EVIL’S LOVE – TÌNH YÊU CỦA MA VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Evil’s love – tình yêu của ma vương - Chương 51 - Chương 55

Chương 48

Lại đổi rồi… Ánh nắng tươi đẹp đã trôi đi, hiện lện vẻ hắc ám đầy áp lực, xem ra là Ma giới…

“Lách cách ——” Là thanh âm của thiết liên…

Thiết liên đen thẫm kéo lấy Tại Trung, tiếng thiết liên trong dục trì rộng lớn cùng thanh âm phản kháng của Tại Trung vô cùng nổi bật.

“Buông ra! Các ngươi muốn làm gì!”

Con rối không có linh hồn xé bỏ y sam của Tại Trung, mạnh mẽ quăng Tại Trung vào trong dục trì, không thương tiếc gì mà chà sát thân thể trắng nõn của Tại Trung, hồng ngân dần dần lan ra ngày càng nhiều trông có vẻ đặc biệt gai mắt, đâm thật sâu vào trong mắt Duẫn Hạo.Sau đó Tại Trung trần truồng bị kéo lên cạnh dục trì, rồi bị in dấu ấn nóng hổi lên nước da kiều nộn kia…

Cả người Tại Trung kịch liệt run rẩy, thống khổ giãy dụa, nếu như không có mái tóc che phủ, chắc chắn trong đôi mắt tử sắc kia hẳn là đã ngập tràn nước mắt…‘Mị’ … Là dấu ấn mà ta đã đặc biệt chuẩn bị cho dục nô chỉ thuộc về riêng mình.

Nghe tiếng kêu tê tâm liệt phế của Tại Trung, Duẫn hạo chỉ muốn xé nát những thứ giống như cương thi kia trong nháy mắt, nếu như thống khổ như thế, vậy trước kia ta đã…

Nghĩ đến đó, Duẫn Hạo không khỏi tự giễu mà cười chính mình, không cho hắn in dấu ‘Mị’ sao? Trong mắt bản thân trước đây, hắn chỉ là một dục nô a…

Hiện tại ta đã hối hận như vậy, là bởi vì vị trí của Tại Trung trong tim ta đã thay đổi rồi sao? Vị trí… Ở trong tim ta, rốt cuộc xác định vị trí của hắn như thế nào…

Chương 49

Đạm lục sắc khắp nơi, ‘Địa hạ đệ nhị tầng, Lục Chi Môn’ là nơi ta đã thập phần quen thuộc…

Nhìn thấy Tại Trung ngồi cạnh bàn gỗ một cách đầy nghiêm túc mà không biết đang làm cái gì, sợ làm phiền đến y, Duẫn Hạo thả nhẹ cước bộ, bước qua, cho dù Tại Trung căn bản không thể nghe thấy bất cứ tiếng bước chân nào, thế nhưng trong tiềm thức, Duẫn Hạo vẫn làm như vậy.

Đang vẽ tranh? Nghiêng người muốn thấy rõ tất cả, đây là… ta!

Đây chính là bức tranh hắn định tặng cho ta sao… Bản thân vẫn chưa xem liền đã hủy nó đi rồi…

Sau khi tháo gỡ hiểu lầm, biết được hết sự tình, Duẫn Hạo ngoại trừ tự trách còn có ngạc nhiên, chỉ là sự ảo tưởng của quan điểm, vì sao lúc đó ta lại không suy nghĩ như thường lệ mà đã kết luận rồi?!

Hay bởi vì hắn là Kim Tại Trung, Kim Tại Trung a!

Khi thấy hành động của Tại Trung giống như đang phản bội chính mình, sự lãnh tĩnh thường ngày luôn có của ta liền biến mất toàn bộ, mà khi Tại Trung bị thực thi ‘thủ thuật che mắt’ cũng vậy…

Ta rốt cuộc là làm sao vậy, từ khi Tại Trung xuất hiện, ta ngày càng không giống như trước đây…

Ơ? Hắn lại muốn đi đâu? Nhìn Tại Trung ôm bức họa chạy ra ngoài, Duẫn hạo cũng bước theo.

Là tới nơi ở của Hữu Thiên sao… Thấy Tại Trung chạy vào phòng Hữu Thiên, mặc dù biết giữa hai người cũng chẳng có gì, nhưng nhìn thấy Tại Trung chạy đến chỗ của kẻ khác, trong lòng Duẫn Hạo vẫn không thể nào thoải mái được.

Duẫn Hạo vừa muốn bước đến gần, lại phát hiện vừa đến cánh cửa của Hữu Thiên, liền không cách nào đến gần thêm nữa.

Không nghe thấy bên trong đang trao đổi điều gì, thế nhưng nhìn từ phía xa, nếu như theo khẩu hình, câu nói kia hẳn là… ma… ngục… Chờ một chút! Ma ngục!!

Bọn họ muốn để Tại Trung đi đến ma ngục sao?! Đừng có đùa!

Thế nhưng ta không có cách nào để thay đổi điều gì cả,Tại Trung hắn đã đi đến ma ngục… Nhưng… vì sao vẫn có thể bình an… Ma ngục là cấm địa của Ma tộc, sự đáng sợ bên trong Duẫn Hạo cũng đã biết.

Duẫn Hạo không hề biết phía sau việc Tại Trung tặng tranh cho mình còn phát sinh ra loại chuyện này, Hữu Thiên đã giải thích sự hiểu lầm bên trong, thế nhưng những cái khác cũng không nói quá nhiều, Tại Trung thực sự đã đi đến ma ngục rồi sao?

Lúc Duẫn Hạo còn đang suy đoán, cảnh tượng xung quanh cũng đã chứng minh sự thực.
Bụi gai dữ tợn cắt thương da, máu tươi không ngừng nhuộm hồng những lưỡi dao sắc bén ở xung quanh, Tại Trung mình đầy thương tích vẫn thẳng tiến bước đi, “Tại Trung!!” Duẫn hạo theo phản xạ mà lao tới, muốn ngăn cản hành vi tương đương với tự mình hại mình của Tại Trung.

Ân?! Mạnh mẽ xoay đầu lại, Tại Trung vẫn đang gian nan mà tiến về phía trước, mà hắn lại ngã xuống một bụi gai bên kia, bụi gai không thương tổn hắn, mà hắn cũng không khiến Tại Trung ngừng lại.

Căn bản ta là không tồn tại trong quang cảnh a! Nhìn trên người Tại Trung không ngừng hiện lên thêm nhiều vết thương, mà bản thân lại bất lực, trong lòng Duẫn Hạo đau buồn oán hận không gì sánh được.

Trong nháy mắt, bụi gai rậm rạp đã không còn, luyện ngục biển lửa xuất hiện ngay trước mắt, hồng lam sắc kêu gào, Duẫn Hạo biết đây là gì, dưới địa ngục không thể gây chết người, nhưng trong quá trình tiếp xúc sẽ chìm ngập trong sự giày vò.

“Đừng!!!” Nhìn bóng dáng gầy yếu liều lĩnh xông vào, Duẫn Hạo muốn ngăn cản nhưng đã quá chậm, huống chi đây là chuyện đã phát sinh…

Trên khuôn mặt tái nhợt không ngừng lăn xuống những giọt mồ hôi cùng nước mắt đầy thống khổ, y đang lẩm bẩm nói gì đó, Duẫn Hạo bước tới trước mặt Tại Trung, hỏa diễm cùng hàn băng xung quanh vẫn không tổn thương đến hắn dù chỉ là một chút.

“Duẫn Hạo… Duẫn Hạo…” Y đang gọi tên của hắn, máy móc mà lặp lại, cái miệng nhỏ nhắn không huyết sắc vẫn lặp lại hai từ đó.

“Tại Trung…” Duẫn Hạo vươn tay muốn đỡ lấy thân thể giống như bất cứ lúc nào cũng có thể tan thành mảnh nhỏ, nhưng lại một lần nữa vô lực.

“Rốt cuộc là ai?! Ngươi rốt cuộc muốn thế nào?” Khiến hắn nhìn lại nỗi thống khổ mà Tại Trung đã phải chịu đựng, Duẫn Hạo biết rằng có kẻ đã đặc biệt chuẩn bị.
Ta muốn cứu hắn! Không thể nhìn hắn thương tích đầy mình trước mắt ta được.

“Vương… Người tổn thương hắn sâu nhất kỳ thực chính là ngươi a…”

“Hi Triệt!!!” Duẫn Hạo mạnh mẽ ngẩng đầu lên, thế nhưng chỉ nghe thấy tiếng chứ không nhìn thấy người.

“Ra đây!”

“Vương… Đây không chỉ là ảo giác do Hi Triệt chế tạo, còn một người nữa, cho nên cho dù ta muốn khiến Vương tỉnh dậy, thì cũng bất lực, hơn nữa Vương… đây là chuyện ngươi cần phải biết…”

“Vương, thỉnh ngài hảo hảo xem xét trái tim của chính mình đi!”

Trái tim của chính mình… Duẫn Hạo lại nhìn về phía Tại Trung, trong ánh mắt ngập tràn sự nặng nề.

Sau đó, Tại Trung nghĩa vô phản cố1 mà nhảy vào vực thẳm, trái tim Duẫn Hạo giống như chịu đau đớn mà giãy dụa, nhìn thấy những cảnh kinh khủng như vậy mà không cách nào chạm vào được khiến Duẫn Hạo như muốn phát điên!

Xuống dưới đáy vực, ân? Đó là Xương Mân ta từng nhìn thấy trong ‘Mê viên’ sao? Không, không phải, khí tức không đúng, thế nhưng cũng cùng là ma thú thượng cổ.

Nhìn Tại Trung bị kết giới của ma thú bắn ngược trở lại, Duẫn Hạo lập tức tiến lên, Duẫn Hạo không thể làm điều gì, hiện tại cũng chỉ có thể nhìn diễn biến tiếp theo.

Vì sao… Lúc Duẫn Hạo nhìn về phía ma thú, phát hiện đôi mắt kim sắc của ma thú kia giống như có thể nhìn thấy mình…

Tiếp theo, Hi Triệt nhanh nhẹn chặt đứt chiếc sừng kim sắc của ma thú, sau đó mang Tại Trung rời đi…

Lúc cảnh vật ngay trước mắt lại bắt đầu biến đổi, dường như có nghe thấy tiếng thở dài bi lương, “Nuôi dưỡng nghìn năm, mai kia tiêu tán…”

________________

(1) Nghĩa vô phản cố: Làm việc nghĩa không được chùn bước.

Chương 50

Đây là bột phấn được mài từ chiếc sừng kim sắc… Duẫn Hạo đi vào phòng Tại Trung, thấy bột phấn kim sắc được đặt ở một góc trên chiếc bàn, mà bên kia, là bức họa cuộn tròn dường như đã được vẽ xong, còn Tại Trung đã nằm sấp trên bàn mà ngủ.

Bước tới, hơi nghiêng người qua, liền nhìn thấy chân dung của hắn được vẽ giống như đúc trên vải căng, mà đôi mắt của hắn quả thực cũng chói mắt rực rỡ như vậy…

Ta nhớ Ma giới không tồn tại loài hoa nào có màu vàng kim, vậy thuốc màu này… Nghĩ đến điều gì đó, Duẫn Hạo khó có thể tin được mà nhìn bột phấn kim sắc một cái, sau đó mở to mắt nhìn Tại Trung đang ngủ say, chẳng lẽ, hắn mạo hiểm tính mệnh đi tới ma ngục, chính là vì…

Vô lực mà dựa vào bức tường phía sau lưng, Duẫn Hạo sâu sắc nhìn Tại Trung, “Đứa ngốc… Ngươi thực sự là một đứa ngốc…”

Ta không biết Tại Trung thì ra đã vì mình mà làm nhiều điều như vậy, ta phải làm sao, phải làm sao đây a!

Đại điện hắc ám, Tại Trung một mình quỳ trên mặt đất, nhặt lấy mảnh vụn rơi dưới đó.Tại Trung… Duẫn Hạo không dám tới gần, hắn mơ hồ có thể nghe thấy Tại Trung đang lẩm bẩm nói điều gì đó, mặc dù ta luôn luôn kiêu ngạo về sức mạnh của bản thân nhưng cũng có lúc sợ hãi, Tại Trung chắc chắn đang nói điều gì đó về ta, những lời đó cũng đủ khiến trái tim Duẫn Hạo vô cùng đau đớn.

Nhìn Hữu Thiên ôm lấy Tại Trung, đầu gối cũng đã ma sát đến mức tổn thương… Chậm rãi tới gần, chuyện này Duẫn Hạo cũng không thể không nghe được.

‘Ngươi xem, đây là kim sắc, là con mắt của Duẫn Hạo mà chính tay Tại nhi vẽ đó! Không thể để nó bị bẩn được, con mắt của Duẫn Hạo là đẹp nhất…’ ‘Lúc quay về Tại Trung phải làm nó trở về nguyên vẹn, dán từng mảnh lại là được, thế nhưng không thể để Duẫn Hạo tái nhìn thấy, Duẫn Hạo nói, không muốn nhìn thấy, không muốn nhìn thấy loại rác rưởi này nữa…’‘Hôm nay Tại Trung có chuẩn bị lễ vật cho Duẫn Hạo đó, nhưng mà Duẫn Hạo không thích, hơn nữa nhìn trông rất không vui, đều do Tại Trung không tốt, Tại Trung khiến Duẫn Hạo không vui… Tại Trung là kẻ ngốc! Kẻ ngốc chỉ có thể khiến Duẫn Hạo chán ghét mà thôi!’

… …

Rác rưởi…

‘Loại tranh này không biết là do kẻ thấp hèn nào vẽ, nhìn qua trông thật chán, nhặt sạch sẽ từng mảnh lên, đừng để ta nhìn thấy những thứ rác rưởi này nữa…’

Tại Trung… Ngươi biết không… Kỳ thực ánh mắt của ngươi mới là thứ đẹp nhất a…

Chương 51

Đây là địa lao? Nó chính là nơi cuối cùng ta tống giam Tại Trung vào.

Đó là, Tại Trung và Xương Mân…

Sau khi đến gần, nghe được cuộc đối thoại giữa bọn họ, Duẫn Hạo cuối cùng cũng hoàn toàn sững sờ, mà trong tim cũng hoàn toàn hoảng loạn, mang tất cả nỗi bi thống cùng sự hối hận đến… Nguyên lai sự tình là như vậy, nguyên lai tất cả là như vậy, làm gì có chút dã tâm nào… làm gì có chứ! Tại sao bây giờ mới biết, tại sao!

‘Không còn thứ khiến Duẫn Hạo chán ghét kia nữa rồi… Đã không còn nữa rồi…’ Không còn nữa là chỉ điều này sao… Thân thể băng lãnh, máu tươi đã chảy xuống giọt cuối cùng, hương thơm của sự rực rỡ đã trôi đi, còn có lời cầu khẩn chất chứa nỗi bi lương…

‘Ta — vĩnh — viễn — cũng — sẽ — không — thích — ngươi!’

Thanh âm của hắn lại không ngừng vang lên, không! Không!! Đó không phải lời ta muốn nói, ta không muốn nói lời như vậy! Tại Trung… Tại Trung!

‘Cảm tạ ngươi, Xương Mân…’ Là thanh âm của Tại Trung! Duẫn Hạo nhanh chóng xoay người lại, thế nhưng trước mắt hắn chỉ có những hạt cát nhỏ màu tím đang phiêu tán, chói lọi, vừa lóng lánh vừa hư ảo…

“Tại Trung!!!” Thống khổ mà hét lên, cho dù là nỗi bi thống của Ma vương cũng không thể xoay chuyển được kết cục đã thành sự thật kia…
“Trịnh Duẫn Hạo.”

Là kẻ tên Xương Mân kia…

“Ta rất hối hận vì đã theo con đường được định đoạt bởi số phận, đặt Tại Trung vào kết cục thống khổ như vậy, Trịnh Duẫn Hạo, ngươi không xứng đáng để nhận được tình yêu của Tại Trung, ngươi sẽ mất y, mãi mãi!”

Mãi mãi mất… Tại Trung… Không! Ta không đồng ý! “Chắc chắn ngươi biết bây giờ y đang ở đâu! Nói cho ta! Nói cho ta mau!!” Duẫn Hạo rống giận với Xương Mân.

“Chính ngươi đã tận mắt chứng kiến rồi…”“Cái gì…”

“Hồn phi phách tán, hôi phi yên diệt1…”

“Hàm hồ! Tại Trung sao có thể như vậy được! Ta không tin… Ta không tin!” Phát cuồng mà tiến lại gần Xương Mân, thế nhưng mọi thứ xung quanh bắt đầu sụp đổ, dần dần tiêu tán, trong chớp mắt, bốn phía liền biến thành ‘Minh Linh’.

“Trịnh Duẫn Hạo, ngươi vĩnh viễn cũng không có được một người yêu ngươi như vậy đâu…”

Chết tiệt! Tại Trung thực sự đã… Chuyện này khiến ta không thể nào tiếp thu được!

___________________

(1) Hôi phi yên diệt: Tan thành tro bụi. 

Chương 52

Vương, đây là thực tại.”

“Hữu Thiên!”

Hữu Thiên và Hi Triệt đang đứng bên người ta, xem ra chuyện ta tiến vào trong ảo cảnh bọn hắn hẳn đã biết rồi.

“Vương, toàn bộ tam giới, đều không có khí tức của Tại Trung…”

“Câm miệng!”

Hi Triệt nghiêm túc bước tới trước mặt Duẫn Hạo, hỏi, “Vương, ngươi yêu Tại Trung sao?”

Duẫn Hạo ngẩn người, không đáp lại.

“Vương, ngươi vẫn không thừa nhận sao?” Hi Triệt không nói gì, chỉ nhìn chúa tể Ma giới rõ ràng đã yêu nhưng không chịu thừa nhận trước mắt, cũng chỉ có thể bất đắc dĩ mà tiếp tục nói.

“Vương, vậy ngươi biết là ai lúc Tại Trung thụ thương, mỗi ngày đều phải đi thăm vài lần, nhưng mỗi lần đều chờ đến khi hắn ngủ; Là ai đã suy nghĩ phải tặng đồ gì cho Tại Trung, cũng đi hỏi rất nhiều người, nhưng đều cảnh cáo bọn họ rằng nhất quyết không được nói ra, vài kẻ mà người đó không tín nhiệm sợ rằng đã không còn tồn tại; Là ai lúc biết Tại Trung muốn tặng lễ vật cho mình, cao hứng đến mức bên miệng luôn luôn hiện lên một nụ cười; Là ai sau khi Tại Trung hầu hạ cho Lục Sân, lập tức hút máu giải hận; Lại là ai…”

“Đừng nói nữa!” Duẫn Hạo gầm thật to để chặn lời nói của Hi Triệt lại, ra lệnh cho bọn họ đi xuống phía dưới, ta cần yên tĩnh một chút… Yên tĩnh một chút…

Hi Triệt xin cáo lui đầu tiên, sau đó Hữu Thiên cũng chuẩn bị ly khai, nhưng lúc sắp rời đi, liền lưu lại một câu nói.

Duẫn Hạo chậm rãi nâng tay, xoa lên gò má của mình, thật sự… A, không nghĩ rằng ta cũng có thể… rơi lệ…

“Vương. Ngài biết ngài đang rơi lệ rồi sao…”

Thống khổ mà nhắm mắt lại, Duẫn Hạo lặp lại một lần rồi lại một lần, “Tại Trung, quay về đi…”

… …

“A!” Hi Triệt dựa bên một gốc cây, khóe miệng chảy xuống vài giọt máu, quả nhiên vẫn bị thương, cưỡng ép để chống lại ma lực của Vương, bản thân chỉ chịu một chút tổn thương thì đúng là không tệ.“Sao phải liều mạng như vậy.” Hữu Thiên bước tới ngay sau đó, nhàn nhạt mà hỏi một câu.

“Lần trước ngươi không nghe rõ sao?” Không muốn nhiều lời, Hi Triệt bước về phía địa lao, ta còn có một chuyện phải làm…

Lần trước…

“Vì sao lại chú ý tới hắn như vậy?”

“Có lẽ là bởi vì…”

“Khi hắn nỉ non tên của Vương, lúc hắn không thèm quan tâm tới bất cứ điều gì mà hái lấy ‘Tịch Liên quả’, ta đã chú ý tới hắn rồi… Vì Vương, vì tặng một phần lễ vật, không sợ chết mà tiến về phía ma ngục, cho dù gặp phải chuyện gì cũng không lùi bước, phần dũng khí cùng niềm tin kia, cũng khiến ta xúc động a! Nước mắt cùng nụ cười của hắn, chính là thứ không hề có trong Ma giới đầy tàn nhẫn này…”

Nhớ tới lời Hi Triệt nói lúc đó, tiếu ý nơi khóe miệng của Hữu Thiên càng thêm đậm, kỳ thực ta cũng giống vậy a…

Bộ dạng chuyên tâm khi học vẽ, thật đúng là cảnh tượng lần đầu tiên ta nhìn thấy… Nhặt mảnh vụn của bức tranh lên, nhưng lại tự trách chính mình, nước mắt kia… thật đúng là thứ không hề có trong Ma giới…

Nhìn Hi Triệt rời đi, a, có lẽ lại đi hành hạ cái kẻ đã sống không bằng chết kia rồi…Địa lao

“Hừ! Sắp chết rồi sao? Nhưng ta vẫn chưa chơi đủ!” Cây kim tẩm độc đâm thật sâu vào trong thân thể đã suy tàn, nỗi thống khổ to lớn khiến kẻ đang hôn mê lập tức tỉnh dậy.

Như hàng ngàn hàng vạn con bò cạp độc đang cùng nhau cắn xé, hô hấp giống như sắp bị cắt đứt trong nháy mắt.

“Hi Triệt đại nhân… Xin ngài hãy tha cho ta đi… Lần sau… Hồng… Hồng Lánh sẽ không bao giờ dám nữa…”

“Lần sau? Ngươi vẫn muốn có lần tiếp theo sao?”

Hi Triệt áy náy nhìn Hồng Lánh, dùng giọng nói giống như đang xin lỗi mà nói, “Nhưng mà, ta không muốn để ngươi có cơ hội lần sau…”

Sau đó, y rút cây roi dài đầy gai nhọn từ bên hông ra, mạnh mẽ quất xuống, máu tươi bắn tung tóe khắp nơi, chỉ cần một lần liền có thể thấy xương trắng, dùng cây kim khiến Hồng Lánh không thể phát ra thanh âm, Hi Triệt tiến đến gần Hồng Lánh, dán sát vào lỗ tai của hắn mà nói, “Muốn kêu lên sao? Thế nhưng, ngươi dường như rất thích cảm giác không phát ra thanh âm được, cho nên ta đây chính là đang giúp ngươi đó nga…”

Nỗi thống khổ không thể phát tiết, Hồng Lánh đã dần dần không cảm giác được bản thân vẫn còn sống…

Đánh vài cái, cảm thấy thật mỏi tay, nhớ đến lúc Tại Trung không thể mở lời, lửa giận trong lòng Hi Triệt liền trở nên khó dập tắt.

“Tại Trung đã từng hầu hạ cho những lao phạm bị giam giữ nhiều năm ở nơi này rất lâu… Nhưng so với bưng trà đưa nước, bọn họ muốn được giải phóng thú tính nguyên thủy một lần hơn! Cho nên ngươi cũng đừng khiến bọn họ thất vọng a!”

Nực cười nhìn vẻ mặt hoảng sợ của Hồng Lánh, Hi Triệt lại nói thêm vài câu tỏ ý an ủi, “Ngươi hẳn đã rất thuần thục trong việc hầu hạ Ma tộc rồi nhỉ! Yên tâm, ta sẽ không để ngươi chết đâu, ta đã nói rồi, ta vẫn chưa chơi đủ!”

Mạnh mẽ xé nát hồng y vốn đã tơi tả trên thân Hồng Lánh, sau đó khinh bỉ ném qua một bên, “Cư nhiên dám mặc y phục cùng màu với ta, ngươi thật đúng là không biết sống chết.”

Lấy một lọ thuốc, đổ ba viên ra, nhét thẳng vào trong miệng Hồng Lánh, “Uống một viên này xong thì phải làm suốt ba ngày mới có thể ổn định lại được nga, ngươi xem, ta đâu đối xử tệ bạc với ngươi đâu đúng không!”

Nói xong, Hi Triệt liền rời đi thật nhanh, không quản đến tiếng cười dâm đãng của Ma tộc phía sau…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau