EVIL’S LOVE – TÌNH YÊU CỦA MA VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Evil’s love – tình yêu của ma vương - Chương 66 - Chương 70

Chương 63

Hừ! Từ trên cao ngã xuống, nếm thử kết quả của việc phản kháng ta đi!” Sức sống của Ma tộc khá ngoan cường, từ trên đây ngã xuống thì nặng nhất cũng chỉ bị thương một chút, nhưng mỹ nhân nhi kia vừa nhìn bộ dạng là biết vô cùng gầy yếu, vết thương chắc chắn sẽ không nhẹ, xem hắn còn dám có suy nghĩ phản kháng nữa không?!

Bởi vì là ban đêm nên không thấy rõ phía trước là cái gì, thế nhưng không có gì bất ngờ xảy ra, tiểu mỹ nhân hẳn đã nằm trên mặt đắt mặc cho người xâu xé rồi…

Sự cuồng vọng không kiềm chế được lại tuôn ra một lần nữa, “Nhanh lên, mở chân của ngươi ra rồi hảo hảo chờ ta yêu thương đi!”

Không có tiếng đáp lại, ngay khi Ma tộc kia chuẩn bị trực tiếp bước đến chỗ Tại Trung, một giọng nói âm lãnh vang lên.

“Ngươi đang nói ta sao?”

“Ân?” Thanh âm này dường như đã từng nghe qua.

Bước đến gần để nhìn cho kỹ, dưới sự soi sáng của ánh trăng, hình dạng của người vừa lên tiếng kia cuối cùng cũng hoàn toàn ấn nhập vào tầm mắt.“A! Điện hạ…!” Sợ hãi quỳ xuống ngay tức khắc, cảm thấy toàn thân đều đang run rẩy, cảnh tượng trước mắt chắc hẳn không phải là sự thật!

“Điện hạ! Điện hạ!! Ta không phải cố ý mạo phạm! Thỉnh ngài tha thứ cho ta!” Nguy cơ vong mạng khiến Ma tộc trở nên nhát gan hèn yếu, làm sao còn có bộ dạng khinh thường lúc ban đầu.

“Ngươi muốn y?” Lời nói không âm điệu, nhưng lại là một mệnh lệnh của tử vong.

“Không!! Không có a! Ta… Ta không biết… đó là dục nô của ngài, xin lỗi… xin…”Còn chưa kịp chờ hắn nói xong, một đạo liệt diễm1 hỏa hồng đã vây chặt xung quanh hắn, đây là lửa nóng của địa ngục, có thể thiêu cháy linh hồn lẫn thể xác, hỏa quang hồng sắc trong nháy mắt lại biến thành ngọn lửa hắc sắc, tro tàn bay đi, chỉ trong vài giây rất ngắn, linh hồn sắp biến mất kia bỗng nghe được một câu…

“Y là luyến nhân2 định mệnh của ta…”

Cánh tay gắt gao ôm lấy nhân nhi đã ngủ say vào trong lòng, ấn một nụ hôn chân thành lên đôi môi trắng bệch kia, cúi đầu khẽ nói bên tai, “Lần này, ta sẽ không buông tay…”

____________

(1) Liệt diễm: Lửa cháy mạnh.

(2) Luyến nhân: Người yêu.

Chương 64

Đầu hảo đau, giống như muốn nổ tung vậy, hình ảnh mơ hồ đan xen chồng chéo lên nhau, bên trong không ngừng xuất hiện hai thân ảnh, một người là ta, nhưng mái tóc lại có màu đen, đó quả thực là ta a… Nhưng tại sao, ta ở bên trong lại thương tâm như vậy, ngay cả bây giờ cũng có thể cảm thấy nỗi đau đớn như kim châm muối xát, đó là hồi ức thất lạc của ta sao? Vì sao lại thống khổ như thế…

Còn có một thân ảnh cao to nữa, nhưng luôn luôn mơ hồ, ta không ngừng đuổi theo cước bộ của hắn, không ngừng kêu gào ở đằng sau… Nhưng hắn vẫn không hề quay đầu nhìn ta lấy một lần, mệt quá… Đuổi theo như vậy quả thực rất mệt…

Bốn phía không có lấy một tia sáng, chỉ có ta cùng người đang chạy nhanh về phía trước, trên thân còn tỏa ra hai chùm ánh sáng yếu ớt mỏng manh, mơ mơ hồ hồ, lúc gần lúc xa…

Ân? Hắn ngừng lại rồi. Là muốn mở miệng nói điều gì sao? Hắn đang ra hiệu ta hãy bước đến phía trước, thân thể bỗng chịu khống chế mà tự mình di chuyển, chân bắt đầu bước về phía hắn.

Hắn hơi khom lưng, kề sát vào bên tai ta, ta có thể cảm nhận được trong trái tim của mình kích động đến mức nào, rất chờ mong… Giống như đã chờ mong từ rất lâu rồi…

‘Ta — vĩnh — viễn — cũng — sẽ — không — thích — ngươi!’

Điều hắn muốn nói chính là cái này sao?! Không, đây không phải điều ta muốn nghe, không phải!!

Liều mạng xoay người bỏ chạy, thế nhưng nơi này không hề có lối ra, đây là vòng xoáy hắc ám, căn bản sẽ không có ai đến cứu ta ra ngoài.

‘Ta vĩnh viễn cũng sẽ không thích…’ ‘Ta vĩnh viễn cũng sẽ không thích ngươi!’ ‘Vĩnh viễn…’ … …!!Vì sao?! Vì sao!!! Vĩnh viễn vĩnh viễn cũng…

Thanh âm đánh nát trái tim ta kia không có cách nào bỏ đi được, không ngừng lặp lai bên tai, đừng nghe! Đừng nghe nữa!!

Có ai tới cứu ta ra không? Ai tới cứu Tại Trung đi…

Lệ thủy dường như đã dâng đầy khóe mắt, ánh sáng mơ hồ phía trước như đang biểu thị sự cứu rỗi…
“Hiền Trọng… Cứu ta…”

… …

Đột nhiên mở to mắt, ngồi bật dậy từ trên giường, mồ hôi đã thấm ướt y sam, nước mắt chảy bốn phía trên đôi má…

Lau lệ ngân đi, trấn an nỗi kinh hoàng mà cảnh trong mơ ban nãy đã mang đến, người kia là ai? Là người quan trọng của ta sao… Nhưng nếu quan trọng như vậy, vì sao hắn phải nói lời làm tổn thương người khác chứ…

Mơ hồ nhớ lại chùm ánh sáng ấm áp cuối cùng đã xuyên vào trái tim vỡ vụn của y, đưa bàn tay về phía y là… Hiền Trọng!!

Hiền Trọng đang ở đâu? Tại Trung bây giờ cấp thiết muốn ở bên người Hiền Trọng, chỉ có như vậy, ta mới có thể an tâm trở lại.

Ngay lúc Tại Trung chuẩn bị lao ra khỏi cửa đi tìm kiếm, một thân ảnh hỏa hồng đã ôm lấy y trong thoáng chốc.

“Tại Trung, ngươi không có việc gì là tốt rồi…”

Chương 65

Tại Trung thoáng chốc liền sững người, người này là ai a, vì sao lại nhìn ta… vui vẻ như vậy… Trước đây ta có quen biết hắn sao? Hắn ôm ta chặt quá…

Thế nhưng vẫn chưa chờ Tại Trung mở miệng hỏi, Hi Triệt đã kéo lấy tay Tại Trung, nhanh chóng đi tới một nơi.

Lúc đi dường như có đụng vào cái gì đó, quay đầu lại nhìn, a…

“Xin lỗi.” Tại Trung vội vàng nói lời xin lỗi, thế nhưng rất nhanh thân thể lại bị Hi Triệt kéo về phía trước.

“Hắn không sao đâu, ngươi đừng nhìn bộ dạng bình tĩnh kia của hắn, kỳ thực trong lòng hắn đang rất kích động đấy!” Quay đầu nhìn một lần, tiếp tục nói, “Đúng không, Hữu Thiên.”

Không nói mà cười, kỳ thực là một loại ngầm thừa nhận.

Hi Triệt gắt gao nắm lấy tay Tại Trung, rất sợ y sẽ biến mất thêm một lần nữa…

“Hẳn điều đầu tiên ngươi muốn làm chính là thấy Vương đúng không! Hôm qua chúng ta đều cảm nhận được khí tức của ngươi, nhưng lúc chạy tới thì ngươi đã bị Vương gắt gao ôm vào trong lồng ngực, nghĩ lại thì Vương chắc chắn kích động hơn so với chúng ta!”
Thân thể của Tại Trung cứng lại, Hi Triệt cảm thấy bàn tay mà mình đang gắt gao nắm trong tay đang thu chặt, liền dừng lại nhìn Tại Trung, chắc hẳn còn có chút đắn đo…

“Tại Trung, Vương đã thay đổi rồi, bây giờ y đã hiểu được tình cảm là gì rồi. Y rất quan tâm đến ngươi, Tại Trung, chuyện trước đây, đã là quá khứ rồi… Bây giờ, y sẽ quý trọng ngươi.”

Nghe lời nói ý vị thâm trường của Hi Triệt, Tại Trung càng thêm hỗn loạn, chuyện trước đây… Tất cả có liên quan đến trước đây sao? Nhưng ta…

Thế nhưng có một điểm ta đã hiểu, cái người tên ‘Vương’ ấy đã cứu ta vào ngày hôm qua… Nếu không, chuyện sẽ… Chốc nữa ta nhất định phải cảm ơn hắn.

“Tại Trung, chúng ta đi thôi.”“Ân?” Ban nãy hắn vừa tiến vào đã lập tức kéo ta đi, đến bây giờ ta vẫn chẳng hiểu chút gì!

“Chúng ta đến chỗ Vương đi, ngươi cũng đừng trách Vương không bồi ngươi, hắn rất muốn một tấc cũng không rời mà ở bên cạnh ngươi đấy, thế nhưng vừa nãy Kim Hiền Trọng Thân vương tới, cho nên phải đi xử lý một chút, bây giờ hai người hẳn vẫn ở cùng một chỗ a…”

Hiền Trọng… Đúng rồi, ta phải nhanh gặp mặt y.

Thấy Tại Trung không nói gì, Hi Triệt khẩn trương hỏi, “Ngươi không muốn đi sao?”

Hiền Trọng… Không muốn đi… Không phải! “Không, muốn…”

“Vậy chúng ta mau đi nhanh lên thôi.”

Tưởng rằng Tại Trung đã quên được, Hi Triệt mỉm cười gia tăng cước bộ, đi đến chỗ Duẫn Hạo.

Chương 66

Ân? Là khí tức của Tại Trung, sao lại tới nơi này? Còn có Hi Triệt… Hừ, lại tự nghĩ tự làm, thân thể của Tại Trung cũng không biết đã tốt lên hay chưa nữa…

Vừa nghĩ tới đó, Tại Trung bọn họ đã đến, nhìn dáng vẻ vì bước quá nhanh mà thở hổn hển của Tại Trung, Duẫn Hạo trừng Kim Hi Triệt một cái, sau đó đứng dậy, định đi về phía Tại Trung – người đang sắp bước gần đến chỗ hắn.

Thế nhưng Duẫn Hạo không nhìn thấy Kim Hiền Trọng đang ngồi bên cạnh cũng đứng dậy mà bước về cùng một phía, trên khuôn mặt còn hiện lên một nụ cười mỉm.

Hữu Thiên đứng ở cửa nhìn, nỗi nghi ngờ trong lòng nảy sinh ngày càng lớn khi nhìn thấy Tại Trung.

Chuyện phát sinh kế tiếp cũng dần dần chứng thực ý nghĩ của hắn.

Khóe miệng lộ ra nụ cười hiếm khi được nhìn thấy một lần, Duẫn Hạo đi về phía Tại Trung, từng bước từng bước một, lúc nhìn thấy sự vui vẻ trong mắt tiểu nhân nhi, trong mắt Duẫn Hạo càng lộ ra sắc ôn nhu, nhưng khi bàn tay sắp chạm vào bờ vai của Tại Trung, chỉ lưu lại cảm giác vải vóc ma sát trên đầu ngón tay.

Mái tóc bạc khẽ tung bay, con ngươi tử sắc hoàn toàn tiến vào thân ảnh không phải của hắn, mà là Kim Hiền Trọng ở một bên, cũng đang vươn tay nghênh tiếp…

Đã xảy ra chuyện gì…
Cứng ngắc mà xoay người lại, nhìn hình ảnh mà bản thân không thể nào tưởng tượng nổi:

Thân thể mảnh mai bị ôm chặt vào lòng, bàn tay của Hiền Trọng ôn nhu mà vuốt ve mái tóc của Tại Trung, mà Tại Trung không có một chút sợ hãi hay kháng cự, chỉ có sự an tâm…

Chờ một chút!! An tâm…

Vì sao?! Sự nghi hoặc trong lòng bỗng chốc mở rộng, đồng thời còn có nỗi sợ hãi… Đúng, là sợ hãi, hắn thân là Ma vương, mà hiện tại thực sự là đang sợ hãi…

Vẻ mặt của Tại Trung đang nói cho ta biết điều gì đó, ba trăm năm biến mất, đã xảy ra những chuyện gì, một chút ta cũng không biết, huống chi với những chuyện ta đã làm trước đây, liệu có thể khiến Tại Trung làm như chưa có gì xảy ra mà quay về bên người ta không…… …

“Tại Trung, xin lỗi, hôm qua đã để ngươi ở lại một mình.”

Người trong lòng lắc lắc đầu, sau đó càng dán sát vào lồng ngực của Hiền Trọng hơn.

“A, cẩn thận kẻo ngộp thở nga.” Kề sát đến như vậy, quên rằng bản thân còn phải hô hấp rồi sao?

Tại Trung cũng cảm thấy bản thân có chút không thở nổi, mới hơi rời khỏi lồng ngực của Hiền Trọng, nhưng tay vẫn gắt gao nắm lấy góc áo của Hiền Trọng không buông.

Quả nhiên, vẫn phải làm như vậy mới có thể an tâm a… Tại Trung dần dần có thể bình tĩnh trở lại.

Cầm lấy bàn tay còn lại của Tại Trung, sau đó đan mười ngón lại, bước tới trước mặt Duẫn Hạo, dùng ngữ khí kiên định chưa hề có trước đây mà nói, “Đây chính là người bạn đời mà ta ao ước!”

Chương 67

Vài từ ngắn ngủi này ở trong gian phòng an tĩnh lại nghe thấy vô cùng rõ ràng, cho nên có thể khẳng định câu nói đó là thật.

Duẫn Hạo không nói gì, ánh mắt vững vàng nhìn thẳng vào Tại Trung, trong kim mâu thâm thúy chỉ chứa đựng thân ảnh của y.

Thấy Duẫn Hạo không bày tỏ thái độ, Hiền Trọng có chút lo lắng, nhưng lần này hắn đã khẳng định được tâm ý của mình nên mới tới, cần sự chúc phúc từ Duẫn Hạo, không. Không chỉ có hắn, mà Tại Trung cũng cần…

“Điện hạ, ta yêu y, thỉnh ngài ban cho chúng ta sự chúc phúc của Ma vương.”

Lại là bầu không khí im lặng, sự trầm mặc đáng sợ đang lan tràn…

Tại Trung vẫn không dám nhìn vị Ma vương kia, cho nên luôn cúi đầu, lúc nghe thấy Hiền Trọng biểu đạt ái ý với bản thân, Tại Trung đột nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía Hiền Trọng…

Hiền Trọng đáp lại cái nhìn của Tại Trung bằng nụ cười mỉm, ánh mắt kiên định truyền đạt niềm tin, ‘Ta sẽ chiếu cố ngươi, thương yêu ngươi, Tại Trung…’

Tại Trung nắm chặt lấy bàn tay của Hiền Trọng như đáp lại, sau đó lấy dũng khí nhìn về phía vị Ma vương kia, “Điện hạ, thỉnh chúc phúc cho chúng ta!”

Nói xong, bầu không khí của đại điện lập tức càng thêm nặng nề, mà Tại Trung cũng nhìn thấy diện mạo của người y gọi là điện hạ kia…

Giống hệt… Giống hệt! Giống hệt như người xuất hiện trong giấc mộng ban nãy của ta! Run rẩy mà lùi về phía sau một bước, trong lòng kêu gào muốn rời đi…

Cảm thấy nỗi sợ hãi của Tại Trung, trái tim Duẫn Hạo liền nhói lên đau đớn, vẫn sợ ta sao? Nhưng lại có thể ngả vào lồng ngực của kẻ khác một cách đầy tín nhiệm và an tâm…
Tay gắt gao nắm thành quyền, con ngươi kim sắc giống như muốn hoàn toàn chiếm đoạt nhân nhi trước mắt.

Cắn răng, phun ra lời mà bản thân căn bản không muốn tin tưởng, “Ngươi cũng yêu hắn?”

Tại Trung nghe thấy hắn đang hỏi mình, nhất thời không biết phải trả lời ra sao.

“Nói mau! Ngươi nói mau!!” Không nói lời nào là có ý gì, là thừa nhận sao?!

Sao hắn đột nhiên lại sinh khí như vậy, ta đã làm sai cái gì sao? Tại Trung không biết phải làm gì, chỉ có thể dựa sát vào Hiền Trọng, nhưng hành động đó lại khiến Duẫn Hạo càng thêm chướng mắt!

Ta đã từng nghĩ tới rất nhiều phản ứng của Tại Trung sau khi nhìn thấy ta, nhưng chưa từng nghĩ rằng là như vậy…

Không giống như trước đây mà muốn nhận được sự đáp lại từ ta, cũng không bởi vì sự tàn nhẫn của ta trong quá khứ mà lạnh lùng phớt lờ, cảnh trước mắt ta hiện tại là cái gì, là đang nói cho ta biết rằng, muốn lấy được y cũng đã muộn rồi sao, vì y đã phải lòng kẻ khác rồi sao?!“Ta không tin! Ngươi đang lừa ta, đúng không? Đúng không!!”

Hiền Trọng ở bên cạnh nhìn phản ứng bất thường của Duẫn Hạo, cũng không nhịn được mà trầm tư. Tại Trung đã quên mất chuyện trước kia, nhìn lời nói và hành động hiện tại của Duẫn Hạo, chẳng lẽ Tại Trung đã quên sự liên quan giữa y và Duẫn Hạo rồi sao?

Mà Tại Trung nhìn tình hình như vậy, nghe thấy câu hỏi từ một Duẫn Hạo giống như đang phát cuồng, tâm tình muốn chạy trốn liền trở nên mạnh mẽ… Nhưng mà… ‘Tại Trung, ngươi nguyện ý để ta hảo hảo chiếu cố ngươi không?’ ‘Ngày mai chúng ta sẽ cùng đi gặp điện hạ, để y cấp cho chúng ta sự chúc phúc…’

Chúc phúc… Nghĩa là ta có thể nhận được hạnh phúc sao…

Điện hạ nói không tin ta, hắn nói ta đang lừa dối hắn, vậy có nghĩa là hắn đang hoài nghi ta sao… Hiền Trọng là người đã cho ta sự hi vọng khi ta không có bờ vai để dựa vào, ta cũng phải làm chút gì đó mới đúng a…

Cước bộ đang lùi bước lại tiến lên, hít sâu một hơi, tử mâu sáng rực nhìn thẳng vào đôi mắt của Duẫn Hạo, “Ta yêu y, ta muốn ở bên y!”

Lời vừa nói xong, Hiền Trọng kinh ngạc nhìn Tại Trung, nỗi vui sướng trong mắt khó có thể mà che đậy. Mà song mâu của Duẫn Hạo đã phủ lên một tầng khói mù, hắn cúi đầu, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Lúc Tại Trung muốn nói lại thêm một lần nữa, đột nhiên, một bàn tay dùng sức nắm lấy vai y, móng tay cắm vào, mang đến một chút đau đớn.

Tiếng cười tự giễu vang khắp đại điện, “Ngươi muốn sớm ở bên hắn… ở bên hắn!” Huyết mâu dữ tợn nhìn về Hiền Trọng, từng chữ từng câu mà nói, “Ta — sẽ — không — chúc — phúc!”

Sau đó, giận dữ rời đi…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau