GẢ CHO ANH TRAI NGƯỜI THỰC VẬT CỦA NAM CHÍNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Gả cho anh trai người thực vật của nam chính - Chương 46 - Chương 47

Chương 43

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Ninh Thu Thu vốn định về thăm ba mẹ vào hôm Tết Nguyên Đán nhưng kết quả là hai người bọn họ không nhịn được mà chạy qua đây trước.

Bởi vì trong thời khắc nguy nan Triển Thanh Việt đã ra tay kéo ba Ninh một phen, giúp Ninh Hòa thuận lợi vượt qua nguy hiểm cho nên bây giờ ba Ninh quả thực coi Triển Thanh Việt thành thần hộ mệnh, cảm thấy mình cần phải thắp hương cảm ơn tổ tiên vì đã giúp ông có được người con rể tài giỏi như này.

Sau vài câu khách sáo, Ninh phụ đột nhiên ngừng lại một lát, lúc sau mới nói với Triển Thanh Việt: "Thanh Việt này, ở phương diện quản lý con so có tài hơn kẻ mù mờ như ta nhiều, chờ thân thể con tốt hơn ba sẽ lui sau nhường chỗ, giao Ninh Hòa cho con quản lý."

"Khụ khụ khụ khụ," Triển Thanh Việt còn chưa kịp trả lời, Ninh Thu Thu đã bị câu nói của ba mình làm cho sặc nước, nói "Ba, ba đừng linh tinh."

"Linh tinh cái gì, ba con suy nghĩ cặn kẽ rồi," Ba Ninh lườm cô, "Thanh Việt ưu tú như vậy, đương nhiên ba yên tâm giao Ninh Hòa lại cho hắn rồi, còn có, hai đứa các ngươi bao giờ thì đi lãnh giấy kết hôn đây?"

"......" Sao tự nhiên lại nhắc đến giấy kết hôn vậy, mới nói có mỗi câu mà đã giục hôn, Ninh Thu Thu tỏ vẻ oan uổng thấu trời.

"Đúng rồi, nhân lúc còn trẻ thì sinh em bé đi, tuổi trẻ thích hợp có con, em bé sinh ra cũng thông minh, mẹ 28 tuổi mới sinh được con nên con mới ngốc nghếch như thế này đấy, may là Thanh Việt không chê." Mẹ Ninh tiếp lời.

"???" Đến mẹ còn đả kích con như vậy sao?!

Thanh Việt mỉm cười: "Không chê, rất đáng yêu."

"......" Anh biến đi.

Lời này như ủng hộ mẹ Ninh, bà càng nói càng hăng hái: "Đúng không, vừa vặn mẹ cũng không có việc gì làm, có thể hỗ trợ chăm con cho mấy đứa, thời buổi này bảo mẫu nguyệt tẩu đều không thể tin tưởng, tin tức ngược đãi trẻ con nhiều như kiến vậy, mà trẻ con đâu biết nói đâu biết mách tội, nghĩ lại mẹ cũng thấy lo lắng."

"Đúng đúng," Ba Ninh phụ họa, "Trẻ con vẫn nên được người nhà chăm sóc, không nên mù quáng tin tưởng bảo mẫu nguyệt tẩu đến từ công ty."

Ninh Thu Thu: "......"

Cô từ bỏ giãy giụa.

Vì sao cha mẹ cô luôn có vài suy nghĩ cùng ý tưởng kỳ quái vậy?!

Mẹ Ninh lại hỏi Triển Thanh Việt: "Thanh Việt, con thích con trai hay con gái?"

"Con sao?" Triển Thanh Việt nhìn biểu cảm sống không còn gì luyến tiếc của Ninh Thu Thu một cái, nói, "Chỉ cần là Thu Thu sinh con đều thích."

Ninh Thu Thu: "......"

Bà đây sinh cho anh cái đại đầu quỷ nhé.

Ninh Thu Thu hết cách tiếp tục vui vẻ nói chuyện phiếm với bọn họ nói, sau khi suy xét kỹ lưỡng khả năng ra bài của ba Ninh mẹ Ninh, thấy mình cũng không còn nhược điểm gì để Triển Thanh Việt có thể nắm lấy nữa, cô dứt khoát đứng lên nói: "Con đi xem Diệu Diệu, nó bị nhốt ở phòng bên hơn nửa ngày rồi."

Nói xong cô liền đứng dậy đi sang phòng khách phụ. Cô đi khá nhanh nên không nghe được Ninh phu nhân chê cười mình: "Ai da, như vậy đã thẹn thùng, Thu Thu nhà chúng ta da mặt tương đối mỏng, không chịu nổi đậu."

Da mặt mỏng sao...... Triển Thanh Việt cảm thấy dùng từ này để hình dung Ninh Thu Thu tương đối mới lạ, có điều anh không vạch trần, chỉ cười khẽ nói: "Dù sao cũng là con gái."

Ba Ninh lại vòng đề tài câu chuyện trở lại việc Triển Thanh Việt tới quản lý Ninh Hòa, mẹ Ninh đối với mấy vấn đề liên quan đến thương trường dốt đặc cán mai, lại thêm việc đã hồi lâu bà chưa nói chuyện cùng Ninh Thu Thu nên bà cũng đứng dậy qua phòng bên tìm Ninh Thu Thu.

Không gian hoạt động của Diệu Diệu bị hạn chế ở trong phòng khách phụ nên hết sức bất mãn, nhưng nó không dám phát tiết bởi vì như vậy sẽ phải chịu phạt. Diệu Diệu buồn bực tựa đầu vào cửa, hai mắt vô tội nhìn chằm chằm ra bên ngoài, giả vờ thành bộ dáng nhỏ yếu đáng thương lại bất lực, nhằm mục đích khiến chủ nhân động lương tâm.

Chiêu này đã được nó áp dụng nhiều lần ở thành phố G, lần nào cũng thành công, mỗi lần nó giả bộ như vậy người hầu sẽ mang nó ra ngoài đi bộ.

Thế nhưng thời điểm đẩy cửa đi vào Ninh Thu Thu không để ý Diệu Diệu đang nằm phía sau cửa, thiếu chút nữa ép nó bép dí trên tường, may là Diệu Diệu phản ứng mau lẹ, nhanh chóng nhảy ra mới tránh được khoảnh khắc nguy hiểm

Nhìn thấy người đến là Ninh Thu Thu, ngay lập tức Diệu Diệu phủ phục trên mặt đất như muốn nói "ta đang chán, mau mang ta ra ngoài đi!".

"Hửm?" Quả nhiên Ninh Thu Thu chú ý đến, cô ngồi xổm xuống vuốt vuốt cái đầu đầy lông của nó vài cái, "Thời tiết bên này không không hợp ngươi sao."

Đáng tiếc Diệu Diệu nghe không hiểu tiếng người, quan sát phản ứng của Ninh Thu Thu nó còn cho rằng mình sắp lừa được con mồi rồi, mệt mỏi mà quẫy cái đuôi hai cái, hận không thể viết to năm chữ "Ta muốn đi ra ngoài chơi" lên trán.

Trong mắt Ninh Thu Thu, chó ngốc Diệu Diệu vẫn luôn dồi dào tinh lực để quậy trời quậy đất, đột nhiên nhu nhược như vậy khiến tim cô lập tức mềm nhũn: "Ta quên mất mi không hợp thời tiết bên này, đừng sợ, ta sẽ nhờ quản gia mang mi đi bệnh viện thú ý kiểm tra xem."

"......" Diệu Diệu nghe không hiểu tiếng người, nhưng nó lại có phản xạ đăc biệt với bốn chữ bệnh viện thú y, bởi vì ở nơi đó nó vĩnh viễn mất đi hai "viên bi nhỏ"!

Nghe thấy bốn chữ này, nó lập tức ngẩng đầu, thân thể ốm yếu chạy cái "vèo" ra xa mấy chục mét, cúc hoa dán vào tường cảnh giác nhìn Ninh Thu Thu.

Ninh Thu Thu: "???"

CMN, đến con chó ngốc còn biết giả bênh! Loạn hết rồi!!

Thời điểm Ninh Thu Thu còn đang không hiểu tại sao con chó ngốc này tự nhiên giả bệnh, có phải nó lại có âm mưu gì giống chủ nó hay không thì Ninh phu nhân gõ cửa tiến vào, nhìn thấy Diệu Diệu đang mắt to trừng mắt nhỏ với Ninh Thu Thu, bộ dáng hung hăng có chút đáng sợ, hỏi: "Sao tự nhiên nuôi con chó dữ vậy? Nó định làm gì, có phải muốn cắn con không?"

Ninh Thu Thu nói: "Không phải, nó bày trò, đang chờ ăn đòn đây."

Diệu Diệu sợ nữ chủ nhân nhưng không biết Ninh phu nhân, lúc này nó còn đang cho rằng nữ chủ nhân lại muốn mang nó đến bệnh viện thú y để lấy đi bộ phận quý giá nào đó ở trên người nó nên không dám hung dữ với cô.

Thời điểm nhìn thấy người phụ nữ xa lạ đi vào nó lập tức sợ hãi, cuống cuồng dùng uy phong chó ngốc dọa đối phương, lớn giọng kêu gâu gâu vài tiếng với Ninh phu nhân.

Ninh phu nhân vốn sợ chó mèo nhất, nghe thấy chó ngốc sủa vài tiếng với mình, theo bản năng bà lui về sau vài bước, kết quả là đụng phải đồ vật trưng bày trên giá.

"Ầm!" Một tiếng vang thanh thúy truyền lên từ phía dưới —— có gì đó đã bị bà làm rớt trên mặt đất.

Hai người một chó đều bị thanh âm đột ngột làm cho hoảng sợ, Ninh Thu Thu nhanh nhóng nhìn sang nơi phát ra tiếng động, khi thấy đồ vật rơi vỡ trên mặt đất thì đôi mắt tối sầm lại.

Mẹ nó,đây không phải đồ vật mà thằng bé họ hàng đòi chơi khi Triển gia mời mọi người qua đây ăn cơm mừng Triển Thanh Việt mới ra viện sao, chỉ mới đòi chơi mà đã bị Triển Thanh Việt dọa đền 10 cái rồi đó!

Quản gia nói đây là vật Triển Thanh Việt tự mình đặt làm, có ý nghĩa quan trọng, hiện tại nó cứ nhẹ nhàng mà chia thành hai nửa.

Nếu cô đổ lỗi lên đầu Diệu Diệu, liệu nó có bị vặt lông làm lẩu không nhỉ?

"Ai da làm mẹ sợ muốn chết," Ninh phu nhân bị dọa hai lần, vỗ vỗ ngực thở hổn hển, nhìn vẻ mặt ngưng trọng của Ninh Thu Thu khi cúi xuống nhặt hai mảnh vỡ dưới đất lên, trái tim đang đập thình thịch của bà lại khựng lại một chút, "Có phải mẹ làm hỏng vật gì quý giá rồi không?"

"Không có gì, chỉ là một vật trang trí thôi, lát nữa con nhờ quản gia đổi cái khác." Ninh Thu Thu nói như không có chuyện gì nghiêm trọng xảy ra.

Không thể đổ cho Diệu Diệu, nó làm chó ngốc đã không dễ dàng rồi, càng không thể để cho mẹ gánh vác, nồi này đành úp lên đầu Ninh Thu Thu rồi.

Chỉ là nếu cứ như vậy mà nhận tội thì nhất định Triển Thanh Việt sẽ đào cái hố sâu ngàn mét cho cô mất, vẫn là đừng nên nhận tội vội, lén đặt làm một cái khác giống hệt cái này rồi để lại chỗ cũ, đảm bảo Triển Thanh Việt không nhận ra được khác biệt!

Ninh Thu Thu cảm thấy chủ ý này thật là thiên tài.

Sau khi Ôn Linh xác nhận lại lần nữa chó ngốc Diệu Diệu chỉ giả vờ hung dữ thì rốt cuộc cũng yên lòng, ngồi xuống vị trí cách nó xa nhất.

Bà kéo Ninh Thu Thu lại ngồi cùng, nắm lấy tay cô nói: "Vừa rồi ba mẹ cũng không nói đùa, con phải nhanh chóng thổi gió bên gối Thanh Việt, bắt hắn đi lĩnh giấy kết hôn với mình đi chứ, sau đó sinh vài đứa nhỏ thì vị trí chính thê của mình mới có thể ổn định, người tính không bằng trời tính, Thanh Việt như vậy ưu tú, thân thể hắn lại ngày một tốt hơn, nhỡ có mấy con hồ ly tinh tới câu dẫn hắn thì con làm thế nào."

Ninh Thu Thu: "...... Mẹ, thật sự, mẹ xem ít phim cung đấu thôi ạ."

"Đứa nhỏ này," Ninh phu nhân sắp tức chết rồi, "Cái gì mà phim thần tượng với phim cung đấu, tất cả đều là được lấy từ hiện thực máu chảy đầm đìa đấy, con cho rằng đàn ông thế giới này ai cũng đơn thuần như con nghĩ sao, nhất thời cảm thấy mới mẻ thì sẽ yêu con cả đời sao?"

"......" Cô cũng không nghĩ như vậy mà.

"Còn phải nhìn đâu xa, Triển Thanh Viễn kia ra vẻ yêu con bé hồ ly tinh đến chết đi sống lại, không phải bây giờ đang gian díu với người phụ nữ khác đấy sao, có điều cũng xứng đáng thôi, cướp đàn ông người khác, con bé đấy có thể thì người khác cũng có thể."

"Dạ dạ.. hả?," Dường như Ninh Thu Thu nghe được tin tức trọng đại, "Triển Thanh Viễn có quan hệ với người phụ nữ sao, ai vậy?"

"Thì là thế đó, nghe nói trước kia cũng từng theo đuổi Thanh Việt, mẹ cũng chỉ được nghe người khác kể lại thôi, hình như là cháu gái họ hàng gì đó, chậc chậc chậc, may là con không chọn hắn, đúng là củ cải già đòi nở hoa,* thật là không đáng tin chút nào."

(*) Củ cải nở hoa: củ cải già đi thì thân cây sẽ khô vài, sợi củ cải nhìn giống bông hoa nhưng thực chất không có gì, cả câu nói để chỉ người không chung thủy trong tình yêu.

Ninh Thu Thu: "......"

Hình như cô đã...... "load" được tường tận câu chuyện tình cẩu huyết của nam nữ chính rồi.

Căn cứ vào kinh nghiệm nhiều năm đọc tiểu thuyết trên mạng, cô có thể tổng kết sơ lược nút thắt yêu hận giữa Giả Tình và nam nữ chính là như sau:

Sau khi hết hy vọng với Triển Thanh Việt, Giả Tình bắt đầu không biết xấu hổ mà quấn lấy Triển Thanh Viễn, dù sao thì sau khi nhân vật Ninh Thu Thu "bỏ mình" xong cũng cần có người đảm nhiệm vị trí "Ninh Thu Thu" tiếp theo, tạo ra vài chướng ngại vật để nam nữ chính gia tăng tình cảm.

Bởi vì không thể chen chân vào cốt truyện, mắt thấy nam nữ chính song túc song phi nhu tình mật ý, Giả Tình rất không phục, tâm sinh ghen ghét nên cô ta nghĩ ra độc chiêu "gạo nấu thành cơm".

Chắc hẳn sẽ có sự kiện đánh thuốc trong truyền thuyết, thời điểm hai người quần áo bất chỉnh lăn lộn trên giường thì nữ chính vừa vặn xuất hiện, bắt gian tại trận rồi từ đó dẫn ra một loạt tình huống cẩu huyết.

Sau đó nam nữ chính nảy sinh hiểu lầm này, chia tay này, Triển Thanh Viễn bị nữ phụ Giả Tình không biết xấu hổ lại thủ đoạn quấy nhiễu khiến cho tâm phiền ý loạn, dưới sự tức giận, hắn dứt khoát nhường lại quyền điều hành công ty cho Triển Thanh Việt, nghĩ rằng chỉ còn hai bàn tay trắng thì Giả Tình sẽ hết hy vọng với mình.

Đồng thời, hắn chạy đi lấy lòng nữ chính, mong cô cho mình một cơ hội nữa, hai người một lần nữa trở về bên nhau, trải qua cuộc sống tình yêu nồng cháy, kết thúc mỹ mãn, tung hoa tung hoa."......" Sức tưởng tượng như vậy mà không đi viết tiểu thuyết quả là đáng tiếc mà.

Ninh phu nhân tiếp tục nói: "Không phải mẹ không tin Thanh Việt, nhưng dù sao hắn cũng là anh trai Thanh Viễn, huyết mạch tương liên, hơn nữa có con sớm hay muộn có khác gì nhau đâu?"

Tâm hồn Ninh Thu Thu bị chuyện tình cẩu huyết của nam nữ chính lôi ra ngoại ô không có khả năng phục hồi lại rồi nên cô chỉ trả lời lấy lệ, nói: "Con sẽ suy nghĩ."

"Thế mới phải chứ," Ninh phu nhân vui vẻ ra mặt, "Tuy Thanh Việt nói sinh trai hay gái hắn đều thích nhưng lời nói này chỉ để dỗ con thôi, chắc chắn hắn thích con trai hơn, bụng con cần phải hăng hái lên"

"???" Còn nói không phải trúng kịch độc cẩu huyết đi!

Ninh Thu Thu tí thì thổ huyết, chẳng lẽ cô còn có thể quyết định mình sinh trai hay gái sao.

Hơn nữa, mẹ à, không phải mẹ cũng chỉ có mỗi đứa con gái thôi sao!

Ba Ninh mẹ Ninh ăn cơm chiều xong mới trở về, tâm trạng Ninh phụ thoạt nhìn không được tốt lắm, Ninh Thu Thu đoán có lẽ là Triển Thanh Việt đã từ chối lời mời của ông,khiến người vốn dĩ không mấy hứng thú với thương trường đang tính toán lui về phía sau -  Ninh phụ không được như ý nên trong lòng ông hết sức mất mát.

Có điều Ninh Hòa cũng không phải là công ty hái ra tiền, hơn nữa nó mới trở về từ bờ vực phá sản xong, muốn phát triển lớn mạnh đâu có dễ dàng như vậy, Triển Thanh Việt người này, sao có thể bị một công ty như vậy ràng buộc dã tâm bừng bừng của mình.

Ninh Thu Thu dùng keo dính hai mảnh ngọc cốt* kia lại rồi đặt về chỗ cũ, chỉ cần không ai cầm lên xem thì sẽ không phát hiện điểm bất thường, mặt khác, cô đi hỏi quản gia công ty chế tạo để đặt làm lại một cây nữa y hệt.

Ngày hôm sau cô nhận được bưu kiện chuyển phát nhanh, người gửi là Ninh phu nhân, bên trong là một quyển sách, tiêu đề là 《 bí quyết sinh con trai 》.

Ninh Thu Thu: "......"

Mẹ ơi là mẹ!

***

Về sự tình mặt nạ, đêm trước hôm Ninh Thu Thu chuẩn bị tham gia 《người bình thường siêu việt 》rốt cuộc cũng nhận được lời hồi đáp.

Đối phương tỏ vẻ mình đã nghiệm chứng hàng mẫu cô gửi, phát hiện thứ nước thoạt nhìn hết sức bình thường này hiệu quả lại vượt xa dự kiến của bọn họ, khiến bọn họ cảm thấy hết sức hứng thú, đề nghị cô sắp xếp thời gian thích hợp để gặp mặt nói chuyện.

Ninh Thu Thu biết chắc chắn là phải đến gặp mặt nói chuyện thì mới có thể nói rõ ràng được, cho nên không chối từ, vừa vặn công ty bọn họ cũng có trụ sở ở thành phố A, hai bên liền hẹn gặp tại một quán cà phê.

Ninh Thu Thu rất có tự tin với tấm bùa nhan sắc của mình, chính cô cũng đã từng kiểm chứng qua, phát hiện hiệu quả của bùa mỹ dung này phải cần được tích lũy, nghĩa là càng dùng làn da càng tốt, cũng không có bất kỳ tác dụng phụ nào.

Đương nhiên nếu chỉ dùng một lần, sau này bỏ bê không dùng tiếp, làn da cũng không chú ý chăm sóc mà lại muốn đạt được hiệu quả vĩnh viễn là chuyện không có khả năng, làn da vẫn sẽ chậm rãi trở nên kém đi, nhưng mà đây cũng không thể xem như tác dụng phụ, xét cho cùng thì bùa nhan sắc cũng không phải phẫu thuật thẩm mỹ.

Hiện tại có rất nhiều phụ nữ da không được tốt lắm, một khi loại mặt nạ này được tung ra thị trường thì độ hot của nó là không thể đoán trước, nếu thật sự có thể đàm phán dựa theo ý kiến của Triển Thanh Việt thì lợi nhuận thu vào có thể hù chết người.

Cho nên, này tuyệt đối làmối làm ăn lớn, nhất định phải nói chuyện ra đầu ra cuối.

Ở phương diện đàm phán khẳng định Triển Thanh Việt là người lợi hại nhất, cô vốn định nhờ anh nhưng gần đây Triển Thanh Việt hết sức bận rộn, bởi vì Triển Thanh Viễn tùy hứng theo đuổi tình yêu vứt Trác Sâm sang cho anh, mà anh lại không có khả năng mặc kệ, hơn nữa hiện tại mỗi ngày anh đều tốn khoảng thời gian lớn để phục kiện, bên cạnh đó còn phải chuẩn bị cho công ty mới, có thể nói là bận ngập đầu.

Ninh Thu Thu quyết định không làm phiền anh nữa, dù sao cứ đến đàm phán trước, không đồng ý thì tính tiếp, cùng lắm thì đi tìm một công ty khác, bùa mỹ dung trong tay, thiên hạ trong tay.

Cô mặc một bộ quần áo hơi hướng công sở, tự mình lái xe đến điểm hẹn, lúc cô đến thì người ở công ty đối phương đã tới rồi, đối phương dàn trận khá hoành tráng, hẳn ba người cùng tới, hai nam một nữ, khi thấy Ninh Thu Thu đeo khẩu trang đội mũ tiến vào, người phụ nữ ngồi gần cửa đứng dậy, có chút ngập ngừng hỏi: "Ngài chính là...... Ninh tiểu thư?"

Sao giống chiến tranh ngầm vậy.

Ninh Thu Thu gỡ khẩu trang với mũ xuống, hơi mỉm cười với đối phương, nói: "Đúng là tôi, xin chào."

Đối phương sửng sốt, cảm thấy Ninh Thu Thu rất quen mắt nhưng lại không nhận ra là ai, người đi cùng cô ấy hiển nhiên cũng thấy thế, dù sao thì hiện tại Ninh Thu Thu mới chỉ là người có chút ảnh hưởng trên Weibo, không tới mức nhà nhà đều biết, rời khỏi Weibo, người biết cô lại càng ít hơn.

Thêm vào đó, màn ảnh và ngoài hiện thực tồn tại khác biệt nhất định, hiện tại nữ minh tinh lớn lớn bé bé cũng phải đến ngàn ngàn vạn vạn, không nhận cô hoàn toàn có thể tha thứ.

Đối phương rất nhanh khôi phục trấn định, cho rằng cô chỉ là một nữ minh tinh nhỏ bé nào đấy đang nổi, bắt tay với Ninh Thu Thu, lễ phép nói: "Xin chào Ninh tiểu thư, tôi là người liên hệ với cô Diệp Cầm."

Ninh Thu Thu bắt tay: "Giám đốc Diệp."

"Đây là giám đốc thị trường của chúng tôi Vương tổng, đây là nhân viên kỹ thuật A Ninh." Diệp Cầm giới thiệu hai người còn lại với Ninh Thu Thu.

Ninh Thu Thu cũng bắt tay hai người còn họ, sau khi nói vài lời khách khí thì hai bên bắt đầu đi vào chủ đề chính, gọi đồ xong, Vương tổng lên tiếng hỏi trước: "Làn da Ninh tiểu thư tốt như vậy là nhờ dùng mặt nạ tự chế này sao?"

Làn da Ninh Thu Thu là đẹp tự nhiện, tác dụng của bùa nhan sắc thực ra không quá lớn, nhưng mà đây là đàm phán nên Ninh Thu Thu mỉm cười nói: "Đúng vậy."

Nhân viên kỹ thuật A Ninh hỏi: "Chúng tôi đã nghiệm qua vài lần, phát hiện thành phần dung dịch Ninh tiểu thư gửi cho công ty chúng tôi chỉ là nước hoa hồng thông thường, nói cách khác thì đây chỉ là nước hoa hồng của hãng, nhãn hiệu tôi sẽ không nhắc đến, theo hiểu biết của tôi thì nước hoa hồng của bọn họ đúng là có công dụng nhất định trên phương diện phục hồi và chống lão hóa, chỉ là hiệu quả không quá rõ ràng, cho nên, có phải Ninh tiểu thư đã cho thêm gì đó vào mặt nạ đúng không?"

Ninh Thu Thu gật đầu: "Không sai."

Bọn họ nhìn thoáng qua lẫn nhau, ngay sau đó, giám đốc Diệp hỏi: "Dường như cô chỉ tình cờ phát hiện rồi liên hệ với chúng tôi?"

"Đúng vậy, khá là tình cờ, ngày thường tôi thích tự chế một ít mặt nạ." Ninh Thu Thu nhắc lại lời thoại trước đó đã chuẩn bị tốt.

Lúc này người phục vụ bưng cà phê của bọn họ lên, mọi người dừng nói chuyện với nhau, chờ khi người phục vụ rời khỏi đây, Vương tổng mới nhấp một ngụm cà phê rồi nói: "Nói thật, Ninh tiểu thư, chúng tôi cảm thấy rất hứng thú với phương pháp...... - chúng ta tạm thời gọi nó là công thức của cô đi, cũng hết sức chờ mong  cơ hội hợp tác với cô."

Vương tổng nói tới đây thì ngừng lại một lúc, lát sau mới nói tiếp: "Chỉ là những sản phẩm như này hẳn Ninh tiểu thư cũng hiểu, nó liên quan trực tiếp đến nhan sắc của người dùng, chúng tôi không thể khẳng định nó sẽ có tác dụng trong thời gian ngắn, ngoài ra còn có chi phí sản xuất, gia nhập thị trường, nếu chỉ nhanh chóng cầm tiền rồi chạy thì đó là không phụ trách phải không."Vương tổng làm giám đốc đã lâu, nói chuyện đều mang hơi thở một vị lãnh đạo, khiến người nghe vô cớ cảm thấy sợ hãi.

Ninh Thu Thu nói: "Điều này là đương nhiên."

"Cho nên," Vương tổng mỉm cười, "Công thức này của Ninh tiểu thư, chúng tôi sẽ mua về nghiên cứu trước. Công ty sẽ đặt trước một khoản với cô, nếu có thể thành công gia nhập thị trường thì chuyển nốt khoản còn lại, Ninh tiểu thư cảm thấy thế nào?"

Ninh Thu Thu đương nhiên hiểu ý của của Vương tổng, bọn họ không hoàn toàn tin tưởng công dụng của sản phẩm này, cho nên không thể ký hợp đông với cô chỉ qua một lần thử nghiệm.

Để không lỗ vốn, bọn họ đặt trước một khoản tiền, lấy công thức về nghiên cứu chế tạo, nếu viễn cảnh tương lai tươi sáng sẽ trả nốt phần còn lại, không được, vậy không có lời.

Ninh Thu Thu biết đây là cách giao dịch của thương nhân, tuy khiến người người khác không thoải mái nhưng đây rất chi là bình thường, cô quấy ly cà phê trong tay, cười cười nói: "Xin lỗi Vương tổng, tôi không bán công thức."

Lời này khiến ba người đối diện đều sửng sốt một chút, A Ninh nhíu mày nói: "Không bán công thức, nghĩa là về sau chỉ có Ninh tiểu thư cung cấp toner cho công ty chúng tôi?"

Ninh Thu Thu gật đầu.

"Việc này......" Vương tổng do dự, nói, "Chỉ sợ có chút khó khăn, mặt nạ của chúng tôi cần phải ghi rõ ràng từng thành phần trong đó, nếu Ninh tiểu thư không tiện tiết lộ công thức thì chúng tôi cũng không có cách nào sản xuất, người tiêu dùng thông minh cũng không thể yên tâm sử dụng, Ninh tiểu thư cũng dùng mỹ phẩm hẳn cũng rõ ràng điểm này."

Ninh Thu Thu ngạc nhiên nói: "Nhân viên kỹ thuật của các anh không phải đã kiểm tra thành phần rồi sao? Đừng  quy chụp lên công thức của tôi chứ."

May là Ninh Thu Thu gọi loại nước này là công thức, nói trắng ra là không bao gồm bất kỳ thành phần gì, nếu có chắc chỉ có một ít tro giấy mà thôi, hơn nữa Ninh Thu Thu bị Triển Thanh Việt hố nhiều nên tính cảnh giác rất mạnh, bằng không cô thật sự bị lừa dối từ rồi.

Lời nói này của Ninh Thu Thu khiến sắc mặt Vương tổng có chút không tốt, quả thực bọn họ đã kiểm tra rất kỹ loại nước mà Ninh Thu Thu đưa cho, ngoại trừ việc nó loãng hơn toner bình thường một chút thì thành phần không có gì khác nhau, thế nên họ mới muốn bằng được công thức của cô, bằng không cần gì phải lằng nhằng như vậy.

Hắn nhìn bộ dáng mới chỉ hơn 20 tuổi đầu của cô gái này, nếu chỉ nhìn thoáng qua thì cô không khác gì sinh viên đại học cả, hẳn rất dễ lừa, hiện tại xem ra đối phương thật ra khá là cảnh giác và thông minh.

Nghĩ vậy, Vương tổng nói: "Ninh tiểu thư chắc chắn không suy nghĩ đến việc bán công thức? Bên công ty chúng tôi có thể tăng giá, đơn sau cao hơn đơn trước, dù sao thì chúng tôi cũng còn phải kiểm tra quan sát thêm vài lần mới coi như ổn thỏa, một lần mua tốn rất nhiều thời gian."

Ninh Thu Thu biết mấy lời nói này thực ra là đang dụ cô mà thôi, cho nên trả lời hết sức hào sảng: "Thật ra bây giờ tôi cũng không thiếu tiền, chút tiền bán công thứcc với ta mà nói có thể có có thể không, nói thật, ngay cả nước tôi cũng không có ý định bán."

Tuy Vương tổng đã có nhiều năm kinh nghiệm đàm phán nhưng khi nghe được lời này cũng không cao hứng: "Ninh tiểu thư đây là có ý gì, định lừa chúng tôi sao?"

"Đương nhiên không phải," Ninh Thu Thu nói, "Để cho hai bên yên tâm, cũng không khiến công ty lỗ vốn, tôi sẽ cung cấp nước miễn phí cho phía các anh, nếu các anh còn cảm thấy không yên tâm thì có thể bỏ thời gian nghiên cứu kỹ lưỡng hơn nữa, một hai năm thí ghiệm cũng không thành vấn đề, xét cho cùng thì ngành mỹ phẩm có liên quan trực tiếp đến nhan sắc người dùng, vấn đề này không thể qua loa, lời Vương tổng tôi hết sức tán thành, chỉ có điều..."

Ninh Thu Thu nói tiếp: "... chờ khí nó chính thức gia nhập thị trường thì mỗi tấm mặt nạ được bán ra, tôi yêu cầu nhận về 60% lợi nhuận."

"Cô nghĩ nhiều quá đấy," Diệp Cầm nghe được từ 60% lập tức mở to hai mắt nhìn, vẻ mặt không thể tin được, "Công ty chúng tôi không phải chỗ làm công miễn phí cho cô, chuyện này không có khả năng."

Vương tổng nghe thấy con số 60% cũng không kìm được không vui trên mặt, nói: "Ninh tiểu thư còn trẻ, lời vừa rồi chúng tôi có thể coi như lời nói đùa, chúng tôi là người làm ăn, không phải nơi làm từ thiện, nếu đồng ý thì coi như công ty làm công cho Ninh tiểu thư, e rằng công ty phải uống gió Tây Bắc mà sống."

Ninh Thu Thu ngữ khí cường ngạnh: "Vương tổng, giám đốc Diệp, tuy tôi còn trẻ nhưng không có nghĩa là dễ lừa gạt, đừng nói 60% lợi nhuận, 80% thậm chí 90% khẳng định quý công ty vẫn có thể kiếm lời, công thức này tôi mới chỉ tạm thời liên hệ với quý công ty, nhưng dường như các anh cũng không thật lòng đàm phán, nếu không thì quý công ty đi cứ trở về thảo luận kỹ xem có nên tiếp tục cuộc giao dịch này không, nhé?"

Ý tứ câu nói rất rõ ràng: Đồ vật trong tay tôi không sợ không có thị trường, hiện tại tôi mới chỉ liên hệ với các anh, chúng ta có duyên thì ký kết hợp đồng, nhưng nếu các anh không đồng ý, thì phát tài chi thuật của tôi liền tìm người khác.

Vương tổng nhìn thoáng qua hai người còn lại, sắc mặt ai nấy cũng không quá tốt, Diệp Cầm miễn cưỡng cười cười nói: "Xin lỗi Ninh tiểu thư, vừa rồi ngữ khí của tôi không được phải phép, chỉ là tôi quá mức kinh ngạc, mức lợi nhuận này chúng tôi cần phải cân nhắc lại một chút, Ninh tiểu thư có thể cho chúng tôi mấy ngày không?"

Ninh Thu Thu gật đầu, mỉm cười: "Đương nhiên, quý công ty suy xét ổn thỏa rồi liên hệ với tôi là được."

Chờ sau khi Ninh Thu Thu đi rồi, trong phòng nhất thời lâm vào trầm mặc, Diệp Cầm vỗ tay một cái: "Tôi nhớ ra cô ấy là ai rồi, Ninh tiểu thư, còn không phải là nữ minh tinh tên Ninh Thu Thu sao!"

"Nữ minh tinh à......" Vương tổng hiển nhiên không biết Ninh Thu Thu là ai, nhưng đột nhiên hắn hiểu được nguyên nhân công phu sư tử ngoạm của đối phương.

Ninh Thu Thu rời khỏi quán cà phê rồi mới thở phào nhẹ nhõm —— lòng bàn tay cô đổ mồ hôi ròng ròng.

May là tên Vương tổng kia chỉ là giám đốc nhỏ, trừ bỏ cái mác khá lớn thì hắn cũng không phải người quá mức lợi hại khôn khéo, nếu người tới là kẻ giống Triển Thanh Việt thì hôm nay cô xác định là không có khả năng kiếm lời.

Hiện tại việc cần làm chỉ là chờ kết quả từ phía đối phương, khẳng định bọn họ còn phái người tới đàm phán với cô lần nữa, nói không chừng người lần tới sẽ là cao thủ đàm phán, cô cần phải chuẩn bị sẵn sàng.

**

Gần đây Triển Thanh Việt bị tên phá hoại Triển Thanh Viễn khiến cho giận không chịu được, dưới sự tức giận anh đã chọn biện pháp đóng băng toàn bộ thẻ ngân hàng cùng vốn lưu động của hắn, danh mục hắn đứng tên đầu tư cũng thu hồi lại toàn bộ, giúp hắn "an tâm" theo đuổi tình yêu.

Triển Thanh Viễn không phải trẻ con, hắn cần phải trả giả đại giới cho hành động của chính mình, lớn như vậy còn hành động theo xảm tính, động một chút liền quẳng gánh giữa đường, không dạy dỗ lại hắn sẽ còn tiếp tục làm thế.

Nhưng ngược lại, anh cần phải thu Trác Sâm tiếp lại.

Việc Triển Thanh Việt tỉnh lại toàn công ty đã biết từ mấy tháng trước, cơn tò mò của mọi người bừng bừng như lửa cháy, sôi nổi suy đoán xem liệu có tình cảnh huynh đệ tương tàn vì miếng bánh kem Trác Sâm không.

Mắt thấy giám đốc công ty đổi người, ai nấy cũng hết sức hưng phấn, cảm thán boss quả nhiên là boss, em trai vất vả hơn hai năm, cứ vô tình hữu ý như vậy mà trở thành kẻ lót đường.

Triển Thanh Việt không quá quan tâm suy nghĩ của mọi người, cũng không điên cuồng thu quyền vào tay, xử lý "tâm phúc" của Triển Thanh Viễn giống như mọi người đồn đoán, tất cả những gì anh làm chỉ là đổi tên người ký quyết sách hằng ngày thành tên mình.

Mặt khác, thể chế Trác Sâm khá rõ ràng nghiêm khắc, mặc dù không có người điều hành nhưng không phải muốn lật đổ là có thể làm được.

Nhưng cũng phải mất thời gian xử lý, quá mức bận rộn. Sáng sớm khi anh chuẩn bị đến công ty thì bắt gắp Ninh Thu Thu kéo cái vali chuẩn bị lên đường, mấy ngày nay nghỉ ngơi cô ngủ đến khi mặt trời lên cao mới dậy, lười biếng không còn gì để nói. Nhìn thấy cô, anh mới phát hiện đã nhiều ngày mình chưa từng nói chuyện với Ninh tiểu thư.

Triển Thanh Việt tự kiểm điểm lại một chút, hỏi cô: "Lại phải đi nơi khác sao?"

"Quay show á," Ninh Thu Thu đi đến trước mặt anh, thuận tay sửa lại giúp anh tấm chăn mỏng đang phủ trên chân, hỏi "Anh chuẩn bị ra ngoài sao?"

"Ừ, đến công ty một chuyến," Triển Thanh Việt nhìn lọn tóc rủ trên đầu gối của mình, không nhịn được duỗi tay kéo kéo, "Cẩn thận một chút, tới nơi gọi điện hoặc nhắn WeChat cho anh."

Ninh Thu Thu thu lại lọn tóc trừ trong tay anh, vén ra sau tai, nghe vậy vẻ mặt đưa đám nói: "Khó mà cẩn thận được a, tráng sĩ một đi không trở lại rồi."

Lọn tóc đen mềm mại trên tay biến mất, Triển Thanh Việt có điểm tiếc nuối, vừa nghe vậy thì hơi nhíu mày, hỏi: "......Chương trình gì vậy."

"Chương trình quốc gia, cụ thể tôi tạm thời cũng không biết nhưng tôi sợ quá đi, tôi còn đang phân vân xem có nên viết một phong di thư hay không đây."

Mấy ngày nay Ninh Thu Thu đi tìm vài chương trình quốc gia để xem thử, phát hiện show của họ có hai đặc điểm, một là không coi khách mời là người, hai là quả nhiên không hổ danh đài quốc gia, những thứ mà chương trình này quay chụp đều là những thứ mà chương trình khác không thể nào động đến.

Hầy, nhưng mà người ta cũng là đài quốc gia, không chết được.

Trực giác cô cho rằng Triển Thanh Việt giờ phút này hẳn sẽ an ủi an ui mình, nhưng anh lại lấy một hộp kẹo cao su từ trong túi áo khoác ra đưa cô, nói: "Cho em."

"Ơ!" phản ứng đầu tiên của Ninh Thu Thu là che miệng lại, "Miệng tôi có mùi sao?"

Ngày hôm qua cô ăn rau xào tỏi!

"......"Mặt Triển Thanh Việt tỉnh bơ nói, "Ừ, xông vào mũi anh."

Tinh Tinh ở một bên trộm che miệng cười.

Mặt Ninh Thu Thu lập tức đỏ lên, cô đường đường là một tiểu tiên nữ, sao có thể liên quan đến hai từ "hôi miệng" tầm thường kia được, mấu chốt là Triển Thanh Việt này còn nói toẹt ra trước mặt quản gia cùng Tinh Tinh, khiến Ninh Thu Thu nháy mắt cảm thấy rất mất mặt.

Cô cầm lấy kẹo cao su trong tay anh, dậm dậm chân, thở phì phì chạy.

"Ơ......" Triển Thanh Việt không ngờ Ninh tiểu thư nói bực liền bực nên có chút khó hiểu, thì ra đây không phải chủ đề tình thú mà là đề tài mất mạng.

Không phải ngày thường Ninh tiểu thư rất thích đùa, da mặt dày như tường gạch sao? Hay là gió bắc mạnh quá, thổi mỏng da mặt cô rồi?

Triển Thanh Việt nhìn bóng dáng Ninh Thu Thu mà lắc lắc đầu, con gái thật là sinh vật khó hiểu, muốn theo đuổi họ quả nhiên phải đọc hiểu bách khoa toàn thư về phụ nữ cái đã.

- ---------------------------------------------------------

(*) [Nguyên văn 骨玉]: này có được gọi là quyền trượng không nhỉ? Pháp sư trong game hay dùng lắm này. 



Tuần này của mọi người thế nào? 

Chương 44

"Tổng cộng hết 5678 đồng, tiên sinh, ngài muốn trả tiền mặt hay là quẹt thẻ?" Nhân viên lễ tân lễ phép nói với người đàn ông trước mặt, sắc mặt nhịn không được hơi hơi phiếm hồng.

Tuy người đàn ông trước mắt thoạt nhìn đầy vẻ sa sút nhưng ngoại hình hắn rất được, dáng vẻ sa sút tinh thần ngược lại còn khiến hắn thêm soái khí, hơn nữa từ trên xuống dưới, từ cái giơ tay nhấc chân của hắn luôn có vài phần hơi thở quý công tử, giống như một hoàng tử lưu lạc chốn nhân gian, có thể khiến bao thiếu nữ mộng mơ ôm lòng si tưởng.

Đáng tiếc vị "hoàng tử" này bây giờ nghèo kiết xác, Triển Thanh Viễn mở mã WeChat của mình ra, nói: "Quét WeChat đi."

"Vâng, xin chờ một lát."

Nhân viên lễ tân lưu loát quẹt thẻ giúp hắn, vốn dĩ số tiền trong tài khoản WeChat của hắn là bốn số có lẻ, nháy mắt đã chuyển thành ba con số nhìn rất nhức mắt- 666.

Đây là toàn bộ gia sản hiện tại của hắn.

Hắn không ngờ anh trai lại tuyệt tình như vậy, trực tiếp cắt đứt nguồn sinh hoạt chính của hắn nếu không phải trong WeChat có 1 vạn đồng không biết cho vào từ khi nào thì mấy ngày nay hắn chắc chắn phải phải ngủ ngoài đường cái, hít gió Tây Bắc mà sống mất.

Nhưng mà ngủ ngoài đường cũng là chuyện sớm hay muộn thôi, hôm nay hắn đã không ở nổi khách sạn rồi.

Không bằng dùng 600 đồng còn lại đánh chén bữa no nê rồi làm quỷ bội thực?

Triển Thanh Viễn bị suy nghĩ ngu ngốc khổ sở của mình làm cho tức cười, hắn mang hành lý ra khỏi khách sạn, tìm xe mình trong bãi đỗ xe, sau khi ném hành lý lên thì ngồi vào ghế lái.

Hắn nhìn thương hiệu đắt tiền trên vô lăng xe, cái hộp sắt này bán đi còn không được mấy chục vạn đâu.

Nếu thật sự cùng cực đến mức phải bán xe thì phỏng chừng bạn bè anh em sẽ cười nhạo hắn hơn nửa năm mất.

Không, riêng chuyện bị anh mình đóng băng thẻ đã đủ khiến bọn họ cười vui vẻ một năm rồi.

Kế hoạch ban đầu của Triễn Thanh Viễn là ném gánh nặng sang một bên rồi cùng Quý Vi Lương yêu đương thắm thiết, tiếp tục ngày tháng làm Triển nhị thiếu ung dung tự tại ngày trước, anh trai phụ trách kiếm tiền nuôi gia đình, còn mình thì phụ trách tiêu tiền.

Về sau chờ người phụ nữ chết tiệt kia hết hy vọng, hắn sẽ bắt đầu xây dựng sự nghiệp riêng mình, kiếm chút tiền mua sữa bột, chẳng phải quá tuyệt vời sao.

Nhưng mà nghĩ thì dễ, thực tế là hắn mới đi nước đầu tiên đã bị chính anh mình đánh què chân, càng tuyệt vọng hơn chính là anh trai còn cho toàn bộ phương thức liên hệ của hắn vào danh sách đen, số lạ gọi đến sẽ không nghe máy, tuyệt tình đến mức khiến Triển Thanh Viễn muốn ngửa mặt lên trời mà khóc.

Mấu chốt, tiền thì không có, bạn gái cũng chưa tìm về được.

Thảm, thật sự thảm.

Triển nhị thiếu cười tự giễu, khởi động xe, tuyệt vọng rời đi, chạy thẳng đến tòa chung cư của Quý Vi Lương.

Hôm nay Quý Vi Lương đi máy bay về thành phố A từ sáng, hiện tại hẳn là sắp về đến nhà.

Cùng lúc đó, tại văn phòng chủ tịch tập đoàn Trác Sâm.

Đây là  lần đầu tiên Triển Thanh Việt tới công ty sau khi tỉnh lại, văn phòng này, hơn hai năm trước chính là nơi anh thường xuyên nghỉ chân mỗi tuần, chỉ có điều phong cách trang hoàng hiện nay đã thay đổi toàn bộ.

Triển Thanh Viễn là người theo chủ nghĩa hưởng thụ, văn phòng đã được hắn cải tạo trở nên hết sức xa hoa thoải mái, nơi sáng nhất trong phòng chính là quầy rượu bày đầy rượu vang đỏ bên cạnh giá sách, có thể nói văn phòng này chính là một đại cảnh, thậm chí có thể tưởng tượng được khung cảnh Triển Thanh Việt nhấp một ngụm rượu sau chuyến công tác dài ngày, tầm mắt rơi trên khung cảnh đô thị tráng lệ qua tấm cửa sổ sát đất, thật sự rất biết hưởng thụ.

"Oa, đây là văn phòng mấy trăm vạn của tổng tài thường có trong tiểu thuyết sao?" Tinh Tinh kém hiểu biết, lần đầu tiên nhìn thấy khung cảnh xa hoa hào nhoáng trong căn phòng này đôi mắt đều trừng lớn, "Chói hết cả mắt rồi."

Triển Thanh Việt thu tầm mắt đang rơi trên quầy rượu xa hoa kia lại, hỏi: "Cô thích?"

"Không không không không không, những nơi như này làm gì có chỗ cho người tầm thường như tôi thích, nhất định phải là con cưng của trời như Triển tiên sinh mới xứng đáng ngồi ở văn phòng này." Tinh Tinh hăng hái vỗ mông ngựa.

Nhưng cái vỗ mông này hiển nhiên không khiến Triển Thanh Việt cảm thấy thoải mái, Tinh Tinh lén nhìn mặt đoán ý, không ổn, vuốt sai trọng điểm rồi!

Nghĩ đến lần so chiêu của Triển Thanh Việt cùng Ninh Thu Thu sáng nay, Tinh Tinh đảo mắt một vòng, nói: "Đương nhiên, phải thêm bà chủ Ninh tiểu thư mỹ mạo tuyệt trần mới xứng đáng sánh vai cùng ngài trên ngai vàng."

Quả nhiên lần này vuốt đúng chỗ, mắt thường cũng có thẻ nhìn ra được sắc mặt Triển Thanh Việt giãn ra vài phần, nói: "Cô không tham gia thi đấu cưỡi ngựa ở Thế vận hội mà ở chỗ này làm hộ lý của tôi quả là nhân tài không được trọng dụng mà."

"......" Tinh Tinh nghe hiểu anh đang ám chỉ mình giỏi vuốt mông ngựa, vội xua tay nói, "Không phí không phí, tôi rất thích làm hộ lý ở nơi này a, nghĩ đến việc thân thể ngài vừa khôi phục là tôi phải rời đi tôi liền bi thương khổ sở muốn khóc, đặc biệt là bà chủ Ninh tiểu thư tốt bụng như vậy, sau khi đi rồi tôi không được gặp cô ấy nữa hu hu hu hu."

Triển Thanh Việt nhướng mày: "Đặc biệt là bà chủ Ninh tiểu thư tốt bụng như vậy, sau khi đi rồi tôi không được sờ* cô ấy nữa?"

(*) Từ TT nói là "碰" có nghĩa là "gặp, nhìn" nhưng cũng có nghĩa là "sờ". Triển tổng toàn hiểu nghĩa linh tinh thôi:))

Tinh Tinh: "......"

"Cốc cốc."

Thời điểm Tinh Tinh đang định hô to "oan uổng" thì cửa văn phòng bị gõ hai tiếng, Triển Thanh Việt nhìn về phía cửa, người đến là một người đàn ông khoảng trên dưới 30 tuổi, tây trang giày da, chính là "mama tổng quản" của Triển Thanh Viễn  —— trợ lý Tống Kiều.

"Triển tổng, ngài tìm tôi."

Triển Thanh Việt khẽ gật đầu, ý bảo Tinh Tinh sắp bị nghẹn chết vì oan uổng ra ngoài trước, chờ khi cô ra ngoài rồi thì điều khiển xe lăn ra sau bàn làm việc giám đốc, nhấc cằm với Tống Kiều, nói: "Ngồi đi."

Tống Kiều có điểm thấp thỏm ngồi xuống.

"Tới Trác Sâm bao lâu rồi?" Triển Thanh Việt hỏi.

"Hai năm lẻ ba tháng."

"Chỉ phụ trách việc công ty?"

Vấn đề này...... Tống Kiều lén ngẩng đầu nhìn Triển Thanh Việt một cái, phát hiện ánh mắt đối phương đang đặt trên người, vừa vặn đụng phải cái nhìn lén lút của hắn, khiến toàn thân Tống Kiều căng thẳng.

—— Triển đại thiếu người này thoạt nhìn rõ ràng toa nhã vô hại hơn Triển Thanh Viễn nhiều, nhưng người thu liễm thành thục như vậy lại vô hình tạo cho hắn một cảm giác áp lực thật lớn.

Triển nhị thiếu khó đối phó ở mặt ngoài, còn vị này lại khó ở bên trong.

Tống Kiều không biết ngày đầu tiên vị này tới công ty đã cho gọi hắn qua nói chuyện là vì nguyên do gì? Bao nhiêu giám đốc, trưởng phòng cấp cao không gọi đến mà lại gọi nhân viên quèn như hắn là sao? Hay bước giết gà dọa khỉ đầu tiên sau khi Triển Thanh Việt đứng lên nắm quyền là gọi người thân cận nhất bên Triển Thanh Viễn đến khai đao?

Nghĩ đến đây, Tống Kiều không nhịn được rùng mình một cái, hắn không dám nói dối, đành trả lời: "Cũng có việc riêng."

"Tốt," Triển Thanh Việt ném một chồng giấy lại đây, "Vậy nói tôi nghe, những khoản tiền hơn 7 con số đã chi vào đâu."

Tống Kiều nhìn xấp giấy tờ được ném trên bàn, là..... lịch sử giao dịch riêng của Triển Thanh Viễn, cũng không biết Triển Thanh Việt lấy được từ nơi nào, có điều ngay cả thẻ ngân hàng của Triển Thanh Viễn vị này cũng có biện pháp đóng băng thì truy ra lịch sử giao dịch cũng chẳng có gì lạ.

Quả nhiên sói ẩn núp hai năm vẫn là sói, không có chuyện trở thành Husky.

Khoản tiền Triển Thanh Viễn xuất toán khá lớn, một phần được đem đi đầu tư, xét cho cùng thì tiền trong ngân hàng cũng không tự nở ra, cho nên phải nghĩ cách đầu tư kiếm lời, khiến tiền sinh thêm tiền. Nhưng phần việc này Triễn Thanh Viễn sẽ không giao cho Tống Kiều, cho nên hắn không biết những khoản chi này đã đi đâu.

Nhưng hắn lại biết khoản còn lại, hay còn gọi là khoản tiền dùng để nâng đỡ Quý Vi Lương.

Bao gồm việc thành lập công ty đầu tư điện ảnh Hâm Đỉnh, phòng marketing và các loại phí marketing, cùng với khoản đầu tư cho Quý Vi Lương mở phòng làm việc tư nhân chính cô làm chủ, tất cả đều là Triển Thanh Viễn ra lệnh, Tống Kiều một tay xử lý.

Bởi vì lịch sử giao dịch có ngày tháng cùng lượng tiền cụ thể cho nên Tống Kiều hoàn toàn có thể chỉ ra khoản chi nào đã qua tay hắn.

Trước kia khi Tống Kiều thu xếp mọi việc cho Triển Thanh Viễn, hắn chỉ cảm thấy giám đốc nhà mình mạnh tay, dám chi tiền cho bạn gái, thậm chí Tống Kiều còn có chút ghen tị vì sao mình không phải phụ nữ, vậy chẳng phải đỡ mất công cố gắng mấy kiếp người sao!

Nhưng hiện tại khi nhìn thấy những con số chói mắt này, hắn không nén được sợ hãi trong lòng.

Hỏng, hỏng hết rồi.

"Vào bộ phim《 Phiêu Diêu 》chưa được công chiếu kia a," dưới ánh mắt bình tĩnh của Triển Thanh Việt, Tống Kiều vô cớ cảm thấy lạnh gáy, căng da đầu giải thích, "Nhưng bộ phim này được đầu tư kĩ lưỡng, khẳng định lượt ratings sẽ cao, đến lúc đó khoản tiền đầu tư hoàn toàn có thể thu lại."

Triển Thanh Việt nhìn những con số kia rồi lâm vào trầm tư, hình như...... lượng tiền anh chi cho Thu Thu nhà anh, so với lượng tiền em trai chi cho Quý Vi Lương, còn chưa bằng một phần năm a.

Khụ khụ.

Có phải anh chưa làm tròn bổn phận không?

Nhưng xét nguyên nhân sâu xa vẫn là do Ninh Thu Thu nhà anh khiến người khác quá mức an tâm. Vai diễn cô tự nhận, chương trình thực tế hay đại diện thương hiệu cũng là do người ta tự mình tìm tới cửa, căn bản không cần hắn nhọc lòng chuyện gì, lại thêm việc thân thể anh mới khỏe lại, tinh lực hữu hạn nên anh cũng không chú ý quá nhiều đến sự nghiệp của cô, chỉ có thời điểm cô cần trợ giúp thì anh mới thuận theo tự nhiên mà đẩy cô một phen.

"Hiện tại hai người bọn họ như thế nào?" Triển Thanh Việt hỏi, trước khi Tống Kiều lên tiếng thì anh bổ sung thêm, "Tôi biết cậu rõ ràng chuyện này."

"......" Quả thực Triển Thanh Viễn vẫn giữ liên lạc với hắn vì muốn thăm dò tình hình bên này, cũng bảo hắn phải giữ liên lạc. Tống Kiều cũng biết Triển nhị thiếu lúc này không chỉ ngã đau mà còn chưa ôm được người đẹp trở về.

Tống Kiều: "Tạm thời vẫn chưa quay lại."

"Vậy tốt," Triển Thanh Việt gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, "Rút toàn bộ vốn đầu tư cho phòng làm việc tư nhân của Quý Vi Lương, toàn bộ phòng marketing hủy hợp đồng với Quý Vi Lương, xử lý tiếp như thế nào thì tôi sẽ nói sau, còn đầu tư điện ảnh...... cậu mời giám đốc bọn họ tới gặp tôi."

Tống Kiều: "...... HÌnh như làm vậy không ổn lắm...."

Những cái khác còn tốt, tất cả chỉ như thêu hoa trên gấm, hiện tại Quý Vi Lương đã có lượng tài nguyên nhất định trong tay, hợp đồng quay phim đầu năm cũng đã được ký kết ổn thỏa. Mặc khác, chờ sau khi 《 Phiêu Diêu 》 ra mắt khẳng định cô ta sẽ "nóng bỏng tay", tiền đồ bằng phẳng, không cần phải đầu tư phim hay marketing gì nữa.

Nhưng phòng làm việc của Quý Vi Lương mới thành lập hơn hai tháng, nếu bọn họ thu hồi vốn chắc chắn nó sẽ phải đóng cửa.

"Sau khi chia tay có thể đòi lại quà tặng có giá trị, việc này được pháp luật bảo hộ, xin hỏi," Triển Thanh Việt nhìn hắn, "có chỗ nào không ổn?"

Tống Kiều cảm giác như mình bị Triển Thanh Việt nhìn đến xuất huyết não rồi: "Nhưng đây dù sao cũng là tiền của nhị thiếu......"

"Ngay cả thẻ ngân hàng của chú ấy tôi còn có thể quản, tại sao không thể quản tiền của hắn?"Tống Kiều: "......"

Đối mặt với một Triển Thanh Việt ngang ngược vô lý, Tống Kiều đương nhiên không dám nói hắn không muốn.

Nhưng hắn rất thân Quý Vi Lương, nghĩ đến thủ đoạn tàn nhẫn của Triển Thanh Việt, hắn biết chắc bản thân phỏng chừng cũng không có kết cục tốt.

Suy nghĩ như vậy khiến lá gan Tống Kiều to hơn, nói: "Nhị thiếu thích Quý tiểu thư, ngài ấy đang nỗ lực cứu vãn mọi thứ, ngài làm như vậy khác nào chia rẽ uyên ương, nhị thiếu khẳng định sẽ hận ngài. Việc anh ấy quẳng Trác Sâm giữa đường vì Quý tiểu thư là không đúng, nhưng dù sao thời gian ngài hôn mê anh ấy cũng rất cần cù chăm chỉ rồi, không làm bất luận chuyện gì có lỗi với ngài vàTriển gia. Ngài chặn đường lui rồi bức bách anh ấy, lương tâm ngài liệu có chịu nổi không? Căn bản ngài là người sống lý trí nên không thể hiểu được cảm giác điên cuồng, mất đi lý trí khi thích một ai đấy là như thế nào."

Logic câu nói này khiến khiến Triển Thanh Việt cảm động đến bật cười.

Nói Triển Thanh Viễn nỗ lực vì Trác Sâm thì anh cũng vậy, nào có ai chưa từng cần cù chăm chỉ vì Triển gia? Lúc trước khi anh tiếp nhận Trác Sâm, củ khoai này còn phỏng tay hơn thời điểm Triển Thanh Viễn tiếp nhận nhiều, không phải anh cũng im lặng gánh vác sao? Trái lại Triển Thanh Viễn lần này, không màng anh khuyên can, chỉ vì một người phụ nữ mà trực tiếp quẳng gánh rồi chạy, hoàn toàn không suy xét đến việc thân thể vừa hồi phục này có thể ứng phó với Trác Sâm hay không.

Là ai đang ép ai, lương tâm ai mới cần phải cắn rứt?

Triển Thanh Viễn không phải trẻ ba tuổi, mà người trưởng thành cần đặt hai chữ trách nhiệm hai chữ lên vai chứ không phải động một chút liền bỏ đấy không làm, nếu chú ấy lựa chọn tùy hứng thì chú ấy sẽ trả giá cho sự tùy hứng của mình.

Hơn nữa người phụ nữ tên Quý Vi Lương kia.

Từ khi cô ta tới tìm mình nói chuyện, Triển Thanh Việt liền biết cô gái này không phải kẻ tầm thường.

Nếu cô ta thật lòng thích Triển Thanh Viễn thì cô ta sẽ không bỏ hắn vì hắn không có tiền. Mặt khác, việc này rõ ràng là do Triển Thanh Việt làm chủ, một xu tiền mất đi cũng không quan hệ gì với Triễn Thanh Viễn, ngược lại, khi thấy hắn vì mình mà bị người nhà chèn ép như vậy cô ta phải càng cảm động đến rớt nước mắt mới đúng.

Nếu cô ta không thích thì việc này hoàn toàn có thể lấy ra làm lý do chia tay.

Nghĩ đến đây, Triển Thanh Việt cười nhạt, nói: "Sai, người tôi thích chưa từng làm xằng làm bậy, không cần tôi phải điên cuồng mất trí vì cô ấy."

Thu Thu nhà anh khiến người khác rất an tâm, ngẫu nhiên tùy hứng một chút cũng là do bị anh hố.

Nghĩ đến đây, ánh mắt Triển Thanh Việt nhu hòa hơn hẳn, ngay cả lúc nói chuyện cũng ôn hòa thêm vài phần, nói: "Dừng tại đây thôi, hôm nay xử lý thỏa đáng mọi việc cho tôi, nếu không......"

"......" Tống Kiều lại cảm thấy cổ mình lành lạnh, Triển Thanh Việt nói tiếp, "... nếu không tôi cũng không biết xử lý cậu thế nào."

Tống Kiều: "......"

Quỷ mới tin!!

***

Triển Thanh Viễn vừa nhìn thấy Quý Vi Lương đeo khẩu trang xuống taxi cùng trợ lý thì kéo vội áo khoác lại, trời đông buốt giá mà hắn chỉ mặc một chiếc áo khoác lông dê bên ngoài một chiếc áo sơ mi. Hắn nhanh chóng xuống xe, vừa vặn đuổi kịp Quý Vi Lương trước khi cô vào cửa.

"Vi Lương......" Giọng nói Triển Thanh Viễn khàn khàn trong gió lạnh, ủy khuất giống như một đứa trẻ bị bắt nạt.

Quý Vi Lương nhìn thấy bộ dáng của hắn thì ngẩn ra một chút, sau đó lại lạnh mặt mà mở cửa: "Quan hệ giữa chúng ta không còn gì để nói."

"Một lần cuối thôi," Ánh mắt Triển Thanh Viễn để lộ vài phần thỉnh cầu, "Vi Lương, chỉ một phút thôi, cho anh cơ hội giải thích được không?"

"Triển Thanh Viễn, không phải giải thích, tôi biết anh bị hại, nhưng việc này cũng cho thấy căn nguyên vấn đề giữa chúng ta," Quý Vi Lương rũ mắt, nói, "Gia thế chúng ta khác biệt, trước kia tôi chính là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga."

"Bây giờ anh cũng là một tên nghèo!" Triển Thanh Viễn cười hắc hắc, "Em xem, anh một thân kiệt quệ, cả người chỉ còn 600 đồng, nếu em không cho anh vào nhà thì anh chỉ còn nước chết bên vệ đường."

"......" Quý Vi Lương biết tin hắn ném Trác Sâm lại cho anh trai từ phía Tống Kiều, cũng biết được toàn bộ thẻ ngân hàng của hắn đã bị Triển Thanh Việt đóng băng, nhưng chỉ nói, "Tôi càng không thể quay về bên anh, anh từ bỏ thứ mình từng dành toàn bộ nỗ lực cùng tâm huyết vì tôi chỉ khiến tôi cảm thấy xấu hổ, đời này tôi sẽ sống với cảm giác có lỗi. Anh vốn là kẻ cao cao tại thượng, nên cưới người ngậm thìa vàng từ trong trứng nước như Ninh Thu Thu hay Giả Tình chứ không phải tôi."

Triển Thanh Viễn: "......"

"Đừng tìm tôi nữa," Quý Vi Lương đẩy cửa, "Tạm biệt."

Triển Thanh Viễn nâng nâng tay, cuối cùng đành trơ mắt nhìn Quý Vi Lương đi vào, không thể giữ lại.

......

Triển Thanh Việt ở Trác Sâm hết một ngày, người nên gặp đã gặp, việc cần xử lý cũng đã xử lý, về đến nhà cơm nước xong xuôi lại lôi công việc ở Ninh Hòa ra xử lý tiếp, làm xong đã là 10 giờ tối.

Anh nhớ tới bộ dáng bi tráng của Ninh Thu Thu trước lúc đi buổi sáng, lấy điện thoại ra gọi video cho cô.

May mắn là lần này Ninh tiểu thư không mua bất động sản ở WeChat cho anh, gọi video chỉ một lúc là thông.

Sau hồi lâu video mới rõ ràng, đập vào mắt là gương mặt oán hận tiểu như nữ quỷ của Thu Thu, cằm đặt trên bàn, nhìn màn hình, u oán đầy mặt.

"A a a a a." Tiểu nữ quỷ kêu thảm thiết.

"......" Triển Thanh Việt kéo video ra xa một chút, "Em đi quay phim ma sao?"

"Không có ô ô ô, tôi đang soạn bài."

"Soạn bài?" Triển Thanh Việt bất ngờ, "Đi học sao?"

Đúng là việc chỉ đài truyện hình quốc gia làm được.

"Không phải, nói ra anh đừng sợ, tôi đang làm chủ nhiệm lớp cấp ba a."

"......" Đúng là rất dọa người, Triển Thanh Việt trầm mặc một chút, "Em xác định không phải đang dạy hư con nhà người ta chứ?""Nếu thật sự có thể làm vậy thì tôi đã làm rồi, đây còn không phải học sinh cấp ba thật mà là diễn viên mời từ trường điện ảnh qua đó, ai cũng biết diễn, quay tôi như chong chóng ý, ai làm hư ai còn chưa biết đâu!"

Ninh Thu Thu nói xong liền khóc huhu, bóp khuôn mặt mình như cái bánh bao méo, hiển nhiên hôm nay quá mức khổ sở.

Hôm nay, sau khi nhìn thấy danh sách khách mời《 người bình thường siêu cấp 》, Ninh Thu Thu thiếu chút nữa tắc thở.

Nam khách quý đầu tiên là người dẫn chương trình ngàn vàng của đài quốc gia _ Thẩm Dần, tiếp đến là diễn viên gạo cội Tiêu Hà, còn có diễn viên được mệnh danh "sát thủ thiếu nữ" An Trì Viễn.

Nữ khách quý còn lại là quán quân Olympic đã nghỉ hưu Bùi Nguyệt, nữ ca sĩ xuất thân là quân nhân Trịnh Linh San, còn có biểu tượng mạnh mẽ gần đây Ninh Thu Thu....

Chưa bàn đến những thứ khác, dàn nữ khách quý người sau càng "mạnh mẽ" hơn người trước......

Ninh Thu Thu cầm danh sách khách quý kia xem mà lệ rơi đầy mặt, càng cảm thấy lần này vào đây là không thể chết trong yên lành!

Ôm tâm trạng đau khổ mà đi theo ban tổ chức đến địa điểm quay đầu tiên, thời điểm nhìn thấy nơi này Ninh Thu Thu khá bất ngờ—— vậy mà là một trường học.

【 Chủ đề: Những đóa hoa 】

Nhiệm vụ này bắt nguồn từ hôm trước Tết Nguyên Đán, học sinh khối 12 của trường Không tầm thường nghênh đón bài kiểm tra chốt sổ năm cũ, lớp 1 vốn là ban có thành tích tốt nhưng kết quả cũng hết sức rối tinh rối mù, chủ nhiệm lớp này hết sức nôn nóng, lại thêm việc hiệu trưởng tìm đến nói chuyện khiến chủ nhiệm càng thêm áp lực, còn lớp 2 thành tích vốn kém lần này điểm lại cao, được khen ngợi.

Chủ nhiệm hai lớp phải nghĩ ra kế hoạch cải thiện dựa trên tình hình hiện tại, dưới sự giúp đỡ của hiệu trưởng, chủ nhiệm khóa, lớp trưởng từng lớp tập hợp rồi giải quyết vấn đề mà học sinh thường mắc phải, nỗ lực tiến bộ, mỗi học sinh sẽ có một số điểm tương ứng, nếu làm tốt kỳ thi cuối kỳ sẽ được công thêm điểm, ngược lại, nếu không làm tốt sẽ bị trừ điểm, cuối kỳ lớp nào có tổng điểm cao hơn thì lớp đó thắng.

Ban tổ chức mời tổng cộng sáu vị khách quý, vừa vặn sắm vai những nhân vật này.

Ninh Thu Thu "được" đề cử làm chủ nhiệm một lớp, nhiệm vụ chính của cô là căn cứ vào thông tin học sinh đưa cho mình để tìm ra nguyên nhân học sinh thi rớt, đương nhiên là có sự trợ giúp của lớp trưởng, và giải quyết những sự kiện ngoài ý muốn có thể phát sinh.

Vì thế Ninh Thu Thu phải đấu trí đấu dũng với đám "học sinh cấp ba" trường điện ảnh kia mỗi ngày, lật tẩy mọi mánh khóe che mắt của chúng, bắt được hai em học sinh yêu sớm, còn có bao lực học đường, gian lận theo tổ chức, tụ tập trong nhà WC hút thuốc, phụ huynh khiếu nại một lần thì học sinh khiếu nại hai lần, cả ngày gà bay chó sủa, suýt nữa thì phát điên.

Vất vả lắm mới đến giờ tan học, vậy mà cô còn phải soạn bài cho ngày hôm sau, chủ nhiệm lớp soạn giáo án, đi công tác, tất cả đều hướng đến kì thi cuối kỳ

Triển Thanh Việt nghe cô trút hết nỗi lòng xong mới lên tiếng: "Đài quốc gia rất biết chơi."

"Đúng vậy, ban đầu tôi còn tưởng mình được đến mỏ dầu Đại Khánh hay mỏ than Đại Đồng nào đó để thể nghiệm cơ, lúc biết mình làm giáo viên còn sung sướng nửa ngày, sự thật chứng minh bọn họ không tra tấn thể xác bọn tôi thì sẽ chà đạp tinh thần bọn tôi mà!"

"......" Câu nói kia thế nhưng lại khiến Triển tổng tưởng tượng ra nhiều thứ khác.....

Có điều ý chí Ninh Thu Thu kiên cường dẻo dai, ai oán một hồi lại tung tăng nhảy nhót, cô nói: "Ai, hôm nay nghe nói phòng làm việc Quý Vi Lương bị rút vốn, anh biết không?"

"Biết," đối với bộ dáng bát quái của vợ mình, Triển Thanh Việt hết sức thành thật, "Là anh cho người làm."

Ninh Thu Thu: "......"

Tuy biết chồng mình không thoát được can hệ, nhưng anh à, có cần phải dứt khoát thẳng thắn thừa nhận như vậy không????

"Thế..... Triển Thanh Viễn không ý kiến gì sao"

Triển Thanh Việt nhướng mày: "Em rất quan tâm đến hắn?"

"???" Lỗ tai nào của ngài nghe được tôi nói mình quan tâm đến hắn vậy??? Ninh Thu Thu yên lặng dựng ngón giữa, nhưng cô giận mà không dám nói gì, còn phải ủy khuất ủy khuất giải thích, "Không có! Tôi chỉ cảm thấy nếu vì việc này mà anh em hai người trở mặt với nhau thì rất rất không đáng."

Vì Quý Vi Lương mà đoạn tuyệt quan hệ anh em, hoàn toàn không cần thiết a.

Hơn nữa CP nam nữ thật sự bị hủy sao, vạn nhất Triển Thanh Việt bởi vậy mà trở thành đại thần pháo hôi thì làm sao bây giờ?!

Nghĩ đến đây, Ninh Thu Thu vội nói: "Hay là anh cứ mặc kệ chuyện của bọn họ đi, dù sao Triển Thanh Viễn cũng là người lớn, hắn hẳn sẽ có suy nghĩ của chính mình. Nếu hắn không muốn điều hành Trác Sâm thì anh làm vậy, công ty giải trí của chúng ta cùng lắm thì không mở nữa, được không?"

Ngay cả công ty tâm huyết của mình cũng dám từ bỏ??

"Xem ra em vẫn rất quan tâm hắn, đúng không?" Lời nói của Triển Thanh Việt nồng đậm mùi dấm chua, hận không thể viết ba chữ "Anh ghen tị" lên giữa trán.

Ninh Thu Thu cảm thấy nếu hai mắt của mình có thể biến hình thì lúc này nhất định sẽ biến thành "QAQ".

Cô phải giải thích như nào nữa đây? Đậu má!

Lúc này đây não Ninh Thu Thu đã auto treo tên khốn nạn Triển Thanh Viễn lên đánh một trận. Yên lặng mà làm tổng tài bá đạo trong tiểu thuyết thì chết sao? Một hai phải quẳng nồi lên đầu cô mới chịu được à?!

Bọn họ thoạt nhìn giống hai bếp lò hiền lành lắm sao?

"Tôi chỉ cảm thấy, so với việc khổ sở lao tâm khổ tứ dốc sức bắt đầu lại một lần nữa thì nhặt cái có sẵn có phải hơn không, trước kia thời điểm Trác Sâm ở trong tay Triển Thanh Viễn, tôi không thể cứ thẳng thừng xúi anh đi đoạt lại được, hiện tại tự tay hắn đưa về đây rồi, có kẻ đần độn mới không thèm!"

Triển · đần độn · Thanh Việt: "......"

Sao anh cảm giác như mình đang bị mắng nhỉ?

Triển Thanh Việt nói: "Mặc dù tôi rất muốn đồng ý với em."

"Nhưng......"

"Nhưng tôi sợ ba chồng của em sẽ tức giận đến mức đội mồ sống dậy chạy ra đánh tôi."

Ninh Thu Thu: "......"

Ba chồng của em, ba chồng của em......bốn từ này sao mà dễ nghe thế!

Không đúng, ba chồng không có một xu quan hệ với cô đâu? Đừng có vứt nồi cho người không có khả năng nói chứ, không sợ trời phạt sao.

Thời điểm cô định nói tiếp thì loa trường bỗng vang lên, là giọng nói "Hiệu trưởng" Thẩm Dần, bởi vì show là do đài quốc gia làm chủ, cho nên thông báo cũng sặc mùi Bản Tin Thời Sự cứng ngắc: Học sinh chú ý, bạn học chú ý, sau đây chủ nhiệm lớp và lớp trưởng sẽ đi kiểm tra các phòng, xin chuẩn bị sẵn sàng.

"......" Soạn bài đã đành, mùa đông khắc nghiệt như này còn phải kiểm tra phòng??!

Hơn nữa kiểm tra phòng còn bắc loa thông báo khắp nơi, xin hỏi đây là kiểu kiểm tra gì vậy??Thời điểm cô còn đi học toàn bị giáo viên đánh úp!

Ninh Thu Thu rõ ràng bị kịch bản thiên vị học sinh làm cho cảm động phát khóc.

Nhưng mà đây là nhiệm vụ chính, người làm chủ nhiệm như Ninh Thu Thu không thể không cúi chào Triển Thanh Việt rồi mặc quần áo ra ngoài.

"Thu Thu." Triển Thanh Việt gọi cô lại.

"A?" Ninh Thu Thu vừa mặc quần áo vừa hỏi, "Làm sao vậy?"

"Hình như Diệu Diệu nhớ mẹ nó."

Người nuôi chó mèo thường hay coi thú cưng của mình thành "con ruột" để trò chuyện với nó, Ninh Thu Thu cũng thường xuyên xưng mẹ gọi Diệu Diệu là con trai, hơn nữa cô còn kiên quyết phong chức ba ba cho người rất không tình nguyện - Triển Thanh Việt.

Ba ba cún, càng nghe càng thấy kỳ quái, Triển tổng từ thân đến tâm đều gõ trống từ chối.

Ninh Thu Thu vừa nghe xong liền cười: "Con chó ngốc vong ân bội nghĩa đó cũng có lương tâm như vậy sao?"

"Ừ," Triển Thanh Việt cười khẽ, "Hình như ba nó cũng có chút nhớ."

"......" Diệu Diệu nhớ mẹ nó, mà ba nó cũng nhớ mẹ nó, Triển Thanh Việt quanh co lòng vòng như vậy cốt là để nói anh nhớ cô?

Tự nhiên... buồn nôn như vậy làm gì a? Mặt Ninh Thu Thu hơi nóng, nhưng cô phải thừa nhận câu nói này thực sự rất bùi tai.

Bọn họ mới xa nhau có một ngày thôi.

Không đúng không đúng, chắc chắn có bẫy rập, Ninh Thu Thu gạt mớ bong bóng màu hồng trong não sang một bên, cảnh giác nhìn Triển Thanh Việt nói: "Triển tổng, không thể ngờ rằng ngài vậy mà nhớ thương một con...... husky mẹ?!"

Triển Thanh Việt: "???"

Trên đời này sao lại có người phụ nữ thiếu đòn như vậy?!

Triển tổng cảm thấy không thể dùng chiêu thức dụ dỗ thông thường trên người Ninh Thu Thu được.

- ------------------------------

Mỗi ngày editor được 5000 đồng gửi xe, giờ mới biết mình còn giàu hơn Triển nhị thiếu:))

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước