EVIL’S LOVE – TÌNH YÊU CỦA MA VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Evil’s love – tình yêu của ma vương - Chương 86 - Chương 90

Chương 83

“Duẫn Hạo!”

Ân?! Giật mình ngẩng đầu, a! Thật sự là hắn…

“Không hoan nghênh sao?”

“Mời ngồi.”

Duẫn Hạo ngồi xuống một cách tự nhiên, nhưng bầu không khí xung quanh nhất thời trở nên có chút áp lực.

Hiền Trọng không hỏi lí do Duẫn Hạo tới đây, toàn bộ Ma giới đều là lãnh địa của Ma vương, việc tới nơi này chính là theo tâm ý của Vương, thế nhưng lần này hẳn không chỉ là tùy ý thăm hỏi…

Quay đầu nhìn về phía Tại Trung, lại phát hiện tay cầm ly của Tại Trung hơi run rẩy, Hiền Trọng nhẹ nhàng đặt tay lên mu bàn tay của Tại Trung, truyền cho y sự an tâm.

Tất cả những điều này đều rơi vào trong mắt Duẫn Hạo, trong lòng càng kích thích thêm sự bất mãn, vừa nãy đã nhìn thấy cảnh ăn cơm hòa hợp của hai người cách đó không xa, liền muốn xông tới kéo khoảng cách giữa bọn hắn ra, bây giờ, lại đang làm cái gì!

“Đại nhân.” Phó nhân bưng ba ly máu tươi tới rồi đặt ở trên bàn.

Hiền Trọng cầm lấy một ly rồi đặt trước mặt mình, ly khác thì đặt trước mặt Duẫn Hạo, ly còn lại thì không hề di chuyển.

“Điện hạ, thỉnh hưởng dụng.” Nói xong liền cầm ly lên rồi bắt đầu uống.

“Tại Trung, không thể uống.” Duẫn Hạo lạnh lùng nói.

“Cho nên ta tôn trọng y.” Dùng ánh mắt ra hiệu Duẫn Hạo nhìn ly huyết tương không di chuyển đang nằm ở giữa kia, ý là Tại Trung có phải uống hay không, quyết định bởi chính y.

Đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, Duẫn Hạo một tay biến ra một chiếc ly rỗng, sau đó cắt một vết dài nhỏ trên cổ tay bên kia, để máu chậm rãi chảy vào trong ly.

“A!” Tại Trung nhỏ giọng kinh hô, chiếc ly trong tay thiếu chút nữa là lật đổ.“Ngươi đã không ăn uống rất lâu rồi đúng không?” Duẫn Hạo giơ chiếc ly chứa máu tươi của mình đến trước mặt Tại Trung.

“Không có việc gì đâu.”

Hiền Trọng vừa muốn ngăn cản, Tại Trung đã cầm lấy chiếc ly mà Duẫn Hạo đưa tới rồi bắt đầu uống.

Thế nhưng giây tiếp theo lại kịch liệt ho khan, bộ dạng vừa thống khổ vừa liều mạng ẩn nhẫn khiến người ta đau thương không nói nên lời.

Hiền Trọng cầm lấy chiếc ly trong tay Tại Trung, lo lắng nói, “Cho dù là máu của Ma vương, cũng không được.”

Con ngươi kim sắc bởi vì khó tin mà trợn to, “Sao có thể…”

“Trong cơ thể của Tại Trung không có huyết dịch nên không thể hòa tan vật dẫn, điều này, ngươi biết chưa…”

Cái gì! Không có huyết dịch, chỉ có thể xác thôi sao… Như vậy thì làm sao có thể tồn tại được!… …

‘Bây giờ y chỉ dựa vào ý thức mà tỉnh lại, thế nhưng đây chỉ là một loại hiện tượng giả dối, y sẽ thường rơi vào giấc ngủ say thêm một lần nữa, giống như bây giờ, thẳng đến khi vĩnh viễn làm bạn cùng hắc ám.’

Đó là sự thật sao…

… …

‘Ngươi thực sự chán ghét ta như vậy sao…’

‘Hừ! Ngươi nghĩ xem… Huyết dịch của ngươi thật đúng là tội ác! … …’

‘Duẫn là chán ghét huyết của Tại Trung đúng không? Ha ha, vậy thì không sao nữa rồi! Không còn thứ khiến Duẫn Hạo chán ghét kia nữa rồi… Đã không còn nữa rồi…’

Hồi ức cùng hiện thực xông tới, thống khổ cùng hối hận giao nhau.

Vừa nãy Tại Trung không hề cự tuyệt mà liền uống hết ly máu tươi kia, tín nhiệm ta như vậy…

… …

‘Ta nhất định phải dựa vào máu của điện hạ thì mới có thể tiếp tục sinh tồn.’ ‘Điện hạ…’

Trước đây, ngươi xem ta là người duy nhất, lấy máu của ta để kéo dài sinh mệnh.

Bây giờ, ngay cả phần đặc biệt kia, ta cũng đã mất đi rồi…

Chương 84

Dưới ngọn đèn rực rỡ là những đôi nam nữ dòng dõi quý tộc, mặc phục sức hoa lệ, vai kề vai, cùng nhau khiêu vũ.

Lúc Hiền Trọng dắt tay Tại Trung mà xuất hiện ở sàn nhảy, mọi người liền ngừng lại vài giây rồi nhỏ giọng bình luận, nhưng một lát sau, từng người lại đi làm chuyện của mình.

“Này, ngươi xem, hình như thật sự là Kim Tại Trung đó đấy!”

“Ân, ta còn tưởng rằng hắn đã chết rồi chứ, nhưng vẫn khiến người ta chán ghét như trước đây!”

Thiếu nữ ở bên cạnh tiếp lời, người bạn liếc thiếu nữ vừa mới lên tiếng một cái, nói một câu đầy châm chọc, “Ngươi đố kị à.”

“Hừ, làm như ngươi cao thượng lắm ấy, không biết ai vừa nãy khi thấy kẻ đó tiến vào của thì mặt liền như trái khổ qua ấy nhỉ.”

“Ta là khinh bỉ hắn! Lúc trước đã hại điện hạ, cư nhiên… còn có mặt mũi mà xuất hiện! Lại còn mê hoặc cả Hiền Trọng Thân vương! Thực sự là tức chết đi được!”

Lời càng nói càng lớn tiếng, thiếu chút nữa đã lôi kéo sự chú ý của những người khác, hai thiếu nữ vội vàng bước tới một bên, để tránh rước lấy phiền phức.

“Ở vũ hội trước đây, điện hạ đã từng phát lệnh rằng không cho phép bất cứ kẻ nào nói những điều liên quan tới Kim Tại Trung ở nơi hắn xuất hiện, nếu không hậu quả…”

“Ta cũng biết a! Nhưng mà… không phục!”

“Được rồi được rồi… Hắn không thể tiếp tục vừa ý như vậy được nữa đâu.”

“Hừ, sẽ giống hệt như trước đây cho mà xem.”

… …

Tại Trung gắt gao nắm lấy bàn tay của Hiền Trọng, nhìn khung cảnh rộng lớn như vậy, trong lòng có chút sợ hãi.

“Tại Trung, cứ theo ta là được.”

Hai người chậm rãi bước tới giữa sàn nhảy, âm nhạc êm dịu, dựa sát vào nhau, bước nhảy dưới chân biến hóa, bàn tay bên hông mãi đi theo.

Kết thúc một ca khúc, Tại Trung thấy những người xung quanh đều nhìn về phía bên này, có chút xấu hổ mà muốn đổi vị trí, thế nhưng vừa muốn đi tới một chỗ khác, lại nhìn thấy một người bước thẳng tới, sự xuất hiện của hắn khiến toàn bộ ma quỷ trong vũ hội ngừng lại hành lễ.

Khom lưng, vươn tay, khóe miệng khẽ lộ ra nụ cười mỉm, “Có thể nhảy một khúc không, khách nhân tôn quý của ta.”

Đây là đang mời ta sao? Ta nên nói thế nào bây giờ…

“Ta… Ân? Hiền Trọng…”

Hiền Trọng đặt tay của Tại Trung vào trong lòng bàn tay của Duẫn Hạo, xoay người áy náy nói với Tại Trung, “Ta có chút việc, cần phải ly khai, điện hạ sẽ chiếu cố ngươi.”

“A, ta sẽ chiếu cố hảo y.” Đứng dậy, kéo Tại Trung vào trong lồng ngực mình, tay còn đặt lên vòng eo mảnh khảnh của Tại Trung, khí tức ấm áp truyền vào bên tai Tại Trung.

… …Phó nhân ngoài điện cung kính mà mở cửa xe ngựa cho Hiền Trọng bước vào, trước khi định lái xe đi, phó nhân liền thử hỏi, “Đại nhân, có chuyện cần quay về gấp sao?” Trong ấn tượng của ta thì không có chuyện gì cả a…

“Đột nhiên có việc thôi.”

“Vâng.”

Nhìn lòng bàn tay của mình, vừa nãy lúc Duẫn Hạo mời Tại Trung, trong tay y hơi vùng ra, có lẽ Tại Trung không phát hiện, nhưng điều đó rất rõ ràng.

Ta là có chuyện mới ly khai…

Nhìn ngoài cửa sổ xe ngựa, khẽ thở dài, tối nay, thật đúng là an tĩnh nha…

… …

“Tại Trung, phải chuyên tâm nga.”

“Ân.” Dựa hảo gần a, sao ta có thể không phân tâm được, mà cũng không dám ngẩng đầu lên nữa, có phải hắn vẫn luôn nhìn ta không…

“A, Tại Trung, ngươi biết không, mặt ngươi rất đỏ đấy.” Duẫn Hạo cố ý dựa sát vào thêm một chút, cánh tay cũng càng thu chặt lại.

Nha, quả nhiên hắn vẫn luôn nhìn ta, trên mặt thật sự là càng ngày càng nóng rồi.

Lúc Tại Trung cảm thấy khí lực trên thân mình đều sắp bị rút đi, vũ khúc cuối cùng cũng kết thúc.

“Ta đi lấy nước uống.” Nói xong, giống như chạy trốn mà nhảy ra khỏi cái ôm của Duẫn Hạo.
Biết tại Trung đang xấu hổ, Duẫn Hạo cũng không đuổi theo, nhớ lại bộ dáng của Tại Trung ban nãy, tâm tình không khỏi tốt hẳn lên.

… …

Tại Trung bước tới một nơi hơi hẻo lánh, cầm lấy ly nước được cho thêm một cục đá rồi uống từng ngụm lớn.

Có lẽ vừa nãy ta chỉ là khát mà thôi, ân, hẳn là vậy rồi.

Xoay mình trở lại đại điện, nhưng không cẩn thận mà đụng trúng một người, người nọ cũng không cẩn thận mà đánh rơi một thứ gì đó xuống đất.

“A! Xin lỗi, ta không cố ý đâu.” Ngồi xổm xuống, luống cuống muốn nhặt thứ rơi lả tả trên mặt đất lên, thế nhưng tay lại bị người phía trên ngăn cản.

“Không sao.”

“A, cảm tạ.” Thấy hắn không có trách cứ mình, Tại Trung cảm kích mà tạ ơn.

Sau khi thu dọn xong, người kia kéo lấy Tại Trung, nhìn một hồi lâu, sau đó khổ sở mà lắc lắc đầu. Tại Trung có chút hoang mang, liền hỏi, “Ngươi… sao phải lắc đầu a?”

“Ngươi đã mất đi thứ gì đó, đúng không?”

“Ta…” Sao hắn lại biết…

“Là ký ức.” Kéo tay Tại Trung qua, nhét một chiếc hộp vào trong tay y, “Linh hồn của ngươi không được trọn vẹn, vì ngươi thiếu khuyết ký ức quan trọng nhất của mình.”

“Mở nó ra, ngươi có thể tìm về thứ mà ngươi đã mất.”

“Có thể tìm về được sao?” Thứ mà ta đã quên…

“Đương nhiên có thể, tin ta, ngươi có thể nhớ lại rốt cuộc mình là ai, còn có thể nhớ lại người quan trọng nhất của ngươi nữa.”

“Người quan trọng nhất…” Ý thức của Tại Trung có chút mơ hồ, trong miệng lẩm bẩm theo câu nói của người trước mắt.

“Đúng vậy, người quan trọng nhất của ngươi, Tại Trung không muốn nhớ lại Duẫn Hạo sao?”

“Muốn…” Đôi mắt cũng dần trở nên vô thần, tay chậm rãi đặt lên trên chiếc hộp, giống như bị mê hoặc mà muốn mở nó ra.

“Đúng, chính là vậy, mở nó ra, ngươi có thể nhớ lại ngay tức khắc.”

“Nhớ lại… Nhớ lại Duẫn Hạo…”

Trong chớp mắt, hồng quang quỷ dị phân tán bốn phía. Trong mơ hồ, là tử mâu trỗng rống, là nụ cười tà nịnh…

Chương 85

“Nha! Các người mau nhìn xem! Kim Tại Trung đang làm cái gì kìa! Điên rồi sao!!”

“Trời ạ! Hừ, đây mới đúng là bộ mặt thật của hắn!”

Đằng xa truyền đến tiếng ầm ĩ, khiến Duẫn Hạo phải bước đến xem tình hình.

Lúc hắn đi đến gần, lại kinh sợ mà ngây ngẩn ở tại chỗ.

Mái tóc vốn xám bạc đã nhiễm một màu đỏ đầy chói mắt như ngọn lửa đang mạnh mẽ bùng cháy, trong con ngươi tử sắc là vẻ hỗn độn vô thần, hoa sen yêu dị bên khóe mắt trông vừa méo mó vừa nhu mị. Móng tay dài hơn vài phàn, hơn nữa còn biến thành thứ màu đen như muốn cắn nuốt linh hồn, lễ phục trên thân cũng trở thành sa mỏng tím đỏ, mơ hồ lộ ra bắp đùi tuyết trắng, bộ dạng này… không phải vẻ vốn dĩ của Tại Trung!

Bàn tay vô tình đâm thủng lồng ngực, máu tươi dính đầy mười ngọn sạch sẽ, theo đạo lý thì sức mạnh của Tại Trung không cách nào tập kích được Ma tộc có mặt ở đây, nhưng cách tấn công mạnh mẽ đầy nhẫn tâm cùng với khí tức tàn độc đang tỏa ra trên người Tại Trung hiện tại đều là điều chưa từng có từ trước đến đây, Tại Trung không thể như vậy được, chỉ có thể nói rằng, người bây giờ căn bản không phải là Tại Trung!
Vươn đầu lưỡi, từ ngón trỏ liếm qua, ánh mắt cố ý nhìn về phía Duẫn Hạo, nụ cười tà mị bên khóe miệng khiến y càng giống như một cây anh túc, hấp dẫn mị hoặc, nhưng lại gây chết người.

“Ngươi không phải Tại Trung! Rốt cuộc ngươi là ai!!” Duẫn Hạo bước về phía trước, nắm lấy bàn tay dính đầy máu tươi của Tại Trung, tra hỏi.

“Nga, ta không phải Tại Trung sao? A, ngay cả khí tức của nhân nhi cũng không phân biệt ra sao? Ma vương đại nhân…”
Đúng, đây quả thực là khí tức của linh hồn Tại Trung, thế nhưng người trước mắt cùng với Tại Trung chính là hai thái cực a!

Là linh hồn xâm nhập… Có người tiến nhập thân thể của Tại Trung.

“Ngươi có mục đích gì?”

“Mục đích? A, ta chỉ hảo tâm giúp hắn rồi… Giúp hắn tìm về ký ức đã mất đi!”

Nghiêng người dựa vào lồng ngực của Duẫn Hạo, chân cố ý ma sát bụng dưới của hắn, ngón tay càng không an phận mà đùa giỡn với sợi tóc buông thõng ở bên cạnh của Duẫn Hạo.

“Điện hạ, ngươi cư nhiên còn hỏi ta là ai, thật là, quẳng ta cho Hi Triệt đại nhân chơi lâu như vậy rồi quên liền luôn sao? A, ta phải trừng phạt ngươi nga, dùng cái thân thể này… hảo hảo mà… trừng… phạt… ngươi.”

Chương 86

Lui về phía sau vài bước, ‘Tại Trung’ giơ tay phải, vén y sam trước ngực lên, móng tay hắc sắc lưu lại dấu vết hơi đỏ trên làn da non mịn, sau đó dùng lực một cái, trên đó lập tức lộ rõ vết máu tí ti.

Giống như còn chưa đủ, ‘Tại Trung’ lại chạy đến trước bàn bên kia, chậm rãi mở hai chân ra, sau đó liền ngửa ra sau, buông mái tóc dài lộn xộn lên thân, Ma tộc ở xung quanh há mồm thở gấp, y phục bị vén lên từng chút một, thân thể tuyết trắng sắp hiện ra trước mắt mọi người.

“Đủ rồi!” Nhanh chóng tiến lên, tay bóp lấy cái cổ mảnh khảnh của ‘Tại Trung’, trong ánh mắt là sự phẫn nộ khó có thể mà che giấu.

Tay chậm rãi dùng lực, ‘Tại Trung’ cũng không phản kháng, chỉ diện vô biểu tình mà mặc cho Duẫn Hạo đưa bản thân vào trong khói mù của tử vong.

Thân thể dần dần nghiêng về phía trước, kề mặt vào cổ Duẫn Hạo, trong mắt kẻ khác thì ‘Tại Trung’ chính là đang câu dẫn khiêu khích, nhưng kỳ thực hắn đang nói rằng, “A, điện hạ, dùng lực thêm một chút nữa đi, ta không thấy đau nga, chỉ có thân thể đang dần dần trở nên băng lãnh dưới bàn tay của ngươi cảm thấy khó chịu mà thôi…”

Duẫn Hạo lập tức tìm lại lý trí, buông tay mình ra, nhìn một vòng hồng ngân thật đậm trên cổ Tại Trung, trong lòng ngập tràn sự áy náy.

“Tại Trung…”

“Đau lòng rồi sao? Thật khiến người ta đố kị đấy!” Nhãn thần trống rỗng chậm rãi biến mắt, bây giờ ấn nhập vào tầm mắt Duẫn Hạo là màu lục sẫm đầy quỷ dị, linh hồn đang dần dần thâm nhập và cắn nuốt Tại trung!

“Rời khỏi y mau!”

“Là mệnh lệnh sao?” Lộ ra vẻ mặt sợ hãi, thế nhưng lại không có cảm giác mà sát hại Ma tộc yếu đuối không kịp trốn đi ở bên cạnh, “Nhưng ta không muốn nghe lời đâu, làm sao bây giờ?”

Nghiêng đầu, vẻ mặt hoang moang, thế nhưng nụ cười tàn nhẫn bên khóe miệng đã nói rõ tất cả.

Kim mâu liền trở nên âm trầm, một trận hồng quang lướt qua, hai người khiến ánh nhìn chăm chú của Ma tộc đều biến mất trên đại điện. Sau khi những Ma tộc khác bàn luận xong, lại giống như không có việc gì mà cười nói tản đi, không ai quan tâm đến những người vừa mới bỏ mạng…

… …Trong phòng Duẫn Hạo, một đạo ánh sáng hắc ám bao bọc lấy một nhân nhi yêu mị, thiết liên trên người lung lay theo người ở trong kết giới, phát ra tiếng vang đầy thanh thúy.

“Ô, điện hạ à, ngươi cứ như vậy mà xích ta lại, không sợ thiết liên này làm đau ‘ta’ sao?”

“Chẳng lẽ ta phải để cho ngươi ăn mòn linh hồn của y thêm một bước nữa sao!”

“Thì ra là vậy, thế nhưng cái linh hồn khiếm khuyết này đã sắp hoàn toàn sa ngã rồi, ngài cứ trực tiếp vứt hắn đi đi, cần gì phải phiền phức như vậy mà dùng xiềng xích này để khóa ta lại, khiến ta không có cách nào động đậy được chứ.”

Duẫn Hạo không trả lời, sau một trận tĩnh lặng, Duẫn Hạo âm lãnh hỏi, “Nói, mục đích của ngươi.”

Nghe thấy khẩu khí lạnh lẽo của Duẫn Hạo, vẻ mặt vốn đang mỉm cười đầy quyến rũ cũng trở nên âm trầm, “Điện hạ a, biết vì sao ta có sức mạnh như thế này không? Hừ, linh hồn dung hòa ở trong đây rất phong phú đấy!”

“Địa lao tàn khốc nơi Ma giới, sự đói khát của nghìn năm bị áp bức trói buộc, điên cuồng mà cướp đoạt trên người ta từng cái một, lấy tư cách là báo thù, ta đã chiếm đoạt linh hồn của bọn họ một cách rẻ tiền! Người xấu xí, kẻ dơ bẩn, thực sự là rất nhiều đấy, điện hạ biết số lượng không?”“Không ngừng tàn sát, hủy hoại thân thể của ta, thế nhưng bây giờ ta lại tìm được một thể xác khá thỏa mãn rồi. Ta luôn nhớ ngài đấy, điện hạ ạ. Bây giờ ta đã quay về rồi, ngài có cao hứng không?”

“Ly khai Tại Trung.”

“Tại Trung… Lại là Kim Tại Trung!”

Thanh âm phẫn nộ kêu gào đầy bất mãn, “Điện hạ a, ngài rất lưu tâm đến hắn nhỉ, nhưng mà…”

“Ngài cũng không hảo hảo chờ hắn a.”

“Dễ dàng xâm nhập như vậy, là nhờ có linh hồn yếu đuối, tâm linh trống rỗng của hắn, giãy dụa trong hắc ám đầy thống khổ, rất yếu đuối nha, còn muốn được giải thoát nữa… Không có ký ức, lỗ hổng khiếm khuyết, tịch mịch, mệt mỏi, tuyệt vọng, nội tâm của hắn đã trong vòng xoáy của hắc ám rồi, không leo ra được đâu.”

“Câm miệng!”

“A, điều này sao có thể được. Ta đang nói cho hắn biết hắn là ai, trước đây đê tiện đến mức nào, khiến Ma vương điện hạ chán ghét đến mức nào a…”

“Nếu không thì ta cho hắn một chút ký ức của ta cũng được, để hắn có thể nhìn thấy thân thể của chính mình mà càng thêm ‘cao hứng’.”

“Ngài biết bây giờ hắn thế nào rồi không, a, càng thêm tuyệt vọng nga, cảm thấy bản thân rất bẩn, rất khiến người ta chán ghét…”

“Ầm ——” Không cách nào khiến bản thân gây nên thương tổn với thân thể thuộc về Tại Trung, đồ vật bên trong căn phòng thoáng chốc đã bị phá hủy, bụi bặm tràn ngập khắp nơi.

Chương 87

Ngươi là ai!” Người trước mắt có khuôn mặt giống như y, nhưng mái tóc, màu mắt lại tuyệt nhiên bất đồng.

Y phục sặc sỡ, ăn mặc lộ liễu, còn nhìn y bằng ánh mắt đầy trêu tức.

“Ngươi hỏi… ta là ai?” Chậm rãi bước tới gần Tại Trung, tay nhanh chóng dùng lực mà nâng cằm Tại Trung lên, tay kia men theo đường nét của gương mặt, rồi di một đường xuống phía dưới, đi tới vị trí của trái tim.

“Ta chính là ngươi nha, Kim Tại Trung.”

“Nói dối!” Ta đang đoan trang đứng ở nơi này, hắn đang đùa sao?!

“Nếu như nói chính xác hơn thì không lâu sau đó, hẳn là rất nhanh thôi, ta chính là ngươi rồi.” Hoàn toàn chiếm giữ, hoàn toàn thay thế.

“Cái gì?”

“Hừ, ngươi nghe không hiểu thì cũng không sao, những…. những tình cảnh này ngươi hẳn đã nhìn thấy và hiểu được rồi đúng không.”

Bị nhắc đến, trái tim Tại Trung mạnh mẽ nhói đau, hình ảnh vừa hiện lên trước mắt đều là nỗi nhục nhã cùng sự đau đớn khó có thể mà mở miệng.Đây là quá khứ của ta sao?

Ma vương cao cao tại thương, hay còn là một Ma quân tên Trịnh Duẫn Hạo; Mà Kim Tại Trung, chẳng qua chỉ là một dục nô dê tiện thấp hèn…

Hắn ghét bỏ tâm ý của ta, chán ghét mà xem như rác rưởi rồi xé bỏ…

Hắn vô tình nhắc đến nhiều lần, tàn nhẫn mà dập tắt sự chờ đợi cuối cùng và duy nhất…
Hắn chán ghét ta, tất cả mọi thứ, hắn đều chán ghét đến cực điểm.

Thì ra, ta kinh khủng như vậy…

Nhìn vẻ mặt càng thêm nỗi tuyệt vọng của Kim Tại Trung, trong tim Hồng Lánh không ngừng dâng lên khoái ý. Để hắn nhớ lại quá khứ, ta thật là thiện lương, còn đặc biệt lựa chọn một đoạn ngắn rồi làm sâu sắc thêm một chút, nhưng hẳn là vẫn chưa đủ.

Ngữ khí giễu cợt vang lên lần thứ ha, khiến sinh khí còn lại của Tại Trung cũng bị rút ra từng bước một.

“Ngươi lại xuất hiện ở trước mặt hắn, ngươi đã làm bẩn hắn, sẽ khiến hắn càng thêm chán ghét mà vứt bỏ, càng thêm ghê tởm!”

Tại Trung sợ hãi mà nhìn hai tay của mình, giống như một con búp bê không có linh hồn, không ngừng lặp đi lặp lại:

“Xin lỗi… Xin lỗi…”

Tâm linh bị phong bế không nghe thấy tiếng kêu gào trầm thấp bên ngoài của Duẫn Hạo, thân thể suy yếu rơi vào trong vũng bùn, càng lún càng sâu…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau