EVIL’S LOVE – TÌNH YÊU CỦA MA VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Evil’s love – tình yêu của ma vương - Chương 91 - Chương 95

Chương 88

Thời gian trôi qua từng ngày, nhưng tình hình của Tại Trung lại ngày càng nguy hiểm, nhân cách bị thay thế, khiến Duẫn Hạo mệt mỏi về thể xác lẫn tinh thần.

Nhìn thấy Tại Trung là một điều tốt, nhưng nếu như dưới tình cảnh như vậy, dùng phương thức như thế thì…

“Ô, Ma vương đại nhân, ngươi lại tới thăm ta sao?” Hai tay cùng phần eo đều bị thiết liên gắt gao xích lại, Hồng Lánh giống như cố ý muốn kích thích lửa giận của Duẫn Hạo, không bị ngăn cản mà lắc lư thân thể bị mình thao túng. Khẽ mở đôi chân thon dài mê ngươi, giữa đôi môi đỏ mọng không ngừng đóng mở là cái lưỡi nhỏ đang khẽ liếm láp, hai chân khép lại, như có như không mà ma sát lẫn nhau, hận không thể lập tức câu dẫn sắc dục của người trước mắt.

“Điện hạ, Hồng Lánh muốn dùng thân thể này để hầu hạ ngài nga, sủng hạnh ta đi, nhìn xem, thân thể này dâm đãng đến mức nào, đói khát đến mức nào…”

Lời nói bị nén lại trong cổ họng, tay của Duẫn Hạo xuyên qua thân thể Tại Trung, bàn tay biến mất trong cơ thể xuyên qua chướng ngại vật, phá hủy phụ thể trong đó.

“Ngài xác định muốn làm như vậy sao? Như vậy chẳng những không thể hoàn toàn hủy diệt ta, mà còn khiến Kim Tại Trung đau khổ tột cùng, thậm chí không cẩn thận thì sẽ hoàn toàn mất hắn đấy!”

Thế nhưng nhìn thấy bộ dạng không lay động của Trịnh Duẫn Hạo, vẻ mặt quyến rũ vừa nãy của Hồng Lánh lập tức sụp đổ.

Nếu như tiếp tục bị Trịnh Duẫn Hạo ăn mòn, sức mạnh của ta sẽ yếu đi, đến lúc đó, đừng nói không thể khống chế thân thể hiện tại, mà ý thức của Kim Tại Trung cũng sẽ tăng mạnh, cuối cùng là hoàn toàn khôi phục, vậy nỗ lực bấy lâu nay của ta không phải sẽ trở nên uống phí sao!

Hảo a, Trịnh Duẫn Hạo, vì không để nhân nhi mà mình quý trọng bị người khác chiếm giữ nên liền cứng rắn hạ quyết tâm mà liều mạng một lần sao? Vậy để ta xem trái tim của ngươi rốt cuộc cứng rắn đến trình độ nào nhé?!

Dáng vẻ yêu dã dần dần rút đi, suối tóc dài màu bạc rơi lả tả bên eo, y sam tuyết trắng khiến Tại Trung như không nhiễm một hạt bụi, thuần tịnh thoát tục.
“Tại Trung…” Kinh ngạc mà khẽ hô lên, Tại Trung, là Tại Trung!

“Duẫn… Ngươi đang làm gì? Ô… Hảo đau… Tại Trung hảo đau…” Trên khuôn mặt tái nhợt chảy đầy mồ hôi, nước mắt bên khóe mi lăn xuống mu bàn tay đang xuyên vào thân thể Tại Trung của Duẫn Hạo, nóng hổi dọa người.

“Duẫn Hạo… Ngươi thực sự chán ghét Tại Trung sao? Tại Trung đau a… Ngươi có nghe thấy không? Tại Trung rất đau! Duẫn Hạo lấy tay ra đi… Đừng giết ta… Được không…”

Suy yếu mà thỉnh cầu, bàn tay bị trói chặt cố sức duỗi về phía Duẫn Hạo, tử mâu sâu đậm giống như ba trăm năm trước, chứa đầy nỗi tuyệt vọng cùng đau đớn.

Rõ ràng biết kẻ trước mắt không phải Tại Trung, thế nhưng trái tim lại không khống chế được mà đau nhói. Tại Trung, đừng nói nữa… Sao ta có thể giết ngươi, sao ta có thể tái thương tổn ngươi được!

“Duẫn Hạo… Sao ngươi lại chán ghét ta như vậy! Ta rõ ràng thích ngươi như thế… Ta thích… hảo thích Duẫn Hạo ngươi a!” Kêu gào như bị mắc chứng cuồng loạn, đôi mắt đã sưng đỏ, nước mắt trong veo đã cạn khô…“Ta biết Duẫn Hạo không thích Tại Trung, Tại Trung không tốt, cái gì cũng không tốt. Không nên ngu xuẩn mà đi vẽ cái bức tranh gì đó, cầm cái loại rác rưởi kia để khiến Duẫn Hạo bực dọc,không nên liên tục nói về Duẫn Hạo, hoang tưởng một cách đầy ngu ngốc…”

“Thế nhưng… Thế nhưng Tại Trung không phải cố ý.” Hoảng loạn mà ngẩng đầu lên, cấp thiết mà giải thích, vội vàng mà nâng người dậy, khiến thiết liên trên tay kéo càng thêm chặt, dần dần xuất hiện vết thương.

“Ta vốn tưởng rằng Duẫn Hạo sẽ vui vẻ, ta rất chăm chỉ mà đi chuẩn bị! Trong đầu luôn có thân ảnh của Duẫn Hạo, từng nét bút từng đường vẽ, rất chăm chỉ. Rất muốn nhìn thấy bộ dạng vui vẻ của Duẫn Hạo, nói không chừng, còn có thể ôm Tại Trung, kéo tay Tại Trung nữa…”

Khóe miệng câu lên một nụ cười ngọt ngào, nào ngờ nụ cười đó lại là lưỡi dao sắc bén, đâm trái tim Duẫn Hạo đến nhói đau.

“Duẫn Hạo chán ghét Tại Trung gọi tên, Tại Trung không gọi nữa. Chán ghét Tại Trung uống máu của Duẫn Hạo, Tại Trung… Tại Trung chỉ cần một chút được không… Không đúng! Tại Trung không cần, không cần nữa! Tại Trung có thể cắn đứt cổ tay mình, như vậy một chút cũng không hề đau. Còn nữa… Còn nữa… Tại Trung chán ghét máu của Tại Trung… A, điều này… điều này thì cũng không sao cả!” Tại Trung đột nhiên rất vui vẻ mà nói với Duẫn Hạo, “Những thứ khiến Duẫn Hạo cảm thấy dơ bẩn đã không còn nữa rồi, Tại Trung đã vứt hết chúng đi rồi, sau này cũng sẽ không còn nữa!”

Thấy Duẫn Hạo không có phản ứng gì, nỗi đau đớn trong cơ thể vẫn còn đó, Tại Trung bỗng nhiên trở nên như mất đi sinh mệnh, cúi đầu nhỏ giọng nức nở, “Tại Trung sẽ ngoan, không khiến Duẫn Hạo tức giận, Duẫn Hạo không tức giận… không tức giận nữa…”

“Ưm…” Nụ hôn ẩm ướt như đang cướp đoạt, Duẫn Hạo chỉ có thể dùng biện pháp này mới có thể không tiếp tục nghe thấy những lời khiến bản thân nổi điên từ trong miệng Tại Trung, lệ thủy trộn lẫn, chảy vào khoang miệng, là nỗi đắng cay như kim châm muối xát.

“Điện hạ, ta chỉ biết ngươi không thể nhẫn tâm.” Nụ cười tà nịnh, phá vỡ toàn bộ những điều vừa nãy.

Ta cũng có chút không phân rõ rồi, người vừa nãy, là Tại Trung của ta sao…

Chương 89

Duẫn Hạo cưỡng ép dùng ma lực để phá hư phụ thể trong cơ thể của Tại Trung, hắn biết bản thân đang rất mạo hiểm, hơn nữa vẻ khóc lóc kể lể tê tâm phế liệt của ‘Tại Trung’ khiến Duẫn Hạo rơi vào trong sự lo lắng cùng vô lực chưa từng có từ trước đến nay.

Tất cả đều là lỗi của ta, là ta đã giày vò thân thể, cắn xé tâm hồn của Tại Trung khiến y đau khổ, nhục nhã và bi thương nên mới khiến trái tim Tại Trung mất phòng ngự, dễ dàng có thể bị đánh nát rồi xâm nhập.

Duẫn Hạo phẫn nộ giơ tay lên, muốn phát tiết nỗi buồn khổ trong tim mình, lại bị một bàn tay khác nắm lấy.

“Vương, đã thất lễ.”

Hữu Thiên buông tay Duẫn Hạo ra, đi tới trước mặt hắn, lấy ra một vật thể bị vải đen che đậy, “Vương, muốn cải biến tình trạng hiện nay, bây giờ đã có một biện pháp rồi.”

… …

Ngổi xổm xuống, lẳng lặng mà nhìn dung nhan tiều tụy của Tại Trung, ngủ rồi sao? Cẩn thận mà nghiêng về phía trước, ấn một cái hôn lên đôi môi mềm mại.

“Ưm…” Hai mắt mở ra, màu sắc hỗn độn như trong dự đoán, bất quá, đã biến mất ngay tức khắc.

“Điện hạ, đã muộn như vậy rồi, là nhớ ta sao?” Ngữ khí ái muội, lời nói câu nhân, Hồng Lánh nghiêng đầu mị hoặc cười.

Bên hông bị dùng lực mà kéo đến một cái, xiềng xích vốn đang khóa thân thể lại cũng tiêu tan.

“A, không nhịn được rồi sao?” Không khỏi có chút mừng thầm, ngón tay thon dài đang muốn cởi bỏ y phục trước ngực Duẫn Hạo, nhưng giây tiếp theo lại đụng phải một thứ kim loại băng lương.

Tay bị Duẫn Hạo nắm lấy, dùng lực, bên tai chỉ nghe thấy âm thanh của vũ khí sắc bén đâm vào thân thể cùng với…

“Tại Trung, quay về đi…”

Không dám tin mà mở to mắt, máu tươi trên tay càng ngày càng nhiều.

“Tại Trung, đây là máu của ta, ngươi có cảm nhận được không…” Hai thân thể chậm rãi dựa sát vào nhau, máu của Duẫn Hạo hóa thành ánh sao đỏ, dần dần tiến vào cơ thể của Tại Trung.
“A! Điện hạ… Ngươi!” Thở dốc từng ngụm một, sao có thể như vậy?! Ta đang tách rời, đang tan ra. Ngay cả ý thức cũng dần trở nên mơ hồ.

“Tại Trung, tỉnh lại đi, ta là Duẫn Hạo… là Duẫn Hạo của ngươi đây…”

Máu chảy càng lúc càng nhanh, càng ngày càng nhiều, màu mắt diễm lệ cũng rút đi cùng lúc, hình dạng nguyên bản của Tại Trung phục hồi lại như cũ.

“Duẫn Hạo… Duẫn a!” Ý thức của Tại Trung đã quay về thân thể, nhưng lại bị cảnh tượng trước mắt hù dọa đến ngây người.

“Tại Trung, là ngươi.” Đôi môi bởi vì mất máu mà trở nên trắng bệch cong thành một độ cung đẹp mắt, sau đó càng cố sức đâm toàn bộ thanh kiếm sắc bén vào trong cơ thể mình.

“Đang làm gì vậy a! Duẫn Hạo, dừng tay… dừng tay!” Liều mạng muốn rút tay ra, thế nhưng Duẫn Hạo lại gia tăng sức mạnh mà ngăn cản.

“Không được, tiếp tục qua một lúc nữa là xong rồi.”

Tiếng kêu thê lương vang vọng khắp căn phòng rộng lớn, ánh sáng hỗn độn tản đi, Tại Trung hoàn toàn biến về bộ dạng vốn có.

“Điện hạ, nếu như trong lòng ngươi có ta thì tốt biết bao nhiêu…” Thanh âm tiêu tán, hồn phách vỡ tan, phía sau quỷ kế âm độc kỳ thực chỉ là ý nghĩ muốn dừng chân lưu lại đầy ngốc ngếch mà thôi…
“Nếu như hận cũng là một loại phương thức, ngươi có thể nhớ ta hay không…”

Có một kẻ tên Hồng Lánh, còn là người ngươi từng yêu thương sâu đậm, cũng yêu ngươi…

Thấy Tại Trung thuộc về mình cuối cùng cũng quay lại, Duẫn Hạo liền trở nên an tâm.

“Tại Trung, nhớ ta, mặc dù là hồi ức thống khổ, ta cũng không muốn ngươi quên ta.”

Không có tư thái của Ma vương, Duẫn Hạo giống như tiểu hài tử mà khẩn cầu, khiến Tại Trung càng thêm đau lòng.

“Ta biết trong lòng ngươi vẫn có ta như xưa, như vậy, là đủ rồi.” Duẫn Hạo vui vẻ mỉm cười, đây là lần thứ hai Tại Trung nhìn thấy nụ cười của Duẫn Hạo, hảo ấm áp…

… …

‘Vương, dùng máu tươi của người mình yêu mến có thể gọi linh hồn phủ đầy bụi về, thế nhưng nhất định phải để người bị phong ấn tự mình đâm kiếm sắc vào trong cơ thể của đối phương, đồng thời vết thương mà đối phương bị đâm phải sẽ không thể phục hồi lại được…’

A, dùng máu của người mình yêu mến để mở phong ấn, vậy xem ra, trong lòng Tại Trung… có ta a… Như vậy, là đủ rồi.

“Duẫn Hạo… ta nhớ… Ta không có quên… không có quên!”

Tại Trung khóc không thành tiếng, cố sức ôm chặt lấy Duẫn Hạo, hai người dựa vào nhau, ý thức của Duẫn Hạo cũng dần dần rút đi, không nghe thấy tiếng kêu gào đau đớn của Tại Trung, “Tại Trung, lần này, có thể lưu lại bên người ta không?”

_________________

Chap này không biết mọi người nghĩ sao nhưng ta thấy tội cho cả ba a:”< Tội cho Tại Trung, Duẫn Hạo, và cả Hồng Lánh nữa.

Ta có mà tội cho Hồng Lánh thì mọi người cũng đừng ném đá ta nhé TT~TT

Chương 90

Duẫn Hạo bởi vì thụ thương mà mê man, giúp Duẫn Hạo quấn băng xong, Tại Trung nhìn Duẫn Hạo thật sâu một cái, sau đó xoay người rời đi.

Ngoài điện, một người sau khi nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc, liền xoay người lộ ra nụ cười giống như trước đây.

“Ta đã chờ rất lâu rồi.”

“Chúng ta đi thôi.”

Vô thần mà nhìn nhân nhi rời đi, không quan tâm đến máu tươi chảy xuống từ vết thương bị xé rách, chậm rãi bước về chỗ cung điện thâm sâu, “Ngươi, cuối cùng vẫn rời đi…”

… …

Ba ngày thấm thoắt trôi qua, đã có điều cần phải giải quyết và nói rõ rồi.

“Tại Trung, đã quyết định rồi sao?”

“Ân, cảm tạ ngươi, Hiền Trọng.”

Cái ôm đầy cảm kích, xác thực mùi vị biệt ly.

“Trước đây và ba ngày này, ta đều rất vui vẻ, ta rất vui mừng vì có thể gặp được ngươi, Hiền Trọng.”“A, Tại Trung, ngươi nói đúng được phân nửa mà thôi.”

“Ân?”

“Không phải trước đây và ba ngày, vì sau này ta cũng sẽ luôn ở bên người Tại Trung.”

“Nhưng mà…”

Bất đắc dĩ mà thở dài một hơi, “Tại trung, cho dù biết ngươi không thuộc về ta, nhưng chẳng lẽ ở một bên nhìn ngươi cũng là điều không thể sao?”

“Không… Hiền Trọng ngươi… Xin lỗi.” Tại Trung áy náy, chỉ có thể xin lỗi.
“Không phải đã nói là đừng xin lỗi rồi sao?” Tại Trung, ngươi biết không, đôi lúc, ba chữ này tổn thương lòng người đến mức nào.

“Tại Trung có thể dùng ba ngày này để bồi ta, ta đã rất vui vẻ rồi.” Dùng lực mà ôm chặt lấy Tại Trung, nói ra lời chúc nguyện thật lòng, “Tại Trung, phải thật vui sướng đấy.”

“Ta sẽ.”

“Cái này cho ngươi.”

“Đây là cái gì?”

“Mang vào được không, đây là lời thỉnh cầu cuối cùng của ta.”

Chiếc nhẫn kim sắc đeo ở trước ngực, vầng sáng lấp lánh mỹ lệ.

“Hiền Trọng, cảm tạ.”

… …

Nhìn bóng lưng Tại Trung rời đi, im lặng ngưng mắt nhìn, ‘Duẫn Hạo, không biết lúc nào ta mới có thể mang theo phần yêu thuộc về ta kia để đi tiếp nhận sự chúc phúc của ngươi đây…’

Chương 91

Sau khi xác định đã rời khỏi tầm mắt của Hiền Trọng, bước chân đang thả chậm của Tại Trung lập tức tăng tốc, chạy thẳng về phía gian phòng của Duẫn Hạo, “Duẫn Hạo, ta muốn ở bên người ngươi, hảo muốn gặp ngươi.”

Sau khi giúp Duẫn Hạo băng bó vết thương, Tại Trung lập tức hạ quyết tâm, trong lòng Duẫn Hạo có cảm tình với ta, nhưng bây giờ vẫn chưa thể hoàn toàn lưu lại, còn có một việc cần phải đi giải quyết. Vì vậy nhân dịp Duẫn Hạo hôn mê vì tình trạng vết thương không được tốt, Tại Trung liền đi chỉnh lại trái tim của mình, đợi đến khi đã hoàn toàn xử lý tốt toàn bộ, chắc chắn phải hảo hảo ở cùng một chỗ với Duẫn Hạo, sau đó không bao giờ buông tay nữa.

Chỉ còn cách cánh cửa một khoảng nhỏ, nhưng Tại Trung cố ý thả nhẹ cước bộ, mong đừng quấy rầy đến Duẫn Hạo, bước tới cạnh cửa, lúc chuẩn bị gõ lên, lại mơ hồ nghe thấy tiếng trò chuyện.

“Ngài thật sự định làm như vậy sao?”



“Ngài không định ở cùng một chỗ với Tại Trung sao?!”



“Ngài…”

“Ta quyết định sẽ buông tay.”

“Vương! Không phải ngài yêu y sao!”

“Chỉ là thương hại mà thôi…”

… …

‘Chỉ là thương hại mà thôi…’ ‘Chỉ là thương hại… mà thôi…’ … …

Thì ra cũng chỉ là thương hại thôi sao… Ta lại hiểu sai ý nữa rồi sao…

Vịn vào tường, không để bản thân cứ như vậy mà té ngã, quay đầu lại, đi về phía gian phòng mà Hi Triệt an bài cho mình sau này.

Đóng cửa lại, cuối cùng cũng tiêu hao hết toàn bộ khí lực của mình, lưng dựa vào cửa, trượt ngồi xuống đất, vùi đầu vào trong khuỷu tay, không có nước mắt, không đau lòng, chỉ cảm thấy có một loại cảm giác tỉnh mộng.

Y không muốn ở cùng một chỗ với ta, y chỉ là thương hại… Không có thích… Càng không có yêu…

Nhưng Tại Trung lại không nghe thấy những lời phía sau, bi thương mà gào thét.

… …

“Vương, ngươi đừng lừa gạt chính mình nữa! Ngươi không yêu Kim Tại Trung, rốt cuộc ngươi đang lừa ai!”

“Lừa ai… Ta là đang lừa chính ta a! Y sẽ không nguyện ý lưu ở bên người ta, không phải y đã đi rồi sao… Lúc ta không có cách nào giữ y lại, y đã quả quyết rời đi rồi, đi đến bên cạnh hắn…”… …

“Ngài chỉ thương hại y thôi sao?”



“Người ta có thể thương hại… chỉ có chính ta mà thôi…”

Đêm trăng

Tịch mịch mà bước vào trong khóm hoa, gió đêm khuya thổi tung suối tóc, chim sơn ca hót líu lo, nhưng vì sao lại có vẻ thê mỹ không nói nên lời.

Gió lạnh thổi rét thấu xương, Tại Trung nhìn bản thân chỉ mặc một chiếc áo mỏng, thở dài một tiếng, chuẩn bị quay về.

“Duẫn Hạo!”

“Tại Trung!”

Hai người đều có chút kinh ngạc, Duẫn Hạo giật mình vì hắn căn bản không phát hiện Tại Trung đã quay lại, mà Tại Trung vì đã nghe thấy lời Duẫn Hạo nói vào buổi chiều, cho nên trong lòng rất hỗn loạn, cứ gặp mặt như vậy, nhất thời đều không nói nên lời.

Thấy Tại Trung trầm mặc, tưởng rằng Tại Trung không biết mở miệng xưng hô ra làm sao, hoặc vì tiếng ‘Duẫn Hạo’ vừa nãy kia mà hối hận, thế nên hắn liền giấu đi nụ cười khổ bên môi, ngữ khí cố gắng nói mềm nhẹ đi một chút, “Tại Trung, không cần phải gọi như vậy, cứ điện hạ là được rồi…”
Ân?! Điện hạ sao… A, vậy cứ như thế đi…

“Tại Trung thích những đóa hoa này sao? Thế nhưng phải cẩn thận nhé, loài hoa này có gai, đừng làm thương chính mình.” Nói xong, vươn tay định hái một đóa để đưa cho Tại Trung.

“Vậy ngươi…” cũng cẩn thận…

Còn chưa kịp nói xong, ngón tay của Duẫn Hạo đã bị gai đâm chảy máu.

“Bảo ta cẩn thận, nhưng còn ngươi thì sao!” Có chút sinh khí mà cầm lấy tay Duẫn Hạo, không có suy nghĩ nhiều mà ngậm vào trong miệng ngay tức khắc. Cái lưỡi mềm mại nhẹ nhàng liếm láp, đầu ngón tay mẫn cảm truyền đến từng trận tê dại, “Tại Trung…” Hảo muốn cướp đoạt đôi môi nhỏ nhắn kia, nhuốm đầy khí tức của y, thế nhưng vừa mới cúi đầu, lại chạm phải đôi mắt của Tại Trung cũng đang ngẩng đầu lên, hơi thở ấm áp pha trộn vào nhau, khiến hai người đều hơi thở gấp.

Duẫn Hạo tiến về phía trước một bước, tay kia tự nhiên muốn ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của Tại Trung.

“Rắc ——” Tiếng cành cây gãy vì bị giẫm lên khiến hai người đều thanh tỉnh lại.

“Khu, Tại Trung, không cần nữa đâu.” Giả vờ bình tĩnh, khiến thanh âm nghe có chút băng lãnh.

“A… Ân.”

Bầu không khí có chút không được tự nhiên, Tại Trung nhớ còn có một số điều cần phải nói, vì vậy liền cố lấy dũng khí mà mở miệng, “Điện hạ, ta có chút chuyện muốn nói.”

Có chuyện muốn nói với ta sao? Duẫn Hạo đang suy đoán, bỗng nhìn thấy ánh trăng chiếu rọi xuống một thứ – chiếc nhẫn kim sắc lấp lánh trong cổ Tại Trung, đó là… Thì ra là như vậy sao…

“Không cần nói nữa Tại Trung, ta biết rồi.”

“Ân?”

“Nếu như Tại Trung muốn đi, thì liền rời đi đi.”

“Cái gì… Không phải!”

Nhìn Tại Trung đầy phức tạp, y là không đành lòng khiến ta cảm thấy khổ sở sao, vậy cứ để ta nói là được…

“Tại Trung, ngươi đi đi.”

Ngữ khí nhàn nhạt, nhưng mang theo giọng điệu ra lệnh. Nói xong, Duẫn Hạo liền xoay người rời đi, để lại Tại Trung đứng một mình dưới ánh trăng thanh lãnh, ngơ ngác mà đứng nhìn…

Nhẫn kim sắc, là tượng trưng cho sự hứa hẹn của tình yêu, ngươi nhận được tín vật của hắn, mà của ta thì không còn… Ta đã hiểu rồi. Tại Trung, ngươi đi đi…

Chương 92

“Hi Triệt đại nhân!”

“Ân? Tại Trung.” Quả nhiên là đã quay lại rồi, khí tức của Tại Trung càng ngày càng nhạt đi, hôm qua còn tưởng là ảo giác của bản thân nữa.

“Xin ngươi giao vật này cho điện hạ.”

“Đây là cái gì, a, là lễ vật sao?”

… …

“A, biết rồi, ta sẽ giao.”

“Ân.”

“Đúng rồi, Tại Trung, sau này cứ trực tiếp gọi Hi Triệt đi, kèm theo từ đại nhân, nghe kỳ lắm!”

“Ân… Hảo.” Sau này, là sau này của bao lâu…

“Vật này giao cho Vương sao… A, Vương vẫn nói mấy lời trái với lòng mình, hai ngươi rõ ràng nhìn trông đã biến hảo rồi.” Nhận lấy thứ đồ mà Tại Trung đưa cho mình, Hi Triệt định đi làm xong việc của mình trước, lễ vật này, hẳn là không phải gấp đâu.

… …

Ngồi xuống nơi bản thân ngẫu nhiên phát hiện ra, nhìn quanh một lần, đều là những bông hoa kim sắc đầy lóa mắt, mặc dù không có vẻ rực rỡ giống như đôi mắt của Duẫn Hạo, thế nhưng vẫn lấp lánh như xưa.

Vòng tay ôm lấy mình rồi lấy đầu kê lên đùi, nhỏ giọng thì thầm, “Duẫn Hạo… ngươi sẽ đến chứ?”

… …

Bóng đêm chậm rãi bao trùm khắp chân trời, Hi Triệt giãn người một chút, thỏa mãn nhìn dược vật hoàn thiện một cách hoàn mỹ mà bản thân mới tinh luyện.“Đúng rồi, thứ đồ Tại Trung giao cho ta sáng nay vẫn chưa đưa cho Vương, thiếu chút nữa là quên mất rồi.”

Đi đến ngoài gian phòng của Duẫn Hạo, làm động tác hành lễ, sau đó đưa một cái hộp tinh xảo ra trước mặt Duẫn Hạo, “Vương, đây là thứ mà Tại Trung bảo ta đưa cho ngươi, ngươi khẳng định không muốn nhìn sao?”

Nguyên ngày hôm nay Duẫn Hạo cũng chưa từng rời khỏi gian phòng, càng không để ý đến bất kì người nào bắt chuyện với bản thân, im lặng đến có chút khó tin.

“Tại Trung…”

Chậm rãi mở mắt, Hi Triệt ở bên cạnh cảm thấy có chút buồn cười thầm trong lòng, Vương a, có lẽ chỉ có Tại Trung mới có thể khiến ngươi có động tĩnh nhỉ.

Mở hộp, phát hiện bên trong có một tờ giấy.

… …

“Kim Hi Triệt, Tại Trung đưa thứ này cho ngươi vào lúc nào!”
Sao trông phẫn nộ vậy, trên đó viết cái gì? “Vào buổi sáng.”

Ánh đỏ lóe lên vẻ khát máu ngập tràn trong đôi mắt, nắm chặt lấy thứ trong tay, sau đó giống như điên mà chạy ra ngoài.

Hi Triệt bước tới cửa, nhặt lên tờ giấy mà Duẫn Hạo lỡ thả ra giữa lúc vội vàng, sau khi đọc xong chữ trên đó, cả người liền ngồi bệt trên mặt đất trong ngơ ngác, khóe mắt rơi xuống những giọt nước thật to, “Tại Trung… Xin lỗi…”

Đây là chuyện mà Hi Triệt vĩnh viễn không cách nào tha thứ cho bản thân.

… …

Duẫn Hạo:

Để ta gọi ngươi như vậy nhé.

Ta không muốn rời khỏi ngươi, cho ta thêm một cơ hội nữa được không? Đừng đuổi ta đi…

Ta sẽ chờ ngươi ở nơi có một biển hoa kim sắc, thẳng đến khi bầu trời bị nhuốm tia hắc ám cuối cùng mới thôi. Nếu như đợi đến lúc đó mà ngươi vẫn chưa xuất hiện, ta sẽ tự động rời đi, ta sẽ không trở thành kẻ gây phiền phức của ngươi.

Duẫn Hạo, ngươi… sẽ đến chứ…

Tại Trung

… …

Lời Tại Trung nói, ý là muốn lưu ở bên người ta sao? Chẳng lẽ những gì mà ta hiểu lúc đó đều sai!

Tại Trung, đừng đi! Chờ ta!!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau