc mặt của anh đã bình tĩnh lại: "Cậu tới làm gì?"

Ánh mắt Tương Quý Thần quét một vòng chung quanh: "Thiên Tinh đâu?"

Lục Tử Hào sửng sốt, ngay sau đó trên mặt lộ ra tức giận, sau đó, anh tiến lên từng bước, bay thẳng đến Tương Quý Thần nện một phát.

Tương Quý Thần bất ngờ không đề phòng bị đánh trúng, đáy mắt cũng nổi lên tức giận, lúc chuẩn bị đánh trả, đột nhiên nghe được giọng bi thống phẫn hận của Lục Tử Hào: "Cậu còn có mặt mũi tới hỏi Thiên Tinh? Em ấy chết rồi! Cùng với đứa bé trong bụng em ấy, một xác hai mạng!"

Tương Quý Thần ngạc nhiên đứng tại chỗ, vẻ mặt vô cùng khiếp sợ, anh nhìn Lục Tử Hào bằng ánh mắt không dám tin: "Điều này sao có thể? Người sợ chết như cô ta sao có thể chết được?"Lục Tử Hào cắn răng nghiến lợi, lại nện Tương Quý Thần phát nữa, khóe môi Tương Quý Thần lập tức chảy máu.

Tương Quý Thần lui về phía sau từng bước, đáy mắt tràn đầy mông lung, trong đầu của anh chỉ có một suy nghĩ, nhất định là Lục Tử Hào lừa anh, vì không để cho anh và Thiên Tinh gặp mặt, thậm chí ngay cả lý do này cũng lấy ra sao? Hoàn toàn là hoang đường! Sao Mộ Thiên Tinh lại chết được?

Vẻ mặt Lục Tử Hào tức giận, quát Tương Quý Thần: "Tương Quý Thần, lúc trước cậu vẫn luôn ăn hiếp Thiên Tinh, bây giờ em ấy đã chết, cậu vẫn còn muốn sỉ nhục em ấy như vậy sao?"

Đột nhiên Tương Quý Thần ngước mắt, đáy mắt lạnh như băng sương, anh tự tay lau lau vết máu bên mép: "Anh luôn miệng nói Thiên Tinh đã chết, anh cho là tôi sẽ bị anh lừa sao? Nhất định là Thiên Tinh đã bị anh giấu đi, rốt cuộc bây giờ cô ấy ở đâu?"

Lục Tử Hào cười xòa một tiếng: "Tương Quý Thần, con người cậu thật đáng thương hại, ban đầu lúc Thiên Tinh ở cùng cậu cậu lại không quý trọng, bây giờ lại làm ra dáng vẻ thâm tình chân thành, thật là làm cho người ghê tởm, cậu đã không tin tôi, cần gì phải đến chỗ tôi?"

Tương Quý Thần lạnh mặt, sẵng giọng: "Quả nhiên là anh giấu cô ấy đi?"

Lục Tử Hào nghe vậy tức giận, anh lấy một xấp tài liệu từ trong ngăn kéo phía sau ra ném ở trước mặt Tương Quý Thần: "Bản thân tôi cũng hy vọng là tôi giấu em ấy đi, nhưng đáng tiếc là không phải!"

Tương Quý Thần có chút do dự cầm tài liệu lên, lúc nhìn đến mấy chữ phía trên, chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, bước chân cũng có chút lảo đảo.

Chương 22: Chứng nhận tử vong

Edit: V.O

Đó là một phần chứng nhận tử vong của Mộ Thiên Tinh!

Tương Quý Thần chỉ cảm thấy lồng ngực vô cùng đau đớn, cả người cũng hoàn toàn bối rối, trang giấy thật mỏng trong tay như nặng ngàn cân, đè anh gần như không thở nổi.

"Chuyện này...làm sao có thể?"

Tin tức này đối với Tương Quý Thần mà nói hoàn toàn giống như sấm sét giữa trời quang, anh vốn cho là chuyến này nhất định có thể nhìn thấy Thiên Tinh, hoặc có lẽ vẫn có thể dẫn cô trở về, có ai nghĩ đến, nay bọn họ đã sinh tử cách xa.

"Rốt cuộc cô ấy chết thế nào?" Giọng Tương Quý Thần vô cùng khàn khàn, nhuệ khí vừa rồi biến mất không còn bóng dáng vào giây phút này, cả tinh thần anh giống như là bị người kéo ra, chỉ còn lại một cái xác trống rỗng.

Lục Tử Hào rũ mắt xuống, giọng vô cùng lãnh khốc: "Em ấy bị ung thư não!"

Bỗng nhiên Tương Quý Thần ngẩng đầu: "Chuyện này là không thể nào? Rõ ràng lúc trước cô ấy còn..."

"Còn cái gì? Còn ly hôn với cậu hết sức sảng khoái?" Giọng Lục Tử Hào giễu cợt: "Đó là bởi vì bệnh tình của em ấy hết sức nghiêm trọng, em ấy biết đã không thể trị khỏi, dieendaanleequuydoon - V.O, muốn giữ đứa bé."Tương Quý Thần chỉ cảm thấy trong lòng độn đau không dứt, Lục Tử Hào nhìn vẻ mặt anh đau khổ, lại chỉ cảm thấy vô cùng sảng khoái.

"Sao? Bây giờ cậu cảm thấy đau đớn? Vậy là cậu không biết lúc ấy Thiên Tinh đau thế nào! Vì muốn giữ đứa bé lại, em ấy sảng khoái ly hôn với cậu, sau đó mỗi ngày em ấy nôn rất nhiều máu, cậu không biết, những huyết dịch kia ghê người đến cỡ nào, sau đó đứa bé sinh non, em ấy đã...đứa bé cũng không giữ được."

"Tôi không tin! Nhất định là anh giả tạo..."

Giọng Tương Quý Thần run rẩy, anh luống cuống tay chân lật xem tài liệu, cho đến nhìn đến hình Mộ Thiên Tinh trên giấy chứng nhận tử vong cùng với giấy chuẩn đoán ung thư não kèm theo phía sau, anh mới lập tức suy sụp.

Trong lúc nhất thời, Tương Quý Thần chỉ cảm thấy trái tim khí huyết sôi trào, "phụt" phun ra một miệng máu.Trong đôi mắt Tương Quý Thần tràn đầy tia máu, anh vừa tức giận vừa thống khổ nhìn Lục Tử Hào: "Tại sao không nói với tôi? Tại sao?"

Lục Tử Hào lạnh lùng liếc anh: "Nói cho cậu biết thì có thể thế nào? Chẳng lẽ còn muốn để em ấy nhìn thấy cậu và Kiều Kiều anh anh em em sao? Đến lúc đó chỉ sợ em ấy sẽ chết nhanh hơn, Thiên Tinh đáng thương như vậy, em ấy không có chỗ nương tựa, cho tới nay, tôi đều coi cậu là chỗ dựa duy nhất của em ấy, nhưng còn cậu? Cho em ấy tòa thành cổ tích, rồi lại tự tay đập nát bấy..."

"Im miệng! Anh im miệng cho tôi! Đừng nói nữa!" Tương Quý Thần thống khổ ngã ngồi dưới đất, không biết khi nào, sớm đã nước mắt đầy mặt.

Lục Tử Hào từ trên cao nhìn Tương Quý Thần hơi có vẻ chật vật, đáy mắt khinh bỉ và lạnh lùng: "Bây giờ có thể cút khỏi nhà tôi chưa? Chỗ của tôi không hoan nghênh cậu!"

Tương Quý Thần lại giống như đột nhiên kịp phản ứng, đột nhiên từ dưới đất đứng phắt dậy, níu lấy cổ áo Lục Tử Hào: "Anh luôn miệng nói Thiên Tinh đã chết, vậy cô ấy được chôn ở đâu? Nếu như không tận mắt thấy, tôi sẽ không tin."

Lục Tử Hào hơi cau mày: "Cậu thật đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ! Nhưng cũng tốt, để cho cậu hoàn toàn chết tâm cũng tốt! Cậu đi theo tôi!"

Lục Tử Hào mặt lạnh dẫn đầu đi ra khỏi biệt thự, Tương Quý Thần theo sát phía sau, trong tay anh còn nắm thật chặt giấy chứng nhận tử vong, ngón tay vuốt ve hình Mộ Thiên Tinh phía trên, đây là người yêu của anh, nhưng hết lần này tới lần khác, anh lại làm nhiều chuyện tổn thương cô như vậy.

Lục Tử Hào liếc thấy ánh mắt thâm tình của Tương Quý Thần từ kính chiếu hậu, không kiềm được cau mày.

Chương 23: Con rối

Edit: V.O

Xe phóng nhanh, không khí trong buồng xe cũng vô cùng nặng nề, hai người đàn ông ai cũng không mở miệng.

Tương Quý Thần tựa đầu bên cửa sổ xe, sắc mặt có chút tái nhợt, sau tai nạn anh vốn không nghỉ ngơi đủ, lần này anh tới Mỹ, ngay cả chênh lệch giờ cũng không quan tâm trực tiếp tìm đến Lục Tử Hào, lại bị tin tức Mộ Thiên Tinh mất làm cho tinh thần muốn nứt ra, lúc này không khỏi có chút choáng.

Trong lúc Tương Quý Thần chóng mặt, đã đến nghĩa địa!

Đây là một khu vườn mộ rất xa, nhưng hoàn cảnh chung quanh lại hết sức thanh tịnh, Tương Quý Thần đi theo Lục Tử Hào về phía trước, cuối cùng, ở trước một bia mộ, Lục Tử Hào dừng bước, sau đó, anh nhường bước.

Bia mộ lộ ra trước mặt Tương Quý Thần, hình ảnh quen thuộc trên bia mộ khiến cho Tương Quý Thần cực kỳ bi thương, nước mắt cũng không nhịn được nữa rơi xuống.

Anh quỳ phịch xuống trước mộ, đầu để trên hình bia mộ Mộ Thiên Tinh, mãi nói xin lỗi.

"Thật xin lỗi, Thiên Tinh, là lỗi của anh, anh đã tới chậm, thật xin lỗi, lúc trước anh thật không cố ý, anh thật đáng chết, sao lại mất trí nhớ, sao lại bị mỡ heo che mắt, thật xin lỗi. . ."

Tương Quý Thần đau đến không muốn sống ôm bia mộ, khóc thút thít hoàn toàn không có hình tượng, anh giống như muốn nặn hết nước mắt cả đời này của mình ở đây, dường như chỉ có như vậy, mới có thể khiến cho tim của anh thoáng có thể thở.Lục Tử Hào đứng bên cạnh, thấy thế không nhịn được giễu cợt: "Tương Quý Thần, dieendaanleequuydoon - V.O, cậu đừng giả vờ giả vịt, nếu Thiên Tinh biết, chỉ sợ ở dưới đất cũng không yên bình! Ban đầu cậu phản bội tình cảm của em ấy không chút do dự, bây giờ cần gì phải thâm tình như vậy? Nếu tôi không nhớ lầm, trước đây không lâu cậu và Kiều Kiều cũng đã từng cử hành hôn lễ đúng không?"

"Theo tôi, cậu hoàn toàn là tên khốn kiếp! Lúc Thiên Tinh cần cậu nhất, cậu không chỉ không bảo vệ em ấy, mà thậm chí còn làm tổn thương em ấy, tôi thật sự cảm thấy kỳ lạ, tại sao cậu không chết đi? Sao cứ phải là Thiên Tinh lương thiện không có kết cuộc tốt đẹp."

Đối mặt với sự giễu cợt của Lục Tử Hào, Tương Quý Thần không nói được lời nào, chỉ cúi thấp đầu, mặc cho Lục Tử Hào chửi rủa mình.

Thật ra thì lời của Lục Tử Hào nhập vào trong lòng Tương Quý Thần rất sâu, anh cảm thấy Lục Tử Hào nói rất đúng, tại sao người chết không phải là anh? Nếu có thể, anh tình nguyện dùng mạng của mình đổi lấy Thiên Tinh và con.
Vậy mà, trên thế giới này vĩnh viễn không có thuốc hối hận, chuyện làm sai thì đã sai, anh không có bất kỳ cơ hội cứu vãn.

Trên trời bắt đầu có hạt mưa tí tách bay lên, đập lên người Tương Quý Thần, thế nhưng hình như anh lại không cảm nhận được chút nào, vẫn quỳ trước mặt Mộ Thiên Tinh.

Lục Tử Hào tiến lên từng bước, trực tiếp kéo Tương Quý Thần lên: "Cậu đừng tiếp tục ở đây làm Thiên Tinh ghê tởm nữa, đi nhanh đi!"

Tương Quý Thần giống như con rối không có bất cứ tình cảm nào mặc cho Lục Tử Hào lôi anh khỏi mộ, Lục Tử Hào trực tiếp nhét anh vào trong xe, dẫn về biệt thự.

Từ đầu tới đuôi, Tương Quý Thần không nói được lời nào, vẻ mặt Lục Tử Hào ghét bỏ: "Rốt cuộc khi nào cậu mới đi?"

Tương Quý Thần chật vật đứng ở trong phòng khách, vẫn không nói gì.

Nhất thời hai người giằng co giữa không khí, cũng không biết qua bao lâu, Lục Tử Hào thở dài như một loại thỏa hiệp: "Bỏ đi, tôi và cậu rối rắm nhiều như vậy làm gì? Dù sao bây giờ cậu cũng đã nhận được trừng phạt, chỗ tôi còn có vài thứ của Thiên Tinh, cậu mang đi đi, nhưng từ nay về sau, đừng để tôi phải nhìn thấy cậu nữa!”

Tương Quý Thần nghe vậy mới ngẩng đầu lên, nhìn Lục Tử Hào thật sâu.

Chương 24: Hồn bay phách lạc

Edit: V.O

Lục Tử Hào lên lầu, không lâu lắm, anh cầm một bản nhật ký gốc đi xuống, không nói một lời đưa nó cho Tương Quý Thần, sau đó, trực tiếp đẩy anh ra khỏi biệt thự.

Tương Quý Thần hồn bay phách lạc rời đi, anh đặt bản nhật ký này vào lòng giống như vật báu, tâm tình lại cũng không vì vậy mà khá hơn một chút.

Trên máy bay trở về nước, Tương Quý Thần cẩn thận lấy nhật ký ra, bắt đầu đọc từng chữ từng câu.

Lật trang bìa trong ra, chữ viết thanh tú quen thuộc của Mộ Thiên Tinh đập vào mắt.

"Quý Thần, có lẽ chỉ là muốn tìm một chỗ phát tiết một chút bất mãn trong lòng mình mà thôi, mặc dù mình rốt cuộc tất cả những chuyện này là tại sao?

Anh đã từng nói chữ của em rất xấu, vì vậy anh muốn ghi nhật ký ghi lại tất cả ký ức về chúng ta, già rồi đọc cho các cháu nghe, nhưng anh còn chưa viết xong nhật ký, vì sao tất cả nội dung đều bị sửa lại? Không sao, dù sao có một ngày anh sẽ biết đó là giả, à không, anh vẫn đừng nên biết, đừng nghĩ đến chuyện trước kia, nếu không sẽ rất đau khổ. Để một mình em chịu đựng đau khổ là được rồi, anh nên hạnh phúc."

Đoạn văn trên trang bìa trong khiến cho nước mắt Tương Quý Thần lập tức rơi xuống, nước mắt rơi xuống quyển nhật ký, làm nhòe chữ viết, anh thấy thế vội luống cuống tay chân lau giọt nước mắt kia đi, động tác lại vô cùng nhẹ nhàng.Tình huống của Tương Quý Thần hấp dẫn sự chú ý của nữ tiếp viên hàng không, dù sao cũng là khách khoang hạng nhất, rất nhanh đã có nữ tiếp viên hàng không tới đây, ân cần hỏi thăm: "Tiên sinh, thân thể anh không thoải mái sao?"

Tương Quý Thần lắc đầu: "Tôi không sao, cám ơn."

Giọng anh có chút khàn khàn, hành khách ngồi ở bên cạnh không nhịn được liếc nhìn liên tục, trong lòng càng thêm oán thầm không dứt, thật không nghĩ tới, người đàn ông trông bề ngoài có vẻ lạnh lùng lại nghiêm túc này, lại nhìn đồ vật rồi khóc thành người lệ, dieendaanleequuydoon - V.O, chẳng lẽ đây chính là tương phản đáng yêu trong truyền thuyết?

Lúc này tất cả tinh thần của Tương Quý Thần đều ở trên quyển nhật ký, nào có tâm tư đi chú ý anh ta.Tay anh khẽ run tiếp tục lật xem trang sau ——

"Ngày 3 tháng 5, trời trong, hôm nay khí trời tốt, tâm tình của mình lại có hơi trầm, Quý Thần thay đổi, mặc dù mình vì anh ấy mất trí nhớ mới có thể như vậy, nhưng anh ấy thà tin một quyển nhật ký giả cũng không chịu tin tình cảm cũng bọn mình, điều này khiến mình thật sự vô cùng tức giận, nhưng mình nhất định sẽ giúp anh ấy hồi phục trí nhớ."

"Ngày 7 tháng 5, nhiều mây, gần đây mình có hơi nóng nảy, hình như sự cố gắng của mình với Quý Thần cũng không có tác dụng bao nhiêu, anh ấy bắt đầu càng thêm tin Mộ Kiều Kiều, nhìn Mộ Kiều Kiều chuyện trò vui vẻ với anh ấy, mình chỉ cảm thấy đau lòng, thật là khó có thể tưởng tượng, nếu như có một ngày, Quý Thần hồi phục trí nhớ, trong lòng sẽ khó chịu biết bao nhiêu? Nhưng Quý Thần còn có thể hồi phục trí nhớ sao? Đột nhiên mình có chút không xác định, mình nên làm cái gì bây giờ?"

"Ngày 16 tháng 5, âm u, thái độ Quý Thần đối với mình càng ngày càng lạnh lùng, hình như anh ấy không quá muốn gặp mình, hôm nay, anh ấy lại không về, một mình mình ở trong căn phòng trống rỗng, không khỏi cảm thấy cô đơn, Quý Thần, sao anh vẫn chưa nhớ ra? Anh thật muốn quên đi tình cảm giữa chúng ta sao?"

"Ngày 1 tháng 6, mưa nhỏ, cuối cùng cũng có kết quả kiểm tra sức khoẻ, lòng mình cũng chìm xuống đáy cốc, thật không nghĩ tới, mình bị ung thư não! Thật không phải là ông trời đang đùa giỡn mình đó chứ? Sao lại cứ vào lúc này? Quý Thần của mình đã biến mất, mình lại không còn thời gian đi giúp anh ấy tìm về trí nhớ đã mất nữa.

Nếu như có một ngày, mình thật sự rời khỏi thế giới này, mà Quý Thần của mình trở lại lần nữa, vậy phải làm thế nào đây?

Mình cảm thấy mình nên để lại cho anh ấy chút gì đó, có lẽ, mình có thể để lại cho anh ấy một đứa con, như vậy, mặc dù sau này anh ấy có nhớ lại tất cả, cũng sẽ không quá đau lòng."

Chương 25: Còn yêu anh

Edit: V.O

"Ngày 10 tháng 6, mình bắt đầu áp dụng kế hoạch, mình bỏ thuốc Quý Thần, giây phút nằm ở dưới người anh ấy, mình chỉ cảm thấy cực kỳ châm chọc, mình chưa từng nghĩ đến có một ngày, mình sẽ cần dựa vào cách này để đến với anh ấy, chỉ mong trời cao thương hại mình, nhanh cho mình một đứa con, mình thật sự không còn nhiều thời gian lắm."

. . .

Tương Quý Thần nhìn từng tờ nhật ký một, chỉ cảm thấy giống như là có một cây dao đang không ngừng khuấy vào tim anh, khiến anh vô cùng đau đớn, ngón tay của anh run rẩy, từng giọt nước mắt to rơi xuống.

Một người đàn ông ngồi ở vị trí bên cạnh Tương Quý Thần thỉnh thoảng liếc nhìn anh, ánh mắt có chút kỳ lạ.

Máy bay hạ xuống, các hành khách bắt đầu tự động rời đi, Tương Quý Thần ngẩn ngơ ngồi đó, gương mặt hồn bay phách lạc.

Hành khách bên cạnh không nhịn được vỗ vỗ vai anh, đưa cho anh một bao khăn giấy: "Người anh em, làm người đừng quá cảm tính, đọc sách cũng khóc thành như vậy, cũng không có ai như thế!"

Tương Quý Thần vẫn không nhúc nhích, anh cảm thấy tim mình như bị phá ra một lỗ thủng, trống rỗng, anh đi xuống máy bay như u hồn, dieendaanleequuydoon - V.O, dường như dùng hết tất cả sức lực của mình.

Cũng trong lúc đó, bên nước Mỹ, Lục Tử Hào lái xe ra ngoài, lái thẳng đến một bệnh viện ở trung tâm thành phố.

Lục Tử Hào đi thẳng đến khoa dành cho người nhập viện, anh cầm bao lớn bao nhỏ, đẩy cửa ra, trên giường bệnh có một người phụ nữ, đây là một người phụ nữ cực kỳ xinh đẹp, lại có vẻ vô cùng gầy gò, vẻ mặt cô mệt mỏi, trông hết sức yếu ớt, ánh mắt dịu dàng nhìn bóng dáng nho nhỏ bên cạnh.
Đó là một đứa bé hết sức đáng yêu, lúc này đang ngoan ngoãn bú sữa, người phụ nữ nâng bình sữa, ánh mắt có chút rời rạc, không biết đang nghĩ chuyện gì.

"Thiên Tinh..."

Mộ Thiên Tinh ngẩng đầu, nhìn thấy Lục Tử Hào xách theo không ít đồ, không nhịn được cau mày: "Anh Tử Hào, sao anh mua nhiều đồ đến vậy, chỗ em đủ dùng rồi, thiếu cái gì, em sẽ nhờ người ta mua giúp."

Lúc Tử Hào bỏ đồ trong tay xuống, dịu dàng giải thích: "Đều là đồ bé con cần."

Vừa nói, Lục Tử Hào bế đứa bé bên cạnh cô cực kỳ tự nhiên, động tác thông thạo cho cậu bú sữa, vừa bất mãn nói: "Đúng rồi, hộ tá anh mời đâu? Sao cô ta có thể để một mình em ở đây chăm sóc bé con? Loại chuyện như cho bú sữa, nên để cho cô ta làm mới đúng!"

Mộ Thiên Tinh cười cười, giải thích: "Là em kêu cô ấy ra ngoài mua ít đồ, hơn nữa, chỉ làm sữa bột mà thôi, em vẫn có thể."
Sắc mặt Lục Tử Hào lại không hề hòa hoãn mấy phần: "Bây giờ quan trọng nhất là em phải nghỉ ngơi đủ."

Mộ Thiên Tinh tựa trên giường bệnh, cũng không phản bác lời của Lục Tử Hào, qua thật lâu, cô mới lơ đãng mở miệng: "Anh đã gặp anh ấy?"

Tay bế đứa bé của Lục Tử Hào dừng lại, ngay sau đó trả lời có chút do dự: "Đúng, anh thấy hình như cậu ta đã hồi phục trí nhớ."

Mộ Thiên Tinh sửng sốt, đáy mắt thoáng qua một tia mất mác, giọng nói vẫn thản nhiên: "Vậy sao? Không nghĩ tới nhanh như vậy."

Mắt Lục Tử Hào nhìn thẳng mắt Mộ Thiên Tinh, dường như muốn nhìn thấy tâm tình trong nội tâm cô.

"Em không có ý định gặp lại cậu ta sao?"

Mộ Thiên Tinh lắc đầu: "Không cần thiết nữa."

"Nhưng anh thấy hình như cậu ta vô cùng muốn gặp em, vẻ mặt cậu ta không giống giả bộ, có lẽ, cậu ta...vẫn còn yêu em." Trong giọng nói của Lục Tử Hào có chút thăm dò, mắt sáng quắc nhìn chằm chằm Mộ Thiên Tinh.

-----
V.O: Ha ha ha, ta sống lại rồi `^`

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau