EVIL’S LOVE – TÌNH YÊU CỦA MA VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Evil’s love – tình yêu của ma vương - Chương 36 - Chương 40

Chương 33

“Tại Trung! Sao ngươi lại dậy rồi?” Cảm thấy tay áo bị túm lấy, Hi Triệt xoay người liền thấy Tại Trung cấp thiết muốn mở miệng hỏi mình điều gì đó.

“Điện hạ ở đâu?”

Điện hạ? Hừ! Hắn tổn thương ngươi sâu đến như vậy, ngươi vẫn nôn nóng đi gặp hắn!

“Ta cũng không biết hắn ở đâu, Tại Trung ngươi đừng đi gặp hắn!” Hi Triệt kéo Tại Trung qua, muốn để Tại Trung hiện tại hảo hảo nghỉ ngơi một chút.

“Ta muốn đi gặp điện hạ, ngay lập tức a!”

“Ngươi ——” Hi Triệt còn định ngăn cản, lại có người giành trước một bước.

“Vương ở ‘Minh Linh’.”“Minh Linh?” Trong ấn tượng của Tại Trung hình như không có ấn tượng với nơi này.

“Nếu như hiện tại ngươi muốn đi, vậy ngươi liền đi đi.” Một đạo lam quang bao khỏa lấy Tại Trung, trong nháy mắt, Tại Trung liền biến mất ngay trước mặt Hi Triệt.

“Phác Hữu Thiên!” Móng tay hỏa hồng bỗng nhiên biến dài, đâm về phía Hữu Thiên.
“Đây là điều mà nội tâm hắn kỳ vọng nhất…” Hi Triệt lập tức dừng ngay trước mặt Hữu Thiên, móng tay chỉ cách khuôn mặt một hào mễ1, Hi Triệt chậm rãi buông tay, khẽ thở dài: “Nếu như đây là điều hắn muốn…”

“Phác Hữu Thiên, ngươi từng gặp kẻ ngốc chưa…”

“Hiện tại thì có một…”

Tại Trung, toàn bộ chuyện sẽ phát sinh tiếp theo chỉ có thể do chính ngươi đối mặt, nếu như đây là điều ngươi muốn…

_______________

(1) Hào mễ: Mi-li-mét.

Chương 34

Ân? Chuyện gì đã xảy ra?” Trong nháy mắt, Tại Trung mới phát hiện cảnh tượng xung quanh đã thay đổi, ‘Nếu như hiện tại ngươi muốn đi, vậy ngươi liền đi đi.’ Hữu Thiên đại nhân… A, cảm tạ ngươi…

Nói như vậy, bây giờ bản thân đang ở ‘Minh Linh’ sao? Nhìn đại môn trước mắt, Tại Trung thở dài một hơi, đến lúc đó, bất kể thế nào, ta cũng phải làm được, cho dù xảy ra chuyện gì, cũng không thể lùi bước.

Ngón tay vừa muốn chạm vào cánh cửa kia, nhưng nó lại tự mình mở ra.

Duẫn Hạo! Tại Trung vừa vào cửa liền nhìn tấy Duẫn Hạo đang đứng trước song cửa sổ sát đất, hảo muốn lập tức chạy đến, thế nhưng lần này Tại Trung đã nghĩ rất nhiều, không thể khiến Duẫn Hạo cảm thấy không vui, cho nên mỗi động tác của Tại Trung đều phá lệ cẩn thận.

“Điện hạ…” Tại Trung cúi đầu, quỳ xuống trước mặt Duẫn Hạo.

“Lần này đã biết cấp bậc lễ nghĩa rồi sao?” Thanh âm lạnh lùng từ phía trên truyền đến, thật lòng mà nói, trong lòng Tại Trung ngoại trừ khẩn trượng còn có sợ hãi.

“Vâng, điện hạ.” Tại Trung không dám ngẩng đầu nhìn Duẫn Hạo, chỉ có thể thuận theo lời hắn nói.

“Nhặt sạch sẽ chưa?” Từ trên cao mà nhìn xuống bộ dạng hèn mọn của Tại Trung, trong lòng Duẫn Hạo thập phần bất mãn, vì sao ngươi cùng Hữu Thiên có thể thân thiết như vậy, mà đối ta lại thủy chung xa lánh.

“Ân.” Gắt gao nắm chặt lấy góc áo, hi vọng có thể phân tán lực chú ý, không để thanh âm thương tâm của chính mình lộ ra ngoài.

“A, vậy ngươi tới đây để làm gì, là muốn được khen thưởng sao?” Buồn cười mà nhìn Tại Trung quỳ xuống trước mặt mình, Duẫn Hạo thật sự có điểm không đoán được suy nghĩ của người trước mắt.

“Không, không phải!” Tại Trung vội vàng phủ định.

“Nga~~ Vậy ngươi tới làm gì? Dục nô của ta…” Thân thể Tại Trung run lên, quả nhiên vẫn rất nhạy cảm với hai từ này a…

“Ta… Ta tới…” Phải mở miệng nói như thế nào đây, Duẫn Hạo đã từng cảnh cáo ta vài lần rồi, lần này có thể càng thêm sinh khí!

Thế nhưng, nếu như không nói, căn bản sẽ không có cơ hội nhận được huyết dịch của Duẫn Hạo a, như vậy nhất định phải ly khai Duẫn Hạo…

“Ta muốn nhận được máu tươi của điện hạ!” Cuối cùng cũng nói ra rồi…
Trong căn phòng to lớn không có nửa điểm động tĩnh… Ngay lúc Tại Trung cảm thấy tuyệt vọng, Duẫn Hạo đột nhiên mở miệng.

“Có thể.”

Cái gì! Bản thân không nghe lầm chứ… Duẫn Hạo đã đáp ứng rồi…

“A, cảm tạ…” Lời chưa kịp nói xong, liền bị cắt đứt.

“Nhưng phải xem ngươi có thể khiến ta thỏa mãn hay không đã.” Ngay tại thời khắc này, vẫn kiên trì ngoan cố đòi cho bằng được, Kim Tại Trung, cho dù trong lòng ta tái muốn thủ hạ lưu tình với ngươi như thế nào, cũng không có khả năng…

Tại Trung thấy Duẫn Hạo đã nghe ra yêu cầu của mình, đột nhiên giống như nhìn thấy ánh nắng ban mai mà cao hứng mỉm cười.

“Ta có thể, bất kể là cái gì ta cũng có thể làm được.” Bất kể là cái gì, chỉ cần có thể lưu lại, ta đều có thể làm được…

“Hừ, vậy sao?” Duẫn Hạo vẫy vẫy tay, một nam tử mặc lục sắc y sam bước tới.

“Điện hạ.” Cúi đầu khom lưng, hèn mọn mà nghe theo mệnh lệnh của Trịnh Duẫn Hạo.
“Tới đây, hảo hảo hầu hạ.”

Hai người nguyên bản đang quỳ đều chuẩn bị đứng dậy bước đến chỗ Duẫn Hạo, “A, ta có nói là hầu hạ ta sao?” Trêu tức mà nhìn vẻ mặt khó hiểu của Tại Trung, Duẫn Hạo tựa hồ làm khó mà nói, “Xem ra ngươi cũng không thật tâm a, không nhanh liền nuốt lời rồi?”

“Không, Tại Trung không có nuốt lời gì cả!” Trong lòng Tại Trung mơ hồ có chút sợ hãi, ý của Duẫn Hạo không thể là…

“Lục Sân, ngươi cũng không nghe hiểu sao?”

“Vâng, Vương.” Trước khi tới đây từ sáng sớm, điện hạ đã hạ lệnh rồi, ‘Đợi một lúc rồi hảo hảo hưởng thụ.’ Nguyên lai là chỉ việc này sao? Vương thật là tàn nhẫn a…

Lục Sân tới bên cạnh chiếc ghế, cởi trường khố1 ra, chỉ chừa lại để khố2, sau đó đứng chờ hậu văn3.

Thân thể của Tại Trung dần trở nên băng lãnh, không, Duẫn Hạo không có ý này, Duẫn Hạo không thể…

“Để ta nhìn xem kỹ thuật của ngươi có tiến bộ hay không, nhất định phải nhanh chóng khiến hắn lên cao trào a!” Ngữ khí đầy trào phúng đâm vào lỗ tai Tại Trung sinh đau, lương ý4 dưới đáy lòng càng thêm băng lãnh.

“Vâng, điện hạ…”

____________

(1) Trường khố: Quần dài (Đồ mặc ở ngoài phủ kín hai chân từ thắt lưng cho đến mắt cá).

(2) Để khố: Để là đáy, khố là quần. Đáy quần? O__o Ta nghĩ chắc là quần lót a >///////< Mà quăng hai từ này lên search thì nó ra quần lót thật =v= Kèm cả ảnh NC-17:((((((( Ôi đầu ta~~

(3) Hậu văn: Hậu là sau, văn là nghi thức/lễ tiết. Ta nghĩ chắc là bước tiếp theo? O___o

(4) Lương ý: Ý lạnh.

Chương 35

Tại Trung không biết bản thân đã làm thế nào để bước tới trước mặt Lục Sân, y chậm rãi ngồi xổm xuống, bàn tay run rẩy duỗi về phía hạ thân chỉ được một chiếc để khố duy nhất che chắn của Lục Sân, nhìn phân thân bại lộ bên ngoài, Tại Trung xoay đầu qua, không muốn nhìn nữa.

“Nhanh lên.” Duẫn Hạo nhìn chằm chằm vào Tại Trung, đáy mắt có một chút thương tiếc.

Miễn cưỡng xoay đầu qua, tiến đến gần phân thân, mở miệng chậm rãi ngậm thứ khiến bản thân buồn nôn vào, “Ưm~~” Hảo khó chịu, một loại dị vị đặc thù tràn ngập khắp miệng mũi, hảo muốn nhả ra, hảo buồn nôn…

“Nếu như bỏ dở giữa chừng, ngươi phải ly khai ngay lập tức.”

Ly khai… Tại Trung thống khổ nhắm hai mắt lại, khiến phân thân càng thêm lớn mà tiến nhập vào khoang miệng của chính mình, “Ưm~~ Ô~” Không kịp nuốt lấy chỉ bạc đang chảy xuống, yết hầu bị thứ đó đâm vào chỗ sâu sinh đau, hình ảnh uể oải thoạt nhìn phá lệ dâm đãng.

“Nhìn ngươi xem, thật là thuần thục a, xem ra đây mới là bản tính của ngươi nhỉ!” Thanh âm của Duẫn Hạo bất ngờ truyền vào trong tai, đừng nói nữa, ta van ngươi đừng nói nữa… Duẫn Hạo vẫn luôn nhìn, nhìn đến mức khiến y chịu không nổi…

Vừa trừu tống1 vừa nuốt xuống một cách nhanh chóng, cuối cùng, một đạo bạch quang hiện lên, Lục Sân phóng thích trong miệng Tại Trung.

“Khụ khụ ——” Dịch thể hỏa nhiệt đột nhiên phun ra, khiến Tại Trung không kịp chuẩn bị, phần lớn trọc dịch đều chảy xuống sàn.

Hảo bẩn… Hảo bẩn… Tại Trung liều mạng chạm vào môi, muốn lau sạch vị đạo vẩn đục lưu ở trong miệng.“Ta có bảo ngươi có thể nhổ ra sao?” Thanh âm vô tình khiến Tại Trung kinh ngạc nhìn về phía Duẫn Hạo, “Nghe không hiểu? Quên đi, nhìn ngươi nỗ lực như vậy, chắc ta phải hảo hảo khao ngươi một chút rồi nhỉ!”

Ra hiệu Lục Sân biến mất khỏi tầm mắt mình, Duẫn Hạo bước tới bên người Tại Trung, nâng chiếc cằm mềm mại của Tại Trung lên, phần cổ vẫn sót lại tinh dịch bạch sắc, “Thật dâm đãng, nhìn ngươi trông rất thích hợp với thân phận dục nô.”

Dâm đãng… Duẫn Hạo… Sao ngươi có thể nói Tại nhi như vậy, Tại nhi căn bản không phải a! Chẳng lẽ ở trong mắt ngươi, ta thực sự hạ tiện như thế sao…

“A, xem đã rồi, đây chính là thứ ngươi ngày mong đêm nhớ.” Giơ tay phải của mình lên, vạch một đường thương khẩu lên tay phải, làn máu đỏ tươi lập tức chảy xuống đất, từng giọt từng giọt mà chảy xuống làn da màu lúa mạch.
Tại Trung cúi đầu, nhìn hình ảnh trắng đỏ gặp nhau trên mặt đất, nhịn không được mà chỉ có thể cười khổ, Duẫn Hạo, tại sao ngươi phải làm tuyệt tình như vậy…

“Cái này cần phải liếm sạch sẽ a, ta không muốn tái lặp lại.”

Đầu bị dùng sức ấn xuống, đôi môi vừa mới lau sạch sẽ lại nhiễm phải tinh dịch khiến bản thân kinh tởm.

Vươn đầu lưỡi, Tại Trung diện vô biểu tình mà liếm lấy dịch thể đục ngầu trên mặt đất, Xương Mân… Ta uống được rồi, vậy là… ta có thể lưu lại rồi đúng không…

Duẫn Hạo có lẽ căn bản không thể có cảm tình với ta,  y có thể cứ như vậy mà nhìn, nhìn ta khom người liếm lộng kẻ khác, nhìn ta nhục nhã mà liếm lấy tinh dịch vẩn đục, mà hắn chỉ là nhìn… nhìn…

Xương Mân, ngươi nói không sai, lưu lại đây ta chỉ có thể càng thêm tuyệt vọng, thế nhưng… ta vẫn muốn lưu lại, muốn lưu lại a… Ta quả thực rất tiện nhỉ, tiện đến mức khát cầu hắn có thể bố thí cho ta phần tình cảm nhỏ bé kia…

______________

(1) Trừu tống: Rút ra đưa vào =//////=

Chương 36

Nhìn Tại Trung nghe lời mà liếm dịch thể dơ bẩn dưới đất, trong lòng Duẫn Hạo càng thêm phẫn nộ.

Một phát nắm lấy mái tóc của Tại Trung, buộc y ngẩng đầu lên mà nhìn mình, ánh trăng chiếu xuống, trong cái miệng nhỏ nhắn khẽ mở vẫn còn sót lại tinh dịch chưa nuốt hết, hồng sắc nhè nhẹ đầy mị hoặc tô lên đôi môi đỏ mọng, khiến nó càng thêm mê người.

Duẫn Hạo không thể khống chế mà ôm lấy Tại Trung rồi bước tới bên giường, khiến Tại Trung ngẩng đầu lên nhìn mình, cái cổ trắng nõn càng mê hoặc cảm quan của Duẫn Hạo, thanh âm máu chảy trong động mạch càng thêm rõ ràng.

Nhìn xuống phía dưới, nhìn thấy dấu răng màu đỏ đầy chướng mắt trên cổ tay Tại Trung, con ngươi kim sắc của Duẫn Hạo lập tức chuyển thành huyết hồng, “Máu của ngươi xem ra rất thơm ngọt a, vậy cũng để ta thưởng thức một lần đi!”

Răng nanh sắc nhọn đột nhiên đâm vào trong động mạch chủ nơi cổ của Tại Trung, huyết dịch nhanh chóng chảy ra, khiến Tại Trung không thể thở dễ dàng.

Hảo thoải mái, huyết dịch băng lương sau khi chảy vào khoang miệng liền trở thành cam lộ ấm áp, hương vị ngọt ngào dường như được bỏ thêm mật ong, nghĩ đến thứ rượu ngon mỹ vị như vậy đã từng bị người khác ngoài bản thân nếm qua, Duẫn Hạo càng thêm tức giận.

“Chậm một chút, Duẫn…” Ý thức dần dần trở nên mơ hồ, nếu cứ tiếp tục như vậy, bản thân nhất định sẽ chết. Trong tiềm thức, Tại Trung hướng về nơi có máu tươi mà tìm kiếm, sau đó lộ ra răng nanh của mình, mạnh mẽ cắn xuống.
“Ân!” Duẫn Hạo nặng nề mà kinh hô, bản thân đã quá đắm chìm vào huyết dịch đỏ tươi đầy thơm ngọt của Tại Trung, mà không chú ý đến hành động của y, thế nhưng Duẫn Hạo chưa kịp cử động, khoái cảm bất ngờ xảy ra đã chiếm lấy chính mình.

Thuận theo sự mút mát của Tại Trung, huyết dịch chảy ra từ trong cơ thể mang đến khoái cảm trước nay chưa từng có, hơn nữa không chỉ có như vậy, mà còn đem đến một loại cảm giác xoa dịu mệt mỏi, có một loại sức mạnh cường đại từng bước rót vào trong cơ thể của chính mình.

Thế nhưng, khiến Duẫn Hạo kinh ngạc vẫn không chỉ có một.

Tại Trung trong lồng ngực dần dần bị một trận hào quang tử sắc bảo phu, khi hào quang tản ra, Duẫn Hạo thực sự kinh sợ…
Mái tóc dài màu bạc lộn xộn phi tán xung quanh Tại Trung, nếu như đứng dậy, hẳn là sẽ dài đến mắt cá chân… Trên đôi má vốn bị che khuất bởi mái tóc lộn xộn cũng nhu thuận mà rơi rải rác ở bên cạnh, lộ ra khuôn mặt tinh xảo tuyệt mĩ, bởi vì ý thức mơ hồ mà khẽ híp đôi mắt lại, nhưng không che được sắc màu mộng ảo bên trong, nguyên lai là con ngươi tử sắc a… Ma giới này là tuyệt không tìm được đôi thứ hai…

Đôi mắt linh động, mị hoặc yêu dã, hàng lông mi mảnh dài khẽ run rẩy, giống như cánh chim xinh đẹp nhất đang run rẩy rơi xuống ánh sáng chói chang. Làn da vốn trắng nõn mịn màng càng thêm tươi ngon, non mềm đến mức dường như có thể nhỏ ra nước ngay tức khắc…

Đây mới là hình dạng vốn có của ngươi sao? Duẫn Hạo khẽ xoa lên đôi mắt mỹ lệ của Tại Trung, “Ngủ rồi sao?” Nhân nhi trong lồng ngực đã bất giác chìm sâu vào giấc ngủ.

Xem ra kết giới đã được giải khai rồi, Duẫn Hạo không định đánh thức Tại Trung.

“Dù sao chúng ta vẫn cò rất nhiều thời gian, không phải sao…” Nụ cười ý vị thâm trường1, bên trong rốt cuộc đang hàm chứa điều gì…

______________

(1) Ý vị thâm trường: Hứng thú, sâu xa.

Chương 37

Lại là thế giới trắng tinh trước đó, không có một tia tạp chất hư ảo.

“Tại Trung, ngươi thực sự đã quyết định lưu lại rồi sao?” Mặc dù Tại Trung đã uống được máu tươi của Trịnh Duẫn Hạo, thế nhưng trong tiềm thức, Xương Mân vẫn không muốn Tại Trung lưu lại, bởi vì sau khi lưu lại sẽ không xác định được nhiều nhân tố thực tại.

“Đúng, Xương Mân, ta đã quyết định rồi.” Tử mâu1 thâm thúy kiên định không đổi.

“Ta sẽ vĩnh viễn bảo vệ ngươi.” Từ hai nghìn năm trước, nhìn Tại Trung từ khi được nuôi dưỡng đến lúc được sinh ra, sau đó sớm chiều làm bạn, cảm tình trong lúc đó cũng không tầm thường chút nào a, bản thân không hề muốn nhìn thấy Tại Trung tiếp tục chịu tổn thương nữa.

“Cảm tạ ngươi, Xương Mân.” Tại Trung vui vẻ mỉm cười, đây là lần đầu tiên trái tim gần đây đang dần trở nên băng lãnh của bản thân cảm nhận được sự ấm áp.“Tại Trung, yêu hắn như vậy sao?” Mặc dù trong đầu Tại Trung vẫn luôn tồn tại khái niệm làm bạn cùng Duẫn Hạo, nhưng trên thực tế, y chỉ mới gặp Duẫn Hạo được có mấy tháng.

“Xương Mân, điều này chẳng lẽ ngươi vẫn còn phải nói sao?” Nụ cười khi ngoái đầu nhìn lại chất chứa nỗi ưu sầu vô tận.

Ta là với tư cách bạn đời định mệnh của Duẫn Hạo nên mới tới thế giới này, trong một nghìn năm ngủ say, huyết dịch trong cơ thể của ta bởi vì nhớ mong cùng chờ đợi mà xuôi chảy; Đợi đến một nghìn năm, sự hiu quạnh ngày đêm trong cái vỏ bọc tốt đẹp của si phán2 cùng ảo tưởng đã xua tan đi nỗi cô đơn trống vắng; Năm tháng sau này, cho dù phải trông gác thêm bao nhiêu nghìn năm nữa, cũng luôn mong chờ sự ôn nhu động tình trong nháy mắt của hắn đối với ta…____________

(1) Tử mâu: Con ngươi màu tím.

(2) Si phán: Si mê mong chờ.

.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau