EVIL’S LOVE – TÌNH YÊU CỦA MA VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Evil’s love – tình yêu của ma vương - Chương 61 - Chương 65

Chương 58

Sau đó, Hiền Trọng luôn mang Tại Trung đến nơi mình cai quản để thăm quan.

Ngày hôm nay, Hiền Trọng mang Tại Trung vào trong hoa viên của mình, Tại Trung nhìn thấy những bông hoa vừa mỹ lệ vừa đầy sức sống kia, vui vẻ chạy vào trong khóm hoa mà ngó nghiêng bốn phía.

Nhìn thân ảnh trắng toát mông lung mê say trong biển hoa tử sắc, tâm tình Hiền Trọng cảm thấy vô cùng khoan khoái.

Mặc dù ở Ma giới, y phục bạch sắc rất ít được phép mặc hoặc không thể mặc, nhưng Tại Trung rất hợp với màu này, hơn nữa ở nơi đây, ta không cần phải đi quản ánh mắt của kẻ khác, miễn Tại Trung vui vẻ là tốt rồi.

Thế nhưng điều không thể hiểu rõ chính là, trên người Tại Trung không có khí tức phải có của Ma tộc, cảm giác giống như không tồn tại, nhưng nhân nhi khả ái đầy linh động trước mắt sao có thể nói rằng không tồn tại được! Còn việc không có máu, vậy Tại Trung đã dựa vào cái gì để duy trì sinh mệnh yếu đuối đó đây… Quá nhiều điều bí ẩn, Hiền Trọng lắc đầu, quyết định không truy vấn kỹ càng nữa, bây giờ không phải đã rất tốt rồi sao!

Nhìn nụ cười như hoa của Tại Trung, Hiền Trọng vừa muốn đến gần, lại bị phó nhân gọi lại.

“Đại nhân.”

“Chuyện gì?”

“Điện hạ nói lần này có thể được chưa?”

Lời nói mập mờ không rõ này, có lẽ là về mặt lớn, lại muốn bảo ta đi xem nữ nhi được đưa tới để ta lựa chọn của những Ma tộc chức tước cao cấp, sau đó tuyển ra Vương phi sao?Thế nhưng y cũng không phải không biết ta đã tuyển chọn một lần, quả thực rất lãng phí thời gian, thế nhưng y vẫn dựa theo lệ thường mỗi năm trăm năm mà bảo ta đi một lần, hơn nữa bình thường vẫn còn có người tới nhắc nhở hết lần này đến lần khác.

Lần này…

Nhìn về phía nhân nhi đầy vui vẻ ở đằng xa kia, Hiền Trọng cũng thoải mái mà mỉm cười, xoay người nói với phó nhân rằng, “Chuyển lời cho điện hạ, lần này ta sẽ tự mình dẫn người tới thỉnh cầu sự chúc phúc của y.”

“Vâng.” Lần này đại nhân hẳn sẽ được hạnh phúc, đại nhân bình thường rất tốt với mọi người, cho nên mọi người đều vô cùng mong rằng chủ nhân của mình có thể sớm nhận được hạnh phúc, chắc hẳn vị kia chính là…

Lén lút ngắm nhìn thân ảnh bạch sắc cách đó không xa, phó nhân cấp tốc trở về, sau khi làm xong mệnh lệnh, nhanh chóng truyền tin tốt lành cho mọi người.
Hiền Trọng bước tới bên cạnh Tại Trung, bảo Tại Trung nhìn thẳng vào mình, nghiêm túc hỏi, “Tại Trung, ngươi nguyện ý để ta hảo hảo chiếu cố ngươi không?”

Tại Trung nhất thời ngây ngẩn, chiếu cố ta…

“Ngươi không nguyện ý sao?” Nỗi mất mát trong đôi mắt bày tỏ rõ ràng sự thất vọng của bản thân.

Qua thật lâu, Tại Trung cuối cùng cũng dùng thanh âm vô cùng nhỏ, giống như đáp lại mà nói, “Ta có thể được người… chiếu cố sao…”

Tại Trung đồng ý rồi sao?! Hiền Trọng vui vẻ ôm lấy Tại Trung, ôn nhu nói, “Ngày mai chúng ta sẽ cùng đi gặp điện hạ, để y cấp cho chúng ta sự chúc phúc…”

“Điện hạ…” Tên gọi rất quen thuộc, khi ta nghe thấy hai từ này, trong tim đột nhiên nhói đau.

“Đúng vậy, ngày mai chúng ta sẽ đi cùng nhau…”

“Hảo…”

Cuộc tương phùng sắp xảy ra, sự nhớ mong của trăm năm xa cách, sự ràng buộc của nghìn năm kiếp người. Sự nhu tình như nước rốt cuộc có thể làm đứt sợi dây tơ hồng của số phận hay không…

Chương 59

Ngày thứ hai

Lấy một kiện trường bào hắc sắc, Hiền Trọng nhẹ nhàng giúp Tại Trung choàng lên, có chút áy náy mà nói, “Tại Trung, ngươi choàng cái này lên trước đi, đây cũng xem như là một loại lễ tiết.”

Nghe ra sự áy náy trong lời nói của Hiền Trọng, Tại Trung cảm thấy rất khó hiểu, “Không sao a…”

Bàn tay giúp Tại Trung thắt dây của Hiền Trọng dừng lại, sau đó mỉm cười nhìn Tại Trung, ôn nhu ôm Tại Trung vào trong lồng ngực mình, thầm thì bên tai Tại Trung, “Bởi vì Tại Trung mặc bạch sắc, rất đẹp. Cho nên bây giờ chỉ có thể ủy khuất ngươi một lần…”

Nghe thấy người khác khen ngợi chính mình, Tại Trung ngượng ngùng cúi đầu, muốn tìm lời nào đó để chuyển đề tài.

“Người đó… Điện hạ… là người như thế nào vậy?”

“Ngươi là nói… điện hạ sao…” Hiền Trọng giống như đăm chiêu mà ngẩng đầu nhìn về phía bên ngoài cung điện của mình, chậm rãi nói, “Y là Ma vương của Ma giới, là một người lãnh khốc tàn nhẫn, hẳn là không có tình cảm…”Tàn nhẫn… Tại Trung có chút lo lắng, không biết đi gặp y, có thể…

Nhìn ra sự lo ngại của Tại Trung, Hiền Trọng mỉm cười giải thích, “Không sao đâu, lần này ta đến đó để làm chứng cho sự hạnh phúc của ta, chính là giải quyết một chuyện phiền lòng của y.”

Ân? Tại Trung vẫn rất hoang mang.
“Kỳ thực, ta sinh cùng lúc với điện hạ, nhưng y có nhiều sức mạnh hắc ám hơn so với ta, hơn nữa ta cũng không có hứng thú với mấy cái việc thống trị gì gì đó. Có lẽ y cho rằng ta có thiếu hụt, cho nên thường xuyên tới suy nghĩ cho chuyện của ta, tỷ như chuyện này.”

“Là như vậy a…” Cuối cùng cũng có điểm rõ ràng rồi.

“Yên tâm, Duẫn Hạo kỳ thực cũng không khó hòa đồng đâu.”

“Duẫn… Hạo…” Trong đầu Tại Trung giống như bị sấm sét bổ thẳng vào, cái tên này rõ ràng là lần đầu tiên nghe thấy, nhưng vì sao lại cảm thấy quen thuộc như vậy, lo âu như thế…!

“Tại Trung, Tại Trung!” Lay lay vai Tại Trung, nói cho y biết rằng sắp chuẩn bị xuất phát.

Hoảng hốt bước theo cước bộ của Hiền Trọng, lên xe ngựa, dọc đường đi, trái tim rất lâu vẫn không thể bình ổn trở lại…

Chương 60

Xe ngựa dần dần dừng lại, phó nhân tiến lên mở cửa xe, sau khi Hiền Trọng bước xuống, liền đưa tay về phía Tại Trung, nhưng không có sự đáp lại.

“Tại Trung!” Kêu mấy lần, tiểu nhân nhi cuối cùng cũng phục hồi tinh thần.

“Xin lỗi…” Ý thức được bản thân đã để người khác chờ lâu, Tại Trung rất xấu hổ.

Đặt tay vào lòng bàn tay Hiền Trọng, trong lòng bàn tay truyền đến độ ấm, cuối cùng cũng khiến Tại Trung hơi bình tĩnh lại một chút.

Đi trên hành lang rộng lớn, tiếng bước chân đặc biệt rõ ràng.

Mỗi lần tiến lên một bước, trong lòng càng thêm khẩn trương một phần, ngay cả lí do cũng không biết.

Lúc bọn họ chuẩn bị bước qua hoa viên, một tên ma phó tiến đến bẩm báo, “Đại nhân, quân đội của giáo đình đang tập kích khu vực ngài cai quản, xin hãy nhanh chóng quay lại!”

“Cái gì?!” Khu vực của ta chưa bao giờ tham gia vào những cuộc chiến đấu trước đây, lần này là vì cái gì? Thế nhưng, bất kể như thế nào, thì xem ra hôm nay nhất định phải vội quay về rồi.

Siết chặt nắm tay, chuẩn bị khởi hành quay lại, thế nhưng ma phó ở bên cạnh bỗng ngăn cản, dùng ngữ khí đầy cấp thiết mà nói, “Chúng ta vốn đều hi vọng ngài có thể sớm được hạnh phúc, cho nên thập phần hi vọng lần mang theo bạn đời đi gặp Ma vương đại nhân này có thể thuận lợi, nhưng tình hình hiện tại rất nguy cấp, không thể không lập tức quay lại. Cho nên, thỉnh ngài hãy nhanh chóng hồi thành một mình đi!”

“Không được, ta không thể để Tại Trung ở nơi này một mình!” Ta vô cùng lo lắng cho sự an nguy của y, sao có thể để y ở lại đây một mình được, nhưng mà, nếu như ta và Tại Trung cùng nhau quay về, e rằng thời gian…

Ở nơi thường ngày, dựa vào sức mạnh của ta thì có thể dùng thuật dịch chuyển tức thời, thế nhưng ở nơi Ma vương trực tiếp cai quản này thì bị hạn chế. Cho nên, cách để qua lại giữa hai bên chỉ có thể là dùng xe ngựa, khi quay lại có lẽ ta sẽ nghĩ đến phương pháp thần tốc khác.Nhìn bộ dạng cân nhắc lưỡng lự của Hiền Trọng, ma phó càng thêm sốt ruột.

“Đại nhân, chúng ta sẽ chiếu cố y thật tốt, thỉnh ngài hãy mau chóng hồi thành đi!”

Tại Trung nhìn vẻ mặt hoảng loạn cấp thiết của ma phó cùng tình cảnh mâu thuẫn của Hiền Trọng, cảm thấy bản thân không thể để Hiền Trọng – một người đã đối tốt với mình cùng với những con người thiện lương ở nơi đó phải khó xử, liền mở miệng nói, “Hiền Trọng, ngươi quay về đi, bọn họ sẽ chiếu cố ta.”

“Tại Trung…”

Gắt gao nắm lấy bàn tay đang cầm chặt tay mình của Hiền Trọng xem như một sự đáp lại, vẻ mặt kiên định của Tại Trung khiến Hiền Trọng không thể cự tuyệt, huống chi sự tình dường như quả thực rất nghiêm trọng.
“Vậy tự ngươi phải cẩn thận đấy.” Sau đó lại phân phó với ma phó đang quỳ ở trước mặt mình, “Không thể để y có chút thương tổn nào, phải bảo vệ Tại Trung bằng mọi giá.”

“Vâng.”

Nhìn Tại Trung đầy thắm thiết một lần, Hiền Trọng mới xoay người rời đi.

Thấy Hiền Trọng ly khai, ma phó mới yên tâm, xem ra sẽ không có vấn đề gì nữa rồi.

Xoay người, nói với Tại Trung bằng giọng tràn đầy áy náy, “Xin lỗi, hôm nay đại nhân vốn phải đưa ngài đến diện kiến Ma vương đại nhân, nhưng lại…”

“Không sao đâu, so với việc này, ta nghĩ chuyện ngươi vừa mới nói hẳn phải quan trọng hơn rất nhiều.”

“A… Cảm tạ ngài.” Cảm kích nhìn Tại Trung, trong lòng càng thêm vừa ý với người bạn đời của đại nhân này.

“Vậy… ta đưa ngài đến nơi nghỉ ngơi nhé, trước đây mỗi khi đại nhân đến đây cũng đều tới chỗ đó mà ở cả.” Ma phó dẫn đường ở phía trước, muốn để Tại Trung nghỉ ngơi đầu tiên.

“Ân.”

_______

Chương 61

Buổi tối, màn đêm buông xuống, trăng tròn nhô lên cao, vầng trăng huyết hồng như đại diện cho một thứ gì đó…

Tại Trung ngồi ở nơi ma phó dẫn y đến vào ban ngày, một gian phòng rất mới lạ, rất thoải mái.

Nhìn xuyên qua khung cửa sổ sát đất thật lớn, Tại Trung nhìn thấy vầng trăng tròn vành vạch có màu sắc quỷ dị kia, trong lòng nảy sinh một loại cảm tình dị dạng, rất muốn ra ngoài, vì y cảm thấy có cái gì đó đang kêu gọi bản thân…

Hơn nữa, cứ từng phút từng giây trôi qua, cái loại cảm giác này càng thêm mạnh mẽ.

Bước chân giống như bị khống chế mà di chuyển về phía trước, Tại Trung đẩy cửa ra, đi đến một nơi tối tăm sâu hút…

Tòa thành vắng lặng vừa to lớn vừa lạnh lẽo, Tại Trung cẩn thận bước lên bậc thang, y không biết bản thân đã tới nơi này vào lúc nào, dựa vào trực giác mà nói, nơi này dường như đang kêu gọi y.

Trên người vẫn mặc một thân hắc bào lúc tới đây, dưới ánh trăng không cách nào nhìn thấy dung mạo tuyệt thế của nhân nhi được.

Trên hành lang ngoài trời vốn chỉ có một mình Tại Trung bước đi không biết từ khi nào đã xuất hiện hơn một người, người tới ngạo mạn bước qua người Tại Trung, không đi được bao xa, lại xoay người bước đến gần Tại Trung.

“Hừ, thật to gan, cư nhiên không coi ai ra gì!” Phẫn nộ nắm lấy vai trái của Tại Trung, ngữ khí thập phần khiêu khích.

Tại Trung bị nắm lấy một cách đầy khó hiểu, luống cuống muốn bỏ đi thật nhanh.

Thế nhưng lực đạo lớn mạnh trên vai khiến Tại Trung vô pháp thoát thân.“Buông ra!” Hắn nắm ta đau quá…

“Cái gì, ngươi đang phản kháng ta sao?! Thật không biết trời cao đất rộng, ngươi biết ta là ai không?” Tay càng gia tăng lực đạo, khiến Tại Trung đau đến mức phải hít một ngụm khí lạnh.

“Còn biết đau cơ à?” Nụ cười trào phúng dưới ánh trăng thanh lãnh khiến người ta cảm thấy gai mắt vô cùng.

Tại Trung càng giãy giụa càng khiến Ma tộc kia tức giận, dùng lực xé hắc bào trên người Tại Trung đi, lời mắng chửi đầy phẫn nộ vừa muốn thốt ra trong nháy mắt liền biến thành vẻ kinh ngạc cùng sự tham lam tột độ.

“Không nghĩ rằng, còn là một mỹ nhân a!” Mạnh mẽ ném y bào sang một bên, Ma tộc đến gần thân thể run rẩy của Tại Trung với nụ cười dâm đãng, dùng lực nâng chiếc cằm xinh xắn của Tại Trung lên, tỉ mỉ nhìn dung nhan khuynh quốc kia.
“Quả nhiên là… tuyệt mỹ a…” Ngón tay thô ráp không chút thương xót mà vỗ lên má Tại Trung, ánh mắt kia giống như muốn đem Tại Trung ăn tươi nuốt sống.

Tại Trung có chút sợ hãi, đôi mắt né tránh dục vọng ngày càng khơi dậy của Ma tộc, “Ngươi là đang câu dẫn ta sao?” Bàn tay chậm rãi kéo vạt áo của Tại Trung, dùng lực lôi xuống, bờ vai trắng nõn cùng xương quai xanh hoàn mỹ lập tức đập vào trong mắt, khiến người khác thèm chảy nước miếng.

“Buông ra!” Vùng vẫy để chạy sang một bên, vạt áo không kịp kéo lên lại tụt xuống dưới vài phần, làn da tuyết trắng giống như sắp bị ánh mắt nóng rực kia thiêu đốt.

“Ngươi đây là dục cự hoàn nghênh1 sao?” Cười tà tiếp cận Tại Trung, từng bước mà ép sát, bức Tại Trung chỉ có thể lui về phía sau.

Nỗi sợ hãi cùng sự hoảng hốt ồ ạt dâng tới, Tại Trung hổn hển thở từng ngụm lớn, bất lực nhìn Ma tộc như dã thú trước mặt.

“Đừng! Đừng tới đây!!”

Mái tóc bạc đầy lộn xộn xen lẫn với làn da tuyết trắng, tử mâu lấp lánh phủ đầy sương.

Ở đằng sau, đã không còn lối đi…

____________

(1) Dục cự hoàn nghênh: Nôm na là giả bộ cự tuyệt nhưng trong lòng lại nghênh đón.

Chương 62

“Nếu ngươi nghe theo lời ta, sau này ngươi sẽ cảm kích ta vì đã coi trọng ngươi!” Ngữ khí cuồng vọng đầy kiêu căng ngạo mạn.

Thấy Tại Trung đã không còn đường thối lui, Ma tộc kia cũng thả chậm cước bộ mà ép sát, nâng tay lên, nhìn chiếc nhẫn trên ngón tay hắn, dưới ánh trăng, vẻ chói lọi thanh lãnh đang phô trương cái gọi là thân phận.

“Nhìn thấy không?” Để chiếc nhẫn ngay trước mắt Tại Trung một cách đầy khoe khoang, tiếu ý trong mắt càng thêm rõ ràng.

“Ta sắp trở thành hầu tước rồi! Biết ý nghĩa của cái này là gì không?! Là địa vị. Là quyền lực!!” Cuồng vọng la lên một cách vênh váo, ngày mai ta sẽ thăng chức, ha ha ha!!!

Thấy Tại Trung không nói lời nào, cho rằng Tại Trung đã bị chấn động bởi tước vị mà bản thân sắp đạt được, thỏa mãn nắm lấy cánh tay của Tại Trung, chậm rãi tới gần.

“Cho nên, ngươi hẳn phải cầu ta sủng hạnh ngươi mới đúng!” Làn da nhẵn mịn của Tại Trung khiến Ma tộc ngập tràn dâm dục này hận không thể lập tức tiêu hồn một trận.

Ý thức được bản thân sắp đối mặt với hiểm nguy, cùng với bàn tay mang tới cảm giác khó chịu và buồn nôn đang nắm lấy y kia, Tại Trung thoáng chốc mạnh mẽ giãy khỏi, điều này khiến ý nghĩ vốn tưởng Tại Trung đã phục tùng của Ma tộc không kịp phản ứng trở lại, bàn tay thoáng cái đã bị hất văng ra.

Mà Tại Trung vốn đã đi tới sát mép, chỗ này lại gần với phần đỉnh của tòa thành, tiếp tục lùi về phía sau, hậu quả…

Tại Trung gắng sức hất tay Ma tộc ra, điều này khiến Ma tộc kia lập tức phát giận.“Xem ra không để ngươi nếm chút đau khổ, ngươi sẽ không ngoan ngoãn được!” Lục quang tụ tập lại trong tay, lui về phía sau một bước, sau đó mạnh mẽ đánh về phía Tại Trung.

Tử mâu bỗng nhiên mở to, không chịu được sự tấn công đột ngột này, thân thể nhẹ đến mức giống như cánh chim đã nát vụn, bị sức mạnh kia hung hăng hất tung ra ngoài, sau đó rơi thẳng xuống…

Gió nhanh chóng thét gào ở bên tai, huyết dịch toàn thân chảy ngược lên, trong tim cường liệt kêu cứu…

Ai tới cứu ta? Ai tới cứu ta…!
“Duẫn Hạo!!!!!” Lớn tiếng la lên, theo bản năng mà gào thét, tử quang cường liệt lập tức nhanh chóng phân tán bốn phía giữa không trung, khí tức tiêu thất trăm năm trước cũng lan rộng ngay tức khắc…

… …

“Tại Trung!!” Con ngươi kim sắc kịch liệt co rút, thân ảnh hắc sắc lập tức biến mất khỏi biển hoa màu tím.

Là khí tức của Tại Trung, không thể sai… không thể sai được!!

Ánh sáng chói lọi của tử sắc đột nhiên lóe lên hào quang vàng kim, chỉ trong chớp mắt, lại biến tăm mất dạng…

Dường như đã tiêu hao hết khí lực, Tại Trung mơ hồ nhìn người vừa mới xuất hiện bên cạnh y, ôm lấy thân thể y, là ai…? Cảm giác rất quen thuộc… Bây giờ… mệt mỏi quá…

Sau khi rơi vào hôn mê, bóng tối dần dần bao trùm tất cả…

Vóc người cao to gắt gao ôm lấy thân thể gầy yếu, chăm chú nhìn thật sâu, ngân phát tử mâu, giống như ba trăm năm trước…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau