GIÁ NHƯ...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Giá như... - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Hết duyên

Edit: V.O

Tương Quý Thần nhìn mấy chữ "Mộ Thiên Tinh", bút trong tay thật lâu không hạ xuống.

Trong đầu, lại dần hiện ra một đoạn hình ảnh ngắn hỗn loạn, hình như đây là tình cảnh lúc bọn họ nhận giấy kết hôn mấy năm trước, tiếng cười vui rõ một đường.

"Không thể nào!"

Người đàn ông ép mình không nên suy nghĩ bậy bạ, nhanh chóng ký tên mình.

Mộ Thiên Tinh liên lạc với Lục Tử Hào trước, về nhà họ Mộ một chuyến.

Cô mới vừa vào cửa, mẹ kế Vương Hiểu Lệ đã tát cô một cái "chát": "Con nhỏ ác độc này! Hại chết con trong bụng con gái tao, còn không biết xấu hổ trở về!"

Mộ Thiên Tinh bị đánh đến ù tai, cô không giận lại cười, cười nói với Vương Hiểu Lệ: "Sau này bà và con gái bà nhớ làm nhiều việc thiện tích đức, nói không chừng Mộ Kiều Kiều vẫn sẽ có con. Nếu như còn mất nữa, vậy cũng khó mà nói!"

"Mày..."

Vương Hiểu Lệ giận đến giơ tay lại muốn đánh, giọng Mộ Ái Quốc từ phía sau truyền đến: "Thiên Tinh, mỗi lần con về đều huyên náo ồn ào, cần gì phải vậy chứ!"

Nghe được giọng của ba, Mộ Thiên Tinh đi tới phía ông: "Ba, đã lâu con không về, về thăm ba một chút."

Coi như là một lời từ biệt!

Mặc dù mình không được chào đón ở trong nhà này, nhưng cùng những người này, kiếp này cũng coi như hết duyên. . .

Mộ Ái Quốc nhíu nhíu mày: "Thiên Tinh à, con cũng đừng giành với Kiều Kiều! Nếu nó lưỡng tình tương duyệt với Quý Thần, con hãy hào phóng rút lui đi! Huống chi, chúng ở cùng nhau đều là điều mọi người muốn!"

Lòng Mộ Thiên Tinh, dường như vẫn bị một lực lượng lạnh như băng vặn, đau đến không dám mở miệng to để thở.

Đây chính là người nhà của cô, ngay cả cha ruột, cũng đổi trắng thay đen như vậy. . .

Nhưng cũng đúng, bây giờ tất cả những người trên thế giới đều cho rằng cô nên rút lui, Quý Thần và Mộ Kiều Kiều mới là một đôi trời đất tạo nên.

"Ba, con về là để nói với ba, con đã ly hôn với Tương Quý Thần." Mộ Thiên Tinh cười nói một câu, xoay người đi tới bên cạnh khay trà, dieendaanleequuydoon - V.O, rót một ly nước trà, hai tay đưa tới cho Mộ Ái Quốc: "Ba, mấy năm nay con không hiểu chuyện khiến ba phí tâm! Ba tha thứ cho con đi!"Mộ Ái Quốc có chút sững sờ, Thiên Tinh sao vậy?

Trước kia vừa nhắc tới chuyện này thái độ cô luôn kiên quyết nói không, hôm nay lại nghe theo như vậy, thật đã ly hôn?

"Từ trước tới nay ba chưa từng trách con." Mộ Ái Quốc nhận lấy nước trà, uống một hớp.

Chỗ cổ họng Mộ Thiên Tinh có hơi nghẹn, sợ mình không nhịn được mà khóc, vội vàng cười nói: "Con đi đây, ba bảo trọng!"

Nói xong, xoay người chạy đi.

Trên mặt Mộ Ái Quốc và Vương Hiểu Lệ đều là vẻ không hiểu.

Mộ Thiên Tinh này là người vừa đi sao?

Bọn họ không nhìn thấy, sau khi đi ra nhà họ Mộ, Mộ Thiên Tinh quỳ xuống đất dập mạnh đầu hướng nhà ba cái.

Lúc đứng dậy, nước mắt đã đầy mặt.

Ba, tạm biệt!Cuộc đời này, tình cha con, coi như hết.

Mặc dù ba không thương con, nhưng ba vẫn là người ba nuôi dưỡng con.

Nếu có kiếp sau, con sẽ báo đáp công ơn nuôi dưỡng của ba!

Sau khi Mộ Thiên Tinh đi khỏi nhà họ Mộ, lập tức gọi điện cho Lục Tử Hào: "Anh, em sợ Tương Quý Thần đổi ý sẽ ra tay với đứa con trong bụng em...em muốn xuất ngoại ngay lập tức."

...

Ba ngày sau, Tương Quý Thần nhận được cuộc gọi của bệnh viện.

"Tương tiên sinh, tôi có chuyện muốn nói với anh." Là bác sĩ trước kia từng kiểm tra thân thể cho Mộ Thiên Tinh.

"Nói."

"Lúc anh cho phu nhân làm kiểm tra thì có cầm nhầm một tờ kết quả siêu âm, hôm nay tôi mới thấy tờ đơn của phu nhân anh, phát hiện phu nhân anh chỉ có một quả thận."

Một quả thận?

Trong nháy mắt, Tương Quý Thần nghiêm túc: "Anh chắc chứ?"

"Hết sức chắc chắn."

"Được! Tôi biết rồi. Tạm thời cứ giữ bí mật chuyện này."

"Anh yên tâm."

Cúp điện thoại, tay trái Tương Quý Thần vô thức sờ chỗ thận trái của mình.

Mộ Thiên Tinh, sao lại thiếu một quả thận?

Chương 12: Ngừng đập

Edit: V.O

Tương Quý Thần lập tức sai cấp dưới đi xác minh chuyện này, rất nhanh Trợ lý đã mang tin tức đến: "Người nhà họ Mộ chính miệng nói, nói phu nhân...tiểu thư Mộ Thiên Tinh, trời sinh chỉ có một quả thận."

"Chắc chứ?" Tương Quý Thần vặn mày, sau trong mắt thoáng qua tâm tình phức tạp.

Trợ lý gật đầu: "Thuộc hạ đã hỏi chuyên gia, đúng là có người trời sinh chỉ có một quả thận."

Tương Quý Thần vung tay: "Biết rồi, đi đi!"

Ngồi xuống ghế, đột nhiên trong đầu anh thoáng hiện lên dáng vẻ Mộ Thiên Tinh mặt đầy nước mắt ngày đó.

Cô nói: "Em không biết, em thật sự không biết. Sau tai nạn em cũng hôn mê. . .nếu như em biết, em nhất định sẽ hiến thận cho anh! Đừng nói thận, anh muốn tim em em cũng sẽ cho anh. . .Quý Thần, Mộ Kiều Kiều đang nói dối, anh không thể tin cô ta!"

"Thình thịch!"

Một cảm giác phiền não vô hình càn quét anh, nâng tay lên nện mạnh xuống bàn.

Người phụ nữ chết tiệt!

Rõ ràng đã rời khỏi anh, sao lại còn khiến anh động một chút là nhớ tới cô!

Ghê tởm!

Anh cũng không tin, Tương Quý Thần không thể quên được một người phụ nữ ác độc đã trở thành quá khứ!

...

Nước Mỹ, Seattle.

Mộ Thiên Tinh nằm trên ghế mây trong sân, tay nhẹ nhàng vuốt ve bụng đã lồi lên, vẻ mặt dịu dàng.

Lục Tử Hào đi từ trong phòng ra, đưa thuốc và nước cho cô: "Thiên Tinh, dieendaanleequuydoon - V.O, anh tìm rất nhiều chuyên gia, bọn họ cũng chắc chắn có thể chữa khỏi cho em. Nhưng điều kiện tiên quyết là em nhất định phải sớm phá đứa bé trong bụng để đi chữa trị."

Mộ Thiên Tinh vân vê một viên thuốc từ trong tay anh, mở to miệng uống vào không hề do dự.Sau đó, cô nở một nụ cười yếu ớt "em không sao" với anh: "Anh, anh đừng khuyên em, cho dù thế nào, em cũng sẽ sinh đứa bé này."

"Nhưng em..."

"Không nhưng nhị gì hết." Mộ Thiên Tinh nhìn bụng mình, giọng thấp xuống: "Em đã không còn khả năng sống, nếu không để đứa bé lại, sẽ ra đi không yên..."

Khuôn mặt Lục Tử Hào không đành lòng: "Thiên Tinh, em đang lấy mạng đổi mạng đó!"

Mộ Thiên Tinh cười nhẹ nhàng: "Thay vì kéo dài hơi tàn, không bằng đổi một sinh mạng mới, đây mới là hy vọng sống tiếp."

Lục Tử Hào thở dài: "Aiz! Em đã một lòng muốn chết, anh cũng chỉ có thể dùng thuốc khống chế tình trạng bệnh, cách ly tế bào ung thư của em, đảm bảo đứa bé trong bụng không bị nhiễm..."

Nhờ sự chăm sóc tỉ mỉ của Lục Tử Hào, đứa bé trong bụng Mộ Thiên Tinh khỏe mạnh lớn lên rất nhanh.

Chẳng qua là, thân thể cô càng ngày càng yếu, từ lúc bắt đầu mang thai, ăn một bữa cơm cũng tốn hơn ba tiếng, mỗi một muỗng đều dị thường khó khăn.

Nhưng vì dinh dưỡng cho bào thai trong bụng, cô đều cắn răng kiên trì.

Lúc thai nhi bảy tháng, số lần Mộ Thiên Tinh hộc máu càng ngày càng cao, Lục Tử Hào mạnh mẽ đưa cô đến bệnh viện.
"Thiên Tinh! Nhất định phải lấy đứa bé ra, nếu không em sẽ một xác hai mạng!"

Mộ Thiên Tinh lắc đầu, nước mắt đột nhiên rơi xuống: "Không! Em không muốn chia xa với con nhanh vậy..."

Lục Tử Hào vừa bất đắc dĩ lại gấp gáp nói: "Bây giờ đứa bé đã bảy tháng, bây giờ mổ ra tỉ lệ sống sẽ rất lớn! Nếu em còn cố chấp tiếp tục mang thai, em và đứa con cũng sẽ mất mạng!"

Hai tay Mộ Thiên Tinh đặt lên cái bụng nhô lên, mặt đầy nước mắt: "Con, thật xin lỗi, mẹ sớm xa cách con như vậy..."

Còn chưa nói hết một câu, trực tiếp phun một ngụm máu ra.

"Phẫu thuật! Ngay lập tức!" Lục Tử Hào hoảng hốt, liều lĩnh đẩy cô vào phòng phẫu thuật, áp dụng phẫu thuật mổ cung sản.

Mộ Thiên Tinh hôn mê chưa đến mười phút, đã bị tiếng trẻ con khóc rõ to gọi tỉnh.

Cô khó khăn mở mắt, thấy được đứa bé nhăn nhúm nhỏ xíu.

Nước mắt nóng bỏng, yên lặng từ khóe mắt chảy xuống.

Quý Thần, tình yêu của chúng ta cuối cũng cũng kết tinh...em không còn, hy vọng tình yêu của chúng ta vẫn còn có thể kéo dài.

Quý Thần, tạm biệt!

Quý Thần, em yêu anh!

Nếu như có kiếp sau, em vẫn yêu anh.

Mộ Thiên Tinh vui vẻ nhắm hai mắt lại, tay đặt trên giường sinh vô lực trượt xuống...

Cùng lúc dó, máy móc bên cạnh cô báo động "tít tít tít", dòng sinh mạng chợt biến thành một đường thẳng!

"Không xong! Tim sản phụ ngừng đập!" Y tá la hoảng lên.

Chương 13: Gọi tên cô

Edit: V.O

Mười mấy chiếc xe hoàn toàn mới trang trí xa hoa xếp thành đoàn xe thật dài, dẫn đến không ít người đi đường vây xem.

Hôm nay, là hôn lễ của đương gia tài phiệt Tương Thị -  Tương Quý Thần và thiên kim nhà họ Mộ - Mộ Kiều Kiều, dường như cả Giang Thành đều nhộn nhịp, trên internet càng thêm huyên náo ồn ào, có vô số cô gái tan nát cõi lòng!

Chiếc xe chủ phía trước đoàn xe, Mộ Kiều Kiều mặc bộ áo cưới được đặt may, mặt cười hạnh phúc, cô ta quay đầu nhìn người đàn ông bên cạnh, anh phong thần tuấn lãng, giá trị con người hơn triệu, tuổi trẻ tài cao, mà hôm nay, người đàn ông này lại thuộc về cô ta.

Chỉ cần nghĩ đến đây, Mộ Kiều Kiều đã không nhịn được kích động và đắc ý.

Quả nhiên, trời cao vẫn chiếu cố cô ta, thứ cô ta nên có, tất nhiên dù gì cũng sẽ bị cô ta nắm trong lòng bàn tay.

Mộ Kiều Kiều cong môi đỏ sẫm rực rỡ, Mộ Thiên Tinh, cô vẫn không phải là đối thủ của tôi!

Đúng vào lúc này, xe hoa đi tới một ngã tư, đột nhiên một chiếc xe tải xiêu xiêu vẹo vẹo từ bên cạnh vọt ra, trực tiếp húc bay xe chủ.

Mộ Kiều Kiều hoảng sợ thét chói tai, trong nháy mắt trước mắt tối sầm, mất đi ý thức.

Trong nháy mắt Tương Quý Thần ở trong xe cùng bị húc bay, trong đầu lại xẹt qua một đoạn ngắn xa lạ mà quen thuộc, dường như là tình cảnh lần trước anh bị tai nạn, anh vô thức hô to: "Tinh Nhi!"

Tương Quý Thần chỉ cảm thấy đầu đau dữ dội, tầm mắt cũng dần dần trở nên mơ hồ, trong lúc hoảng hốt, anh thấy được Mộ Thiên Tinh cười dịu dàng, anh từ từ cong môi, nở nụ cười: "Tinh Nhi..."

Cô gái dịu dàng kia đang muốn nói gì đó, trước mắt Tương Quý Thần lại bắt đầu biến thành đen, anh không khỏi nóng nảy trong lòng, mở miệng, cũng đã không nói ra lời, trong miệng tràn ngập mùi máu tươi nồng nặc, sau đó, anh rơi vào hôn mê.

Bệnh viện trung tâm Giang Thành, một đôi vợ chồng trung niên bước chân vội vã từ bên ngoài đi vào, người phụ nữ trung niên kéo một bác sĩ trực ban lại: "Bác sĩ, chỗ này có một cặp đôi vừa xảy ra tai nạn, tình huống bây giờ thế nào? Bây giờ con gái tôi có khỏe không?"Bác sĩ lại khắc sâu ấn tượng với đôi mới được đưa vào, tiện tay chỉ chỗ cho bọn họ, vợ chồng trung niên lại lo lắng chạy vào thang máy.

Đó là ba mẹ Mộ Ái Quốc và Vương Hiểu Lệ của Mộ Kiều Kiều.

Nửa giờ sau, phòng bệnh VIP tầng cao nhất bệnh viện trung ương, Mộ Kiều Kiều từ từ mở mắt.

"Kiều Kiều, con đã tỉnh, thật quá tốt! Mẹ biết, dieendaanleequuydoon - V.O, mạng con gái mẹ không đến đường cùng!" Vương Hiểu Lệ kích động đi tới.

Mộ Kiều Kiều cau mày: "Mẹ, mẹ nhỏ tiếng chút, đầu con choáng muốn chết!"

Vương Hiểu Lệ vội vàng giảm thấp tiếng xuống: "Không sao không sao, bác sĩ nói não con bị chấn động, sẽ có chút di chứng."

Mộ Kiều Kiều nghe vậy đột nhiên nghĩ đến Tương Quý Thần, vội hỏi thăm: "Quý Thần đâu? Anh ấy thế nào rồi?"Vương Hiểu Lệ thở dài: "Bây giờ Quý Thần còn đang cấp cứu trong phòng, nghe bác sĩ nói, lúc nó bị đưa tới hôn mê nghiêm trọng, bây giờ vẫn chưa biết tình hình thế nào nữa!"

"Tại sao có thể như vậy?" Trong lúc nhất thời Mộ Kiều Kiều choáng váng: "Vậy hôn lễ của bọn con phải làm sao?"

"Ai biết được, aiz, chỉ trách ban đầu chọn ngày không tốt, mẹ đã nói ngày đó là ngày xấu, mẹ chồng con không nghe đó thôi, bây giờ thì hay rồi, bị thành dạng này."

Trong giọng nói của Vương Hiểu Lệ có vài phần oán trách và bất mãn, Mộ Ái Quốc bên cạnh ngắt lời nói: "Được rồi, được rồi, Quý Thần vẫn còn đang cấp cứu trong phòng, bớt nói một câu đi!"

"Đúng đó, mẹ, sao mẹ có thể nói như vậy chứ, chuyện này cũng không phải là lỗi của mẹ chồng con, ai biết xe tải đó bị thần kinh gì, đúng rồi, ba mẹ, ba mẹ có tìm được tài xế gây chuyện đó không, chuyện này là toàn bộ trách nhiệm của anh ta!"

"Yên tâm, sau khi xảy ra chuyện mẹ đã đi tìm tài xế kia trước, anh ta trốn không thoát được!"

Mộ Kiều Kiều nghe vậy tức giận nói: "Anh ta còn dám trốn? Anh ta hại bọn con thành như vậy, bọn con tuyệt đối không thể bỏ qua cho anh ta!"

Bởi vì tâm tình kích động, Mộ Kiều Kiều lại có chút nhức đầu, Vương Hiểu Lệ vội vàng trấn an: "Được rồi, được rồi, Kiều Kiều, con nghỉ ngơi một chút nữa đi, bác sĩ nói, con mới vừa tỉnh lại không thể quá kích động."

Mộ Kiều Kiều lại lo lắng nói: "Không được, con phải nhanh chân đến xem tình hình của Quý Thần."

Vương Hiểu Lệ ngăn cản cô ta: "Ba mẹ đi xem giúp con, chờ Quý Thần ra khỏi phòng phẫu thuật, chúng ta sẽ thông báo cho con trước có được không?"

Lúc này Mộ Kiều Kiều mới yên lòng nằm xuống lần nữa.

Chương 14: Người thực vật

Edit: V.O

Mà lúc này trong phòng cấp cứu, các bác sĩ đang cố hết sức cứu chữa.

Chỉ là, tình hình của Tương Quý Thần vô cùng hỏng bét, buồng tim ngưng đập mấy lần, rồi lại đập trở lại, suốt một ngày một đêm, các bác sĩ mệt mỏi cả người đi ra phòng cấp cứu.

Trên hành lang bên ngoài phòng cấp cứu, mẹ Tương Quý Thần – Hà Dĩ Ninh không ngủ, Mộ Ái Quốc và Vương Hiểu Lệ cũng ngồi hai bên trái phải.

Nhìn thấy bác sĩ đi ra, Hà Dĩ Ninh tiến lên hỏi thăm tình hình.

Bác sĩ trưởng vuốt vuốt cái trán mệt mỏi: "Tình hình bệnh nhân tạm thời đã ổn định lại, không còn nguy hiểm đến tính mạng."

Hà Dĩ Ninh vừa muốn thở phào, lại nghe thấy bác sĩ kia tiếp tục nói: "Nhưng tình hình bệnh nhân cũng không lạc quan, nếu trong vòng ba ngày không tỉnh lại, có thể sẽ vĩnh viễn không tỉnh lại."

"Cái gì? Lời này của ông rốt cuộc là có ý gì?" Hà Dĩ Ninh còn chưa mở miệng, Vương Hiểu Lệ bên cạnh đã kịch liệt nói chen vào.

Bác sĩ nhìn bà ta, giọng nói cũng có chút cứng rắn: "Ý chính là, rất có thể cậu ấy sẽ trở thành người thực vật!"

"Sao có thể? Rốt cuộc các người đã chữa thế nào..."
Vương Hiểu Lệ còn muốn nói gì đó, Hà Dĩ Ninh đã chặn lời bà ta: "Được rồi, mẹ Kiều Kiều, chị bớt nói một câu đi!"

Mộ Ái Quốc cũng rất có mắt kéo Vương Hiểu Lệ sang một bên: "Được rồi, không ngại mất mặt sao?"

"Mất mặt chỗ nào, lời em nói là thật, dieendaanleequuydoon - V.O, nếu như Quý Thần vẫn không tỉnh lại, vậy Kiều Kiều làm sao bây giờ?" Vương Hiểu Lệ giảm âm thanh thấp xuống, nhỏ giọng thầm thì: "Theo em thấy, trước hết đừng nói chuyện này với Kiều Kiều."

Nhưng điều Vương Hiểu Lệ tính toán vẫn không thể thực hiện được, rất nhanh Mộ Kiều Kiều đã biết tình hình của Tương Quý Thần, đồng thời, trong lòng cô ta cũng nôn nóng không dứt, cô ta thật vất vả mới lấy được người đàn ông này, tuyệt đối sẽ không thể cứ từ bỏ cơ hội gả vào hào môn như vậy.

Vì vậy, sau ba ngày, mỗi ngày Mộ Kiều Kiều đều ngồi ở bên cạnh Tương Quý Thần nói chuyện với anh, theo lời bác sĩ nói, như vậy có thể kích thích não bộ, khiến anh nhanh tỉnh lại.

Đáng tiếc chính là, Mộ Kiều Kiều cố gắng cũng không có bất kỳ tác dụng gì, ba ngày thoáng một cái đã qua, Tương Quý Thần lại không hề có chút dấu hiệu tỉnh lại.Mộ Kiều Kiều có nóng nảy cũng không có cách nào, cô ta ngạc nhiên ngồi ở chỗ đó, nhìn khuôn mặt anh tuấn tú khiến người người oán trách của người nằm trên giường bệnh, trong lòng đều không cam lòng!

Tại sao có thể như vậy? Rõ ràng, rất nhanh cô ta có thể trở thành phu nhân nhà giàu nhất Giang Thành, thành đối tượng tất cả phụ nữ hâm mộ, nhưng bây giờ thì sao, chẳng lẽ, nửa đời sau cô ta đều phải ở sống bên cạnh một người thực vật sao?

Mộ Kiều Kiều cũng không nhịn được nữa, rơi nước mắt.

Mộ Kiều Kiều nắm tay Tương Quý Thần, khó nén bi thống trong lòng, đột nhiên, cô ta cảm thấy lòng bàn tay căng chặt, cúi đầu nhìn, chỉ thấy được ngón tay khớp xương rõ ràng của Tương Quý Thần đang siết tay cô ta rất chặt.

Mộ Kiều Kiều mừng rỡ không thôi, ngẩng đầu nhìn lại, đối diện ánh mắt sâu thẳm lạnh lùng của Tương Quý Thần, nhất thời cô ta giật mình, vô thức buông lỏng tay Tương Quý Thần ra.

Nhưng rất nhanh, Mộ Kiều Kiều lại ổn định tinh thần lại, cẩn thận dò hỏi: "Quý Thần? Anh đã tỉnh?"

Kết quả, Mộ Kiều Kiều vừa dứt lời, Tương Quý Thần lại nhắm hai mắt lại lần nữa, hôn mê.

Mộ Kiều Kiều đứng ở nơi đó, nghĩ đến ánh mắt lạnh như băng xa lạ lúc trước, chỉ cảm thấy lòng vẫn còn sợ hãi.

Qua hồi lâu, cô ta mới phản ứng lại, vội vã nhấn chuông gọi, không lâu lắm, bác sĩ trưởng tới đây, đi cùng ông còn có ba mẹ hai nhà.

Chương 15: Lạnh như băng sương

Edit: V.O

Hà Dĩ Ninh lo lắng không dứt: "Kiều Kiều, sao vậy? Con đột nhiên kêu bác sĩ tới, là Quý Thần xảy ra vấn đề gì sao?"

Mộ Kiều Kiều vội vàng lắc đầu: "Mẹ, mới vừa rồi Quý Thần đã tỉnh lại, nhưng không biết thế nào, lại hôn mê rồi."

"Quý Thần tỉnh? Thật sự là quá tốt!" Hà Dĩ Ninh kích động nắm tay Mộ Kiều Kiều.

Mộ Kiều Kiều cười cười, trong lòng lại không khỏi thấp thỏm.

Vợ chồng nhà họ Mộ cũng rất vui vẻ, Vương Hiểu Lệ càng tiếp lời: "Nhất định là Quý Thần nghe được giọng của Kiều Kiều chúng ta, cho nên không thể chờ đợi mới tỉnh lại."

Lần này, Hà Dĩ Ninh cũng không có phản bác lời bà ta, bất kể như thế nào, con trai tỉnh lại cũng là chuyện tốt.

Bác sĩ cẩn thận kiểm tra, mới hơi mỉm cười nói: "Chúc mừng, người bệnh đã hoàn toàn không có vấn đề, kế tiếp chỉ cần nghỉ ngơi là được."

"Nhưng tại sao anh ấy lại hôn mê lại?"

"Đó là một loại cơ chế tự bảo vệ của thân thể, bệnh nhân cần nghỉ ngơi đầy đủ, cho nên mới hôn mê lần nữa sau khi tỉnh lại, nhưng không sao, rất nhanh cậu ấy sẽ hoàn toàn tỉnh táo."

Hà Dĩ Ninh nghe vậy kích động không thôi: "Thật tốt quá, cám ơn bác sĩ!"

Mấy giờ sau, Tương Quý Thần thật giống như bác sĩ nói, dieendaanleequuydoon - V.O, hoàn toàn tỉnh táo.

Người kích động nhất phải kể tới Hà Dĩ Ninh, trong khoảng thời gian này lòng bà chợt cao chợt thấp giống như từng ngồi xe leo núi, bây giờ mới bình ổn lại.Vì vậy, Hà Dĩ Ninh và Vương Hiểu Lệ cũng rối rít bày tỏ sự quan tâm của mình.

"Quý Thần, con còn chỗ nào không thoải mái không?"

"Không."

"Đầu thì sao? Có đau không, có cần kiểm tra lại không?"

"Không cần."

Thái độ Tương Quý Thần lạnh lùng, khiến cho không khí trong phòng bệnh cũng có vẻ hơi lúng túng, nhóm người Vương Hiểu Lệ hai mặt nhìn nhau, trong lúc nhất thời không biết phải nói thêm gì nữa.

Mộ Kiều Kiều thấy thế rót một ly nước bưng qua, dịu dàng đỡ anh dậy: "Quý Thần, anh uống nước trước đi, hình như giọng hơi khàn rồi."Tương Quý Thần nhận lấy cái ly uống một hớp, giọng nói nhàn nhạt: "Cảm ơn."

"Giữa chúng ta không cần khách sáo như thế."

Lời của Mộ Kiều Kiều khiến cho tay cầm ly của Tương Quý Thần hơi dừng một chút, anh hơi rũ mắt: "Xin lỗi, lần này vì anh, phá hủy hôn lễ đẹp nhất trong đời em."

Lòng Mộ Kiều Kiều căng thẳng, liên tiếp mở miệng nói: "Không sao, cũng không phải là lỗi của anh, anh cũng không muốn xảy ra chuyện như vậy."

"Em yên tâm, chờ anh khỏi hẳn, nhất định sẽ bù đắp hôn lễ."

Đáy mắt Mộ Kiều Kiều thoáng qua vui vẻ, hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm: "Không vội, bây giờ không có gì quan trọng hơn anh, anh dưỡng thân thể khỏe mạnh mới là điều quan trọng nhất."

Tương Quý Thần không nói gì thêm, chỉ để ly nước qua một bên, sau đó hơi nhắm hai mắt lại, Mộ Kiều Kiều thấy thế nhìn về phía Hà Dĩ Ninh nói: "Mẹ, có thể là Quý Thần mệt mỏi, không thì mọi người về trước đi, con trông chừng ở đây là được."

"Như vậy sao được, chính con cũng còn chưa hồi phục!" Vương Hiểu Lệ không nhịn được cất cao giọng, lúc chạm đến ánh mắt Hà Dĩ Ninh, lưu loát ngậm miệng lại.

Hà Dĩ Ninh nhìn Mộ Kiều Kiều: "Được rồi, nếu Quý Thần đã không sao, chúng ta cũng đi thôi, Kiều Kiều cũng đi nghỉ ngơi đi, mẹ đã mời y tá chăm sóc chuyên nghiệp tới, sẽ không có vấn đề gì."

Vì vậy, đoàn người chậm rãi đi ra phòng bệnh.

Không ai trong bọn họ phát hiện, sau khi bọn họ đi, bỗng nhiên Tương Quý Thần mở mắt, đáy mắt lạnh như băng sương.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau