EVIL’S LOVE – TÌNH YÊU CỦA MA VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Evil’s love – tình yêu của ma vương - Chương 46 - Chương 50

Chương 43

Đầu đột nhiên choáng váng, khí lực trên chân cũng bị rút đi, cẩn thận bưng chén canh nóng trên tay, Duẫn Hạo có thể cảm thấy ngon không? Nụ cười ngốc nghếch hiện lên trên khuôn mặt tái nhợt.

“Duẫn, làm xong rồi này…” Rất nhanh mà đi về phía Duẫn Hạo, “Này, ngươi cầm đi, cẩn thận nóng.” Tại Trung bưng chén canh nóng tới cho Duẫn Hạo, biết Duẫn Hạo sẽ nhận lấy, liền thả tay ra.

“Xoảng ——” Nước canh nóng hổi rơi xuống mặt đất, còn có một chút bắn lên tay Tại Trung, “Ô~~ Hảo nóng…” Bĩu môi nhìn về phía Duẫn Hạo, “Sao ngươi lại không cẩn thận như vậy…”

“Ngươi là đang trách tội ta sao?” Lời nói lạnh lùng vang lên, “Duẫn…”

“Còn nữa, ai cho phép ngươi xưng hô như vậy?” Kim mâu đầy sắc bén băng lãnh nhìn chằm chằm vào Tại Trung, dường như vừa nãy ta đang trong tình trạng mê man, luôn cảm thấy thân thể bị khống chế mà đi lại, chẳng lẽ là do kẻ trước mắt giở trò quỷ, có thể khống chế được ta, thật đúng là lợi hại!

“Ngươi…” Đã đến cực hạn rồi sao? Vẫn chưa hết một ngày mà…

“Không nói sao?!” Ngữ khí âm ngoan đầy tỉnh táo kia đã nói cho Tại Trung biết rằng, Duẫn Hạo trước mắt đã trở lại thành một Ma vương không hề có cảm tình với y —— Trịnh Duẫn Hạo.

Thế nhưng, ta vẫn còn nguyện vọng chưa thực hiện được a! Ta muốn chính tai nghe Duẫn Hạo nói với mình rằng… Ta thích ngươi…

Ta không muốn lưu lại nỗi tiếc nuối, vì nếu như lưu lại nó, thì việc giữ lại cái linh hồn hư vô kia sẽ chẳng có ích lợi gì cả!

Xin lỗi… Xương Mân… Tại Trung không thể đáp ứng ngươi được rồi…

Cầm mảnh vỡ trên mặt đất lên, đâm thẳng vào tim mình… Máu tươi không có vật ngăn chặn mà tuôn ra…

Tử quang1 mộng ảo một lần nữa bao phủ, chống đỡ ảo cảnh hư vô kia…

Trước mắt đã không còn nhìn thấy rõ, hô hấp yếu ớt nên rất khó để mở miệng nói chuyện, dang cánh tay yếu đuối ra, ôm lấy thân thể cao to của Duẫn Hạo, “Duẫn, ngươi có thể đối ta nói… nói ‘ta thích ngươi’ không?”

“Đương nhiên có thể a… Vậy ngươi cần phải nghe thật rõ ràng…”

Chỉ cần một câu này là đủ rồi, vậy là đủ rồi…Duẫn Hạo cúi người xuống, dán môi lên tai trái của Tại Trung, từng chữ từng câu mà nói: “Ta — vĩnh — viễn — cũng — sẽ — không — thích — ngươi!”

Con ngươi bỗng nhiên mở to, khó có thể tin được mà run rẩy…

“Ngươi tưởng rằng ngươi có thể khống chế ta hai lần sao? Đừng ngây thơ như vậy!” Đẩy Tại Trung ra, Duẫn Hạo từ trên cao nhìn xuống mà nói.

“Ta không biết ngươi làm thế nào, nhưng điều ta hi vọng nhất là ngươi đừng tái xuất hiện trước mặt ta nữa!” Cuối cùng còn có bao nhiêu điều mà ta không biết, Kim Tại Trung, ngươi rốt cuộc muốn lừa gạt ta đến khi nào!

Vì sao mỗi lần ta muốn thử đối tốt với ngươi, ngươi lại khiến ta đối ngươi càng thêm phẫn nộ, huyết dịch của ngươi, sức mạnh của ngươi, còn có cái gì?! Còn có cái gì nữa?!

Sau khi phạt hắn vào địa lao, ta cũng đã nghĩ đến rất nhiều nguyên nhân, mọi chuyện đều xảy ra một cách bất ngờ như vậy, ta tự mình đi điều tra, dần dần để ý rõ rằng trong lúc đó có thể tồn tại sự hiểu lầm.

Tóm được Hồng Lánh – kẻ đã hãm hại ngươi, xem kỹ trái tim của mình thêm một lần nữa, ta cũng nghĩ, phải chăng ta đã yêu… Phải chăng ta đã có thứ tình cảm mà trước nay chưa từng có với ngươi…

Thế nhưng, vì sao ngươi lại phải làm loại hành vi khiến ta khó hiểu này, khống chế ta, khống chế toàn bộ Ma giới, rốt cuộc ngươi có dã tâm gì?!Nếu là như thế, vậy đừng tái xuất hiện nữa… Đi đi…

Bây giờ ta cảm thấy hỗn loạn chưa từng có, không thể nào kiểm soát được lời nói của mình, ta không muốn tái nhìn xem bên trong có hiểu lầm hay không, có quỷ kế hay không nữa…

“Duẫn…” Tại Trung đứng dậy, lui về phía sau vài bước…

“Ngươi thực sự chán ghét ta như vậy sao…”

“Hừ! Ngươi nghĩ xem… Huyết dịch của ngươi thật đúng là tội ác! Đã quên ta từng vì ngươi mà bị thương rồi sao?” Biết điều đó không phải do Tại Trung làm, thế nhưng lời đả thương người kia đã không thể vãn hồi lại được nữa.

Không nghĩ rằng Tại Trung lại vui vẻ mỉm cười, “Duẫn là chán ghét huyết của Tại Trung đúng không? Ha ha, vậy thì không sao nữa rồi! Không còn thứ khiến Duẫn Hạo chán ghét kia nữa rồi… Đã không còn nữa rồi…”

Đã không còn nữa rồi… là… ý gì…

“Duẫn là thích… là thích…” Thì thào lặp đi lặp lại, nhãn thần trống rỗng giống như đã mất đi linh hồn mà nhìn về phía Duẫn Hạo, không có tiêu cự, dường như song tử mâu mỹ lệ kia chẳng qua chỉ là vật trang trí…

“Tại Trung…” Cảm giác được khí tức dị thường, trong lòng truyền đến nỗi thống khổ cự đại, sự đau đớn toàn tâm giống như muốn đào khoét trái tim ra…

Đó là cái gì? Ánh sáng băng lam sắc bao quanh Tại Trung, sau đó trong nháy mắt liền… biến mất rồi?!!

Hắn muốn vận dụng sức mạnh, thế nhưng nỗi thống khổ ngập đầu đã đem bản thân chìm vào trong hắc ám vô tận…

___________________

(1) Tử quang: Ánh sáng tím.

Chương 44

Mê viên

“Tại Trung, chúng ta về rồi.” Một thiếu niên mặc y phục màu xanh nhạt gắt gao ôm lấy bạch y nam tử mỹ lệ, mái tóc dài màu băng lam bay theo chiều gió.

Nghiêng đầu kỳ quái nhìn thiếu niên xa lạ nhưng lại quen thuộc kia, “Ngươi không nhận ra ta sao? Ta là Xương Mân a. Tại Trung là lần đầu tiên thấy ta biến thành hình người hả?”

“Xương Mân?” Lại chần chừ thêm một hồi, thế nhưng không bao lâu sau, Tại Trung liền vui vẻ mỉm cười, “Là Xương Mân a!”

Thân thể gầy yếu dựa vào bả vai Xương Mân, “Xương Mân, Duẫn Hạo thích ta… Duẫn thích ta…”

Nặn ra một nụ cười đầy cay đắng, Xương Mân ôm chặt lấy Tại Trung, thuận theo mà đáp: “Đúng vậy, hắn thích ngươi, thích ngươi…”

Thế nhưng Tại Trung chưa nói được mấy câu, thanh âm liền thấp xuống, “Xin lỗi, Xương Mân.”

“Ân?”
“Ta nói dối, Duẫn y không thích ta, y nói vĩnh viễn cũng sẽ không thích ta…” Bàn tay đầy ôn nhu khẽ xoa lên gò má của Xương Mân, ngẩng đầu, nhìn Xương Mân, lộ ra nụ cười tái nhợt nhưng tuyệt mỹ, “Còn nữa, xin lỗi, ta không thể tuân thủ ước định rồi…”

“Tại Trung!!!”

Đoạn cuối của mái tóc bạc bắt đầu tiêu tán, hóa thành những hạt cát nhỏ trong suốt lóng lánh rồi bay theo làn gió nhẹ…

“Tại Trung, Duẫn Hạo có cảm tình với ngươi!”

Tại Trung khẽ lắc đầu, mỉm cười, giọt lệ châu cuối cùng rơi xuống.“Tin ta! Hắn là Ma vương của Ma giới, nếu như hắn không có cảm tình với ngươi, bằng sức mạnh của ta cùng sinh mệnh cuối cùng của ngươi là không thể chế tạo ra ảo cảnh mỹ hảo kia được!” Đây là thật, là thật!

“Cảm tạ ngươi, Xương Mân…”

“Tại Trung!!!”

Vươn tay muốn nắm lấy những hạt cát nhỏ đang dần trôi đi, nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn nó phiêu tán từ đầu ngón tay.

Tại Trung, tin ta!

Hình dạng của thiếu niên dần trở nên mơ hồ, lại biến thành hình dáng của ma thú, ánh sáng băng lam sắc trong nháy mắt đã chiếu rọi toàn bộ ‘Mê viên.’ Linh mộc cùng hoa thảo bốn phía nhanh chóng khô héo rồi rơi xuống, là đang khóc lóc trong bi ai hay cầu mong được cứu rỗi trong mê lộ…

Tại Trung, tin ta…

Chương 45

Đã sang ngày thứ ba rồi, Vương đã ngủ say ba ngày rồi…

Hữu Thiên đứng bên cạnh Duẫn Hạo, vì tình hình khó hiểu này…

“Vương vẫn chưa tỉnh?”

Hi Triệt từ cửa bước vào, trong tay còn cầm một viên trân châu hỏa hồng sắc.

“Ngươi muốn làm gì?”

“Chờ một chút, giúp ta.”

Không chờ Hữu Thiên trả lời, Hi Triệt liền đặt chân trâu lên lồng ngực của Duẫn Hạo, một trận hồng quang đầy cưỡng ép mà thử ấn viên trân châu vào trong tim Duẫn Hạo, mồ hôi thuận theo gò má mà chảy xuống, Hữu Thiên đứng đằng sau Hi Triệt, im hơi lặng tiếng mà truyền sức mạnh của mình vào.

Cuối cùng cũng đặt được viên trân châu vào trong cơ thể của Vương, Hi Triệt liền thở phào nhẹ nhõm, “Vương xem như đã ngủ rồi. Sức mạnh bên trong cũng rất khiến người ta đau đầu.”
“Ngươi không phải nhân cơ hội thương tổn Vương sao?”

“Nếu như là vậy, ngươi có thể giúp ta sao?” Liếc Hữu Thiên một cái, Hi Triệt xoay người muốn đi, “Ta chỉ để Vương hoàn toàn thấy rõ trái tim của mình mà thôi.”

“Không hổ là Kim Hi Triệt, thứ đồ gì cũng chế tạo ra được.” Hữu Thiên hiếm có mà khen ngợi một câu.

“Bây giờ ngươi mới biết sao?”

“Vậy hiện tại ngươi vội vàng đi để làm gì?’Hi Triệt nghe vậy liền dừng cước bộ, xoay người lộ ra nụ cười quỷ dị âm ngoan, “Hồng Lánh, thực sự là một cái tên buồn nôn a! Mặc hồng sắc đã xem như là tiện nghi cho hắn rồi, cư nhiên còn có thể mặc đến mức buồn nôn như vậy, ta phải hảo hảo khao hắn một lần a!”

Quả nhiên là Kim Hi Triệt, lòng dạ độc ác…

Thế nhưng, mọi thứ thật sự sẽ tốt sao?

Các loại hiểu lầm trước đây đều đã dần dần được vạch trần, trong huyết dịch của Tại Trung hàm chứa nước thánh, không thể nói lời giải thích, còn sự hiểu lầm về quan hệ với ta cũng đã được giải…

Tên đầu sỏ chủ mưu kia, bây giờ hẳn cũng nhận được sự nghiêm phạt rồi, thế nhưng nhân nhi bị tổn thương kia, lại đang ở nơi nào…

Trong mấy ngày Vương mê man, không cảm nhận được bất cứ khí tức nào của Tại Trung, giống như đã tiêu vong mất dạng.

Sự tình rốt cuộc sẽ ra sao đây? Vương của ta…

Chương 46

“Ân? Bây giờ ta đang ở đâu?” Bốn phía một mảnh đen kịt, chỉ nhớ trước khi nỗi đau đớn cường liệt khiến ta chìm vào trong hắc ám, một cỗ sức mạnh cường đại đã cưỡng ép kéo ta vào trong bóng đêm.

Ta đã thử rất nhiều loại phương pháp, cũng không thể thoát khỏi sự trói buộc trong màn đen này, hơn nữa dừng lại càng lâu, trong tim càng gia tăng cảm giác bi thương…

Đột nhiên một đạo hồng quang đâm thủng hắc ám, giống như đang chỉ dẫn Duẫn Hạo đi đến một nơi…

Vừa mới bước vào, hồng sắc đã chiếu rọi bốn phía, cảnh tượng xung quanh cũng thay đổi.

“Tại Trung!” Duẫn Hạo dưới đáy lòng kinh hô.

Ở đây không phải Ma giới, Duẫn Hạo có thể chuẩn xác mà phán đoán.

Khí tức hiền hòa, không có vẻ lãnh khốc cùng cảnh chém giết tàn ác nơi Ma giới. Ánh nắng ấm áp chiếu sáng lên hoa cỏ, tạo nên một viền sáng màu vàng.

Mái tóc đen dài đến thắt lưng ngoan ngoãn xõa xuống bên eo, phần tóc lộn xộn chỉ dài một nửa che khuất tử mâu linh động.

Đây không phải… bộ dạng chưa giải khai phong ấn ban đầu của Tại Trung sao?
Trong đầu còn có bộ dạng tiêu thất đầy mơ hồ của Tại Trung sau khi bản thân chìm vào trong hắc ám… Đi lên vài bước, muốn chạm vào Tại Trung đang làm gì đó cạnh hồ.

Ơ?!!! Cư nhiên… ngón tay vừa chạm vào vai Tại Trung liền xuyên qua, nhìn bàn tay nửa trong suốt của chính mình, Duẫn Hạo dường như có chút đăm chiêu mà tự nói: “Chỉ là ảo giác thôi sao?” Nói cách khác, bản thân chỉ có thể nhìn diễn biến của câu chuyện, thực sự đây là lần đầu tiên bị động như thế này…

“Xương Mân!” Người vốn đang ngồi xổm đột nhiên mừng rỡ mà đứng dậy chạy về phía trước.

Xương Mân? Nghe có chút quen tai…

Cầm lấy bông hoa màu vàng kim đang bị cự thú lam sắc ngậm trong miệng, Tại Trung chạy đến một tàng cây khác, ngắt một chiếc lá to lớn xuống, lấy một cục đá ở bên kia mà mài thành bột thuốc rồi đổ vào trong chiếc lá, sau đó lại chạy đến cạnh hồ, múc nước hồ trong suốt lên rồi đổ vào trong chiếc lá, lắc lắc, rồi lại từ từ đặt ở bên miệng. Lúc chuẩn bị uống, Tại Trung lại dừng lại, ngẩng đầu nhìn về phía Xương Mân, ngượng ngùng nói một câu, “Cảm tạ Xương Mân.”

Cự thú băng lam sắc tự tiếu phi tiếu mà nói, “Uống nhanh lên một chút đi! Hiệu lực và tác dụng của ‘Tản Linh hoa’ chỉ có hạn, đừng lãng phí.”“Ân. Sau khi gặp Duẫn, có thể không cần phải uống nữa.” Tại Trung nhàn nhạt cười cười, sau đó vươn đôi răng nanh nhọn hoắt ra, chậm rãi hấp thu dược nước.

Xương Mân, ‘Tản Linh hoa’, nước hồ… Ở ‘Mê viên’, có một loại ‘Tản Linh hoa’ kim sắc, dùng nó sắc thành bột rồi phối với nước của ‘hồ Vong Xuyên’ thì có thể miễn cưỡng cầm cự sinh mệnh…

Xương Mân, chính là ma thú đã thiết lập kết giới trên người Tại Trung… Ta không thể nhìn lầm được, cự thú băng lam sắc này hẳn chính là ma thú thượng cổ, đã sống lâu hơn ta rất nhiều, không nghĩ rằng cư nhiên lại ở nơi này, thảo nào sức mạnh của kết giới kia lại cường đại như thế…

Ở đây chính là ‘Mê viên’? Khí tức hoàn toàn bất đồng với Ma giới, hơn nữa ta chưa từng bao giờ nghe qua hay cảm nhận được một lĩnh giới như vậy. Trước đây, những lời hắn nói đều là thật sao…

‘Ta nhất định phải dựa vào máu của điện hạ thì mới có thể tiếp tục sinh tồn.’ Cho nên hắn mới luôn luôn không uống máu tươi của ma linh, mà luôn luôn chấp nhất…

Nhớ lại phản ứng của bản thân sau khi nghe Tại Trung nói, xem ra, từ lúc đầu ta đã không tin tưởng hắn rồi… Kế hoạch hãm hại của Hồng Lánh cùng cái xác nhận của hiện tại, khiến Duẫn Hạo không khỏi có chút hoảng hốt, rốt cuộc còn có bao nhiêu chuyện bản thân đã bỏ qua, làm sai đây…

Nhìn ma thú kia một cái, lại bất ngờ đối diện với đôi mắt băng lam sắc kia, là ảo giác sao? Vì cái gì mà cảm giác được trong đôi mắt kia có vẻ cảnh cáo cùng sự phẫn nộ… Nhìn thấy được sao…

Vẫn còn đang suy nghĩ, cảnh tượng bốn phía lại dần dần mơ hồ, đến lúc trở nên rõ ràng, lại đổi sang một cảnh tượng khác…

Chương 47

“A! Thơm quá…” Ghé sát vào mà ngửi ngửi, khuôn mặt trắng nõn nhỏ nhắn lộ ra nụ cười đầy vui vẻ.

“Cuối cùng cũng được rồi sao?” Xương Mân hoài nghi nhìn bộ dạng vừa lòng thỏa ý của Tại Trung.

“Cái mặt không tin tưởng đó là sao hả!” Tại Trung bĩu môi, múc một chén rồi đưa đến trước mặt Xương Mân, “Nè, nếm thử xem.”

Không nỡ lòng mà cự tuyệt, Xương Mân cũng chỉ có thể nếm thử, có trời mới biết nó đã nếm bao nhiêu lần, lần đầu quả thực là ác mộng a!

“Có tiến bộ hơn so với trước đây.” “Ha ha, ngươi xem, không tệ đúng không.” Xương Mân sủng nịch nhìn Tại Trung một cái, ai… Luyện tập cũng sắp được trăm lần rồi, đương nhiên phải có tiến bộ chứ…

Một lát sau, Xương Mân đột nhiên ngẩng đầu, hỏi một câu: “Tại Trung vẫn nhớ tới Duẫn Hạo sao?”

Nghe thấy câu hỏi của Xương Mân, Tại Trung cũng im lặng, nhỏ giọng “Ân” một tiếng.

“Nếu như sau khi gặp được hắn, ngươi muốn làm gì?”

Chưa suy nghĩ được nhiều, Tại Trung đã buột miệng nói ra, “Yêu y!”

“Đơn giản như vậy sao…” Xương Mân nhẹ giọng hỏi.

Yêu ta… Hai từ này khiến Duẫn Hạo kinh hãi, vốn tưởng rằng hắn sẽ đòi cái gì đó, nhưng không nghĩ rằng chỉ là yêu… ta…Tại Trung…

“Kỳ thực cũng không đơn giản như vậy a, ta còn có hai nguyện vọng nữa!”

“Ân?”

Chỉ vào bát canh nóng trước mặt, Tại Trung giống như tự nói với chính mình, “Muốn để Duẫn Hạo nếm thử canh do chính tay Tại nhi làm! Còn một điều khác nữa… Hẳn là sẽ thực hiện được.”

“Chắc chắn như vậy sao?” Tiểu nhân nhi từ lúc nào đã trở nên tự tin như vậy rồi.
“Tại nhi không phải bạn đời định mệnh của Duẫn sao?” Đằng sau nụ cười mỹ lệ là nỗi chờ mong không bao giờ dừng bước.

Bạn đời định mệnh… ‘Ta là Ma tộc, ta là bạn đời của Duẫn…’

Vẫn luôn chờ mong như vậy sao? ‘Đó là nơi ta sống được hai nghìn năm… …’ Hai nghìn năm chờ đợi, cũng chỉ vì yêu ta… Vì sao lại có kẻ ngốc đến như vậy…

‘Duẫn, làm xong rồi này…’ ‘Cẩn thận nóng…’ ‘Muốn để Duẫn Hạo nếm thử canh do chính tay Tại nhi làm!’

“Xoảng ——” Bát đĩa vỡ vụn, tàn nước trên mặt đất, nếu như lúc đó tiếp được, hẳn là sẽ được uống a…Đây chỉ là một nguyện vọng đơn giản của hắn… Nhưng ta…

Không thể phủ nhận, sau khi nhìn và nghe từ nãy đến giờ, sự đau đớn trong tim đã lan tràn, thế nhưng Duẫn Hạo vẫn không hiểu nỗi đau đớn này cuối cùng là đại diện cho điều gì.

_________________

*câm nín*

*cào tường*

Chắc mọi người vui lắm ha *chấm nước mắt*

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau