EVIL’S LOVE – TÌNH YÊU CỦA MA VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Evil’s love – tình yêu của ma vương - Chương 81 - Chương 85

Chương 78

Quay về đi.”

“Vâng, thưa đại nhân.”

Hiền Trọng khẽ đặt Tại Trung lên xe ngựa, phân phó người hầu đi về vùng đất của hắn.

Sau khi Tại trung như kẻ thất lạc linh hồn mà nhìn Duẫn Hạo mất đi tri giác, mặc cho máu nhỏ xuống từng giọt, cứ liên tục lẩm bẩm với chính mình một cách đầy thống khổ, y liền rơi vào hôn mê trong cơn hoảng hốt.

Nơi này chỉ có thể khiến Tại Trung thống khổ, bây giờ hắn nhất định phải mau chóng dẫn y rời đi.

Xe ngựa dần dần chạy khỏi, cung điện nguy nga ở đằng sau cũng dần dần thu nhỏ lại, bên trong xe ngựa an tĩnh chỉ có tiếng thở nhẹ nhàng, Tại Trung nửa nằm trong lồng ngực của Hiền Trọng, im lặng ngủ say.

Hàng lông mi như cánh chim khẽ vỗ, nhân nhi vốn đang ngủ chậm rãi mở mắt, ngồi thẳng người dậy, cảm thấy sự xóc nảy dưới thân, đột nhiên trở nên cấp thiết.

“Sao vậy, Tại Trung…”

“Chúng ta đây là…”

“Bây giờ chúng ta đang trên đường quay lại.”

“Quay lại…” Tại Trung cúi đầu, không biết đang suy nghĩ điều gì.
“Tại Trung?” Không cao hứng sao, nhìn trông rất mất mát.

“Ta… Ta muốn quay lại xem một chút.” Chậm rãi ngẩng đầu, thanh âm cực kỳ nhỏ.

“Cái gì?” Hắn có chút giật mình, Tại Trung y chủ động yêu cầu trở lại, chẳng lẽ là nhớ tới điều gì đó, cho nên…

“Ta muốn quay lại xem một chút… Hắn chảy rất nhiều huyết… Ta muốn…”

“Ngươi là nói Duẫn Hạo sao?” Quả nhiên là nhớ tới điều gì đó, đây là đang lo lắng cho Duẫn Hạo sao? “Có phải ngươi đã nhớ lại rồi không?”

Tại Trung ngẩn người, sau đó lắc lắc đầu. Một lát sau, lại nhìn Hiền Trọng lần nữa.

Dùng ngón tay mà túm lấy tay áo của Hiền Trọng, nghiêng đầu sang một bên, “Ta muốn… thăm hắn, hắn…”Không yên lòng, cho dù có nhớ tới hay không, cũng đều không yên lòng đúng không? Hơi tự giễu, nhưng trên mặt không biểu lộ ra ngoài, vẫn là ánh mắt ôn nhu như trước đây, Hiền Trọng ra hiệu xe ngựa dừng lại, sau đó quay đầu.

“Hiền Trọng…”

“A, vậy bây giờ chúng ta trở lại đi.”

Có chút giật mình, nhưng Tại Trung lập tức lộ ra nụ cười đầy vui vẻ, “Ân, cảm tạ ngươi.”

Sủng nịch mà xoa xoa mái tóc mềm mại của Tại Trung, không biết nói điều gì.

Xe ngựa dừng lại, Hiền Trọng bước xuống xe rồi đỡ Tại Trung xuống cùng, rồi gọi phó nhân tới.

“Mang Tại Trung đến chỗ của điện hạ.”

“Ân? Hiền Trọng, ngươi không đi cùng sao?” Tại Trung nghi hoặc hỏi.

“Không, Tại Trung đi một mình đi.” Ta ở chỗ đó thì chỉ mang lại phiền phức mà thôi…

“Vậy được, ta… ta sẽ nhanh quay trở lại.” Sau đó liền đi về phía trước cùng phó nhân, bước chân rất nhanh, có thể cũng không phát hiện ra rằng bản thân vì sao lại cấp thiết như vậy, lo lắng như thế…

Chương 79

Đẩy cửa ra, nhìn thấy người bản thân muốn gặp đang đứng trước cửa sổ, liền muốn đi về phía trước ngay tức khắc, nhưng mới bước được vài bước, liền đứng lại.

Ta có thể cứ như vậy mà bước tới được sao, chần chừ muốn lùi về phía sau, thế nhưng một thanh âm bỗng vang lên, ngăn cản y lại.

“Tại Trung.” Khẳng định như vậy, thậm chí cũng không quay đầu lại xác nhận.

Nghe thấy có người đang gọi mình, Tại Trung không biết nên lùi hay tiếp tục bước tới, vì vậy chỉ có thể do dự đứng ở tại chỗ.

Ta kỳ thực vẫn còn có chút sợ hãi, nhưng thanh âm của người trước mắt vẫn vang ở bên tai, đừng quên hắn, trong ký ức trước đây của ta có hắn sao, nhưng là sự tồn tại như thế nào…

Nhìn thấy hắn, trong lòng luôn có nghìn vạn loại mùi vị, rối rắm nan giải.

Giống như hiện tại, dựa vào sự dẫn lối trong tim, ta cảm thấy rất lo lắng, có thể sẽ thật sự chết khi tới trước mặt hắn, rồi lại rơi vào hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan.

… …

Duẫn Hạo đưa lưng về phía Tại Trung, trong lòng ngập tràn nỗi hân hỉ, vốn đã cảm nhận được khí tức của Tại Trung đang chậm rãi rời xa, nhưng một lát sau bỗng cảm thấy nó đang tới gần, mà hắn lại không dám xác định, lúc Tại Trung đẩy cửa ra, hắn thật sự muốn lập tức lao tới ôm lấy y, vĩnh viễn không buông tay.

Hiền Trọng dẫn y rời đi, ta cũng không ngăn cản, vì ta phải để Tại Trung có không gian xoa dịu, bây giờ cấp thiết mà giam giữ y ở bên ngoài, có lẽ chỉ có thể mang đến kết quả hoàn toàn trái ngược, nhưng ta không nghĩ rằng chính Tại Trung… Chẳng lẽ y đã nhớ lại rồi sao? Nhớ lại chuyện trước đây, ta nên cao hứng sao…

Lúc Duẫn Hạo còn đang suy đoán, hắn đột nhiên cảm nhận được một bàn tay băng lương tinh xảo đụng vào vết thương của mình, ngạc nhiên cúi đầu xuống, liền thấy Tại Trung đang đứng ở bên người hắn, ngón tay mảnh khảnh khẽ chạm vào vết thương trên cánh tay.

“Tại Trung…”

“A… Ta…” Ai nha, ta vẫn không tự chủ được mà bước tới rồi, khi nhìn thấy vết thương trên tay hắn, trái tim vốn đang do dự của ta liền lệch đi, nghiêng về phía phần lo lắng kia…

Vội vàng thu tay lại, giống như hài tử phạm lỗi sai, ánh mắt trốn tránh không dám nhìn thẳng vào Duẫn Hạo.Ngón tay vừa ly khai được một giây liền bị bao bọc trong lòng bàn tay rộng lớn, y vì kinh ngạc mà ngẩng đầu, lại đối diện với ánh nhìn chằm chằm của Duẫn Hạo.

Ngón tay bị nắm lấy lại được đặt lên vết thương, Tại Trung chần chừ nhưng không kháng cự, “Miệng vết thương hảo sâu a…” Nhìn gần một cách tỉ mỉ, vết thương đỏ thẫm đã chậm rãi chuyển sang màu đen, trên làn da vốn trơn bóng lộ ra vẻ dữ tợn chướng mắt, khó chịu nhíu mày, không kìm được mà phun ra một câu, “Ngươi thật là, hỗn đản!”

Thế nhưng Tại Trung vừa nói xong liền hối hận, trời ạ, ta vừa nói cái gì vậy, cái miệng đang khẽ mở ngậm chặt lại ngay tức khắc.

“Tại Trung?!” Duẫn Hạo cũng có chút giật mình, đây là lần đầu tiên nhìn thấy Tại Trung biểu lộ tình cảm khác ngoại trừ phục tùng, đây là đang trách mắng ta sao? Vì cái gì mà trong lòng lại có chút vui vẻ thế này…

“Cái kia… Ta… Ta không phải cố ý…” Thôi rồi, hắn là Ma vương a, sao ta lại không cẩn thận như vậy, lúc Tại trung còn đang lo lắng, thân thể mềm mại bỗng rơi vào một lồng ngực mạnh mẽ hữu lực trong thoáng chốc.

“Ta rất vui…” Thanh âm trầm thấp của Duẫn Hạo vang lên bên tai Tại trung, chậm rãi thu chặt cánh tay, ngửi hương thơm thanh nhã trên người Tại Trung, giống như không có chút phiền não gì.

“Điện hạ…”

“Gọi ta là Duẫn Hạo…” Điện hạ… thật sự là một xưng hô đầy xa lạ.Duẫn Hạo sao… Cái miệng hơi hơi khép mở, thế nhưng không phát ra thanh âm, trong cổ họng giống như có cái gì ngăn lại, cái miệng nhỏ khẽ thở dốc, nhưng hai từ kia vẫn không nói ra được.

Dần dần buông tay ra, liền nhìn thấy khuôn mặt khó xử của Tại Trung, “Không nguyện ý sao?” Trái tim khẽ nhói đau sau khi nhìn thấy sự chống cự vô thanh của Tại Trung.

Tại Trung cắn môi dưới, sau đó khẽ lắc đầu.

Rõ ràng là hai từ rất đơn giản, thế nhưng dường như nặng nghìn cân, ép tới mức khiến ta không thở nổi, cảm thấy vô cùng sợ hãi… Sợ hãi! Là vì hắn là Ma vương sao?

… …

‘Duẫn Hạo…’ ‘Ai cho phép ngươi xưng hô như vậy!’ ‘Ngươi chỉ là một dục nô đê tiện, ngươi có tư cách gì!’

“Tại Trung,” Ngón tay khẽ vuốt cánh môi bị Tại Trung cắn đến có chút trắng bệch kia, khuôn mặt hắn lộ ra chút thất vọng, chút bất đắc dĩ, “Cứ gọi ta là điện hạ đi…”

Ta thật là buồn cười a, trước đây đã quy định như vậy rồi, chính ta cũng đã không khoan nhượng mà xé nát tình cảm của y từng chút một, rồi bây giờ lại buồn cười mà hi vọng y vẫn như xưa, vẫn si tình như thế, nhưng hiện tại, ngay cả tên của ta cũng là một loại hồi ức kinh khủng sao…

“Ân.” Cảm thấy đã duy trì tư thế như vậy đã rất lâu, Tại Trung mới đột nhiên nhớ tới lí do mình tới đây là gì.

“Ta đến xem thương thế của điện hạ.”

Tại Trung nhắc tới, Duẫn Hạo mới phát hiện vết thương của mình vẫn lộ rõ bên ngoài da, sao không đế nó tự động khép lại? Bởi vì như vậy mới có thể khiến nỗi đau đớn nho nhỏ kia nhắc nhớ hắn đã mất đi bao nhiêu thứ.

“Ta tới giúp ngươi thượng dược nhé.” Bước đến bên giường Duẫn Hạo, cầm lấy thuốc trị thương từ ngoài cửa, đây là thứ y cầm theo tiện đường vừa nãy.

Chương 80

Cẩn thận bôi lên, lúc nhìn thấy vết thương thì lộ ra vẻ mặt khó chịu, khiến trong lòng Duẫn Hạo không khỏi nhận được một chút thoải mái, y đang lo lắng cho ta, nhìn Tại Trung vì hắn mà chuyên tâm thượng dược, Duẫn Hạo không khỏi lộ ra một nụ cười mỉm.

Tại Trung đã thay đổi rất nhiều, gan dạ hơn một chút, không giống như vẻ sợ sệt trước đây. Ba trăm năm, quả thực có thứ gì đó đã thay đổi.

“Được rồi, may là vết thương không quá nghiêm trọng.”

A, chút thương ấy ta cũng không cảm nhận được gì, lúc chảy máu bản thân cũng không phát hiện ra, khi đó chỉ nghĩ rằng Tại Trung đã mất đi ký ức…

Đúng rồi, Tại Trung đã quên ta rồi!

Nhìn thân ảnh gầy yếu của Tại Trung, lần đầu tiên vô lực như vậy.

“A!”

Tiếng hét đột nhiên vang lên, khiến Duẫn Hạo nhìn về phía cửa, không phải Tại Trung đang đi để dược về chỗ cũ sao? Làm sao vậy?!

Nhanh chóng bước tới cửa, phát hiện Tại Trung thống khổ ngã ngồi trên mặt đất, khuôn mặt tái nhợt cùng những giọt mồ hôi lạnh chảy đầy trên trán, có thể thấy rõ nỗi đau đớn của y.

Vừa định đỡ Tại Trung dậy, lại phát hiện Tại Trung đã hôn mê.

“Tại Trung!!!”

… …
Ba ngày sau

“Vương…”

Không có hồi đáp, Hi Triệt chỉ có thể trầm mặc mà lui ra thêm một lần nữa, Tại Trung đã hôn mê ba ngày rồi, mà Vương cứ một mực trông coi ở bên giường, không hề nói lời nào.

Tại Trung, ta phải làm sao bây giờ…

… …

“Trịnh Duẫn Hạo.” Sau khi Tại Trung hôn mê, ma thú lam sắc liền xuất hiện, “Ngươi là Thẩm Xương Mân,” Ta nhớ nó.

“Để Tại Trung thật sự hồi phục, có hai biện pháp.”“Thật sự hồi phục?”

“Bây giờ y chỉ dựa vào ý thức mà tỉnh lại, thế nhưng đây chỉ là một loại hiện tượng giả dối, y sẽ thường rơi vào giấc ngủ say thêm một lần nữa, giống như bây giờ, thẳng đến khi vĩnh viễn làm bạn cùng hắc ám.”

“Ngươi nói cái gì!”

“Hai biện pháp, một là khiến ký ức thống khổ trước đây tái hiện lại, đương nhiên là sự chân thực lần thứ hai này sẽ khiến Tại Trung cảm thụ được nỗi thương tổn y từng trải qua trước đây, cái này đối với ngươi mà nói thì hẳn là rất đơn giản nhỉ.”

“Ta sẽ không tái thương tổn y.” Ôm chặt lấy Tại Trung, ta là súc sinh sao! Để Tại Trung trải qua thêm một lần thương tổn về tinh thần lẫn thể xác, sao có thể được!

“Thứ hai, tìm ‘Mệnh Liên’ ràng buộc ngươi và y, đây là một thứ bí ẩn, không ai biết nó là cái gì…”

“Ân?!”

Còn chưa chờ hắn hỏi tiếp, bóng dáng của ma thú kia liền biến mất tăm, chỉ lưu lại một câu nói, “Y sẽ tỉnh lại, nhưng ai cũng không biết khoảng cách đến ngày cuối cùng là bao lâu…”

… …

“Tại Trung, ta sẽ không tái thương tổn ngươi, cho dù ta bị tan biến, ta cũng sẽ không tái thương tổn ngươi…”

Tại Trung, ngươi có nghe thấy không…

Chương 81

Lòng bàn tay cảm giác được sự khẽ động từ ngón tay, “Tại Trung, tỉnh rồi sao?” Lập tức đứng dậy, kiểm tra xem Tại Trung có dấu hiệu tỉnh lại hay chưa.

Đôi mắt khép kín khẽ mở ra, thử chớp vài cái, cuối cùng cũng thấy rõ bóng người ở phía trên mình.

“Hiền Trọng…” Thì ra là… Ta còn tưởng rằng…

“Tại Trung, đã khỏe hơn chưa?” Hiền Trọng đỡ Tại Trung dậy, thần sắc lo lắng hiện rõ trên mặt. Ban đầu hắn đứng ngoài cung điện, chờ Tại Trung thăm Duẫn Hạo xong rồi cùng nhau quay lại, không nghĩ rằng lại biết được Tại Trung lâm vào hôn mê chẳng rõ lí do, lúc tới bên người Tại Trung, Duẫn Hạo đã cướp đi vị trí của Hiền Trọng, hắn một mực đứng ở bên giường mà trông coi Tại Trung, có chuyện mới chịu rời đi.

“Ân.” Sự thất vọng chợt lóe lên trong đáy mắt không thể nào che giấu nổi, khi ta đang ở trong hắc ám, rõ ràng có người gắt gao nắm lấy tay ta, kêu gọi tên ta trong lo lắng, cứ liên tục như vậy, nhiệt độ ấm áp kia vẫn không hề tản đi.

Nhưng lúc tìm được cửa ra trong hắc ám nhờ bước theo thanh âm của hắn, khi mở mắt ra, lại không phải thân ảnh trong tưởng tượng kia, mà là một người khác đang trông coi bên người ta.

“Hiền trọng, ngươi đã đợi rất lâu rồi sao?” Là Hiền Trọng sao? Người đó là y sao…

Chờ… Ta đã chờ rất lâu rồi, mặc dù không ở bên người Tại Trung, nhưng nỗi lo lắng tích tụ ở ngoài cửa mấy ngày nay cũng vô cùng chân thật.

“Đúng vậy, may là Tại Trung cuối cùng cũng tỉnh lại.”

“A… Ân, cảm tạ ngươi.” Quả nhiên là Hiền Trọng mới đúng, ta thật sự đã ngủ đến mức có chút mơ hồ rồi, sao có thể cảm thấy là.. là điện hạ được cơ chứ…

Ta đây là làm sao vậy, càng ngày càng kỳ quái, luôn cảm thấy giữa ta và điện hạ có rất nhiều chuyện xảy ra ở quá khứ… ‘Đừng quên ta… Tại Trung…’ Bảo ta đừng quên, ta đã từng là người quan trọng của hắn sao?
Nghĩ đến đó, Tại Trung cảm thấy có chút lừa mình dối người, hắn là Ma vương a, mà ta thì là cái gì chứ… Ngẩng đầu nhìn bốn phía, xung quanh rộng lớn, tuy rằng bên giường có Hiền Trọng làm bạn, nhưng vì sao vẫn cảm thấy có chút vắng lặng…

“Hiền Trọng.”

“Ân?”

“Ta muốn quay về.”

… …

“Vương, kết giới đã tăng cường rồi ạ.”

Quay về trên bảo tọa, nhìn những kẻ nhảy nhót reo hò ở dưới kia, Duẫn Hạo không khỏi có chút phiền lòng. Bỏ Tại Trung mà đến nơi này rồi dùng sức mạnh của hắn để tăng cường cho kết giới của Ma giới vào mỗi một nghìn năm, hừ, những con rối đáng thương của Ma giới, bi ai mà khẩn cầu sự bảo hộ từ sức mạnh kia.“Điện hạ.” Người tới quỳ gối ngồi xổm, dùng tay ý bảo ma phó phía sau đưa đồ tới.

Sa mỏng trong suốt bao bọc trên thân thể không chút tì vết, hai mắt vô thần, cái miệng khẽ mở, thì thào nói, “Thỉnh điện hạ ban ân… Thỉnh điện hạ ban ân…”

Duẫn Hạo diện vô biểu tình mà nhìn vài con người đã bị khống chế đang nằm rạp dưới chân hắn, sự khinh thường trong mắt không thể nào che giấu được.

“Điện hạ, đây là xử nữ thành kính nhất, thỉnh Vương hưởng dụng.”

Là lễ rửa tội bằng máu, là tiết mục được sắp xếp vào mỗi năm, a, chỉ thấy thật buồn cười…

Đứng dậy, nắm lấy bờ vai yếu đuối, vươn đôi răng nanh băng lãnh ra, mạnh mẽ đâm vào làn da, máu tươi phun ào ạt.

Quả nhiên là máu tươi thượng đẳng, hơi nhắm mắt lại, chuẩn bị hảo hảo uống hết huyết dịch của xử nữ này, nếu như tâm tình tốt, sẽ lưu lại sinh mệnh hèn mọn kia, rồi nó sẽ được sống sót ở Ma giới, làm một nô bộc mặc cho người bỡn cợt, nhưng đương nhiên hắn cũng có thể muốn tính mạng của bọn chúng ngay bây giờ.

Trong lòng đột nhiên hiện lên một tia bất an, rút khỏi dòng máu tươi ấm áp kia, lúc những người bên dưới tưởng rằng Vương của vọn họ chuẩn bị lưu lại tính mệnh của con người kia, họ lại nhìn thấy Vương của Ma giới thoáng chốc trở nên phẫn nộ, không chút lưu tình mà hút hết huyết dịch trong thân thể kia, sau đó là từng người một.

Thân thể khô héo chất chồng trên mặt đất, đôi mắt trừng lớn, bên miệng dường như còn hơi mỉm cười, tưởng rằng thực sự sẽ được ban tặng sao…

Máu nhuốm thẫm vạt áo, Duẫn Hạo ngồi trở lại trên bảo tọa, suối tóc trước trán che khuất biểu tình, tay dùng lực mà nắm lấy tay vịn ở bên cạnh, khóe miệng mỉm cười, che giấu nỗi đắng cay, “A, tỉnh dậy, rồi lại đi sao…”

Chương 82

Ánh dương quang ấm áp chiếu rọi, trong đình viện mỹ lệ, phó nhân cần cù đã dọn xong bàn ăn.

“A, món cuối cùng cũng làm xong rồi này!” Tại Trung vui vẻ bưng cao lương mỹ vị vừa mới làm xong lên, cẩn thận đặt xuống bàn ăn ở đình viện.

Cởi chiếc tạp dề ở bên hông xuống, chạy chậm đến bên suối phun cách đó không xa, ngọt ngào gọi, “Hiền Trọng, xong rồi đó.”

Hai người cùng nhau đi tới trước bàn ăn, nhìn một bàn thức ăn mỹ vị, Hiền trọng mỉm cười khen ngợi, “Tay nghề của Tại Trung thật khéo a, để ta nếm thử xem nào, chắc chắn là rất ngon đây.”

… …
“Ăn ngon không?” Chẳng lẽ rất khó ăn, sao nửa ngày cũng không nói lời nào vậy.

Khoa trương mà thở dài một hơi, giây tiếp theo liền nhìn thấy Tại Trung khó chịu mà bĩu môi.

“A, Tại Trung, đây không phải là đồ ăn ngươi làm sao?”
“Tất…” Vừa mở miệng, một chiếc bánh ngọt có hương vị ngọt ngào đã bị nhét đầy vào khoang miệng trong thoáng chốc. Thanh âm mơ hồ mà nghe cũng không rõ, để trả lời câu hỏi vừa nãy của Hiền Trọng, Tại Trung chỉ có thể cố sức gật gật đầu.

“Ta biết a, cho nên rất ngon.” Tiếp tục khoét thêm một miếng, tỉ mỉ nhấm nháp bánh ngọt Tại Trung làm từng ngụm một.

“Hiền Trọng, cảm tạ ngươi.” Tại Trung cầm lấy ly sữa lắc đang được đặt trước mặt mình vào trong tay, uống từng ngụm nhỏ, “Ta biết mấy thứ này đối với ngươi mà nói đều là vô vị, cho nên…”

“Không phải nga, Tại Trung. Rất ngon, thực sự.”

Thật sao? Vì chiếu cố ta, để ta ăn uống, Hiền Trọng thường xuyên bồi ta ăn những thức ăn tương tự trước mắt, nhưng ta cũng chỉ là nếm thử mùi vị mà thôi. Thân là Ma tộc, Hiền Trọng chỉ cần uống máu là được, không giống ta, quả thực chính là một con quái vật…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau