EVIL’S LOVE – TÌNH YÊU CỦA MA VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Evil’s love – tình yêu của ma vương - Chương 41 - Chương 45

Chương 38

Ly khai ảo cảnh mà Xương Mân chế tạo, Tại Trung đã hoàn toàn thanh tỉnh.

Y dùng tay vén vài sợi tóc bạc rơi tán loạn trước ngực lên, “Cuối cùng cũng có thể lấy hình dạng như vậy mà gặp Duẫn Hạo rồi…”

Bước tới chiếc gương thử đồ ở đối diện giường, Tại Trung lần đầu tiên nghiêm túc mà xem kỹ hình dáng của bản thân.

Tóc bạc, tử mâu cùng dung nhan hơi lộ vẻ tái nhợt.

“Sao lại không có sức sống như vậy chứ?” Giống như tự trách mà dùng tay nhéo nhéo má mình, “Ân, như vậy mới tốt.”

“Đây chính là nơi Duẫn Hạo ở sao?” Giống như đứa trẻ tò mò mà hết nhìn đông rồi lại nhìn tây, hôm qua, không có cơ hội hảo hảo nhìn một lần a…

Nhắc nhở bản thân quên đi hồi ức không vui vẻ hôm qua, quên đi bản thân đã khuất nhục mà hầu hạ kẻ khác, quên đi câu nói tàn nhẫn vô tình của Duẫn Hạo… Vuốt mái tóc dài rủ xuống chân của mình, hôm qua đã uống được huyết của Duẫn Hạo rồi, Duẫn Hạo cũng…

Bản thân mặc dù lúc đó không thanh tỉnh, nhưng vẫn nhận được cảm giác răng nanh lạnh lẽo đâm vào làn da của mình, cảm giác đó… thật thoải mái…

Phát hiện bản thân đang nghĩ đến những hình ảnh khiến người khác mặt đỏ tim đập, xấu hổ tự trách mà kiểm điểm bản thân, “Kim Tại Trung, thanh tỉnh một chút đi!”

Ơ? Sau khi vừa tỉnh dậy liền cảm thấy yết hầu khó chịu, bản thân nhỏ giọng độc thoại vừa nãy, cũng cảm thấy có chút cật lực, cổ họng có vấn đề gì sao?

Quên đi, không nên tự hạ thấp chính mình nữa!“Tại Trung?” Ngoài cửa truyền đến giọng hỏi nghi hoặc.

“Hi Triệt đại nhân!”

Đúng là Tại Trung, vừa nãy nhìn bóng lưng, mái tóc màu bạc mỹ lệ đến lóa mắt kia không thế dễ dàng có chút liên hệ gì với mái tóc đen nhánh trước kia, thế nhưng xưng hô này đã chứng thực tất cả.

“Nguyên lai đôi mắt của Tại Trung là tử sắc a.” Hi Triệt đi đến gần Tại Trung, đẹp hơn trước đây rất nhiều…

“Ân, Hi Triệt đại nhân… Trông rất kỳ quái sao?”
“Không phải, chẳng qua là rất hiếm thấy, không, hẳn là chưa từng xuất hiện.”

“Vậy vẫn rất kỳ quái a!” Tại Trung có điểm sốt ruột.

“Không, rất xinh đẹp.”

Nghe thấy Hi Triệt đại nhân hiếm khen ngợi người khác tán thưởng mình, Tại Trung xấu hổ cúi đầu… cho nên cũng không nhìn thấy thần thái phức tạp trong mắt Hi Triệt.

“Tại Trung.”

“Ân?” Hi Triệt đại nhân có việc sao?

“Vương gọi ngươi đến.”

“Điện hạ…” Đúng a, bản thân vừa tỉnh dậy đã thấy Duẫn Hạo vắng mặt, nhưng y là Ma vương, hẳn là rất bận…

“Đi theo ta…”

“Hảo…”

Chương 39

Dọc đường vô cùng an tĩnh, vừa kinh hãi vừa có chút đáng sợ…

Thật không giống Hi Triệt đại nhân lúc thường a, an tĩnh quá.

Kiều điện —— Nghị thính

Hảo tối a… “Hi Triệt đại nhân…” Tại Trung vươn tay, nhưng phát hiện bốn phía ngoài trừ bản thân, cái gì cũng không có.

“A!!” Vài chiếc dây xích xuyên thủng khoảng không rồi trói buộc tay chân của y lại, đại điện vốn hắc ám cũng lập tức trở nên sáng trưng.

Thật nhiều người… Cảnh tượng này hảo quen thuộc, đúng rồi… Cảnh tượng giống hệt như lần đầu tiên bản thân nhìn thấy khi tới nơi này, lúc đó bản thân cũng bị xích lại a…

“Điện hạ, đây chính là gian tế mà ‘giáo đình’ phái tới.”

“Điện hạ, thỉnh lập tức xử tử hắn!”

“Điện hạ…”

Bọn họ đang nói cái gì, lại là ‘giáo đình’, tại sao lại muốn lôi những từ kỳ quái đó đặt ở cạnh ta…

“Điện hạ! Hắn đã làm nguy hại đến ngài, tội mưu hại, có chết cũng chưa hết tội.”

Mưu hại? Sao có khả năng!

“Ta không có mưu hại điện hạ, các ngươi đừng nói bậy!” Một trận lệ phong1 thổi tới, trên đôi má của Tại Trung lập tức xuất hiện hơn một vết máu.

“Chó săn của ‘giáo đình’, lời nói của ngươi chỉ có thể làm ô uế nơi này mà thôi!”

Theo lý, lấy dung mạo hiện tại của Tại Trung mà xuất hiện trước mặt chúng Ma tộc, bọn họ bất vi sở động, là không có khả năng, nhưng trên lợi ích của nhóm gia tộc, tất cả đều phải tránh bàn luận về điều đó.

“Ta không thể mưu hại điện hạ!” “Ta không thể!” Tại Trung không ngừng lặp lại, cho dù biết bản thân càng nói thêm nhiều lần, trên người sẽ càng lưu lại thêm nhiều vết thương.Đột nhiên, bốn phía một mảnh yên tĩnh.

Hi Triệt từ bên cạnh bước lên, nhìn quét qua đám ma đang xao động bên dưới cùng Tại Trung mình đầy thương tích.

Ngươi thật sự rất thích thụ thương nhỉ… Thế nhưng, lần này…

“Hôm qua Vương đã hút máu của dục nô Kim Tại Trung, mà bên trong quả thực có nước thánh của ‘giáo đình’.”

Móng tay nhọn dài xẹt qua cánh tay của Ma vương Trịnh Duẫn Hạo đang ngồi ở phía sau, huyết dịch vốn đỏ tươi nhưng khi nhỏ xuống đất thì lập tức biến thành màu đen u tối.

“Phần máu của Vương đã bị dị hóa thành tình huống như vậy, song song vết thương không thể tự động khép lại.”

“Vết thương không thể tự động khép lại!” Đám ma nghe xong càng trở nên xao động, ánh mắt nhìn Tại Trung cũng càng trở nên âm ngoan2.

Ma tộc của Ma giới, có sức mạnh trị khỏi vết thương của bản thân, đây là năng lực tự lành cơ bản nhất, thế nhưng hôm nay Trịnh Duẫn Hạo thân là Vương mà vô pháp tự chữa vết thương, điều này khiến Ma tộc rất khó chấp nhận. Lại bởi vì sức mạnh của Vương vô cùng cường đại, cho nên khi ngay cả năng lực tự lành cơ bản cũng đánh mất, tâm của Ma tộc liền dao động,thay vì nói là lo lắng cho sự an nguy của Ma tộc, không bằng nói là lo sợ cho số phận sau này của bản thân còn hơn.

“Kim Tại Trung, ngươi là người ‘giáo đình’ phái tới để mưu hại Vương của ta đúng không?”Đương nhiên không phải, thế nhưng thân thể của Duẫn Hạo thật sự là vì máu của ta nên mới thành như vậy sao? Nhưng mà bất kể thế nào, ta vẫn tin tưởng vững chắc rằng mình không thể thương tổn Duẫn Hạo!

‘Không phải…’ Ân?!!! Tại sao không phát ra tiếng, thử vài lần, nhưng yết hầu giống như bị chặn lại, thanh âm gì cũng không phát ra được.

“Nhìn kìa! Chứng cứ vô cùng xác thực, hắn cũng chỉ có thể ngầm thừa nhận.”

“Hắn còn có gan không thừa nhận sao!”

Không phải a, ta muốn giải thích, thế nhưng thanh âm… thanh âm giống như đột nhiên tiêu thất vậy…

“Nếu như vậy, trước tiên cứ dẫn đi, chờ xử lý.” Tại Trung, tại sao ngươi không giải thích, cứ thừa nhận như vậy sao?!!! Nếu như ngươi phủ định, ta nhất định sẽ tin tưởng ngươi a! Hi Triệt phức tạp nhìn Tại Trung, truyền đạt mệnh lệnh cuối cùng.

Không! Chẳng lẽ ngay cả Hi Triệt cũng không nguyện tin tưởng Tại Trung sao? Nước mắt chảy xuống, vì không thể chịu được nỗi thống khổ bi thương…

Trên bảo tọa phía trước, Duẫn Hạo từ đầu đến cuối vẫn luôn trầm mặc, không nói một lời nào, lúc rời đi, thậm chí cũng không hề nhìn Tại Trung một cái…

Điều này, sẽ không có kẻ tin tưởng…

Mặc cho người kéo về phía sau, nỗi đau đớn vì bị thiết liên trói buộc cũng không át lại được sự nhói đau trong tim…

____________________

(1) Lệ phong: Lệ – nghiêm khắc, mãnh liệt; Phong – gió.

(1) Âm ngoan: Thâm độc hung hãn.

.

Chương 40

“Vương, Hi Triệt cảm thấy sự tình không hẳn là như vậy.” Sau khi đám ma tản đi, Hi Triệt theo Vương tới ‘Minh Linh’, mặc dù sự thực đã bày ra trước mắt, thế nhưng Hi Triệt không nguyện tin tưởng, Tại trung căn bản không thể thương tổn Vương a!Có trời mới biết, lúc bản thân tuyên bố mệnh lệnh, có bao nhiêu không đành lòng.

“Vương, ngươi phải tin tưởng hắn a, hắn không thể tổn thương ngài.” Nếu như không xoay chuyển được điều gì, kết quả sẽ không thể tưởng tượng nổi.

“Cút xuống!”

“Vương ——!!”

Ta cũng cần phải hảo hảo ngẫm lại, ‘Giáo đình đã phái đi nhiều kỵ sĩ thánh điện, chuẩn bị tấn công lãnh thổ của đại gia tộc, hơn nữa nghe đồn đang âm mưu lập kế hoạch.’ Cái gọi là âm mưu lúc đó, chẳng lẽ chính là chỉ điều này? Hừ, chỉ dựa vào cái đám ‘giáo đình’ vô tri ngu xuẩn kia mà có thể an bài kế hoạch khéo léo như vậy sao?!

Chuyện phát sinh gần đây đều quá khéo… Hơn nữa đều xoay quanh một người…

Thế nhưng, mặc dù đối với ta mà nói, Ma tộc bên dưới hẳn là đều không thể chịu nổi một đả kích như vậy, nhưng dù sao Ma giới cũng rất khổng lồ, thứ nên làm cũng không thể thiếu…

“Hạ lệnh xuống phía dưới, cứ dựa theo quy củ mà làm việc.”

“Vương!!” Thực sự phải dùng cách đối xử dành cho gian tế bên địch để trừng trị Tại Trung sao?

Nhìn thấy Duẫn Hạo không có ý thay đổi ý kiến, Hi Triệt cũng dần dần yên lặng, lúc bước tới cửa, Hi Triệt thấp giọng hỏi một câu, “Vương, ngài đã bao giờ yêu chưa…”

Yêu… Ta đã sống rất lâu rồi, trong những năm tháng đó đã suy nghĩ một cách rất mơ hồ… Loại tình cảm này, ta có thể có không…

… …

Nguyên lai đây chính là trừng phạt sao?Sau khi ta bị kéo đến nơi địa lao1 ẩm ướt này, liền bắt đầu cuộc sống như vậy…

Mặc dù, trong địa lao này không nhìn thấy sự khác nhau giữa ban ngày cùng đêm khuya, thế nhưng luôn luôn có người tới nhắc nhở chính mình…

“Này! Nhanh lên một chút! Những phạm nhân này vẫn còn đói đấy!” Ngục tốt2 ở đây lại lớn tiếng quở mắng rồi, vì ta là gian tế của ‘giáo đình’ mà bị giam giữ, cho nên không được đối đãi giống như Ma tộc phạm trọng tội, ta cũng phải hầu hạ những Ma tộc bạo động bị giam giữ quanh năm suốt tháng ở đây, đương nhiên đây chỉ là ban ngày…

Buổi tối, ta phải đối mặt với nỗi đau xót khi bị quất roi cùng vô số hình phạt, vì không để ta hôn mê, mỗi lần đánh đến mức độ nhất định đều sẽ dùng một loại dịch thể dính đặc tử sắc mà đổ vào vị trí thụ thương của bản thân, khiến nỗi thống khổ càng thêm bứt rứt, là tử sắc đấy… Thật đúng là mỉa mai…

Hi Triệt đại nhân… Hữu Thiên đại nhân đều chưa từng tới thăm ta, chung quy cũng cảm thấy ta đáng tội sao…

“Này! Mau dọn sạch sẽ nơi này đi!” Trên mặt đất văng đầy những mảnh vỡ nhỏ của chén bát, chỉ cần không chú ý liền sẽ bị thương.

“Có kẻ có thể tới hầu hạ chúng ta là một điều hiếm thấy đấy! Sao không nhân cơ hội này mà hảo hảo hưởng thụ chứ? Ha ha ha!!” Bọn họ đương nhiên là cố ý, hôm nay đã không phải là ngày đầu tiên ta tới dọn sạch nơi này rồi.“Hắn chính là tội nhân mưu hại Ma vương đó! Ngươi nói xem, ‘giáo đình’ thật đúng là có bản lĩnh mà!” Tại Trung nghe thấy lời chế nhạo vừa nãy của bọn họ, vốn không muốn để ý tới, thế nhưng, mỗi khi nhắc tới hai chữ ‘mưu hại’, y liền không thể nén giận nổi.

Ngừng công việc dọn dẹp trên tay lại, Tại Trung phẫn nộ trừng mắt về phía tù nhân Ma tộc đang kiêu ngạo cười to kia.

“Ngươi đây là cái ánh mắt gì?!” Lập tức ném cho Tại Trung một cái tát thật mạnh, “Có cốt khí nhỉ!” Mắt thấy còn muốn động thủ, ngục tốt vội tới ngăn cản, “Các ngươi ở đây không phải đều cùng một loại sao!”

“Kim Tại Trung, ban ngày thì theo chúng ta ra đây!” Một phát túm lấy dây xích buộc trên cổ Tại Trung, đi về chỗ xử phạt.

“Hừ! Có bản lĩnh thì mở miệng giải thích đi! Không phục? Ngày mai tiếp tục làm!” Ma tộc ở đây cho dù ngày xưa đã từng tôn quý bao nhiêu, thế nhưng một khi rơi xuống tình cảnh này, cũng đã trở thành kẻ có hai bàn tay trắng, bị giam giữ không biết mấy nghìn năm, khó nhìn thấy trọng phạm còn thấp hèn hơn mình, sao có thể không nhân cơ hội mà hảo hảo phát tiết một lần được, cho nên, hiện tại, mỗi ngày Tại Trung chẳng những không ngừng đối mặt với nỗi thống khổ trên thân thể, mà còn thêm sự châm chọc khiêu khích của đông đảo lao phạm3.

Từ lúc ta không thể mở miệng nói trên đại điện, đến bây giờ vẫn không phát ra được thanh âm, điều duy nhất có thể làm được, chính là dùng hành động, dùng ánh mắt để làm những cái cảnh cáo và chống đối đầy phí công kia.

Ta không thể làm thinh a, bởi vì ta không tổn thương Duẫn Hạo, cho dù ta có chết đi cũng không thể làm chuyện bất lợi với Duẫn Hạo được…

___________________

(1) Địa lao: Ngục dưới lòng đất.

(2) Ngục tốt: Lính canh ngục.

(3) Lao phạm: Nôm na là tội phạm.

Chương 41

Cuộc sống mịt mù tăm tối, thân tâm đều tan vỡ như đang ở dưới vực sâu, đã rất lâu rồi chưa nghe thấy tin tức về Duẫn Hạo…

Đã lãng quên ta rồi sao… Nhìn những lao phạm ở đây, cũng là một đám bụi bặm bị người quên mất…

“Bưng nước tới!” Nghe thấy có người hét lên, Tại Trung nâng thân thể nặng nề dậy, chậm rãi đứng lên.

“Này, các ngươi nghe thấy gì chưa? Điện hạ muốn nghênh tiếp bạn đời định mệnh của mình đó!”

“Hình như là một vị nữ nhi công tước…”

“Xoảng ——” Ly nước thoáng chốc rơi xuống mặt đất, đi đến nơi này, vốn tưởng con tim đã như tử thủy, nhưng dường như vẫn khó có thể mà tiếp thu cái tin động trời này!

“Này, ngươi làm cái gì vậy hả!” Cái thứ gì vậy, ngay cả một cái ly cũng cầm không vững.

Hoảng hốt lo sợ mà chạy đến bên cạnh hai ngục tốt vừa mới trò chuyện, tay gắt gao nắm chặt lấy y phục của một ngục tốt trong đó, con mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào hai ngục tốt kia, miệng mở ra, nhưng lại không có bất luận thanh âm gì.

“Hắn rốt cuộc muốn nói cái gì vậy?” “Ngươi cũng đừng quên, hắn không mở miệng được đâu!”

“Đúng a, một kẻ câm thì muốn nói cái gì chứ!” Ngục tốt không muốn dây dưa với Tại Trung, lập tức dùng lực để vùng khỏi tay y, mất đi sự chống đỡ, Tại Trung liền ngã xuống mặt đất.

“Ta khẳng định chính là như vậy, ngươi không biết đâu, Ma giới vốn chứa đầy tử khí, nhưng bởi vì bạn đời thích phấn sắc nào đó mà bầu không khí liền thay đổi ngay tức khắc đấy…”

“Vậy thì hay rồi, nhưng thật khó tưởng tượng rằng điện hạ có thể thú1 một người nào đó…”

“Đúng vậy…”

Duẫn Hạo muốn thú người khác sao? Vậy bản thân là cái gì? Ta nên vì y mà vui vẻ sao…

Cái gì cũng không có, ngay cả một điểm tín ngưỡng cuối cùng cũng hóa thành tro tàn, tất cả đều vỡ thành mảnh nhỏ…

Buổi tối vẫn như trước mà chịu sự giày vò như dưới địa ngục, thế nhưng tâm đã chết, nỗi đau đớn đang dần tăng lên dường như cũng không còn cảm nhận được nữa…“Chát ——” Một đạo roi cuối cùng vung lên rồi hạ xuống, kết thúc rồi sao?

Bị người nặng nề ném về nơi của mình, Tại Trung ngốc ngốc nhìn lên phía trên, cũng không có ý thức để nhìn xem tình trạng vết thương của mình đã thế nào…

“Tại Trung…”

“Xương Mân… Sao ngươi…” Xuất hiện ảo giác rồi sao? Chờ một chút, bản thân có thể phát ra âm thanh rồi?!

“Tại Trung, ta không phải chân chính xuất hiện bên cạnh ngươi, lần này ta tới, là sử dụng niệm tượng2. Tại Trung, đi với ta đi…”

“Đi?” Tại Trung nhìn về phía đường viền nửa trong suốt kia, “Thì sẽ thay đổi một thứ nào đó đúng không…” Trực giác nói cho bản thân biết rằng, ly khai thì sẽ mất đi một cái gì đó…

“Quên Trịnh Duẫn Hạo đi… Quên toàn bộ sự tình khi đến nơi này…”

Quả nhiên là vậy… Quên đi sao…

“Xương Mân, nếu như quên đi tất cả, rồi đến ‘Mê viên’, không có nghĩa là lại chờ đợi sao? Ngươi vẫn định để ta ôm lấy sự chờ mong mỹ hảo, thế nhưng đó chính là nỗi đợi chờ vĩnh viễn không có hồi kết, đúng không?”Xương Mân không lên tiếng, quả thực là vậy, bản thân có thể muốn dùng hết mọi cách để thay đổi số phận của Tại Trung, cho dù là sự chờ đợi không có điểm dừng…

Tại Trung lắc lắc đầu, “Không sao cả Xương Mân, tất cả đều đã không quan trọng nữa rồi. Ta không dùng cách quên, ta không muốn không có ý nghĩa, không có gợn sóng mà quay về cái ngày ngu ngốc chờ mong kia. Cứ tiếp tục như vậy đi… Dù sao cũng không sao cả…”

“Không sao cả cái gì, sinh mệnh hiện tại của ngươi đã cực kỳ yếu ớt, chính vì như vậy, ta mới có thể cảm nhận được ngươi, cho nên tới gặp ngươi.” ‘Mê viên’ hoàn toàn cách ly với bên ngoài, tồn tại một cách hư vô, bởi vì bản thân đã chung sống với Tại Trung được nghìn năm, mới có thể dựa vào khí tức cực nhỏ mà cảm ứng được Tại Trung, mà cũng chỉ có thể làm lúc sinh mệnh Tại Trung đang lâm nguy…

“Ngươi là nói, ta sắp chết rồi sao, ngay bây giờ sao?” Chết, có lẽ là một loại giải thoát…

“Không, không phải bây giờ, sinh mệnh ngươi còn… ba tháng, nếu như trong lúc đó không có bất cứ huyết dịch mới nào thấm vào cơ thể ngươi…”

Vậy thực sự chỉ còn lại ba tháng thôi… Sao có thể có huyết dịch mới được chứ…

Đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, Tại Trung nhìn về phía Xương Mân, “Dù sao cũng chỉ còn có ba tháng thôi, đúng không?”

Ân? Tại Trung muốn làm gì? Sao đột nhiên lại hỏi như vậy…

“Nếu thế thì, vậy chỉ có một ngày… cũng tốt a…” Giống như thấy được hi vọng, Tại Trung khẩn cầu nhìn về phía Xương Mân, “Giúp ta!”

… …

Ánh sáng băng lam sắc cường đại bao phủ toàn bộ Ma giới, đồng thời tất cả hắc tử sắc hồ điệp trên toàn Ma giới đều điêu tàn, tử quang thê mỹ tỏa ra sự tuyệt mỹ đầy bi lương…

____________________

(1) Thú: Cưới.

(2) Niệm tượng: Thật ra ta cũng chả hiểu nó có nghĩa là gì (_ _!) Chắc là dùng… thần giao cách cảm chăng? O____o

Chương 42

Lụa mỏng trắng tinh, ngân phát1 tiêu dật, tử mâu mị hoặc, nhân nhi tựa thiên sứ như tinh linh sa chân ngã vào ma ngục, mỹ lệ khiến người khác không thể dời tầm mắt.

“Tại Trung!” Nam tử hảo quý2 tuấn mỹ bước về phía y, từ phía sau mà ôn nhu vòng tay ôm lấy thân hình trắng nõn, “Chờ lâu không?”

Tại Trung cười lắc lắc đầu, “Không.”

“Ha, vậy cùng đi ăn chút gì đi.” Trong song mâu3 kim sắc tràn ngập nhu tình…

“Hảo…” Lòng bàn tay truyền đến sự ấm áp, hảo chân thực…

… …

“Ngươi thực sự muốn làm như vậy?”

“Đúng.”

Xương Mân bi thương nhìn Tại Trung, “Tại sao… phải có lỗi với bản thân như vậy…”

“Không có lỗi, Xương Mân, ta cảm thấy đây sẽ là quyết định đúng đắn nhất mà ta từng làm.”

Tại Trung, ngươi biết không, cho dù là ngươi đang cười, cũng không che giấu được một phần tuyệt vọng trong đáy mắt kia a…

“Nếu ngươi tiêu hao hết toàn bộ huyết dịch của mình, có thể linh hồn cũng sẽ vỡ tan.”

Linh hồn… A… Cái linh hồn của thân thể này đã tan nát rồi, thực sự đã không còn quan trọng nữa…

“Chỉ có thể duy trì một ngày, nói không chừng luyện một ngày cũng không duy trì nổi.” Sức mạnh tái cường đại của bản thân, cũng không khống chế được lâu, dù sao Ma giới là một nơi cường đại a! Khiến toàn bộ ma giới tiến vào ảo cảnh, chỉ để nhận được ôn tình một ngày của Trịnh Duẫn Hạo. đáng giá như vậy sao? Đáng giá sao…

“Giúp ta, Xương Mân…”

Biết dù nói gì cũng không thay đổi được ý kiến của Tại Trung, Xương Mân nhìn Tại Trung thật sâu, “Đáp ứng ta, mặc kệ phát sinh chuyện gì, cũng không thể tự hủy diệt bản thân, nhất định phải giữ lấy linh hồn!” Nếu như linh hồn vẫn tồn tại, nói không chừng còn có thể…

“Biết rồi. Nếu như sau lần này, còn có thể gặp mặt Xương Mân, ta cùng ngươi trở về, cùng nhau vui vẻ mà trải qua những tháng ngày mai sau…”
“Đúng rồi, có thể tái giúp ta một lần không?” Tại Trung chỉ vào nơi xương quai xanh của mình, “Giúp ta đánh tan dấu ‘Mị’ này đi… Hôm nay ta muốn dùng thân phận bạn đời mà ở bên y…”

Tại Trung…

Cái giá của sinh mệnh, tan biến trước ánh bình minh, máu tươi nhuộm đẫm sinh mệnh đã trôi qua…

“Sẽ không hối hận chứ…”

“Sẽ không.”

Xương Mân, đây là lần đầu tiên ta chủ động thực hiện vì bản thân, ta có thể nhận được cái yêu của Duẫn Hạo, ta là ái nhân của y… Ta yêu y…

… …

“Đang suy nghĩ cái gì vậy? Xuất thần lâu như vậy…” Giận dỗi mà gõ gõ vào đầu Tại Trung, sao lại không chuyên tâm như thế…

“Không có.” Tại Trung mỉm cười nhìn vẻ bất mãn trên khuôn mặt của Duẫn Hạo, nhịn không được mà bật cười, không nghĩ rằng Duẫn Hạo còn có nhiều vẻ mặt phong phú như vậy a!

“Duẫn…”
“Sao vậy?”

“Không có gì, chỉ muốn gọi thôi…” Cuối cùng cũng có thể gọi ngươi như vậy rồi… Duẫn…

“Hôm nay Tại Trung rất kỳ quái nha… Nào, ăn cái này đi…” Cầm muỗng khoét một miếng bánh ngọt đưa đến bên miệng Tại Trung, Tại Trung không phản ứng, ngẩn người nhìn Duẫn Hạo nâng muỗng bất động.

“Tại Trung, nguyên lai là muốn để ta đút ngươi sao?” Nói xong, liền đưa miếng bánh ngọt vào trong miệng mình, “A! Ta ăn.” Vội vàng kéo tay Duẫn Hạo lại, nuốt bánh ngọt xuống.

“Hảo ngọt a…” Duẫn Hạo vươn ngón tay, đầu ngón tay ôn nhu nhẹ nhàng chùi vụn bánh ngọt bên miệng Tại Trung đi, “Kỳ thực ta là muốn dùng đầu lưỡi liếm sạch sẽ.”

Thỏa mãn mà ngắm nhìn đôi má đỏ bừng của Tại Trung, “Tại Trung của chúng ta thật đúng là dễ xấu hổ nha!”

Ngẩng đầu, nhìn nụ cười bên miệng Duẫn Hạo, lần đầu tiên nhìn thấy… nụ cười thuộc về ta này…

Tiếp theo, giống như ái nhân, vui vẻ mà cùng nhau đi dạo, ngả vào nhau mà trò chuyện…

Thời gian chậm rãi trôi qua, dần dần, hô hấp dần trở nên khó khăn cũng nhắc nhở Tại Trung, sự ngắn ngủi của hạnh phúc…

“Duẫn, ta muốn làm đồ cho ngươi ăn.”

“Tại Trung muốn tự thân xuống bếp, a, ta rất chờ mong đấy!”

“Vậy ngươi chờ ta.” Vui vẻ mà chạy đến phòng bếp, còn có hai chuyện, hoàn thành hai chuyện còn lại này, thì một điểm tiếc nuối cũng không còn nữa…

_________________

(1) Ngân phát: Tóc bạc.

(2) Hảo quý: Rất cao quý.

(3) Song mâu: Đôi mắt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau