EVIL’S LOVE – TÌNH YÊU CỦA MA VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Evil’s love – tình yêu của ma vương - Chương 96 - Chương 100

Chương 93

“Chờ một chút! Duẫn Hạo vẫn chưa tới, đừng đi, đừng đi!”

Đuổi theo tia sáng còn lại, Tại Trung lớn tiếng cầu xin.

Chân đã tê rần, thân thể cũng vì không di chuyển nhiều mà trở nên cứng ngắc, chạy đầy bất ổn, hi vọng tia sáng thuộc về ban ngày có thể tan đi chậm hơn một chút.

Chân vấp phải hòn đá, Tại Trung đột nhiên ngã xuống mật đất, muốn bò dậy, nhưng lại không có sức lực.

Sự bất đắc dĩ cùng nỗi bi thương khiến Tại Trung không khỏi mỉm cười, thê lương mà cười nhạo sự ngu xuẩn của bản thân.

Duẫn Hạo căn bản sẽ không tới, ta còn ngu ngốc chờ ở nơi này để làm cái gì? Thực sự cảm thấy có chút buồn cười…

Bầu trời âm u, không nhìn ra là sắc trời đang vào buổi tối, hay điềm báo của cơn mưa dông.

Thế nhưng những hạt mưa bụi đang dần rơi xuống cùng với sự tiêu tan hoàn toàn của ánh chiều tà đã giải thích tất cả.

Trời đã tối rồi, những hạt mưa băng lương này đang thương hại ta sao? Xem ra, vĩnh viễn đều chỉ là thương hại mà thôi…

Chậm rãi nhắm mắt lại, có chút không muốn mở ra.

… …

“Tại Trung!” Vẫn chưa đi, Duẫn Hạo vừa lo lắng vừa đau lòng mà ôm Tại Trung vào trong lồng ngực mình, “Tại Trung, tỉnh dậy đi.”

“Ân… Duẫn Hạo…”

“A, là ta a. Tại Trung, xin lỗi, ta lại khiến ngươi khổ sở rồi.”

“Duẫn Hạo…” Đây là thật sao? Hay chỉ là ảo giác của chính ta.“Duẫn Hạo… Ta không có thực hiện theo lời hứa, trời đã tối rồi, nhưng ta vẫn không có đi.”

“Tại Trung!” Duẫn Hạo có chút tức giận mà ngắt lời y, “Tại Trung, ta không để ngươi đi đâu, là ta đã hiểu sai, lưu lại, ta chỉ muốn ngươi lưu lại!”

“Ân? Duẫn Hạo có thể để ta lưu lại sao?”

“Tại Trung, lưu lại đi, ở bên cạnh ta.”

“Ta…”

“Ta biết trước đây đã khiến ngươi thương tâm, sau này ta sẽ quý trọng ngươi, sẽ không khiến ngươi khổ sở thêm nữa.”

Trước đây… Nghe đến từ đó, Tại Trung cũng không vui vẻ, nụ cười bên khóe miệng cũng trở nên có chút đắng cay.

“Không cần.”“Cái gì?!” Tại Trung không muốn lưu lại sao? Nhưng mà… Không, lần này cho dù Tại Trung muốn rời đi, ta cũng sẽ không buông tay!

“Tại Trung, ta sẽ không buông tay!”

Lắc đầu, vẫn lắc đầu!

“Không! Ta không muốn sự thương hại của ngươi!”

“Thương hại?” Sao có thể thương hại được chứ! Chờ một chút, chẳng lẽ là…

“Tại Trung, đó là lời ta tự mình dối người, không phải sự thật.”



“Tin ta được không? Ta tuyệt đối không thương hại ngươi!”



“Tại Trung, ta yêu ngươi.”

Hôn lên đôi môi đỏ mọng nhưng băng lãnh, hai đầu lưỡi đan vào nhau, khí tức pha trộn đầy hỗn độn, “Tại Trung, ta yêu ngươi.”

“Duẫn…”

Nụ hôn triền miên, trái tim gần kề, lặp lại một lần rồi lại một lần, chỉ có câu “Ta yêu ngươi” kia

Chương 94

“Tại Trung…”

Ánh mắt nhu tình, là tình cảm sâu sắc mà Tại Trung chưa từng nhìn thấy bao giờ, “Duẫn Hạo, ta cũng…”

“Tại Trung!”

Sau một trận bạch quang, người vốn đang ở trong lòng đã biến mất ngay tức khắc.

“Tại Trung! Tại Trung!”

… …

“Ngươi đang tìm hắn sao?”

Xoay người, phát hiện Tại Trung đang ở ngay phía trước mình, cấp thiết bước một bước, nhưng phát hiện đất đai dưới chân cùng cảnh vật xung quanh đều rơi vào trong thế giới trắng nhợt.

“Nơi này là ‘Vô’.”

“Đưa Tại Trung cho ta.”

“Thế nhưng ngươi phải lưu lại.” Thanh âm không có tình cảm, ở đây không có bất kì sự vật nào, vô cùng tương xứng với từ ‘Vô’.

“Ngươi đang đùa sao?!”

“Không, ngươi hẳn phải biết ở nơi này, sức mạnh trên người ngươi sẽ hóa thành hư vô, ở nơi này, tất cả đều trống rỗng.”

Quả thực, sau khi đặt chân đến nơi này, trên người không cảm giác được một chút tồn tại của ma lực nào, điều có thể làm cũng chỉ là đứng ở nơi này, chờ đợi bước tiến tiếp theo.

“Kim Tại Trung, ngày hôm nay nhất định phải biến mất.”

Hắn nói cái gì! Cái gì gọi là nhất định phải biến mất cơ!

“Ngươi hiểu mà, ‘Mệnh Liên’ đã không còn, hôm nay là cực hạn của hắn rồi.”

“Khí tức của hắn càng ngày càng nhạt đi, đến nỗi ngươi thân là Ma vương nhưng cũng khó có thể mà nhận ra được.”

“Kim Tại Trung, tồn tại vĩnh viễn cùng với hắc ám, hôm nay là sự bắt đầu của hắn.”

“Đừng nói nữa.” Từng bước đi đến gần nơi truyền ra thanh âm kia, đúng vậy, nơi này bây giờ chỉ có Duẫn Hạo cùng với Tại Trung đang nằm ngủ mê mệt ở đằng xa, đến nỗi người đang lên tiếng kia cũng không nhìn thấy, cũng không cảm nhận được, chỉ có thanh âm duy nhất cùng sự thật tàn khốc.

“Ta có thể thay thế y đúng không?”

“Ngươi và hắn vốn là nhất thể, mệnh định tương liên, ngươi có thể dùng chính mình để khiến hắn thoát khỏi kiếp nạn này.”

“Hảo.”Câu trả lời đầy kiên định, không có một chút do dự nào.

… …

Bốn phía trong nháy mắt từ vẻ trắng nhợt chuyển thành biển lửa của địa ngục, xiềng xích đen sẫm gắt gao trói lấy hai tay cùng hai chân của Duẫn Hạo, sau đó phía trên liền rơi xuống hai cái lưỡi câu to lớn, xuyên mạnh vào trong xương quai xanh, kiếm sắc ở phía trước phá thủng không khí mà đâm thật sâu vào phần bụng vốn đã bị thương, máu tươi chảy vào trong biển lửa phía dưới chân, lập tức truyền đến những tiếng kêu gào thảm thiết.

Đốm lửa chạm vào làn da của Duẫn Hạo liền biến thành dây thép sắc bén khảm vào trong máu thịt, một lúc sau, trên người Duẫn Hạo đã không còn phần da nguyên vẹn nào.

“Để Tại Trung… sống…”

Giống như hoàn thành giao dịch, Tại Trung đang nằm yên ở đằng xa chậm rãi bị một vòng tử quang bao lấy, điểm sáng bốn phía hội tụ thành sức mạnh, khiến nhân nhi đang ngủ say dần dần mở mắt.

“Duẫn Hạo!” Vừa mới mở mắt, lại là cảnh sinh tử biệt ly.

“Đừng tới đây!”

Dòng máu đỏ tươi nơi khóe miệng biến thành màu đen đầy quỷ dị, mái tóc đen vốn dài đến mắt cá chân đã bị hỏa diễm thiêu cháy đến phần thắt lưng, đôi mắt kim sắc cũng bị màu trắng ăn mòn.

Máu, máu ở khắp người! “Duẫn Hạo! Duẫn Hạo!”

Giống như phát cuồng mà chạy đến bên người Duẫn Hạo, nhưng cuối cùng cũng không đến được, “Duẫn Hạo! Duẫn a… Duẫn… Duẫn Hạo!!!”

“Tại Trung… Đừng tới đây, ta không bị gì đâu.”

“Gạt người! Như vậy mà không bị gì sao! Duẫn Hạo, ta đã nghe thấy rồi, ta đã nghe thấy hết những lời các người vừa mới nói rồi, ta không sao cả, đừng vì ta… vì ta mà chịu nỗi thống khổ như vậy!”“Tại Trung… Ngươi hãy nghe ta nói.” Duẫn Hạo không ngừng thở hổn hển, sau đó nặn ra nụ cười vô lực, “Tại Trung… Bây giờ ta thừa nhận… trước đây ta đã xem ngươi… như một thứ đồ…”

“Tại Trung… Trước đây ta đã sai rồi… Bây giờ… ngươi tha thứ cho ta được không?”

“Từ trước đến nay ta chưa từng trách cứ ngươi!” La khóc đến mức tê tâm phế liệt, tay cố sức nắm lấy đất đai dưới chân, trên tay cũng dần chồng chất vết thương…

“Vậy sao… Thế thì tốt rồi…”

“Duẫn Hạo, đã hơn hai nghìn năm, ta si ngốc chờ mong ngày đêm để chỉ được ở cùng một chỗ với ngươi, ta chỉ cần có ngươi là đủ rồi. Phong ấn nghìn năm, chờ đợi nghìn năm, cũng chỉ là muốn gặp được ngươi mà thôi. Cho dù trước đây ngươi lãnh đạm với ta, thì đó cũng đều là quá khứ cả rồi.”

“Tại Trung… Tại Trung… Ta yêu ngươi…” Ý thức trên cơ bản đã hoàn toàn tan rã, con mắt cũng dần dần không nhìn rõ được phía trước, đó là ngươi sao… Ngươi đang vì ta mà khóc sao…

“Tại Trung… Ta yêu ngươi… Ta yêu ngươi… Ta yêu ngươi…”

Đầu gối giống như bị đánh gãy, nặng nề mà quỳ trên mặt đất, trong miệng phun ra ngụm máu tươi màu đen sẫm, đã không cảm giác được sự đau đớn nữa rồi…

“Tại Trung… Ta yêu ngươi.”

“Duẫn Hạo… Ta… cũng yêu ngươi… Cho nên… tha thứ cho ta…”

Trong đầu đột nhiên giống như bị gãy xương mà đau nhói, trái tim thoáng chốc bóp nghẹt khiến Duẫn Hạo không tài nào thở nổi.

“Tại Trung!!!”

“Duẫn Hạo… Nếu như ta biến mất, ngươi sẽ không sao nữa… Duẫn, ta hảo muốn ở cùng một chỗ với ngươi…”

Nhảy vào biển lửa sâu thẳm dưới chân, mái tóc dài màu bạc mạnh mẽ tung bay, y bào bạch sắc bị xoắn lên vì hơi nóng của hỏa diễm, nước mắt đang rơi chảy vào bên khóe miệng đang khẽ mỉm cười, tử mâu mỹ lệ vẫn luôn chăm chú nhìn về phía trước, cho đến lúc cuối, vẫn như cũ mà khắc sâu bóng hình của hắn… Duẫn Hạo… Vậy là đủ rồi… Đã không còn tiếc nuối nữa rồi…

“A ——” Giống như cự thú đang phát cuồng, kịch liệt mà vùng vẫy, trong miệng chỉ có thể kêu gào đầy tuyệt vọng tê tâm phế liệt, “Tại Trung! Tại Trung a!!”

Khí tức khát máu lan tràn, trong nháy mắt, Duẫn Hạo đã giật đứt xiềng xích trói buộc trên người mình, không hề để ý tới bất cứ thứ gì mà biến mất trong hỏa diễm đầy dữ tợn.

“Ta đã nói rằng ta sẽ không buông tay…”

Hỏa diễm vô tình mà cắn nuốt, không hề nhìn thấy… hai thân ảnh đang ngả vào nhau…

… …

Đêm vẫn yên tĩnh như trước, thế giới vừa nãy dường như chỉ là khói mây, tất cả lại trở về hình dáng lúc ban đầu.

Chương 95

Hi Triệt…”

“Cái gì…” Ngơ ngác mà nhìn trời, nghe thấy Hàn Canh đang gọi mình mới phục hồi tinh thần lại.

“A, không có gì.”

“Nga.”

Vẫn đang vì chuyện ba trăm năm trước mà hổ thẹn tự trách mình, nhìn Hi Triệt như vậy, trong ngực Hàn Canh cũng rất khó chịu, thế nhưng lại bất lực.

“Lại trôi qua thêm ba trăm năm nữa rồi…”

“Đúng a.”



“Canh, ngươi nói xem, lần này còn có thể có kỳ tích xuất hiện không?”

“Ân?”
“Lần trước cũng là ba trăm năm, nhưng Tại Trung đã quay lại, vậy lần này…” Thật đáng ghét, nước mắt lại rơi xuống nữa rồi.

“Triệt…”



“Hi Triệt đại nhân, đừng khóc a.”

“Đã nói đừng gọi ta là Hi Triệt đại nhân rồi mà, cứ trực tiếp gọi ta…” Xoay người, nước mắt lại càng không ngừng tuôn rơi.

… …

Hai người đan chặt mười ngón tay, gắt gao dựa vào đối phương, vĩnh viễn không chia lìa…

… …

“Xương Mân, cái thứ tên Mệnh Liên kia rốt cuộc là cái gì?”

“Tình… Chỉ có duy nhất một chữ ‘tình’…”



“Tại Trung.”

“Ân?”

“Ngươi ở trong tim ta.”

——【 Hoàn Chính Văn 】——

Chương 96: Phiên ngoại 1: €�Tự nhiên” và lãnh đạm

“A! Hữu Thiên, ta làm hỏng lễ vật kết hôn mà ngươi chuẩn bị tặng cho Tại Trung ca rồi.”

“Khụ khụ ——” Nước trà chuẩn bị nuốt xuống lập tức phun ra, đây chính là bức tranh mà ta khổ cực mấy ngày mới vẻ xong a! Ta vốn rất ít khi vẽ tranh để biếu tặng, lần này chăm chú ngồi vẽ, cũng xem như dâng tặng sự chúc phúc cho hai người khổ tận cam lai kia.

Nhưng không nghĩ rằng… không nghĩ rằng… cư nhiên lại biến thành một đống than củi đen xì xì ngay trước mắt, ai…

“Hữu Thiên, ngươi không thấy tức giận sao~~”

Đôi mắt giảo hoạt gắt gao nhìn thẳng vào vẻ mặt của Hữu Thiên, thấy Hữu Thiên chỉ phun trà, không cam lòng mà ngồi ở bên giường, còn cố ý hung hăng đặt bàn chân vừa mới giẫm đạp trong bùn đất lên khăn trải giường sạch sẽ của Hữu Thiên.

“Hữu Thiên~~ Chán quá đi à… Ngươi cũng không them chơi với ta.”

“Hữu Thiên! Ta vừa mới bắt được rất nhiều con côn trùng ở chỗ đó của chúng ta nga, nhỏ nhỏ, đen đen, còn có thể bay nữa đó!”

Không quan tâm tới ta! Ta bảo ngươi không quan tâm tới ta!

Hữu Thiên xoay người nhìn ra ngoài cửa sổ, tiểu nhân nhi đang nằm ở trên giường rất không hài lòng, ai cũng bảo Phác Hữu Thiên của Ma giới gặp phải bất cứ chuyện gì cũng không chút hoang moang, bộ dạng thập phần bình tĩnh,thế nhưng ta rất khó chịu, tới đây cũng phải được hơn ba tháng rồi, ta không tin mình không thể chọc giận hắn!

“A! Hữu Thiên, ta không cẩn thận mà làm đổ cái lọ rồi! Có côn trùng! Hữu Thiên bảo vệ ta!!”

Nói xong liền nhảy dựng lên, chạy đến phía sau Hữu Thiên, gắt gao kéo lấy y phục cùng mái tóc của Hữu Thiên, dùng lực, rồi lại dùng lực!



“Oa oa~~ Hữu Thiên, ngươi thật là lãnh huyết, không thèm bảo vệ ta…”

Lau nước mắt cố nặn ra trên y sam của Hữu Thiên, sau đó nhón chân lên, kề sát vào tai Hữu Thiên, “Hữu Thiên a… Còn có một chuyện, ta muốn nói cho ngươi biết.”



“Ta không cẩn thận mà thiêu hủy hết toàn bộ bức tranh ngươi có từ trước đến nay rồi… Ta là không cẩn thận…”

Nói xong liền phóng đi nhanh như chớp, lúc trốn ra khỏi cửa còn không quên làm mặt quỷ với Hữu Thiên.







Hắc tuyến! Hắc tuyến!! Vẫn là hắc tuyến!!!

“Kim Tuấn Tú! Ngươi quay về cho ta!”

Thằng nhóc này vẫn luôn gây phiền phức cho ta, luôn khiêu chiến cực hạn nhẫn nại của ta, sự bắt đầu của cơn ác mộng này còn phải nói từ lần viếng thăm ở Nhân gian giới…

…“Hữu Thiên a, tới đây.”

“Vâng.”

Đế vương Kim Tượng của Nhân gian giới dẫn Hữu Thiên tới trước một cánh cửa đang đóng, dừng chân lại, mang theo vẻ mặt hiền lành, lời nói thành khẩn sâu xa, “Hữu Thiên a, ta luôn vô cùng coi trọng ngươi!”

“Ngài đã quá khen rồi.”

“Không không! Nếu không phải Duẫn Hạo không đưa ngươi cho ta, ngươi nhất định sẽ là một viên mãnh tướng dưới quyền ta a!” Nói xong, còn dùng lực mà vỗ vỗ lên lưng Hữu Thiên, lực đạo này… khiến lực sĩ của Thần giới đều thẹn mướt mồ hôi…

“Không dám.”



“Rầm ——” Cửa mở ra trong thoáng chốc, sau đó từ bên trong bay ra một chiếc bình hoa cổ to lớn, “Xoảng ——” Sau đó là hơn mười chiếc dao nĩa…

“Rầm ——” Kim Tượng vội vàng đóng sầm cửa lại, sau đó chỉnh sửa lại vẻ mặt, “Hữu Thiên, ngươi nói xem, bình thường ta đối xử với ngươi như thế nào?”



“Ta vẫn luôn phi thường yêu thích ngươi, cho nên ta cảm thấy có một chuyện ta nhất định phải giao cho ngươi mới có thể yên tâm được, ngươi nói xem, có đúng không?”



“Ha ha… Lời của Hữu Thiên thật đúng là ít nha!”
“Người kế tục tiếp theo của ta, chính là một hài tử nhu thuận, hiểu chuyện, đặc biệt điềm đạm nho nhã, đặc biệt yêu quý đồ vật a!”

Nhìn lướt qua đống vụn nát trên mặt đất, Kim Tượng xấu hổ mà giải thích, “Chính là đôi lúc hơi bướng bỉnh một chút, nhưng nó mới sinh được sáu trăm năm, bản tính vui đùa vẫn còn.”



“Hữu Thiên a, ngươi đừng im lặng nữa, khiến lão nhân gia sắp về hưu là ta đây rất thương tâm đó!” Nói xong, còn ủy khuất mà vỗ ngực thở dài.

“Hữu Thiên a, ta sẽ giao Tú Tú quý báu nhất, yêu mến nhất, luyến tiếc nhất của ta cho ngươi!” Sau đó nhào lên người Hữu Thiên mà đá mà đánh, bộ dạng như đành phải cam tâm giao cục cưng của mình cho Hữu Thiên.

“Nếu ngài luyến tiếc, Hữu Thiên không muốn làm khó.”

“Không! Ta rất yên tâm, đến đây, sau này ngươi và Tú Tú chính là người một nhà rồi a!”



“Này, lão đầu, sao lại đưa ta cho kẻ khác hả!” Người trước mắt nhìn trông có vẻ dịu dàng, nhưng lại im lặng đến kỳ quái, ta khó có thể mà tưởng tượng được rằng bản thân có thể bị hắn khiến cho buồn chán đến chết hay không.

“Tú Tú a, sau này ngươi sẽ hiểu nỗi khổ tâm của ta thôi, ta kỳ thực cũng rất luyến tiếc ngươi.” Ta thật hi vọng ngươi sớm đi một chút, đồ trong nhà đều bị ngươi ném thành một bãi chiến trường rồi.

“Ta đây không muốn đi Ma giới.”

“Tú Tú a! Ma giới có rất nhiều kỳ trân dị bảo, hơn nữa ném đồ cũng ném không hết.”



“Thiệt hả?!”

“Hơn nữa, đồ của Hữu Thiên kia đặc biệt nhiều.” Những lời này là kề vào tai Tuấn Tú mà nói.



“Hảo! Vậy chúng ta đi thôi!”

Sau khi hướng Kim Tượng hành lễ, Hữu Thiên đi ở phía sau Tuấn Tú, nhưng luôn cảm thấy có một loại cảm giác không rõ ràng…



Phác Hữu Thiên! Ta nhất định sẽ khiến ngươi trở nên ‘náo nhiệt’! Như vậy chơi mới vui.



“Tú Tú a, ngươi đừng quá hung ác a, Hữu Thiên này chính là người định mệnh của ngươi đấy…”

Chương 97: Phiên ngoại 2: Cùng lắm thì “thú giao”

Trời trong nắng ấm, chim hót hoa thơm, thực sự là một ngày thích hợp để vận động.

“Xương Mân, sao ngươi vẫn không khôi phục thành hình người a!”

Một ngày rồi, những lời này đã lải nhải được một ngày rồi, không, phải là sau lần ta giúp Tại Trung nên đánh mất một lượng năng lượng lớn, phải luôn duy trì hình dạng của ma thú thì luôn phải nghe đi nghe lại câu nói này.

“Ngươi có thể câm miệng lại không?!”

“Vậy ngươi biến đổi trở về đi!”

Một người một thú cứ giằng co như vậy, nửa ngày không nói một câu nào.



“Được rồi, Cơ Phạm, ngươi cũng biết bây giờ bản thân ta cũng bất lực mà.”

Sức mạnh của Xương Mân vốn đã tiêu hao rất nhiều, đồng thời lại phải giúp Tại Trung bị thiếu khuyết ‘Mệnh Liên’ duy trì sinh mệnh, quả thực chỉ có thể duy trì như vậy.
“Ai, Xương Mân, xem ra chỉ có thể áp dụng biện pháp tự nhiên nhất, nguyên thủy nhất rồi.” Cơ Phạm bất đắc dĩ mà lui về phía sau vài bước, sau đó đứng lại.

“Ân?”

Kim quang lóe lên, thân ảnh vốn thon dài lập tức thấp đi vài phần, cự thú toàn thân kim sắc xuất hiện trên bãi cỏ mềm mại.

“Nha, Kim Cơ Phạm, ngươi muốn làm cái gì!”

“Thật là, còn phải hỏi nữa sao!” Nếu như không có nhìn lầm, trên lông tơ kim sắc kia hình như có màu hồng nhè nhẹ, đây là… xấu hổ…!

“Ngươi… đừng kích động!”“Xương Mân! Ta tới đây!”

“Không có biện pháp rồi.” Xương Mân né tránh, bộ lông băng lam sắc liền trút đi, dưới ánh mắt hoảng hốt của Kim Cơ Phạm, biến trở về hình người.

“Xương Mân…” Biến trở về rồi…

“Kỳ thực Tại Trung đã nhận được sự hạnh phúc rồi, cho nên không cần sức mạnh của ta nữa.”

Thấy Cơ Phạm không có phản ứng, trái lại còn cúi đầu nhìn xuống mặt đất, bờ vai còn khẽ run rẩy, chẳng lẽ chỉ vì bản thân giấu hắn nên liền tức giận, thương tâm sao?

“Cơ Phạm a…” Vừa mới tới gần, lại bị cự thú lao thẳng tới đặt ở dưới thân.

“Ha ha, kỳ thật Xương Mân a, có biến đổi hay không cũng chẳng sao cả, cùng lắm thì chúng ta ‘thú giao’ thôi!”

“Kim Cơ Phạm, ngươi biến trở về cho ta mau!”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau