EVIL’S LOVE – TÌNH YÊU CỦA MA VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Evil’s love – tình yêu của ma vương - Chương 56 - Chương 60

Chương 53

Vương vẫn đang ở ngoài trời sao?”

“Đúng, đã ba trăm năm rồi, mỗi ngày Vương vẫn đều tới đó ngẩn người rất lâu…”

“Hữu Thiên, vẫn không có sao?”

“Không có, ba trăm năm này, chưa từng xuất hiện khí tức của Tại Trung…”

“Vậy sao?”

Ba trăm năm chờ đợi, là ai đang chờ ai…

Ngoài trời —— Hoa viên

Bên cạnh biển hoa tử sắc, một người có đôi mắt vàng kim lẳng lặng ngồi đó, cứ luôn nhìn về nơi xa, trong miệng lẩm bẩm, “Tại Trung…”

Hiểu lầm đã xóa bỏ, tương tư bay theo gió, mất đi mới hối hận, băng đóng lệ tuôn rơi…

… …

“Xương Mân!!”

Một thiếu niên mặc y phục kim sắc bổ nhào về phía ma thú lam sắc vốn đang yên lặng dưỡng thần ở bên cạnh.

“Ngươi đang làm cái gì!” Không thể kiên nhẫn mà xoay người sang một bên, không muốn để ý tới.

“Này! Dựa vào cái gì mà hung dữ với ta như vậy hả, ngươi đối với Tại Trung lúc đó thì đúng ôn nhu a!”

“Ngươi không giống với y.”Biết Xương Mân sẽ không nói nhiều với mình, thiếu niên kia đành phải ngồi xuống rồi dựa vào người Xương Mân, sau đó nhìn tử quang âm u xa xăm kia, chậm rãi nói, “Lúc hài tử kia tới ma ngục tìm ta, thật đúng là nghĩa vô phản cố đó! Kỳ thực bị chặt đứt một chiếc sừng cũng rất đau.”

Nhìn vẻ mặt khinh thường của Xương Mân, thiếu niên lập tức tiếp tục nói, “Kỳ thực vẫn còn tốt lắm, lúc đó hắn dường như nhận ta thành ngươi, ngây ngốc mà tới gần phía ta, đất khách thấy người thân a!”

“Ai bảo ngươi biến thành bộ dạng giống hệt ta làm gì.”

“Đó vẫn không phải…” Thanh âm dần dần nhỏ xuống, “Như vậy mới xứng đôi với ngươi a…”

Xương Mân nhìn thiếu niên bên cạnh một cái, lập tức nhắm mắt lại, “Kim sắc cũng rất đẹp.”

“Thật vậy sao? Ha ha, Xương Mân, ngươi thật tốt!”

‘Xương Mân, ngươi thật tốt!’ Ta có cái gì tốt chứ, đến cuối cùng vẫn khiến Tại Trung trong tay chịu nhiều tổn thương như vậy…

Nhìn ra Xương Mân đang tự trách mình, thiếu niên vội vàng nói. “Cho dù phát sinh chuyện gì, Cơ Phạm sẽ vĩnh viễn bồi ngươi!”“Kim Cơ Phạm, ngươi tự quản được chính mình là tốt lắm rồi.”

“Ân.”

Gió nhẹ thổi qua, bầu không khi an tĩnh này thật mỹ hảo…

“Cái kia… Xương Mân, ngươi chỉ có thể duy trì hình dạng ma thú thôi sao?”

“Ân.” Lúc đó ta dùng hết linh lực, mới bảo vệ được tinh phách1 cuối cùng, tuy rằng ta cũng không bị thương chỗ nào, thế nhưng bây giờ chỉ có thể duy trì một hình dạng.

Kết giới tử sắc ở phương xa, giống hệt như hơn hai nghìn năm về trước…

Mãi cho đến một ngày, ánh sáng tử sắc bao phủ toàn bộ ‘Mê viên’.

“A! Xương Mân, ngươi mau nhìn xem!”

Sau khi một người một thú chạy đến nơi có kết giới, chỗ đó chỉ còn lại những mảnh vỡ của nó, nhân nhi hẳn phải có ở bên trong cũng không còn thấy nữa.

“Cuối cùng vẫn không thay đổi được vận mệnh a…”

Tại Trung, nhất định phải hạnh phúc đấy…

_____________

(1) Tinh phách: Tinh – tinh chất, thuần chất; Phách – hồn phách.

Chương 54

Một thân hắc bào1 che khuất hình dạng, loạng choạng đi trên khu phố.

Hai bên khu phố là các dãy cửa hàng sang trọng, bên trong không chỉ có nhiều loại y phục đẹp mắt mà còn có cả trang sức sáng chói, mấy góc bên ngoài mặt tiền cũng có thể tùy tiện sử dụng để dựng quầy hàng.

Đây là đâu… Bốn phía đều là những kiến trúc đầy xa lạ cùng những người chưa từng gặp qua bao giờ, ta… lại vì cái gì mà tới nơi này…

Chỉ nhớ rằng hình như ta đã ngủ rất lâu, sau đó chậm rãi mở mắt, liền đi tới nơi này, thế nhưng ở đây đối với ta mà nói hoàn toàn là một nơi xa lạ a!

“Này, khách nhân bên kia, có muốn ăn một chút không! Loại bánh bao này rất là thơm đấy…” Có người lớn tiếng bắt chuyện, chỉ nói với ta thôi sao? Nghi hoặc mà đến gần, ngửi ngửi, quả thực rất thơm a…

“Muốn ăn một cái không?” Chủ tiệm nhiệt tình hỏi.

Món này quả thực rất thơm, thế nhưng ta cũng không muốn ăn.

“Không muốn sao? Thế nhưng ngài không thấy đói bụng à? Ta thấy ngài đã tới đây rất lâu rồi, cứ quanh quẩn một chỗ chẳng đi đâu, hẳn là đang chờ ai đó đúng không… Ăn chút gì trước đi.”

Đúng a, từ lúc ta tới đây hẳn cũng được nhiều ngày rồi, nhưng lại không biết phải đi đâu, bây giờ quả thực có điểm muốn ăn một chút, nhưng thứ trước mắt lại khiến ta không muốn ăn.

“Cảm ơn… Không cần đâu.”

Ly khai nơi đó, tiếp tục đi về phía trước.

… …

“Này, ngươi nói xem, cái người mặc hắc bào kia là cái gì, ta chẳng nhìn thấy chút gì hết á.”

“Ta cũng không biết, thấy hắn tới đây rất lâu rồi, nhưng cũng chẳng thấy hắn ăn cái gì cả…”

“Hay là chúng ta đi xem thử đi.”
“Thấy thế nào?”

“Đương nhiên là…”

Mấy tiểu hài tử tụ tập lại, lập một kế hoạch gì đó.

… …

“A! A!!! Tránh ra!” Một tiểu hài tử trong đó đột nhiên xông lên, lúc đến bên cạnh hắc y nhân thì giả vờ sắp ngã rồi nhân cơ hội mà kéo hắc bào thật dài kia xuống.

Sau đó là một phút đầy khiếp sợ…

Trên đời này thực sự có người mỹ lệ như vậy sao?

Mái tóc dài màu xám chạm đến mắt cá chân, phiêu dật động lòng người. Y bào sấn2 thuần trắng khiến người càng thêm thuần khiết thoát tục, nước da trắng hơn tuyết, vô cùng mịn màng. Càng khiến cho người ta kinh ngạc chính là một đôi mắt tử sắc mi hoặc yêu nhiêu… linh động mê hoặc lòng người…

Chờ một chút! Đôi mắt tử sắc, hắn không phải con người!!
Khu phố an tĩnh nhất thời trở nên ồn ào hoang mang, hài tử vừa kéo y bào xuống cũng sợ đến không thể cử động, chỉ biết gào khóc.

Trong thoáng chốc, toàn bộ khu vực đều sôi trào!

“Trời ạ! Có ma quỷ, nhìn đôi mắt tử sắc kia xem, nhất định là ác ma!”

“Đúng vậy, hắn sẽ giết chết chúng ta, nhanh, giết hắn mau, giết hắn!!”

Bốn phía bắt đầu cầm lấy những thứ vũ khí sắc bén có thể đánh được rồi hướng về phía người mà bọn họ cho là ác ma kia.

Né tránh trong kinh hoàng, trên người đã có một vài vết thương, xô đẩy đầy hỗn loạn, không biết phải trốn chạy đến đâu, mới có thể tránh được sự truy kích đầy điên cuồng của những kẻ kia.

Ta là ác ma sao…

“Nhìn xem, vết thương của hắn cũng không chảy máu, thật đáng sợ!”

“Giết hắn! Giết hắn đi!”

Nơi này là Nhân gian giới, một nơi xem ma quỷ là ác mộng.

Một trận kim quang bao quanh người trên thân chồng chất vết thương, sau đó biến mất trên khu phố, nơi vừa hỗn loạn ban nãy không lâu sau đó cũng ổn định trở lại.

_____________

(1) Hắc bào: Áo dài đen.

(2) Y bào sấn: Y bào là áo dài, sấn là lót => Áo lót dài? @[email protected]

Chương 55

“Đại nhân, hình như hắn đã ngất rồi.”

“Ân, vậy trước tiên hãy mang hắn về đi đã.”

“Vâng.”

Ma giới

Cảnh đêm mông lung, mọi thứ nhìn như đang chậm rãi quay về trước đây…

Vết thương trên người đều đã khỏi rồi… Chậm rãi ngồi dậy từ trên giường, phát hiện những vết thương trên người do bị những kẻ phát cuồng kia ném đồ vào mà tạo thành đều đã biến mất.

“Tỉnh rồi sao.”

“Ân?” Ngẩng đầu, hắn đang hỏi ta, hơn nữa nhìn trông rất ôn nhu…

“Sao ngươi có thể đến Nhân giới, còn để lộ bản thân như vậy.” Không phải ngữ khí đầy trách cứ, mâu tử đạm kim sắc khiến người ta có một loại cảm giác an tâm.

“Nhân gian giới?”

“Đúng vậy, những con người đó thập phần có địch ý với Ma tộc chúng ta.” Bàn tay mang theo găng tay trắng nhẹ nhàng đặt lên vai, thực sự hảo ôn nhu…

“Ma tộc?” Cẩn thận mà lặp lại, nhìn người đã cứu mình trước mắt mà hỏi.

Nghe ngữ khí chần chừ kia, liền cảm thấy nhân nhi mỹ lệ trước mắt dường như rất hoang mang với mọi thứ, giống như không hiểu rõ về Nhân gian giới, còn có cả Ma giới…

Chẳng lẽ…

“Ngươi không phải Ma tộc sao?” Nếu như không phải Ma tộc, vậy tử mâu mị hoặc này không thể xuất hiện ở Nhân giới được, tuy nhiên hình như Ma giới cũng không có kẻ sở hữu tử mâu như thế này.“Ta… Ta không biết…”

Hơi hơi nhíu mày, tiếp tục dò hỏi, “Vậy ngươi là nhân loại sao?”

Lắc đầu, tỏ ý phủ định.

“Vậy ngươi là…” Tuyệt đối không phải Thần giới, sao Thần giới có thể cho phép mâu tử yêu diễm như vậy tồn tại được.

Vẫn lắc đầu, sau đó nhỏ giọng nói, “Ta… không biết…”

Ngay cả bản thân là cái gì cũng không biết? Nghi hoặc nhìn người không giống như đang nói dối trước mắt, nhưng cuối cùng vẫn cảm thấy y chẳng biết điều gì, trừ khi…

“Ngươi vẫn biết mình là ai chứ?”

“Ta… Ta…”Quả nhiên, nhìn bộ dạng hắn là biết ta đã không hề nghĩ sai, người có vẻ đẹp tuyệt trần trước mắt đã mất trí nhớ rồi…

“Kim… Tại Trung.”

Ân?

Rủ mắt xuống, lên tiếng: “Ta chỉ nhớ rõ điều này thôi…”

“Đây là tên của ngươi sao?” Miễn là đừng có một chút cũng không biết là tốt rồi a.

“Đúng vậy.”

“Ngươi đã nói cho ta biết tên của ngươi, ta đây cũng nói cho ngươi biết vậy, kỳ thực chúng ta thực sự rất có duyên, chúng ta có cùng một họ đấy, ta tên là Kim Hiền Trọng.”

“Kim… Hiền Trọng…”

“Nhưng mà, ngươi cứ gọi tên của ta đi, ở nơi này, bọn họ đều gọi ta là đại nhân.”

“Ân, Hiền Trọng…” Trực tiếp gọi tên… ‘Ai cho phép ngươi gọi thân thiết như vậy!’ Thanh âm thoáng vụt qua, cảm giác rất quen thuộc.

Hơi gật gật đầu, tiếp tục nói, “Vậy… Tại Trung, ngươi trước tiên cứ nghỉ ngơi đi…”

“Ân.”

Bởi vì không muốn tiếp tục quấy rầy y nữa, nên sau khi để Tại Trung nghỉ ngơi, Hiền Trọng liền ra ngoài.

Chương 56

“Đại nhân.”

“Có việc gì sao?”

“Ngài định an bài người vừa mới cứu về như thế nào?”

Trầm tư một lúc, vung vung tay, ý bảo bản thân tự định đoạt.

Sau khi chờ phó nhân lui ra, Hiền Trọng mới suy nghĩ chuyện phát sinh hôm nay.Thời gian qua ta luôn ngăn cách với bên ngoài tam giới, hôm nay có lẽ cũng đã cách lần đi ngoại giới trước đây được khoảng năm trăm năm rồi, không nghĩ rằng lúc đến thăm Nhân giới, liền nhìn thấy một thân ảnh tuyết trắng. Mái tóc dài màu xám, bào tử bạch sắc, còn có tử mâu đầy hiếm có, ngoài giật mình ra, ta còn phát hiện trên người hắn đã có không ít vết thương, lúc đó, ta chưa hề suy nghĩ gì nhiều, đã lập tức ra tay cứu hắn trở về. Có lẽ đây cũng là duyên phận, không thể không thừa nhận, lúc nhìn thấy hắn lần đầu tiên, trái tim đã phủ đầy bụi từ lâu dường như đang mở rộng, rất nhiều loại thanh âm đang nói với ta rằng hãy cứu hắn, mang hắn về…

Tiếc là dường như hắn không nhớ rõ chuyện phát sinh trước đây, là vì đã từng phải chịu đả kích to lớn nào đó sao?Nói chung trước tiên để hắn ở nơi này đã, chuyện sau này thì cứ thuận theo tự nhiên đi…

Kim Hiền Trọng, vị Thân vương chỉ đứng dưới Ma vương tối cao của Ma giới, tính tình ôn hòa, không tiếp xúc với bên ngoài, chỉ hưởng thụ bầu không khí cùng cuộc sống yên bình bên trong vùng của mình, mà Ma vương cũng đã đáp ứng, hơn nữa sức mạnh của hắn cũng không thể coi thường.

Chính là rời xa mới có trăm năm, mà không biết những chuyện rắc rối đã xảy ra từ ba trăm năm trước ở Ma giới.

Tại Trung, sẽ lại ở trong lòng ai…

Chương 57

Ngày thứ hai, Tại Trung tỉnh dậy từ rất sớm, vừa mới định xuống giường, liền nhìn thấy Hiền Trọng bưng đồ bước tới.

“Đây là cho Tại Trung uống sao?” Nhìn dịch thể đỏ tươi trên khay, sau đó ngẩng đầu nhìn nụ cười ôn nhu trên khuôn mặt của Hiền Trọng.

Thấy Tại Trung vẫn luôn chăm chú nhìn mình, Hiền Trọng không nhịn cười được mà hỏi Tại Trung, “Sao vậy, cứ nhìn ta hoài, bộ trên mặt ta có cái gì sao?” Ta bị hắn nhìn đến mức thực sự có chút xấu hổ… Xấu hổ! A, ta thật là, đối với người mới gặp hôm qua mà đã…

“A, xin lỗi.” Nhỏ giọng nhận sai, y có thể mất hứng không? Tại Trung có chút lo lắng.

“Điều này không cần gì phải xin lỗi cả.” Đặt chiếc khay lên đầu giường, Hiền Trọng ngồi ở bên giường, cầm dịch thể đỏ hồng kia lên, đưa cho Tại Trung, “Nào, uống đi.”

Dịch thể trước mắt lay động, trong đầu Tại Trung hiện lên chiếc ly giống hệt cùng với hình ảnh mơ hồ không rõ, ‘Uống đi!’ ‘Ta không muốn lặp lại lần nữa!’ Như bị cái gì đó kích thích, Tại Trung đột nhiên cầm lấy chiếc ly, đổ dịch thể đỏ hồng vào trong miệng.

“A!!!” Thống khổ cự đại khiến Tại Trung dùng sức ném chiếc ly trong tay đi, bàn tay run rẩy nắm lấy cổ họng, đầu óc đau đớn kịch liệt, hảo khó chịu, hảo khó chịu…

“Sao vậy?!” Hiền Trọng lo lắng nhìn Tại Trung, xem ra tình hình rất không tốt a, nhưng ta không biết phải làm sao cả.

Qua một hồi lâu, Tại Trung cuối cùng cũng dần dần ổn định lại, Hiền Trọng yên tâm mà thở phào nhẹ nhõm, xoay người đi lấy một chiếc khăn mặt rồi lau vết máu trên giường cùng y phục của Tại Trung.

Tại Trung chậm rãi mở mắt, nhìn thấy chiếc ly vỡ tan đang nằm trên sàn nhà, còn có khăn trải giường đầy lộn xộn, áy náy mà đứng lên ngay lập tức rồi ngồm xổm xuống để nhặt sạch tất cả mảnh vỡ trên sàn nhà.

Thế nhưng Tại Trung cũng không hoàn toàn thanh tỉnh từ trong cơn đau đớn kịch liệt ban nãy, mơ màng nhặt mảnh vỡ, sao có thể không thụ thương.

Nghe thấy tiếng kinh hô nhỏ bé của Tại Trung, Hiền Trọng lập tức quay đầu, phát hiện Tại Trung đang ngồi xổm trên mặt đất, ngón tay mảnh nhỏ trắng nõn bị mảnh vỡ cắt qua.

“Sao ngươi lại không cẩn thận như vậy hả!” Khẩn trương chạy tới, không suy nghĩ nhiều mà liền cầm lấy ngón tay Tại Trung, đặt vào trong miệng, nhẹ nhàng mút mát.Ơ, sao…

Bối rối muốn rút ngón tay trong miệng Hiền Trọng ra, thế nhưng thấy vẻ ngưng trọng trên khuôn mặt của Hiền Trọng, đôi mắt của Tại Trung thoáng chốc trở nên tối sầm.

“Ta…” Trong thân thể của bản thân, không có máu, quả thực là quái vật.

Thế nhưng Hiền Trọng không nói gì, chỉ tiếp tục, đầu lưỡi ấm áp khẽ liếm lấy vết thương, vô cùng ôn nhu…

“Được rồi, sau này nhất định phải cẩn thận một chút đấy.” Nhìn thấy hắn thụ thương, trái tim của ta trong nháy mắt liền siết chặt lại.

“Ân.” Nhìn ngón tay không có một chút vết thương nào của mình cùng với khuôn mặt ôn nhu của Hiền Trọng, Tại Trung rốt cuộc cũng lộ ra nụ cười đầu tiên từ khi đến nơi này.

Thật đẹp… Nụ cười ấm áp của Tại Trung giống như gió xuân đang nhẹ nhàng thổi vào mặt, loại cảm giác này thực sự không hề có ở nơi lãnh khốc như Ma giới.
“Xin lỗi… và cảm ơn…” Thanh âm vô cùng nhỏ, không nghe kỹ thì thật đúng là không cách nào nghe được.

Nghe được lời cảm tạ của Tại Trung, trong lòng Hiền Trọng cảm thấy rất vui vẻ, thế nhưng chỉ trong vài giây ngắn ngủi, lại nghe thấy y nói lời xin lỗi.

“Đừng luôn nói xin lỗi, ngươi cũng không làm sai điều gì cả.”

“Nhưng mà…” Tại Trung vừa mới muốn nói chút gì đó, ngón tay của Hiền Trọng đã đặt lên môi y.

Mỉm cười lắc đầu, Hiền Trọng cầm lấy chiếc khăn mặt bản thân vừa lấy, nhẹ nhàng lau vết máu trên y phục của Tại Trung đi.

Thế nhưng, đột nhiên có giọt nước nhỏ xuống mu bàn tay của hắn, Hiền Trọng ngẩng đầu, nhìn thấy lệ ngân trên khuôn mặt của Tại Trung, lo lắng hỏi, “Còn chỗ nào bị thương nữa sao?”

Tại Trung lắc đầu, nước mắt dần dần ngừng lại, cúi đầu, thì thào tự nói, “Ta… chưa từng có người ôn nhu với ta như vậy… Trong đầu… Máu… Sau đó rất đau… Còn có tên… không thể gọi… Sau đó…”

Nhìn Tại Trung vừa thút thít vừa nói năng lộn xộn, suy xét từ một đoạn trong lời nói mà ra, trước đây Tại Trung hình như đã từng có hồi ức gì đó khiến y rất khổ sở.

“Ta… hạ tiện…”

Nghe hai từ đột nhiên phun ra từ trong miệng Tại Trung, Hiền Trọng khiếp sợ, hơn cả là phẫn nộ, sao có thể nói với bản thân như vậy, hay trước đây…

Nhẹ nhàng ôm Tại Trung vào lồng ngực mình, dùng ngữ khí khẳng định mà nói bên tai Tại Trung rằng, “Không được nói như vậy, ngươi ở trong mắt ta một chút cũng không như thế, biết chưa…”

Cái ôm ấm áp, có thể xóa đi vết thương đã quên mất nhưng lại khắc ghi trong lòng không?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau