EVIL’S LOVE – TÌNH YÊU CỦA MA VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Evil’s love – tình yêu của ma vương - Chương 76 - Chương 80

Chương 73

Trong ấn tượng thì đây là lần thứ hai y đến nơi này rồi, nhìn tòa thành cao chót vót trước mắt, nghĩ tới hồi ức lần trước, trong lòng Tại Trung vẫn không khỏi có chút chùn lại.

Ơ? Đây không phải là người mặc hồng y phục đã mang ta đi gặp Hiền Trọng lần trước sao… Y đang chờ chúng ta sao?

“Thân vương đại nhân, điện hạ đang ở ngoài trời chờ đợi, xin hãy bước vào.”

“Hảo.” Kéo Tại Trung về phía hoa viên, lúc bước đến một vùng hoa hồng hắc sắc đầy chói mắt, Hi Triệt dừng chân lại, xoay người nói với Hiền Trọng, “Đại nhân, xin hãy để Kim Tại Trung tiến vào trước.”

“Cái gì?” Đi thêm vài bước nữa là tới giữa hoa viên rồi, hơn nữa khí tức của Duẫn Hạo đang ở ngay trước mắt, ý nghĩa của câu nói đó là muốn ta đừng vào sao!

“Đại nhân, ngài cũng muốn biết đúng không? Vậy xin hãy đi theo ta, ta sẽ giải đáp nghi hoặc trong lòng ngài.”

“Đây là giao dịch sao?” Ngữ khí bình thản đã tăng thêm vài phần phẫn nộ.

“Nếu như ngài cảm thấy như vậy.” Hữu Thiên bước ra từ một bên, hành lễ đáp lại.

“Chúng ta cũng có rất nhiều nghi hoặc, cùng nhau giải đáp, là tốt nhất.”

Trầm tư một hồi lâu, Hiền Trọng dần dần buông lỏng bàn tay đang nắm chặt lấy Tại Trung, di chuyển bước chân về phía Hi Triệt.

“Tại Trung, ngươi tự mình đi trước đi.” Dù sao trong lòng ta vẫn có rất nhiều nỗi nghi ngờ, hơn nữa nơi này không hề nguy hiểm, không nói đến việc đây là nơi Ma vương trực tiếp cai quản, với lại Duẫn Hạo hẳn đang ở phía trước, Tại Trung cho dù một mình bước tới cũng vô cùng an toàn. Duẫn Hạo và Tại Trung…

Ép buộc bản thân đừng nghĩ quá nhiều, Hiền Trọng giống như thường ngày mà nở một nụ cười ấm áp với Tại Trung, để y an tâm.

“Tại Trung, cứ đi thẳng về phía trước là được.”Biết Hiền Trọng cùng hai người kia hẳn là có chuyện phải làm, Tại Trung nghe lời gật gật đầu, sau khi nhìn thấy bọn họ đã đi xa, mới xoay người, chạm rãi bước về phía trước.

Biển hoa vốn rực rỡ sắc màu dần dần biến thành nơi chỉ còn một màu duy nhất, tử sắc mộng ảo, khiến người khác say mê.

Màu sắc giống hệt với đôi mắt của ta… Ngồi xổm xuống để tỉ mỉ thưởng thức, hảo xinh đẹp a! Ngón tay nhỏ dài trắng nõn khẽ vuốt cánh hoa kiều nộn, xúc cảm mềm mại rất thoải mái.

Cầm lấy cánh hoa rơi ở bên cạnh rồi kề sát vào đầu mũi, hương thơm thanh u khiến trái tim hỗn độn có thể bình tĩnh lại trong thoáng chốc.

Nhắm mắt, dang hai tay ôm lấy làn gió nhẹ, cảm thụ hương hoa.

Đột nhiên, phần eo bị mạnh mẽ ôm lấy, thân thể nhỏ gầy rơi vào lồng ngực rộng lớn đầy ấm áp.

Cảm giác hảo quen thuộc… Rủ mí mắt, độ ấm truyền đến từ phía sau khiến Tại Trung rất an tâm. Hẳn là Hiền Trọng rồi… Bây giờ, chỉ có ở bên cạnh y thì ta mới có thể an tâm a…Giống như đáp lại, Tại Trung để thân thể càng thêm dán sát vào lồng ngực phía sau.

Người đằng sau hơi ngây ngẩn một chút, nhưng lập tức lộ ra nụ cười yên lòng, càng thêm thu chặt cánh tay của mình.

Ngươi đã tha thứ cho ta, chịu tiếp nhận ta rồi sao, Tại Trung…

“Hiền Trọng…”

Ân?! Từ vừa thốt ra từ trong miệng Tại Trung… không phải tên của ta! Sao lại là… Hiền Trọng? Tại sao lại là hắn!!

“Chuyện đã kết thúc rồi sao? Nhanh thật đó…” Y mỉm cười nói.

Không chú ý đến sự bất thường ở đằng sau, Tại Trung tiếp tục nói, “Kỳ thực, may là ngươi quay về nhanh đó, nếu không ta sẽ phải một mình đi gặp hắn rồi…”

Lẳng lặng để đôi tay hữu lực kia ôm lấy, chờ đợi câu trả lời của Hiền Trọng, nhưng đã qua rất lâu cũng không thấy gì, xung quanh giống như đang bất động, im ắng lặng yên.

“Hiền Trọng, ngươi có đang nghe không đấy?” Đang chuẩn bị quay đầu lại, bên tai lại vang lên thanh âm vừa xa lạ vừa quen thuộc.

“Ngươi không muốn gặp ta đến vậy sao?!”

Cái gì…!!

Chương 74

Nhanh chóng quay đầu lại, suối tóc đen dài, đôi mắt kim sắc cùng với khí tức băng lãnh kia, là điện hạ!!

“A!” Nhỏ giọng mà kinh hô, Tại Trung mở to mắt, thân thể khẽ run rẩy, lùi về phía sau một bước.

“Thất vọng?” Tiến về phía trước một bước, khiến khoảng cách giữa Tại Trung và hắn lại trở về lúc ban đầu.

“Không… Ta… Ta không biết…” Lùi về phía sau theo từng bước nhỏ, muốn rời xa khỏi khí tức bức người kia.

“Ngươi vẫn sợ ta như vậy sao?!” Cảm xúc phẫn nộ khó có thể mà che giấu, Duẫn Hạo dùng lực mà nắm lấy cổ tay của Tại Trung, kề sát vào người y như đang tra hỏi.

“Hả?! Ta…” Hảo đau a, cổ tay bị nắm đến sinh đau.

Thấy lông mày của Tại Trung hơi nhíu lại, còn hơi giãy dụa, Duẫn Hạo tưởng rằng Tại Trung phản cảm với sự đụng chạm của hắn, bạo động trong lòng càng tăng thêm vài phần.

“Đã thích kẻ khác rồi sao?! Vì cái gì? Trả lời ta!” Bình tĩnh… Mặc dù đang không ngừng nhắc nhở bản thân, nhưng dưới tình huống như vậy, sao ta có thể bình tĩnh được, nghe thấy nhân nhi ta hằng mong nhớ nằm trong lồng ngực ta mà gọi tên của nam nhân khác thì còn có thể an tâm được sao!

“Cái gì…” Hắn lại mất hứng rồi sao, xem ra ta thật sự không thể nào khiến người khác thích được a, rõ ràng là lần đầu tiên gặp mặt, không… đã là lần thứ hai rồi, nhung lần thứ nhất cũng như vậy a…

“Ưm…” Cắn chặt môi, chịu đựng đau đớn, lệ phủ đầy mắt khiến Duẫn Hạo dần lắng lại, lực chú ý cũng chuyển đến bàn tay đang nắm chặt lấy Tại Trung.

Cánh tay gầy yếu bị hắn dùng lực mà bóp lấy, ống tay áo rộng thùng thình theo cánh tay mà nâng lên hạ xuống, trên làn da tuyết trắng đã có một vòng hồng ngân, chết tiệt! Ta lại khiến y đau đớn nữa rồi…Tay buông Tại Trung ra, thế nhưng ánh mắt vẫn như trước mà nhìn chăm chú vào tử mâu sâu thẳm kia.

Hai người cứ như vậy mà đứng trong biển hoa tử sắc, gió thổi qua, suối tóc bay lượn, yên lặng, như tranh như thơ.

Qua thật lâu, Duẫn Hạo mới chậm rãi vén mái tóc đang buông thõng trên vai Tại Trung lên, đầu ngón tay khẽ quấn lấy, chuyển đến bên môi mình, khẽ hôn.

“A…” Hành động này… Trong tim mạnh mẽ run rẩy, ngay cả chính Tại Trung cũng không phát hiện ra rằng trên khuôn mặt mình đã hơi ửng đỏ.

“Tại Trung…”
Trên làn môi đột nhiên bị một thứ ướt át bao phủ, còn có cả dung nhan anh tuấn phóng đại kia, khí tức ôn nhuận phả thẳng vào mặt. Bởi vì giật mình nên Tại Trung khẽ mở cái miệng nhỏ nhắn ra, chiếc lưỡi dài thừa cơ hội mà tiến vào, câu lấy chiếc lưỡi nhỏ đinh hương kia rồi cùng nhau khiêu vũ.

Đây là sao?! Đầu óc một mảng trống rỗng, thân thể cũng dần dần nóng lên, hơn nữa còn có điểm không thở nổi…

Thân thể bị siết chặt dần dần bắt đầu giãy dụa, động tác càng lúc càng lớn, Duẫn Hạo tưởng rằng Tại Trung vì nụ hôn ẩm ướt này mà khó có thể hô hấp, liền chậm rãi buông lỏng một chút, nhưng vẫn tiếp tục ôm hôn, thế nhưng, sự giãy dụa của Tại Trung chẳng những không dừng lại, mà còn ngày càng kịch liệt…

“Tại Trung?!” Có chút bất mãn mà nhìn Tại Trung, trước đây y chưa từng có hành động kháng nghị lại ta, đáng lẽ bây giờ cũng phải ngoan ngoãn nghe theo chứ1…

“Điện hạ… Ngươi… ngươi không thể như vậy!” Lớn tiếng cự tuyết, lùi về phía sau vài bước lớn.

“Không thể?”

Hít sâu vài hơi, khiến bản thân bình tĩnh lại, Tại Trung nhìn Duẫn Hạo, lời nói phá lệ rõ ràng.

“Ta… là của Hiền Trọng… Không thể như vậy được.”

_______________

(1) Câu này ta chém đấy. Thực sự xin lỗi mọi người a, bởi vì ta nghĩ tác giả ghi sai rồi T___T Tác giả đã từng nói với ta là bản trên mạng có rất nhiều lỗi, mà chị ấy lại lười sửa, nên ta kiêm công việc beta cho tác giả luôn~ *thở dài* Nhưng mà câu này thì ta hoàn toàn mù tịt mọi người à TT^TT Bởi vì nếu edit theo đúng bản gốc thì sẽ như vầy nè: “nếu như hành động kháng nghị đối với ta trước đây, vậy bây giờ hẳn phải hảo hảo thuận theo chứ…” Có ai hiểu không? Ta là ta bó luôn đó, thế nên ta tự chém luôn, mọi người có nghĩ ra câu nào phù hợp hơn thì nói cho ta nhé:”3

Chương 75

“Kim Tại Trung!” Đủ rồi, đừng tiếp tục nói những lời như vậy nữa!

“Ngươi có thể phát tiết sự phẫn hận của ngươi với ta, nhưng đừng dùng loại phương thức này!”

“Ta…”

Người trước mắt thật sự là ma quỷ, loại khí tức như muốn xé nát kẻ khác này… hảo đáng sợ…

“Lời… Lời ta nói là sự thật!”Màu sắc trong mắt Duẫn Hạo lập tức đậm đi vài phần, ép sát từng bước một, càng ngày càng tiến tới gần Tại Trung.

Lúc Duẫn Hạo chuẩn bị nói tiếp điều gì đó, phía sau truyền đến tiếng bước chân rất nhỏ.

“Vương, lời hắn nói hẳn là thật.”

“Hi Triệt!”

“Vương…” Hi Triệt bước tới bên cạnh Tại Trung, đối mặt với Ma vương điện hạ mà mình kính trọng, bật ra câu nói khiến Duẫn Hạo sững sờ trong nháy mắt, “Hắn, đã quên tất cả mọi chuyện trước đây rồi. Kim Tại Trung của ba trăm năm trước, đã không còn tồn tại nữa rồi…”

Gió thổi qua, mang nước mắt đã trôi đi không thể hồi lại cùng với tất cả quá khứ

Chương 76

“Cái gì?!” Đôi mắt chăm chú nhìn Tại Trung đầy sâu sắc, khoảng cách giữa hai ngươi chỉ có nửa mét, nhưng tựa như xa cách cả thiên hà.

Qua thật lâu, giống như thời gian đã ngừng lại, khóe miệng của Duẫn Hạo đột nhiên nhếch lên, trông có chút cay đắng, bỗng dưng, giống như đang nghĩ đến điều gì đó, mâu tử kim sắc hơi trầm ngâm, quầng sáng nhàn nhạt bốn phía bao phủ lấy Duẫn Hạo cùng Tại Trung, tơ nhện kim sắc quấn xung quanh, dần dần thành hình từng chút một, thế nhưng lúc sắp hoàn chỉnh,màng lưới trong suốt bỗng nứt ra bốn phía, cánh hoa trắng mỏng mảnh huyền ảo, vô lực mà bay xuống…

Con ngươi kim sắc trong chớp mắt tối đi vài phần, không có ràng buộc, không có hồi ức, lưới lụa đồng tâm cũng khó có thể mà tồn tại.

Lại nhìn về phía người ở trước mắt, ngân phát phiêu dật, tử mâu mộng ảo, dung nhan mỹ lệ, khí tức đồng dạng, rõ ràng là giống hệt Tại Trung ba trăm năm trước a!

Vươn tay, bung mở mười ngón, im lặng chờ đợi, thời gian theo gió mà thổi qua, trong lòng bàn tay không có độ ấm từ bàn tay của nhân nhi trước mắt, chỉ có thể làm lữ khách xem hoa, nghỉ chân cũng uổng công…

“A, đã quên rồi sao?” Tự giễu mà buông bàn tay lạnh ngắt xuống, “Không nhớ, a, đã không còn sự tồn tại của ta rồi sao?!”

Kim sắc tiêu tán, con ngươi màu máu đầy thâm thúy dần dần ngưng tự sức mạnh của sự phẫn nộ, làn gió ôn hòa ban nãy đột nhiên trở nên sắc bén, giống như chiếc dao găm đang chém loạn, sự đau đớn trên da thịt khiến Tại Trung hơi nheo mắt lại, thế nhưng cảnh tượng kế tiếp lại khiến tử mâu mở to trong nháy mắt.

Cơn gió bên người Duẫn Hạo biến thành lưỡi dao tàn nhẫn, xẹt qua làn da lộ ra bên ngoài một cách đầy vô tình, huyết dịch đỏ tươi tìm được cửa phóng thích, theo đôi má, cánh tay mà trườn xuống, chậm rãi nhuốm những bông hoa màu trắng rơi lả tả ở bên chân thành màu huyết hồng…Tại Trung hoàn toàn đứng ngây ở một chỗ, nhìn thứ màu đỏ gai mắt kia, thêm cả bộ dạng bình tĩnh của Duẫn Hạo, không biết vì sao, nỗi đau đớn trong tim lại lan tràn, đôi mắt dần dần trở nên mơ hồ, bàn tay run rẩy che lấy miệng, kinh ngạc không nói nên lời.

Duẫn Hạo cứ đứng nguyên như vậy, mặc cho máu tự ý chảy ra, biển hoa phía sau giống như bị kêu gọi, điêu tàn từng mảng lớn, sau đó lại nở rộ một lần nữa, không biết mệt mỏi mà nở bung.

Bàn chân giống như bị khống chế mà đi về phía trước, từng bước một, dừng lại ngay trước mặt Duẫn Hạo.

Đừng! Đừng thương tổn chính mình, đừng a… Hoảng hốt dùng bàn tay lạnh lẽo muốn ngăn cản dòng chảy của huyết dịch, nhưng hoàn toàn phí công vô ích.“Đừng… Dừng lại đi… Dừng lại…” Hai mắt đờ đẫn mở to, nước mắt như không có chốt đóng mà chảy đầy khắp mặt.

Dòng lệ không cách nào ngăn lại được, nỗi đau đớn trong tim không thể kiểm soát, rõ ràng là người xa lạ a, nhưng vì sao… vì sao giống như đã yêu được nghìn năm rồi…

“Đừng quên ta, Tại Trung…” Nhẹ giọng nỉ non, giống như khẩn cầu.

Thân thể gầy yếu ngã ngồi xuống đất trong vô lực, giống như cầu xin mà thở dài: “Ta… không nhớ ra a… Không có ngươi… Không có…”

Duẫn Hạo cũng ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng ôm lấy thân thể run rẩy, cứ im lặng như vậy, giống như thời gian đã ngừng lại ngay từ thời khắc này.

Nếu như sự cô phụ của ta trước đây khiến sợi chỉ đỏ của sự ràng buộc đứt đoạn, không biết máu tươi thứ tội của ta có tư cách để có thể vãn hồi hay không…

Tại Trung…

Chương 77

Hành lễ rồi lui ra, đồng thời cũng đóng cửa lại.

Trong căn phòng hiện tại, yên lặng đến đáng sợ.

“Duẫn Hạo.” Tôn xưng không còn có tác dụng, vì bây giờ không có quân thần, chỉ có cuộc nói chuyện giữa nam nhân với nhau, “Tại Trung của quá khứ đã không còn rồi, quá khứ của y và ngươi cũng chỉ là hồi ức.” Bước tới đằng sau Duẫn Hạo, ngữ khí thập phần kiên định, “Huống hồ ký ức như vậy đối với Tại Trung mà nói thì chỉ là một loại dằn vặt, quên đi đối với y hẳn là một loại giải thoát.”

Không để ý tới sự trầm mặc của Duẫn Hạo, Hiền Trọng tiếp tục nói, “Ta sẽ cho y cuộc sống mới, ta sẽ không khiến y rơi lệ, ta sẽ cho y sự hạnh phúc.” Cho dù không nhận được sự chúc phúc của vị Ma vương…Hi Triệt và Hữu Thiên đã giải thích sơ lược chuyện rắc rối phát sinh vào ba trăm năm trước, Tại Trung chịu thống khổ nhiều bao nhiêu thì Duẫn Hạo lại vô tình cùng tàn nhẫn bấy nhiêu.

Ký ức giữa bọn họ vẫn tồn tại trong đầu Tại Trung, nó chỉ đơn giản là đang ngủ yên, nhưngnước mắt của Tại Trung ngày hôm nay đã làm thức tỉnh hồi ức phủ đầy bụi, thế nhưng khôi phục như vậy cũng không có nghĩa là hạnh phúc.“Duẫn Hạo, Tại Trung đã nhận định ta là bạn đời.” Đây là câu nói quyết tâm đầy kiên định, cũng là một loại tuyên chiến…

Tiếng bước chân đã đi xa, nhưng thanh âm giống như vẫn còn ở lại.

“Ta hi vọng y sẽ nhớ lại chuyện trước đây sao? Hồi ức ta cho y có lẽ chỉ có sự bi thống màu xám tro, dù ta khiến y nhớ lại, y cũng không thể hạnh phúc…” Mười ngón nắm chặt, nhìn về phía ngoài cửa sổ, “Thế nhưng, Tại Trung, ngươi là của ta…”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau