FIGHT! LOVELY LIFE

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Fight! lovely life - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Park YooChun nằm trên giường khò khò ngáy lớn, hoàn toàn quên mất đã đến giờ phải tới trường.

“A, người đẹp, chờ một chút…” Còn nói mớ đến chảy cả nước miếng.

Điện thoại ngay cái giờ phút quan trọng này đặc biệt nể tình mà vang lên.

Không nghe, mình nhất định không nghe! Park YooChun cầm chăn phủ lên đầu. Năm phút sau, điện thoại vẫn còn đang reng, thực sự rất có nghị lực đó nha!

“Ai đó?” Park YooChun bực mình cầm điện thoại lên.

“Tiểu tử thối, mày đừng nói với tao là mày vẫn còn đang ngủ đấy nhé!! Mày muốn mới ngày đầu tiên đã đến muộn rồi hả?! Mày mà đi muộn thì tao cũng không thèm quan tâm đến mày nữa! Mày xuống nhanh lên một chút dùm tao, nếu không tao đập chết mày!!” Thanh âm nghe rất tan vỡ, chủ nhân của thanh âm này hiển nhiên là đang nổi cơn lôi đình đến mức muốn đánh cho kẻ kia một trận chết tươi.

“A!!! YunHo a~~ Tao vẫn còn bị lệch múi giờ mà, ha ha~~~ Mày chờ một chút, tao xuống liền!” Vừa nghe thanh âm của Jung YunHo, Park YooChun lập tức thanh tỉnh hơn phân nửa.

Mười phút sau, Jung YunHo dùng ánh mắt như muốn ăn thịt người nhìn đứa bạn học Park YooChun của mình đang nhàn nhã bước xuống lầu như đang đi chơi.“YunHo a~~ Đã lâu không gặp~~~ Tao đi nước Mỹ mấy năm mày có nhớ tao không~~ Nhất định là nhớ muốn chết luôn đúng không~~~~” Park YooChun vừa nói vừa bổ nhào vào người Jung YunHo.

“Này, mày tránh ra ngay cho tao nhờ! Mắc ói quá!” Jung YunHo một phát đẩy Park YooChun ra.

“Tại sao lại mắc ói cơ? Không phải Jung YunHo trong trường chúng ta nổi danh là đồng tính luyến ái sao? Không bằng chúng ta kết giao đi~~~” Park YooChun nhầy giọng nói.

“Làm sao mày cả điều này cũng biết vậy??!!” Jung YunHo nhíu mày.“Ngày hôm qua lúc đi làm thủ tục chuyển trường nghe được nữ sinh Dong Bang nói vậy~~~~”

“Không biết phỏng chừng có nữ sinh nào bị mày đến gần mà bắt chuyện không nữa~” Jung YunHo rất hiểu ‘sở thích’ của Park YooChun.

“Nữ sinh người ta nhiệt tình vậy mà~~ Tao vừa mới nói tên mày ra, cô ấy liền nói cho tao biết quá trời. Nhưng mà~~ mày chừng nào thì mới nam nữ toàn bộ đều xơi như tao đây? Mày bảo mày không thích con gái mà~~” Park YooChun nói một câu không hề có ý tốt.

“Đám nữ sinh kia rất đáng ghét, không thể tìm một lí do để ngăn chặn các cô ấy được sao?” Jung YunHo vẻ mặt như muốn nói rằng ‘Mày nghĩ tao là đồng tính luyến ái thật à?’

“Tao còn tưởng mày thông suốt rồi, thật là~~~” Park YooChun vẻ mặt đầy thương tâm, “Cứ tưởng mày sẽ cho chúng ta một cơ hội chứ~~”

“Nữ sinh Dong Bang đủ thảm rồi, Park vương tử mày nên hi sinh một chút để thỏa mãn nguyện vọng cấp bách theo đuổi một người đẹp trai của mọi người đi~”

“Đương nhiên rồi~~ Nụ cười tuyệt chiêu của tao không phải luyện rồi để không đâu!”

Chương 2

Tình hình hiện nay là, bạn học Park YooChun đang trốn đằng sau cái cột điên, lén lút quan sát hai người chị em đang uống nước giải khát tại một quán ngoài trời, à không, là hai người anh em. Chỉ là bạn học Park YooChun của chúng ta không ý thức được mà thôi.

Ngày hôm nay vốn là đi ra mua đồ, ai ngờ vẫn chưa bước đến cửa thì lại nhìn thấy hai em gái xinh tươi a, Park YooChun dứt khoát vứt luôn cái ý định mua đồ qua một bên, bám theo hai người đến tận tiệm nước giải khát.

Hai người đều là mỹ nữ, mặc dù nói mình ra tay nhất định sẽ không thành vấn đề, nhưng dù sao vẫn phải xác định mục tiêu trước đã. Có vẻ như hai người là chị em, chẳng lẽ mình thịt cả hai?

Park YooChun khổ não nghĩ. A, hay là em tóc vàng kia đi, mình thích kiểu dễ thương, cũng khá dễ đối phó, còn em tóc đen kia, hôm nào sẽ giới thiệu cho YunHo vậy, cậu ta thích kiểu quyến rũ mà. Bạn học Park hài lòng ngầm quyết định.

Đúng lúc đó…

“Hyung, hyung lại muốn làm đồ ăn cho Changmin sao? Hyung bình thường cũng chẳng làm cho em!” Thanh âm tinh tế này lập tức hấp dẫn Park YooChun. Chính là giọng nói của ‘nữ sinh’ tóc vàng.

Ai nha, ngay cả thanh âm nghe cũng hay như vậy, mình thích. Mà chờ một chút, cô ấy vừa nói cái gì? ‘Hyung’? Lẽ nào…
Bạn học Park vừa cẩn thận quan sát ‘nữ sinh’ tóc đen vừa lăn lộn.

Vậy… Vậy… Chẳng lẽ cậu ta là nam sinh??… Hình như là thật…

Dĩ nhiên, có nam sinh trưởng thành như vậy, may là mục tiêu của mình không phải là cậu ta. Bạn học Park mừng thầm trong bụng. Thế nhưng, nam sinh tóc đen tiếp lời:

“JunSu, ChangMin là em họ của chúng ta mà! Chúng ta là anh trai của nó mà bình thường cũng không thể đi chơi với nó, khó lắm mới gặp được nó một lần, em cũng biết nó rất thích ăn mà! Em là con trai mà lại đi tị nạnh điều này với đứa em của mình sao?”
Ô! Hóa ra tên là JunSu a, thực sự là một cái tên rất dễ nghe đó, thích chết đi được. Không đúng! Con trai? Tại sao lại là con trai? Em ấy cũng là con trai? Có dạng con trai xinh đẹp như vậy sao?

“Em Kim JunSu đây không phải là loại người nhỏ mọn như vậy! Em chỉ là tùy tiện hỏi mà thôi~~~” Nam sinh tóc vàng kim mở miệng nói.

“Ha ha~~ hyung biết JunSu không phải. Chúng ta đi nhanh lên thôi, nếu không thì sẽ muộn mất~~” Nam sinh tóc đen cười cười.

Chờ đến lúc Park YooChun lấy lại tinh thần, hai người họ đã sớm không thấy tăm hơi.

“Là con trai!!” Park YooChun chịu không nổi sự đả kích này mà hét toáng lên, hoàn toàn không chú ý tới những người đi đường xung quanh đang nhìn chằm chằm vào mình, “Trời ơi~~ Đẹp như vậy mà lại là con trai sao????”

“Con trai thì sao chứ, Park YooChun ta từ trước đến nay nam nữ đều chơi tất!” Xem ra hắn đã bình phục sau cú đả kích nặng nề vừa nãy, “Là Kim JunSu sao, hà hà~~”

“SuSu~~~ YooChun hyung tới đây~~~~” Park YooChun hét lớn chạy vào trong.

Chương 3

“Park YooChun, mày lại bị điên cái gì vậy hả?! Fans ở trường Dong Bang của mày rõ ràng nhiều như vậy mày lại kéo tao đến trường Shin Ki làm cái quái gì cơ chứ?”

Jung YunHo cùng Park YooChun, lúc này đang đứng tại cánh cửa của trường cao đẳng Shin Ki, học sinh từ bên trong bước ra ngoài đều tò mò quan sát hai người đẹp trai mặc đồng phục của trường khác.

So với vẻ mặt bất mãn của Jung YunHo, bộ dạng của Park YooChun trông vui vẻ muốn chết, giống như người bị bỏ đói mấy ngày nhìn thấy đồ ăn. Nhưngtrên thực tế, nói hắn đang ‘kiếm ăn’ thì cũng chẳng sai chút nào.

“YunHo, hôm nay tao muốn lôi mày đi nhìn hai báu vật, ha ha, Park YooChun tao đây lần này cuối cùng cũng tìm được mục tiêu đã định trước rồi!” Park YooChun vừa nói vừa cười kéo Jung YunHo đi tới lầu học.

“Mày bị điên à, tìm con gái thì kéo tao theo làm gì?” Jung YunHo chịu không nổi mà hét lên.

“No, no. You’re wrong. First, the person I want to find is not a girl. Second, I take you with me just want you to see the other person. Because I know you must like…” Park YooChun xổ ra một tràng tiếng Anh, ánh mắt thoáng nhìn thấy hai người đang bước về phía mình.

“SuSu~~~~~” Park YooChun đẩy Jung YunHo qua một bên, hú lên một tiếng đầy quái dị rồi chạy tới ôm lấy Kim JunSu.

“Anh… Anh là ai…?” Bạn học Su đơn giản mà thiện lương của chúng ta đã bị hù dọa không ít.

“Park YooChun, sau này mày đừng nói rằng tao quen mày!” Jung YunHo che mặt lại, chịu không nổi mà lẩm bẩm trong miệng, rồi lại từ khe hở nơi bàn tay mà len lén nhìn ra.

Cái này… Người này là ai vậy? Làn da trắng nõn, mái tóc dài đen mượt chấm ngang vai không chứa một tia tạp sắc, đôi mắt đen tròn dường như có thể hấp dẫn bất kì ai, sóng mũi nho nhỏ và đôi môi đỏ hồng. Trời ạ, chẳng lẽ đây là ‘the other person’ mà Park YooChun muốn cho mình thấy sao? Con mắt của Park YooChun a… Thật là tuyệt diệu quá đi. Nhưng mà, tướng mạo như vậy mà lại là một nam sinh thì thật sự là rất đáng tiếc đó.

Không sai, Jung YunHo hiện tại đang nhìn thấy một báu vật, chính là Kim JaeJoong – người đang đứng bên cạnh Kim JunSu, chứng kiến một người đột nhiên lao tới ôm lấy em trai của mình mà nhất thời không biết phải làm sao.

“SuSu, anh là Park YooChun, học sinh lớp ba năm hai của trường cao đẳng Dong Bang Park YooChun, chính là YooChun hyung của em đó~~” Park YooChun vừa làm bộ dạng nũng nịu nói, vừa dùng mặt cọ tới cọ lui vào vai của Kim JunSu.

“Tôi không biết anh, buông tôi ra!” Kim JunSu bắt đầu phản ứng mà giãy dụa.
“Này, tên khốn kia, buông em trai tôi ra!” Kim JaeJoong đứng bên cạnh liền đấm cho Park YooChun một cú.

Ừ, cần phải đấm cho hắn một cú.

Một phát túm Park YooChun đang dính chặt vào Kim JunSu ra, Jung YunHo mở miệng nói: “Ngại quá, tôi là Jung YunHo – học sinh lớp một năm hai, tên kia là Park YooChun. Ban nãy đã làm hai người sợ rồi, có điều là dường như cậu ta rất mến em trai cậu.”

Kim JaeJoong ngẩn người, chưa kịp phản ứng lại thì YunHo đã đứng trước mặt mình mà lên tiếng.

“Vậy thì sao, có rất nhiều người quý mến em trai tôi, những người đó so với hắn ta còn tốt hơn gấp trăm lần!” Kim JaeJoong tức giận bĩu môi, khuôn mặt phấn hồng trông vô cùng đáng yêu.

“Cậu…” Park vương tử trong lòng cảm thấy vô cùng bực bội a.

“Thực sự xin lỗi, chúng tôi đã thất lễ rồi.” Vẫn mỉm cười như trước, Jung YunHo bịt miệng Park YooChun lại rồi lôi hắn ra cổng chính của trường cao đẳng Shin Ki.

“Hyung, cái tên đó thật là kinh khủng~” Kim JunSu thấy bọn họ đi được khá xa, mới từ phía sau Kim JaeJoong ló đầu ra.“JunSu thông minh, hyung thấy tên đó bị mắc bệnh tâm thần rồi!” Kim JaeJoong vỗ đầu an ủi nó. 

“Nhưng mà người bên cạnh tên đó rất tốt.” Kim JunSu nhỏ giọng nói.

Người bên cạnh? Là tên tóc ngắn cao to sao? Thái độ không hề xấu, nhìn trông cũng rất đẹp trai! Mà tên là gì ấy nhỉ? Họ Jung? Jung YunHo?

“Jung YunHo, mày buông tao ra, tại sao mày lại phá hỏng việc tốt của tao?” Bên này, Park YooChun đang vô cùng oán giận.

“YooChun, chú ý cái hình tượng vương tử của mày đi. Mày phải đứng trước mặt Kim JunSu từ từ bày ra mị lực của mình, như vậy thì cậu ta mới có thể một lòng một dạ với mày được chứ.” Hiếm thấy khi Jung YunHo đưa chủ ý của mình cho Park YooChun.

“Ờ ha, ai nha, tao thực sự là nhất thời nóng ruột mà~~” Park YooChun quả nhiên lập tức tâm tình thoải mái. Bệnh vương tử thật đáng sợ a.

“YooChun này, vừa nãy nam sinh tóc đen đứng bên cạnh Kim JunSu là ai vậy?”

“‘Tóc đen’, đó là anh trai của SuSu, chính là cái người mà tao muốn cho mày xem. Thế nào, rất phù hợp với khẩu vị của mày đúng không~ Mắt tao mà lị~~~”

“Cậu ta tên là gì?”

“Kim JaeJoong.”

“Kim JaeJoong à~ ha ha~~ Kim JaeJoong~~~” Jung YunHo trong lòng bắt đầu tính toán.

Nhìn vẻ tươi cười đầy quỉ dị trên khuôn mặt hắn, Park YooChun đứng ở bên cạnh cũng không khỏi rùng mình.

Chương 4

“Mày có chắc chắn là cách này khả thi không đó?” Park YooChun nhô đầu ra nhìn phố phường.

“Mày yên tâm đi, cứ ‘anh hùng cứu mỹ nhân’ thì lần nào cũng thành công hết.” Jung YunHo nói một cách tràn đầy tự tin.

Trong một con phố nhỏ, Kim JaeJoong và Kim JunSu đang bị cướp.

“YunHo, tao nói này, bây giờ là thời hiện đại rồi, mày không thể nghĩ ra cách nào khác sao, dùng cái cách lỗi thời này thật sự khiến tao cảm thấy mất mặt đó.” Park YooChun ngay từ đầu đã chẳng tán thành cái kế hoạch này rồi.

Jung YunHo nói như thế nào thì cũng là hội trưởng hội học sinh của trường cao đẳng Dong Bang a, tại sao có thể nghĩ ra một cái cách không hề có chút trình độ nào như vậy chứ, lúc đầu còn muốn nhờ ‘đại não thông minh’ của hắn để chuẩn bị quá trình ‘cùng người đẹp hoàn mỹ làm quen’, bây giờ thì nhìn xem, thà tự mình nghĩ cách còn hơn a.

“Vậy là mày không hiểu rồi, cách càng thông thường, bọn họ càng dễ mắc lừa. Mày cứ yên tâm đi, tuyệt đối không thành vấn đề.” Jung YunHo dường như rất hài lòng với sự thông minh của mình.

“Những người mày tìm, thật sự sẽ không tổn thương bọn họ chứ?” Park YooChun vẫn hơi lo lắng một chút.

“Không đâu không đâu, nếu thật sự tổn thương bọn họ thì những người đó cũng chẳng muốn sống nữa, mày nghĩ tao nói chuyện ôn hòa với bọn họ là tốn công vô ích sao?”

“A, thời gian không sai lệch nhiều lắm nhỉ~~”

Trong con phố nhỏ, Kim JunSu bị mấy người cao to vạm vỡ bao vây hù dọa không ít, từ đầu đến cuối vẫn trốn sau lưng anh trai mình, chẳng dám ló đầu ra. Kim JaeJoong mặc dù vẫn trừng mắt nhìn những kẻ đó, nhưng trong tâm thật ra còn rất ngây thơ, nên chẳng biết phải đối phó như thế nào.

“Ê, bọn mày đang làm cái gì vậy hả?” Đầu phố vang lên tiếng hét, nhân vật chính đã xuất đầu lộ diện.

“Bọn bây là ai?”

“Bọn mày còn phải hỏi bọn tao là ai sao!!!”

Không nói nhiều, Jung YunHo cùng Park YooChun trực tiếp xông lên đánh nhau với bọn người kia. Mặc dù chỉ là hoa tay múa chân làm dáng, nhưng trong mắt hai anh em nhà Kim, hai người kia nghiễm nhiên đã trở thành anh hùng quên mình vì người đầy anh dũng.

Sau khi mọi chuyện dần trở nên ổn thỏa, Jung Park hai người liền kéo hai anh em nhà Kim chạy về hướng ngược lại của đối phương.

~Sự việc tại nơi này đã nảy sinh một tình cảnh~

“Chờ một chút, em của tôi, em của tôi thế nào rồi?” Kim JaeJoong cảm thấy rất lo lắng.

“Không sao đâu, YooChun sẽ kéo cậu ấy chạy, như vậy tỉ lệ phân tán mục tiêu để chạy thoát là rất cao, tôi nói cho cậu nghe này, tôi biết những kẻ đó, bọn họ chính là lưu manh có tiếng đấy!” Jung YunHo bắt đầu hù hoạ Kim JaeJoong.

“Vậy… cái tên đó thật sự có thể bảo vệ JunSu sao?” JaeJoong vẫn chưa yên tâm cho lắm.

“Yên tâm đi, tôi cam đoan với cậu, em trai cậu sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu!” Jung YunHo kéo Kim JaeJoong, tiếp tục quẹo vào một khúc cua khác, “Cậu không tin tôi sao?”

“Ừm, tôi tin rồi.” Không biết tại sao, Kim JaeJoong rất tin tưởng cái người con trai đã liều mạng kéo mình chạy thoát này.

“Ngoan~” Jung YunHo mỉm cười. Dĩ nhiên, có rất nhiều nguyên nhân khiến hắn cười.

Sau khi chạy được một quãng đường khá xa, Jung YunHo mở cửa rồi một phát đem Kim JaeJoong lôi vào nhà, sau nửa ngày không phản ứng, Kim JaeJoong mới phát hiện ra chính mình đang ở trong nhà của Jung YunHo.

“Cậu ngồi đi.” Jung YunHo chỉ vào ghế sofa.

“Ừm.” Kim JaeJoong ngây ngốc ngồi xuống, suy nghĩ một chút, rồi cảm thấy hình như có cái gì đó không đúng trong này, “Tên kia, cái tên họ Jung gì gì đó kia, anh đưa tôi tới nhà anh để làm cái gì vậy hả?”

“Là Jung YunHo!” Jung YunHo rót nước đưa cho Kim JaeJoong, việc cậu không thể nhớ nổi tên của hắn dĩ nhiên đã khiến hắn cảm thấy vô cùng khó chịu, “Đưa cậu tới đây tương đối an toàn!”

“A, xin lỗi, không phải tôi cố ý quên tên của anh đâu…” Kim JaeJoong vẻ mặt uỷ khuất nói.

“Sau này cậu phải nhớ cho thật kĩ!! Jung-Yun-Ho! Cậu gọi YunHo là được rồi~~” Jung YunHo giả vờ tức giận.

“Ừm, tôi sẽ nhớ thật kĩ, YunHo. Tôi là Kim JaeJoong.” Kim JaeJoong ra sức gật đầu, sau đó cười thật tươi.

“Ha ha~~ JaeJoong~~” Jung YunHo cũng cười theo.

Đồng hồ điểm mười giờ, Jung YunHo vẫn chăm chú nhìn Kim JaeJoong đang ngồi đối diện mình, nhìn JaeJoong phồng má đem nước thổi thổi chonguội, cái miệng nhỏ hớp hớp, sau đó lại tiếp tục thổi thổi. Cái bộ dạng đó, thật sự trông rất đáng yêu a.

“Mà này, tôi phải đi rồi, nếu không về nhà sớm JunSu sẽ giận tôi mất…” Kim JaeJoong rốt cuộc cũng cảm thấy bầu không khí xung quanh mình dường như không được bình thường cho lắm…

“Em của cậu không thể về nhà sớm như vậy được đâu, cậu ấy hẳn là đang ở nào đó cùng với YooChun rồi~~” Jung YunHo không hề muốn để cậu đi một chút nào cả.

“A, cái tên khốn ấy sẽ không làm gì em trai tôi chứ?” Kim JaeJoong trái lại lại càng thêm lo lắng.

“Tên khốn? YooChun không phải là tên khốn, cậu ta là một người rất tốt, rất nhiệt tình. Cậu ta cũng chỉ vì thích em trai cậu nên mới trở nên như vậy mà thôi!”

“Thật sao?”

“Cậu không tin tôi?”

“Tôi tin…” Lần này rõ ràng là lo lắng vô ích rồi.

“Vậy cậu có thể đồng ý cho bọn họ ở cùng một chỗ không?” Jung YunHo thật sự đúng là một người bạn chí cốt a.

“Ừm… Nếu anh đã nói như vậy, chỉ cần JunSu tiếp nhận hắn, tôi sẽ không phản đối…” Hoàn toàn thất bại.

“JaeJae thật là tốt~~” Jung YunHo nở nụ cười. Ha ha, YooChun và em trai JaeJae ở cùng một chỗ, vậy khi đó mình sẽ dễ dàng đối phó với JaeJae hơn. YooChun, cố gắng lên nha~~~

“YunHo, tôi muốn về nhà…” Kim JaeJoong nhỏ giọng nói.

“Thế nhưng cậu hiện tại đi ra ngoài sẽ rất nguy hiểm a!” Jung YunHo nói, “Hôm nay cậu ở đây là được rồi.”

“Những người đó thực sự đáng sợ đến thế sao?” Kim JaeJoong ngước khuôn mặt nhỏ nhắn của mình lên, bộ dạng vừa vô tội vừa tràn ngập sợ hãi.

“Đúng vậy, vụ việc lần này của bọn họ không được thuận lợi như trong dự tính, nhất định là đang rất tức giận a!” Jung YunHo tiếp tục hù doạ cậu.“Vậy anh có thể chở tôi về nhà được không?” Kim JaeJoong vẫn kiên trì như trước, “Ban nãy dáng vẻ của anh nhìn trông rất lợi hại.”

“JaeJoong…” Jung YunHo chính là không muốn thả cậu đi.

“Vậy, nếu như anh không muốn chở tôi, tôi tự mình về cũng được.” Dứt lời, Kim JaeJoong liền đứng dậy rồi bước đến trước cửa.

“Cậu như thế nào lại không chịu nghe lời cơ chứ, tôi đã bảo là rất nguy hiểm rồi mà.” Jung YunHo vội vàng chạy tới chỗ cậu.

“Tôi sẽ cẩn thận.” Kim JaeJoong đưa tay mở cửa ra.

Jung YunHo từng bước tiến về phía trước, dựa vào thân thể cao to đầy ưu thế của mình mà dùng hai tay giữ cửa lại, ôm trụ lấy Kim JaeJoong, vẻ mặt đầy kiên quyết: “Nếu như tôi không cho cậu đi thì sao?”

Kim JaeJoong bị sự thay đổi thái độ đột ngột của Jung YunHo làm cho hoảng sợ, dáng vẻ tươi cười của hắn bỗng dưng lại xuất hiện, cậu lập tức lấy lại tinh thần mà nghiêm túc nói: “Tôi sẽ một cước đem anh đá bay đến Sahara, để anh tự sinh tự diệt!”

Không biết tại sao, YunHo lại bị nhãn thần của cậu hù doạ, một cỗ hàn khí liền dọc theo sống lưng hắn rồi chậm rãi bò lên trên: “Được rồi, được rồi, tôi sẽ chở cậu về ngay…”

Khi Kim JunSu về đến nhà, đã là mười giờ hơn, nó cũng không để ý đến Kim JaeJoong đang ngồi ở phòng khách chờ nó mà chạy thẳng lên lầu, rồi chui vào phòng mình.

“JunSu? Em làm sao vậy? Không ăn cơm sao?” Kim JaeJoong đứng ở bên ngoài gõ cửa, tình trạng của em trai như vậy khiến cậu không khỏi nảy sinh hoài nghi đối với lời cam đoan ‘Park YooChun là người tốt’ của Jung YunHo.

“Em không đói bụng, Hyung đừng quản em…” Thanh âm rất nhỏ, tựa hồ còn mang theo chút nghẹn ngào.

“JunSu? Em không sao chứ, có phải tên Park YooChun kia ức hiếp em không?” Kim JaeJoong sốt ruột hỏi.

“Không có, Hyung, em không sao. Em đang rất mệt, em muốn ngủ.”

“Vậy em nghỉ ngơi đi…” Nếu em trai không muốn nói, cậu cũng chẳng có biện pháp gì.

Đến khi biết Hyung mình đã đi khỏi, Kim JunSu mới ló đầu ra khỏi chăn, ngây ngốc ngồi trên giường.

~Sự việc quay lại buổi chiều~

Park YooChun kéo JunSu chạy như điên một hồi, quả nhiên cũng như Jung YunHo và Kim JaeJoong, YooChun dẫn JunSu đến nhà của mình.

“Đây là đâu?” Kim JunSu bắt đầu cảm thấy bất thường.

“Nhà của anh a~~~”

“Nhà anh? Tại sao anh lại dẫn tôi đến nhà anh?” Kim JunSu hiển nhiên không ưa Park YooChun cho lắm.

“Chúng ta là một đường thuận tiện chạy đến đây mà, SuSu a, yên tâm đi, có YooChun anh ở đây rồi thì tuyệt đối an toàn~~ những kẻ xấu đó không bao giờ tìm ra được đâu~~” Park YooChun giở ra chất giọng láu cá.

“Không được! Tôi phải về nhà tìm hyung, có anh ở đây mới là không an toàn á!” Kim JunSu thanh âm tinh tế nói.

“An toàn!”

“Không an toàn!”

“An toàn!!”

“Không an toàn!!”




… …

… …

“Rồi rồi, không an toàn!” Park YooChun rốt cuộc cũng đành chịu thua.

“Tôi phải về nhà!” Kim JunSu lớn tiếng nói.

“Điều này… Ăn cơm xong trước đi đã~ Vả lại hyung em hiện giờ chắc chắn vẫn còn đang ở nơi nào cùng với YunHo rồi…” Park YooChun vẻ mặt đầy chán nản.

“YunHo? Là cái người cao to kia sao? Hyung đang ở cùng với YunHo sao?” Kim JunSu hứng thú hỏi.

“Ừ, chắc là vậy…” Em ấy làm sao lại có hứng thú với YunHo cơ chứ?!

“Vậy thì tôi an tâm rồi…” Kim JunSu khẽ thì thầm.

An tâm? Chẳng lẽ em nghĩ anh là người xấu còn YunHo là người tốt sao? Huhuhu~~~ Hôm nay rõ ràng chính YunHo ra chủ ý a… Làm sao mình lại trở nên bi thâm như vậy cơ chứ?!?!

“Không phải anh nói đi ăn sao? Tôi đói lắm rồi…” Kim JunSu nhỏ giọng nói, nó vẫn không thích cái người đang đứng trước mặt mình này.

“Hở? Đói? Ok, không thành vấn đề, SuSu đói bụng, anh sẽ chuẩn bị đồ ăn cho SuSu ăn~~” Park YooChun bước vào trong bếp.

“Đừng gọi tôi là SuSu!” Kim JunSu bị hắn gọi vậy liền cảm thấy vô cùng khó chịu.

“Ha ha, SuSu, SuSu, thật dễ nghe a~~” Thanh âm nhão nhoẹt từ phòng bếp bay ra.

“… … Tuỳ anh… …” Kim JunSu xem như có cái nhìn sâu sắc hơn ở Park YooChun về kỹ năng phát âm.

“Há há~~ SuSu, SuSu~~ SuSu dễ thương~~ SuSu xinh đẹp~~” Park YooChun phởn đời ca hát om sòm trong bếp.

Trời ơi, làm sao tôi lại bị cái người như thế quấn lấy hả trời? Hyung, cứu em!!!!!

“Bánh mật xào~~ Bánh mật xào~~~ SuSu, mau tới nếm thử bánh mật xào đầy tình yêu do chính YooChun hyung đặc biệt làm đi này~~~” Park YooChun từ phòng bếp bưng mâm đi ra, đặt mông ngồi xuống bên cạnh Kim JunSu.

Kim JunSu nhìn xem mà không khỏi thẹn thùng. Trông mâm là miếng bánh mật được tỉ mỉ đúc thành hình trái tim, bởi vì có thêm tương ớt màu đỏ nữa nên ‘bánh mật xào đầy tình yêu’ quả thật là xứng với tên thực của nó a! Có điều là, cái này thực sự có thể ăn được sao?!

Người nhà Kim có một điều rất quen thuộc mà ai cũng biết, đó chính là người có tài nghệ nấu ăn mà người thường không thể nào sánh được – Kim JaeJoong, cho nên Kim JunSu đối với mùi vị thức ăn chính là không thể không bắt bẻ. Đối mặt với miếng bánh mật xào thoạt nhìn rất kì quái trên mâm này, nó tự nhiên cảm thấy có chút do dự.

“Sao vậy? Không phải em đang đói bụng sao?” Park YooChun đem mặt tiến sát lại gần.

“A, đúng vậy~~” Nhưng nhìn thấy chính YooChun hôm nay đã xả thân cứu mình,thực sự không đành lòng mà đánh hắn.

Park YooChun thấy nó không hề động đũa thì liền cầm đũa lên, gắp lấy một miếng bánh mật: “Đến đây, SuSu ngoan, để YooChun hyung đút cho em ăn nào~~”

“Không… Không cần đâu…” Kim JunSu bắt đầu trốn ra phía sau.

“Đến đây đi nào, ngoan~~~” Chiếc đũa lại hướng về phía JunSu.

Không thể lay chuyển nổi hắn, Kim JunSu đành phải hé miệng, cắn lấy miếng bánh mật.

“Ngoan quá~~ ha ha~~~” Park YooChun vẻ mặt như đã thực hiện được âm mưu của mình.

“A~~~~” Kim JunSu hét to một tiếng, vội vàng lấy tay quạt quạt, mở miệng hớp hớp không khí, nước mắt cũng chảy ra, “Park YooChun, anh cố ý đúng không? Bỏ nhiều ớt như vậy, a~~~ Anh muốn làm tôi cay chết luôn hả~~~~~?!!”

“Hả? Cay? Anh không biết em ghét ăn ớt~” Park YooChun bày ra bộ dạng uỷ khuất.

“Nước, mau đưa nước cho tôi~~~” Kim JunSu hét toáng lên.

“SuSu, không cần dùng đến nước đâu, YooChun hyung đây sẽ dạy cho em một cách hữu hiệu nhất~~~” Nhìn khoé mắt phủ đầy hơi nước đầy đáng yêu của nó, nụ cười xấu xa liền xuất hiện trên khuôn mặt của Park YooChun.

“A? Ưm~~”

Kim JunSu sửng sốt, nhất thời không có phản ứng, cái miệng nhỏ nhắn còn chưa kịp khép lại đã bị Park YooChun lấp kín.

Ừm, có một chút cay nhưng mùi vị cũng không tệ. Park YooChun một bên cọ xát, một bên đem đầu lưỡi thâm nhập vào khoang miệng JunSu, bắt đầu cùng lưỡi JunSu dây dưa một chỗ.Kim JunSu chỉ cảm thấy trong miệng mát lạnh, vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, cứ ngây ngốc ở đâu đó, cho đến khi trên môi truyền đến thanh âm của Park YooChun: “Ngoan, còn cay không?”

Kim JunSu lúc này mới phản ứng, một phát đẩy Park YooChun ra, tay phải dùng lực quăng cho hắn một cái tát, sau đó đứng dậy rời đi.

“SuSu,” Park YooChun vội vã bước tới kéo nó lại, “Em hãy nghe anh nói đã, anh không hề cố ý, anh thật sự rất thích em!!!!”

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Park YooChun, trong lòng Kim JunSu không khỏi rung động, nhưng nó vẫn mặc kệ Park YooChun, vừa khóc vừa chạy ra ngoài.

Lúc này, Kim JunSu đang ngồi trên giường, hung hăng mắn cái tên vô liêm sỉ dám cướp mất nụ hôn đầu đời của nó. Thế nhưng, trong đầu cũng bất giác hiện lên vẻ mặt đầy nghiêm túc của hắn ta.

“A ————————” Kim JunSu chịu không nổi mà hét to một tiếng, ngã vật xuống giường.

Buổi tối hôm nay, trong lòng bốn người đều mang một bầu tâm sự. Xem ra biện pháp ‘anh hùng cứu mỹ nhân’ vô cùng tầm thường của Jung YunHo cũng không phải là không có hiệu quả a~

Chương 5

Kim JaeJoong và Kim JunSu cùng từ trong nhà đi ra, phía sau đột nhiên truyền đến tiếng động cơ ‘brừm brừm’, hai chiếc xe máy từ phía sau đột nhiên phanh lại ngay trước mặt, khiến hai người hoảng sợ nhảy lên.

Một chiếc xe đua màu đen cùng với một chiếc xe đua màu xám bạc, hai người ngồi trên đó mặc đồ trông cũng thật hợp với màu của xe.

Khi mũ bảo hiểm được tháo xuống, Kim JaeJoong và Kim JunSu mới biết, xe đen là của Jung YunHo, xe xám bạc là của Park YooChun.

“Hi~ Lại gặp nhau rồi.” Jung YunHo mạnh dạn bắt chuyện.

“Ừm, thật đúng lúc đó a~” Kim JaeJoong gật đầu.

“SuSu a, lâu rồi không gặp như vậy có thấy nhớ anh không a~~” Park YooChun bắt đầu sử dụng tuyệt chiêu làm nũng.

“Ai… Ai nhớ anh a! Đồ tâm thần!” Mặc dù ngoài miệng nói vậy nhưng Kim JunSu quả thực thỉnh thoảng lại nhớ đến kẻ kia.

“Huhuhuhu~~~ SuSu a~~~~” Park YooChun bộ dạng đầy bi thương.

“Sao hai người lại tới đây?” Không nhìn hai người kia, Kim JaeJoong trực tiếp hỏi Jung YunHo.

“Muốn đi đua xe, tiện đường thì nghĩ muốn gọi hai người đi cùng.”

“Được a, dù sao bọn tôi cũng không có chuyện gì để làm.” Nghe đến đua xe, Kim JaeJoong hưng phấn hẳn lên.

“Vậy lên xe đi~” Jung YunHo tiêu sái hất đầu.

“Ừ~~~” Vui vẻ gật đầu, Kim JaeJoong ngồi lên xe Jung YunHo.

“Này, hai người mau nhanh lên một chút đi~” Vứt lại một câu nói, Jung YunHo khởi động xe, chạy vù ra ngoài.

“SuSu, lên xe đi~~” Park YooChun nồng nàn tình cảm mời nó.

“Không, tôi không muốn ngồi lên xe của anh!” Tiếc rằng người ta không hề có lòng cảm kích.

“SuSu a~~~” Biến thành bộ dạng cầu xin.

“Không là không!” Khiên quyết cự tuyệt.

“SuSu… Em còn như vậy thì chúng ta sẽ không đuổi kịp bọn họ đâu… …” Park YooChun thực sự là hết cách rồi, hắn tưởng mị lực của hắn là vô hạn, vậy mà tại sao đến một đứa ngốc cũng không thể khắc chế nổi cơ chứ?

“… … Vậy thì được rồi… …” Do dự một chút, Kim JunSu cuối cùng cũng miễn cưỡng bước lên xe.

Park YooChun không nhịn được mà cười khổ một trận. Chẳng lẽ mình đáng ghét đến thế sao?

“SuSu, nắm chặt vào, chúng ta sẽ đuổi theo bọn họ!” Dặn dò xong xuôi, Park YooChun liền khởi động xe, đuổi theo đám Jung YunHo.

Tới đường cao tốc vùng ngoại ô, xung quanh có rất nhiều người.

“Hai người đang giấu giếm điều gì?” Ánh mắt Kim JaeJoong sắc nhọn nhìn Park YooChun bọn họ đầy oán giận.

“Hyung, sao có nhiều người ở đây vậy?” Không để ý tới Park YooChun, Kim JunSu xuống xe rồi thẳng hướng hyung mình bước tới.

“Bọn họ ngày hôm nay muốn đua xe đó mà~~ Cho nên mới tôi mới đặc biệt mang bọn họ tới a~~~” Bạn nhỏ Kim JaeJoong nghe xong, tựa hồ rất phấn khởi.

“Đặc biệt? Bọn họ đua xe, kêu bọn tôi ra làm gì?” Bạn nhỏ Kim JunSu vô cùng khó hiểu.

“Bởi vì quy định ngày hôm nay lả phải mang theo bạn đua a! Tôi lại không thể mang YooChun đi được~~” Jung YunHo bước ra giải thích.

“Đừng có đùa, tao mang theo mày mới là không được á!” Park YooChun không phục a.

“Tao biết mày ở Mỹ đã từng thắng rất nhiều lần, thế nhưng bây giờ là ở Hàn Quốc, ở Hàn Quốc mày có hiểu không? Mày có kinh nghiệm sao?” Jung YunHo nhướn mày, khiêu khích nói.

“Được, vậy hôm nay hãy xem ai sẽ là người chiến thắng!” Park YooChun bộ dạng như muốn nói rằng ‘thử xem mày có thắng nổi tao hay không’.“Vậy nếu như YunHo thắng YooChun thì mày phải đãi một chầu đó nha~~” Jung YunHo chính là còn có người bênh vực.

“Không thành vấn đề.” Park YooChun một bên đáp ứng, một bên trong lòng tính toán, tên tiểu tử Jung YunHo này làm thế nào lại có thể thu phục Kim JaeJoong một cách nhanh như vậy cơ chứ, ai, SuSu của mình a~~~~

“Này,” Thanh âm ai oán của một người truyền đến, “Mấy người xem tôi là vô hình sao?”

“SuSu a~~ Em yên tâm đi, kĩ năng lái xe của anh YooChun em là số một đó, nhất định danh hiệu hai người hợp tác tốt nhất sẽ thuộc về chúng ta~~~” Park YooChun bộ dạng nịnh nọt.

“Nói lời tạm biệt lúc này là quá sớm, đúng không JaeJoong~~~” Phản bác, thuận tiện lấy lòng người trong lòng một chút.

“Nhất định tôi và YunHo sẽ không thua đâu~~~” Này thì còn nhìn không ra cái bộ dạng gì nữa, nghiễm nhiên là đã trở thành bộ dạng của một người vợ nhỏ rồi.

“Chờ một chút~~” Kim JunSu bị gạt sang một bên, không nhịn được mà lên tiếng. “Hyung! Chẳng lẽ hai người để em ngồi trên xe của tên này sao?????”

“Đúng, tại sao JunSu lại phản ứng như vậy?” Cậu vẻ mặt vô tội, sau đó hướng về phía Park YooChun, vẻ mặt đầy oán giận, “Tại sao tới giờ vẫn chưa nói cho em ấy biết?”

“Tôi…” Cái này gọi là khóc không ra tiếng a, SuSu đồng ý đi cùng mình đã là một điều vô cùng may mắn rồi, mình làm sao dám cùng em ấy nói về trận đấu này chứ.

“Hyung~~ Em không muốn~~” Kim JunSu cự tuyệt thật thẳng thắn a.

“Tại sao?” Cậu phát huy tinh thần ‘chăm học hỏi’.

“Em ghét anh ta!!!” Một câu đem Park YooChun đánh chết.

“Ghét? Tại sao?? Anh ta bắt nạt em à?” Kim JaeJoong chính là rất yêu thương em trai bảo bối của mình.

“Không… Không có…” Đừng có đùa, chẳng lẽ lại nói anh ta cưỡng hôn mình, như vậy sẽ vô cùng mất mặt a!

“Nếu không có thì tại sao lại ghét? Park YooChun đối với người khác rất tốt, lần trước không phải chính cậu ta đã cứu chúng ta sao? YunHo nói cậu ta rất nhiệt tình~~~ JunSu a~~ YooChun rất thích em mà~~~” Kim JaeJoong đối em trai nghiêm túc khuyên bảo.

“Nhưng mà…” Thật sự là không muốn mà, nếu nói ra thì còn mặt mũi đâu mà đứng trước mặt hyung và YunHo hyung chứ!

“Được rồi, đừng có nhưng mà nữa, lần này em phải giúp đỡ YooChun đó, cậu ta mới từ nước Mỹ trở về, không quen nhiều người cho lắm, em nếu như không đồng ý, cậu ta ngày hôm nay sẽ không có biện pháp để thi đấu đâu~~” Jung YunHo rõ ràng là liên tiếp lừa gạt.

“Thôi được.” Mặc dù chỉ là miễn cưỡng, nhưng cũng đã đồng ý rồi, “Đầu tiên, tôi phải nói rằng, xe của anh phải lái vững vàng một chút.”“Được, được, chắc chắn~~~~” Cuối cùng người trong lòng cũng đồng ý khiến Park YooChun cao hứng hẳn lên.

Nhìn Jung YunHo hướng mình nháy mắt, trong bụng Park YooChun thầm thở dài buồn bã. Tại sao SuSu lại không thèm nghe tôi mà chỉ nghe các người a?!?!?

Bạn nhỏ Park YooChun này vốn là dự định trổ tài trong trận đấu, để khiến Kim JunSu nhìn hắn với cặp mắt khác xưa, thế nhưng so sánh với bộ dạng hiện tại, dường như có chút trắc trở. Tốc độ xe máy hiện giờ kỳ thực cũng không nhanh, nhưng Kim JunSu đã cảm thấy cực kì sợ rồi.

Ngược lại, đám người Jung YunHo bên kia, chính là một đường thuận lợi.

“Này, YooChun, với cái tốc độ như vậy thì mày nghĩ mày có thể thắng được bọn tao sao?” Thả chậm tốc độ xe lại, đi song song với Park YooChun, Jung YunHo có chút trêu chọc nhìn YooChun và JunSu đang lộn xộn thành một đoàn.

“Ha ha~~ Chúng ta thắng chắc rồi~~~” Kim JaeJoong cũng chọc ngoáy một câu.

Tăng tốc, xe của Jung YunHo liền chạy vù về phía trước.

“Ai~~” Thở dài, thua cũng không có biện pháp a, ai biểu SuSu của hắn sợ làm chi.

“Này, Park YooChun!! Anh đang làm cái gì vậy hả?! Anh nếu không nhanh lên một chút thì chúng ta thực sự sẽ thua đó!” Kim JunSu thực sự là không chịu nổi cái ngữ khí đầy châm chọc của hyung mình.

“Nhưng mà… Không phải em rất sợ sao…” Hắn thế nào lại không muốn thắng chứ.

“Tôi…” Biết Park YooChun đang lo lắng cho mình, trong lòng chợt dấy lên cảm giác kì lạ, nó quả thực là có điểm sợ hãi, thế nhưng cũng không thể vì điều này mà khiến Park YooChun thua trận được, “Ai nói tôi sợ hả? Anh tăng tốc nhanh lên một chút, nhanh lên một chút đi! Nếu anh thua, tôi sẽ không bao giờ quan tâm đến anh nữa!!”

“Vậy, nếu anh thắng, em phải đồng ý kết giao với anh nha!!!” Park YooChun nhân cơ hội mà áp chế.

“Anh… Anh không được đằng chân lân đằng đầu như vậy!” Khuôn mặt của Kim JunSu thoáng cái đỏ bừng lên như quả đào chín.

“Đi mà, đi mà, SuSu đồng ý đi mà~~~~” Lại bắt đầu sử dụng tuyệt chiêu làm nũng.

“Thôi được rồi, tôi đồng ý là được chứ gì, anh mau tăng tốc nhanh lên một chút đi!!!” Tại sao mình không bao giờ có thể lay chuyển được anh ta nhỉ?

“Ha ha~~ SuSu ngồi vững vào, anh YooChun sắp tăng tốc rồi đó nha~~~”

Kì thực khi ở tại Mỹ, bình thường Park YooChun cũng cùng bạn bè đi đua xe, tuy nói hắn không có kinh nghiệm thi đấu tại Hàn Quốc, Jung YunHo lại là người thắng đứng đầu nguyên đoàn xe đua này, nhưng với kĩ thuật của hắn, trận đấu ngày hôm nay có thể thắng hay không thì vẫn còn là một điều không thể phán đoán được.

Thế nhưng vận may hôm nay của Park YooChun dường như vô cùng xui xẻo, hắn cứ một đường điên cuồng phóng tới, thế nhưng khi mắt thấy sắp chạm tới vạch kết thúc, lại phát sinh ra chuyện ngoài ý muốn.

Ba bốn chiếc xe bao vây xung quanh, khiến xe của Park YooChun bị vây quanh không chừa một kẽ hở.

Sao vậy?

Những người lái xe đua dường như đã bất động, đối với Jung YunHo đang vượt lên đầu, bọn họ tự nhiên không dám nói điều gì, nhưng Park YooChun dù sao cũng là lần đầu tới đây, cứ như vậy mà lao về phía trước, đương nhiên trong lòng những người này cảm thấy không phục, vì vậy mới hiện tại mới xuất hiện cái trình huống ‘bốn phía giáp công’.

Đối mặt với loại tình cảnh này, cho dù kỹ năng đua xe của Park YooChun có cao siêu tới đâu cũng không khỏi lực bất tòng tâm. Đột nhiên, xe ở bốn phía đều lui ra, Park YooChun chợt có dự cảm không lành, bỗng thấy một chiếc xe ở bên cạnh phóng ngang qua, sau đó chỉ nghe thấy một tiếng hét chói tai vang lên đằng sau, rõ ràng cảm giác được mình đang bị túm lấy thắt lưng rồi đẩy xuống. Còn chưa kịp hoảng hốt, xe đã bị người ta đâm mạnh, lập tức văng vào bên đường. Park YooChun thoáng cái hiểu được tình cảnh hiện tại, lập tức ôm lấy cổ Kim JunSu, rồi đem nó bảo hộ vào trong lòng.

Đợi đến khi Jung YunHo cùng Kim JaeJoong chạy đến, thì cảnh tượng đập vào mắt hai người chính là:

Kim JunSu được Park YooChun ôm chặt vào lòng, dường như không bị thương tích gì cả, nhưng cánh tay trái của Park YooChun lại bị xe chèn phía dưới, máu chảy đầy trên mặt đất, mà bản thân hắn cũng đã ngất đi từ lâu.

“JunSu!!”

“YooChun!!!”

“Hyung~~ YunHo hyung ~~ Nhanh lên, mau cứu anh ấy đi~~~” Thấy hyung, Kim JunSu nhịn không được mà òa khóc nức nở.

Giữa những tiếng kêu gào, Kim JunSu và Park YooChun cuối cùng cũng được đẩy lên xe cứu thương.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau