EVIL’S LOVE – TÌNH YÊU CỦA MA VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Evil’s love – tình yêu của ma vương - Chương 6 - Chương 10

Chương 3

“Xương Mân! Xương Mân!” Tại Trung vội vội vàng vàng đuổi theo, “Chờ một chút!” Ma thú ở phía trước ngừng bước, nhìn nhân nhi hồng hộc chạy ở trước mặt, khuôn mặt đỏ bừng, cũng không muốn làm khó y.

“Sao vậy?” Tại Trung lấy lại sức, bĩu môi, một phát tóm lấy bộ lông băng lam sắc của Xương Mân, “A!” Tiểu nhân nhi bị sao vậy, tự dưng khi không lại phát cáu, Xương Mân trách cứ trừng Tại Trung một cái.

Cảm thấy Xương Mân giống như đã sinh khí, Tại Trung lập tức buông tay, dùng tay vội vàng xoa xoa nơi vừa túm lấy ban nãy, “Xin lỗi nha, Tại nhi không phải cố ý đâu.”

Bất đắc dĩ nhìn Tại Trung một cái, Xương Mân lại muốn xoay đầu bước đi, Tại Trung lập tức vội vàng gọi lại, “Chờ một chút!” Dang hai tay che chắn trước mặt Xương Mân.

Xương Mân không nói lời nào, cứ như vậy mà nhìn Tại Trung, Tại Trung bị nhìn chằm chằm liền có chút xấu hổ, “Sao ngươi lại đi, muốn bỏ Tại nhi lại một mình sao?”

Cái gì? Xương Mân ngẩn người vì câu nói của Tại Trung.

Thấy Xương Mân không nói lời nào, Tại Trung cho rằng nó đã ngầm thừa nhận. Gấp đến mức bắt đầu nức nở.

“Nha! Làm… Làm sao vậy?” Xương Mân cũng không chuẩn bị tâm lý, sao nó nói khóc liền khóc a!

Một con ma thú băng lam đi vòng quanh nhân nhi không ngừng khóc, sau khi xoay được hơn mười vòng, cuối cùng cũng không thể nào nhịn nổi.

“Tại Trung, rốt cuộc ngươi khóc vì cái gì a?”

“Ô~~ Xương Mân… Mân… không phải… không phải không muốn Tại Trung sao?”Ân?? Này cũng quá oan ức rồi…

“Ta nói lúc nào?!” Xương Mân nhấn mạnh hỏi.

“Kia, vừa nãy…” Tại Trung cương quyết chỉ ra xác nhận, bộ dạng chứng cứ vô cùng xác thực.

Vừa nãy… Thoáng hồi tưởng lại một chút, Xương Mân mới bừng tỉnh hiểu ra.

Ai, thật là… “Không có, ta chỉ đi giúp ngươi hái ‘Tản Linh hoa’ mà thôi.”

“Ân?”
“Trước đây đều là nhân lúc sau khi ngươi ngủ mà đi, thế nhưng hôm nay ngươi không biết sao lại tỉnh dậy đặc biệt sớm.”

“Thật sao?!” Tại Trung bước lên phía trước, lại nắm lấy bộ lông băng lam nhu thuận.

“Là thật!” Bất đắc dĩ mà thở dài, nhìn bộ lông của bản thân, khóc không ra nước mắt a.

“Ta sẽ không ly khai ngươi, hơn nữa, ngươi có bạn đời định mệnh của ngươi a, không phải sao?”

Tại Trung ngẩn người một cái, rồi lập tức nở nụ cười, “Đúng vậy, có Duẫn, Duẫn cũng sẽ bồi ta, bồi Tại nhi…”

Khi đó, khi đó, dương quang ôn nhu vẩy trên khuôn mặt Tại Trung, chiếu lên nụ cười vô cùng xán lạn kia.

… …

“Ngươi bất quá chỉ là kẻ thấp hèn nhất… Dục nô!”

Câu nói tàn nhẫn vẫn vang vọng bên tai, tại sao, tại sao… Tại Trung không muốn tin, dục nô… Không, không phải a… Tại nhi không phải là bạn đời của Duẫn sao? Thế nhưng, thế nhưng… Duẫn của y khi đó, Duẫn của y chính miệng đối y nói a!

“Duẫn Hạo, Duẫn a…” Nhỏ giọng nức nở, lệ im lặng chảy xuống, mặt nước yên ả lay động tầng tầng sóng gợn đầy bi thương.

Chương 4

“Xương Mân! Xương Mân!” Tại Trung vội vội vàng vàng đuổi theo, “Chờ một chút!” Ma thú ở phía trước ngừng bước, nhìn nhân nhi hồng hộc chạy ở trước mặt, khuôn mặt đỏ bừng, cũng không muốn làm khó y.

“Sao vậy?” Tại Trung lấy lại sức, bĩu môi, một phát tóm lấy bộ lông băng lam sắc của Xương Mân, “A!” Tiểu nhân nhi bị sao vậy, tự dưng khi không lại phát cáu, Xương Mân trách cứ trừng Tại Trung một cái.

Cảm thấy Xương Mân giống như đã sinh khí, Tại Trung lập tức buông tay, dùng tay vội vàng xoa xoa nơi vừa túm lấy ban nãy, “Xin lỗi nha, Tại nhi không phải cố ý đâu.”

Bất đắc dĩ nhìn Tại Trung một cái, Xương Mân lại muốn xoay đầu bước đi, Tại Trung lập tức vội vàng gọi lại, “Chờ một chút!” Dang hai tay che chắn trước mặt Xương Mân.

Xương Mân không nói lời nào, cứ như vậy mà nhìn Tại Trung, Tại Trung bị nhìn chằm chằm liền có chút xấu hổ, “Sao ngươi lại đi, muốn bỏ Tại nhi lại một mình sao?”

Cái gì? Xương Mân ngẩn người vì câu nói của Tại Trung.

Thấy Xương Mân không nói lời nào, Tại Trung cho rằng nó đã ngầm thừa nhận. Gấp đến mức bắt đầu nức nở.

“Nha! Làm… Làm sao vậy?” Xương Mân cũng không chuẩn bị tâm lý, sao nó nói khóc liền khóc a!

Một con ma thú băng lam đi vòng quanh nhân nhi không ngừng khóc, sau khi xoay được hơn mười vòng, cuối cùng cũng không thể nào nhịn nổi.

“Tại Trung, rốt cuộc ngươi khóc vì cái gì a?”

“Ô~~ Xương Mân… Mân… không phải… không phải không muốn Tại Trung sao?”Ân?? Này cũng quá oan ức rồi…

“Ta nói lúc nào?!” Xương Mân nhấn mạnh hỏi.

“Kia, vừa nãy…” Tại Trung cương quyết chỉ ra xác nhận, bộ dạng chứng cứ vô cùng xác thực.

Vừa nãy… Thoáng hồi tưởng lại một chút, Xương Mân mới bừng tỉnh hiểu ra.

Ai, thật là… “Không có, ta chỉ đi giúp ngươi hái ‘Tản Linh hoa’ mà thôi.”

“Ân?”
“Trước đây đều là nhân lúc sau khi ngươi ngủ mà đi, thế nhưng hôm nay ngươi không biết sao lại tỉnh dậy đặc biệt sớm.”

“Thật sao?!” Tại Trung bước lên phía trước, lại nắm lấy bộ lông băng lam nhu thuận.

“Là thật!” Bất đắc dĩ mà thở dài, nhìn bộ lông của bản thân, khóc không ra nước mắt a.

“Ta sẽ không ly khai ngươi, hơn nữa, ngươi có bạn đời định mệnh của ngươi a, không phải sao?”

Tại Trung ngẩn người một cái, rồi lập tức nở nụ cười, “Đúng vậy, có Duẫn, Duẫn cũng sẽ bồi ta, bồi Tại nhi…”

Khi đó, khi đó, dương quang ôn nhu vẩy trên khuôn mặt Tại Trung, chiếu lên nụ cười vô cùng xán lạn kia.

… …

“Ngươi bất quá chỉ là kẻ thấp hèn nhất… Dục nô!”

Câu nói tàn nhẫn vẫn vang vọng bên tai, tại sao, tại sao… Tại Trung không muốn tin, dục nô… Không, không phải a… Tại nhi không phải là bạn đời của Duẫn sao? Thế nhưng, thế nhưng… Duẫn của y khi đó, Duẫn của y chính miệng đối y nói a!

“Duẫn Hạo, Duẫn a…” Nhỏ giọng nức nở, lệ im lặng chảy xuống, mặt nước yên ả lay động tầng tầng sóng gợn đầy bi thương.

Chương 5

Ngoài trời —— Hoa viên

Cánh hoa tung bay đầy trời, trong không khí tràn ngập hương thơm thoang thoảng.

Ở giữa bờ ao, một thân ảnh hỏa hồng biếng nhác nửa dựa bên cạnh hồ. Mái tóc đỏ đầy chói mắt rủ vào trong nước, giống như sắp nhuộm đỏ cả ao hồ. Đầu ngón tay vẩy vẩy giọt nước lóng lánh, từng giọt thuận theo làn da trắng nõn mà trượt vào trong vạt áo phiêu đật.

Mị nhãn như tơ, yêu mị mê người.

“Vút ——” Một cây ngân châm phá thủng khoảng không, rất nhanh mà đâm đến gần thâm lam thân ảnh.

“Kim Hi Triệt.”

“A~~ Không hổ là tả cận sử nhỉ~” Chậm rãi nâng bàn chân ngâm trong ao lên, giọt nước được ánh dương quang chiếu xuống trông càng thêm rực rỡ.

Nhìn ngân châm bị gãy làm ba đoạn, nam tử được gọi là Hi Triệt mỉm cười, bước về phía người vừa xuất hiện.

“Ai nha~ Ngươi rõ ràng có thể tránh, làm gì phải khiến ngân châm của ta thành cái đạng này cơ chứ~” Thân thể mềm mại hơi dán vào lồng ngực Hữu Thiên, bàn tay nhu nhược không xương vén mái tóc dài trước ngực của Hữu Thiên lên, chơi đùa ở trong tay.

“Ngươi nói, ngươi định bồi thường cho ta thế nào đây…” Hi Triệt ghé sát vào lỗ tai Hữu Thiên, ái muội nói.

Hữu Thiên không có bất cứ động tác gì, chỉ chậm rãi phun ra một câu khiến Hi Triệt bỗng chốc thu lại.

“Đế quân hình như hôm nay sẽ đến viếng thăm.”

“Khụ khụ —— Cái gì??”

Hi Triệt thoáng chốc nhảy ra thật xa, không tự nhiên mà chỉnh sửa y phục.

“Thực là vỏ quýt dày có móng tay nhọn a…” Hữu Thiên nhàn nhã dựa vào bên cây cổ thụ, nhìn Hi Triệt vừa nãy còn mang bộ dạng câu nhân đột nhiên biến thành vẻ ngượng ngùng mà né tránh.

“Đúng là hữu cận sử nhỉ…”

“Phác Hữu Thiên, ngươi có ý gì!” Kim Hi Triệt trừng mắt nhìn cái miệng nói ra lời khiến người khác chán ghét kia của Phác Hữu Thiên, thật muốn hạ độc cho hắn câm luôn cho rồi.

“A…” Hữu Thiên không thèm để ý, nghiêng người dựa vào thân cây nhắm mắt dưỡng thần.

“Thật là, rõ ràng là thủ lĩnh đám hỗn tạp nơi giáo đình kia, thế mà lại chịu khó như vậy.” Kim Hi Triệt nhỏ giọng lầm bầm.

Kim Hi Triệt, hữu cận sử của ma giới, chuyên chế độc và dược, có thể tùy ý xem xét quyết định sống chết của một sinh mệnh. Ở ma giới, đám ma quỷ đều biết người mà bọn chúng không thể chọc vào nhất ngoại trừ Ma vương có lẽ chính là Kim Hi Triệt, nguyên nhân là vì mặc dù y xinh đẹp quyến rũ, thế nhưng lòng dạ rất độc địa, người duy nhất có thể trị y, có lẽ chỉ có Đế quân mà Hữu Thiên vừa nhắc đến trong miệng kia.Đế quân, là danh hiệu tôn kính của hắn, mọi người trong giáo đình coi hắn là thần linh, tôn thờ cầu khẩn, hi vọng nhận được sự chiếu cố từ hắn.

Ma, thiên, nhân ba giới, đều không biết rằng, kỳ thực ba giới này vốn cũng không thủy hỏa bất dung như vậy, thế nhưng người nắm giữ ba giới vô cùng mệt mỏi với bầu không khí hòa bình này, sau này, bọn họ cảm thấy để sinh mệnh vô tri phía dưới chém giết lẫn nhau, mới là chuyện thú vị biết bao a.

Cho nên sự hòa hợp giữa Ma vương và Đế quân cũng chẳng có gì lạ.

“Này!” Không nhận được câu trả lời, Hi Triệt vung tay áo, vườn hoa vốn kiều diễm xung quanh Hữu Thiên trong nháy mắt trở nên khô héo, hóa thành tro bụi.

“Thật tàn nhẫn a.” Hữu Thiên đổi sang chỗ khác, tiếp tục nghỉ ngơi.

Đã quen với bộ dạng xa cách này của Hữu Thiên, Hi Triệt khẽ vuốt mái tóc dài, ở trước mặt Hữu Thiên mà hái một đóa hoa hồng đen chưa nở lên, đùa giỡn ở trong tay.

“Vương hắn có đồ chơi mới rồi đấy, nghe nói còn rất khiến người khác chú ý.”

Xé một cánh hoa mỏng manh đi, đặt ở trong miệng, “Ngươi nói, lần này có thể sống trong bao lâu?”

“Kim Tại Trung.”

“Có ý gì?”

“Hiện tại chỉ biết điều này.” Hữu Thiên mở mắt ra, nhìn về phía trời, bầu trời của ma giới vĩnh viễn không có ánh sáng thực sự.
“Nga~ Xem ra lần này sẽ có một vở kịch hay để coi rồi!” Đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, Hi Triệt nhìn về phía Hữu Thiên, không rõ hàm nghĩa mà cười nói, “Không thể… Hôm qua Vương đã đặc biệt phái người đến lấy thuốc của ta, là vì đồ chơi mới của y.”

Hữu Thiên không phản bác, Hi Triệt nhìn, kinh ngạc chớp chớp mắt, lập tức lặng lẽ thổi vào đóa hoa vẫn còn là nụ, “Xem ra vẫn có chút cốt truyện, không biết có thể phát triển thành dạng gì đây?” Đóa hoa nhanh chóng sinh trưởng, đảo mắt liền nở bung thành một bông hoa ma quỷ hắc sắc đầy kiều diễm.

“Nói không chừng không lâu sau liền sẽ hành động, từng bước leo lên, mới có thể càng mở ra, càng thêm đẹp, thế nhưng đừng…” Khẽ dùng lực, cánh hoa tan nát, vô lực mà rơi xuống, một sinh mệnh thật yếu đuối, thật rẻ tiền làm sao a…

“Ngươi nghĩ sẽ phát triển thành cái dạng gì?” Khí tức băng lãnh từ đằng sau truyền đến, Hi Triệt không khỏi run rẩy.

“Vương…” Hi Triệt xoay người hành lễ, Hữu Thiên cũng không biết từ lúc nào đã cúi người xuống ở bên cạnh.

“Các ngươi gần đây rất nhàn a, muốn trở nên bận rộn một chút không?” Hi Triệt còn chưa kịp mở miệng, chợt nghe thấy một thanh âm bản thân đã quá quen thuộc.

“Ta sẽ khiến y trở nên thật bận rộn.” Lập tức ngẩng đầu lên, quả nhiên là…

“Tùy ngươi.” Duẫn Hạo biết bản thân không cần chiêu dãi vị khách nhân ‘đường xa mà đến’ này.

“Hàn… Hàn Canh…” Đột nhiên bị kéo vào lồng ngực ấm áp.

“Nhớ ta không?” Dùng sức mà ôm chặt, không cho người trong lòng chạy trốn.

“Ai… Ai nhớ ngươi…” Phục hồi tinh thần, Hi Triệt bắt đầu giãy dụa.

Nhìn cảnh tượng kia, Hữu Thiên thức thời mà hành lễ xin cáo lui, “Đế quân, Ma vương còn có điều cần bàn giao, xin phép cáo lui.”

Phất tay ra hiệu, Hữu Thiên hướng về phía sau, nháy mắt liền tiêu thất không chút tung tích.

“Nha, Phác Hữu Thiên, ta nhất định sẽ hạ độc ngươi!” Hừ! Cư nhiên lại cứ như thế mà đi.

“Không nhớ sao, thế nhưng ta rất nhớ nha~~”

Đột nhiên bị nhấc lên cao, Hi Triệt gắt gao ôm chặt lấy cổ Hàn Canh, “Hừ!”

“A~~ Thật giống như một con dã miêu đang xù lông nha.” Buồn cười mà nhìn bộ dạng giận dỗi của Hi Triệt, Hàn Canh rất nhanh mà thay đổi trận địa, bước tới cánh đồng hoa anh túc hỏa hồng, “Nhìn xem, màu sắc này rất xứng với ngươi.”

“Còn lâu mới xứng… Ưm… Ưm…” Cái hôn đầy nóng bỏng ẩm ướt, khí tức của tình dục ngập tràn khắp cánh đồng hoa mênh mông…

Chương 6

“Nói không chừng không lâu sau liền sẽ hành động, từng bước leo lên, mới có thể càng mở ra, càng thêm đẹp…” Leo lên từng bước một, đúng lúc bản thân tình cờ nghe được. Hành động? Thân ảnh hư nhược kia không khỏi hiện lên trong đầu, có thể sao?

Bản thân Duẫn Hạo không phát hiện, lúc đang suy đoán Tại Trung có thể bấu víu đòi sủng hay không, trong tiềm thức của bản thân đã cảm thấy y không thể, hẳn là không nghĩ đến.

“Sao lại tiếp tục tới đây?” Nhìn nơi trước mặt mà bản thân mới đến tối hôm qua, bản thân Duẫn Hạo cũng có chút giật mình.

Đẩy cửa ra, liền thấy Tại Trung đưa lưng về phía trước, không biết đang suy nghĩ điều gì.

… …

Sáng sớm hôm nay tỉnh dậy, cảm thấy thân thể nhẹ nhõm không ít, nhìn vết thương của bản thân dần dần khỏi hẳn, trong lòng ngọt ngào không nguôi.

Đầu ngón tay đầy ôn nhu của Duẫn Hạo hôm qua, nhẹ nhàng mà thượng dược, còn có ngữ khí ôn nhu kia… A, thực vui vẻ, nụ cười trên khuôn mặt tái nhợt kia trông đặc biệt ấm áp.

“Xương Mân, Xương Mân, hôm nay Tại nhi rất vui vẻ, ha ha…” Ngây ngốc bật cười, sự đau đớn nơi vết thương trên người dường như không cảm thấy dù chỉ là một chút.

Nhìn nhìn xung quanh, a? Dịch thể hồng sắc kia…

Bước tới bàn gỗ đặt thứ đồ kia, Tại Trung cầm lấy cái ly trên bàn. Màu huyết hồng, thực giống máu a, ghé sát vào rồi ngửi ngửi, nha! Thực sự là máu…

Bị kích thích bởi mùi máu, Tại Trung mới nhớ rằng bản thân từ lúc đến nơi này đã rất lâu rồi cũng chưa được ăn uống.

Thực muốn uống, uống máu… Từ nơi sâu trong cơ thể sản sinh ra một cỗ dục vọng cường đại, đó là khát vọng với máu tươi.

Không kiềm chế được mà nâng ly lên, đầu lưỡi thử lướt qua dòng máu tươi trong đó.

“Ô~~” Tựa như bị lưỡi dao sắc bén đâm qua, hảo đau…

Rất nhanh mà đặt chiếc ly xuống, bịt chặt lấy miệng, thoáng chốc lui về phía sau vài bước, giống như đang chạy trốn khỏi mãnh thú hung tàn.

“Thiếu chút nữa là quên mất lời Xương Mân nói rồi…” Quả nhiên, chỉ có thể là Duẫn…

Ai~~ Hảo đói nga…

Cố gắng không suy nghĩ về điều này nữa, Tại Trung ngồi lên giường, lẳng lặng nhớ đến chuyện đã phát sinh sau khi rời khỏi ‘Mê Viên’.

“Không được~~ Ha ha~ Nghĩ đến hôm qua, lại~~ A~” Xấu hổ cúi đầu xuống, lấy tay ôm lấy bản thân, chỉ lộ ra khuôn mặt tươi cười, Duẫn, Duẫn…

… …

Thấy Tại Trung vẫn duy trì động tác đó, Duẫn Hạo kỳ quái bước đến gần, gia hỏa này, đang phát ngốc sao?

Gương mặt ửng đỏ, đang nghĩ đến điều gì vậy?

Gương mặt đột nhiên phóng đại, dọa Tại Trung nhảy dựng lên, suy nghĩ quá nhiều rồi sao, thực sự nhìn thấy Duẫn Hạo rồi…

“Đang nghĩ gì vậy?” Còn có thể nói chuyện nữa chứ… Duẫn, Duẫn Hạo!

“Thực sự là thật!” Một kích động, không lo lắng đến thân thể đã tê rần vì ngồi quá lâu, Tại Trung mắt thấy mình sắp ngã xuống giường.

Cứ nghĩ bản thân sẽ hứng chịu mọi đau đớn khi bị ngã xuống nền nhà cứng ngắc đầy băng lãnh kia, nhưng giây tiếp theo Tại Trung lại nhận được cảm giác ấm áp cùng xúc cảm mềm mại.

Duẫn Hạo không nói lời mà nào đặt Tại Trung lên giường.

“Tốt chưa?”

“Ân?”
“Vết thương.” Duẫn Hạo bước tên bàn gỗ ở bên cạnh, vùng xung quanh lông mày bất giác nhíu chặt lại.

“Hả? Vết thương…” Tại Trung ngẩn người, ý thức được rằng Duẫn Hạo đang hỏi thương thế của bản thân, trong lòng Tại Trung không nhịn được mà dâng lên một cỗ ấm áp, Duẫn Hạo đang quan tâm đến ta a.

“Tốt rồi, tốt rồi…” Vội vàng trả lời, Tại Trung nhìn bóng lưng của Duẫn Hạo, cái ôm vừa nãy hảo ấm áp a…

Trong tay cầm chiếc ly đế cao rót đầy máu tươi, Duẫn Hạo bước đến trước mặt Tại Trung, “Uống đi”

Tại Trung nhìn dịch thể khiến mình rất đau không lâu trước đó, sợ hãi nghiêng nghiêng người.

“Không đói?” Sao có thể được, trước đây hắn từng lộ răng nanh, đây giải thích rõ ràng hắn cần dựa vào máu mà sống. Hơn nữa nhìn thân thể hư nhược như vậy của hắn, máu tươi chính là vật phẩm bổ dưỡng tốt nhất, bản thật quả thực đã đặc biệt phái người đưa máu của ma linh đến đây.

“Không muốn… Không…” Nhỏ giọng kháng cự, Tại Trung hơi nghiêng mặt đi.

Cự tuyệt? Hắn là đang cự tuyệt sao!

Lần đầu tiên thấy người khác không tuân theo lời nói của bản thân, Duẫn Hạo nhìn Tại Trung, lặp lại thêm một lần nữa, “Uống đi.”

Nghe thấy mệnh lệnh lần nữa từ Duẫn Hạo, Tại Trung quay đầu, do dự.

Thấy Tại Trung không có hành động gì, Duẫn Hạo cúi người xuống, kề sát vào Tại Trung, “Nhanh như vậy liền có thể phản kháng rồi sao, điều gì khiến dũng khí của ngươi biến lớn thế?” Bản thân đối hắn quá tốt rồi, cư nhiêm dám chống lại mệnh lệnh của chính mình, hắn bất quá chỉ là, chỉ là một… dục nô mà thôi.

Ý thức được điểm này, Duẫn Hạo thập phần bất mãn, ngữ khí lập tức thấp xuống vài phần.

“Ta không muốn lặp lại nữa.”

Cả người Tại Trung chợt run lên, Duẫn Hạo…

Tiềm thức nói cho bản thân biết rằng không nên tiếp tục phản kháng, Tại Trung tiếp nhận máu tươi trong tay Duẫn Hạo, nhắm chặt mắt lại, sẽ không đau lắm đâu, nhịn một chút là được…

Giống như chịu phận bất hạnh mà uống hết một ngụm lớn, “Khụ khụ! Khụ!” Thống khổ đầy to lớn khiến Tại Trung nôn hơn phân nửa phần máu vừa mới uống xong ra.

Chiếc ly cũng rơi xuống mặt đất, vỡ tan.
Duẫn Hạo im lặng nhìn bộ dạng khó chịu của Tại Trung, không nói một tiếng nào.

“A! Khụ —— Xin lỗi, xin…” Tại Trung hoảng loạn xin lỗi.

“Tại sao?”

Tại Trung ngừng lại, nhìn Duẫn Hạo, thoáng chốc cũng trở nên trầm mặc.

Tại nhi rõ ràng đã từng giải thích qua rồi, Duẫn khi đó… Tại Trung nhìn xuống mặt đất, thấp giọng nói: “Tại Trung, không thể uống những loại máu này được, chỉ có thể, chỉ có thể…”

“Chỉ có thể là của ta.”

“Ân.” Tại Trung cẩn thận đáp lại, y nhớ lần trước đã nói qua chuyện này, Duẫn Hạo… Gắt gao nắm chặt lấy góc áo, Tại trung đang sợ hãi, sợ rằng Duẫn Hạo lại…

Đã qua thật lâu, nhìn Duẫn Hạo không làm gì cả, Tại Trung dần dần thả lỏng.

Phát hiện y phục của mình cũng đã nhiễm máu vừa đổ ra, Tại Trung nhỏ giọng dò hỏi: “Điện… Điện hạ, ta… ta có thể đổi một kiện y phục không.”

Nhìn Duẫn Hạo không phản đối, Tại Trung đứng dậy bước đến tủ quần áo, mở ra, thứ nhìn thấy lại là hoàng sắc hiện cả ra trước mắt, Tại Trung khó chịu cúi đầu.

“Vậy ngươi còn có lúc nào phải chú ý không?” Thanh âm của Duẫn Hạo truyền đến, Tại Trung ngẩng đầu nhìn về phía Duẫn Hạo.

“Chú ý?”

Duẫn Hạo bước về phía cửa, Tại Trung giật mình khẽ hé cái miệng nhỏ nhắn ra, Duẫn là đang…

“Không, không có gì…” Duẫn không giống như lần trước mà thương tổn ta, ngược lại, ngược lại…

A~~ Tại Trung hơi mỉm cười…

Liếc mắt nhìn thấy y sam của bản thân, nhớ tới hoàng sắc ngập tràn ban nãy, Tại Trung đột nhiên gọi Duẫn Hạo lại.

“Điện… Điện hạ!”

Duẫn Hạo dừng cước bộ, ý bảo Tại Trung nói tiếp.

Thấy Duẫn Hạo dừng lại nghe mình nói, Tại Trung cố lấy dũng khí mà mở miệng, “Có… Có thể… đổi một chút y phục không…”

“Y phục?”

“Hoàng sắc này, ta… ta…” Tại Trung úp úp mở mở, không biết phải nói như thế nào.

“Không thích?”

Tại Trung mím chặt môi, ngầm thừa nhận.

Yên lặng một hồi lâu, cuối cùng, “A, biết rồi.” Duẫn Hạo nói xong liền ly khai.

Nụ cười vừa nãy của Duẫn Hạo là có ý gì, sinh khí sao?Thế nhưng… hảo loạn, không biết có nói sai chút gì không, Tại Trung lắc lắc đầu, hảo loạn a…

Nhanh như vậy liền có hành động rồi, xem ra bản thân quả nhiên đã đối hắn quá tốt.Dựa vào máu của ta mới có thể tiếp tục sinh tồn, thực sự là ý nghĩ cố chấp a, muốn trút bỏ màu hoàng sắc đê tiện, cho nên đòi đổi sao, a, vậy cùng nhau chờ đợi đi nhé…

Hôm nay, làn gió vốn ôn hòa ấm áp, dần dần trở nên vô cùng lạnh băng.

Chương 7

“Két ——” Tiếng mở cửa rất nhỏ, Tại Trung mừng rỡ xoay người, “Điện hạ!”

“Điện hạ?” Người được phái đến khinh thường ném y vật trong tay xuống dưới chân Tại Trung.

“Không phải sao…” Tại Trung khom lưng nhặt lên, từ lúc sau lần Duẫn tới kia, đã ba bốn ngày không nhìn thấy hắn, sự cô đơn trong lòng đã không cách nào che giấu được.

“Thực sự không nhìn ra a, thật không biết ngươi đã dùng biện pháp gì, thoáng chốc đã thăng ba cấp rồi!” Ngữ khí đầy trào phúng, ánh mắt đầy mỉa mai, sao vậy, Tại nhi đã làm chuyện gì khiến người ta rất chán ghét sao?

“Cái kia… Thăng ba cấp gì cơ?”

“Hừ, ngươi còn giả bộ làm cái gì?” Người được phái đến tức giận tiến lên, lột y phục của Tại Trung ra, vạt áo rộng thùng thình bị kéo xuống, lộ ra xương quai xanh trắng mịn.

“A! Ngươi làm cái gì vậy!” Sự việc phát sinh quá nhanh, y phục đột nhiên bị một người chưa bao giờ gặp qua kéo xuống, Tại Trung lui về phía sau một bước, âm lượng cũng không nhịn được mà nâng cao.

“Còn rất nóng nảy nữa nhỉ! Chậc chậc~~ Nhìn bộ dạng như vậy, có thể tưởng tượng ra rằng lúc ngươi ở trên giường chắc chắn rất phong tình vạn chủng, thảo nào có thể thật sự câu dẫn điện hạ nhanh như vậy a~” Ngữ điệu đầy khinh thường khiến Tại Trung thập phần khó chịu.

“Thỉnh ngươi đừng nói bậy! Tại nhi… Tại nhi không phải như vậy!

“Vậy sao? Nói không chừng ngay cả Hồng Lánh đại nhân cũng không bằng ngươi!”

“Nga~ Ta cũng không cho rằng là như vậy đâu~” Thanh âm kiều mị từ cửa truyền đến.

“A! Hồng Lánh đại nhân…” Bộ dạng vẫn rất hung hăng càn quấy vừa nãy thoáng chốc thu lại. Mặc dù người ta nói Hồng Lánh đại nhân này rốt cuộc bất quá cũng chỉ là dục nô dùng để tiết dục của điện hạ, thế nhưng hiện tại hắn đang được sủng ái nhất, đắc tội hắn, bản thân cũng không thể có kết cục tốt.“A~ Ta chỉ tới đưa y phục mà thôi…”

“Y phục?” Mị nhãn làm ra vẻ nghi hoặc mà nhìn về phía người lên tiếng, “Đúng vậy, điện hạ phân phó, vị này vốn ở ‘Hoàng Chi Môn’, hôm nay được chuyển đến ở ‘Lục đường’.” Giương mắt nhìn, cười xấu xa chờ đợi một vở kịch hay.

“Sắp được đến ‘Lục đường’ rồi, cũng khá gần chỗ ta a, sau này ta nhất định sẽ thường xuyên chiếu cố ngươi.” Mỉm cười đi về phía Tại Trung, đầu ngón tay sơn móng đỏ thắm khẽ lướt qua đôi má non mịn của Tại Trung.

Người này ta đã từng gặp qua rồi, là người cùng Duẫn… Hai thân ảnh quấn lấy nhau ngày hôm ấy…Nặng nề thở dốc… Khổ sở mà cắn chặt môi dưới, cố sức nắm chặt lấy y phục trong tay. Ta không muốn nhìn thấy hắn nữa, ta không muốn cùng người khác chia sẻ Duẫn, Duẫn là của Tại Trung a…

“Sao vậy? Đừng sợ chứ! Ta sẽ không tổn thương ngươi đâu.” Hồng Lánh ôn nhu lau một chút vệt máu trên môi Tại Trung đi.

“Ngươi xem, đều bị thương hết cả rồi, nếu cắn đứt thì coi chừng Duẫn Hạo không thích ngươi nữa đâu nga~”
Ngữ khí ôn nhu, còn có động tác ôn nhu… Tại Trung chậm rãi buông hàm răng ra.

“Đúng rồi, như vậy mới tốt.” Nhẹ nhàng xoa xoa mái tóc mượt mà của Tại Trung, mỉm cười xoay người, hướng Tại Trung vẫy vẫy tay, “Tạm biệt, Tiểu Tại Trung…”

Ân? Vì sao, Tại Trung nhìn thân ảnh của Hồng Lánh dần rời đi, vì sao hắn, vừa nãy, hảo ấm áp, hình như là một người rất tốt a…

“Định hảo hảo yêu thương tân sủng của điện hạ sao?” Thân ảnh mặc lục sắc chắn ngay trước mặt Hồng Lánh, hoài nghi hỏi.

“Sân, lúc nào ngươi lại trở nên trì độn như vậy?” Buồn cười nhìn Lục Sân đang ngăn cản mình, “Thế nhưng, ngươi cần phải cố gắng hơn đấy, ngươi xem, hắn cũng đã đuổi kịp ngươi rồi~~” Chỉ vào mặc lục sắc y phục trên người Lục Sân, khuôn mặt của Hồng Lánh lộ ra một nụ cười không có hảo ý.

“Hừ! Chẳng qua chỉ là nương nhờ vào y mà thôi!” Mặc dù đều là lục sắc, nhưng vẫn có phân chia cấp bậc, cái loại xanh nhạt này căn bản không tạo nên sự uy hiếp được, thế nhưng đối với một kẻ mới đến, không mất nhiều thời gian mà lại từ cấp bậc đê tiện – ‘Hoàng Chi Môn’ nhảy một bước lớn như vậy, quả thực cần phải có phòng bị.

“Vậy ngươi sợ rồi sao?”

“Cái gì!” Giống như nghe thấy trò cười thiên đại gì, Hồng Lánh trợn to mắt mà nhìn Lục Sân, “Nếu không vì sao ngươi lại làm bộ dạng giả dối kia?”

Sửng sốt vài giây, Hồng Lánh không nhịn được mà cười ha hả, “Ha ha! Thật là —— Thật là một câu nói buồn cười mà ta từng nghe ——” Âm thanh vừa vang lên lập tức im bặt, Hồng Lánh đột nhiên trở nên âm trầm, thâm hiểm mà gằn từng chữ một: “Kim — Tại — Trung!”

Hồng Lánh bước đi, lướt qua bên người Lục Sân, chỉ để lại một câu nói khiến người ta không rét mà run, “Ta sẽ hảo hảo chiếu cố hắn…”

Lục Sân vô ý thức mà thối lui về phía sau, nhìn nhìn Hồng Lánh, tay nắm chặt lấy cổ áo, thực sự là hàn khí của sát nhân a, “Thật là một gia hỏa đáng sợ…” Kim Tại Trung, ta có nên vì ngươi mà nén bi thương không?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau