EVIL’S LOVE – TÌNH YÊU CỦA MA VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Evil’s love – tình yêu của ma vương - Chương 71 - Chương 75

Chương 68

Ta — sẽ — không — chúc — phúc!’

‘Ta — vĩnh — viễn — cũng — sẽ — không — thích — ngươi!’

Câu nói quen thuộc, thanh âm tương tự, “Đừng… Đừng…”

“Tại Trung!”

Khuôn mặt nhỏ nhắn vốn sạch sẽ không biết từ khi nào đã ngập tràn nước mắt, trong miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm ‘Đừng’.
“Tại Trung, ngươi làm sao vậy?!” Hiền Trọng thoáng chốc liền hoảng sợ.

“Y… không thích a… không thích…” Trong tim có một cỗ bi thương to lớn, nỗi đau đớn trong tim khiến nước mắt bất giác chảy ra.

“Tại Trung…” Hiền Trọng bây giờ chỉ có thể gắt gao ôm lấy Tại Trung, cho y một chỗ dựa.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, trong hồi ức thất lạc của Tại Trung rốt cuộc có cái gì… Y cùng Duẫn Hạo có quan hệ gì…

“Ta mang y về trước.” Hiền Trọng ôm lấy Tại Trung, lúc đi ngang qua người Hi Triệt và Hữu Thiên thì ra hiệu bọn họ chuyển lời cho Duẫn Hạo.

Sau khi chờ Hiền Trọng đi xa, Hữu Thiên cũng lui xuống, hắn biết hiện tại bản thân có rất nhiều chuyện nhất định phải điều tra rõ ràng, vì Vương, cũng vì Tại Trung…

Hi Triệt một mình đứng ở đại điện rộng lớn, chỉ có thể cười khổ với sự phát triển của câu chuyện, “Vương, bây giờ ngài phải làm thế nào đây…”

Ký ức đã mất, thâm tình khó quên, mong đợi chúc phúc, là hạnh phúc ai cho ai…

Chương 69

Mở kết giới thông tới khu vực của mình, Hiền Trọng giống như bảo vệ báu vật mà ôm lấy Tại trung, suối tóc dài buông xuống đất, nước mắt vẫn thầm rơi.

“Tại Trung, chúng ta quay về rồi…”

Biết Tại Trung hiện tại thập phần hỗn loạn, cần phải được yên tĩnh một chút, Hiền Trọng nhẹ nhàng đặt Tại Trung lên giường, muốn ly khai một lúc lâu.

Thế nhưng vừa mới đứng dậy, tay đã bị một bàn tay nhỏ bé đầy lạnh lẽo kéo lại.

“Tại Trung?”

“Đừng… Đừng đi…” Hai mắt mở to, khẩn cầu lên tiếng.

Tưởng rằng Hiền Trọng muốn vứt bỏ mình, trong lòng Tại Trung càng thêm trống rỗng cùng hoảng sợ, sợ bị người khác phớt lờ và bỏ rơi…

“Đừng đi… Ngươi không cần Tại Trung nữa sao…” Mắt thấy dòng lệ vừa ngừng lại sắp tràn mi, Hiền Trọng vội vàng an ủi nội tâm hiện tại đang vô cùng yếu đuối của nhân nhi, “Không, ta sẽ luôn bồi ngươi, chiếu cố ngươi.”

Hắn cũng nằm xuống bên cạnh Tại Trung, Tại Trung giống như tìm được chỗ dựa, trốn vào lồng ngực của Hiền Trọng, rồi im thin thít.

Qua một đoạn thời gian, trong căn phòng an tĩnh rốt cuộc cũng có âm thanh.

Hơi nóng trong đầu mũi phả lên lồng ngực, thanh âm tự trách có chút run rẩy.“Xin lỗi…”

“Ân?” Không phải đã nói là đừng luôn xin lỗi rồi sao…

“Hình như ta đã phá hỏng chuyện hôm nay rồi.” Ngữ khí thất vọng khiến người khác yêu thương.

“Sao lại nói vậy, ngươi không làm sai điều gì cả.”

Tại Trung lắc lắc đầu, tiếp tục nói, “Hắn hình như không thích ta…”
Hắn?! Hẳn là chỉ Duẫn Hạo…

“Hắn nhìn trông rất sinh khí, nhưng ta không biết vì sao hắn lại tức giận như vậy.”

Kỳ thực trong lòng Hiền Trọng mơ hồ có thể đoán được một chút, thế nhưng không thể khẳng định, “Tại Trung, ngươi nhớ lại chuyện trước kia rồi sao, một chút cũng được.”

“Chỉ có một chút ảnh hưởng mơ hồ, hơn nữa…”

“Ân?”

“Ta ở trong đó rất thống khổ, hảo khó chịu…” Ta bên trong tuyệt vọng như vậy, chỉ có nước mắt giải bày sự cay đắng trong tim.

“Tại Trung…” Tại Trung trước đây cũng không vui sướng, đoạn kí ức đó, nếu như là ta, ta thà rằng mãi mãi không nhớ tới còn hơn.

“Nếu như… Nếu như Tại Trung không nhớ lại được chuyện trước đây thì phải làm sao đây?” Cẩn cẩn dực dực mà dò hỏi, Tại Trung rất sợ bản thân bị người khác chán ghét mà vứt bỏ, y trong quá khứ có một thiếu khuyết, đó là vô cùng khắc sâu sự sợ hãi về việc người khác nhìn mình ra sao, nếu như ngay cả Hiền Trọng cũng không cần ta nữa, vậy ta phải làm sao đây…

Cảm thấy người trong lòng đang run rẩy, trái tim Hiền Trọng cũng không khỏi có chút khổ tâm.

Muốn cam đoan với y nghìn câu vạn câu để y an tâm, nhưng chung quy lại cảm thấy bất lực, cuối cùng chỉ có thể ôm y thật chặt vào lòng, bày tỏ nỗi thương yêu cùng sự bảo vệ của mình…

Chương 70

Vương! Vương!!” Hi Triệt đứng ở cửa mà lớn tiếng hô to, thế nhưng y không cách nào có thể phá giải được kết giới trước mắt, nhìn Vương của y mất lí trí như vậy, Hi Triệt sao có thể yên tâm được.

Trong kết giới, Duẫn Hạo cũng không hề rống giận, chỉ trầm mặc, nhưng ngọn lửa tăm tối của hắn đang từ từ lan ra khắp nơi, dần chiếm đoạt lấy tất cả sinh linh xung quanh, ngọn lửa dữ tợn như xiềng xích của địa ngục, xé rách linh hồn, mãi mãi không thể phục sinh.

Chim muông than khóc, ma vật bậc thấp chạy thục mạng, ma phó không có ý thức ở bốn phía chờ đợi sự hủy diệt.

Kết giới đang mở rộng, tốc độ ngày càng tăng nhanh, Hi Triệt cũng chỉ có thể lùi lại liên tục, tránh cho bản thân không bị tổn thương, y căn bản không thể ngăn cản được, đây là nỗi bi thương trong tim của Vương, là sự không cam lòng cùng phẫn nộ của Vương.

Xem ra chỉ có thể đi tìm Hàn Canh rồi nhờ hắn tới giúp… Thân ảnh hỏa hồng tiêu thất ở khu vực của Ma giới, bây giờ cần người có thể chống chọi với Vương tới để ngăn cản hành động giống như đang hủy diệt Ma giới này.

Hữu Thiên cũng thi triển kết giới đồng thời với lúc Vương phát động sức mạnh, khiến hắc ám chưa đến mức chiếm đoạt lấy mọi người.

Lúc vạn vật nơi Ma giới đều cảm thấy thời điểm chết của mình sắp đến, một tia sáng chói lóa không thuộc về Ma giới đâm thẳng vào kết giới đen tối kia, hắc bạch đan xen, sự cắn trả to lớn nhanh chóng phá hoại tất cả những thứ xung quanh.

“Này! Ta gọi ngươi tới giúp, chứ không phải bảo ngươi tới làm loạn thêm đâu!!”

“Ừ nhỉ, nếu không còn gì tại nơi này thì ngươi không thể ở cùng ta rồi.” Ngữ khí ngả ngớn, khiến khuôn mặt yêu dã bên cạnh kia càng thêm phẫn nộ.

“Ngươi cứ thử xem.” Ngữ điệu băng lãnh đó chính là một sự cảnh cáo.

Nhìn Hi Triệt đã thực sự nổi giận, Hàn Canh biết kẻ chịu thiệt cuối cùng chắc chắn vẫn là mình, vì vậy liền vội vàng nghiêm chỉnh trở lại, hai đại vương giả đối đầu với nhau, không một lời nói, im lặng bình tĩnh, sức mạnh của bản thân là thứ sẽ quyết định tất cả.… …

“Duẫn Hạo, ngươi muốn hủy tất cả mọi thứ sao?” Lạnh lùng nhướn mày, chậm rãi đến gần Duẫn Hạo.

Duẫn Hạo không nói gì, nhưng lại xoay người nhìn về phía Hàn Canh.

“Không nghĩ rằng phản ứng của ngươi lại lớn như vậy, Tại Trung không phải đã quay về rồi sao?”

“Quay về?” Nụ cười khổ nơi khóe miệng đã tiết lộ nỗi cay đắng trong lòng, đã quay về, nhưng y lại đưa trái tim cho kẻ khác.
“A, Ma vương cường đại của chúng ta đã chịu không nổi nữa rồi sao?” Mang theo chút trào phúng, nhìn phản ứng của Duẫn Hạo, lúc vừa mới tới đây, Hi Triệt đã giải thích tổng thể tình hình, thực sự là ngoài dự đoán a.

Kim mâu sắc bén nhìn vẻ mặt chế giễu của Hàn Canh, trong lòng càng thêm tức giận, nhưng trên khuôn mặt lãnh tuấn lại câu lên một nụ cười không rõ thâm ý, “Ta có thể vì tả cận sử của ta mà hảo hảo ban thưởng một đoạn hạnh phúc, với điều kiện của Hi Triệt, Ma tộc ở đây sẽ vui vẻ chấp nhận.”

“Trịnh Duẫn Hạo!” Kết giới trong ngoài đồng thời vang lên sự cảnh cáo, Duẫn Hạo nhìn dáng vẻ của hai người, nhịn không được mà lại nhớ tới bộ dạng đan chặt mười ngón tay của Tại Trung và Hiền Trọng, ngọn lửa tăm tối lập tức lan rộng.

Thở dài một hơi, Hàn Canh cũng chỉ có thể gia tăng sức mạnh, “Duẫn Hạo, nói không chừng có rất nhiều chuyện ngươi không hiểu rõ, ngừng hành động hiện tại này lại đi, đây không phải là điều mà một Ma vương lãnh tĩnh nên làm.”

Thấy Duẫn Hạo vẫn không phản ứng, Hàn Canh chỉ có thể tiếp tục nói, “Ba trăm năm trước, bởi vì hiểu lầm, ngươi đã phạm lỗi sai một lần, chẳng lẽ lần này ngươi còn muốn giẫm lên vết xe đổ sao?”

Lời nói này đâm thẳng vào tim Duẫn Hạo đầy nhói đau, đúng vậy, ba trăm năm trước, chính bởi vì sự hiểu sai của ta mà tạo nên vết thương không thể vãn hồi cho Tại Trung, ta đã từng nói rằng, vĩnh viễn sẽ không phạm lỗi thêm lần thứ hai nữa…

Xem ra đã nghe lọt rồi, Hàn Canh cười nhạt, thu hồi sức mạnh, Duẫn Hạo cũng dần dần bình tĩnh trở lại.

“Hi Triệt, xử lý cho tốt.” Sau mệnh lệnh đầy đơn giản, Duẫn Hạo liền bước về gian phòng của mình, ta cần suy nghĩ trong yên tĩnh…

“Cái gì?! Phá thành cái dạng này, rồi bảo ta…” Còn chưa nói xong, thắt lưng đã bị một cỗ sức mạnh to lớn ôm lấy.

“A, đừng nóng nảy, ta sẽ giúp ngươi mà.” Nụ cười ý vị thâm trường khiến Hi Triệt có một loại dự cảm không tốt…

Chương 71

Sao vậy?!” Ngoài gian phòng bỗng vang lên tiếng than khóc, Tại Trung hoảng sợ đứng dậy nhìn về phía cửa sổ.

Hiền Trọng cũng nhận ra được điểm bất thường, sự hủy diệt cường đại này chỉ có một người có thể làm được, nhưng là vì cái gì? Chẳng lẽ là…

Xoay đầu nhìn về phía Tại Trung, tay bất giác nắm chặt lấy bàn tay của Tại Trung, tại sao lại có cảm giác Tại Trung có liên quan rất sâu với Duẫn Hạo, hơn nữa loại ràng buộc này không phải là thứ mà ta có thể chen chân vào được, ta sẽ mất đi người khiến ta muốn quý trọng này sao…

“Không có gì, Tại Trung, đừng lo lắng.”“Nhưng mà…” Nhìn Tại Trung muốn nói rồi lại thôi, biết Tại Trung chắc chắn còn có điều chưa nói.

Tại Trung nhìn ra ngoài cửa sổ, thì thào tự nói, “Tim ta vừa nãy rất khó chịu, giống như có người đang nói với ta điều gì đó, thế nhưng ta không nghe rõ, chỉ cảm thấy trong tim nhói đau…”

Sự tàn phá của cuộc hủy diệt cũng dần dần lắng lại, thanh âm của Tại Trung mặc dù nhỏ đến mức không thể nghe thấy, nhưng vẫn truyền vào trong tai Hiền Trọng.

Trong tim có thể cảm thấy cơn sóng dữ từ trái tim của Duẫn Hạo sao? Sự ràng buộc giữa các ngươi rốt cuộc sâu nặng đến mức nào…

Một bên là ánh nhìn chằm chằm đầy phức tạp, một bên đang suy nghĩ trong yên lặng, Tại Trung, ngươi sẽ lựa chọn như thế nào đây…

Chương 72

Lại là một ngày mới, sự hủy diệt ngày hôm qua dường như đã được tẩy rửa, gần như không còn thấy vết tích, đây chính là Ma giới, biến mất và hồi sinh chỉ trong nháy mắt.

“Cốc ——” “Cốc ——” Không có ai sao?

Hiền Trọng nghi hoặc mà mở cửa, tìm kiếm thân ảnh của Tại Trung, Tại Trung hẳn phải ở trong phòng chứ…

Thả nhẹ cước bộ, xoay người tới đằng sau màn cửa sổ bằng lụa mỏng, phát hiện một thân ảnh xinh xắn đang che đầu tìm thứ gì đó trong tủ quần áo nơi góc phòng.

Bốn phía đã có vết tích bị lục loi, đang tìm cái gì sao?

Dùng tay khẽ vỗ lên vai Tại Trung, không muốn khiến y khiếp sợ, thế nhưng Tại Trung thực sự tìm rất chuyên chú a, nên động tác rất nhẹ vẫn khiến Tại Trung giật mình một cái.

“Hiền Trọng…!” Nhanh chóng xoay người lại, thấy rõ người vỗ vai mình là Hiền Trọng mới yên lòng, vừa nãy còn tưởng là cái gì chứ…

“Tại Trung đang tìm cái gì sao?” Chỉ vào một đống hỗn độn bên cạnh Tại Trung, Hiền Trọng nửa cười nửa hỏi mà nhìn y.

“Ân?” Nhìn xung quanh một cái, thật lộn xộn a…

Định đứng dậy để thu dọn, đột nhiên lại bị Hiền Trọng ngăn lại.

“Không cần thu dọn đâu, cứ giao cho phó nhân đi.” Kéo Tại Trung đến bên người rồi ngồi xuống, “Ngươi nói trước đi, vừa nãy ngươi đang tìm cái gì vậy?”

“A… Cái đó…”

Nhìn bộ dạng muốn nói lại thôi của Tại Trung, Hiền Trọng cũng không muốn làm khó y, “Nếu như Tại Trung cảm thấy không tiện nói cho ta biết, thì đừng nói nữa, không sao đâu.”

“A… Thật ra không phải như vậy.”
“Ân?” Cuối cùng là sao?

“Ta… Ta kỳ thực cũng không biết bản thân đang tìm cái gì, chỉ đột nhiên muốn tìm một thứ nào đó, hẳn là cảm thấy bản thân đã đánh mất cái gì đó, cho nên mới đi tìm.”

Không biết đã đánh mất thứ gì, nhưng lại tìm một cách vừa mù quáng vừa nghiêm túc ở đây, Hiền Trọng nhíu nhíu mày, đôi mắt đạm kim sắc nhìn chằm chằm vào Tại Trung, chắc chắn không phải tình cờ, có lẽ là do ký ức trước đây đã thúc đẩy hành động của y trong tiềm thức, nhưng ký ức của Tại Trung là một ẩn ngữ a, ta không biết rõ về nó, hơn nữa vì sao Tại Trung phải tìm thứ đó? Xem ra rất quan trọng a…

“Vậy Tại Trung tìm được rồi sao?” Câu hỏi này quả thực rất vô ích, nhưng hắn vẫn không tự chủ được mà thốt ra.

Không tiếng đáp lại, Tại Trung lắc lắc đầu tỏ ý không có.

Không biết vì sao, Hiền Trọng đột nhiên thở phào một hơi, không tìm được đồng nghĩa với việc hồi ức trước đây đang dần phai nhạt đi a, ta hi vọng Tại Trung có hồi ức của hiện tại là đủ rồi, còn trước đây, nếu như là hồi ức khiến y thống khổ, thì đừng nhớ tới là tốt nhất…

Con ngươi bỗng nhiên mở lớn, ta là làm sao vậy, sao có thể nghĩ như vậy, khiến Tại Trung không nhớ tới chuyện trước đây sao, như vậy sẽ tốt với Tại Trung sao, hay đây chỉ là dục vọng ích kỷ của ta, đây…

“Hiền Trọng?” Sao vậy, sao đột nhiên không nói gì?
Phục hồi tinh thần, lộ ra khuôn mặt tươi cười rồi nhìn về phía Tại Trung, “Thứ đồ bị thất lạc của Tại Trung rất quan trọng với Tại Trung đúng không…”

“Ân.” Trả lời thành thật, “Chung quy luôn cảm thấy đồ vật đó là thứ bản thân rất quý trọng, cho nên…”

“Ân, ta biết rồi, nếu như Tại Trung nhớ ra cái gì đó, nhất định phải nói cho ta biết nhé, ta nhất định sẽ giúp ngươi tìm lại.”

“Cảm ơn ngươi.” Cảm kích mà lộ ra nụ cười mỹ lệ, giống như thứ đồ vật thất lạc đó đã quay về ngay trước mắt.

Tại Trung… Vươn tay nắm lấy bàn tay của Tại Trung, sau đó đứng dậy, “Tại Trung, vài ngày nữa chúng ta phải đi đến chỗ của điện hạ một chuyến.”

“Cái gì?!” Điện hạ sao… Nhưng mà…

Nhìn ra nỗi lo ngại của Tại Trung, Hiền Trọng trấn an nói, “Đừng lo lắng, có lẽ lần trước lúc chúng ta đi, tâm tình của điện hạ không được tốt lắm, cho nên mới dễ nổi giận, nhưng lần này là chính y mời, nên cho dù xuất phát từ lý do gì, chúng ta cũng phải chấp nhận cuộc hẹn.”

“Vậy sao… Mong rằng lần này ta sẽ không khiến hắn tái sinh khí nữa…”

“Ta nghĩ y sẽ không sinh khí với ngươi đâu.” Thanh âm rất nhỏ, giống như đang độc thoại một mình.

“Ân?”

“Không có gì, Tại Trung, chúng ta đi thôi…”

“Ân.” Tay vô thức xoa lên lồng ngực, luôn cảm thấy thiếu một chút gì đó…

Màu đen óng ánh, theo ký ức biến mất ở phương trời nào…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau