GIÁ NHƯ...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Giá như... - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Cô tính toán tôi?

Edit: V.O

Bệnh viện.

"Mộ tiểu thư, đã chẩn đoán chính xác, ung thư não. Nhưng cô đừng lo, nếu bây giờ tiếp nhận trị liệu, có hai thành cơ hội chữa khỏi." Bác sĩ đưa giấy báo cáo cho Mộ Thiên Tinh, không đành lòng nói.

Khuôn mặt nhỏ nhắn vốn trông tiều tụy của Mộ Thiên Tinh càng tái nhợt, tay vươn ra cầm giấy báo cáo không ngừng run rẩy: "Nếu như không trị liệu, còn có thể sống được bao lâu?"

Mặc dù đã tính toán kết quả xấu nhất, nhưng lúc nghe thấy hai chữ "Ung thư", trái tim căng như cây cung của cô vẫn "Thình thịch" một tiếng, gãy.

"Khoảng hai năm." Bác sĩ cho biết chi tiết.

Nghe vậy, chợt Mộ Thiên Tinh cười: "Vậy là đủ rồi! Vậy là đủ rồi...cám ơn bác sĩ!"

Đi ra bệnh viện, Mộ Thiên Tinh hít sâu, lấy điện thoại ra gọi số đã lâu không gặp.

Không ngờ, bên kia rất nhanh đã thông.

Giọng đàn ông trầm thấp mà không kiên nhẫn truyền đến: "Chuyện gì?"

Mộ Thiên Tinh thở ra một hơi: "Tưởng Quý Thần, không phải là anh muốn ly hôn sao? Tôi đồng ý, tối nay anh về ký tên đi! À đúng rồi, tôi sợ qua tối nay tôi sẽ đổi ý, cho nên anh muốn ly hôn, tối nay nhất định phải trở về!"

Một hơi nói xong, cô lập tức cúp điện thoại.

Tưởng Quý Thần phiền nhất là người khác uy hiếp anh, nhưng cô biết, chỉ cần nhắc tới ly hôn, anh nhất định sẽ trở lại!Quả nhiên giống như Mộ Thiên Tinh đoán, ngày còn chưa hoàn toàn đen, Tưởng Quý Thần đã trở về biệt thự —— kết hôn năm năm, số lần anh trở về có thể đếm được trên đầu ngón tay.

Người đàn ông vào cửa, dieendaanleequuydoon – V.O, thấy Mộ Thiên Tinh bận rộn ở trước bàn ăn, mày kiếm hơi nhíu: "Còn có việc, ký rồi đi."

Mộ Thiên Tinh như là đã sớm đoán được anh sẽ như vậy, bưng một ly nước qua, cười: "Không vội, trước uống ngụm nước, tôi phải đi in hợp đồng ly hôn."

Con ngươi sâu thẳm của Tưởng Quý Thần ngừng ở trên mặt cô một chút, nhận lấy ly nước uống một hớp, lúc này mới kéo lỏng cà vạt, ngồi xuống ghế sa lon: "Ừ."

Mộ Thiên Tinh chậm chạp ở trên lầu, lúc cầm hợp đồng ly hôn xuống, thấy người đàn ông ngồi trên ghế sa lon đã cởi áo khoác, đang phiền não kéo áo sơ mi trên người.

Hài lòng cong cong môi, cô đi tới trực tiếp dạng chân trên người anh, tay nhỏ bé xoa nhẹ lên lồng ngực của anh: "Quý Thần, muốn tôi!"

Nói xong, dán lên muốn hôn anh.Tưởng Quý Thần ngẩn ra, gương mặt tuấn tú đã nóng lên thoáng hiện lên chán ghét trong nháy mắt, dùng sức đẩy cô ra: "Mộ Thiên Tinh, cô đừng không tự trọng!"

Mộ Thiên Tinh bò dậy từ trên thảm sàn, lại bám víu tới: "Quý Thần, tôi biết bây giờ anh muốn phụ nữ, muốn tôi! Muốn tôi tôi sẽ ký tên lên hợp đồng ly hôn!"

Đôi mắt như ưng của người đàn ông rét lạnh, nắm cổ tay cô, cắn răng nói: "Mộ Thiên Tinh, con mẹ nó cô tính toán tôi?"

Nhìn con ngươi tức giận của người đàn ông gần trong gang tấc, Mộ Thiên Tinh không hề sợ hãi, ngược lại cười vô cùng phách lối: "Đúng! Tôi đã bỏ thuốc vào trong nước của anh! Tưởng Quý Thần, nếu anh vẫn còn là đàn ông, thì ngủ với tôi đi!"

Nhìn sự khiêu khích trong mắt người phụ nữ, chỗ nào đó tên thân thể kêu gào gay gắt, Tưởng Quý Thần cắn răng, đặt Mộ Thiên Tinh ở phía dưới, thô bạo địa xé quần áo của cô: "Cô đã hạ tiện như vậy, tôi sẽ thỏa mãn cô!"

Không có hôn, không có bất kỳ khúc dạo đầu, Tưởng Quý Thần trực tiếp đâm vào trong thân thể Mộ Thiên Tinh.

Đau đớn tê liệt lan tràn toàn thân trong nháy mắt, Mộ Thiên Tinh đau đến sống lưng toát ra một tầng mồ hôi lạnh, cô vẫn cắn răng cười.

Tưởng Quý Thần, cuối cùng anh cũng thua!

Kết hôn năm năm, anh nói anh sẽ không đụng đến tôi, không phải vẫn đụng sao?

Người đàn ông đấu đá lung tung ở trong thân thể Mộ Thiên Tinh giống như mãnh thú, cô nhịn đau, hỏi như khiêu khích: "Tưởng Quý Thần, có phải công phu trên giường của Mộ Kiều Kiều rất giỏi đúng không?"

Cho nên, qua nhiều năm, anh tình nguyện náo ra scandal với Mộ Kiều Kiều nhiều lần, cũng không nguyện trở về ngủ với vợ chính là cô!

Chương 2: Chết cũng phải sinh

Edit: V.O

"Ha ha! Người phụ nữ tâm cơ sâu như cô có tư cách gì so với Kiều Kiều!"  Tương Quý Thần khinh bỉ cười lạnh, cắn răng tiếp tục động tác bên dưới.

Mỗi một cái, đều hận không thể đâm xuyên cô!

"Đúng, tôi tâm cơ sâu, nếu tôi không tâm cơ sâu, sao có thể khiến anh cưới tôi? Sao có thể khiến anh ngủ với tôi! Tương Quý Thần, tôi thắng! Ha ha." Mộ Thiên Tinh cười cười, nước mắt lăn ra ngoài.

"Quả nhiên đủ tiện!" Người đàn ông hung hăng mắng một câu, động tác bên dưới, mỗi một cái càng thêm dùng sức.

Mộ Thiên Tinh nhắm mắt lại, vừa thừa nhận sự thô bạo của anh, vừa tưởng tượng dáng vẻ dịu dàng anh đã từng đối với mình ở trong đầu.

Nỗi đau trong lòng nhanh chóng vượt qua cơn đau thể xác.

Không biết qua bao lâu, tác dụng thuốc trong thân thể Tương Quý Thần cũng tan hết, anh đứng dậy cầm bút lên nhanh chóng ký hợp đồng ly hôn.

"Mộ Thiên Tinh, cô khiến cho tôi ghê tởm!" Quăng bút, Tương Quý Thần xoay người định đi.

Giọng nói nhàn nhạt của Mộ Thiên Tinh từ phía sau truyền đến: "Ký qua loa vậy à, xem ra tôi lại như ý rồi!"

Bước chân người đàn ông hơi chậm lại, xoay người sang chỗ khác, đôi mắt lạnh lẽo nhìn mặt người phụ nữ đang ung dung mặc quần áo: "Cô còn muốn giở trò gì?"

Mộ Thiên Tinh cầm hợp đồng ly hôn, giơ giơ về phía anh: "Ba tháng này, mỗi tháng anh phải trở về ngủ với tôi hai ngày, ba tháng sau chúng ta ly hôn! Giấy trắng mực đen, anh cũng đừng chống chế!"

Nghe vậy, mắt ưng của người đàn ông chợt rét lạnh, vọt tới trước bóp chặt cổ Mộ Thiên Tinh, cắn răng nghiến lợi nói: "Mộ Thiên Tinh, sao cô âm hiểm như vậy!"

Mộ Thiên Tinh bị bóp đến ngạt thở, nhưng vẫn cố gắng cười với anh: "Tương tổng, anh có thể không đồng ý...anh biết, tôi không ép anh được. Chỉ cần Mộ Kiều Kiều của anh chịu tiếp tục chờ anh, tôi...tôi không sao!"

Tương Quý Thần giận không kiềm được, ấn cổ cô hung hăng ném cô lên sofa: "Tiện nhân! Sao Kiều Kiều lại có người chị ác độc như cô!"

Mộ Thiên Tinh ho khan, ngồi thẳng dậy, dieendaanleequuydoon – V.O,vẫn cười tươi: "Nếu anh không đồng ý, tôi sẽ không ly hôn. Dù sao cuộc hôn nhân của chúng ta là do ông nội hai bên sớm định ra, tôi không đồng ý ly hôn, không ai có thể ép tôi."

Nói xong, cố ý nhíu mày khiêu khích anh.Tương Quý Thần giận đến nổ phổi, tiến lên xé quần áo trên người cô, thô bạo lật thân thể cô qua cỗ khác, mạnh mẽ tiến vào phía sau cô lần nữa.

Vừa hung hăng đâm cô, vừa cắn răng nói: "Không phải là muốn tôi ngủ với cô sao, đừng nói một tháng hai ngày, ngày ngày cũng có thể! Để tôi xem dục vọng của tiện nữ cô mãnh liệt cỡ nào, xin đàn ông làm cô!"

Thân thể bị đâm đến đỉnh, Mộ Thiên Tinh chỉ cảm thấy cổ họng có mùi tanh tưởi xông lên, cô vội vàng mím chặt môi.

Đột nhiên chuông điện thoại vang lên, nghe thấy tiếng chuông quen thuộc, Tương Quý Thần rút ra khỏi thân thể Mộ Thiên Tinh, bắt điện thoại: "Kiều Kiều."

Giọng nói kia, dịu dàng khác biệt.

Mộ Thiên Tinh chỉ cảm thấy tim quặn đau, dòng tanh tưởi nhẫn nhịn thật lâu, đột nhiên từ trong miệng phun ra ngoài.

Phun một miệng máu lên sofa, đỏ tươi chói mắt!

Mộ Thiên Tinh vội vàng lau môi, tiện tay cầm gối ôm che chỗ máu đó.

Ung thư não, ha ha.Hai tháng trước, lúc cô đột nhiên phun ra một miệng máu, cô đã đoán trước mình sẽ không có kết quả tốt.

Quả thế.

"Mang thai? Được, anh tới ngay."

Giọng Tương Quý Thần vui mừng truyền đến, cắt đứt dòng suy nghĩ của Mộ Thiên Tinh.

Bỗng dưng cô chuyển mắt về phía anh: "Mộ Kiều Kiều mang thai? Của anh?"

Lúc Tương Quý Thần cúp điện thoại, vẻ dịu dàng trên mặt cũng biến mất gần như không còn trong nháy mắt: "Kiều Kiều mang thai, tôi phải nhanh chóng cưới cô ấy về. Tôi đồng ý với điều kiện của cô, mỗi tháng hai ngày, cô muốn tôi về lúc nào thì gọi điện thoại trước cho Thư ký để hẹn!"

Người đàn ông vừa nói vừa sửa sang lại quần áo, khuôn mặt kích động.

Mộ Thiên Tinh nhìn thấy, chỉ cảm thấy tim đau đến ngạt thở.

"Tương Quý Thần, tôi mới là vợ của anh, anh muốn có con thì nên là tôi sinh cho anh không phải sao? Tại sao anh lại muốn một tiểu tam sinh con cho anh?" Mộ Thiên Tinh kéo tay anh, giọng nói không ngừng run rẩy.

Mộ Kiều Kiều, em gái tốt của cô, không biết chuốc thuốc mê gì cho anh, khiến cho anh hận mình thấu xương.

"Ha ha! Mộ Thiên Tinh, cô có tư cách gì?" Tương Quý Thần giống như nghe thấy một câu chuyện cười sứt sẹo, cười lạnh hai tiếng, sau đó dùng sức hất cô ra: "Muốn sinh con cho tôi, nằm mơ!"

Sẵng giọng nói xong, xoay người sải bước rời đi.

Cửa đóng lại một tiếng "ầm", nước mắt Mộ Thiên Tinh nhịn thật lâu, chảy xuôi xuống gò má.

Tương Quý Thần, em nhất định phải sinh con cho anh...chết cũng muốn sinh!

Bởi vì, chỉ khi để lại một đứa con, mới có thể khiến cho tình yêu của em với anh được tiếp diễn.

Chương 3: Không biết xấu hổ

Edit: V.O

Nửa tháng sau.

Mộ Thiên Tinh gọi điện thoại cho Thư ký Tương Quý Thần ngay ngày mình rụng trứng.

"Nói tôi tìm anh ấy, kêu anh ấy trở về nộp lương."

Quả nhiên Tương Quý Thần hết lòng tuân thủ cam kết, không nói nhiều một câu, rất nhanh trở về.

Vào cửa, ngay cả giày anh cũng không cởi, kéo kéo cà vạt, trực tiếp đặt Mộ Thiên Tinh bên dưới, ngồi trên sofa, thô bạo cởi quần áo trên người cô.

Mộ Thiên Tinh cau mày: "Tương Quý Thần, anh không thể dịu dàng một chút sao? Thế này là làm tình sao? Đây là cường bạo!"

Tương Quý Thần cắn răng hừ lạnh, động thân không có bất kỳ khúc dạo đầu nào, trực tiếp tiến vào thân thể cô: "Đây không phải là điều cô muốn à, đừng giả bộ với tôi!"

Trong động tác của anh, có mười phần thù hận và sỉ nhục, mỗi lần hạ xuống, hận không thể đâm xuyên cô!

Mộ Thiên Tinh cắn răng chịu đựng, trong lòng vô cùng chua xót.

Năm năm trước, trước lúc bọn họ kết hôn, hai người xảy ra tai nạn, cô bị hủy dung nghiêm trọng, anh hôn mê sâu, sau khi tỉnh lại mất trí nhớ.

Đợi cô bị người nhà cưỡng chế đưa ra nước ngoài khôi phục dung mạo trở về, anh đã khôi phục trí nhớ, nhưng trong trí nhớ đó, người yêu anh lại biến thành Mộ Kiều Kiều!

Mà cô, trở thành người phụ nữ tâm cơ ác độc!

Quý Thần, chừng nào thì anh mới có thể nhớ ra tất cả những chuyện đã từng giữa chúng ta?

"Kiều Kiều! Kiều Kiều!" Lúc người đàn ông phía sau lên đỉnh, thỏa thích kêu tên Mộ Kiều Kiều.

Lòng Mộ Thiên Tinh, nhất thời chìm vào đáy cốc.

Ha ha, trong lòng của anh, chỉ có Mộ Kiều Kiều.

Tương Quý Thần xong chuyện, trực tiếp lấy một hộp thuốc tránh thai ra ném cho Mộ Thiên Tinh: "Uống thuốc, đừng gây phiền phức cho cả hai!"

Giọng nói lạnh lùng, gương mặt ghét bỏ.
Mộ Thiên Tinh móc một viên thuốc ra, uống ngay trước mặt anh: "Yên tâm, muốn kêu tôi sinh tôi còn không thèm sinh!"

Tương Quý Thần lạnh lùng nhìn cô, xoay người sải bước rời đi.

Tiếng đóng cửa truyền đến, Mộ Thiên Tinh nhanh chóng chạy vào phòng vệ sinh, tê tâm liệt phế móc họng nửa ngày, cuối cùng phun viên thuốc màu hồng ra.

Trên khuôn mặt trắng bệch, hai hàng nước mắt chảy xuôi xuống gò má.

Quý Thần, dieendaanleequuydoon – V.O, chúng ta đã nói rồi, phải sinh ba đứa...

Thật xin lỗi, sinh ba có thể không có thời gian, nhưng bất kể như thế nào, em nhất định phải sinh đứa con thuộc về chúng ta.

Sau hơn một tháng, Tương Quý Thần hết lòng tuân thủ cam kết, chỉ cần Mộ Thiên Tinh liên lạc với anh, anh sẽ trở lại.

Nhưng mỗi một lần trở lại, đều không nói nhiều một câu, chiếm hữu cô rồi đi, gọn gàng linh hoạt.

Ngày mừng thọ 86 tuổi của lão gia tử nhà họ Tương, Mộ Thiên Tinh nhận được điện thoại, trở về nhà họ Tương.

Đợi đến lúc cô đi tới phòng ăn vô cùng náo nhiệt, thấy Tương Quý Thần dẫn Mộ Kiều Kiều về, còn ngồi ở giữa anh và mẹ chồng Hà Dĩ Ninh.

Ba người nói cười vui vẻ, nhìn thế nào đều giống như người một nhà.
Mộ Thiên Tinh cười đi tới, vỗ vỗ vai Mộ Kiều Kiều: "Em gái, hôm nay là ngày mừng thọ ông nội, em là khách, ngồi ở chỗ này không thích hợp đúng không?"

Mộ Kiều Kiều cũng không thèm nhìn cô, khoác tay lên cánh tay Tương Quý Thần, nháy đôi mắt điềm đạm đáng yêu nói: "Thần, anh xem chị kìa, đuổi em đi đó!"

"Mộ Thiên Tinh!" Hà Dĩ Ninh kéo Mộ Thiên Tinh sang một bên, nhíu mày khó chịu quở trách: "Cô không đến phòng bếp giúp một tay, tới nơi này làm gì!"

Mộ Thiên Tinh âm thầm đẩy bà ra, giọng nói lạnh nhạt, "Mẹ, ngay cả người giúp việc mà nhà họ Tương cũng không mời nổi sao? Để cho thiếu phu nhân con đi làm cơm?"

Giọng của cô không lớn không nhỏ, nhưng đủ để hấp dẫn ánh mắt những vị khách trong phòng khách kia.

Hà Dĩ Ninh bị tức không nhẹ, đang muốn mở miệng, Tương Quý Thần đứng lên, siết cổ tay Mộ Thiên Tinh, kéo cô đi ra khỏi phòng khách.

Người đàn ông bỏ tay cô ra giống như ném đồ bỏ đi, hạ thấp giọng giận dữ hét: "Mộ Thiên Tinh, cô biết rõ Kiều Kiều mang thai, còn chọc tức cô ấy! Cô cố ý đúng không?"

Mộ Thiên Tinh mang giày cao gót ngã ngồi xuống đất, cô cũng không giận, chậm rãi bò dậy, cười với anh: "Ngày nào tôi chưa ly hôn với anh, thì vẫn là vợ của anh. Đấu với tiểu tam, là trách nhiệm và nghĩa vụ tôi không thể chối bỏ!"

Tương Quý Thần khinh thường cười lạnh: "Mộ Thiên Tinh, sao cô không biết xấu hổ như vậy? Cả nhà trên dưới, trừ ông nội, ai coi cô là vợ tôi? Nếu cô cần mặt mũi thì đi nhanh đi!"

"Chẳng lẽ Mộ Kiều Kiều cần mặt mũi?"

Mộ Thiên Tinh mới vừa nói xong, vị tanh nồng lại xông lên cổ họng, cô vội vàng giơ tay lên bụm miệng, xoay người cúi đầu chạy vào phòng vệ sinh.

Đóng cửa phòng vệ sinh, cô xoay người phun một miệng máu vào bồn rửa tay.

Mở vòi nước ra, ào ào cọ rửa vết máu trong bồn trắng, sắc mặt Mộ Thiên Tinh tái nhợt như tờ giấy.

Ngước mắt nhìn mình chật vật trong gương, Mộ Thiên Tinh vẫn cười, nụ cười vô cùng thê lương.

Đúng vậy, Mộ Thiên Tinh, sao mày lại không biết xấu hổ như vậy?

Không có ai thích mày, mày còn bám mãi không đi!

"Ôi! Chị, chị như vậy, không phải là mang thai đó chứ?"

Đột nhiên, một tiếng chế nhạo từ cửa truyền đến.

Chương 4: Báo ứng của cô

Edit: V.O

Mộ Thiên Tinh cuống quít gạt đi vết máu ở khóe miệng, đứng thẳng người.

"Dạ dày không tốt mà thôi, cô không cần phải lo lắng, không có ai giành người cha của đứa con riêng trong bụng cô!" Mộ Thiên Tinh vừa rửa tay, vừa nhíu mày nhàn nhạt nhìn thoáng qua Mộ Kiều Kiều từ trong gương.

Bỗng dưng khuôn mặt trang điểm tinh xảo của Mộ Kiều Kiều đỏ lên, đột nhiên tiến lên, giơ tay "chát" một tiếng, hung hăng đánh lên mặt Mộ Thiên Tinh.

"Tiện nhân!" Mộ Kiều Kiều tức giận, trợn to mắt, trong đôi mắt tràn đầy lệ khí: "Đã ly hôn còn không biết xấu hổ bò lên giường Quý Thần! Thật không biết liêm sỉ!"

Mộ Thiên Tinh bị đánh đến đầu lệch qua một bên, trong nháy mắt hoa mắt ù tai.

Nhưng cô không hề có vẻ tức giận, khóe miệng nhàn nhạt cong cong, ngước mắt nhìn về phía Mộ Kiều Kiều hung tợn: "Mộ Kiều Kiều, được nuôi dạy tốt, đáng tiếc mẹ cô không dạy cô! Tương Quý Thần là chồng tôi, tôi ngủ với anh ấy là thiên kinh địa nghĩa! Ngược lại là cô, danh bất chính, ngôn bất thuận, chẳng lẽ sinh con ra không phải là con riêng?"

"Một đứa con riêng như cô có tư cách gì nói con của tôi và Quý Thần!" Mộ Kiều Kiều nói xong, giơ tay vung tới Mộ Thiên Tinh.

Lần này Mộ Thiên Tinh không lùi, trực tiếp giơ tay lên nắm cổ tay cô ta, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm cô ta: "Mộ Kiều Kiều, tôi không phải là con riêng! Trước khi ba tôi gặp mẹ cô, bọn họ đã là vợ chồng danh chính ngôn thuận! Tiểu tam chân chính, là mẹ cô!"

Nói xong, dùng sức vung cô ta.

Thân thể Mộ Kiều Kiều lui về phía sau mấy bước, hai tay vịn chặt khung cửa.

Cô ta đang muốn đứng thẳng người, thấy Tương Quý Thần cách đó không xa đi tới, đầu óc xoay chuyển, tay trượt khỏi khung cửa, thân thể trực tiếp ngã xuống đất.

"Ôi. . ." Mộ Kiều Kiều hét thảm, ngồi dưới đất ôm bụng rên rỉ: "Bụng của tôi, bụng của tôi. . ."

Mộ Thiên Tinh lười phải nhìn cô ta diễn trò: "Mộ Kiều Kiều, cô vui lắm sao?"

Vừa dứt lời, chỉ thấy Tương Quý Thần chạy như bay tới trước mặt, dieendaanleequuydoon – V.O, ngồi xổm xuống đỡ Mộ Kiều Kiều: "Kiều Kiều, không sao chứ!""Quý Thần. . .chị nói em không xứng sinh con cho anh, chị muốn em giết đứa bé trong bụng. . ." Mộ Kiều Kiều dựa lên vai Tương Quý Thần, khóc hoa lê đẫm mưa.

Mộ Thiên Tinh trợn to hai mắt: "Mộ Kiều Kiều, cô nói bậy! Tôi nói lúc nào?"

Tương Quý Thần giận không kềm được, đặt Mộ Kiều Kiều xuống, đứng phắt dậy, không nói lời gì hung hăng tát Mộ Thiên Tinh một cái.

"Chát" một tiếng, tiếng nổ, khiến cho khách mời nghe tiếng chạy tới cũng kinh hãi.

"Tiện nhân! Nếu đứa bé trong bụng Kiều Kiều xảy ra chuyện gì, tôi sẽ cho cô đẹp mắt!" Trong đôi mắt thâm thúy của Tương Quý Thần bị tức giận từ từ lấp vào, đỏ kinh người.

Mộ Thiên Tinh bị đánh tạm thời mất thông, đợi cô quay lại, chỉ thấy Tương Quý Thần ôm Mộ Kiều Kiều vội vã rời đi.

Tay cô đỡ bồn rửa tay, mới chống đỡ thân thể không ngã xuống, tim như bị đao cắt.

Quý Thần, đến khi nào thì anh mới thấy rõ bộ mặt thật của Mộ Kiều Kiều!Hà Dĩ Ninh nổi giận đùng đùng chạy tới, thấy Mộ Thiên Tinh, siết quả đấm nhẫn nhịn không tiến lên ra tay: "Mộ Thiên Tinh, sao cô ác độc vậy, trong bụng Kiều Kiều mang cháu trai nhà họ Tương chúng tôi, nếu cháu tôi không còn, tôi sẽ không để yên cho cô!"

Mộ Thiên Tinh vô lực cười khẽ: "Mẹ, con mới phải con dâu của mẹ, mẹ muốn cháu trai, chẳng lẽ không phải là con sinh sao?"

"Phi!" Trước mặt của mọi người, Hà Dĩ Ninh phun một cái, khinh bỉ nói: "Một đứa con riêng như cô, không xứng!"

"Mẹ, con vẫn phải nhắc nhở mẹ. Nếu con vẫn chưa ly hôn với Quý Thần, con cô ta sinh cũng là con riêng!" Mộ Thiên Tinh cố khiêu khích cong cong môi, không nhìn ánh mắt đủ loại của mọi người, chuẩn bị rời đi.

Hà Dĩ Ninh bị tức đến không thể nhịn được nữa, hung hăng xô Mộ Thiên Tinh lên cửa, càng không ngừng đấm lên người cô: "Người phụ nữ ác độc này! Cô luôn miệng nói yêu con trai tôi, lúc trước thay thận cho nó, cô lại chạy, vẫn là Kiều Kiều không chút do dự chuyển một quả thận cho Quý Thần! Bắt đầu từ khi đó, cô đã không xứng ở cùng con tôi!"

Mộ Thiên Tinh mặc cho Hà Dĩ Ninh đấm lên người mình, không hề giãy giụa chống cự.

Nước mắt, yên lặng lăn xuống.

Đúng vậy, đều do cô!

Sau tai nạn năm đó, cô hoàn toàn không biết Quý Thần mất một quả thận, cũng không biết Mộ Kiều Kiều chuyển một quả thận cho anh.

Chờ lúc cô tỉnh lại, tất cả đều đã kết thúc.

Chẳng qua mỗi lần nhớ tới chuyện này, cô lại cảm thấy chỗ thận trái, đau mơ hồ.

Cho nên sau này cô mới có thể bị ung thư!

Tất cả đều là báo ứng của cô!

Chương 5: Mang thai

Edit: V.O

Mộ Thiên Tinh không biết mình đi ra khỏi nhà họ Tương như thế nào.

Cô chỉ nhớ rõ có rất nhiều ánh mắt khiển trách nhìn cô, vô số câu quở trách ở trên đầu cô.

Từng ánh mắt, mỗi một câu trách mắng, còn độc hơn cả tên.

Cô ra khỏi nhà họ Tương giống như một cái xác không hồn, đi trên đường cái gió Thu lạnh lẽo, trong lòng lạc lõng.

Mấy năm nay, cô cố gắng kể lại ký ức cho Tương Quý Thần, nhưng anh hoàn toàn không nghe, lại càng không tin.

Nhớ tới sinh mệnh mình sắp kết thúc, cô chỉ cảm thấy vô cùng tiếc nuối.

Quý Thần, thật xin lỗi, em không có cơ hội thấy anh khôi phục trí nhớ.

Nghĩ đi nghĩ lại, đột nhiên thân thể của cô giống như lá thu tàn lụi, bỗng dưng ngã xuống.

"Két —— "

Một tiếng ma sát, một chiếc xe màu trắng, ngừng lại ở bên cạnh cô.

...

Khi Mộ Thiên Tinh tỉnh lại, phát hiện mình đang ở trong phòng bệnh bệnh viện.

Ý thức mới vừa trở lại, bên tai truyền đến giọng quan tâm: "Thiên Tinh, em sao rồi?"

Mộ Thiên Tinh xoay mắt nhìn, thấy Lục Tử Hào, đáy mắt lướt qua vẻ ngạc nhiên: "Anh họ? Sao anh lại ở đây?"

Lục Tử Hào nói: "Anh vừa tới nhà họ Tương đã nghe nói em xảy ra chuyện, dieendaanleequuydoon – V.O, chờ anh tìm được, đã thấy em té xỉu ở ven đường."

"Cảm ơn anh họ!" Mộ Thiên Tinh biết ơn nói cám ơn, nói xong tính ngồi dậy.
Lục Tử Hào vội vàng đỡ cô: "Em cẩn thận một chút, bác sĩ nói thân thể em yếu, phải vô cùng cẩn thận đứa bé trong bụng."

Lòng Mộ Thiên Tinh chấn động, ngạc nhiên nhìn anh: "Đứa bé? Em...em mang thai?"

Lục Tử Hào gật đầu: "Nhìn bộ dạng này, chẳng lẽ em vẫn chưa biết?"

Niềm vui to lớn sinh ra từ đáy lòng, hạnh phúc trong nháy mắt lan tràn đến toàn thân, trong nháy mắt Mộ Thiên Tinh kích động đỏ mắt: "Em mang thai! Em thật sự mang thai?"

Xem ra, trời cao không đối xử tệ với cô, thật có thể cho cô sinh đứa bé ra trước khi chết.

Thấy cô vui vẻ như thế, Lục Tử Hào lại nhíu mày: "Thiên Tinh, bây giờ Tương Quý Thần hành hạ em như vậy, em cần gì phải chà đạp mình?"

Mộ Thiên Tinh vội vàng lau nước mắt ở khóe mắt: "Anh họ, em không sao, em sẽ lập tức ly hôn với Tương Quý Thần. Nhưng, em muốn giữ lại đứa bé này... anh họ, xin anh giữ bí mật cho em có được không? Đừng nói với người khác em mang thai, càng đừng nói với Tương Quý Thần."

Anh hận cô thấu xương, tuyệt đối sẽ không cho phép cô sinh ra đứa bé này.

Lục Tử Hào thở dài: "Được! Chỉ cần em sớm ly hôn, anh nhất định sẽ giữ bí mật giúp em!"

Mộ Thiên Tinh chỉ sợ ở lại bệnh viện sẽ bị phát hiện cô bị bệnh ung thư, sau khi Lục Tử Hào rời đi, cô ra viện trở về biệt thự.
Lần đầu tiên, cô mới bước chân trước vào nhà, chân sau Tương Quý Thần lại đi theo vào.

"Quý Thần?" Mộ Thiên Tinh hơi ngạc nhiên, lúc nhìn thấy mặt người đàn ông âm trầm, cô lại nuốt lời muốn hỏi vào.

Tương Quý Thần trở tay đóng cửa cái "ầm", đi tới như một trận gió bóp chặt cổ Mộ Thiên Tinh, đôi mắt kinh người như muốn cắn nuốt cô: "Mộ Thiên Tinh, cô thật giỏi! Hại chết con của tôi và Kiều Kiều, sao cô ác độc vậy!"

Mộ Thiên Tinh bị anh bóp đến sắp không thở nổi, giãy dụa nói: "Tôi không...là cô ta cố ý..."

"Cô còn không thừa nhận!" Tương Quý Thần giận không kiềm được, quanh thân tản ra sát khí kinh người: "Kiều Kiều là em gái cô, sao cô có thể ác độc như vậy!"

Mộ Thiên Tinh giãy dụa, nước mắt rơi xuống, mặt bị nén đến đỏ bừng: "Quý Thần, buông tôi ra..."

Thấy nước mắt trên mặt người phụ nữ, Tương Quý Thần nhíu mày, tay vô thức buông lỏng ra.

Ghê tởm! Rõ ràng anh hận không giết được cô, nhưng vì sao thấy nước mắt của cô, lại không khống chế được mềm lòng!

"Cô đã làm mất con của Kiều Kiều, vậy còn cô ấy thì sao!" Tương Quý Thần lật Mộ Thiên Tinh lại, chợt đâm vào thân thể cô từ phía sau: "Không bằng cô cũng mang thai một đứa, lại để cho Kiều Kiều giết chết!"

"Đừng! Quý Thần, buông tôi ra!" Mộ Thiên Tinh nhớ tới bào thai trong bụng, dọa cho sợ đến sắc mặt tái nhợt trong nháy mắt, luôn miệng cầu xin tha thứ.

“Không phải là cô xin tôi làm cô sao! Giả bộ cái gì mà giả bộ!" Tương Quý Thần cắn răng, ra sức hết cái này tới cái khác.

Mộ Thiên Tinh chỉ cảm thấy tim ngai ngái cuồn cuộn, còn chưa kịp phản ứng, "phụt" một tiếng, phun một ngụm máu tươi từ trong miệng ra.

Màu đỏ chói mắt rơi xuống ghế sa lon màu trắng, vô cùng kinh người.

Mộ Thiên Tinh sợ hãi, hốt hoảng nâng tay lên lau khóe miệng, vươn tay lục tìm đồ che đi bãi máu đó, thân thể không khỏi bò tới trước một chút.

"Không được nhúc nhích!" Tương Quý Thần khó chịu giận dữ mắng, cau mày nhìn người phụ nữ nằm úp sấp ở dưới người mình.

Thấy cô vội tìm đồ, khó chịu đè vai cô xuống, rời khỏi thân thể cô, lật cô lại: "Cô đang làm gì!"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau